Archive for the ‘Báo chí’ Category

VÒNG TRÒN MỘT CHỮ .Ls. Luân Lê

Tháng Tám 21, 2019

Đây không hề là một câu chuyện phiếm, chuyện tiếu lâm, mà chuyện của một Bộ thuộc chính phủ – Giao thông vận tải.
Sau rất nhiều thời gian và qua vài lần tìm cách đổi tên gọi, nó lại trở về như cũ, ngôn ngữ và hàm nghĩa của nó vẫn được giữ nguyên như cái ban đầu nó phải là.


Tốn bao nhiêu thời gian, tiền của và công sức (nhân lực) của Bộ vào việc không để giải quyết điều gì và chỉ gây hại chứ không nhằm thay đổi những vấn đề đang gặp phải của nó.


Dòng sông ngân sách đã cạn, không thể một Bộ của chính phủ mà chỉ loanh quanh chuyện câu chữ, với chỉ duy nhất một từ, nhưng đã tiêu tốn không biết bao nhiêu thời gian và tiền bạc của dân.


Chính phủ kiến tạo, nhưng làm sao vẫn để cho những thành viên tối dạ và kém cỏi thế này điều hành cả một lĩnh vực lớn của đất nước? Giao thông tắc nghẽn bởi BOT mọc lên nhan nhản khắp nơi, còn Bộ Giao thông thì tắc nghẽn với một từ của tiếng Việt.


Nhân dân có biết xấu hổ và đặt tay lên trán để suy nghĩ về tiền đồ đất nước với những cán bộ nhà nước và với việc thực thi chính sách như thế này hay không? Nó quyết định đến đời sống và tương lai của chính các vị cũng như con cháu các vị đấy.


Không phải chuyện tiếu lâm, mà là chuyện chính sách. Nếu ở một quốc gia và thể chế khác, hẳn đã có vô số cán bộ, quan chức phải rời khỏi vị trí mà họ đang đảm nhận trước nhân dân của mình rồi.

Đọc Và Suy Ngẫm:Từ Senkaku Nhìn Về Hoàng, Trường Sa. Phương Nguyễn.

Tháng Tám 21, 2019

Nhiều thập niên che dấu tham vọng bành trướng để xây dựng phát triển kinh tế, hiện đại hóa quân đội. Ngày nay Trung Cộng đã trở thành nền kinh tế lớn thứ hai thế giới sau Hoa Kỳ, có lực lượng quân sự hùng hậu với các loại vũ khí tiến bộ vượt bực về mặt hiện đại và cả chất lượng lẫn số lượng.


Cũng chính từ lúc nắm trong tay vũ khí “sát thương hàng loạt”, Trung Cộng lộ dần bộ mặt man rợ, ngang ngược bất chấp quy tắc ứng xử văn minh chung của cộng đồng nhân loại trong quan hệ quốc tế. Chúng dùng nhiều thủ đoạn từ tinh vi đến lộ liễu, cướp đất cướp tài nguyên của các nước nghèo, nhỏ chậm phát triển với các bẫy nợ. Chúng không ngần ngại phô diễn sức mạnh “cơ bắp” nhằm răn đe, nắn gân các nước có ý định ngăn chận hoặc chống lại tham vọng bá quyền của chúng.


Cả thế giới đều thấy, để hỗ trợ cho âm mưu bá chủ thiên hạ, Trung Cộng thường sử dụng thuật ngữ lợi ích cốt lõi nhằm thu tóm, hợp thức hóa những vùng lãnh thổ lãnh hải đã, đang nằm trong ý đồ xâm chiếm của chúng.
Biển Đông của Việt Nam lọt vào danh sách lợi ích cốt lõi nên Trung Cộng đã thực hiện nhiều hành động ngang ngược, ngạo mạn ngang nhiên tự vẽ bản đồ giành chủ quyền biển đảo và vùng trời Việt Nam. Chúng đuổi bắn giết cướp, bắt giữ tàu thuyền đòi tiền chuộc trên chính ngư trường truyền thống của Việt Nam.


Cụ thể là chúng bắn hạ phi cơ chiến đấu SU –30 MK2 và máy bay cứu hộ Casa-212 trên vùng trời Việt Nam nhưng không gặp sự kháng cự đáng kể nào của nhà nước cộng sản. Ngoài việc đẩy mấy chục tấm bia thịt “ngoan cường”đứng yên cho quân xâm lược nhắm bắn vào những năm cuối của thập niên 80 ở Gạc Ma của thế kỷ trước!


Có lẽ do kết quả đạt được trên Biển Đông dễ dàng hơn những gì nhà nước Trung Cộng nghĩ và phần lớn biển đảo cưỡng chiếm được đều thuộc chủ quyền Việt Nam. Thế cho nên nhân cơ hội khủng hoảng kinh tế thế giới, nhân biến động chính trị ở Bắc Phi Trung Đông của những năm trước. Chúng lặp lại tuyên bố lợi ích cốt lõi ở quần đảo Senkaku của Nhật Bản với ảo tưởng sẽ đạt được mục đích tương tự như đối với Biển Đông của Việt Nam?


Để thực hiện cái gọi là lợi ích cốt lõi ở Senkaku, Trung Cộng thể hiện một loạt hành động côn đồ như đạo diễn cho dân Tàu biểu dương sức mạnh tinh thần dân tộc Đại Hán qua các cuộc biểu tình bạo động tấn công đoàn xe của đại sứ Nhật, đốt xe xé cờ Nhật, đập phá các cơ sở thương mãi Nhật ở nhiều tỉnh thành trên khắp lãnh thổ Trung Hoa.


Bên cạnh đó là việc hủy bỏ một số hợp đồng thương mãi song phương và tập trung số lượng lớn tàu cá, thành lập lực lượng dân quân biển ồ ạt tiến đến bao vây Senkaku tạo áp lực lẫn hù dọa nhà nước Nhật Bản, chúng thực hiện kịch bản gần giống như việc đưa hàng ngàn tàu cá tràn ngập Biển Đông, chèn ép Việt Nam nhưng vẫn không gặp phản ứng gì từ Việt nam…
Đáp trả lại hành động ngày càng leo thang gây hấn của một cường quốc mới nổi nhưng hành xử như trẻ con của Trung Cộng. Chính phủ Nhật Bản phản ứng tự vệ chừng mực, kiệm lời nhưng rất cương quyết đúng với cung cách ngoại giao mềm dẻo, không để Senkaku ảnh hưởng đến quan hệ ngoại giao của hai nước Trung-Nhật nhưng đặc biệt họ không hề nhu nhược.


Do đó, sau nhiều tháng Trung Cộng kích động dân chúng hò hét, chửi bới gây căng thẳng ngoại giao tưởng chừng như chiến tranh sắp xảy và chính phủ Nhật Bản với cách ứng xử ngoại giao khôn ngoan, thể hiện ý chí sắt đá, quyết tâm giữ gìn chủ quyền biển đảo khiến cho nhiều lãnh đạo cao cấp Trung Cộng phải đơn phương dịu giọng không còn một mực khẳng định Senkaku là lợi ích cốt lõi trong quan hệ ngoại giao của hai nước?
Thế thì tại sao Trung Cộng đơn phương rút bỏ Senkaku khỏi danh sách lợi ích cốt lõi nhưng trên mặt trận “mồm”, dù vẫn còn ra vẽ hung hăng?
Đọc lịch sử quần đảo Senkaku cho chúng ta thấy tranh chấp chủ quyền Senkaku cả hai nước Trung-Nhật đều có lý do chính đáng do hoàn cảnh lịch sử để lại và hai nước đã từng luân phiên làm chủ Senkaku ở nhiều giai đoạn khác nhau trong lịch sử. Thế nhưng, Senkaku khác với tranh chấp Hoàng Sa, Trường sa ở Biển Đông giữa Việt Nam với Trung Cộng. Sự kiện Hoàng Sa năm 1974, Trường Sa năm 1988 không phải là tranh chấp. Chính xác là trung cộng sử dụng vũ lực xâm lăng chiếm đóng biển đảo Việt Nam, cả thế giới đều biết.


Cũng trong tranh chấp, tạm gọi là tranh chấp chủ quyền biển đảo giữa Trung -Việt, Trung Nhật chúng ta thấy cách ứng xử trên vùng biển đảo Senkaku do Nhật chiếm đóng và Hoàng Sa, Trường sa do Trung Cộng đang chiếm đóng thì cách hành xử của Nhật văn minh hơn nhiều.


Nhật không bắn giết, không săn bắt cướp tàu ngư dân đòi tiền chuộc như hải tặc thời trung cổ. Nhật cũng không làm áp lực lên nhà nước Trung Cộng buộc hứa hẹn không để biểu tình xảy ra gây ảnh hưởng đến quan hệ tốt đẹp của hai đảng, hai nước. Dù biểu tình của người dân Tàu quá khích dẫn đến bạo động làm thiệt hại tài sản, cơ sở thương mại của người dân Nhật trên đất Trung Quốc khá nặng nề.


Từ đó cho chúng ta có cơ sở để so sánh phản ứng của chính quyền Trung Cộng với các cuộc biểu tình bạo động chống Nhật gây rối loạn trật tự công cộng của dân Tàu và phản ứng của chính quyền Việt Cộng với các cuộc biểu tình của người dân Việt chống Tàu xâm lược, xem ra thật đáng xấu hỗ.
Biểu tình chống xâm lược Tàu của người Việt Nam không gây ra bạo động như dân Tàu biểu tình chống Nhật, rất ôn hoà trật tự. Đoàn người biểu tình thể hiện nhiều nét nhân bản, văn minh qua hình ảnh các tà áo dài truyền thống phất phơ trước gió, mang nhiều sắc thái đẹp, đánh động niềm tự hào dân tộc làm nổi bật dáng đứng Việt Nam, kết hợp với phong cách của các nghệ sĩ nhân dân tự phát đệm đàn bắt nhịp cho những bài hát đấu tranh khơi dậy tinh thần yêu nước khó tìm thấy bất cứ đâu trên thế giới. Thế mà dân Việt lại bị quăng vật khiêng vác đạp mặt, điều tra thẩm vấn theo dõi khủng bố tinh thần, thậm chí bị tống tù vì tội trốn thuế, tội hai bao su đã qua sử dụng, tội gây rối trật tự công cộng, tội chống người thi hành công vụ, tội cầm biểu ngữ khẳng định Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam…


Cũng trong tranh chấp chủ quyền biển đảo Senkaku với Nhật Bản, tranh chấp Biển Đông với Phi, Mã, Việt Nam…Không khó để chúng ta thấy, Trung Cộng chỉ bắt nạt được mỗi Việt Nam, dù cộng sản Việt Nam thật lịch sự, hết sức kềm chế “nhúng nhường” đi từ nhượng bộ “hải đảo”này đến nhượng bộ “vùng biển” khác vẫn không ngăn được dã tâm gậm dần lãnh thổ Việt nam của Trung Cộng.


Với Phi, Mã, Nhật Bản thì khác, Trung Cộng chỉ dám ngang ngược bằng mồm chứ không dám ngang ngược cụ thể bởi lãnh đạo của các nước này tỏ thái độ cứng rắn dứt khoát về chủ quyền biển đảo, họ sẳn sàng đối đầu cũng như đã từng cho máy bay tàu chiến cảnh cáo hành động xâm phạm chủ quyền của Trung Cộng.


Thật ra, sức mạnh quân sự của Trung Cộng trong thời điểm hiện tại, thừa sức đè bẹp từng nước riêng rẽ Phi, Mã, Nhật nhưng Trung Cộng không dám manh động vì đằng sau các nước này không chỉ có đủ bằng chứng tư liệu, tài liệu lịch sử pháp lý chứng minh chủ quyền không thể tranh cãi mà họ có cả hậu thuẩn chính đáng của dư luận quốc tế, luật pháp quốc tế, nhất là sức mạnh quân sự của Hoa Kỳ, Liên Âu thừa sức đánh bại lực lượng quân sự hùng hậu của Trung cộng nên chúng đành phải nhập vai “hiền”tự kiềm chế giải quyết tranh chấp biển đảo bằng giải pháp hòa bình!


Chúng ta biết thế giới không đui mù để không thấy nhà nước hoang dã Trung Cộng có bao giờ tuân thủ cam kết quốc tế. Chúng xem các văn kiện ký kết với quốc tế còn thua các tờ giấy đi cầu, chúng giả vờ hiền vì lâm vào hoàn cảnh không thể ác, chúng phải lùi bước vì sợ quốc tế bao vây cô lập và chúng không dám liều lĩnh sử dụng sức mạnh quân sự trong tham vọng bá quyền vì chúng biết trục ma quỷ của chúng chưa đủ sức đối đầu với thế giới văn minh còn lại.Do đó, để thực hiện tham vọng bành trướng, chúng chỉ chọn lựa những con mồi ngu xuẩn dễ dụ, tự trói tay quỳ gối dâng từng phần lãnh thổ cho chúng qua các thuật ngữ ru ngủ để dễ bề thôn tính các nước có lãnh đạo vừa hèn lại vừa ngu:


“… Không dùng quân sự giải quyết tranh chấp, không quốc tế hóa vấn đề Biển Đông…”
Trở lại tuyên bố Senkaku, Biển Đông là lợi ích cốt lõi của nhà nước Trung Cộng và trong thời điểm tranh chấp căng thẳng, tưởng chừng như chiến tranh sắp xảy ra tới nơi thì thủ tướng Trung Cộng trong cuộc gặp gỡ giới chức tương nhiệm Nhật Bản ở Bắc Kinh, vẫn còn lên gịong kẻ cả nhắc nhở, hối thúc Nhật tôn trọng lợi ích cốt lõi của Trung Cộng ở Senkaku. Thế không hiểu tại sao trong cuộc họp cũng như gặp gỡ riêng với bà Hillary Clinton ngoại trưởng Hoa Kỳ với thủ tướng Ôn Gia Bảo, ngoại trưởng Dương Khiết Trì, chủ tịch nước Hồ Cẩm Đào, cả ba lãnh đạo cao cấp của Trung Cộng đã tự động phớt lờ, không còn mạnh miệng, khẳng định Senkaku là lợi ích cốt lõi nữa?


Có thể, chuyện Trung Cộng đơn phương không đề cập đến Senkaku là lợi ích cốt lõi bởi chúng biết Senkaku là miếng mồi không dễ nuốt như Hoàng Sa, Trường Sa ở Biển Đông nên chúng phải đổi giọng đóng vai diễn “hiền”.
Chúng ta thấy không phải chỉ với Nhật, ngay cả trong tranh chấp chủ quyền biển đảo với các nước có chia sẻ chủ quyền chung ở Biển Đông thì Trung Cộng khi gặp phản ứng cứng rắn của các nước này, điển hình là chính phủ Phi chúng cũng không dám đuổi bắn giết, bắt giữ đòi tiền chuộc vì chúng biết đằng sau nước Phi có sự hỗ trợ của hiệp ước an ninh Mỹ-Phi nên chúng chỉ dám ồn ào đánh trận bằng mồm để giữ sĩ diện nước lớn, rồi âm thầm xuống thang cũng như lặng lẽ rút êm ra khỏi khu vực chúng đơn phương tuyên bố chủ quyền.


Quan sát chung quanh diễn biến tranh chấp biển đảo ở Hoa Đông và Biển Đông, chúng ta thấy Trung Cộng bỗng dưng không nhắc tới, “tạm”bỏ tên Senkaku ra khỏi danh sách lợi ích cốt lõi?


Có nhiều nguyên nhân nhưng có lẽ nguyên nhân chính vẫn là do Hoa Kỳ tuyên bố lập trường về tranh chấp Trung-Nhật, có nội dung rõ ràng, mạnh mẽ:
“Quần đảo Senkaku nằm trong phạm vi ảnh hưởng của hiệp ước an ninh Mỹ-Nhật.”
Lời tuyên bố của Mỹ có nghĩa rằng đụng tới Senkaku là đụng tới hiệp ước an ninh Mỹ-Nhật làm cho Trung Cộng phải tạm thời quên đi lợi ích cốt lõi ở Senkaku để tập trung nguồn lực giải quyết những tiêu cực phát sinh, tồn tại sau nhiều năm phát triển kinh tế xã hội chủ nghĩa mang màu sắc Trung Hoa.


Cũng nên biết thêm về quần đảo Senkaku chỉ là những bãi đá “chim ỉa” tổng diện tích quần đảo gộp lại chỉ độ 7 cây số vuông. Lúc kết thúc thế chiến thứ hai, Mỹ trên danh nghĩa vào giải giới Nhật chiếm đóng Senkaku từ năm 1945 và đến năm 1972 Senkaku được Mỹ trao trả lại cho Nhật. Trong trường hợp này, nếu Mỹ có tham vọng lãnh thổ với sức mạnh của một siêu cường, Nhật làm gì được Mỹ nhưng Mỹ đã không cướp đất Nhật? Chúng ta cũng thấy Mỹ không đặc biệt ưu đãi Nhật bởi Mỹ cũng đã từng làm điều tương tự với nhiều nước khác, điều đó chỉ ra rằng, Mỹ không có tham vọng lãnh thổ, xâm lăng chiếm đóng như Trung Cộng đã đang dùng nhiều thủ đoạn thâm độc thôn tính từng phần lãnh thổ Việt Nam.


Qua tranh chấp Senkaku nhìn về Biển Đông chỉ ra cho chúng ta thấy chỉ có sức mạnh Mỹ, Liên Âu mới có thể ngăn chận tham vọng bá quyền của Trung Cộng và tư tưởng bị định hướng của các lãnh đạo đảng nhà nước cộng sản Việt Nam được lặp đi lặp lại như kinh nhật tụng, tưởng chừng như chiến lược cao siêu gìn giữ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ nhưng đó chính là tư tưởng của bọn Hoa Nam cài cắ́m trong nội bộ csVN từ thời Hồ Tàu nhập Việt:“không liên minh quân sự với nước này chống nước khác…Việt Nam mở rộng quan hệ ngoại giao làm bạn với các nước…”


Thú thật tư tưởng đó, chỉ là tư tưởng ru ngủ cho dân Việt mất cảnh giác để kẻ thù thôn tính đất nước Việt Nam nhanh hơn, dễ dàng hơn.
Cụ thể là chúng đang đưa tàu thăm dò dầu khí HD8, tàu hải giám, tàu dân quân biển tràn ngập bãi Tư Chính thuộc chủ quyền không thể tranh cãi của Việt Nam như ao nhà của chúng. Mục đích của chúng là để xác lập chủ quyền bản đồ hình lươĩ bò chín đoạn, chiếm tṛọn Biển Đông…


Từ cách ứng xử của hai cường quốc Mỹ-Trung chỉ ra cho chúng ta biết. Muốn giữ vững độc lập chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ, muốn không bị tái diễn cảnh ngàn năm bắc thuộc, muốn không bị xóa tên trên bản đồ thế giới, Việt Nam cần xây dựng tạo lập nhiều điều kiện nhưng điều kiện tiên quyết…là phải, nhất định phải thoát Trung, phải tránh xa nhà nước man rợ bá quyền Đại Hán càng xa càng tốt.

NHỮNG ĐỒNG CHÍ NÀO ĐANG ‘SỐNG Ở NƠI RẤT XA XÔI’? .Thường Sơn

Tháng Tám 21, 2019

“Có những đồng chí đang sống ở nơi rất xa xôi’ – quan chức Phó chủ tịch TP.HCM Võ Văn Hoan tiết lộ tại buổi họp báo ‘nhận sai’ vụ Thủ Thiêm vào tháng 8 năm 2019.

Ảnh minh họa

Phát ngôn trên của ông Hoan có thể mang hàm ý như thách thức chính quyền trung ương về chuyện đã có những quan chức ‘ăn đất’ cao chạy xa bay khỏi đất nước mà trung ương không thể làm gì được, hoặc đổ lỗi cho những cựu quan chức đó chứ không phải trách nhiệm của giới lãnh đạo đương chức. Nhưng tựu trung phát ngôn này đã cho thấy trong thời gian qua đã có sự rà soát lại trách nhiệm hành chính trong chỉ đạo và ký tá các văn bản về Thủ Thiêm, và phát hiện một số quan chức đã ‘ra đi tìm đường cứu nước’.

Cũng trong cuộc họp báo để ‘nhận sai’ về nhiều vụ việc ở Thủ Thiêm, chính quyền TP.HCM đã cho ra một thông tin: “Với những cán bộ cấp cao, thì phải theo thẩm quyền của Trung ương. Trung ương cũng đang triển khai các công việc để đánh giá lại thực tế vai trò trách nhiệm của ai, do vậy hôm nay tôi chưa thể nói vấn đề xử lý sai phạm hay ai sai phạm”.

Thông tin trên là logic với một thông tin khác nằm trong bản kết luận thanh tra của Thanh tra chính phủ về một danh sách quan chức cao cấp ‘ăn đất’ Thủ Thiêm, không được công bố công khai trong kết luận này, đã được Thanh tra chính phủ gửi cho Ủy ban Kiểm tra trung ương và Thường trực Ban bí thư.

Vậy những đồng chí đã ‘ra đi tìm đường cứu nước’ và những đồng chí khác chưa kịp làm bay biến là những ai?

Những quan chức bị dân tố cáo ‘ăn đất’ vào thời kỳ đó là:

Lê Thanh Hải- cựu bí thư TPHCM. Người đã liên tục chỉ đạo phải dùng “bàn tay sắt” để thu hồi đất, hủy hoại tài sản hơn 15.000 hộ dân Thủ Thiêm.

Tất Thành Cang- Phó bí thư thường trực Thành ủy, từng là Bí thư chủ tịch quận 2: Đã thực hiện chỉ đạo của Lê Thanh Hải vô cùng quyết liệt, tàn bạo. Hàng ngàn ngôi nhà, vườn ao của dân bị “giải phóng mặt bằng” thành bình địa.

Nguyễn Văn Đua – từng là phó chủ tịch rôi Phó Bí thư thường trực: kí nhiều quyết định trái với quyết định 367 của Thủ tướng Võ Văn Kiệt.

Nguyễn Hữu Tín (đã bị bắt trong vụ án khác), Nguyễn Thành Tài (đã bị bắt vụ giao đất công giá rẻ): là hai cựu phó chủ tịch thành phố kí nhiều quyết định sai trái lấy đất dân Thủ Thiêm.

Lê Hoàng Quân – chủ tịch TP chịu trách nhiệm chính trong các quyết định chỉ định thầu, giao quỹ đất khủng cho doanh nghiệp làm BT (đổi đất lấy hạ tầng).

Ngô Văn Khánh – Phó Tổng Thanh tra chính phủ: ém thanh tra Thủ Thiêm gây oán than kéo dài.

Cùng hàng chục lãnh đạo các sở ngành liên quan.

Chẳng khó khăn gì để các cơ quan chức năng xác định được những quan chức nào đã ‘biến’ và số quan chưa kịp ‘bay’. Nhưng liệu vụ Thủ Thiêm có được xem là đại án và có khởi tố – bắt giam ngay những quan chức đã ‘ăn đất’ hay không – đó là điều mà dân oan Thủ Thiêm và dư luận xã hội đang đòi hỏi cấp bách đối với chính quyền cấp trung ương.

Nếu Nguyễn Phú Trọng và Ban chỉ đạo Phòng chống tham nhũng trung ương của ông ta chỉ chăm chăm vào mục tiêu bắt quan chức phải ‘ói ra’ để thu hồi tiền nuôi lực lượng ‘còn đảng còn tiền’ và ‘còn đảng còn mình’ mà không có bất kỳ xử lý hình sự nào đối với số quan chức này, toàn bộ chiến dịch được xem là ‘chống tham nhũng’ của Trọng sẽ bị vô hiệu về ý nghĩa nhân văn, còn ông ta thì chẳng bao giờ có thể trở thành ‘minh quân’ hay ‘bậc nhân kiệt thế thiên hành đạo’.

