Archive for the ‘Báo chí’ Category

VIẾT VÌ CÁI GÌ? .Mạc Văn Trang

Tháng Mười Một 14, 2019

Hôm nọ cô Em của mình bảo, Anh ơi, anh già rồi, đừng viết lách làm gì nữa. Các cháu bảo, thấy bọn nó chửi bác trên mạng mà xót xa lắm… Xã hội thì đầy chuyện xấu xa, đầy bọn tham nhũng… Cứ để kệ các phe nhóm tranh quyền, đoạt lợi đấu đá với nhau, Bác dính vào làm gì cho cực thân. Bác ngoài 80 tuổi rồi, còn ham hố gì nữa đâu mà đấu tranh?…

Thực ra chuyện này nhiều người thân, bạn bè cũng đã nói nhiều, cả các Dư luận viên nữa. DLV không chỉ chửi bới đâu; họ cũng “tâm lý” lắm, nỉ non, tỉa tót vào từng khía cạnh một… Chỉ có điều họ toàn SUY BỤNG TA RA BỤNG NGƯỜI, nhiều khi nghe mắc cười… Xưa nay thì mình phớt lờ hết. Nhưng tấm lòng lo lắng của cô Em làm mình phải suy nghĩ và muốn giãi bầy đôi điều.

1. Nghe nói đến “ĐẤU TRANH” hay “Tranh đấu” dân mình rất sợ, nghĩ ngay đến bạo lực, đấu đá, đàn áp, đầu rơi, máu chảy… Thực ra nghĩa của từ đấu tranh rất rộng. K. Marx trả lời con gái “Hạnh phúc là đấu tranh” mang một hàm ý rất sâu xa. Đấu tranh là phấn đấu để bớt đi những cái bất công, vô lý, xấu xa… để cho cuộc sống Công bằng, Hợp lý, Tốt đẹp hơn… Góp phần làm được như vậy quả là vui sướng, Hạnh phúc.

Đấu tranh không chỉ nhằm vào thay đổi các đối tượng bên ngoài, mà làm thay đổi chính mình mới khó. Tâm lý học, coi việc đấu tranh với bản thân để tự thay đổi mình là cuộc đấu tranh khó khăn nhất. Ta hãy xem những người quyết tâm CAI NGHIỆN (Thuốc lá, Ma túy, Rượu, Cờ bạc…) phải dằn vặt, khó khăn, cực khổ nhường nào? Nhưng Cai nghiện được rồi, đấu tranh để không tái nghiện lại càng khó khăn hơn.

Trong đấu tranh với bản thân thì “Đấu tranh động cơ” là khó khăn nhất, hao tổn sức lực thần kinh và tâm lý nhiều nhất. Hãy hình dung một người phải lựa chọn giữa hành động tội ác và từ chối không làm, dẫu mình có chịu hiểm nguy, sẽ căng thẳng nhường nào? Hay những người đấu tranh: Nhảy lầu tự tử hay không tự tử, thật kinh khủng!

Tất nhiên cũng có loại người hành động theo bản năng như loài vật hay người máy, họ chả cần “đấu tranh động cơ”, có lệnh là làm, bảo giết là giết! Hạng người ấy mới đáng sợ.

Nhưng thực ra, đã là con Người, những hành động được điều khiển bởi ý thức, thì đều có ĐỘNG CƠ. Theo lý thuyết Hoạt động, thì ĐỘNG CƠ LÀ CÁI VÌ NÓ MÀ NGƯỜI TA HOẠT ĐỘNG (một cách có ý thức).

2. Vậy thì VÌ CÁI GÌ mà tôi viết (đấu tranh/hoạt động/phản biện/phê phán…)?

2.1. Có phải vì BẤT MÃN như một số người gán cho không? Không! Tôi chả có gì “bất mãn” cả! Trong gia đình, được mọi người rất yêu quý. Vợ cũng xinh, con, cháu cũng được. Nghề giáo viên và Nghiên cứu Tâm lý học quá hợp với mình, rất mãn nguyện. Cuộc sống vật chất, tinh thần thỏa mãn nhu cầu giản dị của mình… Sống ung dung tự tại, chả bất mãn mà hằn học với ai, với cái gì!

2.2. VÌ “CĂM THÙ CỘNG SẢN”? Tôi cảm thông với những người có người thân bị giết, bị cướp của do CCRĐ hay Cải tạo Tư sản… Nhưng gia đình tôi, chẳng có vấn đề gì. Cũng có người quy gán cho tôi, “Chống chế độ” là do CCRĐ bố là Lý trưởng, bị phân biệt đối xử (nhưng không bị đấu tố), rồi hợp tác hóa bị Công hữu hóa mất mấy mẫu ruộng… Những điều đó quá nhỏ so với nỗi đau lớn lao của cả dân tộc, nên chẳng để ý làm gì.

Tôi không nghĩ mình “chống Cộng, diệt cộng”, trái lại, tôi tôn trọng những người theo Lý tưởng Cộng sản, Chủ nghĩa Marx – Lenine, vì đó là quyền TỰ DO TƯ TƯỞNG của con người. Ở nhiều nước Tư bản vẫn có Đảng CS mà, các Thư viện lớn trên thế giới vẫn đầy sách của K. Marx mà.

Tôi chỉ đòi những người “xưng là Cộng sản’ không được ép buộc người khác, ép buộc cả dân tộc này phải tin theo như họ. Mỗi người có quyền tự do tư tưởng của mình. Vậy thôi.

2.3. Vì CƠ HỘI CHÍNH TRỊ, như bác TRọng hay vu cho những người “Tự diễn biến”, “Tự chuyển hóa”?… Cơ hội chính trị phải là bọn người “gió chiều nào, ngả theo chiều ấy”, luôn nhạy bén “phù thịnh”, bám lấy người có quyền thế, những phe nhóm đang “lên” để mưu cầu danh lợi, “ngậm miệng ăn tiền”, chứ ai lại đi chọc tức những người đương chức, có quyền sinh, quyền sát trong tay!

Cơ hội chính trị để lôi kéo quần chúng, ra tranh cử, lập đảng phái? Chuyện này đối với những người đã ngoài 80 tuổi thì hoặc là người rất Phi thường, hoặc là hơi bị điên. Mình tự biết mình, không thuộc hai loại người ấy…

2.4. Viết do KÍCH ĐỘNG, THUÊ TIỀN của “thế lực thù địch”? Đây là “suy bụng ta ra bụng người” của những người cứ được cho TIỀN là bảo gì cũng làm. Thậm chi tôi từng biết, có một đám tụ tập, bảo đến đập phá, ném bẩn vào nhà ấy, rồi về đây cho bữa bia, họ cũng làm ngay. Tôi đâu phải hạng người như vậy.

Cũng nói rõ thêm, viết báo, viết sách, phản biện đề tài, luận án thì có tiền, nhưng PHẢN BIỆN XÃ HỘI không bao giờ có TIỀN mà còn nguy hiểm!

Nhưng cũng cần nói, có một Thế lực thù địch thực sự, kích thích mình phải viết, đó là bọn Trung cộng xâm lăng, tàn ác, thâm độc, dã man… Trước những hành động ngang ngược của nó, không lên tiếng, nhục quá, không chịu được.

2.5. Viết vì MUỐN NỔI TIẾNG? Thực ra động cơ này không có gì sai hay xấu cả, vì đó là một GIÁ TRỊ mà con người muốn tự khẳng định và theo đuổi. Từ Cổ xưa, con người say mê Nghiên cứu, Sáng tạo, viết Văn, làm Thơ, viết Nhạc… vừa là nhu cầu tự thân, vừa muốn tự khẳng định mình và để lại cái gì đó cho đời…

Nhưng những người cố viết để nổi tiếng thì thường thất bại, rồi lại đau khồ; còn ai viết vì Nhu cầu tự thân mới thấy hạnh phúc và hy vọng góp cái gì đó cho đời.

2.5. Vậy thì tôi viết VÌ CÁI GÌ?
– Vì Nhu cầu tự thân, thấy cái Cái xấu, Cái ác, cái Bất công, Phi lý, Chướng tai, Gai mắt… gây cho mình khó chịu thì viết ra, như giải thoát khỏi tâm tư ưu phiền. Viết ra giãi bày với thiên hạ rồi thấy nhẹ lòng, nghĩ sang việc khác…

“Đất nước đã bao giờ được thế này chưa”, sao vẫn phê phán? So với thời ăn lông ở lỗ, thì bây giờ tuyệt quá rồi. Nhưng vẫn cần phê phán vì mong muốn nó Tốt hơn, Đẹp hơn, Văn minh hơn, mà lẽ ra Dân ta có quyền được hưởng như thế, chứ không ở tình trạng thua kém hiện nay…

– Vì thấy có những người Tốt, việc Hay, điều Đẹp, niềm Thương cảm… mình thấy rung động thì viết ra để chia sẻ và hy vọng những điều Tốt, Đẹp sẽ lan tỏa trong cộng đồng, xã hội…

– Vì có những người nêu ra vấn đề, họ chưa hiểu, mà mình có hiểu biết, nên trao đổi lại, muốn chia sẻ những TRI THỨC mình tích lũy được. Đó cũng có thể gọi là “Thí pháp”. Theo Phật giáo, người có tiền, của thì “Thí Tài”, người không có tiền của mà “Thí Pháp” với lòng Tư bi, Hỉ xả cũng là tạo Phúc, tạo Nghiệp lành…

3. TÓM LẠI, mình viết chả có động cơ nào khác ngoài việc phê phán cái xấu, cái ác, cái phi lý và chỉ ra Nguyên nhân của nó, với lòng chân thành, mong muốn cùng mọi người đòi hỏi xã hội phải cải tổ cho Hợp lý hơn, Luật pháp chuẩn mực, công minh hơn, Con người được tôn trong hơn, xã hội Tốt đẹp hơn, mà lẽ ra Dân tộc này có quyền được hưởng những điều đó từ lâu rồi.
14/11/2019
Mac Văn Trang

Ông thủ tướng đi tấn phong viện trưởng và “đốt cháy” Viện hàn lâm KHXH Việt nam.

Tháng Mười Một 14, 2019

Giang Nam

– TIN CÁC BÁO “Chiều 11/11, tại Hà Nội, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc đã trao quyết định bổ nhiệm ông Bùi Nhật Quang, Ủy viên dự khuyết Trung ương Đảng, Phó Chủ tịch Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam giữ chức vụ Chủ tịch Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam”.

