Archive for the ‘Uncategorized’ Category

BA TRUYỆN NGẮN HAY VIẾT VỀ ĐỀ TÀI CHIẾN TRANH NAM – BẮC (Bà Đầm Xòe Phạm Thành.)

Tháng Hai 8, 2019

Lang thang trên mạng, tình cờ đọc được truyện ngắn “Viên đạn cuối cùng” của nhà văn Mai Tú Ân. Đọc xong trong lòng chợt rung lên cảm xúc về thân phận con người trong cuộc chém giết anh em Nam – Bắc tương tàn.

Tôi chưa đọc nhiều tác phẩm văn học của nhà văn này. Qua câu chuyện, tôi dám chắc nhà văn này là một người lính cầm súng và lâm trận mạc thực sự. Nếu không phải như vậy, ta sẽ không lý giải được, tại sao hồn cốt, tư tưởng và cả khát vọng của người lính lại gửi trong “Viên đạn cuối cùng”. Chỉ có người lính lâm trận mạc, chiến đấu thực sự mới cháy bỏng khát khao cuộc chiến cần phải dừng lại, giết người và phá hoại phải dừng lại. Việc cầm súng, tuy là một nghĩa vụ thiêng liêng, nhưng là nghĩa vụ bắt buộc. Chiến tranh luôn không phải là cái đích đến của cuộc sống mà hòa bình mới là cái đích đến của cuộc sống. Mong muốn cuộc chiến đi tới viên đạn cuối cùng mới mang ý nghĩa chân chính của người cầm súng. Điều này đặc biệt đúng trong cuộc chiến Nam –Bắc – Huynh đề tương tàn diễn ra từ năm 1955-1975 trên quê hương Việt Nam ta.




