MỐI NGUY ẨN GIẤU .Đỗ Ngà

Tháng Năm 18, 2019

Ủy viên Bộ Chính Trị là 19 người, là nhóm làm vua ở Việt Nam. Chính những người này họp bàn quyết định mọi vấn đề của đất nước, nhưng họ không đứng trên quyền lợi đất nước mà đứng trên quyền lợi của ĐCS của họ. Rồi sau đó họ triển khai cho Ủy viên Trung Ương Đảng thi hành. Trong 19 người có 5 người (nay là 4) nắm các chức vụ Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Nước, Thủ Tướng, và Chủ Tịch Quốc Hội và Thường trực ban bí thư Trung Ương được gọi là “Lãnh đạo Chủ chốt”.

Hiện nay, Ủy Viên Trung Ương Đảng có 180 người và 20 người dự khuyết (trong đó có à 19 người trong Ủy viên Bộ Chính Trị). Những người này chia nhau nắm giữ các vị trí trong Trung ương đảng, trong nhà nước, trong chính phủ, và nắm đầu các tỉnh và thành phố lớn. Các Ủy viên Trung Ương là đại biểu quốc hội, đó là quy định bất thành văn.

Hiện nay Quốc hội có 484 đại biểu mà trong đó là 465 người là đảng viên ĐCS, nghĩa là đảng viên chiếm 96% thành phần quốc hội. Còn lại 19 người, chiếm 4% không phải là đảng viên nhưng họ không phải là đại diện cho dân, mà họ là người của ĐCS, có thành tích trung thành với ĐCS và nhất nhất nghe theo chỉ bảo của ĐCS nên được đưa vào làm màu cho có tụ.

Tổng ủy viên Bộ Chính Trị và Ủy viên trung Ương là 200 người đều là đại biểu quốc hội. Như vậy, cấu tạo của Quốc hội Việt Nam là gồm: 19 Ủy viên Bộ Chính Trị, 181 Ủy viên Trung Ương Đảng và Ủy viên dự khuyết, 265 đảng viên thuộc cấp dưới cửa các Ủy viên Trung Ương, và 19 người không là đảng viên nhưng là phải có thành tích làm trâu ngựa cho đảng thì mới vào được đại biểu quốc hội. Như vậy, cái gọi là “Quốc hội” này nó không có ai đại diện cho dân, dù rằng 4% không đảng viên thì loại này không đại diện cho dân.

Sau khi ông Trọng tỉnh lại, ông triệu tập nhóm “lãnh đạo chủ chốt” và ra chỉ thị. Trong đó, Trần Quốc Vượng và Nguyễn Văn Nên triển khai lệnh ông Trọng trong khối đảng, những người này sẽ chỉ đạo cấp dưới theo những gì mà Tổng Bí Thư kiêm Chủ Tịch nước đã ra lệnh. Nguyễn Xuân Phúc mang lệnh Nguyễn Phú Trọng về chỉ đạo nhóm ủy viên Trung ương tại khối chính phủ, và Nguyễn Thị Kim Ngân về chỉ đạo phía Quốc hội.

Tiếp sau cuộc họp “Lãnh đạo chủ chốt” là hội nghị Trung Ương 10, quy tụ 200 người đang nắm quyền lãnh đạo ở Trung ương Đảng, nhà nước, chính phủ, các tỉnh và thành phố vv.. chính thức nhận chỉ thị (thực chất là lệnh vua) mà ông Nguyễn Phú Trọng đã phổ biến ở cuộc họp “lãnh đạo chủ chốt” trước đó. Nhiệm vụ của 181 Ủy viên Trung Ương và Ủy viên dự khuyết này trước kỳ họp Quốc hội là chính họ phải bàn những gì vua đã phổ biến và chỉ đạo cho 265 thuộc cấp có mặt trong quốc hội phải bàn theo lệnh vua. Còn lại 19 người không đảng phái, họ sẽ tự nhìn vào trùng trùng điệp điệp đảng viên nói chung một lời thì nhóm thiểu số này cũng phải hùa theo thôi, không được có chính kiến.

Cuộc họp Lãnh đạo Chủ Chốt (4 người cao nhất) là 1 buổi, sau đó là họp Bộ Chính Trị (19 người cao nhất) là 1 ngày, kế tiếp họp Hôị nghị Trung Ương (gồm 181 người nắm từ Trung Ương đến địa phương) mất 3 ngày, và cuối cùng là họp Quốc hội 1 tháng. Tất cả, những cuộc họp sau đều là quán triệt và triển khai chỉ thị từ cuộc họp trước đó. Tất cả những ý kiến phản biện trên nghị trường đều là kịch bản được bà Nguyễn Thị Kim Ngân kiểm soát để làm ra cho có vẻ “dân chủ” mà thôi, tất cả những ý kiến đó đều bị gạt ra ngoài lề. Cuộc họp này chủ yếu là gật.

Với một tổ chức chặt chẽ, triển khai theo bậc thang như vậy, không một chỉ thị nào mà cái quốc hội (đúng hơn là Đảng Hội) ấy không thông qua. Với kiểu tổ chức như vậy, nếu có một chỉ đạo từ người nắm giữ quyền lực cao nhất, rằng “Nhân dân Việt Nam chấp nhận Quân Đội Nhân Dân Trung Hoa sang Việt Nam gìn giữ đất nước thay cho Nhân Dân việt Nam” thì đảm bảo rằng, Quốc hội này có ít nhất 96% bỏ phiếu tán thành.

Phải nói Quốc hội Việt Nam là một Quốc hội được lập ra để sẵn sàng gật những mệnh lệnh từ cao rót xuống. Trung Cộng chỉ cần nắm thóp lãnh đạo cao nhất bằng hệ thống mật vụ bủa khắp, và nắm trong tay những thỏa thuận bí mật để đe dọa, thì Bắc Kinh có thể rót chỉ thị qua người đứng đầu đảng và nhà nước rồi rót xuống Quốc hội, thì đảm bảo ít nhất 96% trong đám đại biểu đó gật một cách dễ dàng. Quốc hội này mỗi ngày ngốn 1 tỷ đồng tiền thuế của dân để sẵn sàng gật những chính sách của Trung Cộng được triển khai từ người lãnh đạo cao nhất của ĐCSVN. Đó là mối nguy hiểm thường trực cho đất nước này khi ĐCS nắm quyền.

Với kết cấu ràng buộc như vậy thì nó có lợi cho ĐCS để đè bẹp ý dân, nhưng nó cũng rất có lợi cho Trung Cộng triển khai chính sách kiểm soát đất nước Việt Nam. Việt Nam dưới thời CS, luôn trong tư thế sẵn sang cho Tàu triển khai mọi thứ.

– Đỗ Ngà –
http://www.donga.blog/2019/05/moi-nguy-giau.html?m=1

ÔNG NGUYỄN PHÚ TRỌNG CHỐNG THAM NHŨNG TRONG CƠN SAY LÚ LẪN. Phạm Thành

Tháng Năm 18, 2019

(Bài viết trong tập sách: Thế Thiên Hành Đạo hay Đại Nghich Bất Đạo sắp xuất bản).