1. Thủ tướng Phúc răn bảo: Nên và không nên
Thạc sĩ  Nguyễn Xuân Phúc, hẳn là nhờ tổ tư vấn hoặc tổ trợ lý gà bài, ông ta nghiêm trang răn bảo 2 000 viện sĩ thuộc 33 viện con ở Hà Nội hai điều Nên và Không Nên:
KHÔNG NÊN:

  • Viết bài rồi đọc cho nhau nghe,
  • Nghiệm thu đề tài rồi bỏ vào ngăn kéo khóa lại,
  • Đào tạo thạc sĩ, tiến sĩ thì trả cho các trường đại học bổn phận của họ…

 NÊN:- Công bố nghiên cứu khoa học rộng rãi trong xã hội cho mọi người biết và áp dụng.- Tham mưu cho Đảng chính phủ về đường lối chính sách xây dựng đất nước.-  Nghiên cứu khoa học phải quảng bá sao cho thế giới biết tiếng và vận dụng theo, ảnh hưởng theo …
Thực ra, nói thì nói vậy, ông Phúc và trung ương của ông cũng chẳng cần lắm cái Viện này. riêng bên đảng các ông đã có nhiều Viện nghiên cứu nhãn hiệu búa liềm riêng rồi, đứng đầu là “Hội đồng lý luận trung ương”. Các ông ấy chỉ cần “quản chặt” cái Viện hàn lâm KHXH này, đừng cho nó “nổi loạn” là ô kê.
2. Tân chủ tịch Hàn lâm hứa “sẽ cháy”
Anh Pgs Quang trước hết thề hứa với thủ tướng: “xây dựng một tập thể lãnh đạo đoàn kết, nhất trí, đổi mới, sáng tạo, thực hiện thắng lợi nhiệm vụ, xứng đáng là đơn vị đầu tàu của cả nước về nghiên cứu khoa học và xã hội”(!) 
Này anh phó giáo sư Quang, anh hãy đi hỏi các Trường đại học và các khoa XH-NV cả nước xem họ có công nhận cái Viện hàn lâm của anh là đầu tàu không nhá. Tôi thì chưa bao giờ coi như thế trong suốt quãng đời dạy đại học XHNV, tôi chẳng tiếp thu được cái “thành tựu” gì của các anh hết.Anh hãy nhìn lại xem cái Viện của anh làm được những gì?Viện của anh có tới hai ngàn (2 000) viện sĩ và đã làm gì? Chiếm 1/3 là giáo sư, phó Gs, chỉ tìm kiếm đề tài nhà nước ngon ăn để lấy kinh phí, nghiệm thu rồi bỏ ngăn kéo khoá lại (ông thủ tướng vừa nói đó nhá). Số 1/3 là tiến sĩ thì tích cực đi xin xỏ Bộ GD và các trường đại học lớn chia bớt “nghiên cứu sinh” để các anh thu lấy kinh phí và học phí. Các anh viết lách tạp nham và xuất bản thành sách để lấy điểm gom lại chờ ngày thăng hạng lên PGS và GS. Phần còn lại 1/3 là thạc sĩ thì biện lễ nhận “hai phần” trên là thầy để làm luận án nghiên cứu sinh, nhăm nhăm lấy nốt cái bằng tiến sĩ cho bằng vai vế với đồng nghiệp.Tất cả ba bộ phận Viện Hàn lâm đều chỉ lo cho bản thân đắc danh và lợi. Đất nước này chả trông cậy được gì đâu!Mặt khác, bởi lẽ tổng chủ đã tuyên bố Đảng “kiên định chủ nghĩa Mác Lê nin” rồi thì các anh còn việc gì để làm? Chẳng lẽ chỉ còn việc minh họa, chứng minh lý thuyết của ông Tổng là đúng?
Nhắc để anh biết chuyện mới xảy ra năm ngoái. Anh đừng quên rằng để đối trọng với cái Viện hàn lâm 2000 “nhà bác học xhnv’ của anh, Giáo sư Chu Hảo và cộng sự đã lập ra Nhà Xuất Bản Tri Thức chỉ có vài chục người nhưng thu hút tâm trí các trí thức chân chính trong nước. So với cái “Viện hai nghìn” của anh, có vẻ chỉ như “châu chấu đá voi”, nhưng Nhà xuất bản ấy đã biên dịch gần 100 công trình xã hội nhân văn ưu tú của thế giới sang Việt ngữ khiến cái Viện Hàn lâm KHXH-NV của anh nhìn vào mà toát mồ hôi mắc cỡ! 
Thật ra NXB Tri Thức mở đột phá khẩu khoan thủng “bức màn chữ cộng sản” giúp trí thức Việt Nam ung dung tiếp thu tư tưởng văn minh nhân loại một cách chính ngạch. Bỏ qua cái thời chui lén tìm đọc văn minh nhân loại vốn bị nhà nước đảng coi là “sách phản động”.
Đảng hoảng hốt cuống quít lên, bèn giở chiêu tấn công cá nhân GS Chu Hảo cựu giám đốc NXB Tri Thức.
Giáo sư né đòn, ông nhanh tay nộp đơn Ra Khỏi Đảng trước khi bị đảng bộ theo lệnh xét khai trừ. Tôi nhớ hồi đó đã tức cảnh câu đối như sau:“Khai trừ đảng, Tổng Đà Chủ tung đòn nặng kýGửi đơn nhanh, Chu Tri Thức né tránh nhẹ nhàng
Anh phó giáo sư Bùi Nhật Quang đã được “qui hoạch” từ lâu rồi. Nào là đi “luân chuyển” vào tỉnh Bình Thuận làm Phó chủ tịch tỉnh ít lâu cho đảm bảo qui trình, sau đó lại quay về Viện giữ tạm ghế Phó, ngồi chờ Đại hội Đảng, khi được cái ghế Uỷ dự khuyết TW rồi, lại chờ ông cựu Viện trưởng nghỉ hưu là… thay luôn.Bổ nhiệm như trên là trái qui luật. Và Đảng đã quá coi thường Viện hàn lâm.
Một vị chủ tịch Viện khoa học phải do viện sĩ bầu lên vì thành tích và tín nhiệm. Từ đó chủ tịch trở thành đầu tàu khoa học. Giới khoa học rất ghét bị nhà chính trị dắt mũi. Ông hiểu không ? Thế giới người ta bầu viện trưởng bằng lá phiếu, ngay cả khi kết nạp một viện sĩ mới người ta cũng bó phiếu  đấy.
Dù cho tân Viện trưởng Viện hàn lâm khoa học xã hội là ai, dù anh muốn “cháy” kiểu nào, nếu không gỡ bỏ cái “vòng kim cô tư tưởng Mác Lê” bằng “chất liệu” đặc biệt thì ngàn năm vẫn bó tay.Tôi góp ý với Đảng cộng sản Việt Nam nha: hãy đợi Viện bầu xong chủ tịch, các ông bố trí đặc cách cho anh ta làm “Ủy viên TW Đảng”. Xong. Lợi cả đôi đàng nhá. Bổ nhiệm như kiểu Đảng “qui hoạch” sẵn chỉ là hạ sách. 
Bây giờ bàn về việc tân Viện trưởng phát biểu “cháy” với 2000 đồng liêu.Không dẫn danh ngôn Mác, Lê và hai bác lãnh tụ Việt -Trung, chí ít cũng dẫn thơ Tố Hữu như ngày xưa, anh tân chủ tịch “viện bác học XHNV” dẫn lời nhà thơ Thổ nhĩ kỳ Nadim Hikmet trước khi hạ tấm màn nhung đỏ khép lại vở tuồng “khoa học”:“Nếu tôi không cháy lên, nếu anh không cháy lên, nếu chúng ta không cháy lên thì làm sao bóng tối trở thành ánh sáng”.PGS. TS. 44 tuổi Bùi Nhật Quang, ủy viên dự khuyết TW đảng, dẫn lại câu thơ của nhà thơ Nazim Hikmet để kết thúc bài phát biểu của mình.Anh “nổ” theo thói quen thủ tướng (lẩy Tố Hữu) và Tổng chủ (lẩy Kiều), và chủ quốc hội Kim Ngân (lẩy danh ngôn tổng thông Mỹ).Giả sử câu “nổ” như trên là của một ca sĩ như Mr. Đàm hay diva Mỹ Linh thì lại đi một nhẽ. Họ là văn nghệ sĩ nói cho vui thì cũng được. Anh là nhà khoa học mà anh “nổ” lung tung nghe sao đặng.Biết rằng anh Tân viện trưởng hô như vậy chỉ là ẩn dụ. Nhưng anh muốn “cháy” thì phải có môi trường không khí cung cấp oxy.  (Nếu chỉ “cháy” kiểu sinh vật, tức là tiêu hao năng lượng đế “sống và trao đổi chất” thì nói  làm gì!)GN

Nguồn. VNTB

“TRỐN THUẾ”, LÂU ĐÀI AI NỠ XÂY TRÊN CÁT .Minh Dang

Tháng Mười Một 14, 2019

Sáng ngày 13/11/2019, Tòa án TP.Nhà Trang đưa vụ án “Trốn thuế” ra xét xử theo thủ tục hình sự sơ thẩm. Một trong bốn bị cáo phiên tòa là LS Trần Vũ Hải đã ra tòa cùng với nhóm luật sư hùng hậu giúp bào chữa cho ông (gần 60 luật sư).

LS Trần Vũ Hải 

Suốt cả buổi sáng, tòa án chỉ mới vượt được qua phần thủ tục do bị các luật sư quần thảo liên tục với vô vàn ý kiến. Tuy vậy, vị nữ thẩm phán khá trẻ tuổi, chủ tọa phiên tòa đã rất bản lĩnh nên vẫn làm chủ được tình hình.

Sau khi vào trong hội ý về các yêu cầu của luật sư, thì hội đồng xét xử trở ra tuyên bố tiếp tục giải quyết phiên tòa, theo đó, một loạt yêu cầu của luật sư trôi vào … hư vô mà không cần một lời giải thích.

Đầu giờ chiều, phần thủ tục xét hỏi được bắt đầu. Trong đó, nội dung quan trọng nhất mà các luật sư quan tâm đã được làm rõ, khiến câu chuyện trốn thuế mà các cơ quan pháp luật dày công xây dựng có nguy cơ trở thành một lâu đài nguy nga trên cát.

Theo đó, bà H., người bị cho là bị cáo đóng vai trò chủ mưu vụ án trốn thuế cho biết rằng bà chỉ có sở hữu duy nhất căn nhà bán cho vợ chồng LS Trần Vũ Hải vào thời điểm đó.

Theo đó, không cần phải có sự hiểu biết pháp luật sâu sắc như một luật sư, chỉ cần có lần tham gia giao dịch mua bán nhà, thì công chúng sẽ có dịp được biết về quy định đóng thuế thu nhập cá nhân đối với người bán nhà là như thế nào. Theo đó, thuế thu nhập chỉ phát sinh khi mà phía người bán đang sở hữu từ hai căn nhà trở lên. Thế nên, điều này mặc nhiên hiểu rằng, khi người bán chỉ đang đứng tên sở hữu một căn nhà duy nhất, nay bán đi thì họ hoàn toàn được miễn loại thuế này.

Trở lại vụ án hình sự về tội danh “Trốn thuế” đối với LS Hải, khi ông bị cáo buộc về hành vi giúp sức cho bên bán nhà trốn thuế bằng cách khai thấp giá trị giao dịch. Nhưng vấn đề đặt ra là : Bên bán nhà có phải đối tượng phải chịu thuế chăng ?

Phần xét hỏi vào chiều nay đã làm rõ vấn đề đó. Theo đó, căn cứ luật thuế thu nhập cá nhân thì bà H. không có nghĩa vụ phải đóng thuế thu nhập. Nếu bà H. không có nghĩa vụ phải đóng thuế, thì việc khai thấp giá trị giao dịch mua bán nhà không ảnh hưởng gì đến cơ quan thuế.

Việc ông L. đã thực hiện đóng thuế thu nhập cá nhân khi bán nhà đất có thể là đúng đắn khi chưa phát lộ việc bà H. là chủ sở hữu đích thực. Nhưng nay điều đó đã được xác định một cách chính thức bởi chính cơ quan bảo vệ pháp luật, thì việc bên bán đóng thuế thu nhập không còn đúng theo quy định pháp luật nữa vì họ thuộc đối tượng miễn thuế.

Miễn thuế đồng nghĩa với khả năng tội danh “Trốn thuế” không còn cơ sở pháp lý để tồn tại trong vụ án này. Vụ án phải đình chỉ !

Điều khá bất ngờ và khôi hài về phương diện pháp lý là bà H. không phải bị truy thu thêm số tiền bị cho là ẩn lậu thuế 280 triệu đồng, không bị phạt số tiền từ một đến ba lần số tiền ẩn lậu thuế. Chưa hết, điều khôi hài nhất là bà H. hoàn toàn có thể yêu cầu cơ quan thuế phải hoàn trả lại khoản thuế đã thu không có cơ sở pháp lý này. Vụ án hình sự xét dưới góc độ thu ngân sách, thì thật là thiệt đơn, thiệt kép !

Vụ án mở ra nhiều góc khuất, chỉ cần một trong số ấy hé lộ ra đã đủ khiến người hiểu biết phải ngạc nhiên.

