Archive for the ‘Báo chí’ Category

THÀNH ĐÔ. ĐẶC KHU. SÁCH TRẮNG QUỐC PHÒNG. Đặng Xương Hùng

Tháng Mười Một 27, 2019


Mới đây, một anh bạn của tôi tỏ ý không tin là có Thành Đô. Anh lập luận, chỉ còn một tháng rưỡi nữa là đến năm 2020, đâu thấy có dấu hiệu gì Việt Nam trở thành một tỉnh của Trung Quốc đâu ?
Tôi không hẳn chỉ muốn phản bác lại anh, mà là cố gắng xâu chuỗi lại các sự kiện để cùng anh đi đến kết luận : nguy cơ mất nước đang hiển hiện 100% và đảng cộng sản Việt Nam phải chịu tội này trước dân tộc Việt Nam.
Tôi đã nhắc lại với anh :
– Cuộc gặp bí mật tại Thành Đô – Trung Quốc là có thật 100%. Họ đến đó để cầu xin, quy phục cộng sản Trung Quốc. (Tôi muốn anh tìm đọc Hồi ký của Thứ trưởng Ngoại giao Trần Quang Cơ).
– Khi nhắc đến Hiệp ước Thành Đô thì ta không nên hiểu đó chỉ là một văn bản Hiệp ước được ký kết ngay cuộc gặp này, mà phải hiểu là tổng hợp tất cả những cam kết bằng miệng và bằng giấy tờ tại Thành Đô và tại những cuộc trao đổi giữa hai bên những năm sau đó trong quá trình đạt được bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc.
– Bức tường Berlin sụp đổ. Đảng cộng sản Việt Nam thấy rõ nguy cơ đe dọa. Họ đã chọn giải pháp quy hàng cộng sản Trung Quốc để có thể tiếp tục tồn tại. Trong ngoại giao chúng tôi gọi đó là giải pháp đỏ (hợp tác giữa những người cộng sản tại CPC và giữa TQ – VN).
– Họ chả có gì đủ mạnh để hy vọng đổi được sự che trở của TQ ngoài việc hứa đưa Việt Nam về chung ngôi nhà với Trung Quốc, tiến tới một thế giới cộng sản đại đồng. (Tôi khẳng định 100% đây là suy tính của những người lãnh đạo chóp bu lúc bấy giờ).
Tôi cũng chia sẻ thêm với anh:
– Lãnh đạo Việt Nam là những kẻ tiểu nhân, hứa thật cao để đạt được mục đích, sau nuốt hoặc trì hoãn thực hiện lời hứa là chuyện bình thường.
– Tuy nhiên, thâm nho như Tàu thì có mà chạy đằng giời, mọi món nợ đã trói chặt VN trong vòng kiểm soát của TQ. Những sự kiện cho thấy việc dần phải quy tụ lại với TQ, trong những năm qua, là rất rõ ràng:
+ Nhượng đất, nhượng biển đảo.
+ Cờ 6 sao (cố tình hay nhầm lẫn mà những ba bốn lần)
+ Chuyển đổi quân phục quân đội giống y TQ.
+ Bắt buộc học tiếng Trung.
+ Liên minh ngân hàng, tiêu tiền TQ trên lãnh thổ VN.
+ Hợp tác truyền hình, phát sóng tiếng Trung.
+ Hiệp định dẫn độ.
+ Người TQ tự do tràn ngập, có cả khu tự trị của người TQ, người VN không được vào.
+ Mọi dự án quan trọng đều lọt vào tay TQ.
(Danh sách này vẫn còn chưa đủ, mời quý độc giả bổ sung)
Bây giờ, tôi mới quay lại chủ đề chính của bài viết: Thành Đô – đặc khu – sách trắng quốc phòng.
Như chúng ta đều biết, vào năm ngoái Luật đặc khu bị người dân phản đối kịch liệt. Người dân chả cần phải cao siêu gì người ta cũng đều nhận xét, ký luật đặc khu là bán nước. Và mọi người đều biết suy luận, đó là hậu quả của Thành Đô.
Tưởng chừng trước sức ép của người dân như vậy lãnh đạo Việt Nam cũng phải dè chừng trong câu chuyện đặc khu. Nhưng không, với bản chất của những kẻ tiểu nhân, chẳng bao giờ biết thành thật, chỉ biết dối trá, lừa dối cả chính nhân dân mình, họ đã đánh tráo khái niệm, thay đổi câu chữ, thay đổi quy trình, giữa tháng 11/2019, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã lấp liếm ký rất „nhanh lẹ“, „kín đáo“ câu chuyện đặc khu.
Cùng với nó, quốc hội VN, ngày 25/11/2019, đã thông qua luật sửa đổi cho phép người nước ngoài được miễn thị thực khi họ đến các „khu kinh tế đặc biệt trên biển“. Thật là một sự phối hợp „nhịp nhàng“ và thông điệp cũng khá dễ để suy luận: những đặc khu này chỉ là dành cho Trung Quốc.
Câu hỏi đặt ra là tại sao họ phải làm mọi cách để thông qua câu chuyện đặc khu một cách mau lẹ như vậy, câu trả lời chỉ có thể là đặc khu là thành tố rất quan trọng trong quy trình quy tụ VN về với TQ và với sức ép từ phía TQ, nó không thể chần chừ thêm được nữa.
Như chúng ta đều biết, một hai tháng trước đây, câu chuyện TQ xâm phạm lãnh hải VN ở bãi Tư Chính đẩy quan hệ hai nước căng như dây đàn, tưởng chừng như sắp có chiến tranh đến nơi giữa VN và TQ. Nhưng rốt cuộc rồi mọi chuyện lại đâu vào đấy. Quan hệ hai nước lại quay về chỗ cũ như thể „chưa từng có một cuộc… ra tay“.
Tại sao lại như vậy? Rất khó hiểu và cũng rất dễ hiểu. Thông điệp dằn mặt, nắn gân của TQ với VN thì chỉ có người VN hiểu, hoặc phải cam chịu mà hiểu. Thông điệp phản đối, đáp trả của phía VN thì cũng rất „khôn khéo“ chỉ đủ để cho người TQ hiểu là được. Tóm lại, VN đã rất hài lòng chấp nhận với chính sách „gác tranh chấp cùng khai thác“ mà TQ từng đưa ra, có thể bỏ qua câu chuyện chủ quyền.
Những phản ứng của ngoại trưởng Phạm Bình Minh tại LHQ thực chất cũng chỉ để nhằm đối phó với nhân dân mà thôi. Đại diện phía TQ vẫn ngồi nguyên trong diễn đàn để nghe phản ứng của ngoại trưởng Phạm Bình Minh cơ mà. Phải chăng thông điệp chính thức của phía VN muốn gửi cho phía TQ đã đi đêm qua kênh khác rồi.
Kế tiếp, cũng trong ngày 25/11/2019, Bộ quốc phòng VN cho công bố sách trắng quốc phòng. Người quan sát tình hình, chả cần phải quá thông thái mới nhận ra rằng : công bố sách trắng khẳng định chính sách 4 không lúc này là không đúng lúc. Trong khi TQ ngang ngược phản đối VN xâm phạm chủ quyền của TQ tại bãi Tư Chính, trong khi TQ đang làm hết sức, khiêu khích công khai, để khẳng định đường lưỡi bò của mình, thì VN lại ra sách trắng công khai tuyên bố chính sách 4 không, khẳng định không liên minh quận sự.
Tại sao từ chính sách ba không chuyển thành bốn không, chả có gì thật sự là mới mà VN lại phải ra sách trắng vào thời điểm này? Câu trả lời chỉ có thể là họ muốn chính thức chuyển một thông điệp làm yên lòng TQ: chúng tôi chấp nhận không liên minh với Mỹ để chống TQ, Hiểu một cách khác, chúng tôi sẽ không làm gì với những tranh chấp chủ quyền mà TQ mới tuyên bố tại biển Đông, chúng tôi gác vấn đề chủ quyền để cùng TQ khai thác hưởng lợi tại biển Đông.
Cuối cùng, tại sao VN phải hối hả làm cùng một lúc một loạt những việc liên quan đến TQ như kiểu „cưới chạy tang“ vào thời điểm cuối năm 2019 như vậy? Câu trả lời dễ chỉ có thể là năm 2020 đã quá gần, sức ép ông chủ TQ ngày càng lớn. Những gì thuộc quy trình Thành Đô như: đặc khu kinh tế trên biển, miễn thị thực, cam kết lời hứa năm xưa phải được thực hiện, để chứng minh sự trung thành với TQ.
Tóm lại, tôi và anh bạn của tôi thống nhất khẳng định: nói về Thành Đô là nói đến việc, đảng cộng sản VN vì sự tồn tại của mình, đã lấy đất nước VN ra để ngã giá, đổi lại sự che trở của đảng cộng sản TQ.
Tôi đoán biết, các bạn tôi tại Bộ Ngoại giao, trước sau cũng sẽ đọc được bài viết này của tôi. Tôi thiển nghĩ, các bạn nên đưa những gì tôi viết ở trên ra mổ xẻ, phân tích, tìm ra lối tránh vết xe đổ mù quáng của lớp lãnh đạo trước đây. Nếu để đất nước chìm sâu vào sự lệ thuộc TQ, chính các bạn là người có lỗi đầu tiên, như tướng Lê Mã Lương nhận định, vì các bạn là những người hiểu biết, tỉnh táo và sáng sủa nhất trong giới lãnh đạo hiện nay.
Đặng Xương Hùng
Genève, 27/11/2019

CHÍNH PHỦ DO ĐCSVN DỰNG LÊN ĐÃ MẤT NĂNG LỰC LÃNH ĐẠO HAY….??? .Thanh Bình

Tháng Mười Một 27, 2019

Được biết do sức ép từ dư luận nhân dân trong, ngoài nước, (mặc dù Bộ chính trị đã đưa ra nghị quyết), Quốc hội Việt Nam không dám thông qua luật đặc khu kinh tế 99 năm, nhưng lãnh đạo tỉnh Quảng Ninh vẫn cho các doanh nghiệp TQ đầu tư ồ ạt vào Vân Đồn (mà chính phủ VN và QH VN, cũng như toàn bộ hệ thếng, truyền thanh, truyền hìn, báo chí VN mù và điếc hết nên “không hề biết”? Chuyện con voi chui lọt lỗ kim một cách tài tình)

Được biết hiện nay lãnh đạo Quảng Ninh đã đưa kiến nghị xin cho phát triển Đặc khu kinh tế và Thủ Tướng Phúc đã qua mặt QH ký cho phép Quảng Ninh lập đặc khu kinh tế với hầu hết là doanh nghiệp TQ hay của người VN đứng tên nhưng vốn lại từ TQ, trong khi TQ ĐANG LÀ GIẶC CƯỚP BIỂN, ĐẢO, BIÊN CƯƠNG CỦA VN (Ông Phúc qua mặt QH, khinh nhân dân VN “Dân trí thấp”, thông đồng với lãnh đạo Quảng ninh rước giặc TQ vào đội lốt “đầu tư” tự tiện cắt đất bán nước? Hay do BCT của ĐCSVN đã quyết rước giặc TQ vào để GÁN NỢ, cứu ghế “độc tôn lãnh đạo” cho ĐCSVN? Nên vì thế TQ đưa tàu chiến xâm phạm chủ quyền biển của VN và tuyên bố Bãi Tư Chính mà VN đang khai thác dầu là của chúng trong suốt 4 tháng dài, cả thế giới lên tiếng phản đối, còn chính quyền VN lại câm lặng hoàn toàn? Đến lúc lên tiếng thì lại không dấm gọi đích danh TQ là kẻ xâm lược?)

