Author Archive

MỘT HỆ THỐNG BỆNH HOẠN Tác giả: Matthias Naß Dịch giả: Nguyễn Văn Vui…

Tháng Ba 28, 2020

25-3-2020

Trước đó Trung Quốc đã gây ra tình trạng loạn xà ngầu khủng khiếp. Nay thì chế độ đó tự cho mình là kẻ chiến thắng. Dễ vậy sao!

Công nhân Vũ Hán giữ khoảng cách 2m khi nghỉ trưa ăn uống. © Getty Images

Vụ việc là thế này: Lịch sử bị giả mạo ngay khi nó được viết. Trước sự chứng kiến của chúng ta. Chúng ta được báo tin rằng, Trung Quốc gần như đã đánh bại virus trong nước họ, nay thì họ bay ra giúp đỡ thế giới. Đặc biệt là các quốc gia phương Tây, nơi các chính phủ không làm gì cho ra hồn cả – quá bất tài, quá hỗn độn. “Nếu mô hình của Trung Quốc được thông qua sớm hơn, thì các dịch bệnh đều đã có thể kiểm soát được trên toàn thế giới rồi”. Thời báo Hoàn cầu, tờ lá cải tuyên truyền của lãnh đạo Trung Quốc ở nước ngoài, đã trích dẫn như vậy từ lời của một nhà kinh tế vào sáng thứ Hai.

Mô hình Trung Quốc?

“Mô hình Trung Quốc” sẽ cứu rỗi tất cả chúng ta. Người ta phải nghẹn họng một chốc trước sự vô liêm sỉ quá độ của câu nói đó. Hồi giữa tháng 11, khi con virus mới xuất hiện lần đầu ở Vũ Hán, miền trung của Trung Quốc, thì mọi thông tin về mối hiểm họa đã bị ngó lơ, các bằng chứng bị xóa bỏ, các bác sĩ cảnh báo bị đe dọa và các phòng thí nghiệm bị đóng cửa. Công chúng không biết một tí gì cả.

Rồi đột nhiên vào ngày 23 tháng 1, Vũ Hán – và vài hôm sau, toàn bộ tỉnh Hồ Bắc – đã bị phong tỏa. Bỗng chốc, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Tàu điện ngầm, xe lửa, xe buýt, xe cộ – dừng đứng cả mà không một lời báo trước. Mỗi gia đình chỉ được phép cử một người ra khỏi nhà để đi mua sắm. Cảnh sát và ủy ban khu phố kiểm tra mọi ngỏ ngách. Công nghệ giám sát đã được sử dụng tại các thành phố khác ở Trung Quốc. Bất cứ ai không chìa ra được mã QR màu xanh lá cây (“không có Virus”) trên điện thoại di động của họ tại các chốt kiểm tra, đều không được phép vượt qua.


Giới lãnh đạo Trung Quốc hiện thấy tự đủ mạnh để tính sổ với Mỹ

Việc số ca nhiễm ở Trung Quốc không còn gia tăng nữa là rất tốt, là một cái thở phào nhẹ nhõm mọi người. Nhưng đó không phải là lý do để chúng ta bắt chước cái “mô hình Trung Quốc“. Hoặc là lý do để chúng ta ăn mừng cái hệ thống độc đảng hung bạo, sẵn sàng nổ súng khi có chuyện.

Các nền dân chủ cũng có thể hành động rất nhanh và rất dứt khoát, vì tự do và kỷ luật không bắt buộc là phải đối chọi với nhau. Điều này được chứng minh bởi Hàn Quốc và Đài Loan, họ đang chống lại virus thật hiệu quả và tuyệt vời. Cả hai quốc gia đã từng là chế độ độc tài, ngày nay họ chính là những nền dân chủ sống động.


Còn người châu Âu? Họ vui mừng rằng Trung Quốc hiện đang trợ giúp cho họ và họ biết ơn chuyện đó. Nhưng họ không nên ngây thơ. Khi chủ tịch đảng và nhà nước Tập Cận Bình nói chuyện điện thoại với Thủ tướng Ý Giuseppe Conte và hồ hởi nói về một “Con đường tơ lụa cho sức khỏe” mới, thì ông ta đang làm chính trị.

Thật đáng phiền trong những ngày tháng đầy tình tương trợ và liên đới này mà nền ngoại giao lại cứ rơi vào những thói quen xấu xí của nó. Giữa cơn đại dịch, hai cường quốc là Trung Quốc và Mỹ vẫn đâm chĩa một cách độc địa lẫn nhau. Từ Bắc Kinh người phát ngôn của Bộ Ngoại giao thông báo rằng loại Virus này không xuất phát từ Trung Quốc, mà lính Mỹ đã mang nó đến Vũ Hán vào tháng 10 trong các cuộc thi đấu thể thao. Từ Washington Thượng nghị sĩ đảng Cộng hòa Tom Cotton, một người thân cận của Trump, tuyên bố: “Trung Quốc đã thả dịch bệnh này ra toàn thế giới và Trung Quốc phải chịu trách nhiệm cho việc này“. Chính Trump cũng khuấy động sự phẫn nộ. Ông đã tự tay gạch bỏ từ “Coranavirus” trong bài phát biểu của mình và thay thế nó bằng từ “China Virus”.

Sau chiến thắng trong “cuộc chiến nhân dân” chống lại con virus, giới lãnh đạo Trung Quốc thấy mình đang sung sức, đủ để tính sổ với báo chí Mỹ. Trong chỉ vài ngày, hơn một chục phóng viên của New York Times, Washington Post và Wall Street Journal phải rời Trung Quốc.

Chính những tờ báo này đã tường thuật thật kỹ lưỡng và thật hay về sự tham nhũng trong giới lãnh đạo đảng, về cuộc đàn áp các luật sư nhân quyền, các trại giam ở Tân Cương – và về sự bùng phát của virus corona. Không có họ và một vài phương tiện truyền thông khác cùng đẳng cấp với họ, chúng ta sẽ không thể biết tường tận bộ mặt thật của Trung Quốc. Tìm cách bịt miệng họ không thể được giải thích bằng việc chính quyền Trump yêu cầu truyền thông nhà nước Trung Quốc giảm số lượng nhân viên tại Hoa Kỳ từ 160 xuống còn 100.

Bằng kiến ​​thức và tự do tư tưởng

Giới lãnh đạo Trung Quốc luôn kiểm duyệt các phương tiện truyền thông của chính họ. Nhưng bây giờ họ lại đang can thiệp ồ ạt vào tự do thông tin bên ngoài biên giới của họ. Thật là quá lố bịch. Và cực kỳ nguy hiểm. Không chỉ trong cuộc chiến chống lại virus. Chúng ta chỉ có thể bảo vệ một xã hội cởi mở bằng kiến ​​thức và tự do tư tưởng. Trước tà khí của một nền độc đoán cám dỗ thì không có biện pháp bảo vệ nào tốt hơn cả.

Nguồn.https://www.zeit.de/…/china-coronavirus-aussenpolitik-meinu…

……….

HẾT THUỐC CHỮA. Đỗ Ngà

Tháng Ba 28, 2020

Nếu tôi nuôi một con bò dùng làm sức kéo thì nhiệm vụ của tôi là nuôi nó ăn để nó tồn tại để tôi khai thác sức kéo. Về bản chất thì con bò thuộc sở hữu của tôi, nó không có quyền từ chối ra đồng bất kỳ lúc nào tôi cần. Nếu tôi muốn một con người làm việc cho tôi, người đó có quyền đòi hỏi mức lương và quyền lợi trước khi họ quyết định. Về bản chất là, giữa tôi và người lao động là mối quan hệ mua bán. Người lao động có quyền của họ, quyền quyết định nên bán sức lao động cho tôi hay không?!

Nói đến hợp tác xã thì người Việt hay nghĩ ngay đến mô hình kinh tế tập trung đặc trưng của chế độ CS thuần chủng thời trước “đổi mới” 1986. Và nay, mô hình doanh nghiệp kiểu hợp tác xã vẫn còn tồn tại trong nền kinh tế đa thành phần hiện nay. Thế nhưng mấy ai biết bản chất của “hợp tác xã” hôm nay nó hoàn toàn khác với mô hình “hợp tác xã” của những ngày trước “đổi mới” năm 1986? 2 loại hợp tác xã hoàn toàn khác nhau xin chớ nhầm lẫn.

Thực ra “hợp tác xã” nói đơn giản nó là “góp vốn làm ăn chung” mà thôi. Mô hình này xuất phát từ thời con người sống thành từng bộ lạc chứ không phải đến thời Cộng Sản mới có. Thế rồi qua năm tháng mô hình này phát triển dần như hôm nay. Ngày nay, hợp tác xã thực ra nó là người mẹ đẻ ra mô hình công ty cổ phần. Về cơ bản, hợp tác xã và công ty cổ phần mang DNA giống nhau. Sự khác nhau cơ bản là ở công ty cổ phần được phát hành cổ phiếu, và vốn mỗi người góp được tính dựa trên số cổ phiếu mà mỗi người người nắm giữ mà thôi. Người góp vốn trong hợp tác xã được gọi là xã viên, người góp vốn trong công ty cổ phần gọi là cổ đông. Thực ra giữa xã viên và cổ đông không khác nhau mấy, chỉ khác nhau ở tên gọi. Như vậy rõ ràng, tựa như cổ đông thì người xã viên trong hợp tác xã có tư cách như người chủ chứ không phải là như người làm thuê hay nô lệ. Xã viên làm chủ doanh nghiệp nên về bản chất, hợp tác xã là một loại hình kinh tế tư nhân như loại hình công ty cổ phần mà thôi.