1. Chống tham nhũng mà không có thể chế chống được tham nhũng, tức không có một nền tảng quyền lực tam quyền phân lập, quyền lực không thuộc về nhân dân, tức là vẫn duy trì thể chế độc tài, thì giết được con sâu này sẽ có thêm nhiều con sâu tham nhũng khác sinh ra thế chỗ con sâu tham nhũng vừa bị giết. Chống kiểu giết sâu như vậy, hiệu quả cuối cùng là vô ích. Ông Nguyễn Phú Trọng hiện vẫn đang hăng hái chống và nhiều người ủng hộ ông chống. Đó là cái lú thứ nhất của ông Nguyễn Phú Trọng và những người ủng hộ ông Nguyễn Phú Trọng.
2. Dân quan tâm đến hiệu quả của chống tham nhũng, tức chống tham nhũng giết sâu phải đi liền với thu hồi tài sản từ những con sâu tham nhũng bị giết. Nhưng đã có hàng chục tỷ đô la tham nhũng đã được phát hiện, nhưng việc thu hồi, chỉ được có 8% ( theo số liệu của Thanh Tra chính phủ). Số tiền thu được này, liệu có đủ trả chi phí cho những người làm án? Hẳn là không đủ. Chống như vậy, cũng không mang lại ích lợi gì cho đất nước, dân tộc. Nó không khác gì động tác của những kẻ tay trong “rung trà cho cá nhảy”, giúp bọn tham nhũng tẩu tán hết tài sản và bỏ chạy khỏi đất nước. Chống để rồi, cái còn lại của đất nước chỉ là nước thải cống rảnh và đá sỏi ở trên đồi hoang. Ông Nguyễn Phú Trọng hiện vẫn đang hăng hái chống như vậy và nhiều người ủng hộ ông chống như vậy. Đó là cái lú thứ hai của ông Nguyễn Phú Trọng và những người ủng hộ ông Nguyễn Phú Trọng.
3. Chống tham nhũng mà lại chỉ bắt người tham nhũng này không bắt những người tham nhũng kia. Như vậy, chống tham nhũng có thượng tôn pháp luật, có chống không trừ một ai không? Không. Bản chất là triệt hạ phe cánh lẫn nhau. Chống như vậy, chỉ làm cho mâu thuẫn giữa người Việt với người Việt ngày một dâng cao, dẫn đến tàn sát không khoan nhượng lẫn nhau. Sức mạnh đoàn kết dân tộc bị tan đàn, xẻ nghé, như mảnh chiếu rách bị băm nhỏ ra từng mảnh, chỉ có lợi duy nhất cho kẻ thù truyền kiếp là Tàu Cộng ở sát nách nước ta, ngàn năm nay vẫn ủ mưu cướp nước ta. Ông Nguyễn Phú Trọng hiện vẫn đang hăng hái chống tham nhũng như vậy và nhiều người ủng hộ ông chống như vậy. Đó là cái lú thứ ba của ông Trọng và những người ủng hộ ông Trọng.
4. Người chống tham nhũng cũng là người tham nhũng thì việc chống tham nhũng không bao giờ là mục tiêu chính của người chống tham nhũng. Ông Phú Trọng đã ăn tiền ở Ciputra, ở Formosa, ông cũng là người tham nhũng của cải, đặc biệt, đã sang đến tuổi 73, ông sửa điều lệ đảng, gian dối trong trong bầu cử ở Đại hội đảng thứ XII để giành ngôi vị tổng bí thư, tức ông đã tham nhũng quyền lực (bố tướng của tham nhũng của cải). Người vừa tham nhũng của cải vừa tham nhũng quyền lực như ông Trọng, liệu có chống được tham nhũng không? Không. Không đủ tư cách để chống tham nhũng, nhưng ông cứ phất cờ để chống, và có nhiều người ủng hộ ông Trọng chống. Đó là cái lú thứ tư của ông Trọng và những người ủng hộ ông Trọng.
5. Bản chất chống tham nhũng của Nguyễn Phú Trọng chỉ là triệt hạ phe cánh, đặc biệt là triệt hạ những người có tư tưởng cải cách, đổi mới, dân chủ theo mô hình dân chủ phương Tây, nhằm duy trì một thể chế độc tài bền vững theo mô hình Tàu Cộng, dựa vào Tàu Cộng, dẫn đến mất nước, mất dân tộc đã và đang hiện hữu. Nhân dân ít chữ nghĩa, ít thông tin, cỗ vũ cho Phú Trọng, chỉ là vì thấy Phú Trọng giết được sâu thì vui. Đó là niềm vui chính đáng của họ. Chúng ta không có quyền bắt họ phải hiểu biết như trí thức, không có quyền chê trách nhân dân ở sự cỗ vũ này. Nhưng, những người có chữ nghĩa, nắm bắt được nhiều thông tin, hiện lại đang là cán bộ, công nhân, viên chức nhà nước mà cổ vũ cho ông Nguyễn Phú Trọng chống tham nhũng kiểu này thì rõ ràng, họ cũng lú lẫn như ông Trọng, hoặc là, họ ủng hộ ông Trọng chống vì mục tiêu của họ:
a, cỗ vũ cho ông Nguyễn Phú Trọng để lấy công, lấy thành tích.
b, cỗ vũ cho ông Nguyễn Phú Trọng giết sâu. Ông Phú Trọng giết được sâu, tức đã tạo ra được một khoảng trống, để họ dễ dàng bò đến chỗ trống đó để thế chỗ, làm tổ và thành con sâu mới. Họ thành con sâu mới, thế chỗ những con sâu trước, để rồi vào một ngày đẹp trời nào đó, họ cũng thành những con sâu bị giết.
Ông Phú Trọng cứ tưởng họ ủng hộ mình diệt sâu mà không biết rằng, mình cũng là sâu, người ủng hộ mình cũng ủ âm mưu để thành sâu, đó là cái lú thứ 6 của ông Trọng và là cái lú trong sự khôn ngoan của những người ủng hộ ông Trọng.
Tóm lại, không có tam quyền phân lập rõ ràng, quyền lực thực sự chưa về tay nhân dân thì không thể chống được thói hư, tật xấu của con người, trong đó có tệ nạn tham nhũng quyền lực và của cải. Chống và ủng hộ chống tham nhũng trong thể chế độc tài, chỉ là tư duy và hành động của một đám người lú lẫn, kẻ hưởng lợi duy nhất trong việc chống tham nhũng này, chính là anh “bạn vàng” ở sát nách nước ta, đó là anh Tàu Cộng.
Tuy nhiên, đấu đá giữa các phe phái cũng là một biến động giúp sức cho công cuộc thay đổi thể chế. Nhưng, những người tham nhũng có tư tưởng cải cách bị giết sạch, chỉ còn lại những người tham nhũng bảo thủ. Do vậy, sự đấu đá tranh giành quyền tiền giữa các phe phái sẽ không có kẻ hở nào để xã hội chuyển sang thể thế dân chủ? Không có kẻ hở nào cho tự do, dân chủ mọc mầm thì thực chất chống tiêu cực, tham nhũng của ông Nguyễn Phú Trọng chỉ là trấn áp, tiêu diệt hết các mầm mống cải cách, thích phương Tây, không thích Tàu; thực chất là hủy hoại mọi nguồn lực của dân tộc, nhằm củng cố chế độ độc tài, dọn đường, dọn sạch bãi, rước Tàu Cộng vào, ngồi trên đầu dân tộc Việt Nam vào một ngày rất gần.
Mục tiêu chính của viêc ông Trọng chống tham nhũng, làm sạch nội bộ là như vậy và chỉ có như vậy. Nếu đặt vấn đề hay tin tưởng ông Trọng là người yêu nước, có ý thức giữ gìn độc lập dân tộc và toàn vẹn lãnh thổ thì những việc làm của ông Trọng thể hiện rất rõ ông cùng những người ủng hộ ông đang lú lẫn.

HÀNH TRÌNH CỦA MỘT CUỐN SÁCH .Cong T. Do

Tháng Năm 17, 2019

Sau chuyến đi Hồng Kông về thì tôi quyết định phải viết lại một phần ký ức của chúng tôi. Vì nếu bây giờ không viết thì sẽ bị mai một, có thể không còn nhớ và nhất là ai biết chuyện gì sẽ ra sao ở lứa tuổi không còn trẻ nữa của chúng ta. Có quá nhiều người đã lần lượt ra đi bất ngờ.

Đằng sau lưng của chúng tôi, đó là bến phà ở Hồng Kông, nơi chiếc ghe chở 92 nhân mạng cập bến Tự Do. Và ký ức của những kỷ niệm, hơn 38 năm qua cần phải viết trên trang giấy, ghi lại như một chứng tích của đời người, của “Thuyền nhân”, của những thế hệ Cha Ông, đã liều mình đi theo tiếng gọi của Tự Do.

Cuốn sách viết trong vòng 3 tháng bằng Anh Ngữ, ở Mountain Top, Philadelphia. Một nơi lạnh thấu xương và tuyết phủ ngập trời suốt cả mùa đông. Tôi ghi lại chuyến tàu định mệnh vượt biên chỉ trong một chương, còn lại 13 chương khác là cả một chuỗi của những biến động lịch sử mà thế hệ chúng tôi đã trải qua, thế hệ mà tôi viết trong chương hai của cuốn sách, “The lost generation”, để nói về quãng đời của tôi.

Đó là những trãi nghiệm của cuộc chiến tranh Việt Nam, sự hiện diện của người Mỹ, những trái mìn nổ tung, những cái chết của dân làng, du kích cộng sản lẫn người lính quốc gia. Trong đó, ghi lại những bươn chãi của cuộc sống lưu vong chúng tôi, gầy dựng tương lai cho gia đình từ hai bàn tay trắng và cuộc trạm chán với những giá trị của nước Mỹ. Những giá trị như Tự do, Dân chủ, Nhân quyền đã bị bỏ quên hay mặc nhiên tận hưởng như một thứ đặc ân. Và chúng ta, những người Việt tỵ nạn đã bị chế độ csVN tước đoạt, sẽ có cơ hội để trãi nghiệm lẫn thử thách.

Như thư của Chủ bút Nhà xuất bản viết “trong tận cùng của tuyệt vọng, vẫn theo đuổi tới cùng và đó là những giá trị mà độc giả của cuốn “Cái giá của Tự Do” sẽ cãm nhận được”. Trong số hơn 10 nhà xuất bản tôi gửi ra, chỉ có hai nhà xuất bản đã đọc hết cuốn sách. Và họ đều nghĩ rằng nó cần phải được ấn hành, cần phải kể lại cho độc giả người bản xứ biết. Tuy nhiên, chủ bút không phải là người quyết định mà chính Hội đồng quản trị của nhà xuất bản mới là người quyết định tối hậu. Và may mắn, cuốn sách “Cái giá của Tự Do” đã vượt khỏi bàn tay của tôi. Từ đây, nó trở thành một sản phẩm độc quyền của nhà xuất bản. Rất tiếc, bản tiếng Việt không biết khi nào có, vì quyền quyết định là do nhà xuất bản. Tuy nhiên, nếu bản Anh Ngữ gây tiếng vang, thì bản Việt Ngữ, chắc sẽ có cơ hội được đến tay bạn đọc.

Vài chục năm sau chúng ta sẽ không còn hiện hữu nữa. Cái còn để lại cho những thế hệ tiếp nối, chính là những cuốn sách gói gắm tất cả những chứng tích của lịch sử. Và đó chính là mục tiêu của cuốn sách “Cái giá của Tự Do” mà tôi muốn ghi lại, một “kinh nghiệm sống trong nổ lực tìm kiếm Tự Do” và ở đó “độc giả của cuốn sách sẽ bị tràn ngập bởi tình tiết về câu chuyện của cuộc đời tác giả”. Một cuộc đời, mà tôi đã được ban ơn, bốn lần đi qua cửa tử thần và vẫn còn sống sót để làm người kể lại.

Nguồn. FB Cong T. Do

NHẬN XÉT MỘT CHÍNH KHÁCH .Đỗ Ngà

Tháng Năm 17, 2019

Đá cuội thì kích thước bằng nắm tay, đá 1×2 thì hạt bằng ngón cái, cát thì hạt nhỏ hơn vv.. những thứ này khi trộn vào có theo nguyên tắc hạt nhỏ sẽ lèn vào kẽ hở giữa các hạt lớn và thành một khối đặc. Đó là nguyên tắc của tự nhiên, lớn hay nhỏ đều có chức năng cả. Hay nhìn rừng mưa nhiệt đới vẫn thế, là một quần thể cộng sinh loài nhỏ hay loài lớn đều có chức năng của nó. Lỗ hổng lớn thì lấy đá lớn trám vào, lỗ nhỏ thì lèn đá nhỏ, sạn sỏi, hay cát vào. Lỗ của 1 hòn đá cuội mà đem một hạt sạt lèn vào thì kết cấu đó bih rỗng, nó sẽ tự phá hoại kết cấu. Tương tự vậy, ghế lãnh đạo đất nước mà giao cho anh gánh củi hay anh hoạn lợn lãnh đạo thì đất nước tan hoang.

