Archive for the ‘Uncategorized’ Category

QUÁI ĐẢN – MỘT CHÍNH QUYỀN QUÁI ĐẢN. JB Nguyễn Hữu Vinh

Tháng Chín 21, 2019

Mời các bạn xem công văn phạt vi phạm hành chính của Chủ tịch UBND Huyện Cẩm Xuyên, Tỉnh Hà Tĩnh.

Đây là “ông Chủ tịt Huyện” – quan phụ mẫu của dân, ngài vừa bị kỷ luật mới đây.
20/9/2019


Lý do: Người dân đã tự ý thay 300 viên ngói lợp trường Tiểu học Cẩm Quang mà không được chính quyền cho phép.
Chắc phải chờ khi nào ngói rơi vỡ đầu cả thầy cả trò thì mới được chính quyền cho phép chăng? Chắc con cháu chủ tịch Huyện không học ở đây?
Haha, như vậy là “chiếm đoạt tài sản”. Có lẽ dân họ đưa ngói mới về để thay vào đó chiếm đoạt mấy viên ngói vỡ về làm giống thời cộng sản chăng?
Hay nhất là căn cứ vào… thực hành tiết kiệm? Có lẽ cái Huyện này thấy ngói vỡ vẫn dùng được nên dân thay vào đó là không tiết kiệm chăng?
Văn bản hẹn 15 ngày để khắc phục nếu không thì cưỡng chế? Chắc UB Huyện sẽ xuống cưỡng chế bằng búa đinh đập vỡ đủ 300 viên ngói cho chết mẹ mấy đứa học sinh con nhà nghèo chúng nó chăng? Rồi sau đó cho chúng mày lên xin phép sửa lại?


Xin ai có đủ trình độ giải thích hộ cái văn bản quái đản này hộ với.
Chắc lý do là người dân đã làm mất phần dự án của UBND Huyện nên hết chấm mút ở đây và thế là thành tội chăng?
Một thằng Chủ tịch Huyện là Phạm Đăng Nhật mà chính tả còn chưa rành thế này thì trình độ đâu để lãnh đạo cả huyện hả trời?


Trong tiếng Việt không rõ có chỗ nào có từ “Giự trữ” không hả bà con?
Cái này là “Quyết định cưỡng chế” nhưng lại giao cho người dân thực hiện trong 15 ngày thực hiện khắc phục, nếu không sẽ bị cưỡng chế… Có lẽ đây là một sự hài hước của Chủ tịch Huyện Cẩm Xuyên khi không phân biệt đâu là quyết định cưỡng chế đâu là quyết định buộc khôi phục… Bó tay.
“Ôi, đảng của tôi ơi, mãi mãi ơn người”
Đất nước tôi ơi. Đảng quang vinh quá.Và cũng khốn nạn quá.
Nguồn.https://www.facebook.com/jbnguyenhuuvinh

KHÔNG THỂ TRỐN CHẠY. Ls. Luân Lê

Tháng Chín 21, 2019

Một xã hội rủ nhau sống “an yên” và “rời xa (do sợ hãi hoặc có lợi ích liên quan) chính trị”, họ vẫn chỉ tư duy rằng cái phổi và cái mũi là của họ và họ chỉ cần có một cái “máy thở” (làm sạch không khí) là giải quyết được vấn đề.
Chính vì cứ quẩn quanh với sự trốn chạy, đến mức mà không khí cũng chẳng còn được an toàn, và chẳng lẽ họ lại tiếp tục rủ nhau sống “an yên” và “rời xa chính trị”? Họ có đủ không gian, điều kiện để lúc nào cũng có không khí để thở và trang bị cho tất thảy người thân của mình? Chắc là không.


Suốt mấy ngày nay, ở Hà Nội, không khí luôn đặt vào trong một tình trạng ô nhiễm đến mức gây hại cho sức khoẻ. Và nó bao trùm lên tất cả mọi con người sống trong nó, không gian thì cũng không có biên và sự ô nhiễm không phải là thứ độc quyền vùng miền hay có ưu tiên chính trị hoặc điều kiện sống nào – nó công bằng như nhau với mọi con người.
Kinh tế còn chưa thấy phát triển được gì mà còn rơi vào vũng lầy nợ nần và sự kìm chặt của chính trị đến mức ngộp thở, họ có thể vin vào sự “không có tiếng súng khủng bố nào” để bỏ qua những thảm trạng khác của xã hội, nhưng ngược lại, nó lại phải đối mặt với vô vàn tệ nạn khác: tham nhũng, giáo dục lạc hậu, môi trường ô nhiễm, tội phạm gia tăng, tài nguyên cạn kiệt, tỷ lệ chết vì bệnh tật và các tai nạn ngày càng cao, và hiện tại được đánh giá là nước tụt hậu nhất khu vực Đông Nam Á – một khu vực vốn được coi là một vùng trũng của châu Á.
Đến thời điểm này, ngoài việc đang bị kẻ bành trướng Trung Quốc xâm chiếm vùng biển, đảo thuộc chủ quyền, chúng ta còn đang mỗi ngày phải hít lấy những lít khí thở đang chứa trong nó những mối đe doạ rất lớn tới sinh mệnh của chính mình. Chúng ta không thể vin vào bất cứ lý do nào cho sự im lặng đáng nguyền rủa của chúng ta. Đã đến lúc không thể “an yên” với những tâm hồn bệnh tật và tương lai ảm đạm nữa.

SỰ THÂM ĐỘC CỦA BẮC KINH! .Minh Lê

Tháng Chín 20, 2019

Vấn đề không phải nằm ở ông Cảnh Sảng (phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc) mà là ở cái mưu đồ độc chiếm biển Đông của Bắc Kinh. Nó vốn có từ rất lâu rồi, nay thì nó hiện nguyên hình và ngày càng lộ ra một cách trắng trợn hơn!

Bắc Kinh chưa bao giờ từ bỏ cái mưu đồ ấy và đang thực hiện nó một cách liên tục với sức mạnh đầy tính cơ bắp của một con bạch tuộc tham lam vô tận.

Việc ông Cảnh Sảng đưa ra những lời lẽ ngông cuồng khi cho rằng Bắc Kinh có chủ quyền ở Tư Chính là minh chứng cho cái vòi bạch tuộc ấy đã ngày càng trở nên trơ tráo và đầy nguy hiểm.

Bắc Kinh thừa hiểu rõ Tư Chính bấy lâu hoàn toàn thuộc chủ quyền của Việt Nam. Sự hoàn toàn thuộc ấy không chỉ là các tuyên bố chủ quyền mà là cả về mặt thực quyền của Việt Nam tại đây. Tất cả được xác lập phù hợp với sự vận hành của luật pháp quốc tế. Điều này không có gì bàn cãi!

Việc đáng bàn ở đây là họ muốn đưa một vùng biển hoàn toàn thuộc chủ quyền của Việt Nam trở thành vùng tranh chấp trên bình diện dư luận quốc tế. Đây là một động thái đầy tính toán, thâm độc. Tất nhiên về mặt dư luận trong nước họ đã chuẩn bị kĩ lưỡng, khi từ rất lâu, rất lâu nay họ ra sức nhồi nhét cho con em, người dân của họ, nhằm biến cái phi lý ấy thành cái có lý.

Chẳng có gì lạ lẫm với cái chiêu thức biến từ không thành dường như có; rồi từ dường như có, một mặt họ vừa áp đảo về dư luận, mặt kia ra sức xâm lấn về thực địa, tạo ra các vùng xám có lợi cho Trung Quốc. Khi có cơ hội là chúng chiếm đóng luôn.

