NHÂN 49 NGÀY MẤT CỦA CỤ LÊ ĐÌNH KÌNH: “NGƯỜI TRONG MỘT NƯỚC PHẢI THƯƠNG NHAU CÙNG”! Mạc Văn Trang.

Nhân 49 ngày mất của cụ LÊ ĐÌNH KÌNH, mấy người bạn bè chúng tôi hẹn nhau về thắp hương, viếng Cụ, nhưng rồi không đi được! Ba người trong nhóm bị công an chặn cửa không cho ra ngoài; cậu lái xe chả biết nghe tin từ đâu, bảo, hôm nay đi không an toàn!…

Cái chế độ gì mà kỳ lạ thế này? Ai phạm tôi thì cứ truy tố, xét xử đúng trình tự, thủ tục pháp lý; Tòa chưa tuyên án, thì vẫn chưa có tội… Sao cứ mập mờ, dọa nạt, ngăn cản vô lối kỳ quặc vậy?

Nhớ lại, đêm mồng 8 rạng ngày 9/1/2020, giáp Tết Canh Tý, lực lượng công an vũ trang đem 3000 quân tấn công vào thôn Hoành, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội; cụ Kình đang ngủ trên giường, ở nhà mình thì bị lực lượng công an xông vào giết hại, cướp của, cướp xác mang đi, mổ bụng phanh thây! Cụ đang là công dân 84 tuổi đời, chưa hề có tiền án, tiền sự; lại đang là đảng viên 58 tuổi đảng, chưa hề bị kỷ luật; Cụ là cựu chiến binh, cán bộ lão thành, đủ loại huân, huy chương được chế độ này trao tặng…

Công luận đang đòi hỏi phải truy tố những kẻ đã sát hại cụ Kình dã man một cách vô pháp, vô đạo. Tòa án chưa hề phán xét, mà trên đài, báo, mạng xã hội, những kẻ không có tư cách nhân danh Tòa án, lại được chế độ khuyến khích, tha hồ vu cáo, xuyên tạc, bôi nhọ Cụ với đủ loại ngôn từ hạ đẳng, rác rưởi, y như thời “Cải cách ruộng đất”, “Cách mạng văn hóa” man rợ của Trung cộng từ thế kỷ trước. Quan chức cấp cao, mở mồm ra là nói “xây dựng xã hội Dân chủ, Văn minh”…, nhưng thực tế vụ Đồng Tâm lại khuyến khích phát triển lối hành xử VÔ PHÁP, VÔ ĐẠO!

Như vậy thì bất kỳ công dân nào, đảng viên nào cũng có thể bị công an xông vào nhà, bắn chết ngay trên giường, cướp xác mang đi phanh thây và vu cho đủ thứ tội?

Việc sát hại cụ Lê Đình Kình và chiến dịch tuyên truyền bôi nhọ Cụ cũng như ngăn cản người dân đưa tang, phúng viếng, thăm hỏi tang quyến Cụ là việc làm phá hoại truyền thống đạo lý của dân tộc ta.

Người mình không quen triết lý như phương Tây: “Không nỗi đau nào của người khác”, hay “Chỉ có súc vật mới ngoảnh mặt trước nỗi đau của đồng loại để liếm láp bộ lông của mình”… Ông bà ta quen ru con bằng những câu ca đi vào tâm hồn người Việt từ thơ bé: “Bầu ơi thương lấy bí cùng”…, “Nhiễu điều phủ lấy giá gương/ Người trong một nước phải thương nhau cùng”…; hay răn dạy con cháu: “một con ngựa đau, cả tàu không ăn cỏ”, “nghĩa tử là nghĩa tận”…

Cái tình yêu nước, thương nòi đó đã thấm sâu vào tâm hồn người Việt như bản năng sinh tồn, giúp dân tộc ta phúc cùng hưởng, họa cùng đau, gắn kết với nhau trong tình quê hương, nghĩa đồng bào, vượt qua muôn trùng khổ ải, tồn tại cho đến ngày nay.

“Vụ Đồng Tâm” đã chia rẽ dân tộc thêm sâu sắc làm hai phía:

– Một bên gồm những người “chỉ biết còn Đảng còn mình”, vơ vét “bao nhiêu lợi quyền ắt qua tay mình” câu kết với các thế lực, thành các nhóm lợi ích, đặt quyền lợi của họ trên Tổ quốc và Nhân dân; họ không từ một mưu hèn, kế bẩn nào để giữ lấy lợi quyền của họ, dù bị nhân dân nguyền rủa: “Hèn với giặc, ác với Dân”…;

– Một bên gồm những người yêu Nước, thương Dân đấu tranh chống lại sự độc tài toàn trị và thứ học thuyết tàn ác phản dân tộc; đòi cho Dân được quyền Tự do, Dân chủ để mưu cầu Hạnh phúc… Họ là những người thuộc mọi giai tầng xã hội, ở mọi hoàn cảnh, có quan điểm chính trị xã hội khác nhau, nhưng vẫn giữ được căn tính dân tộc là yêu nước, thương nòi: “Người trong một nước phải thương nhau cùng”!

Chính quyền âm mưu nhấn chìm vụ Đồng Tâm bởi pháo hoa tưng bừng “mừng Đảng, mừng Xuân Canh tý” và các lễ hội rùm beng, nhưng Đất – Trời rúng động, nhiều người đã sống ở Hà Nội 70 – 80 năm, chưa bao giờ thấy đêm 30 Tết mà sấm gầm, chớp giật, gió mưa gào thét… như Tết Canh tý sau vụ Đồng Tâm. Họ dùng mọi thủ đoạn để che giấu, xuyên tạc, cản phá… người dân đến với Đồng Tâm, để chia sẻ và tìm ra sự thật, nhưng chỉ càng bộc lộ tâm địa phản lại đạo lý dân tộc, chà đạp lên luật pháp…

Họ tuyên truyền, sau khi dẹp “nhóm khủng bố Lê Đình Kình”, xóm làng bình yên, dân làng tưng bừng phấn khởi đón Tết “mừng Đảng, mừng Xuân”(!). Thế thì làm sao, đến giờ họ vẫn quấy phá những người đến thăm viếng những nạn nhân của thôn Hoành? Sao vẫn phải theo dõi, hăm dọa gia đình cụ Kình?

Tôi đã hỏi chuyện bà con thôn Hoành, có phải Tết vừa rồi làng Hoành hân hoan đón Tết mừng xuân như trên VTV1 tuyên truyền không? Mấy người cho biết, có mấy nhà cán bộ chính quyền họ bắt dân treo cờ, họ đi treo khẩu hiệu và họ đốt pháo hoa, mở đài ca hát ầm ĩ … Còn cả làng buồn đau lắm. Cụ Kình bị giết chết, 27 người bị bắt, bị tra tấn biệt tăm… 28 gia đình đau thương, quan hệ mật thiết với 46 gia đình nội – ngoại, đến anh em ruột thịt, họ hàng cô, dì, chú, bác, cháu chắt…, liên quan đến hàng trăm gia đình hàng nghìn người. Rồi bà con làng trên, xóm dưới, tình nghĩa xóm giềng ngàn đời có nhau… Tất cả cái TÌNH ấy gắn kết lại mới làm nên sức mạnh trường tồn của LÀNG, của NƯỚC Việt ta.

Chính quyền cố tình tuyên tuyền “dân làng Đồng Tâm tưng bừng phấn khởi” là muốn diệt trừ cái tình làng nghĩ xóm vui buồn hoạn nạn có nhau của truyền thống dân tộc ta; muốn người dân cũng “chỉ biết còn đảng còn mình”, nhảy múa, ca hát, đốt pháo ăn mừng “thắng lợi” trên máu và nước mắt của bà con, anh em mình! Họ ngăn chặn không cho đồng bào ở trong và ngoài nước được thương xót, chia sẻ, giúp đỡ nạn nhân ở Đồng Tâm là muốn diệt trừ truyền thống đồng bào “Máu chảy, ruột mềm”, hoạn nạn có nhau…

Nhưng làm sao cái chủ thuyết “đấu tranh giai cấp”, bất nhân bất nghĩa ngoại lại, lúc nào cũng chia xã hội ra một phe là kẻ thù, cũng đấu tranh “một mất, một còn” có thể hủy diệt được cái căn tính của người việt sống nặng nghĩa tình đồng bào: “Người trong một nước phải thương nhau cùng”!

Cái đám “chỉ biết còn đảng còn mình” có phải người trong một nước với dân ta không? Vậy sao họ lại lạc loài, xa lạ với những lời Tổ tiên căn dặn: “Người trong một nước phải thương nhau cùng”!