Được biết con đường sắt Vân Nam – Hà Nội – Hải Phòng là 100% vốn “tài trợ của TQ”, vì nó GIÚP TQ ĐƯA HÀNG HÓA TQ RA THẾ GIỚI (Như vậy, những vụ hàng TQ gắn nhãn Made in Việt Nam để chui thuế bị thế giới vạch trần là do chủ trương của chính quyền Trọng – Phúc – Ngân? Âm mưu hủy diệt hoàn toàn ngành công nghiệp phục vụ tiêu dùng của VN, biến dân VN thành những kẻ làm thuê cho TQ vì cạnh tranh không nổi với hàng rẻ tiền từ TQ, buộc VN LỆ THUỘC HOÀN TOÀN VÀO TQ đang được lãnh đạo VN thực thi triệt để từng bước chăng?)

Được biết con đường cao tốc và đường sắt Bắc – Nam xuyên Việt, tên Bộ trưởng thể vẫn qua mặt QH và nhân dân VN chia từng đoạn giao cho nhà thầu TQ tiến hành, và vẫn giữ âm mưu trao thầu đường sắt Bắc – Nam cho kẻ thù TQ, (Mặc cho nhân sĩ, trí thức và nhân dân VN yêu nước trên khắp hành tinh phản đối. Mặc cái ung thối đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông như một lưỡi gương chọc sâu vào tim của Mẹ VN còn lù lù đó. Mặc hàng loạt các công trình lớn do TQ “truíng thầu” đều chỉ đổ nợ lên đầu dân VN, mà không thúc đẩy được nền KT VN phát triển, vì chất lượng QUÁ KÉM, QUÁ TỒI TỆ, phá hủy môi trường của VN)

Được biết QHVN mới đây thông qua luật đặc khu kinh tế ven biển, cho phép “người nước ngoài” ra vào các đặc khu kinh tế này tự do không cần Visa trong vòng 30 ngày. (“Người nước ngoài” ở đây chắc chắn chủ yếu là người từ “nước lạ”, “tầu lạ”! Còn nhớ, chúng dẫn dắt dân mình từ từ bằng những danh từ “tình hữu nghị lâu đời do HCM”, “anh em láng giềng tốt, bạn bè tốt”, “thời hội nhập toàn cầu, nên chúng ta phải mở cửa giao thương”, “hãy quên quá khứ, nhìn về tương lai”, “TQ đã giúp chúng ta nhiều qua 2 cuộc chiến để VN “độc lập” (trong sự giật dây của TQ) như hôm nay”…..và “cho phép người nước ngoài mua nhà tại VN”, “cho phép người nước ngoài mở cửa hàng kinh doanh và lưu trú dài hạn tài VN”, rồi “du lịch 0 đồng để tăng trưởng kinh tế”, “mở cửa biên giới thông thương”…. Cứ thế, cứ thế chúng ngang nhiên rước giặc TQ – KẺ THÙ TRUYỀN KIẾP CỦA DÂN TỘC VN ĐANG CHIẾM GIỮ BIỂN, ĐẢO CỦA VN VÀ CHƯA BAO GIỜ TỪ BỎ ÂM MƯU XÂM LƯỢC VN. Dân VN bị ru ngủ, quên TỘI ÁC CỦA KẺ THÙ, chuyển sang coi KẺ THÙ NGUY HIỂM NHẤT là “bạn”, trong khi CHƯA BAO GIỜ chính quyền VN thôi không kích động gây hận thù chia rẽ Dân tộc bằng các chiến dịch bôi nhọ “Mỹ xâm lược MNVN, gây đau thương tang tóc cho nhân dân MN” bằng hàng hóa tràn ngập, bằng đi học không mất tiền, nhà thương miễn phí, người nghèo được chính quyền tài trợ vốn làm ăn, được tự do lập hội, tự do biểu tình, tự do làm báo….Ai đã xua quân xâm lược MN, gây chiến tranh tàn khốc cho đồng bào MN, buộc Mỹ vì bảo vệ quân đồng minh phải bỏ bom MB?)

Được biết Mỹ sẵn sàng giúp VN bảo vệ chủ quyền trên Biển Đông trước sự bành trướng của TQ, nhưng mới đây ông Lịch đưa ra sách trắng nhấn mạnh chính sách 3 KHÔNG, nay cộng thêm 1 KHÔNG nữa là “VN sẽ không dùng vũ lực để bảo vệ hòa bình” (Tức là từ chối hợp tác với Mỹ chống quân bành trướng Bắc kinh, chấp nhận để mất tiếp Bãi Tư Chính như đã để mất Hoàng Sa, Gạc Ma với 7 đảo nhỏ khác, mất Biên Giới, Ải Nam Quan, thác Bản Giốc ….hay sao? Vậy thì VN đầu tư cho quân đội và mua vũ khí để làm gì? Để trấn áp nhân dân yêu nước VN, phản đối bọn tham quan BÁN NƯỚC, HẠI DÂN, nhằm bảo vệ ngôi vị độc tôn lãnh đạo của đảng thôi sao?).

Các bạn xem Video dưới đây do An Ninh Thế Giới của VN đăng sẽ thấy, chúng đều biết rất rõ BẪY NỢ TQ khiến cả thế giới phải chùn lại, nhưng tại sao chính quyền VN lại vẫn qua mặt dân lao vào vay tiền và nhận “tài trợ từ TQ?
Có mấy câu trả lời:
– Chúng đã bán nước qua Hội nghị Thành Đô, nên bây giờ buộc từng bước phải thực hiện việc giao đất và trấn áp người dân VN phải cúi đầu tuân phục.
– TQ đã dùng tiền mua chuộc, và gài đặc tình vào khắp các ban bệ của chính quyền VN nên đã nắm gáy được hầu hết lãnh đạo cao cấp của VN buộc chúng làm theo âm mưu thôn tính của TQ. Vì thế, buộc phải từ chối sự giúp đỡ của Mỹ cũng như các nước phát triển, cho dù biết là thoát Trung, VN mới có thể thực sự vươn mình.

Than ôi, không lẽ Dân tộc VN phải chịu cái họa CS nội xâm và ngoại xâm phối hợp cho đến lúc bị tận diệt tới tiệt chủng như Nội Mông, Tây Tạng và Tân Cương mà không thể kháng cự được nữa thật sao???

Thanh Bình 27.11.2019

CÙNG THẢ CÂU. Đỗ Ngà

Tháng Mười Một 27, 2019

Ngày 02/09/2012, trên báo VTC News có đăng bài “Báo Trung Quốc: Quân cảng Cam Ranh lợi hại nhất châu Á”, trong bài cho biết người Trung Quốc đã đánh giá vị trí lợi hại của cảng Cam Ranh như sau: “Bán đảo Cam Ranh chạy từ Bắc xuống Nam và được bao quanh bởi rất nhiều đảo to nhỏ khác nhau, biến Cam Ranh trở thành một cảng nước sâu tránh gió rất tuyệt vời. Bên cạnh lối ra vào nhỏ hẹp, Cam Ranh còn được các dãy núi cao khoảng 400m vây quanh nên không những gió bão không thể xâm nhập mà địa thế cao điểm này có thể khống chế cả khu vực xung quanh cảng một cách rất dễ dàng”

Đó cái lợi của địa thế, còn về lợi thế về mặt bố trí vũ khí tác chiến thì người Trung Quốc đã có nhận xét như sau: “Nhờ thế, quân cảng này trở thành một pháo đài vô cùng lợi hại, khó công, dễ thủ. Cửa vào Cam Ranh tuy nhỏ nhưng tổng diện tích mặt nước rộng 98 km2, nước sâu phổ biến ở mức 16-25m, nơi sâu nhất có thể lên đến 32m, cho phép đồng thời khoảng 40 tầu chiến cỡ lớn cùng neo đậu, kể cả tàu sân bay. Nếu bố trí tên lửa phòng không ở vịnh Cam Ranh và những cao điểm xung quanh thì toàn bộ eo biển Malacca và eo biển Singapore đều nằm trong tầm khống chế của hỏa lực những tên lửa đó. Ngoài ra, vịnh Cam Ranh còn có thể cho phép triển khai hệ thống giám sát điện tử để kiểm soát toàn bộ khu vực Bắc Ấn Độ Dương, vịnh Persia, biển Hoa Đông và Nam Hải”

Đấy là những gì mà phía Trung Quốc đã đánh giá. Nếu ai chịu khó so sánh địa thế của vịnh Bắc Vân Phong và Vịnh Cam Ranh thì chắc chắn phải giật mình vì địa hình của 2 vịnh này rất tương đồng nhau, và đồng thời vị trí thì không xa cảng Cam Ranh là bao, chỉ khoảng 100 km về phía Bắc. Nếu nói Cam Ranh có một bán đảo chạy từ Bắc xuống Nam thì Bắc Vân Phong cũng có, nếu nói Cam Ranh có các đảo bao quanh thì Bắc Vân Phong cũng có, nếu nói Cam ranh có núi bao bọc ở hướng đông thì Bắc Vân Phong cũng có. Như vậy, chúng ta thấy không phải ngẫu nhiên mà ĐCS Việt Nam chọn (hay quan thầy chọn?) nơi này làm đặc khu để mời “nước ngoài” vào đóng ở đây đâu. Có tính toán rất kỹ cho mục đích quân sự rồi chứ không chỉ đơn giản là phát triển kinh tế.

Để đánh giá lợi thế của cảng Bắc Vân Phong tôi xin mượn lời của một bài viết trên báo của chính quyền địa phương, bài có tựa “Tiềm năng, lợi thế của khu vực Bắc Vân Phong” được đăng trên báo Khánh Hòa online ngày 10/09/2019 và có nội dung như sau: “Địa hình phong phú, hệ sinh thái đa dạng; các đảo, bán đảo có cảnh quan đẹp và hấp dẫn, ít chịu ảnh hưởng của bão do được các dãy núi và các đảo che chắn nên có nhiều điều kiện thuận lợi để phát triển thành các khu du lịch, đô thị biển có tầm cỡ quốc tế”. Câu hỏi đặt ra là nếu Trung Quốc được “thuê” Bắc Vân Phong 99 năm, liệu họ có nghĩ đầu tư du lịch như tờ báo này nói hay họ làm một quân cảng như Cam Ranh để thay vai trò Cam Ranh nắm yết hầu Việt Nam? So với Tàu, ĐCS Việt Nam như con nít ranh thôi, ĐCS Tàu là bậc thầy về trò ủ mưu để ra đòn quyết định, ĐCS Việt Nam không phải là đối thủ của họ.

