Author Archive

BÃI TƯ CHÍNH – NGOÀI BIỂN ĐÔNG &TRONG LÒNG DÂN .Vũ Kinh Hạnh

Tháng Bảy 19, 2019

Đọc những phân tích và đề nghị của GS Carl Thayer hôm nay, 18/7 về tình hình diễn ra ở bãi Tư Chính-biển Đông từ 3/7 đến giờ, thấy nội dung thật trầm tĩnh và rất đáng suy nghĩ.Phía Trung Quốc muốn gì? Muốn Việt Nam không đưa ra những tuyên bố công khai về chủ quyền không thể chối cãi đối với các thực thể ở vùng Biển Đông, nghĩa là chấp nhận các tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc, và không tiếp tục tuyên bố công khai về chủ quyền mà Việt Nam vẫn nói là “không thể chối cãi là của VN”


”Rõ ràng là có điều gì đó đang xảy ra giữa Việt Nam và Trung Quốc trong vùng biển này, và Việt Nam có vẻ đã phản ứng mạnh mẽ. Đó là cuộc đối đầu giữa 4 tàu Cảnh sát biển Việt Nam và 2 tàu Cảnh sát biển Trung Quốc (một tàu khổng lồ 10.000 tấn) và một tàu khảo sát địa chấn. Mặc dù các tàu Cảnh sát biển Việt Nam có trọng lượng nhẹ hơn nhiều, nhưng chúng được báo cáo là đã đứng vững. Cảnh sát biển Việt Nam đã được chuẩn bị tốt hơn so với năm 2014.
Và nhiều giải pháp ông đề nghị cũng hữu lý, áp dụng hay không còn tùy, nhưng người dân, trong lòng nặng trĩu nỗi lo, quá cần được biết là Hải Quân, Cảnh sát biển Việt Nam đã có phản ứng phù hợp, mạnh mẽ.
…Mình làm báo, hiểu rằng, tình thế hiện nay, vì nhiều lẽ, báo chí chính thống khó được đăng thông tin cuộc xung đột cũng như ý kiến ông Carl Thayer. Nhưng internet nói chung và mạng xã hội thì hiện nay có quá nhiều thông tin nhiều chiều. Trên mạng XH, rất nhiều người đúng đắn, yêu nước, thu thập được thông tin và chịu khó phân tích khá đầy đủ, cung cấp những kiến giải hữu ích. Nhiều khi đọc các bài phân tích, mình thầm biết ơn và cũng mong sao xuất hiện ngày càng nhiều những thông tin có ích và cần thiết vì tình hình thực sự ngỗn ngang kinh khủng, từ kinh tế tới chính tri, xã hội, ngoại giao… lãnh vực nào cũng thấy sự phức tạp đầy cạm bẫy..Nếu TQ có nhiều loại báo đài, tuy một giọng nhưng âm sắc vẫn khác, ví dụ, bên cạnh Nhân Dân nhật báo còn có tờ “Thời báo Hoàn cầu” chuyên môn lớn tiếng hù dọa nhát ma VN thì có nên chăng ta cân nhắc là, giữa trùng điệp thông tin, không lẽ mình cứ mãi “đồng phục”?
Thông tin bây giờ đấy ắp trong không khí, vừa có vi khuẩn vừa có lợi khuẩn, làm sao ngăn? Tự bưng mắt bịt tai thì người dân tìm dưỡng khí chỗ khác, mà họ không tìm thì không khí cũng lan tỏa, lấp vào khoảng chân không. Bởi dân đâu thể không thở?
Nguồn.https://www.facebook.com/vu.k.hanh.52/posts/10157732490091122

VIỆT NAM LẤY CÁI GÌ ĐỂ BẢO VỆ CHỦ QUYỀN BIỂN ĐẢO? .Trương Nhân Tuấn

Tháng Bảy 19, 2019

Để trả lời câu hỏi này người ta cần xác định tranh chấp ở Biển Đông là loại tranh chấp gì?


Có ít ra bốn loại tranh chấp: 1/ tranh chấp chủ quyền hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. 2/ Tranh chấp do đối nghịch lập trường về cách diễn giải Luật Biển (UNCLOS 1982). 3/ Tranh chấp do thiếu nghĩa vụ của một bên về những cam kết có giá trị ràng buộc pháp lý. 4/ Tranh chấp đến từ sự bất tuân của một (hay nhiều) bên đối với sự áp đặt về quyền (lịch sử) của bên kia.
Vụ lùm xùm TQ cho tàu nghiên cứu địa chất đến thăm dò địa chấn khu vực biển thuộc vùng kinh tế độc quyền (EEZ) của VN (trong vòng 200 hải lý tính từ đường cơ bản) từ đầu tháng 7 năm 2019 đến nay, về cơ bản, đến từ những yêu sách của TQ (mà yêu sách này) liên quan đến cả 4 vấn đề nói trên.
Thứ nhứt, về tranh chấp “chủ quyền”. Từ sau Hội nghị San Francisco 1951 TQ cho rằng họ có chủ quyền “bất khả tranh biện” đối với cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Đến thập niên 70 thì họ tuyên bố có chủ quyền đối với “vùng nước chung quanh”. Tuy nhiên, về phương diện lịch sử và pháp lý, TQ không có những bằng chứng thuyết phục để chứng minh (chủ quyền của họ tại HS và TS). TQ chiếm Hoàng Sa của VN bằng vũ lực (19 tháng giêng năm 1974). TQ chiếm một số bãi, đá thuộc Trường Sa của VN bằng vũ lực (tháng ba năm 1988). Tập quán quốc tế loại trừ hành vi khẳng định chủ quyền bằng phương pháp chinh phục lãnh thổ bằng vũ lực. Tức là hành vi xâm lăng HS và TS không đem lại danh nghĩa chủ quyền cho TQ.
2/ Sau khi tiếm nhận chủ quyền ở Hoàng Sa và Trường Sa, TQ diễn giải Luật Biển 1982 bằng cách có lợi nhứt. TQ yêu sách hai quần đảo HS và TS có hiệu lực biển “nội hải” trường hợp “quốc gia quần đảo” đồng thời mỗi đảo có hiệu lực “đảo” theo tiêu chuẩn của UNCLOS (điều 121 khoản 3). Với 2 yêu sách này vùng biển EEZ của HS và TS rộng lớn, phù hợp với “đường chữ U chín đoạn” mà đường này “chống lấn” với hải phận kinh tế độc quyền của các quốc gia chung quanh, như VN, Phi, Mã Lai… Tuy nhiên hai yêu sách này bị loại trừ sau khi Tòa trọng tài ra phán quyết tháng 7 năm 2016. Theo đó các đảo HS và TS không có qui chế “nội hải” theo qui ước riêng dành cho các quốc gia quần đảo đồng thờ icasc đảo ở TS không có cái nào có đủ tiêu chuẩn “đảo”, theo điều 121 UNCLOS.
3/ Phía TQ luôn vịn vào công hàm 1958 của cố thủ tướng VNDCCH là ông Phạm Văn Đồng, nội dung công nhận và tuân thủ “tuyên bố đơn phương về hải phận và chủ quyền” của TQ tháng 9 năm 1958. Qua công hàm này TQ cho rằng VN đã chính thức nhìn nhận HS và TS thuộc TQ. Ngoài ra ta không thể loại trừ các “cam kết miệng” giữa các lãnh đạo cộng sản, như sự trao đổi lãnh thổ lấy viện trợ (vũ khí, đạn dược, thực phẩm, nhân sự..) phục vụ cho cuộc chiến “chống Mỹ cứu nước”… Ngoài ra, một tài liệu công bố cách đây hơn 10 năm, ta biết rằng VN “công nhận có 3 vùng biển tranh chấp” với TQ.
4/ TQ yêu sách “quyền lịch sử” ở Biển Đông theo bản đồ “U chín đoạn”. Yêu sách “quyền lịch sử” cũng bị loại trừ. Phán quyết Tòa trọng tài tháng 7 năm 2016 không nhìn nhận yêu sách “quyền lịch sử” vì quyền này không phù hợp với Luật Biển 1982.
Trở lại câu hỏi: VN lấy cái gì để bảo vệ quyền và lợi ích ở Biển Đông?
Có 3 phương cách: 1/ chiến tranh (pháp lý), 2/ chiến tranh (ngoại giao, kinh tế…) và 3/ chiến tranh nóng.
Ngoài phương cách thứ nhứt, sử dụng “luật”. VN không có phương cách nào khác để tự bảo vệ mình tốt hơn phương pháp này.
VN làm gì có đủ khả năng ngoại giao để thuyết phục các quốc gia Mỹ, Pháp, Anh, Nga…, các đại cường có thẩm quyền quyết định các lãnh thổ mà Nhật phải từ bỏ sau Thế chiến II, nhìn nhận VN có chủ quyền ở HS và TS? VN cũng không có trọng lượng kinh tế để “cấm vận” trừng phạt TQ. Thực tế cho thấy ngược lại, VN quá lệ thuộc kinh tế vào TQ, khiến những yêu sách hợp tình hợp lý của VN bị che dưới nhu cầu phát triển kinh tế.
Còn “chiến tranh nóng”, VN làm gì có đủ khí tài để ngăn chặn lực lượng hải quân, không quân, hùng hậu của TQ ở Biển Đông? Ta thấy sau khi thử nghiệm thành công (?) hỏa tiễn chống hạm, chống tiếp cận đời mới phóng từ lục địa ra vùng biển Trường Sa, TQ gia tăng áp lực chèn ép VN trên vùng biển của mình như đã thấy những ngày gân đây. VN cũng không thể “nghiêng” về Mỹ, vì nước Mỹ thời TT Trump chủ trương “co cụm” với “bảo hộ chủ nghĩa”, bất cần thế giới bên ngoài hỗn loạn, cá lớn nuốt cá bé ra sao.
Cuối cùng chỉ có “chiến tranh pháp lý” mới có thể giúp VN khẳng định được quyền và lợi ích của mình trước những áp lực từ TQ. Nhưng để đạt được chiến thắng, VN phải “hóa giải” thành công những tuyên bố đơn phương, những cam kết “mật” giữa lãnh đạo cộng sản VN và TQ. Mà việc này, tôi đã từng nói đi nói lại nhiều lần, là đảng CSVN phải “hòa giải quốc gia” thông qua một đạo luật, mục đích “kế thừa” di sản của VNCH.
Hòa giải quốc gia là gì? những người “trong cuộc” đã chết. Hòa giải với ai? Vấn đề là “người ” chết nhưng “di sản” của VNCH vẫn không (hay chưa) “tàn” đi. Hòa giải quốc gia thực ra là cách nói khác của “dân chủ hóa đất nước”. Phải trả lại chủ quyền đất nước thực sự cho người dân định đoạt.
Chớ nếu không làm, như bây giờ, thì không lâu nữa TQ sẽ chiếm trọn Biển Đông, chiếm trọn tất cả những gì lý ra là của người VN. Lãnh đạo đảng CSVN có thể bị gò bó trong mục tiêu sao cho sự lãnh đạo của đảng được trường tồn. Nhưng đất nước không phải chỉ là của thế hệ hôm nay. Thế hệ hôm nay không thể ăn tàn phá nát đất nước, bất kể hậu quả để lại cho thế hệ mai sau.
Nguồn.https://www.facebook.com/100000654354799/posts/2525378577493929/