26/2/2020
MVT

Một phản hồi to “NHÂN 49 NGÀY MẤT CỦA CỤ LÊ ĐÌNH KÌNH: “NGƯỜI TRONG MỘT NƯỚC PHẢI THƯƠNG NHAU CÙNG”! Mạc Văn Trang.”

  1. montaukmosquito Says:

    Trên mạng lan truyền tờ kiến nghị của nhân sĩ trí thức nhà mềnh, rùi trang nhà tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện gộp lại mấy bài tố cáo vụ Lê Đình Kềnh . Đây là nhận định của tớ

    Về những “tố cáo tội ác”, tớ thấy hoàn toàn không có cơ sở . Đơn giản vì những tác giả của mấy bản “tố cáo”, khái niệm “tội ác” của họ hoàn toàn khác với khái niệm thông thường . Không tin ? Cứ suy ra từ những thứ họ tôn vinh . Thường thì những gì họ tôn vinh, họ phải biện hộ gãy lưỡi . Nhưng cuối cùng cũng là trò lờ lớ lơ theo kiểu cả vú lấp miệng em . Chừng 30 người to mồm cùng hội cùng thuyền tin vào những lời họ nói, thía là đủ . Ló dư thía lày, trong cùng 1 đảng cướp, những người được tôn vinh là những tay cướp sừng sỏ, có thành tích cướp lẫy lừng . Đó là những thứ họ tôn vinh . Có nghĩa “tội ác” đ/v họ là khi tên cướp đồng đảng với họ bị đền tội . Đúng, có thỉa họ bất mãn với đầu đảng mới, và dưới trướng đầu đảng mới, bọn cướp có thể giết lẫn nhau vì nhiều lý do khác nhau, và khi 1 tên cướp phe họ bị đồng đảng phe kia giết hại, họ xem đó là “tội ác”.

    Còn những nạn nhân bên ngoài của đảng cướp thì, tất nhiên, mặc kệ . Dân, nạn nhân chính của đảng cướp, nhất là những người dân tìm cách tiêu diệt đảng cướp của họ có bị gì thì cũng còn lâu mới là “tội ác”. Hơn thế nữa, khi “tội ác” thực sự do đảng cướp của họ gây ra mà họ đã từng tham gia, thì họ biện hộ cho “tội ác”. Suy ra, những cái gọi là “tội ác” đ/v họ …

    “NGƯỜI TRONG MỘT NƯỚC PHẢI THƯƠNG NHAU CÙNG”! Mạc Văn Trang

    Có vẻ Đặng Bích Phượng cũng “đấu tranh” cho “nhân quyền” của đảng viên .

    Hồi thầy giáo Đinh Đăng Định bị đẩy về chờ chết, trí thức ta … ah, một ngày như mọi ngày . 49 ngày không thấy mặt ông bà cố nào lòi ra . Bao nhiêu người chết vì tay Đảng của các bác mà không phải đảng viên … Người trong 1 nước nhưng không phải đảng viên thì … ráng nhắc cho 1 dòng . Thường thì kệ . Mấy người ra tòa vì thúc giục biểu tình chống luật đặc khu, các bác không “tố cáo” lấy cho 1 tiếng . Bi giờ kiu gọi “Người trong 1 nước”, lý luận hổng khác gì lũ dư lợn viên . Cũng chui ra từ cùng 1 hóc bà tó, thía mà cứ “em chã” mãi .

    Đây là chiện người trong 1 đảng, đất nước có tội gì mà phải đem vô ? Hay bắt chước Nguyễn Phước Tương Lai “còn nước còn tát”, còn nước thì còn hành hạ, còn nhân danh bậy bạ … cho tới khi việc gì cũng phải chờ Trung Quốc chấp thuận mới thôi ?

    Haha, Đặng Bích Phượng coi vậy mà khờ căm . Dân miền Bắc chắc cũng không phải là đảng viên thì cũng gia đình có truyền thống cách mạng, chắc bà này cũng lọt tỏm vô đó .

    Đảng viên thì cứ việc lo cho đảng viên . Đừng lôi cả nước vào .

    Đọc cái tựa xao xuyến dỉa sợ . Chợt nghĩ mình là “ngừ nức ngòi” mà thở phào .

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: