Archive for Tháng Bảy 16th, 2019

NHỮNG LỜI CUỐI CÙNG CỦA THẦY HOÀNG TỤY .Nguyên Ngọc

Tháng Bảy 16, 2019

Ngày mồng 7 tháng 6 năm 2019, ba anh em chúng tôi, Phạm Duy Hiển, Chu Hảo và tôi, đến thăm Thầy Hoàng Tụy ở nhà Thầy tại ngõ 260 Đội Cấn Hà Nội. Thầy Hoàng Tụy ốm nặng đã nhiều tháng, những dịp ba anh em cùng có mặt ở Hà Nội thế nào cũng rủ nhau sắp xếp cùng đến thăm Thầy. Tôi là học trò của Thầy Tụy hồi năm 1947 khi học Chuyên khoa Toán ở trường Lê Khiết, Quảng Ngãi; anh Phạm Duy Hiển là học trò Thầy Tụy khi Thầy dạy môn Thiên văn ở Đại học, một điều ít ai biết; anh Chu Hảo tuy không học trực tiếp với Thầy Tụy nhưng cũng luôn tự coi mình là học trò của Thầy.

Hôm chúng tôi đến thăm, Thầy Tụy vừa ở bệnh viện Việt Pháp về nhà. Trước đó, Thầy đã trở bệnh rất nặng, có lúc hầu như không còn biết gì, phải vào viện ngay. Chị giúp việc vẫn theo sát chăm sóc Thầy kể: Ở viện mấy hôm, lúc tỉnh lại Thầy hỏi: “Trí tuệ của tôi nó đi đâu mất rồi?”.

Khi chúng tôi đến nhà, Thầy đang nằm trên ghế đi-văng, đã khá tỉnh táo hơn, Thầy nhận ra tất cả anh em chúng tôi, gọi tên từng người. Chúng tôi lưu luyến ngồi lại với Thầy gần một tiếng đồng hồ. Thầy nói vẫn khó nhọc, chậm rãi, ngắt quãng, nhưng nói nhiều. Các anh chị con Thầy trong nhà bảo từ khi ốm nặng chưa bao giờ Thầy nói nhiều thế, và sau đó cho đến khi mất vào ngày 14 tháng 7, Thầy cũng không nói như thế nữa. Chúng tôi ngồi nghe, hết sức cảm động, có cảm giác Thầy Hoàng Tụy kính yêu của chúng tôi, của chúng ta, đã nói với chúng tôi những lời trăng trối, những lời nhắn nhủ tâm huyết cuối cùng, Thầy cũng nhìn lại vắn tắt mà khái quát sâu sắc cuộc đời mình, cho đến những ngày cuối đời vẫn trằn trọc lo cho vận mệnh đất nước.

Tôi may mắn ghi lại được một clip về những giây phút quý giá bên Thầy. Tôi xin chép lại sau đây, vì nghĩ đây là những lời cuối cùng của một nhà trí thức lớn, vị sĩ phu cao quý thời nay của đất nước gửi lại cho tất cả chúng ta.


LỜI THẦY HOÀNG TỤY

“… Tôi bây giờ không còn sức quan tâm đến chuyện nước nữa rồi… Bây giờ công danh sự nghiệp chỉ là chuyện phù vân… Nhưng kể ra hạnh phúc ở đời cũng khó lắm thay… Nhưng kể ra sống mà trọn được một kiếp cũng thật là khó…

Các anh cùng tuổi cho nên những ngày này vẫn gặp nhau thường xuyên, đó cũng là điều an ủi, còn tôi một mình buồn lắm các anh ơi. Cô độc hết sức.

[Thầy gọi tên từng người] Anh Chu Hảo, anh Nguyên Ngọc, anh Phạm Duy Hiển…

Mọi chuyện ở đời đều là phù vân, nhưng cuộc đời không phải là phù vân. Sống cho phải cuộc đời cũng khó lắm chứ. Tôi nay 92, mọi chuyện hình như đến đây là chấm dứt, nhưng chưa chết. Cuộc đời lắm nháo nhăng, chẳng lẽ đi qua mà chả có ý kiến gì, nhưng mà có ý kiến thì mất lòng nhiều người, tôi cũng đã làm mất lòng nhiều người. Tôi rất buồn nhưng biết làm sao.

Các anh gần nhau có chuyện trò được, còn tôi cô độc một mình buồn lắm các anh ơi, tôi buồn vô cùng… Khi trẻ thì tưởng đến lúc già sẽ khác mà chẳng khác bao nhiêu. Buồn quá, biết làm sao…

Cám ơn các anh.

