Archive for the ‘Báo chí’ Category

LÀM MẠNG XÃ HỘI ĐỂ LÀM GÌ .Dương Ngọc Thái

Tháng Mười 17, 2019

Ngày Google+ sập tiệm, bạn tôi nhắn tin hỏi không biết bao giờ mới tới lượt Việt+. Hỏi phong long vậy thôi, ai ngờ bây giờ Ban Tuyên giáo TW lại đẻ ra mạng VCNet. Tôi đoán Vờ Cờ nghĩa là Việt Cộng, một cái tên đậm đà bản sắc dân tộc, nhưng nghe đồn ban đâu tên là Vờ Cờ Lờ, nhưng sau đó, vì cái Lờ đã bị cấm ở Việt Nam, thế là chỉ còn lại Vờ Cờ.Tôi không có số điện thoại để đăng ký dùng thử, nhưng xem review trên Yahoo! Answers thì thấy có rất nhiều sáng kiến độc đáo.

Ảnh minh họa


Chẳng hạn như người dùng Vờ Cờ không kết bạn, mà kết đồng chí, khi nào đau bụng có thể dìu nhau vào nhà nghỉ cởi đồ nằm ôm nhau cho ấm. Chính Hữu đã viết rồi còn gì, “Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ. Đồng chí!”.
Với lợi thế sân nhà, mạng Vờ Cờ còn tích hợp rất sâu, hun hút luôn, với các dịch vụ chính phủ điện tử. Nhân dân cần lao có thể nhắn tin trực tiếp cho công an phường, chỉ bằng cách viết lên tường nhà. Muốn gì cứ viết lên đó, mai phường sẽ xuống giải quyết luôn, thuận tiện đến thế là cùng.


Điều quan trọng nhất là mạng Vờ Cờ chỉ có tin thật, không có tin xấu, tin giả, tin độc, tin hại, những loại tin như vậy đều phải đập mặt làm lại nếu muốn được đăng. Cái gì hiện hồn lên Vờ Cờ là đúng, không có trên đó tức là sai, đơn giản như tôi là Maria. Người dùng không cần phải suy nghĩ, kiểm chứng mỗi khi tiếp cận tin mới, tiết kiệm được biết bao nhiêu thời gian và trí não còn gì.


Về mặt lý luận, nếu như Facebook chỉ là một mạng xã hội bình thường thì Vờ Cờ là mạng xã hội chủ nghĩa. Thêm hai chữ chủ nghĩa thôi nhưng đây là một cuộc cách mạng về triết lý. Triết lý của Facebook đã lỗi thời hay chưa tôi nghĩ cứ nhìn giá cổ phiếu là biết, nhưng triết lý của Vờ Cờ sau khi vô tình qua được thời kỳ quá độ, có lẽ đang tiến nhanh tiến mạnh lên thời kỳ quá cố và sắp đoàn tụ với Google+.


Vờ Cờ chết chưa kịp chôn thì nhiều doanh nghiệp tư nhân đã hăng hái đẻ ra hàng loạt mạng xã hội khác. Tiền của họ, họ thích thì họ làm thôi. Vả lại, có thêm mạng xã hội cạnh tranh với Facebook cũng tốt. Tôi nghĩ Facebook cần có một đối thủ đáng gờm để có động lực phục vụ người Việt Nam tốt hơn. Tôi chỉ thắc mắc, nếu nội dung là vua, người dùng là hoàng hậu, thế thì ai sẽ là thái giám? Nếu bạn biết câu trả lời, hãy nhắn tin đến số 1984 để nhận phần thưởng là một cái kéo.


Nghiêm túc mà nói tôi nghĩ người Việt Nam phải cẩn thận với mạng xã hội của Việt Nam.
Người Mỹ có thành ngữ “san phẳng sân chơi” (level the playing field), ý nói muốn tạo ra một sân chơi bình đẳng cho tất cả mọi người. Bình đẳng ở đây không có nghĩa là bình đẳng đầu ra, tức là làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu theo chủ nghĩa cộng sản duy lý nhã kỳ, mà cũng không có nghĩa là bình đẳng đầu vào, vì không có cách nào khiến người sinh ra ở Chắc Cà Đao cũng có nhiều cơ hội như người sinh ra ở Sài Gòn. Bình đẳng ở đây là bình đẳng về luật chơi.


Luật chơi ở Việt Nam có thể tóm gọn trong bốn câu vè mà ai cũng đã từng nghe:Thứ nhất hậu duệThứ nhì quan hệThứ ba tiền tệĐứng chót trí tuệ
Bao nhiêu bất công, oan trái, trì trệ của xã hội có thể truy ra nguồn gốc từ luật chơi oái ăm này. Vụ án nâng điểm ở Hà Giang là một ví dụ.


Đây không phải vấn đề của riêng Việt Nam. Ở đâu và thời nào thì người có tiền, có quyền và có quan hệ cũng muốn thay đổi luật chơi theo hướng có lợi cho họ, nhưng một xã hội thông minh sẽ thiết lập các thể chế để ngăn chặn, phát hiện và xử lý bọn chơi ăn gian. Họ sẽ có tam quyền phân lập. Họ sẽ đặt chính phủ dưới sự kiểm soát của các đảng phái chính trị đối lập. Họ sẽ có những tờ báo độc lập, những tổ chức xã hội dân sự để kiểm soát chính quyền và tất cả những ai muốn chơi xấu. Việt Nam thiếu tất cả những thể chế như vậy, thành ra chúng ta chưa bao giờ có một sân chơi bình đẳng.


Mọi chuyện chỉ thay đổi cho đến khi Internet, Facebook và YouTube du nhập vào Việt Nam. Lần đầu tiên trong vài chục năm qua, người Việt Nam có một sân chơi mà trí tuệ là tiêu chí hàng đầu. Chỉ trong vòng vài năm ngắn ngủi, Facebook và YouTube ở Việt Nam đã phát triển vũ bão, vô tình trở thành phe đối lập đe dọa “sự lãnh đạo tài tình sáng suốt” của cái đám hậu duệ-quan hệ-tiền tệ. Có thể nói không ngoa, đây là sự thay đổi đáng kể nhất ở Việt Nam kể từ ngày đổi mới.


Tôi nói vô tình vì Facebook và YouTube cũng chỉ muốn kiếm tiền thôi, họ không quan tâm đến Việt Nam lắm đâu, nhưng đây chính là mấu chốt. Vì họ không quan tâm và không có “skin in the game” nên luật chơi của họ công bằng. Ai có tài năng, người đó sẽ có đám đông, luật chơi chỉ đơn giản vậy thôi. Facebook cung cấp cho người Việt một diễn đàn, nơi mà ai cũng có thể lên tiếng và được lắng nghe. YouTube chẳng cần quan tâm bố bạn là ai, chỉ cần bạn sáng tạo, YouTube sẽ cho bạn một sân khấu với hàng trăm triệu khán giả.


Một mạng xã hội “Make in Vietnam” cũng có thể cung cấp một diễn đàn hay một sân khấu như vậy, nhưng tôi e rồi nó cũng sẽ bị lũng đoạn bởi tiền-quyền-quan hệ như bao thể chế khác ở Việt Nam. Cứ nhìn vào hệ thống báo chí hay truyền hình, chúng ta sẽ hiểu chuyện gì sẽ xảy ra.


Không thích nội dung nào ư? Gọi điện thoại nhờ gỡ bài. Nhờ không được thì đút tiền, đút tiền cấp thấp không được thì mua cấp trên. Quan trọng nhất là một sân chơi nằm trong tầm kiểm soát của đám hậu duệ-quan hệ-tiền tệ sẽ không có động lực tạo ra sự công bằng, hay bất kỳ mối đe dọa nào đến vị trí của họ. Tất cả những gì họ làm là để giữ một sân chơi có lợi cho họ, làm mạng xã hội cũng không nằm ngoài mục tiêu đó.


Nguồn.https://vnhacker.blogspot.com/2019/10/lam-mang-xa-hoi-e-lam-gi.html

QUÁN KARAOKE MIỀN CÁT TRẮNG TẦM QUAN TRỌNG CỦA NÓ VỚI CHẾ ĐỘ. P1 .Minh Tú Thiago

Tháng Mười 17, 2019

Thế hôm nay nữa là 6 ngày, cháu tôi Nguyễn Thanh bị cơ quan điều tra thị xã Ba Đồn bắt và hiên ngang ép vào tội hiếp dâm trẻ em dưới 16 tuổi được quy định tại điều 142 bộ Luật Hình Sự.


Điều đó chắc hẳn trong mỗi cá nhân ai cũng hoang mang tột cùng và đặt ra nhiều câu hỏi; Tại sao Thanh lại có hành vi bậy bạ như vậy?. Tại sao Thanh lại bị công an bắt dễ như vậy? và rất nhiều câu hỏi nữa… Còn với tôi đó là điều quá rỗi bình thường, vì sao ư?. Đã quá hiểu về bản chất sự việc và bản chất của cơ quan điều tra thị xã Ba Đồn và tỉnh Quảng Bình.


Nhắc cho quý vị nhớ, cách đây cũng không quá lâu anh Nam Phong người chuyên chở Cha Thục đi khởi kiện Formosa cũng bị bắt công khai giữa muôn người và không rõ tội gì mà bị bắt, rồi ít hôm CQĐT cũng gửi giấy về bảo là tạm giam vì tội Mua Bán Dâm. Ô hay!. Thế nhân chứng đâu, mua ai, ai bán cũng chả rõ nhưng rồi ngày đưa ra xét xử lại chuyển thành tội danh khác.


Riêng Thanh là một thanh niên yêu nước thực thụ, bản chất và con người Thanh ai chả không hiểu, cháu nó mới cưới vợ về, vợ nó được đám thanh niên trong làng không ngớt lời khen cách này hay cách khác, mà bây giờ bỗng dưng bị bắt và trên trời rơi xuông cái tội như trò hèn.


Mấy ngày hôm nay các trang mạng lá cải đăng tin Thanh bị bắt tại quán Karaoke Miền Cát Trắng với một đối tượng đó là P.😭.H, tôi hoang mang và suy nghĩ khá nhiều và có rất nhiều bạn trẻ hỏi đến và gửi những tin nhắn nói với tôi, con bé sinh năm 2003 là đứa nào, rồi có khá nhiều bạn trẻ nói em biết con bé này đại khái bọn trẻ cũng suy đoán lung tung thôi.Nhưng, chiều hôm nay vợ nó, Con Tiến cùng với bố nó và bố thằng Thanh cùng với ông chủ tịch hội đồng mục vụ muốn tìm hiểu sự việc như thế nào tại quán Karaoke nơi mấy tờ báo lá cải nói quán đó là nơi Thanh gây án.


Thế là vợ nó và những người liên quan thuê xe xuống tận quán để hỏi thăm sự việc. Bước vào quán, chủ quán tỏ vẻ niềm nở tưởng có khách nhưng ông chủ tịch HĐMV hỏi và xin cho phép được xem camera và hỏi số câu hỏi thì chủ quán liền xua đuổi và nói chúng tôi không biết, chúng tôi không rõ, chúng tôi không dính đến chuyện này.


Tôi cảm thấy bực mình và tư nhủ chắc hẳn dựng chuyện thì đã xóa chuyện đi một cách êm đẹp. Nếu có lương tri và biết thằng Thanh phạm tội thực sự tại sao chủ quán lại khăng khăng đuổi người thân, người nhà nó đi, nếu thằng Thanh phạm tội thì công khai video camera thu lại ngày hắn vô quán với ai với con bé nào đi. Nếu thằng Thanh phạm tội thì tại sao người nhà nó hỏi sao không trả lời.


Xin thưa!. Dàn dựng, vu khống và bắt người vô thiên, vô pháp là bản chất của chúng, của chế độ thối nát này!.


Còn riêng Miền Cát Trắng nên công khai sự thật, không nên đồng lõa với tội ác, đừng chung tay giết một nhân cách con người xã hội đang tôn trọng.Miền Cát Trắng nên đăng tin và hoặc gặp chính người thân của Thanh để nói rõ sự thật như thế nào.
Còn chúng tôi, chúng tôi luôn đồng hành và sát cánh cùng Thanh và gia đình Thanh.


