Archive for the ‘Báo chí’ Category

GIẤC MƠ CỦA GÃ. Cóc Tía

Tháng Bảy 12, 2019

Đêm hôm qua nằm ngủ, gã mơ thấy mình là một đảng viên cs ưu tú, một nhà chính trị cao cấp và là một nhà ngôn ngữ học nổi tiếng với đầy đủ học hàm học vị GS, TS thứ thiệt. Gã đã mơ thấy mình làm được những chuyện thần kỳ để chống lại bọn phản động và các thế lực thù địch một cách rất hiệu quả.

Ảnh minh họa

Đứng trước tình hình phát triển mạnh mẽ của Internet. Các thế lực thù địch đã dùng các mạng Google, YouTube, Facebook…để tấn công chế độ, bôi nhọ và cười cợt vào những lời phát biểu hùng biện từ các nhà lãnh đạo thiên tài của đảng. Chúng lên án các chính sách đúng đắn của nhà nước về xây dựng kinh tế, bảo vệ an ninh quốc phòng. Chúng công kích chính sách ngoại giao khôn khéo của CP.

Chúng tìm mọi cách để bêu rếu, tra vấn về những ngôi biệt phủ sang trọng của cán bộ là đầy tớ của nhân dân. Chúng phanh phui thu nhập khổng lồ của nhiều đồng chí chạy xe ôm, nuôi lợn, buôn chổi đót, bán lá chít…và nhiều đồng chí khác làm lụng, phục vụ chúng cả đời đến thúi cả móng chân, móng tay.

Chúng xỉa xói vào đời tư của cán bộ ta về đủ mọi phương diện: nào là dùng xe công đón vợ tận chân cầu thang máy bay. Nào là cán bộ chúng ta sắm bao nhiêu chiếc áo dài. Nào là làm BT ngành Giáo dục mà lại bắt cô giáo trẻ đẹp tiếp khách như một nhiệm vụ chính trị…

Nhưng có lẽ khốn nạn nhất là chúng xem hành vi yêu mến các cháu nhi đồng và ôm nựng bé gái trong thang máy của các đồng chí nắm giữ quyền tố tụng là dâm ô là ấu dâm…thì rõ ràng chúng đã đi quá xa trong cái quyền hạn dân chủ và tự do mà chúng được đảng đã cho phép. Rõ ràng, các thế lực thù địch và phản động đã xem thường sự lãnh đạo thiên tài từ đảng quang vinh của gã.

Chúng đã dám nhổ toẹt vào bộ máy hành pháp, tư pháp và lập pháp của những cán bộ suốt một đời tận tụy vì nước quên thân vì dân phục vụ của gã.

Trong mơ, gã thấy mình đề xuất cho CP nhiều phương án để chống lại các thế lực thù địch và phản động một cách hiệu quả.

Chiêu đầu tiên là gã trình ta dự án thay đổi ngôn ngữ và chữ viết mà gã đã dày công nghiên cứu nhiều năm. Trong dự án này gã đề nghị chỉ triển khai học tập và sử dụng cho lực lượng mấy triệu đ/c nào đang là “còn đảng còn mình”, và một số đồng chí chưa là đảng viên nhưng bắt buột phải nằm trong bộ máy truyền thông. Dự án chỉ lưu hành nội bộ và tuyệt đối ko để lọt ra ngoài cho các thế lực thù địch biết.

Từ đó, trong tất cả các cơ quan của nhà nước chỉ sử dụng mỗi một loại ngôn ngữ mới này. Gã đặt tên gọi phân biệt cho hơn 4 triệu người lãnh đạo này và gần 8 triệu nhân viên quản lý ăn theo, so với XH của các thế lực thù địch là xứ “Ngôn Ngữ Mới”.

Nhờ vậy, chỉ sau một thời gian ko dài, những bài phát biểu, những câu nói để đời của các đồng chí lãnh đạo ko còn bị bọn xấu đọc, nghe hay hiểu được để chọc ngoáy, dè bỉu hay chửi rủa trên mạng XH nữa.

Những văn bản nghị quyết, nghị định, những biên bản ghi nhớ hợp tác toàn diện giữa ta với bạn vàng cũng ko bị thế lực thù địch hiểu rõ nội dung gì. Từ đó, mạng XH đã giảm hẳn những lời lẽ bôi nhọ, xúc phạm đến cá nhân lãnh đạo hoặc chủ trương đường lối của đảng và nhà nước ta nữa.

Chiêu thứ 2, gã đề xuất CP dẹp hẳn luật ANM luôn. Cứ để bọn xấu thoải mái muốn nói gì thì nói, muốn lên mạng đào mồ cuốc mả ai thì đào mà ko ảnh hưởng gì đến chế độ. Là bởi vì trước đó gã đã đề xuất giải tán hẳn các lực lượng nuôi tốn cơm là DLV và AK47, đồng thời nghiêm cấm toàn dân xứ “Ngôn Ngữ Mới” ko thèm xài mạng XH Fb, nên từ đó lãnh đạo ko còn ai nghe thấy hoặc nghe phản ảnh lại được thông tin gì ko có lợi cho mình. Từ đó, bọn fbker phản động ngứa miệng tự quay sang chửi bới lẫn nhau.

Chiêu thứ 3: Gã đề xuất QH cứ việc thông qua Luật Biểu Tình và công khai thông qua Luật Đặc Khu, song song với việc tăng kịch trần giá điện, giá xăng, giá qua trạm BOT, thuế phí các loại cũng đồng loạt tăng đụng nóc luôn. Từ đó, mặc dù rất tức tối và giận dữ, nhưng các thế lực thù địch chỉ lo cày ngày, cày đêm để kiếm cơm và đóng thuế phí, đến nổi ko còn thời gian và hơi sức đâu để xuống đường biểu tình phản đối với đả đảo chế độ như trước đây.

Kể từ đó, tình hình an ninh chính trị và trật tự đất nước ko còn bất ổn như xưa. Tình anh em 4 tốt cũng ngày càng gắn bó keo sơn hơn. Các Tổ chức về dân chủ và nhân quyền trên TG rất nể đất nước của gã, thậm chí họ còn mời các nước khác đến học hỏi kinh nghiệm.

Còn riêng các đồng chí lãnh đạo của ta cũng yên tâm ngày ngày chạy xe ôm, nuôi lợn, buôn chổi đót, lá chít…thoải mái kiếm tiền xây biệt phủ, sắm xe sang, đưa con ra xứ giãy chết học tập và du hí…chứ ko còn sợ đứa nào soi mói, chọc ngoáy và bôi nhọ nữa.

Đúng vào lúc gã mơ thấy mình cầm trong tay tờ QĐ thăng chức làm Trưởng ban Tiên ráo TW vì những cống hiến to lớn của mình, thì bỗng giật mình tỉnh giấc vì hơi nóng hầm hập của căn phòng ngủ tối om.

Mồ hôi túa ra ướt đẫm bộ đồ gã đang mặc và lão nhìn thấy chiếc quạt máy đang đứng im lìm chào cờ. Còn con vợ lão thì đang chống nạnh mắt chằm hăm nhìn gã, miệng rít lên:

– Cả ngày chém gió xàm xí đú chưa đã hay sao mà đến tối còn ngủ mớ la hét inh ỏi cả đêm!!!

Gã uể oải đứng dậy và chợt nhớ ra điện nhà gã đã bị họ cắt 2 hôm rồi vì hoá đơn vẫn tăng đều mỗi tháng mà trong túi gã thì không còn lấy một xu.

ĐƯỜNG SẮT CAO TỐC. Nguyễn Giang Nam .

Tháng Bảy 12, 2019

Từ lúc Bộ KHĐT tung ra phương án đường sắt cao tốc chỉ 26 tỉ USD, nhân dân cần lao nhìn chung là hồ hởi: Haha cái bọn Bộ GTVT lòi mặt chuột rồi nhé, chính đồng bọn tụi bay báo cáo chính thống là chỉ có 26 tỉ, không phải 58.7 tỉ như tụi bay vẫn xạo ke bữa giờ, định đút túi 32.7 tỉ cơ à,…

Rồi cũng có ý kiến băn khoăn, lỡ Bộ KHĐT cũng xạo côca thì sao. Nó đưa giá thấp để giựt mối phe kia, rồi khi thi công thì lại “phát sinh” gấp 2-3 lần như cái siêu dự án Cát Linh – Hà Đông đấy thây. Hay giờ chốt giá giao luôn cho nó, phát sinh nó tự bỏ tiền ra bù. 🙂

Tôi tin chắc, hầu hết mọi người còn chưa hình dung được 26 tỉ USD nó lớn cỡ nào, nói gì đến 58.7 tỉ USD.

Để dễ hình dung, giờ giả sử nhà nước yêu cầu mỗi người trong nhà, từ con nít mới sinh cho đến ông già gần đất xa trời, phải nộp cho nhà nước 6.4 triệu đồng/người. Nhà có 5 người thì nộp 32 triệu, có 10 người thì 64 triệu. Khi đó ta sẽ có 1 cục tiền 614.000 tỉ đồng, và đó là con số 26 tỉ USD để làm đường sắt. Còn nếu làm đường sắt 58.7 tỉ USD như bộ GTVT thì mỗi người dân sẽ phải nộp 14.4 triệu đồng.

Nếu vẫn chưa hình dung được, thì số tiền đó đủ để làm 4 (bốn) cái đường cao tốc Bắc Nam (vẫn đang bị kêu là giá cao) cộng thêm 1 cái sân bay Long Thành vào nữa.

Số liệu 2018 cho thấy, sau 43 năm xây dựng CNXH, đất nước ta đã gặt hái được một khoản tích lũy 3.5 triệu tỉ đồng, chia đều ra thì mỗi người dân được hưởng khoảng 35 triệu đồng. À, dĩ nhiên, đó là 36 triệu đồng NỢ. :)Thế nhưng chỉ cần đi theo bộ GTVT, con số NỢ đó sẽ vọt lên trên 50 triệu đồng/người, đạt mức tăng khủng khiếp hơn 40%.

Rồi giờ nói về bài toán kinh tế. Tiền dĩ nhiên ta chẳng có xu nào rồi, đi vay không đó. Mà kể cả bây giờ đi vay được cũng là giỏi rồi. Đi vay thì phải trả gốc và lãi. Thử tính lãi 4% theo phương án đang được ủng hộ là 26 tỉ của Bộ KHĐT, thì mỗi năm ta phải trả lãi 1.04 tỉ USD, tầm 24.000 tỉ VND. Đây mới chỉ là lãi thôi nhé, chưa có gốc.

Lấy tiền đâu trả lãi và gốc? À uh, đây là kinh doanh, lấy từ doanh thu, lợi nhuận của ngành đường sắt chứ ở đâu nữa.

Báo cáo của Tổng công ty Đường sắt Việt Nam (VNR) cho biết, trong năm 2018 VNR đạt được doanh thu ấn tượng là 8.261 tỉ đồng, lợi nhuận sau thuế 124 tỉ đồng, dạ vâng, một trăm hai mươi bốn tỉ đồng lãi, tỉ suất lợi nhuận 1.5%.

Mỗi năm phải trả lãi vay 24000 tỉ mà lợi nhuận 124 tỉ thì lấy gì mà trả đây, nói gì đến trả gốc hả trời.

Hồi năm 2013, Cơ quan Hợp tác quốc tế Nhật Bản (JICA) đã khuyến nghị giải pháp phù hợp nhất là: nâng tốc độ tàu lên bình quân 90km/h, tăng năng lực khai thác lên 50 tàu/ngày với tổng chi phí dự kiến 1.8 tỉ USD. Tuy nhiên thời điểm đó Thứ trưởng Bộ GTVT Nguyễn Ngọc Đông cho biết “mức vốn 1,8 tỉ USD là quá lớn so với đường sắt hiện nay”

Thế nhưng riêng chi phí để thuê TEDI lập cái dự án này đã ngốn hết 2 tỉ USD rồi. Sao không lấy cái chi phí thuê lập dự án tào lao đó mà cải tạo lại hệ thống đường sắt hiện hữu. Cho bạn nào chưa biết về TEDI, thì đây là công ty tư vấn trước kia thuộc Bộ GTVT nhưng đã cổ phần hóa và thoái hết vốn nhà nước từ 2015. TEDI cũng là tác giả tư vấn lập dự án tuyến đường sắt nổi tiếng Cát Linh – Hà Đông.

Năm 2018, chính phủ Malaysia đã hủy bỏ dự án đường sắt cao tốc 28 tỉ USD nhằm tránh cho Malaisia rơi vào cảnh vỡ nợ. Để so sánh:

– Malaysia có GDP đầu người 2018 là 10.942$, gấp 5 lần VN (2.525$).
– Nợ công của Malaysia hiện chiếm 55.16% GDP. Nợ công VN chiếm 63.92% GDP.
– Thâm hụt ngân sách của Malaysia 2017 là 7.6 tỉ USD, chiếm 2.44% GDP, còn của VN là 9.4 tỉ USD, chiếm 4.66% GDP.

Thế nên, xin các bác chính phủ làm ơn mang cái dự án đường sắt ra hỏa táng và tập trung làm cái đường bộ cho đàng hoàng, không ăn bớt xén là dân mừng lắm rồi.

Mà nói đến cái đường bộ cao tốc, ngày 27/6 Thứ trưởng Bộ KHĐT Vũ Đại Thắng tuyên bố “Theo thông tin chúng tôi nắm được, số lượng nhà đầu tư đến từ Hàn Quốc còn nhiều hơn so với Trung Quốc” (báo NLĐ 27/6), thì ngày 11/7 VnExpress đăng tin chi tiết có tổng cộng có 51 nhà đầu tư nộp hồ sơ tham gia 7 dự án thành phần, trong đó có 26 nhà đầu tư Trung Quốc tham gia, chiếm đến hơn 50%, 15 doanh nghiệp Việt, 8 Hàn Quốc, và 2 Pháp.

Chả nhẽ gian dối, lừa bịp đã thành truyền thống rồi à.

https://vietnamnet.vn/…/duong-sat-toc-do-cao-gan-60-ty-usd-…https://baodautu.vn/tong-cong-ty-duong-sat-viet-nam-can-moc…http://vneconomy.vn/thu-tuong-malaysia-huy-du-an-duong-sat-…https://vnexpress.net/…/moi-nguoi-viet-ganh-hon-35-trieu-do…

CHỊ NGÂN ĐI TÀU LÀM GÌ ?. Nguyễn Việt Nam

Tháng Bảy 12, 2019

Câu hỏi chúng ta đặt ra là: chị Ngân đi Tàu làm gì và tại sao lại là chị Ngân đi mà lại đi đúng vào dịp này? Cũng không khó để trả lời cho câu hỏi này nếu chúng ta theo dõi sát sao nội dung chuyến đi và các cuộc gặp với lãnh đạo các doanh nghiệp xây dựng, viễn thông của Tàu.

Trước hết chúng ta xét về vai trò của chị Ngân. Chị ấy là Chủ tịch Quốc hội mà Quốc Hội là nơi quyết định các vấn đề quan trọng của Quốc gia. Tuy chỉ là quyết định trên hình thức(bởi vì tất cả các quyết định của quốc gia đều do Bộ Chính trị quyết định, Quốc Hội chỉ là gật cho nó hợp lệ) nhưng những cái gật đầu của Quốc Hội nó có giá trị “hợp pháp đểu” riêng của nó.

Và dĩ nhiên, chị Ngân gật thì đội nghị gật cũng phải gật theo thế thôi là “thông qua”.
Chắc chắn rằng vụ đường sắt cao tốc Bắc- Nam, cao tốc Bắc Nam, các dự án giám sát người dân với công nghệ AI và một số dự án khác sẽ có phần của Trung Quốc trong đó. Vốn đầu tư của Trung Quốc sẽ đổ về kèm theo các bẫy nợ. Theo đó thì chậm tiến độ, chất lượng kém, đội vốn sẽ đi kèm với các dự án này.

Vấn đề kinh tế thì trước anh Phúc sang đó cũng thỏa thuận rồi, đợt sang dự hội nghị “một vành đai, một con đường” mới đây và anh Phúc đã gật đầu lia lịa cũng như nồng nhiệt mời chào Trung Quốc vào đầu tư thêm nữa.

Tất cả đều bị Trung Quốc nắm thóp và giật dây, chị Ngân cũng không ngoại lệ. Lợi ích quốc gia, dân tộc đâu có là gì so với lợi ích cá nhân, gia đình, tài sản và chế độ. Tôi dám chắc thời gian tới, sau khi chị Ngân về nước thì Quốc Hội sẽ có những quyết định rất có lợi cho Trung Quốc trong các dự án trọng điểm của Quốc gia.

Không những thế, với vai trò là người đứng đầu Quốc Hội, chị Ngân sẽ cho biểu quyết thông qua các chính sách cai trị, giám sát nhân dân chẳng khác gì bên Trung Quốc. Chung quy lại cũng chỉ là những con rối trong tay Tàu cộng và cố giữ bát cơm của mình mà thôi.

Chẳng có cái gì gọi là ngoại giao cả mà chính xác gọi là “đi chầu Thiên Triều”.

MƯU XÓA NỢ CHO KẺ CƯỚP ĐÃ HOÀN THÀNH. Thanh Bình

Tháng Bảy 12, 2019

Chúng cướp, chúng móc chia nhau
Mặc cho thua lỗ đổ đầu dân tôi
Ghế cao chúng cứ thượng ngồi
Tìm cách tráo đổi để rồi phủi tay


Phải đem bắn bỏ chúng ngay!
Còn để sâu mọt, dân ngày khổ thêm!
Tham nhũng thoát tội thật êm!?
“Thành tích rực rỡ” đi kèm “vinh quang”


“Chống tham nhũng” thật dễ dàng
Chỉ cần chuyển nợ gửi sang tên người
Thế là “hết tham nhũng rồi”
Dân cứ yên chí, vùi đời hố sâu


“Hân hoan” cho đảng cưỡi đầu
Bóc lột nhiều cách làm giầu đảng thôi!
Cứ im đi để rồi đời!
Con cháu khốn khổ tả tơi chết mòn…..


Nhục nào có nỗi nhục hơn?
Nhìn chúng hớn hở cướp còn khoe hay?

Thanh Bình 11.07.2019

Tội ác khủng khiếp với dân với nước đang được bầy quỉ đỏ coi như món quà trao nhau để rũ nợ, chôn vùi dấu vết của đám quan tham, hòng lừa dân “VN thoát nợ và đang thêng thang trên con đường XHCN”, “lọt vào top 10 quốc gia đáng sống nhất thế giới”, “”trở thành con rồng Châu Á” theo cách ” chính phủ kiến tạo” của anh Phúc đây.

Nếu dân mình còn ích kỷ, sợ hãi giữ im lặng, con cháu sẽ chỉ có một con đường duy nhất là LÀM NÔ LỆ CHO TQ! Bạn có nỡ lòng để tương lai VN nằm trong tay TQ, đe73 con cháu chết mòn trong độc dược thông qua bầy quỉ đỏ khốn nạn này không?

Ai đọc được tin này mà còn tin “ông Trọng đốt lò chống tham nhũng hiệu quả” và ca ngợi ông ta là “người đốt lò vĩ đại” thì xin lỗi, tôi phải gọi kẻ đó là những con bò khõng não!

Hãy mở to mắt ra mà nhìn! 12 dự án thua lỗ trong nhiều năm ngốn mất cả mấy chục ngàn tỷ đồng, vừa làm khổ những người dân bị chúng cướp đất làm dự án, vừa làm mất đi nguồn sống của nhân dân, làm thất thoát vốn dành cho phát triển, vừa chôn vùi nền kinh tế vốn đã èo uột của VN xuống hố sâu, đổ nợ xuống đầu dân ta, buộc nền KTVN phải lệ thuộc hoàn toàn vào TQ vì nợ quá lớn không thể trả nổi! Dẫn tới việc MẤT CHỦ QUYỀN HOÀN TOÀN một cách êm ái như hôm nay mà dân mình vẫn quá nhiều kẻ ngu muội “hân hoan” thấy “VN lọt top 10 thế giới “đáng sống” cho người nước ngoài” (chủ yếu là người TQ), còn dân mình lại khao khát bỏ nước ra đi và không muốn trở về.

Hỡi ôi!
Cái trò tráo đổi trắng – đen
Nợ chỉ chuyển chỗ xóa liền tội tham?
Dân mình bị lừa cũng cam?
Để chúng cưỡi cổ, mãi làm dân đau?
Để con cháu mình mai sau
Chết mòn, mất nước, phụng Tàu thành nõ???

Đọc tin báo chính thống, thấy dâm VN như bò đội nón mà đau…..

Nguyễn Hữu Cầu- Một Thằng Lưu Manh Nợ Máu Với Dân! .Phạm Minh Vũ

Tháng Bảy 12, 2019

Thưa quý vị! Hôm nay, có một đoàn anh chị em Hà Nội và các tỉnh thành khác vào trại 6 Thanh Chương – Nghệ An để đồng hành cùng các TNLT đang tuyệt thực tại đây, nay đã bị công an, mật vụ lao vào đánh đập, riêng chú Chênh bị đánh rất dã man và chúng đã cướp hết đồ đạc cá nhân điện thoại giấy tờ, cô Nguyễn Thúy Hạnh cũng bị hành hung tàn bạo.