Trong một quốc gia, kẻ làm chức to quyền lớn hay người công nhân dọn rác về đêm thì họ là một thực thể cống hiến cho xã hội. Ông tổng bí thư, ông lãnh tụ hay ông culi đều là làm chức năng mà họ có thể làm trong thời đại của họ. Trong khu rừng, cây cổ thụ không là duy nhất, thì trong một đất nước, lãnh đạo to hay lãnh tụ lớn đều không phải là duy nhất. Anh làm không xong trách nhiệm mà anh gánh vác anh hãy xuống, vì anh không làm tròn trách nhiệm có nghĩa là tầm anh chỉ là hạt cát mà lắp vào lỗ trống của một viên đá cuội thì cả đất nước sẽ nát. Anh cần phải nhường lại cho người giỏi hơn anh gánh vác.

Hãy nhớ rằng, một cây cổ thụ không thể điều tiết khí hậu của một vùng, đó là chức năng của một khu rừng. Tương tự vậy, chức năng chống tham nhũng là của ai? Của bộ máy chính quyền hay của ông Tổng Bí Thư? Nếu bạn công nhận công lao ông tổng bí thư trong chiến dịch chống tham nhũng, thì bộ máy nhà nước của ĐCS lập ra là để làm gì? Tham nhũng có trong luật hình sự không? Có. Vậy thì ngành tư pháp của chính quyền này được sinh ra để làm cái gì? Để né việc truy cứu trách nhiệm hình sự và nhường nó lại cho ông Tổng Bí Thư làm à?

Vậy nên, nếu bạn công nhận vai trò chống tham nhũng của ông Tổng Bí Thư là kỳ tích mà bạn không nhận ra bộ máy chính quyền thối nát, thì bạn chỉ là một ông thầy bói mù đang mò mẫm bộ phận nào đó của con voi mà thôi. Đất nước này không thể đặt trên vai một cá nhân, mà nó phải đặt lên trên một cỗ máy tốt để vận hành. Quốc gia là một thực thể khổng lồ, hãy dẹp đi kiểu cá nhân tả xung hữu đột đi và hãy thiết lập một thể chế tốt để làm một cỗ xe siêu trọng cứng và vững thì lúc đó nó mới chuyên chở đất nước đến với tương lai.

Ông Nguyễn Phú Trọng tả xung hữu đột để chống tham nhũng không có ý nghĩa, vì khi diệt tham nhũng bằng chỉ thị của ông, nó sẽ tạo lỗ trống quyền lực, rồi người trám vào chỗ trống đó có tốt hơn kẻ tham nhũng bị diệt kia không? Không chắc. Cá mè một lứa, tất cả đi lên từ việc nịnh nọt chạy chức chạy quyền thì kẻ mới và kẻ cũ đều là cá mè một lứa. Không có một cở sở nào có thể chứng minh kẻ thay thế tốt hơn kẻ ra đi cả.

Chuyện kể rằng, 2 thằng ngốc A và B, thằng A đang cầm một thỏi vàng thì chẳng may bất cẩn đánh rơi xuống xuống ao nước thối. Thằng ngốc B kế bên đưa ra sang kiến rằng “mầy hãy lấy tay dẹt nước đen qua một bên thì thỏi vàng sẽ hiện ra thôi”. Thằng ngốc A thấy ý kiến hay quá vỗ tay reo mừng, thế là cả 2 cùng dùng tay lùa nước sang bên để lấy vàng. Nhưng lạ thay, 2 thằng cứ lùa mãi mà trước mặt vẫn là nước đen. 2 thằng mất hết cả ngày nhiệt tình lao động, nhưng cuối cùng thất bại. Bất lực cả 2 ngồi khóc trong tuyệt vọng mà không hề có cách giải quyết nào khác.

Vâng! Tuy đó là truyện ngụ ngôn, nhưng nó phản ảnh một thực tế rằng, những kẻ cho rằng, ông Nguyễn Phú Trọng chống tham nhũng là một thành tích vô tiền khoáng hậu, thì đó là con người có cách nhìn của 2 anh chàng tìm vàng kia. Hoan hô ông Trọng tóm tham nhũng, nhưng nhìn tổng quát, tham nhũng vẫn thế, vẫn tham nhũng trám vào chỗ tham nhũng để lại. Nhìn trên toàn bộ máy chính quyền vẫn là một hồ nước thối như cũ.

Cho nên, ai nhìn ông Trọng với cặp mắt thán phục thì đó là ý kiến cá nhân, yêu ghét là quyền của mỗi người và tùy góc nhìn mỗi người. Cần phải nhìn rộng hơn để thấy, giải pháp thể chế là duy nhất, chuyện ông Trọng chống tham nhũng chỉ là chuyện dã tràng se cát trong cái thể chế thối nát này mà thôi. Với tôi, không phục ông Nguyễn Phú Trọng vì góc nhìn như thế. Yêu ghét một chính khách, là cũng từ góc nhìn của mỗi người mà dẫn đến một thái độ. Cho nên, ông Trọng không đáng kính gì cả mà cần phải chỉ trích và châm biếm để thấy nổi lên nhiều mặt kém cỏi của ông ta, và thấy sự hạn chế của cái thể chế như ao nước thối này cho mọi người biết. Đơn giản là vậy thôi. Sùng bái chính khách, một tình trạng đáng buồn vì nó không đưa đất nước đến dân chủ.

– Đỗ Ngà –
http://www.donga.blog/2019/05/nhan-xet-mot-chinh-khach.html…

ĐẢNG TRẢ CÔNG?. Thanh Bình

Tháng Năm 17, 2019

Một đống huân chương
Thêm chồng đơn kiện
Chính quyền này khiến dân khổ cả đời
Hơn hai chục năm lang bạt khắp nơi


Ảnh một CCB mất đất, mất nhà vác đơn và cả Đống Huân huy chương đi khiếu kiện đã hơn 20 năm ròng mà không ai giải quyết.


Mất đất, mất nhà, rạc người kiện cáo
Tóc bạc, da nhầu, nắng sờn vai áo
Tiếc công ngày xưa, tin láo, nay đau
Còn gì để lại con cháu mai sau?


Còn gì nữa, khi bạc đầu ốm yếu?
Cặp mắt buồn, vẫn đăm đăm không hiểu
Độc lập làm gì? Dân thiếu, quan thừa?
Huân chương + đơn kiện, ai tỉnh ngộ chưa?


Bị lợi dụng, thúc cướp bừa người khác
Nay mới biết, mình một thời lầm lạc
Để giờ đây đảng xử ác với mình……

Thanh Bình 16.05.2018

SỰ TRẢ THÙ HÈN HẠ: Phạm Minh Vũ

Tháng Năm 17, 2019

Thầy giáo Đặng Nguyên Triết là giáo viên trường THPT Tôn Đức Thắng, ở tỉnh Ninh Thuận. Thầy là một trong những người phát động phong trào phong trào nhặt rác, giúp bảo vệ môi trường sạch, đẹp.

Một người không thể làm thay đổi thế giới này. Nhưng tất cả mọi người trên hành tinh này cùng chung tay, thầy Triết tin chắc rằng thế giới này có thể thay đổi. Việc làm nhỏ, ý nghĩa lớn.

Hưởng ứng chiến dịch “THỬ THÁCH DỌN RÁC – 2019” đang diễn ra trên toàn cầu với thông điệp ý nghĩa, nhân văn đã lan tỏa khắp thế giới với thông qua việc bảo vệ môi trường, nâng cao ý thức cộng đồng. Giúp các em ý thức và yêu Quê hương đất nước hơn.

Nhiều học sinh của thầy Triết đã tham gia phong trào này. Thầy Triết tâm sự là 2016 có một vài bạn chia sẻ phong trào nhặt rác, thầy cũng kêu gọi học trò và học trò của thầy không giống các học trò khác ăn chơi, đua đòi bỏ bê việc học. Học trò của Thầy Triết rất hiếu thảo Cha Mẹ, nghe lời thầy cô và sống có ý thức với cộng đồng. Những tưởng một phong trào lành mạnh sẽ được các nhà chức trách ủng hộ, nhưng ngược lại, có những em đã bị công an mời lên làm việc vì tham gia nhặt rác!

Sau khi cảm thấy lòng tự hào với các em bị công an Ninh Thuận xúc phạm… thầy Triết đã chia sẻ lên nỗi niềm buồn miên man với việc công an Ninh Thuận đã đe dọa, và ép các em học sinh đừng nghe lời Thầy Triết “ xúi dục” và từ bỏ việc bảo vệ môi trường đó đi.

Chỉ chia sẻ nỗi niềm riêng bài viết chưa đầy 24h số lượng người chia sẻ và tương tác quá lớn thầy phải “khoá” bài viết đó lại. Sau đó đa số những cmt đều phản đối hành động côn đồ, khốn nạn của công an Ninh Thuận nên chúng nó nhột đã mời Thầy Triết lên để “hỏi tội” về bài viết đó. Vì thầy đã cho thiên hạ biết sự hèn hạ, nhục nhã của bọn cường quyền, có tí quyền lực trong tay mà làm càn.

Năm lần bảy lượt gạ gẫm thầy, đe dọa thầy Triết không được sử dụng Facebook để kết nối với mọi người nữa. Không sử dụng biện pháp Củ Cà Rốt được thì công an ninh Thuận dở chiêu Cây Gậy. Ngày 3-05 vừa rồi Phòng An ninh chính trị nội bộ tỉnh Ninh Thuận đã ra quyết định xử phạt hành chính vì những bài Thầy viết trước đây. Chỉ vì 3 status trên facebook của thầy, một về chùa Ba Vàng, một về đường sắt Cát Linh ở Hà Nội và một về sự hoài nghi của thầy Triết về quỹ Vì người nghèo, mà sở Thông tin truyền thông và cơ quan an ninh Ninh Thuận chụp cho thầy cái mũ mang tên “Truyền đưa, lưu trữ, sử dụng thông tin nhằm xuyên tạc, vu khống, xúc phạm uy tín của Đảng, Nhà nước” và ra quyết định xử phạt thầy 7.500.000đ.

Đây là một sự trả thù hèn hạ của cơ quan an ninh Ninh thuận với bài viết của Thầy, phanh phui sự khốn nạn của chúng nó với các em học sinh. 7 triệu rưỡi với lương của giáo viên cấp 3 như thầy quả thực là rất lớn, là to đấy, có thể hơn một tháng lương. Nhưng với tinh thần yêu môi trường, yêu Quê hương như thầy thì dù mất hơn thế nữa thầy cũng sẽ vẫn kêu gọi các em đi nhặt rác. Những bài viết của thầy rất ngắn và có giá trị đóng góp phản biện cho xã hội tốt lên. Phạt 7 triệu rưỡi sẽ không làm chế độ giàu thêm những sẽ lấy đi ít nhất niềm tin của hệ thống giáo dục và môi trường ở địa phương thầy. Từ sự mất niềm tin đến nghi ngờ và đến thay đổi cách nhìn chế độ này tốt đẹp sang khốn nạn rất nhanh… và đó là cái mất nhiều hơn của chế độ công an trị, so với cái mà thầy Triết mất.

Bởi vì đơn giản, nhân cách và lương tri của Thầy Triết thuộc về con người của nhân văn… không giống như tụi an ninh, đầu óc không bằng loài cầm thú, với lý tưởng cách mạng chúng có thể đấu tố cha mẹ như cha ông chúng đã từng làm, là điều không có khó khăn gì cả… tất nhiên những tư duy đầu óc đó không thuộc về xã hội con người, cái tối thiểu là sống có ý thức với môi trường. Nhưng an ninh tỉnh Ninh thuận không hề có😀

Tôi đã thấy, Thầy không những nhặt rác ngoài phố, mà thầy còn nhặt rác trong thể chế. Làm sạch cho thể chế với những con sâu đục khoét ngân sách quốc gia, nhân dân. Với việc làm như thầy đúng ra nhà cầm quyền phải tạo điều kiện và hổ trợ nhiều thứ cho thầy làm công việc đó. Chúng không những triệt hạ con đường sống của thầy mà còn làm khó dể đủ đường. Đó là một sự trả thù quá hèn hạ của chế độ công an trị với một người có nhân cách cao cả.

AI MỚI LÀ NGƯỜI BẮT ÔNG BA DŨNG? .Phạm Thành

Tháng Năm 17, 2019

I.Ông Nguyễn Phú Trọng?

Từ tướng mạo của ông Trọng, tôi có thể khảng định (như nhiều bạn bè của ông Trọng khảng định), ông Trọng là một người không thông minh, có tính nhút nhát, rất sợ bạo lực. (Ông Trọng giả điếc trốn bộ đội là một chi tiết để chứng minh). Nếu so các bạn học cùng trang lứa, tôi tin, ông Trọng chưa/ không bao giờ là học sinh xuất sắc. Ông bao giờ cũng chỉ trong tốp học trung bình khá là cùng, cả môn tự nhiên và môn xã hội.

Nguyễn Phú Trọng cũng không phải người ác, tham tiền tài, danh vọng đến mức như chức của ông ta đang giữ như hiện nay, khi đã ở vào tuổi 75. Không những không có tham vọng lớn, ông Trọng còn là một người thích yên thân, không có chí làm chuyện lớn. Giá như ông Trọng học xong, ra trường, về vùng Đông Anh dạy học, thì chắc chắn ông Trọng về hưu với chức hiệu trưởng một trường trung học, tương đương cấp III ngày xưa, là ông Trọng đã hài lòng rồi.

Cái tham danh vọng mọi thứ, trong đó có quyền lực, chỉ được thắp lên trong tâm tính của ông Trọng khi ông Trọng có quyền và có người đẩy đít ông Trọng lên. Nói trắng ra, cái chức ông Trọng có, trước đây, là do bản tính hiền lành, trung dung trong các mối quan hệ mà có. Tính cách đó, đã đưa ông Trọng lên tới chức tổng biên tập Tạp chí cộng sản. Rồi rừ đó, do tố chức đảng cộng sản chỉ cần đến cái đức tính trung thành, nên ông được đấy lên đến chức chủ tịch Quốc Hội. Từ chức chủ tịch quốc hội, nhờ đức trung thành, nhờ nhát gan, và nhờ cả sự lú lẫn, mà ông đã được Tàu Cộng đưa lên làm tổng bí thư và kéo dài chức TBT cho đến ngày 14. 4.2019, tức trong 6 năm, khi ông gặp tai nạn ở Kiên Giang.

Mặc dù những việc ông làm hiện nay là do Tàu Cộng lên kế họach. Nhưng với những đức tính như nêu trên, mặc dù có tính thù dai, nhưng ông Trọng vẫn không bắt ông Ba Dũng. Và có thể nói, đến thời điểm này, ông Trọng vĩnh viễn không còn khả năng bắt ông Ba Dũng nữa.

II. Ông Nguyễn Xuân Phúc?

Vậy, ông Phúc có thể là người bắt ông Ba Dũng chăng? Ông Phúc cũng không bắt ông Ba Dũng. Vì ông Phúc không phải là người xảo trá. Bản tính của ông Phúc giống bản tính của anh hề bồi. Khi làm thuộc hạ, cấp trên bảo gì cũng dạ, vâng. Nếu được phân công chăm lo cái phần “lương thực, thực phẩm” thì rất hợp với sở trường của ông Phúc. Vì bản tính như anh hề bồi, nên gặp vận may “cờ đến tay” thì anh phất và đương nhiên là anh phải phất lia lịa, không kể ở trong nước hay nước ngoài.

Anh cũng không phải là con người có tâm ác độc. Đánh ai, hay giết ai, anh cũng chỉ biểu diễn như phương hề chèo đâm chém nhau, giết nhau trên sân khấu. Còn về sự thông minh của anh cũng rất hề bồi. Anh luôn thích phô diễn cái đầu của anh, phải như cái đầu tàu, kéo phăng phăng đất nước Việt Nam: khi thì tiến lên phía Bắc, khi thì tiến ngang về phía Nam, khi thì tiến ngược lên phía Tây, khi thì vượt biển, tiến về phía Đông, với quyết tâm lúc nào nước Việt Nam cũng phải ở ví trí thứ nhất. Tất nhiên, khi anh kéo một thôi, một hồi, đến vả cả mồ hôi ra, anh mới ngoái đầu nhìn lại, thấy cái con tầu Việt Nam đang đứng ở thứ nhất thật, tính từ dưới lên, anh cũng thích chí, vỗ đít mà sung sướng lên rằng: “con cẹc, cũng là thứ nhất, chứ bộ”.

Tóm lại, ông Phúc cũng không bắt Ba Dũng.

Ông Trọng, ông Phúc không bắt ông Ba Dũng, vậy ông Dũng thoát nạn sao?

III.Ông Trần Quốc Vượng.

Không. Ông Ba Dũng vẫn bị bắt. Người bắt ông Ba Dũng nhất định là ông Trần Quốc Vượng. Hãy nhìn kỹ bộ mặt của ông Vượng. Đó là khuôn mặt có nét chữ Điền với các thớ mặt, đường vân như thớ mặt, đường gân của một thớt gỗ nghiến già; có nét dũng bạo liệt thay cho trí tuệ và nhân ái; có nét lấy áp đặt thay cho thuyết phục; có nét thích làm nhiều hơn nói. Đặc biệt, trên khuôn mặt ông Vượng, có sở hữu một đôi mắt của cú và mèo đang rình mồi. Hai con ngươi đen, nhưng nhỏ, luôn phát ra tia lửa sang xanh lét lạnh lùng, cùng hai cái tai lộn ngược về phía sau, hòa tấu cho ánh mắt sắc như một đường gươm, chỉ cần có mục tiêu là hành sự, cấm có lộn đi đâu cho đươc. Ác hơn nữa, hai cặp môi dày, đặc biệt là môi dưới, to dầy như con đỉa trâu hút máu đã no nê, cũng lộ rành rành ra, cơn khát tham vọng, lúc nào cũng bùng cháy. Ngoài ra, trên gương mặt của ông Vượng không còn gì khác lộ ra để có thể hạn chế những đặc điểm trên. Rõ rành rành, ông Vượng mang một khuôn mặt của một con người có đầy tham vọng về mọi thứ, từ quyền lực, tiền tài, nổi tiếng, với một tâm thế và ý chí: bất cần nhân ái, bất cần tai tiếng, bất cần lo lắng đến di họa về sau.

Trong một thế cờ đã được Tàu Cộng tính toán, xếp đặt từ lâu, Trần Quốc Vượng đương nhiên sẽ giữ chức TBT kiêm chủ tịch nước vào một ngày tới đây; và Ba Dũng sẽ là vật hiến tế, đủ cân, đủ lạng cho tham vọng quyền lực và khẳng định quyền lực của Trần Quốc Vượng trong thời kỳ mạt sản này.

Thời gian ông Vượng bắt ông Ba Dũng có thể diễn ra trước và ngay sau khi ông ta nắm giữ chức Tổng Bí Thư kiêm chủ tích nước. Chỉ cần, trong một lúc xỉa răng nào đó, trên miệng ông Trần Quốc Vượng bỗng nhiêm lẩm nhẩm:

“Ba Dũng ư?”. “Không ai dám bắt ư?”. “Bắt”. Thế là Ba Dũng sẽ vào rọ.

Thật khó mà thoát cửa tử phen này, Ba Dũng ơi, khi Trần Quốc Vượng chấp chính quyền lực cộng sản.

Theo Ba Dũng, khả năng sẽ có rất nhiều người bị bắt trong giai đoạn này, trong đó có Bà Đầm Xòe Phạm Thành.

*“Anh Hùng Đoán Giữa Trần Ai Mới Tài”. Bài này có trên Youtube Hội anh em dân chủ khoảng 3 tuần và đã có 100 ngàn lượt nghe. Nay tôi đưa lại dưới dạng văn bản.

QÙY GỐI HAY ĐÁNH ĐẬP: ĐỀU KHÔNG PHẢI LÀ CÁCH GIÁO DỤC .Lê Nguyễn Duy Hậu

Tháng Năm 17, 2019

Ủng hộ hay không sử dụng đòn, roi, hay các hình thức quỳ gối như hình phạt cho học sinh là một vấn đề đáng tranh cãi, ngay cả khi các hình thức này được coi là vi phạm quyền trẻ em theo Công Ước về Quyền Trẻ Em mà Việt Nam là thành viên. Việc tranh luận vì thế cần dựa trên cơ sở khoa học, đúng trọng tâm, và hạn chế chém gió.

Ảnh minh họa


Vì thế, khi một nhà báo lấy lập luận rằng biết quỳ gối trước cha mẹ, thầy cô là việc nên làm của một người có nhân cách, do đó cần phải phạt học sinh quỳ gối khi làm lỗi, mình thấy rất chi là nhảm nhí. Lập luận tiếp theo cho rằng quỳ gối trước ba mẹ, thầy cô để không quỳ gối trước cường quyền nghe chừng có vẻ nguy hiểm nhưng càng tào lao không kém.


Thứ nhất, cần phải hiểu rằng việc quỳ gối trước ai là do sự lựa chọn của một con người, và không phải chỉ quỳ gối thì mới thể hiện sự tôn trọng. Con người có nhiều cách khác nhau để bày tỏ sự khiêm nhường, hối lỗi. Không ai, kể cả thầy cô, có quyền yêu cầu bất kỳ ai phải làm theo cách của mình, hoặc bắt người khác quỳ gối trước mặt mình và bảo đó là thể hiện sự khiêm nhường.


Thứ hai, có sự khác nhau giữa tự nguyện làm một cái gì đó và bị ép buộc. Cùng một động tác cảm ơn, xin lỗi, không thể đánh đồng việc một người tự nguyện làm việc đó vì họ hiểu lý lẽ và thấy rằng như vậy hợp với giá trị của mình, và một người khác bị ép buộc bằng đe doạ, quyền lực để làm như vậy như một cách giáo dục. Nhưng, đó không phải là giáo dục.


Xin nhớ cho rằng khi bị ép buộc, con người ta không cảm thấy gì ngoài sự sợ hãi, và khi chỉ có sợ hãi thì họ không còn họ được gì nữa. Cái duy nhất họ học được là bài học kẻ mạnh thì thắng, kẻ yếu phải khuất phục. Mà đó thì đâu phải là mục tiêu của giáo dục. Mọi người cần thành thật với nhau để thấy rằng người ta học được từ lý lẽ chứ không học được từ đòn roi. Ngay cả một đứa trẻ bị bắt phạt quỳ hay đánh đòn, nó sẽ không bao giờ hiểu được lý lẽ nếu không ai sau đó chịu ngồi xuống và nói chuyện với nó. Quỳ gối hay đánh đập bản thân nó không phải là cách giáo dục, nó chỉ là cách để cưỡng chế, áp bức. Có thể sự cưỡng chế và áp bức là cần thiết để tạo môi trường cho việc đối thoại, nhưng xin chớ bao giờ lầm lẫn đó là giáo dục và rồi coi đó là cách người có nhân cách cần trải qua.


Cuối cùng, chuyện quỳ gối trước tổ tiên, dòng họ, thầy cô không liên quan gì đến chuyện quỳ gối trước cường quyền. Cường quyền họ vẫn quỳ gối trước rất nhiều thứ, kể cả Phật, kể cả bàn thờ. So sánh như vậy nó rất ba láp.
Mình dành thời gian để phản biện lại một status của một nhà báo rất có ảnh hưởng để mọi người nhận ra rằng trong những lúc xã hội sôi nổi thảo luận về một vấn đề đáng thảo luận như thế này, cần phải lựa chọn lắng nghe những tiếng nói có lập luận, có khoa học, có chứng cứ xác đáng chứ không sa đà vào những bài viết chém gió, thiếu căn cứ, lợi dụng những cảm xúc và giá trị thiêng liêng một cách không hề liên quan để đạt được mục tiêu của mình. Nó không đứng đắn một tí nào hết.


Nguồn.https://www.facebook.com/lenguyenduyhau/posts/10157292165359532
*Tựa bài do BBT đặt

KHÔNG CHỈ DỪNG Ở ĐÂY .Đoàn Bảo Châu

Tháng Năm 16, 2019

16-5-2019
Thấy bọn củi vào lò, tôi chẳng thấy vui mừng gì, chỉ thấy lo lắng. Chính cơ chế này là một bộ máy sinh ra củi. Lò có đốt mãi cũng không bao giờ hết củi. Củi ông, củi bố sẽ sinh củi con, củi cháu, củi chắt.


Chỉ có điều là vào một ngày nào đấy mà cái lò bị tắt thì củi sẽ không còn được gọi là củi, mà chúng sẽ là một thế lực cai trị rộng khắp và xã hội sẽ lao xuống dốc như một chiếc xe không phanh. Mọi mặt đời sống về môi trường, y tế, giáo dục, môi trường kinh doanh sẽ trở nên thảm hại hơn cả bây giờ.
Vậy nguyên nhân là ở đâu? Bộ máy này không thể tạo ra được những cán bộ có năng lực tốt và có lý tưởng. Giả sử có một người như vậy, nhưng để leo lên được vị trí có thể thay đổi được xã hội thì đa phần họ đã đã bị nhuộm đen bởi những mối quan hệ trong bộ máy.


Còn ai vẫn giữ được phẩm chất của mình thì sẽ bị cô lập, không có thực quyền và sẽ chỉ có tiếng nói yếu ớt, không đóng góp đáng kể được cho xã hội.


Trong khi ấy thì những người nằm ngoài bộ máy, nếu có tư tưởng cách tân, cất tiếng nói phản biện hay muốn cải tạo xã hội thì thường là bị bóp chết trong trứng nước. Những vụ án của Trần Huỳnh Duy Thức, Anh Ba Sàm là những ví dụ điển hình.


Một cơ chế không trọng dụng người hiền tài, chỉ theo xu hướng thân hữu thì không thể tiến bộ được.
Đừng mang cái luận điệu đất nước chưa bao giờ được như thế này ra để mà tự hào. Rồi lại mang cái thời bóp mồm bóp miệng gần bờ vực của chết đói của thời bao cấp mấy chục năm trước ra để so sánh. Vài con đường cao tốc, vài toà nhà chọc trời và thu nhập tăng lên nhưng hãy nhìn vị thế đất nước so với thế giới. Cụ thể là so với thằng bạn vàng. Hàng nghìn năm trong lịch sử, ông cha ta luôn cứng cỏi và kiên cường chống lại sự xâm lược của chúng. Giờ đây, sự chênh lệch về quân sự quá lớn, sự chênh lệch về sức mạnh kinh tế còn lớn hơn nữa.


Biển mất, đảo mất mà vẫn phải cắn răng chịu đựng. Cứ ngồi đấy mà mơ màng sẽ có lúc con cháu đòi lại giúp. Làm mất biển đảo là mang tội với tiền nhân.
Vậy tại sao không so sánh tương quan giữa Việt Nam với Hàn Quốc, Singapore, Đài Loan, Thái Lan để xem họ đã làm được những gì mấy chục năm qua và vị thế của họ trên trường quốc tế ra sao.


Điều nguy hại là cơ chế này đã tạo ra những mẫu người XHCN vô cảm, ích kỉ và thấp kém về văn hoá. Tôi thường mang câu chuyện của Jack London ra để nói về con người Việt Nam thời nay. Trong truyện ngắn Tình Yêu Cuộc Sống, thằng người đói khát sau khi đã được cứu lên tầu, sống giữa xã hội văn minh nhưng cuộc sống khốn khổ vẫn ám ảnh tâm trí nên khiến hắn ta cứ giấu dưới đệm những bánh quy khô.


Qua thời bao cấp đói khát, giờ quan chức và nói chung con người Việt Nam bị ám ảnh về những giá trị sờ mó được như tiền bạc, nhà cửa và xe, sự lóng lánh về quần áo, địa vị mà quên đi những cái đẹp của tâm hồn, của lý tưởng, sự cao thượng trong tính cách.


Một không khí bẩn thỉu đang lan toả trong bầu không khí của đất Việt và đặc biệt là trong những cái đầu của người Việt, đặc biệt là trong những cái đầu quan chức.


Hãy mở to mắt để nhìn bộ mặt đất nước của Hàn Quốc, Singapore, Đài Loan… để nhìn thấy sự khác biệt, để thấy xấu hổ và định vị chính xác đất nước này đang ở đâu. Đừng tự hào vớ vẩn trước khi quá muộn.
Tôi sợ rằng những gì tồi tệ nhất vẫn còn đang chờ đợi chúng ta ở phía trước, sự tồi tệ sẽ không chỉ dừng ở đây.

Vì sao các quan chức cộng sản tài thì ít, tật thì nhiều?.Ls Nguyễn Văn Đài

Tháng Năm 16, 2019

Tuần Việt Nam/ Báo VietNamNet mới đây đăng bài viết ‘Thế hệ sau ít người tài hơn thế hệ trước’ của nhà nghiên cứu, phê bình văn học Vương Trí Nhàn. Ông cho viết: “Người ta cứ nói xã hội nhiều khủng hoảng nhưng với tôi khủng hoảng lớn nhất là con người. Thế hệ sau ít người tài hơn thế hệ trước…” và ông cho rằng nguyên nhân do nền giáo dục phi chuẩn và sứt sẹo nên tạo ra đội ngũ cán bộ như vậy.