Nguồn. VNTB

Khi ‘Nhà nước’ là ‘Nhà cái’. Thảo Vy

Tháng Tám 21, 2019

Trong cờ bạc, ‘Nhà cái’ là tổ chức kinh doanh cá cược và tất cả những vấn đề liên quan đến cá cược. Nhà nước Việt Nam thông qua Công ty Xổ số điện toán Việt Nam (Vietlott, 100% vốn Nhà nước), để làm ‘Nhà cái’ cho món cờ bạc được quảng cáo là “10 phút quay số 1 lần, trúng thưởng đến 10 tỉ đồng”.

Theo thông báo của Nhà cái Vietlott, từ ngày 23-8 sẽ phát hành loại vé số Keno có từ 1 đến 10 cặp số, mệnh giá tối thiểu 10.000 đồng, giá trị trúng thưởng tối đa 10 tỉ đồng. Từ 6 giờ đến 22 giờ hằng ngày có đến 96 kỳ quay số và cứ 10 phút, hệ thống của Vietlott quay số một lần, đồng thời thông báo ngay kết quả trúng thưởng gồm 20 cặp số.
Vietlott đưa ra tổ hợp số từ 01 đến 80 để người chơi chọn các loại vé có 1 hoặc 2, 3, 4,  4, 5, 6, 7, 8, 9, 10 cặp số. Nếu vé có 1 cặp số trùng với 1 trong 20 cặp số của kết quả trúng thưởng thì vé đó trúng 20.000 đồng. Vé có 2 cặp số trùng với 2 cặp số của kết quả trúng thưởng sẽ trúng 90.000 đồng…
Ví dụ, người chơi mua một vé Keno mệnh giá 10.000 đồng thuộc kỳ quay số đầu tiên của ngày 23-8 có số 10 cặp số là 01-02-03-04-05-06-07-08-09-10. Kết quả của kỳ quay số đầu tiên có 20 cặp số: 01-02-03-04-05-06-07-08-09-10-12-16-19-25-34-45-54-67-78-80. Như vậy, vé đó đã có 10 cặp số trùng với 10 cặp số của kết quả trúng thưởng, đồng nghĩa trúng 2 tỉ đồng.
“Chả khác gì đánh đề, nhưng đề mỗi ngày 1 lần, còn đây mỗi ngày 96 lần. Không hiểu nhà nước mình kỳ vọng chuyện gì ở kiểu đánh đề hợp pháp này?”. Bà Nguyễn Thị Hoan, tiểu thương bán rau ở chợ Bưng Cầu, thành phố Thủ Dầu Một, thắc mắc.
“Có cạn kiệt ngân sách thì cũng không nên bắt chước chiêu trò đỡ đầu nhà cái như mấy ông quan chức Bộ Công an. Trò Keno rất quen thuộc trong giới tội phạm cổ cồn trắng!”. Luật sư Trần Thành nhận xét. 
Theo luật sư Thành, mới đây vụ việc Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an phối hợp với công an nhiều tỉnh, thành triệt phá đường dây đánh bạc qua trang web b8ag.com, bắt ‘ông trùm’ Hoàng Lại Nam cùng 12 đối tượng một lần nữa cho thấy loại tội phạm công nghệ cao, hay còn gọi là tội phạm ‘cổ cồn trắng’ đe dọa nghiêm trọng đến tình hình an ninh, trật tự xã hội.
Về trò cờ bạc có tên Keno trong các vụ án tội phạm công nghệ cao vừa bị triệt phá, theo mô tả của luật sư Thành, khả năng nhà cái Vietloll cũng chọn phát hành vé trực tuyến, tương tự như vé số tự chọn được bán qua mạng tại các điểm cố định cụ thể gọi là đại lý vé số Vietloll. Điều đó cho thấy nhân danh là đại diện vốn Nhà nước, phía nhà cái Vietloll của Bộ Tài chính sẽ hợp thức hóa trò cờ bạc trực tuyến, cạnh tranh với các nhà cái khác như trang web b8ag.comasiabet.org
Có thời gian dài làm việc tại Singapore trong vị trí là đại diện pháp nhân của một công ty ngành xăng dầu, luật sư Trần Thành nói rằng ông từng là ‘con bạc khát nước’ của trò Keno.
“Bên đó Keno online có 80 số để người chơi lựa chọn, và được quyền lựa chọn tối đa 8 số cho một đơn cược. Chọn 8 con số bất kỳ từ 71 đến 78, phần 1, 2, 3, 4, 5 tính là tổ hợp số so với kết quả. Nhập số tiền cược và bấm xác nhận là người chơi có thể hội hộp chờ đợi kết quả. Nếu kết quả trả về có 1 số trong 8 số vừa chọn là người chơi thắng. Ngoài ra, Keno còn hỗ trợ thêm những hình thức cược nhanh như Trên – Dưới, Tài – Xỉu, Chẵn – Lẻ, … đây là các cách cược nhanh chọn trong khung số cố định đã cho. Đại khái vậy”. Luật sư Trần Thành kể.
Am tường hơn, với tư cách là người đang đánh bạc qua Keno online, ông Lê Hiền – một tên tuổi trong giới phát hành sách vụ án của thập niên 90 thế kỷ trước, nói rằng ông đã ‘nghiên cứu kỹ’ vụ vé số Keno của nhà cái Vietloll. 
“Keno có nguồn gốc Trung Quốc. Đó là trò cờ bạc đúng nghĩa, có thể dẫn tới tán gia bại sản khi con bạc khát nước. Nhà cái sẽ hốt hết tiền của người chơi. Tôi nghĩ có cạn tiền ngân sách thì cũng không nên móc túi người dân, đặc biệt là dân nghèo khốn, qua việc mở thêm trò cờ bạc này!”. Ông Lê Hiền, nhận định tương tự như luật sư Trần Thành.
“Tôi chi tiết chút để thấy rõ rằng nhà cái Vietloll của Bộ Tài chính không khác mấy thời ông chủ sòng bạc Đại Thế Giới hồi trước. Vé số Keno của Vietloll, người chơi chỉ cần chọn Chẵn hoặc Lẻ và giá trị đặt cược để tham gia cách chơi này. Chẵn có nghĩa trong 20 con số nếu có 13 số trở lên ra số chẵn (2, 4, 6, 10, 12, 24…). Lẽ có nghĩa là trong 20 con số nếu có 13 số trở lên ra số lẻ (3, 5, 7, 9, 11, 13, 15…). Còn cách chơi Keno Lớn – Nhỏ, có nghĩa là ‘Lớn’ sẽ trong 20 số xổ ra, có 13 số trở lên nằm trong vùng số từ 41 – 80. ‘Nhỏ’, là trong 20 số xổ ra, có 13 số trở lên nằm trong vùng số từ 01 – 40…”. Ông Lê Hiền mô tả.
Luật sư Trần Thành nói rằng ông chưa rõ nhà cái Vietloll sẽ ‘làm cái’ ra sao ở vụ vé số Keno, chứ nếu đúng như canh bạc online đang đầy dẫy trên mạng internet, thì “Tỉ lệ chiến thắng trong trò Keno là hoàn toàn xa vời. Trong trường hợp này, thà bạn quyên tiền làm từ thiện còn tốt hơn. Nhưng nếu bạn chơi Keno, hãy nhớ rằng bạn đang thực sự đặt tiền của bạn vào lửa. Nói một cách nghiêm túc, cơ hội để ăn một ván Keno giống như cơ hội trúng xổ số vậy!”. Luật sư Thành nhấn mạnh.
Câu “cờ bạc là bác thằng bần” luôn đúng, đặc biệt là khi nhà cái lại cũng đồng thời là nhà nước của thể chế độc đảng toàn trị.

Nguồn. VNTB

Tại sao Hồng Kông ?. Mai Tú Ân

Tháng Tám 20, 2019

Cuộc biểu tình của người dân Hồng Kông đã kéo dài sang tháng thứ 2, thứ 3 rồi và nó vẫn chưa có dấu hiệu chấm dứt như mọi cuộc biểu tình thông thường ở xứ khác. Nó đã kéo dài vượt qua sự tưởng tượng của những người bị quan nhất của xứ sở này. Cả về thời gian lẫn cường độ của các cuộc biểu tình đểu gia tăng chóng mặt.

Cuộc biểu tình o HK lần này không mang danh xưng chính trị. Nó không phải là một hành động lật đổ chính quyền nhưng vấn đề chính trị lại rất quan trọng. Nó không lật đổ chính quyền nhưng là một lời cảnh báo đầu tiên cho những hành động càng lúc càng mạnh mẽ.

1 – Ai thắng Ai ?

Một cuộc đối đầu toàn diện, không khoan nhượng và chưa từng xảy ra trong lịch sử thế giới hiện đại, không chỉ là của Hong Kông mà là trên toàn thế giới. Một phía là những người dân không thuộc tổ chức nào hết, họ tự tụ tập lại để xuống đường. Một bên kia là một hệ thống chính trị độ quyền độc đảng đối đầu nhau trong một bối cảnh thế giới tự do luôn đứng về phía người dân và cũng có nghĩa là luôn nghi kỵ với những người cầm quyền. Còn chính quyền CS thì hầu như chỉ mỗi một thế võ đối lại. Đó là tăng cường đàn áo người dân và đổ mọi tội lỗi lên các thế lực bên ngoài vì họ xúi người dân bạo loạn. Cũng giống như mọi chế độ CS quốc tế lẫn CS Việt Nam thì chiêu thức đối phó đấy không giải quyết được vấn đề mà nó vẫn còn đó, tích tụ lại và bùng nổ khi có chất dung môi dẫn lửa.

2 – Những ngày đẹp đẽ nhất đã qua :

Có một điều bất lợi đã có từ lâu nhưng do chính quyền cũng như sự thăng trưởng mau lẹ của nền kinh tế Trung Quốc đã kềm chế chặt lại. Đó là hơn 20 năm qua, từ khi được trao trả thì Hồng Kông đã có được những lợi ích kinh tế mà không nơi nào có được. Với chủ trương thống nhất hoà bình với Đài Loan trên cơ sở thống nhất êm dịu với Hồng Kông trên cơ sở làm mẫu HK sex lafm mẫu hoàn hảo cho chủ trương này. Các chính sách ưu tiên, các ưu đãi về tài chánh ngân hàng cùng vô số các sắc thuế chỉ có tính tượng trưng. Với đầy đủ những Thiên Thời, Địa Lợi, Nhân Hoà thì HK đã chỉ đưa tay ra vơ vét lấy những đồng tiền còm cõi của các đồng bào cực khổ của mình ơ Đại Lục về để xây dựng cái thiên đường Hồng Kông của mình. Kinh tế phát triển vượt bậc và số lượng các triệu phú, tỷ phú ơ HK còn nhiều hơn ở nước Anh chính quốc.

Ta có thể lấy một ví dụ để chứng minh. Đó là thành phố Thẩm Quyến, chỉ là một làng chài nhỏ nghèo khổ với vài ngàn người. Ưu điểm duy nhất là nó nằm sát bên nách của HK. Khi đó Trung Quốc đã bỏ tiền đầu tư xây dựng Thẩm Quyến thành một thành phố vệ tinh của HK, để đón những đồng vốn đầu tư. Hồng Kông dĩ nhiên là có lợi nhiều hơn trước, và cứ một đồng lợi nhuận mà HK kiếm được thì Thẩm Quyến có lợi gấp 5 – 10 lần trở lên. Chẳng bao lâu thì đô thị Thẩm Quyến đã vượt mặt thành phố chị em với nó là HK. Dân số tăng gấp nhiều lần với số dân khủng 32 triệu người ở TQ và kinh tế cũng tăng tương ứng.

Nhưng rồi gió đã đổi chiều theo đà phát triển kinh tế. Khi kinh tế TQ không còn những bước nhảy thần kỳ nữa thì Đài Loan, dưới sự lãnh đạo của bà Thái Anh Văn đã nói không với độc lập qua mô hình HK. Sự phát triển kinh tế những năm qua cũng đã khiến cho TQ từ chỗ trông chớp đầu tư trở thành nhà đầu tư. Con bài HK không còn tác dụng để câu được Đai Loan nữa nên chuyện cơm không lành, canh không ngọt đã xảy ra. Mọi sự vẫn như thường trên thiên đường nơi hạ giới này nhưng bên trong những vết nứt tai hại đã hiện ra ngày một nhiều hơn. Sự bất đồng từ từ xuất hiện và đưa đến sự xa nhau và HK đã không còn được yêu chiều như trước nữa.