Ông Huỳnh Ngọc Chênh

Hiện tại bọn chúng đã ép tất cả lên xe ô tô trở về.

Từ khi thằng Nguyễn Hữu Cầu lên làm giám đốc công an nghệ an đã gây ra không biết bao nhiêu vụ nợ máu với Dân với anh em đấu tranh.
Điển hình nhất vụ chặn đánh Cha Đặng Hữu Nam, Đánh đập, cướp hết tài sản của Phó chủ tịch Hội Anh Em Dân Chủ Nguyễn Văn Đài và anh em vào tháng 12 năm 2015, đánh đập nhóm Anh Nguyễn Trung Trực và các thành viên trong Hội AEDC Quảng Bình đi đám cưới ở Nghệ an, cướp đi tài sản trị giá gần 200 triệu đồng vào tháng 8-2016… và nhiều vụ hành hung các giáo dân đi kiện Formosa… các nhà hoạt động đến Nghệ An đều bị chính nó ra lệnh “đánh cho bại liệt thì thôi”!

Bà Nguyễn Thúy Hạnh

Thằng Cầu này nó cũng là đại biểu quốc hội ở Nghệ an, nó ủng hộ luật an ninh mạnh và bắt công ty Facebook, google phải làm theo ý của chính phủ VN, nó còn ủng hộ luật đặc Khu thông qua. Hơn ai hết, chính nó là kẻ thù của nhân dân VN. Ăn cơm của dân mà thi hành những chính sách chống lại nhân dân.

TUYÊN GIÁO HAY TUYÊN LÁO? .Hoàng Thủy Ngữ

Tháng Bảy 12, 2019

Ngày 15/5/2018 báo SGGP đăng một bài viết có nhan đề “Chủ nghĩa dân túy và những cảnh báo đối với Việt Nam“, của ông Võ Văn Thưởng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương.
Bài viết được dẫn nhập bằng một loạt kiến thức sơ đẳng về chủ nghĩa dân túy như, định nghĩa, nguồn gốc, nguyên nhân tái phát tại các quốc gia Âu – Mỹ, phương pháp hùng biện và kỹ thuật của các chính trị gia dân túy khi thuyết trình và ảnh hưởng của chủ nghĩa này đối với quần chúng.


Đó là những kiến thức cơ bản trong giáo trình của các trường trung học phổ thông cấp 3, ở hầu hết các quốc gia Tây phương. Ngoài ra, nếu chịu khó, chỉ cần một cái bấm chuột, người ta có thể tìm hiểu cặn kẽ về đề tài này trên internet. Và chỉ với một chút khả năng viết lách cùng những gì đã đọc được, nhiều người có thể giáo đầu hay hơn thế nữa.


Điểm đáng chú ý là cách hành văn của ông Thưởng, trong phần dẫn nhập có vẻ nhẹ nhàng và thu hút khi trình bày các kiến thức nhai lại (mặc dù vẫn không tránh được thói quen sử dụng các từ ngữ đao to búa lớn), khác với lối viết “bốc lửa” thường thấy của các bồi bút xã hội chủ nghĩa.


Nhưng rồi mọi thứ chấm dứt ở đó khi ông đặt ra câu hỏi: “Tại sao chủ nghĩa dân túy, phong trào dân túy, các cá nhân theo đường lối dân túy trong thời gian gần đây lại có xu hướng phục hồi, phát triển?”….. “Liệu chủ nghĩa dân túy có xuất hiện ở VN khi mà trên thế giới nguy cơ của nó đang hiện hữu và có xu hướng mở rộng?”.


Sau khi dẫn ra một số nguyên nhân, với tư cách Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương, ông chụp cái mũ dân túy lên đầu của những người không cùng quan điểm chính trị hay lo lắng về những suy đồi trong xã hội, gán cho họ cái tội “phản động” và đưa ra các biện pháp “phòng ngừa, đấu tranh, ngăn chặn” tanh mùi máu.


Thưa ông Thưởng, câu trả lời là không. Ông đã đặt vấn đề sai từ gốc. Chủ nghĩa dân túy là sản phẩm của các xã hội ở phương trời Tây, nơi thể chế chính trị, cơ cấu tổ chức kinh tế và xã hội, ý thức dân chủ hoàn toàn khác với cái định hướng chính trị và kinh tế của nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ nghĩa Việt Nam. Nói khác, ông đã lồng các vấn đề của xã hội Tây phương vào xã hội VN, nơi không phải là “mảnh đất màu mỡ cho sự xuất hiện các khuynh hướng của chủ nghĩa dân túy, là “dư địa” để nó gây ra những “cơn địa chấn mới” như ông nghĩ.


Rõ ràng khuynh hướng dân túy đang là thách đố lớn đối với các cuộc thảo luận công cộng và nền dân chủ. Nhưng đây là nền dân chủ Âu – Mỹ, chứ không phải kiểu dân chủ giả hiệu của nhà nước xã nghĩa Việt Nam. Dân chủ tùy thuộc vào việc người dân có quyền tự do ngôn luận, được quyền truy cập thông tin và cơ hội để đánh giá các quan điểm khác nhau, cho dù không đi đến sự đồng thuận nào cả. Dân chủ chấp nhận con người – người dân – có mục đích, nhu cầu và giá trị khác nhau và không nhất thiết phải đồng ý với nhau.


Điều quan trọng là người ta có thể xử lý các bất đồng một cách văn minh và thỏa hiệp khi cần thiết. Do đó, nền dân chủ tự do luôn phải thích ứng, điều chỉnh, chứ không định hướng. Thế giới tìm hiểu chủ nghĩa dân túy không phải để “phòng ngừa, đấu tranh ngăn chặn” đầy sát khí như trong huấn thị của ông Thưởng, mà để tự thay đổi nếu có sai lầm. Một nhà cầm quyền thiếu sự tôn trọng tiếng nói khác biệt, trấn áp bằng việc ngụy tạo tội danh là chế độ độc tài và bịp bợm.


Ông Thưởng viết: “Trong khi đó, sự cổ súy từ những cây bút có chủ ý hoặc do non nớt về chính trị của một số tờ báo và một số trang mạng xã hội sẽ đem đến sự nhầm lẫn trong đánh giá”. Giành độc quyền thông tin và bình luận là ngón nghề dối trá vô song của Ban Tuyên giáo, mà ông là người cầm đầu. Việc chụp cái mũ dân túy một cách khập khiễng lên đầu người khác, chứng tỏ sự bất lực và thua kém trong lý luận, nếu không muốn nói là ngu dốt.


Ngoài ra, ông nghĩ thế nào về cuộc cách mạng Hoa Nhài ở Tunisia, các cuộc biểu tình tự phát của người Việt chống ba dự án đặc khu kinh tế Vân Đồn, Vân Phong và Phú Quốc, hay sau vụ Formosa và việc Trung Quốc chiếm Hoàng Sa và Trường Sa, cùng những cuộc biểu tình ở Hồng Kông mới đây. Phải chăng tất cả chỉ vì dân túy? Tây phương, cái nôi của chủ nghĩa dân túy, chắc phải tìm định nghĩa mới cho thuật ngữ này. Có lẽ họ phải tôn ông làm thầy!


Còn nữa, ông lại tự tố giác mình. Tấm ảnh chụp Donald Trump ôm chặt lá cờ Hoa Kỳ thường thấy trên mạng và tấm lòng trung kiên với Bác và Đảng qua bài viết của ông Thưởng cho thấy “sự đồng hội nhưng không đồng thuyền”. Tiếng Anh gọi là “bromance” và Cambrigde Dictionary định nghĩa như sau: “A close, friendly, but no sexual relationship between two men”. Vì không tìm thấy thuật ngữ này dịch trong các quyển tự điển Anh – Việt nên tôi đành phải ví von bằng câu thành ngữ Việt Nam cho phải phép lịch sự. Có thể không đúng lắm nhưng ý chắc cũng không xa. Nhờ ông Thưởng chỉ giáo. Ai cũng biết Trump là populist (dân túy). Còn cái đảng cộng sản của ông là gì?
Bài bình luận: Populism and communism: a ‘bromance’, của Richard Heydarian, đăng trên báo Inquirer, chỉ vài ngày sau cuộc gặp gỡ giữa Donald Trump và Kim Jong-un tại Singapore, có thể giải đáp phần nào. Bài viết nói về sự tán tỉnh trơ trẽn giữa lãnh đạo theo chủ nghĩa dân túy đối với lãnh đạo tự xưng của chế độ cộng sản, khi Trump dành nhiều lời khen ngợi và sự thân mật đối với nhà lãnh đạo độc tài, đàn áp người dân nhất thế giới.
Bài viết có đoạn: “Chất keo đầu tiên gắn kết họ với nhau là sự ác cảm chung đối với chủ nghĩa tự do. Trong khi các chế độ cộng sản chống lại nền dân chủ tự do, cái họ cho là sự hư hỏng của tư bản phương Tây trong xã hội hiện đại, thì những người theo chủ nghĩa dân túy cánh hữu phản đối chủ nghĩa này, xem đó là hệ tư tưởng của giới tinh hoa toàn cầu mất gốc.


Hơn nữa, chủ nghĩa dân túy và chủ nghĩa cộng sản có khuynh hướng nhấn mạnh đến những điều nhà triết học người Anh, Isaiah Berlin, mô tả như ‘quyền tự do tích cực’, nghĩa là công bằng kinh tế và xã hội thường phải trả giá cho các ‘quyền tự do tiêu cực’, cụ thể là tự do dân sự và quyền chính trị.
Điểm nổi bật nhất là tính cách và tâm lý tương tự chung của những người dân túy cánh hữu và các lãnh đạo cộng sản. Từ Trump đến Duterte và Tập đều tin chắc rằng, họ là người bảo vệ và là cứu tinh của dân tộc mình, đó là chưa nói đến sự thiếu kiên nhẫn của họ đối với các đối thủ chính trị và các nhà phê bình”.


Mao Trạch Đông viết trong sách “On Coalition Government” (Chính phủ Liên minh), tháng 4/1945, như sau: “Để liên kết bản thân với quần chúng, người ta phải hành động phù hợp với nhu cầu và mong muốn của họ. Mọi công việc làm cho quần chúng phải bắt đầu từ nhu cầu của họ chứ không phải từ bất kỳ cá nhân nào, dù có thiện chí đến đâu. Thường về mặt khách quan, quần chúng cần sự thay đổi nào đó nhưng về mặt chủ quan, họ vẫn chưa nhận thức được nhu cầu, chưa sẵn sàng và có quyết tâm thay đổi.

