Archive for Tháng Một, 2020

MỘT KHÔNG KHÍ PHẤN KHỞI ĐANG LAN RỘNG KHẮP CẢ NƯỚC. Hoa Mai Nguyen.

Tháng Một 31, 2020

Hiện nay cả thế giới đang hoang mang vì chưa có thuốc điều trị chống lại bệnh đại dịch Conora virus, nhưng một niềm vui và phấn khởi vì ngành Y tế Việt Nam đã tìm ra thuốc chữa bệnh dịch Conora virus, thành tích đó là do đảng và nhà nước VN đã đào tạo ra quá nhiều giáo sư, tiến sĩ và vượt qua những thành tích của các giáo sư giỏi có tiếng tăm trên thế giới.

Trong thời gian tới sẽ có nhiều giáo sư, tiến sĩ, bác sĩ ở các nước văn minh dân chủ đến VN để học tập và nghiên cứu.

Theo cá nhân tôi nghĩ rằng, ông TBT & CTN Nguyễn Phú Trọng cùng các cán bộ lãnh đạo của đảng và nhà nước VN hãy đến Vũ Hán TQ giúp đỡ và điều trị cho nhân dân TQ trên tinh thần hữu nghị hai nước anh em, làm được việc đó còn quý hơn giúp đỡ họ bằng vật chất như TT Nguyễn Xuân Phúc giúp đỡ gói quà bằng mặt hàng trị giá nửa triệu USD.

Cứu được người bệnh ở TQ thì nhân dân họ sẽ mang ơn tập đoàn lãnh đạo ĐCSVN của ông Trọng rất nhiều.

Vì vậy ông Nguyễn Phú Trọng hãy lên kế hoạch khẩn cấp để dẫn đoàn lãnh cao cấp của ĐCSVN đến Vũ Hán cứu giúp họ.

Đó là một không khí phấn khởi đang lan rộng trên khắp cả nước. Rất mong ông Trọng làm những việc theo đúng nguyện vọng của nhân dân hai nước.

*Bài viết mang tính phiếm luận
31.01. 2020
Hoa Mai Nguyen

NIỀM TIN ĐỔ VỠ .Nguyễn Thùy Dương

Tháng Một 31, 2020

Trong vòng một tháng đầu tiên của năm 2020, tôi đã chứng kiến quá nhiều sự đổ vỡ, quá nhiều tấm mặt nạ bị lật ra, quá nhiều sự phân hoá. Qua hai sự kiện nổi bật là Đồng Tâm và virus Corona, niềm tin của một bộ phận không nhỏ người dân đối với Chính Quyền đã đỗ vỡ gần như sạch sẽ. Cậu bé chăn cừu đang phải gánh chịu hậu quả từ bầy sói mà mình dựng lên để rồi khi bầy sói tấn công chẳng có bất kì người nông dân nào đến giúp cậu.


Khi những kịch bản : ông Kình chạy gần 3km đi giật phá tường của Quân đội rồi chạy về cố thủ, con ông Kình thừa nhận châm xăng đốt chết các chiến sĩ công an, hầm chông, sàn bẫy bằng miểng chai….. được dựng lên. Những cuộc tranh cãi nổ ra vài tấm mặt nạ rơi xuống. Để rồi hiện trường, xác chết thay mọi lời nói.


Những tưởng việc phong hiệu sẽ làm dịu lòng quân, trấn an tâm tướng sĩ để rồi người chết bị mỉa mai bởi những giấu giếm bưng bít. Và rồi hiện trường lại một lần nữa khiến những tuổi thanh xuân đã mất bị tạt gáo nước vô nghĩa. Đau thương cho chính người đã mất. Bốn cái chết ở Đồng Tâm đã phân hoá sâu sắc xã hội, quân dân. Nếu không có những hiện trường biết nói rất dễ quân xem dân như kẻ thù sát hông cần đề phòng. Cho đến nay được gì mất gì, tôi nghĩ mỗi người đã có câu trả lời cho riêng mình.


Virus Corona gây nên nỗi sợ mới cho con người. Cho đến hiện nay lí do không đóng cửa biên dần được hé mở. Câu hỏi đặt ra là từ đầu tại sao chính quyền không cho dân biết sự thật và tiến trình xử lý. Phải chăng các vị quên mất nhiệm vụ báo cáo cho chủ thể của đất nước này. Trong tình thế lòng dân rối loạn vì thời gian Virus mới chưa được công bố là dịch, mọi minh bạch về thông tin hầu như đi chậm hơn mạng xã hội. Nhân dân là chủ thể của Đất Nước, mỗi người dân là một cá thể tạo nên tập thể chủ thể đó. Công nhân viên chức nhà nước cũng là những cá thể trong cái tập thể chủ thể ấy. Thế mà những cá thể ấy lại được quyền quyết định thông tin của những cá thể còn lại. Tất cả mọi cá thể đều bình đẳng chỉ có một số cá thể bình đẳng hơn mà thôi.


Sự đổ vỡ niềm tin đã đính kèm theo đó là sự đổ vỡ nhân tâm. Khi không ít người Việt hả hê chửi mắng, chúc tụng sự xuất hiện Virus Corona thì ở đất nước mặt trời mọc – Nhật Bản đồng ý chữa trị cho tất cả những bệnh nhân nhiễm virus Corona mà không nhận phí, không phân biệt quốc tịch. Nếu tôi nhớ không nhầm vào năm 2011 khi Nhật Bản gặp nạn thiên tai gây rò rỉ hạt nhân. Việt Nam đã tặng gạo và cho y bác sĩ sang trợ giúp. Kể từ ngày đó, chính phủ Nhật đối đãi với VN tốt hơn rất nhiều.


Dĩ nhiên ta không thể đòi hỏi Trung Quốc cũng có thiện cảm với VN như người Nhật đã làm. Nhưng rõ ràng người dân Vũ Hán, người dân Trung Quốc cũng là con người. Chúng ta ca ngợi nhân quyền, đòi hỏi nhân quyền trong khi không ít người trong chúng ta cay nghiệt nguyền rủa họ. Rõ ràng bản thân chúng ta còn không có đủ nhân tính. Đọc đến đây tôi xin mọi người hãy khoan mắng chửi tôi mà hãy đo lường lại nhân tâm, nhân tính của mình. Trên đời có 3 loại sức mạnh: sức mạnh của tri thức, nhân văn, sức mạnh của tình yêu thương và cuối cùng là sức mạnh của sự nóng giận, đè nén, căm thù. Xã hội của chúng ta đang sở hữu loại sức mạnh nào? Tùy mỗi người suy nghĩ.


Để tạo ra một xã hội loạn từ suy nghĩ, thông tin cho đến cảm xúc như hôm nay, trách nhiệm thuộc về ai? Một xã hội mà sự giận dữ, thù hận, đè nén chiếm đa số thì xã hội đó liệu có tồn tại được hay không? Hoặc thay đổi xã hội để tốt đẹp hoặc ép buộc như ý để rồi dân tộc này lại phải một lần nữa đồng bào giết đồng bào.


Tan tác chia lìa trong quá khứ chưa làm các vị sợ sao? Toàn gia tuyệt tự, thuyền nhân thảm khốc, Bắc Nam thù hận…. Những nỗi đau chỉ chờ thời gian làm thuốc bằng cách che giấu chưa đủ hay sao ? Dừng lại sự bạo tàn, dừng lại sự nghênh ngang cho mình cái quyền tự định đoạt đi, dừng cái suy nghĩ dân ngu, dân không hiểu đi. Bằng không sai lầm của các vị sẽ đổi bằng máu của người dân và nước mắt núi sông.


Nguồn.https://www.facebook.com/ThuyDuongNguyen28

LỜI CỤ KÌNH .Trần Khải Thanh Thủy

Tháng Một 31, 2020

Chắp tay khấn lạy cụ Kình
Năm nay vận nước, dân tình ra sao?
Cụ rằng : “đồng chí giết tao
Coi như đảng cướp đổ nhào nay mai

Giờ này tao mới biết sai
Đi theo đảng cướp là tai…một vần(!)
Nhân dân cả nước xa, gần
Cùng nhau thức tỉnh diệt dần chúng đi
Chúng là một lũ bất tri
Trở thành liệt sĩ chỉ vì… Giết dân

Ngẫm đời mà chán muôn phần
Xảy chân, té giếng… Đảng đoàn vinh danh
Người dân sáu bốn tỉnh thành
Vùng lên đập bỏ tanh bành chúng ra
Đa nguyên đa đảng mở ra
Việt Nam thoát cảnh… thối tha Ba Đình… “

Nghe xong bỗng chốc rùng mình
Cụ đang khỏe mạnh …thình lình ra đi
Đúng là một lũ bất tri
Tương lai đất nước còn gì…hỡi ôi (!)