Việt Nam, tất nhiên thừa hiểu các chiêu thức này của Trung Quốc và tôi tin là chúng ta đã thấy rất rõ cái bản mặt thâm độc, núp đằng sau các nụ cười ngoại giao của họ.

Nhiều ý kiến cho rằng, mỗi lần Trung Quốc có “lục đục” nội bộ gì thì họ hay chuyển lửa ra ngoài biển Đông, để kéo dư luận về phía đó. Điều này có thể đúng khi câu chuyện Hong Kong đang ngày càng trở nên nghiêm trọng, thách thức sức chịu đựng và các giá trị cốt lõi của Bắc Kinh.

Tuy nhiên, ý kiến trên không phải bất kỳ lúc nào cũng đúng. Bởi như tôi nói trên đây, cái mưu đồ chiếm lấy biển Đông của Bắc Kinh đã có từ rất lâu, rất lâu rồi. Lục đục hay không lục đục nội bộ gì thì họ vẫn cứ làm liên tục và làm hết sức có tính toán.

Vì vậy, chúng ta phải nhìn thật sâu vào những tuyên bố của Bắc Kinh qua miệng ông Cảnh Sảng. Nhớ cho rằng không có quốc gia văn minh nào trong thời đại này tự nhiên lại tuyên bố “nhà của người ta” là “nhà của mình” một cách trắng trợn mà chẳng ngại gì mích lòng hàng xóm và cộng đồng quốc tế cả.

Chỉ cái việc tuyên bố này thôi, Trung Quốc đã cho thấy độ liều lĩnh, chẳng cần đềm xỉa gì tới luật pháp quốc tế nữa!

Một nghi vấn khác là cũng có thể họ đã đạt được các thỏa thuận lợi ích nào đó với các nước lớn và chớp cơ hội tung ra những tuyên bố bất chấp trên .
—————
Nhất định Việt Nam không nhường nhịn chúng trên thực địa. Bởi lùi một bước trên thực địa chính là tạo ra những cơ hội cho chúng lấn tới. Ở Tư Chính, tôi tin chúng ta đủ sức kềm Trung Quốc xâm lấn! Đây là chuyện trước mắt phải làm!

Về lâu dài, Việt Nam buộc phải tận dụng mọi cơ hội để vạch mặt Bắc Kinh với tuyên bố ngang ngược trên, ở các diễn đàn ngoại giao mang tính khu vực và toàn cầu.

Việt Nam phải tận dụng tối đa các khả năng để gia tăng tốc độ về phát triển kinh tế, tạo thế và lực cho quốc gia. Đây là vấn đề vô cùng cấp bách và lâu dài!

Lớn nhất vẫn là lòng dân! Đây chính là sức mạnh to lớn nhất phải nuôi dưỡng, để người dân ủng hộ, chung sức, đồng lòng bảo vệ chủ quyền của Tổ quốc đến cùng!

Nguồn.https://www.facebook.com/m.cuong.le

TRUNG QUỐC PHÊ CHUẨN HIỆP ĐỊNH DẪN ĐỘ VỚI VIỆT NAM, NHƯNG DÂN VIỆT NAM KHÔNG AI BIẾT?. Phước Nguyễn

Tháng Tám 31, 2019

Trong bối cảnh dân chúng Hồng Kông biểu tình dữ dội mấy tháng qua để phản đối một dự luật cho phép dẫn độ dân Hồng Kông nói riêng, cũng như công dân các quốc gia khác nói chung, về Đại lục giao nộp cho Trung Cộng, trong bối cảnh đất nước đang bị lâm nguy khi Trung Cộng xâm phạm lãnh hải Việt Nam ngoài bãi Tư Chính, thì hôm 26/8/2019, Tân Hoa Xã, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Trung Quốc, lại có một hành động “nhẹ nhàng” khi đưa một bản tin ngắn gọn: Trung Quốc phê chuẩn Hiệp định dẫn độ với Việt Nam!


Xin được tóm dịch nội dung bản tin như sau: “Bắc Kinh, ngày 26/8 (Tân Hoa Xã) – Cơ quan lập pháp hàng đầu của Trung Quốc hôm thứ Hai đã phê chuẩn một hiệp ước dẫn độ Trung Quốc-Việt Nam.

Ảnh chụp màn hình bản tin Tân Hoa Xã về Hiệp định dẫn độ hai nước Việt – Trung vừa ký


Hiệp ước dẫn độ gồm 22 điều khoản, bao gồm các vấn đề như nghĩa vụ dẫn độ, tội phạm đủ điều kiện dẫn độ, những lý do có thể và nên được sử dụng để từ chối dẫn độ và giải quyết tranh chấp.
Được Hội đồng Nhà nước ủy quyền, nhóm đàm phán Trung Quốc gồm các quan chức từ nhiều bộ khác nhau, đã bắt đầu hội đàm với phía Việt Nam hồi tháng 10 năm 2013. Hai bên đã ký hiệp ước vào ngày 7/4/2015 tại Bắc Kinh.
Hiệp ước đã được đệ trình vào ngày 22 tháng 8 tới Ủy ban Thường vụ Quốc hội, cơ quan lập pháp hàng đầu, để xem xét tại phiên họp hai tháng một lần”.
Thật sửng sốt khi, từ mấy năm qua và đến tận hôm nay, truyền thông trong nước không hề đưa tin gì liên quan tới Hiệp định này cho toàn dân biết để tham gia đóng góp ý kiến! Câu hỏi cần đặt ra là: Có hay không việc nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam qua mặt toàn dân để “đi đêm” với Trung Quốc, ém nhẹm thông tin về hiệp định này, không cho “Dân biết, dân bàn, dân kiểm tra?”
Mặc dù ở Hồng Kồng, khi chuyện dẫn độ mới chỉ là một dự luật (bill), họ đã đưa ra để bàn cãi, tranh luận, để đi đến biểu quyết thông qua hay bác bỏ, chưa chính thức trở thành luật (Code, Act), nhưng người dân Hồng Kông – vốn không tin tưởng vào tính nghiêm minh, chí công vô tư của Trung Cộng, khi đại diện công lý – đã ầm ầm xuống đường biểu tình sục sôi suốt hơn 12 tuần qua, dẫn đến bà Carrie Lam trưởng đặc khu phải đích thân họp báo tuyên bố dự luật “đã chết”, hủy bỏ việc đưa dự luật ra bàn thảo.
Trong khi ở Việt Nam, người ta đã âm thầm qua mặt người dân Việt Nam hơn 6 năm qua, lặng lẽ bàn thảo, hứa hẹn, rồi ký kết, thậm chí đi đến bước cuối trình quốc hội phê chuẩn… mà dân chúng không ai được biết mặt mũi, nội dung cái Hiệp định dẫn độ vốn có thể là công cụ dẫn chính họ – những công dân Việt Nam – vào nhà tù Trung Quốc!
Từ cung cách âm thầm “đi đêm” của hiệp định dẫn độ này, nhớ đến các hiệp định khác, như: Hiệp định Phân định biên giới trên bộ giữa Việt Nam & Trung Quốc ra đời năm 1999, rồi Hiệp định Phân định vịnh Bắc Bộ ngày 25/12/2000… vốn râm ran trong lòng dân bao nhiêu năm qua về sự “nhường nhịn”, “chịu thiệt” của Việt Nam, để cho nhiều km2 đất đai, mặt biển phải chịu mất về tay Trung Quốc… mà giận sôi bụng với Đảng Cộng Sản Việt Nam!
Chúng ta, những công dân có lương tri và nặng lòng với Tổ Quốc, hoàn toàn có quyền đặt câu hỏi: Nhà nước Việt Nam hôm nay có đúng là nhà nước “của dân, do dân, vì dân” như truyền thông lề đảng vẫn hàng ngày rêu rao, hay thật sự nhà nước Việt Nam hôm nay là nhà nước của đảng? Còn nhân dân Việt Nam là chủ nhân đất nước hay Đảng CSVN mới đích thị là vua toàn cõi trên mảnh đất hình chữ S này?
Nguồn. baotiengdan

Bài Tư Chính: Súng Nổ, Tàu Cháy, Lính Chết, Và…. Phạm Thành

Tháng Tám 19, 2019

Hôm nay, 18.8.2019, truyền thông các luồng đều loan tin, ngày 15.8. Việt Nam điều tàu chiến Quang Trung có hộ vệ tên lửa của Việt Nam ra Biển Đông bảo vệ Bãi Tư Chính.