Trong những trường hợp như vậy, chúng ta nên kiên nhẫn chờ đợi. Chúng ta không nên tiến hành việc thay đổi cho đến khi, thông qua việc làm của chúng ta, đa số quần chúng đã nhận rõ được nhu cầu và sẵn sàng quyết tâm thực hiện. Nếu không, chúng ta sẽ tự cô lập và tách mình ra khỏi quần chúng. Ngoại trừ khi họ có ý thức và sẵn sàng, bất cứ một công việc nào cần sự tham gia của họ đều chỉ là hình thức và sẽ thất bại… Ở đây có hai nguyên tắc: Thứ nhất là nhu cầu thực tế của quần chúng hơn là những gì chúng ta ưa thích và thứ hai là những mong muốn của quần chúng, họ phải tự quyết định thay vì chúng ta quyết định cho họ”.


Mao còn nói: “Chủ nghĩa Cộng sản phải phấn đấu để giúp người dân nhận thức được những gì phải làm, để thuyết phục họ trước khi hành động. Nếu quần chúng có nhu cầu một nền vô sản chân chính, hoặc vì cần hay muốn, người cộng sản nên cố gắng vươn đến đó. Vì vậy, người theo chủ nghĩa Mác là những người theo chủ nghĩa dân túy, trong ranh giới của tiến bộ vô sản”.
Rồi cái giá người dân Trung Quốc phải trả cho những lời đẹp đẽ đó là, từ 45-75 triệu xác người và một kho tàng văn hóa bị thiêu rụi (1943 – 1976, theo Polska Times).


Trở lại Việt Nam, Hồ chí Minh và đảng Cộng sản Việt Nam cũng học theo Mao. Hai từ “nhân dân” là nỗi ám ảnh kinh hoàng của người Việt từ ngày họ Hồ tuyên bố độc lập cho đến nay. Bằng cách nhân danh nhân dân, tay người cộng sản VN, chỉ riêng giai đoạn 1945-1969, đã vấy máu 1,7 triệu xác người (Polska Times).


Một bài viết quá tầm thường về mặt lý luận và nghèo nàn về kiến thức. Giá trị không hơn một tờ rơi tuyên truyền vụng về. Một kiểu che đậy vừa đánh trống vừa ăn cướp, lộng giả thành chân, gắp lửa bỏ tay người. Đỉnh cao trí tuệ cộng sản chỉ có thế.


Nguồn. baotiengdan

TẠI SAO BIẾT ĐÚNG MÀ KHÔNG LÀM? .Nguyễn Đình Cống

Tháng Bảy 12, 2019

Đó là việc Bảo vệ môi trường, nằm trong kế hoạch Phát triển bền vững (PTBV).
Từ giữa thế kỷ 20 nhiều nhà khoa học đã phát hoảng và cảnh báo nạn “Tài nguyên cạn kiệt, môi trường bị hủy hoại”. Nhân loại đứng trước nguy cơ tự diệt vong.
Năm 1987 bà Gro Harlem Brundtland đã đọc báo cáo có tên: “Tương lai chung của chúng ta”, với luận điểm quan trọng, là phát triển hôm nay phải quan tâm đến tương lai. Gọi tắt là PTBV. Báo cáo đã lôi cuốn sự quan tâm của đa số nhân loại.


Kể từ đó, gần như toàn bộ thế giới nghiên cứu và thực hành PTBV, nghĩa là khi làm kinh tế thì việc đầu tiên phải nghĩ đến, phải thực hành cho bằng được là Bảo vệ môi trường, giữ được nguồn vốn. Việc đó là vô cùng quan trọng, cần thiết không những cho bây giờ mà chủ yếu cho mai sau.
Tuy vậy có một vài nước vẫn theo cách “ăn xổi, ở thì”, phát triển kinh tế bằng mọi giá, phá nát tài nguyên, hủy hoại và làm nhiễm độc môi trường, tập trung làm giàu cho một số nhóm lợi ích, còn quốc gia thì nợ nần ngập đầu, để lại tai họa khủng khiếp cho hậu thế. Việt Nam là một trong vài nước đứng ở hàng đầu như vậy.
Tại sao lại như thế? Phải chăng chúng ta không biết đến PTBV. Không phải không biết. Chúng ta biết nhiều, nói nhiều, viết nhiều về PTBV. Trong nghị quyết của Đảng, Quốc hội, Chính phủ đều viết về PTBV. Trong phát biểu của Thủ tướng vẫn nói đến PTBV. Nói nhiều, viết hay, nhưng không làm hoặc làm ngược lại.
Không làm là do không muốn, không thể hay còn lý do nào khác? Điều này được xét trên hai cấp độ: Của từng người dân và của cả đất nước. Với từng người dân thì đó là thói ích kỷ của một số kẻ tạo ra sự hủy diệt cục bộ của môi trường. Với quốc gia, phải chăng là do đặc điểm vừa ngu vừa tham của thế lực độc quyền thống trị.
Ông bạn tôi, GS Ngô thì quy kết cho là tại chuyên chính vô sản (CCVS). Thì chính CCVS, dựa trên liên minh công nông và chủ nghĩa Mác Lê mới đẻ ra độc quyền của thống trị vừa ngu, vừa tham. Cũng chính vì CCVS mà tinh hoa của dân tộc, những người muốn làm, biết làm đã bị “Quy hoạch cán bộ” của Đảng loại bỏ.
Biết được, nhưng không làm vì nếu làm thì sẽ mang lại lợi ích cho ai, lúc nào chưa biết, nhưng chắc chắn sẽ làm chậm và giảm lợi ích trước mắt của tập đoàn thống trị. Lấy thí dụ, nếu làm một cơ sở sản xuất mà bảo vệ nghiêm ngặt môi trường thì thống trị không tham nhũng được, chỉ có thể thu được lợi A sau nhiều năm. Nhưng nếu vì tham nhũng rồi để cho sản xuất bất chấp môi trường thì các nhóm lợi ích thuộc thống trị sẽ thu được hàng trăm, hàng ngàn vạn A chỉ trong nháy mắt.
Nhưng tại sao bọn thống trị độc tài lại quá quan tâm đến lợi ích trước mắt của chúng, bất chấp tác hại lâu dài đến đất nước? Vì bọn chúng duy trì sự thống trị dựa vào dối trá và đàn áp. Những việc đó chỉ có thể thực hiện trong thời gian ngắn, thế nào rồi chúng cũng sẽ tự sụp đổ hoặc bị đánh đổ. Phải nhanh chóng vơ vét bằng mọi biện pháp, mà chủ yếu là tham nhũng.
CCVS tất yếu đẻ ra tham nhũng mà lớn nhất, nguy hại nhất là tham nhũng quyền lực. Trong tham nhũng quyền lực thì xếp hàng đầu là điều 4 HP và quyền quyết định tuyệt đối về cán bộ, một loại quyền phản dân chủ, phản tiến bộ, phản khoa học.
Các nhà lý luận của Đảng cho rằng, nguyên nhân của tham nhũng là sự thoái hóa, biến chất về đạo đức của một số cán bộ, đảng viên. Điều này không sai nhưng chưa đúng. Hỏi, ở đâu sinh ra và nuôi dưỡng bọn thoái hóa ấy? Rõ ràng, hàng giờ, hàng phút chúng sinh ra từ CCVS. Vừa bắt được một thằng bỏ “lò” thì hai ba thằng khác đã sinh ra và lớn dần. Đảng hy vọng các Nghị quyết về làm trong sạch, kỷ luật và nêu gương sẽ khắc phục được tai họa, nhưng các Nghị quyết như vậy chẳng có tác dụng gì đáng kể.
Hiện nay Đảng đang chuẩn bị Đại hội XIII. Lại thi nhau viết và thảo luận báo cáo chính trị ở các cấp. Lại nêu ra các chỉ tiêu và biện pháp về PTBV, nhưng rồi tất cả chỉ là trò đùa khi mà Đảng vẫn kiên trì chủ nghĩa Mác-Lê, khi mà vẫn củng cố CCVS, củng cố sự độc quyền, nơi sinh ra đủ loại tham nhũng.
Ở ĐH XIII này, nếu Đảng không tìm ra được các biện pháp hữu hiệu để PTBV, vẫn tìm mọi thủ đoạn để lừa dối và đàn áp thì không tránh được nhận xét của Nguyên Ngọc là phản nước, hại dân. Nhưng khi mà Đảng chỉ dựa vào đội ngũ cán bộ và trí thức của mình thì chắc chắn sẽ không tìm ra được sự thật. Vì sao vậy? Vì bọn họ chủ yếu là tầng lớp hữu danh vô thực, lại bị ý thức hệ khống chế, chỉ có trình độ nhắc lại như sáo vẹt những điều tầm thường.
Nếu Đảng thật sự muốn đất nước PTBV thì phải xóa bỏ thành kiến, không xem những người phản biện là “thế lực thù địch” mà là thuộc thành phần tinh hoa của đất nước để đối thoại với họ, cùng họ thảo luận để tìm ra sự thật vốn bị ẩn giấu dưới một lớp vỏ khô cứng.
Nguồn. FB Nguyễn Đình Cống

HOA KỲ CHẤP THUẬN BÁN 2,22 TỶ MỸ KIM VŨ KHÍ CHO ĐÀI LOAN .Người Đà Lạt Xưa

Tháng Bảy 11, 2019

Chính phủ Hoa Kỳ đã chấp thuận bán 2,22 tỷ Mỹ kim vũ khí cho Đài Loan bao gồm 108 xe tăng M1A2T Abrams của General Dynamics Land Systems và 250 tên lửa Stinger của Raytheon Missile Systems Co. kèm theo những thiết bị quân sự khác. Tuy nhiên, thỏa thuận này không bao gồm 66 máy bay phản lực F-16V mà Đài Loan đã yêu cầu từ đầu tháng Hai năm nay.

Tổng thống Đài Loan, bà Thái Anh Văn (Tsai Ing-wen; 蔡英文) đã gởi văn thư chính thức để cám ơn chính phủ Hoa Kỳ. Ngoài ra, bà Thái còn viết thêm trên trang Facebook cho biết những vũ khí tối tân này sẽ “nâng cấp tiềm lực quốc phòng của Đài Loan, để quân đội có được hỏa lực mạnh hơn nhằm răn đe những mối đe dọa quân sự từ bên ngoài và đồng thời bảo đảm hòa bình tại eo biển Đài Loan”.

Hai hợp đồng mới này sẽ tân trang lực lượng phòng thủ lãnh thổ của Đài Loan. Xe tăng M1A2T Abrams sẽ tăng cường khả năng chống trả quân đổ bộ lên bãi biển của Đài Loan; trong khi đó, tên lửa Stinger sẽ tăng cường khả năng phòng không và cho phép Đài Loan được tương tác quân sự chặt chẽ hơn với quân lực Hoa Kỳ và đồng minh trong khu vực.