Sau đó tác giả Quốc Phong có bài “Vì sao thế hệ cán bộ sau ít người tài hơn trước?”, và ông cũng cho rằng căn nguyên xuất phát từ nền giáo dục.
Khi chúng ta nhìn vào trích ngang của các quan chức cộng sản cấp cao thì 100% có trình độ cử nhân trở lên, trong đó có rất nhiều người có trình độ thạc sĩ, tiến sĩ. Nhưng chúng ta nghe hay đọc những phát biểu của các quan chức cộng sản thì không chỉ cười ra nước mắt mà còn có cảm giác kinh bỉ và coi thường họ: Như những phát biểu mang tính hoang tưởng hay quá cường điệu của Nguyễn Xuân Phúc, phát biểu ngây ngô của Nguyễn Phú Trọng, ngay cả Nguyễn Thiện Nhân hay Vũ Đức Đam là những người học ở nền giáo dục Tây phương cũng có những phát biểu vi phạm hiến pháp và gây cười. Còn các bộ trưởng thì khỏi phải nói, mỗi phát biểu của họ đều gây ra các cơn bão phê bình, chỉ trích trên mạng xã hội.


Vì sao nên nỗi?


Cả hai tác giả Vương Trí Nhàn và Quốc Phong đều đổ lỗi cho nền giáo dục thì hoàn toàn chưa chính xác bởi nền giáo dục là sản phẩm của chế độ chính trị. Chế độ chính trị nào thì nền giáo dục đó.


Các vấn nạn chạy điểm, sính bằng cấp, hay những người tài năng sau khi du học ở nước ngoài thì đều không về nước,…. Tất cả những điều trên đều do thể chế, môi trường chính trị tham nhũng và hủ bại sinh ra.
Ngay cả những con người được học ở những trường danh giá ở Hoa Kỳ hay Âu châu như Nguyễn Thiện Nhân, Vũ Đức Đam, Nguyễn Thanh Nghị, Nguyễn Bá Cảnh, Nguyễn Xuân Anh, …. Nhưng khi phục vụ trong chế độ cộng sản thì đều trở thành những tàn phế về trí tuệ và nhân cách, đạo đức. Gây ra thất vọng cho Nhân dân.


Bởi vậy nguyên nhân gốc dễ của vấn đề đội ngũ quan chức cộng sản “tài thì ít, tật thì nhiều” là do chế độ chính trị độc đảng phi dân chủ gây ra.
Các cụ ta có câu “tâm tối thì trí mờ”.
Quá trình từ một đảng viên cộng sản phấn đấu trở thành một quan chức cộng sản là một quá trình tha hóa về nhận thức và lối sống đạo đức. Mặc dù họ được học tập lý luận, tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh từ trình độ sơ cấp cho tới cao cấp. Nhưng thực tiễn đã và đang chứng minh một cách rõ ràng là quan chức cộng sản càng ở cấp cấp cao thì mức độ suy thoái càng nghiêm trọng như Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh, Tất Thành Cang, Vũ Huy Hoàng, Trần Tuấn Anh, …

Bởi vì ngay từ ban đầu những người tham gia đảng cộng sản Việt Nam với cái “tâm” đã không trong sáng. Họ có tham vọng trở thành quan chức cộng sản và khi đã có quyền lực thì tìm mọi cách để vơ vét của công, của Nhân dân để phục vụ cho cuộc sống sa hoa của bản thân và gia đình. Họ trở thành đảng viên cộng sản không phải vì lý tưởng cống hiến và phục vụ Nhân dân và Tổ quốc. Tất cả các quan chức cộng sản đều vì địa vị quyền lực, lợi ích cá nhân và bè phái.


Tư tưởng cộng sản về quyền lực tuyệt đối đã bóp chết mọi tài năng. Bởi người xưa có câu “Quyền lực tuyệt đối sinh ra sự tha hóa tuyệt đối”. Sự tha hóa về chính trị của một quan chức cộng sản diễn ra một cách toàn diện từ tư tưởng, nhận thức cho tới lối sống. Bởi vậy cho dù là một con người dù có tài năng, thông minh và trí tuệ sáng suốt thì khi vào guồng máy của hệ thống chính trị cộng sản cũng sẽ trở thành con người tầm thường về trí tuệ và trở thành tội phạm, thành những kẻ phá hoại đất nước.


Cho nên chúng ta đã thấy trong hơn một thập kỷ qua những tài năng trẻ của đất nước qua cuộc thi “Đường lên đỉnh Olympia” được đi du học ở nước ngoài, sau khi tốt nghiệp họ đều không trở về nước. Có một người về nước, thì sau vài năm làm việc trong cơ quan hành chính thì cũng phải bỏ việc ra ngoài,…


Tôi xin trích một đoạn trong bài viết của tác giả Quốc Phong đã phải thốt lên rằng:


“Như vậy thì sẽ tệ hại vô cùng nếu nghĩ sâu xa đến giang sơn xã tắc. Người giỏi bị thui chột, mất niềm tin vào sự công chính, trong khi người không đủ năng lực nhưng thừa tiền, thừa quan hệ lại ung dung vào đại học, ra trường lại “chạy” vào chỗ ngon, chạy để được làm lãnh đạo. 


Bi kịch của đất nước nhiều khi cũng xuất phát từ đây. Đó là người giỏi thì không có chỗ làm trong nhà nước, buộc phải ra đi, không muốn trở về Tổ quốc bởi sợ phải làm tớ cho thằng dốt, sợ phải làm việc trong một môi trường không lành mạnh, nặng về phe phái, bè cánh.” 
Như vậy, chúng ta có thể kết luận được rằng đất nước Việt Nam với trên 90 triệu dân, hàng trăm ngàn người đã tường được du học khắp nơi trên thế giới. Đất nước chúng ta không thiếu nhân tài. Nhưng một phần họ phải bỏ nước ra đi, một phần vì bất đồng chính kiến mà không được sử dụng. 
Tất cả chỉ tại chế độ cộng sản phản dân chủ và phản động.

NỖI ĐAU DÂN VƯỜN RAU LỘC HƯNG .Thanh Bình

Tháng Năm 16, 2019

Ai khen Trọng diệt tham quan?
Nhìn đây những kẻ làm càn nháo nhâng
Đột ngột đập phá Lộc Hưng 
Chính quyền ĂN CƯỚP, xưng xưng mặt dầy


Chúng đổ xô đến bãi đất trống VRLH canh giữ vì sợ CÔNG LÝ ư? Hay sợ dân? Hoặc sợ Chúa Trời nghe tiếng dân óan thán, nên xuất hiện chăng?

Đổ cho dân sống chốn đây
“Ba đời lang chạ” từ ngày xa xưa
Coi họ “mướp đắng mạt cưa”
Gọi là “bất hảo”, để lừa CƯỚP thôi

Thời gian cứ thế mặc trôi
Chẳng ai giải quyết, trả lời cho dân?
Trọn 4 tháng, chúng điều quân
Toàn bọn bịt mặt canh dân nguyện cầu?

Lãnh đạo ai trong sạch đâu?
Toàn bè cánh Trọng cưỡi đầu dân tôi!
“Thiện Nhân” mà lại hại đời? 
Hại dân, hại nước….QUÁ TỒI! – CHẾT ĐI!

Thanh Bình 15.05.2019

BA ĐỐI TƯỢNG TRONG MỘT BỨC ẢNH. Việt Kiến

Tháng Năm 16, 2019

Chúng ta có dám gọi tên, những cảm xúc thật sự khi nhìn bức ảnh này. Ta là ai trong 3 đối tượng đó.

1. EM BÉ NẰM LỀ ĐƯỜNG. 
Em là người lang thang, có lẽ em xa bố mẹ. Bố mẹ em trong một cơn say tình dục đã sinh ra em. Không có điều kiện hoặc cũng không cần biết em tồn tại thế nào. Cuộc đời em đầu đường xó chợ. em nằm một lát thôi lại đi xin ăn. Em không chỉ xin cho bản thân em, em còn nuôi sống những kẻ ma cô, chăn trẻ em đang chờ em trong một con hẻm nào đó. Những kẻ đã chết vì lương tâm. 
Tương lai của em, là điều em không biết đến và không ai dám nghĩ đến khi em sẽ không được học, sẽ không được thành con người đúng nghĩa. Số phận em thuộc về lề đường. Em vẫn ngủ ngon, mặc kệ cuộc đời và mọi ánh mắt nhìn. Em rất cần tình thương, em rất cần được học để thành người, tuy nhiên em có thể không nói ra được điều đó
Em không khác gì khoảng 60% số phận trẻ em Việt Nam hiện nay sống ở nông thôn. Lớn lên thiếu thốn đủ bề, được đi học ở môi trường giáo dục nhồi sọ tồi tệ. Lớn lên không thể kiếm được công ăn việc làm trong nước đi làm Culi, mại dâm khắp thế giới. Các em đó không chỉ nuôi bản thân mình trong nước mắt cùng cực với mức giá bèo bọt tại Nhật, Hàn, Đài Loan,… Các em còn góp sức nuôi cả một lũ quan chức cộng sản chờ sẵn ở nhà, mỗi đồng đô la các em về đều được chúng tóm gọn, cướp sạch để ăn chơi xa hoa và mua nhà cửa tại các nước phát triển.

2. NGƯỜI NGỒI GHẾ. 
Người này đại diện cho phần lớn người dân lao động chân tay ở các đô thị. Có thể là xe ôm, xe thồ. Anh ấy kiệt sức trước cuộc sống vất vả và thu nhập thấp. Mỗi buổi chiều anh ấy lại chìm mình trong bia , rượu để kiếm niềm vui mạt hạng cho quên tháng ngày. Anh thiếu thốn hết mọi thứ, trí tuệ, niềm tin và cả tình yêu. Anh cố quay đi để khỏi nhìn đứa bé, nó nhắc nhở lương tâm con người của anh, anh đang cố phủ nhận trách nhiệm làm người của mình chỉ vì u tối và kiệt quệ. 
Vậy mà anh lại đại diện cho phần lớn người lao động đô thị , từ người lao động vỉa hè đến người công nhân. Từ người bán hàng đến cô nhà báo, tất cả đều chạy theo một cuộc sống kiếm tiền đến kiệt sức, quên cả sử mệnh làm người và nhìn tới những mảnh đời xung quanh.