Dư luận đặt câu hỏi: Liệu súng có nổ, có đối đầu thật sự với hành vi xâm lược của Tàu Cộng hay không?

Tôi dự đoán: Rất có thể súng sẽ nổ. Nhưng đối đầu thật sự để bảo vệ lãnh thổ trước Tàu Cộng xâm lăng thì không.

Rất có thể súng nổ. Tàu ta bị tàu của Tàu Cộng bắn cháy vài cái, lính ta cũng chết vài, ba chục mạng và cuối cùng là rút chạy, bỏ lại Bãi Tư Chính cho Tàu Cộng quản lý. Vì rằng, súng nổ, cháy tàu, chết lính, có thể là một kịch bản mà Việt gian đã thống nhất với quan thầy của chúng là Tàu Cộng.

Súng nổ, chết lính, cháy tàu để Việt gian cầm quyền Việt Nam lừa dân rằng: “Chúng ta đã chiến đấu bảo vệ đất nước, chứ không phải quỳ gối dâng đất nước cho Tàu Cộng như các lực lượng chống đối không phải Việt gian thường nói, nhưng Tàu nó quá mạnh, ta đành phải chịu thua thôi”.

Nếu chính quyền Việt Nam thật tâm chống Tàu Cộng thì phải có tính toán chiến thuật, chiến lược, có vũ khí, có liên minh, và đặc biệt lãnh đạo Việt Nam cũng phải há mồn ra lên án Tàu Cộng, kêu gọi dân chúng đoàn kết chống giặc, vân vân, đằng này, không có những yếu tố này, Phú Trọng lại chỉ lo nhân sự cho đại hội XIII của đảng, thì đưa tàu, đưa người ra đối đầu với Tàu Cộng, thực chất chỉ làm mồi cho Tàu Cộng tập bắn mà thôi. Tài sản và xương máu dân Việt Nam đổ ra, chỉ phí phạm, chỉ làm thảm lót đường cho Việt gian tính công, lĩnh thưởng từ Trung Nam Hải mà thôi.

Hãy tin tôi đi. Tôi chưa bao giờ dự báo sai về những hành vi của Việt gian cộng sản với Tàu Cộng.

CẦN HUY ĐỘNG “VÀNG” TRONG DÂN . Đặng Phước

Tháng Năm 31, 2019

“Vàng” trong dân nhiều lắm(!)
Chứa đầy hầm cầu thôi…
Vàng quan tham thì ít,
Đem qua Thụy Sỹ rồi!

Đại biểu trơ trẽn thay
Trần Quang Chiểu mặt dày
Dân có đi ăn cướp!?
“Giải pháp” gì ở đây?

Ông, đại biểu của dân
Nói, uốn lưỡi ba lần
Đừng hồ đồ như thế
Mở miệng thối như phân!

Tôi thật, không chỉ nào
Nhưng nghe , máu sôi trào!
Dân làm lụng trật mặt
“Giải pháp” như mèo ngao!

Nguồn, FB Đặng Phước

MỘT CÁCH ĐỐI PHÓ TIÊU CỰC ! .Kim Chi Ton

Tháng Năm 30, 2019

– Ô nhiễm , bụi bặm có sao
Khẩu trang đã sẵn mang vào là xong !
– Rau củ nhiễm độc (thì) tự trồng !
– Ngoài đường trộm cướp , nhưng không trộm mình ,


Yên thân thì cứ lặng thinh !
– Tai nạn đường xá thình lình chết ai
Cầu trời khấn phật lạy dài
Cho mình tránh khỏi được tai ương này !
– Nguy cơ mắc bệnh ngày nay
Hên xui may rủi vận may thôi mà !.. 
– Xã hội thối nát xấu xa
“Phản động” thì mới nói ra thẳng thừng !
– Bất công nghèo đói khốn cùng
Ai gây ra nó cũng đừng phán phê
Trong lòng chán nản ê chề
Cúi đầu im lặng , ai chê mặc lòng !

Tương lai nghĩ đến thì không
Đổi thay cuộc sống chẳng mong ước nhiều
Chỉ là “đối phó” bấy nhiêu
Để cho yên phận , có chiều gia tăng !…
Ai mà cũng muốn yên thân
Ẩn trong vỏ ốc , tranh phần bùn ao
Xã hôi sẽ tiến cách nào
Phận người nhẽ cứ lao đao suốt đời
Đỉnh cao dòi bọ chúng ngồi
Quyền uy ức hiếp …
ta người cần lao ! 😦

Nói ra mà thấy nhói đau
Rồng chưa hoá được vì đâu hỡi rồng ?!

SỐ LỚN SỐ BÉ. Ls Luân Lê

Tháng Năm 23, 2019

Cái này có lẽ chúng ta nói nhiều rồi. Tỷ lệ tăng trưởng có thể là một con số “cao”, nhưng giá trị nền kinh tế là bao nhiêu mới quyết định đến thực lực của quốc gia.

Ví dụ như Mỹ, mỗi quý chỉ cần 2.7% và (nếu, viết rõ ra để không phải bận tâm về giả dụ để so sánh này) mỗi năm tương đương tăng trưởng khoảng 6% là đã có một con số rất lớn, vì tổng GDP Hoa Kỳ vào khoảng 20.000 tỷ USD, thì (nếu) tỷ lệ tăng trưởng 6% sẽ là khoảng 1.200 tỷ USD.

Trong khi đó, thu nhập bình quân người Mỹ ở tốp đầu các nước trong khối OECD, với 56.000USD/người tính cho một năm.

Việt Nam là một nước có giá trị nền kinh tế thấp nhất khu vực vùng trũng Đông Nam Á, với khoảng 200 tỷ USD, thu nhập bình quân đầu người (chưa tính tới bẫy thu nhập trung bình đang đánh lừa chúng ta) vào khoảng 2.200USD/người tính cho một năm, kém hơn 25 lần nước Mỹ. Tốc độ tăng trưởng cứ cho là sự thật, thì với 7%/năm cũng chỉ gia tăng được 14 tỷ USD, một con số quá nhỏ.

Trong toán học và số học, nếu trị số cơ số càng lớn thì tỷ suất tăng thêm dù nhỏ vẫn có một con số lớn, ngược lại, nếu cơ số nhỏ thì dù hệ số lớn vẫn cho kết quả không đáng bao nhiêu.

Chúng ta, nhất là báo chí và truyền thông, thường thích những con số như “tốp đầu” để khuyếch đại sự thật lên khiến cho người đọc hiểu nhầm tai hại về cái giá trị thực sự của các thông số. Đó là còn chưa kể tới những hy sinh và đánh đổi về môi trường, luật pháp, nhân công (lao động) và các vấn đề nợ công, an sinh xã hội cũng như nội lực thực tại của nền kinh tế.

Thậm chí, số liệu báo cáo cho chính phủ mà mỗi địa phương một kiểu, đến mức mà chính phủ không biết tin vào con số nào để hoạch định chính sách (cái này chính chính phủ còn phải thừa nhận).