Được biết, Tổng thống Thái Anh Văn sẽ quá cảnh Hoa Kỳ vào ngày mai, trong chuyến công du viếng thăm các quốc gia trong vùng Caribbean gồm có Grenadines, St Lucia, St Kitts and Nevis và Haiti, từ ngày 11 đến 22 tháng 7. Theo lời công bố của phó Ngoại trưởng Đài Loan, ông Miguel Tsao, bà Thái sẽ ở lại Hoa Kỳ hai đêm trong bận đi và hai đêm trong bận về, tổng cộng 4 đêm quá cảnh ở Hoa Kỳ.

Đài Loan hiện nay chỉ còn chính thức quan hệ ngoại giao với 17 quốc gia, hầu hết là các tiểu quốc Trung Mỹ trong vùng Caribbean và Nam Thái Bình Dương.

Phát ngôn viên Trung Quốc, Geng Shuang, kêu gọi Hoa Kỳ “không được cho phép bà Thái Anh Văn được quá cảnh, và phải thận trọng và xử lý thích hợp các vấn đề liên quan đến Đài Loan, tránh làm tổn hại quan hệ Mỹ-Trung và hòa bình và ổn định ở eo biển Đài Loan”.

Fb Người Đà Lạt Xưa 
July 10, 2019

TUNG HỨNG ĐỂ QUA MẶT NHÂN DÂN .Đỗ Ngà

Tháng Bảy 11, 2019

Dự án đường sắt cao tốc rất đắt, bất kỳ nơi nào trên thế giới cũng tốn chi phí rất lớn. Theo tài liệu của Ngân Hàng Thế Giới – World Bank thì Trung Quốc xây dựng cao tốc 350 km/h tốn từ 17 – 21 triệu đô mỗi km, tại Âu Châu là từ 25 -39 triệu đô, tại Mỹ là 56 triệu đô. Tại Mỹ chỉ là con số ước lượng chứ Mỹ chưa xây dựng đường sắt cao tốc. Bây giờ họ còn đang sử dụng đường sắt tốc độ 170 km/h thôi.

Với Mỹ, một quốc gia giàu có mà họ không xây dựng dự án tốn kém này, thì cũng cần phải xem lại tính kinh tế của nó. Tại Thái Lan, đất nước này cũng đang định xây dựng dự án đường sắt cao tốc. Nhưng Viện Kinh tế Phát triển thuộc Tổ chức Thương mại Đối ngoại Nhật Bản (IDE-Jetro) đã chỉ ra trong một nghiên cứu của họ rằng, dự án đường sắt cao tốc sẽ cải thiện tổng sản phẩm quốc nội (GDP) của vương quốc Thái Lan chỉ 0,1% vào năm 2035, trong khi dự tính bắt đầu đưa tuyến đường cao tốc này vào khai thác 2022. Số tiền đổ rất lớn nhưng hiệu quả kinh tế gần như là không đáng kể.

Nói đến Việt Nam, nền kinh tế có GDP chỉ có 240 tỷ đô Mỹ năm 2018, mà dự án ngốn đến 58,7 tỷ đô. Một dự án chiếm đến 24,5% GDP, một tỉ lệ kinh khủng. Trong khi đó Úc có GDP 1428 tỷ đô Mỹ, dự án đường sắt cao tốc Melbourne – Brisbane tốn 114 tỷ đô Úc tương đương 79 tỷ đô Mỹ chiếm chỉ 5,5% GDP, thế mà bị trì hoãn vì vấp phải sự phủ quyết của một số đảng phái. Còn Việt Nam, không có đảng đối lập thì không ai có thể ngăn cản nếu đảng quyết. Khi đó đất nước mất một khoản chi phí khổng lồ mà không có hiệu quả kinh tế gì cả. Nhật và Pháp họ là nước giàu họ khoe công nghệ, nhưng Việt Nam là nước nghèo, kinh tế kém, công nghệ lạc hậu thì khoe ai?

Dự án đường sắt cao tốc Bắc Nam dài 1570 km có chi phí xây dựng là 58,7 tỷ đô Mỹ, vậy tính ra là 37,4 triệu đô Mỹ mỗi km. Chi phí này ngang bằng với giá xây dựng cao tốc tại Âu Châu, còn tại Mỹ, họ không có đường sắt cao tốc nên không so sánh làm gì. Thế nhưng hôm ngày 09/07/2019, tờ Vneconomy có đăng bài “Đường sắt tốc độ cao chênh 32 tỷ USD: Bộ Giao thông nói gì?”, trong bài này có nói rằng Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư tính chi phí đường cao tốc Bắc Nam giảm 32 tỷ so với chi phí mà bộ Giao Thông vận Tải tính, tức chỉ còn 26 tỷ đô cho 1570 km. Như vậy tính ra suất đầu tư chỉ còn 16,56 triệu đô mỗi km, nghĩa là rơi vào suất đầu tư tại Trung Quốc.

Như vậy việc giảm chi phí này nó nói lên rằng Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư dự định mời Trung Quốc xây dựng. Nói vậy không có nghĩa là chi phí 58,7 tỷ đô thoát khỏi bàn tay Trung Quốc. Ngày 01/07/2017 trên trang tin tài chính của báo Nhà Đầu Tư có đăng bài “Vốn vay ưu đãi cạn dần, Bộ Tài chính đưa phương án để “ngăn” nợ công vượt trần”. Trong bài có nói rằng “từ tháng 7/2017, Việt Nam không còn được vay vốn của Ngân hàng Thế giới (WB) theo điều kiện ODA, sau đó sẽ đến các đối tác phát triển khác, vì vậy Việt Nam phải chuyển sang sử dụng chủ yếu là nguồn vay ưu đãi và tiến tới vay toàn bộ theo điều kiện thị trường”. Nghĩa là cạn nguồn vay ODA thì móc đâu ra 58,7 tỷ đô la Mỹ để làm đường cao tốc?

Trong các đối tác cho Việt Nam vay ODA thì đối tác đáng nói nhất là Trung Cộng. Khi WB, Nhật và lần lượt những nước khác siết chặt cho vay ODA thì còn ai cho CSVN vay đây? Trong khi đó trên báo Tài Chính hôm ngày 10/05/2019 có đăng bài “Trung Quốc tài trợ cho Việt Nam không phải là vốn vay ODA” đã cho biết như sau “Chính phủ Trung Quốc tài trợ cho Chính phủ Việt Nam thông qua các khoản vay ưu đãi, không phải vốn vay ODA, các khoản vay tập trung chủ yếu vào các lĩnh vực như: đường sắt, nhiệt điện, sản xuất công nghiệp…”. Thực tế cho thấy, các ngành: ngành đường sắt, nhiệt điện, sản xuất công nghiệp .. hầu hết rơi vào tay Trung Cộng thì điều đó cũng có nghĩa, khi cạn ODA thì nguồn vay của chính phủ Việt Nam sau này chủ yếu từ Trung Quốc.

Vậy rõ ràng, ODA của WB và các nước đóng lại, khoản vay ưu đãi từ Trung Quốc tràn vào chiếm lấy ngành đường sắt, nhiệt điện và sản xuất công nghiệp. Vậy thì dự án đường sắt cao tốc Bắc – Nam làm sao thoát khỏi tay Trung Quốc? Điều đó đủ chứng minh, dù cho chi phí 58,7 tỷ đô hay chỉ 26 tỷ đô thì dự án khủng này đều là rơi vào tay Trung Quốc.

Như vậy câu hỏi đặt ra là tại sao Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư lại hạ xuống hơn nửa chỉ còn 26 tỷ đô? Vì đơn giản, đây là đòn tung tung hứng giữa Bộ Giao Thông Vận Tải và Bộ Kế Hoạch và Đàu Tư. Bộ này đưa giá cao, bộ kia hạ giá để cho dân ít phản đối nhằm tạo thuận lợi cho Quốc hội gật thông qua. Và đợi khi Quốc hội gật xong thì họ điều chỉnh giá lại. Ai cũng biết, phần lớn các dự án sử dụng vốn vay từ Trung Quốc rơi vào tình trạng đình trệ, chậm tiến độ, đội vốn, thiết bị không đảm bảo chất lượng, làm tăng tổng mức đầu tư. Vậy cứ hạ giá để quốc hội gật rồi sau đó cho đội vốn thì dự án sẽ thực hiện trót lọt.

Như vậy qua đây chúng ta thấy rõ là, ĐCSVN đang tính bài toán qua mặt nhân dân để ngắt 1/4 GDP đất nước giao cho Trung Quốc xây nên những sản phẩm kém chất lượng, thiếu an toàn. Tai nạn thì dân lãnh, nợ công dân gánh còn nhà thầu Trung Quốc và quan chức CS chia nhau khoản lại quả khổng lồ từ 58,7 tỷ đô để xây sống phè phỡn. Thực tế sẽ là như vậy nếu nhân dân không ngăn cản được dự án này.

– Đỗ Ngà –

Tham khảo:

https://www.worldbank.org/…/cost-of-high-speed-rail-in-chin…

https://vi.wikipedia.org/…/D%E1%BB%B1_%C3%A1n_%C4%90%C6%B0%…

https://countryeconomy.com/gdp/australia

https://nhadautu.vn/von-vay-uu-dai-can-dan-bo-tai-chinh-dua…

http://tapchitaichinh.vn/…/trung-quoc-tai-tro-cho-viet-nam-…

https://vietucnews.net/uc-da-den-luc-quyet-tam-xay-dung-tu…/

https://www.bangkokpost.com/…/high-speed-rail-needs-help-to…

NHỮNG ĐIỀU TA THẤY. Ls. Luân Lê

Tháng Bảy 11, 2019

Sau khi tổng kết những bài học sâu sắc với khoản lỗ (tạm tính) của 12 dự án lên tới khoảng hàng chục ngàn tỷ sang cho một siêu uỷ ban về kiểm soát và giải quyết nợ quốc gia, Bộ Trưởng Bộ Công thương và Trưởng siêu uỷ ban này cùng cười tươi và bắt tay nhau: các bên đã chuyển giao và ký kết thành công một siêu dự chuyển án nợ – tuy nhiên thụ trái (con nợ) cuối cùng vẫn là nhân dân. Cái cười tươi của những người quản lý và có chức quyền ở cấp trung ương của quốc gia. Và những bài học sâu sắc sau khi được rút ra một cách sâu sắc, theo đánh giá của họ, thì có thể mọi thứ đã thành công tốt đẹp.