Hiện nay đặc khu Vân Đồn vẫn đang được xúc tiến bất chấp luật đặc khu có thông qua hay không. Vân Đồn có lợi thế là rất gần Trung Quốc, và địa thế Vân Đồn tuy không có bán đảo nhưng ở hướng đông nó vẫn có cả một cụm đảo như bức bình phong che chắn gió bão tựa Bắc Vân Phong hoặc Cam Ranh. Chính vì thế, địa thế cảng Vân Đồn cũng rất hiểm yếu.

Lại nói về Phú Quốc, chúng ta thấy, Phú Quốc nằm trong Vịnh Thái Lan. Hiện nay Thái Lan đang làm sống lại dự án kênh đào Kra, mục đích là để hứng lấy tàu bè từ Ấn Độ Dương qua vịnh Bengal và vào Biển Đông. Nếu kênh đào này hình thành thì những tàu bè đi qua ngả eo biển Malacca sẽ đổ vào đây làm thành một đường hàng hải tấp nập có giá trị đến 5 ngàn tỷ đô la mỗi năm. Cảng Phú Quốc nếu được Trung Cộng quân sự hóa thì có thể nói, chính nó sẽ kiểm soát hoàn toàn đường vận tải qua Kra và đồng thời canh giữ cả Vịnh Thái Lan.

Cảng Phú Quốc, kênh đào Kra và cảng Hambantota của Sri Lanka sẽ kết nối thành một dải liên tục trong dự án Một Vành Đai Một Con Đường của Tàu Cộng. Trong đó cảng Hambantota đã rơi vào tay Trung Cộng và hiện nay chính quyền tập Cận Bình đang có dự định biến cảng này thành cảng quân sự. Còn Phú Quốc thì đang được ĐCS Việt Nam chuẩn bị giao cho Tàu dưới vỏ bọc “Đặc khu Kinh tế”. Ngoài ra, Trung Quốc cũng đang ve vãn Thái để được nhúng tay vào xây dựng kênh đào Kra. Đó là những dự định mà Trung Quốc đang và sẽ làm. Nếu 3 vị trí gồm Vân Đồn, Bắc Vân Phong, và Phú Quốc mà quân sự hóa được thì có thể nói, tương lai đường lưỡi bò sẽ liếm sâu vào cả vịnh Thái Lan chứ không dừng lại ở vị trí giáp vịnh như ngày nay.

Phải nói tham vọng xây dựng Một Vành Đai Một Con Đường của tập Cận Bình rất mãnh liệt, dự án này cho thấy cái đầu của Tập đáng sợ như thế nào. Một Vành Đai Một Con Đường không đơn giản là xây dựng hành lang kinh tế, mà nó còn chứa một âm mưu lớn đang được ấp ủ nhằm dẫn đường lưỡi bò tiến xa hơn. Khi Phú Quốc bị mất chủ quyền thì chắc chắn Trung cộng sẽ vẽ đường 9 đoạn trùm luôn Vịnh Thái Lan, đấy là viễn cảnh.

Để câu được cá, thì người ta phải móc lưỡi câu vào mồi để dụ. Con á nhìn thấy mồi nhử cứ thưởng đó là mồi tự nhiên nên đớp rồi dính câu và bị bắt thịt. Tương tụ vậy, dự án 3 đặc khu kinh tế không nói đến từ “Trung Quốc” mà thay vào đó là từ “nước ngoài” để xóa nhòe đi mức độ nguy hiểm. Lưỡi câu đã được giấu dưới một dạng đánh tráo câu chữ – một trò mà ĐCS ưa dùng. Nếu nghĩ không quan trọng mà dân không chịu phản ứng, thì kết quả là cả 3 vị trí này sẽ rơi vào tay Tàu Cộng, lúc đó thì có hối cũng không kịp – game over.

Hiện nay miếng mồi “nước ngoài” đang được ĐCS Việt Nam phụ Trung Quốc thả vào mồm nhân dân Việt Nam. Chiều ngày 25/11/2019, Quốc hội bù nhìn CS Việt Nam đã thông qua luật cho phép miễn visa cho khách “nước ngoài” đến các đặc khu kinh tế ven biển. Nói trắng ra là ĐCS đã gật đầu cho phép người Tàu tự do vào Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc. Mồi câu đã thả, và dân Việt Nam có quyết định cắn hay không thì còn phải chờ xem. Nếu thờ ơ thì cũng đồng nghĩa với cắn câu. ĐCS Việt Nam đang trợ giúp Tàu Cộng thả câu dân Việt, đất nước này chưa bao giờ tiến gần đến họa mất nước như thời này.

Đỗ Ngà

Tham khảo:
https://vtc.vn/bao-trung-quoc-quan-cang-cam-ranh-loi-hai-nh…

https://baokhanhhoa.vn/…/tiem-nang-loi-the-cua-khu-vuc-bac…/

ĐẶC KHU KHÔNG MANG TÊN ĐẶC KHU DÀNH CHO NGƯỜI TRUNG QUỐC. Nguyễn Ngọc Chu

Tháng Mười Một 27, 2019

1. Chiều ngày 25/11/2019 trong khi hàng triệu người hâm mộ bóng đá Việt Nam đang dán mắt vào màn hình TV, say sưa với những bàn thắng của các tuyển thủ Việt Nam ghi vào lưới thủ môn Brunei, thì trong phòng lạnh Diên Hồng 404 trên tổng số 446 ĐBQH đã bỏ phiếu thông qua Quy định miễn thị thực cho người nước ngoài tới các khu kinh tế đặc biệt trên biển.

“Đó là những khu kinh tế ven biển đáp ứng đủ các điều kiện: có sân bay quốc tế, có không gian riêng biệt, cách biệt với đất liền… Quy định này được giải thích là có liên quan đến nội dung về “đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt” (gọi tắt là đặc khu kinh tế).

“Nội dung này đã được Quốc hội thống nhất trong phiên biểu quyết thông qua luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Nhập cảnh, xuất cảnh, quá cảnh, cư trú của người nước ngoài tại Việt Nam chiều 25/11”.

“Cụ thể, đây là quy định tại Khoản 7 Điều 1 sửa đổi, bổ sung khoản 3 Điều 12 luật hiện hành về trường hợp miễn thị thực cho người nước ngoài đến Việt Nam”.

“Theo đó, ngoài những trường hợp đang áp dụng, luật này mở rộng diện miễn thị thực với những người nước ngoài khi “vào khu kinh tế ven biển do Chính phủ quyết định khi đáp ứng đủ các điều kiện: có sân bay quốc tế, có không gian riêng biệt; có ranh giới địa lý xác định, cách biệt với đất liền; phù hợp với chính sách phát triển kinh tế – xã hội và không làm phương hại đến quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội của Việt Nam” ( Dantri.com.vn, 25/11/2019).

2. Có bao nhiêu khách nước ngoài đến Vân Đồn mà không đến lục địa Việt Nam ngoài người Trung Quốc?

3. Như vậy, với quy định này người Trung Quốc sẽ tự do ra vào Vân Đồn và Phú Quốc mà không phải xin thị thực.

Vân Đồn và Phú Quốc nghiễm nhiên biến thành đặc khu cho người Trung Quốc mà không cần phải thông qua luật đặc khu.

4. Các nhóm lợi ích cuối cùng đã đạt được lợi ích của mình bất chấp phải thí đi lợi ích của Tổ Quốc.

5. Nhưng Quốc Hội này cũng không tồn tại được bao lâu nữa. Sẽ có một Quốc Hội khác, đến lượt mình, sẽ hủy bỏ Quy định vô cùng bất lợi cho Tổ Quốc mà Quốc hội hôm nay (25/11/2019) đã thông qua. 404 ĐBQH bỏ phiếu thuận hôm nay (25/11/2019) không bao giờ tiên lượng được tai họa từ lá phiếu của họ mang lại (con số 404 là điềm gở mà cả người Tàu lẫn người Nhật đều không ưa thích). Đến lúc sám hối thì đã quá muộn!

ĐẤT NƯỚC TA “BÌNH YÊN” NHƯ THẾ NÀO? .Đỗ Ngà

Tháng Mười Một 26, 2019

“Bố mày làm thế đấy! Làm gì được nhau nào?” là câu rất quen thuộc trong xã hội Việt Nam mà ai cũng nghe đâu đó. Thông thường, những kẻ ngang ngược cậy thế ức hiếp người thấp cổ bé họng, khi hành động xong họ thường buông câu thách thức như vậy. Khi phạm tội thì đấy là vi phạm pháp luật, khi người ta buông lời thách thức thì đó là vi phạm đạo đức. Nếu chúng ta sống ở một xã hội mà luật pháp không được thượng tôn, và đạo đức xuống cấp thì sẽ thế nào? Liệu có được bình yên hay không?

Ảnh minh họa

Với xã hội mà người dân đối xử với nhau theo kiểu ỉ mạnh hiếp yếu rồi buông lời thách thức thì rõ ràng cuộc sống của người dân rất bất an rồi. Thế nhưng ở Việt Nam không đơn giản chỉ là người dân đối xử với nhau như vậy, mà ngay cả lực lượng chấp pháp của nhà nước cũng đối xử với dân cũng chẳng khác chi. Chính vì vậy mà ở xứ này, án oan xuất hiện đầy rẫy.

Từ “dân oan” vốn đã quen thuộc với người dân Việt Nam. Dạo này còn xuất hiện luôn cả “công an oan” khi mà những nhóm lợi ích ở tầng cao đã cướp lấy quyền lợi của những người công an ở cơ sở. Nói cho cùng, đó là tình trạng ỉ mạnh hiếp yếu ngay trong nội bộ chính quyền CS chứ đừng nói chi trong quan hệ chính quyền và nhân dân. Còn nhớ năm 2015, ủy ban tư pháp Quốc Hội cho biết từ năm 2011 đến năm 2014 có 226 người chết khi bị tạm giam. Một con số ớn lạnh. Thế nhưng điều đặc biệt là, những công an gây tội ác bị truy tố vì hành động này hầu như không thấy. Lâu lâu, khi những vụ án gây bức xúc xã hội quá mạnh thì chính quyền mới xử mang tính chất chiếu lệ với những bản án rất nhẹ để đối phó dư luận mà thôi.

Mới đây, ngày 22/11/2019, trên Báo Mới có bài viết “Bố tài xế Mai Linh viết đơn cầu cứu, nghi con trai bị đánh chết trong trại giam” có cho biết một tài xế taxi tên Đặng Thanh Tùng 26 tuổi chết khi bị tạm giam tại Công an tỉnh Hà Nam. Trong bài này có hình cho thấy các vết bầm trên cơ thể nạn nhân rất rõ. Thế mà trên báo Infonet, ông đại tá Trần Minh Tiến – Phó Giám đốc Công an tỉnh Hà Nam đã nói rằng “Người nhà nạn nhân họ cứ đẩy lên thế, chứ trên người có vết bầm tím nào”. Rõ ràng ở đây ta thấy sự trắng trợn phủ nhận của ông phó giám đốc công an tỉnh dù cho hình ảnh nạn nhân đã được thể hiện rõ mồn một như vậy. “Bố mầy làm thế đấy! Làm gì được nhau?”, ngụ ý của ông này là như vậy.

Cũng trong bài “Bố tài xế Mai Linh viết đơn cầu cứu, nghi con trai bị đánh chết trong trại giam”, người ta có đăng lá đơn kêu cứu của bố nạn nhân. Trong thư, bố của nạn nhân đã kêu cứu khắp nơi, từ chủ tịch phường, rồi giám đốc công an tỉnh, và kêu lên đến cả bộ trưởng bộ công an, thế nhưng, liệu tiếng nói của bố nạn nhân có được ai chú ý không? Nói thật, nếu những lá đơn kêu cứu của dân oan được chính quyền lắng nghe, thì đất nước này đã không có những dân oan án oan đầy rẫy rồi. Ở Việt Nam, khi đã mang phận thấp cổ bé họng thì đừng mong có được công lý. Công lý ở xứ này là món hàng xa xỉ, không tiền nhiều hay quyền lớn thì đừng hòng chạm vào được nó.

Ngày 23/11/2019 trên báo Người Việt có bài “Báo Slovakia ‘nhắc’ Tô Lâm tiền nợ vụ phi cơ chở Trịnh Xuân Thanh đến Moscow” có đưa tin rằng năm 2017, ông Tô Lâm cho người sang Berlin bắt cóc Trịnh Xuân Thanh và thuê máy bay của phía chính phủ Slovakia chở Trịnh Xuân Thanh quá cảnh đến Nga, nhưng cuối cùng phía Việt Nam lại quỵt luôn khoảng chi phí 17 ngàn Euro đó. Đến nay đã hơn 2 năm, phía Slovakia đòi nhưng Việt Nam không trả – “Bố mầy làm thế đấy! Làm gì được nhau?”. Điều này đã minh chứng rõ ràng cho cái bản chất vừa phạm tội vừa thách thức của cả ĐCS chứ không phải riêng gì Tô Lâm hay Bộ Công An.

Một tổ chức mà nó nó đễ dàng vứt cả danh dự để đạp lên luật pháp quốc tế như trong vụ quỵt tiền kể trên, thì liệu nó có ý thức được tinh thần biết thượng tôn luật để bảo vệ công lý không? Chắn chắn là không! Với bản chất như vậy thì một lá đơn kêu oan được đưa lên, gần như không có khả năng được lắng nghe.

Ở đất nước này, bị oan kêu cứu lên tầng quyền lực cao hơn cũng không được lắng nghe, kiện lên tòa án thì tòa cũng không được lắng nghe vì tòa xử theo mệnh lệnh chứ không theo công lý. Nếu cầu cứu qua báo chí thì báo cũng không dám lên tiếng nếu không nhìn thấy trên cao nháy đèn xanh. Chính vì thế, với dân thấp cổ bé họng thì chỉ có thể sống “bình yên” trong sự sợ hãi và cam chịu thôi. Đó chính là cái “bình yên” mà ĐCS đã ban phát cho nhân dân ở xứ này!

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://vietnamnet.vn/…/ba-nam-226-nguoi-chet-trong-trai-ta…

https://baomoi.com/bo-tai-xe-mai-linh-viet-d…/c/33053283.epi

TIN TỨC ĐÓ ĐÂY * Nguyễn Doãn Đôn

Tháng Mười Một 26, 2019

Tờ báo phía Nam nước Đức

Sáng ngày 25.11.2019 đang bận tiếp khách Đức thì điện thoại réo. Một ông bạn từng là Giảng viên Đại học Sài Gòn hiện nay đang sống ở Berlin gọi tới. Giọng ông hớt hải:

– ông Đôn ơi, nguy rồi!
Tôi giật mình:
– Nguy gì?
– Thằng Tầu cộng phen này cay cú và điên lên rồi.
Nghe đến đây tôi mới hoàn hồn . Vì cứ tưởng là điều gì nguy kịch đến với ông ấy hay đến với tôi.
Vì đang có khách, nên tôi nói là sẽ gọi điện lại sau. Ông ta bảo . Thôi khỏi cần và giục tôi ra mua báo Đức về mà tự đọc. Chờ cho khách về, tuy chưa ăn sáng, nhưng trong túi có 3 €, tôi mua tờ : “Süddeutsche Zeitung” (Báo miền Nam nước Đức)-Một tờ báo nổi tiếng, thường có nhiều bài Bình luận sắc bén. (Chỉ phải hơi đắt tiền vì mất 4 chai bia ngon).

Và các bạn nhìn ảnh dưới họ đã dành ngay trang đầu chụp ảnh một nhà tù rất lớn ở Trung Quốc đang nhốt hàng triệu người dân Duy Ngô Nhĩ.và kèm theo bài Bình luận sang cả những trang sau nữa.

Không có thời gian để dịch toàn bộ 3 trang báo với vài nghìn từ như thế này. Nhưng chỉ xin tóm tắt rằng. Đây là trại tù giam giữ hàng triệu người Duy Ngô Nhĩ; Một trại tù lớn nhất trên Thế giới kể từ sau Đại chiến Thế giới thứ hai nếu so với những nhà tù ngày xưa do Hitler tạo nên. Nó được xây dựng bí mật, kiên cố, ác liệt và không một người nào vào đó mà có thể thoát ra được.

Khi bị bại lộ nhà tù này ra thì Trung Cộng đã chối bỏ và cãi rằng đây là những Trung tâm dạy nghề mà mọi người được tự do lưu trú lại (Berufsbildungszentren, in denen sich die Menschen freiwillig aufhielten).

17 tờ báo Đức và nhiều báo chí nước ngoài đang công bố tội ác trà đạp quyền con người của Tầu Cộng ra toàn Thế giới.
Quốc tế cảnh báo và lên án sự kiện này ; Các Chính trị gia trên Thế giới, Đặc biệt Phái đoàn Chính phủ Châu Âu, Quốc hội Đức và Hoa Kỳ cho rằng hành động này đối với người dân Tân Cương là tội ác lớn nhất trong thời đại chúng ta mà Trung Quốc chống lại loại người. ( Das Vorgehen Chinas in Xinjiang ist eines der größten Verbrechen gegen die Menschlichkeit unserer Zeit…”
Báo Đức cũng cho rằng đây còn là âm mưu nhằm xóa bỏ cả một nền Văn hóa của Dân tộc Duy Ngô Nhĩ sống ở khu Tự trị Tân Cương có diện tích lớn hơn cả nước Đức, nước Pháp và Tây Ban Nha cộng lại.

Chúng ta hy vọng với cuộc chiến Thương mại của Trump, sự dũng cảm, ngoan cường và không sợ hy sinh mặc dù tuổi còn rất trẻ của Thế hệ trẻ đang nổi dậy ở Hồng Công và tinh thần bất khuất giữa phong ba bão táp của Nữ tướng Thái Anh Văn trên hòn đảo nhỏ sẽ là những gọng kìm, những sợi dây thòng lọng xiết chặt cổ Trung Cộng.

Chúng ta thật không yên khi những kẻ ngoan cố không theo đường lối Dân chủ ở Việt Nam mà xè tay xin viện trợ Tầu và cho chúng vào nhận thầu, xây dựng bừa bãi, cướp đất của dân để mà lấy tiền nuôi đảng. Và để rồi Tân Cương và Hồng Công hôm nay, Việt Nam ngày mai.

Nguyễn Doãn Đôn

*Tựa bài do BBT đặt

CHUYỆN BÁNH CANH…. NÓC NHÀ😋😘 .Nguyễn Tường Thụy

Tháng Mười Một 26, 2019

Hôm rồi mấy anh em rủ nhau đi Bắc Ninh chơi, trong đó có những người vẫn bị canh, tức là lực lượng AN đang canh cái… nóc nhà, vì mấy ông bị canh đi chơi rồi.

Ảnh copy trên FB Mạnh Hùng Vũ


Ngồi trên xe rảnh mới bàn đến chuyện canh, ai cũng nghĩ vô ích, vô bổ.
Có một lý giải thế này: đó là thân phận của những người “chạy” vào CA. Nhân tiền của nhà nó rồi thì phải bố trí công việc, mà công việc phù hợp nhất là đi canh. Công việc quan trọng thì đã đủ chỗ, không dễ gì bắt nó nhường cho đứa khác. Mình nghe, thấy cũng có lý.
Có lần tụi mình đi miền Trung, thăm thú ở Thanh Hóa, Nghệ An, vô tận Quảng Bình. Bà xã chở mình ra chỗ ô tô đợi, đi cửa chính luôn. Thế mà khi đón được nhau rồi, lại đi qua nhà mình thấy mấy cậu canh mình vẫn đang cắm mặt vào điện thoại🤣
Lại có hôm, mình đi loanh quanh một hồi, khi về đến nhà thì lại thấy lố nhố lính đang canh 😅
Viết đến đây lại nhớ đến phiên tòa sơ thẩm Bui Thi Minh Hang ở Cao Lãnh. Đêm hôm mình đi, nào ô tô, nào người ngào ngạt. Chiều hôm sau khi đã yên vị Sài Gòn, bà xã nhắn cho mình: nó vưỡn canh anh ạ. Bả còn kể, buổi sáng ông con trai mình vừa bước ra khỏi cửa là ô tô và lính tráng ào đến, hóa ra không phải ông Thụy. Tẽn tò. 😀😥
Vụ ấy, mình trốn đi như thế nào vẫn còn là điều bí mật. Sau này nói chuyện với mấy cậu canh mình, chúng nó bảo, vì vụ ấy mà chúng cháu bị kiểm điểm chú ạ 🤣😂😭

MẤT NƯỚC – CHƯA BAO GIỜ DỄ DÀNG ĐẾN THẾ!. Phạm Minh Vũ

Tháng Mười Một 26, 2019

Sau khi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ký cho phép thí điểm “Khu kinh tế” ở Vân Đồn hôm 15-11 vừa qua, chỉ cách nhau 10 ngày, hôm qua ngày 25-11 Quốc hội bấm nút thông qua việc miễn thị thực cho người “Nước Ngoài” đến các Khu kinh tế ấy. 404 vị đại biểu đồng ý, khu kinh tế biển ấy nói thẳng ra là Đặc khu của Trung quốc cho dễ hiểu, giờ này chẳng có gì lập lờ nữa rồi.

Quá rõ ràng, rất đồng bộ, từ Chính phủ đến Quốc hội đã thực hiện chỉ thị của bộ chính trị một cách rất nhịp nhàng. Người dân vẫn say mê bóng đá hay còn bận lo nồi cơm nên không quan tâm, nhưng đây là điều đã bắt đầu một thời kỳ chẳng mấy sáng sủa với đất nước ta.

Miễn thị thực với các Đặc khu ấy là đồng nghĩa với việc mở toang các cánh cửa đang bảo vệ quốc gia. Người Trung quốc sẽ đến các Đặc Khu Vân Đồn, Vân Phong Phú Quốc ở và sinh sống với người bản địa mà không cần thị thực, các đặc khu đó nằm trong đất liền nhưng sát biển thì khác gì là cho người Trung quốc tự do đi lại như qua Hồng Kong?

Vì các dự án bất động sản ở Vân Đồn, Phú Quốc Và Vân Phong đa số 90% người Trung quốc đã mua các căn hộ đó rồi. Đến một thời điểm thuận lợi, TQ sẽ có chánh sách đòi tự trị thì đó là tai hoạ cho dân tộc VN.

MẤT NƯỚC – CHƯA BAO GIỜ DỄ DÀNG ĐẾN THẾ!

YÊU NƯỚC LÀ CÓ TỘI! .Phạm Phú Cường

Tháng Mười Một 25, 2019
Ảnh Phạm Phú Cường và Phạm Chí Dũng

Tuyên ngôn độc lập 1945 ông Hồ Chí Minh có nói “Không có gì quí hơn độc lập, tự do, chúng ta ai cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc”. Phải chăng hai tiếng “tự do” bao gồm quyền công dân, quyền ngôn luận.


Sau 74 năm người dân Việt Nam đi theo tiếng gọi của đảng cộng sản một lòng hy sinh xương máu, tiền của để giữ lấy “độc lập, tự do”. Nhưng đảng cộng sản Việt Nam với đường lối bảo thủ bởi cơ chế yếu kém đã đưa dân tộc Việt Nam đi đến sự phát triển tụt hậu, nguy cơ thất thoát về tài sản quốc gia, ô nhiễm môi trường sống, quỹ phúc lợi xã hội hầu như không có, người dân tự làm tự lo. Họ còn phải gồng mình đóng thuế để trả nợ đậy cho những tên quan tham lợi dụng chức vụ, trục lợi cá nhân, bỏ qua những nguy hiểm tiềm ẩn về lãnh thổ cũng như cuộc sống của dân.


Tất cả những tệ nạn đó là châm ngòi, làm dấy lên làn sóng bất bình trong lòng những người yêu nước. Thông qua những tổ chức hoạt động độc lập, hay những cá nhân, góp tiếng nói bày tỏ nỗi quan ngại trước vận mệnh nước nhà. Có rất nhiều người trong và ngoài nước, đã lên tiếng chỉ trích và vạch ra những sai trái của nhà cầm quyền Việt Nam, đi ngược lại lợi ích chung của dân tộc. Họ đã bị nhà cầm quyền gán cho cái tội “phản động chống đối nhà nước”.


Thời gian gần đây vụ bắt giam nhà báo tự do Phạm Chí Dũng, càng cho thấy tự do ngôn luận hoàn toàn không có ở Việt Nam. Nếu một chế độ không yếu kém thì người thực thi của chế độ đó sẽ dùng biện pháp công khai đối thoại cho dân chúng biết đúng sai ở đâu mà không bịt mồm bằng cách giam cầm. Ở các nước phát triển ổn định, đa đảng, quyền công dân của họ được tôn trọng và bảo vệ, người dân được tự do cất tiếng nói, yêu cầu và đối chất với chính phủ trước những gì họ cho là sai trái đi ngược lại lợi ích chung, công khai minh bạch. Ngay cả thu nhập, hoặc mức đóng thuế của tổng thống cũng phải công khai trước toàn dân. Nếu những ai mong muốn đất nước Việt Nam có công bình, tiến bộ văn minh thì không bao giờ làm ngơ trước những vấn nạn xã hội đang xảy ra ở Việt Nam. Mong muốn chính phủ Việt Nam nhận ra cái cơ chế yếu kém, cùng đường lối chính sách sai trái để thay đổi, xây dựng một Việt Nam giàu đẹp mà thôi. Chính thể luôn đi theo một quy tắc tất yếu, nó sẽ bị đào thải khi không thuận lòng dân, càng kìm hãm nó sẽ bung ra theo kiểu “tức nước vỡ bờ”.


Hãy nhìn vào lịch sử của thế giới, thời điểm không xa Liên bang Xô Viết anh cả của các nước Xã hội chủ nghĩa cũng bị tan rã, và người dân Nga đã từ bỏ con đường cộng sản, từ đó đến nay đã 28 năm. Bức tường Berlin sụp đổ, Xã hội chủ nghĩa ở Đông Đức cũng phá bỏ vừa đây đã tròn 30 năm. Một chính thể tốt đẹp thì hãy nhìn xem cách vận hành cùng đời sống của nhân dân, nó là câu trả lời chính xác nhất. Sự phát triển Việt Nam rất cần tự do báo chí và thông tin đa chiều chính xác tăng hiểu biết dân trí của người dân, nâng cao tinh thần làm chủ đất nước vì dân là tổ quốc. Không có một chế độ hoàn hảo, mà chỉ góp phần xây dựng nó tốt đẹp. Tất cả khẩu hiệu đều là hão huyền!
Phạm Phú Cường, ngày 24/11/2019
* Tác giả gửi bài viết tới BBT, ông là thành viên hội đồng thành phố Lognes, Cộng hòa Pháp.

NIỀM VINH DỰ VÀ TRÁCH NHIỆM LỚN LAO. Nguyễn Doãn Đôn

Tháng Mười Một 25, 2019

Thay mặt Đảng cộng sản Nhà nước Trung Hoa vĩ đại tôi giao nhiệm vụ cho đồng chí Hồ Quang đóng vai Nguyễn tất Thành đã mất vì bệnh phổi; Anh ta còn có tên là Nguyễn Ái Quốc, Nguyễn Sinh Cung hay Lý Thụy hoặc tên gì gì không biết. Bắt đầu trong tuần này, lĩnh lương xong, ăn hết gạo là đồng chí phải sang ngay An Nam làm Chủ tịch Nước, lấy tên là Hồ Chí Minh hay Hồ Chủ Tịch. Đồng chí phải là “cha, là bác, là anh” của bọn nó.

Đồng chí phải chịu hoàn toàn trách nhiệm diễn sao cho thật khéo léo và xuất sắc vai này. Phải làm sao cho Dân An Nam tin như đinh đóng cột đồng chí là người Việt Nam. Sinh ra ở Làng Sen, xã Kim Liên, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An. Đồng chí có cha đẻ là cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc, mẹ đẻ là Hoàng Thị Loan. Đồng chí cũng phải tự nhận mình có ông anh ruột là Nguyễn Sinh Khiêm và bà chị ruội là Nguyễn Thị Thanh và ngoài ra cón có em chết sớm hình như có tên là Nguyễn Sinh Nhuận.

Để không bị lộ bí mật đồng chí nên hạn chế gặp người ở làng Sen. Nếu e người ta dị nghị mà phải giả vờ, đành về thăm Quê cha, đất Tổ một lần thì nên về vào lúc ban đêm, lúc gà lên chuồng và đứng xa đám Dân chúng, không để họ đến gần để xun xoe làm quen và hỏi, rồi trả lời liên thiên và lung tung.

Nếu anh chị trong Nghệ An ra Hà Nội thăm thì giả vờ không sao tiếp đón được vì bận việc Nước hoặc nằm đắp chăn chùm mặt, kêu oai oái là bị đau bụng, đi ngoài do trót ăn phải tiết canh vịt do bọn bảo vệ làm không được sạch v.v… Nếu sau này anh chị ốm nặng hoặc bị chết thì cũng không nên về đưa ma làm gì cho rách việc, vì thương mà khóc giả vờ để nước mắt chảy ra tồ tồ thì rất chi là khó.

Chúng tôi sẽ có lực lượng tình báo thường xuyên theo dõi và ra chỉ thị cũng như hướng dẫn những mánh khóe và kiểu cách để đồng chí kịp thời phản ứng và ra đòn cho nhanh nhạy và có hiệu quả.

Còn chuyện yêu đương, thì chúng tôi khuyên nên ý tứ một chút sao cho thật uyển chuyển và tế nhị; Trong hang thì được nhưng ra ngoài lộ liễu quá thì không. Còn thuốc lá thì sẽ có người chu cấp cho đồng chí hút thả phanh. Trước mắt chưa về được Hà Nội thì chúng tôi sẽ cử một cháu gái dễ thương đến hang hí hoáy ngày đêm cùng đồng chí nấu “cháo bẹ rau măng” để ăn cho thoải mái, rồi túc tắc ra ngắm “núi Karl Marx, suối Lenin” hay ngồi dưới “bàn đá chông chênh mà dịch sử Đảng”

Sơ qua như vậy đồng chí thấy “cuộc đời cách mạng có sang không”? Đồng chí cần hỏi gì thì hãy đề đạt.
– Dạ, tôi xin nhận lệnh và hứa sẽ làm hết sức mình cho bọn nó tin như điếu đổ, để tiến tới cướp bằng được Chính quyền. Bên đó tôi nghe đâu có tay tên là Trần Trọng Kim, muốn làm Thủ lĩnh, hắn có học thức hơn hẳn tôi; Nhưng mưu mô thì không thể manh nha bằng tôi được. Có Thượng cấp giúp sức thì việc chó gì mà chả xong ạ.
– Đồng chí còn phải cố gắng viết và nói tiếng Việt sao cho chau chuốt. Làm Chủ tịt thì không được dùng từ chó má hiểu chưa?

Nguyễn Doãn Đôn

ĐỘC TÀI MỚI THÍCH ĐẮC NHÂN TÂM. Ls Luân Lê

Tháng Mười Một 25, 2019

Cái xứ mà dân đã hời hợt, giả dối và đời sống tri thức nông cạn, nhưng lại rất nhiều chương trình hài nhảm và giải trí trên truyền hình, sách tự lực kiểu Đắc Nhân Tâm lại được truyền tay nhau, thì khi nào mới hết thân phận nô dịch và sống chân thành với nhau?