Nguồn.https://www.facebook.com/minhtu.thiago

ĐI ĐÂU VÀ VỀ ĐÂU? .Đỗ Cao Cường

Tháng Mười 17, 2019

Sau những thước phim của mình, nhiều người dân thủ đô hỏi tôi là họ nên đi đâu sống cho an toàn. Tôi không biết nữa, dù ở đâu trên dải đất hình chữ S này, ngày hôm nay có thể còn ít ô nhiễm nhưng ngày mai lại là câu chuyện khác.


Mấy tiếng trước, các mẫu nước xét nghiệm ở Hà Nội cho thấy hàm lượng styren cao hơn quy chuẩn Việt Nam từ 1,3-3,65 lần, nhưng nhìn màu nước đen thui, bốc mùi như vậy ai nghĩ nó chỉ hơn 3 lần? ai xét nghiệm và ai là người giám sát?


Trong khi giới hạn styren cho phép ở Việt Nam là 20 mg/lít thì ở Mỹ, trong nước uống đóng chai Styren cho phép không quá 0,1mg/lít. Vậy hóa ra sức chịu đựng của dân Việt Nam hơn dân Mỹ 200 lần?


Quản lý nhà máy nước cũng giống như quản lý một đất nước, nếu trao hết quyền lực vào tay một người, không có các tổ chức độc lập giám sát thì tất cả trở thành bi kịch. Nếu styren được thay bằng chất cực độc do Trung Quốc đổ xuống, không màu không mùi không vị thì tất cả dân Hà Nội sẽ chết trong tuần này.


Đó cũng là lý do vì sao trong bể chứa nước máy của nhiều gia đình Việt Nam có nhiều cặn, gỉ sét, clo, sulphur, chì, các kim loại nặng (magie, canxi, sắt,..) cùng các loại kí sinh trùng nguy hiểm đang giết chết giống nòi Việt Nam.


Đó cũng là lý do vì sao công ty cổ phần kinh doanh nước sạch sông Đà phát hiện việc đổ trộm dầu thải ngay từ đầu nhưng vẫn để dầu trôi vào nhà máy, cho nhân dân thủ đô uống. Dường như, thú tính này đã thành thói quen.
Đó cũng là lý do vì sao các quan chức đứng đầu đất nước như ông Nguyễn Đức Chung vẫn bình yên vô sự, dù thủy ngân của nhà máy Rạng Đông hay bụi mịn có trở thành thảm họa, đạt ngưỡng cao nhất thế giới thì các ông ấy vẫn bình yên vô sự.


Trong khi ở các quốc gia phát triển, tất cả sẽ bị sa thải và khởi tố!
Nhiều người dân thủ đô thì vẫn cứ lạc quan hít thủy ngân, nuốt styrene, đầu độc nhau, xả thải vô tội vạ và đòi giết những người bảo vệ môi trường. Đợi đến khi quan chức đưa ra một lời cảnh báo thì tất cả đã quá muộn rồi.
Styren hòa tan trong nước được xem là một hợp chất cực độc, chất này được dùng để sản xuất polystyren và nhiều polyme (hộp xốp đựng thức ăn, cao su, chất dẻo, chất cách điện…) làm giảm thị lực, thính giác, tăng nguy cơ bị bệnh bạch cầu hoặc u lympho, ung thư thực quản và ung thư tuyến tụy, tác động lâu dài tới hệ thần kinh, phá hủy gan và mô thần kinh…


Khi thực hiện những tác phẩm về thủ đô, tôi đã bị rất nhiều thủ phạm môi trường – dân thủ đô đòi đánh, đuổi cùng giết tận…
Nhưng họ đâu biết được rằng, ngày hôm nay họ còn hơi sức làm nhục tôi, nhưng chỉ nay mai thôi, có muốn nói với nhau một lời xin lỗi thì tất cả đã quá muộn rồi.


Nguồn.https://www.facebook.com/docaocuonglieu

BÀN VỀ “CHÚNG TA” .Nguyễn Đình Cống

Tháng Mười 16, 2019

Khi đề cập đến tình hình đất nước ( làm được gì, cần làm gi v.v…) thường gặp cụm từ “nhân dân ta”, hoặc “chúng ta”. Thí dụ 2 câu sau trong bài “Thời cơ vàng đã đến” của Vũ Duy Phú : “Tại sao Nhân dân ta đã giành bao thắng lợi trong công việc đấu tranh GIÀNH ĐỘC LẬP, TỰ DO cho Đất nước, nhưng lại bỏ lỡ bao cơ hội để xây dựng Đất nước tiến lên Văn minh, hiện đại ?…. Chúng ta cần từ bỏ ĐỘC QUYỀN ĐẢNG TRỊ”

Gs. Nguyễn Đình Cống

Hoặc ; “ Chúng ta hãy làm cho cả nước là một chiến tuyến thống nhất bảo vệ Tổ Quốc!” (“Hãy làm cho cả nước dốc lòng xây dựng đất nước sớm giầu mạnh”, bài của Nguyễn Trung). “ Hiện nay chúng ta đang thiếu 2 thứ , một là minh triết, hai là kế hoạch ( Chúng ta có thể giữ được Biển Đông một cách hòa bình- bài của Nguyễn Trường Giang)

Với dân Việt, khái niệm Nhân dân ta hoặc Chúng ta gồm toàn thể mọi người có quốc tich hoặc giòng giống Việt Nam, không phân biệt gì cả. Nó bao gồm từ người dân bình thường đến lãnh đạo cao nhất, và được phân chia thành 2 thế lực cơ bản, tạm gọi là : DÂN và QUAN. Về quan hệ Nhà nước thì Dân thuộc bề dưới, Quan thuộc bề trên

Dân lo học hành, lao động, sản xuất để tồn tại và đóng góp cho xã hội. Dân chiếm đa số. Ở thể chế dân chủ, mọi quyền thuộc về Dân. Ở xã hội độc tài dân thuộc tầng lớp bị trị..
Ở chế độ dân chủ Quan do dân bầu ra, có trách nhiệm quản lý xã hội, bảo vệ dân, hướng dẫn dân thực thi pháp luât và nghĩa vụ. Quan chiếm số ít, nhưng nhiều quyền. Ở chế độ độc tài quan thuộc tầng lớp thống tri, Quan cấp cao nhất (vua, thủ lĩnh) do dùng sức mạnh hoặc thủ đoạn chiếm lấy, Quan cấp dưới được cấp trên chọn trong số thân hữu, với tiêu chuẩn quan trọng nhất là lòng trung thành. Việc để cho Dân bầu cử thường chỉ là dân chủ giả hiệu. Khi chế độ thối nát thì Quan trở thành bọn sâu mọt, còn được mua bán.
Giữa Dân và Quan có thống nhất và bất đồng (mâu thuẩn) về quan điểm và quyền lợi.

Khi Dân và Quan thống nhất (bất đồng không đảng kể) thì khái niệm chúng ta, nhân dân ta là bao gồm cả Dân và Quan.
Với các vấn để mà Dân và Quan bất đồng thì cần phân biệt 2 trường hợp: Một là mâu thuẩn nội bộ, chỉ xẩy ra giữa Dân và Quan. Hai là bất đồng giữa Dân và Quan về cách ứng xử với đối tượng thứ ba.

Trong trường hợp một, có thể dùng từ chúng ta cho cả hai bên, thí dụ : “Chúng ta cần bỏ qua bất đồng, chúng ta nên thông cảm với nhau chúng ta cần hiệp thương, bàn bạc v.v….”
Trong trường hợp hai khi dùng từ chúng ta phải thận trọng, không nhầm lẫn giữa Dân và Quan.

Thí dụ, trong phần dẫn ở đầu bài, tại các câu “ Nhân dân ta đã giành bao thắng lợi,…, Chúng ta có thể giữ được Biển Đông, là bao gồm cả Quan và Dân. Còn tại các câu : “Chúng ta cần từ bỏ độc quyền đảng trị “ , hoặc “ Chúng ta thiếu hai thứ…” thì chủ yếu thuộc các Quan, vai trò Dân ở đây rất lu mờ. Khi viết rằng chúng ta cần đấu tranh để buôc thống trị từ bỏ độc quyền, thì chúng ta chủ yếu là Dân..
Xét vấn đề “đoàn kết”. Trong tình hình đất nước đang bị Trung cộng uy hiếp, cả hai bên Quan và Dân đều kêu gọi “ Chúng ta hãy đoàn kết”, nhưng mỗi bên hiểu chúng ta theo một cách khác nhau. Bên Quan kêu gọi Dân đoàn kết với họ trên cơ sở tôn trọng đại cục và 16 chữ vàng, bên Dân kêu gọi đoàn kết để chống xâm lược. Như thế hai bên không thể đoàn kết với nhau, không thể kêu gọi chúng ta cùng đoàn kết một cách chung chung. Đoàn kết phải tập hợp xung quanh một Hạt nhân trung tâm. Cần chỉ ra Hạt nhân đó.

Trước họa ngoại xâm, một số người kêu gọi “Chúng ta hãy họp Hội nghị Diên Hồng như thời Trần”. Kêu gọi thế là mơ hồ. Thời Trần, Vua, Quan, Dân đồng lòng, chung sức. Thời nay, trước Trung cộng, Quan và Dân có nhận thức và thái độ khác nhau. Vậy Hội nghí Diên hồng là của Quan hay của Dân. Như tình hình hiện nay không thể có Hội nghị của Dân. Nếu có Hội nghị thì đó là của Quan, do Đảng lãnh đạo, do Mặt trận TQ tổ chức, người tham dự do cơ sở Đảng và Mặt trận chọn với tiêu chuẩn số một là trung thành, không có biểu hiện tự diễn biễn, tự chuyển hóa. Thề thì đó là Hội nghị phản Diên Hồng với kết quả biết trước là tuyệt đối tin tưởng vào sự sáng suốt của Bộ Chính trị và Tổng Bí thư.

Tại hội nghị tiếp xúc cử tri của Hà Nội ngày 15/10/2019, TBT Trọng có nói : “Thái độ của Đảng ta đã công bố dứt khoát là kiên quyết, bình tĩnh, xử lý hài hòa các quan hệ, trên nguyên tắc giữ vững môi trường hòa bình, ổn định để phát triển đất nước, đồng thời kiên quyết, kiên trì đấu tranh bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc”.
Tuy nói với cử tri như vậy, muốn tỏ ra khôn khéo trong ngoại giao, nhưng chưa ai nghe ông lên tiếng chống Trung quốc xâm lần Biển Đông, chưa ai thấy ông khôn khéo chỗ nào mà chỉ thấy lời nói và hành động của ông là bất nhất. Không những thế, ông còn răn đe :” Không để một số phần tử có luận điệu xuyên tạc lợi dụng, không mắc mưu, không để bị kích động chia rẽ.” Một số phần tử ở đây phải chăng là các trí thức, các tướng tá thuộc phía Dân (thể hiện rõ trong cuộc Hội thảo khoa học về Bãi Tư Chính ngày 6/10/2019).

Vậy Dân chúng ta sẽ làm gì khi Quan không đồng lòng ?.
Nhiều người hay vận dụng câu châm ngôn nói lên sức mạnh của dân “ Dân như nước.Đẩy thuyền là nước mà lật thuyền cũng là nước”. Câu ấy chỉ đúng được trên 50%. Nó còn phụ thuộc thuyền to hay nhỏ, nhẹ hay nặng, có ổn định hay không. Khi gặp một thế lực thống trị đè nén, áp bức, Dân muốn lật, có lật được hay không còn phụ thuộc vào tương quan lực lượng, vào thời cơ.
Khẳng định rằng để chống được ngoại xâm thì Dân và Quan phải đồng lòng. Khi chưa đồng lòng thì phải làm sao để có được sự đồng lòng đó. Trước hết là có một số tinh hoa tạo ra Hạt nhân trung tâm và tập hợp nhân dân xung quanh nó nhằm có lực lượng để thuyết phục, để đấu tranh với các Quan. Thuyết phục, đấu tranh để buộc lãnh đạo đồng lòng với Dân. Trường hợp không thuyết phục được, bởi lãnh đạo vì một lý do nào đó (không dám công khai), chịu khuất phục bọn xâm lược thì Dân chúng ta phải đấu tranh mạnh mẽ hơn để buộc có những thay đổi cần thiết.

Khi các việc trên không thực hiện được vì lực lượng Dân chúng ta còn quá yều mà lực lượng Quan, tuy đã thối nát, nhưng còn đủ sức “ hèn với giặc, ác với dân” thì việc đất nước bị xâm lược là khó tránh trong một thời gian. Bao lâu?. 20 năm như thời thuộc Minh, 80 năm như thời thuộc Pháp hay ngàn năm như thời Bắc thuộc. Lúc đó chúng ta sẽ phân hóa, một số người tạm thời cam tâm chịu làm dân mất chủ quyền như ở Tân Cương, Tây Tạng, một số khóc than cho vận nước suy, một số bán mình cho chủ mới.