Lại nói về “hợp tác xã” của Cộng Sản thuần chủng, thì bản chất nó khác hoàn toàn hợp tác xã đúng nghĩa như ngày nay. Hợp tác xã thời bao cấp chỉ là cách mượn tên thôi chứ họ không hề vay mượn bản chất. Vì sao? Vì như mô hình hợp tác xã thời đó, thì cơ bản là nhà nước sở hữu toàn bộ tư liệu sản xuất. Mà tư liệu sản xuất là gì? Đó là tất tần tật những gì có thể làm ra sản phẩm bao gồm như: nguyên liệu, lực lượng lao động, công cụ lao động, vốn, tài nguyên thiên nhiên vv.. Mà như ta biết, lực lượng lao động chính là con người. Trong mô hình hợp tác xã kiểu này thì nhà nước sở hữu luôn con người tựa như họ sở hữu con trâu hay con bò và nuôi nó để cung cấp sức kéo vậy. Như vậy loại “hợp tác xã” này chỉ là hợp tác xã trá hình. Bản chất của nó là loại kinh tế tập trung với nhà nước làm chủ nô và xã viên hoàn toàn không có bất kỳ một quyền sở hữu nào trong hợp tác xã đó cả. Nó không phải là loại hình kinh tế tư nhân như hợp tác xã đúng nghĩa.

Nếu hôm nay bạn đi làm việc cho một hợp tác xã, thì bạn hoàn toàn có quyền ngã giá với đại điện hợp tác xã đó để đi đến hợp đồng mua bán sức lao động (tức hợp đồng lao động) thì trước đây không phải vậy. Trước đây người dân không có quyền lựa chọn mà bạn bị bắt buộc phải làm. Vì sức lao động của bạn thuộc sở hữu của chủ (tức nhà nước) nên bạn không có quyền ngã giá với phía sử dụng lao động. Bạn phải bị bắt đi làm vô điều kiện, mặc dù bạn được họ tặng cho mỹ từ “xã viên”. Như vậy là xã viên trong thời Cộng Sản Thuần chủng trước đây khác hoàn toàn với xã viên hiện nay. Lúc trước xã viên là nô lệ, ngày nay xã viên là ông chủ.

Còn nhớ thời đó, cứ vào mỗi lúc đầu buổi sáng hoặc buổi chiều, thì hợp tác xã cho người đánh kẻng vang khắp các xóm làng tựa nhu như thứ tín hiệu tập trung súc vật vậy. Và mỗi khi nghe kẻng, các “xã viên” phải hối hả vác cuốc vác xẻng ra đồng như là những tù nhân bị buộc lao động khổ sai. Tất cả mọi thành phẩm của sức lao động của xã viên được đưa về kho của nhà nước như là một dạng trưng thu, xã viên được nuôi ăn bằng hình thức phát tem phiếu, mục đích là làm sao để xã viên tồn tại được trong điều kiện tối thiểu để cung cấp sức lao động cho hợp tác xã. Đó không phải là trả tiền mua sức lao động mà nó là một hình thức nuôi trâu nuôi ngựa để khai thác sức kéo mà thôi. Chỉ khác là xã viên biết nhận tem phiếu để đổi lấy thực phẩm chứ không đợi chủ mang cỏ đến vứt vào máng. Như vậy nói thẳng ra, mô hình hợp tác xã trong chế độ Cộng Sản thuần chủng về bản chất nó là một chế độ nuôi nhốt nô lệ để sử dụng họ như súc vật. Thời đó Cộng Sản lấy từ “hợp tác xã” chỉ mục đích là để che đậy bản chất này thôi chứ nó không phải là hợp tác xã đúng nghĩa, xin mọi người chớ nhầm.

Được biết, ngày 27/03/2020 trên báo Thanh Niên cáo bài viết “Bộ Chính trị: Phát triển kinh tế tập thể, hợp tác xã là xu thế tất yếu”. Trong nội dung bài viết có nói về chủ trương của Bộ Chính Trị về việc biến Việt Nam thành một đất nước chủ yếu dựa vào mô hình “hợp tác xã” trong tương lai. Việc làm được xem như là một lộ trình Định Hướng Xã Hội Chủ Nghĩa. Nhưng câu hỏi đặt ra là, ý của Bộ Chính Trị là loại hợp tác xã nào? Hợp tác xã đúng nghĩa hay hợp tác xã trá hình như trước đây ĐCS từng áp dụng? Vì như ta thấy ở tựa bài, họ nói đến “kinh tế tập thể” nên ta có thể hiểu đó là loại hợp tác xã trá hình kiểu thời bao cấp.

Thế nhưng khi đọc vào bài viết, chúng ta thấy họ lại đề cập đến mô hình hợp tác xã trong thời kì kinh tế đa thành phần hiện nay. Mà như đã phân tích trên, mô hình hợp tác xã hiện nay là loại kinh tế tư nhân với xã viên làm chủ không phải là loại hợp tác xã trá hình với xã viên làm nô lệ như trước đây. Sự giống nhau tên gọi đã làm Bộ Chính Trị nhầm lẫn luôn bản chất. Điều này cho thấy Bộ Chính Trị chỉ thấy từ “hợp tác xã” là vơ ngay là chúng giống nhau tất. Từ đây chúng ta có thể thấy Bộ Chính Trị hoặc không nghiên cứu hoặc dốt quá nghiên cứu không ra. Với bản chất như vậy thì thử hỏi năng lực ở đâu mà họ có thể đưa đất nước đến với tiến bộ? Thật bất hạnh thay cho số phận của một đất nước!

-Đỗ Ngà-

“ĐI NỬA VÒNG TRÁI ĐẤT KHI VỀ MÀ VẪN CÒN NGU”! .Vũ Mạnh Hùng.

Tháng Ba 28, 2020
Hình ảnh lính canh nhà tôi có liên quan đến nội dung câu chuyện của bài viết.

Đó là tiêu đề câu chuyện của ông bạn già hàng phố. Ông nói, đó câu “chửi” tôi của bố tôi lúc còn sống (cụ mất năm 2004), nó liên quan đến câu chuyện mà tôi chôn chặt trong lòng mấy chục năm nay không biết nói với ai. Nay tôi mới chia sẽ với ông để ông hiểu tôi.

Đại thể câu chuyện như thế này : Sau tám năm được học tập và lao động ở nước ngoài, tôi đã được tới và từng sống ở các nước văn minh. Khi tôi về nước tôi có một nguyện vọng đóng góp sức mình vào việc xây dựng quê hương đất nước, tôi đã từng làm chủ một số công trình xây dựng … Để đạt được ước mơ làm những việc “ích nước, lợi nhà” của mình, tôi nói với bố tôi con sẽ phấn đấu vào đảng.

Hình ảnh lính canh nhà tôi có liên quan đến nội dung câu chuyện của bài viết.

Cụ làm ngay một câu : Con hiểu đảng thế nào, đảng là ai, đảng nói và đảng làm ra sao …nhân dân VN có phải đang là con chuột bạch cho đảng thí nghiệm cái mô hình XHCN không, …cái mô hình mà những quyền cơ bản của con người, thậm chí cả quyền tự do đi lai, quyền được sống khi trái ý đảng, đảng cũng tước đoạt một cách vô pháp . .. đảng áp đặt cái gì thì phải chịu cái đó. Rồi cụ quay ra nói chuyện về gia đình, cụ nói : Con thấy không từ nhỏ đến lớn con sinh ra và lớn lên trong ngôi nhà này rồi cho đến giờ, con có thấy bố áp đặt chuyện gì nó thuộc quyền của bất cứ ai trong gia đình không. Bố làm nghề thầy giáo, bố có bắt các con phải theo nghề bố không, làm nghề gì là quyền lựa chọn của các con … : bố vào đảng bố có bắt các con phải theo bố vào đảng không…

Nói xong bố tôi lật chiều lên, lấy một cái hộp mở ra, rồi cầm cái thẻ đảng dơ cho tôi xem và bảo mày tưởng bố không vào đảng à! Tiếp theo bố tôi vốc một vốc huân huy chương các loại trong hộp ra cho tôi xem, nhiều lắm … cả cái phiếu vải 5m thời bao cấp vẫn còn. Cụ nói, đấy huân huy chương để làm gì, có phiếu đấy nhưng có vải đâu mà mua với cấp. Mày thấy chưa, tìm hiểu về đảng đi, đảng cai trị cái XH này thế nào, hành xử với người dân thế nào … “đi nửa vòng trái đất về mà vẫn còn ngu, đã từng sống và đi qua các nước văn minh rồi mà vẫn không hiểu được giá trị con người, quyền con người ở đó người ta tôn trọng như thế nào, XH người ta như thế nào, nhà nước hành xử với dân thế nào, người dân được chọn ra người đại biểu, người lãnh đao của người ta như thế nào …”. Ở VN dưới sự lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối” của một đảng, một mình đảng, một sân một chợ …làm gì có cơ chế và môi trường sống cho người lương thiện mà phấn với đấu. Việc chỉ ra cho con là trách nhiệm của bố, còn việc lựa chọn là quyền của con, bố không can thiệp.

Ông bạn nói tiếp : Nghe bố tôi nói xong, tôi lặng người đi ngồi im, không dám khóc, không dám cười và sau thời gian công trình của tôi xong thì tôi cũng trắng tay. Tôi trắng tay cũng vì cái chất lương thiện, chất con người trong tôi mà bố tôi để lại, tôi lại càng ngấm những gì bố tôi nói. À hôm cụ mất, tôi lấy cái hộp của cụ nói trên ngoài những gì đã nói, tôi còn thấy tiền cụ để trong đó và đếm được đúng 270 ngđ ông ạ, nghĩ mà xót. Tôi nói thế để ông hiểu tôi, chứ không phải tôi không biết gì đâu. Ngay cả cái đám công cụ vô pháp của đảng nó cứ rình mò ở cầu thang, canh nhà ông là bộ mặt của đảng chứ của ai, tôi hiểu hết. Là người lương thiện, hiểu biết thường lên tiếng bênh vực cho công lý, lẽ phải, cho những người dân oan khuất hầu hết dân phố biết và quý mến. Những việc ông làm không có luật pháp nào cấm, nhưng đảng sợ sự thật, sợ lẽ phải và công lý nên phải làm thế!

Tôi nói : thấy câu chuyện của hôm nay rất có ý nghĩa, cụ nói nhiều câu rất có giá trị để lại cho con cháu. Thực ra hôm nay tôi cũng không ngờ được nghe câu chuyện này, hiểu thêm về sự hiểu biết của ông. Tôi có ý định viết câu chuyện này để thắp cho cụ một nén hương lòng ông có đồng ý không. Ông bạn : Thế thì tốt quá, nhưng ông đừng viết rõ tên tôi ra nhé! Tôi nhất trí và tôn trọng ý kiến ông.

Hình ảnh lính canh nhà tôi có liên quan đến nội dung câu chuyện của bài viết.

Mấy hôm vừa rồi bận chưa viết ra được, cảm thấy cái tâm của mình nó cứ như bị vướng víu điều nói mà chưa làm. Hôm nay viết xong thấy mình nhẹ nhỏm hẳn đi. Còn nhiều câu nói rất hay của cụ ông tôi nhớ không hết, chỉ viết được những nội dung cơ bản của câu chuyện, mong ông bạn thông cảm. Đọc được bài viết này và khi thắp hương cho cụ ông, ông nhớ thắp giùm tôi một ném nhé!

BÀI TOÁN KHÓ DO ĐẢNG TỰ TẠO .Đỗ Ngà

Tháng Ba 28, 2020

Có lẽ không ai không biết câu nói “không được bỏ tất mọi quả trứng vào cùng một giỏ”. Vâng! Đây là nguyên tắc rất cơ bản trong quản lý rủi ro. Nói đến doanh nghiệp cũng vậy mà nói đến quốc gia cũng vậy. Như ta biết, đã 34 năm “đổi mới” mà ĐCS Việt Nam vẫn không thể xây dựng một thị trường nguyên liệu có sức cạnh tranh ngay trong nội địa mà phải đi nhập từ nước ngoài, mà đặc biệt chủ yếu là nhập từ Trung Cộng.

Lấy sự thất bại của chính sách phát triển ngành ô tô là ví dụ. Năm 2000, chính phủ Phan Văn Khải đặt ra mục tiêu nội địa hóa xe dưới 9 chỗ là 40% vào năm 2005 và 60% vào 2010. Thế nhưng đến năm 2010 thì tỷ lệ nội địa hóa các dòng xe từ 9 chỗ trở xuống chỉ từ 7-10% tùy thương hiệu, và đến đây Bộ Công Thương đã tuyên bố thất bại. Sự thất bại trong chính sách nội địa hóa có nguyên nhân là do Việt Nam đã thất bại trong việc xây dựng nền công nghiệp phụ trợ cho các hãng ô tô nước ngoài đang đầu tư tại Việt Nam. Nền công nghiệp phụ trợ rất quan trọng, chính nó sẽ đưa Việt Nam tham gia vào chuỗi cung ứng toàn cầu, và cũng chính nó là nhân tố quan trọng để bắt lấy quá trình chuyển giao công nghệ. Thế nhưng qua cách điều hành của ĐCS, chính sách nền tảng này đã thất bại kéo theo chính sách phát triển công nghiệp ô tô cũng thất bại theo.

Không chỉ trong ngành công nghiệp ô tô và nhiều ngành khác cũng vậy. Chính vì thế mà nền sản xuất Việt nam bao năm mở cửa cũng chỉ là nhập nguyên liệu từ nước ngoài để gia công, điều đáng ngại là họ chỉ tập trung nhập từ Trung Cộng, tức là họ đã bỏ tất cả các quả trứng vào cùng một giỏ.

Nếu nói thị trường nguyên liệu là nền, thì nền sản xuất của đất nước là phần móng, và nền kinh tế của quốc gia là ngôi nhà. Mà như ta biết móng cắm vào nền, và nhà đứng trên móng. Nếu nền yếu thì móng cũng lung lay làm nhà đổ sụp. Mô hình kinh tế Việt nam hiện nay chẳng khác nào Chùa Một Cột, với nền kinh tế là ngôi nhà, nền sản xuất là cây trụ móng duy nhất, và thị trường nguyên liệu ở bên Trung Cộng là phần nền. Khi nền yếu thì cột trụ có nguy cơ đổ ngã và tất nhiên ngôi chùa kia cũng sẽ chao đảo và ngã nhào theo theo cột trụ. Khi ĐCS Việt Nam xây dựng nền kinh tế Việt Nam theo mô hình Chùa Một Cột thì rõ ràng, họ đã phạm vào điều đại kỵ của nguyên tắc quản lý rủi ro.

Ngày 11/03/2020 trên báo Vietstock có bài viết “Covid-19 đe dọa suy thoái kinh tế, nhưng bài học gói kích cầu 2009 vẫn còn”, bài báo này có nói rằng “Bộ Công Thương cho biết, rất nhiều doanh nghiệp chỉ có hàng dự trữ đến tháng 3/2020, nếu nguồn cung bị đình hoãn, có thể nhiều doanh nghiệp phải tạm ngừng hoạt động”. Dù là năm 2019, tăng trưởng GDP đến hơn 7% nhưng điều đó không nói lên ý nghĩa gì nhiều. Và đến hôm nay khi dịch cúm nổ ra, và kinh tế gặp khó khăn thì ta mới thấy vấn đề của nó. Hóa ra đã qua 34 năm “đổi mới” bằng những quyết định “sáng suốt” của đảng nhưng nay nội lực nền kinh tế lại yếu kém đến thế. Mà cái yếu dễ thấy nhất là sức đề kháng quá mỏng của các doanh nghiệp Việt. Một vài doanh nghiệp yếu thì đó là lỗi của doanh nghiệp, nhưng hàng loạt doanh nghiệp yếu thì đó là lỗi của chính phủ, lỗi ở việc điều hành kinh tế vĩ mô.

Để giải quyết khủng hoảng do dịch cúm gây ra thì hiện nay Chính Phủ Nguyễn Xuân Phúc đã bung ra gói hỗ trợ tín dụng 250 ngàn tỷ đồng tương đương với 10 tỷ 755 triệu đô và gói hỗ trợ giải pháp trị giá 30 ngàn tỉ tương đương với 1 tỷ 300 triệu đô để giảm thuế và gia hạn thời hạn nộp thuế cho doanh nghiệp. Việc bung tiền thế này thì lạm phát là điều khó tránh khỏi, nhưng điều người ta lo ngại nhất là số tiền hỗ trợ này không được phân bổ về đúng những doanh nghiệp sắp chết mà nó lại rót về những doanh nghiệp sân sau của các quan lớn. Nếu rót về đúng nơi cần thì tất sẽ cứu được hàng loạt doanh nghiệp, và nhờ đó đất nước tránh được nền sản xuất kbị sụt giảm mạnh. Chỉ khi nào làm được như vậy, thì khi đó gói hỗ trợ tín dụng kia mới mang đúng ý nghĩa là “giải cứu”. Còn nếu gói tín dụng rót về doanh nghiệp mà bị bị những bàn tay quyền lực nắn dòng để nó cho đi lộn chuồng sang các ông doanh nghiệp thân hữu thì xem như hỏng. Năm 2009 là bài học, khi đó chính phủ Nguyễn Tấn Dũng bung gói kích cầu đến 10% GDP để giữ “tăng trưởng cao” nhưng kết quả thì sao? Tăng trưởng chỉ ở 5,2% còn lạm phát tăng vọt lên đến 2 chữ số. Nguyên nhân là gói tín dụng thì triển khai nhưng nó không cứu được những doanh nghiệp cần cứu, phần vì do triển khai chậm phần vì nó bị rót về sai địa chỉ. Thế là dù chính phủ ra tay cứu thì doanh nghiệp vẫn cứ chết hàng loạt, kéo theo hàng hóa được sản xuất bị sụt giảm nghiêm trọng trong khi đó tiền bung ra thị trường thì thừa thãi nên lạm phát cao là tất yếu. Thế là lợi bất cập hại.

Giả sử rằng, nếu gói hỗ trợ tín dụng đó rót về đúng địa chỉ (điều này rất khó trong một xã hội thiếu minh bạch và quen thói lạm quyền như Việt Nam) thì nền sản xuất Việt Nam cũng khó mà thoát khỏi suy thoái, vì sao? Vì như đã nói, ĐCS Việt Nam xây dựng nền kinh tế như Chùa Một Cột, nền sản xuất đang phụ thuộc quá lớn vào thị trường nguyên liệu từ Trung Cộng. Mà Trung Cộng cũng đang lao đao vì cúm, vậy nên nếu doanh nghiệp Việt có tiền cũng khó mà mua được nguyên liệu để sản xuất. Mà mua nguyên liệu từ Trung Quốc thì cần gì? Ngoại tệ. Mà để có ngoại tệ thì cần đẩy mạnh xuất khẩu sang Mỹ và EU, trong khi đó 2 nơi này đang bùng phát đại dịch thì xem như nguồn ngoại tệ rót về Việt Nam cũng vơi đi rất nhiều. Đó là lý do tại sao Trần Tuấn Anh đã phớt lờ an ninh lương thực cho toàn dân mà thúc đẩy chính phủ cho phép xuất khẩu gạo để thu về ngoại tệ. Tuy dù cho có vét hết gạo để xuất thì ngoại tệ thu về cũng chẳng là bao, nhưng trong thời kỳ khó khăn này thì một miếng khi đói bằng một gói khi no vậy đành lấy sự an nguy của toàn dân ra đặt cược cho quyết định.

Có thể nói bài toán giải cứu nền kinh tế trong lúc này sẽ dễ hơn rất nhiều nếu ĐCS xây dựng được một thị trường nguyên liệu mạnh ngay trong nội địa. Vì sao? Vì khi đó các doanh nghiệp có thể dùng tiền nội tệ trong gói kích cầu ấy để mua nguyên liệu trong nước mà không cần phải mua ngoại tệ để mua nguyên liệu từ Trung Quốc. Mà như tình hình hiện nay cho thấy, dù doanh nghiệp có đủ ngoại tệ vẫn chưa chắc gì mua được nguyên liệu. Và tất nhiên khi có thị trường nguyên liệu nội địa đủ mạnh thì nền sản xuất không phải bị nghẽn ngay ở khâu nhập nguyên liệu như vậy.

Để hiểu được nền kinh tế Việt Nam thì xin đừng nhìn vào con số tăng trưởng, mà hãy nhìn vào bản chất của nền kinh tế. Thực tế, nền kinh tế Việt Nam rất yếu. Tất cả cũng bởi “công lao” của ĐCS mà ra.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://www.thesaigontimes.vn/…/chinh-sach-kinh-te-voi-dai-…

https://thegioihoinhap.vn/…/nganh-cong-nghiep-o-to-chinh-t…/

CORONA VIRUS CHƯA THỂ LÂY NHIỄM SANG LOÀI BÒ ĐỎ. Hoa Mai Nguyen.

Tháng Ba 27, 2020

Cho dù các nước trên thế giới vẫn khuyến cáo người dân rằng, nếu không có chuyện gì quan trọng thì nên ở nhà để tránh sự lây lan Corona virus, các nơi vui chơi du lịch giải trí, quán xá bị đóng cửa, sinh nhật hội họp không được được quá tới 10 người. Các thành phố trở nên vắng vẻ nhằm phòng chống dịch bệnh lây lan.

Tại Việt Nam cũng vậy, Bộ Y Tế thì khuyến cáo người dân không nên tụ tập đông người.

TT Nguyễn Xuân Phúc đã phát biểu tại cuộc họp Thường trực Chính phủ về phòng chống dịch bệnh COVID-19 sáng 26-3, nêu rõ sẽ xử lý nghiêm chính quyền địa phương nếu để xảy ra việc tập trung trên 20 người.

Và vừa qua Thủ tướng tiếp tục chỉ đạo từ 0h ngày 28-3 (trong một tuần hoặc vài tuần và sẽ xem xét cụ thể sau):

* Tác giả chỉ nêu một vài địa điểm mà ông Phúc yêu cầu đóng cửa.

Dừng triệt để các nghi lễ tôn giáo, sẽ xử lý nghiêm chính quyền địa phương nếu để xảy ra việc tập trung trên 20 người.

Đóng cửa các dịch vụ không cần thiết như massage, vũ trường, các cơ sở du lịch, tham quan, các tụ điểm vui chơi, giải trí, các rạp chiếu phim, quán bia hơi, nhà hàng ăn uống…

Đối với người dân từ các thành phố, khu vực đang có dịch, các địa phương có trách nhiệm quản lý như đi từ vùng dịch.

– Cấm tụ tập nhiều hơn 10 người ở bên ngoài các công sở và trường học, bệnh viện.

Thế nhưng vẫn có một đám người bịt rọ mõm bằng những chủ trương đường lối của ĐCSVN với một màu đỏ và hình ảnh búa liềm và chúng vẫn hiên ngang tổ chức đại hội để bầu bán, chia ghế, xem ra đám người ngày còn ngu dốt hơn cả mấy người đi lễ phủ tây hồ.

Rõ mõm của ĐCSVN như một cái màng lọc những câu phát ngôn của các đảng viên trước khi đến với quần chúng, nếu những câu phát ngôn đúng với chủ trương đường lối của ĐCSVN sẽ được hoan nghênh và tán thưởng, còn những câu không đúng với đướng lối của đảng thì sẽ bị diệt ngay từ trong trứng nước. Đảng có nhiều phương tiện kiểm soát chặt chẽ và có trăm tay nghìn mắt đang kiểm soát nghi kỵ lẫn nhau, nhìn chung thì tất cả bọn chúng bám vào đảng nhằm mục đích ham quyền cố vị và tham nhũng.

Những kẻ đang bị đeo rọ mõm và tay giơ cao nhất trí đều là kẻ bưng bô ôm đít đảng, trung thành với đảng để hại nước, hại dân nhưng vẫn bị ĐCSVN kiểm soát qua màng lọc rất chặt chẽ, chúng là những kẻ cơ hội, nhưng cũng là nạn nhân của một chế độ CS đôi khi là một con vật tế thần cho một sự đấu đá ăn chia không thỏa đáng.

Corona virus sẽ lây lan sang người, nhưng chưa thể lây sang những loài bò đỏ vì chúng sống rất dai như đỉa và hiện nay ông trời đánh chúng mà vẫn chưa chết, vì vậy đại dịch Corona virus cũng khó mà đánh chết được bọn chúng.

Cho nên muốn đánh được bọn chúng cần phải tập trung sức mạnh đoàn kết của 90 triệu dân VN thì chắc chắn sẽ đánh được chúng.

Xóa bỏ được bọn chúng đất nước VN sẽ bước sang một kỷ nguyên mới, với đầy đủ các quyền tự do dân chủ và nhân dân được ấm no, hạnh phúc, pháp luật công bằng xã hội văn minh như các nước dân chủ trên thế giới ngày nay.

27.03.2020

HMN

ĐẢNG Ở TRONG MỒM .Phạm Minh Vũ

Tháng Ba 27, 2020

Bao lâu nay, tôi tự hỏi vì sao Việt Nam là một quốc gia tài nguyên thiên nhiên trù phú, hiếm mà quốc gia nào được Thượng Đế ban tặng có bờ biển dài và đẹp nuột nà, giống cô gái 18 kiêu sa như ở Việt Nam. Tiềm năng kinh tế VN hội tụ các yếu tố là một đại quốc hùng mạnh, vì sao đến giờ vẫn nghèo?

Nhìn cái ảnh này thì tôi đã giải thích được, thì ra, là vì có đảng ở trong mồm.

Vì có đảng trong mồm nên bán mấy ngàn hecta đất cho Formosa xây dựng nhà máy, để rồi lấy danh nghĩa đảng ra, quan chức đã ăn và ngậm mồm để rồi hủy diệt Biển Việt Nam, nhất là Miền Trung, cá chết 2016 là hệ quả của đảng ở trong mồm quan chức.

Tài nguyên khoáng sản, như Than ở Quảng Ninh hay Bauxite ở Tây Nguyên đã bị Trung cộng cày xéo, phá nát, cũng bởi cái mồm quan chức có đảng.

Hay đất Dương Nội, đất Long Hưng, Lộc Hưng, Thủ Thiêm dân đang ở bao thế hệ tự dưng quan chức kéo vào đập nhà cướp đất của họ. Hoặc là các dự án liên quan đến an ninh quốc phòng mà quan chức cũng bán cho các tập đoàn tư bản đỏ, hoặc là sân sau của quan chức Việt Nam, hoặc là sân sau của Trung cộng. Tất cả cũng bởi vì có đảng ở trên mồm.

Mới đây nhất, chỉ vì 47ha đất ở Đồng Sênh-Đồng Tâm mà quan chức cộng sản kéo nửa vạn quân về để tiêu diệt anh hùng giữ đất Lê Đình Kình và bắt đi hàng chục người dân vô tội. Chỉ vì miếng đất hơn 1 tỷ đô la đó.

Tất cả, bởi tại đảng ở trên mồm quan mà ra. Quan chức chỉ biết bán tài nguyên, bán đất đai, bán vô tội vạ, không những bán mà chúng đi vay, để lại món nợ cho hậu thế không biết có trả nổi? Như thế thì đất nước không nghèo mới là lạ, vì họ dán chữ đảng trên cái mồm để rao giảng đạo đức, rao giảng lý luận.

Cũng tại đảng trong mồm mà ra😷

THẾ LỰC PHẢN ĐỘNG ĐANG NẰM Ở ĐÂU ? LS Võ Văn Dũng

Tháng Ba 27, 2020

Đây là phản động: “Những kẻ vì đồng tiền dơ bẩn, sẵn sàng dùng quyền lực có được ký kết nhập những thực phẩm độc hại, hoá chất độc hại, nhập những dự án công nghệ lạc hậu gây ô nhiễm môi trường từ trung quốc về để huỷ hoại nòi giống Việt Nam.”

Có nhiều Facebooker thắc mắc hỏi tôi rằng dạo này thấy Bộ công an đưa ra cảnh báo ở Việt Nam hiện nay THẾ LỰC PHẢN ĐỘNG rất đông, vậy thế lực phản động là kẻ nào? xin nhờ LS Võ Văn Dũng có thể chỉ rõ để chúng tôi biết mà đề phòng, thật sự chúng tôi là dân đen, kiến thức có hạn nên cảm thấy hoang mang lắm lắm!

Tôi trả lời với họ như sau: THẾ LỰC PHẢN ĐỘNG ở Việt Nam hiện nay rất đông, đúng như nhận định của Bộ công an, con số có thể lên đến hàng trăm ngàn người. Vậy chúng là ai, vì sao gọi chúng là thế lực phản động? các bạn có thể nhận ra thế lực này nếu chúng có 1 trong những biểu hiện sau:

• Thứ nhất: Những kẻ nào dùng quyền lực để móc ngoặt, cấu kết tham ô, rút ruột tiền ngân sách, mà tiền này là tiền thuế mà người dân phải đổ mồ hôi, nước mắt, thậm chí là đổ máu để có được.

• Thứ hai: Những kẻ vì đồng tiền dơ bẩn, sẵn sàng dùng quyền lực có được ký kết nhập những thực phẩm độc hại, hoá chất độc hại, nhập những dự án công nghệ lạc hậu gây ô nhiễm môi trường từ trung quốc về để huỷ hoại nòi giống Việt Nam.

• Thứ ba: Tiếp tay, làm ngơ, vẽ đường cho kẻ thù mua đất đai, bất động sản, thành lập doanh nghiệp, lập phố riêng, khu tự trị riêng khắp nơi trên lãnh thổ Việt Nam, mà người dân Việt Nam không thể thâm nhập, kiểm tra, giám sát…

• Thứ tư: Dùng báo chí, mạng xã hội để che đậy tội ác của giặc, thậm chí có những bài viết khen ngợi giặc không hết lời nhằm ru ngủ thế hệ thanh niên và công dân Việt Nam, khiến họ không còn nhận ra đâu là kẻ thù của dân tộc.

• Thứ năm: Tiếp tay tuồn tư tưởng, lối sống, văn hoá độc hại từ giặc ngoại bang vào nhằm phá hoại 1 nền văn hoá có từ lâu đời của dân tộc Việt Nam.

• Thứ sáu: Có những hành động kìm hãm sự phát triển giáo dục của nước nhà bằng cách đưa vào chương trình giáo dục những bài học lạc hậu, xu hướng nhồi nhét chính trị, áp đặt, khuôn mẫu… đi ngược nền giáo dục tiên tiến là phát huy khả năng, phát huy tính độc lập, sáng tạo trong học tập của trẻ. Đưa ra những chính sách gây bất lợi, gây cản trở sự phát triển của giáo dục nước nhà.

• Thứ bảy: Dùng quyền lực có được bảo kê nạn sản xuất, mua bán thuốc tây giả, phân bón giả, thực phẩm giả, xăng dầu giả, bảo kê bài bạc, cá độ, buôn bán ma tuý, mại dâm cao cấp và các mặt hàng tiêu dùng giả khác…. gây thiệt hại lớn về mặt kinh tế, sức khoẻ cho nhân dân Việt Nam.