Người ta nói cuộc đời… cuộc đời là phù vân, không phải đâu… Lỡ biết bao nhiêu việc muốn làm mà không làm được, cho nên rời khỏi cuộc đời này là một nỗi tiếc… cho nên tất nhiên là cũng mong tất cả các bạn tiếp tục con đường… Hồi trẻ tôi lạc quan, bây giờ không phải bi quan nhưng mà cũng hết lạc quan rồi. Có thật sống để mà làm trọn mọi nhiệm vụ trong mọi kiếp thấy cũng không dễ, được cái này thì mất cái kia. Ông Trời cũng đa đoan. Cứ như lẽ tự nhiên thì có lẽ cuộc đời sướng hơn. Tôi bây giờ 92, muốn chết nhưng mà nào có chết được đâu. Nhưng chắc là tôi đi trước các anh. Dẫu sao tình bạn mấy chục năm cũng đáng cho chúng ta ghi lại và trung thành với nó.

Người ta cứ nói công danh sự nghiệp, nhưng tất cả đều là phù vân, còn lại ở đời chỉ là một chút tình thân. Dù sao thì cũng chào các anh trước khi đi.

Dù sao tôi cũng cố gắng sống một cuộc đời trung thực, không bao giờ nói trái lòng mình, dù cho lời nói làm bất bình bất cứ ai, có lẽ đó là ưu điểm của tôi, còn khuyết điểm thì chắc nhiều lắm.

Hồi trẻ tôi tưởng đến tuổi này là nước nhà hoàn toàn độc lập, nhân dân hạnh phúc, thế mà hóa ra khó khăn quá chừng. Nhưng tôi nghĩ có khó mới thật giá trị, chứ như dễ quá thì ai cũng làm được. Cho nên tôi vẫn không thất vọng, vẫn hy vọng một tương lai tươi sáng cho đất nước.

Nguyên Ngọc ghi

16 -7-2019

Hoàng Tuỵ

BÃI TƯ CHÍNH: CHÍNH THỂ VIỆT NAM ĐÃ ‘HÈN VỚI GIẶC’ MẤY LẦN? .Thường Sơn

Tháng Bảy 16, 2019

Vụ Trung Quốc điều tàu HD-8, được hộ tống bởi hai tàu hải cảnh, bất thần xâm nhập khu vực bãi Tư Chính ở vùng biển đông nam Việt Nam vào tháng 7 năm 2019 để ‘thăm dò dầu khí’ đã chỉ được báo nước ngoài đưa tin, trong lúc giới tuyên giáo và báo chí nhà nước Việt Nam vẫn duy trì thói câm nín như đã từng câm lặng trong rất nhiều lần xảy ra khiêu khích từ Bắc Kinh trên Biển Đông.