Câu truyện thật lạ lùng và hấp dẫn khi hai người lính ở hai bên chiến tuyến nằm kề cận nhau trong trạng thại bị thương nặng và đợi chết. Trong hoàn cảnh đặc biệt đó, cả hai đã “chiến đấu” với nhau về lý tưởng của mỗi bên khi tham gia cuộc chiến. Mỗi người đều có cái lý của mình. Nhưng cuối cùng, nhân bản trong mỗi con người có chung dòng giống Lạc Hồng đã trỗi dậy. Ta, Địch như không còn ranh giới. Hai người lính giành nhau và đồng ý chết cho nhau. Lý tưởng của hai người lính bị xóa nhòa. Chỉ còn lại tình yêu thương giữa con người với con người. Và đó là lý do “viên đạn cuối cùng” có thuốc súng đã không vang lên, nhường chỗ cho viên đạn cuối cùng của tình người, tình yêu quê hương đất nước có chung dòng máu Lạc Hồng đã vang lên.
Một câu chuyện khác lạ với chất lý tưởng nhân văn cao cả vượt hẳn lên những truyện ngắn khác viết về đề tài chiến tranh chống Mỹ- “ngụy” mà tôi đã từng đọc trong mấy chục năm qua. Tôi có ao ước, giá như truyện ngắn này mà dựng thành phim, sẽ có tác dụng lớn trong việc hóa giải những khúc mắc, những căm hờn nhau trong quá khứ để Việt Nam bước lên con đường hòa giải, hòa hợp dân tộc, đoàn kết, chung tay xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, vững tin hòa nhập vào thế giới văn minh.
“Viên đạn cuối cùng” quả thực là một truyện ngắn hay thuộc tốp đầu về đề tài “Kháng chiến chống Mỹ, “Ngụy””. Nó khác hoàn toàn với hai truyện ngắn cùng đề tài chiến tranh “chống Mỹ Ngụy” rất hay mà tôi đã đọc trước đó. Đó là truyện ngắn: “Mảnh trăng cuối rừng” viết vào những năm 70s ở thế kỷ trước của nhà văn quân đội Nguyễn Minh Châu và truyện ngắn “Như thể là tình yêu” viết vào đầu năm hai ngàn của nhà báo nhà văn Trần Mai Hạnh.
“Mảnh trăng cuối rừng” ca ngợi những cô gái miền Bắc, đang ở tuổi xuân thì. Những cô gái, lẽ ra họ phải được sống trong yêu đương hạnh phúc lứa đôi. Nhưng vì sự nghiệp đấu tranh “thống nhất đất nước”, họ đã phải chấp nhận mất mát hy sinh, tình nguyện đi thanh niên xung phong, làm đường, bắc cầu trên tuyến đường rừng núi Trường Sơn cho quân lực miền Bắc tiến vào “giải phóng miền Nam”. Tôi đọc truyện ngắn này đã lâu. Nhưng tôi vẫn còn ấn tượng. Những cô gái thanh niên xung phong sống trong lán ở một cánh rừng với toàn là con gái. Ngày ngủ, đêm ra bám tuyến, làm đường, làm cọc tiêu dẫn đường cho những đoàn xe qua lại. Tình yêu đôi lứa của họ gửi gắm cả vào những người lính lái xe. Những đoàn xe hũng dũng tiến vào chiến trường phía Nam hay lúc đoàn xe ngược trở lại bao giờ họ cũng hồi hộp, chờ đợi, khát khát với nỗi niềm phải dấu kín trong lòng vì cấp trên cấm ngặt chuyện tình yêu đôi lứa. Truyện ngắn đã lan tỏa sự xúc động cho bao nhiêu người khi đọc và nghe đọc trên sóng phát thanh của Đài Tiếng nói Việt Nam. Bạn đọc và các nhà phê bình văn học trong nước đánh giá đây là truyện ngắn hay nhất về đề tài chiến tranh, giai đoạn 1955 – 1975.
Còn “Như thể là tình yêu” miêu tả cái khốc liệt của chiến tranh khi một người lính Bắc Việt với một nữ du kích người địa phương phải dầm mình dưới nước lạnh trong một căn hầm trú ẩn mà phía trên là những người lính của phía Việt Nam Cộng hòa và lính Mỹ với lựu đạn và súng ống trong tay đang lùng sục, tìm diệt. Ở trong hầm trú ẩn đó, họ đã phải dùng nước ngập úng để sinh hoạt, từ rửa mặt đến uống nước cầm hơi. Trong hầm nước sinh hoạt đó có cả máu của người đàn bà đang ở kỳ hành kinh tháng. Một chi tiết kinh hoàng, gây ấn tượng mạnh cho người đọc. Cái ác liệt của cuộc chiến được Trần Mai Hạnh đẩy đến tận cùng thân phận con người cùng cái giá phải chấp nhận.
Rất tiếc, truyện ngắn “Như thế là tình yêu” ra đời sau, trong bối cảnh người đọc đã bội thực với đề tài chiến tranh từ một phía, nên không được mấy bạn đọc để ý đến, mặc dù đó truyện ngắn hay thuộc tốp đầu, kể cả về nội dung lẫn nghệ thuật thể hiện, hơn cả “Mảnh trăng cuối rừng”.
Tuy nhiên, cả hai truyện ngắn này mới viết về con người trong chiến trận của một phía và còn mang nặng tính chất thù nghịch bên địch bên ta. Chưa có cái nhìn khách quan cuộc chiến “Chống Mỹ cứu nước” là cuộc chiến giữa ý thức hệ cộng sản với ý thức hệ tư sản, của anh em một nhà “huynh đệ tương tàn”, dẫn tới nhận thức thiên lệch: chính nghĩa chỉ dành cho phía những người lính miền Bắc cùng tư tưởng phải chiến thắng “kẻ thù”; chưa chiến thắng, chưa đi đến thắng lợi cuối cùng thì cuộc chiến này chưa thể dừng lại.
Bìa trập truyện ngắn mang tên “Mảnh trăng cuối rừng”.
Tôi cho rằng, đó là hạn chế về tư tưởng và nhân văn trong hai truyện ngắn nổi tiếng viết về đề tài chiến tranh ở “thời chống Mỹ cứu nước” này. Hạn chế này có phần ở vị trí tham gia cuộc chiến của hai nhà văn này, thực chất họ không phải là những người lính thật sự. Nguyễn Minh Châu là nhà văn mặc áo lính, Trần Mai Hạnh là nhà báo nhà văn tham gia chiến trường. Nhiệm vụ được giao của họ là quan sát và cổ vũ cho cuộc chiến của một bên với hệ tư tưởng và nhăn văn đã được cài đặt: Bên ta thì tốt và chính nghĩa. Bên ta chiến đấu vì lý tưởng, hy sinh, chịu đựng nhưng không bao giờ nản chí. Bên địch thì không có chính nghĩa và ác, chiến đấu chỉ vì tiền, là lính đánh thuê cho Mỹ – Ngụy. Vân vân
Nhà văn Mai Tú Ân thì khác. Trước khi viết truyện ngắn “Viên đạn cuối cùng”, ông đã là thế hệ thứ 2 trong gia đình trực tiếp tham gia chiến đấu. Có lẽ từ vị thế đó mà Mai Tú Ân cảm nhận chiến tranh, cái giá của chiến tranh, mong muốn về chiến tranh khác hẳn hai nhà văn kia.
Mai Tú Ân biết rất rõ rằng, một viên bắn ra khỏi nòng súng, bên này hay bên kia, đều để lại sự đau thương mất mát cho con người. Đó là sự thật cay đằng mà ông không muốn nghe, muốn thấy. Đó cũng là nỗi lòng chân thật của một người trực tiếp tham gia vào những trận đánh nhau, chứng kiến cái chết từng ngày. Mai Tú Ân đã nhận ra, dù có say máu chiến trận cỡ nào, dù có mang lý tưởng hay lòng căm hận cỡ nào, bất kỳ một người lính chân chính nào cũng mong cuộc chiến kết thúc. Đó là lý do Mai Tú Ân chọn hai người lính, đối nghịch chiến tuyến, đều bị thương ác hiểm chờ chết, nhưng lại kề cận bên nhau và “chiến” với nhau. Một góc nhìn chiến tranh và hòa bình khó và hóc hiểm. Nếu không có khả năng nhìn sự vật một cách sâu sắc cũng như khả năng diễn đạt dẫn chuyện, câu chuyện sẽ khô cứng, lý thuyết, sẽ rất khó thuyết phục được người đọc. Nhưng Mai Tú Ân đã rất thành công khi để cho hai người lính nói thật lòng mình, lý tưởng của mình, đất nước của mình rồi cuối cùng cả hai lại cam kết nhờ nhau kết thúc cuộc đời của nhau khi bên kia giành chiến thắng. Một chi tiết hiếm hoi trong truyện ngắn viết về đề tài này. Để rồi từ đó viên đạn cuối cùng không được bên nào bắn ra, không còn ai phải giết ai nữa. Vì hai người lính đều nhận ra bản chất thật của của chiến này và họ còn là người Việt Nam, con Lạc cháu Hồng.
Sự thật của chiến tranh, tính nhân văn của người lính trong “Viên đạn cuối cùng” vì thế mà cao và sâu hơn hẳn hai truyện ngắn kia.
Giá như truyện ngắn “Viên đạn cuối cùng” được dựng thành phim, công chiếu, hẳn sẽ góp phần không nhỏ cho công cuộc hòa giải dân tộc đang nóng bỏng hiện nay.
P.T.

