Archive for the ‘Báo chí’ Category

LƯƠNG TRI CON NGƯỜI VÀ SỰ TỰ DIỄN BIẾN .Đỗ Ngà

Tháng Bảy 18, 2019

Để có những con người ngồi trong Quốc hội và Hội Đồng Nhân Dân gồm những đảng viên đảng cộng sản, thì nhân dân phải mất 3600 tỷ để đảng diễn vở kịch “Bầu Cử”- một vở kịch mà Đảng lên kịch bản trước đó với ctên gọi là “cơ cấu” hoặc “Quy hoạch nhân sự”. Kết quả của vở kịch 96% đảng viên ĐCS trong Quốc hội, hầu hết trong họ là quan chức các lớn trong chính quyền, và 4% là người không phải đảng viên ĐCS. Nói là không phải đảng viên, nhưng không có nghĩa họ là người của dân thật sự mà vẫn là người của đảng, nói lời ủng hộ cho Đảng. Trong Quốc hội, thật sự không biết chỗ nào giành cho tiếng nói nhân dân lọt vào nữa.

Mỗi một địa phương có một trưởng đoàn đại biểu quốc hội, người làm trưởng đoàn là người quyền lực nhất địa phương đó – tức bí thư tỉnh hoặc thành phố. Từ trong tổ chức, mọi người có thể thấy, trưởng đoàn đại biểu quốc hội là người nhận chỉ thị của Trung Ương Đảng về họp phổ biến cho thành viên đoàn, và những người này lên Quốc hội dựa theo những thứ đã triển khai trước đó mà giả vờ bàn rồi gật thôi. Để thêm mắm thêm muối cho Quốc hội này, họ cũng tạo ra những người nói lên ý kiến trái chiều. Bằng cách nào? Bằng cách, trưởng đoàn đại biểu Quốc hội chỉ thị cho một vài khuôn mặt quen thuộc đứng lên nói lời phản biện. Mục đích chỉ thị những kẻ phản diện trong Quốc hội này rất quan trọng: thứ nhất, nó tạo ra một vở kịch màu dân chủ để qua mặt nhân dân; thứ nhì nó xoa dịu lòng dân. Và vì thế, tuy vẫn lác đác có ý kiến trái chiều trong Quốc hội nhưng chắc chắn không bao giờ có chuyện những phản biện đó được Quốc hội thông qua.

Để chuẩn bị vở diễn, trước khi Quốc hội nhóm họp, thì ĐCS cho tổ chức Hội Nghị Trung Ương để triển khai ý đồ của Bộ Chính Trị. Sau đó những ông trưởng đoàn đại biểu về địa phương chỉ huy đoàn đại biểu Quốc hội của địa phương mình nói gì, và gật gì. Thế là các thành viên của đoàn đại biểu Quốc hội địa phương mang những thứ đã được quán triệt ấy đến Quốc hội diễn cho nhân dân xem.

Có một chuyện hết sức buồn cười ở chỗ, Hội Nghị Trung Ương là ngày họp lên kịch bản chỉ mất nhiều nhất là 6 ngày, thế nhưng kỳ họp Quốc hội thì thời gian diễn mất từ 20 ngày đến 30 ngày. Vì thế những chủ trương lên kịch bản ở Hội Nghị Trung Ương khi mang ra Quốc hội, những diễn viên này diễn chỉ chừng 6 ngày là xong, còn lại một thời gian rất dài họ không có kịch bản để diễn. Chính vì thế nên những diễn viên này mịa phịa ra chuyện tào lao để diễn hết sức hài hước.

Mỗi ngày cái Quốc hội như sân khấu kịch này tốn 1 tỷ đồng để bàn chuyện ruồi bu. Ở kỳ hóp Quốc hội vừa qua, khi hết kịch bản đám diễn viên ấy đã đem mông háng Ngọc Trinh ra bàn. Bàn hết chuyện mông háng Ngọc Trinh mà quỹ thời gian còn quá nhiều, thế là họ lại phịa ra cái “ngày của đàn ông” để mà bàn. Hết chuyện “ngày của đàn ông” thì cũng còn thời gian quá nhiều, thế là có anh diễn viên nào đấy lại phịa ra “phí chia tay” vv.. Nói chung, khi hết việc Đảng giao họ cố tình nói xàm cho hết thời gian dự trù, mà cứ mỗi ngày trôi qua như vậy họ đốt hết 1 tỷ đồng tiền thuế của dân. Nếu là người có lòng tự trọng, khi nhìn vào những trò hề vô bổ mà đốt tiền dân như thế này, ắt hẳn sẽ thấy phẫn nộ vì thì nó quá khốn nạn.

Mới đây Bà Nguyễn Thị Kim Ngân có thú nhận “Kỳ vừa rồi có phiên họp Quốc hội vắng tới 100 đại biểu” cho thấy, trong 465 đại biểu thì có người cũng thấy họ đã làm chuyện vô ích nên họ đã nghỉ không đi. Tôi cho rằng, những con người này có nhận thức khá hơn những con người đều đều vác mặc đến chỗ gọi là “Quốc hội” đó để diễn. Diễn những vỡ kịch vô bổ nhưng đốt hàng tỷ đồng tiền tiền tươi thóc thật của nhân dân, thì người có lương tri nào cũng thấy xấu hổ.

Thật ra, để đi họp Quốc hội rất sướng, mỗi đại biểu được cấp kinh phí, được lo chỗ ở vv.. nói chung được lo đến tận răng từ tiền thuế của dân. Vả lại ra Hà Nội họp Quốc hội, thì đó cũng là cơ hội để những diễn viên ấy được đi chơi, được tham quan đây đó ở Hà Nội. Thế nhưng kỳ họp vừa rồi lại có đến 100 người vắng mặt? Chính cái vắng mặt này đã cho thấy, đâu đó từ trong suy nghĩ, những con người này đang tránh né sự khốn nạn mà đảng đã dựng lê để lừa đảo nhân dân. Vắng họp, nhưng đó một tín hiệu cho tháy họ họ đang tự diễn biến chăng? Rất có thể họ tự diễn biến, không phải họ diễn biến bởi “thế lực thì địch” nào tác động, mà là họ tự diễn biến bởi trong họ còn sót lại chút lương tri của của con người đích thực.

Thực sự, chỉ cần có chút lương tri, con người CS sẽ tự diễn biến chứ chẳng phải cần đến thế lực nào tác động. Bởi vì, sống với CS là sống chung với giả dối và gian ác. Cho nên không cần chửi Cộng Sản, chỉ cần nói sự thật có cơ sở thì sẽ thúc đẩy tự diễn biến xảy ra trong ĐCS mà thôi. Khi tự diễn biến xảy ra, nòng súng và thanh gươm của ĐCS sẽ bị hoen rỉ và mục nát. Đó là một con đường đấu tranh lợi hại. Hãy kiên trì, đừng nóng vội.

– Đỗ Ngà –
http://www.donga.blog/…/luong-tri-con-nguoi-va-su-tu-dien-b…

TUYÊN BỐ MÀ NHƯ KHÔNG. Ls Luân Lê

Tháng Bảy 18, 2019

Đọc xong thông cáo và tuyên bố này của Bộ Ngoại giao tôi không hiểu sự kiện trên biển gần đây là thế nào: xảy ra ở đâu, với ai và vấn đề của nó là gì?

Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Lê Thị Thu Hằng

Chúng ta bảo vệ chủ quyền của quốc gia, vùng biển, đảo, thềm lục địa chẳng lẽ bằng những ngôn từ và những tuyên bố chung chung không có bất cứ thông tin cụ thể hay chính xác sự kiện đang tồn tại ở đây là gì!

Chức năng của tuyên bố đã bị làm cho trở nên gần như vô nghĩa, nó không tuyên bố với bất cứ chủ thể cụ thể nào và về sự kiện pháp lý (hay xung đột, tranh chấp) nào. Nó đã tuyên bố rằng nó là một tuyên bố không xác lập bất cứ vấn đề gì đối với các căng thẳng “gần đây” mà không thể biết nó ra sao.

Sự tuyên bố về chủ quyền, quyền chủ quyền, quyền tài phán của quốc gia phải rõ ràng về chủ thể, sự kiện và tuyên bố về hành động tương ứng của mình. Nếu không, nó không có bất cứ thông điệp hay giá trị nào, nó chỉ như những phát súng được nhắm mắt để bắn vô định lên trời trong khi kẻ cướp thì đang nghênh ngang cướp bóc trắng trợn cả gia sản ngay trước mắt.

Cuối cùng, tuyên bố của Việt Nam là gì, với ai và về sự kiện nào đã hoặc vẫn đang tiếp diễn ngay trên vùng thềm lục địa của Việt Nam?! Tôi không hiểu là làm sao lại đưa ra một tuyên bố chính thức như thế này, khi nó không giúp cho bất cứ ai tiếp nhận thông tin hiểu được điều mà nó muốn đề cập hay nhắc tới.

Bảo vệ chủ quyền đất nước trước các sự kiện nghiêm trọng bằng những tuyên bố như vậy?

https://nld.com.vn/thoi-su/nguoi-phat-ngon-len-tieng-ve-dien-bien-gan-day-o-bien-dong-2019071616030967.htm?fbclid=IwAR0kRixtDmozhVophAm4r_b4ykjWCR2ZTj6p0c0EWWGVnTz3TAR_L5u0zw0

TPHCM CỐ LỜ TỘI PHẠM CỦA LÊ TẤN HÙNG, NHƯNG LƯỚI TRỜI TUY THƯA – KHÓ LỌT! .Mai Bá Kiếm

Tháng Bảy 17, 2019

Lê Tấn Hùng, em ruột Lê Thanh Hải, bị bắt ngày 6/7/2019. Ảnh: Website Bộ Công an

“HOÀNG GIA” LÊ THANH HẢI:
Ngày 17/10/2015, Đại hội ĐB Đảng bộ TPHCM lần thứ 10 không bầu chức danh Bi thư Thành ủy, và Bộ Chính trị phân công Lê Thanh Hải “chỉ đạo” Thành ủy.Ngay sau đó, BCH Đảng bộ khóa 10 bầu Võ Văn Thưởng làm phó bí thư thường trực “điều hành hoạt động” của Thành ủy.Ngày 5/2/2016, Bộ Chính trị phân công Đinh La Thăng vào làm Bí thư Thành ủy, điều Võ Văn Thưởng ra Trung ương phân công làm TB Tuyên giáo, Lê Thanh Hải đã hả họng khóc như mưa! Điềm xấu!Bấy giờ, vợ Lê Thanh Hải là PGS. TS Trương Thị Hiền (Nguyên Giám đốc Học viện Cán bộ TPHCM) đã về hưu (từ 1/1/2015).


Còn hai thân thuộc mà Lê Thanh Hải phải cưu mang là “bào đệ” Lê Tấn Hùng (Bí thư đảng ủy, Tổng giám đốc TCT Nông nghiệp Sài Gòn – SAGRI) và “thái tử” Lê Trương Hải Hiếu (Chủ tịch Q.12).


Trước thế lực của nhóm lợi ích của Lê Thanh Hải để lại, Bí thư “được phân công” Đinh La Thăng “biết phải thỏa hiệp”, nên đề xuất BBT TƯ chỉ định “thái tử” Lê Trương Hải Hiếu “tham gia” BCH ĐB TPHCM khóa 10.
Ngày 25/5/2016, nhân dân vô cùng thất vọng, khi Đinh La Thăng trao QĐ chỉ định Hiếu làm Thành ủy viên “ngang hông”!Nhưng từ đây, có nhiều đơn tố cáo 3 Hờ: Hiền, Hùng, Hiếu với nhiều sai phạm cụ thể.
ĐIÊM KHÔNG LÀNH:
Song song với việc các đệ ruột của Lê Thanh Hải bị bắt (Nguyễn Hũu Tín, Nguyễn Thành Tài, Đào Anh Kiệt…), “Hoàng tộc” Lê Thanh Hải cũng bị “văng miểng” nhẹ.Tháng 5/2018, BTV Quận ủy Quận 12 đã quyết định kỷ luật “thái tử” Lê Trương Hải Hiếu bằng hình thức khiển trách, vì quan hệ tình cảm với một phụ nữ và có con chung, nhưng chậm báo cáo với tổ chức.
Tháng 10/2018, Kết luận thanh tra TPHCM khẳng định Tư vấn quản lý dự án có dấu hiệu ‘thông đồng’ với Tư vấn đấu thầu trong việc triển khai xây dựng gói thầu hàng trăm tỷ tại Học viện Cán bộ TP.HCM, mà viện trưởng là Trương Thị Hiền, vợ Lê Thanh Hải.
Ngảy 23/3/2017, Thanh tra TPHCM đã quyết định “thanh tra toàn diện” SAGRI của “bào đệ” Lê Tấn Hùng.THANH TRA TP GIƠ CAO, UBND TP ĐÁNH KHẼ.Từng là Chỉ huy phó rồi trưởng LL TNXP (2004-2014), nên khi về làm TGĐ SAGRI, Lê Tấn Hùng đã ưu ái “cứu bồ” các công ty của LL TNXP:
1/ Lê Tấn Hùng tự ý bỏ 97,8 tỷ đồng mua công ty ADECO của Công ty CP TNXP khi UBND TP chưa chấp thuận.2/ Lê Tấn Hùng ký HĐ khống với Công ty CP Du lịch TNXP trị giá 4,97 tỷ đồng, (và ký HĐ khống với Cty TM DV Hòa Bình Quốc tế trị giá 8,736 tỷ đồng)Ngày 19/10/2017, Thanh tra TP kết luận Lê Tấn Hùng và bà Nguyễn Thị Thúy (kế toán trưởng) là ký và chi khống 13,346 tỷ đồng cho cán bộ, người lao động đi học tập nước ngoài theo 2 HĐ kể trên.Ngoài ra, Thanh tra TP còn kết luận Lê Tấn Hùng đã chi 5,2 tỷ đồng để may đồng phục cho CBCNV, nhưng không có danh sách phát đồng phục và người ký tên nhận đồng phục.Vậy mà, tháng 3/2018, UBND TP chỉ ra QĐ “khiển trách” Lê Tấn Hùng.
Trong khi, Tổng kiểm toán Nhà nước Hồ Đức Phớc đã thông báo kết quả kiểm toán báo cáo tài chính, các hoạt động liên quan đến quản lý, sử dụng vốn, tài sản nhà nước năm 2017 tại SAGRI, tiếp tục chỉ ra nhiều sai phạm khác liên quan đến Lê Tấn Hùng.
Sau đó, Thanh tra TPHCM phải thanh tra lần hai đối với SAGRI, và trước khi ra Kết luận 05/LT-TTTP-P7 ngày 21/2/2019, PCT UBND Lê Thanh Liêm đã lật đật kỷ luật Lê Tấn Hùng bằng hình thức “cảnh cáo”, cho có vẻ “mạnh tay”.Đến ngày 19/6/2019, Chủ tịch UBND TP Nguyễn Thành Phong ký quyết định kỷ luật cách chức Tổng giám đốc SAGRI Lê Tấn Hùng.
Sáng 29/6/2019, tham luận tại hội thảo khoa học do Thành ủy TPHCM tổ chức, Lê Thanh Hải cho rằng vẫn còn một bộ phận cán bộ,v đảng viên dao động về phẩm chất chính trị, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, suy thoái, sa sút về phẩm chất đạo đức.
Và đúng quy trình ngày 6/7/2019, Bộ Công an vào bắt Lê Tấn Hùng và di lý máy bay ra Hà Nội… đó! Niềm tin yêu hy vọng của củi to, hôm nay và mai sau!
Nguồn.https://www.facebook.com/bakiem.mai/posts/1120339434824592

SỰ NGUỴ BIỆN CỦA ÔNG HOÀNG HẢI VÂN .Trung Bảo

Tháng Bảy 17, 2019

Trong bài viết của Hoàng Hải Vân về sự kiện ở bãi Tư Chính, có nhiều lỗi nguỵ biện, do đó đã khiến ông ấy viết ra những điều đi ngược với các nguyên tắc của nghề báo.


Ngay trong khổ đầu tiên, ông Sánh khẳng định “nhiều chiến binh mạng dùng bàn phím định xông ra bãi Tư Chính cứu nước”. Đây là lối viết xách mé thiếu sự lương thiện và “dán nhãn” cho những người đang lên tiếng trên mạng về sự kiện Tư Chính nhằm tạo ra ấn tượng họ chỉ là những người chỉ “cào bàn phím” – như cách nói quen thuộc của các dư luận viên, chứ không trả lời được những điều mà người ta đưa ra.


Lối viết này là sự tấn công cá nhân, loại nguỵ biện thấp kém nhất trong các loại nguỵ biện. Ông Sánh, trong các bài viết của mình, thường dẫn các tư tưởng triết học Đông – Tây kim cổ, lại dùng ngay cách nguỵ biện thấp kém này ngay trong phần mở đầu bài viết. Cho thấy ông ta chỉ dùng chữ nghĩa để loè bịp thiên hạ chứ những tư tưởng triết học cao đẹp này không thấm được vào ông ấy.


Trong phần tiếp theo, ông khẳng định tàu thăm dò Trung Quốc đang thăm dò dầu khí trong thềm lục địa của Việt Nam. Ông cũng dẫn luật Biển về Vùng Đặc quyền Kinh tế (Exclusive Economic Zone – EEZ). Từ đó, ông cho rằng việc thăm dò dầu khí của tàu Trung Quốc đã bị “ta giám sát” và sự giám sát ấy là “chuyện quân sự báo chí cần gì phải biết”.
Đây chính là lối nguỵ biện kết luận ẩu thường thấy ở những dư luận viên có chút đầu óc, ông khá hơn ở đoạn này, dùng để bịp thiên hạ sau khi tung ra một mớ xà bần kiến thức góp nhặt.


Đúng là theo luật Biển, tàu bè được phép đi qua lại trong EEZ nhưng ông ta đã khẳng định, tàu Trung Quốc đến để thăm dò dầu khí. Do đó, việc giám sát – can thiệp đối với những xâm phạm vào EEZ của Việt Nam thì bất kỳ người dân nào cũng có quyền được biết. Không ai đòi hỏi báo chí phải đưa tin kế hoạch tác chiến, trực chiến, hay biện pháp can thiệp cụ thể. Đó là những bí mật quân sự mà luật đã nghiêm cấm báo chí thông tin.


Đưa tin có sự xâm phạm của tàu Trung Quốc đối với EEZ của Việt Nam và hoạt động can thiệp của lực lượng chấp pháp Việt Nam là điều nhà báo nào cũng phải thực hiện. Từ chối điều đó là từ chối trách nhiệm đưa tin của nhà báo. Cố dùng sự nguỵ biện để lu lấp việc ấy rồi kết luận ẩu “báo chí cần gì phải biết” là tự nhận vai trò của một tuyên truyền viên.


Ông Sánh công khai hạ nhục những chiến sĩ Cảnh sát biển Việt Nam khi gọi họ là “mạ thủ” tức bọn chuyên đi chưởi bới tục tằn để trêu tức đối phương. Những cảnh sát biển Việt Nam đang căng mình đối đầu với lực lượng mạnh hơn, đối diện với sinh tử để bảo vệ vùng đặc quyền kinh tế của tổ quốc. Họ tuyệt đối không phải là lực lượng thấp hèn chỉ đi chửi bới nhục mạ. Họ, danh nghĩa là lực lượng bán quân sự nhưng ai cũng biết được biên chế như một binh chủng thuộc quân chủng Hải quân, có lực lượng, khí tài và phương án tác chiến với nhiệm vụ bảo vệ biển đảo của tổ quốc.
Tuyệt đối không thể có chuyện “mở quần vạch cu đuổi đám cóc nhái” hay “vung ‘cac’ vung ‘lon’ lên tàu chúng nó” như cách ông Sánh hạ nhục họ. Nếu có, làm sao những máy quay trên tàu Trung Quốc lại chịu bỏ qua mà không mang ra bêu rếu quân đội Việt Nam trước thế giới? Đây là một sự vu khống trắng trợn của ông Sánh với quân đội Việt Nam.
Ông Sánh nhiều lần khoe từng là lính nhưng với khổ cuối trong bài viết của ông, tôi đề nghị Bộ Tư lệnh Cảnh sát biển có ý kiến chính thức về điều xằng bậy mà ông ta cố ý gán ghép. Không cần là luật sư, tôi cũng nhận ra dấu hiệu vi phạm điều 258 Bộ luật Hình Sự trong bài viết của ông Sánh, “lợi dụng quyền tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích của tổ chức và cá nhân”, ở đây cụ thể là danh tiếng – uy tín của lực lượng Cảnh sát biển, là danh dự quân nhân của những chiến sĩ Cảnh sát biển đang chiến đấu bảo vệ biển đảo.
Ông Sánh tuyệt đối không còn là nhà báo. Không phải bởi ông đã bị rút thẻ nhà báo. Một nhà báo không được công nhận bởi cái thẻ do nhà nước cấp. Một nhà báo được công nhận bởi bài viết và bị phủ nhận cũng bởi bài viết.
Trung Bảo
#hoanghaivan#boibut#tuchinh#duluanviengierach
Ps: Chắc chắn ông Sánh sẽ block tôi sau bài viết này. Điều đó chẳng có ý nghĩa gì vì tôi đã unfriend ông ta từ lâu khi thấy vào likes bài viết vu khống cá nhân tôi của thằng Thổ Tả vô học. Chẳng hề gì, dù ông Sánh là người đã phỏng vấn và nhận tôi về báo Thanh Niên làm phóng viên 13 năm về trước.
Nguồn.https://www.facebook.com/trung.bao/posts/10214406226125135?notif_id=1563301794869088&notif_t=notify_me

SỰ NGU DỐT THẬT QUÁ NGUY HẠI. Ls Luân Lê

Tháng Bảy 17, 2019

Sự ngu dốt (về luật biển, các khái niệm cơ bản và cách xác định các vùng chủ quyền hoặc quyền chủ quyền, quyền tài phán, lãnh hải, thềm lục địa, đia qua vô hại…) được thể hiện rõ nét trong lời viết này của một tên được gọi là nhà báo mà tôi đã từng viết một bài về bài viết khốn tệ khác trước đó của hắn.

Sự ngu dốt dẫn đến hèn nhược hoặc sẵn sàng đồng thuận bán nước là rất gần, thậm chí là đồng dạng hoàn toàn, với nhau, nhưng lại được nguỵ trang dưới vỏ bọc của truyền thông tự do.

Tôi không hiểu sao hắn lại có thể là nhà báo với cái đầu và nhận thức như vậy và còn lắm người đọc những điều xảo trá và nguỵ ngôn, ngu dốt hắn viết. Sao lại có thể viết được ra những điều này, sự tối đa về thiếu hiểu biết và sự tối thiểu về phẩm chất làm người đối với quốc gia?