Từ năm 2014 Trung Quốc đã sử dụng chiến thuật cho giàn khoan và tàu ‘thăm dò dầu khí’ vào biển Đông để khủng bố tâm lý rệu rã của chính thể bị cộng đồng lên án là ‘hèn với giặc, ác với dân’.
Tháng 5 năm 2014, giàn khoan Hải Dương 981 của Trung Quốc đã lần đầu tiên tấn công vào Biển Đông, chen lấn vào vùng hải phận của Việt Nam và như một cú tát tai nổ đom đóm vào mặt Bộ Chính trị ở Hà Nội, nhất là với những quan chức Việt vẫn còn mộng mị ngủ ngày mà đã biến thành cơn mê sảng bi kịch trong thói đu dây quốc tế giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ. Vào thời điểm đó, đã xuất hiện những kế hoạch khai thác dầu khí ở giữa Tập đoàn Dầu khí Việt Nam với những đối tác nước ngoài là Repsol tại mỏ Cá Rồng Đỏ ở vùng biển Đông Nam, với Tập đoàn dầu khí Rosneft của Nga tại mỏ Lan Đỏ, cũng như bắt đầu có kế hoạch thăm dò khai thác với tập đoàn dầu khí khổng lồ ExxonMobil của Mỹ tại mỏ Cá Voi Xanh ở vùng biển Quảng Nam, Quảng Ngãi.
Biến cố Hải Dương 981 đã kéo dài suốt vài tháng và gây ra một cơn chấn động lớn trong nội bộ đảng CSVN. Nhưng trong lúc toàn bộ đảng này không hề dám có một phản ứng ra mặt nào mà chỉ im thin thít, còn quốc hội cũng không phát ra nổi một nghị quyết về Biển Đông mà chỉ nói như vẹt về từ ngữ ‘tàu lạ’, hàng chục ngàn người dân Việt Nam đã rùng rùng phẫn nộ xuống đường biểu tình để phản kháng cú khiêu khích của Trung Quốc thông qua Hải Dương 981. Khi đó, một lần nữa châm ngôn ‘hèn với giặc, ác với dân’ đã ứng nghiệm: làn sóng biểu tình này đã bị chính quyền và công an Việt Nam đàn áp thô bạo và dã man.
Vào cuối tháng 7/2017, đã xảy thêm một vụ “nhục quốc thể” nữa, khi chính quyền Việt Nam phải “giương cờ trắng” và yêu cầu ngừng hoạt động thăm dò khí đốt của Repsol ngay tại Bãi Tư Chính mà luôn được Bộ Ngoại giao Việt Nam chiến đấu võ miệng “thuộc vùng chủ quyền không tranh cãi của Việt Nam”. Dù chưa bao giờ giới tuyên giáo hay Bộ Ngoại giao Việt Nam dám nói toạc về cái nguồn cơn sâu xa của vụ “nhục quốc thể” ấy, nhưng vụ “giương cờ trắng” này lại trùng hợp với tin tức quốc tế cho biết sau khi Bắc Kinh đe dọa sẽ tấn công một số căn cứ quân sự của Việt Nam ở quần đảo Trường Sa nếu Việt Nam cho phép Repsol tiếp tục khoan thăm dò dầu khí.
Vào thời gian trên, cho dù có muốn loan tải những thông tin trên kèm theo thái độ phẫn nộ, một số tờ báo nhà nước cũng bị Ban Tuyên giáo trung ương – cơ quan nổi tiếng với biệt danh “vòng kim cô” – cấm cản. Chính thể độc đảng ở Việt Nam đã giấu biệt thông tin được coi là quá sức nhạy cảm này và như co rúm trong nỗi sợ hãi của lịch sử “ngàn năm Bắc thuộc” lẫn và hiện tại “mười sáu chữ vàng”.
Sau vụ “giương cờ trắng” lần đầu ở Bãi Tư Chính vào tháng Bảy năm 2017, trong cơn quẫn bách mất ngủ lẫn mất ăn, Hà Nội đã một lần nữa phải “cầu viện” Hoa Kỳ, mà cụ thể là kêu gọi một sự hỗ trợ từ hải quân Hoa Kỳ. Tướng Ngô Xuân Lịch – Bộ trưởng quốc phòng Việt Nam – được giao nhiệm vụ sang Washington để thuyết phục Bộ trưởng quốc phòng Mỹ James Mattis hỗ trợ hải quân.
Thế nhưng những gì mà hải quân Mỹ đã tiếp cận Biển Đông vẫn không khiến cho giới chóp bu Việt Nam hết run sợ trước Trung Nam Hải. Giờ đây, kịch bản thất bại đến mất ngủ ở Bãi Tư Chính đang lặp lại, khiến giới chóp bu Việt Nam mất ăn dầu khí ngay trên vùng lãnh hải của mình và càng bế tắc trong cơn ác mộng những khoản nợ nước ngoài đang ập đến như sóng thần Biển Đông.
Trong khi đó, những thước phim lịch sử “ngư dân bám biển, hải quân bám bờ” vẫn được nhăn nhở chiếu lại. Từ nhiều năm qua, đã không có bất cứ trường hợp ngư dân Việt nào bị tàu Trung Quốc bắn giết được Bộ Quốc phòng Việt Nam công bố kết quả điều tra, bất chấp cơ quan bộ này hàng năm chi xài đến 5 tỷ USD tiền do dân phải è cổ đóng thuế.
Nguồn.VNTB

CHƠI VỚI TRUNG QUỐC, CHỈ CÓ MẤT! .Đoàn Bảo Châu

Tháng Bảy 16, 2019

Có nhiều bạn nhắc tôi viết về căng thẳng giữa tầu hải giám Trung Quốc và Việt Nam ở gần bãi Tư Chính. Tôi chưa viết không phải là tôi không biết. Mà khi đã viết là tôi muốn nhìn vào một góc sâu sắc, đáng nói hơn thay vì chỉ đưa tin hời hợt. Tin tức các bạn đã nắm được rồi, nhiều người đã viết, tôi sẽ không nhắc lại mà chỉ muốn chỉ ra những điều cần nói.


Bài viết này không chỉ về sự việc đang diễn ra mà về quan hệ Việt – Trung nói chung, được mất trong mối quan hệ ấy, thái độ của chính quyền Việt Nam với thằng hàng xóm to xác và với người dân Việt Nam.
1. Quan hệ Việt – Trung: Tôi đã viết mấy bài với tiêu đề Con Sói Trung Cộng. Phần này tôi chỉ nhắc các vị lãnh đạo VN một điều rất quan trọng là bất cứ nước nào có quan hệ với Trung Quốc thì về lâu dài đều có hại. Khi lãnh đạo TQ miệng cười tươi, kêu anh em hữu hảo thì đấy chính là lúc chúng ta mất mát nhiều nhất. Hoàng Sa là một ví dụ. Lãnh đạo TQ bao giờ cũng nói một đằng, làm một nẻo. Mồm bảo hai bên phải tôn trọng hiệp định này, hiệp ước kia về biển nhưng ngay lúc ấy hay ngay sau ấy sẽ tuyên bố kiên quyết bảo vệ quyền lợi của TQ trên biển Đông.
Tất nhiên, đấy là một thứ quyền lợi đã ăn cướp được hay sẽ ăn cướp được. Ăn cướp đã trở thành một chiến lược lâu dài của lãnh đạo TQ và chúng sẽ tiếp tục xây dựng đảo nhân tạo, ngang nhiên coi biển Đông là ao nhà của chúng.
Trong chiến tranh Bắc Nam, miền Bắc phụ thuộc vũ khí, lương thực từ Trung Quốc, Liên Xô, Miền Nam nhận đô la, vũ khí từ Mỹ. Về lý tưởng cộng sản cũng du nhập. Giờ đây kinh tế Việt Nam phụ thuộc rất nhiều vào thị trường TQ. Tóm lại ta là một nước nhỏ, luôn phụ thuộc vào ngoại bang. Nhưng trong lịch sử mấy nghìn năm trước không có việc ấy. Ông cha ta chẳng những tự lực tự cường mà còn chống trả một cách anh dũng sự xâm lược của TQ. Điều này cho thấy vị thế đất nước trên mặt bằng nhân loại thực chất là kém cỏi, một sự suy thoái chứ không phải như mấy vị lãnh đạo hay phát biểu một cách tự hào.
Hãy nhớ, phụ thuộc vào kẻ thù thì chỉ lợi bất cập hại! Chơi với TQ thì ta đã mất, đang mất và sẽ mất nhiều.
2. Thái độ với TQ: Nếu các vị lãnh đạo nhìn ra điều ấy thì sẽ có một thái độ khác với TQ. Đừng mang cái lý luận nó mạnh, mình yếu ra để biện minh cho sự hèn hạ, né tránh xung đột. Hãy nhớ TQ có triết lý: Lấn được thì lấn mà chúng sẽ lấn liên tục, lấn dài dài. Nếu cứ mang cái lý luận hèn hạ ấy ra thì cha ông chúng ta đã để mất nước từ lâu rồi.
Vậy hãy nêu câu hỏi tại sao chúng ta yếu hơn với TQ quá nhiều vậy? Nếu các vị lãnh đạo biết xót xa khi Hoàng Sa mất, khi một phần Trường Sa mất và khi TQ ngang nhiên tuyên bố liếm trọn biển Đông thì sự ứng xử với đám quan chức tham nhũng cũng sẽ khác. Tham nhũng trong một đất nước nhỏ bé, luôn bị TQ rình rập xâm lược thì chính là phản quốc, bởi chúng hút máu, hút năng lượng của chính dân tộc này. Tiền tham nhũng có thể mua tầu chiến, vũ khí. Nếu nhìn khắt khe như vậy thì bao doanh nghiệp nhà nước tiêu tốn hàng nghìn tỉ đồng cũng là một dạng tội phạm cần trừng trị. Doanh nghiệp nhà nước là con cưng, được ưu đãi mà thua lỗ bao nghìn tỉ tiền thuế của dân là có tội.
3. Thái độ với dân:
Nếu các vị nhìn rõ chân tướng lãnh đạo và tham vọng của TQ thì thái độ của các vị với dân cũng khác. Thay vì đàn áp người dân đi biểu tình chống TQ thì các vị sẽ thấy điều ấy là đáng trân trọng.
Ngày nào cũng có những clip cướp đất của dân ở các tỉnh rồi bán đấu giá lại với giá trị gấp một trăm tới vài trăm lần. Dân không ghét chính quyền của các vị mới là lạ. Nếu thật sự là “do dân, vì dân” như các vị hay rao giảng thì hãy nhanh chóng thay đổi luật đất đai về sở hữu toàn dân. Đừng học việc “nói một đằng làm một nẻo” của lãnh đạo TQ.
Cái “sở hữu toàn dân” ấy thực chất chỉ là một thứ cho phép chính quyền câu kết với doanh nghiệp cướp đất hợp pháp của dân. Từ “sở hữ toàn dân” ở đây thực chất là sử hữu của bọn cướp của dân.
Trong xu thế chống TQ trên thế giới, Việt Nam nên tranh thủ để thoát Trung. Chỉ khi làm được vậy thì mới tránh được sự mất mát và vị thế đất nước mới đi lên được.
Đây là bài về căng thẳng ở gần bãi Tư Chính trên tờ South China Morning Post: https://www.scmp.com/news/china/diplomacy/article/3018332/beijing-and-hanoi-stand-over-chinese-survey-ship-mission
Chị Ngân có cười tươi hơn thế nữa thì chúng ta vẫn mất mát thôi.
Nguồn.https://www.facebook.com/704543964/posts/10157278094198965