3. NGƯỜI QUAN SÁT BỨC ẢNH. 
Đây là người chụp bức ảnh này, và người tình cờ nhìn thấy trên mạng bức ảnh này. Đa số vội vàng quay đi sau khi cố thở dài hoặc thốt lên vài câu. Sao thằng bé khổ thế, sao ông kia vô tình thế hoặc đời là thế. Về cảm nhận và suy nghĩ đa số giống với anh lao động ngồi ghế. Họ sợ phải gọi lên trách nhiệm của mình. Rõ ràng nhìn những bức ảnh khoe thân của người mẫu, những bức ảnh đại gia khoe xe đắt tiền vui hơn, đỡ cắn rứt lương tâm. Những người kiểu thứ 3 này chiếm phần đa dân chúng. Rất nhiều trong số họ thực ra cũng dễ tổn thương như 2 đối tượng trong bức ảnh. Họ vẫn ca ngợi sự ổn định của chế độ, họ thấy bình thường khi nghe nói Việt Nam là một trong 10 nước hạnh phúc nhất thế giới. Điểm giống nhau của những người này là ghét chính trị và ghét thì ngu chính trị.

3 loại người trên, chiếm 99% dân tộc này. Tất cả đều có điểm chung là ghét chính trị, họ là nạn nhân của chính quyền và cũng là tội đồ tạo nên chính quyền CS và cũng là kẻ ủng hộ tư duy ghét chính trị mà chính quyền này cố duy trì bằng mọi cách.

Chỉ có 1% còn lại nghĩ khác, không thuộc 3 đối tượng trên. Tôi là một trong đó. Và tôi nghĩ, viết ra những điều này cũng không vô ích đâu. Tôi mong 1% đó ý thức được vai trò của mình. Hãy lên tiếng và động viên, thúc đẩy nhau cùng lên tiếng. Bởi xã hội nào, phồn vinh hay nô lệ hay chìm trong chiến tranh chỉ phụ thuộc vào sự chiến đấu của 1% người này thôi. 
Được đứng vào và nỗ lực đứng vào 1% này là hồng phúc và cơ duyên của NIỀM HẠNH PHÚC LÀM NGƯỜI. 
Đừng câm lặng, đừng để phí cuộc đời này như 3 đối tượng tôi đã nói trong bài viết.

TỬ TẾ BỞI ĐIỀU GÌ?. Ls Luân Lê

Tháng Năm 16, 2019

Nói riêng các về giáo viên, họ luôn có hai vai trò: đầu tiên là phụ hynh của chính con mình; và, thứ hai, là một nhà giáo dạy chuyên môn cho những đứa trẻ là con của những người phụ huynh khác.

Ảnh minh họa

Chính các giáo viên, khi họ có tâm thế là một người chấp nhận việc áp dụng các phương pháp giáo dục như đánh đập, chửi rủa hay bắt quỳ, ghẻ lạnh như các sự trừng phạt, thì khi ở nhà những đứa con của họ cũng sẽ được giáo dục bằng một phương cách tương tự như khi sử dụng trên lớp với những đứa trẻ khác.

Đối với các phụ huynh chỉ đơn thuần là cha mẹ, khi họ có một lối suy nghĩ ưa dùng bạo lực hoặc các sự xâm phạm vào thân thể hoặc tinh thần của con cái để “yêu thương” và “dạy dỗ cho nên người”, thì họ cũng có một mong muốn rằng các nhà giáo cũng sẽ được phép và cho đó là một “sự hợp lý cần thiết” tối thiểu để đạt được một kết quả nào đó trong giáo dục. Và họ không coi đứa trẻ là con người, mà họ coi những đứa trẻ là “một cái máy bắt đầu phải tuân theo kỷ luật và các mệnh lệnh” để coi là những bài học đầu tiên trong đời.

Chính vì nền tảng triết lý giáo dục gần như tuyệt nhiên không có và không hề được đào tạo về vấn đề tâm lý con người, nhất là đối với trẻ em, và những thế hệ được “lớn lên” nhờ vào sự duy trì một ý thức hệ xã hội dựa trên bạo lực của các hệ tục có tính cưỡng đoạt thân phận để coi đó là “đạo đức xã hội cơ bản thuần tuý”, cho nên việc xâm hại trẻ em và tước bỏ các quyền cơ bản của trẻ em không chỉ được chấp nhận mà còn là một biểu hiện phổ biến của giáo dục: từ nhà trường tới gia đình và ngoài xã hội.

Chúng ta không được giáo dục về tâm lý, những bậc cha mẹ trưởng thành “nhờ những cái thước”, những “cái bạt tai” hay “những lời chửi mắng” và cho rằng như thế mới nên người, thành thử ra, không còn nhận thức và tư duy lý tính khách quan đối với chính đối tượng giáo dục và phương pháp thực hành giáo dục. Họ coi, những phương cách bạo lực và xâm phạm thân thể và nhân phẩm, như cách họ được “thụ hưởng” nên họ cần phải làm như vậy những thế hệ kế tiếp để nên người như bọn họ.

Nhưng xin thưa, các người lớn tử tế quá đến mức mà xã hội ngày càng suy đồi, chỉ ưa bạo lực để giải quyết mọi chuyện trong cuộc sống. Thế giới đánh giá ta là một nước kém phát triển và giáo dục tụt hậu nhất khu vực. Vậy mà các người tự hào sự tốt đẹp và tử tế về “nền giáo dục” của các người hay sao? Nghề giáo còn thiếu gì các tai tiếng và sự tha hoá nữa để “những đám người lớn tử tế” tự hào? Một thế hệ sẵn sàng làm nô lệ, hèn nhược trước bất công, thậm chí tham gia vào những bất công như chạy chọt, tham ô, trục lợi trên học sinh và phụ huynh, tội phạm ngày càng manh động, con người ngày cảng xảo trá và quỷ quyệt, tàn nhẫn với nhau…thế thì họ đang tự hào họ tử tế và nên người ở chỗ nào và dựa vào kết quả gì?

Họ vẫn tưởng rằng bắt những đứa trẻ quỳ xuống trong giáo dục là có thể nên người hay đạt được điều gì đó tốt đẹp, thì sau này những đứa trẻ lớn lên sẽ sẵn sàng quỳ gối trước bất công và quyền uy, nhưng cũng sẵn sàng hung bạo và bắt kẻ khác quỳ xuống trước chúng như một lẽ bình thường, thậm chí chính kẻ đã bắt đứa trẻ đó quỳ trước đây.

NƯỚC BẨN BỞI CHÍNH PHỦ BẨN. Phạm Minh Vũ

Tháng Năm 16, 2019

Trung bình 4 phút trôi đi, ở VN có một người chết bởi ung thư, trung bình khoảng 3 phút có 1 người lại mắc mới căn bệnh này. Con số này được thế giới cảnh báo vì VN đứng cao nhất số người chết vì ung thư và số mắc mới. Và trong năm 2020 và các năm tới, ở VN con số này sẽ tăng lên vì nhiều yếu tố. Dù bạn không quan tâm chính trị thì những con số này nó không buông tha bạn.

Tôi tự hỏi, một quốc gia hơn 90 triệu dân, còn thua kém dân số nhiều quốc gia khác mà tại sao số lượng ung thư, và chết vì căn bệnh này nó lại đi đầu thế giới? Phải chăng cái mà sánh ngang cường quốc 5 châu mà ông hồ mong muốn là đây sao?

Dù cho các bạn không muốn nói tới chính trị, không muốn quan tâm đến Formosa, đến các nhà máy xả thải hàng ngày toàn chất độc ra môi trường nhưng có một điều bạn phải uống nước của nó thải ra, hít bụi của nó thải ra… suy cho cùng, chúng ta chỉ có nguồn nước và bầu không khí chung mà thôi, không cần biết bạn dân tộc nào, tôn giáo nào, địa vị xã hội, học thức ra sao.

Năm 2007 Bộ y tế công bố VN có 51 làng ung thư, nghĩa là nguồn nước các làng đó bị ô nhiễm nghiêm trọng. Tất nhiên là bây giờ con số đó cao có thể gấp đôi gấp 3 rồi, các bạn yên tâm, bây giờ và vài năm tới khi các nhà máy nhiệt điện, khi các khu công nghiệp nhất là liên quan tới trung quốc đầu tư vào, thì không một ai trên VN này thoát khỏi căn bệnh này đâu. Cho dù các bạn muốn lờ đi chính trị thì nó tự khắc tìm tới bạn thôi.

Y tế, hay báo chí nói nhiều về ung thư, có nhiều nguyên nhân, trong đó có thuốc lá, bia rượu, thực phẩm bẩn là nguyên nhân chính. Nhưng báo chí nhà nước hay bộ y tế phớt lờ đi nguyên nhân khủng khiếp đó là các chất thải của các nhà máy như Formosa, như Nhiệt Điện, Boxit, Như nhà máy giấy, may mặc… và nước sinh hoạt hàng ngày. Vì sao họ không nhắc?

Vì một lý do rất đơn giản là nhắc sợ các bạn lại quan tâm chính trị thì nguy to. Các nguồn nước, chất thải đều phải xử lý trước khi cho ra ngoài môi trường, kể các nước sinh hoạt tắm giặt hàng ngày đều thải ra phải qua bể xử lý. Nhưng chế độ cộng sản họ phớt lờ mặc kệ dân mạnh ai nấy thải… các chất thải sinh hoạt hàng ngày đều nguy hại tới môi trường, huống hồ là các dự án hủy diệt như Fomosa, như Boxit… các chất độc nó ngấm vào nguồn nước và chúng ta uống.