NHỮNG LỜI CUỐI CÙNG CỦA THẦY HOÀNG TỤY .Nguyên Ngọc

Tháng Bảy 16, 2019

Ngày mồng 7 tháng 6 năm 2019, ba anh em chúng tôi, Phạm Duy Hiển, Chu Hảo và tôi, đến thăm Thầy Hoàng Tụy ở nhà Thầy tại ngõ 260 Đội Cấn Hà Nội. Thầy Hoàng Tụy ốm nặng đã nhiều tháng, những dịp ba anh em cùng có mặt ở Hà Nội thế nào cũng rủ nhau sắp xếp cùng đến thăm Thầy. Tôi là học trò của Thầy Tụy hồi năm 1947 khi học Chuyên khoa Toán ở trường Lê Khiết, Quảng Ngãi; anh Phạm Duy Hiển là học trò Thầy Tụy khi Thầy dạy môn Thiên văn ở Đại học, một điều ít ai biết; anh Chu Hảo tuy không học trực tiếp với Thầy Tụy nhưng cũng luôn tự coi mình là học trò của Thầy.

Hôm chúng tôi đến thăm, Thầy Tụy vừa ở bệnh viện Việt Pháp về nhà. Trước đó, Thầy đã trở bệnh rất nặng, có lúc hầu như không còn biết gì, phải vào viện ngay. Chị giúp việc vẫn theo sát chăm sóc Thầy kể: Ở viện mấy hôm, lúc tỉnh lại Thầy hỏi: “Trí tuệ của tôi nó đi đâu mất rồi?”.

Khi chúng tôi đến nhà, Thầy đang nằm trên ghế đi-văng, đã khá tỉnh táo hơn, Thầy nhận ra tất cả anh em chúng tôi, gọi tên từng người. Chúng tôi lưu luyến ngồi lại với Thầy gần một tiếng đồng hồ. Thầy nói vẫn khó nhọc, chậm rãi, ngắt quãng, nhưng nói nhiều. Các anh chị con Thầy trong nhà bảo từ khi ốm nặng chưa bao giờ Thầy nói nhiều thế, và sau đó cho đến khi mất vào ngày 14 tháng 7, Thầy cũng không nói như thế nữa. Chúng tôi ngồi nghe, hết sức cảm động, có cảm giác Thầy Hoàng Tụy kính yêu của chúng tôi, của chúng ta, đã nói với chúng tôi những lời trăng trối, những lời nhắn nhủ tâm huyết cuối cùng, Thầy cũng nhìn lại vắn tắt mà khái quát sâu sắc cuộc đời mình, cho đến những ngày cuối đời vẫn trằn trọc lo cho vận mệnh đất nước.

Tôi may mắn ghi lại được một clip về những giây phút quý giá bên Thầy. Tôi xin chép lại sau đây, vì nghĩ đây là những lời cuối cùng của một nhà trí thức lớn, vị sĩ phu cao quý thời nay của đất nước gửi lại cho tất cả chúng ta.


LỜI THẦY HOÀNG TỤY

“… Tôi bây giờ không còn sức quan tâm đến chuyện nước nữa rồi… Bây giờ công danh sự nghiệp chỉ là chuyện phù vân… Nhưng kể ra hạnh phúc ở đời cũng khó lắm thay… Nhưng kể ra sống mà trọn được một kiếp cũng thật là khó…

Các anh cùng tuổi cho nên những ngày này vẫn gặp nhau thường xuyên, đó cũng là điều an ủi, còn tôi một mình buồn lắm các anh ơi. Cô độc hết sức.

[Thầy gọi tên từng người] Anh Chu Hảo, anh Nguyên Ngọc, anh Phạm Duy Hiển…

Mọi chuyện ở đời đều là phù vân, nhưng cuộc đời không phải là phù vân. Sống cho phải cuộc đời cũng khó lắm chứ. Tôi nay 92, mọi chuyện hình như đến đây là chấm dứt, nhưng chưa chết. Cuộc đời lắm nháo nhăng, chẳng lẽ đi qua mà chả có ý kiến gì, nhưng mà có ý kiến thì mất lòng nhiều người, tôi cũng đã làm mất lòng nhiều người. Tôi rất buồn nhưng biết làm sao.

Các anh gần nhau có chuyện trò được, còn tôi cô độc một mình buồn lắm các anh ơi, tôi buồn vô cùng… Khi trẻ thì tưởng đến lúc già sẽ khác mà chẳng khác bao nhiêu. Buồn quá, biết làm sao…

Cám ơn các anh.

Người ta nói cuộc đời… cuộc đời là phù vân, không phải đâu… Lỡ biết bao nhiêu việc muốn làm mà không làm được, cho nên rời khỏi cuộc đời này là một nỗi tiếc… cho nên tất nhiên là cũng mong tất cả các bạn tiếp tục con đường… Hồi trẻ tôi lạc quan, bây giờ không phải bi quan nhưng mà cũng hết lạc quan rồi. Có thật sống để mà làm trọn mọi nhiệm vụ trong mọi kiếp thấy cũng không dễ, được cái này thì mất cái kia. Ông Trời cũng đa đoan. Cứ như lẽ tự nhiên thì có lẽ cuộc đời sướng hơn. Tôi bây giờ 92, muốn chết nhưng mà nào có chết được đâu. Nhưng chắc là tôi đi trước các anh. Dẫu sao tình bạn mấy chục năm cũng đáng cho chúng ta ghi lại và trung thành với nó.

Người ta cứ nói công danh sự nghiệp, nhưng tất cả đều là phù vân, còn lại ở đời chỉ là một chút tình thân. Dù sao thì cũng chào các anh trước khi đi.

Dù sao tôi cũng cố gắng sống một cuộc đời trung thực, không bao giờ nói trái lòng mình, dù cho lời nói làm bất bình bất cứ ai, có lẽ đó là ưu điểm của tôi, còn khuyết điểm thì chắc nhiều lắm.

Hồi trẻ tôi tưởng đến tuổi này là nước nhà hoàn toàn độc lập, nhân dân hạnh phúc, thế mà hóa ra khó khăn quá chừng. Nhưng tôi nghĩ có khó mới thật giá trị, chứ như dễ quá thì ai cũng làm được. Cho nên tôi vẫn không thất vọng, vẫn hy vọng một tương lai tươi sáng cho đất nước.

Nguyên Ngọc ghi

16 -7-2019

Hoàng Tuỵ

BÃI TƯ CHÍNH: CHÍNH THỂ VIỆT NAM ĐÃ ‘HÈN VỚI GIẶC’ MẤY LẦN? .Thường Sơn

Tháng Bảy 16, 2019

Vụ Trung Quốc điều tàu HD-8, được hộ tống bởi hai tàu hải cảnh, bất thần xâm nhập khu vực bãi Tư Chính ở vùng biển đông nam Việt Nam vào tháng 7 năm 2019 để ‘thăm dò dầu khí’ đã chỉ được báo nước ngoài đưa tin, trong lúc giới tuyên giáo và báo chí nhà nước Việt Nam vẫn duy trì thói câm nín như đã từng câm lặng trong rất nhiều lần xảy ra khiêu khích từ Bắc Kinh trên Biển Đông.


Từ năm 2014 Trung Quốc đã sử dụng chiến thuật cho giàn khoan và tàu ‘thăm dò dầu khí’ vào biển Đông để khủng bố tâm lý rệu rã của chính thể bị cộng đồng lên án là ‘hèn với giặc, ác với dân’.
Tháng 5 năm 2014, giàn khoan Hải Dương 981 của Trung Quốc đã lần đầu tiên tấn công vào Biển Đông, chen lấn vào vùng hải phận của Việt Nam và như một cú tát tai nổ đom đóm vào mặt Bộ Chính trị ở Hà Nội, nhất là với những quan chức Việt vẫn còn mộng mị ngủ ngày mà đã biến thành cơn mê sảng bi kịch trong thói đu dây quốc tế giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ. Vào thời điểm đó, đã xuất hiện những kế hoạch khai thác dầu khí ở giữa Tập đoàn Dầu khí Việt Nam với những đối tác nước ngoài là Repsol tại mỏ Cá Rồng Đỏ ở vùng biển Đông Nam, với Tập đoàn dầu khí Rosneft của Nga tại mỏ Lan Đỏ, cũng như bắt đầu có kế hoạch thăm dò khai thác với tập đoàn dầu khí khổng lồ ExxonMobil của Mỹ tại mỏ Cá Voi Xanh ở vùng biển Quảng Nam, Quảng Ngãi.
Biến cố Hải Dương 981 đã kéo dài suốt vài tháng và gây ra một cơn chấn động lớn trong nội bộ đảng CSVN. Nhưng trong lúc toàn bộ đảng này không hề dám có một phản ứng ra mặt nào mà chỉ im thin thít, còn quốc hội cũng không phát ra nổi một nghị quyết về Biển Đông mà chỉ nói như vẹt về từ ngữ ‘tàu lạ’, hàng chục ngàn người dân Việt Nam đã rùng rùng phẫn nộ xuống đường biểu tình để phản kháng cú khiêu khích của Trung Quốc thông qua Hải Dương 981. Khi đó, một lần nữa châm ngôn ‘hèn với giặc, ác với dân’ đã ứng nghiệm: làn sóng biểu tình này đã bị chính quyền và công an Việt Nam đàn áp thô bạo và dã man.
Vào cuối tháng 7/2017, đã xảy thêm một vụ “nhục quốc thể” nữa, khi chính quyền Việt Nam phải “giương cờ trắng” và yêu cầu ngừng hoạt động thăm dò khí đốt của Repsol ngay tại Bãi Tư Chính mà luôn được Bộ Ngoại giao Việt Nam chiến đấu võ miệng “thuộc vùng chủ quyền không tranh cãi của Việt Nam”. Dù chưa bao giờ giới tuyên giáo hay Bộ Ngoại giao Việt Nam dám nói toạc về cái nguồn cơn sâu xa của vụ “nhục quốc thể” ấy, nhưng vụ “giương cờ trắng” này lại trùng hợp với tin tức quốc tế cho biết sau khi Bắc Kinh đe dọa sẽ tấn công một số căn cứ quân sự của Việt Nam ở quần đảo Trường Sa nếu Việt Nam cho phép Repsol tiếp tục khoan thăm dò dầu khí.
Vào thời gian trên, cho dù có muốn loan tải những thông tin trên kèm theo thái độ phẫn nộ, một số tờ báo nhà nước cũng bị Ban Tuyên giáo trung ương – cơ quan nổi tiếng với biệt danh “vòng kim cô” – cấm cản. Chính thể độc đảng ở Việt Nam đã giấu biệt thông tin được coi là quá sức nhạy cảm này và như co rúm trong nỗi sợ hãi của lịch sử “ngàn năm Bắc thuộc” lẫn và hiện tại “mười sáu chữ vàng”.
Sau vụ “giương cờ trắng” lần đầu ở Bãi Tư Chính vào tháng Bảy năm 2017, trong cơn quẫn bách mất ngủ lẫn mất ăn, Hà Nội đã một lần nữa phải “cầu viện” Hoa Kỳ, mà cụ thể là kêu gọi một sự hỗ trợ từ hải quân Hoa Kỳ. Tướng Ngô Xuân Lịch – Bộ trưởng quốc phòng Việt Nam – được giao nhiệm vụ sang Washington để thuyết phục Bộ trưởng quốc phòng Mỹ James Mattis hỗ trợ hải quân.
Thế nhưng những gì mà hải quân Mỹ đã tiếp cận Biển Đông vẫn không khiến cho giới chóp bu Việt Nam hết run sợ trước Trung Nam Hải. Giờ đây, kịch bản thất bại đến mất ngủ ở Bãi Tư Chính đang lặp lại, khiến giới chóp bu Việt Nam mất ăn dầu khí ngay trên vùng lãnh hải của mình và càng bế tắc trong cơn ác mộng những khoản nợ nước ngoài đang ập đến như sóng thần Biển Đông.
Trong khi đó, những thước phim lịch sử “ngư dân bám biển, hải quân bám bờ” vẫn được nhăn nhở chiếu lại. Từ nhiều năm qua, đã không có bất cứ trường hợp ngư dân Việt nào bị tàu Trung Quốc bắn giết được Bộ Quốc phòng Việt Nam công bố kết quả điều tra, bất chấp cơ quan bộ này hàng năm chi xài đến 5 tỷ USD tiền do dân phải è cổ đóng thuế.
Nguồn.VNTB

CHƠI VỚI TRUNG QUỐC, CHỈ CÓ MẤT! .Đoàn Bảo Châu

Tháng Bảy 16, 2019

Có nhiều bạn nhắc tôi viết về căng thẳng giữa tầu hải giám Trung Quốc và Việt Nam ở gần bãi Tư Chính. Tôi chưa viết không phải là tôi không biết. Mà khi đã viết là tôi muốn nhìn vào một góc sâu sắc, đáng nói hơn thay vì chỉ đưa tin hời hợt. Tin tức các bạn đã nắm được rồi, nhiều người đã viết, tôi sẽ không nhắc lại mà chỉ muốn chỉ ra những điều cần nói.


Bài viết này không chỉ về sự việc đang diễn ra mà về quan hệ Việt – Trung nói chung, được mất trong mối quan hệ ấy, thái độ của chính quyền Việt Nam với thằng hàng xóm to xác và với người dân Việt Nam.
1. Quan hệ Việt – Trung: Tôi đã viết mấy bài với tiêu đề Con Sói Trung Cộng. Phần này tôi chỉ nhắc các vị lãnh đạo VN một điều rất quan trọng là bất cứ nước nào có quan hệ với Trung Quốc thì về lâu dài đều có hại. Khi lãnh đạo TQ miệng cười tươi, kêu anh em hữu hảo thì đấy chính là lúc chúng ta mất mát nhiều nhất. Hoàng Sa là một ví dụ. Lãnh đạo TQ bao giờ cũng nói một đằng, làm một nẻo. Mồm bảo hai bên phải tôn trọng hiệp định này, hiệp ước kia về biển nhưng ngay lúc ấy hay ngay sau ấy sẽ tuyên bố kiên quyết bảo vệ quyền lợi của TQ trên biển Đông.
Tất nhiên, đấy là một thứ quyền lợi đã ăn cướp được hay sẽ ăn cướp được. Ăn cướp đã trở thành một chiến lược lâu dài của lãnh đạo TQ và chúng sẽ tiếp tục xây dựng đảo nhân tạo, ngang nhiên coi biển Đông là ao nhà của chúng.
Trong chiến tranh Bắc Nam, miền Bắc phụ thuộc vũ khí, lương thực từ Trung Quốc, Liên Xô, Miền Nam nhận đô la, vũ khí từ Mỹ. Về lý tưởng cộng sản cũng du nhập. Giờ đây kinh tế Việt Nam phụ thuộc rất nhiều vào thị trường TQ. Tóm lại ta là một nước nhỏ, luôn phụ thuộc vào ngoại bang. Nhưng trong lịch sử mấy nghìn năm trước không có việc ấy. Ông cha ta chẳng những tự lực tự cường mà còn chống trả một cách anh dũng sự xâm lược của TQ. Điều này cho thấy vị thế đất nước trên mặt bằng nhân loại thực chất là kém cỏi, một sự suy thoái chứ không phải như mấy vị lãnh đạo hay phát biểu một cách tự hào.
Hãy nhớ, phụ thuộc vào kẻ thù thì chỉ lợi bất cập hại! Chơi với TQ thì ta đã mất, đang mất và sẽ mất nhiều.
2. Thái độ với TQ: Nếu các vị lãnh đạo nhìn ra điều ấy thì sẽ có một thái độ khác với TQ. Đừng mang cái lý luận nó mạnh, mình yếu ra để biện minh cho sự hèn hạ, né tránh xung đột. Hãy nhớ TQ có triết lý: Lấn được thì lấn mà chúng sẽ lấn liên tục, lấn dài dài. Nếu cứ mang cái lý luận hèn hạ ấy ra thì cha ông chúng ta đã để mất nước từ lâu rồi.
Vậy hãy nêu câu hỏi tại sao chúng ta yếu hơn với TQ quá nhiều vậy? Nếu các vị lãnh đạo biết xót xa khi Hoàng Sa mất, khi một phần Trường Sa mất và khi TQ ngang nhiên tuyên bố liếm trọn biển Đông thì sự ứng xử với đám quan chức tham nhũng cũng sẽ khác. Tham nhũng trong một đất nước nhỏ bé, luôn bị TQ rình rập xâm lược thì chính là phản quốc, bởi chúng hút máu, hút năng lượng của chính dân tộc này. Tiền tham nhũng có thể mua tầu chiến, vũ khí. Nếu nhìn khắt khe như vậy thì bao doanh nghiệp nhà nước tiêu tốn hàng nghìn tỉ đồng cũng là một dạng tội phạm cần trừng trị. Doanh nghiệp nhà nước là con cưng, được ưu đãi mà thua lỗ bao nghìn tỉ tiền thuế của dân là có tội.
3. Thái độ với dân:
Nếu các vị nhìn rõ chân tướng lãnh đạo và tham vọng của TQ thì thái độ của các vị với dân cũng khác. Thay vì đàn áp người dân đi biểu tình chống TQ thì các vị sẽ thấy điều ấy là đáng trân trọng.
Ngày nào cũng có những clip cướp đất của dân ở các tỉnh rồi bán đấu giá lại với giá trị gấp một trăm tới vài trăm lần. Dân không ghét chính quyền của các vị mới là lạ. Nếu thật sự là “do dân, vì dân” như các vị hay rao giảng thì hãy nhanh chóng thay đổi luật đất đai về sở hữu toàn dân. Đừng học việc “nói một đằng làm một nẻo” của lãnh đạo TQ.
Cái “sở hữu toàn dân” ấy thực chất chỉ là một thứ cho phép chính quyền câu kết với doanh nghiệp cướp đất hợp pháp của dân. Từ “sở hữ toàn dân” ở đây thực chất là sử hữu của bọn cướp của dân.
Trong xu thế chống TQ trên thế giới, Việt Nam nên tranh thủ để thoát Trung. Chỉ khi làm được vậy thì mới tránh được sự mất mát và vị thế đất nước mới đi lên được.
Đây là bài về căng thẳng ở gần bãi Tư Chính trên tờ South China Morning Post: https://www.scmp.com/news/china/diplomacy/article/3018332/beijing-and-hanoi-stand-over-chinese-survey-ship-mission
Chị Ngân có cười tươi hơn thế nữa thì chúng ta vẫn mất mát thôi.
Nguồn.https://www.facebook.com/704543964/posts/10157278094198965

NIỀM HẠNH PHÚC ĐƠN SƠ, MÁT LÀNH… Mạc Văn Trang

Tháng Bảy 16, 2019

Chủ nhật về quê. Sáng sớm ra chợ làng mua hoa và vài thứ thắp hương cho bà xã. Hoa không có. Dân bảo chỉ Rằm, Mồng Một chợ làng mới bán hoa tươi.

Đành hái một nhành hoa Giấy trong vườn nhà ông anh vậy. Dọc đường ra nghĩa trang thấy nhiều hoa dại màu tím, vàng… rất đẹp, liền hái mỗi thứ một ít, góp vào thành một bó hoa tươi nhiều sắc màu nom vui mắt quá…

Đặt mấy đồ lễ đơn sơ và cắm bó hoa dại vào lọ, khấn bà xã: … Em tha lỗi cho anh nhé, không mua hoa từ Hà Nội về, đành cắm mấy bông hoa dại quê mình… Anh vẫn vụng dại, vô tích sự như ngày xưa ấy! Thôi, đừng giận anh, tội nghiệp!…

Bỗng không biết từ đâu một nàng Bướm nhỏ xinh xinh bay đến đậu vào miệng chai nước, rồi đậu vào bông hoa, và cứ thế lẹ làng di chuyển từ bông hoa này sáng bông hoa khác, không phải để hút mật hoa, mà chỉ đậu trên cánh hoa…

Người duy vật thì bảo, đó là chuyện ngẫu nhiên, có gì đâu! Nhưng lúc đó mình vừa ngạc nhiên thích thú, vừa lâng lâng một cảm xúc bồi hồi khó tả…

Mải ngắm mãi nàng Bướm vừa di chuyển vừa chập chờn đôi cánh, rồi mới sực nhớ, bảo, có phải là em thì đừng bay đi vội, để anh chụp mấy tấm hình nhé. Vội lấy điện thoại. Lúc đầu còn chụp xa, sau chụp gần, chụp sát vào, Bướm vẫn không sợ hãi, bay đi. Chạm khẽ ngón tay vào, Bướm rung rung đôi cánh, như vui thích lắm…

Chừng 15 phút, Bướm bỗng bay lên, lượn quanh lọ hoa một vòng rồi bay ra thảm cỏ mênh mông, lẫn vào những khóm hoa dại đủ sắc màu…

Về nhà khoe với các cháu, con ông anh, mấy đứa bảo, Thím sống khôn, chết thiêng mà… Chả biết sao, được trải nghiệm một xúc cảm mới lạ, lâng lâng tràn ngập tâm hồn, vào buổi sớm mai mùa hè mát rượi giữa làng quê yêu dấu, là một niềm hạnh phúc đơn sơ, mát lành…

15/7/2019
MVT

NHỮNG KẺ NUÔI DƯ LUẬN .Việt Kiến

Tháng Bảy 15, 2019

Có nhiều phán xét đưa ra : Dân ta chỉ tập trung những chuyện LU, LON còn việc bà Ngân đi sang Tàu ký kết, thỏa thuận những gì thì họ lại không quan tâm. Tôi cũng có cảm giác đúng như vậy.

Ảnh copy trên Facebook


Hôm nay tôi phát hiện ra Sự thật động trời, thì tôi không còn trách nhân dân nữa. Vì đã có lực lượng Dư luận viên, trà trộn vạo đội ngũ đấu tranh dân chủ đi làm việc đánh lừa người dân . Đó là việc Nuôi Dư Luận .
1. Nuôi Dư Luận là gì ?
Đó là việc đánh lạc hướng người dân và người đấu tranh vào những việc không quan trọng để họ quên đi những vấn đề hệ trọng liên quan đến số phận đất nước và sinh mạng của họ. Thậm chí dùng các mồi nhử đánh vào tâm thức hám lợi, ham tình dục, ham vui để nhân dân không biết đâu là cái mình cần quan tâm.
Đây là một nhiệm vụ quan trọng của lực lượng AK 47, Dư luận viên, dân chủ cuội.
Bởi vậy khi vào các trang Góc nhìn Báo Chí – Công Dân , hay Bàn Luận Kinh Tế – Chính Trị… đâu đâu cũng thấy bọn này. Mỗi ngày có khoảng 50 bài đăng về sự kiện Lu – Lon và nhiều bài phân tích nghi vấn xung quanh sự kiện này ở mỗi trang. Và nhân dân tò mò và không hiểu chính trị cứ thoải mái chia sẻ ra. Đó là cách chúng nuôi dư luận.
Đây là tội ác đối với dân tộc vì hủy hoại người dân. Góp phần cùng với hệ thống báo đài nhà nước định hướng cho dân chúng tập trung các trò chơi dâm dục, sát sinh , làm tê liệt sức đấu tranh của dân tộc. Và những kẻ này khiến cho chúng ta mất nước mà không ngờ, không biết tại sao.
Người dân vốn hiểu chính trị rất ít, trong khi họ quá thiếu thông tin thật vì hệ thống 800 báo đài hoàn toàn tránh nêu lên sự thật. Hệ thống này thì chịu nhiệm vụ Tạo dư luận ( các sự kiện , phát ngôn ruồi bu, các sicandan…) để cho bọn Dư luận viên tiếp tục nuôi các dư luận bẩn thỉu, độc hại đó.
2. CÁCH ĐỐI PHÓ CỦA NGƯỜI DÂN.
– Người dân cần biết chọn trang tin đáng tin cậy để đọc. Chọn những người đấu tranh mình tin tưởng để theo dõi, không những vậy phải chọn vài nguồn để đối chiếu với nhau.
– Khi đọc tin cần luôn hỏi người đưa tin đó như thế nào. Những tin độc hại, ruồi bu luôn xuất phát từ một vài kẻ có số má trong làng đấu tranh, thì phải xác định nó chính là dư luận viên tung tin.
– Người dân cần tập trung vào các sự kiện, quyết định hệ trọng. Để hiểu tình trạng đất nước và chính mình . Phải biết tiết kiệm thời gian tránh xa các thông tin chỉ kích thích tò mò, và tranh cãi không đi đến đâu.
Tôi xin đưa ra những bức ảnh tôi chụp trong ngày hôm nay liên quan đến chuyện Lu, đây chỉ là ở trang Góc nhìn Báo chí – Công dân. Bạn đọc tự kiểm chứng.

TỪ PHÁT BIỂU “DỐT”, PHƠI BÀY RA BẢN CHẤT CHẾ ĐỘ .Đỗ Ngà

Tháng Bảy 15, 2019

“Không có bạn bè hay kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích quốc gia là vĩnh viễn” là câu nói của Winston Churchill – Thủ tướng Anh trong Đệ Nhị Thế Chiến, hay như Thomas Jefferson cũng có câu “Khi luật pháp bất công, thì sự chống đối trở thành nhiệm vụ”. 2 câu nói của 2 vị lãnh đạo kia là những câu châm ngôn nổi tiếng thế giới. Vì sao như vậy? Vì hầu như những nhà nước nào sáng suốt cũng hành động như câu nói ông Winston Churchill, xã hội văn minh nào cũng sẽ phản ứng như những gì ông Thomas Jefferson đã nói thôi.

Một khi châm ngôn lãnh đạo cách đây hàng nửa thế kỷ hay thậm chí nhiều thế kỷ mà đến nay vẫn đúng thì điều đó cho thấy những con người đó là những nhân vật có tầm. Những câu nói ấy nó như hương thơm vượt thời gian, đến nhiều thế kỷ sau mà xã hội loài người vẫn ngưởi thấy mùi thơm ấy. Điều đó cho thấy cái tầm của họ, sự xuất sắc trong vai trò lãnh đạo đất nước của họ như thế nào.

Ngược lại, ở Việt Nam có rất nhiều ông lãnh đạo cũng phun ra những câu nói. Nhưng hỡi ôi! Đấy là những sản phẩm của sự ngu dốt. Ông Lê Duẩn thì nói “Tôi hỏi thì không có tiền. Không có thì in ra! In ra! Không sợ lạm phát! Tư bản đế quốc mới sợ lạm phát chứ ta, chuyên chính vô sản sao lại lạm phát mà sợ?”, ông Phạm Văn Đồng cũng có câu nói phổ biến không kém “Một kí rau muống chứa chất bổ dưỡng ngang bằng một kí thị bò”. Những câu nói này làm một người bình thường nhất cũng phải cười té ghế vì “tầm cao hiểu biết” của họ.

Nếu để ý kỹ, chúng ta nhìn thấy rằng, Winston Churchill và Thomas Jefferson đều là những người điều hành đất nước, họ chỉ nói những câu nhận xét trong tầm hiểu biết của họ, trong lĩnh vực mà họ xuất sắc nhất – tức khía cạnh quản trị đất nước mà thôi. Còn ông Lê Duẩn không biết gì về ngành tài chính ngân hàng nhưng với quyền lực tuyệt đối, ông ta tự cho mình cái quyền nói bừa, vì với vị thế quyền lực như ông, thì nói nhăng nói cuội gì thì tất cả phải nghe. Trường hợp ông Phạm Văn Đồng cũng thế thôi, ông ta có biết gì về ngành hóa thực phẩm đâu mà phát biểu linh tinh? Thế nhưng ông ta vẫn cứ nói như chuyên gia không bằng.

Người quản trị đất nước là người có tầm nhìn bao quát – là người nhìn thấy cả khu rừng. Khi nhìn thấy cả khu rừng thì anh sẽ biết chỗ nào nên trồng cây thêm, chỗ nào nên tỉa bớt cây. Còn cách trồng như thế nào hiệu quả, tỉa như thế nào cho cây phát triển tốt thì giao cho những đứa dưới quyền chuyên về lĩnh vực đó nó thi hành. Không ai biết mọi thứ, người lãnh đạo xuất sắc cỡ nào cũng thế, họ chỉ có tầm nhìn rộng mà khó ai có, còn về chuyên môn nào đó thì dưới họ có các bộ ban ngành làm rồi. Thế nhưng lãnh đạo của Việt Nam lại khác, người lãnh đạo thì không có tầm nhìn, và họ lại đi trồng cây tỉa cành mà làm không xong nên thành trò cười cho cho thiên hạ. Bà Nguyễn Thị Kim Tiến thì vớt lăng quăng, ông Đinh La Thăng thì đi vớt bèo, ông Vũ Đức Đam thì đi phát hoang vv.. thì rõ ràng, những con người này làm lãnh đạo nhưng không có tầm lãnh đạo.

Thực ra chuyện bà PGS-TS gì đấy mà đề xuất dùng lu để chống ngập cho thành phố cũng là sản phẩm của nền giáo dục XHCN mà thôi. Lọai như bà này rải đầy rẫy từ trung ương đến địa phương. Chẳng phải lãnh đạo tầm vĩ mô của CS lại nhảy vào làm chuyện công nhân quèn ấy sao? Qua phát biểu của bà này, chúng ta thấy bà này cũng thế cũng mang cái chung của CS. Là đại biểu Hội đồng Nhân Dân bà này phải biết nhiệm vụ của mình làm gì. Nhưng thật đáng thương, bà chẳng biết nhiệm vụ của một nhà lập pháp địa phương là gì cả. Việc chống ngập là việc của nhánh hành pháp trong chính quyền thành phố, bà PGS-TS này là một nhà lâp pháp của chính quyền thành phố thì bà có liên quan gì đến chuyện đưa ra giải pháp chống ngập mà nhảy vào làm thay việc của chuyên gia? Lẽ ra bà này phải chất vấn rằng, tại sao hành pháp thành phố để thành phố ngập? Tại sao chính quyền đã chi kinh phí chống ngập từ ngàn tỷ này đến ngàn tỷ khác mà còn ngập? Tiền đã chi, ngập không giảm thì ai là người lãnh trách nhiệm? Chống ngập không xong thì tại sao ông chủ tịch thành phố không từ chức? Vân vân và vân vân. Đó mới là nhiệm vụ của bà này.

Thực ra bà này là PGS-TS về ngành gì đấy chứ không phải ngành cấp thoát nước đô thị, nên bà là kẻ dốt nát trong ngành này là đương nhiên. Chuyện dốt nát này không liên quan gì đến cái bằng của bà ta, vì bằng của bà ta chuyên môn khác. Bất kỳ ai cũng có thể là người dốt trong ngành mình không chuyên, cái dốt của bà này là làm đại biểu Hội Đồng Nhân Dân nhưng mà chẳng biết chức năng và nhiệm vụ mà mình gánh vác là gì cả. Đó cũng là tình trạng chung của hầu hết lãnh đạo CS. Thế đất nước mới nát.

– Đỗ Ngà –

TÌNH HÌNH CHÍNH TRỊ PHILIPPINES VÀ SỰ QUAN HỆ GIỮA CHÍNH PHỦ DUTERTE VỚI TRUNG QUỐC .Người Đà Lạt Xưa

Tháng Bảy 15, 2019

Bài viết này hy vọng sẽ đóng góp với các bạn trẻ Việt Nam muốn tìm hiểu thêm về tình hình chính trị hiện nay tại Philippines, một quốc gia láng giềng có quyền lợi kinh tế chung trên một vùng biển đảo với chúng ta.

Tổng thống Rodrigo Duterte của Philippines sẽ gặp nhiều khó khăn trong cuộc bầu cử vào tháng 5 năm 2020 tới đây, bởi vì phần lớn đến từ hậu quả của chính sách quan hệ giữa chính phủ của ông và nhà cầm quyền cộng sản Trung Quốc. Người dân Filipinos ngày càng cảm thấy ông Duterte trở thành một kẻ bù nhìn cho Tập Cận Bình.

Ông Duterte nhiệm chức tổng thống vào ngày 30/06/2016. Chưa đến hai tuần, ngày 12/07/2016, ông Duterte được thừa kế một di sản thắng lợi từ chính phủ tiền nhiệm. Tòa Trọng tài thường trực, Permanent Court of Arbitration (PCA) tại The Hague, Hà Lan, đã ra phán quyết về vụ kiện Biển Đông giữa Trung Quốc và Philippines. Tuyên bố của tòa là “không có cơ sở pháp lý nào để Trung Quốc tuyên bố có quyền lịch sử đối với tài nguyên trong khu vực biển nằm trong phạm vi đường chín đoạn.” Phán quyết của tòa Trọng tài đã cho Philippines ưu thế thuận lợi để đòi hỏi sự tuân thủ của Trung Quốc vốn là thành viên của Công ước Luật biển UNCLOS.

Gần 4 tháng sau, ông Duterte đã công du Bắc Kinh, được trải thảm đỏ với đầy đủ lễ nghi quân cách danh dự và gặp gỡ họ Tập tại Đại lễ đường Nhân dân vào ngày 20/10/2016. Từ sau cuộc họp đó, tân Tổng thống Duterte đã luôn tìm cách hạ thấp mọi tranh chấp hàng hải với Trung Quốc để đổi lấy mối quan hệ với nền kinh tế lớn thứ hai thế giới.

Cuối tháng 11 năm 2016, bên lề hội nghị thượng đỉnh Asia-Pacific Economic Cooperation tại Peru, trong cuộc gặp gỡ Tổng thống Nga Vladimir Putin, ông Duterte công bố: “Trong lịch sử, tôi được xếp vào thế giới phương Tây. Thật tốt, nó đã kéo dài đến hết rồi.” Đến tháng 5 năm 2017, ông Duterte đã sang Nga để gặp gỡ chính thức với ông Putin.

Hai tuần lễ trước chuyến đi Moscow, chính phủ Duterte đã được Trung Quốc cho vay 500 triệu Mỹ kim để mua cơ giới quân sự và nhận được viện trợ 3.000 khẩu súng với 3 triệu viên đạn để chống lại quân khủng bố IS ở khu vực miền Nam Philippines. Điều này khiến cho ông Duterte ngỡ rằng Trung Quốc sẽ đến Philippines để giúp cho ông “xây cất, xây cất và xây cất” hàng loạt những công trình và hạ tầng cơ sở để phát triển kinh tế.

Từ ngày nhiệm chức tổng thống, về mặt đối nội, ông Duterte đã nhanh chóng ra lệnh triệt hạ các đường dây và phần tử buôn bán ma túy; về mặt đối ngoại, ông đã tìm kiếm những đối tác mới trong quan hệ đồng minh để thay thế Hoa Kỳ. Tháng 10 năm 2016, Duterte trả lời phóng viên của hãng thông tấn Reuter rằng ông đã nhận được sự hỗ trợ từ Nga và Trung Quốc khi ông phàn nàn với họ về Hoa Kỳ.