SAO BÁO CHÍ CỦA ĐẢNG KHÔNG LÊN TIẾNG?.Đặng Phước

Tháng Bảy 16, 2019

Tàu cộng lăm le cướp thêm bãi Tư Chính
Tranh chấp nhau bằng sức mạnh vòi rồng…
Báo chí quốc tế đưa tin nổi sóng Biển Đông
Sao hơn ngàn tờ báo đảng vẫn im thin thít?


Thời đại in tẹc nét, thông tin đâu dễ bưng bít?
Chị Ngân hớn hở xoa xuýt khen Tập tài
Cặp mắt đĩ thỏa, chị nhìn ngang, liếc dài


Dân tộc Việt sầu lụy bởi cặp mắt ươn tai
Mai ngày lịch sử sẽ ghi lại vết nhơ này
Đất nước này đâu dễ bán, ai có hay?

THÔNG BÁO. NICK ĐỖ NGÀ ĐÃ BỊ ĐÁNH SẬP. Hoa Mai Nguyen.

Tháng Bảy 16, 2019

Kính gửi tới toàn thể quý độc giả và bạn bè thân hữu của anh Đỗ Ngà.

Sau khi bài viết của anh Đỗ Ngà, viết một bài với tựa đề là LÙI BƯỚC TỪ TỪ, tác giả viết về bãi Tư Chính đang bị TQ tấn công, trong khi đó nhà cầm quyền VN không hề lên tiếng, kéo theo một sự đê hèn của một đám báo chí bưng bô viết theo chủ trương của ĐCSVN, cho nên đã gần 10 ngày nay họ vẫn im thin thít, còn về phía anh Đỗ Ngà dám viết lên nhưng điều sự thật thì bị bọn chúng đánh sập FB cá nhân.

Điều đó cho thấy ĐCSVN rất sợ những thông tin về sự thật, và cố tình tìm đủ mọi cách che đậy các thông tin và không cho người dân ở trong nước được biết đến.

Chúng có thể đánh sập được FB Đỗ Ngà, nhưng sẽ có Nick Đỗ Ngà khác ra đời sau vài ngày tới. Và chúng không thể đánh sập được ý chí, quyết tâm và lòng yêu nước của anh Đỗ Ngà.

Vài ngày tới đây, các bài viết của anh Đỗ Ngà sẽ tiếp tục đăng tải như thường trên trang Website BÀ ĐẦM XÒE

Xin trân trọng gửi lời thông báo đến quý vị, và mong có được sự tiếp sức của quý vị để xóa tan chế độ CS độc tài tại VN mà chúng hèn với giặc, nhưng lại ác với nhân dân.

16..07.2019

Hoa Mai Nguyen.

“ANH EM VÀNG TỐT” CỦA ĐCSVN. Thanh Bình

Tháng Bảy 16, 2019

Vàng vàng tốt tốt khen nhau
Một bên bán nước, bên Tàu ngoại xâm!
Chúng bắt tay để âm thầm
Nuốt gọn đất Việt, mưu thâm cướp dần


Hoàng Sa vì nợ kim ngân
Làm cuộc chính chiến xua quân Bắc vào
Nên thỏa thuận để bàn giao
Cho Trung chiếm đoạt, lờ trao chẳng đòi!