Không ! Không !. Ngáy nay Dân Việt đã giác ngộ nhiều. Dân chúng ta có thể tạm thời chưa thắng lợi ngay trong công cuộc đấu tranh cho dân chủ, cho “Lập Quyền Dân”, nhưng rồi các thế hệ kế tiếp sẽ nối gót nhau tranh đấu cho dân chủ, dân quyền và bảo vệ đất nước. Lúc đó mới có thể dùng khái niệm “Chúng ta” gồm cả trên và dưới.

BỊ LỢI DỤNG. Đỗ Ngà

Tháng Mười 16, 2019

Khi con người mang một lòng tham quá lớn cộng thêm một trí tuệ thiếu sáng suốt, thì chắc chắn một điều rằng, những kẻ đó sẽ bị kẻ khác lừa gạt vì chính lòng tham của mình. Người Việt chúng ta hay bị gian thương Tàu lừa gạt hết lần này đến lần khác theo cùng một bài giống nhau. Nạn bán hàng đa cấp vẫn còn đang thịnh hành ở Việt Nam cũng vì lẽ đó.

Ảnh minh họa

Khi con người có tính hiếu thắng mãnh liệt cộng thêm một trí tuệ thiếu sáng suốt, thì chắc chắn rằng, kẻ này sẽ dễ dàng trở thành con tốt trong tay kẻ khác sử dụng. Nói về sự thông minh thì Chu Du không hề kém Khổng Minh, nhưng Chu Du lại bị Khổng Minh lợi dụng bởi vì Chu Du mang một tâm thức đố kị và tính hiếu thắng quá lớn.

Muốn làm cho dân tộc trở nên sáng suốt thì phải bắt đầu từ một nền giáo dục khai phóng. Như vậy với nền giáo dục nhồi sọ như hiện nay nay mà ĐCS đang thực hiện với dân tộc, thì dân tộc Việt Nam sẽ không có sự sáng suốt cần thiết. Với một dân tộc thiếu sáng suốt, thì họ dễ bị CS lợi dụng để thực hiện ý đồ cai trị lâu dài, và đồng thời dân tộc Việt Nam cũng dễ bị những nước lớn lợi dụng trên bàn cờ chính trị thế giới. Nếu nhân dân thiếu sáng suốt thì nhân dân bị ĐCSVN lợi dụng, nếu ĐCSVN thiếu sáng suốt thì ĐCSVN sẽ bị thế lực chính trị lớn trên thế giới lợi dụng. Và từ đó, đất nước Việt Nam luôn là nơi để những thế lực chính lớn trên thế giới sử sụng như một con cờ dễ sai bảo.

Đảng cầm quyền duy nhất tại Việt Nam hiện nay là ĐCS, chính họ đang mang một tâm thức hiếu thắng quá mức và trong họ cũng không có đủ trí tuệ cần thiết để biết được mình ở đâu trên bàn cờ chính trị thế giới và họ đã bị những nước lớn lợi dụng. Chúng ta thấy, hàng năm ĐCS hay đem những chiến thắng của họ trước VNCH để hả hê thì đủ thấy, tâm thức hiếu thắng trong mê muội của họ còn rất nặng, và chắc chắn họ sẽ vẫn là con cờ của nước lớn phía Bắc.

Cứ đặt giả sử như sau hiệp định Geneve, phía Bắc Cộng Sản không ém quân lại phía Nam để thực hiện tham vọng của mình, thì đất nước Việt Nam hiện nay đã có một nửa là giàu mạnh. Và miền Bắc đã không làm con cờ cho Liên Xô và Miền Nam đã không bị buộc chặt vào thế làm con cờ của Mỹ. Như vậy qua đây chúng ta thấy gì? Tính hiếu thắng của ĐCS cộng với trí tuệ thiếu sáng suốt của họ, đất nước đã phải trả giá bằng 21 năm chiến tranh huynh đệ tương tàn làm chết hàng triệu người và nội lực đất nước đã bị tàn phá đến cạn kiệt.

Thời kỳ Chiến Tranh Lạnh, cả Mỹ và Liên Xô đều lo chạy đua vũ trang để tăng mức đe dọa phía bên kia, nhưng chẳng bên nào muốn chiến tranh. Chiến tranh giữa 2 khối được những cường quốc làm chủ cuộc chơi dùng những con cờ dễ lợi dụng để thử đòn lẫn nhau. Và lúc đó, bán đảo Triều Tiên và Việt Nam là nơi mà 2 nước lớn kia chọn gà để thử nhau. Cuộc chiến tranh Triều Tiên cũng rất khốc liệt nhưng không dai dẳng, còn Việt Nam bất hạnh hơn, chiến tranh kéo dài hơn 2 thập niên và cuối cùng, Mỹ đạt được thế thắng trước khối Cộng Sản trên bàn cờ lớn và họ đã bỏ rơi VNCH.

Nếu bản chất hiếu thắng của ĐCS không quá lớn thì 2 miền Nam – Bắc đã không thành con cờ trên tay 2 ông lớn thế giới. Khi tính hiếu thắng còn đó, và trí tuệ của đảng không được sáng suốt thì ĐCS luôn vẫn là con cờ của nước lớn mà thôi. Năm 1990 khi kẻ chơi cờ Liên Xô bỏ rơi con cờ của mình thì ĐCSVN đã ngã sang Tàu nguyện làm con cờ trong tay kẻ thù phương Bắc. Nếu ngày đó, ĐCS chịu đứng chung với nhiều xu thế chính trị khác tại Việt Nam thì chắc chắn Việt Nam đã không phải là con cờ của Trung Quốc như hiện nay.

ĐCS Trung Quốc là một đảng rất độc tài, nhưng nói thật, ĐCS Trung Quốc có một tầm nhìn xa và trí tuệ sáng suốt vượt ĐCSVN rất xa. Những nhà lãnh đạo CS Trung Quốc xứng đáng là một kẻ lựa chọn những con cờ để chơi một cách chủ động trên bàn cờ chính trị thế giới. Khi bên cạnh là ĐCSVN thiếu sáng suốt, lúc nào cũng dè chừng dân vì quyền lợi ích kỷ của đảng, thì chắc chắn ĐCS Tàu sẽ biết cách lợi dụng ĐCSVN làm kẻ dọn đường để Tàu xâm lược đất nước Việt Nam mà không tốn một viên đạn.

Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà có lòng tham thì kẻ đó sẽ bị lợi dụng vì chính lòng tham của họ. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt cộng với tính hiếu thắng thì kẻ đó sẽ bị lợi dụng vì tính hiếu thắng của họ. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà cộng thêm sự hèn nhát thì chính kẻ đó sẽ bị lợi dụng sự hèn nhát đó. Khi trí tuệ thiếu sáng suốt mà xem nhân dân là kẻ thù thì chính ĐCSVN sẽ bị ĐCS Tàu lợi dụng để đẩy ĐCSVN xích lại gần Tàu và xa cách nhân dân hơn.

Dưới con mắt tinh quái Trung Nam Hải thì chắc chắn họ sẽ nhìn ra rất nhiều điểm yếu trên thân thể ĐCSVN để lợi dụng. Và đó là lý do tại sao ĐCSVN không thể nào vẫy vùng để thoát khỏi sự kiểm soát của ĐCS Tàu. ĐCSVN không thể giữ độc lập cho đất nước, đất nước này có độc lập hay không phụ thuộc vào sự sáng suốt của nhân dân mà thôi.

-Đỗ Ngà-

TỐNG CỔ CHÚNG VỀ “CỐ QUỐC” .Cóc Tía

Tháng Mười 16, 2019

Dạo này tui thấy nhiều đứa thích Tàu, cuồng Khựa, yêu TQ quá, nhất là mấy đứa tai to mặt lớn đang nắm giữ những chức vụ quan trọng của đất nước. Tui xin có ý kiến như sau:

Từ nay đứa nào thích đường lưỡi bò, thích những gì Tàu cộng đang thể hiện là “bạn vàng bốn tốt” âm mưu xâm lược ở đất nước ta…thì tui đề nghị CP hãy tống cổ hết bọn chúng qua sống với bọn Tàu. Muốn “ngộ ái nị hay bị ái ngộ” gì đó thì cứ tha hồ thể hiện với giặc.

Để chúng ở đây thì cứ vài bữa chúng lại động cỡn lên. Hôm nay chúng lộn cờ Tàu với cờ Việt trên tivi. Ngày mai chúng lại duyệt cho chiếu phim có đường lưỡi bò rồi múa mồm nói “phim cài cắm đường lưỡi bò có mấy giây thôi mà mọi người cứ làm quá lên!?”. Ngày mốt chúng lại đưa hình ảnh cờ của bọn Khựa lên đài truyền hình rồi thêm vào đó một ngôi sao nhỏ, dân phát hiện la làng xóm thì chúng lại bảo lộn cái lờ…Đó là chưa kể thầy chùa mà cũng thuyết pháp bênh vực bọn Khựa. Thầy giáo thì lên mạng bao che, nịnh nọt bọn Chệt cộng. Rồi bọn “lâu la lục tặc” dư lợn viên 3 củ nằm vùng không biết hưởng lương của ai mà suốt ngày lên mạng chửi rủa vô văn hoá với mấy người lên án bọn Trung cộng đâm tàu của ngư dân Việt, lấn chiếm chỗ này chỗ kia trên biển…thì thiệt là nhức cái đầu lắm. Cứ tống hết bọn chúng về “cố quốc”.

Làm như thế vẹn cả đôi đường mà yên chuyện. Nói nhiều với bọn chúng làm gì thêm mỏi mồm, tổn thọ!

Cóc Tía

NHÂN ĐẠO, NHÂN VĂN KHÔNG ĐÚNG CHỖ .Chu Mộng Long.

Tháng Mười 16, 2019

Đã không dưới một lần cụ Tổng thốt lên lời đau xót khi đưa các đồng chí của mình vào lò. Xem ra việc đưa những tên giặc nội xâm vào lò là sự bất đắc dĩ.

Không ít người xúc động vì tấm lòng nhân đạo, nhân văn của cụ. Tôi cũng xúc động nhưng lại xót xa cho cái tầm của một chính khách, một nguyên thủ ở xứ ta. Tham nhũng được xác định là giặc, một thứ giặc tàn phá khủng khiếp hơn cả giặc ngoại xâm: tàn phá tài nguyên, tàn phá môi trường, thôn tính đất đai, rút kiệt ngân sách, hút kiệt sức dân, đẩy đất nước vào nợ nần chồng chất, kể cả bán đất nước cho giặc. Nhân đạo với giặc là vô nhân đạo với đất nước và nhân dân.

Tấm ảnh đăng kèm trong bài viết của tác giả Trần Thị Sánh

Tôi và nhiều người nhiệt liệt ủng hộ sự nghiệp đốt lò của cụ. Mỗi cây củi mục, đúng hơn là sâu bọ, bị mang ra xét xử là niềm vui không kể xiết chứ chẳng đau với xót gì cho loài giặc đó. Điều tôi mong đợi lâu nay ở cụ là sự nghiệp đốt lò của cụ hoàn vì dân vì nước.

Nhưng tại sao không thấy cụ nói một lời nào đau xót cho dân cho nước mà chỉ thể hiện đau xót trước các đồng chí của cụ khi bất đắc dĩ biến các đồng chí thành củi? Cụ vì dân vì nước hay chỉ vì Đảng của cụ?

Bất đắc dĩ đưa đồng chí vào lò chỉ vì sợ dân loạn mà mất đảng chăng? Cụ cũng biết đảng tham nhũng là tự sát, nhưng tại sao không hiểu sâu xa hơn rằng, muốn cứu đảng hãy cứu dân cứu nước trước?

Cụ nói “còn đảng còn mình” là đúng nhưng đúng một cách cục bộ, ích kỉ. Cụ phải nói sâu sắc hơn, toàn diện hơn rằng “còn dân, còn nước mới còn đảng”.

Nói thật với cụ, khi nào người đứng đầu còn tỏ ra đau xót với giặc tham nhũng thì tham nhũng còn gia tăng. Bởi lòng nhân đạo, nhân văn đặt không đúng chỗ thì lòng nhân đạo, nhân văn đó chính là nơi nuôi dưỡng, chở che cho kẻ tham nhũng.

