Author Archive

LÁ CỜ ĐẢNG – Trần Khải Thanh Thủy

Tháng Mười Hai 11, 2019

*Sửa lời bài hát cùng tên

Ảnh minh họa

Đất nước bốn ngàn năm ôi nhọc nhằn biết mấy.
Cuộc sống trong tay dân đang trở nên cay đắng.
Còn gì nhục hơn ! Còn gì nhục hơn lá cờ đỏ búa liềm.
Đảng ta đó mông lung mọi niềm tin.

Trong đêm đen lá cờ của Đảng triệt tiêu đường đấu tranh, thắm máu đào, cờ Đảng chồng bao xác chết Bắc, Trung, Nam.
Với dân giữ vẹn tròn chữ sát, với Đảng giữ vẹn trọn lòng gian tham
Cờ Đảng gọi dân xuống hố, xóa tan nước non đẹp tươi.

Bao đau thương lá cờ của Đảng đập tan mọi ước mơ.
Dưới bóng cờ lòng tràn niềm đau cay đắng, chết trong tim
Với Đảng trọn niềm đau thương
Với dân giữ vẹn chữ sát,
Với Đảng giữ trọn lòng căm .
Trọn đời lòng ta tan nát, đớn đau dưới bóng cờ.

TKTT

TRƯỚC KHI LÀM TỶ PHÚ, HÃY HỌC CÁCH LÀM NGƯỜI .Đỗ Cao Cường

Tháng Mười Hai 11, 2019

Có nhiều nạn nhân môi trường, đất đai nhờ tôi tới giúp nhưng tôi tư vấn từ xa, hiện giờ quá bận, không còn cảm thấy an toàn, rồi cũng phải lo cho cuộc sống riêng của mình, sức khỏe cũng đã yếu, trong khi phần lớn nạn nhân thụ động – họ giống những chú hến bị luộc chín mới chịu mở mồm.

Nhiều người tham gia đấu tranh khi họ đã có tuổi, cũng đã cấu kết, kiếm được rất nhiều tiền, còn tôi thể hiện rõ quan điểm ngay từ thời đi học nên làm đâu chống đấy. Trước khi làm phóng viên điều tra cho các báo nhà nước tôi có của để dành, sau khi làm phóng viên điều tra, đồng hành cùng dân nghèo cả nước tôi trở về tay trắng.

Rồi sau đó, thức đêm thức ngày, buôn bán nhiều thứ mới tích được chút vốn, hy vọng sớm mua được một mảnh vườn nho nhỏ ở vùng đất ít ô nhiễm để sinh sống, mở được một công ty chuyên về nông sản nguyên chất phục vụ bà con hoặc sang nước ngoài học tập, buôn bán.

Tôi không dám nhận mình là nhà báo nhân dân hay anh hùng nghĩa hiệp, nhưng tôi tin rằng rất hiếm người như tôi dám một mình chống lại tất cả chỗ làm cho tới các nhóm lợi ích lớn nhỏ dù không có ai chống lưng, bị đe dọa, bỏ việc nhưng tôi vẫn cố gắng lang thang bằng xe máy một mình, đi khắp chiều dài đất nước đồng hành cùng dân oan, âm thầm làm nhiều việc cụ thể có ý nghĩa, chứ không ngồi phòng lạnh tự sướng, đâm thuê viết mướn, kêu gọi tài trợ thành lập đảng phái, đẩy anh em vô tù rồi bảo lãnh cả gia đình đi nước ngoài…

Tôi cũng không bao giờ để ý đến những giải thưởng, sự tung hô, nhiều báo, đài nước ngoài mời tôi cộng tác tôi còn từ chối. Tự em luật sư Mỹ cho tới những người bạn nước ngoài… chủ động làm quen, tán tỉnh, ca ngợi, đề cử, bảo lãnh… chứ tôi không để ý. Thực tế tôi đến các vùng nguy hiểm hít hóa chất, chê tiền bẩn, đồng hành, khai dân trí nhiều hơn ai nên tôi không cần để ý.

Tôi cũng đã định khép lại câu chuyện về tỷ phú Trần Đình Long, nhưng thật buồn, ở khắp nơi tôi đến, dù làm phim, viết báo hay đi buôn, từ Kinh Môn – Hải Dương cho tới Bắc Giang, Phú Thọ, Hưng Yên, Quảng Bình…Từ chăn nuôi gia súc tới gia cầm, điện lạnh, thép… Hòa Phát đang gieo rắc nỗi sợ hãi cho rất nhiều thân phận trong cái đất nước khốn khổ này.

Tôi còn nhớ khi mình từ khu liên hợp sản xuất gang thép Hòa Phát (Kinh Môn, Hải Dương) trở về, nhiều báo đài trong nước mới theo chân, nhưng tôi biết phần lớn đến để lượm phong bì, hợp đồng truyền thông, bảo trợ thông tin… cũng chẳng tử tế gì. Cũng vì lẽ đó nên tôi chống lại họ, bỏ làm.

Mới đây, công nhân nhà máy thép Hòa Phát tại Dung Quất có gửi cho tôi một số thông tin về việc nhà máy này gây ô nhiễm, một số báo, đài đã đưa tin nhưng rồi lại im ắng, chắc lại kiếm được hợp đồng truyền thông.

Dù mới thành lập vào tháng 2/2017 nhưng có tới 5 lần người dân xã Bình Thuận, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi kéo đến nhà máy Hòa Phát Dung Quất tố doanh nghiệp này gây ô nhiễm, khiến cây cối, hoa màu chết nhiều, rụng lá, bụi kim loại kèm tiếng ồn phát tán, đất cát, mồ mả bị san ủi nhưng những người nông dân không được bồi thường, cũng không được tái định cư…

Dự án Hòa Phát Dung Quất rộng gần 400 ha (lớn gấp hơn 3 lần Hòa Phát ở Hải Dương) được giới thiệu là áp dụng công nghệ lò cao khép kín. Theo đó, quặng sắt thô được đưa vào nhà máy chế biến nguyên liệu loại bỏ tạp chất, tăng hàm lượng sắt và viên thành dạng cục tròn; sau đó quặng sắt, than cốc, vôi và phụ gia được đưa vào lò cao nấu lỏng thành nước gang; Gang lỏng được chuyển sang các lò tinh luyện của nhà máy luyện thép để cho ra phôi; phôi vừa ra lò được chuyển sang nhà máy cán cho ra thép thành phẩm.

Nhưng, khép kín – an toàn chả thấy đâu, từ khi họ xuất hiện số người ung thư, chết trẻ ở xã Hiệp Sơn, Kinh Môn, Hải Dương tăng lên khủng khiếp.

Theo TCVN 4449:1987 kèm quyết định số 04/2008/QĐ-BXD do Bộ Xây dựng ban hành, khoảng cách từ nhà máy này tới nhà dân phải đạt tối thiểu 1km mới an toàn. Còn theo tính toán của tôi, với quy mô công suất 4 triệu tấn 1 năm, khi mà công nghệ xử lý chất thải chưa đạt yêu cầu, khoảng cách từ nhà máy Hòa Phát tới khu dân cư phải trên 6 km mới tạm an toàn, vì nước thải, khí thải, bụi kim loại… phát tán ra xa, rất khủng khiếp.

Nhưng trên thực tế, cách nhà máy Hòa Phát một bức tường là hàng trăm hộ dân thôn Đông Lỗ (xã Bình Thuận) sinh sống, có người dân cho biết cầm nam châm hút là bụi dính, sau một đêm bụi kim loại bám trắng nền nhà.

Nếu bụi siêu mịn PM2.5 (hình thành từ các chất như Cacbon, Sunphua, Nitơ và các hợp chất kim loại khác) tích tụ lâu ngày mới dẫn đến các bệnh tim mạch, đột quỵ, viêm phổi, viêm phế quản… thì bụi kim loại (hình thành chủ yếu trong quá trình sản xuất cắt, mài, đánh bóng kim loại,….) có biểu hiện ngay như đau mắt, viêm mũi, viêm họng, gây tắc nghẽn cuống phổi làm giảm quá trình phân phối khí; phá hoại các mao quản làm cản trở quá trình hô hấp; gây tổn thương da, hư hại các mô phổi dẫn tới ung thư…

Còn đối với thực vật, cây trồng chậm phát triển, cháy lá khô cây, giảm khả năng quang hợp, đúng như những gì đang diễn ra cạnh nhà máy thép Hòa Phát Dung Quất.

Nói đến tỷ phú nước ngoài nhiều người kính nể, còn nói đến tỷ phú nước mình nhiều người lo sợ. Ai rồi cũng phải chết, mọi sinh mạng đều quý giá như nhau, mong ông Trần Đình Long nghĩ lại, đừng vì danh phận tỷ phú mà coi mạng người như cỏ rác. Rồi một ngày kia tiền không mang theo được, danh phận tỷ phú cũng chẳng còn, người đời nhớ đến các ông như một lũ sát nhân phá hoại môi trường và giống nòi.

Khi đó các ông mới nhận ra một điều đơn giản: làm người khó hơn làm tỷ phú rất nhiều. Và khi đó, có muốn sửa chữa thì mọi thứ đã quá muộn rồi.

Nguồn.https://www.facebook.com/docaocuonglieu/posts/2694310633969273

HÃY CÙNG NHAU ĐOÀN KẾT, LIÊN KẾT ĐỂ ĐẤU TRANH XÓA BỎ ĐỘC TÀI TẠI VIỆT NAM. Hoa Mai Nguyen.

Tháng Mười Hai 10, 2019

Cổng thành Berlin là điểm du lịch cho các du khách ở khắp mọi nơi trên thế giới. Nó cũng là nơi chào đón những tổ chức, hội đoàn hay cá nhân đến đó để bày tỏ quan điểm, ý kiến phản đối các chính sách bất công, chà đạp nên sự tự do, dân chủ và nhân quyền.

Biểu tình ngày Quốc tế nhân quyền tại Berlin 12.2019


Ngày 07.12.2019 vừa qua tại nơi đó đã có nhiều tổ chức ở các quốc gia khác nhau trên thế giới về đó để bày tỏ về sự chà đạp nhân quyền nơi quê hương của họ, như Venezuela.. Iran, và rất nhiều quốc gia khác với nhiều màu cờ khác nhau. Tất nhiên hôm đó có những lá cờ vàng bay phất phới để thể hiện sự tự do, dân chủ và nhân quyền cho VN mà nhà cầm quyền CS phải thực thi theo công ước quốc tế đã ký kết.

Đúng lúc 13 giờ 30 bắt đầu khai mạc buổi biểu tình nhân ngày quốc tế nhân quyền lần thứ 71.
Ông Trịnh Đỗ Tôn Vinh, đại diện cho Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn Tại CHLBĐức đã khai mạc buổi biểu tình, sau đó Quốc ca của 2 nước Đức – Việt đã được vang lên.
*Phút mạc niệm để tưởng nhớ đến công ơn các bậc tiền nhân đã có công dựng nước và giữ nước, cũng như tưởng nhớ tới vụ thảm sát năm Mậu Thân 1968.
*Tiếp sau đó là bác sĩ Hoàng Thị Mỹ Lâm đã có lời phát biểu về tình trạng đàn áp nhân quyền tại Việt Nam ngày một gia tăng.
Trong buổi biểu tình hôm đó cũng có Ls Nguyễn Văn Đài, ông đã nói nên những gì mà ông đã chứng kiến sự đàn áp, khủng bố của một chế độ CS tại Việt Nam. Và hiện nay vẫn còn trên 300 người tù nhân chính trị đang bị giam cầm nơi ngục tù CS.

*Một người có mặt hôm đó mà mọi người chú ý nhiều nhất đó là ông Nguyễn Ngọc Đức, đến từ nước Pháp, ông đã bị an ninh CS phục kích và tạt axit vào gương mặt tại Campuchia vào tháng 9. 2017, ông cũng mới hồi phục lại sức khoẻ nhưng không quản ngại đường xa đã tham gia biểu tình cùng chúng tôi.

*Một cư sĩ Trí Lực tị nạn tại Thụy Sĩ đã đến với đoàn biểu tình để tố cáo bản chất chế độ CS đã mất hết nhân văn và nhân tính, trong nhiều năm qua vẫn gia tăng đàn áp giáo Hội Phật giáo Thống Nhất, ông đã bị an ninh CS bắt cóc từ Campuchia dẫn độ về VN giam cầm 2 năm, trong khi đó ông đã được cao uỷ tị nạn Liên Hiệp Quốc chấp nhận tị nạn và định cư sang nước thứ ba.

Sau những lời phát biểu là những khẩu hiệu hô vang giữa những người khách du lịch quốc tế. Menschenrechte für Việt Nam. Freiheit für Việt Nam v.v.
*Rất vui mừng hôm đó có cô Cindy Chrong, đại diện cho sinh viên Hồng Kông đã tham gia cùng tranh đấu, cô đã bày tỏ sự nguy hại của một chế độ CS độc tài luôn dối trá và ác độc, đặc biệt là tập đoàn CS từ Bắc Kinh mà nhân dân Việt Nam cũng nhân dân Hồng Kông đang bị gánh chịu.
Kết thúc buổi biểu tình vào lúc 15 giờ cùng ngày, ông Đỗ Trịnh Tôn Vinh đã có lời cảm ơn đến toàn thể các tổ chức, hội đoàn, tôn giáo và cá nhân đến tham dự buổi biểu tình, và ông kêu gọi mọi người hãy đoàn kết cùng nhau tranh đấu xóa bỏ độc tài CS, xây dựng lại đất nước với một thể chế dân chủ và đa nguyên.

10.12.2019
Hoa Mai Nguyen

MIỆNG QUAN TRÔN TRẺ THAM THÌ THÂM .Lã Minh Luận

Tháng Mười Hai 10, 2019

Suốt cả tuần nay, ra ngõ hay lên mạng rặt chỉ nghe thiên hạ ồn ào về chuyện ông Chủ tịch thành phố. Vốn không ưa đà đận vào chốn đông người nhưng Nường vẫn lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh mình. Nường không muốn bàn ra tán vào chuyện gì nữa vì những đánh giá của mọi người, theo Nường cũng đã đủ rồi. Người thì cho rằng ông Chủ tịch vong ân với khách, tắc trách với dân, người thì bảo ông Chủ tịch thuộc loại “người dại bỏ L người khôn xấu hổ”, làm nhục quốc thể, làm tổn hại mối bang giao; lại có người nói đó là thủ đoạn dối trá của nhóm lợi ích, chuyện Chủ tịch điêu trá, bác bỏ công nghệ của người Nhật để bố con ông xơi cũng là chuyện bình thường, nếu không cái đống chất tẩy rửa sông hồ mà con ông nhập về thì đổ đi đâu, tiền của dân cả đấy…

Đấy! Mấy ông quan chức thấy không? Cứ hễ chuyện gì xảy ra hay một phát ngôn nào của quan chức phát ra mà không chuẩn thì sẽ được thu hết vào ống kính của “dân làm báo”, sẽ được soi chiếu, lật tẩy, xoay ngắm đủ 360 phương vị, khơi cho tới sơn cùng thuỷ tận cái “bản diện” của mấy ông ra cho bàn dân thiên hạ biết đấy. Nếu là Nường thì Nường thấy nhục lắm! Nường nhảy cầu cho xong một đời đi, chứ nghe dân chửi nóc óc ra thế, chịu sao nổi.

Sáng nay, Nường lại được nghe chị hàng xóm chõ mồm qua bờ dậu nói với Nường rằng cái thằng C. con ấy (chị chẳng gọi chủ tịch chủ tiệc gì cả) là loại “lưỡi không xương…”, “miệng quan trôn trẻ”. Nường mới hỏi thế nghĩa là sao hả chị? Chị bảo thế cô không nghe dân Đồng Tâm lên sóng cả mấy năm nay, vạch mặt nó lừa họ về chuyện đất đai đó à? Khiếp! Khiếp! Quan đâu có cái thứ quan lật lọng dễ thế! Rồi nghe đâu nó còn dính vào cái công ti điện thoại Nhật Cường gì đó nữa, lớn lắm… Còn cái vụ sông Tô Lịch ấy à, thằng ấy chẳng những tháo nước Hồ Tây vào phá cản thí điểm của JEBO mà còn vu khống cho họ rằng “đơn vị này vào thử nghiệm nhưng không hề xin phép thành phố. Không thể để họ vào làm trò cười cho thiên hạ, gây bức xúc xã hội được…” Khi bị JEBO bác bỏ thì nó lại xảo biện rằng thì là “Tôi đọc nguyên văn báo cáo…” của thằng đánh máy… Ối giời! Thế chẳng phải là lưỡi không xương nhiều đường lắt léo… ư? Đít trẻ ẻ xoèn xoẹt, miệng quan nói xoen xoét lại xổ xoẹt ngay đấy, đó chẳng phải là miệng quan trôn trẻ ư? Hic! Các loại quan ở cái nước này… nói thật nhá! Tôi khinh! Có thằng nào ra hồn. Bẩn tướng dị tính, chỉ giỏi vơ vét, ức hiếp dân đen, đấu đá, tranh giành quyền lợi, chém giết lẫn nhau trong nhà, ra ngõ thằng hàng xóm nó ho tiếng là rúm tứ túc. Loại chim ăn xác thối! Giòi khoác comles! Chẳng bù cho quan các nước tiên tiến, họ giản dị, lịch thiệp, nhân cách, trách nhiệm với dân với nước… Làm sai dân chửi mấy cũng nghe. Nghe để sửa để làm tốt hơn, chứ còn cái loại quan cộng này á! Sai không biết xin lỗi, được cho ăn không biết cám ơn. Ngạo mạn, kiêu ngạo, hống hách, háo danh, sĩ diện, ưa nịnh, hình thức, hữu danh vô thực, bẩn bựa, chơi đểu… là bệnh trầm kha của chúng nó. Cô tin không? Thiên hạ ai cho rằng thằng C. con ăn nói ngất ngơ là sai bét. Nó giả vờ ngu đấy! Âm mưu hết, miếng ăn cả đấy! Chuyện nước sông Đà, sông Đuống hại nhau nghe đã thấy tởm lợm đến nước sông Tô Lịch đen ngòm, thối rinh, bố con nó cũng húp hết. Chẳng chê đâu… Ôi dào! Đi chợ kiếm cái gì ăn trưa nay đã nào! Chị chẹp miệng một cái rồi bỏ đi, để lại một mình Nường đứng đần mặt ra đó. Sao có người còn bảo chuyến này cả nhà C. con tham thì thâm, thất đức kịch phát, không khéo còn chẳng có người mang cơm tiếp tế cho nhau nữa ấy chứ! Tin vịt thì bao giờ cũng chính xác. Hì… Hì…! Nường tự cười một mình.

CƯỚP! CƯỚP! ỐI LÀNG NƯỚC ƠI, CƯỚP!… Mạc Văn Trang

Tháng Mười Hai 10, 2019

Chiều 09/12/2019 tôi nhận được 2 tin nhắn của 2 cháu ở quê, làng Vũ La, xã Nam Đồng, huyện Nam Sách, Hải Dương:


– “Bác ơi,
Hôm nay họ cưỡng chế toàn bộ khu đất ở đằng trước làng, bác ạ. Họ thuê mấy trăm công an, xã hội đen các ban ngành vào cuộc. Họ đông, dân mình ít không làm gì được bác ạ. Giờ không biết làm sao bác ơi? Họ còn đóng cọc, rào dây thép gai luôn”…

– “Bác ơi,
Chúng lộng hành kinh khủng quá. Chúng cấm người dân không được quay video và chụp ảnh. Chúng thu mấy cái điện thoại của dân. Dân mình ai mà ra đấu tranh là công an và xã hội đen xông ra chèn ép. Bây giờ chúng quây kín hết ruộng đất của dân rồi Bác ạ. Mà quê mới lên phường được 1 tuần ạ…

Dân làng đang định kéo nhau lên Trung ương kêu cứu có được không, bác ơi”?

Kèm theo, các cháu gửi mấy tấm hình chụp từ xa và mấy đoạn Vidioclip quay lén, siêu vẹo, không có tiếng, chỉ thấy hình công an, CSCĐ đứng gác dọc làng; ngoài cánh đồng mấy chục cái xe ủi đất cát; những người dân chân đất, tay không giằng co với lực lượng công an, dân phòng, xã hội đen… đông nhung nhúc…

Tôi đâu được như cụ Lê Đình Kình ở Đồng Tâm mà biết trả lời các cháu! Tôi một ông già ngoài 80 tuổi, cô đơn, ở xa quê, biết làm gì giúp quê hương bây giờ? Tôi chỉ còn biết kêu lên thảm thiết:
CƯỚP! CƯỚP! ỐI LÀNG NƯỚC ƠI, CƯỚP!…để cho bàn dân thiên hạ biết.

Thực ra, mấy năm nay, dân làng Vũ La, đã kháo nhau, làng mình, xã mình sắp lên Phường của TP Hải Dương… Dân làng chưa kịp hỏi lên Phường được lợi gì, thì đã nghe tin sét đánh: Về TP thì toàn bộ đất nông nghiệp của thôn sẽ bị “thu hồi” cho “đô thị hóa”!… Thế thì bao nhiêu người dân sống nhờ ruộng đất, nhất là những người đã lớn tuổi, biết lấy gì để sống?

Dân bảo, thu đất làm gì phải có Dự án, có văn bản trình ra cho Dân biết, dân bàn, Dân kiểm tra… Và giá bao nhiêu 1 sào, xem Dân có thỏa thuận không?

Chính quyền bảo: thu hồi đất cho doanh nghiệp, xây dựng nhà máy chế biến gỗ; giá đền bù là 97 triệu đồng 1 sào (360m2). Đó là cộng cả tiền hỗ trợ “đào tạo nghề mới” cho nông dân mất đất…

Dân bảo: Doanh nghiệp muốn mua đất thì chính quyền làm trung gian, để Dân và chủ Doanh nghiệp thương thảo giá cả, thuận mua, vừa bán. Và doanh nghiệp phái báo cáo cho Dân biết Dự án gì, để làm gì, có đảm bảo không ô nhiễm môi trường không? Và cần lấy bao nhiêu đất cho Dự án phải có bản vẽ đàng hoàng, cụ thể, sao chỉ nói mồm? Cần bao nhiêu đất, mua từng đấy, chứ sao lại thu hồi hết cả cánh đồng bờ xôi ruộng mật, một năm 2 vụ lúa, một vụ màu? Sao không hướng dẫn dân làm nông nghiệp sạch để cung cấp cho thành phố?…

Cứ nhũng nhẵng như thế gần năm trời, không thấy doanh nhân xuất hiện, không thấy trình ra Dự án, nhưng loa cứ gọi, giấy cứ sức về thúc ép cán bộ xã, thôn đi vận động các hộ dân ra kê khai ruộng đất và nhận tiền đền bù…

Có một số gia đình quá cần tiền cấp bách quá thì bán ruộng quách cho xong. Thế là được tuyên dương “gương mẫu chấp hành chủ trương, chính sách của trên”!

Còn hơn 100 gia đình họp nhau kiên quyết không bán đất tù mù như vậy. Thế là “cả hệ thống chính trị” từ trên xuống dưới “đồng loạt ra quân” quần thảo suốt mấy tháng trời: Họp chi bộ kiểm điểm, họp hội cự chiến binh, họp Hội phụ nữ để “quán triệt”… Các giáo viên ở địa phương, nhất là các đảng viên được triệu tập để răn đe, phải vận động gia đình chấp hành nghiêm chủ trương giao đất… Loa thúc giục ầm ầm, công an, cán bộ về rầm rập… Làng quê kinh khiếp hơn cả ấp chiến lược hay làng tạm chiếm ngày xưa!

Hơn chục gia đình nữa không chịu được sức ép, phải bán ruộng cho xong. Xóm làng lục đục chia rẽ. Thế là “doanh nghiệp” mua được một số mảnh ruộng xen kẽ “xôi đỗ”, lập tức ban đêm cho xe chở đất cát lấp đầy các mảnh ruộng đã mua, lấp cả mương nước, đường đi và tràn sang các ruộng khác… Dân kéo ra xô xát, có người vỡ đầu, đổ máu… Tình hình căng thẳng. Dân kéo đi khiếu kiện, nộp đơn khắp nơi, mấy bài viết và hình ảnh lan truyền trên mạng xã hội…

Thế là cái làng Vũ La trở thành “địa bàn phức tạp”, “có nhiều phần tử gây rối, mất an ninh”, “nhiều đảng viên diễn biến theo đuôi quần chúng”; chính quyền thôn, xã ra sức thực hiện nhiệm vụ “trên” giao, thì bị dân coi như thù địch! Vũ la đang là điểm “đen”, một cái gai trong con mắt của chính quyền!

Này, mấy anh cầm quyền hiện tại có biết không? Làng Vũ La từng lẫy lừng cùng với xã Ái Quốc, Nam Đồng trong chiến dịch “Sấm Đường 5” hồi đánh Pháp và là xã Anh hùng thời chống chiến tranh phá hoại của Mỹ đấy! Trận địa pháó Vườn Cam Vũ La anh dũng chiến đấu bắn máy bay Mỹ, bảo vệ cầu Phú Lương, ghi vào truyền thống Anh hùng của tỉnh Hải Dương đấy!

Vũ La còn kinh lắm, đi đầu phong trào Hợp tác xã nông nghiệp, lá cờ đầu của miền Bắc; HTX Vũ La còn kết nghĩ với HTX Đời Mới của Hunggary… Ông Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng, Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp và vô thiên lủng cán bộ Trung ương về nghiên cứu, tổng kết, khen ngợi nhé. Sổ Lưu niệm của HTX còn đầy bút tích của các ông tai to, mặt lớn đấy.

Lại cả hàng đàn Văn nghệ sĩ về thực tế ca ngợi Vũ La tận mây xanh nhé. Các nhà báo, quay phim, nhiếp ảnh thì về Vũ La như cơm bữa, ăn mòn bát đĩa của dân làng cả trong những ngày thiếu đói…

Đào Vũ viết “Cái Sân Gạch”, “Vụ Lúa Chiêm”, Nguyễn Khải viết “Cày 2 lưỡi” ở Vũ La đấy.

Đỗ Nhuận viết nhạc “Quê ta từ đất dấy lên, khoai tròn, lợn béo”…

Hoàng Tố Nguyên viết: … “Anh cũng thế muốn đủ đầy hạnh phúc/ Lại tìm em đồng ruộng Vũ La ơi”…

Chế Lan Viên viết: “Suốt một đời ăn hạt gạo nhân dân/ Lần thứ nhất nhà văn đi tập cấy/ Bỗng hối tiếc nghìn câu thơ nước chảy/ Chửa vì người bằng một cơm ăn”…

Nhiều lắm! Nhiều nhiều lắm! HTX Vũ La như là báu vật của CNXH, nó đẻ ra vô khối lý luận về con đường đi lên CNXH, vô khối thơ, ca, nhạc, họa, phim, kịch… hiện thực XHCN đấy…
Nó có vô khối Huân chương, Bằng khen, Cờ Thi đua đấy…

Vậy mà chính quyền bây giờ không cần biết Vũ La từng là gì, dân Vũ La là ai, họ coi Vũ La như cái đống rác cần hót đi cho sạch để cướp đất cho nhanh gọn. Rất lạnh lùng Robot, vậy thôi.

Người ta nói: Cộng sản ăn thịt hết các giai cấp khác, rồi ăn thịt chính những đứa con do nó đẻ ra, quả không sai!

Những ông Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp … MỚI đâu cả rồi? Các ngài hãy về Vũ La xem đi. Nó cách Hà Nội có 60km, phóng xe đường số 5 mới 60 phút ngon lành!

Nào những nhà Thơ, nhà Văn, Nhạc sĩ, nhà Quay phim, Nhiếp ảnh và hàng đàn, hàng lũ các nhà báo đâu? NHÂN DÂN VŨ LA ĐANG GÀO THÉT GỌI TÊN CÁC NGƯỜI ĐẤY!

Tất cả im lặng. Những người dân Vũ La như đàn cừu đang trần trụi giữa bầy sói.

Lão già này chỉ biết gào lên thảm thiết: CƯỚP! CƯỚP! ỐI LÀNG NƯỚC ƠI, QUÊ TÔI, VŨ LA ĐANG BỊ CƯỚP!…

10/12/2019
Mạc Văn Trang

TĂNG TRƯỞNG CAO NHƯNG TỤT HẬU, TẠI SAO? .Đỗ Ngà

Tháng Mười Hai 10, 2019

Ngày 24/10/2019 trên website của Đảng Cộng Sản Việt Nam đăng bài viết “Lao động xuất khẩu của Việt Nam đang ở đâu so với các nước?” đã cho biết, số lượng lao động Việt đi làm ở nước ngoài liên tục tăng trong nhiều năm qua nhưng chất lượng lao động thì rất thấp. Đây xem như là một sự gián tiếp thừa nhận rằng, ĐCS đã làm cho đất nước tụt hậu so với thế giới. Tại sao?

Như ta biết, nếu Việt Nam rút ngắn khoảng cách phát triển với các nước khác thì số lượng người đi xuất khẩu lao động sẽ giảm, còn khi Việt Nam bị thế giới nới rộng khoảng cách thì số người đi xuất khẩu lao động sẽ tăng cao. Nguyên tắc này cũng tương tự như nguyên lý nước chảy vào chỗ trũng vậy. Với chỗ nào chênh lệnh độ cao nhiều thì nước chảy càng mạnh, nếu chênh lệch độ cao ít nước chảy yếu, và không chênh lệch độ cao thì nước không chảy, thế thôi. Chính vì thế, ta thấy cứ sau mỗi năm số lượng người dân đi xuất khẩu lao động tăng lên thì điều đó cho thấy, Việt Nam đang bị thế giới bỏ lại sau lưng ngày một xa. Đó là lỗi của ai ngoài ĐCS?

Hiện nay xã hội Việt Nam đang bị ĐCS bóp méo nhận thức, mà khi nhân dân bị bóp méo nhận thức thì làm sao họ biết cách để đóng góp cho một xã hội tốt đẹp hơn được? Một trong những gameshow truyền hình mà tôi thích nhất đấy là chương trình Siêu Trí tuệ Việt hiện đang phát trên HTV2. Chương trình đã show cho mọi người xem những khả năng không tưởng của các bộ óc siêu phàm, thật thú vị. Nhưng cũng giống như chương trình Lên Đỉnh Olympia, thì những bộ óc này cũng sẽ chỉ dừng lại ở một “game” giải trí chứ nó không thể được xem là một nguyên liệu tốt cấu thành một Việt Nam phát triển bền vững được, Vì sao? Vì đơn giản, dù có được giao nguyên liệu tốt cỡ nào mà với một đầu bếp tồi thì món ăn do anh ta tạo ra cũng chỉ là những món dở khó nuốt mà thôi. ĐCS là một tên đầu bếp tồi nên đảng không đủ khả năng để tạo ra một Việt Nam phát triển bền vững được. Ấy vậy mà những giám khảo của chương trình luôn này luôn cho rằng, “trí tuệ Việt Nam không thua gì thế giới” cứ như là Việt Nam sẽ bằng thế giới vậy. Đây thật sự là suy nghĩ khá lệch lạc của những vị giám khảo và cũng như hầu hết rất nhiều người trong xã hội. Sự phát triển của đất nước nó phụ thuộc rất nhiều vào hệ thống chính trị nước đó chứ không phải cứ đất nước có những bộ óc siêu phàm là sẽ phát triển, không phải như vậy.

Bài toán phát triển đất nước của Việt Nam hiện nay là làm sao cải thiện chất lượng nguồn lao động để tăng nội lực quốc gia. Đó mới là nền tảng. Mà nói đến chất lượng lao động thì nói về 3 yếu tố gồm đạo đức, ý thức làm việc, và chuyên môn. Với nền giáo dục XHCN thì rõ ràng, nó đã thất bại trong vấn đề tạo nên những lớp biết giữ gìn đạo đức, cộng vào đó là tấm gương đạo đức XHCN của bộ máy chính quyền đã làm cho đạo đức xã hội trầm trọng. Cũng từ giáo dục và tấm gương ĐCS mà nó sinh ra ý thức người Việt thuộc loại vô cùng thấp trên thế giới. Vụ đại úy công an Hà Nội – Lê Thị Hiền náo loạn sân bay Tân Sơn Nhất và vụ thượng úy công an Nguyễn Xô Việt tát nhân viên bán hàng là minh chứng cho đạo đức thấp và ý thức kém của quan chức CS. Với bộ máy có quá nhiều những người như vậy thì lấy đâu ra một xã hội có đạo đức tốt và ý thức cao được? Còn nói về chuyên môn thì ai cũng biết, người Việt thường có chuyên môn rất kém, đó là lỗi của nền giáo dục. Phải khẳng định rằng, bài toán về đạo đức – ý thức – chuyên môn cho người Việt đã nằm ngoài khả năng ĐCS từ lâu, cho nên đừng kỳ vọng ĐCS có thể làm gì để đất nước phát triển được.

Với chất lượng lao động không cải thiện như vậy, nên các ngành đòi hỏi chất xám cao đều nằm ngoài khả năng của doanh nghiệp Việt. Bao năm qua, việc tiếp nhận công nghệ rất chậm và cho đến nay, sau khi mở cửa đã 33 năm mà những mặt hàng chứa hàm lượng chất xám cao được xuất từ Việt Nam đều là sản phẩm của FDI chứ doanh nghiệp thuần Việt vẫn không có gì. Một thực tế là thị trường Mỹ và EU đang là 2 thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam nhưng họ cũng là những thị trường khó tính bậc nhất thế giới. Điều đó cho thấy, việc chính phủ CS Việt Nam đi đàm phán để kí các hiệp định thương mại ở 2 thị trường này chủ yếu là làm để các FDI hưởng là chính, còn doanh nhiệp Việt thì dù được các thị trường này mở cửa rộng như thế nào thì họ cũng bị cản lại rất nhiều vì cái rào cản tiêu chuẩn.

Trong bài “Hiệu quả sử dụng vốn kém đến mức đáng lo” đăng trên Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn đã dẫn ra rằng, tỷ lệ doanh nghiệp Việt đạt kết quả kinh doanh đề ra ngày một giảm dần. Điều đó cho thấy các doanh nghiệp Việt làm ăn bết bát ngày một nhiều. Rồi tỷ số vốn trên doanh thu thuần giảm dần qua các năm cho thấy hiệu quả kinh doanh của những doanh nghiệp này ngày càng kém. Chỉ số vay vòng vốn thì lại ngày một giảm, mà vay vòng vốn chậm thì giá trị gia tăng ít lại. Chưa hết, tỷ lệ vốn chủ sở hữu trên tổng vốn của doanh nghiệp Việt ngày một teo lại điều đó chứng tỏ rằng, doanh nghiệp Việt sống nhờ vốn vay ngày một nhiều. Đó là một bức tranh thật nhất về nền kinh tế đang đi xuống đằng sau con số trăng trưởng GDP đến gần 7% của năm nay – một tỷ lệ rất cao so với mức trung bình thế giới. Cũng trong bài viết này, nếu nhìn vào các chỉ số tương ứng của doanh nghiệp FDI ta thấy nó đang ngược với các doanh nghiệp Việt Nam, cho nên, sự tăng trưởng của Việt Nam thực chất là do khối FDI tạo ra. Khối doanh nghiệp FDI chỉ chiếm 20% GDP nhưng họ lại chiếm 70% tổng kim ngạch xuất khẩu, con số nói lên tất cả. Mà FDI thì nói cho cùng, họ làm ăn có lời rồi mang ngoại tệ về nước. Còn lại Việt Nam có gì? Chẳng có gì cả ngoài một nền kinh tế què quặt và một ĐCS đang bất lực không biết cách giải quyết.

Năm nay kiều hối gần 17 tỷ đô chiếm 6,4% GDP, trong khi đó khối doanh nghiệp tư nhân với 700 ngàn doanh nghiệp mà chỉ đóng góp cho GDP có 10% (theo số liệu của Báo Hải Quan đăng ngày 30/10/2019) thì đủ biết, bàn tay ĐCS đã làm cho hệ thống doanh nghiệp tư nhân khó khăn như thế nào. Chính vì thế mà ĐCS đang muốn đẩy dân đi xuất khẩu lao động để họ mang đô la về đóng góp cho đảng. Có thể nói, sau 33 năm “đổi mới” thì nay nền kinh tế đất nước chưa thể trụ được trên đôi chân của mình mà ngược lại, nó đang cậy nhờ khá nhiều vào ngành công nghiệp “xuất khẩu lao động” và kết quả sản xuất kinh doanh của FDI. Thế mới thấy cái “tài tình sáng suốt” của ĐCS.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:
http://dangcongsan.vn/…/lao-dong-xuat-khau-cua-viet-nam-dan…

http://tapchitaichinh.vn/…/tam-quan-trong-cua-khu-vuc-fdi-d…

https://www.thesaigontimes.vn/…/Hieu-qua-su-dung-von-kem-de…

https://haiquanonline.com.vn/dong-gop-40-gdp-nhung-kinh-te-…

ÓC BỌ HUNG CHỨA GÌ? .Ngo Du Trung

Tháng Mười Hai 10, 2019

Con bọ hung đỉnh cao trí tệ Nguyễn Đức Chung chê Nhật làm trò cười cho “nhân dân” Hà Lội khi xin được làm sạch sông Tô Lịch miễn phí 100% bằng công nghệ của Nhật.


Con bọ hung đỉnh cao trí tệ có “vóc dáng chính khách” (theo cách nhìn bằng con mắt bị răng hô che khuất của nhà báo ô sin Huy Đức), phun cứt rằng “Không có công nghệ nào có thể làm sạch sông Tô Lịch”. Và theo cái đỉnh cao trí tệ bọ hung Nguyễn Đức Chung thì nước dơ sông Tô Lịch chỉ có thể rửa sạch bằng nước sông Hồng Hà. Cho nên, chỉ cần “nhân dân” đóng thuế vài trăm tỷ, mua máy bơm nước sông Hồng trộn vào nước sông Tô Lịch thì nước sông Tô Lịch sẽ sạch ngay thôi. Đơn giản thế, đâu cần công nghệ, tư nghệ của bọn tư bản làm gì, chỉ làm trò cười cho “nhân dân Hà Lội”.Giống như lãnh đạo, cán bộ ta ngu dốt quá thì bán cho mỗi đứa một cái bằng tiến sĩ, cử nhân thì tất cả đều trở thành các nhà… khoa bảng, vì đứa nào cũng có bằng tiến sĩ, cử nhân; vừa hết ngu vừa được tiền. Đơn giản thế thôi!
Có con bọ hung tên gì đó từng nói VN làm những việc mà thế giới không làm được, không nhớ sao?

BLOGGER ĐIẾU CÀY NGUYỄN VĂN HẢI: “VIỆT NAM ĐÀN ÁP TỰ DO TRUYỀN THÔNG KHỐC LIỆT BẰNG ÁN TÙ KHẮC NGHIỆT”. RFA

Tháng Mười Hai 9, 2019

Blogger Điếu Cày-Nguyễn Văn Hải, cựu tù nhân lương tâm bị Chính quyền Việt Nam tống xuất đến Hoa Kỳ năm 2014, dành cho Đài RFA một cuộc phỏng vấn về tình hình tự do truyền thông ở Việt Nam trong thời gian những năm vừa qua.

Trước hết, Blogger Điếu Cày-Nguyễn Văn Hải lên tiếng về trường hợp Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, Chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam vừa bị bắt giam vào hôm 21/11 theo Điều theo Điều 117 – Bộ luật Hình sự năm 2015, với cáo buộc tội “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam”:

KÊU GỌI SỰ QUAN TÂM VÀ VẬN ĐỘNG QUỐC TẾ.