Sáng mai, ngày 14/11/2019, vụ án vẫn tiếp tục với phần xét hỏi và có vẻ như theo quán tính, câu chuyện vẫn cứ đang lao về phía trước. Để xem trong mai hậu, khi câu chuyện vào hồi kết, thì sự quyết tâm cao nhất của cả hệ thống có dành cho sự thật khách quan, cho công lý ? Điều mà công chúng vẫn cứ luôn chờ đợi trong mỗi vụ án.

Nha Trang, ngày 13/11/2019
Manh Dang

Nguồn.https://www.facebook.com/manhdang001/posts/3071526326197211

CÓ NÊN TRUNG THÀNH VỚI KHẨU HIỆU “CÒN ĐẢNG CÒN MÌNH” HAY KHÔNG? .Đỗ Ngà

Tháng Mười Một 14, 2019

Ngày 12/11/2019 tại huyện Đông Anh, xảy ra hiện tượng lạ, công an biểu đòi công bằng cho mình vì họ nhóm lợi ích đã chiếm đoạt tiền họ mà không giao đất. Theo lý mà nói, anh có oan khuất gì thì anh kiện lên tòa án chứ sao lại biểu tình? Hỏi cũng là trả lời, những người công an chọn cách biểu tình thay vì kiện thì điều đó cho thấy, họ đã biết ngành tòa án ở chế độ mà họ đang phục vụ không hề vì công lý.

Ở đất nước này, từ ngày ĐCS nắm độc quyền cai trị đất nước họ đã phân xã hội này thành 2 tầng rõ rệt. Thượng tầng là ĐCS được đặc quyền đứng trên luật pháp. Hạ tầng là nhân dân chịu sự trừng trị của luật pháp do đảng viết ra và phải chấp nhận chịu đựng những mệnh lệnh phi pháp của đảng. Về mặt chính trị đảng có mọi quyền, nhân dân chỉ có nghĩa vụ. Về mặt kinh tế, đảng có quyền tăng thuế không cần lý do, và dân chỉ có nghĩa vụ đóng mà không có quyền phản kháng hay bất tuân. Nói cách khác, đảng mặc định họ là tầng hưởng thụ còn dân là tầng bị khai thác.

“Rắn nuốt đuôi” là câu nói ám chỉ trường hợp nội bộ thịt nhau tranh ăn vì hết nguồn khai thác. Nhìn vào tình cảnh Việt nam hiện nay thực sự đang xảy ra như vậy. Chính quyền tăng thuế quá nặng đến độ dân chịu hết nổi nhưng cũng chưa đủ cho lợi ích nhóm nuốt, chính phủ đi vay mỗi năm hàng chục tỷ đô để bù thâm hụt ngân sách và chi tiêu mà vẫn chưa đủ, và hôm nay chính những người đảng viên trong ngành công an đang bị chiếm đoạt tài sản vì nhóm lợi ích trong đảng của họ gây ra.

Nếu xem ĐCS là con rắn thì các ủy Viên Bộ Chính Trị và Ủy viên trung ương là phần đầu rắn, các tỉnh ủy viên và thành ủy viên là thân, còn những đảng viên ở cơ sở chì là phần đuôi. Hôm nay công an huyện Đông Anh bị lợi ích nhóm lừa lấy tiền mà bất lực không kiện cáo gì được là một hình ảnh rõ nét con rắn này bắt đầu cắn vào đuôi của nó – một tín hiệu cho một thời kỳ mục nát của ĐCS.

Những anh công an cũng nên nhớ rằng, khi các anh làm công cụ của luật pháp thì tất các anh được dân thương yêu, còn khi các anh là công cụ của thế lực chính trị muốn vơ vét mọi thứ thì sẽ bị dân ghét. Mà khi bị dân ghét thì đó như là một kho thuốc súng, khi thời thế có chiều hướng đổi thay nói xẽ nổ tung và chính các anh là những người lãnh đủ sự phẫn nộ đó.

Còn nhớ ngày 24/02/2014, cảnh sát chống bạo động Ucraina phải quỳ gối xin lỗi người dân ở thành phố Lviv vì các hành động đánh đập và nổ súng vào người biểu tình làm 21 người chết trong những cuộc đụng độ xảy ra ở Quảng trường Độc lập Kiev. May mà được dân tha thứ chứ nếu dân trút giận một cách quá khích thì không biết những người cảnh sát phục vụ chính phủ tham nhũng Viktor Yanukovych sẽ ra sao nữa. Đấy là dân Ucraina, nhưng liệu sau này dân Việt Nam có hành xử như vậy không thì không ai có thể đoán biết được.

Cũng giống như tổng thống bị lật đổ Viktor Yanukovych đã chạy sang Nga ôm theo khối tài sản khổng lồ do tham nhũng để tiếp tục sống xa hoa với khối tài sản tỷ đô, thì khi ĐCS sụp đổ, các quan chức trung ương cũng ôm tài sản tham nhũng của họ chạy sang xứ mà họ nguyền rủa là “tư bản giãy chết” để sống một cuộc sống xa hoa và bỏ lại các bạn phải đối mặt với nhân dân vì những tội ác mà các bạn đã gây ra.

Khi những lãnh đạo trong nhóm lợi ích họ dám nhẫn tâm trục lợi trên đầu những người mà đang bảo vệ họ, thì liệu các anh- những người đang bảo vệ họ có nên sống theo phương châm “còn đảng còn mình” hay không? Khi mà nguồn khai thác trong dân không còn đủ cho lòng tham của những nhóm lợi ích, thì tất lúc đó hiện tượng rắn nuốt đuôi sẽ xảy ra dày đặt hơn. Và khi đó, nếu ai sống theo câu dụ “còn đảng còn mình” sẽ phải trả giá rất đắt.

-Đỗ Ngà-

NHỮNG TRÒ HỀ.Võ Xuân Sơn

Tháng Mười Một 13, 2019

Hôm nay, đọc được thông tin về vụ án Luật sư Trần Vũ Hải, một câu hỏi cứ ám ảnh tôi mãi. Chẳng lẽ hệ thống tư pháp Việt nam có thể tệ đến thế hay sao?

Ls. Trần Vũ Hải

Tôi biết một vụ nghe rất hài, cười ra nước mắt của ngành tư pháp nước ta. Hai vợ chồng kia li hôn, thống nhất với nhau (được ghi vào bản án), là người chồng chu cấp tiền nuôi con hàng tháng thông qua đội thi hành án quận X. Sau đó, người chồng chuyển hộ khẩu đến quận Y, và hàng tháng chu cấp nuôi con thông qua đội thi hành án quận X.

Một thời gian sau, nhận thấy sự phiền phức trong việc nhận tiền nuôi con, người vợ yêu cầu người chồng chuyển tiền trực tiếp cho cô ta. Tuy nhiên, do việc đóng tiền thông qua đội thi hành án quận X được qui định trong bản án, nên cô vợ phải làm một cái đơn, đề nghị đội thi hành án quận X cho anh chồng chuyển tiền trực tiếp cho mình.

Một thời gian sau, Tòa án quận Y gọi anh chồng lên, thông báo rằng vợ cũ của anh ấy kiện anh ấy vì không chịu chu cấp cho con. Anh chồng tá hỏa. Vậy là chạy long sòng sọc lên lấy các sao kê tài khoản, cho thấy anh ấy chu cấp đầy đủ cho con, mà chu cấp qua đội thi hành án quận X, chỉ mới có 1 tháng gần nhất là gởi trực tiếp vào tài khoản của vợ cũ.

Vài tháng sau, Tòa án quận Y gởi giấy triệu tập anh chồng lên. Khi anh chồng lên đến nơi, có công an quận ngồi chờ ngay tại Tòa. Thì ra là công an, nơi anh chồng khai đăng kí hộ khẩu thường trú, xác nhận rằng anh chồng không cư trú tại đó, không có hộ khẩu thường trú, khi Tòa gởi công văn xác minh. Tòa dự định, nếu anh chồng xác nhận các sao kê mà anh nộp cho Tòa là giả, thì họ sẽ bắt giam anh ấy ngay tại Tòa.

Anh chồng không chấp nhận sao kê ngân hàng của mình là giả. Thật may mắn, vì đang phải nộp hồ sơ gì đó, nên anh ấy có mang theo bản sao hộ khẩu thường trú có chứng thực sao y bản chính còn thời hạn. Tòa vẫn không tin, nhưng cho phép anh ấy gọi về, nhờ người nhà mang bản chính hộ khẩu thường trú của mình lên.

Khi bản chính hộ khẩu thường trú được mang lên, thì rõ ràng là xác nhận của công an phường anh cư trú là sai. Anh công an chờ để bắt anh chồng đứng dậy ra về. Cô thư kí Tòa lúng túng, lật hồ sơ coi. Một tờ giấy trong hồ sơ rơi ra. Anh chồng cúi xuống nhặt giúp cô ấy. Thì ra, đó là tờ đơn của vợ cũ anh ta gởi cho đội thi hành án quận X.

Anh chồng cố gắng đọc trong sự quyết liệt đòi lại của cô thư kí Tòa. Thì ra, đó là lá đơn, theo cô thư kí Tòa, là vợ cũ anh ta khởi kiện anh ấy. Nhưng khi anh ấy đọc, thì đó là lá đơn cô vợ yêu cầu để cho anh ấy chuyển tiền trực tiếp cho cô ta. Chẳng có kiện tụng gì trong đó cả.

Không biết lá đơn đó đã đi qua những khâu nào, nhưng ít nhất thì phải qua đội thi hành án quận X, và Tòa án quận Y. Vậy mà, từ một lá đơn yêu cầu thay đổi phương thức chuyển tiền chu cấp, trở thành lá đơn kiện không chịu chu cấp cho con. Và suýt nữa thì anh chồng bị bắt vì tội lừa đảo.

Câu chuyện trên có những chi tiết nghe thật hoang đường, nhưng nó thật 100%. Nó phản ánh cách làm việc của hệ thống tư pháp của chúng ta.

Cho nên, khi nghe thông tin, căn nhà mà vợ chồng người chủ cũ bán cho vợ chồng luật sư Trần Vũ Hải là căn nhà duy nhất của họ. Và như vậy, thì theo luật định, họ đâu có phải đóng thuế TNCN. Mà nếu họ không có nghĩa vụ đóng thuế TNCN, thì làm sao kết tội Luật sư Trần Vũ Hải trốn thuế?

Chuyện hài thật. Nhưng tôi tin là họ, những người đang xét xử Luật sư Trần Vũ Hải, khác với cách Tòa quận Y xử anh chồng trong câu chuyện của tôi, vẫn sẽ tìm cách kết án anh ấy. Vì họ cần phải kết án anh ấy, họ cần phải tước cái giấy phép hành nghề Luật sư của anh ấy. Chỉ có mỗi việc dàn cảnh mà cũng không biết cách dàn cảnh cho ra hồn. Hài thật.

À, còn một chút hài nữa. Đấy là khi anh chồng ra khỏi Tòa án, anh đến thẳng công an phường mình. Trụ sở công an chỉ có một cô công an, mà cô ấy là bạn với một người bạn của anh chồng. Sau một hồi tỉ tê về người bạn của mình, cô ấy mới đưa anh công an khu vực, người đã xác nhận cho Tòa ra.

Thì ra là cô thư kí Tòa đã kịp thông báo, và anh công an ấy cũng đã kịp điều tra về anh chồng. Thế là vả lả, rằng họ có cùng một nơi sinh, và sinh ra cách nhau có vài ngày…

Có lẽ giờ này anh công an ấy đã về hưu. Không biết anh ấy có nằm trong nhóm những người mặc quân phục công an, cầm biểu ngữ biểu tình đòi đất ngày hôm qua không nữa?

ĐẠI SỨ HOA KỲ VÀ ĐẠI SỨ PHÁP ĐẾN THĂM KEM SOKHA; NGOẠI TRƯỞNG MALAYSIA ĂN TRƯA VỚI RAINSY VÀ SOCHUA; THƯỢNG VIỆN SĨ HOA KỲ ĐƯA RA NGHỊ QUYẾT VỀ CAMBODIA .Người Đà Lạt Xưa

Tháng Mười Một 13, 2019

Đại sứ Hoa Kỳ tại Cambodia, ông Patrick Murphy, đã đến gặp lãnh đạo phe đối lập, ông Kem Sokha, tại nơi cư trú ở quận Tuol Kork, thủ đô Phnom Penh, vào sáng thứ Hai 11/11 vừa qua.

Ông Murphy kêu gọi nhà cầm quyền Hun Sen bãi bỏ tất cả các tội danh áp đặt lên ông Sokha và dỡ bỏ lệnh cấm chính trị đối với các thành viên và các nhà hoạt động của đảng Cứu nguy Dân Tộc, Cambodia National Rescue Party (CNRP), do ông Kem Sokha đồng sáng lập với ông Sam Rainsy.

“Một động thái được thực hiện bởi các nhà chức trách ngày hôm qua là một bước tiến và chúng tôi đã thừa nhận điều đó với các cơ quan chính phủ. Tuy nhiên, với tư cách là một người bạn của Vương quốc Campuchia, tôi nghĩ một điều rất quan trọng cần phải nói thêm là chính quyền nên tìm cách khôi phục lại toàn bộ quyền tự do của ông Kem Sokha và bỏ các cáo buộc chống lại ông ta,” ông Murphy nói.

Ông Murphy thúc giục mạnh mẽ sự trả tự do cho tất cả các nhà hoạt động đối lập. Ông nói: “Cho dù ở trong nước hay ngoài nước, họ nên được phép tham gia, để tiếng nói của họ có thể được nghe thấy.”

Trong cùng ngày, đại sứ Pháp tại Cambodia, bà Eva Nguyen Binh, đã đến thăm hỏi ông Kem Sokha cũng trong ngôi nhà đó.

Sau cuộc viếng thăm của đại sứ Mỹ và Pháp, ông Sokha phát biểu trước báo chí rằng: “Thật đáng tiếc và tôi xin lỗi vì tôi bị cấm tham gia hoặc nói về chính trị. Tôi không chắc ngôn ngữ chính trị được định nghĩa là gì, vì vậy tôi không chắc tôi có thể nói gì và không thể nói gì.”

Ông Sokha cho biết thêm: “Tôi thích các nhà báo và tôi thích gặp gỡ mọi người nhưng thật không may, tôi bị cấm tham gia các hoạt động chính trị và không được nói về chính trị.”

Tòa án thành phố Phnom Penh hôm Chúa Nhật vừa qua đã giảm bớt các hạn chế, tuy nhiên ông Sokha vẫn chịu sự giám sát của tòa án, bị cấm rời khỏi Vương quốc, và không được tham gia các hoạt động chính trị.

Ông Sokha bị bắt vào tháng 9 năm 2017 vì cáo buộc thông đồng với nước ngoài để lật đổ chính phủ và bị buộc tội phản quốc. Sự mở rộng tự do trở lại cho ông Sokha cho thấy viễn ảnh tốt đẹp hơn cho đảng CNRP.

Hôm qua, người đồng sáng lập CNRP, ông Sam Rainsy, đã dẫn một phái đoàn, gồm có bà Mu Sochua, đến ăn trưa với Ngoại trưởng Malaysia, ông Saifuddin Abdullah. Trưa hôm nay, ông Rainsy đã chính thức được mời đến gặp các đại biểu Quốc Hội của Malaysia.

Trong cùng thời điểm, Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ Ted Cruz (Cộng Hòa), thành viên của Ủy ban Đối ngoại Thượng viện, cùng với Thượng nghị sĩ Edward Markey (Dân Chủ), và Dick Durbin (Dân Chủ) đã đệ trình một nghị quyết tại Thượng viện Hoa Kỳ để kêu gọi chính phủ Cambodia, dưới quyền Hun Sen, cho phép sự trở lại hòa bình của các đảng viên đối lập và các nhà hoạt động dân chủ Cambodia.

Thượng nghị sĩ Durbin nói: “Sự áp bức đối lập chính trị phải chấm dứt.”

“Tôi tự hào tham gia với Thượng nghị sĩ Markey và Cruz trong nghị quyết kêu gọi Thủ tướng Hun Sen trả tự do cho các tù nhân chính trị và khôi phục các quyền tự do cơ bản cho tiến trình dân chủ của đất nước.”

Fb Người Đà Lạt Xưa
November 12, 2019
.

GỬI NHỮNG CỰU CHIẾN BINH CÒN YÊU NƯỚC. Thanh Bình

Tháng Mười Một 12, 2019

Bài của bác Nguyễn Đình Cống do Face Congtrung Nguyen sưu tầm. (Đầu đề do mình đặt)

Có lập luận cho rằng còn Đảng, còn chế độ là còn tất cả. Đây lại là một ngụy biện nguy hiểm. Đối với các nhóm lợi ích, sống và làm giàu trên cơ chế độc tài đảng trị thì đúng là còn đảng, còn chế độ thì còn tất cả cho bọn họ. Còn đối với dân tộc thì không phải như vậy. Hãy xem Mông Cổ, các nước thuộc Liên xô cũ, các nước Đông Âu, làm gì còn đảng cộng sản nắm quyền, làm gì còn chế độ XHCN mà nhân dân vẫn có được tự do, dân chủ, hạnh phúc chứ có mất gì đâu.

Ảnh bích chương “Tự do kiểu Bolshevik” đã nói lên tất cả.
Chế độ CS chỉ lợi dụng nhân dân tàn sát chính nhân dân để đưa chúng lên ngôi và bảo vệ chế độ cho chúng bóc lột dân làm giàu mà thôi. Người dân rốt cuộc chẳng có lấy mảnh vải che thân.


Đó là chưa kể đến những nước văn minh, thịnh vượng. Lại có lời dọa rằng, nếu chính quyền bị thay đổi thì anh chị em cựu chiến binh và những người nghỉ hưu sẽ mất hết lương hưu. Đó là lời vu khống, là bịa đặt dựa trên sự tàn ác của đấu tranh giai cấp. Thực tế ở Liên xô và các nước Đông Âu sau khi thay đổi chế độ không hề có chuyện đó, chỉ có một số nơi bị chậm vài tháng do chuyển giao sổ sách.

Thế còn độc lập dân tộc. Nguyên Bộ trường Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch ( cha đẻ của Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh ), năm 1990 có nói : “Việt Nam đang dần rơi vào thời kỳ Bắc thuộc mới”. Bắc thuộc, nghĩa là lại mất độc lập, mất nước. Lại có ý kiến cho rằng : “ Ta theo Trung quốc thì có thể mất nước, nhưng còn giữ được đảng”. Trời ơi, mất nước rồi thì giữ đảng mà làm gì ngoài việc làm tay sai và bù nhìn để giữ lại đặc quyền đặc lợi cho phe nhóm. Việt Nam đang bị Trung quốc thao túng, lấn chiếm là rõ ràng, mong các anh chị em CCB quan tâm.

Hiện nay thông tin có nhiều nguồn và có những nguồn trái ngược nhau. Vậy để biết đâu là sự thật thì cần có được các nguồn khác nhau đó để tự suy nghĩ, tự đối chiếu với thực tế và tự rút ra kết luận. Sự vội vàng và dễ tin có thể dẫn người ta đến nhầm lẫn, bị lừa gạt.
Cha anh và chúng ta đã có những cái nhầm tai hại trong nhận thức và hành động. Các anh chị em CCB hứa hẹn bảo vệ thành quả cách mạng thì xin suy nghĩ cho thấu đáo để bảo vệ được tự do và hạnh phúc của nhân dân, xin đừng vì vội vàng và chỉ nghe tuyên truyền từ một phía của bọn đại diện cho lợi ích nhóm mà lại bị nhầm lẫn để khi nhận ra sự thật thì đã muộn”, ” Trung tướng Trần Độ viết : “ Những mong xóa ác ở trên đời. Ta phó thân ta với đất trời. Tưởng ác xóa rồi thay cực thiện. Không ngờ cái ác lại luân hồi” Cái ác luân hồi mà Trần Độ nói tới chính là do chính quyền mới gây ra.

Chúng ta được nghe giải thích, rằng sự hư hỏng, tệ nạn của CQ là do một số cán bộ thoái hóa, biến chất , tạo nên. Nhận xét này mới nghe qua thì thấy đúng, nhưng thực ra nó chỉ mới chạm đến ngọn mà chưa đụng đến gốc. Hỏi tiếp. Một số là số nào, ở đâu ra?. Đó là số rất đông, rất phổ biến, từ trong các cơ quan của Đảng và chính quyền. Số ấy do chế độ độc tài toàn trị sinh ra, nuôi dưỡng. Đến khi chúng nó lớn mạnh, kéo bè, kết cánh, gây ra không biết bao nhiêu tai họa thì mọi người mới giật mình.

Như vậy rõ ràng thành quả cách mạng đã không được bảo vệ mà đã bị tước đoạt. Ai tước đoạt?. Những kẻ có quyền lực trong các nhóm lợi ích, những kẻ cơ hội. Chúng nó đã bằng một số thủ đoạn nịnh hót, mua chuộc , lừa bịp để chui sâu, leo cao. Các anh chị em CCB hãy tìm hiểu thật kỹ, khi anh chị em đang lăn lộn trên chiến trường thì bọn chúng đang làm gì, hiện nay chúng đang làm gì để rồi kêu gọi anh chị em bảo vệ chúng nó.

Hiện nay có một số tổ chức xã hội dân sự và một số cá nhân có bất đồng với một vài đường lối của đảng cầm quyền, đề ra các yêu cầu cải cách. Lãnh đạo đảng gọi họ là bọn tự diễn biến, tự chuyển hóa. Phải chăng như thế là họ phản lại thành quả cách mạng?
Không, họ không phản lại quyền tự do và hạnh phúc của toàn dân mà đang đấu tranh cho nó, nghĩa là đang bảo vệ thành quả cách mạng, đang chống lại những cái ác mới nẩy sinh. Lãnh đạo đảng đã cố ý ghép họ với bọn thoái hóa biến chất . Đó là sự gán ghép quá sai lầm. Xin mọi người sáng suốt và thận trọng phân biệt.
Những người tự chuyển biến và bọn thoái hóa biến chất, tham nhũng là hai loại người hoàn toàn khác nhau về bản chất”.

“Lại có ý kiến cho rằng CQ nhiều nơi đã hư hỏng, nhưng chế độ thì vô cùng tốt đẹp. Phải bảo vệ chế độ vì đã biết bao người hy sinh xương máu để tạo lập nên.
Đúng là nhân dân ta đã tốn nhiều xương máu , nhưng phải nghĩ cho kỹ là sự hy sinh đó để làm gì ?. Để giành độc lập, thống nhất, đánh đuổi ngoại xâm hay là để xây dựng chế độ? Chính các anh chị em CCB là người trả lời đúng đắn nhất.
Khi anh chị em chiến đấu quên mình có nghĩ rằng ta hy sinh giành lại đất đai để công hữu hóa, để cho bọn tư bản đỏ chia chác, để cho Formosa và bao nhiêu bọn khác làm ô nhiểm môi trường nhằm hưởng lợi.
Khi anh chị em chiến đấu gìn giữ đất đai, tài nguyên của Tổ quốc có nghĩ rằng sẽ để cho bọn có tiền và có quyền móc nối với nhau tàn phá, tham nhũng và làm thất thoát hàng chục vạn tỷ, gây nên biết bao thảm họa cho dân?
Không, không, Anh chị em không nghĩ đến chế độ. Anh chị em chỉ nghe mang máng về chế độ xã hội chủ nghĩa là tốt đẹp, là tự do hạnh phúc cho toàn dân. Anh chị em không ngờ được rằng chế độ XHCN gồm 2 phần cơ bản : chính trị và kinh tế. Chính trị chủ yếu là chuyên chính vô sản, là độc tài toàn trị. Kinh tế cơ bản là kinh tế quốc doanh như các tập đoàn của nhà nước. Chính trị ấy, kinh tế ấy hàng giờ hàng ngày sinh ra và nuôi dưỡng bọn độc quyền, tham nhũng, lãng phí.