Bức hình thứ hai, là cảnh một cảnh sát giao thông bị một thiếu niên 16 tuổi lái xe với tốc độ nhanh tông vào khi cảnh sát này muốn ra dừng xe để xử lý về hành vi vi phạm luật giao thông đường bộ. Đương nhiên, một thiếu niên không đội mũ bảo hiểm, không đủ điều kiện điều khiển phương tiện giao thông, lại lao vun vút trên đường với tốc độ kinh hoàng, không chỉ là vấn đề của giáo dục gia đình mà còn là của hệ thống đào tạo quốc gia và kèm theo là nền tảng nhận thức xã hội (chuyện này không phải là đơn lẻ hay hy hữu) – người lớn coi đèn tín hiệu hoặc các biển báo giao thông chỉ như vật trang trí chứ không phải là luật pháp (quan sát hàng ngày thì thấy sự kinh hoàng về mật độ và loại dạng vi phạm của những người tham gia giao thông ở xứ ta). Tuy nhiên, ở đây vấn đề là trong các trường hợp này thì cảnh sát không được lao ra đầu phương tiện để chặn hoặc dừng phương tiện đang đi với tốc độ không thể kiểm soát (có thể trở thành chướng ngại vật bất ngờ hoặc làm cho người điều khiển phương tiện tử vong). Việc vi phạm của thiếu niên kia là đương nhiên phải có trách nhiệm tương xứng (với chính thiếu niên và người giám hộ), nhưng các cảnh sát giao thông cần phải tự bảo vệ bản thân và ứng xử có nghiệp vụ trong quản lý – có thể không cần ngăn chặn nếu hậu quả xảy ra có thể lớn hơn là ngăn chặn hoặc sử dụng các biện pháp, công cụ, vật dụng, thiết bị kỹ thuật để xác minh, xác định và tiến hành xử phạt sau đó. Và cũng xin được chia buồn với cả vị cảnh sát bị thương lẫn thiếu niên chưa trưởng thành kia.

Tấm ảnh thứ ba, một ông chồng người Hàn Quốc đánh đập người vợ Việt Nam trong căn nhà của mình, và thật may là ai đó đã quay lại được cảnh này và cảnh sát Hàn Quốc đã lập tức bắt tạm giam người chồng để truy tố ra trước pháp luật về hành vi bạo hành của anh ta. Ở đây có hai vấn đề: đầu tiên là Thủ tướng nước này đã cúi đầu xin lỗi vì đã để xảy ra sự việc làm ảnh hưởng tới thể diện (hình ảnh, uy tín) quốc gia; tiếp đến là người đứng đầu lực lượng cảnh sát quốc gia cũng lên tiếng xin lỗi và hứa sẽ xử lý nghiêm minh để không có trường hợp nào tương tự xảy ra, một sự xâm phạm quyền con người một cách nghiêm trọng. Điều quan trọng không thể bỏ qua, đó là việc cảnh sát khi thực hiện việc bắt nghi can thì luôn làm sao để che mặt và che chiếc còng khoá tay của người bị bắt, đồng thời báo chí không được phép đưa hình ảnh rõ ràng của người này trên các phương tiện truyền thông vì đó là xâm phạm vào quyền về hình ảnh riêng tư.

Gây ra nợ không xin lỗi nhân dân mà rút kinh nghiệm sâu sắc với nhau; thực thi pháp luật thiếu an toàn và thiếu phương cách khiến cho sự việc xảy ra ngoài mong muốn của các bên; và cuối cùng là ta học hỏi được gì ở việc thực thi pháp luật cũng như đạo đức chính trị của chính trị gia ở xứ mà chính quyền ta vẫn hay rao giảng rằng họ là xứ tư bản thiếu dân chủ và văn minh hơn xã hội Xã hội chủ nghĩa của chúng ta? Và cái mà ta có thể thấy được, sau những điều quan sát mỗi ngày, đó là sự thiếu an toàn ngày càng trầm trọng và sự xa cách của chúng ta với nhau ngày càng lớn.

CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ .Trần Đức Anh Sơn

Tháng Bảy 11, 2019

Chiều ngày 7/3/2019, Thành ủy Đà Nẵng ra quyết định khai trừ tôi ra khỏi đảng cộng sản Việt Nam. Sáng ngày 8/3/2019, báo chí trong nước đồng loạt đăng tin. Sau đó thì các hãng tin / báo chí ngoại quốc như: Reuters, RFI, AFP, AP, Daily Mail, VOA, BBC, The New York Times, Global Times, Weibo… đều đồng loạt đăng tin về chuyện này. Nhưng không tờ báo nào tiếp cận được với tôi để phỏng vấn hay lấy tin, mà chủ yếu là lấy thông tin từ những gì tôi đăng tải trên FB từ trước và trong thời điểm đó để có bài đăng. Lý do là vì họ không liên lạc được với tôi, do lúc đó tôi đang ở Thái Lan, tham dự hội thảo quốc tế “Ancient Maritime Cross – Culture Exchanges of Asia”, do Cục Mỹ thuật thuộc Bộ Văn hóa Thái Lan, tổ chức tại ba tỉnh: Surat Thani, Phangnga và Krabi từ ngày 7/3 đến ngày 10/3/2019.

Ông Trần Đức Anh Sơn

Hội thảo này có 48 học giả Thái Lan và quốc tế trình bày tham luận trong hai ngày 7 và 8/3/2019 tại khách sạn Diamond Plaza ở thành phố tỉnh lỵ tỉnh Surat Thani, và khoảng 400 đại biểu dự thính. Sau đó thì có thêm 2 ngày điền dã, tham quan thực tế tại các di sản khảo cổ học ven biển và trên các đảo thuộc 3 tỉnh: Surat Thani, Phangnga và Krabi. Việt Nam có 2 người được mời là TS. Lê Thị Liên (Viện Khảo cổ học Việt Nam) và tôi.

Trong những ngày trước khi lên đường đi dự hội thảo, tôi bị đủ các cấp của đảng ở Đà Nẵng: Chi bộ Viện Nghiên cứu Phát triển Kinh tế – Xã hội Đà Nẵng, Ủy ban kiểm tra thành ủy, Đảng bộ khối các cơ quan, BCH Thành ủy… gọi lên gọi xuống để kiểm điểm vì tội viết FB trái ý của đảng. Việc kiểm điểm bắt đầu từ ngày 20/11/2018 cho đến ngày 5/3/2019. Đó cũng là quãng thời gian tôi nhận được lời mời tham dự hội thảo ở Thái Lan.

Tôi quyết định sẽ không xin phép lãnh đạo Đà Nẵng để đi Thái Lan tham gia hội thảo, vì biết chắc là tôi có xin thì họ cũng không cho đi.

Trước đó, tôi được Đại học Sogang và Bảo tàng Quốc gia Hàn Quốc ở Seoul mời tham gia hội thảo “Maritime Silk Road in Southest Asia: Crossroad of Culture” tổ chức ở Seoul vào đầu tháng 12/2017. Tôi gửi đơn xin phép lãnh đạo Thành ủy Đà Nẵng tham dự hội thảo này, kèm theo bản tham luận sẽ trình bày tại Hội thảo. Nội dung tóm tắt của tham luận này đã được Sở Ngoại vụ Đà Nẵng gửi ra Bộ Ngoại giao để xin ý kiến. Vụ Châu Á của Bộ Ngoại giao đã có công văn gửi cho lãnh đạo Đà Nẵng đề nghị họ cho phép tôi tham gia hội thảo nói trên. Nhưng sau cùng thì lãnh đạo Đà Nẵng cũng không đồng ý cho tôi tham dự hội thảo “Maritime Silk Road in Southest Asia: Crossroad of Culture” tổ chức ở Seoul.

Rút kinh nghiệm từ vụ này, nên tôi không xin phép lãnh đạo Đà Nẵng nữa, cứ thế lên đường qua Bangkok vào ngày 6/3/2019. Tại đây tôi được người của Cục Mỹ thuật của Thái Lan đón, rồi gia nhập vào đoàn học giả quốc tế, cùng lên máy bay bay về tỉnh Surat Thani.

Ngày mồng 7/3/2019, tôi dự hội thảo tại hội trường, tham gia trao đổi, thảo luận với các học giả quốc tế về các vấn đề mà tôi quan tâm.

Sáng ngày 8/3, tôi vào FB post một status chúc mừng bề trên nhân ngày Quốc tế phụ nữ. Ít phút sau, Lê Trọng Vũ từ Đà Nẵng nhắn tin qua messenger hỏi: “Anh biết tin gì chưa?”. Tôi nói: “Chưa”. Vũ nhắn tiếp: “Đà Nẵng khai trừ anh ra khỏi đảng. Báo chí đăng tùm lum”. Rồi Vũ gửi cho tôi link của một số tờ báo trong nước. Tôi trả lời Vũ: “À, chuyện này thì anh biết rồi, vì nó lùm xùm cũng đã lâu. Nhưng chưa biết khi nào thì họ ra quyết định”.

Sau khi ngừng chat với Vũ, vào google, gõ tên mình để xem sao, thấy chỉ trong 0.61 giây, google thông báo có hơn 3 triệu kết quả liên quan đến cái tên “Trần Đức Anh Sơn”. Sau đó tôi xem link các tờ báo lớn của nước ngoài đều thấy họ đưa tin về vụ này. Tôi nghĩ: “Có gì đâu mà báo chí làm to chuyện rứa hè”, rồi nhanh chóng thoát khỏi mạng, để chuẩn bị presentation cho tham luận của tôi, sẽ diễn ra sau giờ ăn trưa.
Đúng 13h15 ngày 8/3/2019, Ban tổ chức hội thảo mời tôi cùng 3 học giả khác lên bàn điều hành, bắt đầu phiên họp với chủ đề: “Significant Import and Export of Merchandise on the Maritime Route”. Tham luận của tôi là “Ceramics in shipwrecks were excavated in Vietnam’s sea from the 1990s to the present: origin and trade routes” (Gốm sứ khai quật từ các con tàu đắm trong vùng biển Việt Nam từ 1990 đến nay: Xuất xứ và các luồng giao dịch), được trình bày thứ 3 trong phiên họp này.

Sau khi tôi trình bày có khoảng 7 hay 8 ý kiến gì đó, trao đổi với tôi về nội dung tham luận, và tôi bình tĩnh trả lời những chất vấn, thắc mắc của họ. Sau này, khi tôi về đến Đà Nẵng, thì TS. Amara Srisuchat (Senior Advisor to the Fine Arts Department), Trưởng ban tổ chức hội thảo, có gửi e-mail cám ơn các học giả đã tham gia hội thảo. Email có đoạn sau:
“Dear Dr. Tran Duc Anh Son!

The above text will be sent to all participants of the symposium. The following words will be what I really want to tell you about your kind presence as a speaker of the symposium and excursion. I feel very much delighted to attend your lecture and the audiences of the symposium would feel the same when they attended your talk. You are a very good representative of your country and have very well done during the symposium and excursion. The audiences and my colleagues will never forget you.
Best Regards,
Amara”

Đến lúc này thì tôi mới tin chắc là mình đã có phần trình bày thuyết phục tại hội thảo, chứ còn vào thời điểm đó thì trong đầu tôi vẫn đang lợn cợn chuyện bị kỷ luật nên nói năng không được suôn sẻ lắm.