Cũng giống như giáo dục ở tốp đầu thế giới, nay nền kinh tế lại có một chỉ số quan trọng nằm trong tốp đầu thế giới. Nhưng các bạn cũng nên nhớ, người Việt được xếp hạng là thiếu trung thực nhất thế giới cũng là một chỉ số đáng lưu tâm hàng đầu hơn cả.

ĐẢNG TRẢ CÔNG?. Thanh Bình

Tháng Năm 17, 2019

Một đống huân chương
Thêm chồng đơn kiện
Chính quyền này khiến dân khổ cả đời
Hơn hai chục năm lang bạt khắp nơi


Ảnh một CCB mất đất, mất nhà vác đơn và cả Đống Huân huy chương đi khiếu kiện đã hơn 20 năm ròng mà không ai giải quyết.


Mất đất, mất nhà, rạc người kiện cáo
Tóc bạc, da nhầu, nắng sờn vai áo
Tiếc công ngày xưa, tin láo, nay đau
Còn gì để lại con cháu mai sau?


Còn gì nữa, khi bạc đầu ốm yếu?
Cặp mắt buồn, vẫn đăm đăm không hiểu
Độc lập làm gì? Dân thiếu, quan thừa?
Huân chương + đơn kiện, ai tỉnh ngộ chưa?


Bị lợi dụng, thúc cướp bừa người khác
Nay mới biết, mình một thời lầm lạc
Để giờ đây đảng xử ác với mình……

Thanh Bình 16.05.2018

NỖI ĐAU DÂN VƯỜN RAU LỘC HƯNG .Thanh Bình

Tháng Năm 16, 2019

Ai khen Trọng diệt tham quan?
Nhìn đây những kẻ làm càn nháo nhâng
Đột ngột đập phá Lộc Hưng 
Chính quyền ĂN CƯỚP, xưng xưng mặt dầy


Chúng đổ xô đến bãi đất trống VRLH canh giữ vì sợ CÔNG LÝ ư? Hay sợ dân? Hoặc sợ Chúa Trời nghe tiếng dân óan thán, nên xuất hiện chăng?

Đổ cho dân sống chốn đây
“Ba đời lang chạ” từ ngày xa xưa
Coi họ “mướp đắng mạt cưa”
Gọi là “bất hảo”, để lừa CƯỚP thôi

Thời gian cứ thế mặc trôi
Chẳng ai giải quyết, trả lời cho dân?
Trọn 4 tháng, chúng điều quân
Toàn bọn bịt mặt canh dân nguyện cầu?

Lãnh đạo ai trong sạch đâu?
Toàn bè cánh Trọng cưỡi đầu dân tôi!
“Thiện Nhân” mà lại hại đời? 
Hại dân, hại nước….QUÁ TỒI! – CHẾT ĐI!

Thanh Bình 15.05.2019

VỤ ÁN LÊ ANH HÙNG: KHÔNG CHỈ KẾT LUẬN TÂM THẦN LÀ XONG .Nguyễn Tường Thuỵ

Tháng Năm 13, 2019

Tình trạng bi đát của Lê Anh Hùng hiện nay

Những thông tin về Lê Anh Hùng bị cưỡng bức điều trị tâm thần được gia đình (mẹ và em trai anh) đưa ra cho thấy anh đang ở trong tình thế rất bi đát và sự hành hạ của nhà chức trách đối với anh cũng rất độc ác, man rợ.

Khi anh tuyệt thực để phản đối việc cưỡng bức giám định tâm thần, họ đè anh ra truyền thức ăn qua đường mũi, miệng đến chảy máu. Ai cho phép họ can thiệp vào việc tuyệt thực của Lê Anh Hùng? Ngoài cưỡng bức không cho tuyệt thực, anh còn bị cưỡng bức tiêm thuốc để “điều trị tâm thần”.

Phải chăng nhà chức trách đã quá “trách nhiệm” với anh, tới mức can thiệp thô bạo vào việc anh tuyệt thực hay cưỡng bức chữa bệnh? Việc nhét thức ăn vào mồm, vào mũi, đè ra tiêm thuốc hăng hái quá mức là trách nhiệm hay là sự trả thù? Kết quả của những “trách nhiệm” đó là hiện nay Lê Anh hùng gầy yếu, thần sắc phờ phạc, theo gia đình anh cho biết.

Lê Anh Hùng rất bức xúc và phẫn nộ khi bị đối xử tàn tệ. Anh nhờ tất cả anh chị em tranh đấu giúp để chấm dứt tình trạng cưỡng bức “điều trị tâm thần” đối với anh.

Ai cho phép họ cưỡng bức tiêm thuốc đòi “điều trị” anh? Theo tìm hiểu thì để điều trị tâm thần, người ta dùng biện pháp tâm lý là chủ yếu. Ngoài ra có thể dùng thuốc uống. Thuốc tiêm chỉ dùng trong trường hợp thật đặc biệt. Tiêm thuốc sẽ biến người không tâm thần cũng trở thành tâm thần vàc ùng với ức chế sẽ mất đi sự sáng suốt, minh mẫn.

Lê Anh Hùng có tâm thần không? Điều này đã có nhiều bài viết đề cập và chung một nhận định rất khó hiểu khi anh bị cho là tâm thần. Biểu hiện của sự minh mẫn của anh ở chỗ, anh là một cây viết nhạy bén, viết khỏe, là cộng tác viên của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ nhiều năm gần đây. Bài viết của anh chuẩn mực về ngôn ngữ, văn phạm và chính tả. Những ai từng giao tiếp với Lê Anh Hùng đều chung nhận xét, anh nói năng nhỏ nhẹ, mạch lạc, khiêm nhường, không to tiếng gây sự với ai bao giờ. Anh là người cha người chồng thương yêu vợ con và có lòng bao dung với những sai lầm của vợ. Lê Anh Hùng còn là dịch giả của những cuốn sách hoặc bài viết về kinh tế, thương mại, chính trị xã hội. Tôi cũng từng nhờ anh dịch giúp thư từ hay phiên dịch trực tiếp trong những buổi làm việc.

Không chỉ kết luận tâm thần mà xong

Công luận đều biết việc trong vòng 10 năm kể từ 2008 cho đến khi bị bắt, Lê Anh Hùng liên tục viết đơn tố cáo một số quan chức cao cấp của đảng CSVN như Hoàng Trung Hải, Nguyễn Tấn Dũng. Phải chăng, việc kết luận Hùng bị tâm thần nhằm vô hiệu hóa mọi nỗ lực đấu tranh của anh trong những năm qua và để lẩn tránh xử lý, trả lời đơn của anh?

Tuy nhiên, nếu xem xét về góc độ pháp luật thì không phải cứ bị tâm thần là không bị xử lý hình sự.

Theo Điều 21 Bộ luật Hình sự 2015, thì “người thực hiện hành vi nguy hiểm cho xã hội trong khi đang mắc bệnh tâm thần, một bệnh khác làm mất khả năng nhận thức hoặc khả năng điều khiển hành vi của mình, thì không phải chịu trách nhiệm hình sự”.

Nhưng Lê Anh Hùng bị bắt sau một loạt hành vi đứng ở nhiều nơi trên đường phố HN giương biểu ngữ đòi bắt Nguyễn Phú Trọng và Hoàng Trung Hải. Anh làm việc đó trong trạng thái hoàn toàn bình thường.

Theo khoản 2 Điều 49 Bộ luật Hình sự 2015, thì “đối với người phạm tội trong khi có năng lực trách nhiệm hình sự nhưng trước khi bị kết án đã mắc bệnh tới mức mất khả năng nhận thức hoặc khả năng điều khiển hành vi của mình, thì căn cứ vào kết luận giám định pháp y, giám định pháp y tâm thần, Tòa án có thể quyết định đưa họ vào một cơ sở điều trị chuyên khoa để bắt buộc chữa bệnh. Sau khi khỏi bệnh, người đó có thể phải chịu trách nhiệm hình sự”.