Biên giới 79 ngút trời
Căm hận bầy quỉ hại đời dân Nam!
Khắp nơi máu đổ, nhà tan
Xác người chất núi, sông toàn máu tươi ….


Lại thêm 88 nghẹn lời
64 chiến sĩ chết nơi sóng cồn
Bị Trung xả súng vùi chôn
Bao năm trôi dạt, âm hồn hận sâu…


Lặng nhìn dân mãi khổ đau
Vì tham quan đảng rước Tàu, nịnh Trung
Đầy dân khổ đến tận cùng!
Riêng chúng phè phỡn ung dung làm giàu


Cướp đất bán nước chia nhau
“Vàng vàng”, “tốt tốt” gật đầu khen “hay”

Chỉ dân mình chịu đọa đầy
Sao không đứng dậy chặn tay kẻ thù?


Đừng để đảng khinh dân ngu!
Mở cửa biên giới rước thù khắp nơi
Còn trơ trẽn ca hết lời
Hai thằng mặt mẹt hại đời dân ta


Còn tự vênh vác ngợi ca
“Đảng tài” “đảng giỏi” lừa mà dân tin…
Nhìn cảnh đất nước đắm chìm
Dân phải khổ nhục, mà tim hận đầy!


Hãy ngẩng đầu, tay nắm tay!
Cứu nguy dân tộc thoát bầy nội xâm!
Thoát Trung, phá xích chúng cầm
Trấn giữ Nam Việt mưu thâm giặc Tàu!

Đoàn kết lại, hành động mau!
Còn im lặng phải cúi đầu làm nô!

Thanh Bình 15.07.2019

NIỀM HẠNH PHÚC ĐƠN SƠ, MÁT LÀNH… Mạc Văn Trang

Tháng Bảy 16, 2019

Chủ nhật về quê. Sáng sớm ra chợ làng mua hoa và vài thứ thắp hương cho bà xã. Hoa không có. Dân bảo chỉ Rằm, Mồng Một chợ làng mới bán hoa tươi.

Đành hái một nhành hoa Giấy trong vườn nhà ông anh vậy. Dọc đường ra nghĩa trang thấy nhiều hoa dại màu tím, vàng… rất đẹp, liền hái mỗi thứ một ít, góp vào thành một bó hoa tươi nhiều sắc màu nom vui mắt quá…

Đặt mấy đồ lễ đơn sơ và cắm bó hoa dại vào lọ, khấn bà xã: … Em tha lỗi cho anh nhé, không mua hoa từ Hà Nội về, đành cắm mấy bông hoa dại quê mình… Anh vẫn vụng dại, vô tích sự như ngày xưa ấy! Thôi, đừng giận anh, tội nghiệp!…

Bỗng không biết từ đâu một nàng Bướm nhỏ xinh xinh bay đến đậu vào miệng chai nước, rồi đậu vào bông hoa, và cứ thế lẹ làng di chuyển từ bông hoa này sáng bông hoa khác, không phải để hút mật hoa, mà chỉ đậu trên cánh hoa…

Người duy vật thì bảo, đó là chuyện ngẫu nhiên, có gì đâu! Nhưng lúc đó mình vừa ngạc nhiên thích thú, vừa lâng lâng một cảm xúc bồi hồi khó tả…

Mải ngắm mãi nàng Bướm vừa di chuyển vừa chập chờn đôi cánh, rồi mới sực nhớ, bảo, có phải là em thì đừng bay đi vội, để anh chụp mấy tấm hình nhé. Vội lấy điện thoại. Lúc đầu còn chụp xa, sau chụp gần, chụp sát vào, Bướm vẫn không sợ hãi, bay đi. Chạm khẽ ngón tay vào, Bướm rung rung đôi cánh, như vui thích lắm…

Chừng 15 phút, Bướm bỗng bay lên, lượn quanh lọ hoa một vòng rồi bay ra thảm cỏ mênh mông, lẫn vào những khóm hoa dại đủ sắc màu…

Về nhà khoe với các cháu, con ông anh, mấy đứa bảo, Thím sống khôn, chết thiêng mà… Chả biết sao, được trải nghiệm một xúc cảm mới lạ, lâng lâng tràn ngập tâm hồn, vào buổi sớm mai mùa hè mát rượi giữa làng quê yêu dấu, là một niềm hạnh phúc đơn sơ, mát lành…

15/7/2019
MVT