CHUYỆN TỪ THẰNG LÚ, CHO ĐẾN CÁI LU. VÀ CÁI CHẾT CỦA TRẦN BẮC HÀ. Hoa Mai Nguyen

Tháng Bảy 19, 2019

THẰNG LÚ

Tôi có thể khẳng định một điều, Trọng Lú bây giờ có uống thuốc thần tiên đi chăng nữa, nếu khỏe mạnh trở lại cũng không thể có tác dụng gì để giải quyết được vấn đề căng thẳng tại bãi Tư Chính đang bị TQ xâm chiếm, bởi vì chính hắn đã cúi đầu thần phục Tập Cận Bình trong suốt nhiều năm qua, vì vậy đối với Trọng Lú dù có sống hay chết cũng bằng thưa mà thôi. Đôi khi có sự hiện diện của hắn sẽ làm hại cho đất nước VN.

CÁI LU.

Sáng ngày (13.7), bên lề ngày làm việc thứ 3 của Kỳ họp 15 HĐND khóa IX, PGS.TS Phan Thị Hồng Xuân – đại biểu HĐND TPHCM cho biết, bà có đề xuất kiến nghị UBND TPHCM về giải pháp chống ngập bằng lu nước.

Trên thực tế đề xuất giải pháp “dùng lu chống ngập” chị này giả vờ nói ngu nhằm bẻ lái dư luận trong vấn đề căng thẳng tại bãi Tư Chính mà thôi.

Chị ta nói ngu, có chủ trương , có mục đích nhằm lợi cho chế độ, tôi cũng khẳng định một điều, chị Phan Thị Hồng cũng chỉ là một con tốt được sai khiến trong tình thế căng thẳng hiện nay, chị ta cũng là nạn nhân của một chế độ và đang gánh chịu cơn bão dư luận , khiến cho đau buồn và phải xin nghỉ phép dài ngày. Nhưng dù sao đi chăng nữa, chị Phan Thị Hồng Xuân đã hoàn thành đúng với chủ trương của đảng và nhà nước giao phó.

HẾT CHUYỆN CÁI LU, NAY CHUYỂN SANG CÁI CHẾT CỦA ÔNG TRẦN BẮC HÀ.

Những điều đó chẳng liên quan đến vấn đề nóng bỏng Biển Đông đang bị TQ xâm chiếm, điều mà chúng ta cần đặc biệt quan tâm đó là vấn đề Biển Đông, chứ không nên bị bẻ lái thông tin sang một chiều hướng khác, khi mà đất nước ta đang bị xâm phạm chủ quyền trầm trọng.

Nghĩ đến mà buồn cho dân tộc VN đã bị ĐCSVN dẫn dắt trong suốt nhiều thập niên qua, và hiện nay có quá nhiều người vô cảm, không còn quan tâm đến sự nguy cơ trước thảm họa của một dân tộc. Những thanh niên trai tráng, sức dài vai rộng thì hàng ngày ăn uống và vui chơi bên cốc rượu chúng hò reo . Ăn đi, uống đi, có tiền thì sang Cali…. Không tiền ở lại, ngồi nhai khoai mỳ. Các bạn trẻ hãy sang đất Mỹ mà coi, đám con cháu lãnh đạo cấp cao của nhà cầm quyền CS đang cư trú bên đó nhiều như quân Nguyên, nếu bạn nào không tin thì cứ hỏi con gái của Nguyễn Tấn Dũng,hoặc con trai Nguyễn Xuân Phúc thì sẽ biết liền, nghĩ đến thấy khổ cho những đám DLV hoặc những tên an ninh đang phục vụ chế độ với mức lương không đủ sống, phải kiếm thêm từng cái bánh mỳ, hoặc đám DLV đang hô hào chửi bới, dùng những lời thô tục để kiếm thêm vài đồng bạc nhỏ, nuôi sống bản thân , chúng đang làm tay sai đắc lực cho một đám tham quan và tham nhũng.

Chế độ CS độc tài tại VN như một khối ung nhọt và không thể chữa trị được, cứ nhìn vào thực tế chúng ta đều nhận thấy. Hiện nay đang có rất nhiều tướng, nhưng họ là tướng cướp, tướng tham lam, tướng bụng phệ vì ăn tham nhũng quá nhiều, nhưng khi xảy ra chiến tranh, hay đụng độ trên biển, thì chúng chạy mất tăm hơi. Còn những tên trong bộ chính trị đều thuần phục TQ, dưới sự điều hành của Nguyễn Phú Trọng, và tên hán gian Hoàng Trung Hải. Một đất nước đã đến thời kỳ suy vong khó có thể thoát được vòng tay của TQ.

ĐẤT NƯỚC ĐÃ LÂM NGUY, NHÂN DÂN VN CHÚNG TA CẦN PHẢI LÀM GÌ BÂY GIỜ?

Phải chăng tiếp tục thờ ơ, hay là cứ để đảng lo?, hay là chúng ta cần phải tìm ra một hướng đi thiết thực cho quê hương đất nước, một công việc và trách nhiệm không phải của riêng ai, mà là việc chung mọi người cần phải gánh vác, chúng ta mỗi người làm một công việc có thể khác nhau, tùy theo khả năng của mình, hoặc xa cách địa lý, không gian và thời gian, nhưng chúng ta rất cần sự đoàn kết để cùng nhau tranh đấu xóa bỏ chế độ CS độc tài, đưa đất nước không bị sáp nhập vào TQ. Tương lai VN sẽ có tự do, dân chủ , xã hội công bằng, nhân dân VN được ấm no và hạnh phúc

Hoa Mai Nguyen.

19.07.2019

Gửi Tiếp Thư Ngỏ Khẩn Tới Anh Tập Cận Bình. Phạm Thành

Tháng Bảy 19, 2019

Trước tiên cảm ơn anh đã nghe lời BĐX Phạm Thành không rút tàu chiến ra khỏi Bãi Tư Chính và anh vẫn cứ tiếp tục làm những gì anh muốn, các loại tàu của Việt Nam đã bắt đầu im re rồi. Kệ họ đi anh. Họ chẳng dám làm gì phiền đến quân sĩ và công việc của anh ở ngoài đó đâu. Họ chỉ là một đám lính, có được đánh hay không phải có lệnh của chỉ huy chứ. Mà chỉ huy là ai, anh rành quá rồi.

Tướng Vịnh cũng rất tài đó anh. Tướng Vịnh có thể đi băng đầu mặt, nghĩ bằng đầu gối, và nói bằng đầu bình, đó anh. Tướng Vịnh đã gỉa vờ quên đi việc Việt Nam đang bị vây ép ở Bãi Tư Chính, yêu cầu có một giải pháp cụ thể lập tức ở đó, thì tướng Vinh đã lại đem đại cục ra để giải quyết: “Chúng ta cần khẳng định, an ninh, an toàn hàng hải, hàng không ở Biển Đông là lợi ích chung của cả thế giới và các vấn đề phải được giải quyết bằng biện pháp hòa bình trên cơ sở luật pháp quốc tế để đi đến sự ổn định, hợp tác và phát triển trong khu vực”, và “Chúng ta một mặt đấu tranh bảo vệ chủ quyền, mặt khác đấu tranh để bảo vệ môi trường hòa bình, và lợi ích chung của Biển Đông với cộng đồng quốc tế. Đây là chủ trương tại các hội nghị quân sự quốc phòng tới đây”.

Tương Vinh đã rất tài khi đánh đồng chủ thể ăn cướp với chủ thể bị cướp; đánh đồng giữa chiến tranh và hòa bình, coi việc chiếm được lãnh thổ với bị mất lãnh thổ có ý nghĩa như nhau; coi việc chống cướp khi cướp vào nhà mình như là việc của thiện hạ. Thiện hạ không chống, tôi cũng mặc kệ.

Tướng Vịnh nói như vậy là sâu sắc lắm đó, anh Tập ạ. Thuộc bài và trúng ý anh lắm, phải không? Anh cũng nên thưởng nóng ngay cho Tướng Vịnh đi. Trong binh đao, khích lệ kịp thời là rất quan trọng, đó anh.

Hôm kia, 17.7, tôi nghe cũng thấy hả lòng hả dạ, khi cái mồm ngoại giao của anh lớn tiếng “Yêu cầu Việt Nam tôn trọng chủ quyền biển” của Trung Quốc.

Kịch bản này tuy không mới, nhưng dân Việt Nam vẫn có quá nhiều người tin, thì cớ gì anh lại không nói? Cứ nói, nói nhiều, nói mãi, anh ạ. Nói cho đến khi dân Việt Nam phải hổ thẹn rằng, lâu nay đánh bắt hải sản, khai mỏ khí, mỏ dầu ở Biển Đông là dân Việt Nam đã ắp cắp tài nguyên của Trung Quốc thì mới thôi nói, anh nhé. Việt Nam chẳng còn ai có đủ dũng, đủ trí để lật mặt các anh ra đâu. Mà nếu có cũng chẳng cần đến các anh phải động tay động chân đâu. Đảng CS VN từ lâu đã làm việc đó hộ anh rồi.

Tóm lại, cứ kịch bản sọan sẵn mà diễn, anh ạ. Các anh cứ tiến, cứ chiếm’ Việt Nam cứ phản đối, cứ đem hòa bình ra để ôm chiến tranh, cứ đem đại cục ra để giải quyết , thì lo gì, nước Việt còn, dân tộc Việt còn trong một sớm hay một chiều chạng vạng.

Kính anh Tập.

Hà Nội, ngày 19 tháng 7 năm 2019.
Nhà báo, nhà văn BĐX Phạm Thành.

LIỆU THẾ GIỚI CÓ CỨU ĐƯỢC CON NGHIỆN VIỆT NAM? .Phạm Thành

Tháng Bảy 19, 2019

Người Mỹ muốn cứu Việt Nam vì đã bỏ rơi VNCH, dẫn đến mất nước vào tay cộng sản. Thế giới tư do, văn minh, tiến bộ muốn cứu Việt Nam vì biết dân tộc Việt Nam đã có quá nhiều đau khổ và đang sắp bị anh bạn vàng Tàu Cộng nuốt chửng.

Nhưng muốn là một chuyện. Còn có thực sự cứu hay không lại là chuyện phải xem xét.

Nếu cả dân tộc Việt Nam cứ tiếp tục say sưa híp hà cộng sản, mê mãi đớp, nuốt làn khói đen bụi “còn đảng còn mình”, tức con nghiện đã ở giai đoạn cuối, thì cứu đã là khó và có cứu được cũng chẳng để làm gì.

Tỉ dụ như vấn đề Biển Đông chẳng hạn. Mỹ, Tây phương, Châu Âu đã mỏi mồm muốn Việt Nam phản vệ và kiện Tàu Cộng ra tòa án quốc tế, nhưng con nghiện Việt Nam chỉ đánh bài “tảng lờ”. Phản vệ chỉ bằng nhưng lời nói còn hơn phát ngôn của đám ất ơ, lưu manh, vô học, sống lang thang ở đầu đường, xó chợ, rằng “Việt Nam phản đối”, nhưng phản đối ai thì đéo dám nói ra. Vậy, thế giới cứu bằng cách nào? Không bằng cách nào được cả. Vì rằng, thế giới có biết Việt Nam muốn thế giới đánh ai để mà cứu?

Mà cứ định cứu nó trong những giờ phút căng thẳng thì chóp bu cộng sản, đứa thì bê đít, đứa thì bê đầu, đứa thì bê bụng chạy cả sang Tàu.

Kim Ngân đang là một hiện thực nhãn tiến. Kim Ngân phải sang khấu đầu Tàu Cộng, chìa bàn tay và mở những thứ mềm mại như nhung cho Tập Cận Bình nắm lấy, trong lúc vũ trang của Tàu Cộng tràn vô uy hiếp Bãi Tư Chính trong thềm lục địa của Việt Nam;

Nguyễn Phú Trọng, chủ bang nghiện, nằm liệt xác đã hơn 60 ngày, cũng không thể há miệng ra, cũng là vì thuốc nghiện cộng sản của Tàu Cộng còn đầy ắp trong não trạng, trong xương thịt, tâm cốt của Phú Trọng. Quốc gia, dân tộc Việt Nam ư? Quốc gia là quốc gia Trung Quốc; dân tộc là dân tộc Trung Hoa.

Đám con nghiện kền kền khác như Quốc Vương, Minh Chính, Xuân Lịch, Hòa Bình, Tuấn Anh, Nhạ Ngọng, Kim Tiêm… thì cũng đã vào đoạn ngáo ngơ. Chúng chỉ cần biết có đủ thuốc nghiện là chúng hoan hỉ, yên trí tại vị rồi.

Còn những con nghiện khác như đám gọi là trí thức văn nghệ sĩ, trí thức khoa học, trí thức nhà giáo, trí thức giáo sư, tiến sĩ, trí thức xã hội nhân văn… thuốc nghiện cộng sản cũng đã ngấm sâu vào lục phủ ngũ tạng hết cả rồi. Đến cái chim, cái bướm, bây giờ cũng chỉ còn có tác dụng để đi đái ra nước, rủ như kim giờ chỉ 6 h; bẹp mỏng, nhăn nheo mốc xì như con mực thối, thì đâu còn biết ma quỷ với người khác nhau ở chỗ nào! Cứ bám đít con nghiện đảng mà hít hà, mà nuốt khói là vĩ đại, là sung sướng, là toại nguyện, là hơn người rồi.

Cả một dân tộc nghiện cộng sản đến mức đắm chìm như vậy, mang lốt người, nhưng tâm cốt đã là ma quỷ thì tiến bộ văn minh nào, Mỹ nào, Tây phương, Âu châu nào có thể đưa tay ra cứu vớt cho được? Không có ai cứu vớt được cả.

Nó tương tự như trong đường hầm tối tăm không có tí sáng le lói nào, thì chẳng ai có thể đem ánh sáng đến, làm cho căn hầm ấy có thể sáng lên được.

Nhưng với con nghiện thì lại khác đấy. Con nghiện, suy cho cùng, chỉ cần có thuốc. Thuốc là lý tưởng, là dũng liệt chiến đấu. Mỹ, Tây phương, Âu Châu cũng chả thiếu gì thuốc đặc chủng. Hãy hào phóng cung cấp cho con nghiện Việt Nam. Có thuốc nghiện mới, chúng cũng bập vào ngay, và cộng sản cũng nhanh chóng trở thành cọng rau, chúng cũng dễ dàng quẳng đi như chưa một lần biết nó, nghiện nó.

HỌC LỊCH SỬ. Cóc Tía

Tháng Bảy 19, 2019

Trong giờ dạy lịch sử. Cô giáo hỏi các em học sinh.

Câu hỏi thứ 1: Các em hãy cho cô biết, nhà nước chúng ta phải mất thời gian trong bao lâu để xây dựng thành công đường sắt Cát Linh – Hà Đông có chiều dài là 13km? Cô mời em Niểng trả lời!
– Dạ thưa cô! 16 năm ạ!
– Sai! 0 điểm! Cô mời em Thể trả lời!
– Dạ…dạ…không biết ạ!
– Giỏi! Cô cho em 10 điểm!

Câu hỏi thứ 2: Tổng số tiền nhà nước ta bỏ ra để xây dựng thành công tuyến đường sắt Cát Linh – Hà Đông là bao nhiêu? Cô mời em Ngân trả lời:
– Dạ thưa cô, theo em thì nhà nước ta đã vay mượn tá lả để trả cho nhà thầu TQ trong dự án này là 8.770 tỷ đồng. Sau 8 lần điều chỉnh thì tăng lên 18.000 tỷ đồng. Đó là chưa kể mới đây có 96/97 Đại biểu Hà Nội tán thành vay thêm TQ 98,35 triệu USD để vận hành tàu Cát Linh – Hà Đông ạ!
– Đáp án sai! 0 điểm ngồi xuống! Cô mời em nào khác trả lời…à lại là em Thể. Mời em trả lời cho các bạn biết!
– Dạ thưa cô…em cũng chưa biết ạ!
– Giỏi lắm! Cô cho em Thể thêm 10 điểm!

Câu hỏi số 3: Các em hãy cho biết trong Dự án Cao tốc Bắc – Nam, khả năng trúng thầu cao nhất thuộc về nước nào? Cô mời em Kiên!
– Dạ thưa cô! Em nghĩ chắc chắn là TQ sẽ trúng thầu…vì TQ giỏi nhất thế giới trong vụ này ạ!
– Chưa chính xác! 1 điểm. Ngồi xuống!…cô mời em Hằng trả lời!
– Dạ thưa cô! Đơn vị trúng thầu là “nước ngoài” ạ!
– Chính xác! Cô cho em 10 điểm!

Cóc Tía

TẠI SAO BAN TUYÊN GIÁO CẤM ĐƯA TIN VỀ TƯ CHÍNH? .Nguyen Hoang

Tháng Bảy 18, 2019

Vừa qua, một số Tổng biên tập phải đôn đốc các phóng viên trong nhiều toà soạn “nặn ra” những bài viết, kiểu như “Thương lắm, Trường Sa ơi…” hay những tuỳ bút “sến” giống các phóng sự trên VTV1. Dường như có sự cắn rứt lương tâm. Biển đảo nổi sóng là thế mà phải “khoá miệng”. Và Tư Chính vẫn là từ “huý” không được nhắc đến, vì Ban Tuyên giáo Trung ương chưa cho phép.


Không được nhắc đến, nhưng hầu như phần lớn giới truyền thông trong nước đều biết điều gì vừa xẩy ra trên “bồn trũng” Tư Chính – Vũng Mây vào thượng tuần tháng 7. Những ai quan tâm tới thời cuộc đều lùng sục trên các trang mạng quốc tế, từ BBC đến RFA, từ VOA đến RFI để tìm hiểu sự thật, nhất là từ các bình luận của những bỉnh bút có tên tuổi.


Tuy nhiên, vẫn còn đó những não trạng đáng ngờ. Đến giờ này rồi mà vẫn ngồi rung đùi, cho là mọi chuyện ngoài đảo xa kia vẫn hết sức yên ổn (?!) Một tổng thư ký toà soạn (từ một tờ báo có tên tuổi ở Sài Gòn) viết trên FB của mình: “Chuyện lực lượng hải quân bị uy hiếp chỉ là fake news. Tin nhắn hàng giờ từ DK1 vào điện thoại: ‘Anh em OK, DK1 vẫn OK! Xin gửi lời chào đất liền!’…”


Trên thực tế, cuộc ghìm nhau giữa các tàu Trung Quốc và tàu Việt Nam trong những tuần qua là căng thẳng có thật, chứ không phải chỉ là chuyện “nghe hơi nồi chỏ” kiểu Hồng Kông. Đây là lần thứ hai trong vòng 5 năm, từ khi Trung Quốc đưa giàn khoan dầu HD-981 vào gần khu vực quần đảo Hoàng Sa, tàu chấp pháp của hai nước, có trang bị vũ khí hạng nặng, đã đối đầu nhau liên tục nhiều ngày, ngay trong vùng biển của Việt Nam.


Theo đánh giá của một số chuyên gia, động thái này nhằm dằn mặt đối với Việt Nam đang muốn “giãn Trung” và “cận Mỹ”; đồng thời đây cũng là cách Trung Quốc “được đằng chân lân đằng đầu”, làm tới để đòi thêm chủ quyền ngay tại vùng thềm lục địa của Việt Nam. Hai năm trước (2017 và 2018) Việt Nam đã “cài số lùi”, với 2019 này Bắc Kinh nghĩ Hà Nội không thể hành xử ngoại lệ.


Thông thường, có thể có những vấn đề về chính trị thượng tầng không thể công bố rộng rãi, nhưng những gì xẩy ra trong phần lãnh hải của mình thì người dân có quyền được thông tin từ chính nhà nước. “Điều gì khiến báo chí trong nước buộc phải im lặng với những diễn biến trong lãnh hải của Việt Nam?” Có nhà báo tự do đã đặt vấn đề như vậy.


Lý do đầu tiên, và có thể đấy là lý do bao trùm. Nội tình cả Trung Quốc lẫn Việt Nam hiện đều đang trong giai đoạn cần được làm ra vẻ ổn định, ít nhất là bề nổi. Ngoài cuộc thương chiến với Mỹ, Tập Cận Bình đang “đau đầu” về cuộc khủng hoảng tại Hồng Kông, còn Nguyễn Phú Trọng, bên cạnh lý do sức khoẻ, còn lo giải quyết vấn đề nội bộ đang hỗn chiến trong cuộc đấu đá quyền lực.


Lý do thứ hai, đối đầu giữa tàu hải cảnh Trung Quốc với tàu cảnh sát biển Việt Nam diễn ra trong bối cảnh có chuyến thăm Bắc Kinh của bà Chủ tịch Quốc hội Việt Nam. Theo nguồn tin có thẩm quyền, chính Trung Quốc đã gấp rút “mời” bà Ngân sang để “dàn xếp nội bộ” vụ tranh chấp mà không tiết lộ ra với bên ngoài, khiến các “lực lượng thù địch” có thể làm ảnh hưởng đến “đại cục” giữa hai đảng và hai nước.


Lý do thứ ba, hoàn toàn có thể đoán được, nếu cho đưa tin “thả dàn” tình hình căng thẳng kéo dài suốt cả mấy tuần lễ như vậy, rất có thể sẽ gây ra những làn sóng phản đối Trung Quốc mạnh mẽ ở Việt Nam, giống như hoặc thậm chí còn cao hơn hồi năm 2014, khi giàn khoan dầu HD-981 được cắm sâu trong khu vực quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam.
Lý do thứ tư, sự câm lặng đáng ngờ của báo chí trong nước không khỏi khiến dư luận đặt nghi vấn (tuy khả năng này không cao) là, Bộ Ngoại giao và Ban Tuyên giáo CSVN phải chờ “sự phối hợp” với Trung Quốc về mức độ lên tiếng về vụ đối đầu vừa qua tại bãi Tư Chính. Và đến khi phối hợp xong, báo chí nhà nước buộc phải “phục tùng” xem như vụ việc này chưa từng diễn ra.

Cho dù tất cả có thể chỉ là giả định, nhưng tại sao vốn đang cần yên ổn trong nội bộ mỗi nước và trong bang giao song phương mà Bắc Kinh lại “sắp đặt” ra một xi-căng-đan kiểu HD-981 như thế để làm phép thử với Hà Nội? Muốn trả lời câu hỏi này, cần nhìn lại cái não trạng “chủ nghĩa thực dân mới” kiểu Tàu (từ của chính Thủ tướng Malaysia Mahathir từng dùng).


Nhớ lại hồi tháng 7 năm 2014, phiên bản tiếng Anh từ tờ báo của ĐCSTQ Trung Quốc mô tả chuyến thăm Hà Nội của uỷ viên Quốc vụ viện Dương Khiết Trì sau vụ HD-981 như là món quà từ Trung Quốc, đem tới cho Việt Nam thêm cơ hội nữa để “tự kiềm chế mình trước khi quá muộn”. Về mục đích chuyến thăm Việt Nam lần ấy, Dương Khiết Trì còn cho biết đã thúc giục “đứa con hoang đàng trở về nhà”./.


Nguồn.NguyenHoang’s blog

KHÔNG CHỈ LÀ THẤT BẠI CỦA “CHÍNH SÁCH BA KHÔNG” .Chiến Thành

Tháng Bảy 18, 2019

Mãi cho đến tối 16/7/2019, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam mới nói gần nói xa (vì chẳng qua không dám nói thật!) về sự kiện nóng bỏng suốt mấy tuần qua ngoài bãi Tư Chính. Nhưng tuyên bố của bà Hằng không động chạm gì đến tàu thăm dò địa chấn Hải Dương-8 (Haiyang Dizhi-8), thậm chí hai tiếng “Trung Quốc” cũng không hề được bà nhắc tới.

Tàu thăm dò địa chấn của Trung Quốc ở ngoài khơi Việt Nam

Tệ hơn kịch bản HD-981

Trong khi đó, từ 3/7/2019, theo các hãng tin quốc tế, do tàu Hải Dương-8 tiến hành cái gọi là “thăm dò địa chấn” trong vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Việt Nam, nên các tàu có vũ trang của Việt Nam đã đối đầu với các tàu cùng loại của Trung Quốc trên “bồn trũng” Tư Chính – Vũng Mây.

Trong thời gian tàu hải cảnh Trung Quốc và tàu cảnh sát biển Việt Nam vờn nhau, báo chí chính thống của cả hai nước đều im hơi lặng tiếng. Đây là hiện tượng bất thường, vì bối cảnh bang giao Việt – Trung cũng như quan hệ Việt – Mỹ hiện nay có nhiều biến số khác các giai đoạn lịch sử trước đây.

Sự khác biệt quan trọng nhất, quan hệ Việt – Mỹ hiện được giới quan sát đánh giá là đang đứng trước khúc quanh mới. Nếu sức khoẻ cho phép, Tổng chủ Nguyễn Phú Trọng sẽ có chuyến thăm Washington vào mùa Thu này. Mùa thu 1945, Hồ Chí Minh đã đầu tư rất nhiều công sức để trở thành đồng minh của Hoa Kỳ, nhằm đẩy lùi cuộc chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất. Nhưng định mệnh đã không chiều lòng Cụ.

Mùa Thu này, liệu “hậu duệ” của Hồ Chí Minh có tạo dựng được một tư thế để “bẻ ghi chiến lược” khi mà Trung Quốc vốn đang tìm mọi cách hãm phanh Việt Nam trên vòng đua nước rút trở thành “đối tác chiến lược” của Mỹ? Để trả lời câu hỏi này nên mổ sẻ sâu hơn về động cơ “quấy rối” vừa rồi của Trung Quốc.

Vào lúc này, do mọi chuyện đang bị che đậy một cách đáng ngờ, nên chưa thể xác định là phản ứng của ban lãnh đạo Việt Nam đã đủ mạnh hay chưa, có tương tự như hồi năm 2014 hay không. Bởi theo đánh giá chung, Việt Nam dường như phản ứng dưới mức cần thiết, vì tự nhận thấy lần này không hẳn là bản dạo đầu của một vụ giàn khoan mới theo kiểu HD-981.

Tuy nhiên, theo một số chuyên gia quốc tế, nếu vị trí của HD-8 lần này thực sự được xác nhận ở phía tây đảo Trường Sa Lớn, thuộc quần đảo Trường Sa, thì đợt“quấy nhiễu” vừa rồi là hết sức nhậy cảm đối với Hà Nội. Trường Sa Lớn là đảo lớn nhất mà Việt Nam kiểm soát và cũng là đảo đông dân nhất trong các đảo của Việt Nam tại đây. Năm 2017 và 2018, Trung Quốc đã cáo buộc Việt Nam vi phạm tinh thần hiểu biết lẫn nhau giữa lãnh đạo hai nước.

Một đợt “lấn sân” mới

Những gì diễn ra xung quanh bãi Tư Chính trong những tuần đầu tháng 7 nếu được xác nhận, thì rõ ràng Trung Quốc đang chuẩn bị một đợt “lấn sân” mới, đòi hỏi chủ quyền nhiều hơn trên Biển Đông và buộc Việt Nam phải tiếp tục lùi bước. Trên thực tế, Việt Nam đã lùi trong hai năm 2017 và 2018 khi công ty Repsol (Tây Ban Nha) bị ép phải ngưng khoan thăm dò dầu khí ngay trong vùng thềm lục địa của Việt Nam.

Và bây giờ là mùa Thu 2019, thời điểm quan hệ Việt – Mỹ đang đứng trước thử thách. Trong khi hai bên đang rục rịch chuẩn bị nâng cấp quan hệ thì vừa qua tổng thống Trump, không phải ngẫu nhiên, đã nổi đoá một cách bất ngờ về vụ các công ty Việt Nam tiếp tay cho công ty Trung Quốc tuồn hàng sang Mỹ trong bối cảnh cuộc thương chiến Mỹ – Trung vào hồi cao trào.

Chưa hết! Nhiều câu hỏi được đặt ra là tại sao cũng vào thời điểm này, các công ty Mỹ làm ăn ở Việt Nam lại đua nhau phàn nàn về những thách thức họ gặp phải trong các hoạt động kinh doanh ở đây. Những thách thức ấy đâu có gì mới nhưng tại sao được trưng ra lúc này, bao gồm nạn tham nhũng, cơ sở luật pháp yếu kém, cũng như việc thực thi quyền sở hữu trí tuệ không nghiêm túc…

“Trăm dâu đổ đầu tằm”. Nếu bang giao Mỹ – Việt rồi đây có những bước thụt lùi đáng tiếc, thì trách nhiệm lịch sử thuộc về ai? Muốn làm rõ vấn đề này, ban lãnh đạo ĐCSVN nên cùng nhau làm một cuộc bứt phá về tư duy. Nếu vẫn mắc kẹt trong tư duy coi Mỹ là đối tượng tác chiến thì thật khó có thể thoát khỏi tình trạng “trở đi mắc núi, trở lại mắc sông” về chiến lược.

Đúng là Mỹ đang cần Việt Nam trong chiến lược xoay trục sang châu Á (IPS), nhưng nếu Hà Nội cứ “lửng lơ con cá vàng”, thậm chí để Bắc Kinh “lấn sân” một cách nguy hiểm thì không loại trừ Mỹ phải tính những nước cờ khác! Hãy cùng nhau hình dung kịch bản sau đây: Mỹ sẽ tuyên bố áp thuế nặng lên các hàng hóa của Việt Nam như đối với Trung Quốc.

Cùng với việc áp thuế, Mỹ cũng sẽ không bày tỏ thái độ gì trước những “quậy phá” tiếp theo của Trung Quốc trên Biển Đông theo kiểu “tằm ăn dâu”. Nếu tất cả những điều này xẩy đến cùng một lúc, thì đấy là thất bại nhãn tiền của “chính sách ba không”. Tương tự, nếu ASEAN cũng khoanh tay đứng nhìn mỗi khi Việt Nam bị bắt nạt và bị đe dọa thì rõ ràng ASEAN đã bị phân hoá theo đúng như kịch bản của Bắc Kinh.

Mà đấy cũng không chỉ là thất bại của “chính sách ba không”! Những kịch bản nói trên, nếu xẩy ra, nó còn phản ánh thế “ngõ cụt” về chiến lược của Việt Nam trong một giai đoạn đầy sóng gió trước mắt

Nguồn. RFA

XIN BÀ NGÂN KHUYÊN ĐẢNG ĐỪNG RÚT KINH NGHIỆM NỮA !!.Nguyễn Thị Hồng

Tháng Bảy 18, 2019

Phát biểu bế mạc phiên họp thứ 35 sáng 17/7/2019, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân cho biết sau 2,5 ngày làm việc, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã hoàn thành việc cho ý kiến về các nội dung quan trọng và quyết định một số nội dung theo thẩm quyền.

Sau khi tổng kết kỳ họp thứ 7, Chủ tịch Quốc hội nhấn mạnh có một số vấn đề cần rút kinh nghiệm cho các kỳ họp sau.

Nhưng bà thẳng thắn rằng kỳ họp nào cũng rút kinh nghiệm, rồi “cứ rút hoài”. Trong số các vấn đề chưa tốt, có cái chuyển biến nhưng chưa hẳn giải quyết được.

“Nên sợi dây dài nhất là sợi dây kinh nghiệm, rút hoài không hết, ai cũng rút, năm nào cũng rút, kỳ họp nào cũng rút kinh nghiệm mà vẫn còn”

YÊU CẦU CỦA DÂN ĐEN:

Dân đen chúng tôi yêu cầu Hoàng hậu áo dài của BCT/ĐCSVN xin thôi “rút kinh nghiệm” trong đảng càng sớm càng tốt. Trong quá khứ Hồ chí Minh rút kinh nghiệm năm 1956 thì 75.000 dân vô tội đã bị đảng giết chết và gần 1 triệu người dân miền Bắc XHCN đã bỏ quê hương vào miền nam để sinh sống.

Đến năm 1968, sau trận Mậu Thân đảng tổng kết và rút kinh nghiêm thì “111.306 bộ đội đã hy sinh và bị thương ở miền nam, hàng vạn dân vô tội miền nam đã chết trong lửa đạn chiến tranh do cs miền bắc gây ra”

Rồi năm 1975 sau khi tổng kết của cái gọi là bên thắng cuộc thì dân VN cả hai miền nam bắc đã mất đi 4 triêu người, và chủ tịch đảng csVN ông HCM được các nước trên thế giới vinh danh là một trong 13 tên đồ tể của thế kỷ 20.

Xem nguồn:
1. https://oddstuffmagazine.com/13-bloody-dictators-of-the-20t
2.http://www.thedailybeast.com/…/the-20th-century-s-deadliest…
3. http://list25.com/25-of-historys-deadliest-dictators/

Đến nay sau 44 năm thống nhất đất nớớc đảng cs của bà đã làm gì được cho dân tộc VN với con số nợ công là 3,2 triệu tỷ đồng, bình quân mỗi người dân gánh hơn 32 triệu đồng nợ công ??

Thưa bà,

Đảng của bà đã rút được gì? khi hàng chục ngàn công trình lớn nhỏ bị rút ruột? hàng trăm ngàn tỷ bị bốc hơi vì tham quan, hơn 400 loại thuế phí đã ra đời, vài sư đoàn dân oan xuất hiện…còn nhiều nửa mà chúng tôi không thể kể hết ra đây.

Vậy người dân đen chúng tôi hỏi bà Ngân: “Không biết chừng nào đảng của bà dừng rút “KN” để dân tôi được thanh thản và nhẹ nhàng hơn trong sinh hoạt hàng ngày??

Bà thừa biết, đất nước mình từ lâu đã bị đàn anh TQ của bà thôn tính từng phần từ khi thủ tướng Phạm văn Đồng ký công hàm bán nước năm 1958. Xem nguồn: https://www.rfa.org/…/legali-of-p-v-dong-note-0716201405255…

Từ trận chiến biên giới Việt Trung xảy ra năm 1979 đến khi có cuộc đàm phán tại Thành Đô năm 1990 và đảng bà đã từng ký các hiệp định phân địng đường ranh biên giới Việt Trung năm 1999 đã đưa đến việc nhượng một số đất, biển, đảo, thêm cho TQ trong đó có núi Lão Sơn, 11.000 km2 vùng biển trong vịnh Bắc Bộ, Ải Nam Quan, 1/2 thác Bản Giốc, Địa dang Pắc Bó của csVN, Đảo Gạc Ma..và rất nhiều khu vực khác trên lãnh thổ biên giới mà tới nay đảng cs vẩn còn giấu kín.

Người dân đen chúng tôi chỉ mong mỏi:

1. Sau khi bà đi gặp Tập cân Bình từ 8 đến 12/7/2019 về, xin bà và tập thể của bà trong BCH/TƯ/ĐCSVN ngừng “rút KN” không thì Bãi Tư Chính của tổ quốc VN lại chính thức lọt vào tay Bắc Kinh.

2. Dân đen tôi chỉ mong sao tập thể đảng ta “rút KN”càng nhanh càng tốt , vì nếu muốn rút thì nên rút những cái như:

*cái hèn trong tư duy của 5 triệu đảng viên đảng csVN,
*Rút bớt các đảng viên tham nhũng ra khỏi đảng,
* cái bán nước ra khỏi đảng
*Cái độc tài độc đảng trên chính trường VN

Một thứ quan trọng kháy nửa mà đảng của bà cần phải rút đó là rút ra khỏi quỉ đạo của TQ, tức thoát trung về mọi mặt. Để trả lại cho dân cuộc sống hạnh phúc và ấm no trong một chế độ hoàn toàn dân chủ tự do. Bà và đảng của bà nên rút hòn đá cản đường mà đảng của bà đã ngăn sông cấm chợ từ hơn 7 thập niên qua trên con đường thăng hoa để dân đen chúng tôi sớm hoà nhập được vảo t cộng đồng văn minh, tiến bộ thế giới.

Được vậy dân đen chúng tôi sẽ rất cảm ơn và sẽ thiết kế thêm cho bà một số áo dài hot nửa.

Hậu duệ VNCH Nguyễn thị Hồng 17.7.2019

LƯƠNG TRI CON NGƯỜI VÀ SỰ TỰ DIỄN BIẾN .Đỗ Ngà

Tháng Bảy 18, 2019

Để có những con người ngồi trong Quốc hội và Hội Đồng Nhân Dân gồm những đảng viên đảng cộng sản, thì nhân dân phải mất 3600 tỷ để đảng diễn vở kịch “Bầu Cử”- một vở kịch mà Đảng lên kịch bản trước đó với ctên gọi là “cơ cấu” hoặc “Quy hoạch nhân sự”. Kết quả của vở kịch 96% đảng viên ĐCS trong Quốc hội, hầu hết trong họ là quan chức các lớn trong chính quyền, và 4% là người không phải đảng viên ĐCS. Nói là không phải đảng viên, nhưng không có nghĩa họ là người của dân thật sự mà vẫn là người của đảng, nói lời ủng hộ cho Đảng. Trong Quốc hội, thật sự không biết chỗ nào giành cho tiếng nói nhân dân lọt vào nữa.

Mỗi một địa phương có một trưởng đoàn đại biểu quốc hội, người làm trưởng đoàn là người quyền lực nhất địa phương đó – tức bí thư tỉnh hoặc thành phố. Từ trong tổ chức, mọi người có thể thấy, trưởng đoàn đại biểu quốc hội là người nhận chỉ thị của Trung Ương Đảng về họp phổ biến cho thành viên đoàn, và những người này lên Quốc hội dựa theo những thứ đã triển khai trước đó mà giả vờ bàn rồi gật thôi. Để thêm mắm thêm muối cho Quốc hội này, họ cũng tạo ra những người nói lên ý kiến trái chiều. Bằng cách nào? Bằng cách, trưởng đoàn đại biểu Quốc hội chỉ thị cho một vài khuôn mặt quen thuộc đứng lên nói lời phản biện. Mục đích chỉ thị những kẻ phản diện trong Quốc hội này rất quan trọng: thứ nhất, nó tạo ra một vở kịch màu dân chủ để qua mặt nhân dân; thứ nhì nó xoa dịu lòng dân. Và vì thế, tuy vẫn lác đác có ý kiến trái chiều trong Quốc hội nhưng chắc chắn không bao giờ có chuyện những phản biện đó được Quốc hội thông qua.

Để chuẩn bị vở diễn, trước khi Quốc hội nhóm họp, thì ĐCS cho tổ chức Hội Nghị Trung Ương để triển khai ý đồ của Bộ Chính Trị. Sau đó những ông trưởng đoàn đại biểu về địa phương chỉ huy đoàn đại biểu Quốc hội của địa phương mình nói gì, và gật gì. Thế là các thành viên của đoàn đại biểu Quốc hội địa phương mang những thứ đã được quán triệt ấy đến Quốc hội diễn cho nhân dân xem.

Có một chuyện hết sức buồn cười ở chỗ, Hội Nghị Trung Ương là ngày họp lên kịch bản chỉ mất nhiều nhất là 6 ngày, thế nhưng kỳ họp Quốc hội thì thời gian diễn mất từ 20 ngày đến 30 ngày. Vì thế những chủ trương lên kịch bản ở Hội Nghị Trung Ương khi mang ra Quốc hội, những diễn viên này diễn chỉ chừng 6 ngày là xong, còn lại một thời gian rất dài họ không có kịch bản để diễn. Chính vì thế nên những diễn viên này mịa phịa ra chuyện tào lao để diễn hết sức hài hước.

Mỗi ngày cái Quốc hội như sân khấu kịch này tốn 1 tỷ đồng để bàn chuyện ruồi bu. Ở kỳ hóp Quốc hội vừa qua, khi hết kịch bản đám diễn viên ấy đã đem mông háng Ngọc Trinh ra bàn. Bàn hết chuyện mông háng Ngọc Trinh mà quỹ thời gian còn quá nhiều, thế là họ lại phịa ra cái “ngày của đàn ông” để mà bàn. Hết chuyện “ngày của đàn ông” thì cũng còn thời gian quá nhiều, thế là có anh diễn viên nào đấy lại phịa ra “phí chia tay” vv.. Nói chung, khi hết việc Đảng giao họ cố tình nói xàm cho hết thời gian dự trù, mà cứ mỗi ngày trôi qua như vậy họ đốt hết 1 tỷ đồng tiền thuế của dân. Nếu là người có lòng tự trọng, khi nhìn vào những trò hề vô bổ mà đốt tiền dân như thế này, ắt hẳn sẽ thấy phẫn nộ vì thì nó quá khốn nạn.

Mới đây Bà Nguyễn Thị Kim Ngân có thú nhận “Kỳ vừa rồi có phiên họp Quốc hội vắng tới 100 đại biểu” cho thấy, trong 465 đại biểu thì có người cũng thấy họ đã làm chuyện vô ích nên họ đã nghỉ không đi. Tôi cho rằng, những con người này có nhận thức khá hơn những con người đều đều vác mặc đến chỗ gọi là “Quốc hội” đó để diễn. Diễn những vỡ kịch vô bổ nhưng đốt hàng tỷ đồng tiền tiền tươi thóc thật của nhân dân, thì người có lương tri nào cũng thấy xấu hổ.

Thật ra, để đi họp Quốc hội rất sướng, mỗi đại biểu được cấp kinh phí, được lo chỗ ở vv.. nói chung được lo đến tận răng từ tiền thuế của dân. Vả lại ra Hà Nội họp Quốc hội, thì đó cũng là cơ hội để những diễn viên ấy được đi chơi, được tham quan đây đó ở Hà Nội. Thế nhưng kỳ họp vừa rồi lại có đến 100 người vắng mặt? Chính cái vắng mặt này đã cho thấy, đâu đó từ trong suy nghĩ, những con người này đang tránh né sự khốn nạn mà đảng đã dựng lê để lừa đảo nhân dân. Vắng họp, nhưng đó một tín hiệu cho tháy họ họ đang tự diễn biến chăng? Rất có thể họ tự diễn biến, không phải họ diễn biến bởi “thế lực thì địch” nào tác động, mà là họ tự diễn biến bởi trong họ còn sót lại chút lương tri của của con người đích thực.

Thực sự, chỉ cần có chút lương tri, con người CS sẽ tự diễn biến chứ chẳng phải cần đến thế lực nào tác động. Bởi vì, sống với CS là sống chung với giả dối và gian ác. Cho nên không cần chửi Cộng Sản, chỉ cần nói sự thật có cơ sở thì sẽ thúc đẩy tự diễn biến xảy ra trong ĐCS mà thôi. Khi tự diễn biến xảy ra, nòng súng và thanh gươm của ĐCS sẽ bị hoen rỉ và mục nát. Đó là một con đường đấu tranh lợi hại. Hãy kiên trì, đừng nóng vội.

– Đỗ Ngà –
http://www.donga.blog/…/luong-tri-con-nguoi-va-su-tu-dien-b…

TUYÊN BỐ MÀ NHƯ KHÔNG. Ls Luân Lê

Tháng Bảy 18, 2019

Đọc xong thông cáo và tuyên bố này của Bộ Ngoại giao tôi không hiểu sự kiện trên biển gần đây là thế nào: xảy ra ở đâu, với ai và vấn đề của nó là gì?

Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Lê Thị Thu Hằng

Chúng ta bảo vệ chủ quyền của quốc gia, vùng biển, đảo, thềm lục địa chẳng lẽ bằng những ngôn từ và những tuyên bố chung chung không có bất cứ thông tin cụ thể hay chính xác sự kiện đang tồn tại ở đây là gì!

Chức năng của tuyên bố đã bị làm cho trở nên gần như vô nghĩa, nó không tuyên bố với bất cứ chủ thể cụ thể nào và về sự kiện pháp lý (hay xung đột, tranh chấp) nào. Nó đã tuyên bố rằng nó là một tuyên bố không xác lập bất cứ vấn đề gì đối với các căng thẳng “gần đây” mà không thể biết nó ra sao.

Sự tuyên bố về chủ quyền, quyền chủ quyền, quyền tài phán của quốc gia phải rõ ràng về chủ thể, sự kiện và tuyên bố về hành động tương ứng của mình. Nếu không, nó không có bất cứ thông điệp hay giá trị nào, nó chỉ như những phát súng được nhắm mắt để bắn vô định lên trời trong khi kẻ cướp thì đang nghênh ngang cướp bóc trắng trợn cả gia sản ngay trước mắt.

Cuối cùng, tuyên bố của Việt Nam là gì, với ai và về sự kiện nào đã hoặc vẫn đang tiếp diễn ngay trên vùng thềm lục địa của Việt Nam?! Tôi không hiểu là làm sao lại đưa ra một tuyên bố chính thức như thế này, khi nó không giúp cho bất cứ ai tiếp nhận thông tin hiểu được điều mà nó muốn đề cập hay nhắc tới.

Bảo vệ chủ quyền đất nước trước các sự kiện nghiêm trọng bằng những tuyên bố như vậy?

https://nld.com.vn/thoi-su/nguoi-phat-ngon-len-tieng-ve-dien-bien-gan-day-o-bien-dong-2019071616030967.htm?fbclid=IwAR0kRixtDmozhVophAm4r_b4ykjWCR2ZTj6p0c0EWWGVnTz3TAR_L5u0zw0

Ở ĐÂU ? .Kim Chi Ton

Tháng Bảy 17, 2019

Ở đâu ngư dân nhận cờ
Ra khơi đánh bắt giữ bờ biển quê ?
Ở đâu mưa lũ tràn về
Đem lu ra hứng , ê hê nghị bàn ?

Ở đâu ông chủ gian nan
Còn thằng đầy tớ làm quan trị vì ?
Ở đâu đất nước lâm nguy
Chủ soái hý hửng ra đi phụng thù ?

Ở đâu lãnh soái toàn ngu
Mua bằng mua chức tù mù lối đi ?
Ở đâu dấu ấn còn ghi
Đuổi quân cướp nước , giờ thì 
thoái lui ?

Ở đâu có mắt như đui
Giặc vào dạo bước chơi vui mặc lòng ?
Ở đâu rối như bòng bong
Nếu không cảnh giác vào tròng như chơi ?

Ở đâu người bị thiệt thòi
Vì lòng yêu nước nói lời dựng xây ? 
Ở đâu ? Chính ở nơi đây
Quê hương ta đó vơi đầy đau thương ! 😦

TPHCM CỐ LỜ TỘI PHẠM CỦA LÊ TẤN HÙNG, NHƯNG LƯỚI TRỜI TUY THƯA – KHÓ LỌT! .Mai Bá Kiếm

Tháng Bảy 17, 2019

Lê Tấn Hùng, em ruột Lê Thanh Hải, bị bắt ngày 6/7/2019. Ảnh: Website Bộ Công an

“HOÀNG GIA” LÊ THANH HẢI:
Ngày 17/10/2015, Đại hội ĐB Đảng bộ TPHCM lần thứ 10 không bầu chức danh Bi thư Thành ủy, và Bộ Chính trị phân công Lê Thanh Hải “chỉ đạo” Thành ủy.Ngay sau đó, BCH Đảng bộ khóa 10 bầu Võ Văn Thưởng làm phó bí thư thường trực “điều hành hoạt động” của Thành ủy.Ngày 5/2/2016, Bộ Chính trị phân công Đinh La Thăng vào làm Bí thư Thành ủy, điều Võ Văn Thưởng ra Trung ương phân công làm TB Tuyên giáo, Lê Thanh Hải đã hả họng khóc như mưa! Điềm xấu!Bấy giờ, vợ Lê Thanh Hải là PGS. TS Trương Thị Hiền (Nguyên Giám đốc Học viện Cán bộ TPHCM) đã về hưu (từ 1/1/2015).


Còn hai thân thuộc mà Lê Thanh Hải phải cưu mang là “bào đệ” Lê Tấn Hùng (Bí thư đảng ủy, Tổng giám đốc TCT Nông nghiệp Sài Gòn – SAGRI) và “thái tử” Lê Trương Hải Hiếu (Chủ tịch Q.12).


Trước thế lực của nhóm lợi ích của Lê Thanh Hải để lại, Bí thư “được phân công” Đinh La Thăng “biết phải thỏa hiệp”, nên đề xuất BBT TƯ chỉ định “thái tử” Lê Trương Hải Hiếu “tham gia” BCH ĐB TPHCM khóa 10.
Ngày 25/5/2016, nhân dân vô cùng thất vọng, khi Đinh La Thăng trao QĐ chỉ định Hiếu làm Thành ủy viên “ngang hông”!Nhưng từ đây, có nhiều đơn tố cáo 3 Hờ: Hiền, Hùng, Hiếu với nhiều sai phạm cụ thể.
ĐIÊM KHÔNG LÀNH:
Song song với việc các đệ ruột của Lê Thanh Hải bị bắt (Nguyễn Hũu Tín, Nguyễn Thành Tài, Đào Anh Kiệt…), “Hoàng tộc” Lê Thanh Hải cũng bị “văng miểng” nhẹ.Tháng 5/2018, BTV Quận ủy Quận 12 đã quyết định kỷ luật “thái tử” Lê Trương Hải Hiếu bằng hình thức khiển trách, vì quan hệ tình cảm với một phụ nữ và có con chung, nhưng chậm báo cáo với tổ chức.
Tháng 10/2018, Kết luận thanh tra TPHCM khẳng định Tư vấn quản lý dự án có dấu hiệu ‘thông đồng’ với Tư vấn đấu thầu trong việc triển khai xây dựng gói thầu hàng trăm tỷ tại Học viện Cán bộ TP.HCM, mà viện trưởng là Trương Thị Hiền, vợ Lê Thanh Hải.
Ngảy 23/3/2017, Thanh tra TPHCM đã quyết định “thanh tra toàn diện” SAGRI của “bào đệ” Lê Tấn Hùng.THANH TRA TP GIƠ CAO, UBND TP ĐÁNH KHẼ.Từng là Chỉ huy phó rồi trưởng LL TNXP (2004-2014), nên khi về làm TGĐ SAGRI, Lê Tấn Hùng đã ưu ái “cứu bồ” các công ty của LL TNXP:
1/ Lê Tấn Hùng tự ý bỏ 97,8 tỷ đồng mua công ty ADECO của Công ty CP TNXP khi UBND TP chưa chấp thuận.2/ Lê Tấn Hùng ký HĐ khống với Công ty CP Du lịch TNXP trị giá 4,97 tỷ đồng, (và ký HĐ khống với Cty TM DV Hòa Bình Quốc tế trị giá 8,736 tỷ đồng)Ngày 19/10/2017, Thanh tra TP kết luận Lê Tấn Hùng và bà Nguyễn Thị Thúy (kế toán trưởng) là ký và chi khống 13,346 tỷ đồng cho cán bộ, người lao động đi học tập nước ngoài theo 2 HĐ kể trên.Ngoài ra, Thanh tra TP còn kết luận Lê Tấn Hùng đã chi 5,2 tỷ đồng để may đồng phục cho CBCNV, nhưng không có danh sách phát đồng phục và người ký tên nhận đồng phục.Vậy mà, tháng 3/2018, UBND TP chỉ ra QĐ “khiển trách” Lê Tấn Hùng.
Trong khi, Tổng kiểm toán Nhà nước Hồ Đức Phớc đã thông báo kết quả kiểm toán báo cáo tài chính, các hoạt động liên quan đến quản lý, sử dụng vốn, tài sản nhà nước năm 2017 tại SAGRI, tiếp tục chỉ ra nhiều sai phạm khác liên quan đến Lê Tấn Hùng.
Sau đó, Thanh tra TPHCM phải thanh tra lần hai đối với SAGRI, và trước khi ra Kết luận 05/LT-TTTP-P7 ngày 21/2/2019, PCT UBND Lê Thanh Liêm đã lật đật kỷ luật Lê Tấn Hùng bằng hình thức “cảnh cáo”, cho có vẻ “mạnh tay”.Đến ngày 19/6/2019, Chủ tịch UBND TP Nguyễn Thành Phong ký quyết định kỷ luật cách chức Tổng giám đốc SAGRI Lê Tấn Hùng.
Sáng 29/6/2019, tham luận tại hội thảo khoa học do Thành ủy TPHCM tổ chức, Lê Thanh Hải cho rằng vẫn còn một bộ phận cán bộ,v đảng viên dao động về phẩm chất chính trị, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, suy thoái, sa sút về phẩm chất đạo đức.
Và đúng quy trình ngày 6/7/2019, Bộ Công an vào bắt Lê Tấn Hùng và di lý máy bay ra Hà Nội… đó! Niềm tin yêu hy vọng của củi to, hôm nay và mai sau!
Nguồn.https://www.facebook.com/bakiem.mai/posts/1120339434824592