Thành thật xin lỗi cụ. Mỗi lần nghe cụ thốt lên lời đau xót trước đồng chí của cụ thì tôi còn đau xót gấp bội lần. Nhưng tôi không đau xót cho các đồng chí sâu bọ đó. Nếu cho tôi thanh thượng phương bảo kiếm, tôi chém chúng không thương tiếc, như Bao Công lạnh lùng chém đầu cả con cháu của vua vậy. Tôi đau xót vì nhân dân và đất nước đang là nạn nhân của giặc tham nhũng. Và thật sự đau xót khi không thấy nhân dân và đất nước ở trong trái tim của cụ vì các đồng chí và đảng đã chiếm chỗ hết rồi.

Chu Mộng Long

*Quí vị tham khảo thêm bài viết của tác giả Trần Thị Sánh, xin đa tạ.

ĐAU XÓT VÀ ĐẮT GIÁ ĐẾN BAO GIỜ?

Trần Thị Sánh.

Vừa rồi xem tivi, nghe “người đốt lò”, bạn đồng môn Văn Khoa của mình ( học cùng khoa, cùng môn học và cùng thầy cô giáo) đọc bài bế mạc Hội nghị lần thứ 11 buồn buồn như muốn khóc mà thương cụ quá…Hơn 70 cán bộ cao cấp thuộc diện Trung ương quản lý và 7 tổ chức Đảng bị kỷ luật, truy tố, nhiều “đồng chí đảng viên ưu tú” bị đuổi ra khỏi Đảng.

Theo cụ: “Thật đau xót, nhưng không thể không làm, không có cách nào khác. Tất cả là vì sự nghiệp chung của Đảng, của đất nước, của nhân dân. Đây là bài học sâu sắc, bài học đắt giá cho tất cả chúng ta.”

Mình thiển nghĩ: Hội nghị TU nào cũng đau xót và liên tục rút ra bài học sâu sắc và đắt giá. Hội nghị sau lại đau xót và đắt giá hơn hội nghị trước trong khi tham nhũng không giảm mà ngày càng phát triển tràn lan và trắng trợn, tràn cả vào chùa chiền và các cơ quan Đảng…

Năm nay cụ đã 75 tuổi, sức đã yếu, tóc đã bạc trắng. Tuổi này lẽ ra cụ phải được nghỉ ngơi, đánh cờ, làm thơ, tán ngẫu, vậy mà cụ vẫn phải lo việc nước, việc dân, vẫn phải gánh vác giang sơn. Vậy các đồng chí đảng viên ưu tú, các đồng chí đi trước dân để cụ đau xót và rút ra bài học đắt giá đến bao giờ đây?

Nguồn.https://www.facebook.com/Chumonglong?epa=SEARCH_BOX

NƯỚC SÔNG ĐÀ, BÀ HỒNG NGÁT! .Dương Tiêu

Tháng Mười 15, 2019

Dân gian có câu “Tiền vào như nước sông Đà”. Nhưng đôi khi nước sông Đà lại không được hoan nghênh.


1. Ấy là chuyện cả mấy quận, huyện ở Hà Nội phải uống nước sông Đà “bốc mùi lạ”.Nhưng lạ hơn là chính quyền Hà Nội kiên quyết im lặng. À không có một người phát ngôn. Đó là ông Lê Văn Du, Phó phòng Hạ tầng kỹ thuật đô thị (Sở Xây dựng Hà Nội). Ông này nhận định nguyên nhân ban đầu sau khi lấy mẫu nước, rằng có thể trong quá trình vận hành đơn vị sản xuất đã sử dụng lượng Clo quá quy chuẩn.


Đại diện nhà sản xuất, ông Vũ Đức Toản, Phó tổng giám đốc Công ty Cổ phần Đầu tư nước sạch sông Đà thì khăng khăng nhà máy nước sạch sông Đà đang vận hành bình thường theo đúng quy trình “đảm bảo chất lượng nước đầu ra theo tiêu chuẩn của Bộ Y tế”.


Vài ngày sau, sáng nay, tức sáng 14/10, ông Hoàng Văn Thức, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Môi trường cho biết, nguyên nhân “mùi lạ” trong nước sinh hoạt của dân Hà Nội là một xe tải đổ dầu thải ra suối rồi dầu thải này đổ về khu vực kênh dẫn nước của Nhà máy nước Sông Đà (Viwasupco).
Đại diện Tổng cục Môi trường còn dẫn báo cáo của Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Hoà Bình, cho hay trong các ngày 9 – 10/10, công nhân của Viwasupco đã phát hiện và thực hiện vớt váng dầu, vệ sinh khu vực trên.
Vậy mà chiều tối 14/10, ông Bùi Quang Điệp, Phó Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Hoà Bình vẫn khẳng định với báo chí rằng, không có việc ô nhiễm môi trường đầu nguồn, việc nước sinh hoạt Hà Nội có mùi lạ không liên quan gì tới nguồn nước trên này. “Nguồn nước đầu vào nhà máy nước sông Đà không vấn đề gì”.


“Cái mùi là mùi Clo do công nghệ xử lý của nhà máy nước thôi”, ông Điệp nhắc lại câu nói quen quen mà cacc vừa đọc đầu tút này.


2. Vụ thứ 2 là vụ đường lưỡi bò trong phim chiếu rạp.Theo Luật Điện ảnh thì tất cả các phim ở Việt Nam, dù là sản xuất trong nước hay nhập khẩu, trước khi được công chiếu ở rạp đều phải qua kiểm duyệt. Và phim gì cũng phải có “giấy phép phổ biến” của Bộ Văn hóa hoặc quyết định phát sóng của người đứng đầu đài truyền hình, đài phát thanh – truyền hình.


Theo một quyết định ban hành từ năm 2008, hội đồng thẩm định phim truyện có 9 thành viên: Ngoài các quan chức còn có đạo diễn, biên kịch, lý luận phê bình điện ảnh… Hiện nay Hội đồng này có 11 thành viên. Sau scandal “Điệp vụ biển Đỏ” năm ngoái, năm nay cái Hội đồng này đã để lọt viên sạn to tướng: Đường lưỡi bò trong một bộ phim chiếu rạp – phim Everest – Người tuyết bé nhỏ (Abominable) được khởi chiếu từ 4/10 tại Việt Nam. Tuy nhiên, một thành viên của Hội đồng – bà Hồng Ngát cho rằng hình ảnh đường lưỡi bò “chỉ xuất hiện vài giây, mọi người cứ làm quá”.


Hai vụ việc kể trên giống nhau ở điểm gì? Đó là chúng mình (chữ dùng của ông Đào Tuấn) đang phải trả tiền cho những m3 nước sông Đà khuyến mại dầu. Và chúng ta đang phải nộp thuế nuôi những hội đồng bao gồm những kẻ ngu độn khi cho rằng hình ảnh đường lưỡi bò chỉ xuất hiện vài giây nên không đáng lo?


Công ty Cổ phần Đầu tư nước sạch sông Đà cung cấp 300.000 m3 nước/ngày, đêm cho nhiều quận huyện của Hà Nội. Sẽ ra sao nếu một ngày có kẻ tâm thần đổ Cyanua xuống khu vực suối đầu nguồn nước sông Đà?
Chắc chắn anh Chung tôi không còn phải lo lắng vấn nạn tắc đường nhưng GS Người Tốt thì lại nhiều đêm mất ngủ vì chuyện đất nước chao đảo.
Và chỉ tính riêng năm 2018, Cục Điện ảnh đã tổ chức thẩm định, phân loại và cho phép phát hành: 34 phim truyện Việt Nam chiếu rạp, 234 phim truyện nước ngoài,16 phim truyện video, 2 phim truyện hợp tác với nước ngoài, 5 phim tài liệu nhựa, 33 phim tài liệu kỹ thuật số và 32 phim ngắn.
Sẽ ra sao nếu 11 ủy viên hội đồng đáng kính kia ngủ gật trong khi duyệt và để lọt những phim vi phạm chủ quyền Việt Nam?


Lại có ai đó nói rằng: Chỉ một vài giây thôi mà.
Có những dân tộc đen đủi từ khi mới khai sinh. Tộc Việt không may mắn khi sống cạnh thằng hàng xóm vừa mạnh vừa bẩn thỉu. Nhưng đáng hổ thẹn hơn khi chúng ta có những trí thức coi chủ quyền bị vi phạm trên phim cũng như việc lọt một cảnh hở ngực.
Có lẽ nên để Hội đồng duyệt phim đặc biệt là bà Ngát kia uống nước “có mùi lạ” do Viwasupco cung cấp thay vì trả tiền. Tiền thuế của dân chứ có phải nước sông Đà dell đâu mà hoang phí?
Duong Tieu, 14 From Viwasupco
P/s: Cảnh có vài giây thôi mà!
Nguồn.https://www.facebook.com/duong.tieu.14cm

NGÂY THƠ THẾ? .Đoàn Bảo Châu

Tháng Mười 15, 2019

Dòng tít là một câu hỏi nghe rất ngây thơ.Là người luôn theo dõi những bước chân sói của Trung Quốc, tôi biết chúng sẽ còn làm rất nhiều điều xâm phạm chủ quyền biển đảo của Việt Nam.


Nhân việc ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng có yêu cầu: “Phân tích, dự báo có căn cứ, cơ sở khoa học, tình hình thế giới và trong nước, nhất là tình hình Biển Đông; chỉ rõ các khả năng có thể xảy ra trong thời gian tới, lường trước những thời cơ, thuận lợi cần nắm bắt, những khó khăn, thách thức” tôi cũng xin được đưa ra mấy nhận định sau.


1. Trung Quốc sẽ tiếp tục quần thảo trên Biển Đông để thăm dò, khi tìm được dầu, chúng sẽ hạ đặt dàn khoan. Điều này là chắc chắn. Lúc ấy thì có cả nghìn từ “quan ngại” của Việt Nam cũng sẽ chỉ như tiếng muỗi vo ve bên tai chúng.Hãy nhớ là quy luật của thế giới loài người là sự yên bình rất khó đến với kẻ yếu, nhất là khi kẻ ấy có chút tài sản.


2. Việc nói một đằng làm một nẻo luôn là cách làm của Trung Quốc. Chúng làm thế không chỉ với Việt Nam mà với tất cả thế giới. Nói để xoa dịu, làm thì cứ theo lộ trình phục vụ cho lợi ích của chúng.


Chừng bốn năm trước, Tập Cận Bình đã đứng cùng Barack Obama trong Vườn Hồng tại Nhà Trắng, khi Obama thể hiện sự lo ngại về việc bảy hòn đảo nhân tạo đang mọc lên như nấm sau mưa ở những điểm khác nhau ở Biển Đông thì Tập đã khẳng định rằng chúng sẽ không quân sự hoá các đảo nhân tạo ở Biển Đông. Tập nói: “Chúng tôi không có ý định theo đuổi quân sự hóa trên các đảo của mình. Các hoạt động xây dựng trên biển của nó không nhằm mục đích hay ảnh hưởng đến bất kỳ quốc gia nào.”


Nhưng giờ thì cả thế giới đều hiểu đấy là một lời nói dối trắng trợn khi vệc lắp đặt radar và các boong-ke khổng lồ làm bằng bê tông cốt thép, các tên lửa chống hạm và không đối đất trên các đảo Trường Sa, một số máy bay ném bom đã hạ cánh xuống quần đảo Hoàng Sa đã được phơi bầy đầy đủ.
3. Sự trỗi dậy đáng ngại của TQ.


Tôi cũng như nhiều bạn, khi thấy Trump đánh TQ bằng thương mại hay có mấy bài phát biểu nói lên tội ác của chế độ cộng sản thì cũng đã vui mừng, nhưng khi tìm hiểu sâu, nghe những cuộc tranh luận của các học giả hàng đầu của nước Mỹ về sự trỗi dậy của Trung Quốc, về tính hiệu quả của các chính sách của Mỹ với TQ thì trong lòng tôi không khỏi lo lắng.


Năm ngoái GDP của TQ là 6,7, năm nay do cuộc chiến thương mại mà chỉ còn 6,2. Trong khi ấy Mỹ năm ngoái là 2.9 và có thể năm nay là 3.0. Các lãnh đạo Mỹ, các học giả của Mỹ đều lo ngại khi cái ngày nền kinh tế của TQ sẽ vượt Mỹ.


