Archive for the ‘Chuyên trang Phạm Thành’ Category

GIỜ CỨU NƯỚC VIỆT NAM ĐÃ BẮT ĐẦU ĐIỂM. Phạm Thành

Tháng Bảy 20, 2019

Bãi Tư Chính thuộc thềm lục địa của Việt Nam sắp mất vào tày Tàu Cộng.

Sau mất Bãi Tư Chính, Việt Nam sẽ tiếp tục mất thêm gì?

Nguồn ảnh internet

Sẽ mất nước và mất dân tộc.

Đây là âm mưu, là dã tâm của ngươi Hán có từ cả ngàn năm nay, nay được tái hiện dưới triều đại cộng sản Tập Cận Bình.

Vì vậy, những ngày tới, tháng, năm tới, Tàu Cộng sẽ còn tiếp tục gia tăng áp lực, từ kinh tế, chính trị, văn hóa, quân sự lên toàn cõi Việt Nam, nhằm mục đích:

1- Kiểm soát toàn bộ lãnh thổ Việt Nam;

2- Bắt người Việt Nam phải thần phục Tàu Cộng, nghe theo lệnh Tàu Cộng;

3- Đấy cuộc chiến chống Mỹ và phương Tay càng xa lục địa Trung Hoa càng tốt;

4- Biến nước Việt Nam thành tiền đồn chống Mỹ, chống phương Tây;

5- Biến người Việt Nam thành những tên lính xung kích chống Mỹ và chống phương Tây hộ Tàu Cộng.

Nguồn ảnh internet

Tàu Cộng tin tưởng rằng, Tàu Cộng sẽ thực hiện thành công mưu đồ này, vì Tàu Cộng đã cài cắm từ hạ tầng đến thượng tầng ở Việt Nam một lực lượng đông đảo Việt gian Việt Cộng làm việc vì lợi ích của Tàu Cộng.

Hỡi những người yêu nước Việt Nam.

Sự mất còn của dân tộc đã rất cận kề. Nếu chúng ta không hành động ngay, Tàu Cộng và Việt gian Việt Cộng sẽ nhanh chóng lấn tới, và thực hiện thành công mưu đồ trên.

Tôi kêu gọi tầng lớp trí thức, các văn nghệ sĩ, giáo chức, các thành phần tri thức khác, hãy vì sự trường tồn của dân nước Việt Nam mà lên tiếng vạch mặt Tàu Cộng và Việt gian Việt Cộng trước âm mưu này.

Tôi kêu gọi bộ đội, công an, dân binh dân phòng, các lực lượng có sức chiến đấu khác, hãy cân nhắc hành động trước mệnh lệnh của cấp trên, từ không chấp hành đến vô hiệu hóa mệnh lệnh và có thể xử lý ngay lập tức những tên Việt gian Việt Cộng, dù chúng là ai, đang giữ chức vụ gì.

Không hành động ngay, một sáng, một chiều chạng vạng nào đó, nước Việt và người Việt sẽ không còn. Lúc đó, có hối hận, có “Vạch trời cao mà tuốt gươm ra” cũng chẳng còn ích chi nữa.

Hà Nội, ngày 20 tháng 7 năm 2019.

Nhà báo, nhà văn, cựu chiến binh đánh Mỹ, chống Tàu Cộng – Bà Đầm Xòe Phạm Thành.

Gửi Tiếp Thư Ngỏ Khẩn Tới Anh Tập Cận Bình. Phạm Thành

Tháng Bảy 19, 2019

Trước tiên cảm ơn anh đã nghe lời BĐX Phạm Thành không rút tàu chiến ra khỏi Bãi Tư Chính và anh vẫn cứ tiếp tục làm những gì anh muốn, các loại tàu của Việt Nam đã bắt đầu im re rồi. Kệ họ đi anh. Họ chẳng dám làm gì phiền đến quân sĩ và công việc của anh ở ngoài đó đâu. Họ chỉ là một đám lính, có được đánh hay không phải có lệnh của chỉ huy chứ. Mà chỉ huy là ai, anh rành quá rồi.

Tướng Vịnh cũng rất tài đó anh. Tướng Vịnh có thể đi băng đầu mặt, nghĩ bằng đầu gối, và nói bằng đầu bình, đó anh. Tướng Vịnh đã gỉa vờ quên đi việc Việt Nam đang bị vây ép ở Bãi Tư Chính, yêu cầu có một giải pháp cụ thể lập tức ở đó, thì tướng Vinh đã lại đem đại cục ra để giải quyết: “Chúng ta cần khẳng định, an ninh, an toàn hàng hải, hàng không ở Biển Đông là lợi ích chung của cả thế giới và các vấn đề phải được giải quyết bằng biện pháp hòa bình trên cơ sở luật pháp quốc tế để đi đến sự ổn định, hợp tác và phát triển trong khu vực”, và “Chúng ta một mặt đấu tranh bảo vệ chủ quyền, mặt khác đấu tranh để bảo vệ môi trường hòa bình, và lợi ích chung của Biển Đông với cộng đồng quốc tế. Đây là chủ trương tại các hội nghị quân sự quốc phòng tới đây”.

Tương Vinh đã rất tài khi đánh đồng chủ thể ăn cướp với chủ thể bị cướp; đánh đồng giữa chiến tranh và hòa bình, coi việc chiếm được lãnh thổ với bị mất lãnh thổ có ý nghĩa như nhau; coi việc chống cướp khi cướp vào nhà mình như là việc của thiện hạ. Thiện hạ không chống, tôi cũng mặc kệ.

Tướng Vịnh nói như vậy là sâu sắc lắm đó, anh Tập ạ. Thuộc bài và trúng ý anh lắm, phải không? Anh cũng nên thưởng nóng ngay cho Tướng Vịnh đi. Trong binh đao, khích lệ kịp thời là rất quan trọng, đó anh.

Hôm kia, 17.7, tôi nghe cũng thấy hả lòng hả dạ, khi cái mồm ngoại giao của anh lớn tiếng “Yêu cầu Việt Nam tôn trọng chủ quyền biển” của Trung Quốc.

Kịch bản này tuy không mới, nhưng dân Việt Nam vẫn có quá nhiều người tin, thì cớ gì anh lại không nói? Cứ nói, nói nhiều, nói mãi, anh ạ. Nói cho đến khi dân Việt Nam phải hổ thẹn rằng, lâu nay đánh bắt hải sản, khai mỏ khí, mỏ dầu ở Biển Đông là dân Việt Nam đã ắp cắp tài nguyên của Trung Quốc thì mới thôi nói, anh nhé. Việt Nam chẳng còn ai có đủ dũng, đủ trí để lật mặt các anh ra đâu. Mà nếu có cũng chẳng cần đến các anh phải động tay động chân đâu. Đảng CS VN từ lâu đã làm việc đó hộ anh rồi.

Tóm lại, cứ kịch bản sọan sẵn mà diễn, anh ạ. Các anh cứ tiến, cứ chiếm’ Việt Nam cứ phản đối, cứ đem hòa bình ra để ôm chiến tranh, cứ đem đại cục ra để giải quyết , thì lo gì, nước Việt còn, dân tộc Việt còn trong một sớm hay một chiều chạng vạng.

Kính anh Tập.

Hà Nội, ngày 19 tháng 7 năm 2019.
Nhà báo, nhà văn BĐX Phạm Thành.

LIỆU THẾ GIỚI CÓ CỨU ĐƯỢC CON NGHIỆN VIỆT NAM? .Phạm Thành

Tháng Bảy 19, 2019

Người Mỹ muốn cứu Việt Nam vì đã bỏ rơi VNCH, dẫn đến mất nước vào tay cộng sản. Thế giới tư do, văn minh, tiến bộ muốn cứu Việt Nam vì biết dân tộc Việt Nam đã có quá nhiều đau khổ và đang sắp bị anh bạn vàng Tàu Cộng nuốt chửng.

Nhưng muốn là một chuyện. Còn có thực sự cứu hay không lại là chuyện phải xem xét.

Nếu cả dân tộc Việt Nam cứ tiếp tục say sưa híp hà cộng sản, mê mãi đớp, nuốt làn khói đen bụi “còn đảng còn mình”, tức con nghiện đã ở giai đoạn cuối, thì cứu đã là khó và có cứu được cũng chẳng để làm gì.

Tỉ dụ như vấn đề Biển Đông chẳng hạn. Mỹ, Tây phương, Châu Âu đã mỏi mồm muốn Việt Nam phản vệ và kiện Tàu Cộng ra tòa án quốc tế, nhưng con nghiện Việt Nam chỉ đánh bài “tảng lờ”. Phản vệ chỉ bằng nhưng lời nói còn hơn phát ngôn của đám ất ơ, lưu manh, vô học, sống lang thang ở đầu đường, xó chợ, rằng “Việt Nam phản đối”, nhưng phản đối ai thì đéo dám nói ra. Vậy, thế giới cứu bằng cách nào? Không bằng cách nào được cả. Vì rằng, thế giới có biết Việt Nam muốn thế giới đánh ai để mà cứu?

Mà cứ định cứu nó trong những giờ phút căng thẳng thì chóp bu cộng sản, đứa thì bê đít, đứa thì bê đầu, đứa thì bê bụng chạy cả sang Tàu.

Kim Ngân đang là một hiện thực nhãn tiến. Kim Ngân phải sang khấu đầu Tàu Cộng, chìa bàn tay và mở những thứ mềm mại như nhung cho Tập Cận Bình nắm lấy, trong lúc vũ trang của Tàu Cộng tràn vô uy hiếp Bãi Tư Chính trong thềm lục địa của Việt Nam;

Nguyễn Phú Trọng, chủ bang nghiện, nằm liệt xác đã hơn 60 ngày, cũng không thể há miệng ra, cũng là vì thuốc nghiện cộng sản của Tàu Cộng còn đầy ắp trong não trạng, trong xương thịt, tâm cốt của Phú Trọng. Quốc gia, dân tộc Việt Nam ư? Quốc gia là quốc gia Trung Quốc; dân tộc là dân tộc Trung Hoa.

Đám con nghiện kền kền khác như Quốc Vương, Minh Chính, Xuân Lịch, Hòa Bình, Tuấn Anh, Nhạ Ngọng, Kim Tiêm… thì cũng đã vào đoạn ngáo ngơ. Chúng chỉ cần biết có đủ thuốc nghiện là chúng hoan hỉ, yên trí tại vị rồi.

Còn những con nghiện khác như đám gọi là trí thức văn nghệ sĩ, trí thức khoa học, trí thức nhà giáo, trí thức giáo sư, tiến sĩ, trí thức xã hội nhân văn… thuốc nghiện cộng sản cũng đã ngấm sâu vào lục phủ ngũ tạng hết cả rồi. Đến cái chim, cái bướm, bây giờ cũng chỉ còn có tác dụng để đi đái ra nước, rủ như kim giờ chỉ 6 h; bẹp mỏng, nhăn nheo mốc xì như con mực thối, thì đâu còn biết ma quỷ với người khác nhau ở chỗ nào! Cứ bám đít con nghiện đảng mà hít hà, mà nuốt khói là vĩ đại, là sung sướng, là toại nguyện, là hơn người rồi.

Cả một dân tộc nghiện cộng sản đến mức đắm chìm như vậy, mang lốt người, nhưng tâm cốt đã là ma quỷ thì tiến bộ văn minh nào, Mỹ nào, Tây phương, Âu châu nào có thể đưa tay ra cứu vớt cho được? Không có ai cứu vớt được cả.

Nó tương tự như trong đường hầm tối tăm không có tí sáng le lói nào, thì chẳng ai có thể đem ánh sáng đến, làm cho căn hầm ấy có thể sáng lên được.

Nhưng với con nghiện thì lại khác đấy. Con nghiện, suy cho cùng, chỉ cần có thuốc. Thuốc là lý tưởng, là dũng liệt chiến đấu. Mỹ, Tây phương, Âu Châu cũng chả thiếu gì thuốc đặc chủng. Hãy hào phóng cung cấp cho con nghiện Việt Nam. Có thuốc nghiện mới, chúng cũng bập vào ngay, và cộng sản cũng nhanh chóng trở thành cọng rau, chúng cũng dễ dàng quẳng đi như chưa một lần biết nó, nghiện nó.

THƯ NGỎ GỬI ANH TẬP CẬN BÌNH. HÃY THỌC SÂU, TUNG TÁC MẠNH VÀO LÒNG VIỆT NAM NGAY LÚC NÀY .Phạm Thành

Tháng Bảy 15, 2019

Làm cho Việt Nam, từ đất đến người, tất cả đều bèo nhèo như một bãi cứt trâu nát, để khi bọn Mỹ có bình hùng, tướng mạnh nả đạn vào Biển Đông, xóa sổ các đảo nhân tạo của các anh trên đó, thì dân Việt Nam cũng không thể còn đủ sức theo Mỹ để đuổi các anh và đảng cộng sản Việt Nam ra khỏi Việt Nam được nữa.

Anh Cận Bình kính mến!

Anh à, anh hãy tiếp tục ép mạnh Việt Nam trên biển Đông như quân anh đang làm, kiểu gì quân Việt Nam cũng phải lùi thôi, vì quân Việt Nam chiến lại quân các anh rất cô độc, đến một mẫu tin trên truyền thống chính thống cũng sợ các anh mà không dám “ẳng” lên thì quân Việt Nam lấy tinh thần nào có thể chiến đấu lâu dài, chiến đấu kiên cường và thắng quân của anh cho đươc. Đồng thời, anh cũng nên cho quân ép mạnh trên đất liền của Việt Nam nữa đi. Dân Việt Nam sợ chiến tranh lắm rồi, từ trí trức đến nông dân, công dân, đặc biệt là lực lượng quân đội, công an đang tại ngũ và đã giải ngủ, cứ nghe đến từ chiến tranh là quỳ mọp xuống, chấp tay vái vái về Trung Nam Hải.

Điều này chắc anh cũng đã nắm được rất rõ vì mạng lưới tình báo quá đông đặc của anh đã cài cắm trên đất nước Việt Nam, từ người của anh và từ người là người của Việt Nam, đặc biệt là ở cấp lãnh đạo chóp bu Việt Nam. Tôi tính trong giới chóp bu Việt Nam hiện nay, cứ 10 người thì có tới 7 người nhận nhiệm vụ và hứa hẹn hành động vì đại cục với anh rồi. Đại cục ở đây là gì, đến tôi, một lão già U 70 chỉ quẩn quanh ở xó bếp còn nhận ra, nói gọn lại, là đại cục nhập nước Việt Nam vào nước Trung Hoa và xóa sổ dân tộc Việt Nam.

Tôi cũng biết, các anh bên ấy, chuẩn bị điều này từ năm 1990, nay thấy mọi điều kiện cần thiết để “cất vó đại cục” cũng đã đầy đủ cả rồi. Quân Cán Chính Việt Nam, đại đa số là người của anh nuôi dưỡng, đào tạo, huấn luyện, nay đã ở vào vị trí lãnh đạo cốt cán, cao cấp của đất nước cả rồi. Họ đang rất nóng ruột chờ quyết định sát nhập của anh đó.

Có lẽ anh còn e ở cái lòng dân. Không anh ơi, dân Việt Nam hiện nay cũng là dân của đảng, dân toàn tòng theo đảng, nhất mực tụng thánh kinh “còn đảng còn mình” cả rồi. Đúng là có một số rất ít người phản đối, chống anh, nhưng thật sự họ cũng chỉ chống cho có lệ, cho có sĩ diện, cho nó đỡ tủi hổ là một dân tộc có bốn ngàn năm văn hiến, ngàn năm chống các anh, mà trước khi về nhà mới, như cô dâu về nhà chồng, cũng phải tỏ ra một chút ngậm ngùi với nhà cũ, đó thôi. Mong anh thông cảm và hiểu cho.

Hay anh còn e ngại thế giới phản đối anh?

Anh chẳng nhập Việt Nam vào nước Trung Hoa, thế giới họ cũng đã phản đổi và chống lại các anh rồi. Như vậy, ngay lúc này, anh có nhập Việt Nam vào nước Trung Hoa, thế giới có phản đối cũng chỉ nhích hơn một tí so với phản đối hiện nay thôi. Anh không nên lo. Lãnh đạo Việt Nam sẽ tổ chức dân Việt Nam biểu tình phản đối thế giới và ủng hộ quyết định của các anh.

Anh Cận Bình à! Có thể nói, thơi cơ nhập nước Việt Nam, một đứa con hoang của dân tộc Trung Hoa, như anh Dương Khiết Trì đã khảng định, về lại nước Trung Hoa đã quá chín muồi rồi. Chẳng còn gì ở Việt Nam có thể gây khó dễ cho chủ trương này của các anh được nữa. Vậy thì, anh còn trần trừ gì nữa?

Anh hãy thọc sâu, tung tác mạnh mẽ vào lòng Việt Nam ngay đi, làm cho Việt Nam, từ đất đến người, tất cả đều bèo nhèo như một bãi cứt trâu nát, để khi bọn Mỹ có bình hùng, tướng mạnh nả đạn vào Biển Đông, xóa sổ các đảo nhân tạo của các anh trên đó, thì dân Việt Nam cũng không thể còn đủ sức theo Mỹ để đuổi các anh và đảng cộng sản Việt Nam ra khỏi Việt Nam được nữa. Vì đảng cộng sản Việt Nam lúc đó đã thành một chi bộ của đảng cộng sản Trung Quốc rồi.

Anh Cận Bình ơi! Người Hán xưa dạy: “Trời cho mà không nhận” sẽ để lại mối hận ngàn thu đó anh.

Kính anh Cận Bình.

Hà Nội, ngày 15 tháng 7 năm 2019.
Nhà báo, nhà văn Bà Đầm Xòe Phạm Thành.

TẠI SAO LẠI LÀ THƯỜNG MẠI? .Phạm Thành

Tháng Bảy 5, 2019

Trong một thế giới tiềm ẩn nhiều vũ khí nóng có khả năng tiêu diệt hàng loạt các mục tiêu thì những bộ óc tinh xảo nhất không bao giờ giải quyết mâu thuẩn bằng vũ khí nóng. “Bom rơi, đạn lạc” sẽ chẳng từ một ai và mặt đất cũng sẽ bầm da, nát thịt. Đó là lý do người Mỹ sử dụng vũ khí thương mại, tức dùng cơm ăn, áo mặc để chiến với Tàu Cộng.

Muc đích tối thượng của cuộc chiến là cộng sản độc tài cầm quyền phải bị dẹp bỏ, cánh cửa dân chủ cho nước Trung Quốc phải được mở ra cho người Trung Hoa bước vào.

Cuộc chiến bằng vũ khí thương mại không làm cho địch thủ chết ngay mà là chết từ từ: từ khỏe sang yếu, lâm bệnh, ngắc ngoải rồi mới đến không thể gượng dậy. Điều đó có nghĩa là, nó cần đến thời gian, chứ không thể “đốt cháy giai đoạn” như dùng vũ khí nóng, sát thương ngay. Nó chậm nhưng chắc. Một khi địch thủ đã đến đoạn ngắc ngoải thì không thể gượng dậy được nữa.

Nhưng, điều gì sẽ diễn ra ở Trung Quốc trong giai đoạn từ suy yếu đến ngắc ngoải mới là điều quan trọng? Chắc chắn những bộ óc tinh xảo nhất của Hoa Kỳ đã tính đến.

Đó là, người Trung Quốc phải tự giải quyết những vấn đề của mình? Từ ăn, ở, đi lại cho đến cấu trúc xã hội.