Nếu thế hệ này không ngăn chặn, phản đối đuổi các dự án gây hủy diệt môi trường sống của con cháu chúng ta thì đồng nghĩa chúng ta là đồng loã với tội ác đó. Nếu chúng ta không bắt chính phủ phải quan tâm tới dân sinh về xử lý nước thải nguy hại ra môi trường thì chúng ta tự nhận cho mình một bản án tử rồi đấy.

Theo tôi được biết không chỉ Saigon và HN mới có các kênh đen ngòm hôi thối đâu nhỉ? VN này nơi nào mà không có. Nói tới đây tôi nhớ hồi Tết có thằng bạn ở Manchester về thăm tôi, nó nói: mày muốn biết xem quốc gia nào đó phát triển thịnh vượng và Dân hạnh phúc thì làm sao không? Tôi nói thì có nền dân chủ và chỉ số phát triển con người cao chứ gì!
Nó lắc đầu No No No. Mày tới thủ đô quốc gia đó xem những con kênh trong thành phố đó sạch hay đen là biết. Sạch là chính phủ sạch, còn đen thì như chính phủ vậy, chính phủ bẩn kênh rạch cũng bẩn. Tôi trố mắt ngạc nhiên và nó nói tiếp… tao đi nhiều nơi tao biết, các kênh rạch VN mày đen, hôi quá thì suy ra tình hình VN mày thế nào tao biết cả…. nó nói tiếp

“Bạn không quan tâm chính trị, bạn đáng nhận môi trường sống như thế, đáng để hít thở không khí khói bụi, và các con kênh đen hôi thối, việc đó đáng ra là của chính phủ làm sạch nó bằng cách xử lý trước khi cho ra môi trường, bạn không đòi hỏi không yêu cầu chính phủ có trách nhiệm, nhưng bạn lờ chính trị thì đáng phải nhận cuộc sống như thế đó”.

Nghe nó nói vậy, tôi chỉ cảm thấy ngậm ngùi và xót xa cho bản thân tôi, cho Dân Tộc tôi.

LỄ HỘI VÀ CÁC QUAN CHỨC. Nguyễn Ngọc Chu

Tháng Năm 16, 2019

Đất nước ta có quá nhiều lễ hội. Mỗi lễ hội lại có quá nhiều quan chức Chính phủ và địa phương tham dự. Đã thế lại còn quá nhiều các quan chức về hưu nhưng vẫn thường xuyên hiển diện. Vậy nên không thể không hiến kế.

I. PHẢI RẠCH RÒI VỀ TÀI CHÍNH

Tài chính luôn là vấn đề số 1. Bất cứ điều gì cũng phải rõ ràng về tài chính. Nơi nào là công? Nơi nào là tư? Nhân lễ hội Vesak 2019 đang diễn ra, xin có mấy điều lưu ý để làm thí dụ cho các lễ hội khác.

1. Tự do tôn giáo đã được ghi trong Hiến pháp của nước ta. Việt Nam không có quốc giáo. Ở Việt Nam mọi tôn giáo đều bình đẳng.

2. Bởi lẽ đó mọi đại lễ riêng của các tôn giáo thì nhà nước sẽ không chi tiền. Đại lễ Vesak 2019 không là ngoại lệ.

3. Nhưng ở Việt Nam, nhiều khi quy định một đường, thực thi lại một nẻo. Sự vi phạm quy chế tài chính có mặt khắp mọi nơi. Cho nên người dân có quyền được biết biết: Trong Đại lễ Vesak 2019 nhà nước có bị tổn thất đồng bạc nào không?

4. Theo chỗ hiểu biết của chúng tôi, thì chùa Tam Chúc là của doanh nghiệp Xuân Trường, cho nên Xuân Trường là chủ nhà sự kiện. Từ đó suy ra, Xuân Trường là người chủ chi. Bởi thế cũng cần rạch ròi để tránh tiếng cho Chính Phủ trong chi tiêu tiền công. Chẳng hạn như:

– Tiền đi lại ăn ở cho khách quốc tế ai chịu? 
– Tiền đi lại cho các quan chức Việt Nam lấy từ đâu? 
– Ai cấp tiền cho chương trình ca nhạc?
– Nguồn kinh phí nào cho VTV truyền hình trực tiếp?

Đại lễ Vesak là của tôn giáo, nên không thể dùng tiền thuế của dân để bao phủ chi phí. Xuân Trường có chủ chi thì cũng phải rạch ròi.

5. Quan sát mức độ “hoành tráng” của Đại lễ Vesak 2019 thì biết được việc tổ chức Đại lễ Vesak là tốn kém. Nhưng lợi ích của Vesak 2019 đưa lại cho quốc gia thì không nhiều. Cho nên, mong muốn được công khai tài chính cũng là điều dễ hiểu. Mọi nguồn kinh phí, suy cho cùng, đều lấy từ túi dân. Doanh nghiệp Xuân Trường không in được ra tiền.

6. Tiếng là quốc tế, nhưng đăng cai tổ chức và giá trị rất khác nhau. Với một số sự kiện quốc tế, cứ chi tiền nhiều cho ban tổ chức là được đăng cai. Chẳng hạn như các cuộc thi sắc đẹp quốc tế…Nhưng World Cup, Olympic – thì có chi bao nhiêu tiền cho ban tổ chức cũng không được. Không phải cứ có các từ “quốc tế” “thế giới” là quan trọng, là hãnh diện. Có nhiều sự kiện “quốc tế”, “thế giới” mời mà không nước nào tổ chức.

Việt Nam đang là nước nghèo, nên phải chắt chiu tài chính cho người dân trong nước, trước khi chi tiêu cho các sự kiện quốc tế. Điều này không có nghĩa là chúng ta không đăng cai các sự kiện quốc tế, mà là đăng cai có chọn lọc, rất chọn lọc.

II. QUAN CHỨC CHÍNH PHỦ NÊN BỚT ĐI DỰ LỄ HỘI

1. Việt Nam có qúa nhiều lễ hội. Dường như ngày nào cũng có lễ hội. Đơn cử mấy ngày gần đây:

26/4/2018 Lễ hội Cửa Lò. 26/4/2019 Lễ hội Huế. 28/4/2019 Lễ hội Hạ Long. 6/5/2019 Điện Biên kỷ niệm chiến thắng. 7/5/2019 Lễ hội Sơn La. 8/5/2019 Lễ hội 990 năm thành lập Thanh Hóa. 10/5/2019 Lễ hội Hải Phòng. 11/5/2019 Lễ hội Nha Trang. 12/5/2019 Lễ hội Vesak…Còn có thể kéo dài danh sách lễ hội quanh năm.

2. Có quá nhiều quan chức chính phủ đi dự lễ hội. Không có lễ hội nào là không có quan chức chính phủ và UVTƯ Đảng đến dự. Có lễ hội có đến hàng chục UVTƯ Đảng, bộ Trưởng cùng tham dự. Kéo theo là hàng chục, hàng trăm quan chức địa phương. Chỉ tính riêng tiền nghỉ khách sạn, tiền xe cộ, máy bay, thì không biết cơ man nào là tiền thuế của dân đã phải bỏ ra.

3. Đi dự sự kiện liên tục như vậy, từ ngày này qua tháng khác, thì còn đâu thời gian giải quyết công việc? Cho nên đến bài phát biểu cũng phải có người viết trước.

3. Đã đến lúc Chính phủ phải thắt chặt quy định chi phí cho quan chức chính phủ và địa phương đi dự các sự kiện. Vô cùng tốn kém tiền thuế của dân.

III. QUAN CHỨC ĐÃ VỀ HƯU NÊN THOÁI LUI HOÀN TOÀN

Ở Việt Nam hiện nay có chứng bệnh nan giải cần phải chữa trị dứt điểm. Đó là các lãnh đạo đã về hưu nhưng vẫn thường xuyên có mặt tại các sự kiện Nhà nước.

Các ông cựu tổng bí thư, cựu chủ tịch nước, cựu thủ tướng, cựu chủ tịch quốc hội đến dự thì mang lại được những lợi ích gì? Ngoài sự tốn kém tài chính lại còn làm khó cho người đương chức phải thưa gửi. Nếu không tin, thì đặt câu hỏi khác: Nếu các quan chức đã về hưu không đến dự thì sự kiện có bị tổn thất gì không?

Đã thôi chức thì thôi hẳn. Thời các ông Đỗ Mười, Lê Đức Anh đã qua rồi. Nay cần phải thiết lập một lần và vĩnh viễn. Các cựu TBT như Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh … nên làm gương, từ chối mọi sự hiển diện, dù cho được “mời mọc ân cần”. Còn các người đương chức thì dứt khoát – cờ đến tay ai người đấy phất. Đây là một đề nghị rất xây dựng. Có lợi cho nhà nước. Có lợi cho những người đương lãnh đạo. Và có lợi cho chính cả những lãnh đạo đã về hưu.

Thời phong kiến vua cha nhường ngôi cho con khi còn sống rồi lui hẳn để cho con toàn quyền quyết định. Mới đây, Nhật hoàng Akihito cũng vừa trao lại ngôi cho con là thái tử Naruhito. Khác hẳn với ở ta hiện nay, thôi chức còn cố bấu víu quyền lực. Bệnh này cũng là do cơ chế này đẻ ra.

Cơ chế này đã sinh ra quá nhiều đặc quyền đặc lợi cho một số quan chức cấp cao. Đặc quyền đặc lợi ngay cả lúc đã nghỉ hưu. Đặc quyền đặc lợi đến cả lúc chết. Muốn hùng cường không thể không xóa bỏ.

Những người cộng sản đề cao sự liêm khiết, sự vô tư, sự không màng đến tiền bạc chức tước. Trong thực tế hiện nay, phần nhiều không phải như vậy.

Hãy để cho các quan chức tại vị đi dự lễ hội bằng chính đồng lương của mình. Hãy để cho các quan chức đã nghỉ hưu tự chi trả chi phí đi dự sự kiện của mình. Lúc đó số lượng các “chính khách” và “cựu chính khách” tham dự lễ hội sẽ đột ngột tụt giảm.

Muốn tiến bộ không thể chối bỏ sự thật.