Trung Quốc đang tập trung mạnh mẽ vào AI (trí tuệ nhân tạo, máy tính lượng tử, công nghệ sinh học… toàn những ngành mà khi thành công thì nó mang lại sức mạnh kinh hoàng cho nền kinh tế và quân sự. Thực tế thì TQ đã có mặt vượt trội Mỹ như dịch chuyển thành công một hạt photon ra khỏi trái đất với khoảng cách xa nhất từ trước tới giờ là 480 km trong công nghệ Viễn Tải.


Các bạn buồn khi nghe tôi nói về sự trỗi dậy này, nhưng chúng ta nên nhìn thẳng vào sự thật thay vì xoa xuýt nhau, lạc quan tếu để sai lầm trong suy nghĩ và hành động.


Tôi đọc những bài báo dạng này và cả lời phát biểu của nhiều lãnh đạo mà lòng thấy buồn. Rất sơ sài, hời hợt và ngây thơ. Tôi buồn lắm bởi trong khi chúng ta còn ngây thơ, vụng dại tin vào mấy lời đường mật anh em cùng lý tưởng, còn đâm đầu vào bao dự án thua lỗ nghìn tỉ, với bô xít Tây Nguyên đầy thua thiệt và tủi nhục, bẫy nợ đường sắt Cát Linh- Hà Đông ngay thủ đô… thì kẻ đã và đang xâm lược đất nước chúng ta lại đang trỗi dậy rất mạnh.


Khi ta yếu, kẻ thù lại mạnh thì đấy là một nguy cơ vô cùng to lớn với dân tộc.Một số bạn lần trước đã vội chửi bới tôi, nhưng nếu các bạn có thể bỏ cả tháng trời nghe những cuộc tranh luận về điều này thì các bạn sẽ có thái độ khác. Hơn ai hết, tôi mong sự phán đoán của tôi là sai.


Nguồn.https://www.facebook.com/DoanBaoChau65
https://tuoitre.vn/chu-quyen-bien-dao-cua-viet-nam-o-bien-d…

CHỈ MẤY GIÂY THÔI! .Nguyễn Tiến Tường

Tháng Mười 15, 2019

“Chỉ mấy giây thôi, mọi người cứ làm quá lên”, đó là câu nói bâng quơ của nhà biên kịch Nguyễn Thị Hồng Ngát về việc bản đồ đường lưỡi bò xuất hiện trên phim “Everest, người tuyết bé nhỏ”. Tôi cho đó là lỗ hổng cực lớn về nhận thức.

Tôn nghiêm quốc gia, không thể nào đo bằng giây. Tôn nghiêm đó là bất khả xâm phạm. Đằng này họ mang cả sự trâng trào vào trưng bày trong bàn thờ nhà mình, đó là một cuộc xâm lăng có tính toán. Và đương nhiên, khả năng thành công của nó là không cao nếu người làm văn hoá để tâm khi thẩm duyệt.

Để có một quốc gia vẹn toàn, cả nghìn năm xương máu anh linh đổ xuống. Thái bình của mấy chục năm nay, cũng chỉ là một khắc trong lịch sử. Nên vài giây là nhiều lắm. Vài giây đó đã kịp đặt tổ quốc vào một sự xúc phạm. Nên nhớ, nó diễn ra song song với việc giặc đang quần thảo ngoài thực địa Tư Chính.

Đó đương nhiên không phải là sự tình cờ. Và sự ngây ngô đến xuẩn ngốc của người làm văn hoá đã rắc những chiếc lông ngỗng cho giặc vào đến tận cảm xúc của người Việt.

Một người dân bình thường cũng không thể đánh mất mẫn cảm với vấn đề cương thổ. Một người làm văn hoá nghệ thuật, một đội ngũ quản lý văn hoá nghệ thuật am tường lịch sử lại làm một việc ngang hí hoạ với giặc rồi phát biểu tầm phào.

Thậm chí tôi nghĩ rằng có thể họ đã vô tâm khi đảm đương chức trách. Có thể họ chỉ xem lướt qua bộ phim trước khi cho trình chiếu. Vì có thể đầu óc họ đang nghĩ về thứ khác chăng?

Vài giây hôm nay sẽ đổi lại nỗi uất ức nhiều năm tháng, thậm chí là cả một chương sử bẽ bàng.

Tôi thật sự không thể nào tin được, một Hồng Ngát yêu thương đất nước, thắp lửa tình yêu lại có thể để cho tâm thức của mình sa ngã đến như vậy…

Nguồn.https://www.facebook.com/nguyentuong.tuongnguyen.5

ĐỌC MÀ SUY NGẪM: RÈN LUYỆN KHỦNG BỐ THÌ KHỦNG BỐ IS PHẢI GỌI HỒ LÀ THẦY. Phương Nguyễn.

Tháng Mười 15, 2019

Bưng bít thông tin, ngậm máu phun người, ném đá dấu tay là nét đặc thù không lẩn vào đâu được của đám cháu ngoan ngu Hồ, mù đảng, cuồng cộng. Chúng là những đứa bị tẩy não không còn tính người do Hồ chí Minh, là kẻ chưa xác định được nguồn gốc, nhân thân tổ chức giáo dục, rèn luyện trong kế hoạch “vì lợi ích” trăm năm trồng người?

Chắc chắn bất cứ ai tiếp cận kho tài liệu của ban tuyên giáo trung ương đảng cộng sản do các nhà lý luận, các lý thuyết gia của cái gọi hội đồng lý luận trung ương đảng cộng sản biên soạn, phát tán cùng với việc chịu khó bịt mũi đọc:

-Lịch Sử Đảng.
-Văn Kiện Đảng Toàn Tập.
-Hồ Chí Minh Toàn Tập.
-Hồ Chí Minh Biên Niên Tiểu Sử”…

Hẳn sẽ nhận ra Hồ thật đáng sợ! Đáng sợ hơn tổ chức khủng bố của nhà nước Hồi Giáo IS thời nay nhiều lần hơn.

Các tài liệu lịch sử do đảng cộng sản góp nhặt, hư cấu, biên soạn chỉ ra, Hồ là bậc thầy trong chiêu trò lợi dụng trẻ em, sử dụng con nít phục vụ công tác khủng bố giết người cho tham vọng chính trị của tên cộng sản đệ tam manh bí danh Hồ Chí Minh.

Mục tiêu rèn luyện đội ngũ khủng bố là Hồ nhắm vào những đứa trẻ ăn chưa no lo chưa tới, không có điều kiện đi học chữ thuộc các gia đình nông dân ít học. Những đứa trẻ đó là đối tượng được tổ chức tội ác của Hồ và thế hệ kế cận lãnh đạo đảng cộng sản đưa vào tầm ngắm tuyển chọn đào tào, rèn luyện làm sát thủ đi khủng bố giết người, gây tội ác kinh hoàng cho dân tộc Việt Nam.

Rồi thành tích giết người của các đứa trẻ đi khủng bố còn sống hay chết đi đều được băng đảng gian manh cộng sản truy tặng, phong tặng danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang kháng chiến chống pháp, thiếu niên dũng sĩ diệt Mỹ…

Danh sách những tấm gương anh hùng, dũng sĩ thiếu niên tiểu biểu trong lịch sử khủng bố dã man do Hồ và đảng cộng sản Việt Nam giáo dục, rèn luyện, được tuyên giáo cộng sản tuyên dương, phục vụ mục đích tuyên truyền láo, phục vụ tham vọng chính trị của Hồ, của đảng được ghi lại qua sách báo và trong lịch sử tiểu thuyết của đảng cộng sản VN gồm có:

1)Lý Tự Trọng sinh năm 1913 trong gia đình lao động nghèo đông anh em, lúc 10 tuổi được Hồ đưa sang Trung Quốc học tập và hoạt động trong Thanh Niên Cách Mạng Đồng Chí Hội. Năm 1926 về nước hoạt động với nhiệm vụ thành lập đoàn Thanh niên Cộng sản Đông Dương và làm liên lạc cho Xứ ủy Nam Kỳ với Đảng Cộng sản Việt Nam…

Ngày 9 tháng 2 năm 1931, trong buổi mít tinh kỷ niệm một năm cuộc khởi nghĩa Yên Bái tổ chức tại Sài Gòn, Lý Tự Trọng đã bắn chết viên mật thám Le Grand, bị bắt giam và bị kết án tử hình ngày 20 tháng 11 năm 1931 khi mới 17 tuổi.

2)Võ Thị Sáu sinh năm 1933 trong một gia đình nghèo “giàu truyền thống cách mạng” ở xã Phước Thọ, quận Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa… Năm 1947 lúc 14 tuổi được kết nạp vào đội công an xung phong quận Đất Đỏ…

Tháng 11/1948, Võ Thị Sáu cải trang trà trộn cùng tốp người đi làm căn cước, mang theo trái lựu đạn nằm trong cơi đựng trầu, vào nhà làm việc của tên tổng cai Tòng, rút chốt lựu đạn ném thẳng vào mặt y…

Tháng 2/1950, Võ Thị Sáu dùng lựu đạn tiêu diệt 2 tên ác ôn có nhiều nợ máu là Cả Đay và Cả Suốt, không may chị bị địch bắt… Kẻ địch dùng mọi cực hình tra tấn, chị chết đi sống lại nhiều lần nhưng vẫn không hé môi. Chị vẫn giữ vững khí tiết người chiến sỹ Cộng sản, người Công an kiên cường, tin tưởng tuyệt đối vào thắng lợi cách mạng.

3)Vừ A Dính 13 tuổi đã thoát ly gia đình trở thành đội viên liên lạc của đội vũ trang huyện Tuần Giáo. Trung tuần tháng 6 năm 1949, giặc Pháp huy động tổng lực quân lính từ các đồn trong khu vực để vây ráp hòng tiêu diệt đội vũ trang Tuần Giáo của Vừ A Dính.

Trong một lần làm nhiệm vụ liên lạc, Vừ A Dính không may bị giặc bắt và tra tấn bằng những hình thức dã man, đánh đến anh gãy hết tay chân nhưng vẫn không lay chuyển nổi ý chí của anh. Chiều tối ngày 15-6-1949. Vừ A Dính đã anh dũng hy sinh bởi loạt đạn của quân thù bên gốc cây đào cổ thụ ở Khe Trúc gần đồn Bản Chăn, khi chưa tròn 15 tuổi.

4)Ngô Thị Tuyết sinh ra trong một gia đình nghèo có truyền thống cách mạng ở xã Bình Đông, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi, cô bé Tuyết chưa học tròn chữ nhưng sớm có tinh thần giác ngộ cách mạng.

Với lòng căm thù giặc sục sôi, năm 13 tuổi cô bé Tuyết đã theo mẹ cùng em trai che giấu, tiếp tế lương thực cho chiến sỹ cách mạng. Năm 15 tuổi làm công tác thăm dò quân dịch và thông tin cho cách mạng.

Năm 1965 giặc Mỹ bắn phá ác liệt tại quê hương Bình Sơn, cô bé 17 tuổi tham gia vào đội quân kích xã Bình Đông, rồi góp phần vào chiến thắng vang dội tại thôn Vạn Tường Bình Hải- Bình Sơn, ngày 18/8/ 1965.

5)Hồ Văn Mên sinh năm 1953, tại ấp Thạnh Lộc, xã An Thạnh, huyện Lái Thiêu, tỉnh Sông Bé trong một gia đình nghèo, mồ côi mẹ năm 13 tuổi.

Sau 3 năm làm cách mạng từ tuổi 13-14. Đại hội tổ chức chọn đại biểu cho ra bắc thăm bác Hồ cho các dũng sĩ diệt Mỹ báo công đến lượt Mên, ban tổ chức đại hội trân trọng mời bước ra lễ đài, mọi người ngạc nhiên ồ lên vỗ tay tán thưởng vì nhìn thấy dũng sĩ diệt Mỹ là một “thằng nhóc” 14 tuổi, đội nón tai bèo, mặc quân phục giải phóng quá khổ, cả đại hội vỗ tay vang rân, Mên chỉ nói được tiếng kính thưa, rồi đứng chết trân tại bục phát biểu. Lúc này, anh Một Hữu trong đoàn phải ẵm Mên giơ lên cao cho mọi người nhìn thấy rõ, rồi anh đọc thay cho em bản báo công

6) Hồ Thị Thu lúc 9 tuổi đã là giao liên hoạt động tại Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng (nay là tỉnh Quảng Nam) chuyển tài liệu, thư từ cho cán bộ chiến sĩ trong vùng bí mật.

Năm 11 tuổi, Thu xung phong vào đội xung kích bí mật của xã hoạt động tại vùng giáp ranh giữa hai huyện Điện Bàn và Duy Xuyên, vận chuyển vũ khí tham gia chống càn trên mặt trận Quảng – Đà.

Năm 1967, Thu được giao nhiệm vụ canh chừng các động tĩnh của đồn bốt địch để báo cáo. Thấy lính Mỹ – Ngụy đem rất nhiều súng ra lau chùi, cô cùng 3 bạn nhỏ bí mật nhặt sỏi, cát nhét vào các nòng súng. Tối đó, bộ đội ta tập kích đồn địch, đánh giáp lá cà, không có vũ khí chống trả, địch bị ép ra mép sông, bỏ chạy tán loạn, bỏ lại những khẩu súng toác nòng dính máu. Trận đánh đó ta thắng lớn mà không bị tổn thất. Riêng Thu, được phong tặng danh hiệu dũng sĩ diệt Mỹ khi mới 13 tuổi!

Danh sách anh hùng lực lượng vũ trang, dũng sĩ diệt Mỹ “tí hon” được Hồ khen tặng, được đảng tuyên dương đều có cùng một điểm chung là con nhà lao động mù chữ ít học, có hoàn cảnh khó khăn, dễ lợi dụng.

Ưu tiên chọn lựa của Hồ, của đảng là tuổi nhỏ con nhà nghèo, không có điều kiện học hành, chưa đủ hiểu biết để phân biệt đúng sai, cũng như không có điều kiện tiếp cận thông tin đa chiều, trung thực để biết được những chuyện xảy ra trong nước và thế giới chung quanh như trẻ em thời đại a còng (@) với truyền thông hiện đại ngày nay.

Nói cách khác tiêu chuẩn tuyển chọn sát thủ của Hồ và đảng cộng sản là trẻ con nhà nghèo ít học, có hoàn cảnh khó khăn dễ dụ, dễ sai khiến. Điều khá buồn cười là thế giới văn minh đã đặt chân lên cung trăng để xem mặt chị Hằng tròn méo ra sao rất lâu rồi và nhân loại cũng đã lên kế hoạch chinh phục sao hỏa cùng nhiều hành tinh khác ngoài Thái Dương Hệ để đưa loài người lên sinh sống trong tương lai khi trái đất quá tải. Thế mà vẫn có một bộ phận không nhỏ những đứa cháu ngoan ngu Hồ, mù đảng, cuồng cộng mang tư duy của Hồ thời ở hang…

Thành thật mà nói với số tuổi 12, 13 và ít học. Nếu không nói là mù chữ thì biết chi mà đảng hô hoán, gán ghép cho các em tinh thần cách mạng, giác ngộ cách mạng, tích cực tham gia hoạt động cách mạng?

Thực chất của cái gọi là giác ngộ cách mạng của trẻ em nghèo, mù chữ có hoàn cảnh khó khăn là dễ lừa dễ dụ?

Cụ thể là nguyên thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng được tuyên giáo khoe là giác ngộ cách mạng, tham gia hoạt động “ kháng chiến chống Mỹ cứu nước” năm 12 tuổi, giờ công khai đối chất xem, có phải ông Dũng theo cộng sản là do giác ngộ cách mạng hay vì một nguyên nhân khó nói nào khác?

Loài người tiến bộ, văn minh như thế đấy mà cán bộ, quan chức đảng viên đảng cộng sản vẫn còn mang tư duy nhận thức bịa đặt, trơ trẻn chụp mũ, tố điêu những người dân ưu tú bức xúc xuống đường biểu tình đòi được sống trong môi trường trong sạch, chính phủ minh bạch. Chúng xuyên tạc, vu khống những người biểu tình chống boxit, chống Formosa, chống thủy điện, chống nhiệt điện, chống đặc khu.. như luận điệu Hồ Chí Minh núp dưới bút danh C.B tố điêu kết tội chết cho bà Nguyễn Thị Năm, người phụ nữ yêu nước đóng góp không ít công của cho kháng chiến chống Pháp khi xưa.

Chúng nó – cán bộ, đảng viên đảng cộng sản, chính xác là cháu ngoan ngu Hồ thấm nhuần tư tưởng dụ con nít của Hồ Chí Minh. Chúng tuyển mộ, huấn luyện trẻ em ngây thơ trở thành hung thần tham gia gây tội ác. Chúng nó những đứa đã bị tẩy não, nhồi nhét những tư tưởng phản động vô nhân tính vào đầu trẻ em nên có suy nghĩ ai cũng ngu, xấu như nó.

Thế cho nên những tên bồi bút, văn nô đảng viên bại não sử dụng luận điệu xuyên tạc xúc phạm đến những người dân ưu tú xuống đường biểu tình đòi đảng cộng sản trả lời nguyên nhân cá chết, là bị kẻxấu lợi dụng, kích động vào mục tiêu chính trị như Hồ và đảng cộng sản lợi dụng trong quá khứ, với lý lẽ “suy bụng ta ra bụng người”như sau:

“…Chúng tiếp cận với những người nhận thức non yếu, hạn chế, có hoàn cảnh khó khăn hoặc có tư tưởng búc xúc về một số vấn đề, để dần dần nhồi nhét bằng những câu chuyện bịa đặt, chu cấp tiền bạc hoặc hứa hẹn, rồi tạo ra những “con rối”, giao những nhiệm vụ cụ thể cho ý đồ chống đối, gây rối chính trị…”

Thời nay là thời a còng (@) lãnh đạo của đảng cộng sản vẫn mê ngủ, vẫn mơ màng mộng du trong loa đài của thời đại Hồ Chí Minh. Thời của độc quyền thông tin, bưng bít thông tin, thời chỉ có một tiếng nói duy nhất của cái loa đảng và không ai có điều kiện lẫn phương tiện phát hiện ra được.

Chính xác là dù có phát hiện ra đi nữa cũng không đủ can đảm nói, vì nói lên sự thật bác, đảng công khai, không những khó bảo toàn được mạng sống của bản thân người nói mà còn liên lụy đến gia đình, giòng tộc nên nhiều người cam chịu sống nhục dưới chiếc gậy chỉ huy của bạo quyền cộng sản và mặc nhiên cho cộng sản tha hồ láo lừa, bịp bợm.

Ngày nay mọi sự đã khác, với phương tiện truyền thông nhanh nhạy người dân tiếp nhận được nhiều nguồn thông tin đa chiều và các trẻ em thời nay hiểu biết rộng, kiến thức nhiều nhờ vào công cụ truyền thông hiện đại, tiếp cận được nếp sống văn minh của thế giới loài người thời đương đại nên không dễ để cho cộng sản dụ dỗ, xí gạt như thời loa đài của Hồ Chí Minh.

Chuyện người dân, có cả phụ nữ và trẻ em bức xúc xuống đường biểu tình là hành động bình thường, là thể hiện quyền làm người cơ bản của thế giới văn minh thời đương đại và chuyện côn an cộng sản học tập làm theo tư tưởng bịa đặt, vu khống, tố điêu của Hồ Chí Minh – cụ thể là vu vạ các bà mẹ xuống đường có cả trẻ con đi cùng là bị kẻ xấu lợi dụng, kích động, xúi giục chống phá đảng, nhà nước?

Mọi thành phần xã hội bức xúc về môi trường, thể hiện nếp sống văn minh là xuống đường biểu tình ôn hòa đòi đảng, nhà nước cộng sản “điều tra làm rõ”, rồi công bố kết luận điều tra khoa học cho dân biết nguyên nhân và đề ra biện pháp khắc phục hậu quả, là chính đáng.

Với các sự kiện gây chấn động xã hội như ô nhiễm môi trường, như đặc khu kinh tế, như Tàu xâm chiếm Biển Đông…là âm mưu xâm lược, diệt chủng có hệ thống của bá quyền phương Bắc. Nếu thật sự là nhà nước của dân, do dân, vì dân thì nhà nước ấy phải lắng nghe nguyện vọng của nhân dân và tìm hướng giải quyết ổn thỏa trong hòa bình chứ không phải là trấn áp, khủng bố người dân.

Qua cách đối phó của đảng, nhà nước độc ác, dối trá, ngu dốt cộng sản Việt Nam về việc sử dụng bạo lực nắm đấm, sức mạnh dùi cui nghiệp vụ trấn áp tàn bạo và tái diễn chiêu trò kích động những đứa cháu ngoan ngu Hồ đấu tố, khủng bố những nguời lên tiếng về thảm họa môi trường, về nguy cơ diệt vong bởi âm mưu diệt chủng của bọn bành trướng phương bắc.

Điều đó chỉ ra khủng bố IS thua xa khủng bố do Hồ đào tạo, rèn luyện.

Sự thật lịch sử chỉ ra hành động dụ dỗ, xúi giục con nít làm khủng bố của Hồ, một lần nữa đủ cơ sở kết luận đảng, nhà nước này là nhà nước côn đồ, là đảng phản động đi ngược lại quyền lợi của nhân dân, chống lại nhân dân. Chế độ bạo tàn cộng sản Việt Nam và nhà nước khủng bố do Hồ làm ra không còn lý do để tồn tại…dứt khóat nó phải bị loại bỏ khỏi đời sống của người dân Việt Nam.

TRẦN HƯƠNG QUẾ, NGƯỜI NHỎ, ƯỚC MONG LỚN. Mạc Văn Trang

Tháng Mười 14, 2019

Chiều nay Hương Quế từ Sài Gòn ra, hẹn đến chơi. Quen nhau trên facebook rồi hôm Tết cô bé đã đến thăm.

Gs. Mạc Văn Trang và Trần Hương Quế

Chà, gặp hồi Tết, nay, sau 9 tháng, ngắm lại tươi trẻ hơn.

– Nhìn con là biết, mọi việc đều ổn phải không?
– Dạ, con rất ổn, thầy ạ.
– Nghe nói làm cho công ty nước ngoài căng thẳng áp lực lắm, mà vẫn giữ được thế là giỏi!

– Dạ, họ trả lương cao cho mình thì cũng đòi hỏi mình làm việc tốt. Nhưng thích là cộng việc, nhiệm vụ cụ thể ghi rõ trong hợp đồng, mình cứ tập trung hoàn thành tốt là yên tâm, nếu yêu cầu làm thêm việc gì, mình đồng ý mới làm và được trả công sòng phẳng. Thích nhất là không phải thi đua, gian dối, nịnh bợ, hối lộ quà cáp cho sếp…

– Cuộc sống hiện tại vậy là ổn, còn tương lai sẽ như thế nào?

– Con đã suy nghĩ và qua nhiều trải nghiêm đi đến xác định, làm công việc cho tốt, đảm bảo đời sống của mình; chăm sóc cho thằng con trưởng thành; tham gia vào một công việc có ý nghĩa xã hội để thực hiện trách nhiệm công dân của mình. Sao cho cuộc sống ổn định, cân bằng, có ý nghĩa. Vậy là cảm thấy hạnh phúc… Con nghĩ hạnh phúc không phải ở giàu sang, mà là mình cảm thấy hài lòng với cuộc sống có ý nghĩa của mình…

– Trời, con nhỏ giỏi quá. Nhưng đời sống xã hội hiện tại có bao nhiêu vấn đề bất cập, bao nhiêu điều bức xúc, mà con lại là người luôn lo nghĩ đến trách nhiệm xã hội thì sao thanh thản được?

– Đó chính là vấn đề con đã trải nghiệm, suy ngẫm nhiều mới lựa chọn ra cách đóng góp cho xã hội như thế nào là phù hợp với mình. Trước đây con cũng bức xúc đủ thứ, tham gia đủ thứ, nhiều lúc căng thẳng mệt mỏi lắm, nhưng rồi chẳng đi đến đâu… Nay thì con xác định kiên định theo đuổi Dự án “GIẢI PHÁP QUỐC GIA: ĐOÀN KẾT với PHÁP LUẬT CHUẨN MỰC”…

– Cơ sở nào để xác định Dự án như vậy?