TKTT
(Đón giao thừa tại Mỹ, tưởng nhớ cụ Kình)

LUẬT PHÁP LÚC CONG LÚC THẲNG, MỘT THỨ ĐẶC THÙ CỦA PHÁP QUYỀN XHCN. Đỗ Ngà

Tháng Một 31, 2020

Đến giờ, chúng ta cũng không thể nào định nghĩa nổi cuộc tiến công của lực lượng CSCĐ Cộng Sản tiến công vào thôn Hoành ngay lúc 4 giờ sáng giết người ngay tại nhà nạn nhân là nhân danh thứ luật nào?! Họ cưỡng chế đất tranh chấp ư? Không phải! Vì xét về không gian thì đất tranh chấp là khu đất nông nghiệp nằm cách xa nhà nạn nhân kia mà? Còn nếu xét về thời gian thì Nghị định 01/2017/NĐ-CP sửa đổi, bổ sung cấm cưỡng chế trong thời gian từ 22 giờ đến 6 giờ sáng hôm sau kia mà? Nạn nhân là một tội phạm nguy hiểm cần phải vây bắt như những kẻ giết người hàng loạt ư? Cũng không phải! Thực chất nạn nhân chỉ là người tranh chấp đất đai với chính quyền mà thôi.

Có thể nói, đứng về góc độ luật pháp thì cuộc tấn công giết người vào thôn Hoành rạng sáng ngày 09 tháng Giêng là hoàn toàn bất hợp pháp. Cuộc tấn công ấy thực chất nó là một sự trả thù chứ chẳng phải sự nhân danh pháp luật nào cả, vì sao? Vì đơn giản, chính cụ Kình là nguyên nhân chính dẫn đến nhóm lợi ích ở trung ương không thể nào cướp đất khu vực đồng Sênh được. Mà như ta biết, một hành động giết người để trả thù thì không thể nào xem đó là một việc làm hợp pháp được. Anh vác súng đi trả thù chẳng may anh bị giết, thì nói cho cùng đó cũng là vụ án mạng cần phải có điều tra và xét xử như bao vụ án hình sự khác chứ không thể gọi đó là hành động “hy sinh” được. Anh đạp lên pháp luật mà chết thì anh có khác nào bọn đầu trộm đuôi cướp thanh trừng lẫn nhau đâu mà gọi là “hy sinh”? Anh hy sinh vì cái gì? Chả nhẽ anh hy sinh vì một xã hội vô pháp? Thực ra, với những kẻ cầm đầu cuộc trả thù này, bọn họ đã lợi dụng từ “hy sinh” để xúi những kẻ cầm súng ngu ngốc chết cho họ mà thôi, thứ thực ra đối với nhân dân, những kẻ đã chết vì đã đạp lên luật pháp không thể được gọi là “hy sinh” mà phải được gọi là ” sự trả giá” mới đúng.

Hôm qua, ngày 29 tháng Giêng, một công an tên Lê Quốc Tuấn, 33 tuổi là công an quận 11 đã xả súng làm 4 người chết tại chỗ và 1 người chết ở bệnh viện. Sự việc được biết là do tư thù phát sinh giữa các con bạc với nhau, và do là hung thủ làm nghề công an có súng trong tay nên ông này đã xả súng giết hết những kẻ có mâu thuẫn với mình. Đây là hành động phạm pháp rất rõ ràng của ông hung làm nghề công an này. Và tất nhiên, tất cả các báo chí của chính quyền CS đều quy kết hung thủ này là một kẻ phạm pháp. Quy kết này hoàn toàn đúng, xã hội không có ý kiến gì cả. Thế nhưng câu hỏi đặt ra là, hành động công an kéo vào nhà cụ Kình giết ông rồi phanh thây cũng là một hành động đạp lên luật pháp giết người nhưng lại được tôn vinh, còn tên công an Lê Quốc Tuấn này cũng đạp trên luật pháp giết người thì lại bị quy kết là tội phạm? Đây chính là bản chất của cái gọi là “Pháp Quyền XHCN”.

Thực ra tên công an Lê Quốc Tuấn và kẻ đã ra lệnh giết cụ Kình chỉ khác nhau ở quyền lực mà thôi. Ở đất nước được gọi bằng cái tên Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam này không có khái niệm “thượng tôn pháp luật”. Từ “thường tôn pháp luật” chỉ là một khẩu hiệu sáo rỗng để mị dân mà thôi, còn thực chất rất nhiều trường hợp những hành động chà đạp lên luật pháp lại được khoác trên mình nó chiếc áo “nhân danh pháp luật”. Ở đây, ở xứ CHXHCN Việt Nam này, nếu bạn có quyền lực đủ lớn thì bạn sẽ vô hiệu hóa được luật pháp và biến những hành động phạm pháp của mình thành một thứ “chính nghĩa” nào đấy. Đây là bản chất mà chế độ này không hề thay đổi qua 75 năm tồn tại của nó.

Như ta biết, người sáng lập ra chế độ này là ông Hồ Chí Minh đã từng cho hành quyết 172 ngàn người trong chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất chỉ vì họ “có tiền”. Bạn làm giàu cho mình là một việc rất bình thường trong xã hội hôm nay, nhưng vào thời đó, ông Hồ Chí Minh đã quy kết những người biết làm giàu cho mình ấy thành loại người phải bị giết. Tất nhiên khi hành quyết những người dân vô tội ấy, nỗi căm phẫn của dân bị đẩy lên cực độ, và để xoa dịu sự phẫn uất ấy ông ta chỉ cần dùng một mẩu khăn tay lau vài giọt nước mắt là xem như huề cả làng. Rõ ràng đây là tội ác giết người hàng loạt, nhưng rồi sao? Kết quả không một tòa án nào xử ông ta cả, vì đơn giản quyền lực ông quá lớn không một thứ luật pháp nào của chế độ ấy sờ tới ông được. Và thậm chí cho đến hôm nay, chính quyền này lại còn lấy ông ta ra làm tấm gương để học tập đạo đức. Một chính quyền được xây dựng trên nền tảng như vậy thì làm sao tồn tại một thứ tinh thần thượng tôn pháp luật nào được?

Với một chính quyền xây dựng trên nền tảng như thế thì chuyện 2 tội ác giống nhau về bản chất nhưng một được tôn vinh một bị trừng trị là điều không có gì ngạc nhiên. Một chính quyền lấy một con người từng đạp lên luật pháp giết hàng loạt người vô tội làm tấm gương đạo đức, thì làm sao nó có được cách hành xử theo chuẩn mực của luật pháp quy định được? Không bao giờ!

-Đỗ Ngà-

HIẾN KẾ CHO NGÀI BÍ THƯ TỈNH ỦY KHÁNH HÒA .Chu Mộng Long

Tháng Một 30, 2020
Bí thư Tỉnh ủy Khánh Hòa Nguyễn Khắc Định. Photo Courtesy

Bí thư Tỉnh ủy Khánh Hòa Nguyễn Khắc Đinh nói: “Có hiện tượng một khách sạn không đón khách Trung Quốc khi thấy họ đến từ Vũ Hán. Mặc dù dịch virus corona đang lan rộng, các đơn vị kinh doanh du lịch không được kỳ thị khách. Quan trọng là chúng ta làm tốt công tác phòng dịch, chứ không phải né dịch theo kiểu không đón tiếp”. (Hết trích).

Trong sự thừa nhận “dịch virus corona đang lan rộng”, kể cả nhấn mạnh “Khánh Hòa là địa phương có nguy cơ lây nhiễm virus corona chủng mới rất cao”, nhưng ông Đinh lại yêu cầu “không được kỳ thị khách”, “Quan trọng là chúng ta làm tốt công tác phòng dịch, chứ không phải né dịch theo kiểu không đón tiếp”. Là sao?

Có nghĩa “chúng ta” đó là chính quyền “làm tốt công tác phòng dịch”, còn dân “chúng mày” thì “không phải né dịch theo kiểu không đón tiếp”, tức buộc phải đón tiếp dịch? Dân mà không được phép phòng chống, cứ hồn nhiên tiếp xúc với dịch thì liệu chính quyền có phòng chống nổi không?

Tin chính thống cho hay, nhà cầm quyền Bắc Kinh đã cách ly, cô lập Vũ Hán để dập dịch, sao lại có chuyện cho đến bây giờ vẫn có khách du lịch đến từ Vũ Hán mà dân Khánh Hòa buộc phải tiếp?

“Phòng tránh” khác với “kỳ thị”, nhưng cách nói của ngài Bí thư làm cho dân khi thực hiện “phòng tránh” rất dễ bị chụp mũ thành “kì thị”. Ví dụ, dân không thể biết một người đến từ Vũ Hán có nhiễm bệnh không, phải phòng xa bằng cách không tiếp xúc, họ có thể bị công an bắt ngay vì theo chỉ đạo của Bí thư tỉnh ủy là không được “kỳ thị”. Có oan không? Mà cơ quan chuyên môn cũng bắt đầu từ “nghi”, phải cách ly người bệnh để phòng tránh, qua thời gian xét nghiệm khá lâu rồi mới có kết quả chính xác, trong khi chính quyền đòi hỏi dân phải biết chính xác mới phòng tránh thì sao có thể chấp nhận được?

Ngay cả khi dân thiếu hiểu biết mà “kỳ thị” cũng không có tội, ngài Bí thư tỉnh ủy ạ.