NƯỚC MỸ MUỐN GÌ Ở CON CỜ VIỆT NAM ? (Phạm Thành)

Tháng Hai 8, 2019

Cái bắt tay lịch sử giữa lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un và Tổng thống Mỹ Donald Trump tại Singapore – Ảnh REUTERS.

Ngày 5.2.2019, trước khi đọc Thông điệp liên bang năm 2019, tổng thống Mỹ Donald Trump công bố kế hoạch gặp gỡ lãnh đạo CHDCND Triều Tiên Kim Jong un lần thứ 02, ngày 27- 28 tháng 2 năm 2019 tại Việt Nam.

Tai sao lại là Việt Nam?

Tại vì, nếu nhìn một cách tổng thể và toàn diện thì Việt Nam là một điểm chiến lược của nước Mỹ trong kế sách xóa sổ độc tài xã nghĩa trên phạm vi toàn thế giới mà Tàu Cộng đang là một thành trì của nhóm này, và Việt Nam đang như một tên lính xung kích cho Tàu Cộng để bảo vệ chế độ độc tài xã nghĩa của Việt Nam và thế giới.

Sự hiện diện lần thứ 02 tại Việt Nam trong sứ mệnh giải giáp vũ khí hạt nhân của cộng sản Triều Tiên của tổng thống Mỹ, ngài Donald Trump, là người Mỹ muốn người Việt Nam được tận mắt nhìn thấy, để từ đó miệng lưỡi tuyên giáo của cộng sản Việt Nam không thể xuyên tạc về việc Mỹ đã kéo nước cộng sản Triều Tiên ra khỏi cái rọ độc tài Xã nghĩa mang thương hiệu Mazein Chainer như thế nào, đặng củng cố niềm tin cho chóp bu cộng sản Việt Nam và cả nhân dân Việt Nam hãy noi gương Triều Tiên mà học theo, làm theo. Nước Mỹ đã và luôn sẵn sàng vì Việt Nam mà trợ giúp. Đó là lý do mà người Mỹ không xếp Việt Nam vào tốp 5 đối tượng đặc biệt quan tâm cần tiêu diệt độc tài ( Trung Quốc, Triều Tiên, Venezuela, Cuba, Lào); cũng là lý do, tổng thống Mỹ đến thăm đền thờ Hai Bà Trưng, người đã phất cờ khởi nghĩa chống Hán tặc; và đặc biệt các đời tổng thống trước ngài Donald Trump còn dụ dỗ chóp bu cộng sản Việt Nam bằng thơ ca trong Truyện Kiều, rất ngọt ngào: “Trời còn để đến hôm nay/ Tan sương đầu ngõ vén mây cuối trời, “Sen tan cúc lại nở hoa/ Đêm dài ngày ngắn đông đà sang xuân”, “Sông núi nước Nam, vua Nam ở/ Rành rành định phận ở sách trời”.