1,4 tỷ người với 1,4 tỷ cái mồm, khi của cải dư dả có thể chung tay gom thành một đống tài sản lớn, nhưng khi đói kém khó khăn thì 1,4 tỷ cái mồm đó cũng nhanh chóng ăn hết cái đống của cải đã tích cóp được với tốc độ nhanh gấp 10 lần tốc độ khi tích cóp.

Đó là lý do Trung Quốc không bao giờ muốn kéo dài cuộc chiến thương mại với Mỹ.

Đó là lý do, khi Mỹ mới chỉ tăng thuế đánh vào hàng hóa mà cả bộ sậu lãnh đạo Tàu Cộng đã phải náo loạn.

Đó là lý do mà Mỹ luôn chấp nhận ngồi vào bàn đàm phán với Tàu Cộng, rồi “hưu chiến”, nhưng chẳng ký kết một cái gì mới khác và lại cứ tiếp tục đe dọa tăng thuế hơn nữa với hàng hóa Trung Quốc.

Mục đích của sự rền dứ này là thời gian. Thời gian càng trôi đi thì đòn trừng phạt thương mại của chiến tranh mới ngấm rộng và ngấm sâu vào nền kinh tế của Trung Quốc,

dẫn đến hạ tầng của nền sản xuất phải lao đao rồi tiến tới đổ vỡ;

dẫn đến hàng trăm triệu người thất nghiệp, lang thang cầu thực khắp nơi;

dẫn đến, Trung Quốc muốn giải quyết khó khăn này buộc phải cải cách xã hội, buộc phải tổ chức lại cách thức sản xuất theo cách mà nước Mỹ và thế giới dân chủ đang có.

Những bộ óc vĩ đại của nước Mỹ thực hành chiến tranh thương mại với Trung Quốc là nhằm thúc đẩy sự trổi dậy của dân Trung Quốc ở điều này, hoàn toàn không phải là cuộc chiến tranh nhằm bao vây và tiêu diệt Trung Quốc. Nói một cách đơn giản, chẳng qua là người Mỹ và thế giới muốn và ép Trung Quốc phải làm ăn tử tế với chính mình và với thế giới; Người Trung Quốc với ngươi Trung Quốc cũng phải tử tế với nhau theo tiêu chí quyền làm người của thời đại.

Trong một thế giới tiềm ẩm vũ khí có thể tiêu diệt hàng loạt, sử dụng vũ khí nóng để giải quyết mâu thuẩn, chắc chắn sẽ không hiệu quả bằng vũ khí kinh tế. Nước Mỹ và Tống thống Mỹ D.Trump đã chọn đúng thứ vũ khí cần và đủ cho một nước Trung Hoa mới.

Chúng ta hãy chờ xem và nhớ đừng sốt ruột.

PHẢI CHĂNG PHÚ TRỌNG. GIẬC CÁ, CHÉM TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM? .Phạm Thành

Tháng Bảy 3, 2019

Cá ở đây là ông Xuân Phúc. Ông Xuân Phúc đã như một tay hề bồi, xum xoe với Trump trước mặt cả trăm quan khách tại Nhật Bản, đến nhức mắt, xổ mũi người tử tế; Lại có “hung tin” từ lực lượng bảo vệ biển ập đến: “Từ 1.7.2019, Tàu cảnh sát Việt Nam sẽ rượt đuổi tàu nước ngoài vi phạm chủ quyền”, đã làm cho Phú Trọng đang nằm thở hắt ra ở Hà Nội lo sợ và nổi giận.


Lo sợ bởi rồi đây Phú Trọng phải trả lời quan thầy Tàu Cộng thế nào về: “Lòng trung thành sống chết bảo vệ Đại Cục?”.
Nổi giận vì bọn đàn em “chỉ sểnh ra một tí là bám đít Mỹ liền”.
Phú Trọng trong cơn nghẹt thở khò khè, rất muốn ra tay trừng trị đám đàn em này lắm, đặc biệt là thằng Xuân Phúc. Nhưng rồi chợt nghĩ đến cái lò, có thiêu cũng chỉ cháy được đến áo quần bọn tham nhũng, làm ông Trọng như muốn khụy xuống.


Thế là Phú Trọng liền ra lệnh cho đám cai ngục hành hạ thật lực những người yêu dân chủ, thích Mỹ, ghét Tàu Cộng, Việt Cộng đang bị chính Phú Trọng giam giữ trong nhà tù ở khắp đất nước, bằng cách bớt xén khẩu phần ăn, giam trong ngục thất, và đặc biệt là không cho tù nhân uống nước, không cho dùng quạt, trần mình ngoi ngáp dưới cái nắng 42 độ C, để buộc họ phải tuyệt thực.


Chưa dám chém vào “cá” Xuân Phúc, Phú Trọng đành trút bực bội vào anh em tù nhân lương tâm yêu nước. Hèn hạ, nhục nhã lắm, Phú Trọng ơi.
Anh em tù nhân sẽ có người bỏ mạng vì cuộc đấu tranh này để rồi ba đời nhà mày bị nguyền rủa, Phú Trọng ơi.

NỖI NIỀM VỀ SÁCH. Phạm Thành

Tháng Sáu 20, 2019

Hôm nay, 21.6.2019, nhà nước Việt Nam tổ chức giới thiệu tác phẩm mới của anh Trọng trong tình cảm của nhân dân trong nước và thế giới. Chắc anh Trọng đang sướng.

Riêng Phạm Thành thì buồn. Vi Phạm Thành cũng có một tập sách riêng giành cho anh Trọng với đề tựa: Thế thiên hành đạo hay Đại nghịch bất đạo”, gồm 115 ngàn từ, in gần 500 trang. Mọi khâu chuẩn bị đã xong, nhưng tìm mãi hiệu potô mà chẳng có ai dám in.

Buồn là vì thế. Giá mà có người dám in thì chúng ta cũng có sách của ta năm kề sách anh Trọng thì hay biết bao? Các bạn nghĩ thế nào?

Xin mọi người chia sẻ nỗi buồn này với Phạm Thành.

Đây là lời giới thiệu tập sách:

KÍNH BẠN ĐỌC!

Tháng 4. 2005, lúc ấy tôi đang phụ trách phòng Thư ký Tòa soạn Báo Tiếng nói Việt Nam thuộc Đài TNVN, thì có Công an của Bộ Công an sang làm việc. Công an xin một số báo vừa ra, có đăng bài tường thuật của P. viên Đặng Linh từ Bắc Kinh gửi về, với tít bài trang trọng trên trang 1: “Chuyến thăm hữu nghị Trung Quốc của Chủ tịch Quốc hội nước Việt Nam Nguyễn Phú Trọng thành công tốt đẹp”. Đây là tuyên bố của ông Nguyễn Phú Trọng trong cuộc họp báo quốc tế tại Bắc Kinh, ngày 10.4.2005.

Ngày hôm sau, giao ban, lãnh đạo Đài TNVN nói: May, ta dùng cái tít chung chung này, thoát bị công an triệu tập, chứ giật tít như bên báo Tiền Phong: “Quan hệ Việt – Trung chưa bao giờ tốt đẹp như bây giờ”, thì bây giờ ta đang phải giải trình với Công an.

Tại sao Công an lại vào cuộc điều tra vụ việc này?

Trước hết, lúc đó, lãnh đạo đất nước ở cấp thượng tầng, còn có nhiều người có tư tưởng độc lập, có một số người có tư tưởng thoát Tàu, hòa nhập vào thế giới phương Tây, nên đã “chiếu tướng” Nguyễn Phú Trọng. Lý do thứ hai, ông Nguyễn Phú Trọng đã chối rằng: Ông ta không nói như vậy. Lý do thứ 3, nếu báo chí đăng không đúng lời ông Trọng nói thì sẽ bị kỷ luật.

Để làm rõ, ông Trọng có hay không nói câu trên, Công an đã trực tiếp nghe lại băng ghi âm của phóng viên đi theo đoàn. Và rõ rành rành đến từng hơi thở, ông Trọng đã nói như vậy. Báo chí chỉ tường thuật y trang lại như vậy.

Còn tại sao Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng lại phải chối?

Ngoài lý do bị “chiếu tướng”, ông Trọng chối, còn là vì, vừa mới tháng 1. 2005, tàu cảnh sát Trung Quốc đã ngang nhiên xâm phạm lãnh hải Việt Nam ở Vịnh Bắc Bộ, bắn chết 9, bắn bị thương 7, bắt về Trung Quốc 8 ngư dân, khi những ngư dân này đang đánh bắt cá trong hải phận của Việt Nam. Họ là những ngư dân của xã Ngư Lộc, huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa.

Quả là, bàn tay tội ác của Tàu Cộng đã làm máu xương của những người hiền lương Việt Nam còn đang đỏ lòm trên biển, xương cốt họ còn ngậm ngùi nằm sâu dưới đáy biển, ấy mà có kẻ, cũng mang dòng máu Lạc Hồng, đang ở vị trí chóp bu, đại diện cho lợi ích dân tộc, lại có thể táng tận lương tâm, vô nhân tính đến như mức tự nguyện quỳ gối, khấu đầu, mở mồm ra vái lạy, nịnh bợ kẻ thù của dân tộc mình rằng: “Quan hệ Việt- Trung chưa bao giờ tốt đẹp như bây giờ”.

Đây là lý do, từ năm 2005, tôi để mắt tới Nguyễn Phú Trọng.
Nhưng cũng phải đến năm 2012, khi Nguyễn Phú Trọng giữ cương vị Tổng bí thư Đảng C.s Việt Nam, tôi mới viết bài báo đầu tiên về ông ta. Bài báo ấy có tên: “Nguyễn Phú Trọng nảnh zĩ đại của một hội zĩ đại”.

Tiếp theo, như có thần linh bảo hộ, Đức Chúa Trời soi sáng, tôi luôn để tâm trí theo dõi những việc làm, lời nói của ông Trọng. Đồng thời, tôi cũng không ngừng nghỉ viết bài về ông ta, post công khai trên mạng xã hội. Cho đến ngày 14.4.2019, ngày ông Trọng bị đột quỵ ở Kiên Giang, cũng là ngày chấm hết vai trò chính trị của ông ta, tôi vào mạng tải về những bài viết của tôi về ông ta. Tổng cộng có tới trăm bài liên quan đến ông Trọng, trong đó có 81 bài trực tiếp viết về ông Trọng. Tại sao lại là 81? Câu trả lời là, chỉ có thần linh mới biết.

Nay, tôi tập hợp 81 bài viết này, cùng một số bình luận tiêu biểu theo bài, thành tập sách, mang tên: “Nguyễn Phú Trọng: Thế Thiên Hành Đạo hay Đại Nghịch Bất Đạo”.

Tập sách là một tập hợp khách quan về những gì ông Trọng nói và ông Trọng làm. Nó hoàn toàn là những cứ liệu chứng minh, ông Nguyễn Phú Trọng là người: “Thế thiên hành đạo” hay là người: “Đại nghịch bất đạo?”.

Kính bạn đọc tham khảo.

Bà Đầm Xòe Phạm Thành & các Còm Sĩ xin trân trọng cảm ơn.
15.5.2019.

ĐỪNG BAY RA BIỂN ĐÔNG NỮA, NẾU MỸ CHƯA ĐỒNG Ý. Phạm Thành

Tháng Sáu 15, 2019

Các em, các cháu phi công Việt Nam ơi, Biển Đông được lãnh đạo bốn tốt 16 chữ vàng của các em, các chú giao hết cho quan thầy của chúng là Tàu Cộng. Tàu Cộng cũng đã coi đó là lãnh thổ của chúng rồi. Chúng cũng đã xây dựng hệ thống chiến đấu ở đó rồi. Các em, các cháu bay ra đó, có khác gì làm bia tập bắn cho chúng. Đã có bao nhiều phi công, máy bay của ta đã tan xác ở đó rồi, các em, các cháu không thấy sao? Mới hôm qua, 14.9.2019, lại có phi công và máy bay bị Tàu Cộng bắn hạ, làm hai phi công tử nạn và may bay thì tán xác.

Các em, các cháu có biết không? Mỗi một lần có “bia” bị bắn hạ như vậy, thì tình hữu nghị giữa ĐCSVN và ĐCSTQ lại thêm mặn nồng, khăng khít và chúng nó còn được thưởng hậu hĩnh gái, tiền và chức vụ lãnh đạo dân Việt Nam nữa.

Chớ có dại làm vật hiến thân cho chúng nó.

Các em, các cháu chỉ bay khi Mỹ đồng ý. Và khi Mỹ đồng ý, có nghĩa là chuyến bay được an toàn. Vì bản thân, gia đình, vợ con, các em, các cháu nhất quyết phải đòi có điều kiện này. Nếu không, thiệt mạng, làm vất hiến tế cho quan hệ giữa hai đảng công sản VN, TQ sẽ còn diễn ra.

NGƯỜI VIỆT NAM HÃY THOÁT KHỎI TƯ DUY CỦA LOÀI CHÓ. Phạm Thành

Tháng Năm 27, 2019

LTS. Một bài viết của Phạm Thành. Tôi viết vào ngày 02.09.2018 với tựa đề. Người Việt Nam hãy thoát khỏi tư duy của loài chó.
Mục đính bài viết nhằm nêu nên vấn đề rằng chúng ta hãy Kiên quyết đấu tranh chống lại tà quyền cộng sản, kẻ cướp toàn diện và triệt để quyền sống của mình, là chúng ta cũng đã thoát được tư duy của loài chó.

Ảnh minh họa

Chó là loại động vật trung thành bậc nhất trong các loại động vật sống trên trái đất. Trung thành đến mức, chủ giầu nghèo gì cũng không bỏ. Thành ngữ Việt Nam đã ghi nhận: “Chó không chê chủ nghèo”. Có lẽ Đức chúa Trời sinh ra chó chỉ cài trong não của chó một hệ điều hành duy nhất là trung thành. Quyền sống của chó chỉ là quyền được nhận sự sai khiến. Hễ cứ ông chủ ra lệnh là cắm đầu, cong chân thực thiện. Cứ hễ được chủ cho ăn là vẫy đuôi mừng rỡ, hoan hỉ. Dù miếng ăn đó là do chính chó lao động mà có. Chẳng hạn, ông chú hích chó lao vào bụi rậm, lùng sục, đào bới ở trong đó, bắt được con chồn, con chuột mang đến cho ông chủ. Ông chủ đem về làm thịt, nấu ăn, thỉnh thoảng mới vứt cái xương, cái da hay một miếng thịt bèo nhèo nào đó, là chó ríu rít mừng rỡ vồ lấy ăn và vẫy đuôi cảm ơn. Tư duy của chó không nhận ra, con cáo, con chồn đó là sản phẩm “làm ra” của chó. Chính nhờ có chó mà ông chủ mới có thịt cáo, chồn để ăn. Ông chủ, lẽ ra phải cảm ơn chó, chứ không phải con chó được ăn một tí đầu thừa, đuôi thẹo phải cảm ơn ông chủ.
Người Việt Nam, chẳng biết bốn ngàn năm văn hiến tích tụ văn hóa làm người thế nào mà tôi thấy, đương đại người Việt Nam hầu hết đều có tư duy giống chó. Tỷ dụ, mình lao động cho ai thì người đó phải trả tiền cho mình. Tiền đó là tiền của mình do công sức lao động bỏ ra mà có. Trong quá trình lao động, tiền của mình nộp vào bảo hiểm xã hội, đủ năm đủ tháng, đến tuổi về hưu, nhận đồng lương hưu cũng là tiền của mìch tích vào đó cả một quá trình lao động mà có. Ấy mà, khi nhận được đồng tiền lương lao động, tiền hưu, cứ một dạ hai vâng, cảm ơn đảng, nhà nước. Cảm ơn kiểu này, đương nhiên là giống tư duy của loài chó rồi. Vì đảng, nhà nước sống được hay không cũng là nhờ tiền đóng góp của người lao động, chứ đảng có trực tiếp làm ra tiền của gì đâu. Bản chất là đảng, nhà nước phải cảm ơn người lao động mới phải.
Các lao động ở các lĩnh vực xã hội khác cũng vậy.
Các vấn đề về an ninh, hay chủ quyền đất nước, chủ quyền lãnh thổ cũng vậy.
Các vấn đề về quyền sống, quyền tự do, quyền mưu cầu hạnh phúc cũng vậy.
Bọn quan lại, kẻ nào mặt mày cũng phương phì, thân hình béo tốt, tiền của cả đống, đều là tiền cướp được từ chính mồ hội nước mắt của dân, từ quyền được hưởng cuộc sống tốt lành hơn của dân. Chứ ở Việt Nam có mấy kẻ giầu có đi lên từ chính sức lực và trí tuệ của mình. Ấy mà, cả một dân tộc người, thấy chúng nó cướp của mình không dám chống lại, giành lại, thậm chí không dám mở mồm ra ẳng lên một tiếng, thậm chí còn cổ vũ hò reo, tụng ca đám kẻ cướp. Bao nhiêu người dân, cơm không đủ ăn, ốm không có thuốc, rét không có áo mặc, lại chỉ cúi đầu chấp tay khấn vái bọn ăn cướp rủ lòng thương, không dám xả thân lấy lại những gì là của mình mà bọn quan lại, giầu có đã ăn cướp. Trông trờ bọn kẻ cướp rủ lòng thương, chẳng khác gì chó chờ ông chủ ban phát cho tí cơm thừa, canh cặn.
Hoặc như lãnh thổ đất nước bị Tàu Cộng chiếm đã rất rõ ràng, ấy mà quân đội, công an do dân nuôi để bảo vệ an ninh quốc gia, chủ quyền lãnh thổ, cũng không dám ẳng lên một tiếng. Cứ như mất an ninh, mất lãnh thổ như là mất an ninh lãnh thổ của nước nào đó.
Những tư duy như vậy đều là ở mức tư duy của loài chó.Nếu dân Việt Nam mà không thoát khỏi tư duy như tư duy của giống chó, có nghĩa là người Việt Nam vẫn chưa trưởng thành thì sẽ chẳng có gì tốt đẹp đến với người Việt Nam, dù dân tộc có đến mấy ngàn năm văn hiến mà nay lại đang sống ở “Thời đại Hồ Chí Minh là thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam” ( lời Nguyễn Phú Trọng) thì cũng chỉ như chó cả mà thôi.
Lời nói thật, tôi chẳng sợ mất lòng từ ai.
Kiên quyết đấu tranh chống lại tà quyền cộng sản, kẻ cướp toàn diện và triệt để quyền sống của mình, là chúng ta cũng đã thoát được tư duy của loài chó.

AI MỚI LÀ NGƯỜI BẮT ÔNG BA DŨNG? .Phạm Thành

Tháng Năm 17, 2019

I.Ông Nguyễn Phú Trọng?

Từ tướng mạo của ông Trọng, tôi có thể khảng định (như nhiều bạn bè của ông Trọng khảng định), ông Trọng là một người không thông minh, có tính nhút nhát, rất sợ bạo lực. (Ông Trọng giả điếc trốn bộ đội là một chi tiết để chứng minh). Nếu so các bạn học cùng trang lứa, tôi tin, ông Trọng chưa/ không bao giờ là học sinh xuất sắc. Ông bao giờ cũng chỉ trong tốp học trung bình khá là cùng, cả môn tự nhiên và môn xã hội.

Nguyễn Phú Trọng cũng không phải người ác, tham tiền tài, danh vọng đến mức như chức của ông ta đang giữ như hiện nay, khi đã ở vào tuổi 75. Không những không có tham vọng lớn, ông Trọng còn là một người thích yên thân, không có chí làm chuyện lớn. Giá như ông Trọng học xong, ra trường, về vùng Đông Anh dạy học, thì chắc chắn ông Trọng về hưu với chức hiệu trưởng một trường trung học, tương đương cấp III ngày xưa, là ông Trọng đã hài lòng rồi.

Cái tham danh vọng mọi thứ, trong đó có quyền lực, chỉ được thắp lên trong tâm tính của ông Trọng khi ông Trọng có quyền và có người đẩy đít ông Trọng lên. Nói trắng ra, cái chức ông Trọng có, trước đây, là do bản tính hiền lành, trung dung trong các mối quan hệ mà có. Tính cách đó, đã đưa ông Trọng lên tới chức tổng biên tập Tạp chí cộng sản. Rồi rừ đó, do tố chức đảng cộng sản chỉ cần đến cái đức tính trung thành, nên ông được đấy lên đến chức chủ tịch Quốc Hội. Từ chức chủ tịch quốc hội, nhờ đức trung thành, nhờ nhát gan, và nhờ cả sự lú lẫn, mà ông đã được Tàu Cộng đưa lên làm tổng bí thư và kéo dài chức TBT cho đến ngày 14. 4.2019, tức trong 6 năm, khi ông gặp tai nạn ở Kiên Giang.

Mặc dù những việc ông làm hiện nay là do Tàu Cộng lên kế họach. Nhưng với những đức tính như nêu trên, mặc dù có tính thù dai, nhưng ông Trọng vẫn không bắt ông Ba Dũng. Và có thể nói, đến thời điểm này, ông Trọng vĩnh viễn không còn khả năng bắt ông Ba Dũng nữa.

II. Ông Nguyễn Xuân Phúc?

Vậy, ông Phúc có thể là người bắt ông Ba Dũng chăng? Ông Phúc cũng không bắt ông Ba Dũng. Vì ông Phúc không phải là người xảo trá. Bản tính của ông Phúc giống bản tính của anh hề bồi. Khi làm thuộc hạ, cấp trên bảo gì cũng dạ, vâng. Nếu được phân công chăm lo cái phần “lương thực, thực phẩm” thì rất hợp với sở trường của ông Phúc. Vì bản tính như anh hề bồi, nên gặp vận may “cờ đến tay” thì anh phất và đương nhiên là anh phải phất lia lịa, không kể ở trong nước hay nước ngoài.

Anh cũng không phải là con người có tâm ác độc. Đánh ai, hay giết ai, anh cũng chỉ biểu diễn như phương hề chèo đâm chém nhau, giết nhau trên sân khấu. Còn về sự thông minh của anh cũng rất hề bồi. Anh luôn thích phô diễn cái đầu của anh, phải như cái đầu tàu, kéo phăng phăng đất nước Việt Nam: khi thì tiến lên phía Bắc, khi thì tiến ngang về phía Nam, khi thì tiến ngược lên phía Tây, khi thì vượt biển, tiến về phía Đông, với quyết tâm lúc nào nước Việt Nam cũng phải ở ví trí thứ nhất. Tất nhiên, khi anh kéo một thôi, một hồi, đến vả cả mồ hôi ra, anh mới ngoái đầu nhìn lại, thấy cái con tầu Việt Nam đang đứng ở thứ nhất thật, tính từ dưới lên, anh cũng thích chí, vỗ đít mà sung sướng lên rằng: “con cẹc, cũng là thứ nhất, chứ bộ”.

Tóm lại, ông Phúc cũng không bắt Ba Dũng.

Ông Trọng, ông Phúc không bắt ông Ba Dũng, vậy ông Dũng thoát nạn sao?

III.Ông Trần Quốc Vượng.

Không. Ông Ba Dũng vẫn bị bắt. Người bắt ông Ba Dũng nhất định là ông Trần Quốc Vượng. Hãy nhìn kỹ bộ mặt của ông Vượng. Đó là khuôn mặt có nét chữ Điền với các thớ mặt, đường vân như thớ mặt, đường gân của một thớt gỗ nghiến già; có nét dũng bạo liệt thay cho trí tuệ và nhân ái; có nét lấy áp đặt thay cho thuyết phục; có nét thích làm nhiều hơn nói. Đặc biệt, trên khuôn mặt ông Vượng, có sở hữu một đôi mắt của cú và mèo đang rình mồi. Hai con ngươi đen, nhưng nhỏ, luôn phát ra tia lửa sang xanh lét lạnh lùng, cùng hai cái tai lộn ngược về phía sau, hòa tấu cho ánh mắt sắc như một đường gươm, chỉ cần có mục tiêu là hành sự, cấm có lộn đi đâu cho đươc. Ác hơn nữa, hai cặp môi dày, đặc biệt là môi dưới, to dầy như con đỉa trâu hút máu đã no nê, cũng lộ rành rành ra, cơn khát tham vọng, lúc nào cũng bùng cháy. Ngoài ra, trên gương mặt của ông Vượng không còn gì khác lộ ra để có thể hạn chế những đặc điểm trên. Rõ rành rành, ông Vượng mang một khuôn mặt của một con người có đầy tham vọng về mọi thứ, từ quyền lực, tiền tài, nổi tiếng, với một tâm thế và ý chí: bất cần nhân ái, bất cần tai tiếng, bất cần lo lắng đến di họa về sau.

Trong một thế cờ đã được Tàu Cộng tính toán, xếp đặt từ lâu, Trần Quốc Vượng đương nhiên sẽ giữ chức TBT kiêm chủ tịch nước vào một ngày tới đây; và Ba Dũng sẽ là vật hiến tế, đủ cân, đủ lạng cho tham vọng quyền lực và khẳng định quyền lực của Trần Quốc Vượng trong thời kỳ mạt sản này.

Thời gian ông Vượng bắt ông Ba Dũng có thể diễn ra trước và ngay sau khi ông ta nắm giữ chức Tổng Bí Thư kiêm chủ tích nước. Chỉ cần, trong một lúc xỉa răng nào đó, trên miệng ông Trần Quốc Vượng bỗng nhiêm lẩm nhẩm:

“Ba Dũng ư?”. “Không ai dám bắt ư?”. “Bắt”. Thế là Ba Dũng sẽ vào rọ.

Thật khó mà thoát cửa tử phen này, Ba Dũng ơi, khi Trần Quốc Vượng chấp chính quyền lực cộng sản.

Theo Ba Dũng, khả năng sẽ có rất nhiều người bị bắt trong giai đoạn này, trong đó có Bà Đầm Xòe Phạm Thành.

*“Anh Hùng Đoán Giữa Trần Ai Mới Tài”. Bài này có trên Youtube Hội anh em dân chủ khoảng 3 tuần và đã có 100 ngàn lượt nghe. Nay tôi đưa lại dưới dạng văn bản.

THẦN CHẾT ĐÃ HIỆN HỒN LÊN MẶT NGUYỄN PHÚ TRỌNG. Phạm Thành

Tháng Năm 3, 2019

LTS, Đây là bài viết của Phạm Thành. Tôi viết vào tháng 6. 2018.

Phạm Thành cùng nhiều bạn bè đã nhận định rằng, ông Nguyễn Phú Trọng sẽ chết vào năm 2019.

Bài viết này trích trong tập sách: “Nguyễn Phú Trọng: Thế thiên hành đạo hay đại nghịch bất đạo mà Phạm Thành “sắp xuất bản).

Nhìn tổng thể thì cái mặt của ông ta đã quá nhầu nhỉ, từ thần thái đến các nếp nhăn chằng dọc, chằng ngang trên má, và quanh miệng ông ta. Đặc biệt, hãy nhìn vào hai mí mắt của ông ta. Nó sưng tấy, mòng mọng và thâm sỉn như màu của đất sét, hay sưng tấy và mang màu tựa như cái lồn trâu sắp đến kỳ sinh nở. Thần sắc trên khuôn mặt và sự biến dạng trên mí mắt của ông ta, là dấu hiệu thần chết đã ám chặt vào xương tủy và tinh thần của ông ta. Sự sống của ông ta đang ở giai đoạn hấp hối. Theo các nhà tâm linh thuộc tổ chức Tiềm năng con ngươi Việt Nam tại Hà Nội cho biết thì thời gian hấp hối của ông Trọng sẽ kéo dài không quá tháng 10 năm 2019.

Vì đang ở giai đoạn hấp hối, nên quá khứ thường hiện về. Cơ mặt, cơ miệng của ông ta luôn bị thân chết bu bám, nên ông ta thường hay nói lảm nhảm một cách vô định, hoặc đầu nói xuôi, đuôi lại nói ngược.

Chỉ xem xét một bài nói của ông Trọng, ngày 17.6.2018, với cử tri quận Thanh Xuân, Hà Nội, cũng đã chứng minh rất rõ ràng hiện trạng “sống mà như chết” của ông Trọng.

Ông Trọng nói với cử tri năm 2018 mà như ông Hồ Chí Minh nói với nhân dân, đồng bào Việt Nam những năm sáu mươi (60s) của thế kỷ trước: “Một xu công quỹ cũng không được chi dùng bừa bãi”, “Mong cử tri hết sức tỉnh táo, tin tưởng sự lãnh đạo của Đảng, Nhà nước, Chính phủ”.

Hoặc ông Trọng nói như ông Lê Duẩn nói với đồng bào chiến sĩ cả nước những năm bảy mươi (70s) của thế kỷ trước: “Không ai dại dột, ngây thơ giao đất cho nước ngoài để người ta vào đây.
Thậm chí trong lời nói của ông Trọng như có cả hồn ma của ông Stalin hiện vào: “Biểu tình là do có bàn tay của phần tử phá hoại”.

Hoặc nói lảm nhảm, kiểu đầu nói xuôi nhưng đuôi lại nói ngược: “Việc kê khai tài sản rất là khó bởi vì nó nhạy cảm, nó đụng đến bí mật đời tư”. Nhưng để cổ vũ cho Luật an ninh mạng, thực chất là luật xâm phạm trắng trợn vào vấn đề nhạy cảm và bí mật đời tư của công dân thì ông Trrọng lại nói: “Cần luật này bảo vệ chế độ này, không thể để muốn nói gì thì nói, muốn chửi ai thì chửi”.

Ngược xuôi lẫn lỗn, đúng sai chung một mồm, rõ ràng ông Trọng đã rơi vào tình trạng hôn mê, chết lâm sàng rồi. Nhưng theo Thiên mệnh, phải đến tháng 10 năm 2019, ông ta mới chết hẳn. Tôi mong cho ngày đó chóng đến.

105 bình luận, 107 chia sẻ. 
Bình luận:

Hung Anh Hoang: Thằng thái thú.
Hạ Trắng: Hy vọng nó đột quỵ chết ngay cho dân nhờ, chờ ngày nào dân khổ ngày đó, tôi trù nó chết mỗi ngày, kính lão đắc thọ mà nhắc tới cái đám này thọ ko nổi luôn.

Nhân Tommy Lê: Nhìn thần sắc thì dể biết, không phải người vì dân, vì nước, mà đích thị là kẻ bán nước hại dân!

Quoc Tuy Nguyen: Tôi lại có một mong muốn mong muốn tột bậc là ông ta sẽ sống để có cơ hội diễn giải cặn kẽ trước Toà án Nhân dân (đúng nghĩa) về những việc làm của mình và chịu trách nhiệm về những việc làm đó!

Lương Dân Lý: Bác lại làm cho bao người mong ngóng òi.
Hanh Hong Le: Mong chờ bọn nó chết chùm, chứ chết từng thằng một chưa nên chuyện.

Lệ Cam Trần: Có cách nào nhanh hơn không bác Phạm Thành?
Pham Thu Huong: Bác lú đang ra sức ban hành nghị quyết đảng, chỉ thị chỉ đạo đảng nào là: đừng đi ngược lòng dân; an dân; không được chi sai dù chỉ là một đồng ngân sách; cương quyết loại bỏ cán bộ không làm đúng, ba la, ba la, nhưng đều thất bại toàn tập. Đủ hiểu là chế độ này sẽ như thế nào.

Kim Yến Mistumura: Toàn dân VN đang chờ ngày đó, A Thành.
Hoa Kim Ngo: Bác xem tướng cho chuẩn nha, đừng để em mừng hụt.

Triệu Đinh Lý Trần: Các vị ác quá, riêng tôi không muốn hắn chết mà chỉ mong hồn thiêng sông núi của đất Việt phù hộ cho hắn bị bán thân bất toại, ăn ỉa một chổ mười năm, lúc đó hắn chết là vừa.

Vũ Hữu Chi: Lạy a Phạm Thành, a viết văn theo thể gì mà tôi thấy hay quá.

Dân Việt: Bác Thành so sánh mặt lão này với L. trâu, tôi hoàn toàn không đồng ý, vì sao, vì cái mã cha nhà nó còn chưa xứng để so sánh vơi L trâu, nói gì đến nó (xin lỗi bác Thành).

Đặng Thành: Nhìn khuôn mặt thằng già này cực nham hiểm, cách ăn nói miệt thị vô cùng bất nhân! Nguyền rủa thằng bán nước hại dân này!

Tran Minh Cuong: Nhìn Trọng lú cười, thấy cái mặt nó đểu đểu thế nào ấy.

Tinh Le: Đúng là lão Trọng đã đến giai đoạn lú lẫn, bất nhất của người già sắp hạ thổ, cứt thì nói là cơm, thúi cho là thơm, kẻ thù là bạn tốt, người yêu nước thì gọi là kẻ thù, cái đồ vất sọt rác đời tám hoánh, làm trùm thì cứ ca ngợi.

Nguyen Chinh: Đúng là chủ đốt lò hết thuốc chữa về bệnh lảm nhảm của hắn.

Nguyễn Quí: Chú Phạm Thanh nói quá đúng. Thần sắc ông Trọng kém lắm, số ông ta tận rồi, hiện đang lay lắt là nhờ nhân sâm. Thần thái này sống dữ lắm đến rằm tháng 7 năm nay, còn nhanh thì 10 ngày là xong.

Thi Dao Tien: Sao bác nhân đạo quá với ông ta vậy? Bác có biết một nhân vật trong Bà lão I-giéc-ghin (Gorky) vì tội quá lớn nên khi xử các cụ bô lão đồng thanh xin Thượng đế một hình phạt ghê gớm nhất: không cho nó chết. Nó cứ dập đầu vào cái gì thì cái ấy lại tránh nó.

Ngoc Duong Dinh: Tôi sống ở thành phố nội ô nên ít thấy con trâu, nếu có thấy thì chỉ được nhìn phớt qua mà thôi, và không ai để ý tới cái lồn của con Trâu, lồn trâu còn chưa thấy, lấy đâu thấy lồn trâu chửa. Hôm nay thì thấy rồi, rất cảm ơn Phạm Thành.

Hồ Ngọc Dũng: Còn nhiều vấn đề lắm bác Phạm Thành ơi! Như “dân chủ đến thế là cùng”, “hiến pháp là văn bản pháp luật cao nhất chỉ sau nghị quyết của Trung ương Đảng”.
Le Anh Hung: Tội ác của y đối với dân tộc không thể nào đong đếm nổi.

Kim Son Pham: Đúng, tui cũng đồng cảm với bạn. Mắt ông ta kg còn thần sắc của sự sống. Ông ta sẽ chết bất đắt kỳ tử vào năm 2019, ok với bạn, chắc luôn. Nhất là cặp mắt và môi miệng đã biến zạng. Có đi nước ngoài cũng bó tay luôn.

Hiếu Đặng Dạ, Tiểu đệ xin pái phục chú Phạm Thành, hì hì. Hôm nay cháu mới phết chú còn có tài xem tướng.

Bài Trung Sát Tàu: Mặt thằng Lú này biến dạng nguyên nhân là bị Trung cộng đầu độc đấy, do bán nước bị dân phản kháng nên quan thầy của nó là Trung cộng đầu độc cho chết chậm, với loại thần dược của Trung cộng, làm cho Lú, trước hết mặt hắn biến dạng thành cái Lồn trâu thời kỳ sắp đẻ, sau đó phát điên, hắn phải vô Trâu Quỳ 6 tháng, rồi chuyển qua Tai biến mạch máu nảo, sau đó đến 2019 thì sẽ… Bọn Hán nô đời đời nhớ ơn cái lồn trâu vĩ đại.

Quy Đinh Kim: Chờ đến tháng 10 năm 2019? Lâu quá!

Tú Dinh Nguyen: Sao không phải tháng 10. 2018 nhỉ?

Phi Dang: Nhìn 2 bên mép miệng có 2 lằn, giống như 2 cái nanh hút máu.

Bà Đầm Xòe Phạm Thành Trân Trọng Thông Báo:

Tháng Tư 30, 2019

Kính các bạn:

Sau 4 tháng miệt mài trên máy tính, Phạm Thành tôi đã tải về kho của Phạm Thành những bài viết của mình từ tháng 1 năm 2012 đến hết ngày 14.4.2019. Tổng cộng có khoảng gần 1 ngàn bài viết, cùng một số bình luận tiểu biểu ( khỏang 10 bình luận cho mỗi bài), số từ lên tới khoảng 1.500.000. (Một triệu năm tràm ngàn từ). Nếu đem in thành tổng tập “ Giáp chiến Cộng sản”, mỗi cuốn khoảng 150.000 từ, tương đương 500 trang in, thì phải in tới 10 tập mới hết.

Nếu mỗi tập, với giá giấy và công in là 150.000 VNĐ/ tập, mỗi tập in 100 cuốn, sẽ phải đầu tư một số tiền là 15 triệu VNĐ. Nếu in toàn bộ 10 tập thì phải đầu tư 150.000.000 VNĐ ( Một trăm năm mươi triệu). Đấy là số tiền rất lớn đối với Phạm Thành.
Bởi lý do tài chính hạn hẹp, Phạm Thành quyết định:

1. Mạnh thường quân nào có tiền. có hứng thú với sách vở, chữ nghĩa thì ủng hộ cho Phạm Thành số tiền trên.

3. Ai có nhã hứng kinh doanh, Phạm Thành xin nhượng quyền xuất bản 10 tập sách này trong 2 năm với giá: 300.000.000 VNĐ ( Ba trăm triệu VNĐ).

3. Trong gần 1 ngàn bài viết trên, Phạm Thành đã lọc ra 76 bài viết riêng và trực tiếp về ngài Nguyễn Phú Trọng với 115 ngàn từ, 550 trang in với tựa đề: “Nguyễn Phú Trọng: “Thế thiên hành đạo” hay “Đại nghịch bất đạo””.

Trong lúc đợi chờ quyết định của các mạnh thường quân ra tay, Phạm Thành quyết định chơi du kích, bằng việc tiến hành các công việc còn lại cho việc xuất bản tập sách về ngài Nguyễn Phú Trọng. Phạm Thành nhờ họa sĩ nào có hứng thú thì giúp Phạm Thành thiết kế bìa cho tập sách về ngài Nguyễn Phú Trọng. Các bạn có thể liên hệ qua tin nhắn để nhận những nội dung cần thiết cho việc thiết kế bìa của quyển sách này.

Xin trân trọng cảm ơn các bạn.

30 Tháng 4 Lại Đến: Hãy Chung Tay Vì Một Việt Nam Không Cộng sản Cầm Quyền. Phạm Thành

Tháng Tư 28, 2019

Sau sự kiện 30 tháng 4 năm 1975, đã có 44 năm đi qua sự kiện này rồi.

Nhưng, như một định mệnh, cứ đến tháng 4 hằng năm, là truyền thông nhà nước Cộng sản Việt Nam và truyền thông của Việt Kiều Mỹ lại ầm ào la lối. Một bên la lối để khuếch chương “thắng trận”. Một bên la lối nhằm khuếch chương “chính nghĩa, quốc hận”.

Thắng trận thì đã rõ. Còn chính nghĩa là chính nghĩa gì? Chính nghĩa mà như nước Triều Tiên còn chia cắt hai miền cho đến bây giờ thì hẳn dân Việt Nam nhất định không chịu. Đó là truyền thống. Đó là lịch sử. Tôi nhấn lại, đó là truyền thống, đó là lịch sử. Ai muốn khác, ai muốn chống lại, người đó không phải người Việt Nam.

Còn hận, ngày quốc hận? Chính phủ Việt Nam Cộng hòa có còn đâu mà quốc hận? Chính quyền Việt Nam Cộng sản bây giờ có đánh nhau với chính phủ Việt Nam Cộng hòa nữa đâu mà quốc hận? Mà hận cái gì. Hận máu, thì cả nước mang hận máu với cộng sản. Còn hận một chế độ tốt hơn, tiến bộ hơn, lại có quan thày giầu có nhất, mạnh mẽ nhất, hiệp sĩ nhất, vũ khí tối tân nhất… mà lại bị sụp đổ bởi cộng sản, thế thì cần phải hận ai? Hận mình thì đúng hơn. Hận tổng thống bỏ chạy, hận tổng thống đầu hàng, hận tướng lĩnh tự sát, hận cả triệu binh lính, súng tốt, đạn dược còn nhiều mà lại bỏ súng đầu hàng.

Dân miền Bắc cũng hận chứ? Hận vì Việt Nam Cộng hòa, cái gì cũng hơn mà lại bị thua. Giá như Việt Nam Cộng hòa thắng, Bắc tiến thành công thì đất nước nào phải như bây giờ.

Còn nhiều cái lẽ ra để mà… hận lắm.

Nhưng, hiện thực là hiện thực. Cái gì thuộc về quá khứ hãy để nó thuộc về quá khứ. Ngày 30/4 đã trôi đi gần nửa thế kỷ rồi. Gặm nhấm mãi quá khứ xa vãng, chẳng mang lại lợi gì cho tương lại, thì gặm hờn, gặm quốc hận để làm gì? Hãy chấp nhận hiện thực và đối mặt với nó. Hãy hướng tâm lực và hành động cho tương lai với phương thức chiến đấu phù hợp với thời cuộc. Đấy mới là người biết, mới tránh được sai lầm, mới có khả năng đi tới đích nhanh chóng nhất.

Sự thật đang tồn tại là, từ năm 1975 đến nay, non sông đất nước Việt Nam đã liền một dải.

Kể từ khi non sông đất nước liền một giải, chính quyền Cộng sản Việt Nam lấy Chủ nghĩa Mác – Lê nin làm nền tảng lý luận trong việc chăn dân và xây dựng đất nước, nên sau 44 năm non sông đất nước Việt Nam liền một dải mới ra nông nỗi:

– Đất nước bị mất dần bởi Tàu Cộng; 
– Độc lập, chủ quyền dân tộc bị mất dần bởi Tàu Cộng; 
– Dân chủ, tự do, công bằng xã hội không có; 
– Đạo đức, lối sống suy đồi;
– Đời sống nhân dân ngày một thêm lao cùng khốn khổ; 
– Đất nước đứng trươc nguy cơ trở thành một tỉnh của Tàu Cộng.

Có thể khảng định, 44 năm qua, Cộng sản thực sự trở thành một con quái vật gớm ghiếc, ngăn cản xã hội phát triển, từng bước xóa sổ dân tộc này.

Vậy, muốn cho đất nước, dân tộc còn, hòa nhập với thế giới văn minh, cách duy nhất là phải xóa sổ Cộng sản cầm quyền.
Sự thật, chẳng phải người sống dưới cờ Vàng mới chống Cộng mà người sống dưới cờ Đỏ cũng chống Cộng. Người miền Bắc bị họa Cộng sản nhiều hơn người miền Nam những 20 năm. Đau thương, mất mát chồng chất, chả kém gì người miền Nam sống dưới cờ vàng. Chỉ tính riêng Cải cách ruộng đất, có tới 5% dân số miền Bắc đã bị cộng sản khủng bố, đày ải, tàn sát.
Hơn nữa, lớp thanh niên giác ngộ bây giờ, kể cả trong Nam ngoài Bắc, họ chống Cộng nhưng không quan tâm đến màu cờ, sắc áo. Quan tâm đến màu cờ sắc áo chỉ là những Việt Kiều ( chủ yếu là Việt Kiều Mỹ) mà thôi.

Họ không xếp sự kiện 30/4 vào quá khứ. Nhưng họ đấu tranh với mục tiêu rõ ràng là thoát Cộng cầm quyền. Cờ Đỏ, hay cờ Vàng không quan trọng, vì đó là chuyện quá nhỏ khi đất nước có một thể chế dân chủ.

Rất nhiều người không tán thành khi Việt Kiều ở nước Mỹ dùng lá cờ Vàng để thử lòng anh Điếu Cày. Anh Điếu Cày kiên trung là vậy nhưng rồi bị áp lực cờ quạt quá lớn, buộc anh phải ngọng ngịu lắp bắp chấp nhận cờ Vàng. Tôi mà là Điếu Cày thì tôi chỉ nói có một câu: Tôi không quan tâm đến cờ quạt, hễ ai chống Cộng là bạn tôi.

Ai chống Cộng sản cầm quyền là bạn ta. Chỉ mang tâm niệm ấy, các lực lượng chống Cộng mới tập hợp, đoàn kết thành một đội ngũ, một lực lượng đủ mạnh, mới mong có ngày nốc aou được Cộng sản cầm quyền. Còn cứ chạnh chọe, họanh họe nhau, cờ này, áo kia, anh chiến thắng, tôi chính nghĩa, tôi quốc hận… thì sớm muộn, tất cả cũng chỉ làm “mồi nhậu” của Cộng sản mà thôi.

Hãy chung tay cho một Việt Nam không Cộng sản cầm quyền.

Sự Nguy Hiểm Của Ông Nguyễn Phú Trọng & Phe Nhóm Nguyễn Phú Trọng. Phạm Thành

Tháng Tư 17, 2019

1. Với đường lối và chính sách kiến tạo đất nước dựa hẳn vào Tàu Cộng, ông Nguyễn Phú Trọng và phe nhóm đã từng bước làm liệt kháng tinh thần chống Hán tặc mà dân tộc Việt Nam đã có từ hơn hai ngàn năm nay. Cái đích đến là, nước Việt Nam sẽ là một bộ phận, một tỉnh, một khu tự trị hay ít nhất sẽ là một chư hầu của Trung Quốc.

2. Với chiến dịch chống tham nhũng mà không có cơ chế diệt tham nhũng tận gốc, kiểu ông Trọng & phe nhóm, thì tham nhũng không những không thể diệt được, vì diệt được 1 con sâu lại có 3, 4 con sâu khác sinh ra, mà nó còn làm cho người Việt Nam quên đi hay không nhận ra rằng, ông Trọng & phe nhóm đang cố hết sức làm suy kiệt nguồn lực của dân tộc, dẫn đến dân tộc bị suy yếu toàn diện.

Rất ít người Việt Nam nhận ra điều này. Phần nhiều dân Việt Nam sung sướng, hả hê, tung hô ông Trọng & phe nhóm, mà không nhận ra, ông Trọng & phe nhóm đã, đang đưa đất nước và dân tộc Việt Nam nằm gọn trong miệng của người Tàu.

Đây là điều mà Bắc Kinh mong muốn không còn gì hơn thế.

Câu chuyện Chủ nhật: TÔI THỰC TÂM MUỐN QUỲ XUỐNG, DẬP ĐẦU XIN LỖI ÔNG NGUYỄN PHÚ TRỌNG?!Phạm Thành

Tháng Tư 14, 2019

Tinh từ năm 2012 đến này tôi đã viết nhiều bài, phê phán ông Nguyễn Phú Trọng: là kẻ hèn nhát, giả điếc để trốn tránh nghĩa vụ quân sự; một kẻ ôm chân tàu Cộng bán nước cầu vinh; một kẻ lú lẫn, gian xảo, tham lam quyền lực; một kẻ già nua, tuổi tác, thần chết đã hiện hồn trên từng bước đi, giọng nói, trên đôi mắt sụp mí, không còn chứa nổi ánh sáng của mặt trời, chỉ còn chứa bóng tối, đủ để đi theo ma, theo quỷ.

Một nhà giáo chính trị ở Hải Phòng, có nick Nguyen Mua Hạ, có còm: “Rồi đây anh Thành phải xấu hổ, và phải xin lỗi anh Nguyễn Phú Trọng vì con đường đổi mới từng bước của ông Trọng.

Nhà báo, nhà thơ có nick Trong Văn Lưu thì dứt khoát khảng định với Phạm Thành: Anh Trọng là người trong sạch, liêm khiêt, vì dân, muốn dân chủ, ghét Tàu, thân phương Tây và Mỹ. Nick Trọng Văn Lưu còn lưu ý Phạm Thành rằng: Anh Thành cho anh Trọng ngược lại với với những phẩm cách trên là vì anh không nắm được thông tin, đặc biệt là thông tin trên thượng tầng.

Trong tuần đầu tháng 4. 2019, Việt Nam có gửi công hàm cho sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam phản đối việc Trung Quốc xây dựng thành phố, cắn cứ hậu cần chiến được trên 3 đảo: Phú Lâm, Duy Mộng, đảo Cây chiếm được của Việt Nam. Vài ngày hôm nay, từ 10 đến 12.4, 2019, thấy truyền thông mạng đưa tin, Tàu Trung Quốc đưa giàn khoan khổng lồ có tên Dongfang 13-2 CBPB vào Vịnh Bắc Bộ của Việt Nam với mục đích thăm dò và khai thác dầu khí. Và hiện nay nhà nước ta đang cho lực lượng điều tra về thông tin này. Trước đó, còn có tin tàu cảnh sát biển Việt Nam phun vòi rồng vào tàu Trung Quốc, buộc tàu Trung Quốc phải rút chạy. Lại còn có tin, nhà nước Việt Nam muốn trưng cầu dân ý về việc có cho Trung Quốc dự thầu làm đường cao tốc Bắc – Nam hay không?

Ồ, ô. Việt Nam bắt đầu “khởi sắc” đấu tranh trong quan hệ với Tàu Cộng chăng? Phải chăng, anh Nguyễn Phú Trong, sau thời gian sắm vai Việt Vương Câu Tiễn, đến cứt của Ngô Phù Sai cũng phải vui vẻ nếm, đã bắt đầu bỏ mặt nạ, để “chiến” với Tàu Cộng chăng?

Tôi mong đây là sự thật. Và nếu đó là sự thật, tôi xin được quỳ, rồi dập đầu xuống đất, xin lỗi anh Nguyễn Phú Trọng.

Anh Trọng nha, anh đừng tưởng cái quỳ xin lỗi của Phạm Thành không có sức nặng nhé. Vi rằng, tôi hơn anh vì dám đi bộ đội, còn anh trốn bộ đội bằng cách giả điếc (Nick Nguyen Nguyen Bình và Ha Thanh công bố). Anh cũng là nhà báo, tôi cũng là nhà báo. Nhưng loại nhà báo như anh, thiên hạ chẳng biết anh có bài báo nào đáng đọc. Còn các bài báo của tôi, thuộc loại “lề phải cũng hàng đầu mà lề trái cũng hàng đầu” – triết gia Nguyễn Hoàng Đức. Anh có in 2 tập báo chí: “đảng vừng mạnh, đất nước phát triển, dân tộc trường tồn”, và mới năm 2019, anh tin tập báo chí chống tham nhũng”; còn tôi từ năm 2015, 2016, cũng đã in 2 tập Giáp chiến Cộng sản, và tới đây tôi in tiếp 8 tập Giáp chiến Cộng sản nữa. Còn về văn chương chữ nghĩa, thì anh là con số O; còn tôi, ít nhất có 2 tác phẩm để đời “Hậu Chí Phèo” và “Cò hồn Xã nghĩa”. Về chức tước, anh đã và đang có chức to. Nhưng cái chức anh có là cái chức chỉ do mấy chục người bầu ra anh. 90 triệu dân Việt Nam chưa từng bầu cho anh. Vì vậy, cái chức anh có là do anh đã lừa đáo, ăn cắp mà có. Nếu như tôi được bình đẵng tranh chức với anh, thì tôi cứ chấp anh 2 ăn một. Vì vậy, cái chức anh có không thể là vật chứng có giá trị, có thể đem so sánh hơn thua với Phạm Thành tôi được.

Tôi phải nói kỹ như vậy, để bạn đọc thấy rằng, sự quỳ xuống, dập đầu xuống đất, xin lỗi anh Nguyễn Phú Trọng của Phạm Thành tôi, nó nặng như cả núi Thái Sơn sụp xuống, vinh dự đến với anh Nguyễn Phú Trọng là không hề nhỏ một chút nào.

Anh Trọng ơi, hãy cố lên. Vinh dự tôi giành cho anh vẫn đang chờ anh đó.

“Đù má”, trong khi tôi đang chuẩn bị tâm thế để quỳ, từ nước Đức xa xôi, Hiếu Gió cười lên sằng sặc, và hét lên: \

– Bà Đầm Xòe Phạm Thành hãy xem cái gì đây:

“Văn phòng trung ương đảng có chỉ thị nội bộ, mọi thông tin về chuyến đi của Nguyễn Phú Trọng đến Trung Quốc đều phải giữ kín, cho đến ngày 18 tháng 4 năm 2019 khi văn phòng có thông cáo về việc này.

Chuyến đi dự kiến vào cuối tháng 4 khoảng từ 24 đến 28 ( sau chuyến đi của Nguyễn Xuân Phúc đến Séc và Rumani )
Trong chuyến đi này Việt Nam sẽ ký kết 10 văn kiện.

Mười (10) văn kiện này liên quan đến kế hoạch Vành Đai và Con Đường mà Trung Quốc đang thực thi, trong đó nhiều hạ tầng cơ sở quan trọng ở Việt Nam như đường cao tốc, hải cảng, không cảng và những vùng đặc khu kinh tế”….

Hai bên sẽ đánh giá lại các mối quan hệ nào đã tốt đẹp để phát huy, chỗ nào chưa tốt sẽ được củng cố. Đặc biệt trên cơ sở quan hệ tốt đẹp đạt nhiều thành tựu giữa hai nước từ năm 2015 trở lại đây (phía Việt Nam đã loại trừ được những lãnh đạo không có thiện chí với Trung Quốc như Đinh La Thăng. Thăng là người chửi nhà thầu Trung Quốc gây tâm lý bài Trung trong nhân dân Việt Nam. Trung ương đảng khoá 12 đã xử lý triệt để những nhân tố bài Trung. Thay thế Thăng là bộ trưởng Thể, người có lời ca ngợi nhà thầu Trung Quốc).

Chuyến đi có bàn đến cư xử hai bên trên biển Đông để phù hợp với tình hình thế giới.

Chuyến đi của 3T (Tổng Tịch Trọng) còn xác nhận với Trung Quốc về thái độ của Việt Nam với Hoa Kỳ, kiên định sự trung thành chủ nghĩa XH, không ngả theo những dụ dỗ của Hoa Kỳ. Phía Việt Nam nói rằng Việt Nam muốn mở rộng quan hệ với các nước những sẽ giữ bằng mọi giá sự tự chủ trong quan hệ với Hoa Kỳ, luôn đề phòng cảnh giác cao độ sự ảnh hưởng của Hoa Kỳ tác động đến tư tưởng cán bộ nhân dân Việt Nam, sẵn sàng thông báo với Trung Quốc những ý đồ của Hoa Kỳ nếu những ý đồ này mang tính lợi dụng Việt Nam để làm phương hại đến Trung Quốc.” – Trích bài viết: “Chuyến Đu Dây Quan Trọng” của Người Buôn Gió.

Hóa ra, các động thái đấu tranh với Tàu Cộng như truyền thông đã, đang đưa tin chỉ là những động tác giả. Nó chỉ có giá trị dọn đường, nhằm lừa dân để ông Nguyễn Phú Trọng mò sang Bắc Kinh dâng nước Việt Nam cho Tàu Cộng được êm mềm, ngọt cọc cắm.
………………………………………………………………………….
Mời các bạn đọc thêm bài: “Ông Trọng có lần thứ 2 đặt trên lên đất Mỹ”, đã post trên fb Phạm Thành ngày 16 tháng 3.2019.

Truyền thông trong nước và quốc tế đã đưa tin, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã mời Tổng Bí thư, chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng thăm Mỹ trong năm nay (2019). Nguyên văn tin viết trên VNNet: “Theo bà Hằng, ( Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam – TG) trong cuộc hội đàm cuối tháng 2 vừa qua, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã mời Tổng bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng thăm Mỹ trong năm nay. Tổng bí thư, Chủ tịch nước đã vui vẻ nhận lời. Thời gian chuyến thăm sẽ được thu xếp qua đường ngoại giao và sẽ được thông báo vào thời điểm thích hợp”.

Theo tin này thì việc thăm Mỹ của ông Nguyễn Phú Trọng như không còn gì phải bàn cải nữa. Nhưng thú thật, tôi vẫn không tin chuyến thăm Mỹ của ông Nguyễn Phú Trọng sẽ được thực hiện.
Trước hết, không phải vì nước Mỹ không mời mà Việt Nam, cụ thể là ông Nguyễn Phú Trọng, có “nhảy sào” qua được Trung Nam Hải hay không, tức có được Tàu Cộng đồng ý hay không? Thứ đến, ông Nguyễn Phú Trọng có vượt qua được chính mình hay không?

Chưa cần đặt đến vấn đề to lớn là thay đổi thể chế từ độc tài sang dân chủ, chỉ đặt ra một vấn đề nhỏ, đó là, Việt Nam và ông Nguyễn Phú Trọng có dám để cho Mỹ khai thác dầu mỏ trên biển Đông, phần chủ quyền của Việt Nam, hay không? Nếu ông Trọng đồng ý và hai nước ký kết trên giấy trắng mực đen, nước Mỹ và tổng thống Donald Trump sẽ mời. Còn nếu ông Trọng chỉ sang để đánh bóng tên tuổi của mình mà không có một cú làm ăn nào đó với Mỹ, ít nhất là vấn đề khai thác dầu trên biển Đông, thì nước Mỹ và tổng thống Trump sẽ không có mời, không có một cuộc gặp nào với ông Trọng ở nước Mỹ cả. Cứ nhìn từ thái độ tổng thống Trump lập tức đứng dậy, ra về trong cuộc họp thượng đỉnh với Kim Jong Un vừa diễn ra trong cuối tháng 2. 2019 ở Hà Nội thì đã rõ. Nước Mỹ và tổng thống Trump bây giờ là nước Mỹ với một tổng thống hành động. Còn đàm phán mà không đưa đến kết quả nào thì “nước Mỹ không vội đàm phán”.

Được nước Mỹ và tổng thống Trump mời thăm Mỹ với một thỏa thuận cỏn con như nêu trên, ông Trọng đã vượt qua được chính mình, nhưng, tôi e ông Trọng cũng chưa chắc đã đi đươc, vì ông có thể “nhảy sào” qua Trung Nam Hải, nhưng những sát thủ máu lạnh của Trung Nam Hải (Tàu Cộng), có chì chịt trên đất Việt Nam, sẽ cho ông Trọng không đi chầu Diêm Vương thì cũng chỉ còn là cái xác: sống mà như chết. Gương bao người cũng còn sờ sờ ra cả đấy.

Bởi lý do đó, tôi không tin cuộc đời của ông Nguyễn Phú Trọng sẽ có lần thứ 2 đặt chân lên đất Mỹ với tư cách tổng bí thư, chủ tịch nước Việt Nam”.