Xã hội sẽ đi về đâu ?

Chắc chắn sẽ không trở về với những ngày xưa thân ai. Cos thể ngày nay ngày mai mọi người dân HK sẽ trở về nhà, bỏ lại những ngày sôi nổi vui tươi lại trên đường phố. Nhưng nó sẽ báo hiệu những cơn sóng thần mới, năm sau mạnh hơn năm trước sẽ đến.

Đây hoàn toàn không phải là một cuộc cách mạng lật đổ chính quyền mà chỉ theo hướng cải lương cải tổ cho thỏa mãn nỗi bực tức của người dân mà thôi. Và khi có sự tác động bên ngoài bởi tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump. Các việc áp thuế mà Mỹ áp đặt kỳ thực chưa ảnh hưởng nhiều đến nền kinh tế Trung Cộng nhưng những cú chọt rồi nhả, rồi lại chọt khiến cho Trung Cộng rơi vào tình thế mà các cụ nhà ta thường nói :”Một cái giá (cái nhá) bằng ba cái đấm”. Trung Cộng quả nhiên đã thảm bại dưới tay của phù thủy Chum mặc dù ông còn chưa ra roi. Người dân HK hẳn nhiên nhìn thấy rõ vấn đề đó. Đã không còn sợ hãi chính quyền CS ở Bắc Kinh thì giờ đây họ còn nhìn thấy một thái độ bạc nhược, đớn hèn của ông Tập Cận Bình và sự khinh bỉ coi thường sẽ đến. Chỉ là một vụ xuống đường không lớn với vụ việc hầu như không liên quan gì nhiều đến đời sống người dân (Chỉ là vụ phản đối đối với bộ luật Dẫn Độ mà thôi.) Nhưng khi chính quyền mạnh tay thì cũng giống như vụ Áo Vàng biểu tình ở Paris, Pháp người dân HK đã rầm rộ xuống đường với khí thế không gì ngăn nổi với hàng triệu người dân sôi sục. Dường như nó báo hiệu một cơn bão đã xuất hiện nơi đường chân trời.

3 – Người dân Hồng Kông đã nhìn thấy bộ mặt thật của chính quyền Bắc Kinh.

Thời gian này người dân nào cũng như soi gương chiếu yêu để nhìn thấy bộ mặt của mình. Một quốc gia với tộc Hán lãnh đạo những tộc người nhỏ hơn của mình. Họ nhìn thấy cảnh quân giải phóng đuổi theo đánh đập những vị chân tu tay không một tấc sắt ở Tây Tạng. Họ nhìn thấy từng đoàn binh hùng tướng mạnh kéo về vùng đất Hồi Giáo của người Duy Ngô Nhĩ để đàn áp lại các vụ đánh bom tự sát. Họ nhìn thấy những nạn nhân của Pháp Luân Công kể về nỗi bị truy bức giết hại. Họ nghe những nạn nhân của tách mổ nội tạng kể lại..Và những điều kinh khủng đó vẫn còn lẩn quất trên đất nước họ như những định mệnh buồn và sẽ bám mãi vào đất nước của họ. Và chỉ duy nhất họ có thể dứt điểm được nó là cho cái chế độ CS tàn bao o Bắc Kinh là nguyên nhân của tất cả những điều ác ấy, và chỉ biến mất khi những kẻ thủ ác không còn nữa….

Mai Tú Ân

HƯƠNG CẢNG, CHIẾT KÍCH TRẦM SA .Trọng Khang

Tháng Tám 20, 2019

“Chúng tôi muốn sống đúng với lương tri và phẩm chất của mình” là một câu nói không gây được ấn tượng mạnh. Thậm chí trong vài khung cảnh, câu nói ấy nghe có vẻ đại ngôn. Ai sống ở nước Việt này từ tấm bé đã hô những khẩu hiệu nghe còn mạnh hơn, một vài biến thể của nó kiểu như “khiêm tốn thật thà dũng cảm” hay “tôi muốn làm người lương thiện” hay “phẩm chất trong sạch”… và thường nói nhưng câu mòn sáo như vậy trong một tư thế ưỡn ngực, thậm chí là tung nắm đấm hướng lên trên như muốn đấm vỡ mặt ông trời.


“Chúng tôi muốn sống đúng với lương tri và phẩm chất của mình”, cái câu nói bình thường ấy ít khi nào được thốt ra khi vây quanh bởi cảnh sát với dùi cui và súng bắn đạn cao su, với những người mặc thường phục đóng vai “quần chúng bức xúc”, với người công dân bầm dập, tả tơ vị bị đánh, bị chà đạp.
“Chúng tôi muốn sống đúng với lương tri và phẩm chất của mình” Hoàng Chí Phong đã nói như thế, khi anh đối diện với tù tội, sự hành hung hay tồi tệ hơn là mưu sát.
“Chúng tôi muốn sống đúng với lương tri và phẩm chất của mình”, nhiều người Hương Cảng đã nói vậy khi những đôi mắt bị xuyên thủng, khi thân xác chỉ còn là những gánh nặng.
Và khi họ nói như thế, nó biến câu nói bình thường kia trở thành một khát vọng thành thực về một xã hội mà tự thân nó có thể đảm bảo không xâm phạm phẩm giá con người. Một xã hội mà ở đó, những người nhỏ tiếng, một lời thì thầm cũng được lắng nghe, trong cái cộng đồng Trung Hoa to lớn nhưng “không có cảm giác an toàn, nên âm vực của người Trung Quốc rất cao, họ cảm thấy nói lớn thì cái lý cũng lớn, chỉ cần tiếng to, giọng khỏe, cái lý nó cũng chạy sang phía mình” như Bách Dương lý giải vì sao người Trung Quốc nói to, trong “Người Trung Quốc xấu xí”.
Khi đặt bút viết tác phẩm đó, không biết Bách Dương đã chọn cho mình tâm thế gì? Một người Trung Quốc sinh ở Khai Phong, tỉnh Hồ Nam hay một công dân Đài Loan từ năm 1949?
1949. Hãy ghi nhớ mốc này. Bởi từ đây với sự góp mặt của Đài Loan có “tam quốc” Trung Hoa cùng nhau tồn tại: Đại Lục, Đài Loan và Hương Cảng, như một thế chân vạc giằng co nhau suốt từ bấy đến giờ mà Đại Lục lúc nào cũng muốn dựng “Đồng Tước đài” để “tỏa nhị Kiều”
Trong khi cái phần Đại Lục bắt đầu bữa tiệc thịnh soạn của nó, nuốt chửng từng phần để ngày càng phì ra, Tân Cương rồi Tây Tạng, gây xung đột với Nga và Ấn, đánh xuống phương Nam và vượt biển ngấu nghiến từng đảo một. Đại Nhảy Vọt, Cách Mạng Văn Hóa, dùng cái bất ổn đại tạo ra một sự ổn định về thế chế, để nhân dân còn trông mong ở một cứu tinh.
Hương Cảng trở thành trung tâm kinh tế của khu vực, một Châu Âu của chủng da vàng. Cùng với Đài Loan, họ bảo vệ chữ Hán phồn thể mà truyền thuyết bảo rằng do ông bốn mắt Thương Hiệt sáng tạo ra, họ duy trì những phong tục, họ thờ phụng Khổng, Lão lúc hồng vệ binh ở Khúc Phụ đang đổ những giọt mồ hôi cách mạng cuốc từng nhác đất quật mộ con cháu Khổng Khâu.
Đó là thứ hiện thực Trung Hoa trong bảy mươi năm qua. Bảy mươi năm nhiều lần người ta lại lóe lên trong đầu cái câu hỏi tại sao Đài Loan không chịu về với Trung Quốc để “thống nhất” và hôm nay nhiều người lại đặt câu hỏi tại sao Hương Cảng chấp nhận tổn thất về nhân lực, kinh tế và cả sự “bình ổn” giả tạm để được một điều rất bình thường và đối với nhiều người là mơ hồ: “sống đúng với lương tri và phẩm chất của mình”.
Người Hương Cảng hôm nay xuống đường, chịu đối diện với nguy hiểm về tính mạng, mất công ăn việc làm, với sự bấp bênh tài chính không chỉ để đấu tranh cho một Tổ quốc. Họ đấu tranh để bảo vệ ký ức của một dân tộc Trung Hoa từng có thời là một nền văn minh lớn trên thế giới, với triết học, thơ ca, nhạc họa, với những phát minh đóng góp cho sự tiến bộ của nhân loại. Họ đấu tranh không chỉ để “giành” lại một vùng lãnh thổ nhỏ bé mà còn là đấu tranh cho hàng tỷ người Trung Hoa đang ở Đài Loan, Singapore, Mã Lai, Hoa Kỳ, Anh, Pháp, Đức, Việt Nam. Họ đấu tranh để thế giới thấy một Trung Hoa khác, một Trung Hoa của “vô vi” của thiền tông, của Đường thi của “Hồng Lâu Mộng”. Rằng bên cạnh những “người Trung Hoa xấu lậu” vẫn còn những người Trung Hoa tốt đẹp, những người Trung Hoa trên tuyến đầu của cuộc chiến chống lại một thứ mà thế giới gọi là “côn đồ”. Chính họ tự biến những lãnh thổ nhỏ bé của mình thành những “Trung Nguyên” còn cái phần rộng lớn cách biệt kia mới chính là “man mọi”.
Có một câu chuyện vui thế này. Trong một bài tập tiếng Anh “viết từ hoặc cụm trái nghĩa với những từ cho sẵn”, một học sinh trong ô trái nghĩa với từ “Original” đã điền “Made in China”. Từ “China” từ một nghĩa rộng đã vón lại thành “Đại Lục” thành một cái gì trái tự nhiên, không có căn nguyên, nguồn cội. Một “China” thậm chí không chấp nhận bản chất xấu xí của nó cũng như những phẩm tính ưu việt của nó. Một “China” không bao giờ cho phép những người có tiếng nói phản biện như Bách Dương được sống trên cương thổ của nó, bốn mươi năm trước nó đuổi ông chạy ra hải đảo, bốn mươi năm sau nó vĩnh viễn cấm tác phẩm của ông được xuất hiện. Bản thân Bách Dương từng bị chính quyền Đài Loan bắt giam, sau đó được thả và thực hiện những buổi nói chuyện về thói xấu của người Trung Quốc, ông mất năm 2008 tại Đài Loan, nghĩa là kể từ khi quyết định di cư sang hải đảo này, bị chính quyền của hải đảo gây khó dễ, thậm chí giam cầm nhưng ông vẫn không từ bỏ nó, vẫn tiếp tục vạch ra những khuyết điểm của dân tộc Trung Hoa để mong hậu thế khắc phục.
Cũng như ông Hoàng Chí Phong cũng bị cầm tù và khi được thả ra anh vẫn ở lại Hương Cảng. Cả hai người, một già một trẻ đều nhận được sự kính trọng bởi người dân bản xứ. Nhà tù có thể tạm thời hạn chế các quyền công dân của họ, nhưng nó không thể cướp đi nhân phẩm của họ, nó không phá hủy bản ngã hay phẩm hạnh của họ. Họ có thể vi phạm luật pháp của chính quyền sở tại, họ chịu hình phạt theo luật pháp ấy, và chính cái luật pháp kia phải đảm bảo tư cách làm người của họ.
Đó là sự khác biệt giữa văn minh và lạc hậu.
Nếu không có những Đài Loan hay Hương Cảng, dễ chừng ta lầm lẫn về tính cách một dân tộc. Có thể gán nó cho nó là những kẻ chuyên làm hàng giả, những tên rợ càng quét các buổi buffet, hủy hoại các danh thắng.
Những người Đài Loan và Hương Cảng hôm nay đang chịu nạn cho dân tộc Trung Hoa để giữ lại cho thể hệ mai sau một mẫu hình người Hoa văn minh có thể chung sống trong một thế giới đại đồng. Thứ văn minh mà người Anh, người Pháp, người Đức, người Tây Ban Nha giương cao ngọn cờ khi họ quyết định xâm chiếm các đất nước ở châu lục khác. Những nước đế quốc Châu Âu không chỉ muốn mở rộng phạm vi lãnh thổ vươn ra xa mãi, họ còn muốn mở rộng cái nền văn minh Châu Âu mà họ từ hào, trong cái nền văn minh ấy, họ liên tục đề cao sự tự do, độc lập và chính những gì họ làm ở các châu lục khác chính là phép thử cho cái tư tưởng về dân chủ, tự do và độc lập ấy. Sự tan rã của hệ thông thuộc địa chính là phản đề cho thứ “gánh nặng da trắng” mà Kipling đã tôn vinh, rằng rốt cuộc thì văn minh đã chiến thắng vẻ vang, không phải là thứ văn minh bề trên, được ban phát, chịu phụ thuộc.
Tôi từng nghe một người Việt sống nhiều năm ở Đài Loan nói rằng, người Đài Loan giống như người Sài Gòn trước 1975. Tại sao là Sài Gòn trước 1975? Tôi chưa từng sống qua cái thời “trước Bảy Lăm” ấy nhưng cũng như nhiều người miền Nam, tôi quen gọi “nhà thương” trước khi sách giáo khoa dạy tôi gọi nó là “bệnh viện”, hai từ này giống mà cũng khác nhau như hai phần đời vậy. Ngày hôm nay tôi nghe nhiều người lặp đi lặp lại cụm từ “Sài Gòn xưa”, thấy những quán ăn, những tiệm café chiêu niệm cho danh từ ấy. Có gì ở cụm từ “Sài Gòn xưa”? Cứ như câu thần chú khởi đầu một truyện cổ tích “Ngày xửa, ngày xưa, ở một Sài Gòn nọ…” Sài Gòn biến thành một huyền truyện, một ngụ ngôn về lòng tốt, sự trượng nghĩa. Những thùng trà đá miễn phí, những tiệm cơm chay hai ngàn, những hẻm “ông Tiên”. Hằng ngày trên mạng, người ta chia sẻ nhau những mẩu chuyện về lòng tốt của người Sài Gòn, sự bao dung của mảnh đất này. Trên từng quán xá, những tác phẩm nghệ thuật, trên từng bộ áo dài, đến chiếc xe máy, người ta đang muốn mình gắn vào một giá trị và cố biến hôm nay thành thời đại của tình người giữa một xã hội mỗi ngày lại nghe thêm một tin xấu, bạo hành, ấu dâm, trộm cướp, giết người. Và hình như trong vô thức, từ những bình trà đá miễn phí tự phát, chúng ta đang muốn truyền lại cho thế hệ sau, phẩm giá của chúng ta là “thế này” chứ không phải “thế kia”, để nếu không được tự do và bình đẳng thì ít nhất vẫn còn bác ái.
Phải, không có tự do, bình đẳng thì ít nhất vẫn còn bác ái, thứ tình bác ái khiến người Việt Nam hôm nay thấy mình gần gũi với những người Hương Cảng, bỗng nhận ra thứ tiếng Quảng Đông những dì sẩm rôm rả với nhau khi mình đi qua khu Chợ Lợn, chợt nhìn vào đôi mắt của cô chủ tuần nào cũng bán hủ tiếu sa tế cho mình, nó có giống đôi mắt của những người Trung Hoa đầu tiên đặt chân lên xứ sở này, những đôi mắt có phần hoang mang của những kẻ chịu nạn, giống như người Hương Cảng ngày nay chịu nạn trên đất liền và chúng ta là những kẻ chịu nạn trên biển, cùng nhau gánh vác chung một mối hiểm họa suốt trăm năm nay, như những người nông nô Nga một trăm năm trước, tháng 10 năm 1917, ưỡn ngực bước ra khỏi thái ấp của các địa chủ Sa Hoàng để cuối đầu đi vào các hợp tác xã của nhà nước Xô Viết. Ba mươi năm sau, tháng 10 năm 1949, người nông dân Trung Hoa trong khi giơ hai tay lên trời chào mừng nền cộng hòa thì chân quỳ xuống đất vái lạy vị tân hoàng đế, cái dáng quỳ gợi nhắc ta đến Dostoyevsky: “Không phải tôi quỳ trước cô, mà tôi quỳ trước nỗi thống khổ của loài người”. Cũng như thế, người Hương Cảng hôm nay chịu đóng đinh câu rút để gánh lấy nạn kiếp, để cho chúng ta thấy một thực tại khác của Hương Cảng, cái thực tại mà trên bộ phim TVB chiếu ban chiều chúng ta không thấy, cái thực tại mà suốt mấy mươi năm qua chỉ trình hiện trước mắt ta qua những bộ phim TVB với dáng vẻ hiện đại, những cây ATM, tàu điện ngầm, điện thoại di động, đối với một đứa trẻ quê nhìn vào, đó là thực tại của tương lai, một tương lai mà ngày hôm nay đang bị đe dọa bởi bạo lực, bởi những hành động tội ác. Nhưng cũng trở lại với Dostoyevsky, tội ác nào sinh ra thì đến ngày cũng phải đối diện với những hình phạt.
Nguồn.https://www.facebook.com/ht.khang/posts/2196161047175929