Trước thế kỷ 20, bệnh hủi là một loại bệnh rất đáng sợ đối với nhân loại. Ranh giới giữa “phòng tránh” và “kỳ thị” không thể xác định được. Người dân thường nhốt người bệnh để cách ly. Chính quyền thời đó cũng lập các trại phong ở những nơi biệt lập, xa các khu dân cư. Đến khi Hansen (1841- 1912), bác sĩ người Na Uy, phát hiện ra chủng loại vi khuẩn gây ra bệnh phong với sự công bố độ lây nhiễm của nó rất hạn chế, nhân loại vẫn không tin và vẫn tránh xa như “tránh xa con hủi”. Ở Việt Nam, theo các sách viết về Hàn Mặc Tử, ngay người có trình độ như nhà thơ Quách Tấn, khi thăm bạn mình là Hàn Mặc Tử, ông cũng thận trọng dùng đũa gắp những bài thơ của bạn mình chứ không dám dùng tay. Đến hàng chục năm sau khi lấy cốt nhà thơ họ Hàn, Quách Tấn còn phải làm đủ biện pháp phòng tránh như “tránh con hủi”, huống hồ là dân đen muôn đời vẫn “sợ như sợ con hủi”.

Dịch bệnh gây tác hại khôn lường đến sức khỏe và tính mạng của cá nhân và cộng đồng, người dân có “phòng tránh” hay “kỳ thị” thì cũng chính đáng chứ không chính quyền nào, từ phong kiến đến thực dân có thể buộc tội.

Khoảng năm 1984, 1985, bác sĩ Trần Hữu Ngoạn (1934-2014), nguyên Giám đốc Bệnh viện Phong Quy Hòa đã từng chống kỳ thị bệnh nhân phong bằng cách nối kết bệnh viện Quy Hòa với thành phố Quy Nhơn, biến khu Quy Hòa thành khu du lịch để gắn kết bệnh nhân với mọi người. Chưa đủ, để cho dân tin bệnh phong khó lây nhiễm, ông đã tự tay tiêm vi khuẩn phong vào người của mình, từ đó Quy Hòa mới không trở thành nơi bị cách ly, biệt lập mà hòa nhập với đủ thành phần cư dân.

Theo các chuyên gia virus và thông tin chính thống, chủng corona mới hoành hành hiện nay tại Vũ Hán và đang lây lan toàn cầu là chủng virus cực kỳ nguy hiểm với độ lây lan dễ dàng và rất nhanh. Không chỉ lây qua đường hô hấp mà còn lây qua miệng, mắt; không chỉ lây khi đã phát bệnh mà lây ngay trong thời gian ủ bệnh; chỉ xuất hiện triệu chứng sau 14 ngày nên rất khó kiểm tra, kiểm soát, khó lường hết hậu quả nếu không phòng tránh từ xa. Vũ Hán là bài học nhãn tiền về sự bưng bít thông tin, đe dọa, trấn áp dư luận, dẫn đến sự bùng phát dịch bệnh khi dân mất cảnh giác với dịch bệnh.

Lẽ nào ngài Bí thư tỉnh ủy không có thông tin trên? Hay là ngài có hiểu biết cao hơn các nhà chuyên môn với khẳng định chắc như đinh rằng, virus corona khó lây nhiễm như vi khuẩn gây bệnh phong? Nếu điều ngài tin là đúng, thì chỉ có cách chống kỳ thị tốt nhất là làm theo gương bác sĩ, anh hùng lao động Trần Hữu Ngoạn. Hãy tiêm công khai virus corona vào người ngài cho dân chúng xem. Hoặc nhẹ hơn, ngài có thể làm gương đem người Vũ Hán về nhà mình nuôi cho thắm tình hữu nghị? Sau 14 ngày, nếu ngài hoàn toàn mạnh khỏe thì dân sẽ nồng nhiệt tiếp đón người Vũ Hán anh em và xem thông tin về đại dịch ở Vũ Hán và chuyện chính quyền Bắc Kinh cách ly Vũ Hán với các địa phương khác là tin vịt! Khi ấy tóm luôn các nhà báo đưa tin vịt vào lò???

Thời nhỏ, tôi từng trải nghiệm qua dịch tả giết hàng chục nhân mạng ở quê tôi, nên tôi rất sợ dịch. Tôi viết nhiều bài về dịch là trách nhiệm công dân đối với cộng đồng, cả đối với chính quyền trước đại dịch đang lây lan chứ không phải vì động cơ nào khác. Trong tình trạng đại dịch nguy cấp, mọi chụp mũ vô lối đều nguy hiểm cho an ninh quốc gia, vì an ninh dịch bệnh chính là an ninh cao nhất, mong ngài hiểu cho!

Trong chiến tranh, mọi cuộc chiến thành công đều nhờ sức mạnh toàn dân, gọi là “chiến tranh nhân dân”. Xem “chống dịch như chống giặc” mà loại trừ nhân dân ra ngoài cuộc, thậm chí có kẻ bạ đâu chụp mũ phản động hay thù địch đó, liệu có thành công? Vũ Hán không là bài học nhãn tiền sao?

Chu Mộng Long

CÁI TÀI CHƯA XỨNG VỚI CÁI DANH. Nguyễn Doãn Đôn

Tháng Một 30, 2020

Nếu như ngày xưa Nguyễn Thế Kỷ phát biểu như dưới đây là còn có thể chấp nhận được. Vì ngày đó Dân trí còn tối tăm. Nhưng thời nay mà ông ta vẫn tô hồng, phát biểu như vậy là “phản khoa học”, là không ổn rồi.

Người nghe chỉ biết tặng ông một điệu cười mỉa mai, chế nhạo. Bởi nội dung của câu nói phảng phất sự lố bịch và đầy trơ trẽn. Ở Việt Nam mình lại hay có cái trò nói kháy. Nói như vậy cũng dễ làm cho người ta hay nghĩ ngược trở lại. Vô hình dung là làm hại đến đảng của ông Tổng Trọng. Thật là văn vẻ vào mồm kẻ ngốc thì hơn chẳng bõ hao!

Tiến sỹ mà phát biểu như thế này là bộc lô tính yếu kém, bất tài trong đảng ta. Lãnh đạo mà thiếu thực tiễn và lý luận thì là đồ bỏ đi. Nếu nói tếu táo vui đùa ở ngoài quán xá, chém gió với bạn bè mang nội dung đó để cười cho vui thì được. Nhưng lại ở môi miệng của một người Lãnh đạo truyền thông thì là không ổn. Là lợi bất cập hại!

Ông ta phát biểu, dùng lối văn ví von, so sánh đầy hình ảnh và hình tượng như thế, mà từ ngữ đó lại không phải của ông ta nghĩ ra; Chỉ là hâm lại và bắt chước những câu thơ, lời văn bóng bẩy của thời xa xưa trong trường Phổ thông mà ai cũng đã từng nghe, từng viết.

Bây giờ ông muốn Dân tin tưởng và đi theo đảng thì ông phải nói lái khác đi, hay vòng vèo xa xa một chút… Tuyên truyền là phải có nghệ thuật. Mà muốn có Nghệ thuật thì phải có tài năng. Mà muốn có tài năng thì không có gì hơn là đêm ngày phải học hỏi.

Để làm sao Thông điệp của mình phát tán ra cho hợp lúc, hợp thời, hợp người và đặc biệt phải hiểu được trạng thái tâm sinh lý, trình độ nhận thức chung của con người mà mình truyền tải trong bối cảnh và điều kiện Xã hội và Địa lý hiện thời.

Chả khác gì thời đại @ mà mang thơ Tố Hữu ra đăng lại thì chỉ tổ cho người ta lu loa chửi rủa. Ví dụ:

“Vui biết mấy khi con học nói

Tiếng đầu đời con gọi Sitalin…

Thương cha, thương mẹ, thương chồng

Thương mình, thương một, Thương ông thương mười”

Hay mang thơ của Trần Đăng Khoa, thời còn trẻ con ra mà treo lên:

“Chăm ngoan học giỏi là bạn thiếu nhi

Ngu xuẩn nhất nhì là Tổng thống Mỹ”

Để cuối cùng ta ngắm mình rồi ta ngắm nhau, hóa ra là ta ngu nhất vì chẳng còn ai giữ đảng như giữ mả bố nhà mình trên Hành tinh này.

Đã đến lúc Lãnh đạo nhà mình phải bớt tham nhũng quyền lực và tham nhũng vất chất, để dành thời gian nghiêm chỉnh mà rèn luyện, học hành, tu dưỡng tri thức và lối sống văn hóa hiện đại thì mới từng bước bắt nhịp được với nền văn minh của Nhân loại.

Là Chính trị gia thì lời nói rất quan trọng. Phải biết vận dụng cho đúng, cho hay, cho khéo,cho hùng biện thì mới tạo ra sức lôi cuốn và cổ vũ được đông đảo quần chúng. Nhưng trước hết họ phải được trưởng thành từ một nền Dân chủ.

Hai vị Tổng thống Mỹ sang thăm Việt Nam còn biết vận dụng thơ Lý Thường Kiệt và tấm gương Hai Bà Trưng để làm liều thuốc giúp cho Dân tộc ta tỉnh giấc và kêu gọi Dân ta ra khỏi “cánh rừng U Minh”.

Thay vì họ kêu gọi ta giữ Biên cương thì họ đọc thơ Lý Thường Kiệt. Thay vì họ kêu gọi ta đứng lên đánh Tầu Cộng thì họ nói về tấm gương sáng của Hai Bà Trưng. Đó là Nghệ thuật, đó là tài năng và đó là thủ thuật bắt đúng mạch tâm lý của chủ nhà để tạo nên sự bất ngờ và một nguồn cảm hứng cho họ.