Ảnh minh họa

Đọc Đắc Nhân Tâm bạn sẽ không tìm ra lý do để đấu tranh, khi nó nói tới sự chân thành nhưng nó lại đưa ra các đầu mục để người ta trở nên giả dối dưới bóng hình “nghệ thuật”. Bản thân nó đề cao sự chân thành nhưng nó lại dẫn người ta tới những hành xử bề ngoài và chấp nhận giả trá, nương theo hoàn cảnh mà không cần đi tìm nguyên nhân và đấu tranh để đi tới cùng gốc rễ.

Đắc Nhân Tâm là một liều thuốc độc cho những tâm hồn hời hợt và cạn nông. Nó thường đưa ra các ví dụ là các câu nói của những danh nhân hoặc những câu chuyện không một ai kiểm chứng nổi để minh hoạ cho những gì ông ta lập luận. Và nhiều trích dẫn triết học, văn học sai trái (hoặc ít nhất là không đúng hoặc không thể kiểm chứng nguồn). Nó thực hiện các đoạn viết dưới dạng gọt chân cho vừa giày (dùng các trích dẫn để sao cho nó thuyết phục với những gì mà ông ta muốn người nghe chấp nhận nó). Tôi chỉ giở ra ngẫu nhiên, cách đây chục năm rồi, khi thấy cuốn này trên giá sách và đọc một vài trang, nhưng không thể hấp thụ nổi những gì nó phô bày ra.

Với tình trạng tri thức chưa sâu sắc gì đã phong phú về sự nhảm nhí và hời hợt thì đúng là không khi nào hiểu được bất công, nhân quyền và dân chủ là như thế nào. Chúng ta quá giàu có về sự giả dối và hời hợt.

Với Đắc Nhân Tâm, cả cuộc đời bạn sẽ rơi vào những cái bẫy của những kẻ khác.

THÔNG BÁO, NHÂN DÂN XÃ ĐỒNG TÂM HÂN HẠNH ĐƯỢC ĐÓN TIẾP.

Tháng Mười Một 25, 2019

Lê Đình Công.

Xin Thông Báo đến toàn thể nhân dân xã Đồng Tâm cùng Cộng Đồng Mạng được biết. Trong những năm qua bọn lợi ích nhóm đã cậy quyền lực nhiều lần đưa các lực lượng công an,CSCĐ cùng các phương tiện như xe vòi rồng,cứu thương,xe bắt người về tại 59 ha cánh Đồng Sênh để cưỡng chế cướp 59 ha đất nông nghiệp của xã Đồng Tâm bán cho Tập Đoàn VIÊTTEL.

Song với tinh thần đoàn kết,quyết chiến,chúng không thể cướp được nên chúng đã dùng những thủ đoạn đê hèn,bẩn thỉu,bắt cóc những người đứng đầu trong cuộc đấu tranh với mục đích,thủ tiêu bịt đầu mối để thuận tiện cho việc cướp đất được thuận lợi.

Nhưng chúng không thể ngờ được rằng chúng lại thất bại một cách thảm hại nhục nhã,khi người dân ĐT bắt giữ 38 cán bộ,CA,CSCĐ.buộc chính quyền HN phải thả người và đích thân chủ tịch TP Nguyễn Đức Chung phải về đối thoại và giải phóng số cán bộ CA đang được giữ tại nhà VH thôn hoành.

Nguyễn Đức Chung đã ký,lăn tay điểm chỉ,có con dấu của UBND xã ĐT chứng nhận chữ ký của Ông Nguyễn Đức chung chủ tịch UBND-TP-HN là đúng sự thật về bản cam kết 3 điểm đối với người dân ĐT trước sự chứng kiến của hàng chục nhà báo,truyền hình,trưởng ban dân nguyện QH,thứ trưởng BCA nhiều đoàn LS cùng hàng nghìn người dân ĐT.

Song bản cam kết còn chưa được ráo mực thì Nguyễn Đức Chung đã bội ước lật lọng,trở mặt như bàn tay.ngày 13-6-2017 với mưu đồ khủng bố tinh thần người dân ĐT để người dân hoang mang không dám đấu tranh.CA -TP đã QĐ khởi tố người dân ĐT về tội bắt giữ người trái PL và cố ý hủy hoại TS nhà nước.nhưng người dân ĐT đâu có tội gì mà quy tội,chụp mũ cho người dân.khi họ đang canh giữ đất của mình bị lũ ăn cướp đến cướp và còn bắt cóc người của họ,buộc họ phải tự vệ chính đáng.

Chúng nghĩ rằng khi đã có lệnh khởi tố người dân sẽ không dám đấu tranh,để chúng ra một bản kết luận hết sức lươn lẹo,rối trá,vòng vo hoàn toàn không có một chút cơ sở pháp lý,nó khiến cho người nghe và người đọc như đang bị lạc vào một mê cung không biết đường nào mà lần. Chúng tôi đã phản bác cái KL số 2346 đó và khi ra bản Dự Thảo và bản KL đó chúng hoàn toàn không mời bên Nguyên Đơn nhưng chúng lại ra Thông cáo báo trí với mục đích dùng báo trí,truyền hình để đánh lừa DL về cái bản KL thối tha đó. Đơn thư chúng tôi đã gửi lên tứ trụ Triều Đình,mỗi vị tới 16 lá nhưng tất cả đều bặt vô âm tín.

Chúng tôi cùng các luật sư đã gửi đơn rất nhiều lần yêu cầu UBND -TP,TTCP tổ chức đối thoại, nhưng họ đâu có dám đối thoại vì họ chẳng có một căn cứ bằng chứng nào để chứng minh 59 ha là đất QP và chúng tôi cũng yêu cầu rất nhiều lần nếu chính quyền HN đưa ra được bằng chứng đúng thẩm quyền,đúng quy định của pháp luật,thì đúng 3 tiếng đồng hồ chúng tôi sẽ bàn giao toàn bộ 59 ha không yêu cầu và đòi hỏi bất cứ điều gì,nhưng họ đâu có bằng chứng gì mà đưa ra, Diễn biến sự việc là vậy.

Nhưng thời gian gần đây chúng liên tục đưa ra những Thông tin tuyên truyền sẽ đưa hàng nghìn CA,QĐ về để xây dựng nếu nhân dân ai vào ngăn cản việc xây dựng chúng sẽ bắt luôn.

Vậy nhân dân ĐT cũng tuyên bố với bọn lợi ích nhóm được biết kẻ nào có bản lĩnh thì cứ đưa quân về mà ăn cướp,đưa càng nhiều về càng tốt,nhân dân Đồng Tâm luôn sẵn sàng đón tiếp và RẤT HÂN HẠNH ĐƯỢC ĐÓN TIẾP.

Nếu có về thì về luôn chứ đừng kiểu dung cây dọa khỉ thì hèn lắm. Nay TB để toàn thể bà con nhân dân xã ĐT được nắm rõ khi có biến. Bà con nhận được TB hoặc những hồi kẻng Báo Động,tất cả bà con chúng ta hãy tập chung toàn bộ tại sân vận động trung tâm,cạnh UBND xã chúng ta sẽ cùng đi một lúc và nhận các phương án tác chiến. Kính chúc bà con luôn mạnh khỏe,Đoàn Kết,sẵn sàng chiến đấu. – có hai lý do và mục đích của bọn lợi ích nhóm.

Thứ nhất QP họ sẽ xây 47,36 ha đất QP nhưng bọn tham nhũng sẽ đưa rất đông công an cùng báo trí,truyền hình về để quay và đưa Thông tin nhằm đánh lừa dư luận và trốn tội,rằng 14 hộ trên đất QP đã giải tỏa và cụ kình tố cáo hoàn toàn không có cơ sở,không đúng sự thật.

Thứ hai vì chúng đã nhận tiền đặt cọc hàng trăm tỷ của VIETTEL đã biếu xén chia chác nhau nay không thu hồi được để trả và đã phạm phải phá vỡ hợp đồng phải bồi thường hợp đồng rất lớn cho VIETTEL nay bị ép chúng đành phải cố đấm ăn xôi. Một lần nữa nhân dân ĐT rất hân hạnh được đón tiếp .

Nguồn.https://www.facebook.com/profile.php?id=100043874166889

Ngày 24/11/2019. Đọc Và Suy Ngẫm: SỰ THẬT CỦA CÁI GỌI LÀ CÔNG LAO ĐÁNH THẮNG…. CỦA HỒ VÀ ĐẢNG CSVN. Phương Nguyễn.

Tháng Mười Một 24, 2019

Trong sinh hoạt đời thường của các hội hè đình đám hay trong quan hôn tang tế hay trong các nghi lễ tôn giáo thuộc quyền chi phối của nhà nước, chúng ta thường nghe những câu đại loại như:

“…Nhờ ơn bác, đảng…cám ơn chính quyền các cấp đã quan tâm, tạo điều cho chúng tôi…”

Trên các phương tiện truyền thông, trong hệ thống giáo dục của đảng, nhà nước chúng ta thường nghe đề cao sự lãnh đạo sáng suốt, tài tình đánh thắng các đế quốc, thực dân cũ mới là Pháp, Nhật, Mỹ lừng danh thế giới. Một đất nước nhiều anh hùng, ra ngõ là gặp anh hùng kiểu như Lê Văn Tám, Phan Đình Giót, Bế Văn Đàn, Võ Thị Sáu, Nguyễn Văn Bảy, Lý Thị Năm, Chị ba Dũng Sĩ quê ở Trà Vinh, Chị hai năm tấn quê ở Thái Bình…

Thế thì những gì đảng chỉ đạo tuyên truyền trong hệ thống tổ chức của đảng, trong các sách giáo khoa giảng dạy trong các trường phổ thông các cấp lên tận đại học hậu đại học. Chúng luôn kể về công lao của Hồ Chí Minh, của đảng cộng sản trong cuộc đấu tranh đánh đuổi thực dân, đế quốc giành độc lập chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ cho nước Việt Nam. Những điều loa đảng ra rả tuyên truyền là đúng với sự thật lịch sử hay đảng đã ngụy tạo, tiếm danh sửa đổi lịch sử để cướp công lẫn lợi dụng lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam?

Để biết được sự thật chúng ta cần lật lại những trang sử cũ bên ngoài những quyển sách, tài liệu phục vụ cho công tác tuyên truyền giáo dục của đảng cộng sản.

Đọc lại sử sách cũ chúng ta sẽ bắt gặp nhiều cá nhân, tổ chức tự phát do lòng yêu nước đứng lên đánh đuổi thực dân Pháp có mặt từ rất lâu, trước khi đảng cộng sản ra đời, không do sự lãnh đạo của đảng cộng sản. Những vị anh hùng dân tộc có thật đã truyền lửa đấu tranh đến toàn thể dân tộc Việt Nam của những năm cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20 gồm có:

1)Miền Nam có những tên tuổi tiêu biểu như ông Trương Công Định thể hiện tinh thần đấu tranh không khoan nhượng với câu nói để đời:

“Chúng ta thề sẽ đánh mãi và đánh không ngừng, khi thiếu võ khí tất cả sẽ bẻ nhánh cây làm cờ, lấy gậy gộc làm võ khí cho quân lính ta…”

Ông Nguyễn Trung Trực, người lãnh đạo đốt tàu giặc ở vàm Nhật Tảo, chiếm thành Rạch Giá bị giặc bắt vẫn tỏ khí phách “uy vũ bất năng khuất”khi ông bước lên đoạn đầu đài với yêu cầu giặc Pháp mở trói, không bịt mắt và ông hiên ngang bước ra giữa pháp trường, nhìn trời đất bao la, vẫy tay chào đồng bào để đi vào lòng đất mẹ lúc tuổi đời còn rất trẻ với câu nói để đời:

“Bao giờ Tây nhổ hết cỏ nước Nam mới hết người Nam đánh Tây.”

2)Miền trung có những lãnh tụ kháng chiến chống pháp như Đinh Công Tráng với Chiến Lũy Ba Đình và ông Phan Đình Phùng với câu nói lưu danh sử sách khi giặc bắt thân nhân của ông làm áp lực dụ hàng, ông đã khẳng khái thể hiện tinh thần yêu nước cao độ:

“Tôi có một ngôi mộ rất to nên giữ là đất nước Việt Nam, có một ngôi mồ rất lớn là mấy mươi triệu đồng bào. Nếu về hàng, để sửa sang phần mộ của cha ông mình, thì ngôi mộ cả nước kia ai giữ?”

3)Miền Bắc có ông Nguyễn Thiện Thuật lập căn cứ kháng chiến chống Pháp nơi vùng sình lầy nên được gọi là Chiến Khu Bãi Sậy vang danh lịch sử và ông Hoàng Hoa Thám đã dùng chiến thuật du kích chiến kéo dài nhiều chục năm, gây tổn thất nặng nề, làm cho giặc Pháp mất ăn mất ngủ nên được nhân dân ưu ái đặt cho biệt danh là Hùm Thiêng Yên Thế.

Đặc biệt, tất cả các lãnh đạo các tổ chức đấu tranh vừa kể, đa số xuất thân từ chốn quan trường nhận bỗng lộc vua ban và hưởng ứng lời kêu gọi Cần Vương của vua chúa triều đình nhà Nguyễn.

Thế nhưng khi triều đình nhu nhược ký kết nhượng đất cho quân xâm lược, ra lệnh cho các ông ngưng chiến nhưng các anh hùng dân tộc trong kháng chiến đánh Pháp bất chấp lệnh vua ban, quyết chiến đấu đến cùng.

Có lẽ, mọi người đều biết trong thời quân chủ vua là con trời, trái ý vua sẽ phải tội tru di tam tộc, thậm chí đến cửu tộc nhưng họ bất chấp hậu quả, xem thường hành động nhu nhược bán nước của giai cấp cầm quyền. Tổ tiên ta tiếp tục chiến đấu cho nền độc lập và toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam.

Tiếp nối tinh thần bất khuất đấu tranh chống ngoại xâm của tiền nhân của những năm cuối thế kỷ 19, thập niên đầu của thế kỷ 20 lại có thêm phong trào Duy Tân với mục tiêu “khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh”do ông Phan Chu Trinh khởi xướng (1904-1908).

Cùng với phong trào Duy Tân là phong trào Đông Du do ông Phan Bội Châu phát động đưa thanh niên ra nước ngoài huấn luyện, học tập làm nồng cốt cho kháng chiến (1904- 1908), kế tiếp là Đông Kinh Nghĩa Thục do nhóm ông Lương Văn Can chủ xướng qua hình thức giáo dục nhưng thực chất là vận động toàn dân tham gia kháng chiến đánh đuổi thực dân Pháp (1907).

Bước sang thập niên thứ hai của thế kỷ hai mươi nhiều tư tưởng tiến bộ lẫn biến động thế giới ảnh hưởng đến tinh thần đấu tranh của cách mạng Việt Nam:

-Một là cuộc cách mạng Tam Dân (dân sinh dân chủ dân quyền) năm Tân hợi năm 1911 do Tôn Dật Tiên lãnh đạo ở Trung Hoa.

-Hai là chiến tranh thế giới lần thứ nhất (1914-1918).

-Ba là cuộc cách mạng lật đổ Nga hoàng tháng mười năm 1917 do Lenin lãnh đạo.

Có thể nói biến động của thế giới trong giai đoạn này ảnh hưởng không ít đến tư tưởng lẫn phương thức tổ chức đấu tranh của những người Việt Nam yêu nước. Thế cho nên, từ đó các đoàn thể, hiệp hội, đảng phái lần lượt ra đời đáp ứng tình hình đấu tranh với mô thức đấu tranh mới, trong đó đảng cộng sản chỉ là một trong nhiều tổ chức, đảng phái chính trị, lực lượng yêu nước tham gia đánh đuổi thực dân Pháp giành độc lập chủ quyền cho dân tộc Việt Nam.

Đọc lịch sử có thể nhận ra tất cả phong trào kháng chiến chống ngoại xâm theo truyền thống yêu nước của dân tộc Việt Nam thể hiện ngay từ khi giặc Pháp có dã tâm chiếm đóng nước ta và đảng cộng sản cũng chỉ là một trong số đảng phái, phong trào yêu nước, che dấu tung tích, núp bóng dân tộc góp mặt đấu tranh bên cạnh các đảng phái cách mạng khác như:

Miền Bắc có:

-Việt Nam Quốc Dân Đảng; Đại Việt Quốc Xã.

-Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội; Đại Việt Duy Dân.

-Đại Việt Quốc Gia Liên Minh; Đại Việt Dân Chính.

-Đại Việt Quốc Dân Đảng; Mặt Trận Việt Minh.

-Đông Dương Cộng Sản Đảng…

Miền Nam có:

-Đảng Cộng Hòa Xã Hội (Cao Đài).

-Đảng Dân Xã (Hòa Hảo).

-Đảng Xã Hội Việt Nam.

-Việt Nam Quốc Gia Độc Lập Đảng.

-Tân Việt Quốc.

-Việt Đoàn Việt Nam Phục Quốc Đồng Minh Hội.

-Thanh niên Tiền Phong.

-Mặt Trận Quốc Gia Liên Hiệp.

-Phong Trào Bình Dân Nam Kỳ…

Tất cả các lực lượng yêu nước đó liên tục đấu tranh cho mục tiêu độc lập dân tộc cho đến lúc Hồ Chí Minh chớp thời cơ, cướp chính quyền từ chính phủ trần trọng Kim đã được chính phủ Nhật Bản trao trả lại chính quyền sau khi thua trận trong thế chiến lần hai (1939-1945) và chuyện ông Hồ đọc tuyên ngôn độc lập 2/9/1945 ở Hà Nội.

Thực chất ông ta cũng chỉ là đại diện cho chính phủ liên hiệp gồm các tổ chức, đảng phái, lực lượng dân tộc yêu nước chứ không chỉ có riêng đảng cộng sản như họ tuyên truyền. Cụ thể là ngay sau đó không lâu, ngày 11/11/1945 Hồ Chí Minh đã phải tuyên bố giải tán Đông Dương Cộng Sản và núp dưới danh nghĩa Hội Nghiên Cứu Chủ Nghĩa Mác để tranh thủ toàn dân ủng hộ chính phủ liên hiệp do Hồ Chí Minh làm đại diện.

Từ đây, Hồ Chí Minh bắt đầu giở thủ đọan, gian manh chính trị theo mô hình tổ chức khủng bố, bạo lực cách mạng của Lenin, Stalin, Mao và làm theo chỉ thị từ cộng sản quốc tế.

Ngoài mặt Hồ khoát áo dân tộc che dấu tung tích làm việc ăn lương cho cộng sản quốc tế kêu gọi các tổ chức đảng phái đấu tranh, hòa hợp hòa giải thành lập chính phủ liên hiệp. Thế nhưng thực chất là chiêu dụ các đảng phái chính trị tham gia chính phủ liên hiệp, nằm dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản do ông ta chỉ đạo để thực hiện ý đồ đen tối của cộng sản quốc tế và những ai không theo thì ông ta ra lệnh ngầm cho tay chân thuộc hạ tiêu diệt không nương tay, kiểu như hàng sống chống chết.

Đến khi thanh tóan được các đối thủ chính trị, số bị thủ tiêu, số trốn chạy ra nước ngoài lánh nạn. Hồ Chí Minh sử dụng bộ máy tuyên truyền vận động lòng yêu nước vốn có trong truyền thống bất khuất chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam vào cuộc toàn quốc kháng chiến 1945-1954.

Trước khi chiến tranh kết thúc một năm tức vào năm 1953, cộng sản Việt Nam nhận chỉ thị của cộng sản quốc tế phát động phong trào cải cách ruộng đất “trí, phú, địa, hào đào tận gốc, tróc tận rễ” đấu tố xử tội, tịch thu đất đai, tài sản chia cho bần cố nông, chiến dịch kéo đài đến năm 1956.

Tiếp theo cải cách ruộng đất là phong trào Nhân Văn Giai Phẩm do những trí thức văn nghệ sĩ đã góp một phần xương máu, cả thời tuổi trẻ cho kháng chiến đánh đuổi thực dân Pháp nhưng cộng sản lúc này núp dưới tên đảng lao động trở mặt không thực hiện tự do, dân chủ nên họ lên tiếng yêu cầu nhà nước thực thi tự do, dân chủ cho Việt Nam nhưng tất cả đều bị trấp áp dã man. Phong trào Nhân Văn Giai Phẩm được khởi xướng năm 1955 bị đàn áp thô bạo và bị dập tắt năm 1958.

Bước sang năm 1959, các mầm móng chống đối cộng sản đã không còn là nguy cơ đe dọa chế độ nên cộng sản qua Hội nghị Trung ương Đảng Lao động lần thứ 15 công khai chiêu bài chống Mỹ cứu nước thực hiện dã tâm thôn tính Miền Nam theo chỉ đạo của cộng sản quốc tế, ra quyết định:

“Phải qua con đường đấu tranh cách mạng bằng bạo lực, cụ thể là dựa vào lực lượng chính trị của quần chúng là chủ yếu, kết hợp với lực lượng vũ trang để đánh đổ ách thống trị thực dân kiểu mới của MỹBvà tập đoàn quân sự tay sai của Mỹ…”

Từ quyết định đó cộng sản tuyên truyền trong dân chúng về tội ác Mỹ Ngụy, về thực dân kiểu mới tưởng tượng bằng những hư cấu mà thực dân mới áp đặt nền thống trị độc ác lên người dân miền Nam và chế độ tay sai Mỹ ác ghê lê máy chém khắp Miền Nam. Rằng thì là… dân chúng bị áp bức bóc lột tàn tệ như nô lệ, đói khổ đến nỗi không có chén để ăn cơm, phải ăn bằng gáo dừa khô thay chén.

Họ tuyên truyền ngày đêm “không có gì quý hơn…”kêu gọi nhân dân Miền Bắc thắt lưng buộc bụng, tất cả phải hy sinh cho giải phóng Miền Nam “đánh thắng giặc mỹ chúng ta sẽ xây dựng hơn mười ngày nay”. Bên cạnh tuyên truyền dối về Miền Nam khốn khổ, chúng bưng bít thông tin cấm nhân dân cán bộ, đảng viên nghe đài “địch” xuyên tạc, nói xấu chủ trương, chính sách, thành tựu của đảng, gây hoang mang chao đảo mất niềm tin của nhân dân đối với đảng!

Rồi một ngày của năm 1975, ngày đoàn quân vào giải phóng thủ đô Saigon, trong đoàn quân chiến thắng đã có người ngồi gục xuống bên vệ đường khóc nức nở, vì hiểu ra rằng mình đã bị đảng lừa, tiếp theo sau là những người tập kết ra Bắc lúc đất nước chia đôi năm 1954 trở về với vài món quà “quý” từ hậu phương lớn Miền Bắc đã phải lúng túng, vụng về đến xấu hổ khi nhìn thấy sự phát triển trù phú sung túc của một miển Nam bị Mỹ Ngụy kiềm kẹp nghèo nàn khốn khổ mà họ được học tập để quán triệt và nghe ra rả trên các loa đài của đảng trong thời gian của cái gọi là “giải phóng miền nam?”

Thế rồi theo thời gian sự thật dần lộ ra, chiêu bài được gọi là chống mỹ cứu nước bị chính kẻ cầm đầu cuộc chiến ở Miền Nam là Lê Duẩn tuyên bố:

“Ta đánh đây là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc, đánh cho phe xã hội chủ nghĩa.”

Song song đó, còn có nhiều câu nói của nhiều thế hệ lãnh đạo cộng sản phát ngôn tương tự như thế và có cả hành động tay sai cho cộng sản quốc tế nhưng mở mồm ra là chửi bới những người không chấp nhận độc tài, độc ác cộng sản là tay sai, việt gian, phản động, bán nước!

Đọc lại lịch sử hào hùng của thời kháng chiến chống thực dân Pháp của tiền nhân cho đến quan sát thực tiễn hiện nay. Cũng như nhìn lại nhiều thập kỷ “đời ta có đảng” không khó để chúng ta nhận ra rằng công lao kháng Pháp, chống Nhật, đánh Mỹ đúng thật nhất chỉ là cú lừa “vĩ đại” của cộng sản đối với dân tộc Việt Nam và hậu quả của nó vẫn còn rất nghiêm trọng bởi còn nhiều người hiểu lệch lạc, biết chưa đúng lẫn ngộ nhận về cái được gọi là công lao của Hồ chí Minh, của đảng cộng sản trong công cuộc đấu tranh giành độc lập cho dân tộc.

Tất cả đều là tuyên truyền dối trá với tài liệu, sách giáo khoa lịch sử bị vo tròn bóp méo, viết theo chỉ đạo, viết theo lập trường nhiều hư cấu bịa đặt, không đúng với sự thật lịch sử, chỉ nhằm phục vụ mục đích chính trị của đảng. Thế cho nên, không thể chê trách những thế hệ sanh sau đẻ muộn bị nhồi nhét những điều không thật của lịch sử nên hiểu lệch lạc, biết không đúng lẫn ngộ nhận về nhân vật mang bí danh Hồ Chí Minh, về đảng cộng sản Việt Nam.

TUYÊN CHIẾN VỚI CUỘC XÂM LĂNG TOÀN DIỆN CỦA TÀU CỘNG .Bùi Chí Vinh

Tháng Mười Một 24, 2019

Trong khi đồng bằng sông Cửu Long thiếu đủ mọi loại đường
Từ đường sắt, đường bộ đến đường cao tốc
Thì dự án đường sắt 100 ngàn tỉ có Tàu cộng bảo kê được thông qua chóng mặt
Đường sắt Hà Khẩu kết nối xuống Lào Cai, Hà Nội, Hải Phòng

Đường sắt từ China chạy xuyên tim chủng tộc Tiên Rồng
Không cần biết tương lai miền Nam chìm trong lụt lội
Trong khi metro Cát Linh – Hà Đông còn treo lơ lững giữa trời như một thây ma thối
Thì những kẻ độc chiếm Biển Đông đã đổ bộ lên bờ

Chúng đổ bộ từ mạng lưới giao thông cho đến nghệ thuật văn thơ
Mạng xã hội Baidu Tieba biến Hoàng Sa, Trường Sa thành Tây Sa, Nam Sa láu cá
Ai đứng đằng sau tập đoàn Go-Viet làm tay sai cho bọn Bắc Kinh cặn bã
Ai núp bóng xi nê đưa phim “Người Tuyết mini” thè chiếc lưỡi bò

Ai ngậm miệng ăn tiền cho nón lá, áo dài Việt Nam mất quốc tịch tỉnh bơ
Ai đưa rước Thành Long và đám tài tử Tàu xâm lăng màn ảnh
Ai, ai đã đẩy đất nước của Quang Trung xuống vũng bùn bất hạnh
Sau 44 năm huynh đệ vẫn tương tàn

Giặc ngoài thù trong đang lộ mặt rõ ràng
Bọn Tần Thủy Hoàng đời mới đang tấn công toàn diện
Việt Nam không cần Kinh Kha bởi mỗi bài thơ đều bén như nhát kiếm
Lũ Thái Thú nào được dựng lên đều bị chém rụng đầu

Miền Nam bao giờ cũng đi trước về sau !
23-11-2019
BCV

CÁI LÝ CỦA MẤY CON BÒ .Trang Nguyen

Tháng Mười Một 24, 2019

Trong lúc cả thế giới và nhiều nghệ sĩ Việt hướng về Hong Kong với niềm thương xót vì người biểu tình đòi dân chủ tại thành phố này bị cảnh sát đánh đập, thì nhà cầm quyền dùng đám bò đỏ để định hướng dư luận như thằng Sin, Tác Chiến Không Gian Mạng, hotgirl cafe 15k,…

Tựu chung lại, bọn nó nhận định về Hong Kong như sau:

– Chúng bảo thương xót Hong Kong thì sang đó biểu tình. Theo kiểu lập luận này thì “Hướng về Miền Trung” thì phải ra Hà Tĩnh, “Cầu nguyện cho Nhà thờ Đức Bà” thì phải sang Paris, “Cầu nguyện vụ cháy rừng Amazon” thì phải sang Nam Mỹ.

Hồi năm 2003 chiến tranh Irac, Hà Nội huy động dân chúng đến Đại sứ quán Mỹ biểu tình, nếu theo đám bò đỏ này thì những người kia cần sang Irac đánh Mỹ, chứ ở Hà Nội làm gì?

Hơn nữa mỗi lần có đụng độ Việt Nam – Trung Quốc, chúng nó nên kêu Người phát ngôn Bộ Ngoại Giao Lê Thị Thu Hằng ra Biển Đông hay sang Trung Quốc mà quan ngại mới đúng.

– Thời đại 4.0 rồi, bọn nó còn tư duy “lũy tre làng” theo kiểu biểu tình Hong Kong là chuyện riêng của họ, không liên quan đến nhà mình.

Cuối tháng 9/2019, trong phiên họp Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc, Bộ trưởng Ngoại Giao Phạm Bình Binh kêu gọi Mỹ dỡ bỏ cấm vận Cuba. Theo quan điểm của đám bò đỏ này thì cần chửi Phạm Bình Minh, vì “nhà bao việc” Bãi Tư Chính không nói, Trung Quốc xâm lược không dám nhắc.

– Đám bò đỏ còn nói biểu tình Hong Kong là đập bể “cái nồi cơm”. Một dân tộc mà nam thanh nữ tú chỉ chăm chăm gục mặt vào miếng ăn, không trăn trở trước thời cuộc, không dám dấn thân hi sinh cho xã hội nên cái dân tộc ấy mới nát như thế này. Thuốc giả, gạo giả, học giả, đạo đức giả,… có cơ hội hoành hành.

– Chúng bảo người biểu tình Hong Kong bạo động, nhưng chúng chẳng biết là trước đó người Hong Kong đã biểu tình rất ôn hòa, nhưng không hiệu quả.

Chúng nói người biểu tình dùng bom xăng, nhưng chúng không đếm xỉa đến việc cảnh sát dùng lưu đạn cay có chất độc đioxin, nước có hợp chất ăn da như axit. Hơn nữa, bom xăng chỉ để phòng ngự, cản bước cảnh sát đàn áp chứ không phải dùng để tấn công.

– Chúng nói Luật dẫn độ đã được bãi bỏ, nhưng người Hong Kong vẫn biểu tình là do bị ngoại bang kích động, giật dây. Chúng không hiểu ngoài chấm dứt Luật dẫn độ, người Hong Kong còn có 4 yêu cầu khác, trong đó có yêu cầu chính quyền thả những người đã bị bắt và xin lỗi những người bị vu khống.

– Chúng bảo người Hong Kong biểu tình vì giá nhà tăng cao, xã hội phân hóa giàu nghèo,… Rõ ràng thì những lý do này là chính đáng để người dân đứng lên làm cách mạng. Tuy nhiên đây chỉ là điều kiện cần chứ không phải điều kiện đủ trong động cơ biểu tình của người Hong Kong.

Thực tế đúng là giá nhà tại Hong Kong bị đẩy lên cao, do các quan chức Trung Quốc đổ xô sang thành phố này mua nhà, rửa tiền. Ngoài ra hàng hóa cũng đắt vì người Đại Lục sang du lịch và mua đồ. Tuy nhiên, nếu đó là lý do biểu tình thì số lượng tiểu thương, người thu nhập thấp phải rất đông đảo, bởi đây là những người bị tổn thương nhiều nhất. Nhưng không, thành phần chính trong cuộc biểu tình tại Hong Kong chủ yếu là sinh viên – những tri thức trẻ có tương lai rộng mở. Thậm chí, nhiều người bỏ cả quốc tịch Anh để có thể đóng góp nhiều hơn cho phong trào khi công khai ứng cử Nghị sĩ. Đó là chưa kể đoàn biểu tình có sự hiện diện của tỷ phú, giới công chức trung lưu,…

Thực tế này cho thấy người biểu tình Hong Kong đang đấu tranh cho một mục tiêu cao đẹp hơn là những nhu cầu vật chất bình thường. Họ muốn dân chủ và quyền tự trị thật sự. Bởi nếu thiếu điều đó, Hong Kong sớm muộn gì cũng bị Trung Quốc biến thành Tân Cương, Tây Tang – những nơi mà hàng triệu người dân bị đưa vào trại cải tạo nhốt như con thú, bị đánh đập tàn nhẫn, bị thu hoạch nội tạng.

Tạm vậy!