NHỮNG PHÁT NGÔN NGU NHẤT CỦA 3 QUAN CHỨC CSVN VỀ MẠNG XÃ HỘI .Thái Sơn

Tháng Tám 20, 2019

Sở dĩ tôi nói NGU vì ăn tiền thuế của Dân mà làm những chuyện chẳng những ảo tưởng không thực tế, không ích lợi cho đất nươc mà còn đi ngược lại xu hướng phát triển của thế giới văn minh nhân loại, giống như những thằng mù chống gậy đi tìm thiên đường Cộng Sản. Các bạn hãy đọc và suy ngẫm cho trước khi cho rằng những lời tôi nói là ngạo mạn nhé!

Ảnh minh họa

Thằng Ngu 1: Theo Tướng Vũ Trọng Việt nói về Luật An Ninh Mạng ngày 12-6: “Hiện nay, Google và Facebook đang lưu giữ dữ liệu của cơ quan, tổ chức, cá nhân Việt Nam tại trung tâm dữ liệu đặt tại Hồng Kông và Singapore. Nếu quy định của Luật này có hiệu lực thì doanh nghiệp này phải dịch chuyển đám mây điện toán, đám mây ảo về Việt Nam để mở trung tâm dữ liệu tại Việt Nam là hoàn toàn khả thi.” 
Đó là cái NGU 1. Ngu thứ 2 là là của ông Nguyễn Mạnh Hùng.

Thằng Ngu 2: Hôm 15/8, tại một phiên chất vấn ở Quốc Hội được đài VTV tường thuật trực tiếp, Bộ Trưởng Thông tin và Truyền thông Nguyễn Mạnh Hùng nói:

“Nếu như Việt Nam không có MXH cho chính mình thì tất cả những gì chúng ta nói, nghĩ, đọc… đều được lưu trữ ở nước ngoài. Nói vui thì ví như não của người Việt Nam ở nước ngoài.”

Tôi cho rằng não của người VN đang ở khắp mọi nơi trên hành tinh này chỉ trừ một nơi duy nhất không ở chính là: Hệ thống báo đài, cơ quan tuyên truyền dối trá, lừa bịp của Đảng CSVN thôi!

Còn Ngu thứ 3 là của ông Võ Văn Thưởng.

Thằng Ngu 3: Võ Văn Thưởng, Trưởng Ban Tuyên Huấn Đảng CSVN phát biểu sáng ngày 5-7-2019 tại Quốc Hội rằng: “Có 3 nhóm THẾ LỰC THÙ ĐỊCH” nguy hiểm. Nhóm 1 bao gồm những người nghiên cứu lý luận, thực tiễn ở các nước trong cuộc đấu tranh chính trị giữa chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa tư bản. Nhóm thứ 2 là lực lượng cực đoan người Việt ở nước ngoài kết hợp với số chống đối, bất mãn trong nước để lập ra các tổ chức mà chúng ta hay nghe như Việt Tân, Việt Nam phục quốc…Nhóm “thế lực thù địch” thứ 3, theo ông Thưởng, là lực lượng len lỏi, phức tạp không khó để nhận ra nhưng lại rất khó về đấu tranh đó là cán bộ đảng viên, kể cả có những đảng viên từng giữ chức vụ trung cao cấp trong bộ máy, hệ thống chính trị của chúng ta, suy thoái về tư tưởng chính trị, tự diễn biến, tự chuyển hoá.”

“Internet là một xa lộ thông tin, chúng ta cho 4 làn, 6 lan hay 20 làn xe chạy, xe 4, 6, 8 bánh chạy là quyền của chúng ta.”
Các vị CSVN cứ nói gì thì nói, như những cái thùng rỗng kêu to, cứ nói cho thõa mãn thói kiêu ngạo bản chất của người Cộng Sản, nói để được hạ cánh an toàn vào “Hoàng Hôn Nhiêm Kỳ”, nói như những con thiêu thân sắp chết được nói một lần chót, nhưng tôi dám cá 1 ăn 1 triệu để thách thức với các vị CSVN rằng hiện nay chưa có một quốc gia nào trên thế giới này có mạng XH riêng để thay thế được cho Facebook, Google… ngay cả Trung Cộng mà dân còn vượt tường lửa, vượt ngục tù để vào Facebook, Google để giao lưu, làm ăn với thế giới tự do bên ngoài.

Tôi cho rằng CSVN đang cuống cuồng như vậy là thể hiện bản chất NGU, DỐT, BẾ TẮC trong đường lối lãnh đạo, và thái độ ĐIÊN CUỒNG GIẪY CHẾT trong cơn hấp hối.

Nếu Luật Đặc Khu không dám đem ra áp dụng mà lén lút cho Trung Cộng làm từ từ như “tằm ăn dâu”, và Luật An Ninh Mạng ra rồi mà không dám đem ra áp dụng để chặn được Facebook, Google vì sợ dân Biểu Tình lật đổ như ngày 10-2-2018 thì các vị CSVN hãy sáp nhập vào Trung Cộng để xài mạng Baidu, Yuku của Trung Cộng đi!
Cả dân tộc VN này thách thức các vị CSVN đó. Dám không? Hãy đợi đấy, xem ai thua thì biết!

Thái Sơn, 19-8-2019

“TRÌNH” VÀ “TÌNH” CỦA HỌ .Vũ Kim Hạnh.

Tháng Tám 20, 2019

Nét mặt cậu bé trong ảnh dưới đây thật sáng và thông minh, đúng không, nhưng câu nói mà cậu buột miệng mới khiến chị Bùi Mai Hạnh kinh ngạc.
Chị kể. Sau gần 5 tiếng biểu tình chung với người HK dưới nắng, tôi nghe người biểu tình nói chuyện với nhau. Một cậu bé bất ngờ quay sang hỏi tôi: Cô người Phi à? Không , tôi người Việt. Cậu bảo: “We need you”. Chúng tôi cần cô. Không tin vào tai mình. Vả lại chung quanh khá ồn. Tôi hỏi lại, cháu nói gì vậy? Một phụ nữ đứng bên ghé tai tôi nói to: “Cậu bé nói “We need you”. Quá đỗi ngạc nhiên!

Ảnh. Câu bé và câu nói “We need you”.