Tuy nhiên, sau khi kết thúc phiên họp thì tôi quên ngay mọi chuyện rắc rối của mình để tham gia những hoạt động khác của hội thảo.

Chúng tôi có một bữa ăn tối ngon miệng do tỉnh trưởng tỉnh Surat Thani chiêu đãi, vừa ăn vừa xem các tiết mục múa, hát và kịch dân gian của các nghệ sĩ Thái Lan.

Sáng 9/3, chúng tôi rời khách sạn Diamond Plaza, đi tham quan và khảo sát thực tế tại khoảng 10 địa điểm là các hang động, di chỉ khảo cổ học, bảo tàng, chùa chiền, phế tích đền tháp, bến cảng cổ… trong đất liền và trên các đảo thuộc 3 tỉnh: Surat Thani, Phangnga và Krabi.

Phải công nhận rằng người Thái tổ chức hội thảo rất hoàn hảo, cung cấp cho các học giả một cái nhìn tổng quát và toàn cảnh về mối quan hệ và vai trò của Thái Lan trong mạng lưới hải thương ở Đông Nam Á thời cổ – trung đại.

Tôi thích thú khám phá những dấu tích, di chỉ khảo cổ; chiêm ngưỡng những sưu tập hiện vật có giá trị liên quan đến mạng lưới hải thương cổ ở Đông Nam Á mà người Thái bảo tồn rất tốt; tích cực thảo luận với các đồng nghiệp về lĩnh vực gốm sứ, trong đó có một PGS.TS. người Trung Quốc tên là Hong Tianhua (Hồng Tiên Hoa), chuyên gia về GIS, nhưng rất lơ mơ về gốm sứ Trung Hoa, suốt hai ngày cứ bám tôi để hỏi chuyện về gốm sứ, mà theo anh ta thì: “Vì sao anh lại biết về gốm sứ Trung Quốc nhiều đến thế, trong khi tôi không biết gì!”.

Tôi dường như quên hẳn chuyện bị kỷ luật, cho đến khi ra sân bay Krabi để bay về Bangkok (từ đó mới bay về Đà Nẵng), thì tôi và cô bạn người Thái tên Issarawan Yoopom trao đổi thông tin để kết bạn FB nhau. Sau khi kết nối, Issarawan rất ngạc nhiên khi thấy tài khoản FB của tôi có gần 5.000 friends và hơn 22.000 followers. Cô ấy lướt qua FB của tôi, thấy có rất nhiều người đăng status, comment và viết congrat trên FB của tôi trong các ngày từ 8/3 đến ngày 11/3 nên hỏi: “Có sự kiện gì vừa xảy ra với anh à?”. Lúc đó, tôi mới kể cho cô ấy nghe về việc tôi bị kỷ luật, về thời điểm tôi nhận tin ấy và những gì xảy ra trong mấy ngày vừa qua. Issarawan nói: “Tôi rất ngạc nhiên là anh gặp chuyện nghiêm trọng như vậy mà cứ tỉnh bơ, coi như không có gì!”.

Tôi nói với Issarawan: “Không tỉnh bơ thì làm gì bây giờ. Chẳng lẽ khóc? Hay cười? Quên nó cho nhanh để còn làm việc khác. À, cô thấy tôi trình bày tham luận có ok không?”. Issarawan nói: “Rất ổn”.
“Rất ổn”. Với tôi thế là đủ.
Tôi chia tay Issarawan ở sân bay Bangkok, bay về Đà Nẵng. Hôm sau tôi đến cơ quan nộp đơn thôi việc (lần 2), nhanh chóng quyết định chấm dứt “sự nghiệp” viên chức nhà nước kéo dài 29 năm của tôi.

Ít hôm sau, tôi bay qua Narita (Tokyo), rồi nối chuyến bay tới Chitose (Sapporo) ở Hokkaido, tỉnh đảo lớn nhất, ở phía bắc Nhật Bản.

Tại đây, anh bạn Đàm Đăng Lại đã chờ sẵn, lái xe chở tôi đi thăm hồ Shikotus, rồi đưa lên khu nghỉ dưỡng Niseko của ĐH Hokkaido nằm trên một vùng núi cao ở phía bắc Hokkaido. Nơi đó có họa sĩ Bando Hiroya, bạn của Đàm Đăng Lại, đang chờ chúng tôi, cùng với bia, sake, thịt nướng và sushi.

Ba chúng tôi uống rượu suốt đêm. Đến sáng thì ra ngoài vọc tuyết chơi. Rồi tôi cùng Đàm Đăng Lại rong ruổi ở Hokkaido thêm 5 ngày, thăm thú nhiều nơi, tận hưởng những giây phút tự do vừa có được, bỏ lại mọi gánh nặng ở sau lưng.
Đến ngày 30/3, tôi bay từ Hokkaido về Nagoya, gặp anh bạn già Nakamura, cùng anh ấy rong ruổi ở Nagoya, ghé qua Kyoto và Nara, trước khi về Tokyo đón anh Thân Hà Nhất Thống, anh Thân Đức Nam Thiện và bạn Nguyễn Thế Khánh Tường từ Việt Nam sang, để bắt đầu set up một công việc mới, mở ra một chương mới trong đời.

NGƯỜI NƯỚC HUỆ (nhớ lại và kể)

Nguồn.https://www.facebook.com/anhson.tranduc/posts/10212410031160439

BẢN CHẤT CỦA MỘT QUYẾT ĐỊNH .Đỗ Ngà

Tháng Bảy 11, 2019

Giữa một rừng tin tức bắt giữ cựu quan chức Sài Gòn người ta không mấy chú ý một tin khá quan trọng. Đó là trên báo Thanh Niên ngày 04/07/2019 có đăng bài “Hàng ngàn tàu cá nằm bờ vì quy định ‘dài 15 m’”, trong bài báo này có nói đến 1 quy định quái đản, là Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn (Bộ NN & PTNT) không cho phép tàu dưới 15 m đánh bắt ở vùng khơi xa. Chỉ một quy định này họ đã khiến hàng ngàn tàu cá phải nằm bờ. Chuyện nực cười ở chỗ, có tàu thiếu 10 cm vẫn cho nằm bờ. Trong bài báo nói rằng, quy định “cứng” này gây lãng phí.

Vâng, gây lãng phí là đã rõ rồi. Nó lãng phí những gì? Lãng phí thứ nhất đó là ngư dân mất một chi phí khổng lồ đóng tàu cho nằm bờ; lãng phí thứ nhì là ngư dân thất thu và đồng ngành thủy hải sản mất một khoản thu nhập rất lớn. Một quy định phải nói xét mọi khía cạnh đều không có lợi, nhưng Bộ NN & PTNT vẫn cho ra quy định này. Khốn nạn thì đã rõ, nhưng ĐCSVN phải có dụng ý gì chứ? Không có dụng ý ẩn đằng sau đó thì bộ này không làm thế. Một quyết định mất lòng dân, lãng phí tài sản nhân dân, làm kinh tế đất nước thiệt hại nhưng họ vẫn làm. Phải có một lý do đủ lớn, lớn hơn ý nguyện nhân dân nhiều lần thì họ mới ra quyết định này. Để giải thích thì cần phải xâu chuỗi sự kiện mới rõ vấn đề.

Hàng chục năm qua, ngư dân Việt Nam đánh bắt xa bờ đã bị Trung Cộng bắn chết nhiều vô số kể. Lãnh hải của Việt Nam đã được chính quyền CSVN gật đầu công nhận với phía Trung Cộng từ lâu rồi, nhưng họ vẫn nói xạo với nhân dân mình rằng “đó là biển Việt Nam”. Chính vì thế nên chính quyền CSVN không thể ngăn cản nhân dân đánh bắt. Sự công nhận này là nó hiện ra ngay trong hành động của ĐCS. Ngược lại thời điểm ngày 17/3/2014, trong bản tin thời sự lúc 19h của đài truyền hình quốc gia Việt Nam VTV có phát hình ảnh cuộc họp trong văn phòng thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có treo tấm bản đồ hình lưỡi bò. Lúc đó cộng đồng mạng phản ứng dữ dội, đoạn clip trên bị VTV rút khỏi youtube sau đó. Điều này cho thấy chủ trương nhất quán của chính quyền CSVN là thuần phục.

Như ta biết, các cuộc thăm thú của các lãnh đạo trong Bộ Chính Trị ĐCSVN sang Trung Quốc cứ tấp nập diễn ra từ năm này đến năm khác. Và hiện nay bà Nguyễn Thị Kim Ngân đang ở Bắc Kinh và dẫn theo vô số quan chức từ lãnh đạo thuộc khối quốc hội, đến lãnh đạo khối chính phủ, và cả lãnh đạo thành phố lớn như thành phố Sài Gòn đều tháp thùng theo bà Ngân. Đây là một hiện tượng bất thường. Nó tựa như lãnh đạo tỉnh về Trung Ương họp vậy, những người này sẽ nhận chỉ thị trong trách nhiệm của mình rồi về nước triển khai chăng? Đây là nghi ngờ có cơ sở không phải là câu nói đùa. Sự quan hệ giữa chính quyền CSVN với Trung Quốc dính rất chặt, còn chặt hơn cả sự quan hệ Việt Nam với các nước trong khối ASEAN – khối mà Việt Nam là thành viên.

Quay trở lại cái quy định quái đản của Bộ NN & PTNT ta thấy có lợi cho ai? Thứ nhất là có lợi cho Trung Quốc, vì qua quyết định này chính quyền đã loại bỏ được lượng tàu rất lớn đánh bắt cá trên vùng biển mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền nhằm giúp chính quyền Bắc Kinh chiếm lấy lãnh hải; Thứ nhì giúp cho chính quyền CSVN khỏi bị nhân dân chỉ trích “hèn với giặc” khi có ngư dân bị bắn giết trên biển. Đó là 2 cái lợi nó dẫn đến quyết định quái đản của Bộ NN & PTNT.

Quan chức Việt Nam sang Bắc Kinh tấp nập, và đồng thời ở Việt Nam họ ra chính sách phục vụ ý đồ cho Trung Quốc. Nếu ghép 2 hiện tượng này lại thì bản chất vấn đề sẽ nổi lên ngay. Bản chất gì? Đó là quan chức Bộ Chính Trị đi sang Bắc Kinh nhận chỉ thị để về làm chính sách. Chính sách cho dân cho nước Việt ư? Không! Họ làm chính sách cho Tàu Cộng. Và thực tế có rất nhiều chính sách như thế đã ban hành. Có chính sách vấp phải sự phản ứng của nhân dân buộc họ phải âm thầm thực hiện như lập Đặc Khu, có những chính sách trót lọt như ra Luật An Ninh Mạng, cho tiền Tàu lưu thông trên 7 tỉnh biên giới Việt, hay lắp camera nhận diện khuôn mặt để theo dõi công dân vv… Và nay là cái quyết định quái đản của Bộ NN & PTNT cũng không ngoài mục đích là phục vụ cho quan thầy. Chính quyền thái thú, đó mới là bản chất đúng của chính quyền CSVN.

– Đỗ Ngà –

Tham khảo:

https://thanhnien.vn/…/hang-ngan-tau-ca-nam-bo-vi-quy-dinh-…

https://www.nguoi-viet.com/…/Thu-tuong-Dung-va-ban-do-hinh…/

NGƯỜI VIỆT ĐANG TỰ HỦY. Việt Kiến

Tháng Bảy 10, 2019

Từ nay, Tàu cộng không cần thông báo thời gian cấm đánh bắt tại biển Đông hằng năm nữa. Vì hiện nay chính quyền CS đã làm việc này thay cho chúng. 


Đây là một món quà dâng lên Tập Cận Bình trong chuyến công du của bà Ngân. 
” Xin kính thưa Đại Hoàng Đế. Bọn em đã đưa ra muôn vàn thứ quy định lắt léo, nguy hiểm và tinh ranh để cấm dân Việt Nam đánh bắt ở biển của ngài rồi ạ. Này nhé : 


Với quy định Tàu phải dài hơn 15m, chúng em đã loại ra được 70% tàu của ngư dân, từ nay các tàu này chỉ có đốt củi. 
Với quy định Tàu phải có thợ máy, chúng em lại loại thêm ra được 20% nữa, có thằng nào có chứng chỉ đâu. 
Với quy định Tàu phải lắp thiết bị hành trình, chúng em lại loại thêm được 5% nữa. 
Còn lại là 5% tàu đi lại làm cảnh, để công bố duy trì ngành hải sản và đỡ mang tiếng, kính anh đã hài lòng chưa ạ ?. Hay cấm nốt đi ạ ? “. 
Xin nhân dân hãy đọc những tin này. Lẽ nào 99 triệu người lại để bọn chúng bán nước trên xương chúng ta hay sao. 
Điều quan trọng là nhân dân có quyền được biết. Nếu biết thì dân tộc này có cơ hội sống sót. Hãy góp phần ĐĂNG LẠI hoặc CHIA SẺ những hình ảnh và các link sau bài viết sau đây. 
Ngư dân gặp khó với quy định về chứng chỉ thợ máy https://bnews.vn/ngu-dan-gap-kho-voi-quy-dinh-v…/122169.html
Kiên Giang cấm phương tiện ra khơi chưa gắn thiết bị hành trình 
https://vtv.vn/…/kien-giang-cam-phuong-tien-ra-khoi-chua-ga…
Hàng ngàn tàu cá nằm bờ vì quy định ‘dài 15 m’: Phải có hướng đảm bảo quyền lợi ngư dân
https://baomoi.com/hang-ngan-tau-ca-nam-bo-v…/c/31332965.epi
Hàng loạt tàu cá nằm bờ sau quy định hạn ngạch tàu trên dưới 15m
https://laodong.vn/…/hang-loat-tau-ca-nam-bo-sau-quy-dinh-h…

ĐIỀU PHI NGHỊCH .Ls. Luân Lê

Tháng Bảy 10, 2019

Nhà nước dùng tiền thuế của dân để duy trì các hoạt động của mình, nếu nhà nước tạo ra nợ hoặc tham nhũng thì nhân dân chính là người gánh nợ và chịu các sự thiệt hại về các chính sách phúc lợi, điều kiện sống mà đáng ra sẽ được thụ hưởng, nhưng khi nó lại bắt chúng ta im miệng lại và trả nợ đi, thậm chí vẫn phải biết ơn nó, thì rõ ràng, nói như ngôn ngữ của giới trẻ hiện đại, ở đây có cái gì đó sai sai.

Đúng lẽ ra, nhà nước, hay chính quyền, phải phục vụ nhân dân và phải biết ơn nhân dân vì họ đã đóng góp tài sản để nuôi sống mình, và khi không còn xứng đáng với sự ủy nhiệm của nhân dân thì nó sẽ phải từ bỏ quyền lực hoặc bị phế truất để một lực lượng khác xứng đáng lên điều hành và quản lý đất nước và xã hội. Đó là nguyên lý thiết cấu và nền tảng vận hành của mọi hệ thống chính trị dân chủ trên thế giới.

Có khi nào mà, một chính quyền tạo ra nợ, rồi lại bắt người dân gánh nợ và biết ơn nó không? Và nếu có ai đó có phản đối điều này hoặc buộc nó phải chịu trách nhiệm với các hành động của mình thì lại bị coi, hoặc ít nhất bị quy cho, là “thế lực thù địch” hoặc “thành phần phản động” hay “những kẻ bất mãn, cơ hội chính trị với âm mưu phá hoại đất nước”. Đó có phải là sự phi nghịch của điều thường lẽ hay không?

CHUYỆN “CON QUAN RỒI LẠI LÀM QUAN ”: XIN NÓI THẲNG. Lê Anh Đạt

Tháng Bảy 10, 2019

Người dân Hà Tĩnh có thời nói vui rằng, trong hội nghị chỉ cần thưa bẩm như sau: “Kính thưa cha con ông Thại…”. (Ông Trần Quốc Thại, nguyên Bí thư Tỉnh ủy, sau này con trai ông là Trần Đình Đàn, cũng làm Bí thư Tỉnh ủy, con ông Đàn cũng làm lãnh đạo, sở, huyện)…


Kính thưa đầu tiên là như thế, sau đó thêm các thành phần khác.
Sau này thì chỉ cần “Kính thưa cha con ông Báu…”. Ông Đặng Duy Báu, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Hà Tĩnh, sau này con ông là Đặng Quốc Khánh, làm chủ tịch tỉnh, mới được điều động làm Bí thư Tỉnh ủy Hà Giang…
Kính thưa đầu tiên như thế, sau đó thêm các thành phần khác.

ẢNH: Ông Đặng Quốc Khánh từng là chủ tịch tỉnh trẻ nhất nước khi làm Chủ tịch Hà Tĩnh, nay lên Bí thư Tỉnh ủy Hà Giang, hy vọng sẽ làm được nhiều việc cho dân, tránh được cái bóng cha mình từng là Bí thư Tỉnh ủy.


Ở địa các phương khác, chắc không hiếm chuyện này, mọi người thử nhẩm tính mà xem có bao nhiêu cha – con -cháu cùng làm “quan”. Đó là chưa kể ở các bộ, ngành, đơn vị cấp sở, huyện, xã, các Cty, đơn vị…
Trên lý thuyết, có chính trị nhà nòi. Có dòng họ làm lãnh đạo, nức tiếng giỏi và vì dân. Tuy nhiên, tài năng thiên bẩm là một việc, hiểu dân, thấu dân là việc khác.
Thử nhẩm tính thế này, từ 6 tuổi đi học và 19 tuổi học hết trung học phổ thông. 20 tuổi đến 23 tuổi học đại học, sau đó học thạc sỹ, tiến sỹ trong -ngoài nước… Học cho đến khoảng 28-30 tuổi, tùy thời gian và cơ hội của mỗi người. Một số người có bố làm to thời gian đi học sống trong nhung lụa, không ngụp lặn trong xã hội để tìm cơ hội kiếm miếng ăn, vươn lên cho bằng bạn bằng bè. Chớp mắt cái vào bộ máy rồi làm lãnh đạo. Có người chưa đến 40 tuổi đã là phó chủ tịch, chủ tịch tỉnh (trước đó kinh qua nhiều chức vụ khi còn rất trẻ). Ăn trắng mặc trơn, với đủ thứ được bao bọc, cứ đi học và vị trí công tác đã có sẵn, cứ thế vèo vèo thăng tiến mà dân ta vẫn gọi là “thăng tiến thần tốc”.
Không lăn lộn thực tiễn, thành công quá dễ dàng, thì khó mà thấu hiểu dân được!
Ngày trước, nhà báo Xuân Ba (Báo Tiền Phong) viết: “Khi bộ trưởng về hưu”. Về hưu, ra chợ, ông cựu bộ trưởng lấy làm lạ chuyện mấy bà mua bán mấy con tép mớ rau mà cãi nhau ầm ĩ vì mấy đồng bạc lẻ. Bộ trưởng về hưu rồi mới làm dân, khi đó mới thấu nổi khổ của dân. Nhà báo Lê Thanh Phong cây bình luận của Báo Lao Động từng viết: Có một số người làm lãnh đạo, chỉ có thể giải thích là số phận (không thể hiểu nổi!).
Tuy nhiên, trên thực tế, có không ít người giỏi nắm bắt thực tiễn, có phương pháp nên hiểu dân và được dân tin yêu.
“Con vua rồi lại làm vua/Con sãi ở chùa lại quét lá đa”… Chuyện này đúng với xã hội phong kiến, khi vua truyền ngôi cho con, và con quan lại làm quan. Nay xã hội khác rồi, chuyện này nếu phổ biến thì đi ngược với xu hướng. Nhiều con nông dân, công nhân, con nhà nghèo, học hành bài bản nhưng vẫn phải ngụp lặn với cuộc sống để vươn lên, nhưng lại bị nhiều cái ghế án ngữ bởi sự lo lót cho nhau, khiến cuộc đua không công bằng. Phấn đấu cả đời đôi khi không bằng một lời cất nhắc!
Đánh quan tham đã là rất khó, nhưng đánh vào chuyện phe cánh làm lãnh đạo cũng khó không kém. Chuyện cha – con – cháu – chắt làm lãnh đạo thực sự không hiếm. Nếu chuyện cha giỏi, con giỏi, cháu giỏi vì dân, vì nước thì là chuyện khác. Nhưng chuyện lo lót, giành ghế, đục khoét, cướp cơ hội của người tử tế thì nhất định phải đánh mạnh, đánh cho tan như tham nhũng.
Cuộc chiến chống tham nhũng tiêu cực đang truyền cảm hứng, tạo sự tin tưởng, làm nức lòng dân. Tôi tin những câu chuyện cha – con- cháu dắt nhau làm “quan” sẽ được soi xét kỹ.
Phải đánh mạnh vào phe phái, lo lót ghế cho nhau, làm mất công bằng, tạo bè để đục khoét!
Rất mong mỏi, để “con sãi ở chùa” nếu giỏi, nếu vì dân vì nước thì không phải “quét lá đa” nữa!
Nguồn.www.facebook.com/le.dat.56808?__tn__=%2