Nhìn ở một khía cạnh khác, người ta có thể nhìn thấy sự rạn nứt trầm trọng giữa ông Duterte với chính phủ Hoa Kỳ kể từ khi Tổng thống Barack Obama nêu lên mối lo ngại về cuộc chiến chống ma túy được khởi động bởi tân chính phủ Duterte. Ông Duterte đã cho phép cảnh sát thẳng tay giết chết tại chỗ những người buôn bán ma túy.

Các vấn đề nhân quyền đã trở thành một trở ngại lớn giữa hai ông Duterte và Obama. Để áp lực chính phủ Duterte thay đổi cách thức giải quyết tệ nạn ma túy tại Philippines, chính phủ Obama đã trì hoãn việc triển khai vũ khí cho Cảnh sát Quốc gia Philippines (PNP), đồng thời đình hoãn gia hạn gói tài trợ “Millennium Challenge Grant” trị giá 434 triệu Mỹ kim. Hai quyết định này của Hoa Kỳ khiến cho lực lượng an ninh quốc gia Philippines bị kém đi hiệu quả trong việc chống trả lại quân khủng bố Hồi giáo trong nước.

Sự rạn nứt liên minh với Hoa Kỳ đã cho chính phủ Duterte thêm lý do tìm kiếm đồng minh ở một nơi khác. Trung Quốc là một nước đang có tham vọng bành trướng kinh tế toàn cầu. Cộng hòa Nga là một nhà xuất khẩu vũ khí hàng đầu trên thế giới, có thể là nguồn vũ khí thay thế, từ súng nhẹ đến xe tăng, máy bay không người lái, máy bay trực thăng, tàu ngầm và các thiết bị quân sự lớn khác. Đó là hai nơi mà ông Duterte đã tìm đến.

Ngoài ra, ông Duterte còn muốn dựa vào Nga và Trung Quốc, với hai ghế thường trực trong Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, để có được sự hỗ trợ ngoại giao, chống lại sức ép quốc tế ngày càng gia tăng trước sự vi phạm nhân quyền của chính phủ Duterte với nguy cơ có thể bị truy tố trước Tòa án Hình sự Quốc tế (ICC).

Chính sách của ông Duterte nhằm mở rộng đối tác với Trung Quốc khiến cho Philippines phải trả một giá quá đắt. Mặc dù Philippines đã thắng kiện ở tòa Trọng tài thường trực (một vụ kiện lịch sử do chính phủ Aquino tiền nhiệm nộp đơn khởi tố), nhưng ông Duterte đã làm ngơ trước sự hiện diện ngày càng gia tăng của Trung Quốc trên vùng biển Tây của Philippines. Về phía Hoa Kỳ, chính phủ Obama cũng làm ngơ trước diễn biến Trung Quốc thổi cát, cải tạo đất để nâng cấp các rạn san hô đã chiếm đóng.

Trong khi đó, thay vì tuân thủ phán quyết của tòa Trọng tài để từ bỏ dã tâm chiếm đoạt tài nguyên trong phạm vi đường 9 đoạn, nhà cầm quyền Bắc Kinh đã dùng thủ đoạn mua chuộc người thắng kiện Philippines, hứa hẹn sẽ viện trợ trị giá đến 24 tỷ Mỹ kim cho chính phủ Duterte. Ba tháng sau đó, Trung Quốc đồng ý ký kết với chính phủ Duterte một dự án đầu tư trị giá 3,7 tỷ Mỹ kim vào 30 công trình tại Philippines.

Cùng thời điểm, công ty dầu khí quốc doanh CNOOC của Trung Quốc đã giành được 51% sở hữu của dầu khí trong vùng biển Calamian rộng 7.120 cây số vuông nằm về phía Tây của Philippines. Trong khi Calamian nằm ngay trên thềm lục địa, công ty Dầu Khí Quốc Gia Philippines chỉ có được 28% (và phần còn lại của Jadestone Energy của Singapore). Bắc Kinh đã thúc giục chính phủ Duterte chấp thuận cho công ty quốc doanh CNOOC được bắt đầu thăm dò.

Chưa hết, lực lượng tàu đánh cá của Trung Quốc ngày càng gia tăng tại vùng biển tranh chấp này. Nhiều ghe thuyền đánh cá của ngư dân Filipinos đã bị tàu biển của Trung Quốc đánh chìm và hải sản bị cướp đi. Thêm vào đó, Bắc Kinh đã liên tiếp xây dựng những căn cứ quân sự, đường bay và hệ thống tên lửa trong các hòn đảo chiếm đóng ngay trước thềm nhà của Philippines. Chính phủ Duterte đã khiến người dân nhìn thấy rõ hai bộ mặt tương phản: cứng rắn với dân trong nước, nhưng mềm nhũn trước thế lực ngoại xâm.

Về phương diện kinh tế, mặc dù mức tăng trưởng GDP của Philippines là 6,2% vào năm 2018, nhưng mức độ phát triển kinh tế đã ở mức chậm nhất trong ba năm qua. Một khi nhiệm vụ của chính phủ là phải làm giảm đi số người dân đang sống với 2 Mỹ kim mỗi ngày (hiện lên đến khoảng 40% dân số, dựa trên dữ liệu của Liên Hợp Quốc) thì đó là một thất bại mà chính phủ không muốn đối mặt với cử tri.

Về phương diện chống tham nhũng, khi chính phủ Aquino tiếp quản chính quyền, Philippines bám đuôi Nigeria ở vị trí 134 trong bản xếp hạng Chỉ số nhận thức tham nhũng hàng năm của Tổ chức Minh bạch Quốc tế. Khi ông Benigno Aquino III trao quyền tổng thống lại cho Duterte, chỉ số nhận thức tham nhũng đã được cải thiện lên thứ hạng 95. Hôm nay, sau ba năm dưới quyền của Duterte. Philippines rơi xuống vị trí thứ 99.

Nhưng hai yếu tố kinh tế và chống tham nhũng vẫn chưa đủ tồi tệ để cử tri muốn lật đổ chính phủ Duterte. Ông Duterte sẽ bị rơi xuống thảm hại bởi vì yếu tố Trung Quốc.

Vào một đêm trời tối 9/6/2019, khi một thuyền đánh cá của Philippines mang số hiệu FB GEM-VER đang bỏ neo ở gần Bãi Cỏ Rong (Reed Bank) về phía Đông Bắc quần đảo Trường Sa, thì bất ngờ một con tàu sắt của Trung Quốc đâm vào mạn sườn. Khi chiếc thuyền đánh cá bắt đầu chìm, tàu Trung Quốc lóe lên ánh đèn pha sáng, rọi vào cho thấy 22 ngư dân Philippines đang tuyệt vọng cố gắng bơi nổi giữa đống đổ nát. Tàu Trung Quốc tắt đèn, quay lại và nhanh chóng bỏ đi. Vài giờ sau, một chiếc thuyền đánh cá của Việt Nam đã giải cứu các thủy thủ mắc kẹt. Và kể từ đó, nó đánh dấu mối quan hệ giữa Philippines và Trung Quốc đã bị chìm mất trên biển.

Một sự ngẫu nhiên, ngày 9/6 cũng là ngày Hữu nghị Filipino-Chinese, khi ông Duterte phải đọc một bài diễn văn ca ngợi những đóng góp của Trung Quốc cho vay nợ để xây dựng hạ tầng cơ sở tại Philippines, người dân Filipinos đã không còn cảm thấy thu hút giống như trước kia.

Ngày 13/6, Bắc Kinh tuyên bố đó là một “tai nạn giao thông hàng hải bình thường”; đến ngày 14/6, Bắc Kinh lại đưa ra một tuyên bố khác khẳng định rằng “tàu Trung Quốc đã bị bao vây bởi bảy hoặc tám chiếc thuyền của Philippines”. Lập luận của Bắc Kinh đã mâu thuẫn với kết quả điều tra chung giữa Philippines và Trung Quốc, kết luận vụ việc là một tai nạn hàng hải rất nghiêm trọng, trong đó tàu Trung Quốc đã không tuân thủ các quy định của Công ước Luật biển UNCLOS.

Ông Duterte đã phá vỡ sự im lặng của mình vào ngày 17/6, tức là 7 ngày sau khi các ngư dân của FB GEM-VER sống sót trở về. Trong bài phát biểu, ông Duterte đã lặp lại tuyên bố của Trung Quốc, mô tả sự kiện này là “một tai nạn hàng hải nhỏ” và cảnh báo công chúng đừng làm cho nó tồi tệ hơn.

Trong những tuần sau bài phát biểu của Duterte, công chúng Philippines ngày càng kích động. Nhiều người Philippines đã chỉ trích vị trí của chính phủ trên mạng truyền thông xã hội, gọi tổng thống là “Duterte Duwag” có nghĩa là “Duterte Hèn Nhát”. Cái nhìn của người dân về Duterte thay đổi rất đáng kể. Richard Heydarian, một nghiên cứu viên tại Đại học Quốc gia Chengchi của Đài Loan, đã nhận xét rằng: “Duterte thực sự trông giống như một con rối Trung Quốc trong mắt rất nhiều người ở Philippines và còn tệ hơn thế nữa.”

Quả thật là một con rối. Trong cùng một tuần lễ vừa qua, ông Duterte đã nhắc lại trong một cuộc phỏng vấn rằng: “Philippines không có khả năng để thực thi phán quyết của tòa án Trọng tài bác bỏ các yêu sách của Trung Quốc trong vùng biển tranh chấp dựa trên chính sách đường 9 đoạn”. Vài ngày sau, Duterte lại tuyên bố chính phủ của ông sẽ viện dẫn Hiệp ước phòng thủ lẫn nhau, Mutual Defense Treaty (MDT), nếu người đồng minh lâu đời là Hoa Kỳ tuyên chiến với Trung Quốc trong nỗ lực ngăn chặn sự xâm lăng của Bắc Kinh ở Biển Tây Philippines. MDT là một hiệp ước cam kết bảo vệ lẫn nhau giữa Hoa Kỳ và Philippines trong trường hợp xảy ra một cuộc tấn công vũ trang ở Thái Bình Dương được hai bên thỏa thuận và ký kết vào năm 1951.

“Tôi hứa. Nếu Hoa Kỳ nói chúng ta cùng đánh. Tôi muốn nói với Trung Quốc ngay lúc này, nếu Hoa Kỳ khởi động chiến tranh, tôi sẽ gia nhập với Hoa Kỳ, với điều kiện Hoa Kỳ cho tôi vũ khí. Đệ thất hạm đội nên có mặt ở đó”. Ông Duterte nói thêm: “Tôi đang đề nghị. Tôi đang xin lỗi Trung Quốc, tôi phải cầu cứu đến hiệp ước giữa Hoa Kỳ và Phi Luật Tân. Nếu Trung Quốc nói đó là một cuộc xâm lược, thì tôi muốn nói với Trung Quốc, các anh mới là một kẻ xâm lược.”

Quả thật là một con rối… đang chạy về với người Mỹ.

Một số nhà phê bình chính phủ, bao gồm Phó Thẩm phán Tòa án Tối cao, ông Antonio Carpio, đã đòi hỏi Tổng thống Duterte phải tìm cách để thực thi phán quyết của tòa Trọng tài. Phát biểu tại diễn đàn Stratbase của Viện Albert del Rosario (ADRI) ở thành phố Taguig, ông Carpio nói rằng: “Lập luận cho rằng việc thi hành phán quyết trọng tài có nghĩa là gây chiến với Trung Quốc, một cuộc chiến mà Philippines chắc chắn sẽ thua, đó là một lập luận hoàn toàn sai lầm được dựng ra để đe dọa người dân Philippines phải tuân theo ý muốn của Trung Quốc.”

Cựu ngoại trưởng Philippines, ông Albert del Rosario, chỉ trích chính phủ Duterte đã “kiên trì trong việc cho phép Bắc Kinh tước quyền của người dân về những gì đất nước này sở hữu.” Ông nói: “Chúng tôi không chịu khuất phục trước các mối đe dọa vũ lực bao gồm cả mối đe dọa chiến tranh” từ phía Trung Quốc.

Trích dẫn bài viết của học giả Amitav Acharya của American University, ông Del Rosario nói rằng “gây ra một cuộc chiến cũng sẽ gây bất tiện cho Trung Quốc”.

Nền kinh tế Trung Quốc phụ thuộc rất nhiều vào thương mại toàn cầu, bao gồm cả nguồn cung cấp nhiên liệu, cần các tuyến vận chuyển mở như Eo biển Malacca và Ấn Độ Dương, nơi bị chi phối bởi sức mạnh hải quân của Hoa Kỳ. Ông Del Rosario nhấn mạnh: “Với định nghĩa bảo đảm an ninh rõ ràng hơn gần đây do Mỹ cung cấp, do đó có thể không cần thiết phải thu hẹp lại mối đe dọa chiến tranh với Trung Quốc.”

Nhiệm kỳ tổng thống của Duterte sẽ chấm dứt vào năm tới. Đã đến lúc Duterte phải bàn giao chiếc ghế nguyên thủ quốc gia cho một lãnh đạo sáng suốt và có thành tín với các quốc gia đồng minh trong thế giới tự do.

Fb Người Đà Lạt Xưa
(viết thay cho Selena Zen)

July 15, 2019

ĐẢNG CỘNG SẢN KHÔNG PHẢI LÀ GIẢI PHÁP, MÀ LÀ VẤN ĐỀ. Trung Nguyễn

Tháng Bảy 14, 2019

Tại Hội nghị Ban chấp hành đảng bộ TPHCM, bí thư thành ủy Nguyễn Thiện Nhân đã chỉ đạo về vấn đề trật tự xây dựng, như sau: “Trong tháng 7, các quận phải có nghị quyết để chấn chỉnh việc xây dựng trên toàn thành phố. Trách nhiệm không phải chỉ có chủ tịch mà bí thư cũng rất quan trọng, để cùng giám sát. Mục tiêu là đến Đại hội Đảng các quận, huyện sẽ cơ bản lập lại trật tự xây dựng. Ở đâu có tổ chức đảng, ở đó không có vi phạm pháp luật về xây dựng“.

Ảnh minh họa

Ngành gì cũng có đảng Cộng sản nhúng tay vào

Tại sao câu chỉ đạo của ông Nhân lại gây chú ý đến như vậy? Đó là do ông Nhân đã đưa ra một giải pháp vô cùng cũ kỹ là “tăng cường sự lãnh đạo của đảng [cộng sản]” đối với bất kỳ vấn đề xã hội nào. Dường như trong suy nghĩ của các lãnh đạo cộng sản, sự lãnh đạo của đảng là giải pháp cho mọi vấn đề. Nhưng thực tế có thật như vậy không?

Ngay trong vấn đề trật tự xây dựng ở đất Sài Gòn này, qua kinh nghiệm của chính tôi, chỉ cần một cái xe cát đổ ra trước cửa nhà bạn, là đã có thanh tra xây dựng xuất hiện chứ đừng nói là việc xây hẳn cả một tòa nhà hay xây lấn tầng không phép. Cần khẳng định rằng, chính quyền biết hết mọi chuyện, và đã có chính quyền là có tổ chức đảng. Thế nhưng việc xây dựng trái phép vẫn tràn lan. Tại sao lại như vậy?

Nhận hối lộ để nhắm mắt bịt tai

Lý do đơn giản khiến đảng bộ cộng sản, chính quyền ở địa phương làm ngơ cho những sai phạm to lớn, dễ thấy như xây dựng (làm sao có thể xây nhà mà giấu được) là vì những cán bộ, đảng viên đều nhận hối lộ để nhắm mắt làm ngơ cho việc xây dựng không phép.

Không phải chỉ ở những nơi xa xôi, ngay cả ở thủ đô Hà Nội, tại quận Ba Đình, ngay trong tầm mắt của Trung ương Đảng cộng sản, Quốc hội, Chính phủ, sau bốn năm vẫn chưa xử lý xong tòa nhà 8B Lê Trực dù đại biểu Quốc hội, cử tri đặt câu hỏi rất nhiều. Mới đây, ngày 18/6/2019, Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung lại hứa với dân: “Thời gian tới, chúng tôi sẽ cương quyết cưỡng chế phần sai phạm của tòa nhà này“.

Cộng sản gộc bảo kê cho sai phạm

Bốn năm trời với lực lượng quân đội, công an hùng hậu, kể cả Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã lên tiếng mà không cưỡng chế nổi tòa nhà 8B Lê Trực, bây giờ lại hứa hẹn tiếp, thì dân làm sao tin được. Chắc chắn là có một thế lực rất lớn bảo kê nên tòa nhà 8B Lê Trực vẫn vững vàng đến giờ này.

Hay như ở Sài Gòn, tập đoàn Vincom của Phạm Nhật Vượng lấn sông Sài Gòn cũng bị bỏ qua. Không chỉ Vincom mà hàng loạt các nhà đầu tư giàu có khác cũng lấn sông, báo chí trong nước cũng đã điểm mặt mà chính quyền TPHCM dưới sự lãnh đạo của ông Nguyễn Thiện Nhân đâu có dám hó hé gì.

Tại sao chủ tịch tập đoàn Mường Thanh là ông Lê Thanh Thản bị khởi tố, trong khi Phạm Nhật Vượng vẫn ung dung? Chỉ có một giải thích là, thế lực sau lưng Phạm Nhật Vượng lớn hơn pháp luật, còn thế lực sau lưng ông Lê Thanh Thản đã hết thời.

Chính quyền có đầy đủ công cụ bạo lực để cưỡng chế

Hãy nhìn sang các vụ cưỡng chế đất đai như Văn Giang, Dương Nội, Đồng Tâm ngoài Bắc, rồi Lộc Hưng, Thủ Thiêm, quán bún bò Huế Dũng Đinh ở Sài Gòn, Long Hưng ở Đồng Nai, có vụ cưỡng chế nào mà chính quyền nhẹ tay với dân không? Hay là huy động lực lượng hùng hậu đàn áp đánh đập dân, thậm chí bắt bớ những thủ lĩnh dân oan như chị Cấn Thị Thêu?

Do đó, tôi khẳng định với ông Nguyễn Thiện Nhân là, việc rối loạn trong trật tự xây dựng nói riêng, trong mọi mặt của đất nước nói chung, đến từ hai nguyên nhân: thứ nhất là cán bộ cộng sản bị hối lộ, mua chuộc để nhắm mắt làm ngơ trước sai phạm, thứ hai là các việc sai phạm có quan chức to bảo kê.

Đảng cộng sản độc tài đứng trên pháp luật là nguồn gốc mọi tệ nạn xã hội

Mà cả hai nguyên nhân vừa kể trên đều đến từ nguyên nhân gốc rễ là sự lãnh đạo độc tài của đảng Cộng sản Việt Nam. Nói cách khác, ở thời điểm hiện tại, chính đảng Cộng sản Việt Nam là trở ngại lớn nhất cho đất nước Việt Nam phát triển bền vững.

Thật vậy, nếu làm theo đúng luật pháp thì rõ ràng chẳng có ai có thể vi phạm trong bất cứ chuyện gì. Chính do đảng Cộng sản đứng trên luật pháp, mọi việc tùy vào cán bộ cộng sản quyết định là có xử lý hay không nên đã dẫn đến tình trạng hỗn loạn, bát nháo, vô pháp vô thiên trong xã hội như hiện nay. Không ai còn tin vào pháp luật, công lý, tòa án, mà luôn nghĩ đến việc hối lộ quan chức cho được việc.

Có một cựu thanh tra chính phủ từng nói với tôi rằng, trước khi đoàn thanh tra đi đến đơn vị nào, thủ trưởng luôn họp và nhắc nhở các cán bộ thanh tra rằng, đại ý là đi thanh tra chuyến này phải làm “triệt để”, nghĩa là cái nào “triệt” thì “triệt”, cái nào “để” thì “để”. Tất cả đều phải theo ý “sếp”.

Pháp luật chỉ là công cụ của cộng sản để kiếm đặc quyền đặc lợi 

Lý luận cộng sản cho rằng, pháp luật là công cụ, phản ánh ý chí của giai cấp thống trị để đàn áp các giai cấp khác. Tức pháp luật cộng sản chỉ là công cụ của người cộng sản để đàn áp dân, đảng Cộng sản đứng trên pháp luật nên làm việc gì thì cứ nhìn vào ý chí của đảng, nghĩa là ý chí của bí thư mà làm chứ không cần nhìn vào các văn bản luật.

Chính vì áp dụng luật pháp tùy tiện, kiếm đặc quyền đặc lợi quá dễ, nên giới lãnh đạo cộng sản cấm đảng viên nói đến tam quyền phân lập là như vậy. Không lẽ lại để cho tòa án độc lập xét xử chính giới lãnh đạo cộng sản đi cướp đất của dân một cách “hợp pháp”, hay cán bộ cộng sản dung túng cho những hành vi phạm pháp như xây dựng không phép?

Dân chủ hóa mới là giải pháp

Nhìn lại lịch sử, cứ mỗi lần đảng Cộng sản buông bớt “lãnh đạo” lãnh vực gì là lãnh vực đó khởi sắc, phát triển. Năm 1986, đảng Cộng sản để dân có thể tự kinh doanh, kinh tế nhà nước không còn độc quyền nữa là kinh tế nước nhà phát triển. Trong lĩnh vực văn hóa, đảng Cộng sản buông bớt ra là âm nhạc, kịch nghệ,…  phát triển chứ không phải chỉ toàn những bài hát, vở kịch cổ động người dân ra trận nữa.

Ông Nguyễn Thiện Nhân và giới lãnh đạo cộng sản nên nhìn nhận thực tế đó để chủ động buông bỏ vai trò “lãnh đạo trực tiếp, tuyệt đối, toàn diện” của mình đối với xã hội. Sự buông bỏ đó có lộ trình rõ ràng sẽ là điều rất tốt đẹp cho dân tộc. Nói thẳng ra, đó là lộ trình dân chủ hóa đất nước.

Còn nếu các ông bà cộng sản cai trị đợi đến lúc tức nước vỡ bờ, người dân phải vùng lên lật đổ chế độ độc đảng toàn trị hủ bại thì đó là kết cục bi thảm cho các gia đình cộng sản, và cũng là kết cục không hề tốt cho cả đất nước nói chung. Vì Việt Nam loạn là Trung Cộng sẽ “thừa nước đục thả câu”, như Trung Cộng đã từng làm khi xúi giục cộng sản miền Bắc tiến chiếm bằng được miền Nam, người Việt giết người Việt, nội chiến nồi da xáo thịt bằng vũ khí của Trung Cộng, của Nga Xô.

Nguồn. baotiengdan

QUAN ĐIỂM CỦA TÔI VỀ MỘT SỐ VỤ ÁN BỎ LỌT TỘI PHẠM . Ls Ngô Ngọc Trai

Tháng Bảy 14, 2019

1. Vụ nâng điểm thi ở Sơn La
Theo cáo trạng của Viện kiểm sát tỉnh Sơn La, quá trình điều tra, Nguyễn Thị Hồng Nga, Đặng Hữu Thủy, Cầm Thị Bun Sọn, Lò Văn Huynh khai đã nhận tiền của một số trường hợp để sửa bài nâng điểm cho thí sinh.