Không, chế độ cộng sản với phương thức làm tùy sức, hưởng theo nhu cầu chỉ là cái bánh vẽ, chỉ là hoang tưởng. Chế độ XHCN theo đường lối cộng sản cũng thế mà thôi. Chế độ cũng như CQ, không phải là thành quả cuối cùng của CM. Câu khẩu hiệu : “Yêu nước phải yêu chế độ XHCN “ là ngụy biện, là sai lầm.
CNXH với vô sản chuyên chính là do Đảng lựa chọn rồi áp đặt cho dân tộc chứ toàn thể nhân dân Việt Nam chưa bao giờ được trưng cầu ý kiến về vấn đề này. Nhân dân cần một chế độ thực sự dân chủ chứ không phải kiểu dân chủ XHCN giả hiệu với việc đảng cử dân bầu” – Nguyễn Đình Cống https://www.facebook.com/ngdinhcong/posts/1715268585161056

KHI PHẢI SỐNG ĐỜI CỦA DÂN. Ls. Luân Lê

Tháng Mười Một 12, 2019

Vào năm 2002, có khoảng gần 200 suất mua nhà ở cho cán bộ công an tại một dự án, và mỗi người đóng khoảng 100 triệu đồng, tổng khoản thu là 24 tỷ đồng, thời điểm đó là một con số vô cùng khổng lồ. Và từ đó cho đến nay, sau gần 20 năm đằng đẵng, những chiến sỹ công an và những người liên quan trong công an, đều cùng chung một tình cảnh là không có nhà ở nào được bàn giao cho tới khi đã về hưu.

Từ khi họ còn là những người thuộc lực lượng vũ trang và đang tại vị, họ còn không thể đòi lại được tài sản bị chiếm dụng trắng trợn của mình từ những chủ đầu tư, đến bây giờ, cực chẳng đã họ phải mặc sắc phục cũ ra đường biểu tình để đòi lại tài sản của mình. Đó chỉ là một cách để xã hội này chú ý tới họ, và cũng để nhấn mạnh rằng họ đã từng là những con người phục vụ cho thể chế đó.

Về hưu rồi mới bắt đầu sống một cuộc đời oan khuất và bắt đầu trong vô vọng để thực hiện quyền con người mà trong tâm thức của họ khi còn tại vị họ chưa bao giờ công nhận nó. Những người khi còn nắm quyền lực thực thi luật pháp nhân danh nhân dân đã không coi “biểu tình” là một quyền năng tối cao của người dân, đến nay chính họ khi đã trở thành một công dân bình thường không còn quyền lực, mặc dù có thể còn một chút cơ hội và quan hệ, lại mới tìm đến phương thức này như một cách hữu hiệu để bảo vệ mình.

Trút cảnh phục xuống, không ăn lương của dân, và không mặc áo của dân, họ trở thành những con người bé mọn và bị hắt hủi, bị lừa phỉnh. Mất tài sản, sống dưới bầu trời ô nhiễm, các mức giá cho những mặt hàng thiết yếu tăng lên chóng mặt, họ mất cả cái mà họ luôn trưng ra như một bảo bối để đòi hỏi ở người dân phải tuân theo, đó là sự yên bình.

Các vị khi còn khoác áo cảnh sát có đầy đủ quyền uy còn không thể làm được gì, khi đặt vào vị thế của một công dân chẳng có cái quyền cơ bản nào ở trong tay, các vị sẽ làm gì, sẽ làm gì chứ, vì các vị đã từng không bao giờ quan tâm và coi những người thực hành quyền con người là những bọn khố rách áo ôm, xấu xa, phá hoại. Các vị có nhìn những người tự thiêu trước cổng thanh tra chính phủ hay tiếp dân trung ương, những người ăn ngủ ngoài đường trong mấy chục năm kêu kiện?

Đừng buồn nhé, hãy cố gắng bắt đầu sống một cuộc đời của một con người “không quyền lực” để thấu hiểu đời sống của người dân thực sự là như thế nào, nhất là khi chính mình phải rơi vào cảnh bất công mà các vị chưa bao giờ xem nó là một vấn đề chính trị và xã hội.

ĐẾ QUỐC GIÀU NÓI ĐÚNG. CHỈ CÓ CỘNG SẢN NGHÈO LÀ NÓI SAI. Nguyễn Doãn Đôn

Tháng Mười Một 11, 2019

Ngoại trưởng Mỹ nói: “Mỹ đối đầu với Đảng cộng sản Trung quốc chứ không đối đầu với Nhân dân Trung Quốc.”

Ông ta nói đúng đó. Cánh Lề trái ( loại trừ những người quá khích) ở Việt Nam và ở Hải ngoại cũng vậy. Họ phê bình, chỉ trích hay đối đầu với Đảng Cộng sản Việt Nam chứ không phải họ chống lại Nhân dân, phản lại Tổ quốc yêu thương của chính họ! Đó là điều chắc chắn. Họ hoàn toàn không phải kẻ điên và ngẫn ngờ mà trái lại, họ là những người tuyệt vời!

Cũng như tôi ngu gì mà đi chống lại con cháu tôi, những người ruột thịt máu mủ, bà còn hàng xóm nghèo xác, nghèo xơ, đang phải hàng ngày ăn bẩn, uống bẩn, thở bẩn, uống thuốc bệnh giả, nhưng phải trả tiền thật ở Quê hương và nơi có cả mồ mả Tổ tiên của tôi.

Chính tôi yêu thương họ vô cùng mà tôi phải “dỗi hơi” dùng ngòi bút lên tiếng mà thôi.

Ngày xưa Mỹ đánh ta cũng vậy. Nếu họ muốn thắng nhanh thì họ sẽ hiếu chiến như Cộng sản. Không quân của họ ra ngoài Bắc , mùa nước lớn thì chỉ cần vài quả bom đánh vào vài con đê thì cả Bắc Việt đã trôi ra biển. Họ chỉ đánh vào Hà Nội, Hải Phòng, Nam Định v.v… Những Thành phố lớn để triệt hại nền Kinh tế , để Cộng sản phải hàng chứ mục đích của họ đâu có giết Dân. Họ diệt là diệt Cộng sản!

Làng xóm, thôn quê ta ngày đó bị ăm bom chẳng qua là do bom lạc, hoặc trên đường phi cơ tháo chạy ra Hạm đội 7 thì dọc đường phải thả hết bom xuống, vì máy bay còn bom không được phép hạ cánh. Làng tôi, Kiến xương Thái Bình ăn bom 2 lần chết mấy chục người oan là thế. Chứ họ đánh Dân đen chúng ta làm gì cho bẩn tay… Họ không đốt sạch, giết sạch một cách vô cớ như Cộng sản. Giết như kiểu giết bà Nguyễn Thị Năm thì ngàn lần không!

Nhưng Cộng sản chóp bu toàn trú ở ATK (An toàn khu) thì Mỹ tìm và diệt sao cho được.

Thế nên Dân ta ngày đó bị chết lây quá nhiều chẳng qua là vì Cộng sản mà thôi. Cộng sản lợi dụng cái đó càng tuyên truyền mạnh mẽ, quyết liệt hơn, để khơi dậy cho Dân thêm căm thù Mỹ. Từ đó mà coi Mỹ là kẻ thù số một và một lòng nghe theo Đảng:

“Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu Nước

Mà lòng phới phới dậy tương lai”

Thái Bình quê tôi chỗ nào cũng kẻ khẩu hiệu trên các vách tường: “Thóc không thiếu một cân; Quân không thiếu một người”. Từ già tới trẻ ngoan ngoãn cùng bảo nhau thắt lưng buộc bụng. Có Đảng là có tất cả. Cần chó gì no bụng. Miễn là :

“Đảng cho ta trái tim giàu

Thẳng lưng mà bước ngẩng đầu mà bay”

Đinh ninh lời hay, ý đẹp ấy mà ngày đó ai ai cũng ghi lòng, tạc dạ và tỏ thái độ đầy biết ơn với Đảng và Bác. Họ tự hào về điều đó, sẵn sàng khoe hai hàm răng vàng ươm ra mà đọc thơ Tố Hữu: “Nhạt muối vơi cơm miệng vẫn cười”.

Cười để làm gì? Để tiến lên CNXH, để tiến lên Thiên đường. Thiên đường mà Nhà văn Dương Thu Hương đặt cho cái tên trong Tác phẩm cùa bà là “Thiên đường mù”, là “Bên kia bờ ảo vọng” hay như Nhà báo nổi tiếng Bùi Tín gọi đó là thứ “Mây mù Thế kỷ” ; Còn Nhà văn Vũ Thư Hiên dí dỏm và sâu sắc thì ví nó như “Đêm giữa ban ngày”…

Thời đánh Mỹ, đói mấy thì đói miễn là tài sản trong nhà phải có hai thứ: Cờ và Bác; Như Trần Đăng Khoa ngây ngô hí hửng:

” Nhà em treo ảnh Bác Hồ

Bên trên là một lá cờ đỏ tươi

Hàng ngày Bác mỉm miệng cười

Bác nhìn các cháu vui chơi trong nhà”

Thế là hết khôn dồn ra dại, cháu Khoa của Bác khẳng định như đinh đóng cột, chắc nịch và không hề hoài nghi là :

“Ngu xuẩn nhất nhì là Tổng thống Mỹ”

Để bây giờ Khoa ta nghĩ lại là mình ngu chứ đếch phải ông Tây mũi lõ kia ngu. Tập thơ in lại hắn ta âm thầm bỏ mẹ câu này đi. Mất tiêu!

Phải nói là thế hệ chúng tôi ngày đó rất tò mò và hiếu động. Nghe thấy họ hát, họ ngâm, họ thổi sáo mồm :

“Trường Sơn Đông nắng, Tây mưa ;

Ai chưa tới đó thì chưa rõ mình”

Thế là đang học Đại học vất sách, cầm bút viết đơn xung phong; Có vị còn lấy kim châm vào đầu ngón tay lấy máu thay mực viết quyết tâm thư. Chứ không thèm bắt chước uống máu như ba anh em Lưu-Quan-Trương kết nghĩa ở vườn đào.

Đang ăn đói , mặc rách mà lại có bát cơm và, có cái mũ cối, đôi dép cao su đúc và bộ quần áo Tô châu diện vào thành Tôn Ngộ Không đi thỉnh kinh “trên đỉnh Trường Sơn ta hát bài ca, đất nước chan hòa bao la, biển khơi sóng vỗ trập trùng …” thì sướng quá đi rồi các vị nhỉ? (Chớ có bảo thời đó là tôi ngu và bảo tại sao tôi phấn đấu vào hàng ngũ Đảng! ) Cái mà các vị có nhỡ mồm bảo tôi là thằng Đảng viên ngu là nó nằm ở kẻ khác. Kẻ dạy cả Thế hệ chúng tôi ngu. Chứ đếch phải mình tôi! Oan cho cánh tôi và nhất là những đồng đội của tôi, những người xấu số, linh hồn quặn đau, đang nằm lại dọc chiều dài hình chữ S.

Chúng tôi ngày đó nghe Đảng, nghe Bác hăm hở vác súng AK lên đường, để thứ nhất là diệt “kẻ thù”, sau nữa là xem “Mây trắng quyện dưới chân bước bồi hồi” nó đẹp đẽ, bồng bềnh và xao xuyến ra làm sao…

Có vị trước khi đi Nam, được về phép mấy ngày lấy mải vợ để ngộ nhỡ chết thì còn biết mùi, biết vị và cũng là để Gia đình có nàng dâu thay mình chăm sóc Phụ thân. Ngày cưới lọ hoa cắm bàn thì bé xíu, nhưng khẩu hiệu lại to, trên ghi dòng chữ mà tôi vẫn còn nhớ là “Vui duyên mới không quên nhiệm vụ”.

Bây giờ tôi đã lớn tuổi, có lúc ngồi mắt đăm chiêu, nhìn về phương trời xa xôi, nơi bác bảo “không có gì…” nhưng đầy rẫy thương đau và mất mát;Tôi âm thầm , xót xa, vuốt râu nói thầm với vợ: “Đ.m. nó, Cộng sản tài thật, khẩu hiệu nào bọn nó nghĩ ra cũng hay đáo để”. Rồi để mình mắc lừa. Đêm tân hôn, nằm trên bụng vợ mà vẫn nhớ đến nhiệm vụ của Đảng sớm mai ra, khi gà gáy sáng…Rồi bỏ nàng ra đi mà chết nơi đâu đó. Tôi và họ và người vợ yêu thương của Nhà thơ Bùi Minh Quốc có ngờ đâu:

“cả cuộc đời hy sinh cuồng nhiệt

Lại dựng nên chính cỗ máy này”

Thú thực chúng tôi ở Thái Bình từ thủa bé chưa biết khái niệm đồi núi là cái gì, nên “Bác bảo đi là đi, Bác bảo thắng là thắng”. Mà lại có chút lương khô cho vào mồm để đi “tham quan” khắp nơi, thỉnh thoảng được xem pháo sáng trên đường hành quân mà không mất tiền mua vé như vậy thì hăng hái lắm.

Tuổi trẻ hiếu kỳ lại đói ăn; Sống còn mông muội cứ thế là luồn rừng, lội suối, chèo đèo vào “giải phóng Miền Nam” để cho Dân Miền Nam không còn bị “kìm kẹp” dưới ách “quân thù” để họ cũng được sung sướng, “tự do” và cùng có của quý là đảng và bác như chúng tôi ở ngoài này:

“Lòng ta chung một cụ Hồ

Lòng ta chung một Thủ đô

Lòng ta chung một cơ đồ vàng son”

Và bây giờ chúng ta thấy cái cơ đồ vàng son nó vàng xuộm và bốc mùi như thế nào rồi. Riêng khoản này để bà con ta tự đánh giá lấy, tôi xin dừng bút tại đây chúc bà con ngày cuối tuần vui vẻ.

Chủ nhật ngày 10.11.2019

Nguyễn Doãn Đôn

NỀN GIÁO DỤC PHÁ .Đỗ Ngà

Tháng Mười Một 11, 2019

PISA là chương trình đánh giá học sinh quốc tế (Programme for International Student Assessment ) do tổ chức OECD (Organisation for Economic Co-operation and Development) đề xuất. Mục đích là để đánh giá khả năng của học sinh 15 tuổi của các nước và vùng lãnh thổ trong và ngoài OECD, về toán, khoa học và đọc hiểu. Chương trình khảo sát này được tạo ra nhằm cung xấp dữ liệu về mặt con người nhằm giúp các nước có có chính sách giáo dục thích hợp. Gần đây nhất là năm 2015 Việt Nam đứng vị trí thứ 8 trong 72 nước tham gia.

Nhìn vào kết quả xếp hạng PISA ta thấy, khả năng học sinh người Việt thuộc loại khá chứ không phải yếu. Đây là một chương trình khảo sát đánh giá chất lượng về trí tuệ của học sinh 15 tuổi, lứa tuổi chuẩn bị học những kiến thức khoa học nền tảng để vào đại học. Mục đích là giúp cho nền giáo dục đó có chính sách thích hợp để chăm bón những cây giống này thành những cây khỏe tốt cho trái ngọt để đất nước sử dụng chứ đây không phải là cuộc khảo sát để đánh giá chất lượng của một nền giáo dục. Ấy vậy mà ngày 18/04/2018 trên báo Giáo Dục Thời Đại có bài viết “Giáo dục Việt Nam tỏa sáng qua kết quả PISA” họ nhận vơ đó là thành quả của nền giáo dục XHCN. Kết quả nền giáo dục XHCN được thể hiện ở đâu mới đúng? Chất lượng nguồn nhân lực cho đất nước và đạo đức xã hội chính là kết quả nền giáo dục chứ không phải kết quả khảo sát học sinh 15 tuổi.

Ngày 28/09/2019, trên báo Nhân Dân có bài viết “Thừa cử nhân, thiếu lao động có tay nghề” đã thừa nhận một thực trạng đáng buồn như thế. Kết quả PISA cho biết khả năng của người Việt không phải là kém, nhưng rõ ràng qua nền giáo dục XHCN thì họ trở thành những kẻ vô dụng. Bằng cấp đầy mình nhưng không đáp ứng thị trường lao động. Đấy mới là “thành quả” đích thực của giáo dục XHCN về chất lượng lao động. Còn về mặt đạo đức xã hội ở Việt Nam thì khỏi phải nói, nó xuống cấp đến mức nát như tương.

Ngày 19/12/2018 trên báo Công Thương có bài viết “Thiếu hụt lao động tay nghề cao”, bài báo này cho biết dân số Việt Nam năm 2018 ước tính khoảng 94 triệu người, trong đó, lực lượng lao động từ 15 tuổi trở lên là 55,16 triệu người. 55,16 triệu người mà thiếu lao động tay nghề thì rõ ràng là lỗi của nền giáo dục, mà nói thẳng ra đó là lỗi của ĐCS. Nếu ở thời kỳ dân số vàng như Việt Nam hiện nay, nếu nền giáo dục cho ra đời một lực lượng lao động có tay nghề cao thì Việt Nam sẽ ra sao? Thì tôi tin chắc Việt Nam sẽ rút ngắn khoảng cách với thế giới chứ không phải càng ngày càng bị bỏ xa như hôm nay.

Theo tình hình hiện nay, cuộc chiến thương mại giữa Mỹ và Trung Quốc không có dấu hiệu lắng xuống. Điều đó cũng có nghĩa là nhiều doanh nghiệp Mỹ sẽ chuyển hướng đầu tư ra khỏi lãnh thổ Trung Quốc. Thêm vào đó, hiện nay Trung Quốc có thu nhập bình quân đầu người xấp xỉ mức trung bình thế giới, như vậy, lợi thế nhân công giá rẻ đã không còn. Điều đó cũng có nghĩa không chỉ doanh nghiệp Mỹ chuyển hướng đầu tư mà doanh nghiệp của các cường quốc kinh tế khác cũng dần chuyển hướng.

Ngày 23/06/2019, trên tờ Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn đã có bài viết “Các công ty Hàn Quốc ồ ạt rút khỏi Trung Quốc” đã mô tả một thực trạng như chuyển hướng. Với vị trí sát Trung quốc, mức sống người dân Việt Nam thấp và giá nhân công rẻ hơn, thì theo lý mà nói Việt Nam sẽ hứng lấy cơ hội này để phát triển. Vậy liệu rằng, Việt Nam đón bắt cơ hội này như thế nào?

Ngày 10/11/2019, trên tờ Vneconomy có bài viết “Xuất khẩu khối FDI giảm tốc, ảnh hưởng đến tăng trưởng kinh tế 2020”. Trong bài báo này người ta cho biết trong 10 tháng đầu năm 2019, số lượng dự án cũng giảm so với cùng kỳ năm ngoái và tổng giá trị các dự án cũng giảm. Chỉ có những dự án từ Trung Quốc và Hồng Kông là tăng, nhưng hầu hết những dự án từ Trung Quốc đều là những dự án tàn phá môi trường. Rõ ràng Trung Quốc đang muốn quét rác sang Việt Nam nên họ mới bỏ tiền đầu tư tăng mạnh như vậy. Trung Quốc đang ở vào thời kì doanh nghiệp nước ngoài đang rút đi mà đầu tư nước ngoài vào Việt Nam không hề tăng, lý do tại sao?

Dễ hiểu thôi, những doanh nghiệp rút khỏi Trung Quốc đó họ đòi hỏi lao động tay nghề cao phải đủ cho họ. Chẳng lẽ họ đầu tư sang Việt Nam để rồi họ mời lao động tay nghề cao ở nước khác đến Việt Nam làm? Vì thế họ rút khỏi Trung Quốc nhưng không thèm ngó ngàn đến Việt Nam là vậy.

Chất lượng về trí tuệ của học sinh 15 tuổi thuộc loại tốt, nghĩa là cây giống tốt, thế mà qua tay ĐCS họ trở nên vô dụng, rồi từ đó đất nước bỏ mất cơ hội phát triển. Hiện nay tăng trưởng GDP của Việt Nam đang đặt trọng tâm vào các FDI để lấy con số mị dân. Đã 33 năm sau ngày “đổi mới’ mà nền kinh tế không thể trụ nổi trên đôi chân của mình mà chỉ cậy vào FDI như là sự cứu cánh thì đủ hiểu, ĐCS mãi mãi không có khả năng dẫn dắt đất nước.

Về chính trị không tự đứng mà phải quỳ trước ngoại bang, về kinh tế không tự đứng mà phải cậy FDI thì ĐCS được sinh ra để làm gì? Chẳng làm gì ngoài phá hoại.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

http://theconversation.com/international-pisa-tests-show-ho…

https://giaoducthoidai.vn/…/giao-duc-viet-nam-toa-sang-qua-…

https://www.nhandan.com.vn/…/41714802-thua-cu-nhan-thieu-la…

https://congthuong.vn/thieu-hut-lao-dong-tay-nghe-cao-11356…

https://www.thesaigontimes.vn/…/cac-cong-ty-han-quoc-o-at-r…

Cạnh tranh Mỹ – Trung gia nhiệt Biển Đông

Tháng Mười Một 11, 2019

Nguyễn Hiền dịch

(VNTB) – Bộ Quốc Phòng Mỹ đã công bố chiến lược Ấn Độ – Thái Bình Dương của nước này vào ngày 1/6/2019. Xác định liên minh song phong và cơ chế hợp tác đa phương giữa Washington với các quốc gia khác nhau về kinh tế, an ninh và hàng hải.

Tàu USS Wasp ở Biển Đông. 

Bài dịch trong bối cảnh Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Mỹ, Mark Thomas Esper sẽ đến Việt Nam, trong chuyến công du chính thức đến một số quốc gia châu Á tới đây để thảo luận về quan hệ hợp tác an ninh quốc phòng.


Bộ Quốc Phòng Mỹ đã công bố chiến lược Ấn Độ – Thái Bình Dương của nước này vào ngày 1/6/2019. Xác định liên minh song phong và cơ chế hợp tác đa phương giữa Washington với các quốc gia khác nhau về kinh tế, an ninh và hàng hải.


Mỹ sẽ dùng vấn đề Biển Đông như một chiến lược ‘tán tỉnh’ các quốc gia trong khu vực, hướng tới xây dựng một liên minh quân sự chống Trung Quốc trong khu vực. Về chiến thuật, Mỹ tăng cường sức mạnh đơn phương hoặc chung trong khuôn khổ chiến lược Ấn Độ – Thái Bình Dương.


Chiến lược Ấn Độ – Thái Bình Dương nhằm cân bằng sự trỗi dậy hàng hải của Trung Quốc trong khu vực, duy trì sức mạnh vượt trội của Washington. Chiến lược này gián tiếp tạo ra quá trình ghanh đua dữ dội giữa Trung Quốc với các đối tác và đồng minh của Mỹ.


Có thể hiểu cuộc chạy đua này theo những hướng sau:
Đầu tiên, tự do hàng hải do Mỹ tiến hành tại vùng tranh chấp Biển Đông sẽ đưa lực lượng bảo vệ bờ biển Mỹ (USCG) thành phương tiện mới giúp nước này ngăn chặn sự trỗi dậy của lực lượng phòng vệ hàng hải của Bắc Kinh và các hoạt động quân sự khác.


Từ năm 2017, dưới sự điều hành của Tổng thống Donald Trump, quân đội Mỹ đã gia tăng tần suất, phạm vi và cường độ cho thực thi tự do hàng hải (FONOPS) ở mức 15 lần. Riêng 2019, Washington hai lần điều tàu khu trục, đến quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, bất chấp sự phản ứng gay gắt từ Trung Quốc. Chưa kể, máy bay ném bom chiến lược B-52 luôn quần thảo trên bờ biển Đông, ít nhất 16 lần, tăng 4 lần so với năm 2017.


Mỹ trong khuôn khổ chiến lược Ấn Độ – Thái Bình Dương đang thách thức và tạo áp lực cho Bắc Kinh trong lĩnh vực an ninh. Washington vừa có thể tiến hành các “hoạt động chung” với giới đồng minh thân cận như Úc, Anh, Nhật, đồng thời thúc đẩy hoạt động thực thi pháp luật của các lực lượng phòng vệ hàng hải cảu một số nước trọng điểm như Philippines, Việt Nam, hay Malaysia.


Thứ hai, Mỹ tăng tốc xây dựng các căn cứ quân sự, triển khai sức mạnh ở khu vực xung quanh Biển Đông nhằm kiềm hãm ảnh hưởng quân sự của Bắc Kinh.


Theo Chiến lược nêu trên, quân đội Mỹ có 2.000 máy bay, 200 tàu chiến và tàu ngầm các loại, 370.000 nhân viên quân sự tại khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương. Mỹ sẽ tăng cường 110 máy bay F4, F5 và 400 tên lửa không đối không tầm trung, 10 tàu khu trục gắn tên lửa đạn đạo, thực hiện chiến lược chiến tranh trên biển và chống ngầm.


Biển Đông và các khu vực lân cận trở thành vùng trung tâm của Chiến lược, và chắc chắn, các hoạt động quân sự cũng như căn cứ sẽ được Mỹ xây dựng tại đây.
Thứ ba, các cuộc tập trận quân sự song phương và đa phương do Mỹ dẫn đầu sẽ gia tăng, và khả năng quân đội Mỹ tiến vào các khu vực tranh chấp ở Biển Đông là không thể loại trừ.


Thống kê từ Bộ Tư lệnh Ấn Độ-Thái Bình Dương (USINDOPACOM), đã có hơn 150 cuộc tập trận quân sự song phương và đa phương hàng năm. Trong năm 2014 và 2015, con số này vượt quá 160 và 175, tương ứng. Một số cuộc tập trận chung điển hình như RIMPAC, CARAT,…


Trong bối cảnh Mỹ tăng cường phạm vi và tần suất của các cuộc tập trận quân sự chung của nước này với các quốc gia khu vực, thì Lầu Năm góc cũng lo ngại các quốc gia ngoài khu vực có thể bị loại trừ bởi Bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC) trong các tập trận tương lai. Do đó, Mỹ sẽ giữ các cuộc tập trận chung ở vùng biển tranh chấp (Biển Đông) như một chuyện đã rồi trước khi COC có hiệu lực.


Thứ tư, các quốc gia thành viên khác sẽ theo Mỹ tham gia cuộc chạy đua địa chính trị ở Biển Đông để tối đa hóa lợi ích của các nước trong quá trình hình thành các quy tắc và thiết lập trật tự ở Ấn Độ-Thái Bình Dương. Và sự can thiệp vào Biển Đông từ Nhật, Úc, Ấn, Anh, Pháp sẽ tiếp tục làm leo thang cạnh tranh địa chính trị phức tạp trong khu vực.


Với Nhật, nước này sẽ duy trì sự hiện diện quân sự và bán quân sự ở Biển Đông, không loại trừ triển khai lực lượng Cảnh sát biển của nước này và thiết lập căn cứ quân sự ở các nước xung quanh.


Với Úc, nước đang thụ hưởng cảm hứng từ chính sách Ấn Độ – Thái Bình Dương của Mỹ sẽ tiếp tục tăng cường ‘kề vai sát cánh’ với Washington trong tương lai.  


Với Ấn Độ, New Delhi tin rằng, Chiến lược mà Mỹ đề ra phù hợp với Chính sách Hướng Đông của nước này. Do đó, Ấn kỳ vọng sẽ tham gia đầy đủ trong mảng chiến lược này, từ kinh tế, ngoại giao, đến quân sự. Và nhân danh hợp tác an ninh hàng hải, New Delhi cũng sẽ tham gia các cuộc tập trận quân sự có do Mỹ, Nhật Bản và Úc tiến hành ở các vùng biên Biển Đông.


Thứ năm, các cuộc tham vấn về Bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC) phải đối mặt với sự can thiệp do mô hình địa chính trị thay đổi và ý định của các quốc gia trong và ngoài khu vực nhằm tối đa hóa lợi ích an ninh của mỗi nước. Không nên đánh giá quá cao vai trò của một COC hiệu quả trong việc đảm bảo trật tự an ninh ở Biển Đông.


Một trong những mục tiêu chính của Chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương đó là thiết lập một trật tự khu vực dựa trên luật lệ mà Mỹ sẽ giữ ảnh hưởng thống trị. Mục tiêu này mâu thuẫn trực tiếp với Trung Quốc và các quốc gia thành viên ASEAN, những quốc gia dự định lấy COC như một hướng dẫn để thiết lập một trật tự khu vực dựa trên sự cởi mở và bao quát. Lý do, COC kỳ vọng điều chỉnh các hoạt động quân sự, tài nguyên và thực thi pháp luật hàng hải trong các khu vực tranh chấp. Và trong trường hợp nào đó, Mỹ đã bày tỏ quan ngại sâu sắc về các quy định liên quan tập trận quân sự chung và khai thác dầu khí do các nước bên ngoài khu vực Biển Đông thực hiện. Mặt khác, do những nỗ lực và ảnh hưởng của Mỹ, một số quốc gia thành viên ASEAN như Việt Nam và Philippines có thể lên tiếng trong các cuộc tham vấn COC nhằm bảo vệ lợi quyền ở Biển Đông hoặc phải thực hiện một lựa chọn sau khi xem xét chiến lược về sự cân bằng của các nước lớn.


Do đó, Washington muốn xây dựng các quy tắc mới ở Biển Đông dựa trên tư duy của họ, không chỉ làm xáo trộn quá trình tham vấn COC mà còn có thể tạo ra sự khác biệt và mâu thuẫn mới giữa các quốc gia liên quan đến Bộ quy tắc này. Vì thế, nên hướng đến COC như cơ hội để xây dựng một cơ chế hợp tác an ninh hàng hải dựa trên luật lệ và cởi mở ở Biển Đông, cũng như thiết lập các quy tắc và trật tự hiệu quả dựa trên sự cân nhắc đầy đủ về lợi ích và yêu sách của tất cả các bên trong và ngoài khu vực.


Mặc dù hiện tại có các cuộc đối thoại và cơ chế hợp tác về an ninh như Diễn đàn khu vực ASEAN (ARF), Hội nghị Bộ trưởng Quốc phòng ASEAN (ADMM +) và Cuộc tập trận quân sự đa phương ASEAN ở khu vực Biển Đông, nhưng các cơ chế này nói chung lỏng lẻo. Không chỉ thiếu cơ chế nghiêm ngặt, mà còn không được sử dụng để loại bỏ những nghi ngờ an ninh lẫn nhau giữa các quốc gia trong khu vực. Do đó, sự phối hợp an ninh trong khu vực này vẫn còn ở mức tương đối thấp.
Nguồn: https://thediplomat.com/2019/11/us-china-competition-will-heat-up-the-south-china-sea/

SỰ LƯU MANH CỦA CHÍNH QUYỀN NGHỆ AN! .Phạm Minh Vũ

Tháng Mười Một 10, 2019

Đây là bản hướng dẫn của Sở Ngoại Vụ Nghệ An gửi đi cho các nơi trong tỉnh yêu cầu gia đình nào có con em bị nạn là phải làm đơn ĐỀ NGHỊ GIÚP ĐỞ, nếu gia đình nào không làm đơn thì mặc kệ.

Tại sao Người UK lặn lội hàng ngàn km đến từng nhà để lấy thông tin được. Còn ủy ban xã có đầy đủ bộ phận cán bộ đi chỉ vài km là đến nhà, mà còn so đo tính toán, thái độ hách dịch với các gia đình nạn nhân như thế sao?

Thay vì phải làm đơn ĐỀ NGHỊ GIÚP ĐỞ thì đến với họ cùng chia buồn và lấy thông tin là đủ, làm gì phải rườm rà hách dịch dữ vậy? Nếu gia đình họ không làm thì các ông mặc kệ các thi thể ở bên đó luôn sao?

Tôi có thông tin là sáng nay một số gia đình làm đơn ĐỀ NGHỊ GIÚP ĐỞ và gửi thông tin theo yêu cầu, cán bộ xã đề nghị gia đình chuẩn bị một số tiền để làm thủ tục nhận xác về (nếu đúng).

Cũng sáng nay, tin từ UK có thông tin Chính Phủ Uk sẽ miễn phí đưa thi thể các nạn nhân về.

———-
Đây là sự trịch thượng của Chính quyền Nghệ An, thể hiện sự lưu manh cầm quyền theo cơ chế XIN-CHO. Gia đình họ đang đau khổ còn vòi tiền mới chịu sao?

BỨC TƯỜNG CỘNG SẢN BERLIN SỤP ĐỔ. Ls Luân Lê

Tháng Mười Một 10, 2019

Đến nay đã là 30 năm kể từ ngày bức tường cộng sản Berlin sụp đổ, bức tường mà người Đức gọi là bức tường của sự ô nhục – nó bị đập bỏ trong sự phẫn nộ tột độ của người dân chính vùng Đông Đức vào đêm 09/11/1989, nơi cộng sản cai trị và dựng lên bức tường ngăn họ với bờ Tây bên kia của cùng một nước. Hàng chục ngàn người đã chết vì chạy trốn khỏi Đông Đức, họ bị tù đày và tra tấn khi bị bắt lại, nhiều người bị bắn chết tại chỗ ngay khi bị cảnh sát phát hiện.

Ảnh internet

Khi đứng trước những đêm trường đau khổ và nhục nhã, lựa chọn ấy là của chính nhân dân Đông Đức chứ không phải bất kỳ một quốc gia nào khác.

Liên Xô cũng sụp đổ bởi chính nó đã không còn lý do gì để tiếp tục tồn tại, họ đã ruồng bỏ nó một cách thẳng thừng và đoạn tuyệt để tạo nên một bước ngoặt, mà đến giờ Putin hay Mevedev đều coi đó là những đoạn trường lịch sử không nên xuất hiện.

Ta có thể đi đến một đúc kết, những gì mà chủ nghĩa cộng sản tạo nên, những thứ mà sau khi đã giã từ nó, người ta mới thấy nó thực sự vẫn còn là một nỗi ám ảnh đến kinh hoàng.

“CNXH là một chủ thuyết và mô hình hoàn toàn miễn phí, nhưng tất cả những quốc gia áp dụng nó đều phải trả một cái giá quá lớn, không thể nào đo đếm, cho những gì mà nó tạo ra và để lại.

CNXH muốn tạo nên một xã hội hoàn toàn tự do và công bằng, nhưng nó lại được xây dựng bằng cách chỉ một nhóm nhỏ người được tự do toàn quyền tước đoạt tự do của tất cả từng cá nhân còn lại trong xã hội ngay từ khi mới sinh ra và chia đều sự bất công mà không cho họ được quyền lựa chọn.”

————
Tạm dịch sang tiếng Anh:

Socialism is absolutely a liberal and modern doctrine, but all the countries applying it have to pay the great price which is beyond measure for what it created and left.

Socialism wanted to create a completely free and fair society, but it was built by only a small group of people who were free to deprive the rest of the freedom of all the individuals in society right from their birth, equally divide injustice without giving them the right to choose.

MỘT NGÀY PHẢI KHÁC MỌI NGÀY . Bùi Chí Vinh

Tháng Mười Một 10, 2019

Nhân chuyện phim Mulan(Hoa Mộc Lan) dự kiên công chiếu vào tháng 3-2020 tại Việt Nam với Lưu Diệc Phi, nữ diễn viên từng công khai ủng hộ “đường lưỡi bò” đóng vai chính. Như vậy không chỉ Thành Long, Triệu Vy, Chân Tử Đan… mà cả một đám nghệ sĩ Tàu cộng luân phiên xâm lược nền văn hóa nước ta với sự tiếp tay của bọn bán nước từ hệ thống cầm quyền. Tôi đã báo động về chuyện này cách đây 10 năm qua bài thơ MỘT NGÀY PHẢI KHÁC MỌI NGÀY, bài thơ được cố nhà báo Bùi Tín đánh giá :”có sức mạnh tương đương với hàng chục quân đoàn dã chiến không cần tới súng ống và thuốc nổ”. Nay đăng lại để mọi người cảnh báo trước tình hình Việt Nam đang dần biến thành “An Nam Đô Hộ Phủ” hiện nay…

BÙI CHÍ VINH

MỘT NGÀY PHẢI KHÁC MỌI NGÀY

Chào một ngày giống hệt mọi ngày
Sóng truyền hình phủ toàn phim Trung Quốc
Từ HTV, VTV, BTV, Đồng Nai, Long An, Bà Rịa Vũng Tàu, Cà Mau… cho đến “cáp”
Hết “Triều Đại Mãn Thanh” đến “Đại Tống Truyền Kỳ”

Chào một ngày giống hệt mọi ngày
Đọc báo thấy cha ông mất hút
Thấy thiên hạ quỳ mọp dưới tượng đài Binh Pháp Mặc Công, Ngọa Hổ Tàng Long, Họa Bì, Xích Bích…
Con nít thuộc lòng Hoắc Nguyên Giáp, Hoàng Phi Hồng, Diệp Vấn, Diệp tùm lum hơn thuộc sử Tiên Rồng

Chào một ngày đất nước tự lưu vong
Cội rễ văn hiến 4000 năm trốc gốc
Tuổi teen gối đầu giường Lý An, Ngô Vũ Sâm, Trương Nghệ Mưu, Trần Khải Ca lạ hoắc
Pano giăng khắp nơi hình ảnh Củng Lợi, Chương Tử Di, Thành Long phơi phới toét miệng cười

Chào một ngày phát triển giống đười ươi
Đi trên xã tắc thấy người thua xa khỉ
Thấy lô cốt ngáng đường, thấy nước ngập tận mông, thấy thánh hiền sợ quỷ
Thấy truyền thống chống ngoại xâm co rúm lại vì… tiền

Chào một ngày vong bản vì… hèn
Sống chết mặc bây, túi thầy vô cảm
Ải Nam Quan nằm ngoài ranh giới Việt Nam, xưa rồi Diễm…
Nước mắt Nguyễn Trãi khóc Nguyễn Phi Khanh rơi ở tận… nước Tàu

Chào một ngày bãi biển hóa nương dâu
Thác Bản Giốc rời Cao Bằng như có cánh
Thắng cảnh để lại của tiền nhân bị cháu con ghẻ lạnh
Các di tích, kỳ quan cứ mất tích đều đều

Chào một ngày hình chữ S tong teo
Tài nguyên bôxit bị bới đào như… bọ xít
Nhôm và đô la chẳng thấy đâu, chỉ thấy đất Tây Nguyên rên xiết
Ô nhiễm mạch ngầm, nước sông làm nghẹt thở Chín Con Rồng

Chào một ngày long mạch bị xới tung
Máu bầm đất đỏ bazan, máu tràn ra hải đảo
Ai cho phép Hoàng Sa Trường Sa thành Tam Sa lếu láo
Tội nghiệp rừng cọc nhọn của Hưng Đạo Đại Vương trên sóng Bạch Đằng

Chào một ngày giống hệt cõi âm
Những xác chết anh hùng bật dậy
Máu trả máu, đầu trả đầu. Nhớ đấy
Mãi quốc cầu vinh tất quả báo nhãn tiền

Chào một ngày soi rõ mặt anh em !
BCV

HÃY CỨU GIÚP NGƯỜI TÙ BỊ CƯỠNG BỨC ĐIỀU TRỊ TÂM THẦN: LÊ ANH HÙNG

Tháng Mười Một 10, 2019

Là người bạn khá thân của Lê Anh Hùng, tôi và các bạn bè Anh thường đưa bác Niêm, mẹ Lê Anh Hùng đi thăm nuôi Hùng từ những ngày còn ở Trại tạm giam số 2, Hà Nội. Sau này, khi Hùng bị cưỡng bức đưa về điều trị tâm thần ở bệnh viện Tâm thần trung ương I (Thường Tín, Hà Nội), chúng tôi vẫn thường xuyên đưa mẹ Hùng đi thăm nuôi. Ngày 08/11/2019, sau khi gặp Lê Anh Hùng, bác Niêm cho biết, Hùng gần đây đã bị bệnh viện tăng gấp đôi liều thuốc tâm thần đang dùng mà không có lý do. Hùng nói sau khi uống thuốc thì choáng váng, đau đầu và không ngủ được. Hùng nhờ mẹ đưa thông tin đó ra ngoài để mọi người được biết, và phản đối việc này giúp Hùng.


Lê Anh Hùng sinh năm 1973 ở Hà Tĩnh, Anh tốt nghiệp đại học Kinh tế Quốc dân năm 1998, sau đó có làm cho một số công ty về xây dựng của nhà nước.
Xuất phát từ những mối quan hệ trong gia đình, Lê Anh Hùng phát hiện ra một đường dây buôn ma túy có dính líu tới nhiều quan chức cao cấp. Anh đã gửi đơn thư tố giác đi nhiều nơi, nhưng không được thụ lý và giải quyết thỏa đáng. Việc tố giác này, Lê Anh Hùng đã trao đổi với nhiều người, và theo Hùng thì Anh tin tưởng tuyệt đối vào vụ việc, sẵn sàng chịu trách nhiệm cho việc tố cáo của mình. Anh mong muốn các cơ quan pháp luật thực hiện theo đúng các trình tự thủ tục tố giác tội phạm.


Tuy nhiên, các cơ quan tố tụng của Việt Nam, từ thị xã Đông Hà, Quảng Trị, tới các cơ quan trung ương đều không thực hiện đúng trình tự các thủ tục tố giác tội phạm. Không những vậy, Anh còn bị bắt giam và truy tố nhiều lần. Đó là vào tháng 12/2009, Anh bị bắt tạm giam và khởi tố với tội danh “Vu khống các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước” theo điều 122 bộ luật hình sự. Sau khi bị bắt tạm giam, Lê Anh Hùng lại bị các cơ quan tố tụng cưỡng bức đi giám định tâm thần, bị kết luận tâm thần và đình chỉ điều tra vụ án (23/8/2010). Sau khi được tự do, Lê Anh Hùng vẫn tiếp tục vụ tố giác, gửi đơn thư đi các nơi. Lần thứ hai, Lê Anh Hùng lại bị Sở Lao động, Thương binh và Xã hội thành phố Hà Nội cưỡng bức đưa vào Trung tâm Bảo trợ Xã hội, bắt giữ trái phép 12 ngày, đến ngày 05/2/2013 thì phải thả Anh ra.
Tuy hai lần bị nhà cầm quyền các cấp đối xử thô bạo, nhưng Lê Anh Hùng vẫn không nhụt chí, Anh tiếp tục các đơn thư tố cáo của mình. Tổng cộng, số lần gửi đơn thư của Anh đã lên tới con số 137.


Sau rất nhiều lần gửi đơn thư nhưng không có hồi âm, hoặc nhận được sự đối xử thô bạo, Lê Anh Hùng đã thất vọng, không còn cách nào để vụ việc của mình được chú ý. Anh đã dùng việc căng băng rôn, biểu ngữ mà hiện nay nhiều người sử dụng để nhận được sự chú ý của dư luận, và việc giải quyết của các cơ quan công quyền. Lại một lần nữa, nhà cầm quyền không thụ lý giải quyết vụ việc cho Anh mà liên tục bắt giữ, gây sức ép. Cuối cùng, ngày 05/7/2018, nhà cầm quyền đã bắt giam và khởi tố Anh với tội danh “ Lợi dụng các quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân” theo điều 331 bộ luật hình sự.


Sau một thời gian Lê Anh Hùng bị bắt, thay vì khởi tố vụ án Lê Anh Hùng tố cáo hoặc tiếp tục truy tố Hùng với tội danh khi bắt giam Anh, nhà cầm quyền đã đưa Anh đi giám định tâm thần hai đợt (cuối tháng 10/2018 và tháng 4/2019), và cưỡng ép Lê Anh Hùng vào bệnh viện Tâm thần Trung ương I, Thường Tín điều trị. Việc giám định và cưỡng ép chữa bệnh đối với Lê Anh Hùng, nhà cầm quyền đã không hề trao đổi, thông báo cho gia đình. Chỉ đến khi Lê Anh Hùng đã bị đưa về bệnh viện điều trị, gia đình mới được biết và tới thăm nuôi.


Điều đáng lên án là trong quá trình giam giữ, Lê Anh Hùng đã bị đối xử rất thô bạo. Điển hình là khi bị cưỡng bức đưa đi giám định tâm thần, Anh đã tuyệt thực phản đối nhưng đã bị các nhân viên công quyền đè ra, truyền thức ăn qua đường mũi, miệng đến chảy cả máu…


Để nói về Lê Anh Hùng, tất cả đều biết Anh là một dịch giả, và là nhà báo viết blog cho Ban Việt ngữ Đài tiếng nói Hoa Kỳ (VOA). Anh đồng thời tham gia phản biện xã hội, và đấu tranh cho nhân quyền, tự do và dân chủ ở Việt Nam. Các bài viết của Lê Anh Hùng mạnh mẽ, khúc triết, có nhiều suy tư và kiến thức. Đặc biệt không có ai có bất kỳ ý kiến nào về các bài viết theo kiểu con người anh có vấn đề về tâm thần hoặc thần kinh. Trong các mối quan hệ, những ai từng giao tiếp với Lê Anh Hùng đều chung nhận xét, anh nói năng nhỏ nhẹ, mạch lạc, khiêm nhường, không to tiếng gây sự với ai bao giờ. Anh là người cha, người chồng thương yêu vợ con và có lòng bao dung với những sai lầm của vợ.


Việc cưỡng bức Lê Anh Hùng vào giám định, điều trị tâm thần đã bị gia đình và cộng đồng phản đối mãnh liệt. Tuy nhiên, nhà cầm quyền chưa dừng tay, mới đây nhất, bệnh viện Tâm thần trung ương I đã tăng gấp đôi liều lượng thuốc tâm thần dành cho Lê Anh Hùng mà không có lý do khiến Anh bị choáng váng, đau đầu và không ngủ được (theo lời Lê Anh Hùng nói với mẹ trong cuộc thăm nuôi ngày 08/11/2019). Việc người bình thường bị đưa vào bệnh viện tâm thần cho uống thuốc hàng ngày đã hủy hoại tinh thần của con người. Đến nay lại tăng gấp đối liều lượng thuốc cho Lê Anh Hùng là điều độc ác, dã man và không thể chấp nhận nổi. Yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam, an ninh và bệnh viện Tâm thần trung ương I Thường Tín Hà Nội hãy dừng tay trước khi hủy hoại một nhân cách, một con người!
Kính mong tất cả những người Việt còn lương tri hãy lên tiếng cho trường hợp của Lê Anh Hùng!

Hà Nội, ngày 09/11/2019
N.V.B
Nguồn: Theo RFA