Làm sao một cậu bé lại có thể tự tin, tự tại và “tranh thủ kiếm đồng minh” đến thế chứ !!! Tại sao? Tôi hỏi cậu vì quá thích cậu.
“Vì chúng tôi cần bà Lam xấu xa ấy phải từ chức. Chúng tôi không bầu cho bà ấy.” Ôi, cha mẹ ơi. Đừng có nói là cậu ta bị nhồi sọ nhồi siếc gì nhé!
Trên trang twitter và blog của nhà báo người Anh Jonathan Samuels đang tường thuật từ hiện trường các cuộc biểu tình ở Hồng Kông, tôi thấy có những câu viết ngắn và ảnh về NGƯỜI HỒNG KÔNG: “Họ thật lịch sự , tôi được một bạn trẻ nào đó che mưa khi đang bận tường thuật trực tiếp” và một ảnh khác: “Đây là đồ dùng cho người biểu tình (dung dịch muối, kính bảo hộ, băng cứu thương…) được các ủng hộ viên vô danh mang để sẵn bên ngoài cổng vào Công viên Victoria ở Hồng Kông, nơi người biểu tình sẵn sàng đối mặt đàn áp”Còn nhà nhiếp ảnh Dave Coulson thì kể: Trong lúc ngồi chờ mưa tạnh trọng thư viện. Một cô bé viết vội và gửi tờ giấy này cho tôi: “Thân gửi báo giới. Quả là cực nhọc cho các anh. Tôi không tìm ra được từ ngữ nào cho đúng để nói lên lòng biết ơn của chúng tôi đối với sự cố gắng và tận tụy (tính chuyện nghiệp) của các anh. Xin hãy tiếp tục công tâm, chính xác (nguyên văn) và nhanh chóng loan truyền tiếng nói của dân Hong Kong đến với thế giới. Hãy giúp họ nhận ra sự thật.Sát cánh cùng Hong Kong.
Tranh đấu cho Tự Do.(Ký tên)Người Hong Kong.”
Cũng mới hôm qua, tôi đọc thấy những lời “tâm tình” của một thầy giáo khi đi biểu tình (rõ ràng không phải văn phong biểu tình chuyên nghiệp). “Tôi từng nói với học trò tôi là có thể tin cảnh sát còn chính quyền cũng có quan tâm . Tôi từng tin vậy. Nhưng bây giờ tôi KHÔNG tin nữa. Vậy giờ tôi nói gì với học trò đây?”
Đó là những người HK gặp trong các cuộc biểu tình. Những công dân vô danh này chìm lẫn trong vô số người biểu tình lâu nay và trong 1,7 triệu người hôm qua.
Jonathan Samuels (1972) là một nhà báo người Anh đã có 20 năm trong nghề cũng như nhà nhiếp ảnh Dave Coulson là những nhà báo quốc tế tác nghiệp khắp thế giới, chắc không dễ yếu lòng hay rỗi hơi ghi nhận những trò “diễn” mà họ cảm kích về sự “quá lịch sự”, thực sự lễ độ, văn minh, biết điều của người HK.
Hiểu thêm vì sao cả mấy triệu người, không có lãnh tụ mà muôn người như một. Họ lo âu chuyện bị biến thành cừu, và càng hãi sợ chuyện bị chấm điểm từ ý nghĩ trong đầu, đến cử chỉ nơi công cộng, hành vi nơi làm việc và cả trong nhà riêng. Hơn ai hết họ không cần chiêm nghiệm, tưởng tượng cũng hiểu là họ nhất thiết phải sống chết giữ cho được, đòi cho được thứ oxy thiết yếu nhất của đời sống: TỰ DO !
Nguồn.https://www.facebook.com/vu.k.hanh.52/posts/10157817880551122

ĐỊA CHẤN, KHỞI NGUỒN CỦA SÓNG THẦN .Đỗ Ngà

Tháng Tám 19, 2019

Phải nói ĐCS Trung Quốc là một tập đoàn chính trị có thủ đoạn vượt trội so với các ĐCS khác đang tồn tại trên thế giới. Từ khi Liên Xô đang là thời cực thịnh, ĐCS Trung Quốc đã đi những bước đi quan trọng tránh cho họ khỏi bị sụp đổ sau này. Sự trụ vững của ĐCS Trung Quốc bắt đầu bằng những bước đi rất sớm, bước đi ấy bắt đầu từ năm 1962, Trung Quốc quyết định không đứng chung xuồng với Liên Xô nữa. Và thêm vào đó là năm 1978 họ đã dẹp bỏ mô hình kinh tế cũ kiểu Liên Xô để xây dựng CNXH mang màu sắc Trung Quốc. Sau 2 bước đi này thì Trung Quốc đã tạo cho mình một cách chơi riêng không cùng hội cùng thuyền với nhóm Liên Xô – Đông Âu. Vì đã tách khối nên sau này ĐCS Trung Quốc đã không chết chìm cùng với đám CS này.

Bắt đầu từ những năm 80 của thế kỷ trước cơn địa chấn mang tên “phong trào biểu tình đòi dân chủ” bắt đầu xuất hiện và càng về sau càng tăng dần cường độ. Đến năm 1989 thì cơn địa chấn ấy đã biến thành sóng thần thực sự quét qua các nước Đông Âu, Liên Xô và cả Trung Quốc. Tại Đông Âu thì các ĐCS ở Ba Lan, Hungary, Đông Đức, Bulgaria, Tiệp Khắc và Romania đã ngã nhào ngay đợt sóng này. Cơn địa chấn ấy cũng quét qua Trung Quốc làm ĐCS Trung Quốc đứng trước nguy cơ sụp đổ. Đỉnh điểm là ngày 04/06/1989 lãnh đạo Bắc Kinh đã cho quân đội nghiền nát chính nhân dân của mình trong biển máu tại quảng trường Thiên An Môn. Họ đã không hành động như các ĐCS ở Đông Âu mà họ làm khác, họ quyết định tàn sát dân để đảng tồn tại.

Lại nói về địa chấn theo nghĩa đen thì ta sẽ thấy, vùng nào là vùng bất ổn của vỏ trái đất sẽ xảy ra động đất mãi. Như Nhật Bản năm 1995 động đất kinh hoàng xảy ra ở Kobe, thì năm 2011 cũng xảy ra trận động đất kèm thảm họa sóng thần kinh hoàng nữa. Và chắc chắn rằng những cơn địa chấn cực mạnh như vậy cũng sẽ xảy ra trong tương lai vì đặc trưng của vỏ trái đất vùng đó. Mà nói đến địa chấn thì nó luôn mang tính bất ngờ, khó lường và không ai có thể xác định được thời gian nào nó sẽ xảy ra. Tương tự như vậy, cơn địa chấn dân chủ sẽ xuất hiện tại các nước độc tài, và nó sẽ khó đoán giống như địa chấn hiểu theo nghĩa đen. Năm 1989 – 1991 là Liên Xô, Đông Âu và Trung Quốc, vào năm 2011 nó xảy ra ở tại các nước Ả Rập với tên gọi là Mùa Xuân Ả Rập đã làm hàng loạt nhà độc tài bị lật đổ. ĐCS Trung Quốc tuy đã thoát khỏi cơn sóng thần dân chủ năm 1989 nhưng vì Trung Quốc vẫn duy đang trì chế độ độc tài nên cơn địa chấn tiếp theo chắc chắn sẽ xuất hiện trở lại với Trung quốc như là một quy luật tất yếu, có điều không ai đoán được khi nào mà thôi.

Khi một loạt ĐCS Đông Âu tưởng như vững chắc nhưng rồi bị sóng thần dân chủ quét sạch trong một nốt nhạc, thì lúc ấy ĐCSVN thấy mình chới với trước sóng dữ nên họ đã có một quyết định hết sức sai lầm, một quyết định mà chắc chắn lịch sử sau này sẽ nguyền rủa họ. Đó là ĐCSVN đã vứt bỏ quyền lợi đất nước và tự nguyện bơi sang Bắc Kinh bấu víu vào kẻ thù truyền kiếp của dân tộc, bởi vì các lãnh đạo ĐCSVN lúc đó họ cho là chỉ có dựa vào kẻ đã trụ vững trước sóng thần dân chủ 1989 mới là cứu cánh cho họ. Chính vì ích kỷ cho đảng mà quyền lợi đất nước bị đem làm vật hy sinh để làm quà gặp mặt tại Thành Đô 1990.

ĐCSVN được ví như anh chàng bơi kém, nhìn thấy sóng dữ hoảng quá nên quyết ôm chân thằng mà đã biết trụ vững trước sóng dữ -Trung Cộng để tìm kiếm chỗ dựa. Cho nên Trung Cộng cứ hết ăn hiếp rồi đến xỉ vả CSVN nhưng kẻ đeo bám này vẫn chịu nhục mà ôm. Có thể nói hành động này của ĐCS vừa đem lại nỗi nhục cho dân tộc vừa đem lại nỗi nhục cho nhân dân và đem lại nỗi nhục cho chính họ, nhưng mồm của họ vẫn cứ trân trọng kẻ này bằng 2 chữ ô nhục, đó là từ “Bạn Vàng”.

Cơn địa chấn như đang có dấu hiệu xuất hiện trở lại với tâm chấn Hồng Kông. Ngày 01/07/2019 kỷ niệm ngày Hồng Kông về với Trung Quốc dân Hồng Kông xuống đường biểu tình đòi dẹp bỏ Luật Dẫn Độ. Thế là cho đến hôm nay, đã 50 ngày nhưng cuộc biểu tình không hề kết thúc mà cường độ mỗi ngày còn dữ dội hơn. Điều này đang làm ĐCS Trung Quốc lo sợ. Họ đang động binh và rất muốn kết thúc cuộc biểu tình của dân Hồng Kông như Thiên An Môn thứ 2, nhưng xem ra không dễ. Vì sao? Vì Thiên An Môn nằm trong Trung Hoa Đại Lục nên ĐCS Trung Quốc có thể đóng cửa giết sạch rồi rửa sạch tay vấy máu là xong, còn với Hồng Kông mà làm vậy thì không thể được. Hồng Kông đang ở thời đại Internet, và ở đây người ta xài facebook chứ không xài Weibo nên cả thế giới dễ dàng dõi theo từng hơi thở, từng bước đi của dân Hồng Kông. Nếu động binh dìm dân Hồng Kông trong biển máu thì hậu quả sẽ khôn lường với ĐCS Trung Quốc.

Hiện nay ĐCS Trung Quốc đang mong cho dân Hồng Kông hạ nhiệt xuống để họ khỏi phải xả súng, và ĐCSVN cũng ngóng theo cơn địa chấn này và chắc chắn họ cũng mong điều tương tự như quan thầy của họ. Thầy trò 2 anh CS lưu manh không muốn dân Hồng Kông đi quá xa, nhưng nhân dân Việt Nam thì đang muốn. Dân Việt Nam đang muốn dân Hồng Kông tạo ra cơn địa chấn để đòi lại dân chủ cho mình và làm lung lay triều đình Bắc Kinh. Biết đâu, cơn địa chấn Hồng Kông nổ ra lại là tiếng trống bắt đầu cho một thời kỳ suy thoái của ĐCS Trung Quốc. Nếu vậy thì đó là một tín hiệu đáng mừng cho thế giới yêu tự do và cũng đáng mừng cho Việt Nam.

– Đỗ Ngà –

Hồng Kông trở về với Trung Quốc hay Trung Quốc trở về với Hồng Kông… Mai Tú Ân

Tháng Tám 19, 2019

Những ngày biểu tình sôi sùng sục đang diễn ra làm cho thành phố Hồng Kông như đang có chiến trang hay bão lụt vậy. Có cả triệu hơn người dân của thành phố vốn yên bình và tráng lệ này đã cùng nhau xuống đường.

Không phân biệt giàu nghèo, nghề nghiệp sang hèn mà tất cả đã sát cánh bên nhau để đối đầu với từng đoàn xe bọc thép, từng đoàn quân hùng hậu chống bạo loạn của chính quyền Bắc Kinh được cử đến để dẹp loạn. Đã nhiều ngày trôi qua nhưng số người dân xứ Cảng Thơm ngày càng đông hơn đối diện với lực lượng đàn áp của Cảnh Sát ngày càng sẵn sàng đàn áp những người dân tay không tấc sắt…Những người dân Hong Kông giờ đây sẵn sàng hô lớn rằng, họ là người HK chứ không phải người Trung Quốc.