Cụ thể, Nguyễn Thị Hồng Nga khai đã nhận của TVĐ 1,040 tỉ đồng để giúp sửa bài, nâng điểm cho bốn thí sinh. Bị can Cầm Thị Bun Sọn khai đã nhận của HTT 440 triệu đồng để giúp sửa, nâng điểm cho thí sinh DHT. Còn Lò Văn Huynh khai đã nhận của NMK một tỉ đồng để giúp sửa, nâng điểm cho hai thí sinh. 
Ngoài ra, Huynh còn khai nhận của bà LTT số tiền là 300 triệu đồng để giúp sửa nâng điểm cho thí sinh LMH. 
Tất cả số tiền đã được nộp cho cơ quan điều tra.
Tuy nhiên, kết quả điều tra cho rằng những người được cho là đưa tiền cho các bị can đều không thừa nhận đã thỏa thuận và đưa tiền. Ngoài lời khai của Nga, Sọn, Huynh, Thủy và số tiền đã nộp, không có tài liệu chứng cứ nào khác để chứng minh.
Do đó, không đủ căn cứ để truy cứu trách nhiệm hình sự về tội nhận hối lộ và cũng không đủ căn cứ để truy cứu trách nhiệm hình sự đối với các trường hợp nêu trên về các tội đưa hối lộ và môi giới hối lộ. 
Link bài ở đây: https://plo.vn/…/nop-1-ti-nang-diem-nhung-khong-co-nguoi-du…
2. Về vụ bác sĩ Trần Hoa Sen 
Theo kết quả điều tra, chiều một ngày tháng 3/2018, bác sĩ Hoa Sen gọi điện thoại mời bà Ngọc đến nhà mình chơi. Cùng thời điểm, đối tượng Phan Nguyễn Duy Thanh cũng có mặt.
Khi trò chuyện, bà Ngọc cho biết đang làm thủ tục ly hôn bác sĩ Chiêm Quốc Thái. Bà cho rằng ông Thái đã dùng mạng xã hội để ‘tấn công’ bà. Lúc này Thanh chửi thề và nói sẽ tát bác sĩ Thái vài cái.
Do trong phòng khách có người giúp việc và trẻ nhỏ nên bà Ngọc kéo Thanh vào phòng ngủ của bà Sen để nói chuyện. Tại đây, bà Ngọc nhờ Thanh đánh dằn mặt, gây thương tích cho bác sĩ Chiêm Quốc Thái với giá 1 tỷ đồng. 
Khi 2 người đang trao đổi thì bà Hoa Sen mở cửa phòng đi vào nghe chuyện và có lên tiếng chửi ông Thái.
Một tuần sau, bà Ngọc đưa 500 triệu đồng nhờ bà Sen chuyển cho Thanh. Đến tối 28/3, Thanh chỉ đạo một nhóm đối tượng truy sát bác sĩ Chiêm Quốc Thái trước 1 nhà hàng ở phố đi bộ Nguyễn Huệ, Q.1.
Link bài ở đây https://vietnamnet.vn/…/vu-an-bac-si-chiem-quoc-thai-cong-a…
Vậy nhưng mới đây TAND thành phố HCM xét xử lại bỏ lọt tội phạm đối với bà Trần Hoa Sen về đồng phạm giúp sức.
Ý KIẾN CỦA TÔI 
Cả hai vụ án này đều bộc lộ sai lầm nghiêm trọng trong nhận định đánh giá về vụ án của cơ quan tư pháp dẫn đến bỏ lọt tội phạm. Đây có vẻ như là sai lầm thuộc về đường lối nghiệp vụ làm án của cơ quan tư pháp. Lối làm án quá phụ thuộc vào những lời khai, một kiểu bằng chứng thô phù hợp với trình độ nhận thức thấp, thay vì sử dụng đến suy luận logic trên nền tảng nhận thức duy lý và niềm tin nội tâm nơi con người.
Trong lĩnh vực tư pháp có một khái niệm là “niềm tin nội tâm”. Niềm tin này là cơ sở xét đoán của mọi người tham gia vào hoạt động xét xử. Niềm tin nội tâm được tạo thành từ những hiểu biết về vụ án thông qua các tài liệu chứng cứ lời khai, qua hiện trường, vật chứng, hồ sơ, thông tin về nhân thân bị cáo …
Ở Việt Nam lâu nay, khi xét xử người ta ít sử dụng đến niềm tin nội tâm, và khái niệm niềm tin nội tâm chỉ nằm gọn hạn hẹp trong các nghiên cứu về học thuật. 
Thay vì xét xử dựa vào niềm tin nội tâm trong đó chứng cứ thỉ là một thành tố tạo thành (ngoài chứng cứ còn cần trình độ kinh nghiệm để tạo nên niềm tin xét đoán), việc xét xử đặt nặng vào chứng cứ lời khai.
Vì lối làm việc như thế nên việc giải quyết vụ án quá phụ thuộc vào lấy cung, và đó cũng là một cách để lèo lái vụ án, khi muốn kết tội thì bức cung ép buộc phải khai báo, khi muốn cho thoát tội thì cũng chỉ cần lấy lời khai cho đương sự phủ nhận để tạo lập chứng cứ thoát tội.
Trong vụ án nâng điểm, hành vi phạm tội đưa nhận hối lộ đã rõ, cán bộ nhận nâng điểm đã thừa nhận hành vi, khai ra số tiền, có sự liên quan giữa người đưa tiền và thí sinh được nâng điểm. Thì đó là những chứng cứ đủ để khẳng định có việc đưa tiền để nâng điểm, tức là đưa nhận hối lộ. Nếu không phải vậy thì thật vô lý không dưng người ta nâng điểm cho học sinh làm gì.
Trong vụ bác sĩ Trần Hoa Sen: Hai người thuê mướn gặp nhau ở nhà bà Sen, một người dân xã hội đen chuyên giải quyết sự vụ bằng bạo lực, một người có mối mâu thuẫn cần giải quyết, bà Sen biết rõ cả hai người này, họ gặp nhau ko phải tình cờ, đó là sự sắp đặt kết nối của bà Sen. Họ lại nói chuyện với nhau trong phòng ngủ nhà bà Sen thì ko thể nói là bà Sen ko biết họ nói chuyện gì. Bà sen lại là người nhận tiền từ người này đưa cho người kia thì cũng ko thể nói bà Sen không biết tiền đó là tiền gì.
Có thể quá trình điều tra đương sự phủ nhận trong cả hai vụ, nhưng bản thân sự việc đã cho thấy sự thật, diễn tiến nội dung vụ án và hành vi của những người có liên quan đã nói lên sự thật. Sự thật được phơi bày qua việc làm hành vi chứ không phải qua lời khai báo có thừa nhận hay không. Vậy mà trong cả hai vụ cơ quan tư pháp lại căn cứ vào lời khai báo phủ nhận của nghi phạm để xác định không có tội phạm.
Điều đó cho thấy có vấn đề nghiêm trọng trong đường lối giải quyết các vụ án. Các cơ quan tư pháp cần thay đổi nhận thức, thay đổi phương pháp chuyên môn nghiệp vụ. Đặc biệt là thay đổi lề lối giải quyết án quá phụ thuộc vào những biên bản ghi lời khai, nhất là trong khi hiện nay luật cho phép bị can được quyền im lặng, không khai báo, thì nghiệp vụ ghi biên bản lời khai lại càng lạc hậu hơn nữa. Việc kết án khi đó phải dựa vào những chứng cứ về việc làm, hành vi, vật chứng, chứ không phải những lời khai báo.
https://vietnamnet.vn/…/vu-an-bac-si-chiem-quoc-thai-cong-a…

BOM ĐẢNG VIÊN VÀ BOM HIẾN PHÁP. Nguyễn Xuân Nghĩa

Tháng Bảy 14, 2019

Sáng nay, vợ chồng tôi đi viếng muộn một người quen đã qua đời từ 10 ngày trước, hôm nay vợ chồng tôi mới nhận được tin. Cuộc đời người đã mất phong ba bão táp lắm. Những năm 1980, khi còn là thủy thủ, tàu ông đã nhiều lần chở ma túy cho công an Hải Phòng sang Hồng kông ” để công an HP có tiền nuôi lực lượng chống ” vận chuyển, buôn bán ma túy”. Đằng nào ông cũng đã mất. Nhưng kể ra chuyện này chi tiết hơn thành Stt, có tên tuổi, địa chỉ của người trong cuộc phải được đồng ý của vợ, con người đã khuất. 
Đã lâu không đến nên vợ chồng tôi phải dừng lại hỏi đường. Muốn hỏi đường tốt nhất phải tìm ra được người ta có linh cảm thân thiện. Chúng tôi dừng lại ở một quán giải khát nhỏ ven đường. Để có cuộc hỏi đường chi tiết, rõ ràng vợ chồng tôi đổi cho bà chủ quán hai ly trà đá và một điếu thuốc.


Vừa tạm yên vị, tôi nhìn sang chéo bên kia đường. Đập vào mắt là một ngôi nhà 3 tầng, trước cửa có tấm băng rôn màu đỏ mang dòng chữ; ” Nhà chưa đền bù, xin đừng cưỡng chế” (như hình dưới đây), bên hồi của ngôi nhà đang bị phá dỡ dở dang. Tôi hỏi chị chủ quán:
– Nhà này bị cưỡng chế hở chị?
Chị chủ quán trả lời:
– Tạm dừng lại để hai bên thương lượng. Nhưng trước sau nhà này cũng bị phá mà không được đền bù, hoặc đền bù gọi là
– Vậy hả chị? Nhà này xây trên đất lấn chiếm?
– Đâu phải! Đất thổ cư của ông bà để lại. Cả khu này là đất thổ cư. 
– Đất thổ cư sao nhà này không được đền bù?
– Bây giờ thành phố mở đường bỗng dưng thành đất lấn chiếm rồi.
Chị chủ quán có cách nói hài, gợi khiến vợ chồng tôi tò mò hơn. Chủ quán cũng là người hay chuyện.
Theo chị chủ quán thì hơn chục nhà ở dọc con đường này đã thua chính quyền, tự nguyện thu vén rời đi hoặc bị cưỡng chế phải đi, chỉ còn lại nhà này. Sở dĩ chính quyền tạm dừng cưỡng chế để thương thuyết lần cuối cùng vì nhà này trương biểu ngữ hiến pháp và đưa thứ vũ khí cổ điển là hai đời đảng viên ra dọa. Ông đảng viên thời chống Pháp, bố là đảng viên thời Mỹ. ” Có nhà ở đây dùng bom xăng chống cưỡng chế – thua. Nhà này dùng bom ‘Hiến Pháp và bom “đảng viên lão thành cách mạng” chống cưỡng chế cũng thua nốt anh chị coi. Đảng viên, có công cách mạng ngày xưa, Hiến pháp ngày nay là cái quái gì! Chị chủ quán nói và cười. 
Tôi hỏi đùa:
– “Bom hiến pháp”, “bom đảng viên” cũng thua thì “bom” gì không thua? 
Chị trả lời:
– “Bom” gì cũng thua chính quyền!
Tôi rời khỏi quán chụp phô ảnh, lúc quay lại chị chủ quán nói:
– Hôm nay anh chụp thì không sao, nhưng hôm cưỡng chế ai giơ điện thoại lên là họ bắt đi liền. 
Câu chuyện của chị chủ quán dừng tại đây vì chúng tôi phải đi. Tôi nghĩ tấm hình này sẽ nói tiếp câu chuyện “bom đảng viên lão thành cách mạng” và “bom Hiến pháp” của chị.