– Con đã suy nghĩ rất nhiều và thấy, mọi chuyện sai lầm, gây bức xúc trong xã hội, như: cướp đất ở Thủ Thiêm hay vườn rau Lộc Hưng, đàn áp biểu tình, bắt người vô cớ, xả độc ra môi trường, chính quyền tham nhũng, hành dân, bầu cử mất dân chủ, các đoàn thể “ăn tàn, phá hại”, Đảng độc tài, vân vân, đều có NGUỒN GỐC CHUNG là không có HIẾN PHÁP và PHÁP LUẬT CHUẨN MỰC. Cái này con cũng tìm hiếu lý luận của các nhà Triết học, Chính trị học và liên hệ thực tế mới “Ngộ” ra. Hiến pháp 1945 rất tiến bộ. Nếu Hiến Pháp đó được cụ thể hóa thành hệ thống Pháp luật và được thực thi đúng với nguyên tắc Thượng tôn pháp luật thì Việt Nam đã phát triển xa lắm rồi… Bây giờ phải làm lại, muốn có Hiến pháp và Pháp luật chuẩn mực thì mọi người DÂN PHẢI HIỂU và làm đúng QUYỀN của mình là bầu ra QUỐC HỘI LẬP HIẾN, Quốc hội xây dưng Hiến Pháp chuẩn mực, lập ra Tòa BẢO HIẾN và lập CHÍNH PHỦ thực sự phục vụ Dân…Nếu những ai vi phạm Hiến pháp hay làm những việc Luật đã cấm thì thì bị xử lý nghiêm. Vậy mới giải quyết được tận gốc các vấn đề tiêu cực hiện nay. Nhưng để làm được những việc trên thì mỗi người Dân phải GIÁC NGỘ, toàn Dân phải ĐOÀN KẾT vì QUỐC GIA trên hết, không vì cá nhân hay phe phái nào…

– Ôi, con nghĩ được như vậy thật mừng. Nhiều Nhân sĩ, Trí thức cũng nghĩ như con đấy và kiến nghị nhiều lắm, nhưng chẳng ăn thua gì. Vậy con thực hiện Dự án này thế nào?

– Con nghĩ đây là việc bền bỉ, lâu dài. Chúng con có trang web “NƯỚC VIỆT ĐÒAN KẾT” công khai để giới thiệu, chia sẻ các ý kiến làm sao để người Việt Đoàn kết, Phát triển quốc gia; chúng con thường “cà phê” với các bạn trẻ để chia sẻ cho nhau hiểu và cùng lan tỏa cho mọi người cùng hiểu. Người này hiểu lại nói cho nhiều người hiểu… Khi có nhiều người cùng quan điểm sẽ tạo nên sự đoàn kết nhất trí, thành sức mạnh để đòi hỏi thực hiện quyền của người Dân…

– Như vậy là theo “truyền giáo” hay kiểu “tuyên truyền” của Việt Minh ngày xưa đấy. Bây giờ con cũng đang tuyên truyền cho thầy, đúng không?

– Chúng con luôn chia sẻ với bất kỳ ai, các tầng lớp xã hội. Nhiều người như thầy rất ủng hộ, nhưng cũng có người bảo phải xuống đường, phải hành động… chứ nói ăn thua gì!…

– Con tin là đúng thì cứ việc mình mà làm. Còn những người khác, tùy hoàn cảnh, ai làm được gì để góp phần Dân chủ hóa xã hội đều tốt cả. Xã hội Dân sự là phải rất đa dạng, phải dung nạp mọi quan điểm, việc làm khác nhau, miễn là cùng thúc đẩy sự phát triển của xã hội.

– Chúng con cũng nghĩ như vậy…

– Việc con làm có bị an ninh gây khó gì không?

– Có đôi lần các anh an ninh ở Bộ và và khu vực gặp “làm việc”. Chúng con vui vẻ cùng “cà phê” và trò chuyện cởi mở. Con nói, mọi việc chúng tôi làm là công khai, có trang web đó; không có gì vi phạm pháp luật; chúng tôi chả chống ai cả; chúng tôi chỉ kêu gọi mọi người, cả các đảng viên CS cùng tham gia Dự án này, nếu thành công thì có lợi cho toàn dân Việt. Từ Chủ tịch nước đến người Dân, cứ theo Hiến pháp, Pháp luật chuẩn mực mà làm, vậy là ai cũng được pháp luật bảo vệ…

– Giỏi đấy! Vậy các nhóm của con hoạt động theo phương cách thế nào?

– Chúng con chia sẻ cả Online lẫn Offline khi “cà phê” với nhau. Còn nguyên tắc thì… cứ thực hiện “bốn T”. T1 là TIỀN: Không có tiền, có Quỹ chung gì hết, phức tạp lắm. Cứ hẹn nhau thì tự đến, dùng “cà phê” thì tùy ý và mỗi người tự trả tiền; T2 là Cái TÔI: không đặt cái Tôi ra để tranh đấu cho Tôi, vì Tôi, mà tất cả vì mục tiêu như Dự án đã nêu; T3 là TÌNH: Nhóm không biến thành nhóm vui vẻ tình cảm, bồ bịch, yêu đương… Chuyện đó các bạn làm ở chỗ khác. Nhóm chỉ chia sẻ về Dự án và làm sao lan tỏa được …; T4 là THỜI GIAN: phải rất linh hoạt và phù hợp với mỗi nhóm, vì Dự án này có tính lâu dài, “Khai dân trí” mà…

– Ồ! Bọn trẻ sáng suốt đấy! Các cụ bô lão cũng phải học tập làm theo “bốn T” của bọn trẻ thôi! Đúng là nhóm nào cứ dính vào Tiền, Tình và “Tôi” trên hết là lục đục, hỏng bét!

Chuyện với Hương Quế xong, thấy lòng già nhẹ nhõm, lâng lâng, tin tưởng vào lớp TRẺ. Hương Quế, một cô gái bé nhỏ tự bươn chải vươn lên, lo được cuộc sống cho mình đã quý, lại luôn ấp ủ, khát khao thực hiện một ước mong to lớn vì cộng đồng xã hội. Những người Trẻ như Hương Quế càng nhiều thì xã hội nhất định sẽ thay đổi ôn hòa và phát triển lành mạnh, phù hợp với khát vọng của toàn dân ta.

Ngày 12/10/2019
Mạc Văn Trang

CHỊ NGÁT . FB Phạm Minh Vũ

Tháng Mười 14, 2019

Tên đầy đủ là Nguyễn Thị Hồng Ngát, là một đảng viên ưu tú, mẫu mực với đảng, cực kỳ yêu… Trung Hoa.

Chị hiện nghỉ hưu, trước khi về hưu chị là Cục phó Cục điện ảnh. Hiện nay, tuy đã nghỉ hưu, Chị vẫn là một thành viên trong Hội đồng duyệt phim quốc gia và là Phó Chủ tịch thường trực hội Điện ảnh VN.

Phim ảnh được chiếu đều qua tay chị Ngát duyệt. Mới đây phim Everest có đường lưỡi bò lọt khỏi mắt chị, được công chiếu gần 10 ngày mới bị dừng khi dư luận lên án, bị dư luận lên án Chị Ngát sáng nay bảo “Đường lưỡi bò bị cài cắm vài giây mà mọi người cứ làm quá lên”.

Sau khi phát ngôn, nhiều người đòi Chị Ngát thử ưỡn ra để các Anh ủy viên trung ương đảng một người “vài giây” coi chồng chị làm quá lên không?😀

THÀY BÓI PHÁN SỐ MÀY NHỜ VỢ .Đỗ T. Công

Tháng Mười 14, 2019

Năm 2006, sau khi bị csVN bắt, tôi tuyên bố tuyệt thực, phản đối việc giam giữ vi hiến. Tôi cũng đòi là phải cho tôi gặp lãnh sự Mỹ. Vì trên nguyên tắc, dựa theo qui định ngoại giao của hai nước, công dân Mỹ sau khi bị csVN bắt, phải được quyền tiếp xúc với lãnh sự Mỹ trong vòng 72 hrs, tức là sau 3 ngày.

Hà Nội, có thông báo với phía Tòa Đại Sứ, việc bắt tôi, nhưng từ chối cho hai bên gặp mặt, như vậy là Hà Nội đã vi phạm nguyên tắc thỏa thuận của hai nước. Sau ba ngày giam tại một nơi bí mật, ngày thứ bốn, họ chở tôi ra Phường, có vài công an, viên chức chánh quyền, và đọc lệnh tạm giam 4 tháng, tội tuyên truyền chống chế độ, vi phạm điều 88 của csVN. (Lúc này, khi ngồi trong xe, tay không bị còng, có passport chúng vừa trả lại, tôi đã 50/50 muốn tông cửa phóng ra xe chạy, rồi tìm cách đi qua biên giới Miên Việt. Lúc đó, chỉ có một tên công an đang lơ là canh, còn lại chúng vô hết trong phường. Khi bị bắt, ngày đầu tôi đã dấu tờ ngay tờ 100 đollar trong đôi giày.)

Trong 4 ngày giam tại một nơi riêng biệt. Công an làm việc ngày đêm, và mỗi ngày họ đều mua cơm hộp ngoài chợ đem vô, dụ tôi ăn cho có sức mà làm việc. Có hôm họ đem tô cháo lòng thơm lừng. Bên trong phòng tôi từ chối không ăn, bên ngoài tôi nghe tụi nó chửi kháy tôi. “Đ. mẹ, bọn Việt Kiều bơ sữa quen rồi, nhịn Đ. gì được”. Mấy thằng này nó quen với hình ảnh Việt Kiều xum xoe khoe mẽ, nên nó đánh giá tôi sai. Việt Kiều có người này kẻ nọ, không phải ai về Việt Nam cũng chỉ để khoe khoang.

Họ cáo buộc tôi tội khủng bố, âm mưu đánh bom tòa Lãnh sự ở số 4 Lê Duẫn, rồi tội lật đổ chính quyền. Họ đưa ra mấy mẫu truyền đơn do chúng tôi rãi, và hai bên tranh cải nhau về nội dung “bạo động hay không bạo động”. Họ yêu cầu tôi ký xác nhận đó là truyền đơn của chúng tôi. Ký thì ký, vì truyền đơn đều kêu gọi đấu tranh cho Dân chủ một cách ôn hòa. Họ hù tôi, hai tội này thì Anh Thành sẽ ở lại đây vài chục năm đó. “Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh kẻ chạy lại. Anh khai đi, nhận tội khủng bố đi, thì đảng và nhà nước ta sẽ khoan hồng.”

Ngày thứ bốn, buổi chiều sau khi đưa ra Phường, đọc lệnh tạm giam, họ chở thẳng tôi vô trại giam số 4 Phan Đăng Lưu. Tại đây, tôi chính thức nhận đồ tù, một chiếc chiếu và đôi dép tù, mang lệch xệch như con vịt. Khi cửa phòng biệt giam mở ra, và tôi bước vào trong cái phòng biệt giam lờ mờ 3X3 mét vuông. Đó là lúc tôi cãm nhận được hai chữ Tự Do đang rời xa mình.

Mãi gần 14 ngày sau, csVN mới cho tôi gặp các viên chức của lãnh sự Mỹ, sau khi thất bại trong nổ lực khuyên tôi bỏ tuyệt thực. Không cho gặp lãnh sự Mỹ, họ đã vi phạm các nguyên tắc ngoại giao. Đơn giản, vì Hà Nội sợ cho tôi gặp sớm, thì sự kiện tôi và nhiều ACE khác bị bắt vì hoạt động đòi Tự do Dân chủ, và đang tuyệt thực phản đối họ, sẽ làm cho Hà Nội bị bất lợi về nhiều mặt. Lúc này, không khí chính trị tại VN, là csVN đang chuẩn bị tổ chức một Hội nghị Quốc tế, có các lãnh tụ quốc gia tham dự, kể cả TT Mỹ George W. Bush. (Lúc đó, có trời biết, năm sau tôi sẽ được gặp ông tại White House? Và ông hỏi tôi nửa đùa nửa thật, sao tụi cs nó bắt vậy?)

Vì vậy, họ thuyết phục tôi ăn, khuyên nhủ, nhỏ to đủ điều. Họ không muốn cuộc gặp diễn ra trong tình huống bất lợi. Phần tôi, tôi đánh chiến thuật tiến từng bước. Tôi đòi gặp phía Mỹ trước, sau đó mới quyết định ngưng hay tiếp tục tuyệt thực. Nếu không cho gặp phía lãnh sự Hoa Kỳ, tôi đã nói tụi nó trong những lần đi hỏi cung, sẽ tuyệt thực bất kể thời gian.

Ngày thứ 14 hay 15 gì đó, thì cuộc gặp mặt lần đầu tiên đã diễn ra. Hôm đó, tôi đã không đi đứng vững. Sau hơn hai tuần tuyệt thực, sức khõe đã xuống dốc, thịt ra đi, nhường lại xương rồi. Tôi đi thiệt chậm sau khi họ đưa tôi ra khỏi phòng biệt giam. Họ đưa tôi vào một phòng riêng trước, tên Trưởng trại nói “hôm nay anh sẽ gặp phía Lãnh sự. Anh không được nói bất cứ điều gì, chỉ trả lời câu hỏi thôi nhé.”

Phòng gặp cũng trong trại giam. Khi tôi bước vào phòng, đã có 5 hay 6 công an ngồi. Vài người khác đứng, và có cả máy quay phim, người chụp hình. Phía Mỹ, có 2 người. Một Việt và Mỹ. Ngôn ngữ trao đổi là tiếng Việt, vì người Mỹ từ lãnh sự, biết nói tiếng Việt.

Sau vài phút xã giao, thủ tục. Trả lời các câu hỏi từ phía Mỹ theo kiểu Yes/No. Khi viên lãnh sự hỏi tôi, anh có gì cần nhắn gia đình. Tôi lập tức trình bày rất nhanh, chỉ trong vòng một phút, và các viên chức an ninh Hà nội đã bị bất ngờ, trở tay không kịp. Họ tức giận đứng dậy, và đưa tôi ra khỏi phòng lập tức. Và đó là lần duy nhất, tôi gặp các viên chức lãnh sự Mỹ tại trại giam.

Ngay hôm đó, tại San Jose. Vợ tôi, nhận điện thoại từ Lãnh sự Mỹ. Họ nói, “ông Đỗ xác nhận là sáng lập Đảng Dân chủ Nhân dân, có bí danh Trần Nam, và tuyên bố tuyệt thực cho đến chết. Ngoài ông ra, còn có hai lãnh đạo khác trong đảng cũng bị bắt”. Và sau đó thì các hãng tin như AP, Reuters, AFP, San Jose Mercury, BBC, VOA,…đồng loạt đi tin.

CsVN thù tôi vì đã thua mưu. Và tôi tiếp tục tuyệt thực đòi trả tự do, thay vì ngưng sau khi gặp được lãnh sự Mỹ. Trong cuộc đấu trí, nếu tin tôi tuyệt thực không ra được khỏi phòng biệt giam, thì nổ lực và mục tiêu tuyệt thực coi như thất bại. Và có thể chết trong tuyệt vọng.

Sau 38 ngày, trước sự đấu tranh mạnh mẽ và khôn khéo của gia đình, vợ con. Sự vận động và áp lực của Bà Dân biểu Zoe Lofgren, và Cộng đồng người Việt tại hải ngoại. Hà nội buộc phải trục xuất tôi về lại Mỹ. Hành trang khi ra khỏi nhà tù csVN, tôi đem theo cái quạt “thằng Bờm” và cái quần “xà lỏn” nylon làm kỷ niệm. Hai vật tùy thân mà người tù phải có trong cái nóng hực lửa của phòng biệt giam ở nhà tù số 4 Phan Đăng Lưu. Cái quạt mua, làm bằng plastic, nhưng tù nhân cùng phòng đã rút ra từng giây từ bao ny long, để quấn cho chặt và tặng tôi. Cái quần xà lỏn, cũng gửi tiền mua ở ngoài, mõng tanh như giấy bằng nylon và giúp chống cái nóng kinh hồn. (Trong tù, có tiền mua gì cũng có, chỉ có giá gấp 3, 4 lần vì bọn quản lý tù, công an cũng đi buôn. Thứ bảy, chủ nhật, hai người tù hình sự nhờ tiền tôi cho nên họ đặt mua cà phê, phở, bún ăn những ngày cuối tuần. Thức ăn đem tới tận phòng giam.)

Tôi mất hơn 20lbs sau 38 ngày thử lửa với csVN, và về lại trong vòng tay thương yêu của gia đình và mọi người.

Có hai hạng người nghĩ tôi xạo. Hạng thứ nhất là cs, dư luận viên. Hạng thứ hai là những kẻ ganh tỵ. Tôi chỉ không ăn, nhưng liên tục uống nước và thiền định, ngồi dựa lưng vào tường, hạn chế cử động nhiều để giữ lực, và dưỡng tâm vì không biết mình sẽ đấu mạng với csVN bao nhiêu ngày.

Khi RFA phỏng vấn, tôi thách csVN trưng bằng chứng tôi “tuyệt thực láo” như đài báo cs rêu rao, phỉ báng. Vì trong phòng biệt giam, cs kiểm soát, theo dõi tôi 24/24. Ban đêm, chúng còn cho người lục lạo cả bịch rác để trước phòng. Khi thấy vỏ Cheese đầu bò, chúng nói với Tòa đại sứ Mỹ, và gia đình là tôi có ăn “Cheese”, không chết đâu. Thực ra đó là tù hình sự họ ăn, tôi cho họ tiền để họ mua, vì họ săn sóc, lo cho tính mạng tôi, và có lẽ nhờ vậy mà mình có thể chịu đựng, sống sót. Thầy bói từng phán, số mày có quý nhân phù trợ và nhờ Vợ. Số trời.

Đỗ T. Công

Nguồn.https://www.facebook.com/cong.do.96343

AI DẪN DẮT ĐẤT NƯỚC CHUI VÀO BẪY?. Đỗ Ngà

Tháng Mười 14, 2019

Ngày 21/12/2018 trên báo Pháp Luật có bài viết “5 nhiệm vụ lớn Quân đội phải làm tốt để bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam”, bài này được giới thiệu là bài viết của ông Nguyễn Xuân Phúc. Tuy nhiên bài viết khá dài vì hơn phân nửa là kể lể chiến công. Phần nửa sau bài viết ông ta có đưa ra 5 nhiệm vụ lớn: Thứ nhất là quán triệt nghị quyết đảng về an ninh quốc phòng; thứ nhì là huấn luyện tác chiến và nâng cao khả năng làm chủ vũ khí; thứ 3 là xây dựng quân đội trong sạch vững mạnh; thứ tư làm công tác dân vận; thứ 5 là hội nhập quốc tế.

Ảnh minh họa

Thực ra các nhiệm vụ an ninh quốc phòng mà ông Nguyễn Xuân Phúc đã nói thì có nhiệm vụ thứ nhất và nhiệm vụ thứ tư là họ làm tốt vì 2 nhiệm vụ này có lợi cho đảng. Học tập nghị quyết đảng là để bảo vệ đảng, dân vận tốt là dụ dân thuần phục đảng vô điều kiện. Còn 3 nhiệm vụ kia thì ai cũng biết, quân đội chẳng làm được gì cho nên mới dẫn tới một hậu quả vô cùng tai hại, đó là quân đội yếu. Mà quân đội yếu thì tất sẽ sinh ra thái độ khiếp nhược của Bộ Chính Trị trước sự hung hăng của Tàu Cộng thôi.

Trong bài “Vừa bẻ cong sự thật vừa ngậm máu phun người” mà tôi viết vào ngày 09/10/2019 nó nói về một lộ trình bóp méo sự thật của ĐCS từ quan điểm khác biệt sang thế lực thù địch, rồi từ thế lực thù địch bẻ sang âm mưu chống phá và âm mưu lật đổ để kết tội người có tư tưởng chỉ trích sai lầm của đảng, thì nay đọc bài của ông Nguyễn Xuân Phúc, chúng ta cũng sẽ ngửi thấy mùi như vậy. Trong bài viết này ông Phúc đã cố tình dùng chiêu gian trá đó, ông ta đã đánh đồng việc “Bảo vệ tổ quốc” và “bảo vệ tổ quốc Xã Hội Chủ Nghĩa”.

Tổ quốc là gồm phần lãnh thổ có chủ quyền bên trong biên giới quốc gia và những gì thuộc bên trong nó như nhân dân, tài nguyên thiên nhiên, xã hội, kinh tế, y tế, giáo giục, thể chế chính trị vv.. Trong đó, lãnh có chủ quyền và nhân dân là 2 yếu tố cốt lõi cấu thành tổ quốc. Thiếu nhân dân hoặc thiếu lãnh thổ có chủ quyền thì chẳng có tổ quốc nào cả. Còn những thứ khác như mô hình kinh tế hay thể chế chính trị thì thay đổi từng thời kỳ. Có thể nói đơn giản, thể chế chính trị nó tựa một bãi cỏ, một lớp nhựa đường hay lớp sỏi được trải trên mặt đường để đất nước đạp lên nó mà đi vào tương lai. Khi đất nước tiến xa vào tương lai thì những thứ lót đường kia đều bị bỏ lại phía sau, cho nên chẳng có một mô hình về thể chế chính trị nào mà mãi trường tồn với tổ quốc được.

Cái gọi là XHCN kia, nói chính xác nó là một cái bẫy trên con đường đi của tổ quốc Việt Nam khốn khổ. Rất nhiều nước trên thế giới khi bước vào tương lai, họ đã chọn đi trên cung đường tự do dân chủ bằng phẳng và họ đã có tất cả. Riêng Việt Nam thì vô phúc, quốc gia này đã giẫm vào bẫy XHCN ngay trong những ngày đầu thoát khỏi phận thuộc địa. Kết quả là đất nước này đã bị thương rất nặng và hiện giờ đang phải vật vã lết vào tương lai với vết thương XHCN quái ác kia. Việt Nam ta vốn là thân phận con mồi của Trung Quốc từ hàng ngàn năm qua. Mà con mồi muốn thoát khỏi nhanh vuốt loài thú ăn thịt thì không cách nào khác là bản thân nó phải khỏe mạnh. Với vết thương XHCN đang mang trên mình, Việt Nam làm sao thoát khỏi nanh vuốt con mãnh thú thú Tàu Cộng đây? Rất khó!

Xã Hội Chủ Nghĩa là một loại hình thể chế chính trị, nó sẽ bị vứt khi dân đủ khả năng vứt. Hiện nay, XHCN được nhận diện là một hiện thân của mô hình chính trị phong kiến tập quyền với bộ Chính Trị đóng vai trò như hoàng gia. Mà nói về phong kiến tập quyền thì so với tự do dân chủ nó cách xa như trời và vực. Tự do dân chủ là trời, phong kiến tập quyền là vực.

Nền kinh tế thị trường được sinh ra và phát triển cùng với thể chế chính trị tôn trọng tự do dân chủ., điều đó được rút ra từ lịch sử. Kinh tế thị trường hay còn gọi là kinh tế tự do, nó phải được phát triển trong một nề chính trị tự do dân chủ. Tự do và độc tài vốn như nước với lửa. Chính vì vậy mà khi kinh tế thị trường bị mang nhét vào nền chính trị CS độc tài toàn trị thì chẳng khác nào một ngọn cây đang vương lên trời thì bị những người CS bẻ ngược xuống đất và chôn chặt trong cái hố XHCN của họ. Kết quả là nền kinh tế này què quặt và tụt hậu xa so với mặt bằng chung thế giới.

Hội nghị TW11 vừa kết thúc, và được biết, ông Nguyễn Phú Trọng là trưởng ban soạn thảo Báo cáo. Trong quá trình soạn thảo ông vẫn luôn đặt vấn đề quan hệ giữa định hướng XHCN và Kinh tế Thị trường. Thật là mỉa mai cho con người ông Trọng và thật đau sót cho thât phận đất nước, một con người nắm quyền sinh quyền sát trong tay, có tiếng nói ảnh hưởng vô cùng lớn đến vận mệnh của đất nước mà lại không thể nhận ra cái XHCN mà ông đang bắt đất nước phải đi theo nó là cái mô tơ gì cả. Bản thân ông, đến giờ đã 74 xuống lỗ nay mai nhưng lại không hề biết vị trí thật sự của cái mô hình XHCN kia đang ở đâu của lịch sử nhân loại. Ấy vậy mà ông đã chỉ đạo đảng ông phải kéo cái kinh tế thị trường nhét cho bằng được vào cái căn hầm thiếu dưỡng khí XHCN của đảng ông. Thế mới đau chứ?

Đến thế kỷ 21, dân chủ đã nở rộ trên khắp thế giới, chỉ có Việt Nam là đang bị ĐCS kéo lết theo một hướng khác – hướng XHCN. Nếu không thoát khỏi CS, đất nước khó mà thoát khỏi cái kết đắng là sẽ nằm trong bao tử của con mãnh thú Tàu Cộng. Tương lai mờ mịt cho dân tộc này!

-Đỗ Ngà-