Như vậy, cứ cho là Hùng bị tâm thần đi thì sau khi điều trị xong, họ có đưa anh ra tòa – điều mà anh mong muốn không?

Đó là theo luật. Còn cứ theo lý lẽ thông thường mà suy thì người tâm thần không phải hành vi nào cũng sai. Ví dụ, những bài viết của Lê Anh Hùng chưa có bài nào bị bác bỏ vì thông tin sai hay lập luận lung tung. Lối cư xử của anh đối với mọi người và vợ con là những hành vi tử tế, không phải là hành vi sai. Do đó, cơ quan điều tra vẫn phải xác minh nội dung đơn tố cáo của anh, nếu không đúng có thể truy tố anh về tội vu khống. Hoặc hành vi anh giương biểu ngữ đòi bắt lãnh đạo cũng cần phải kết luận có phạm tội hay không và nếu có thì phạm vào tội gì? Việc này, Lê Anh Hùng luôn xác định hoàn toàn chịu trách nhiệm và anh mong muốn được ra tòa để đối chất. Nhưng tại sao hơn chục năm nay, nhà chức trách vẫn lờ đi việc này. Không phải cứ tâm thần thì hành vi nào cũng sai hết.

Thực tế, có nhiều người phạm tội chạy giấy giám định tâm thần. Nhưng với Lê Anh Hùng, việc giám định tâm thần cho anh là điều anh kịch liệt. Đây là vụ án hết sức đặc biệt nên những gì diễn ra nó cũng khác thường.

Như vậy, theo luật thì vụ Lê Anh Hùng vẫn phải đưa ra tòa. Kết quả giám định tâm chỉ là một căn cứ để tòa quyết định có cần phải bắt buộc chữa bệnh hay không. Ngay cả kết quả giám định tâm thần, tòa cũng có quyền nghi ngờ và yêu cầu giám định lại nếu cẩn.

Tuy nhiên, những gì đang diễn ra là qui trình ngược. Thay vì việc đưa Lê Anh Hùng ra tòa thì cơ quan điều tra bắt anh đi giám định tâm thần để có thể đình chỉ điều tra. Đây không phải là việc làm “nhân đạo” nhằm tránh bỏ tù Lê Anh Hùng. Việc kết luận anh tâm thần rồi hè nhau đè anh ra tiêm thuốc không phải là đã kết thúc vụ án.

Chúng tôi đã viết bài về việc Lê Anh Hùng làm chủ “cuộc chơi” trong vụ này. Trong đó có nêu ra việc anh cố tình hành động để bị/được bắt. Phải chăng, nhà chức trách biết rõ ý định của Hùng nên tìm cách tránh việc đưa anh ra tòa. Nhưng vụ án chưa thể kết thúc.

Nguồn.https://www.facebook.com/tuongthuy.nguyen/posts/2013645125411390

HẬU TÚ XƯƠNG. FB XUAN NGOC NGUYEN

Tháng Năm 12, 2019

Lẳng lặng mà xem lễ quốc tang

Đứa nào đi trước hết làm quan

Phen này ông quyết đi buôn quách

Vừa bán vừa cho cũng đắt hàng


Lẳng lặng mà xem chúng đánh nhau

Đánh nhau giành ghế đám quan sâu

Phen này ông quyết đi buôn ghế

Bốn ghế choảng nhau đổ máu đầu
Lẳng lặng mà xem nó kiếm tiền

Dân oan mất đất khổ triền miên

Phen này ông quyết đi buôn dép

Không bán mà cho ở Thủ Thiêm
Lẳng lặng mà nghe nó chúc giàu

Kiếm tiền bạc tỷ lũ mọt sâu

Mặc dân sống chết tăng thuế phí

Việt Nam Xã Nghĩa tiến về đâu ?


Hàn Phi Tử.


HẬU TÚ XƯƠNG 2 .


Lẳng lặng dân đón lắm quốc tang

Cái thằng sắp chết còn giành quan

Kỳ này mở tiệm tớ bán nhang

Không bán chỉ cho mau hết hàng


Lẳng lặng xem chúng chém giết nhau

Giành ghế ngồi cao một lũ sâu

Kỳ này ông quyết đi đóng ghế

Một khu hai ghế té bể đầu


Lẳng lặng xem quan chỉ thích tiền

Mất đất dân nghèo khóc triền miên

Kỳ này đổi nghề đi nhặt dép

Ôm về biếu tặng dân Thủ Thiêm
Lẳng lặng mà xem chúng làm giầu

Thuế thu bạc tỷ nuôi mọt sâuDân

nghèo lệ đổ vì lệ phí

Việt Nam xã nghĩa xuống hầm cầu !


XUAN NGOC NGUYEN .

THIỆN NHÂN LẠI HÓA TIỆN NHÂN, ÁC NHÂN, GIẢ NHÂN, HẠ NHÂN, BẤT NHÂN HAY…. ĐẦN NHÂN???. Thanh Bình

Tháng Năm 11, 2019

Tội nghiệp ông Nguyễn “Thiện Nhân”
Chỉ vì bạn đánh hóa đần, mất khôn
Việc nào cũng chẳng ra hồn
Bộ trưởng Giáo dục khiến con cháu mù


Nhân cúi đầu trước ảnh tang kẻ ông sai cho cẩu Lư Hương Đức Thánh Trần giấu đi xin xá tội, vì bà ta chết thay cho hắn.


Đào tạo ra một lũ ngu
Toàn là “bò”, “lợn” chỉ “đù” giỏi thôi
Ghế Bí thư, ông thượng ngồi
Thành ủy thành phố, dân tôi căm hờn
Ông hứa “không dối bà con”
“Dẫu nói giọng Bắc, nhưng còn tính Nam”
Vụ Thủ Thiêm, ông “quyết làm”
Sao cho “ra nhẽ”, không cam lòng nhìn…..
Ngờ đâu dân chưa kịp yên
Ông cho quân tới CƯỚP liền Lộc Hưng
Nhẫn tâm xua đuổi đến cùng
Phế binh thời cũ phải không có nhà!
Khốn nạn ông vượt quá xa
TIỆN NHÂN tên ấy thật là xứng danh!
ÁC NHÂN cũng được dân dành
Bởi phá nhanh chóng tan tành xóm thôn
Ai ngờ ông mất trí khôn
Bởi bị bạn đánh khi còn học sinh?
Cũng bởi vì loạn thần kinh
Lư hương Đức Thánh cố tình cẩu đi
GIẢ NHÂN ông chẳng ai bì!
Tiến sĩ lừa đảo, có gì “Thiện” đâu?
Thủ Thiêm ông tráo đổi câu
“Vẽ lại danh giới”, ghìm đầu di dân….
Tráo trở đúng kiểu HẠ NHÂN!
Bất chấp luân lý, chẳng cần giấu ai
Ông thề với đảng canh hoài
600 trí sĩ không ai thoát KÈM!
Thề DẪM NÁT QUYỀN dân đen!
Không được vận chuyển người ven thành vào!
Không được khơi gợi phong trào!
Chống bọn CƯỚP ĐẤT hại bao dân mình!
Chống bọn THAM NHŨNG bội tình!
Ngăn TẦU phá hoại MÔI SINH từng ngày!
Chống bọn “cờ đỏ” tiếp tay 
Formosa xả độc tràn đầy khắp nơi!
Biển chết, dân khổ mấy đời
Ung thư lan khắp….dân tôi khổ sầu!
Riêng ông đắc chí cưỡi đầu
BẤT NHÂN chính chủ, nịnh Tầu hại Ta!