Nguyễn Doãn Đôn

NHỮNG BÀN TAY RÒNG RÒNG MÁU ĐỒNG TÂM.Phạm Đình Trọng.

Tháng Một 30, 2020

“Giữa thời bình, phát lệnh cuộc động binh lớn quân số lên tới cả ngàn tay súng đánh vào làng quê bình yên, đánh vào người dân đang làm ăn lương thiện. Cho phép lính trong đêm phá cửa xông vào nhà dân dí súng vào ngực, vào đầu dân bóp cò gây bàng hoàng người dân cả nước, gây chấn động cả thế giới. Một cái lệnh không biết đến pháp luật, chà đạp lên pháp luật, cho phép đạo quân công an nhà nước hành xử với dân như một băng cướp giết người cướp của thì lãnh đạo cấp thành phố Hà Nội không thể và không dám. Cho lính được tử hình dân tại nhà, không cần bản án, không cần pháp trường thì lãnh đạo cấp thành phố Hà Nội không thể và không dám cho phép.

Cấp trên của ủy viên bộ Chính trị, Bí thư thành ủy Hà Nội Hoàng Trung Hải và cấp trên của ủy viên trung ương đảng, chủ tịch Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội Nguyễn Đức Chung chính là Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng và Ủy viên bộ Chính trị, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc. Theo nguyên tắc tập trung dân chủ của tổ chức cộng sản, tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách, lệnh tấn công Đồng Tâm, lệnh xử bắn cụ Lê Đình Kình ngay tại giường ngủ phải được bộ Chính trị nhất trí tán thành nhưng trách nhiệm trực tiếp không thể lẩn tránh thuộc về ông đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng và ông đứng đầu chính phủ Nguyễn Xuân Phúc”

(Trich “Thảm Kịch Lê Đình Kình . . .” Phạm Đình Trọng)

Tết Canh Tý, 2020. Trong khi người dân Đồng Tâm đau thương chỉ có nén nhang thắp cho cụ Kình bị cảnh sát vũ trang nhà nước cộng sản giết chết thê thảm trong đêm rằm tháng tết Canh Tý thì ở Ba Đình những thủ phạm tối cao gây ra vụ thảm sát Đồng Tâm 9.1.2020, những người mang nợ máu Đồng Tâm hỉ hả cụng li mừng chiến công giết dân Đồng Tâm của họ.

Những ai còn lương tri nhìn màu li rượu tím bầm trong tiệc tết Canh Tý 2020 ở Ba Đình đều phải đau đớn chạnh nghĩ đến những vết máu tím bầm ở Đồng Tâm 9.1.2010.

ĐỒNG TÂM. Nguyễn Đào Trường

Tháng Một 30, 2020

Kính viếng hương hồn cụ Lê Đình Kình

Một người tử tế thôn Hoành, xã Đồng Tâm, Hà Nội(85 tuổi đời, 58 tuổi đảng)

Bị đảng giết tại nhà, ngay trên giường nằm 4 giờ sáng ngày09/01/2020

Đảng non sát hại đảng già

Tưởng đâu xa lạ chính là Đồng Tâm.

Thôn Hoành oanh liệt lão nông

Lê Đình Kình quyết một lòng trung kiên

Xa gần làng dưới xóm trên

Cùng Người giữ đất sống yên mọi bề.

Đêm đen rầm rập kéo về

Đảng non khí giới chỉnh tề bao vây

Tám lăm tuổi mục tiêu đây

Phá nhà áp đảo ra tay xiết cò.

Máu loang đổ gục thân già

Lại còn cướp xác về nhà phanh thây

Bạo tàn hơn cả thời Tây

Lệnh ban quái gở cả bầy giã man.

Huấn luyện chó xé dân oan

Hành vi thú vật giờ mang tính người

Cổ nhân xưa đã dậy rồi

“Hôn nhân điền thổ muôn nơi hận thù”*.

Ba Đình Hà Nội mây mù

Tiếng than dậy đất người tù mọt gông

Nhân tâm nhân cách khóc ròng

Tay không tấc sắt lặng căm nuốt hờn.

Ai gây phẫn uất nguồn cơn

Giết người tử tế cướp cơm dân cày

Đồng Tâm đồng thuận bấy nay

Đông Sênh quyết giữ đất này ấm no.

Ngày 28/01/2020

CHẾT LẠC QUAN…! .Trần Thị Tuyết Nhung

Tháng Một 30, 2020

Tinh thần tỉnh táo lạc quan
Cái mạng dính cúm xóm làng lo nha
Hai người bệnh Corona
Khỏi 1 chắc chắn chỉ là nói chơi
Có tin đừng hỏi cạn lời
Không tin cũng chỉ có trời biết thôi
Xạo hết chỗ nói báo ơi
Xuống hàng chó ngựa rạng ngời tiếng ngu
Đầu năm vướng nghiệp chuột chù
Virus chờ giải nghiệp hù là xong
Biên giới cửa mở hòa đồng
Nếu mà tận thế đỉẻng dông trước liền
Muôn ngàn thế trận ưu tiên
Cũng chỉ là để kiếm tiền túi riêng
Virus một bước lên tiên
Đỉẻng rước thần chết dân khiêng quan tài

NGUY CƠ BÙNG PHÁT Ổ DỊCH Ở VIỆT NAM. Đỗ Ngà

Tháng Một 29, 2020

Ngoài việc phát tán do cái hắt hơi của người nhiễm bệnh thì con virus corona còn có thể truyền sang hành khách khác thông qua những giọt nước bọt hoặc dịch nhầy li ti và qua bề mặt tiếp xúc như ghế ngồi hoặc bàn ăn. Chính vì thế khi khách du lịch đi chung xe, đi chung máy bay đều phó mặc cho số phận. Đeo khẩu trang không vẫn chưa đủ đảm bảo phòng bệnh, do vậy việc lây nhiễm bệnh thật khó lường.

Nói cho cùng, khi ngồi trên xe bus, trên tàu hỏa, trên ô tô hay trên máy bay thì điều đáng ngại là con người có cự ly quá gần. Điều đó gây nên nguy cơ truyền bệnh cao hơn. Mà như ta biết, các lễ hội vào tháng Giêng ở Việt Nam là môi trường chen chúc, đó là một môi trường lý tưởng để con virus corona phát tán. Điều mà chúng ta nên biết, mỗi người mắc bệnh có thời gian từ 1 đến 2 tuần ủ bệnh, nghĩa là lúc có vẻ như đang mạnh khỏe nhưng trong người đã có mầm bệnh để truyền cho người khác.

Đứng trước nguy cơ bùng phát thành ổ dịch cao như vậy, nhưng không hiểu sao, ngày mồng 1 tết, tờ Tiền Phong cho đăng bài “Những lễ hội đầu Xuân được mong đợi nhất trong dịp tết Nguyên Đán” để quảng cáo cho các lễ hội đến với người dân trong mùa bùng phát dịch cúm Vũ Hán? Ai cũng biết quảng cáo thế, ngành du lịch và các đơn vị tổ chức sẽ thu được nhiều tiền. Mà các đơn vị tổ chức lễ hội, nói cho cùng cũng là sân sau của các quan chức lớn cả. Chính vì thế mà tờ báo này bất chấp nguy cơ bùng phát thành ổ dịch đã quảng bá rầm rộ các lễ hội ấy. Tiền cho nhóm lợi ích quan trọng hơn mạng dân. Chính vì thế, kêu gọi những tờ báo quốc doanh này hành động vì lợi ích nhân dân hay vì lợi ích đất nước là rất khó.

Hôm nay, nhìn vào đồ thị về tình trạng phát nhân nhiễm virus corona được phát hiện đã là vượt 6 ngàn trường hợp. Đồ thị đang dốc lên rất nhiều, điều đó cho thấy rằng, Trung Quốc vẫn chưa thể kiểm soát được dịch bệnh này. Hôm nay số người chết đã là 132 người, và số người được chữa khỏi là 110 trường hợp. Hay nói đúng hơn, mỗi một người nếu bị mắc bệnh thì khả năng bị tử vong vẫn cao hơn là khả năng được chữa khỏi. Để dân chết nhiều hơn chữa khỏi bệnh cho dân là một tình ảnh bất lực của chính quyền Trung Quốc. Thêm vào đó, mới đây báo chí Việt Nam cho biết Trung Quốc đã tống khứ 4 bệnh nhân người Việt về nước. Hành động này nếu nhìn nhận về mặt đạo đức thì thật sự đáng lên án- nó thật là khốn nạn. Đấy là về mặt đạo đức, còn nếu nhìn ở góc độ khác, thì chúng ta sẽ thấy rằng, chính quyền Trung Quốc lo không xuể trước cơn đại dịch ấy nên mới tống người bệnh ra ngoài như vậy. Điều này càng khẳng định rằng, chính quyền Trung Cộng không thể xoay sở được trước cơn đại dịch đang bùng phát.