Blogger Điếu Cày-Nguyễn Văn Hải: Sau khi tôi ra tù, tôi cũng có liên lạc với anh Phạm Chí Dũng và cũng thảo luận về vấn đề phát triển tự do báo chí, tự do ngôn luận tại Việt Nam. Phạm Chí Dũng vẫn nói rằng là Câu lạc bộ Nhà báo Tự do là tiền thân của Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam và Phạm Chí Dũng cũng đã vận động để thành lập được Hội Nhà báo Độc lập ở Việt Nam và hoạt động rất tốt. Vì vậy, chúng tôi có mối liên hệ rất đặc biệt với nhau. Đó là việc chia sẻ thông tin giữa Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam và các trang của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do hiện vẫn đang hoạt động; đó là Báo Tham Nhũng và Vietnam Week. Hai trang này cũng bị “đánh lên đánh xuống” nhưng chúng tôi vẫn lập lại để hoạt động.

Nói chung, việc hoạt động báo chí ở Việt Nam thì chúng ta đều biết là gặp rất nhiều khó khăn, nhất là những năm gần đây thì sự đàn áp tự do báo chí, tự do ngôn luận rất khốc liệt và đàn áp với những bản án tù rất khắc nghiệt. Thế nhưng mà tinh thần làm việc của anh em thì vẫn rất tốt. Và, hoạt động báo chí ở Việt Nam và hoạt động mạng xã hội Việt Nam bùng nổ rất mạnh mẽ mặc dù Việt Nam đã có Luật An ninh mạng và rất nhiều điều khỏan luật để hạn chế nhưng việc phát triển tự do báo chí, tự do ngôn luận ở Việt Nam vẫn trên đà tiến tới.

Về trường hợp Tiến sĩ Phạm Chí Dũng bị bắt thì chúng tôi rất quan tâm đến trường hợp này. Lý do tôi đến gặp RFA hôm nay cũng là mong muốn quý đài cũng như quý vị khán thính giả cũng như các tổ chức quốc tế quan tâm đến trường hợp của anh Phạm Chí Dũng, một trong những người sáng lập Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam và đây là một trong những hội nhà báo tự do hoạt động rất hiệu quả ở Việt Nam và phát triển rất tốt. Tôi mong muốn rằng mọi người quan tâm đến trường hợp của anh Phạm Chí Dũng và lên tiếng cho anh ấy nhiều hơn nữa.

RFA: Một trong những trường hợp Đài RFA ghi nhận rất được dư luận đặc biệt quan tâm, đó là trường hợp của tù nhân lương tâm trẻ tuổi Nguyễn Văn Hóa. Anh Hóa trước đây là một nhà báo đưa tin về vấn đề ô nhiễm môi trường do nhà máy Formosa gây ra và anh Hóa liên tục lên tiếng tố cáo mình bị biệt đãi trong tù. Anh là người luôn cập nhật thông tin về trường hợp của anh Nguyễn Văn Hóa và thông tin mới nhất về trường hợp của anh Hóa ra sao?

Blogger Điếu Cày-Nguyễn Văn Hải: Thời gian vừa rồi thì Hóa bị đánh đập và bị biệt giam và chúng tôi cũng có đưa tin trên mạng xã hội. Nhưng gần đây nhất là chị của Hóa đã đi thăm ở trại giam và ngay sau đó chị của Hóa đã liên lạc với tôi, nói rằng là gia đình của Hóa và Hóa mong muốn có một vị nghị sĩ, dân biểu hay một tổ chức xã hội dân sự quan tâm giúp đỡ và bảo trợ cho trường hợp của Hóa, cũng như trường hợp của anh Nguyễn Bắc Truyển hay của Hoàng Đức Bình. Đây là một trong những lý do mà tôi muốn chuyển thông tin đến Đài Á Châu Tự Do vì Hóa cũng là một cộng tác viên của RFA, do đó rất mong muốn Đài RFA quan tâm đến trường hợp của Nguyễn Văn Hóa.

Sau thời gian bị bắt và bị tù đày thì tôi nhận thấy tinh thần của Hóa khá lên rất nhiều và trong việc bị đàn áp và bị biệt giam thì Hóa chịu đựng rất tốt. Phải nói là người tù trưởng thành qua các biến cố trong nhà tù thì Hóa là một trong những trường hợp mà tôi theo dõi từ ban đầu đến bây giờ và tôi thấy em đã trưởng thành rất nhiều. Và chúng ta cũng đã thấy những bức thư của Hóa gửi về gia đình với tinh thần khá lên rất nhiều và mong muốn rằng có được sự quan tâm và bảo trợ của cộng đồng đến trường hợp của Hóa.

VI PHẠM NHÂN QUYỀN TRẦM TRỌNG

RFA: Bên cạnh trường hợp của Nguyễn Văn Hóa, anh còn nhận được những thông tin nào khác về những trường hợp tù nhân lương tâm mà trước đây họ bị bắt và bị tuyên án bởi vì hoạt động làm báo độc lập của họ hay không?

Blogger Điếu Cày-Nguyễn Văn Hải: Một trong những trường hợp tôi quan tâm nhất là trường hợp của Phan Kim Khánh. Trường hợp của Pham Kim Khánh cũng là một trong những trường hợp đặc biệt mà cho thấy Cộng sản Việt Nam vi phạm rất rõ nét. Đó là Pham Kim Khánh sau khi bị xử sơ thẩm thì Khánh có kháng cáo phúc thẩm, nhưng trong khi đó thì cả luật sư, gia đình và bên ngoài không hề biết về việc Khánh có kháng cáo vì nhà tù đã không chuyển đơn kháo cáo của em cũng như dìm luôn vụ việc kháng cáo đó và Chính quyền Cộng sản đã không xử phúc thẩm cho Phan Kim Khánh. Cho nên liên tục trong những tháng gần đây, Phan Kim Khánh phản đối và yêu cầu phải xử phúc thẩm cũng như giám đốc thẩm lại vụ án đó.

Những hoạt động trong nhà tù như vậy thì gia đình cũng như chúng tôi ở bên ngoài vận động cho Khánh để Khánh tiếp tục được đối xử một cách công bằng trước luật pháp bởi vì bất kỳ ai bị pháp luật tuyên án thì cũng phải thực hiện những điều pháp luật quy định. Nhưng Cộng sản Việt Nam đã chà đạp lên pháp luật rất rõ nét trong vụ việc của Phan Kim Khánh.

Chúng tôi quan tâm đến trường hợp của Phan Kim Khánh rất nhiều, vì Khánh là một thành viên của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, cũng như vận động các nguồn quỹ để hỗ trợ cho gia đình Phan Kim Khánh thăm nuôi vì quãng đường em đi vẫn còn dài do Khánh bị tuyên án tới 6 năm tù và 4 năm quản chế nên sự hỗ trợ của gia đình và của xã hội dành cho Phan Kim Khánh cần phải đường dài hơn nữa để giúp em vì gia đình của em rất nghèo, rất khó khăn.

ĐÀN ÁP KHỐC LIỆT

RFA: Qua những chia sẻ của anh về một số trường hợp vừa nêu, nhận định của anh thế nào về tình hình tự do truyền thông ở Việt Nam kể từ khi Luật An ninh mạng được thông qua cho đến hiện tại?

Blogger Điếu Cày-Nguyễn Văn Hải: Nói chính xác là nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã đàn áp rất mạnh tự do báo chí, tự do ngôn luận trong 3 năm gần đây. Đặc biệt từ khi ê-kíp của ông Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nước Trần Đại Quang lên nắm quyền điều hành thì sự đàn áp tự do báo chí và tự do ngôn luận trở nên khốc liệt.

Việc bắt bớ tù đày và tuyên những bản án rất nặng với những anh em đấu tranh tự do dân chủ cũng như anh em làm báo tự do ở Việt Nam trong thời gian gần đây nổi bật lên.

Việc bắt bớ này thực ra không mang lại sự sợ hãi cho những người làm báo ở Việt Nam tại vì những người làm báo như chúng tôi trong nhiều năm qua đã thực hiện công việc truyền thông đã tạo ra được những hiệu ứng trên mạng xã hội và phong trào tự do báo chí, tự do dân chủ ở Việt Nam phát triển mạnh mẽ. Vì vậy, việc hỗ trợ cho anh chị em đấu tranh dân chủ trong nước, vận động các cộng đồng quốc tế, vận động bộ ngoại giao của các nước như Hoa Kỳ hoặc Châu Âu là việc rất cần thiết để nối dài cánh tay của anh em trong nước ra với thế giới và quan tâm hơn nữa đến những hoạt động tự do báo chí, tự do ngôn luận cũng như những nguồn quỹ để phát triển những trang truyền thông tự do cho mạnh mẽ hơn. Chúng ta biết rằng chừng nào không gian truyền thông tự do được càng mở rộng, càng mạnh mẽ thì phong trào càng phát triển nên cần có sự hỗ trợ đúng hướng và vận động để hỗ trợ cho anh em, bảo đảm cho anh em có được tiếng nói độc lập và khi họ bị bắt giữ thì họ biết rằng họ không cô đơn, sẽ được nhiều người và nhiều tổ chức bên ngoài Việt Nam giúp đỡ.

RFA: Cảm ơn Blogger Điếu Cày-Nguyễn Văn Hải dành thời gian cho cuộc phỏng vấn này với RFA.
….

Đọc Và Suy Ngẫm: DÂN CHỦ PHÁT RA TỪ MỒM HỒ CHÍ MINH CHỈ HẰM MỤC ĐÍCH MỊ DÂN .Phương Nguyễn.

Tháng Mười Hai 9, 2019

Sự thật về hào quang giả tạo của huyền thoại Hồ Chí Minh và đảng CS Việt Nam từ quá khứ xa đến hiện tại gần đã bị phương tiện truyền thông hiện đại lẫn hiện thực đời sống xã hội chủ nghĩa bóc gỡ trần trụi.

Dù thế, những người cộng sản “phản tỉnh” nguyên là lãnh đạo trung cao cấp, những trí thức văn nghệ sĩ, những lão thành cách mạng đang, đã từng phục vụ trong bộ máy đảng, nhà nước lên tiếng kêu đòi dân chủ. Thế nhưng họ vẫn chưa dám bước qua cái bóng gian manh, độc ác của Hồ Chí Minh và sự tàn bạo, man rợ của đảng cộng sản Việt Nam. Ngay cả khi viết kể lại sự thật kinh tởm về đạo đức giả tạo, về tư tưởng không có gì… của Hồ Chí Minh, họ vẫn kính cẩn gọi là “ông cụ” và xưng “cháu” rất lễ phép.

Những người lên án độc tài cộng sản có người nguyên là lãnh đạo và đương là lãnh đạo. Cứ mỗi một câu chống, lên án lãnh đạo đảng, nhà nước độc tài đảng trị, tàn dân hại nước, họ đều trịnh trọng trích dẫn lời Hồ Chí Minh và không quên kể lể vai trò, công lao “đánh đuổi…” không thể thay thế của đảng cộng sản Việt Nam?

Phải nói rằng, trong tư tưởng của những người đấu tranh cho dân chủ vẫn chưa dứt khoát, chưa nhận ra con người thật của Hồ Chí Minh. Họ vẫn tin, vẫn ca ngợi Hồ chí Minh là thiên tài lỗi lạc, là đạo đức cao vời, là thánh của dân tộc. Thật đáng chê trách vì họ biết rõ Hồ Chí Minh có vợ con đùm đề và dù đã đọc được bản di chúc nguyên bản với nhiều lỗi chính tả, tẩy xóa, sửa chữa như tờ giấy nháp của học trò tập làm văn. Thế thì làm sao để Hồ trở thành danh nhân văn hóa thế giới và làm cách nào để thông thạo nhiều thứ tiếng trong khi Hồ chưa thông thạo tiếng Việt. Thứ tiếng mà cộng đảng Việt lu loa bảo là tiếng mẹ đẻ của Hồ Chí Minh?

Cũng như đấu tranh cho dân chủ, chưa xác định được cộng đảng Việt là chi bộ của đảng cộng sản Nga – Tàu, lại còn ngây thơ nghĩ rằng cộng sản đời xưa tốt thời nay xấu. Rồi dễ dãi nghĩ rằng có thể đấu tranh cho dân chủ bằng con đường làm trong sạch đảng, để đảng thực hiện dân chủ cho dân nước Việt Nam. Nghĩ như thế quả thật là quá ư lãng mạn trong đấu tranh cách mạng, đấu tranh xóa sổ độc tài toàn trị thiết lập chính thể dân chủ đa nguyên, tam quyền phân lập cho Việt Nam hậu cộng sản!

Đấu tranh cho dân chủ, nếu chỉ thấy tội ác, dối trá hay hậu quả nghiệm trọng của lãnh đạo đảng, nhà nước đương quyền, không nhận ra tội ác, dối trá của Hồ Chí Minh và đảng cộng sản gây ra cho con người, đất nước Việt Nam thì đấu tranh dân chủ cho Việt Nam sẽ không đi tới đâu cả.

Không những đấu tranh không đi tới đâu mà nó còn làm suy yếu sức mạnh đấu tranh chống độc tài toàn trị cộng sản, thực hiện dân chủ cho Việt Nam. Vì chống tay sai, bán nước của lãnh đạo cộng sản đương quyền mà không chống, không lột truồng hào quang hư cấu, huyền thoại gỉa tạo của Hồ Chí Minh và đảng csVN, là tự mình làm chậm lại tiến trình dân chủ hóa Việt Nam.

Trong số những cá nhân đấu tranh cho dân chủ nhưng vẫn ca ngợi bác đảng và thành phần đấu tranh này, không hẳn họ không biết sự thật ghê tởm của bác đảng. Rất có khả năng họ mượn hào quang giả tạo của Hồ Chí Minh, ca ngợi công lao của đảng và hùa theo số đông đấu tranh cảm tính lên án tố cáo tội ác “Mỹ Ngụy” để làm nơi trú ẩn an toàn trong đấu tranh cho dân chủ theo cách nghĩ cảm tính nông cạn của họ.

Tiếc thay, những người đấu tranh lại tìm nơi trú ẩn an toàn trong vỏ bọc bác đảng, là chưa hiểu hết cộng sản bởi với cộng sản không có nơi nào là nơi trú ẩn an toàn khi đấu tranh cho dân chủ mà phạm vào vùng “nhạy cảm” độc tài, độc quyền lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam.

Có lẽ những người Việt Nam lương thiện ai cũng thấy, cộng sản cứ thích bắt là bắt, muốn tống tù là tống tù không có cơ sở luật pháp nào cả. Cụ thể như trường hợp chúng tống tù Nguyễn Vũ Bình, Phạm Viết Đào, Trương Duy Nhất, Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Trần Anh Kim, Đinh Đăng Định, Lê Thanh Tùng, Phạm Chí Dũng…Những cá nhân đã từng nằm trong hàng ngũ đảng cộng sản. Chúng bắt không dựa trên cơ sở luật pháp của đảng, nhà nước csVN làm ra phát tán…

Thật ra chọn lựa đấu tranh chống độc tài cộng sản nhưng không vạch trần đạo đức giả của Hồ Chí Minh, không chống độc quyền lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam để tìm sự an toàn trong lớp hào quang giả tạo, hư cấu của Hồ và của đảng csVN, là lợi bất cập hại:

-Đấu tranh như thế là vô tình tiếp tay cho cộng sản tiếp tục tuyên truyền những điều dối trá, những hào quang, huyền thoại không có thật của bác đảng.

-Đấu tranh cho dân chủ như thế là không đi tới đâu cả, vì bác đảng là hai trụ cột trong những cột trụ, làm thành bệ đỡ cho chế độ độc tài toàn trị cộng sản Việt Nam bám vào để bảo vệ đảng, chế độ.

Nếu ai có đọc, có suy nghĩ về dân chủ sẽ nhận ra những lời của Hồ Chí Minh bàn về dân chủ không có giá trị thực tiễn, tất cả chỉ là khẩu hiệu, là chiêu bài mị dân. Lời hô hào dân chủ của Hồ Chí Minh chỉ nhằm mục đích tuyên truyền lừa bịp nhân dân, kể cả lừa bịp cán bộ, đảng viên mê tín và cuồng tín cộng sản, không hiểu gì về Hồ Chí Minh, về thế giới dân chủ thời hiện đại.

Đấu tranh xóa sổ độc tài toàn trị cộng sản nhằm thiết lập thể chế chính trị dân chủ cho Việt Nam mà trích dẫn những lời bàn về vấn đề dân chủ vớ vẩn của Hồ Chí Minh. Làm như thế nó chỉ khiến cho người dân càng hiểu mơ hồ, lệch lạc về dân chủ.

Việc trích dẫn lời mị dân của hồ về dân chủ trong đấu tranh chống độc tài cộng sản, không giúp ích gì cho việc khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh và cho công cuộc đấu tranh cho dân chủ, thậm chí còn làm chậm lại tiến trình dân chủ hóa Việt Nam trong tương lai hậu cộng sản.

Phải xác định lại rằng, những câu nói về dân chủ của Hồ Chí Minh chỉ nói chơi cho vui và ai cũng có thể nói được. Ngay cả trình độ lớp ba trường làng của nguyên lẫn đương kim lãnh đạo cộng sản hô hào dân chủ, nghe có vẻ xuôi tai, bài bản hơn lời bàn dân chủ của Hồ Chí Minh.

Bảo đảm các cá nhân đang dấn thân đấu tranh cho dân chủ có đọc, có nghiên cứu các tài liệu dân chủ, ai cũng có thể nói về dân chủ hay hơn, đúng giá trị thực của dân chủ hơn Hồ Chí minh và lãnh đạo cộng sản nói về dân chủ.

Tư tưởng dân chủ không phải là đề tài tranh luận để phân định hiểu biết thua kém và giá trị dân chủ không phải là công cụ phục vụ tuyên truyền cho tham vọng chính trị của cá nhân hay phe đảng.

Tư tưởng dân chủ, giá trị dân chủ là kết quả cụ thể của mô hình cai trị dân chủ đem đến cho sự phát triển tốt đẹp của xã hội loài người.

Những ý tưỏng dân chủ mà đảng cộng sản thu gom, chỉnh sửa cho nghe xuôi tai và bỏ vào mồm Hồ Chí Minh, cho tuyên giáo phát tán rồi kêu đó là tư tưởng dân chủ. Đích thực, nó chỉ là dân chủ giả hiệu trên đầu môi chót lưỡi của băng đảng lưu manh chính trị csVN.

Dân chủ được các tên văn nô, bồi bút bỏ vào mồm Hồ Chí Minh chỉ là những mảng nhỏ rời rạc về ý niệm dân chủ, tinh thần dân chủ chứ nó chưa vươn lên ngang tầm thiết chế chính thể dân chủ. Một thiết chế chính trị, tổ chức cai trị thực sự hữu hiệu trong việc mang đến tiêu chí dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ văn minh đã được chứng minh trong đời sống chính trị dân chủ của cộng đồng nhân loại thời đương đại của thời đại dân chủ.

Sent from my iPad

TÌM LẠI NỤ CƯỜI .Nguyễn Anh Tuấn

Tháng Mười Hai 9, 2019

Đây là nụ cười của ông Chung khi về với dân làng Đồng Tâm hơn hai năm trước để dàn xếp vụ bắt giữ cán bộ.

Đã bao lâu rồi không thấy ông Chung cười tươi thế này trên mặt báo?

Có lẽ là từ sau khi ông xé bỏ tờ cam kết có dấu điểm chỉ của chính ông, để rồi trước thì khởi tố vụ án chống lại dân làng Đồng Tâm sau lại đổ cho con cháu cụ Kình xô cụ gãy chân.

Thực tình, thấy tiếc cho ông.

Tôi còn nhớ một buổi sáng cách đây 3 năm, khi đứng trò chuyện cùng Đại sứ Đức khi ấy mới nhậm chức được vài tháng. Trong vườn nhà mình, ông Đại sứ không giấu được vẻ hồ hởi khoát tay chỉ ra ngoài phố hỏi tôi có biết Chủ tịch Nguyễn Đức Chung đang cho trồng mới 1 triệu cây xanh khắp Hà Nội không? Ông tin rằng một thế hệ lãnh đạo mới của Việt Nam, trẻ hơn, đang tạo ra sự khác biệt.

Dù có nói với ông Đại sứ rằng, sở dĩ được vậy là nhờ một năm trước đó hàng ngàn người dân thủ đô đã xuống đường để nhắc nhở chính quyền về tầm quan trọng của cây xanh, tôi cũng không phủ nhận rằng thời gian đầu mới nhậm chức ông Chung đã thổi một luồng sinh khí mới vào guồng máy chính trị thủ đô.

Trước thì ông tiết giảm các chi phí chiếu sáng, tỉa cây bất hợp lý, sau ông chỉ rõ 150/180 quán bia vỉa hè Hà Nội có công an đứng sau, việc nào cũng nức lòng công chúng thủ đô vốn đã cạn kiệt niềm tin nhiều năm trước đó thời Quang Nghị – Thế Thảo.

Thế mà giờ đây, từ vụ nhà máy nước sông Đuống đến xử lý ô nhiễm Tô Lịch, ông Chung lại trở thành trò đùa của cả nước, cả trên mặt báo nhà nước lẫn mạng xã hội.

Có vẻ như hiện tại ông Chung giải thích thế nào đi chăng nữa, người ta cũng không tin. Bởi lẽ đã một lần bất tín ở Đồng Tâm, thì vạn lần bất tin.

Quyền lực chính trị đến từ dân. Chính khách cũng phải về với dân mới mong nở được nụ cười lâu dài, trái lại sẽ ngậm ngùi cay đắng trước lời nhạo báng của dân một khi ngã ngựa. Hoặc đôi khi chỉ mới chớm ngã ngựa.

Bài học ông Chung có lẽ không chỉ đúng với các cá nhân quan chức, mà còn cho cả bộ máy ở cấp độ hệ thống. Hi vọng những người nắm quyền sẽ học được điều gì đó từ đây và nhanh chóng đưa nền chính trị quốc gia trở về với nhân dân – xây dựng một nền dân chủ đích thực. Từ đó, đôi bên có thể nhìn nhau trong nụ cười, thay vì cười vào mặt nhau như hiện tại.

Nguồn.https://www.facebook.com/nguyen.anh.tuan8690

NƠI NÀO CƯỚP BÓC NHẤT .Huỳnh Ngọc Chênh

Tháng Mười Hai 9, 2019

9-12-2019

Đứng nhất là Hồ Chí Minh. Ở thành phố này hớ cái chi ra là bị cướp giật hoặc bị trộm cắp ngay. Đi xe gắn máy, mang thứ chi trên người cũng bị giật. Đi ô tô cũng bị, nhất là lúc mới xuống xe hoặc lên xe. Nạn nhân phần lớn là quý cô quý bà.


Tui sống ở Sài Gòn trên 20 năm chưa hề bị cướp giật lần nào, chỉ thấy nhiều người bị giật, vậy mà ra Hà Nội sống một năm không có cướp giật, đâm ra mất cảnh giác. Đầu năm 2017, vào lại HCM, vừa xuống sân bay, ti toe mượn xe gắn máy chạy lên Tân Bình với túi xách đầy cả tiền, điện thoại, giấy tờ… mang trước ngực, bị bốn thằng cướp đi hai xe giật phăng. Thiệt hại trên 20 triệu đồng mà phải cắn răng không dám lộ ra số tiền vì trong đó có tiền quà tết của nhiều gia đình tù nhân lương tâm. Vợ chồng phải nhịn ăn chơi Tết, âm thầm bù vào.

HCM trộm cũng số một VN. Không có chuyện xe ô tô để qua đêm ngoài đường như ở Đà Nẵng và một số thành phố khác. Móc túi bến xe thì khỏi chê, mới đây báo chí đăng tấm ảnh 1 mét vuông có đến 8 thằng móc túi ở bến xe gần Suối Tiên quận 9.

Hà Nội trông bát nháo vậy mà không có cướp giật, chỉ có móc túi vặt và trộm vặt, trình cũng thua HCM. Nơi Tràng An văn vật này cũng không để xe ô tô qua đêm ngoài đường. Có chiếc xe đã mất luôn cả bốn bánh.

Đà Nẵng của tui là ngon nhất, không có cướp giật mà cũng hổng có trộm vặt. Nếu có trộm thì chúng hay vào nhà quan và cơ quan nhà nước để khoắng, trúng mánh lớn. Xe ô tô ở đây để ngoài đường đêm này qua đêm khác không sướt một chút sơn. Hoan hô Đà Nẵng, công lớn có lẽ là do từ anh Bá, làm tốt dụ này.

Đó là nói cướp đêm. Còn cướp ngày thì thứ tự có thay đổi. Cướp ngày đông nhất tập trung ở Hà Nội rồi mới đến HCM. Cướp dễ nhất là cướp đất. Đất nằm trong dân thì gọi là đất nông nghiệp, tình tiền đền bù chừng 15.000đ/m2, khi vào tay các đại gia nhóm lợi ích, chỉ một chữ ký của quan, biến thành đất nhà ở đô thị, giá thị trường từ 50 triệu đồng/m2 đến 500 triệu đồng/m2 cũng có. Ăn ngon ơ.

Dạng cướp đất này là đặc trưng của kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa nên địa phương nào cũng có. Nhưng nhất nhì cũng chỉ là Hà Nội và HCM, không thằng nào thua thằng nào. Những Vin, Sun, Quyết, Thản, Thảo, Lan… gì gì đó đều đi lên từ đây. Dân oan cũng từ đây mà ra, khóc than vang dậy đất trời, từ Thủ Thiêm, Văn Giang, Dương nội, Đồng Tâm đến Cồn Dầu…

Dạng nữa là cướp ngân hàng. Dạng nầy, sinh thời ông Bá nội chính có cảnh báo và đòi bắt hết hốt hết, thế mà ông lại để Phạm Công Danh cướp ngay trên địa bàn của ông.

Danh vay ngân hàng 1.200 tỉ đồng để mua sân vận động Chi Lăng, rồi mang sân vận động đó thế chấp ngân hàng khác vay số tiền gần gấp ba là 4.000 tỷ đồng. Dự án đổ bể, Danh đi tù, không biết 5.200 tỉ đồng ấy đi về đâu, vào túi ai và ai chịu trả lại cho ngân hàng?
Cướp như thế quá dễ, mà không chỉ có mỗi đại gia Danh làm.

Các kiểu cướp ngày nhiều đến mức không bút mực nào kể ra cho xuể. Tất cả xuất phát từ Hà Nội mà tập trung đậm đặc ở một khu vực thôi, Ba Đình, nơi có sàn giao dịch quan chức lớn nhì thế giới (vì còn thua sàn giao dịch ở Trung Nam Hải)

Nguồn..https://www.facebook.com/ho.lytien.1

YÊU BÓNG ĐÁ HAY YÊU NƯỚC. Mạc Văn Trang

Tháng Mười Hai 8, 2019

8-12-2019

Có một số người than thở: đất nước, xã hội có bao nhiêu vấn đề hệ trọng không quan tâm, dân mình chỉ biết cuồng bóng đá. Rồi bị nhà cầm quyền “chính trị hóa bóng đá”, ru ngủ thanh niên ta quên hết những chuyện quốc gia đại sự…

Ảnh minh họa

Tôi nghĩ, không riêng dân ta, dưới thể chế nào cũng vậy thôi, dân nhiều nước cuồng nhiệt với bóng đá, nhất là với Đội tuyển quốc gia, đó cũng là một đặc điểm mang bản sắc dân tộc. Một khi VUI, BUỒN, TỰ HÀO, THẤT VỌNG… với tinh thần, phong cách và kết quả thi đấu của Đội tuyển quốc gia, ở đó gắn liền TÌNH YÊU BÓNG ĐÁ với YÊU NƯỚC.

Tất nhiên cũng có người YÊU NƯỚC nhưng GHÉT BÓNG ĐÁ cũng không sao, vì bóng đá là môn thể thao, không phải ai cũng có hứng thú. Nhưng từ ghét bóng đá mà ghét những người yêu bóng đá thì rất sai lầm.

Cái ta cần phê phán là CUỒNG bóng đá rồi gây ra cảnh cá cược, được – thua mà đánh giết nhau; thắng thì đua xe, gây chết người; thua thì đập phá… Ngay ở trên sân, đội mình thua thì quậy phá rồi sau đó hành hung CĐV, cầu thủ đối phương…. Xem bóng đá xong rồi, đi cổ động xong rồi, hiện trường tan hoang, đầy rác rưởi… Đó là những cái cần phê phán.

Cho nên qua tình yêu bóng đá có thể giáo dục, xây dựng một nếp sống văn hóa, văn minh trong cộng đồng, xã hội. Đặc biệt khi hàng trăm ngàn người tự phát xuống đường BIỂU TÌNH ÔN HÒA biểu dương thành tích của Đội tuyển quốc gia, mà không gây bạo lực, hỗn loạn … là điều có ý nghĩa xã hội đặc biệt: Dân ta vẫn có một sức sống, một tinh thần dân tộc gắn kết nhau mạnh mẽ…

Chỉ khi một dân tộc, một xã hội vô hồn, lãnh cảm với tất cả, sống vật vờ, câm lặng, vô cảm với nhau, với tất cả thì mới là một dân tộc đang chết lâm sàng!

Dân tộc ta vẫn đầy sức sống. Chỉ cần từ Tình yêu bóng đá, nhích lên chuyển thêm sang TÌNH YÊU MÔI TRƯỜNG SỐNG, xuống đường đòi bảo vệ môi trường sống cho hôm nay và các thế hệ mai sau, sẽ là sự kiện có ý nghĩa xã mạnh mẽ; hay trong khi xuống đường cổ vũ bóng đá, mà có hàng ngàn người trẻ mặc ÁO THUN mang dòng chữ HOÀNG SA, TRƯỜNG SA của VIỆT NAM… thì đó chính là từ TÌNH YÊU BÓNG ĐÁ mà thức tỉnh LÒNG YÊU NƯỚC… Và còn bao nhiêu hình thức sáng tạo, các bạn trẻ có thể nghĩ ra để kết hợp hai TÌNH YÊU này lại với nhau một cách sinh động.

Tôi rất yêu bóng đá, yêu Đội tuyển BĐ quốc gia và từ đó tôi càng yêu nước, yêu dân tộc mình và tin rằng, nếu mọi lĩnh vực, ta đều biết phá bỏ những quan niệm, rào cản, cách làm cổ hủ; ta biết tìm ra người LÃNH ĐẠO xứng tầm, tạo ra MÔI TRƯỜNG lành mạnh cho các TÀI NĂNG TRẺ PHÁT TRIỂN thì ta không thua kém các nước trong khu vực và sẽ vươn ra thế giới từng bước vững chắc.

Tôi là một FAN của Đội tuyển BĐQG. Tôi tin NHM có tình yêu BĐ cũng là những người yêu nước cuồng nhiêt, chưa có lúc biểu hiện mà thôi.

Đọc Và Suy Ngẫm: Đấu Tranh Dưới Chế Độ Độc Tài Cộng Sản Số Phận Hồ Sẽ Ra Sao? .Phương Nguyễn

Tháng Mười Hai 7, 2019

Kinh nghiệm sống cô đọng trong kho tàng ca dao tục ngữ, thành ngữ của người đời trước trao truyền cho lớp người đời sau quả phong phú, sâu sắc, thâm thúy đáng ngưỡng phục. Chắc hẳn mọi người trong chúng ta ai cũng đã từng ít nhất một lần đọc qua hoặc nghe nói:

Ảnh minh họa

-Chín người mười ý.

Câu nói ngắn gọn, đơn giản dạy cho các thế hệ kế thừa hiểu rằng, con người là khác biệt, phải tôn trọng sự khác biệt và không nên áp đặt ý chí của cá nhân này lên ý thích của cá nhân khác. Mọi áp chế do nguyên nhân chủ quan, khách quan hay sử dụng lớp phấn son lòe loẹt che giấu cho bộ mặt ác ghê của ai đó nhằm tôn tạo thành thần tượng, chỉ mang lại kết quả nhất thời chứ không thể chuyên chở được giá trị bền vững lâu dài, lưu danh thiên cổ.

Cụ thể chuyện chín người mười ý như chúng ta thấy về cá nhân ông Hồ Chí Minh, một người trăm tên nghìn mặt được cộng sản quốc tế lẫn cộng sản Việt Nam hư cấu, thêu dệt, đánh bóng để trở thành nhân vật huyền thoại tài năng xuất chúng, xuất quỷ nhập thần đầy bí ẩn lẫn bí hiểm. Chúng ca tụng Hồ như “thánh nhân”không vợ không con, một đời hy sinh vì dân vì nước, một cá nhân vĩ đại “tuyệt vời”trên cả tuyệt vời.

Thế cho nên khi bóc tách sự thật về ông Hồ Chí Minh, có người khai thác cuộc đời tình ái tức chuyện gái gú của ông Hồ. Có kẻ chuyên tâm tìm hiểu xem có mấy ông Hồ trong sự nghiệp tăm tiếng đầy tai tiếng của nhân vật nhiều thủ đoạn này và bạn Trịnh Hữu Long là một điển hình khác. Bạn ý sưu tầm, sơ kết vài dòng những dấu ấn nổi bật trong sự nghiệp hoạt động cách mạng với 8 sự thật về Hồ Chí Minh như sau:

“Hôm nay nhân vụ xử án chống phá, lật đổ… nhà cháu nghĩ lại thấy Hồ Chí Minh thật tội nghiệp! Kẻ thì dùng mỹ từ tôn ông lên làm thánh, kẻ thì xúc phạm nặng nề và vẽ ông thành quỷ. Việc làm của họ tuy có vẻ trái ngược nhau, nhưng đều đưa đến một hậu quả to tổ bố, đó là bóp méo Hồ Chí Minh.

Sau đây là một vài chi tiết trong cuộc đời Hồ Chí Minh được sắp xếp theo trình tự thời gian mà nhà cháu sưu tầm được, cũng như tìm cách diễn đạt theo ngôn ngữ bình thường (không lăng xê cũng không lăng mạ), hầu các cụ:

1. Hồ Chí Minh thuộc thế hệ 9x. Ông sinh năm 1890.

2. Hồ Chí Minh từng bị đuổi học vì đi biểu tình. Khi phong trào chống sưu thuế ở Trung Kỳ nổ ra vào năm 1908, Hồ Chí Minh (khi đó có tên là Nguyễn Tất Thành) đang học trường Quốc học Huế, cùng bạn bè tham gia biểu tình và bị chính quyền đàn áp, về sau bị đuổi học. Cha ông bị triều đình khiển trách nặng nề vì hành vi của con trai, anh trai ông cũng bị giám sát chặt chẽ.

3. Hồ Chí Minh là người Việt Nam đi xuất khẩu lao động nổi tiếng nhất thế giới. Mới 21 tuổi, ông đã theo tàu Pháp bôn ba khắp năm châu làm phụ bếp, sau đó là xúc tuyết, quét than và làm nhiều công việc cực nhọc khác để kiếm sống.

4. Hồ Chí Minh đã nhận tiền của nước ngoài để chống chính quyền trong các thời kỳ trước Cách mạng tháng Tám năm 1945. Nhiều tài liệu giải mật cho thấy ông đã nhận lương, phụ cấp và nhiều khoản tài trợ khác từ Đảng Cộng sản Pháp và Quốc tế Cộng sản để hoạt động từ những năm 1920. Nhờ vậy, ông có thể di chuyển, sinh sống và mở các lớp huấn luyện ở Trung Quốc và Thái Lan.

5. Hồ Chí Minh đã khôn khéo lợi dụng các quyền tự do dân chủ của phương Tây để chống chính quyền trong các thời kỳ trước Cách mạng tháng Tám năm 1945. Ông tham gia ký “Yêu sách của nhân dân An Nam” gửi Hội nghị Versailles năm 1919, mở báo “Người cùng khổ” (Le Paria) năm 1922 nhằm tố cáo các tội ác của chính quyền thuộc địa, cũng như viết “Bản án chế độ thực dân Pháp” xuất bản năm 1925 tại Paris.

6. Hồ Chí Minh đã tham gia sáng lập một số đảng phái, tổ chức chính trị ở hải ngoại. Năm 1920, ông là đồng sáng lập viên của Đảng Cộng sản Pháp, đến năm 1925 lập ra “Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội” ở Quảng Châu – Trung Quốc nhằm huấn luyện chính trị và cách thức đấu tranh giành chính quyền (không nhất thiết là “bất bạo động”) cho các nhà hoạt động trong nước. Đặc biệt, khi còn ở hải ngoại (Hong Kong), ông đã là người sáng lập ra một đảng phái chính trị có tên là Đảng Cộng sản Việt Nam vào ngày 03-02-1930, nhằm mục đích lật đổ chính quyền ở trong nước.

7. Hồ Chí Minh đã viết nhiều tài liệu chống chính quyền mà nổi tiếng nhất là tác phẩm “Đường kách mệnh”, xuất bản năm 1927 ở Quảng Châu – Trung Quốc.

8. Hồ Chí Minh đã tham gia nhiều khóa học về bạo động lật đổ chính quyền ở nước ngoài, đặc biệt là ở Đại học Phương Đông (Liên Xô) trong những năm 1930.”(*)

Bản sơ kết, rút gọn cuộc đời hoạt động cách mạng của Hồ Chí Minh do bạn trịnh Hữu Long biên soạn làm ra, chỉ khiến cho bạn đọc tức anh ách bởi vì bạn Long bỏ lửng không đưa ra kết luận cụ thể nhân vụ gì và những chuyện hoạt động của ông Hồ là tích cực hay tiêu cực, có gây ra hậu quả nghiêm trọng hay không?

Chuyện sơ kết của bạn ấy “rất ác” giống như giữa ngày đông lạnh giá, bạn ý bày ra tô phở ngào ngạt mùi thơm, ngun ngút khói nhưng không chịu mở lòng mời mọc ai thưởng thức cả, để cho mọi người ngồi vào bàn tiệc chết tức?

Riêng tôi cám ơn Google… google muôn năm, nó đã giúp phương tiện cho tôi tiếp cận nhiều tài liệu lịch sử liên quan đến ông Hồ. Với những bức thư đòi tiền công, thư xin Nga – Tàu cung cấp khí tài và bản báo cáo thành tích hoạt động đánh đuổi, tiêu diệt kẻ thù giai cấp… cho cộng sản quốc tế đệ tam.

Cũng nhờ Google giúp tôi biết thêm các tài lẻ của Hồ như diễn thuyết kinh nguyệt, làm thơ diễn tả tự do ỉa đái, viết báo viết văn kể lể chuyện:

“…Vừa đi đường vừa kể chuyện…Những mẩu chuyện về cuộc đời hoạt động của Hồ chủ tịch…”

Khi đọc bản sơ kết của bạn Long trong đầu tôi chợt lóe lên, liên tưởng đến một số điều luật trong bộ luật hình sự của nhà nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa, cái nhà nước mà ông Hồ Chí Minh cả đời hy sinh chuyện trai gái cá nhân để dựng nên. Các điều luật ấy có quy định như sau:

“Điều 79 – Tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.

Người nào hoạt động thành lập hoặc tham gia tổ chức nhằm lật đổ chính quyền nhân dân, thì bị phạt như sau:

1)Người tổ chức, người xúi giục, người hoạt động đắc lực hoặc gây hậu quả nghiêm trọng, thì bị phạt tù từ mười hai năm đến hai mươi năm, tù chung thân hoặc tử hình.

2)Người đồng phạm khác thì bị phạt tù từ năm năm đến mười lăm năm.

Điều 84 – Tội khủng bố nhằm chống chính quyền nhân dân.

1)Người nào nhằm chống chính quyền nhân dân mà xâm phạm tính mạng của cán bộ, công chức hoặc công dân, thì bị phạt tù từ mười hai năm đến hai mươi năm, tù chung thân hoặc tử hình.

2)Phạm tội trong trường hợp xâm phạm tự do thân thể, sức khoẻ, thì bị phạt tù từ năm năm đến mười lăm năm.

3)Phạm tội trong trường hợp đe doạ xâm phạm tính mạng hoặc có những hành vi khác uy hiếp tinh thần, thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm.

4)Khủng bố người nước ngoài nhằm gây khó khăn cho quan hệ quốc tế của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thì cũng bị xử phạt theo Điều này.

Điều 88 – Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

1)Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm:

a)Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân;

b)Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân;

c)Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

2)Phạm tội trong trường hợp đặc biệt nghiêm trọng thì bị phạt tù từ mười năm đến hai mươi năm.

Điều 89 – Tội phá rối an ninh.

1)Người nào nhằm chống chính quyền nhân dân mà kích động, lôi kéo, tụ tập nhiều người phá rối an ninh, chống người thi hành công vụ, cản trở hoạt động của cơ quan, tổ chức, nếu không thuộc trường hợp quy định tại Điều 82 của Bộ luật này, thì bị phạt tù từ năm năm đến mười lăm năm.

2)Người đồng phạm khác thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm.

Điều 91 – Tội trốn đi nước ngoài hoặc trốn ở lại nước ngoài nhằm chống chính quyền nhân dân.

1)Người nào trốn đi nước ngoài hoặc trốn ở lại nước ngoài nhằm chống chính quyền nhân dân, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm.

2)Người tổ chức, người cưỡng ép, người xúi giục thì bị phạt tù từ năm năm đến mười lăm năm.

3)Phạm tội trong trường hợp đặc biệt nghiêm trọng thì bị phạt tù từ mười hai năm đến hai mươi năm hoặc tù chung thân.”(**)

Đọc sơ kết sự thật về Hồ Chí Minh của bạn Trịnh Hữu Long và đọc một số điều luật trong bộ luật hình sự của nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam hình như ông Hồ Chí Minh đều có hành vi vi phạm luật pháp thì phải.

Thú thật, tôi không biết những việc cụ thể ông Hồ chí Minh làm dưới thời thực dân, đế quốc ngày xưa so với thời cộng sản, dân chủ vạn lần hơn bây giờ thì những việc làm đó có phạm pháp không?…

Nếu có thì phạm vào điều luật số mấy và cái mạng của ông Hồ Chí Minh cùng với mạng của các ông lãnh đạo đảng cộng sản Duẩn, Chinh, Đồng, Giáp, Thọ, Hoàn… có đủ mạng để thi hành án hay không?

Tôi thì tôi không phải chuyên ngành luật xã hội chủ nghĩa nên không có khả năng “phán xét”, có lẽ phải cậy đến chuyên viên luật, đến cơ quan chức năng của đảng, nhà nước “giám định”căn cứ vào vài ba điều luật “đính kèm” theo bài viết.

Theo tôi không cần phải trưng dẫn cả bộ luật hình sự của chế độ để gán ghép kết tội ông Hồ làm gì…Tôi cũng nhắc nhở quý ông bà tuyên giáo, dư luận viên cùng với nhiều loại viên khác nữa, là đừng hồ đồ cho rằng so sánh vậy là khập khiễng bởi tôi biết các ông bà giữ vững “lập trường” tin rằng bác Hồ của các ông bà là đạo đức, là văn minh…vì độc lập, vì tự do… hoạt động làm cách mạng dân tộc, dân chủ nhân dân… kháng chiến đánh đuổi thực dân, đế quốc xâm lược…

Các ông bà có biết “cãi cọ” như thế là bôi bẩn ông Hồ bởi tại rằng thì là tài liệu lịch sử đã chỉ ra ông Hồ lãnh lương, nhận tiền nước ngoài làm tay sai cho cộng sản đệ tam. Cái được gọi là đánh đuổi thực dân, đế quốc thật sự là “ta đánh đây là đánh cho Liên xô, cho Trung Quốc…”đã rành rành ra đó, không còn là bí mật quốc gia nữa nên những mục tiêu được cho là lý tưởng cao đẹp của ông Hồ Chí Minh, chỉ còn lại trần trụi những âm mưu dối trá, những tham vọng thấp hèn, tầm thường như những kẻ tầm thường khác.

Nếu các ông bà mê tín cộng sản không tin những điều tôi và bạn Trịnh Hữu Long trưng dẫn, vẫn còn nhiều lựa chọn khác để tìm biết sự thật về Hồ Chí Minh.

Chẳng hạn như truy cập “Hồ Chí Minh” trên www.google.com các ông bà sẽ bắt gặp nhiều sự thật lý thú khác của ông Hồ Chí Minh cũng như của đảng cộng sản Việt Nam cùng với nhiều sự thật gây sốc khác nữa.

Thiết nghĩ các ông bà tuyên giáo, dư luận viên nói riêng và các người kính đảng yêu bác Hồ nói chung cũng cần nên biết là những mục tiêu mà những người đấu tranh ngày nay đòi hỏi, không khác với những gì Hồ Chí Minh và đảng cộng sản giương cao ngọn cờ đấu tranh đòi hỏi ngày xưa.

Có khác chăng là đằng sau khẩu hiệu không có gì quý hơn…của ông Hồ, của đảng cộng sản Việt Nam, là có âm mưu của các tên tay sai cộng sản quốc tế lợi dụng máu xương dân tộc Việt Nam, cướp chính quyền về cho đảng cộng sản áp đặt nền cai trị khắc nghiệt tàn bạo hơn cả chế độ thực dân, đế quốc.

Dưới chế độ cộng sản, tự do cá nhân bị tước đoạt, nhân phẩm bị chà đạp, nhân quyền không được tôn trọng…Tất cả các quyền cơ bản là thuộc tính bẩm sinh mọi người sinh ra đều được hưởng chỉ nằm trên giấy tờ hành chánh, trong các khẩu hiệu tuyên truyền và không tồn tại trong thực tiễn đời sống xã hội, xã hội chủ nghĩa.

Thế cho nên nói đến quyền con người không biết có bao nhiêu dân tộc, bao nhiêu con người đã đứng lên đấu tranh cũng như đã ngã xuống để cho những quyền cơ bản của loài người được thực thi và dân tộc Việt Nam cũng không phải là ngoại lệ vẫn đã, đang tiếp tục đấu tranh giành lấy quyền được sống, quyền tự do, quyền mưu cầu hạnh phúc mà tạo hóa ban cho con người.

Cách đấu tranh đòi lại quyền chính đáng của những người Việt Nam hôm nay qua các phương tiện ôn hòa, văn minh không tổ chức vũ trang khủng bố ám sát, phù hợp với chuẩn mực quốc tế, không giống như cách đấu tranh man rợ, khát máu của ông Hồ Chí Minh khi xưa cũng như cách cai trị độc tài khắc nghiệt, bạo tàn của đảng cộng sản Việt Nam hiện nay.

Thế mà trong nội bộ, trên hệ thống truyền thông lề đảng đây đó đầy dẫy luận điệu vu khống những người hoạt động đấu tranh chống xấu ác cho xã hội công bằng, cho đất nước tốt đẹp hơn, cho quyền làm người được bảo đảm, lại bị quy chụp là lợi dụng quyền tự do dân chủ… xâm phạm lợi ích…tuyên truyền chống phá…âm mưu lật đổ…quả là dễ làm chết cười.

Giả vụ như ông Hồ Chí Minh đội mồ sống lại, hoạt động đấu tranh đòi độc lập dân tộc, đòi tự do dân chủ hay xuống đường biểu tình chống Tàu xâm lược trong nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam thì số phận Hồ sẽ ra sao?

Ông Hồ có bị khiêng vác đạp vào mặt, có bị lột truồng quay phim chỗ kín, có bị bóp…chỗ “nhạy cảm”không?…

PHÁT BIỂU CỦA TẬP CẬN BÌNH VỀ VIỆC TRUNG QUỐC ĐÀN ÁP NGƯỜI DUY NGÔ NHĨ .Đoàn Bảo Châu

Tháng Mười Hai 7, 2019

400 trang tài liệu này chính là cơ sở để hạ viện Mỹ vừa ra dự luật Nhân Quyền cho người Duy Ngô Nhĩ. Tôi lược dịch để các bạn không biết tiếng Anh nắm được. Tài liệu này nói về những phát biểu của Tập Cận Bình về việc Trung Quốc đàn áp người Duy Ngô Nhĩ.


_____
Trong một trong những vụ rò rỉ đáng kể nhất từ chính phủ của Trung Quốc trong nhiều thập kỷ, hơn 400 trang tài liệu cho thấy Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã có chính sách đàn áp người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ trong một loạt bài phát biểu năm 2014. Những bài này tiết lộ chi tiết về việc giam giữ hàng loạt người Duy Ngô Nhĩ. Việc này đã bị các nhóm nhân quyền và một số nhà lãnh đạo quốc tế lên án.
Các tài liệu đã bị rò rỉ và đến báo New York Times bởi một người Trung Quốc, là người đang nỗ lực để Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình phải chịu trách nhiệm cho các vụ giam giữ hàng loạt.
Trung Quốc đã giam giữ hơn 1 triệu người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ ở khu vực Tân Cương trong ba năm qua, theo các quan chức Hoa Kỳ. Họ bị truyền bá lý tưởng của Đảng Cộng sản.
Các nhóm nhân quyền nói rằng những trại được gọi là trại cải tạo này là một nỗ lực để đàn áp tôn giáo của người Duy Ngô Nhĩ và bản sắc Hồi giáo bằng cách giam giữ họ mà không cần xét xử, đôi khi có các đe dọa bạo lực và tra tấn.
Nhưng chính phủ Trung Quốc phủ nhận mọi hành vi vi phạm nhân quyền, nói rằng những nỗ lực này là một công cụ quan trọng trong việc chống lại chủ nghĩa cực đoan và khủng bố.
Người Duy Ngô Nhĩ là một dân tộc thiểu số theo đạo Hồi ở vùng Tân Cương của Trung Quốc.
Để đối phó với một loạt các cuộc tấn công bạo lực do phiến quân Duy Ngô Nhĩ thực hiện vào năm 2014, ông Tập nói với các nhà lãnh đạo đảng rằng họ cần phải khắc nghiệt và phải tỏ ra không thương xót.
Tập nói bóng gió về các trại thực tập trong một bài phát biểu, mặc dù ông không kêu gọi giam giữ hàng loạt hoàn toàn và chống lại việc cấm hoàn toàn Hồi giáo ở nước này. Cần phải có hiệu quả giáo dục và chuyển đổi tội phạm. Và ngay cả sau khi những người này được thả ra, giáo dục và chuyển đổi của họ vẫn phải tiếp tục, ông nói.
Các quan chức địa phương và các sĩ quan cảnh sát mặc thường phục được yêu cầu xoa dịu các sinh viên từ trường đại học về nhà mà các thành viên gia đình của họ đã được đưa đến các trại thực tập.
Các nhà chức trách đang sử dụng một hệ thống tính điểm để xác định ai là ai và được phát hành, và các sinh viên được thông báo rằng họ có thể được thả nếu họ chấp hành tốt. Các thành viên của gia đình, bao gồm cả bạn, phải tuân thủ luật pháp và quy tắc của bang, và không tin hoặc lan truyền tin đồn, các quan chức của thành phố đã nói. Sau đó, bạn chỉ có thể thêm điểm cho thành viên gia đình của mình.
Khi sinh viên hỏi họ có phạm tội không, các quan chức được hướng dẫn nói rằng đấy chỉ là suy nghĩ của họ đã bị lây nhiễm bởi những suy nghĩ không lành mạnh.
Một lãnh đạo địa phương, Chen Quanguo, một nhà lãnh đạo đảng mới trong khu vực, chịu trách nhiệm cho việc mở rộng các trung tâm giam giữ sau khi ông được bổ nhiệm vào tháng 8 năm 2016, nói với các quan chức để vây bắt mọi người nên làm tròn.
Chen bắt nguồn từ bất kỳ sự phản đối nào, bao gồm một trường hợp trong đó một lãnh đạo quận bị tống giam sau khi thả hàng ngàn tù nhân khỏi các trại.
Sự phản đối nội bộ nổi bật hơn so với trước đây, theo New York Times. Chính phủ Trung Quốc đã mở hơn 12.000 cuộc điều tra các đảng viên ở Tân Cương vì những vi phạm trong cuộc chiến chống lại chủ nghĩa ly khai.
Bối cảnh chính: Mỹ, hầu hết các nước châu Âu và Nhật Bản đã chính thức kêu gọi đóng cửa các trại, nhưng các đồng minh của Trung Quốc tại Liên Hợp Quốc đã đẩy lùi, đưa ra tuyên bố của riêng họ để ủng hộ những gì họ gọi là các biện pháp chống khủng bố và triệt phá . Các quốc gia bảo vệ Trung Quốc bao gồm Nga, Bêlarut và Serbia, cùng với một số quốc gia đa số Hồi giáo Pakistan, Ả Rập Saudi và Ai Cập, CNN đưa tin.
Phản ứng mạnh mẽ nhất từ trước đến nay là từ Hoa Kỳ, vào tháng 10 đã hạn chế thị thực đối với các quan chức Trung Quốc và các công ty công nghệ Trung Quốc trong danh sách đen có liên kết với sự giám sát của chính phủ đối với người Duy Ngô Nhĩ. Nhưng chính quyền của Trump, nỗ lực lên án việc giam giữ hàng loạt đã trở nên phức tạp bởi các cuộc đàm phán thương mại và một số người đã chỉ trích tổng thống vì đã không lên tiếng trực tiếp chống lại Trung Quốc.
Nguồn: Leaked Documents Show Xi Jinping’s Secret Speeches About China’s Uighur Crackdown (Forbes)

XIN ĐỪNG BẮN SAU LƯNG .Trần Trung Đạo

Tháng Mười Hai 6, 2019

Chiếc cầu dùng để nối hai bờ, thường là sông, nhưng cùng lúc nói lên sự xa cách giữa hai bờ đang cần được nối.


Trong thơ và nhạc, chiếc cầu nói lên những cách ngăn tình cảm nhưng nhiều khi cũng là một nơi hò hẹn của hai người.


Nhà thơ Hoài Khanh viết một bài thơ trong đó có hai câu thơ mà giới sinh viên miền Nam trước 1975 ai cũng ngâm nga khi nhớ về một ánh mắt, một nụ cười, một bàn tay ấm: “Ta ngồi lại bên cầu thương dĩ vãng, nghe giữa hồn cây cỏ mọc hoang vu.” Tương tự, nhạc sĩ Phạm Duy khi sáng tác Hẹn Hò cũng than trách “Số kiếp hay sao, không cho bắc cầu, thì xin sông nước sẽ cho gần nhau …”
Khác với trong thơ và nhạc, phong trào dân chủ Việt Nam nhiều năm nay đang bước trên chiếc cầu có cái tên thật buồn và thật dài: cầu hoài nghi.
Đối với một số anh chị em từng chịu đựng lao tù, đày ải nhiều năm trong nước và khi ra nước ngoài họ bước trên chiếc cầu hoài nghi mang cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng: xa cách và xa lạ. Người cựu tù không chỉ xa cách quê hương, thân thuộc mà khi vừa đặt chân lên xứ người họ còn cảm thấy xa lạ với cả những người yêu mến mình trước đó không lâu.
Người đấu tranh đang sống trong nước cũng vậy. Họ không chỉ đấu tranh chống độc tài đảng trị bằng khả năng giới hạn và điều kiện chật hẹp của mình mà còn phải sống, phải thở không khí hoài nghi chung quanh những người cùng chiến tuyến. Viết với một văn phong nhẹ nhàng họ sẽ bị kết án “thỏa hiệp” hay “đội lốt dân chủ” và viết với một văn phong quyết liệt họ sẽ bị kết án “viết thế mà không bị tù mới thật đáng nghi ngờ.”
Chiếc cầu hoài nghi từ đâu mà có?
Muốn biết chuyện CSVN, chắc phải đọc chuyện CSTQ trước.
Xây cầu hoài nghi là một trong những nhiệm vụ chính của bộ máy tuyên truyền CS vốn đã có từ thời Lenin.
Các lãnh đạo Trung Cộng từ Mao đến Tập đã từng bước hiện đại hóa việc xây cầu phù hợp với các tiến bộ kỹ thuật. Tập Cận Bình, gốc là một cán bộ tuyên truyền, chi một ngân sách lớn để lèo lái cộng đồng Hoa Kiều qua trung gian của đội quân dư luận viên có mặt tại Mỹ.
Như người viết đã phân tích trong bài “Đảng 50 Xu tại Trung Cộng”, hai trong số các nhiệm vụ chính của một dư luận viên Trung Cộng không phải tranh luận hơn thua mà (1) hướng dẫn dư luận phù hợp với chủ trương của đảng vào đúng thời điểm và (2) đáp ứng nhanh về một tin đồn để lèo lái nhận thức của người đọc, người nghe vào ý định của đảng trước khi người đọc hay người nghe có quan điểm riêng.
Theo tiến trình hình thành của cộng đồng người Hoa tại Mỹ, sau 1949 các cộng đồng người Mỹ gốc Hoa đều ủng hộ chính phủ Đài Loan. Tuy nhiên, dần dần bị đồng tiền mua chuộc và tuyên truyền lôi kéo, họ dần dần chuyển hướng sang ủng hộ Trung Cộng.
Về vật chất, trong một phóng sự điều tra của Bethany Allen-Ebrahimian đăng trên Foreign Affairs ngày 7 tháng 3, 2018, các sinh viên Trung Quốc tham dự các buổi đón tiếp Tập Cận Bình trong chuyến viếng thăm Mỹ của ông ta năm 2015 được trả tiền.
Về lý luận, các tòa đại sứ Trung Cộng tại Mỹ theo dõi chặt chẽ sinh viên gốc Hoa cũng như người Mỹ gốc Hoa không chỉ trong sinh hoạt đời sống mà cả nhận thức chính trị qua các dư luận viên làm việc dưới nhiều dạng tại Mỹ.
CSVN thì sao?
Dù quan hệ về mặt nhà nước và bang giao quốc tế giữa CSVN và CSTQ có khi ấm khi lạnh nhưng về mặt đảng thì không.
Dưới đây là nguyên văn báo cáo của Đoàn Hưng, thành viên thuộc phái đoàn Ban Tuyên Giáo Trung Ương CSVN sau chuyến viếng thăm và làm việc với Ban Tuyên truyền Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc ngày 17 tháng 12, 2018 và được đăng trên tạp chí Tuyên Giáo:
“Tại các cuộc trao đổi và làm việc, hai bên đã chia sẻ nhận thức chung, trao đổi kinh nghiệm trong công tác nghiên cứu lý luận, học tập nghị quyết, công tác quản lý Đảng; tăng cường bảo vệ nền tảng tư tưởng, ý thức hệ của Đảng; phòng chống diễn biến hòa bình, cách mạng màu; kinh nghiệm thống nhất định hướng công tác báo chí truyền thông, phát triển các loại hình báo chí truyền thông mới, tăng cường tuyên truyền, thông tin, dư luận tích cực trên Internet, mạng xã hội.”
Hai cái miệng CSVN và CSTQ có lúc chửi nhau nhưng mạch máu đảng (quản lý), trái tim đảng (tổ chức), bộ não đảng (tư tưởng) vẫn giống nhau như những năm đầu thập niên 1930 khi Mao còn ở Diên An và đảng CSVN vừa thành lập.
Chưa có tài liệu chính thức nào về việc CSVN vận dụng người Việt hải ngoại, trả lương cho họ bằng cách nào hay số lượng dư luận viên của đảng đang hoạt động tại hải ngoại đông bao nhiêu. Tuy nhiên, chính sách tuyên truyền của CSVN vốn là cái khuôn thu nhỏ của bộ máy tuyên truyền Trung Cộng nên chắc chắn cách tổ chức không khác gì nhiều.
Nhưng không phải ai tung tin tiêu cực cũng là dư luận viên của đảng. Bịnh hoài nghi là bịnh của con người. Y học có một ngành riêng cho bịnh hoài nghi gọi là Obsessive-compulsive disorder (OCD).
Đừng nghĩ mình không bị bịnh. Người Việt ra đi hay ở lại đều vẫn còn mang trên lưng cả cuộc chiến với bao đau thương và ngộ nhận nên bịnh hoài nghi là một căn bịnh rất phổ biến của người Việt thời hậu chiến.
Bộ máy tuyên truyền CS chỉ xát muối vào vết thương tình cảm, đào sâu tính nghi kỵ sẵn có trong bịnh nhân. Căn bịnh hiểm nghèo sẽ trầm trọng thêm và nhanh chóng lây sang người khác, lây sang thế hệ khác.
Rất khó chữa trị tận gốc căn bịnh hoài nghi. Ngay cả chữa được thì thời gian chữa hết còn tùy thuộc vào trình độ văn hóa và nhận thức chính trị của mỗi bịnh nhân.
Tuy nhiên, trong giới hạn của phong trào dân chủ, có hai cách chung, đơn giản và căn bản mà ai cũng có thể làm được là (1) đừng vội tin vào các tin đồn (2) mà hãy tự tìm hiểu, học hỏi, phân tích, so sánh giữa các nguồn tin để từ đó rút ra một quan điểm độc lập cho mình.
Dù bao nhiêu điều tiêu cực đang diễn ra và trong cơn bão độc tài áp bức kéo dài mấy chục năm qua, những ngọn lau vẫn cố vươn mình lên.
Năm 2019 là một trong những năm phong trào dân chủ Việt Nam bị đàn áp khốc liệt nhất.
Theo bản tin của trang mạng “Người Bảo vệ Nhân quyền” (vietnamhumanrightsdefenders.net) chỉ “tuần thứ 48 từ ngày 25/11 đến 01/12/2019, Việt Nam kết án 9 người hoạt động với tổng mức án 48 năm tù”. Hiện nay có ít nhất 240 người bị kết án nặng nề và một số khác chưa có thông tin.
CSVN tàn bạo hơn bao giờ hết nhưng không phải vì thế mà cuộc đấu tranh dừng lại. Nhiều khuôn mặt trẻ bằng nhiều cách, đang cố đánh thức thế hệ họ, đồng bào họ đang chìm trong cơn mê dài. Những bản án dài hạn không làm họ chồn chân. Bởi vì, không có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau của dân tộc và không có bản án nào dài hơn sự chịu đựng của trên 90 triệu người dân suốt 44 năm qua.
Khát vọng tự do là khát vọng của con người.
Thật vậy. Một số lớn trong bốn triệu người dân Miến Điện tham gia cuộc biểu tình chống chế độ độc tài Ne Win ngày 8 tháng 8, 1988 chắc không biết và dù có biết cũng không quan tâm ông tổng thống Mỹ là ai, tên gì và thuộc đảng nào. Những ngày đầu đẫm máu chưa có sự tham gia của bà Aung San Suu Kyi khoảng mười ngàn người biểu tình bị giết. Nhưng họ không chết trong cô đơn. Họ chết vì dân tộc Miến Điện và vì tương lai của Miến Điện. Họ chết để những cành Padauk vàng, quốc hoa của Miến, mãi mãi đẹp tươi trong mỗi độ xuân về.
Những người Việt bị bắt hay bị kết án trong hai tháng cuối năm 2019 này cũng thế.
Những Phạm Chí Dũng, Phạm Văn Điệp, Nguyễn Chí Vững, Trần Thanh Giang, hai anh em ruột Huỳnh Minh Tâm và Huỳnh Thị Tố Nga, Đoàn Viết Hoan, Võ Thường Trung, Ngô Xuân Thành, Nguyễn Đình Khuê hẳn không quá quan tâm đến những gì đang xảy ra trên thế giới. Họ là người Việt Nam và lo cho thân phận Việt Nam.
Ngoài Phạm Chí Dũng, có lẽ không bao nhiêu người Việt biết nhiều về chín người còn lại.
Vì thế, nếu không tiếp tay, không yểm trợ được những người bị bắt, bị tù thì cũng không nên vô tình phụ với bộ máy tuyên truyền của đảng CS để đánh gục những người tranh đấu khi họ vừa quỵ xuống.
Một ngọn lửa, một cục than, một bó củi nhỏ đều cần thiết. Cách mạng dân chủ cho Việt Nam chỉ diễn ra ở Sài Gòn, Hà Nội, Huế của Việt Nam chứ không diễn ra ở một nơi nào khác bên ngoài Việt Nam.
Khi trả lời một câu hỏi trong buổi giới thiệu Chính Luận ở Nam California đầu năm 2015, người viết có thưa:
“Cách mạng Việt Nam chỉ xảy ra tại Việt Nam chứ không phải xảy ra tại Little Sài Gòn này. Và nếu chúng ta làm được những gì để tạo chất xúc tác cho cuộc cách mạng dân chủ xảy ra tại Sài Gòn hãy cố gắng hết sức mà làm. Còn những người đang đấu tranh chống lại đảng CS là ai, chắc chúng ta không biết. Bây giờ nếu hỏi một anh đang đấu tranh trong nước, anh ta là ai, cha mẹ anh ta là ai, lý lịch của anh ta như thế nào, cuộc đời của anh ta ra sao, và nếu chúng ta cứ ngồi đó mà hỏi thì dòng nước vẫn trôi và đảng CS sẽ tiếp tục cai trị. Cách duy nhất chúng ta có thể làm được là yểm trợ cho các phong trào có khả năng bào mòn chế độ CS, có khả năng đập đổ chế độ CS. Họ thật hay giả, lịch sử sẽ trả lời. Không ai thoát khỏi ánh sáng mặt trời. Hành trình cứu nước là một hành trình hết sức gian nan thử thách, và thử thách đầu tiên là thử thách nơi bản thân mình. Ngày nào chúng ta không tin tưởng nơi bản thân mình ngày đó khó có thể tin tưởng nơi người khác.”
Viên đạn của kẻ thù bắn ngay trước ngực không đau bằng viên đạn của đồng bào bắn từ phía sau lưng. Xin đừng bắn sau lưng.
Trần Trung Đạo
Nguồn.https://www.facebook.com/trantrungdao/posts/2891858557504778