TRẢ LỜI CÂU HỎI CỦA CON .Thanh Bình

Đất nước mình nay chẳng biết về đâu?
Thế hệ ông cha chống Tầu giữ nước
Đảng nhận “anh em” với thằng Trung Quốc
Đánh đập dân thu đất, rước chúng vào

Tự trong lòng ba cũng hỏi tại sao?
Máu xương liệt sĩ bao năm đổ xuống
Mà đảng buộc quên, không nhắc, không thưởng
Nay tặng Huân chương kẻ cướp giết dân?

Ba tiếc một thời theo Đảng dấn thân
Như cụ Kình chưa một lần phản bội
Sống trung thực, nghĩ sẽ không phải hối
Có ngờ đâu Đảng khép tội bắn liền…..

Lãnh đạo bây giờ lươn lẹo, đảo điên
Bán nhân cách, lộng quyền và tham nhũng
Dân mất lòng tin, quá sức chịu đựng
Căm thù nội xâm bán đứng nước mình

Mọi lời của đảng đều bị dân khinh
Bởi biết chúng cạn tình cùng Dân tộc
Xử sự với nhau mà còn tàn khốc
Hèn hạ mặc Trung gieo độc giết dân….

Ba không sợ chống sẽ bị lụy thân
Mà thương các con đang cần bảo vệ
Biết rõ bọn chúng khốn nạn như thế
Mới truyền tin cứu thế hệ tương lai

Ba tin dân mình trong một ngày mai
Sẽ đứng lên tiêu diệt loài lang sói
Cùng góp công thay một thể chế mới
Dân chủ, Tự do, Hạnh phúc, Thanh bình

Thanh Bình 16.01.2020

Bài thơ này mình thay lời người cha viết nhanh trong phần Comment của bài thơ kèm theo dưới đây mang về cho bạn đọc cùng suy ngẫm. Nghĩ mà đau quá cho Dân tộc mình.

TÂM TÌNH CÙNG BA?

Thơ. Lê Hồng Quân

Đất nước mình, ngộ quá phải không ba
Tiền đi vay, mà xài sang như thượng đế
Tiền đầu tư, đua nhau cùng chôm chỉa
Tiền thuế dân, xài như thể tiền chùa.

Đất nước mình, lãnh đạo sướng như vua
Mua bán dù ô, vàng đô nhiều hơn chúa
Sáng xe đón, chiều đưa về muôn thủa
Vẽ công trình, lấy tiền của chia nhau.

Đất nước mình rồi biết sẽ về đâu
Cứ đập cứ xây, xây rồi bỏ đó
Vừa xây xong, đã mất tiền tu sửa
Chất lượng tồi, là đổ lỗi thiên nhiên

Đất nước mình, giờ lắm kẻ khùng điên
Đứng trước dân, nói không cần suy nghĩ
Hàm giáo sư, hay văn bằng tiến sĩ
Mà nói năng như mất trí tâm thần

Đất nước này, miệng cứ nói của dân
Kẻ ngu tham, tranh nhau làm đầy tớ
Dân làm chủ, mà đói nghèo muôn thủa
Công bộc dân, nhè đầu cổ dân ngồi

Đất nước mình, giờ buồn lắm ba ơi
Quan với dân, mỗi người quay mỗi hướng
Dân còng lưng, nuôi quan đời sung sướng
Quan coi dân, như phản động địch thù.

Đất nước mình, ngày tháng tám mùa thu
Năm bốn lăm, dương cao cờ phấp phới
Trước thực dân, đã đứng lên đồng khởi
Để khai sinh, nền dân chủ cộng hòa.

Đó chính là, tên nước Việt Nam ta
Nước Việt Nam, trẻ trung nền dân chủ
Dân nô nức, tự do quyền bầu cử
Quốc hội đầu(1946), mới thực sự của dân

Đất nước mình, sau đại thắng mùa xuân
Bắc, Trung,Nam, giang sơn liền một mối
Và tên nước, cũng đổi thành tên mới
Ôi cái tên, đi chẳng tới bao giờ.

Cứ xây hoài, xây mãi tỉnh hay mơ
Mấy chục năm, vẫn thời kì quá độ
Cả đông âu, đang xây thì sụp đổ
Việt Nam ta, sao vẫn cứ xây hoài.

Định hướng này, con biết hiểu sao đây
Nếu tươi đẹp, sao đói nghèo mãi vậy
Nếu ưu việt, sao Liên Xô bỏ đấy
Có hay chăng, một chủ nghĩa thiên đường.

Đất nước mình, trải bao cảnh tai ương
Hỏi vì đâu, ba biết mà không nói
Không dám nói, hay ba chờ cơ hội
Chỉ làm người, tử tế lúc về hưu.
———–

Thơ: Lê Hồng Quân

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: