Archive for the ‘Câu chuyện Chủ nhật’ Category

VỀ SỰ THA HÓA ĐẠO ĐỨC LÃNH ĐẠO .Ngụy Hữu Tâm

Tháng Tám 26, 2019

Bây giờ các vị ngồi xe “mẹc” hay bét ra cũng là “Vinfast” ở cái thời 4.0. lại nói chuyện nửa thế kỷ trước, nghe nó mới sống sượng làm sao, bản thân các vị không thấy nó “chối tai” ư?

Ảnh minh họa


Liên quan tới vụ cháu L.H.L. (học sinh lớp 1 Trường Quốc tế Gateway) bé bị bỏ quên trên xe đưa tới trường rồi chết ngạt trên xe, xin có một vài nhận xét như sau.
Sau vụ học sinh lớp 1 Trường Quốc tế Gateway cháu L.H.L tử vong vì bị bỏ quên trên xe đưa đón vào ngày 6.8. vừa qua, thông tin chính thống và mạng xã hội đã rộ lên một hồi. Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an quận Cầu Giấy cũng đã vào cuộc, đã triệu tập bà Quy, người đưa đón trẻ từ phụ huynh đến trường rồi dẫn các cháu lên xe đến trường, hướng dẫn các cháu vào trường học.
Vụ án bé trai trường Gateway tử vong còn để lại nhiều câu hỏi chưa được giải đáp vì nó liên hệ quan tới nhiều người, nhiều cơ quan, nhiều vấn đề, thậm chí có thể nói là nó cũng thuộc lỗi hệ thống như nhiều sự việc khác, và không phải một sớm một chiều mọi sự việc đã sáng tỏ và được giải quyết trọn vẹn và thích đáng.
Thế nhưng điều đáng nói là sự kiện chỉ rộ lên một hồi rồi nhanh chóng đi vào quên lãng. Cũng có thể là tháng tám qua có nhiều sự kiện lớn quá. Quốc tế thì có vụ Anh bắt giữ tàu chở dầu Iran rồi lại thả để Mỹ phải ra lệnh sẽ trừng phạt cảng nào cho tàu ghé vào, rồi Tổng thống Trump đang dự định sửa luật không cho phép trẻ em sinh ra trên đất Mỹ được nghiềm nhiên mang quốc tịch Hoa Kỳ nữa. Rồi sự bùng nổ căng thẳng quan hệ kinh tế-chính trị giữa hai đồng minh quan trọng của phương Tây là Hàn Quốc và Nhật Bản sau khi Nhật Bản cấm xuất linh kiện điện tử cho điện thoại thông minh để Hàn Quốc đang chuẩn bị ngừng trao đổi thông tin tình báo với Nhật Bản. Trong nước thì lũ lụt nhiều nơi, và nhất là vụ Trung Quốc cho nhiều tàu quấy rối ở Bãi Tư Chính mà không loại trừ, nó có thể dãn tới xung đột vũ trang. Dẫu sao thì tất cả những điều ấy cũng vẫn chưa đủ giải thích, vì sao vụ án bé trai trường Gateway tử vong này lại chìm xuồng nhanh chóng đến thế.
Bởi vậy mà tôi muốn nhắc lại. Đây thật sự là một vụ hết sức nghiêm trọng. Nó không chỉ là vấn đề xuống cấp của đạo đức xã hội nói chung, điều chúng ta đã thấy xảy ra nhan nhản khắp mọi nơi trên đất nước luôn được ca ngợi là … đẹp nhất, tăng trưởng nhanh nhất, đáng sống nhất… nhưng lại có quá nhiều điều bất cập xảy ra. Nói về vấn đề này, tôi bỗng nhớ tới trước đây không lâu, nữ Thủ tướng Đức Angela Merkel vì đồng cảm với người tỵ nạn mà đã ra quyết định tiếp nhận thêm người tỵ nạn vượt biển từ Địa Trung Hải sang châu Âu, trong khi hầu như tất cả các nước khác của EU đều đóng cửa biên giới nước mình, để bà bị nhiều người phản đối, tới mức suýt mất chức.
Trong khi đó thì ở ta, đầu tiên là trên mạng xã hội quá ít thể hiện sự đồng cảm đối với cái chết thương tâm của cháu bé mới 6 tuổi và cặp vợ chồng trẻ. Chẳng hề thấy hàng xóm, bạn bè, hội phụ huynh… tỏ lòng gì cả. Đấy là phần mà tôi muốn nói về sự tha hóa của đạo đức xã hội.
Rồi sau đó là, chỉ có phản ứng chỉ có của Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an quận và mấy vị luật sư nhanh chóng đứng lên muốn bào chữa cho bà Quy, người được thuê để đưa đón trẻ, cũng như anh tài xế chiếc xe đã chở học sinh từ nhà đến trường ngày hôm ấy. Trong khi đó, tuyệt nhiên không có một chút phản ứng gì từ phía chính quyền như Ủy ban Nhân dân các cấp. Và trước hết phải nói, không phải từ phía nhà trường. Vì đây mà một trường tư thục, mà phải nói tới cơ quan cấp trên của nó, đấy là Sở và Bộ Giáo dục. Chẳng hề thấy một phản ừng gì dù chỉ một giọt nước mắt từ các vị đó.
Đấy là cái mà tôi muốn đề cập đến: đạo đức lãnh đạo. Đó là cái mà suốt từ 1975, từ sau cuộc chiến khốc liệt đã trôi qua thế cũng đã là … 44 năm, mất 4 triệu mạng người và vẫn loay hoay “tìm đường cứu nước” như bây giờ. Đó là tôi chưa muốn nói tới cái sai lầm chết người năm 1920 của “lãnh tụ tối cao” ở Tours năm ấy.
Thôi chẳng biết làm gì hơn là đành tự an ủi chính mình: Thôi “cái số” dân tộc mình nó thế mà!
TB: Xin được phép nhắc các vị “lãnh đạo” +S hai câu sau:
1. Các vị hay nói tới „dân chủ“ nhưng lại kèm thêm „tập trung“ làm tôi cứ phải liên tưởng tới “Trại tập trung” (KZ) thời phát xít với những lò thiêu người, và trại thì tới “Trại súc vật” của Owen. Người lãnh đạo thường coi người dân … “không hơn cục phân” (à la Mao) kia mà. Xin các vị bỏ chút thời gian lắng nghe xem người dân muốn nói gì và nói gọn là muốn gì, muốn được hỏi lãnh đạo những câu gì, và hãy lên tiếng trả lời họ, chứ đừng lấp liếm, dối trá, đổi trắng thay đen – ở trường hợp này là thay đổi hiện trường, thay đổi chứng cứ, thậm chí “cả vú lấp miệng em” như các vị vẫn thường làm. Cái đó thuộc phạm trù “đạo đức lãnh đạo” đấy! Đừng đưa “quân xanh”, thậm chí là “dư luận viên” lên VTV1 nữa, ôi lắm!
2. Đừng bắt mọi người “học và làm theo lời Bác” nữa. Những “lời”, thậm chí cả “Di chúc“” của cái ông già suốt đời đi dép lốp lúc nằm giường bệnh trong cơn hấp hối có gì ghê gớm đến thế mà phải học? Bây giờ các vị ngồi xe “mẹc” hay bét ra cũng là “Vinfast” ở cái thời 4.0. lại nói chuyện nửa thế kỷ trước, nghe nó mới sống sượng làm sao, bản thân các vị không thấy nó “chối tai” ư? Các vị đùa hơi dai đấy!
Nguồn. VNTB

Câu chuyện Chủ nhật: CÔ ĐƠN RƯỢU & THƠ TÌNH BUỒN CHO MỘT NGƯỜI. Phạm Thành

Tháng Tư 21, 2019

I – Cô Đơn Rượu

Rượu uống một mình – mãi không chán
Cô đơn riêng một – mãi không buồn.
Đời như bụi bặm như gió thoảng
Bay tứ tung và rơi cũng tứ tung.

II – Thơ Tình Cho Một Người.

Người ấy nhìn tôi bằng đôi mắt đắm say
Tôi khép mắt, run sợ với tình em không trọn vẹn
Đêm dài mộng đẹp, đơn lẻ muốn.
Tình em vẫn như rượu nồng kề môi. 

Ông Hồ Chí Minh, một chuyên gia viết báo bịa đặt, xuyên tạc, ngậm máu phun vào Ta và Tây (Bài cũ post lại).

Tháng Tám 30, 2018

Nhóm Bà Đầm Xòe.

Chỉ là “Mấy dòng Tâm Sự” mà đám bò đỏ vào gào thét ghê quá. Hãy vào đây mà bảo vệ bác của chúng bay đi này. Chủ fb chỉ trích nguyên văn bài viết của bác chúng bay mà không có bất kỳ một lý giải, phân tích nào. Đọc bài này mà bọn bò đỏ vẫn còn khen, còn biện minh được bác của chúng bay vẫn là một người bình thường, lương thiện thì chúng bay hãy tự biết, chúng bay đã là ma quỷ từ khi cha mẹ bọn bay sinh ra bọn bay rồi.

I – Phun vào Tây Pháp:

Với bút danh Trần Lực, bài báo “Giấc ngủ mười năm” (Giấc ngủ mười năm viết năm 1949, ký tên Trần Lực, Tổng bộ Việt Minh xuất bản tại Việt Bắc năm 1949, in trong sách Hồ Chí Minh, truyện và ký, Nxb Văn học, Hà Nội, 1985), ông Hồ Chí Minh đã ngậm máu phun vào Tây Pháp như sau:

(more…)

Hết tiền Hội Nhà văn Việt Nam tiếp tục chỉ mặt nhau: Thư ngỏ gứi nhà thơ Trần Đăng Khoa.

Tháng Mười 10, 2017

Hà Nội ngày 10/10/2017

Thưa anh
Đầu tiên phải nói là khi viết lá thư này, tôi đã vô cùng thất vọng về những chuyện không hay xảy ra trong thời gian hơn 1 năm vừa qua đã ảnh hưởng đến quan hệ giữa tôi với anh. Trước kia, dù không phải là bạn bè thân thiết, nhưng anh luôn là người tôi yêu mến, kính trọng. Khi anh về công tác tại Hội Nhà văn Việt Nam, tôi cũng thực sự hy vọng như rất nhiều người khác, rằng anh sẽ đem về một không khí làm việc mới tươi trẻ, hào hứng và đầm ấm. Thế nhưng không ngờ văn chương là một chuyện, còn công việc lại là chuyện khác. Chỉ một cách hành xử rất nhỏ so với vị thế và trách nhiệm của mình ở nơi này, anh đã không còn được như những gì tôi vẫn nghĩ về anh. 

(more…)

Chuyện vui văn nghệ: Hết tiền Hội Nhà văn Việt Nam đến hồi chỉ mặt nhau.

Tháng Mười 10, 2017

Fb của nhà văn Lương Ngọc An đăng ngày 8/10/201, than thở:

“Đến hôm nay, khi lòng tin không còn, tôi nhận ra cách hành xử của lãnh đạo cơ quan HNV lâu nay còn có gì đó như một sự tàn nhẫn. 4 tháng nay anh em trong báo Văn nghệ không có lương, 2 tháng nay không có nhuận bút trả cho cộng tác viên, chúng tôi có lúc phải bỏ cả tiền túi ra để làm việc công mà chẳng hề kêu ca, bởi biết đó có phần là do sự kém cỏi của mình. Song các anh ấy coi việc để tan nát một tờ báo, làm đổ vỡ lòng tin và sự tôn trọng của bao người như thế giống như việc ở tận đâu đâu thì không ổn chút nào, vì rõ ràng trong đó có những nguyên nhân thuộc về trách nhiệm của Hội…

(more…)

Bà Đầm Xoè (BĐX) phỏng vấn Trần Nhật Quang (TNQ)

Tháng Tám 6, 2016

qungBĐX: Ông có thể giới thiệu đôi chút vền nghề nghiệp của bản thân?

TNQ: Bác Hồ yêu quí của chúng ta từng nói nghề nào cũng cao quí. Nhưng tôi khẳng định Dư luận viên là nghề cao quí nhất, dũng cảm nhất và cũng thú vị nhất.

BĐX: Ông có thể giải thích cụ thể hơn?

TNQ: Cao quí là bởi sứ mệnh của nó. Con đường cách mạng ta đi gập gềnh, rắc rối và mù mịt phía trước như tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng từng phát biểu: không biết trăm năm nữa có thấy CNXH không. Trên con đường đó bọn phản động luôn quậy phá. Dư luận viên chính là những người dẹp tan bọn phản động để chúng ta có thể an tâm vững bước trên con đường cách mạng.

(more…)

DƯƠNG THU HƯƠNG, NGƯỜI ĐI GIỮA HAI LẰN ĐẠN

Tháng Mười 27, 2014

 Đỗ Trường

 

Không hiểu thế quái nào, từ những thập niên cuối của thế kỷ hai mươi đến nay, văn chương đất Việt, lại mắc phải chứng bệnh lệch pha. Âm phần thịnh vượng khí xung. Dương phần sợ gió máy, đụng chạm chướng khí, đâm ra lại còi cọc. Điều này, càng rõ ràng hơn, ngay sau khi ông Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh hứa hẹn cởi trói, bóc keo dán miệng cho văn nghệ sỹ. Chúng ta thấy, đã xuất hiện một loạt tên tuổi của những văn nhân, nữ sĩ, từ Dương Thu Hương, Võ Thị Hảo, đến Phạm Thị Hoài… Sự can đảm, tiếp nối nhau ấy của họ, tuy ở những mức độ khác nhau, nhưng đã góp phần không nhỏ, cho sự hồi sinh dòng văn học hiện thực phê phán.

Cho đến tận hôm nay, vẫn có những ý kiến, đôi lúc còn khác nhau, nhưng có lẽ, không ai có thể phủ nhận, nhà văn Dương Thu Hương là người đã bập nhát cuốc đầu tiên, khơi thông dòng chảy này.

(more…)

Câu chuyện Chủ nhật: Ông Hồ Chí Minh viết như thế là có chủ ý.

Tháng Tư 27, 2014

Gửi các đại bồi bút đất Việt.

Bà Đầm Xòe

Mấy năm gần đây khi kinh tế nước nhà rơi vào tình trạng be bét do các nhóm lợi ích tác oai tác quái lòng tham vô độ gây nên, các chùa chiền miếu mạo thi nhau tạc văn bia với những giáng bút tiền nhân làm ồn ào, náo loạn cả thế giới thần linh.

Một trong những văn bia ở miếu chùa được dư luận quan tâm là những giáng bút của đại xu hào xào sáo Vũ Khiêu và sáu câu lục bát đoạn nói về Quang Trung – Nguyễn Huệ trích trong Diễn cả lịch sử nước ta viết năm 1941 của ông Hồ Chí Minh được tạc ở một miếu mạo nào đó thuộc tỉnh Nghệ An. Sáu câu diễn ca đó như sau:

(more…)

Câu chuyện Chủ nhật: Năm miếng giẻ rách cơ bản trong tiếng gà gáy và tiếng chó sủa.

Tháng Tám 24, 2013

Bà Đầm Xòe.

12

Thưa bà con! Bà Đầm xòe vài tháng nay cứ ngồi bên bàn máy vi tính là cái tay trái nhức nhối không chịu được, định nghỉ ngơi cho đơ đỡ một chút, nhưng bên tai tiếng gà gáy và tiếng chó nhai giẻ rách cứ dội về, đành cố chịu đau viết vài dòng, kẻo cư dân mạng yêu mến Bà đầm xòe lại ồn ào: “Bà Đầm xòe mất tiêu đâu rồi” trong lúc gà đã gáy nhưng chó vẫn tiếp tục sủa.

*

Thưa bà con!

Hiện trên diễn đàn đang nóng chuyện tuyên bố thành lập đảng dân chủ xã hội của ông Lê Hiếu Đằng. Nhiều báo “lề đảng nhớn” có vai vế đang ào ào phản đòn. Đó là tín hiệu vui. Nhưng đọc các bài “phản pháo” (khoảng 5 bài) này rồi thì mất vui, vì tất cả các báo “nhớn” này đều không đưa ra được những luận điểm phù hợp với thực tế để “nốc aou” ông Lê Hiếu Đằng.

Những luận điểm họ sử dụng đưa ra để chế súng ống đạn dược đã thực sự mốc meo, hoẻn rỉ và đã lỗi thời; nó thực sự chỉ có giá trị như miếng giẻ rách ngoằm ngoàm trên miệng một con chó ghẻ nào đó mà thôi.

1- Miếng giẻ rách thứ nhất:

(more…)

Câu chuyện Chủ nhật: Đôi dòng ngỏ đến ông Lưu (Chu Giang – Nguyễn Văn Lưu).

Tháng Bảy 13, 2013

Bà Đầm xòe

Ông Lưu thân mến!

Phạm Thành - Bà Đầm Xòe

Phạm Thành – Bà Đầm Xòe

Hẳn ông đã biết rồi, người “ngỏ” đến ông mấy dòng chữ này, chỉ là một tay làm báo nhiều năm, văn chương thì chỉ xía vô cho nó vui vui để có cảm hứng làm báo mà thôi. Mà nghề báo, suy cho cùng mới là nghề “săn” và nghệ thuật viết báo, suy cho cùng cũng chỉ là nghệ thuật lắp ghép các sự kiện để thành một bài báo, nó tương tự như nghề của một anh thợ xây dựng sắp xếp gạch, đá… để nó thành một bức tường, cầu cống hay một ngôi nhà…

Bởi chỉ làm báo nên tôi không có nhiều văn chương, chữ nghĩa để trao đổi với ông về học thuật qua bài: “Xung quanh sự kiện Nhóm MỞ MIỆNG được làm Luận văn Thạc sĩ – Kỳ 3” đăng trên Văn nghệ Thành phố Hồ Chí Minh” mà chỉ hỏi ông về một số thông tin ông nêu ra để rồi từ đó ông “kiến nghị” phải xử lý người làm luận văn và những người liên quan đến luận văn này:

1. Ông nêu:

 …”Chủ tịch Hồ Chí Minh, một con người: Tôi không nhà cửa, không vợ, không con…”

(more…)

Câu chuyện Chủ nhật: Văn hoá chó

Tháng Bảy 6, 2013

Lê Tự

Chó là gì thế em ơi

Những thằng chó chết lại ngồi với nhau…

 thit-cho

1. Văn hoá cuộc sống là tất cả những gì liên quan tới con người chúng ta. Đó là văn hoá ăn, văn hoá mặc, văn hoá ứng xử, văn hoá xây dựng, văn hoá đủ thứ trên đời. Và tất nhiên rồi, còn một văn hoá nữa đó là văn hoá chó. Tại sao lại như vậy ư? Đơn giản thôi, vì con chó đã gắn liền với đời sống của người Việt chúng ta từ rất lâu rồi. Cái gì gắn với đời sống của con người thì được coi như là một thứ văn hoá.

(more…)

Đòn tưởng là độc của kẻ tập sự lưu manh

Tháng Sáu 10, 2013

10/06/2013-Boxitvn.blogspot.com

Phạm Toàn

Nhà giáo Phạm Toàn

Nhà giáo Phạm Toàn

Luật sư Nguyễn Thị Dương Hà chuyển cho tôi bức thư đăng bên dưới đây có tiêu đề “Đòn độc của luật sư Nguyễn Dương Hà”, và hỏi tôi “Thế là thế nào”? Tôi đọc lướt vài dòng và tặc lưỡi bảo Dương Hà “Chỉ là một đòn tưởng là độc của kẻ tập sự lưu manh đấy thôi, Dương Hà đừng bận tâm”.

Kẻ tập sự đó hí hửng thấy Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực, và hắn mong cho Hà Vũ sớm bị chết, nhưng vì theo dõi mãi vẫn chưa thấy Hà Vũ chết, nên y cầu mong cho Cù Huy Hà Vũ sớm chết.

Kẻ tập sự lưu manh đã bộc lộ hết bản chất của cái hệ thống coi thường tính mạng người dân. Khinh thường tính mạng người dân đấy, nhưng chúng vẫn tìm mọi cách để người tuyệt thực phải sống. Bằng cách nào? Dễ như bỡn! Bọn chúng sẽ lẳng lặng làm công việc sau với những người tuyệt thực như Cù Huy Hà Vũ và Lê Quốc Quân: chúng đè người tù tuyệt thực ra, cắm “xông” vào mũi, đưa vòi xuống dạ dầy, và bơm sữa vào, bắt người tuyệt thực phải ăn, cấm người tuyệt thực không được chết. Ngón nghề này đã có từ thời Hitler, từ thời Stalin, và có khó khăn gì cho bọn đàn em học và áp dụng?

(more…)

Câu chuyện chủ nhật: Rao bán bản quyền xuất bản tiểu thuyết mới “Cò hồn Xã nghĩa” – “Một biểu tưởng muốn lật tẩy cường quyền” của nhà văn Phạm Thành.

Tháng Sáu 1, 2013

Lời Bà Đầm xòe:

Nhà văn Phạm Thành với tiểu thuyết vừa viết xong. Ảnh chụp của Nhà văn Nguyễn Tường Thụy

Nhà văn Phạm Thành với tiểu thuyết vừa viết xong. Ảnh chụp của Nhà văn Nguyễn Tường Thụy

Nhà văn Phạm Thành chủ blog Bà Đầm xòe vừa hoàn thành tập I cuốn tiểu thuyết về đề tài chính trị xã hội đương đại:

“Cò hồn Xã nghĩa”

với gần 200 ngàn từ, 500 trang đánh máy vi tính khổ A4, tương đương khoảng 700 trang in.

Tiểu tuyết viết theo bút pháp hiện thực hư ảo, cú pháp tân kỳ tựa như thơ Tân hay Hậu hiện đại đang được lớp trẻ tung hô.

Với tiểu thuyết, đây là cuốn thứ hai của nhà văn, sau cuốn “Hậu Chí Phèo” in năm 1991 và tái bản năm 2006.

Nhà văn tự đánh giá,

so với “Hậu Chi Phèo”,

“Cò hồn Xã nghĩa”

có dung lượng lớn hơn 4 lần, hiện thực xã hội lớn hơn nhiều lần, tay nghề không sợ hải của tác giả cũng lớn hơn nhiều lần.

(more…)

Câu chuyện chủ nhật: Tiền của bà con, ai đang dùng để tiêu?

Tháng Tư 27, 2013

Bà Đầm xòe

9 ba c

Bà con tôi nói ở đây là đồng bào như chữ ông Hồ Chí Minh dùng, tức bao gồm tất cả người Việt Nam, từ người gìa cả đến người trẻ em, không phân biệt giai cấp, tôn giáo, mang quốc tịch Việt Nam, trong đó có các cháu nhi đồng đang ở tuổi “như búp trên cành” –

(more…)

Câu chuyện chủ nhật: Tự do trong cái đũng quần ( bài 2)

Tháng Chín 30, 2012

Lược ghi của Bà Đầm xòe.

Các bạn thân mến!

.

Như đã hẹn với các bạn từ Chủ nhật tuần trước, tuần nay chúng tôi lại hội tụ tại tư gia của nhà văn Nguyễn Đình Chính đề bàn tiếp về Tự do, một chủ đề thiêng liêng đối với bất kỳ một sinh vật nào, đặc biệt là đối với con người. Rất tin tưởng cuộc ” hội thảo” sẽ rôm rả vì buổi này có thêm Nhà giáo nổi danh Phạm Toàn, doanh nhân cũng đã nổi danh Nguyễn Đức Tri.

(more…)