Hiện nay người chết vì bệnh cúm này vẫn chủ yếu là tại Trung Quốc chứ chưa thấy có trường hợp nào ở ngoài Trung Quốc Đại Lục, cho nên đến giờ này có thể nói ổ dịch vẫn chỉ đang nằm trong nội địa Trung Quốc. Nhưng dù ổ dịch chưa bùng phát ra ngoài Trung Quốc, nhưng nếu chính quyền Trung Quốc không thể khắc phục được tình trạng bất lực như hôm nay, thì chuyện ổ dịch lan sang nước khác chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Và nếu ổ dịch có vượt khỏi biên giới Trung Quốc thì khả năng nó đến nước nào là sớm nhất? Việt Nam!

Đứng trước nạn dịch đang hoành hành tại Trung Quốc và chính quyền nước này đang có dấu hiệu bất lực như vậy nhưng tờ Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn lại cho biết, trong tráng 1 năm 2020 này lượng khách du lịch từ Trung Quốc sang Việt Nam tăng đến 72,6% và ước tính có đến 644.700 người từ Trung Quốc đã đến Việt Nam. Đây là lượng người rất lớn, họ đến đây bằng cách ngồi chung máy bay, chung xe bus, chung ô tô hay chung tàu hỏa. Với lượng người như vậy thì liệu chính quyền CS Việt Nam có kiểm soát nổi không?

Câu hỏi đặt ra là, liệu trong hơn 644 ngàn người đến từ Trung Quốc ấy có bao nhiêu người đang ủ bệnh? Bất lực thôi, số người đang ủ bệnh chờ bùng phát thành dịch bệnh là bao nhiêu chúng ta hoàn toàn không thể nào biết được đâu, chỉ biết mong sao nó không quá nhiều và đừng trở thành ổ dịch. Điều này giống như chúng ta biết rằng, nhà chúng ta đang bị đặt một quả bom hẹn giờ nhưng không biết nó nằm ở đâu cả. Mọi vấn đề như đang bất lực, chúng ta chỉ còn biết cầu mong rằng, quả bom đó là quả bom lép để chúng ta thoát khỏi đại nạn. Thật khốn khổ khi mà chúng ta đang sống trong một chính quyền vô trách nhiệm như vậy. Nếu nguy hiểm ập đến thì chúng ta chỉ biết cầu trời chứ chẳng thể nào trông mong gì ở một hành động có trách nhiệm của chính quyền. Làm công dân nước CHXHCNVN thật là bất hạnh!

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://vnexpress.net/…/virus-corona-co-the-lay-lan-the-nao…

https://www.thesaigontimes.vn/…/thang-1-2020-khach-trung-qu…

https://nhandan.com.vn/…/43067302-so-nguoi-tu-vong-va-nhiem…

https://nhandan.com.vn/…/43068702-thai-lan-thanh-lap-uy-ban…

https://www.bbc.com/vietnamese/world-51253848

https://nld.com.vn/…/trung-quoc-ban-giao-4-cong-dan-viet-bi…

https://gisanddata.maps.arcgis.com/…/opsdashboa…/index.html…

LỘT XÁC.

Tháng Một 29, 2020

Nguyễn Đan Quế

28-1-2020

Vật chất và tinh thần con người là hai mặt của Sinh năng; Sinh năng là một phần của Vũ trụ năng; Vũ trụ năng trực tiếp ảnh hưởng trên Sinh năng; Tinh thần và vật chất hỗ tương tác động và có thể hoán chuyển lẫn nhau qua Sinh năng.

Nền văn minh mới Nhân Bản đang mở ra cho nhân loại. Để đi vào cái mới, phải vứt bỏ sự kềm tỏa của quá khứ: Cá nhân nổi dậy. Điều này hoàn toàn thuộc lãnh vực tinh thần của cá nhân đó.

Xã hội thay đổi khi tinh thần các thành viên thay đổi. Xã hội chỉ là danh từ chung chỉ đám đông hàng triệu người, nhưng không có thực chất. Cá nhân mới có tâm thức, có khả năng thay đổi, tiến hóa. Tâm thức thay đổi, cấu trúc xã hội bắt buộc phải thay đổi theo. Ngược lại là không thể.

Thường chúng ta không nhận ra thực tại này, chúng ta luôn nghĩ là phải tìm cách trực tiếp cải tạo xã hội, thay đổi bộ máy cầm quyền, thay đổi luật pháp… Thực ra, cá nhân nổi dậy mới là cơ bản.

Mỗi người chúng ta phải hủy bỏ cái cũ – hệ tư tưởng lỗi thời, nhắm mắt theo tín điều xuẩn ngốc, tuân lệnh kẻ cầm quyền thối nát, tham nhũng – và cùng nhau thoát ra với đôi mắt trong sáng, với những giá trị mới, với nguồn năng lượng mới, hoàn toàn thuần khiết, mạnh mẽ.

Cũng nên phân biệt ba từ: Đổi mới, cách mạng và cá nhân nổi dậy.

Đổi mới là sửa, làm mới lại căn nhà cũ, như quét vôi, sơn cửa, thay cổng… nhưng cấu trúc ban đầu vẫn giữ nguyên.

Cách mạng thì thay đổi nhiều hơn, xây lại tường mới, lên thêm hai, ba tầng, nhưng cái cũ không bị phá hủy hoàn toàn, vẫn giữ nền nhà cũ.

Cá nhân nổi dậy là sự đoạn tuyệt của chính mỗi cá nhân với tất cả những cái cũ. Và bắt đầu cái mới hoàn toàn trên hỗn mang đó.

***

Sự tỉnh táo trước trách nhiệm / bổn phận

Cộng sản kiểm soát mọi hoạt động xã hội, mọi khía cạnh cuộc sống người dân. Chúng luôn đề cao trách nhiệm, và đòi hỏi bổn phận nơi người dân. Đây chính là cách thức tinh vi nhằm nô lệ hóa. Cộng sản dạy cái gì là đúng và cái gì là sai ngay từ khi đứa bé chưa có nhận thức. Tất cả những ý tưởng đó lâu ngày trở thành hiển nhiên.

Con người cảm thấy đương nhiên là có trách nhiệm / bổn phận đối với cái đúng theo kiểu cộng sản lập trình. Lớn lên và trong suốt cuộc đời, cho đến khi xuống mồ, cộng sản luôn luôn tận dụng tối đa truyền thanh, truyền hình, báo chí, khẩu hiệu, ngay cả các chương trình giải trí… liên tục điều kiện hóa con người, bắt phải phục tùng, buộc phải chấp nhận giáo điều cộng sản như triết lý sống. Khó và rất ít ai có thể thoát ra được!

Tâm thần phân liệt

Gây ra tình trạng kìm nén, là cách để đẩy con người vào vòng nô lệ tâm lý. Phương pháp: Biến bạn chống lại chính bạn, con người bạn sẽ yếu đi. Trước đó, con người bạn là duy nhất, là toàn bộ, bây giờ con người bạn thuộc về tập thể, thuộc về đám đông.

Con người thật bị chia để chống lại chính nó, nên không thể làm gì với sự toàn bộ nữa. Thí dụ khi Trung Quốc công bố bản đồ ‘đường lưỡi bò’ chiếm gần trọn Biển Đông, một số phần trong người bạn chống, một số phần lại muốn để ‘đảng và nhà nước lo’, và vài phần khác lại thờ ơ.

Bạn tính đi biểu tình chống Trung Quốc, thì những phần không muốn cho bạn đi sẽ liên tục ‘nói thì thầm’ là bạn sai, không đúng, không chính xác. Phần thờ ơ sẽ đóng vai thầy đời, dạy khôn rằng, bạn nghe những người không hiểu sự phức tạp về quan hệ Việt– Trung. Bạn không có thái độ dứt khoát, không dám lên tiếng chống lại nó.

Chìa khóa

Ngày 30-4-1975, nhân dân hai miền Nam – Bắc hòa làm một. Bắt đầu cuộc tranh đấu mới của toàn dân từ Nam chí Bắc, chống ách độc tài chuyên chế CS. Sức mạnh quần chúng ngày càng tăng; trong khi sức thống trị ngày càng xuống. Khi hai bên gặp nhau là ngày N: Thay đổi chế độ chính trị phải xảy ra.

Quan niệm triết lý mới về con người và thế giới quan mới (Hợp Tác Bắc – Nam) giúp nhìn thẳng vào toàn cảnh mà chúng ta đang phải đối mặt. Không bị điều kiện hóa bởi cả Cộng Sản lẫn Tư Bản thì không có rào cản. Nhìn rõ ràng. Với sự tỉnh táo không ràng buộc, không lựa chọn (ngu trung với chế độ), sự thực – sự đúng hiện ra, không cần nỗ lực.

Đây là nhận biết không bị điều kiện hóa. Giống như phòng đang tối, chỉ một đốm lửa lóe lên đủ để bóng tối biến đi, bạn biết ngay cửa ở đâu. Đột nhiên bạn tự mình khám phá ra chân giá trị của mình. Điều đó tức khắc biến bạn thành sư tử, không còn là cừu nữa.

Kết

Để đóng góp cho đại cuộc, cần lột xác. Như thể tái sinh. Cùng đưa VN tiến vào kỷ nguyên mới.

Bs Nguyễn Đan Quế, Chủ tịch Cao Trào Nhân Bản

Đầu Xuân Canh Tý 2020

TẠI SAO “QUAN GIÀU, NƯỚC YẾU”?. Mạc Văn Trang

Tháng Một 29, 2020

Nhân ra TP Hạ Long chơi, hỏi chuyện bà con, ai cũng bảo “quan ở đây giàu lắm”. Ra nghĩa trang Bãi Cháy càng thấy sự phân hóa giàu nghèo một trời một vực giữa những lăng mộ của nhà quan chức, đại gia với tầng lớp bình dân. Tôi đã viết trong bài “TẢN MẠN BÃI CHÁY” (trên FB ngày 05/11/2019). Rồi đặt câu hỏi: “Người ta thường nói: DÂN GIÀU thì NƯỚC MANH. Vậy QUAN GIÀU thì NƯỚC có MẠNH không? Xin Bạn cho một ý kiến.” Sau 2 ngày thì nhận được 638 lượt bày tỏ cảm xúc và 364 ý kiến, đều cho rằng, tình trạng ở nước ta “Quan giàu thì Dân mạt, Nước yếu”… Một số bạn phân tích, nhiều nước như Singapore, thể chế văn minh, quan chức lương rất cao, thì quan giàu, dân cũng giàu và nước mạnh. Nhưng nước ta thì quan chức nhiều nhung nhúc, với tiền lương thấp như vậy mà giàu bất thường thì thể chế hỏng rồi, xã hội vô pháp, sao mà nước mạnh được…

Về mặt Tâm lý – Xã hội xin nói rõ thêm nó “HỎNG” ra sao?

1. PHẢN LẠI CÁC GIÁ TRỊ ĐẠO ĐỨC MÀ CỘNG SẢN RA SỨC TUYÊN TRUYỀN.

Các việc làm của quan chức đã phản lại các giá trị đạo đức mà cộng sản trước đó đã dầy công tuyên tuyền để dân chúng tin theo ủng hộ. Cụ Hồ là biểu tượng của “đạo đức cộng sản”, mà Đảng CSVN liên tục phát động “học tập, làm theo”… Nhưng người dân nhìn vào đám quan chức cầm quyền, từ thôn xã đến trung ương, có thấy ai “CẦN, KIÊM, LIÊM, CHÍNH, CHÍ CÔNG, VÔ TƯ” không? Hình như có một vài người tạm được, còn toàn LÀM NGƯỢC LẠI! Thế là dân thấy ông Thiệu nói đúng: “Đừng nghe cộng sản nói, hãy xem cộng sản làm”. Thế là cộng sản tự phản bội lý tưởng đạo đức mà họ dầy công tuyên truyền, tự họ bôi nhọ họ, chứ có ai nói xấu, bội nhọ, xuyên tạc được. Chỉ cần nói đúng SỰ THẬT đã ghê rợn lắm rồi. Thế thì dân làm sao TIN, YÊU, TÔN TRỌNG các quan chức được.

Cho nên trùm báo chí, ông Thuận Hữu mới lỡ lời nói thật: “Chủ tịch Hội nhà báo Việt Nam nêu thực tế mở máy ra thì thấy “mạng xã hội chửi từ trên xuống dưới, không chừa một ai; chửi tràn lan cơ quan công quyền như hát hay”. Mạng xã hội chỉ là phần nổi chừng 1 phần nghìn của tảng băng chìm mà thôi.

Cho nên những cuộc “tiếp xúc cử tri”, thăm hỏi dân chỉ là trò diễn, tiếp xúc đối thoại thật để “ăn dép” à?

2. Khi “TIỀN NÓ LÃNH ĐẠO TẤT” thì tất yếu là VÔ PHÁP, VÔ ĐẠO.

Tôi vẫn bị ám ảnh bởi câu nói của một cựu chiến binh ở quê, cách đây 3 năm: “Xã này bây giờ chả có ai lãnh đạo đâu, tiền nó lãnh đạo tất”! Rồi ông chứng minh, từ việc nhỏ đến việc lớn, cứ có tiền là xong. Khi quan chức là những người lãnh đạo, quản lý xã hội mà bị đồng tiền sai khiến thì làm gì còn thượng tôn pháp luật, kỷ cương phép nước; làm gì còn tình thương và lẽ phải trong quan hệ giữa kẻ có quyền và dân đen; làm gì còn công lý. Họ chỉ cốt sao trong nhiệm kỳ này phải “thu hồi vốn” cho thật nhanh và tích lũy được càng nhiều càng tốt.

Nhưng để che đậy những việc làm mờ ám thì họ phải “làm láo, báo cáo hay”, “đội trên, đạp dưới”; phải vừa tuyên truyền dối trá, lòe bịp, vừa đe dọa khủng bố những người dám nói lên sự thật, vạch trần sự thối nát của họ. Từ đó họ phải trọng dụng những kẻ gian manh để tạo phe nhóm ăn cánh với nhau, bảo vệ nhau; những người có tâm, có tài phải bị loại bỏ…

Và như thế, đội ngũ quan chức ngày càng tha hóa, xa rời bản chất, chức năng xã hội của họ.

Lúc đầu họ cũng biết ngượng, biết nhục, nhưng sau họ phải tạo ra “triết lý” để tự tin mà hành động, như kiểu: “Toét mắt là tại hướng Đình/ cả làng cùng toét chứ mình gì tao”! Anh bị kỷ luật chỉ là “tai nạn”, nên “thưa các đồng chí chưa bị lộ”… Và “kỷ luật hết thì lấy ai làm việc”! Họ tin phe nhóm sẽ bảo vệ an toàn, nên khi bị ra trước Tòa án, tất cả họ đều “bất ngờ”! Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn đến cấp dưới đều phát biểu “tôi không ngờ có ngày hôm nay”… Có nghĩa là “hỏng có tính hệ thống”, không thể sửa vài chi tiết được!

3. THƯỢNG BẤT CHÍNH, HẠ TẮC LOẠN.

Hệ thống quan chức như đã nói ở điểm 1 và 2 thì làm gì có thể hoạt động trơn tru, bình thường theo chức năng vốn có. Nó đòi được “bôi trơn”, “kích hoạt” và dẫn đến hoạt động méo mó, nên mới có tình trạng “cả họ làm quan, cả nhà lãnh đạo”; “Trên bảo, dưới không nghe”, “Trên nóng, dưới lạnh”, khắp nơi lạm quyền làm bậy bạ, gây bao oán hận trong dân chúng và tan hoang “rừng vàng, biển bạc”, hầm mỏ, đất đai ngàn đời tổ tiên để lại…

Như vậy thì ở nước ta hiện nay, đúng là “Quan giàu, Dân mạt, Nước yếu” như nhiều bạn đã phân tích. Nếu “Dân giàu” thì sao dân phải bỏ làng, bỏ nước tha phương cầu thực khốn khổ, khốn nạn nhiều đến thế? Nếu “Nước mạnh” thì sao chính quyền phải “hèn với giặc, ác với dân” đến thế?

4. CƠ CHẾ SINH RA “CỦI” THÌ “LÒ” ĐỐT BAO GIỜ CHO HẾT?

Nhiều người dân, nhất là các “Lão thành cách mạng” và lực lượng “Còn Đảng còn mình” thấy “LÒ BÁC TRỌNG” “đốt được nhiều củi, cả củi gộc” thì vui mừng “lấy lại niềm tin” … vào Bác Trọng; nhiều người thấy Bác Trọng đánh được khá nhiều “CHUỘT”, cả “chuột nhắt”, “chuột đồng”, “chuột cống”, “chuột chù” mà chưa… vỡ “BÌNH”, và mình vẫn thoát, thì phấn khởi tạm yên tâm. Đám “chuột bạch” thì nhảy múa, ca vang ríu rít!

Nhưng ai tinh ý một chút, đều biết: “Củi” và “Chuột” là do thể chế này sinh ra đàn đàn, lũ lũ, thế thì “Lò” nào đốt cho hết được? Rồi Bác Trọng cũng sẽ ra đi, thì “Lò” ai “đốt”, hay lại quay lại “đốt” chính mình?

TÓM LẠI, “Quan giàu” chỉ là hiện tượng biểu hiện bề ngoài của một thể chế xã hội hỏng hóc từ bên trong, chính nó phá hủy cái mục tiêu “DÂN GIÀU, NƯỚC MẠNH, XÃ HỘI CÔNG BẰNG, DÂN CHỦ, VĂN MINH” mà toàn dân ta kỳ vọng.

29/1/2020
MVT

NGHI NGỜ VỀ 3 CÁI CHẾT CỦA CẢNH SÁT TÉ GIẾNG ĐỒNG TÂM. Trịnh Bá Tư

Tháng Một 29, 2020

Bộ công an họp báo nói Đại tá Thịnh và 2 lính rơi xuống giếng trời này và bị thiêu chết.


Ngay sau đó 3 người này được cấp huân chương hạng nhất, tổ chức tang lễ hoành tráng và ĐƯA ĐI HỎA THIÊU.
Vậy là cái chết của 3 viên cảnh sát này có rất nhiều uẩn khúc, việc nhanh chóng đưa đi thiêu cũng rất đáng ngờ, 3 viên cảnh sát này đã được khám nghiệm tử thi chưa?
Các chấn thương khi ngã xuống giếng trời (nếu đúng là rơi xuống giếng trời) đã được chụp lại chưa?
Nếu cả 3 cùng ngã xuống giếng trời 4m này mà không ai gãy chân gãy tay thì rất khó tin.
Đã xác minh xem 3 cảnh sát này có dính đạn của đồng đội trong đêm tối không?
Gia đình 3 cảnh đã có bản giám định ADN của con cái họ chưa?
3 cảnh sát cùng rơi xuống giếng trời và chết ở đây, thì dân có quyền đặt câu hỏi : 3 cảnh sát này là người hay là Robot, vì một người rơi xuống thì có thể, chứ cả 3 cảnh sát cùng rơi xuống cái giếng trời này thì có thể 3 cảnh sát này là Robot được lập trình như vậy nên buộc phải rơi xuống giếng?
Cuộc đàn áp dân Đồng Tâm vào 3 giờ sáng ngày 9/1/2020 có vài ngàn lính tham gia, với đây đủ vũ khí quân dụng, tại sao không giải cứu đồng đội mà để cho đồng đội chết dễ dàng vậy?
Trao huân chương hạng nhất cho 3 cảnh sát chết vì té giếng chết (nếu có) thì có trao huân chương cho những cảnh sát đã bắn giết dân không?
Việc hàng ngàn cảnh sát trang bị hỏa lực mạnh tấn công vào nhà dân lúc 3 giờ sáng có sai pháp luật, giết hại dân có là phạm pháp không?
Kịch bản về cái chết của 3 cảnh sát tại Đồng Tâm đã được bộ công an liên tục thay đổi, mới đầu bộ công an nói rằng 3 cảnh sát này chết vì bị dân ném lựu đạn, đâm bằng dao phóng và rơi xuống hầm chông và bị thiêu chết ở Đồng Sênh (cách thôn Hoành xã Đồng Tâm khoảng 3km), sau đó vài ngày kịch bản lại thay đổi, bộ công an lại cho rằng 3 cảnh sát chết khi truy đuổi dân và bị rơi xuống giếng trời tại nhà cụ Kình ở thôn Hoành sau đó bị dân thiêu chết, việc kịch bản về cái chết của 3 cảnh sát liên tục thay đổi cũng đặt ra rất nhiều nghi vấn về 3 cái chết bất thường ấy.
Nguồn.https://www.facebook.com/trinhbatudhtdtt

HÃY TỰ BẢO VỆ MÌNH .Đỗ Ngà

Tháng Một 29, 2020

Để giúp thế giới theo dõi được tình trạng lây nhiễm bệnh cúm corona chính xác nhất, trường Y thuộc Đại Học John Hopkins Hoa Kỳ – một trường có thể nói là hàng đầu thế giới về đào ngành Y đã lập trang Web cập nhật tình hình nhiễm bệnh và số người chết do bệnh dịch này gây ra trên toàn thế giới.

Hôm nay là ngày 28, trang web đã cập nhật đến ngày 27, và nhìn vào biểu đồ phát triển bệnh dịch, không ai mà khỏi làm mọi người giật mình. Cụ thể như sau; ngày 20, ở Trung Hoa đại lục có 278 ca nhiễm thì sang ngày hôm sau đã lên đến 326, tính ra ngày 21 tăng 17% so với ngày trước đó; hay như đến ngày ngày 23 có 639 nhưng ngay ngày hôm sau đã lên đến 916 ca, tức ngày 24 số ca bệnh đã tăng 43% so với ngày trước đó; và ngày 26 số ca nhiễm là 2700 ca, nhưng ngày hôm sau đã lên đến con số 4400 ca nhiễm, tính ra ngày 27 tăng thêm 63% so với ngày trước đó. Mới trong 1 tuần, số ca nhiễm đã tăng lên 16 lần so với trước đó 7 ngày. Một tốc độ tăng chóng mặt.

Đấy là những gì đang diễn ra tại Trung Hoa Đại Lục, còn với những khu vực bênh ngoài vùng này thì bệnh dịch sẽ phát triển chậm hơn, vì những gì truyền từ ổ dịch ra bênh ngoài bao giờ cũng có một độ trễ nhất định. Như ta biết, những nơi nào mà chính quyền phản ứng nhanh và có trách nhiệm thì nơi đó dịch bệnh sẽ được kiểm soát tốt hơn. Còn nơi nào phản ứng chậm và chính quyền vô trách nhiệm với dân thì nơi ấy có nguy cơ trở thành ổ dịch sẽ rất cao. Và cho đến hôm nay, chúng ta thấy chính quyền CS Việt Nam cứ chậm chạp phản ứng và tìm cách đối phó với dân thay vì phản ứng có trách nhiệm.

Thực ra, nếu 1 người nhiễm bệnh thì họ đối diện với một trong 2 khả năng, hoặc chết hoặc được chữa khỏi. Tính đến thời điểm này, trên bản thống kê mới cập nhật cho thấy có 107 người đã chết nhưng chỉ có 63 người được chữa khỏi. Nếu tính cộng số người chết và số người được chữa khỏi thì ta có con số tổng là 170 người. Như vậy tính ra mỗi người mắc bệnh thì chỉ có 37% là được chữa khỏi, tức nếu có 3 người nhiễm bệnh thì có đến 2 người chết nếu tính đến hôm nay. Một con số thống kê phải nói không ai không thể giật mình. Và đây là con số chính xác, nó nhắc nhở mọi người rằng, chớ có chủ quan.

Đấy là những gì mà Trường Đại học John Hopkins đưa ra, với uy tín to lớn của ngôi trường này nó đảm bảm rằng, các con số thông kê trên là trung thực. Hiện nay chính quyền CS Việt Nam đang có chiến dịch chỉ đạo những cây viết nổi tiếng đang công tác trong các tờ báo của đảng và những con người có bằng cấp đang hưởng lộc của đảng viết bài chống lại những thông tin cập nhật trên mạng xã hội nhằm bảo vệ cho hành động phản ứng chậm chạp của chính quyền. Đây là một chủ trương vô cùng nguy hiểm, vì nó tạo ra sự chủ quan rất lớn trong lòng người dân. Khi dân bị nhiễm bệnh mà chết, thì bọn bất nhân này cũng lặn mất tăm và chính chúng không hề chịu bất kỳ một trách nhiệm nào về những hành động của chúng cả.

Hiện nay chính quyền CS Việt Nam phản ứng rất bị động. Không biết họ phản ứng chậm chạp không biết vì tham lam vài đồng tiền của khách du lịch Trung Quốc hay sợ động chạm đến công dân Thiên Triều mà trước khi căn bệnh cúm này đang lan thật nhanh thì chính quyền mới hành động một cách miễn cưỡng. Tại Đà Nẵng, bà giám đốc sở Du Lịch Đà Nẵng còn trơ trẽn đến ngay khách sạn Đà Nẵng Riverside yêu cầu chủ khách sạn gỡ tấm bản từ chối tiếp khách du lich đến từ vùng dịch bệnh. Khi bà này đến khách sạn có cả công an theo, điều đó có nghĩa là việc này có sự phối hợp của ngành công an và ngành du lịch thành phố, mà ai mới có thể chỉ đạo các ban ngành Đà Nẵng phối hợp nhau như thế? Những người có quyền chỉ đạo này chỉ có thể hoặc là chủ tịch hoặc là bí thư thành phố mà thôi. Đây là một hình ảnh rõ nét về một chính quyền vì tham tiền mà bán rẻ mạng dân.

Cái nguy hiểm của bệnh cúm corona là nó lây bệnh qua đường hô lấp. Mà như ta biết, ai cũng phải thở để sống, cho nên sự bùng phát dịch bệnh này rất nhanh là bởi vì cách lây lan của nó. Thời gian ủ bệnh trung bình là 7 ngày, nghĩa là những ai bị phát hiện hôm nay là những người đã bị nhiễm bệnh trước đó 1 tuần mà không hề hay biết. Mà theo thống kê của Đại Học John Hopkins thì trong vòng 7 ngày vừa qua, số ca nhiễm bệnh cúm này đã tăng lên 16 lần so với ban đầu. Vậy nếu người Việt chúng ta chủ quan không đeo khẩu trang đến nơi công cộng thì nguy nhiểm như thế nào? Có thể nói rất khó lường.

Như ta biết, ở miền Bắc, cứ sau một cái Tết là đến mùa lễ hội kéo dài hàng tháng. Hiện nay cả nước có khoảng 8 ngàn lễ hội mỗi năm, và chủ yếu tập trung vào tháng Giêng. Cứ tưởng tượng, nếu dân ta nghe lời của đám nhà báo bất nhân của chính quyền CS ru ngủ mà không chịu đeo khẩu trang khi đến các lễ hội này thì nguy cơ lây lan sẽ rất cao. Và nên nhớ, nếu nhiễm bệnh thì mỗi người có khả năng đến 63% là tử vong. Nghĩ mà thấy sợ! Cảnh báo sớm không bao giờ là thừa cả, nên mong mọi người hãy đừng chủ quan nghe lời ru ngủ của bọn bất nhân. Sức khỏe và mạng sống ta là quý nhất, nên hãy biết tự bảo vệ cho mình. Đừng tin và đừng mong gì ở một chính quyền vô trách nhiệm. Hãy tự bảo vệ mình nếu có thể!

-Đỗ Ngà-

Cập nhật tin dịch cúm ở đây:

https://gisanddata.maps.arcgis.com/…/opsdashboa…/index.html…

TÔI ĐÃ ĐẾN ĐƯỢC ĐỒNG TÂM. Lã Minh Luận.

Tháng Một 28, 2020

Hôm nay, mồng 4 Tết, tức ngày 28/1/2020, tôi và một người em đã đến được nơi ấy… Cái Thôn Hoành (Đồng Tâm) nhỏ tí xíu mà có cái trụ sở Uỷ ban to đùng, khang trang giữa cái làng có những ngôi nhà rất khiêm tốn ấy… Cái nơi có cơn bão kinh hoàng vừa đi qua…

Chúng tôi không rành đường nên phải cài chỉ dẫn, khi còn cách thôn Hoành khoảng hai km, xe dừng lại hỏi đường, một người phụ nữ tỏ vẻ rất cẩn thận, chị hỏi lại chúng tôi là ai, tôi nói người dưng tìm đến thắp nén nhang cho cụ Kình thôi. Chị dặn: Vẫn còn công an chìm canh trong đó đó, nếu hỏi thì cứ nói người nhà của cụ… Thế rồi đến cái cổng làng… nơi ghi lại bức tranh các chiến sĩ cơ động sau khi được đưa lí thuyết học ở trường vào thực hành tại thôn Hoành… thì họ đã nằm la liệt ở đây vì quá mệt mỏi, qua một đêm chiến đấu với dân…

Nhà cụ Kình chỉ cách cổng làng khoảng 50m. Hai chị em tôi đưa xe đi hết dọc cái làng nhỏ xíu ấy rồi mới quay lại. Làng chìm trong yên ắng, cờ treo thấp thoáng, không nhức mắt như bao nơi khác. Cái cổng làng đã từng chứng kiến bao đau thương của người dân ở đây, nhất là rạng ngày 9/1/2020 vừa qua, nhưng nó vẫn phải mang vác một băng zôn “Mừng đảng, mừng xuân”… Ấy thế mà tờ báo nào nói Đồng Tâm đã vui trở lại, đón Tết rộn ràng, náo nức nhỉ?

Tôi nhìn thấy một bà cụ đang lom khom nhặt nhạnh cái gì đó trước cửa nhà, tôi nhận ra đó chính là bà cụ Thành, vợ của cụ Lê Đình Kình. Tôi bước vào một mình, đập vào mắt tôi là một mái che tuềnh toàng và một bếp lửa ở giữa sân cùng mấy cái ghế nhựa lổng chổng. Bên trong, gian ngoài là ban thờ cụ Kình cũng rất xuềnh xoàng, ám khói, lỗ chỗ những vết đạn… Tôi thắp nén nhang cho cụ, nhìn tấm ảnh thờ mà lòng tôi đau thắt, mắt ứa lệ… nấc lên nghẹn ngào mà không thể nói thành lời…

Bước vào bên trong, là phòng ngủ của cụ bà và cụ ông. Kín mít, nhỏ hẹp, không có cửa sổ thông khí. Cụ Thành kể: “Hôm người ta xộc vào nhà, tôi ngủ bên này, ông cụ nhà tôi ngủ bên kia (nơi có cái tủ sắt bị bắn, phá tung). Họ đứng ngoài cửa xịt hơi cay, khí ngạt gì đó. Tôi ho sặc sụa và ông cụ nhà tôi thì mệt không thở được. Tôi chạy ra lấy khăn mặt dấp nước cho ông ấy bịt mũi, miệng… thì họ phá được cửa, xông vào, khoá tay tôi lôi đi còn ông cụ, tôi không biết người ta đã làm gì ông ấy… Các con tụ về để bảo vệ bố nhưng khi hơi cay, khói bụi mù mịt, không thở được thì chúng nó chạy hết lên sân thượng rồi tôi nghe tiếng súng đạn nổ chí chéo, đùng đoàng trên đó, cả nhà hoảng loạn, hỗn loạn… không còn biết là cái gì xảy ra nữa… khi được họ thả về, thì thấy máu me đầy giường, đầy phòng của ông ấy. Lúc chôn xong, trở về cứ thấy buồng ngủ của ông ấy mùi thối khắm… Tìm mới lôi ra dưới gầm giường một bao tải quần áo đầy máu me của ông ấy… (cụ khóc)… Nhà cửa, tất cả đều bị lục tung, bản đồ đất dán trên tường bị xé bỏ hết. Người ta bê mất đi cái hòm gỗ có để bản đồ, hồ sơ giấy tờ đất đai… đều ở trong ấy hết… Lấy hết rồi bác ạ! (cụ khóc…)” Tôi nói: “Sao biết họ rục rịch tấn công vào làng mà chẳng cất giấu đi nơi khác cho an toàn?” Cụ Thành bảo: “Có ai ngờ được đâu. Ông cụ nhà tôi tin vào ông Trọng chống tham nhũng lắm! Ông ấy tin ông Trọng, ủng hộ ông Trọng, ủng hộ đảng tuyệt đối… Ai ngờ đâu được bác ơi!” Cụ lại khóc… Tôi hỏi tiếp: “Ngoài bê mất hòm tài liệu đất đai, họ còn lấy đi cái gì nữa không?” Cụ trả lời: “Nó lấy mất chiếc ô tô trả góp của vợ thằng Uy, bê mất 2 cái két sắt của nhà Công và nhà Chức.”

Tôi hỏi tiếp: “Nghe người ta nói rằng hôm ấy có 20 thằng nghiện được cụ Kình nuôi trong nhà… đã chống người thi hành công vụ ghê lắm cơ mà cụ?” Cụ Thành bảo: “Làm gì có thằng nghiện nào! Nhà tôi ăn còn chả đủ, làm gì có tiền nuôi ai? Ông nhà tôi mua một xuất bánh cuốn ăn sáng còn phải xẻ, nhường cho tôi một nửa, bảo tôi ăn để còn uống thuốc… ” Cụ Thành nghẹn lại không nói thêm được gì.

Tôi hỏi tiếp: “Thế hôm ấy, mấy anh công an đã chết như thế nào, cụ và gia đình có biết không? Có phải mấy anh em nhà mình ném bom xăng xuống cái giếng trời làm họ bị chết cháy không?” Cụ Thành lại vật ra kêu giời ơi…! Đúng lúc ấy, mấy người hàng xóm và hai người con gái của cụ Thành bước vào, mọi người đồng thanh đáp: “Cả làng không ai nhìn thấy, không ai biết họ chết thế nào, không ai biết họ chết lúc nào, khi nào, sau này chỉ nghe công an nói… (mấy người quả quyết)… Tôi hỏi tiếp: “Vậy, vì sao mấy anh em, chú cháu lại nhận là ném bom xăng xuống giếng trời đốt cháy họ?” Cụ Thành và mấy người nói: “Cũng chả biết, chắc họ đánh đau quá, bắt phải nhận thôi, chứ thằng Uy vừa ló mặt ra sân thượng đã bị người ta bắn gãy tay, còn thả chó ra đuổi cắn… thì ai có thể chạy sang tận sân nhà bên để ném bom xăng…?”

Tôi hỏi tiếp: “Thế cho tới nay, gia đình đã biết tin anh Chức thế nào không?” Tất cả đều lắc đầu, trả lời “Không”. “Sức khoẻ của cụ và cháu bé 3 tháng tuổi giờ ra sao?” Cụ Thành nói: “Tôi cứ bị ho suốt từ hôm đó đến nay, tối đến đóng cửa đi ngủ, cái mùi thuốc súng, hơi cay, khói ám cứ gây gây kinh lắm. Còn cháu bé thì đang bị viêm phổi.” Tôi lặng đi… nghĩ “viêm phổi với một cháu bé hơn ba tháng tuổi mà không được đi viện thì vô cùng nguy hiểm”. Tôi chợt nhìn mấy chị con gái của cụ Kình, họ đang gục xuống khóc… Trời ơi! Ai cũng hiền lành, chất phác như hạt lúa củ khoai thế này mà sao miệng lưỡi người đời thêu dệt nên nhiều chuyện hoang đường, độc ác thế? Tôi chỉ biết vỗ về, động viên họ mấy câu rồi xin phép ra về…

Thú thật! Lúc xe chạy gần đến xã Đồng Tâm, tim tôi đã đập hồi hộp. Đến làng Hoành… tim tôi như ngưng lại… Bước vào ngôi nhà đầy “huyền thoại”, tim tôi như vỡ nát… Thời gian có rất ít bên người thân của cụ Kình nên tôi chỉ hỏi được chừng ấy câu, nhằm giải mã cho những gì mà truyền thông của nhà nước công bố trên toàn quốc về “cuộc trấn áp băng nhóm tội phạm khủng bố ở Đồng Tâm của họ và cả hàng chục ngàn DLV tung tin thất thiệt, hàng triệu người nghe thông tin một chiều mà thương vay, khóc mướn, thoá mạ, chà đạp lên những người dân yếm thế, vô tội nơi đây… Còn cậu em thì phải ở bên ngoài cảnh giới… Hú vía! Hai chị em cùng đi thắp nén nhang cho người quá cố oan uổng mà cũng đâu có được an tâm, người ở ngoài, người vào trong…

Hi vọng một ngày nào đó, Đồng Tâm phải được làm sáng tỏ, trả lại công bằng cho người đã nằm xuống và cả người còn sống…