Thời gian cuối tháng 2 năm 2019 chỉ còn có 20 ngày. Mong chóp bu cầm quyền cộng sản Việt Nam hãy làm tốt nhất những gì mà nước chủ nhà cần phải làm cho sự thành công của cuộc gặp. Nhưng, nếu chỉ có như thế thì chưa đủ, chưa thể hiện được tình thần cầu thị trước người Mỹ. Người Mỹ và đặc biệt là ngài thổng thống Donald Trump sẽ tận tình giúp Việt Nam thoát ra khỏi cái rọ độc tài Xã nghĩa khi chóp bu cộng sản cầm quyền Việt Nam tổ chức cho dân chúng cầm hoa, cầm cờ Mỹ đón ngài và tổ chức biểu tình nhiệt liệt hoan nghênh ngài đã đến Việt Nam.

Bọn chóp bu cộng sản hãy nhớ rằng, chẳng phải xe, pháo, Việt Nam chỉ là con cờ trong cuộc chơi của các ông lớn thế giới. Trước vậy, nay cũng vậy và mai sau cũng vậy. Thời chống Mỹ, chóp bu cộng sản Việt Nam huênh hoang, tự cho mình là “lương tâm thời đại”, là “tấm gương sáng cho các dân tộc về tinh thần tự lực, tự cường; về độc lập, dân tộc, về đấu tranh giải phóng dân tộc cho thế giới và nhân loại”… mà không biết rằng, đó chỉ là những ngộ nhận của những kẻ vừa điên cuồng, vừa ảo tưởng, vừa ngu dại.

Hãy vui vẻ làm con tốt trong ván cờ do người Mỹ cầm quân, còn hơn làm con sĩ do Tàu Cộng cầm quân.

Tôi xin lưu ý người Mỹ và ngài Donald Trump rằng, khi không thấy có hai biểu hiện trên, thì ngài chớ có tin rằng, cộng sản cầm quyền Việt Nam sẽ học theo Triều Tiên mà thay đổi thể chế độc tài xã nghĩa. Từ hiện thực đó, ngài hãy vững tin bỏ chiêu sách dụ dỗ chúng, dứt khoát cho chúng vào chung cái rọ độc tài Xã nghĩa Mazein Chainer và nghiền nát chúng ra luôn một thể.

Xin cảm ơn ngài Donald Trump và nước Mỹ đã lắng nghe.

KHAI BÚT ĐẦU XUÂN NĂM KỶ HỢI 2019: XIN CHÚC CHO TRỌNG LÚ.( Phạm Thành)

Tháng Hai 5, 2019

Tết đến hoa đào nở
Lại thấy lão lú già
Mặt nhăn nheo như khỉ
Xảo ngôn trên ti vi (tin vịt) 

Rằng: đất nước rực rỡ, 
Thắng lợi nối thành công
Quân, dân, đảng một lòng
Đoàn kết và chiến thắng
Tiến sâu vào vũ tru. ( Vũ trụ)

Xin chúc cho Trong lú
Ngàn tuối sống dài lâu
Ngoi lặn trong vạc dầu
Mồm vẫn hô rực rỡ…

Xin chúc cho Trong lú
Ngàn năm mãi ghi công
Liếm đít bọn Tàu Cộng
Ngọt, thơm như chả, giò.

Xin chúc cho Trọng lú…
Xin chúc cho Trọng lú…

Cứt văn minh úp lên mặt tà quyền cộng sản Việt Nam.

Tháng Sáu 20, 2018

BĐX  (fb 8.6.18)

Chúng nó lem lẻm rằng, Việt Nam không có tù nhân lương tâm, chỉ có những người vi phạm pháp luật mới bị bắt, bị xử lý và tống giam. Mọi sự tố cáo lên án của thế giới là không căn cứ, là thể hiện thái độ thù địch với Việt Nam.

Thực là những tiếng chó sủa dưới trăng, hay chính xác là hơn gái đĩ già mồm, một lũ vô nhân cách, vô liêm sĩ, không biết danh dự, nhân phẩm của con ngươi khác với con vật như thế nào.

(more…)

ĐCSVN Tổ chức mô hình kinh tếnhà nước HTX nhằm mục đích gì?

Tháng Chín 3, 2016

Mời các bạn đọc trích đọan chương 13 tiểu thuyết Cò hồn Xã nghĩa: Đảng cộng sản tổ chức mô hình kinh tế nhà nước hợp tác xã nhăm mục đích gì?

“Bộ hạ, trợ lý số một của đảng trưởng Hò Văn Đản, tổng bí thư cộng sản nước Mynga Hò Văn Đản Duẩn , thủ lĩnh đứng đầu lực lượng chống Mỹ, chống Việt Nam Cộng hòa ở phía Nam, ra thủ đô, rất ngạc nhiên về sự thành công nhanh chóng của phong trào nhà nước hợp tác xã ở nửa nước phía Bắc. Sự thành công làm cho Hò Văn Đản Duẩn, có phần lo lắng. Đản Duẩn thưa với Hò Văn Đản:

“Mô hinh kinh tế nhà nước hợp tác xã chỉ chú trọng đến làm ăn, sinh sống. Tui làm sao lấy được người, lấy được của cải đánh nhau với Ngụy, Mỹ ở phía Nam?”.

(more…)

Ngày 2 tháng 9 hằng năm là ngày gì?

Tháng Tám 18, 2015

Nhân Quốc Khánh lần thứ 70 của chế độ Cộng sản Việt Nam, mời các bạn đọc chương cuối ( 66) trong tiểu thuyết Cò hồn Xã nghĩa của Phạm Thành.

66.

1

Bỗng tôi nghe từ trời cao sấm động vang rền, đất dưới các mộ phần trong khu Nghĩa trang Cò hồn Xã nghĩa My nga rung chuyển ầm ầm.

Gió từ biển Đồng rú rít ập tới, nắng rát từ mặt trời phía Tây rọi xuống, thấy núi non trùng điệp yên bình như những cái đầu voi khổng lồ nối liền nhau hiện lên, rồi chúng hóa thành ngàn vạn cái đầu lâu bể sọ, giống như cái sọ bể của cha tôi, đang lăn lóc, kêu lóc cóc như tiếng mõ gõ trong đình chùa hay tiếng chuông ngân từ nhà thờ Thiên Chúa đâu đó vọng về.

(more…)

QUAN CHỨC – DOANH NHÂN SANG TÀU CHỤP ẢNH “XỎ LÁ”!

Tháng Ba 27, 2015

T. Hùng

Trung tuần tháng 3, Câu lạc bộ Lữ hành Hà Nội UNESCO tổ chức đoàn khảo sát Trung Quốc hùng hậu gần 100 người (đa phần là chủ doanh nghiệp du lịch khắp ba miền Bắc – Trung – Nam), trong đó có nhiều cán bộ cao cấp của Tổng cục Du lịch và Sở VHTTDL Hà Nội.

HỚN HỞ VỚI BĂNG-RÔN KỲ QUẶC

Mặc dù nước bạn chặn Facebook khá gắt gao, nhiều thành viên trong đoàn vẫn nỗ lực vượt “tường lửa”, liên tục cập nhật diễn biến và hình ảnh của cá nhân và tập thể. Không ai ngờ, bản tính thích “tự sướng” có phần nhí nhố đó đã tiết lộ một bí mật động trời hết sức giật gân!

6

Sau một đêm đi tàu hỏa, vừa xuống ga Trương Gia Giới (tỉnh Hồ Nam), đoàn được đối tác địa phương chào mừng bằng một đoàn nữ văn công U50 trống chiêng, phèng la tưng bừng.  Ngay sau đó, hai mẹ già căng một tấm băng-rôn đỏ rực mang nội dung:

(more…)

Chẳng biết bậc sinh thành có đau bướm, đau buồi không?

Tháng Ba 7, 2015

Bà Đầm Xòe.

(Tặng những trẻ già, gái trai người Việt Nam, những kẻ nhảy múa tại Khu tương niệm tượng đài Lý Thái Tổ, tại Hồ Gươm, Hà Nội, ngày 17/2/2018).

Hình ảnh bò đỏ phá tưởng niệm ngày 17 tháng 2 năm 2016.

Tục ngữ Việt Nam có câu: “Đau như đau đẻ”. Tức đau đẻ là một cái đau thân xác dữ dội, thuộc loại đau nhất so với nhiều cái đau trên thân thể một người mẹ. Nó là cái đau tổ tông, truyền kiếp, không bao giờ quên đối với bất kỳ người mẹ nào. Nó chỉ giảm đau khi thấy con mình khôn lớn, trưởng thành, biết làm những việc đúng, lên án và chống lại những việc làm không đúng của bất kỳ một ai. Đó là những đứa con khôn, biết sống đúng nghĩa. Những đứa con có phẩm chất như vậy, hẳn bậc cha mẹ nào cũng hài lòng, nó sẽ như làn gió mát, liều thuốc bổ làm bướm các bà mẹ không những giảm đau mà còn thấy mát mẻ. Nước Việt ta đã tổng kết: “Đẻ đứa con khôn mát Lồn rười rười” là vì vậy.