SỰ NGUỴ BIỆN CỦA ÔNG HOÀNG HẢI VÂN .Trung Bảo

Tháng Bảy 17, 2019

Trong bài viết của Hoàng Hải Vân về sự kiện ở bãi Tư Chính, có nhiều lỗi nguỵ biện, do đó đã khiến ông ấy viết ra những điều đi ngược với các nguyên tắc của nghề báo.


Ngay trong khổ đầu tiên, ông Sánh khẳng định “nhiều chiến binh mạng dùng bàn phím định xông ra bãi Tư Chính cứu nước”. Đây là lối viết xách mé thiếu sự lương thiện và “dán nhãn” cho những người đang lên tiếng trên mạng về sự kiện Tư Chính nhằm tạo ra ấn tượng họ chỉ là những người chỉ “cào bàn phím” – như cách nói quen thuộc của các dư luận viên, chứ không trả lời được những điều mà người ta đưa ra.


Lối viết này là sự tấn công cá nhân, loại nguỵ biện thấp kém nhất trong các loại nguỵ biện. Ông Sánh, trong các bài viết của mình, thường dẫn các tư tưởng triết học Đông – Tây kim cổ, lại dùng ngay cách nguỵ biện thấp kém này ngay trong phần mở đầu bài viết. Cho thấy ông ta chỉ dùng chữ nghĩa để loè bịp thiên hạ chứ những tư tưởng triết học cao đẹp này không thấm được vào ông ấy.


Trong phần tiếp theo, ông khẳng định tàu thăm dò Trung Quốc đang thăm dò dầu khí trong thềm lục địa của Việt Nam. Ông cũng dẫn luật Biển về Vùng Đặc quyền Kinh tế (Exclusive Economic Zone – EEZ). Từ đó, ông cho rằng việc thăm dò dầu khí của tàu Trung Quốc đã bị “ta giám sát” và sự giám sát ấy là “chuyện quân sự báo chí cần gì phải biết”.
Đây chính là lối nguỵ biện kết luận ẩu thường thấy ở những dư luận viên có chút đầu óc, ông khá hơn ở đoạn này, dùng để bịp thiên hạ sau khi tung ra một mớ xà bần kiến thức góp nhặt.


Đúng là theo luật Biển, tàu bè được phép đi qua lại trong EEZ nhưng ông ta đã khẳng định, tàu Trung Quốc đến để thăm dò dầu khí. Do đó, việc giám sát – can thiệp đối với những xâm phạm vào EEZ của Việt Nam thì bất kỳ người dân nào cũng có quyền được biết. Không ai đòi hỏi báo chí phải đưa tin kế hoạch tác chiến, trực chiến, hay biện pháp can thiệp cụ thể. Đó là những bí mật quân sự mà luật đã nghiêm cấm báo chí thông tin.


Đưa tin có sự xâm phạm của tàu Trung Quốc đối với EEZ của Việt Nam và hoạt động can thiệp của lực lượng chấp pháp Việt Nam là điều nhà báo nào cũng phải thực hiện. Từ chối điều đó là từ chối trách nhiệm đưa tin của nhà báo. Cố dùng sự nguỵ biện để lu lấp việc ấy rồi kết luận ẩu “báo chí cần gì phải biết” là tự nhận vai trò của một tuyên truyền viên.


Ông Sánh công khai hạ nhục những chiến sĩ Cảnh sát biển Việt Nam khi gọi họ là “mạ thủ” tức bọn chuyên đi chưởi bới tục tằn để trêu tức đối phương. Những cảnh sát biển Việt Nam đang căng mình đối đầu với lực lượng mạnh hơn, đối diện với sinh tử để bảo vệ vùng đặc quyền kinh tế của tổ quốc. Họ tuyệt đối không phải là lực lượng thấp hèn chỉ đi chửi bới nhục mạ. Họ, danh nghĩa là lực lượng bán quân sự nhưng ai cũng biết được biên chế như một binh chủng thuộc quân chủng Hải quân, có lực lượng, khí tài và phương án tác chiến với nhiệm vụ bảo vệ biển đảo của tổ quốc.
Tuyệt đối không thể có chuyện “mở quần vạch cu đuổi đám cóc nhái” hay “vung ‘cac’ vung ‘lon’ lên tàu chúng nó” như cách ông Sánh hạ nhục họ. Nếu có, làm sao những máy quay trên tàu Trung Quốc lại chịu bỏ qua mà không mang ra bêu rếu quân đội Việt Nam trước thế giới? Đây là một sự vu khống trắng trợn của ông Sánh với quân đội Việt Nam.
Ông Sánh nhiều lần khoe từng là lính nhưng với khổ cuối trong bài viết của ông, tôi đề nghị Bộ Tư lệnh Cảnh sát biển có ý kiến chính thức về điều xằng bậy mà ông ta cố ý gán ghép. Không cần là luật sư, tôi cũng nhận ra dấu hiệu vi phạm điều 258 Bộ luật Hình Sự trong bài viết của ông Sánh, “lợi dụng quyền tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích của tổ chức và cá nhân”, ở đây cụ thể là danh tiếng – uy tín của lực lượng Cảnh sát biển, là danh dự quân nhân của những chiến sĩ Cảnh sát biển đang chiến đấu bảo vệ biển đảo.
Ông Sánh tuyệt đối không còn là nhà báo. Không phải bởi ông đã bị rút thẻ nhà báo. Một nhà báo không được công nhận bởi cái thẻ do nhà nước cấp. Một nhà báo được công nhận bởi bài viết và bị phủ nhận cũng bởi bài viết.
Trung Bảo
#hoanghaivan#boibut#tuchinh#duluanviengierach
Ps: Chắc chắn ông Sánh sẽ block tôi sau bài viết này. Điều đó chẳng có ý nghĩa gì vì tôi đã unfriend ông ta từ lâu khi thấy vào likes bài viết vu khống cá nhân tôi của thằng Thổ Tả vô học. Chẳng hề gì, dù ông Sánh là người đã phỏng vấn và nhận tôi về báo Thanh Niên làm phóng viên 13 năm về trước.
Nguồn.https://www.facebook.com/trung.bao/posts/10214406226125135?notif_id=1563301794869088&notif_t=notify_me

ỐI GIỜI TƯỚNG ƠI?. Nguyễn Hữu Thao

Tháng Bảy 17, 2019

Năm ngoái, ông tướng khác
Muốn tĩnh điện kéo về
Đám mây Fê tê bốc
Thế giới đã rợn ghê.

Và nay, tầm cỡ quá
Ông tướng Nguyễn Mạnh Hùng
Muốn Việt Nam chúng ta
Lên đỉnh cao cuối cùng!

“Ta làm mạng xã hội
Facebook, Google…”
Đếch thèm chơi với Mỹ
Với loài người…hê hê?

Tôi nghe, rởn gai ốc
Lạnh buốt cả sống lưng
Sợ họ đưa nước Việt
Bay lên giữa không trung!

Sẽ vượt Nga, Anh, Mỹ
Cả Nhật, Israel…
Dễ ợt như ấy ấy
Và mút một que kem?

…Vâng, thưa với ông tướng
Xin đừng mơ linh tinh
Khi mà trí tuệ ta
Chưa làm nổi vít, đinh?

Khi một đoạn đường sắt
Trên cao mười ba cây
Mà chưa xong, mười năm
Nhoe nhoét, dính vũng lầy!

Khi mà đường cao tốc
Xuyên Việt ta bó tay
Đang phải cầu cứu Tàu
Tướng ơi, nổ gì đây..?