Nhìn cảnh hoang tàn của các con phố rực rỡ ngày trước nhiều người dân Hông Kông không giấu nổi nỗi buồn phiền và họ đã than rằng :

– Tại sao hồi những năm 1984 của thế kỷ trước, khi chính phủ Anh do bà thủ tướng Macharat Thatcher đàm phán về tương lai Hồng Kông thì không dứt khoát luôn với Trung Cộng để họ cũng dứt khoát chuyện đi khỏi HK vì không thể nào sống nổi dưới ách cai quản của chính quyền CS TQ đâu. Mới hơn nửa thời gian mà Bắc Kinh đã khiến cho người dân xứ này chịu không nổi, đã phải vùng dậy mấy lần. Họ nhớ rằng đã oán trách bà thủ tướng Anh đã nhượng bộ, đã chấp nhận năm 1997 trả lại HK cho Trung Cộng. Họ oán bà đã đẩy cả một nhóm dân hiền lành vào tay những tên bạo chúa mặt sắt đen sì.

Nhưng có những người có trí nhớ tốt hơn đã kể lại rằng có một nhóm nhà báo cũng đã nói như thế với bà thủ tướng, như thể là bà vừa cắm một bông hoa đẹp đẽ giữa một rừng lưỡi lê đen xì và nhọn hoắt. Và nó sẽ nuốt gọn…
Nhưng bà nữ thủ tướng M. Thather đã nhẹ nhàng nói :
Đúng vậy. Nếu người HK không thích cuộc sống tư bản như trước mà thích cuộc sống của những người CS đại lục thì họ cứ việc trở về với đất Mẹ. Nhưng tôi tin những người dân Hồng Kông đã sống với chế độ của chúng ta gần 100 năm nay rồi. Họ đã là công dân của một thế giới tự do rồi thì sẽ không bao giờ chấp nhận để cho những người CS đại lục nhuộm đỏ thành phố nhỏ bé của họ. Bởi vì họ vẫn là một dân tộc thì trước sau gì thì những con người đã sống một đời tự do sẽ đứng lên đem lại cho đồng bào của họ những giá trị dân chủ như những dòng nước tưới những cánh đồng khô hạn, đem những làn gió mát thổi qua những vườn cây để chúng mãi đời đời xanh tươi…

Ôi, bà cố thủ tướng nước Anh M. Thatcher như là một vị thần, và nay mai những tiên đoán của bà sẽ thành sự thật như những lời tiên tri của bậc Thần Thánh…

Mai Tú Ân

ĐẦU ĐỘI, CHÂN ĐẠP. Đỗ Ngà

Tháng Tám 19, 2019

Có thể nói là một nhà nước đúng nghĩa thì phải làm được 3 nhiệm vụ chính, thứ nhất bảo đảm an ninh cho cuộc sống nhân dân, thứ nhì là phát triển kinh tế đất nước, thứ 3 là bảo vệ biên cương lãnh thổ. Khi một nhà nước mà không làm được 3 chức năng này thì sự tồn tại của nó chỉ là để phá hoại.

Ảnh minh họa

Xét về khía cạnh anh ninh cho cuộc sống người dân thì ĐCS đã không làm vì đó không phải là quyền lợi của đảng. Đảng nhìn vào dân thấy toàn là “thế lực thù địch” chứ chẳng thấy gì khác. Đảng sẵn sàng bỏ tiền ra nuôi côn đồ thay mình thực hiện những hành động phi pháp phi đạo đức với người dân. Nơi đâu có dân oan nơi đó có côn đồ bênh đảng đánh dân. Chưa hết, đảng còn mở cửa cho tội phạm Trung Quốc vào Việt Nam gây tội ác mà không chịu bất kỳ hình phạt nào của luật pháp Việt Nam. Đây như là một tín hiệu của đảng gởi cho phía Trung Quốc rằng “Đảng chúng tôi có chủ trương xem tội phạm của quan thầy còn cao hơn cả sinh mạng của dân lành nước tôi”. Và tất nhiên, phía Trung Quốc sẽ thấy, thằng ĐCS đàn em đã thuần phục phục mình quá sức mong đợi.

Xét về kinh tế, thì ĐCS Việt Nam đã ưu ái cho Trung Quốc một cách bất thường. Trung Quốc chiếm lấy 90% các gói thầu EPC có vốn ngân sách. Mà vốn ngân sách là gì? Đó là những đồng tiền xương máu của nhân dân vất vả làm ra để đóng thuế cho chính quyền. Đảng ưu ái cho Trung Quốc Trúng thầu hầu hết dự án, mà những dự án không vận hành được thì khác nào đảng ôm tiền trao Trung Quốc để mua rác về? Dự án Cát Linh – Hà Đông là một ví dụ. Chính quyền Hà Nội ôm 868 triệu đô tiền dân giao cho Trung Quốc rồi ôm lấy một đống bê tông sắt thép về đặt chình ình giữa thủ đô Hà Nội. Dự án chưa sử dụng ngày nào đã xuống cấp. Vậy là 868 triệu đô của dân đã được đảng nhét vào túi bạn vàng để rước của nợ về cho đất nước.

Trên khắp Việt Nam, số công trình được ưu tiên sử dụng thiết bị Trung Quốc và chọn nhà thầu Trung Quốc để rồi phía bạn vàng ấy ẵm đủ tiền và để lại đống phế liệu như vậy là rất nhiều. Không phải chỉ ngành công nghiệp mà cả nông nghiệp cũng vậy. Đảng đã để cho Trung Quốc xâm nhập vào kinh tế Việt Nam phá hoại mà không một hành động nào để hạn chế nó. Vậy rõ ràng nền kinh tế Việt Nam đã được ĐCS giao cho Tàu dẫm nát không thương tiếc.

Xét về trách nhiệm bảo vệ biên cương lãnh thổ thì lại càng tệ. Sự xâm lấn của Trung quốc ngày một trắng trợn thế nhưng ĐCS đã làm gì? Không kiện, lãnh đạo trong nhóm tứ trụ không bao giờ lên tiếng mà ngược lại còn viếng thăm nước muốn xâm lược mình như anh em một nhà, không liên minh với bất kỳ nước nào để tìm kiếm sự hỗ trợ. Hành động này là việc làm đi ngược lại với quyền lợi đất nước, làm tăng khả năng mất chủ quyền về tay Trung Quốc.

Nếu tôi là họa sỹ, tôi sẽ vẽ ĐCS là một anh mặc áo búa liềm vừa thẳng chân đạp và vừa khom lưng đội. Anh ta đạp những gì? Một chân anh ta sẽ đạp đầu nhân dân xuống bùn đen và chân kia anh ta đạp quyền lợi đất nước hố sâu. Còn đầu anh ấy đội gì? Đầu anh ấy sẽ đội 16 chữ vàng một cách trang trọng.

– Đỗ Ngà –

GỬI BẠN TRAN HUNG. Mai Tú Ân

Tháng Tám 18, 2019

Tất nhiên là tôi không biết nhiều gì về bạn, về cá nhân hay cuộc sống riêng tư của bạn nhưng điều đó không quan trọng vì tôi không định làm điều đó và nếu bạn không thích.

Ảnh minh họa

Điều quan trọng hơn với tôi và với những người cầm bút chân chính là những bài viết của bạn trên mạng trong thời gian gần đây. Có lẽ là thừa thãi và không cần thiết khi đưa ra những lời ngợi khen về những bài viết ấy. Không phải vì nó không xứng đáng với những lời khen mà vì nó có được quá nhiều lời khen tặng rồi. Những bài viết chỉnh chu, rõ ràng, dễ hiểu với tài liệu đi kèm đầy đủ. Những bài viết của bạn rất nhà nghề, rất đúng đắn và rất dễ đi xa, đi sâu vào lòng người. Không có gì để chê trách cây bút Tran Hung cả…

Nhưng, thật tiếc lại có chữ nhưng trong những câu chữ bài viết của bạn lại là những sự quyết liệt đấu đá giữa bạn và một số người viết khác. Tôi không biết các sự xích mích hay bất đồng quan điểm giữa bạn và những người đó nhưng tất thảy họ đều là những người viết có tâm, có lòng với quê hương, và không có lý do gì lại bất đồng quan điểm đến mức đem nhau lên mạng để xỉ vả nhau như thế. Tôi tin bạn là một người công chính và tuỳ theo từng trường hợp tôi cũng tin những ngưỡng bị bạn xỉ vả đó là những người công chính. Tôi tin từ tận đáy lòng, các bạn đều là những người tốt đang làm việc tốt. Vậy thì không có lý gì những người tốt lại đánh phá nhau.

Hơn nữa trong số những người là “kẻ thù” mà bạn tuyên bố sẽ vạch mặt, sẽ bóc trần có rất nhiều người là bạn tốt của tôi. Người tốt nhiều người tốt ít nhưng đều là bạn chân thành với tôi cũng như tôi chân thành với họ.
Những người như anh Phạm Thành, Đỗ Ngà, ls Nguyễn Văn Đài, Le Dung Vova, Châu Xuân Nguyễn, Nguyễn Trẹm… và một số người khác nữa đều là những người bạn bè đáng tin cậy và đang làm tốt công việc của họ. Và họ nhiều ít đều là bạn bè của tôi, cũng như bạn.
Vậy mà bạn nói thẳng là chơi với người này thì đừng chơi với bạn nữa thì làm khó cho tôi quá vì tôi đều muốn chơi với tất cả các bạn. Những người cầm bút chân chính.

Lúc này những người cầm bút viết phản biện ngày càng ít dần. Những người viết chuẩn, viết hay và viết đều tay như bạn và một số người viết ớ trên thì càng hiếm hoi và quí giá. Đây phải là lúc đoàn kết lại chứ không phải là chia tách ra. Hãy nghĩ đến đại cuộc…

Cho phép tôi bày tỏ sự nể phục các bài viết của bạn như một người cầm bút thán phục người cầm bút giỏi hơn mình…

Mai Tú Ân

‘ SÂN GOLF TRONG SÂN BAY’ VẪN BỊ CÂU GIỜ TRẮNG TRỢN VÀ DÃ MAN! .Thường Sơn

Tháng Tám 18, 2019

Cả thủ tướng ‘Cờ Lờ Mờ Vờ’ Nguyễn Xuân Phúc lẫn các quan chức lãnh đạo khối đảng và khối chính quyền TP.HCM đều ‘câm như hến’ mà không đả động gì đến sân golf Tân Sơn Nhất (TSN) trong hai cuộc họp gần đây nhất – tháng 8 năm 2019 – về việc đầu tư các dự án giảm tải cho TSN và thu hồi toàn bộ đất quốc phòng hoạt động sai phạm.


Vào năm 2017 và 2018 khi vấn đề giải tỏa sân golf TSN được đặt ra, giới chủ đầu tư của sân golf này, và cả vài lãnh đạo của Bộ Quốc phòng, đã trắng trợn ngã giá. Một chủ đầu tư của sân golf này – ông Trần Văn Tĩnh – đã nói ra con số đó và cũng toạc ra với báo chí: “sẵn sàng bàn giao sân golf Tân Sơn Nhất, nhưng phải bồi thường!” – như một cách mặc cả với ngân sách quốc gia cùng tiền đóng thuế của dân. Theo đó nếu nhà nước thu hồi sân golf TSN, số kinh phí dùng để “bồi thường giải tỏa” cho cụm sân golf – nhà hàng – khách sạn – chung cư… đã được xây dựng quy mô và còn hứa hẹn sẽ phát triển thêm là quá lớn – lên đến ít nhất 3.000 tỷ đồng.


Hiện tượng rất đồng pha và đồng điệu là quan điểm mặc cả trên rất nhất quán từ trên xuống dưới, và từ dưới lên trên trong hệ thống “nhóm lợi ích quân đội”. Chỉ khoảng 3 tuần trước khi “phải bồi thường” của ông Trần Văn Tĩnh, Thứ trưởng quốc phòng Trần Đơn cũng đã “bắn ý” về “phải bồi thường” trong hội nghị quán triệt, triển khai kết luận của Thường vụ Quân ủy Trung ương về quản lý sử dụng đất quốc phòng khu vực sân bay TSN diễn ra tại TP.HCM vào sáng ngày 8/8/2017.