• Thứ tám: Dùng quyền lực có được cấu kết với nhóm lợi ích để vẽ ra các dự án ma nhằm thu hồi đất của dân 1 cách trái phép, đẩy dân vào con đường cùng. Dùng quyền lực để mua bán chính sách, mua bán cơ chế tạo điều kiện cho nhóm lợi ích đầu tư các dự án trái luật như: kinh doanh BOT bẩn, kinh doanh tâm linh, kinh doanh đa cấp, kinh doanh tài chính, kinh doanh bất động sản dưới hình thức lừa đảo… để kiếm được thật nhiều đồng tiền bất chính để chia chác, bỏ túi.

•Thứ chín: Không phân biệt, không chỉ ra đâu là kẻ thù đang gặm nhấm đất liền, biển đảo, tài nguyên… của đất nước, không hướng dẫn cho toàn dân biết được đâu là kẻ thù thực sự của dân tộc Việt Nam để cùng nhau phòng chống. Ngược lại, còn làm ngơ, vùi dập những nhân sĩ yêu nước, những người có tinh thần dân tộc, lên tiếng, góp ý.

• Thứ mười: Những kẻ dùng quyền lực có được cung cấp bằng cấp GS, TS, Thạc sĩ … giả mạo, nâng điểm tại các kỳ thi trên toàn quốc nhằm trục lợi cá nhân, nhưng hậu quả của việc làm này để lại thật khủng khiếp cho dân tộc.

• Thứ mười một: Dùng quyền lực có được ban hành hoặc ký kết các Văn bản, Quyết định gây bất lợi cho nền kinh tế đất nước, gây bắt lợi đến tình hình an ninh trật tự xã hội, gây bất an trong dư luận, gây bất cập đến hoạt động sản xuất, kinh doanh của người dân và doanh nghiệp…

* Thứ mười hai: Vi phạm Quyền con người, giết, bắt bỏ tù, bôi nhọ, bôi bẩn, vu cáo, cáo buộc tội chống phá nhà nước với tất cả những người bất đồng chính kiến… mà không hề thấy xấu hổ…

* Thứ mười ba: Dùng tiền của dân chạy chức chạy quyền, vơ vét của tiền, ăn chơi trác táng, gái gú, cờ bạc, bịp bợm, mạ lị nhân dân… Thậm chí bắt tay với giặc, chấp nhận lệ thuộc… đe doạ sự tồn vong của quốc gia, dân tộc… Thì đó là phản động.

Tóm lại, THẾ LỰC PHẢN ĐỘNG đang trực tiếp làm cho nền kinh tế đất nước này ngày càng nghèo khó, văn hoá xuống cấp trầm trọng, giáo dục lạc hậu hàng vài thế kỉ so với các quốc gia tiên tiến.

VẬY ĐẾN KHI NÀO THÌ BỘ CÔNG AN SẼ BẮT HẾT NHỮNG THẾ LỰC PHẢN ĐỘNG NÀY ĐỂ ĐẤT NƯỚC CÓ THỂ PHÁT TRIỂN?

( nguồn Chân Trời Mới Media )

GÂY KHÓ KHĂN CHO NGƯỜI LÀM THIỆN NGUYỆN, NHÀ CẦM QUYỀN MUỐN GÌ?. Đặng Phước

Tháng Ba 27, 2020
Thầy giáo Đặng Phước cùng ACE đi phát khẩu trang từ thiện

Như hôm qua tôi đã chia sẻ với quí anh chị em rằng số khẩu trang mà chúng tôi phát cho bà con phòng chống dịch Wuhanvirus có được là do tinh thần thiện nguyện của một số anh chị em đóng góp người nhiều kẻ ít mà có. Số khẩu trang này được mua tại các đầu mối sản xuất ở TP. HCM với giá ước tính 14.000 đ/cái gửi về cho tôi từ công ty Bưu chính.

Ngày 26/3/2020 chúng tôi phát tại TP. BMT rất suôn sẻ, bà con nhận khẩu trang vui vẻ, phấn khởi, có người còn nói: “Chú cho con xin thêm một cái nữa về cho chồng con kẻo hiện nay mua không có” – thật là cảm động!

Sau khi thông tin việc phát khẩu trang, có anh chị em đề nghị nên đi phát ở vùng sâu vùng xa bởi những nơi đó dân khó khăn nhiều, tôi thấy đề nghị đó rất phù hợp tình hình hiện nay nên tôi quyết định chọn xã Eahu huyện Cư Kuin, tỉnh Đăk Lăk để phát cho bà con.

Sáng nay, 27/3/2020, những tưởng vào Eahu như được về lại quê nhà, buổi sáng 7h00 chúng tôi xuất phát, trên đường đi lòng vui phơi phới muốn nhanh đến nơi để được phát cho bà con mình!

Chúng tôi đến chợ Eahu lúc 8h10, tôi chọn một vị trí mát mẽ bên vệ đường cạnh hàng rào của một quán cafe, tôi dựng xe bắt đầu phát khẩu trang cho bà con. Việc phát khẩu trang thiện nguyện rất vui vẻ, bà con đi chợ về được nhận quà rất phất khởi, bỗng có một thanh niên trạc 30 tuổi đội mũ màu đen đến nhận 1 khẩu trang rồi hỏi:


– Chú ở cơ quan, tổ chức nào về đây phát khẩu trang?

– Chú chả có tổ chức nào cả, số khẩu trang này do anh em góp tiền mua hàng để phát cho bà con đó thôi!

Nghe tôi nói vậy, cậu ta không nói gì nữa mà đi đâu đó, đến khi tôi phát khẩu trang đến cái cuối cùng, một số bà con còn đứng lại tôi thấy ái ngại nên hỏi xin cho được một cái lấy thơm, cầm lòng không được tôi nói “còn 4 cái khẩu trang màu xanh bà con có lấy thì tôi đưa”.

Lúc bấy giờ có 4 thanh niên trong đó có cả cậu thanh niên ban nãy đến hỏi tôi về nguồn gốc xuất xứ khẩu trang, đòi lấy mẫu đem đi kiểm định chất lượng, tôi trả lời:

– Hàng này anh em mua ở Saigon gửi về tôi phát, còn xuất xứ hàng hóa thì có cơ quan quản lý thị trường giám sát chứ tôi nhận hàng làm sao biết được? Vấn đề kiểm định chất lượng hiện không còn cái khẩu trang nào nữa thì còn mẫu ở đâu?

Họ không bắt bẽ được chỗ đó, bèn nãy nòi ra chuyện, ho nói:
– Hiện anh chị là người lạ mặt đến địa phương, chúng tôi cần kiểm tra về tình trạng sức khỏe để đảm bảo phòng dịch.

Họ mời chúng tôi về tại trường THCS EAHU để làm việc. Tôi nói với vợ tôi rằng: “mình người thật việc thật, cứ lên trụ sở để coi họ xử lý thế nào?”

Lên đến nơi, ngồi chờ khoảng 10 phút, thấy họ đem về một túi khẩu trang màu đen (có lẽ thu từ dân)
Khi vào làm việc với tôi, tôi gặng hỏi thì mới xưng danh là BS. Nguyễn Huy Hoàng – trạm trưởng y tế (cả 4 công chức, viên chức đều không có bản tên theo qui định)
Thư ký ghi biên bản là: Hồ Văn Hùng – Cán bộ y tế

Ông BS. Hoàng nại lý do là khẩu trang không rõ xuất xứ, trên thị trường hiện có khẩu trang giả đem bán, chúng tôi là cơ quan chuyên môn phải đảm bảo sức khỏe cộng đồng….

Ông Hùng – xưng là cán bộ y tế nhỏ tuổi lên giọng trịch thượng, ra vẻ ta đây cán bộ bị tôi chỉ trích về thái độ làm việc với dân.

Đặc biệt có 2 tên vào làm việc với tôi nhưng hỏi tên nó không nói, nó nó chỉ nói là cán bộ y tế. Tôi đoan chắc đó là an ninh song chúng e ngại tôi không dám ra mặt.
Tất cả 4 tên đều xoáy vào luận điệu: “hàng không rõ xuất xứ, sợ không đảm bảo chất lượng”

Tôi nói rất từ tốn: “Hiện tôi đang đeo khẩu trang màu đen như loại phát cho bà con, chẳng lẽ tôi tự đầu độc mình ư? Vả lại, hiện khẩu trang vải họ may ở xưởng xong đem bán ngoài chợ các anh có đem đi kiểm định trước khi bán không?”

BS. Hoàng nói rằng vợ chồng tôi là khách vãng lai đến địa phương cần khai báo y tế, kiểm tra thân nhiệt, tôi chấp hành khai báo và đo, kết quả máy ghi nhận thân nhiệt tôi 36,7 độ; vợ tôi 37,2 độ (bình thường)

Cuối cùng họ ghi biên bản về sự kiện trong đó có nội dung tịch thu 40 khẩu trang màu đen, 4 khẩu trang màu xanh (có hình NoU) từ dân do tôi phát “để đem đi kiểm định chất lượng, nếu không có vấn đề thì trả lại cho dân”(?)

Trước khi ký biên bản, tôi yêu cầu ghi bổ sung nội dung “số khẩu trang chính quyền tịch thu từ dân sau khi tôi đã phát thì tôi không chịu trách nhiệm về chất lượng bởi không rõ nguồn gốc xuất xứ, có thể do các anh lấy ở đâu đó tôi không biết được. Tôi chỉ xác nhận là của tôi khi đang còn trong hộp do tôi đang giữ”

Tôi đọc biên bản xong, ký tên và ra khỏi nơi làm việc lúc 10h40. Có điều tôi quên đó là phô tô biên bản để giữ 1 bản, nhưng tôi có live nội dung của biên bản thì cũng không đáng lo!

Qua sự việc tôi có mấy nhận định sau:
1/ Việc UBND xã Eahu làm việc với tôi là theo yêu cầu của an ninh tỉnh Đăk Lăk. Cậu thanh niên đội mũ đen đích thị là trinh sát 2 cậu cùng BS Hoàng làm việc với tôi chính là an ninh huyện?

2/ Họ viện lý do “xuất xứ, chất lượng” khẩu trang để làm khó chúng tôi, kỳ thực loại khẩu trang tôi phát, chất liệu vải lưới 3 lớp nhìn rất đẹp (14k/C)… còn nếu nói giám định y tế mặt hàng khẩu trang hiện cả nước có được bao nhiêu trung tâm?

3/ Vấn đề cốt lõi trọng tâm mà họ hướng đến trong việc gây khó khăn công tác thiện nguyện tự phát đó là họ không để người dân thấy những hình ảnh tốt đẹp đến từ các cá nhân, tổ chức ngoài chính quyền… nếu để việc thiện nguyện hình thức này ngày càng nhân rộng thì người dân thấy vai trò của chính quyền ngày càng mờ nhạt, điều đó là tử huyệt của họ!

Nhân đây, tôi yêu cầu cơ quan an ninh tỉnh Dak Lak nếu muốn thì chúng tôi sẵn sàng đối thoại, đừng nên “ném đá giấu tay” để cấp dưới dựng một kịch bản quá ư lộ liễu. Tôi quan sát là biết ngay chứ không thể qua mắt được tôi đâu!
Tôi yêu cầu trạm Y tế Eahu trả ngay số khẩu trang mà CA tịch thu của dân bởi các vị làm điều đó quá thất đức. Dân nghèo nhận được cái khẩu trang miễn phí đẹp như vậy các ông cho là hàng kém chất lượng rồi tịch thu của họ! Dân họ không hiểu biết pháp luật bị các ông bắt nạt, gặp tôi thì đừng hòng làm điều đó!

Tôi chỉ thương cho bà con, ngậm ngùi mà than rằng xã hội bây giờ kẻ ác lên ngôi, muốn làm điều thiện e chừng khó quá!

27/3/2020

Đặng Phước

CÂU CHUYỆN HÔM NAY- “BÁC ĐI ĐÂU ĐẤY”! .Vũ Mạnh Hùng

Tháng Ba 27, 2020

Trưa nay đi chợ về thấy một cô gái đang ngồi ở chiếu nghỉ cầu thang ngay gần cửa nhà mình. Cô hỏi : bác đi đâu về đấy. Tôi cũng trả lời rất nhẹ nhàng, bác đi chợ. Cô ta hỏi liên tiếp, bác đi chợ nào, đi lúc mấy giờ… Tôi thấy bực mình, hỏi lại cháu là ai, tại sao cháu hỏi bác kỹ vậy, mục đích gì. Nói thật bác thấy các cháu cũng là nạn nhân của cái XH này thôi, mặc dù đang bị cấp trên sai kiến làm những việc bất lương vô pháp, bác cũng thấy thương hại nên bác không muốn nặng lời. Nếu cháu đi làm việc thì phải cho nó đàng hoàng …Thế bác hỏi cháu, thằng nào cấp trên của cháu sai cháu đến đây làm cái việc bất lương vô pháp này, lệnh đâu … Bác nói thật luôn nhé, chỉ có những thằng làm những việc đen tối, bán nước hại dân, tham nhũng mới sai kiến cháu làm những việc này thôi. Cháu có ăn, có học nên có suy nghĩ, có tư duy và nhận thức đúng sai. Cô ta nói thôi thôi không nói chuyện đấy. Không nói chuyện đấy thì cũng đừng hỏi bác những câu vô duyên như thế.

Tôi vào nhà, rồi lại quay ra chợ mua thêm mấy thứ nữa. Cô ta lại phi theo theo hỏi liên tiếp, bác đi đâu đấy. Tôi đang bực mình không muốn trả lời, cô ta cứ chạy theo gặng hỏi bằng được. Tôi buộc phải trả lời : Bác đi ị!

Ai là cha mẹ sinh và nuôi con mình ăn học không muốn cho con mình khôn lớn thành người, có muốn con mình thành ngợm đâu. Không biết cha mẹ cô ta có thấy đau lòng khi con mình thành ngợm không?

TẤT CẢ LÀ DO QUANG LÙN ÔM ĐÍT ĐẢNG TUYÊN TRUYỀN SAI SỰ THẬT. Hoa Mai Nguyen.

Tháng Ba 26, 2020

Họ và tên đầy đủ của hắn là Trần Nhật Quang, mọi người thường biết tới hắn bằng một cái tên biệt danh đó là Quang lùn, mấy ngày trước hắn có đăng một đoạn video và hắn nói là người VN có rất nhiều tiền để ủng hộ giúp đỡ chính phủ nhằm đối phó với đại dịch Covid 19.

*Chính vì lời nói của hắn làm cho Chính phủ VN đang hô hào nhân dân giúp đỡ nhà nước VN trên tình thần tương thân, tương ái, lá lành đùm lá rách, khởi đầu là TT Nguyễn Xuân Phúc, tiếp sau đó đến bà Ngân Chủ tịch Quốc Hội VN cũng hô hào khẩu hiệu cần nhân dân tương trợ giúp đỡ.

*Chính vì lời của hắn làm cho Chính phủ VN nghĩ rằng nhân dân VN đang có rất nhiều tiền, nhiều vàng cho nên không hề hỗ trợ cho các các cơ sở kinh doanh làm ăn mà thuế vẫn thu trong những ngày tháng mà CP yêu cầu đóng cửa.

*Các nước dân chủ và phát triển ở phương Tây họ luôn chăm lo đến đời sống của nhân dân và hỗ trợ kinh tế kịp thời để đến tay mọi người trong lúc gặp khó khăn, nhưng ở VN thì hoàn toàn khác, chúng đục nước thả câu muốn tận dụng những thời cơ đó để hô hào người dân hỗ trợ kinh tế cho bọn chúng có thêm tiền mua nhà ở nước ngoài và chuyển ngoại tệ ra các ngân hàng thế giới.

Tiếp lời trong đoạn video Quang lùn nói rằng.

*Còn người Mỹ tuy lương cao, mọi thứ đắt đỏ cho nên người Mỹ rất nghèo, vì vậy TT Trump phải giúp đỡ người dân mỗi người 1000 USD . Cho nên hắn rất thương người Mỹ.

*Có lẽ lời nói của hắn đã được Chính phủ Mỹ nghe thấy, vì bị chê là nước nghèo cho nên Chính phủ Mỹ đã Mỹ thông qua gói cứu trợ kinh tế 2.000 tỷ USD để giúp đỡ nhân dân nước họ. Liệu số tiền trong gói cứu trợ kinh tế như thế, nước Mỹ có phải là một nước nghèo không Quang lùn ơi?

* Quang lùn thương cho người Mỹ vì nghèo, còn ở VN rất giàu có, nếu thế trong suốt đợt đại dịch Covid 19 vừa qua Chính phủ VN đã và đang giúp đỡ hỗ trợ cho các doanh nghiệp và nhân dân được cái gì?.

* Quang lùn nói rằng người VN có rất nhiều tiền, lời nói của hắn chắc chắn rằng sẽ đến tai Ban Tuyên giáo ĐCSVN và có thể hắn nhận được lương ít hơn cùng kỳ tháng trước.

Tội của hắn bưng bô chém gió cho sướng mồm, nhưng hậu quả rồi đây hắn và cả đám DLV sẽ nhận được những đồng tiền lương còn rẻ mạt hơn nữa.

* Và hiện tại không biết mỗi một lần hắn uốn lưỡi thế này sẽ nhận được bao nhiêu tiền nhỉ, và số tiền 1000 USD không nhiều so với bên Mỹ, nhưng không biết là công sức
uốn lưỡi trong suốt mấy tháng lương của hắn đấy nhỉ?

* Quang lùn ơi cái mồm chém gió mà không suy nghĩ đang làm khổ cái thân, và đang lây lan cả một đám DLV 3 củ, tới đây chắc là chỉ nhận 1 củ mà thôi, bởi vì DLV hiện đang có rất nhiều tiền theo như lời hắn nói.

* Nhân dân VN đang khổ vì lời chém gió của hắn, chỉ vì những lời nói của hắn mà Chính phủ VN không thông qua các gói cứu trợ kinh tế cho các doanh nghiệp và bà con nhân dân VN.

*Tất cả vì thằng Quang lùn ôm đít đảng tuyên truyền sai sự thật đã là cái cớ cho ĐCSVN đang muốn chiếm đoạt những đồng tiền nhỏ bé trên tấm lưng gầy của người dân lam lũ với một nắng hai sương.

*ĐSCVN luôn tham lam và ác độc, vì vậy nhân dân ta cần phải nhận thức rõ điều đó và cùng nhau đoàn kết tranh đấu để xóa bỏ chế độ CS độc tài và tham nhũng.

27.03.2020

HMN

CHÍNH PHỦ VIỆT NAM KIẾN TẠO ĐẾN THẾ LÀ CÙNG?* .Phạm Minh Vũ

Tháng Ba 26, 2020

Tại các nước như Châu Âu, Mỹ, Nhật, Hàn, Thái, Úc, Canada mở hầu bao ra để hỗ trợ người dân trong lúc dịch bệnh. Thậm chí, chính phủ giúp doanh nghiệp chi trả tiền cho nhân viên để doanh nghiệp không đuổi họ, khi tình hình ổn định sẽ trở lại làm việc bình thường, không phải mất thời gian tuyển nhân viên mới.

Giúp doanh nghiệp trả tiền lãi ngân hàng trước, miễn thuế phí cho doanh nghiệp. Miễn phí tiền thuê nhà, điện, nước cho dân.

Còn Việt Nam, chính phủ sẽ làm gì?

Yêu cầu đóng cửa các cơ sở kinh doanh làm ăn mà thuế vẫn thu. Không có hỗ trợ cho doanh nghiệp chi trả nhân công hay lãi ngân hàng, đóng cửa thì nhân viên phải tìm việc khác mà làm, để mà tiếp tục đóng thuế cho chính phủ lấy tiền xây tượng đài, mua thẻ Golf, xây đường sắt trên cao như Cát Linh- Hà Đông hay xây đường sắt cho bạn vàng TQ xuống cảng Hải Phòng chớ?

Dân bơi qua sông bằng bọc nilon vì không có cầu, Dân đi đường lầy lội do đường không có… khi đói khát chính phủ xây tượng đài.

Khi dịch bệnh thì chính phủ lo tập trung làm thơ.

Chính phủ kiến tạo thế là cùng.

* Tựa bài do BBT tự đặt

NÊN XUẤT KHẨU HAY TÍCH TRỮ?. Đỗ Ngà

Tháng Ba 26, 2020

Quy trình tích trữ vì mục đích an ninh lương thực là gì? Đó là người nông dân bán gạo cho đại lý thu mua, đại lý thu mua bán cho nhà nước, nhà nước cho vào kho dự trữ. Đó là đường đi của lúa gạo, ngược lại, đường đi của tiền sẽ từ nhà nước xuất ra cho đại lý, đại lý sẽ chi trả cho nông dân. Tất cả đều dùng tiền nội tệ.

Quy trình cứu đói là gì? Đó là nhà nước xuất lúa gạo từ kho dự trữ bán cho dân hoặc hỗ trợ miễn phí cho dân. Mục đích là để tránh cho toàn dân rơi vào tình trạng nạn khan hiếm gạo hoặc tệ hơn là đói kém. Mà khi nạn khan hiếm lương thực xảy ra thì thị trường trở nên rối loạn khó kiểm soát, xã hội rối ren.

Quy trình tích trữ và quy trình cứu đói là 2 quá trình tưởng như ngược nhau, nhưng không phải vậy, chính xác đó là 2 quá trình tương hỗ. Nguyên tắc của nó là tích trữ lương thực lúc thừa để bù đắp cho lúc thiếu. Từ đó chính phủ sẽ kiểm soát rủi ro tốt hơn, xã hội sẽ ổn định hơn.

Quy trình xuất khẩu gạo là gì? Đó là người nông dân bán lúa gạo cho người thu mua, người thu mua sẽ bán cho nước ngoài. Và tất nhiên khi lúa gạo chảy xuôi thì đồng tiền sẽ chảy ngược. Tiền từ nước ngoài sẽ chuyển cho người thu mua bằng ngoại tệ, và người thu mua sẽ chi trả cho nông dân bằng nội tệ.

Nếu nói quy trình tích trữ lương thực và quy trình cứu đói là 2 quy trình mang tính thuận nghịch, thì quy trình xuất khẩu gạo là quy trình chỉ có một chiều. Nghĩa là khi lúa gạo đã được bán cho nước ngoài rồi thì sẽ không còn lúa gạo để cứu đói cho dân nếu đất nước cần. Đó là cái giá phải trả khi quyết định xuất khẩu lúa gạo.

Như vậy hãy so sánh, giữa quá trình tích trữ và quá trình xuất khẩu thì người nông dân có bị mất mát gì không? Hoàn toàn không. Người nông dân không mất gì cả. Vì sao? Vì trong cả 2 quá trình đó, người nông dân đều bán được gạo và thu tiền. Chẳng ai cướp không của nông dân cả. Trong trường hợp này, chỉ cần nhà nước đừng ép giá nông dân là mọi vấn đề sẽ ổn. Việc này nếu Nguyễn Xuân Phúc làm không nổi thì chỉ đáng là đồ vứt đi.

Tiếp theo ta hãy so sánh, quyền lợi người thu mua trong 2 trường hợp đó có thiệt thòi gì không? Người thu mua không mất mát gì cả. Vì sao? Vì trong 2 trường hợp ấy, người thu mua vẫn mua kẻ này bán cho kẻ khác và lấy giá trị chênh lệch để kiếm lời. Có chăng là khi bán cho nước ngoài thì những người thu mua sẽ kiếm lời đậm hơn vì lúc này cầu của thị trường rất lớn, nhưng khi bán cho nhà nước họ lại kiếm lời ít hơn vì giá cả được nhà nước mua theo sự quyết định của chính phủ. Nên nhớ, trong lúc này , khi mà nhân dân đang gặp khốn khó thì điều mà chính phủ cần làm ngay là phải ra tay chặn đứng hiện tượng vét lúa gạo xuất khẩu. Vì sao? Vì nếu không chặn rất có thể toàn dân sẽ phải chịu đói để cho con buôn làm giàu, như thế là không được. Lúc đất nước khó khăn, nhiệm vụ của chính phủ là phải bắt những nhà buôn cùng xìa vai gánh vác khó khăn với toàn dân chứ không thể để họ tước lấy quyền lợi của toàn dân làm giàu cho mình được.

Như vậy qua đây chúng ta thấy quyền lợi của nông dân và người thu mua đều không có gì thiệt hại gì cả. Vậy sự khác nhau trong 2 trường hợp này là gì? Ở đây có 2 sự khác nhau cơ bản, và chính sự khác nhau ấy nó sẽ dẫn đến quyền lợi của dân sẽ khác nhau rất lớn:

Sự khác nhau thứ nhất, đó là khi các người thu mua lúa gạo bán cho nước ngoài thì họ sẽ thu về ngoại tệ, còn khi bán cho nhà nước họ thu về nội tệ. Hay nói cho rõ là khi xuất khẩu gạo thì sẽ có nguồn ngoại tệ rót vào trong nước, còn khi họ bán cho nhà nước thì không có nguồn ngoại tệ chảy về. Mà khi nhà buôn thu được ngoại tệ thì tất nhiên họ sẽ bán một phần để mua nội tệ trả cho nông dân. Khi đó, với hệ thống thu gom ngoại tệ bủa khắp, thì trước sau gì lượng ngoại tệ đó cũng rót về nhà nước bằng cách này hay cách khác. Mà khi tiền thuộc về nhà nước thì chắc chắn một phần không nhỏ sẽ được rót vào túi quan chức dưới dạng tham nhũng. Và từ đó, quan chức có nhiều ngoại tệ để cho con du học, mua nhà mua xe, đầu tư thẻ xanh vv… Vậy nếu xuất khẩu, đảng có lợi còn dân thì đối diện với rủi ro.

Sự khác nhau thứ nhì, đó là khi nhà buôn bán cho nước ngoài thì xã hội sẽ có nguy cơ mất an ninh lương thực. Nếu dịch bệnh kéo dài thì cũng đến lúc kho dự trữ cạn kiệt. Mà thực sự có ai biết dịch bệnh kéo dài trong bao lâu không? Hoàn toàn không biết. Như vậy sẽ không ai có thể tính toán được lượng lương thực tích trữ là bao nhiêu để cho vừa cả. Chỉ biết, cần phải tích trữ càng nhiều càng tốt mà thôi. Nên đừng ai phán bừa là lương thực dự trữ đã đủ. Có thể nó sẽ đủ trong trường hợp không có dịch bệnh, nhưng khi có dịch bệnh thì bao nhiêu cũng không đủ.

Như vậy qua phân tích 2 sự khác biệt ấy, chúng ta có thể tóm tắt như sau. Nếu nhà buôn bán cho nhà nước thì đời sống nhân dân được đảm bảo, còn nếu họ bán cho nước ngoài thì đời sống người dân sẽ đối diện với nguy cơ thiếu đói và bù vào đó là nhà nước có nhiều ngoại tệ hơn, và quan chức cũng có điều kiện cưa lấy một phần lượng ngoại tệ đó bằng cách chạy chính sách cho những con buôn gạo ra nước ngoài, và hình ảnh Trần Tuấn Anh muốn hoãn thi hành lệnh cấm nhập khẩu của thủ tướng là một ví dụ. Như vậy khi xuất khẩu gạo lợi cho ai hại cho ai và khi tích trữ lợi ai hại ai chắc mọi người đã rõ.

Thực ra để cho vẹn toàn, thì hôm nay nhà nước phải thu mua để tích trữ. Nếu dịch bệnh kéo dài thì sẽ có đủ lương thực ứng phó, còn nếu bệnh dịch tắt sớm thì khi đó xuất kho lưu trữ ra để xuất khẩu cũng chưa muộn. Khi dịch tắt thì nước ngoài cũng vơi đi khá nhiều lương thực dự trữ của họ, lúc đó cầu của thị trường nước ngoài vẫn còn rất cao và việc xuất khẩu thu lợi lớn lúc đó là an toàn nhất. Vậy nên, kế sách vẹn toàn là tích trữ trước ứng phó sau. Nếu dốc hết cho xuất khẩu, không những đây là hành động thiếu sáng suốt mà là còn là việc làm ác với dân nữa.

Hiện nay trên mạng xã hội có một số người đã viết, lương thực thừa rất nhiều và nông dân cần xuất khẩu. Ủa? Không xuất khẩu thì nông dân vẫn bán lúa thu tiền chứ họ có bị cướp đâu mà nhất thiết phải xuất khẩu nhỉ? Và cũng có người cho rằng, lúa gạo hiện đang thừa đủ để dự trữ. Ủa? Chứ có ai biết dịch bệnh sẽ kéo dài trong bao lâu đâu mà bảo lúa gạo đủ để dự trữ nhỉ? Xin đừng phán bừa mà hãy phân tích cho thật kỹ và lấy quyền lợi của toàn dân làm ưu tiên hàng đầu.

Thực ra có một số người bênh vực cho quyết định cho xuất khẩu gạo hoặc họ không nhìn thấy vấn đề vĩ mô hoặc họ cố tình lý luận nhập nhằng để bảo vệ những con buôn gạo thời dịch bệnh này. Họ đã nhập nhằng điều gì? Đó là họ đã lấy sự thừa thãi của nông dân để ủng hộ xuất khẩu. Họ cố thình đồng hóa từ “nông dân” và “toàn dân”. Thực ra nông dân thừa nhưng chưa chắc gì toàn dân thừa. Vậy nếu nông dân thừa mà toàn dân thiếu thì tại sao nông dân không bán phần thừa ấy cho nhà nước, để nhà nước phân phối lại cho toàn dân mà đi mang gạo bán cho nước ngoài? Lúc này, khi mà cả thế giới như tê liệt vì dịch cúm, thì chính phủ hãy đừng xuất khẩu. Nếu dốc hết gạo xuất khẩu thì điều đó là ác với dân lắm. Thật đấy!

-Đỗ Ngà-

ĐI CẦU DỊCH BỆNH VỀ NHÀ??? Thanh Bình

Tháng Ba 26, 2020

“Ngạo nghễ quá Việt Nam ơi”
“Mây phủ thế giới , mặt trời riêng ta”
Khắp nơi Virus China
“Việt Nam giỏi nhất, diệt là sạch bong”

Dân quen chất độc vô song
Nên nếu có nhiễm, cũng không ngại gì
“Đeo khẩu trang” vào sợ chi?
Khấn Thần về đuổi cô Vy chạy dài?

Đâu ngờ…. lan rộng nay mai
Cô Vy Vũ Hán bám hoài lũ điên
Tưởng xua được bệnh bằng tiền?
Tưởng mua Thánh được bình yên cửa nhà?

Hóa ra lây nhiễm người ta
Mang về gieo họa toàn gia khổ vùi….
Rồi phải ân hận ngậm ngùi
Khóc người tạ thế, bùi ngùi khổ thay

Sao không chịu cách ly ngay?
Chính quyền sao để chuyện này xảy ra?
Để rồi cứ thế lan xa
Virus Vũ Hán lan là …..đi luôn.

Thanh Bình 24.03.2020

Ảnh lấy từ trang Face Chinh Bui: Hà Nội là tâm dịch mà sao có chuyện con nhang đệ tử thoải mái tụ tập đông người thế này, lại chẳng thấy bóng dáng anh áo vàng, áo xanh nào để “giải tán đám đông trái phép” khi lệnh Thủ tướng đã ban rồi nhỉ? Thế mới biết Chung con núp bóng anh Lú khinh tuốt, chẳng biết nể mặt ai.

ĐCSTQ GIAN TRÁ ĐỔI LỖI CHO MỸ, ĐẾN NAY LẠI ÁM CHỈ CORONA VIRUS XUẤT XỨ TỪ Ý. Hoa Mai Nguyen.

Tháng Ba 25, 2020

Từ những em học sinh cho đến người già ở khắp thế giới đề biết rằng ổ dịch Corona virus xuất xứ từ Vũ Hán TQ và sau đó lây lan sang các nước khác. Nó đã làm cho hàng trăm nghìn người nhiễm bệnh và hàng chục nghìn người tử vong, kinh tế thế giới đang bị suy yếu. Tội ác này ĐSCTQ gây ra thì phải chịu tội trước tòa án Quốc tế.

Chính vì điều đó mà ĐCSTQ đang muốn chạy tội và gắp lửa bỏ tay người, đổ tội sang nước khác trước khi bị Tòa án Quốc tế mở cuộc điều tra.

Những mưu mô gian trá đó đã thực hiện vào mấy tháng trước, người phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Trung Quốc, Triệu Lập Kiên, đăng tin trên Twitter tố cáo quân đội Mỹ mang virus corona vào Trung Quốc hay virus này có thể khởi phát từ Mỹ trong mùa cúm, nhưng ngay lập tức Hoa Kỳ đã lên tiếng khiển trách Trung Quốc về việc loan tin đồn giữa cuộc khủng hoảng toàn cầu. và Tổng thống Mỹ Donald Trump công khai gọi đây là ‘virus Trung Quốc. Những mưu mô xảo quyệt đó đã đi đến thất bại nhưng bản chất lưu manh thì không bao giờ từ bỏ.

Vào ngày 22.3 vừa, cơ quan tuyên truyền trên mạng lưới truyền hình toàn cầu Trung Quốc (CGTN), loan tin dù nguồn gốc của virus corona chưa rõ ràng nhưng Ý có thể là nơi xuất xứ, ĐSCTQ cố tình muốn đẩy tội ác sang một nước khác.

Cơ quan tuyên truyền của TQ cố tình dựng kịch bản xảo trá trong một chương trình bản tin của NPR trong đó bác sĩ Ý, Giuseppe Remuzzi, nói ông đã nghe các bác sĩ bàn tán với nhau về một bệnh viêm phổi chưa từng thấy, hết sức nguy kịch, đặc biệt tấn công người già, từ tháng 12 năm ngoái hay thậm chí là tháng 11.

“Nghĩa là virus này đã luân chuyển vòng vòng, ít nhất là tại vùng Lombardy ở miền Bắc Ý và trước khi chúng ta biết về dịch bệnh xảy ra ở Trung Quốc,” bác sĩ Remuzzi nói.

Cơ quan tuyên truyền tận dụng phát biểu này để gợi ý rằng dịch bệnh COVID-19 xuất phát từ nơi khác, không phải là Vũ Hán Trung Quốc như mọi người nghĩ. Tuy nhiên, phát biểu của bác sĩ Remuzzi là đáp câu hỏi tại sao Ý bị ‘vỡ trận’ trước virus corona chứ không phải là câu trả lời cho thắc mắc liệu có xuất hiện ca bệnh nào ở Ý trước Trung Quốc hay không.

Nhà cầm quyền TQ đang tìm mọi cách để chạy tội, chúng đang hy vọng đổ hết tội ác chế tạo vũ khí sinh học Corona virus cho nước khác gánh chịu, và cũng có thể một vài quốc gia sẵn sàng có kẻ lãnh đạo độc tài tham lam nhận lời đổ tội đó như một con dê tế thần để nhận được một khoản tiền khổng lồ cho riêng mình nhưng cả một dân tộc đó phải gánh chịu, cái trò xảo quyệt vẫn thường sử dụng ở một quốc gia độc tài và tham nhũng.

Chúng cũng đang phát động chiến dịch bóp méo thông tin trên toàn cầu nhằm chối bỏ trách nhiệm về China virus nhưng sự thật đã rõ như ban ngày, nhân dân khắp nơi trên thế giới không còn lạ gì những trò gian trá lừa bịp và dùng tiền mua chuộc quan chức ở một số quốc gia khác trên thế giới. Vì vậy trong vụ đại dịch Covid 19 toàn cầu này, ĐCSTQ muốn đổ tội cho cho một nước khác thì cá nhân tôi thiết nghĩ cũng khó có thể thành công được.

26.03.2020

Hoa Mai Nguyen.

*Bài viết tham khảo VOA Tiếng Việt.

MỘT SỰ HẤP TẤP VỘI VÀNG CỦA CẢ BỘ MÁY! .Hà Phan

Tháng Ba 25, 2020

Tôi không bàn đến việc dừng hay tiếp tục xuất khẩu gạo vì không phải chuyên môn, chưa đủ số liệu và nhiều thông tin trái ngược chưa thể kiểm chứng.

Nhưng tôi vô cùng ngạc nhiên và lo sợ cách điều hành, tham mưu ” giật cục” của Bộ trưởng Bộ Công thương Trần Tuấn Anh!

Kiểu ” sáng đúng, chiều sai đến mai lại đúng” không chỉ khiến dư luận đặt dấu hỏi về năng lực của người đứng đầu Bộ quan trọng nhất của nền kinh tế nước nhà mà văn bản xin tạm dừng lệnh dừng chiều qua của ông ta còn khiến người ta nghi ngờ về những quyết sách của lãnh đạo cấp cao!

Trong cuộc họp Chính phủ hôm 23/3, Bộ trưởng Bộ Công Thương Trần Tuấn Anh đã đề xuất việc tạm dừng việc xuất khẩu gạo đến hết tháng 5/2020.

Theo Bộ trưởng Trần Tuấn Anh, mục đích của việc tạm dừng xuất khẩu gạo nhằm đảm bảo các mục tiêu, nguyên tắc điều hành xuất khẩu gạo, góp phần ổn định giá gạo trong nước.
Đề xuất này là một trong những lý do chính để Chính phủ ra lệnh dừng xuất khẩu gạo. Cấp dưới đang chuẩn bị thực thi ngay ngày hôm sau nhưng rồi cũng chính Bộ trưởng Tuấn Anh ký tiếp một văn bản đề nghị tạm dừng lệnh dừng này ” Sau khi tiếp nhận phản ánh của một số DN”!

Người ta đang tự hỏi khi tham mưu cho Thủ tướng kí chỉ thị dừng xuất khẩu thì ông BT căn cứ vào đâu, dựa vào những số liệu nào và tiếp nhận phản ánh của ai? Và đó cũng là câu hỏi cho văn bản xin tạm dừng lệnh dừng.

Nếu có thì tại sao lại thay đổi 180 độ trong vòng 24 tiếng đồng hồ và số liệu ấy có có đáng tin cậy? Tại sao lại không có những chứng cứ, dữ liệu thuyết phục kèm theo để thuyết phục dự luận và cấp trên? Còn không thì cực kì nguy hiểm vì kiểu điều hành cảm tính này.

Nguy hiểm hơn nữa khi một số người ca ngợi ông BT sáng suốt khi “sửa sai” quyết định họ cho là vội vàng của Thủ tướng mà cố tình quên rằng quyết định ấy cũng xuất phát từ ông Tuấn Anh.

Họ còn lập lờ đánh lận con đen khi viết rằng Bộ Tài chính và Bộ Công đá nhau mà cố tình ém nhẹm mọi thứ đều do Bộ Công thương nay dừng mai xin thôi chứ Bộ Tài chính chỉ quản lý phần Hải quan theo lệnh Chính phủ!

Là ” tư lệnh” Bộ quan trọng nhất của kinh tế VN, dân chúng có quyền lo sợ với cách điều hành, tham mưu và tư vấn để ra những quyết sách ảnh hưởng đến hàng chục triệu dân, hàng ngàn DN và tác động mạnh đến xã hội của BT Tuấn Anh.
Ai sẽ tin tưởng làm ăn, kinh doanh, sản xuất với ông BT nay thế này mai thế khác mà những cú xoay ấy có khi khiến người ta tán gia bại sản, hàng vạn gia đình lao đao?

Trung Quốc đẩy mạnh thu mua gạo và nếu có dừng mặt hàng này chỉ là bề nổi, cái mà nhiều chuyên gia lo ngại nhất là họ chuyển sang mua lúa nếu gạo bị cấm xuất mà quên ngừng xuất lúa!

Tôi không muốn tin những suy diễn ai đó lobby bỏ lệnh dừng xuất khẩu gạo vì không thể chấp nhận trong lúc nước sôi lửa bỏng này lại thò ra bàn tay lợi ích nhóm.

Tôi chỉ muốn làm rõ tại sao một BT lại hấp tấp, vội vàng như thế trong lúc nhân dân cần niềm tin vào lãnh đạo cao cấp như thế này?

Nếu đồng ý với sst này, tôi rất mong a/c chia sẻ!

Hà Phan