Ngược lại, cũng từ bướm, mang nỗi “Đau như đau đẻ” lại sinh ra những đứa con ngỗ nghịch, bất chấp đạo lý, không phân biệt được đúng sai, chống lại điều hay, lẽ đúng, chấp nhận làm chó, sủa bậy, cắn càn chỉ vì một quyền lợi bé tí, nhơ bẩn cho riêng mình, cho lũ chó như mình, thì những con người này sẽ làm bướm của những bậc sinh thành ra nó đau đớn quằn quại lắm. Những con người này thuộc loại người dại, tức ngu si, dốt nát, không biết gì. Nước Việt ta đã tống kết: “Đẻ đứa con dại đau hại cái Lồn” là vì vậy.

Hình ảnh : Già trẻ, gái trai, những kẻ nhảy múa tại Khu tương niệm tượng đài Lý Thái Tổ, tại Hồ Gươm, Hà Nội, ngày 17/2/2018.

Còn đối với cái buồi. Có những cái buồi như buồi chó dại, làm yêu râu xanh. Loại này không phải là người, nơi Người không có thang giá trị để tính. Phần còn lại, đại đa số đều mang cái buồi chân chính. Cái buồi này cũng phải thường xuyên trui rèn đạo đức, giữ sạch mình, sạch người “Yêu có lúc, đụ có nơi” ngày đêm hì hụi mới gieo được mầm sống vào người mình yêu. Cũng nhọc nhằn và khổ hạnh lắm. Cũng trăn trở, hy vọng và và mang tâm trạng, hoài bão về con cái như những cái Lồn. Vì vậy, để có một sản phẩn tốt, cần có sự lựa chọn và kết hợp giữa đúng cách giữa Lồn và Buồi. Nước Việt Nam mình từ xưa đã tổng kết: “Lấy vợ xem tông, lấy chồng xem giống” là vì thế. Cho nên, có một đứa con khôn, không chỉ “mát Lồn rười rượi” mà cái Buồi gieo giống cũng được thỏa mãn vung ve.

Thưa người Việt Nam đáng kính, đừng nói tôi tục nha, những trích dẫn trên đều là những tổng kết lịch sử ngàn năm của dân tộc Việt Nam ta đấy. Lấy truyền thống này làm điểm tựa, đem chiếu vào ngày, 14/3, và ngày 17/2 tại Khu tưởng niệm Tượng đài Lý Thái Tổ, cạnh hồ Hoàn Kiếm, Hà Nội thì thấy có không ít người Việt Nam, già có, trẻ có, nam có nữ có, đặc biệt là những thanh niên Việt Nam mặc áo xanh đỏ, cầm cờ búa liềm, nhảy múa, hát vang những bài “Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng”, rồi bài “Tình bằng có cái trống cơm” mang tính cản trở, phá rối những người mang hương hoa đến tưởng niệm hàng vạn đồng bào chiến sĩ đã ngã xuống trong cuộc chống Trung Quôc xâm lược ngày 17/2/1979 và 64 chiến sĩ hải quân Việt Nam đã hy sinh tại đảo Gạc Ma năm 1988. Đám người Việt Nam này chẳng biết tự phát hay do sự chỉ đạo của ai mà có hành động vừa ngu, vừa dại, vừa mất nhân cách làm người đến như vậy. Ngu, dại là vì họ cũng là người Việt Nam mà lại mừng vui hát hò, nhảy múa trước sự hy sinh của đồng bào, chiến sĩ nước mình; mừng vui, hát hò, nhảy múa trước việc lãnh thổ của Việt Nam mình bị Tàu Cộng xâm chiếm. Mừng vui, hát hò, gây rối, phá quấy, cản trở những người đến tưởng niệm chiến sĩ, đồng bào mình đã hy sinh vì Tổ Quốc, có khác gì họ ủng hộ quân xâm lược tàn sát người Việt Nam, xâm lược đất nước Việt Nam mình.

Tôi chẳng hiểu tại sao lại có người Việt Nam ngu dại đến như vậy?

Nhưng ngẫm kỹ hơn, trách những kẻ ngu dại đó một, thì cần trách các bậc phu huynh sinh thành và dưỡng dục ra người đó mười.

Không biết các bậc sinh thành ra những người Việt Nam này có đau bướm, đau buồi không khi nhìn thấy sản phẩm của mình vừa ngu, vừa dại, vừa phản bội lại Nhân dân, Tổ quốc như vậy?

Tiểu thuyết Cò hồn Xã nghĩa 66- phần cuối.

Tháng Hai 16, 2015

Phạm Thành

Kính bạn đọc.

Phần 66 post dưới đây là phần cuối của tiểu thuyết “Cò hồn Xã nghĩa” (tập I) của Phạm Thành. Như thế, tinh từ khi post phần đầu tiên ngày 17/4/2014 đến nay, ngày 16/2/2015 “Cò hồn Xã nghĩa” đã hiện diện trên không gian mạng 11 tháng với số lượng bạn đọc, tổng cộng, tính riêng trên blog Bà Đầm Xòe khỏang 3 vạn lượt người đọc.

Qua comment, email, tiểu thuyết “Cò hồn Xã nghĩa” cơ bản nhận được lời tán dương của bạn đọc. Nhiều bạn đọc, bằng hoặc nhiều tuổi hơn Phạm Thành, tỏ ra đặc biệt ngưỡng mộ và không ít những bạn đọc sành sỏi, đáng kính đã tấn phong danh hiệu anh hùng ( chẳng biết là anh hùng gì) cho Phạm Thành (Nhạc sĩ Ngọc Đại, Nhà Văn Nguyễn Nguyên Bảy, Nghệ sĩ Nhất Lý…).

Phạm Thành rất cảm khoái.

(more…)

Tiểu thuyết Cò hồn Xã nghĩa 39

Tháng Hai 14, 2015

Phạm Thành

Kính bạn đọc

Tiểu thuyết “Cò hồn Xã nghĩa” đã đi sát tới phần cuối của tập 1. Qua phát hiện của bạn đọc, Phạm Thành tôi biết mình đã post thiếu đoạn 12 và đoạn 39. Hai tháng trước đây, Phạm Thành đã post đoạn 12, nay Phạm Thành post tiếp đoạn 39. Trong số thứ tự, bạn đọc thấy có khoảng cách từ 39 nhảy cóc lên 47. Về hình thức thì thiếu các đoạn 40,41,42,43,44,45,46, nhưng thực chất tiểu thuyết vẫn liên tục. Có sự nhảy cóc đó là do Phạm Thành chia lại một số đoạn mà nhảy cóc số thứ tự như vậy thôi. Vậy, Phạm Thành thông báo để các bạn biết, yên tâm đọc tiếp.

39.

Nước Mynga, lúc bác Hà Độ treo cổ chết, là lúc hợp tác xã nông nghiệp đã nhất loạt hoạt động trên cơ sở: Điều lệ hợp tác xã bậc cao được mươi, mười lăm năm trời. Cả nước là một hợp tác xã. Cả xã là một hợp tác xã. Nước Mynga đã là một nước Xã nghĩa tòan tòng. Nhân dân đã hiền thục toàn tòng và sự hiền thục toàn tòng này đạt tới đẳng cấp chói lọi.

Nghĩa là, không còn nhân dân nào ở ngoài cái rọ tập thể nữa.

Nghĩa là, tính hiền thục của những công dân mới, được sánh ngang những con ngan, con gà, con chó ngoan mà đám đồng chí Hò Văn Đản là người chăn dắt, cấp phát đồ ăn nuôi dưỡng.

(more…)

Tiểu thuyết Cò hồn Xã nghĩa 65.

Tháng Hai 8, 2015

Phạm Thành

Kính bạn đọc.

Có lẽ các bạn đã mất nhiều thời gian và cả công sức nữa để theo đọc Cò hồn Xã nghĩa. Tin vui cho các bạn đây. Tiểu thuyết đã đi sát nút phần cuối cùng. Thời gian đăng tải nó sắp kết thúc.

65

Ngày như sắp bắt đầu.

Tôi như một cái lá rủ ép sát xuồng giường rồi cuộn mình thúc đầu gối lên cằm trong cái buốt, cái giá, cái gió lạnh ồn ào từ sông Cầu Chày thổi đến. Tôi biết tôi mơ đến đoạn chim, bướm và quyết liệt phóng tinh trùng là đêm tối đến hồi bị ánh sáng của ban ngày dập tắt. Tôi he hé bờ cong cuả mi mắt ra, qủa đúng như sự mơ màng của tôi: đêm sắp tàn rồi.

Tôi thấy ngọn sáng trên cái đèn dầu Hoa Kỳ bắt đầu run rẩy, nghiêng ngửa để chờ tắt.

Chẳng nghe có tiếng chó sủa nào vang lên.

Sắp kết thúc những cú gặm nhấm như chó gặm cứ đêm đêm hành hạ trong cõi sâu kín nhất của lòng tôi.

Vết thương gì vậy?

Đó là cái vết thương:

“Dân chủ triệu lần hơn”

“Tiến lên thế giới đại đồng”,

“Đấu tranh này là trận cuối cùng”

“Chủ nghĩa Cộng sản là bánh xe lịch sử đang quay”

“Chính quyền không phải là chính quyền”,

“Xã hội không còn người bóc lột người”,

“Tư bản đang giẫy chết”[1],

“Cò hồn Xã nghĩa mãi mãi là mùa Xuân của nhân loại”[2]

“Làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”

vân vân…

mà Hò Văn Đản mót được từ trời Tây đem về gieo vào đất nước Mynga của tôi để cuối cùng chim, bướm của giống Tiên – Rồng teo tóp, bé tí như bướm chó, cặc ngạn cả một lũ.

(more…)

Tiểu thuyết Cò hồn Xã nghĩa 64.

Tháng Hai 2, 2015

Phạm Thành.

64.

Chẳng thấy các ông nói lại gì, tôi lại ngẫm nghĩ về chuyện chim nòi, bướm giống của dân Mynga bị dị dạng, bị thụt sâu vào bụng, khó bề hoạt động tình dục, rồi tự nhiên tôi lại liên hệ đến

cái chim của tôi, của thế hệ tôi;

cái bướm của vợ tôi, của thế hệ vợ tôi;

cái chim của con cúm nhà tôi, của thế hệ nó;

cái bướn của con chó cái giao hoan với con cún nhà tôi, của thế hệ nó.

Tôi thực sự lo ngại cho chim, bướm thế hệ tương lai, thế hệ đương đại của các động vật loại đang sinh sống và làm việc ở nước Mynga ta.

Càng nghĩ, tôi càng phục và kính trọng Hò Văn Đản, trước khi chết đã có một nghị quyết vĩ đại: Chấn hưng nòi giống Tiên – Rồng định hướng Xã nghĩa, xây dựng và phát triển tương lai bền vững nước Mynga Xã nghĩa, rất sát đúng với đời sống và nguyên vọng của dân nước Mynga.

(more…)

Lời kêu gọi biểu tình trên mạng đòi xóa bỏ Điều 4 Hiến pháp

Tháng Một 28, 2015

 

 

Trong khi Việt Nam chưa có được một cuộc Trưng cầu dân ý khách quan và trung thực, có quốc tế giám sát thì chúng ta cần phải cho nhà cầm quyền thấy rõ nguyện vọng và ý chí của toàn thể Dân tộc: đó là không thể tiếp tục chấp nhận sự lãnh đạo vừa bất tài bất lực, vừa bất công bất nhân của ĐCSVN.

            Việc chúng ta đòi hủy bỏ điều 4 Hiến pháp hiện hành chính là bước đầu tiên trong tiến trình dân chủ hóa đất nước. Từ đó mở ra các bước khôi phục cho nhân dân các quyền về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa và xã hội; cụ thể là quyền tự do ngôn luận và biểu tình, tự do tư tưởng và tôn giáo, tự do hội họp và lập hội, tự do cư trú và đi lại….

            Xin toàn thể Đồng bào quốc nội và hải ngoại hãy giành lấy quyền làm chủ đất nước và thể hiện cụ thể quyền ấy bằng cách hưởng ứng lời kêu gọi này.

(more…)

GÓC KHUYẾT CỦA CHÂN DUNG QUYỀN LỰC

Tháng Một 28, 2015

Nguyễn Hưng Quốc

Mấy tuần vừa qua, tôi gặp một số bạn bè, vốn là những trí thức và cán bộ trong nước có dịp sang Úc. Đề tài nói chuyện hầu như bao giờ cũng xoay về với trang blog Chân Dung Quyền Lực. Điều tôi ngạc nhiên nhất là tất cả họ đều đọc, hơn nữa, đọc rất kỹ các bài báo tố cáo nạn tham nhũng đăng trên Chân Dung Quyền Lực. Và tất cả đều tin những lời tố cáo ấy là đúng sự thật. Theo họ, tài sản khổng lồ đến từ tham nhũng của cha con Đại tướng Phùng Quang Thanh và Đại tá Phùng Quang Hải cũng như của Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và con rể Vũ Chí Hùng đã được rất nhiều người trong nước ghi

nhận và bàn tán từ lâu. (more…)

THỜI  NGỤC  TÙ

Tháng Một 27, 2015

Phạm Đình Trọng

  1. Khi chưa có chính quyền, những người cộng sản liền vu cho chính phủ hợp pháp và là chính phủ tập hợp được những trí thức có trí tuệ uyên bác và mặn nồng yêu nước, chính phủ Trần Trọng Kim là tay sai của giặc Nhật rồi kích động bạo lực nhân dân cướp quyền của chính phủ hợp pháp đó. Suốt 70 năm qua, tất cả tài liệu, sách báo của đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam đều phải thú nhận với lịch sử rằng cuộc cách mạng tháng tám năm 1945 là cuộc cướp chính quyền. Hành xử kẻ cướp tất nhiên là bất chính và bất minh.

(more…)