Đó là một thách thức chưa từng có trước pháp luật. Bởi chính Chủ nhiệm Ủy ban pháp luật quốc hội Nguyễn Đức Kiên đã khẳng định hợp đồng xây dựng sân golf TSN là vô hiệu. Mà hợp đồng đã vô hiệu thì chỉ có giải tỏa trắng chứ không bồi thường gì cả. Còn việc quân đội không sử dụng hết giao cho nhà đầu tư bên ngoài khai thác làm sai mục đích sử dụng đất là Bộ Quốc phòng đã vi phạm Luật Đất đai.


Nhưng rốt cuộc đã không có một chỉ đạo nào từ Thủ tướng Phúc về trách nhiệm phải chịu đối với Bộ quốc phòng và những cơ quan liên quan.
Và rốt cuộc, sân golf TSN đã bị biến thành “kẻ tống tiền”, còn ngân sách quốc gia và tiền thuế của dân tạo ra ngân sách lại bị biến thành một thứ “con tin”. Vẫn hầu như không có bất cứ một chuyển động đáng kể nào về ‘mở rộng sân bay TSN’ cho tới nay.


Vào tháng 2 năm 2019 đã lộ thêm một bằng chứng sống động về Bộ GTVT cố ý câu giờ mà không mau chóng chấm dứt sự tồn tại của sân golf Tân Sơn Nhất và mở rộng sân bay dân sự cùng tên.


Theo tờ Dân Việt, để “cứu” sân bay Tân Sơn Nhất, Bộ GTVT có 2 đề án mở rộng theo đề xuất của Tổng công ty Cảng hàng không Việt Nam (ACV)) và Công ty Hàng không Lưỡng dụng Ngôi Sao Việt (Vietstar). Tuy nhiên, vẫn không thể thực hiện cùng 1 lúc (vì có nhiều tranh cãi), bởi đề án của ACV chưa mang tính khả thi cao. Từ thiết kế nhà ga, quỹ đất, công suất, đến tiến độ thực hiện đều bất cập so với chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ.


Cũng theo Dân Việt, mặc dù Thủ tướng đã quyết định mở rộng sân bay Tân Sơn Nhất với việc xây thêm ga hành khách, nhưng khi ACV đưa ra thiết kế tại văn bản số 1942/QĐ-BGTVT về việc phê duyệt điều chỉnh Quy hoạch chi tiết Cảng hàng không quốc tế Tân Sơn Nhất giai đoạn 2020, định hướng đến 2030 do Thứ trưởng Lê Đình Thọ ký lại khác xa so với quyết định của tư vấn ADPi (Pháp) trước đó.


Đây là một điểm “bất thường” bởi nó khác so với những gì Thủ tướng cùng các Bộ, ngành đã thống nhất trước đó. Cụ thể, ACV quyết định xây dựng nhà ga trên diện tích đất 16 ha (thay vì 26 ha như tư vấn Pháp được Thủ tướng phê duyệt). Thậm chí, nhà ga này chỉ có diện tích 100.000 m2, thay bằng 200.000 m2 phục vụ 20 triệu hành khách.


Trong khi sân bay Tân Sơn Nhất đang trong giai đoạn quá độ, thì việc “thu nhỏ” nhà ga T3 liệu có tiếp tục là một điểm tắc nghẽn mới đối với ngành Hàng không? Đặc biệt, với công suất 20 triệu khách thì hàng loạt các tiện ích nhà ga phải đảm bảo về đường ra vào, bãi đậu xe, tiện nghi nhà ga, nơi tiếp nhận đón trả khách, an ninh….


Được biết, thiết kế của ACV kế thừa theo văn bản số 3193/QĐ-BGTVT ngày 7.9.2015 phê duyệt điều chỉnh Quy hoạch chi tiết Cảng hàng không quốc tế Tân Sơn Nhất giai đoạn 2020, định hướng đến 2030 của Bộ trưởng Bộ GTVT.
Tuy nhiên, ACV đã tự “xoá sổ” chính quyết định 3193/QĐ-BGTVT bằng việc xoá nhà ga lưỡng dụng đã có trong Quyết định này, dù trước đó, chính Bộ GTVT đã có văn bản cho phép và yêu cầu Hãng hàng không Lưỡng dụng Ngôi Sao Việt (Vietstar Airlines) sớm triển khai xây dựng nhà ga lưỡng dụng.


Cần phải nhắc lại, trong khi sân bay Tân Sơn Nhất bị quá tải, việc “thu nhỏ” nhà ga T3, Tân Sơn Nhất phải chăng ACV đang đi ngược với quyết định của Thủ tướng Chính phủ, đi ngược với các quyết định của Bộ GTVT trước đó.
Mặt khác, Quyết định 1942/QĐ-BGTVT do Thứ trưởng Lê Đình Thọ ký ban hành đã được các Bộ, Ngành, đơn vị tư vấn thống nhất? Bộ GTVT có phải đang cố tình kéo dài thời gian chậm triển khai sân bay Tân Sơn Nhất khiến cho các hãng Hàng không phải lao đao vì thiếu sân đỗ, máy bay phải bay lòng vòng trên bầu trời thêm 15 – 12 phút mới được hạ cánh?…


Nguồn. VNTB

THƯỢNG NGHỊ SĨ VÀ DÂN BIỂU LIÊN BANG ÚC LÊN TIẾNG CẢNH BÁO CHÍNH PHỦ VỀ ẢNH HƯỞNG CỦA TRUNG QUỐC TRONG CÁC TRƯỜNG ĐẠI HỌC .Người Đà Lạt Xưa

Tháng Tám 18, 2019

Bốn vị Thượng nghị sĩ và Dân biểu Liên bang thuộc đảng Tự Do đã cảnh báo chính phủ rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc nắm giữ quá nhiều ảnh hưởng đối với các trường đại học Úc. Đây là sự đóng góp mới của những tiếng nói ngày càng tăng thêm từ phía các chính trị gia liên bang đang tìm cách duyệt xét lại chiến lược của chính phủ Úc đối phó với Trung Quốc.


Trong thời gian gần đây, những người biểu tình ủng hộ dân chủ Hồng Kông đã bị va chạm bởi các sinh viên Trung Quốc tại các thành phố lớn gồm có Sydney, Melbourne, Brisbane và Adelaide. Một người ủng hộ Hồng Kông đã bị một nhóm sinh viên Trung Quốc tấn công tại Sydney sáng hôm nay, đưa đến đề nghị chính phủ Úc cần phải xét lại chiếu khán và lý lịch của những sinh viên du học đến từ Trung Quốc với những hành vi bạo động khi sinh hoạt trong một xã hội văn minh, dân chủ và tự do.
Thượng nghị sĩ Amanda Stoker (tiểu bang Queensland), Dân biểu Dave Sharma (đơn vị Wentworth, Sydney NSW), Dân biểu Tim Wilson (đơn vị Goldstein, tiểu bang Victoria) và Thượng nghị sĩ James Paterson (tiểu bang Victoria) cảnh báo rằng các quản trị viên đại học phải cảnh giác để đảm bảo không chỉ bảo vệ tự do ngôn luận khi quản lý các vụ đụng độ, mà cả an ninh quốc gia. Thượng nghị sĩ Stoker và ông Wilson là thành viên của Ủy ban hỗn hợp nghị viện về tình báo và an ninh.
Thượng nghị sĩ Stoker cho biết các trường đại học đang chiến đấu với một “cuộc khủng hoảng lãnh đạo” về ảnh hưởng nước ngoài. Bà Stoker cho rằng một số ban quản trị các trường đại học Úc đã có sự miễn cưỡng trong việc bảo vệ quyền của những sinh viên không liên quan đến đảng cộng sản Trung Quốc, những người dám lên tiếng chống lại Bắc Kinh. Vì thế, chính phủ cần phải đặt câu hỏi về việc Trung Quốc trở nên ảnh hưởng như thế nào trong các tổ chức đại học Úc.
Hiện nay có trên 700.000 sinh viên nước ngoài du học tại Úc – là rường cột của ngành xuất khẩu giáo dục trị giá lên đến 17 tỷ Úc kim – trong đó hơn một trong bốn sinh viên là người Trung Quốc.
Dân biểu Dave Sharma nói rằng “một số trường đại học đã trở nên quá phụ thuộc vào sinh viên đại học nước ngoài như một nguồn thu nhập” và có thể ủng hộ lợi ích tài chính ngắn hạn, quên đi mối quan tâm an ninh quốc gia dài hạn. Ông Sharma đã từng được bổ nhiệm chức vụ đại sứ Úc tại Do Thái vào năm 2013, vừa mới đắc cử dân biểu liên bang gần đây.
“Thật tốt khi các sinh viên Trung Quốc tiếp xúc với lối suy nghĩ của chúng ta và sự đánh giá cao về các quyền tự do mà chúng ta có ở đây”, ông Sharma nhận xét. Tuy nhiên, ông quan tâm đến khuynh hướng của đại học Úc ngày càng có dấu hiệu cho thấy “các cuộc tranh luận và diễn thuyết đã bị đóng cửa hoặc bịt miệng vì các diễn giả không đồng ý với quan điểm thế giới của Trung Quốc đại lục.”
“Đó là điều chúng ta cần phải bảo vệ để chống lại.”
Thượng nghị sĩ James Paterson cho biết những sự kiện gần đây ở Hồng Kông đã khiến cho ông quan tâm đến “sự cố gắng can thiệp của nước ngoài vào các trường đại học Úc”.
Dân biểu Tim Wilson đồng ý với ông Paterson, và nói rằng Úc phải “cảnh giác rằng các trường đại học không trở thành phương tiện để các chính phủ nước ngoài thực hiện ảnh hưởng mềm tại Úc”.
Bốn dân biểu và nghị sĩ đảng Tự Do nói trên đã tham gia với Dân biểu Andrew Hastie, Chủ tịch Ủy ban Liên hợp Quốc hội về Tình báo và An ninh, người đã lên tiếng cảnh báo sự trỗi dậy của Trung Quốc ngày nay bằng cách so sánh với sự thất bại của phương Tây trong việc ngăn chặn bước tiến xâm lược của Đức Quốc Xã dưới thời kỳ thế chiến thứ hai.
Như vậy, các cuộc biểu tình tại Hồng Kông đã làm thức tỉnh rất nhiều chính khách Úc và các quốc gia dân chủ khác trên toàn thế giới.
Cảm ơn Hồng Kông.
Fb Người Đà Lạt Xưa August 17, 2019

HỌ NHƯ LỬA CHÁY. Ls Luân Lê

Tháng Tám 18, 2019

Có lẽ nhiều triệu dân Hồng Kông đang đội dù dưới trời mưa biểu tình chống lại Trung Quốc và chính quyền tự trị đang bán mình cho cộng sản Trung Quốc.

Và có thể, biết đâu đấy, họ còn đang biểu tình cho cả Việt Nam vì cộng sản Trung Quốc vẫn đang đưa tàu trở lại Bãi Tư Chính thuộc vùng kinh tế của Việt Nam.

Cứ ngồi yên, lãnh thổ và chủ quyền sẽ được giải quyết, và thế giới đang lên tiếng hộ những công dân “đầu gỗ” của chúng ta.

Giá trị tự do, dân chủ và độc lập của họ như ngọn lửa cháy rực trong bản thân mỗi công dân Hương Cảng vậy, có lẽ nó là máu thịt của họ, tương lai của con cháu họ.

Còn bây giờ, chúng ta đi nhậu thôi, và bàn về ngày mai có cái gì để ăn và bỏ vào miệng, trong câu chuyện chắc cũng sẽ nhắc tới “lũ điên Hồng Kông” sung sướng và yên bình không muốn lại muốn khổ ải và đau đớn.

Nếu bay giờ ta hỏi 100 người trẻ ở Việt Nam, chắc có lẽ sẽ nhận được 98 câu trả lời rằng: biểu tình là phạm pháp và chúng tôi còn đi học hoặc đi làm chứ không rảnh việc; 1 người cho biết không quan trọng lắm và 1 người còn lại sẽ lắc đầu rồi im lặng.