Chụp đề bài báo ông Nhân tự thú bị bạn đánh….đến nỗi nay mới thành ….ĐẦN NHÂN 

Thanh Bình 10.05.2019

GIẢI OAN CHO BÍ THƯ NHÂN 
Bài từ trang NguoiViet.de

Vừa qua, sau khi Sài Gòn cho cưỡng chế vườn rau Lộc Hưng và di chuyển lư hương dưới tượng Đức Thánh Trần, và nhất là sau khi ông Nguyễn Thiện Nhân hứa sẽ không để xảy ra biểu tình (là quyền cơ bản của công dân đã ghi trong Hiến pháp), dân mạng nổi sóng phản đối và thất vọng về tư cách cá nhân của ông. Họ còn đặt lại tên cho ông Thiện Nhân thành Tiện Nhân, Bất Nhân, Đần Nhân… khiến nhiều người hoang mang, khó hiểu vì đã từng kỳ vọng ông Thiện Nhân là người duy nhất trong BCT có bằng Tiến sĩ được đào tạo ở Đức và Mỹ.

May quá, đã tìm ra lý do vì sao thỉnh thoảng ông lại bị… đần độn(?!).

LS Lê Công Định

Đánh bạn đến mức để lại di chứng đần độn cả đời cho thằng bé thì thật là quá đáng!

Những kẻ đánh bạn hồi năm 1960 nên bị nghiêm trị, vì chính họ là nguyên nhân làm mất lư hương tượng Đức Thánh Trần gần 60 năm sau. Tiên sư tụi bây!

Trung Quốc tô vẽ lại kế hoạch mở rộng ảnh hưởng toàn cầu đầy tham vọng và khát máu. Mai Hưng dịch

Tháng Năm 8, 2019

Trong một lần thừa nhận hiếm hoi về sự quá đáng của Trung Quốc, trong một bài phát biểu quan trọng vào hồi năm ngoái, ông Tập đã trả lời rằng chương trình cơ sở hạ tầng toàn cầu được đánh giá cao của ông sẽ là một chương trình thận trọng hơn, được tham vấn nhiều hơn. Trong tháng này (tháng Tư, 2019), Trung Quốc đã cắt giảm một phần ba tổng chi phí của dự án đường sắt với Malaysia này.


Dự án tuyến đường sắt Bờ Đông (East Coast Rail Link) tại Bentong, Malaysia, một phần của Sáng kiến Vành đai và Con đường của Trung Quốc, một dự án cơ sở hạ tầng toàn cầu đầy tham vọng 




Chỉ mất một tuần để Tập Cận Bình  nhà lãnh đạo toàn trị Trung Quốc đi đến quyết định nhượng bộ. Malaysia công khai chỉ trích Trung Quốc về việc đội giá khủng khiếp một dự án đường sắt, và sau đó đã hủy bỏ thỏa thuận với TQ.


Trong một lần thừa nhận hiếm hoi về sự quá đáng của Trung Quốc, trong một bài phát biểu quan trọng vào hồi năm ngoái, ông Tập đã trả lời rằng chương trình cơ sở hạ tầng toàn cầu được đánh giá cao của ông sẽ là một chương trình thận trọng hơn, được tham vấn nhiều hơn. Trong tháng này (tháng Tư, 2019), Trung Quốc đã cắt giảm một phần ba tổng chi phí của dự án đường sắt với Malaysia này.


Đối mặt với sự chỉ trích rộng rãi về các dự án quá đắt đỏ và thừa thãi, không cần thiết, Trung Quốc đang định hình lại và trang bị lại đại kế hoạch cơ sở hạ tầng của mình, được gọi là Sáng kiến Vành đai và Con đường (BRI). Nhưng Bắc Kinh vẫn không rút lại viễn kiến của mình trong việc xây dựng một mạng lưới các hải cảng, đường sắt và đường bộ, để biếnTrung Quốc thành trung tâm thương mại toàn cầu và tăng cường tham vọng địa chính trị.


Thay vào đó, những nỗ lực của Trung Quốc đang nhắm tới việc thể hiện một bộ mặt thân thiện hơn đối với các nhà lãnh đạo toàn cầu sẽ tập trung tại Bắc Kinh vào ngày thứ Sáu (26 tháng Tư, 2019) để tham dự một hội nghị đánh dấu năm thứ sáu kể từ ngày ra đời của sáng kiến này.


Ông Tập tiếp tục sử dụng giọng điệu hòa hoãn, dịu nhẹ khi phát biểu trước gần 40 nhà lãnh đạo các quốc gia tại buổi lễ khai mạc hội nghị. Trong một sự kiện tương tự hai năm trước, ông đã nhấn mạnh quy mô, phạm vi rộng lớn của các khoản đầu tư của Trung Quốc ở nước ngoài. Lần này, ông Tập khiêm tốn hơn.


Ông nhấn mạnh tầm quan trọng của cơ sở hạ tầng có “chất lượng cao” và “giá cả hợp lý” như một phương thức giúp các nước đang phát triển và cho biết rằng Trung Quốc sẽ tuân thủ các quy tắc của quốc tế về đấu thầu và mua sắm cho các dự án. Xác nhận sai lầm trước đây, ông Tập nói “Mọi thứ cần phải được thực hiện một cách minh bạch và chúng tôi sẽ không dung thứ tệ nạn tham nhũng”.


Để tỏ ra là một đối tác có trách nhiệm hơn, Trung Quốc đang hứa hẹn những dự án không có tham nhũng, và có ý thức về môi trường. Họ cũng đang tìm kiếm những lời góp ý, khuyên bảo từ các ngân hàng đa quốc gia hùng mạnh, yêu cầu các quốc gia khác, chẳng hạn như Nhật Bản, hợp tác và trong một số trường hợp điều chỉnh, thu nhỏ quy mô, các dự án của mình.
Wang Jun, một cựu giám đốc của Phòng Thông tin thuộc Trung tâm Trao đổi Kinh tế Quốc tế của Trung Quốc cho biết “BRI sẽ tiến hành những điều chỉnh chiến thuật chứ không phải những điều chỉnh chiến lược”.


Sáng kiến này, vốn ban đầu được quảng cáo là một liên doanh trị giá nghìn tỷ đô la, mặc dù đã bị cắt giảm khi nền kinh tế trong nước suy yếu, đến nay vẫn là một dự án được cưng chiều, sủng ái của ông Tập. Ông Tập đã tiết lộ ý tưởng này trong một bài phát biểu tại một trường đại học ở Kazakhstan ngay sau khi nhậm chức vào năm 2013.


Ông Tập nhìn nhận chương trình này là một chương trình đặc biệt đến mức ông đã chỉ đạo để nó được đưa vào Điều lệ Đảng Cộng sản (TQ). Như ông nhìn nhận nó, việc tạo ra cơ sở hạ tầng ở nước ngoài là để duy trì dòng hàng hóa thương mại trong và ngoài Trung Quốc – và có thể là các thiết bị quân sự trong tương lai – thực chất là để củng cố đường hướng của Trung quốc trong công cuộc tranh giành quyền lực và cạnh tranh với Hoa Kỳ.


Nhưng sự bành trướng hung hãn của BRI đã làm tổn hại tiếng tăm của Trung Quốc. Một số quốc gia đã phải lên tiếng kêu ca, than phiền về những món nợ không bền vững, trong khi một số các nước khác lại lên tiếng chỉ trích số lượng công nhân quá đông đảo Trung Quốc nhập khẩu để xây dựng.
Năm ngoái, Sri Lanka đã phải giao lại một hải cảng lớn cho Trung Quốc sau khi họ không thể trả được các khoản vay. Pakistan phải ôm lấy các chi phí cao ngất trời và các khoản nợ khổng lồ. Các tuyến đường sắt mới ở Kenya và Ethiopia đã không mang lại lợi nhuận. Ở Indonesia, một tuyến đường sắt cao tốc mới đang bị chậm tiến độ.


Trái ngược với bối cảnh đó, chương trình này lại thu hút rộng rãi sự quan ngại từ các quan chức của Tây Âu và Hoa Kỳ. Chính quyền Trump đã gọi dự án này là dự án săn mồi.
Sự chỉ trích phê bình gay gắt của ngài Mahathir Mohamad, nhà lãnh đạo mới của Malaysia, đối với Trung Quốc xuất phát từ một quốc gia bạn bè. Vì vậy, giọng điệu Trung Quốc, dù chẳng khiêm tốn, nhưng đã hạ thấp trong những tháng gần đây để bớt cứng rắn hơn.


Ông Shi Yinhong, giáo sư chuyên ngành Quan hệ quốc tế thuộc Đại học Nhân dân (Bắc Kinh) cho biết rằng  “Việc điều chỉnh được thực hiện sau sự chỉ trích của ngài Mahathir Mohamad có thể nhìn nhận là tiết giảm thực dụng. Giọng điệu có phần nào khác biệt đáng kể so với những gì tuyên truyền trước đây, và vẫn được duy trì”.
Tại hội nghị vào thứ Sáu này, các quan chức hàng đầu của Hoa Kỳ và Ấn Độ sẽ vắng mặt. Chính quyền Trump đã công bố một đề nghị thay thế cho Tổng công ty đầu tư nước ngoài mới được tân trang. Ấn Độ thì không lấy gì làm vui vẻ vì các hải cảng mới do Trung Quốc xây dựng trên Ấn Độ Dương đã khiến cho Ấn Độ cảm thấy như bị người hàng xóm giàu có và đối thủ chiến lược này bao vây.


Trung Quốc đã giành được một thắng lợi đáng kể vào tháng trước khi nước Ý ghi tên gia nhập BRI. Đây là một quốc gia lớn đầu tiên ở châu Âu làm như vậy. Thủ tướng Ý là tâm điểm của hội nghị. Không một  lãnh đạo của quốc gia Tây Âu lớn nào khác  nào đến dự hội nghị này.


Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ, Recep Tayyip Erdogan, cũng không xuất hiện, mà do bộ trưởng giao thông và cơ sở hạ tầng, Cahit Turhan đại diện. Sự vắng mặt của ông Erdogan, được coi là sự phản đối việc TQ đang giam giữ cưỡng bức khoảng một triệu người Duy Ngô Nhĩ, sắc dân thiểu số Hồi giáo ở miền tây Trung Quốc.
Để tránh né chương trình này, Hoa Kỳ và một số đồng minh cũng tập trung vào hồ sơ nhân quyền nghèo nàn của Trung Quốc, nhấn mạnh sự đối xử khắc nghiệt của TQ đối với những người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ.


Khi ông tổng thư ký Liên Hợp Quốc, António Guterres, tới Bắc Kinh dự hội nghị, ông đã bị Anh, Đức, Thổ Nhĩ Kỳ, Hoa Kỳ và một số quốc gia khác hối thúc phải đặt vấn đề giam giữ những người Duy Ngô Nhĩ với ông Tập, theo lời quan chức hai quốc gia đã nói chuyện với ông António Guterres. Trung Quốc coi ông Guterres, người ủng hộ chương trình cơ sở hạ tầng, là nhân vật quan trọng cho uy tín của hội nghị, khiến ông trở thành một nhân vật lý tưởng để nêu lên mối quan ngại về các vụ giam giữ người Duy Ngô Nhĩ.
Các đại sứ của Liên Hợp Quốc nói với ông Guterres rằng khi ông ở Bắc Kinh, ông không thể không lên tiếng về người Duy Ngô Nhĩ, các quan chức cho biết như vậy. Các đại sứ yêu cầu ông Guterres nêu yêu cầu đóng cửa các trại tạm giam, và yêu cầu ông báo cáo lại với họ về phản ứng của ông Tập.
Việc đôi co với ông Tập về số phận những người Duy Ngô Nhĩ có thể sẽ không có được kết quả nhanh chóng, nhưng sự phản kháng về chương trình này đã được đền đáp. Một điều chỉnh: một chiến dịch chống tham nhũng.
Người đứng đầu Ngân hàng Đầu tư và Hạ tầng châu Á của TQ nhằm hỗ trợ tài chính cho các dự án trên toàn thế giới, đã phát biểu tại một hội thảo của các nhà thầu Trung Quốc vào hôm thứ Hai rằng họ cần cải thiện các hoạt động kinh doanh.


Ngân hàng do Bắc Kinh đứng đầu, với hơn 90 thành viên bao gồm các quốc gia Tây Âu (mà  không có Hoa Kỳ tham gia), được nhìn nhận là đối trọng của Ngân hàng Thế giới ở Châu Á, cũng như sự bành trướng sức mạnh kinh tế của Trung Quốc vào khu vực truyền thống chịu ảnh hưởng của Mỹ.
Jin Liqun – giám đốc ngân hàng Đầu tư và Hạ tầng châu Á nói “ Là nhà thầu Trung Quốc, tôi khuyên các bạn không nên dính líu vào bất kỳ một vụ tham nhũng nào, ngay cả khi buộc phải từ bỏ một số dự án”. Người dân ở các quốc gia khác “vẫn còn nghi ngờ về BRI”, ông nói. “Với điều kiện là chúng ta đảm bảo chất lượng, họ sẽ chào đón các dự án”.


Trong một cuộc phỏng vấn, ông Jin Liqun nói rằng một số dự án cơ sở hạ tầng gần đây của Trung Quốc “đã đạt được những điều tốt đẹp” và rằng “những sai phạm (của TQ) đã bị thổi phồng lên”.


Để nâng cao danh tiếng của mình, Trung Quốc cũng đang cố gắng điều động những công nhân được chuẩn bị tốt hơn đến làm việc tại các khu vực gặp khó khăn. Sau các cuộc tấn công ở Pakistan, các công ty an ninh hiện đang đào tạo công nhân Trung Quốc những chiến thuật chống khủng bố trước khi đưa họ tới nơi làm việc.


Ví dụ, Hệ thống lưới điện quốc gia Trung Quốc hiện đang xây dựng các tuyến đường dây truyền tải điện ở các vùng xa xôi của Pakistan. Các công nhân của họ được một công ty có tên là Trung tâm Huấn luyện Bảo vệ An ninh Trung Quốc huấn luyện về an toàn tại Bắc Kinh – như làm thế nào để tránh bị bắn hoặc bị thương trong một cuộc tấn công khủng bố.


Lu Wei, chuyên gia bảo mật của công ty này cho biết rằng “Pakistan là quốc gia chịu ảnh hưởng nặng nề nhất từ các cuộc tấn công khủng bố”. Pakistan cũng là quốc gia tham dự sâu rộng nhất vào chương trình Vành đai và Con đường.
Trung Quốc cũng đã tìm cách hợp tác chặt chẽ hơn với các quốc gia khác  với những mức độ thành công khác nhau.


Trung Quốc đã liên hệ với các tổ chức tài chính đa quốc gia chính yếu, bao gồm cả Ngân hàng Thế giới, để giúp phát triển các thông lệ tốt nhất cho các dự án cơ sở hạ tầng. Ý tưởng là thành lập một nhóm làm việc bên trong ngân hàng Trung Quốc để cùng xem xét các đề xuất cho BRI, theo lời các quan chức từ hai trong số các tổ chức được mời.
Nhưng theo yêu cầu của Ngân hàng Đầu tư Châu Âu và một số các tổ chức khác, một bản ghi nhớ được ký vào hồi tháng trước về việc thành lập một nhóm làm việc đã bị cắt giảm nhiều nội dung, trong đó  thậm chí còn không đề cập đến BRI.


Và Trung Quốc đã tìm kiếm sự giúp đỡ từ một quốc gia tưởng như không thể hy vọng được: Nhật Bản. Hai nước là đối thủ cạnh tranh của nhau trong việc xây dựng các tuyến đường sắt và hải cảng tại các quốc gia kém phát triển ở châu Á, và Nhật Bản đã thận trọng không tán thành BRI.


Trong chuyến thăm Bắc Kinh vào mùa thu năm ngoái của Thủ tướng Nhật Bản, Shinzo Abe, người Trung Quốc đã ấp ủ ý tưởng cùng hợp tác về cơ sở hạ tầng. Nhưng người Nhật nói rằng họ bị ràng buộc bởi các tiêu chuẩn quốc tế như đấu thầu công khai và bền vững tài khóa, những tiêu chuẩn quốc tế  mà Trung Quốc đã không đếm xỉa tới. Cho đến nay, hai bên vẫn chưa có được một dự án chung nào.


Nguồn:  China Retools Vast Global Building Push Criticized as Bloated and Predatory

CÔNG ĐOÀN ĐỘC LẬP SẼ HOẠT ĐỘNG RA SAO?.Thảo Vy

Tháng Năm 8, 2019

 Bộ Luật Lao động hiện hành của Việt Nam đang tiến hành tu chỉnh để phù hợp với các điều ước quốc tế mà Việt Nam tham gia, trong đó có vấn đề về quyền tự do công đoàn của người lao động.




Trong chương 19 của Hiệp định Đối tác Toàn diện và Tiến bộ xuyên Thái Bình Dương (CPTPP), yêu cầu các bên tham gia tôn trọng Tuyên bố của Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO) năm 1998 về Nguyên tắc và Quyền cơ bản tại nơi làm việc, trong đó bao gồm quyền tự do liên kết và thương lượng tập thể. Việt Nam,với tư cách là một thành viên của ILO từ năm 1992, do đó đã nghiễm nhiên cam kết về việc tôn trọng quyền tự do hội họp trên giấy tờ, tuy nhiên trên thực tế thì có vẻ không.


Sự khác biệt giữa cam kết của ILO và CPTPP là các điều lệ phụ trong thỏa thuận, trong đó các quốc gia khác có thể gửi đơn khiếu nại nếu Việt Nam không thực hiện nghĩa vụ của mình.
Câu hỏi đặt ra là trên thực tế người lao động Việt Nam có thực sự quan tâm đến ‘quyền công đoàn’? Nếu có những tổ chức công đoàn độc lập ra đời, thì mô hình hoạt động sẽ như thế nào, từ nguồn kinh phí ra sao?


Một bài viết trên BBC hồi tháng hai năm nay cho ghi nhận, ở Campuchia, chính phủ đã tài trợ cho các công đoàn liên minh với nhà nước, đồng thời gây khó khăn cho các công đoàn độc lập, bao gồm việc sửa đổi luật pháp để gây trở ngại cho các hoạt động của họ, và tấn công, bắt giữ và bỏ tù các lãnh đạo. 


Còn ở Indonesia, nhiều nhà hoạt động về quyền lao động cũng bị tấn công và bắt giữ, nhiều công ty và khu vực công nghiệp đều nghiêm cấm các hoạt động đình công. Ngoài ra, ở Hàn Quốc chính quyền đã nhiều lần đột kích vào các văn phòng của công đoàn và bỏ tù các lãnh đạo của nó. [https://bbc.in/2V4s8Cu]
Nếu theo dõi các cuộc đình công, bãi thị từng xảy ra ở Việt Nam, có thể thấy rằng phần lớn (nếu không muốn nói là tất cả!) đều mang tính tự phát. Tự phát đó không phải từ sự tức giận, mà có bàn bạc trước từ một nhóm người lao động nào đó, và gần như không được sự dẫn dắt của công đoàn cơ sở. 
Khi sự việc đình công nổ ra, những người trong tổ chức công đoàn mới ‘nhập cuộc’ mang tính xoa dịu, và là cầu nối giữa cơ quan quản lý nhà nước với chủ doanh nghiệp trong giải quyết những yêu cầu đặt ra của người lao động.


Các cuộc đình công tự phát như kể trên thường đi đến một kết quả gần đúng với đòi hỏi mà người lao động đặt ra. Do vậy, tâm lý của công nhân là không cần phải cậy nhờ đến một tổ chức công đoàn ít nhiều tốn kém từ chuyện nộp phí công đoàn hàng tháng, mà vẫn có thể đạt được các nhu cầu trước mắt của mình qua những cuộc đình công ấy. Trong cách nghĩ như vậy thì nếu tồn tại quyền tự do công đoàn, xem ra nó chỉ đến từ yêu cầu của cấp trên, chứ chưa phải xuất phát từ nhu cầu của các công nhân.


Những tổ chức công đoàn độc lập sẽ hình thành trong tương lai cần phải làm rõ, là sẽ giải quyết tâm lý nói trên của người lao động như thế nào? Bởi hiện chưa thể tìm một mô hình mẫu nào tương đương về thể chế chính trị độc đảng, cho hoạt động của những công đoàn độc lập tại Việt Nam.
Ví dụ quyền công dân về chính trị được hiến định ở Điều 14, Hiến pháp 2013, nếu bị vi phạm, liệu những tổ chức công đoàn độc lập có khả năng giúp bảo vệ quyền này đối với người lao động?. 


Đơn cử, với quyền công dân về chính trị, người lao động được quyền đòi hỏi những người đứng đầu tổ chức có tên Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam chẳng hạn, phải được sự bầu chọn từ lá phiếu tín nhiệm của người lao động, chứ không phải từ sự phân công của Bộ Chính trị hay cấp quản lý nhà nước cấp trên nào đó. Khi quyền này bị xâm phạm như lâu nay, liệu các tổ chức công đoàn độc lập sẽ đưa ra cách giải quyết khả thi ra sao trong bối cảnh ở Việt Nam, thì Đảng vẫn là ông vua quyền lực duy nhất?


Ngoài ra cần thấy rằng có nhiều tình tiết kỹ thuật pháp lý ở Việt Nam, mà tất cả các nhà nghiên cứu pháp luật đều đồng ý là trong việc thừa nhận một quyền nào đó cho đến khi nó được hiện thực hóa, là khá cồng kềnh và có khoảng cách lớn về thời gian, cũng như khả năng phản ánh chính xác quyền về luật. 


Chỉ riêng hệ thống văn bản liên quan đến việc hiện thực hóa một điều luật của Hiến pháp, thống kê ra sẽ thấy một dãy dài tên và mức độ quy phạm pháp lý của Luật, Nghị định, Thông tư, Công văn, Chỉ thị… của nhiều chủ thể có thẩm quyền. Đây đã là một vấn đề pháp lý khá lớn và thường đi tới bế tắc trong một thể chế độc đảng toàn trị.


Trước mắt, việc sửa đổi Bộ Luật Lao động trong vấn đề liên quan về quyền tự do công đoàn thực sự luôn lúng túng. Bởi một khi chưa có luật về Hội ở Việt Nam đầy đủ và phù hợp, thì việc “Đảng – Nhà nước” thực hiện những cam kết ở chương 19 của CPTPP gần như là điều khoản dành cho việc khoác chiếc áo dân chủ mang tính ‘xí gạt… quốc tế’ mà thôi.

Nguồn. VNTB