Archive for Tháng Bảy 14th, 2019

ĐẢNG CỘNG SẢN KHÔNG PHẢI LÀ GIẢI PHÁP, MÀ LÀ VẤN ĐỀ. Trung Nguyễn

Tháng Bảy 14, 2019

Tại Hội nghị Ban chấp hành đảng bộ TPHCM, bí thư thành ủy Nguyễn Thiện Nhân đã chỉ đạo về vấn đề trật tự xây dựng, như sau: “Trong tháng 7, các quận phải có nghị quyết để chấn chỉnh việc xây dựng trên toàn thành phố. Trách nhiệm không phải chỉ có chủ tịch mà bí thư cũng rất quan trọng, để cùng giám sát. Mục tiêu là đến Đại hội Đảng các quận, huyện sẽ cơ bản lập lại trật tự xây dựng. Ở đâu có tổ chức đảng, ở đó không có vi phạm pháp luật về xây dựng“.

Ảnh minh họa

Ngành gì cũng có đảng Cộng sản nhúng tay vào

Tại sao câu chỉ đạo của ông Nhân lại gây chú ý đến như vậy? Đó là do ông Nhân đã đưa ra một giải pháp vô cùng cũ kỹ là “tăng cường sự lãnh đạo của đảng [cộng sản]” đối với bất kỳ vấn đề xã hội nào. Dường như trong suy nghĩ của các lãnh đạo cộng sản, sự lãnh đạo của đảng là giải pháp cho mọi vấn đề. Nhưng thực tế có thật như vậy không?

Ngay trong vấn đề trật tự xây dựng ở đất Sài Gòn này, qua kinh nghiệm của chính tôi, chỉ cần một cái xe cát đổ ra trước cửa nhà bạn, là đã có thanh tra xây dựng xuất hiện chứ đừng nói là việc xây hẳn cả một tòa nhà hay xây lấn tầng không phép. Cần khẳng định rằng, chính quyền biết hết mọi chuyện, và đã có chính quyền là có tổ chức đảng. Thế nhưng việc xây dựng trái phép vẫn tràn lan. Tại sao lại như vậy?

Nhận hối lộ để nhắm mắt bịt tai

Lý do đơn giản khiến đảng bộ cộng sản, chính quyền ở địa phương làm ngơ cho những sai phạm to lớn, dễ thấy như xây dựng (làm sao có thể xây nhà mà giấu được) là vì những cán bộ, đảng viên đều nhận hối lộ để nhắm mắt làm ngơ cho việc xây dựng không phép.

Không phải chỉ ở những nơi xa xôi, ngay cả ở thủ đô Hà Nội, tại quận Ba Đình, ngay trong tầm mắt của Trung ương Đảng cộng sản, Quốc hội, Chính phủ, sau bốn năm vẫn chưa xử lý xong tòa nhà 8B Lê Trực dù đại biểu Quốc hội, cử tri đặt câu hỏi rất nhiều. Mới đây, ngày 18/6/2019, Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung lại hứa với dân: “Thời gian tới, chúng tôi sẽ cương quyết cưỡng chế phần sai phạm của tòa nhà này“.

Cộng sản gộc bảo kê cho sai phạm

Bốn năm trời với lực lượng quân đội, công an hùng hậu, kể cả Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã lên tiếng mà không cưỡng chế nổi tòa nhà 8B Lê Trực, bây giờ lại hứa hẹn tiếp, thì dân làm sao tin được. Chắc chắn là có một thế lực rất lớn bảo kê nên tòa nhà 8B Lê Trực vẫn vững vàng đến giờ này.

Hay như ở Sài Gòn, tập đoàn Vincom của Phạm Nhật Vượng lấn sông Sài Gòn cũng bị bỏ qua. Không chỉ Vincom mà hàng loạt các nhà đầu tư giàu có khác cũng lấn sông, báo chí trong nước cũng đã điểm mặt mà chính quyền TPHCM dưới sự lãnh đạo của ông Nguyễn Thiện Nhân đâu có dám hó hé gì.

Tại sao chủ tịch tập đoàn Mường Thanh là ông Lê Thanh Thản bị khởi tố, trong khi Phạm Nhật Vượng vẫn ung dung? Chỉ có một giải thích là, thế lực sau lưng Phạm Nhật Vượng lớn hơn pháp luật, còn thế lực sau lưng ông Lê Thanh Thản đã hết thời.

Chính quyền có đầy đủ công cụ bạo lực để cưỡng chế

Hãy nhìn sang các vụ cưỡng chế đất đai như Văn Giang, Dương Nội, Đồng Tâm ngoài Bắc, rồi Lộc Hưng, Thủ Thiêm, quán bún bò Huế Dũng Đinh ở Sài Gòn, Long Hưng ở Đồng Nai, có vụ cưỡng chế nào mà chính quyền nhẹ tay với dân không? Hay là huy động lực lượng hùng hậu đàn áp đánh đập dân, thậm chí bắt bớ những thủ lĩnh dân oan như chị Cấn Thị Thêu?

Do đó, tôi khẳng định với ông Nguyễn Thiện Nhân là, việc rối loạn trong trật tự xây dựng nói riêng, trong mọi mặt của đất nước nói chung, đến từ hai nguyên nhân: thứ nhất là cán bộ cộng sản bị hối lộ, mua chuộc để nhắm mắt làm ngơ trước sai phạm, thứ hai là các việc sai phạm có quan chức to bảo kê.

Đảng cộng sản độc tài đứng trên pháp luật là nguồn gốc mọi tệ nạn xã hội

Mà cả hai nguyên nhân vừa kể trên đều đến từ nguyên nhân gốc rễ là sự lãnh đạo độc tài của đảng Cộng sản Việt Nam. Nói cách khác, ở thời điểm hiện tại, chính đảng Cộng sản Việt Nam là trở ngại lớn nhất cho đất nước Việt Nam phát triển bền vững.

Thật vậy, nếu làm theo đúng luật pháp thì rõ ràng chẳng có ai có thể vi phạm trong bất cứ chuyện gì. Chính do đảng Cộng sản đứng trên luật pháp, mọi việc tùy vào cán bộ cộng sản quyết định là có xử lý hay không nên đã dẫn đến tình trạng hỗn loạn, bát nháo, vô pháp vô thiên trong xã hội như hiện nay. Không ai còn tin vào pháp luật, công lý, tòa án, mà luôn nghĩ đến việc hối lộ quan chức cho được việc.

Có một cựu thanh tra chính phủ từng nói với tôi rằng, trước khi đoàn thanh tra đi đến đơn vị nào, thủ trưởng luôn họp và nhắc nhở các cán bộ thanh tra rằng, đại ý là đi thanh tra chuyến này phải làm “triệt để”, nghĩa là cái nào “triệt” thì “triệt”, cái nào “để” thì “để”. Tất cả đều phải theo ý “sếp”.

Pháp luật chỉ là công cụ của cộng sản để kiếm đặc quyền đặc lợi 

Lý luận cộng sản cho rằng, pháp luật là công cụ, phản ánh ý chí của giai cấp thống trị để đàn áp các giai cấp khác. Tức pháp luật cộng sản chỉ là công cụ của người cộng sản để đàn áp dân, đảng Cộng sản đứng trên pháp luật nên làm việc gì thì cứ nhìn vào ý chí của đảng, nghĩa là ý chí của bí thư mà làm chứ không cần nhìn vào các văn bản luật.

Chính vì áp dụng luật pháp tùy tiện, kiếm đặc quyền đặc lợi quá dễ, nên giới lãnh đạo cộng sản cấm đảng viên nói đến tam quyền phân lập là như vậy. Không lẽ lại để cho tòa án độc lập xét xử chính giới lãnh đạo cộng sản đi cướp đất của dân một cách “hợp pháp”, hay cán bộ cộng sản dung túng cho những hành vi phạm pháp như xây dựng không phép?

Dân chủ hóa mới là giải pháp

Nhìn lại lịch sử, cứ mỗi lần đảng Cộng sản buông bớt “lãnh đạo” lãnh vực gì là lãnh vực đó khởi sắc, phát triển. Năm 1986, đảng Cộng sản để dân có thể tự kinh doanh, kinh tế nhà nước không còn độc quyền nữa là kinh tế nước nhà phát triển. Trong lĩnh vực văn hóa, đảng Cộng sản buông bớt ra là âm nhạc, kịch nghệ,…  phát triển chứ không phải chỉ toàn những bài hát, vở kịch cổ động người dân ra trận nữa.

Ông Nguyễn Thiện Nhân và giới lãnh đạo cộng sản nên nhìn nhận thực tế đó để chủ động buông bỏ vai trò “lãnh đạo trực tiếp, tuyệt đối, toàn diện” của mình đối với xã hội. Sự buông bỏ đó có lộ trình rõ ràng sẽ là điều rất tốt đẹp cho dân tộc. Nói thẳng ra, đó là lộ trình dân chủ hóa đất nước.

Còn nếu các ông bà cộng sản cai trị đợi đến lúc tức nước vỡ bờ, người dân phải vùng lên lật đổ chế độ độc đảng toàn trị hủ bại thì đó là kết cục bi thảm cho các gia đình cộng sản, và cũng là kết cục không hề tốt cho cả đất nước nói chung. Vì Việt Nam loạn là Trung Cộng sẽ “thừa nước đục thả câu”, như Trung Cộng đã từng làm khi xúi giục cộng sản miền Bắc tiến chiếm bằng được miền Nam, người Việt giết người Việt, nội chiến nồi da xáo thịt bằng vũ khí của Trung Cộng, của Nga Xô.

Nguồn. baotiengdan

QUAN ĐIỂM CỦA TÔI VỀ MỘT SỐ VỤ ÁN BỎ LỌT TỘI PHẠM . Ls Ngô Ngọc Trai

Tháng Bảy 14, 2019

1. Vụ nâng điểm thi ở Sơn La
Theo cáo trạng của Viện kiểm sát tỉnh Sơn La, quá trình điều tra, Nguyễn Thị Hồng Nga, Đặng Hữu Thủy, Cầm Thị Bun Sọn, Lò Văn Huynh khai đã nhận tiền của một số trường hợp để sửa bài nâng điểm cho thí sinh.


Cụ thể, Nguyễn Thị Hồng Nga khai đã nhận của TVĐ 1,040 tỉ đồng để giúp sửa bài, nâng điểm cho bốn thí sinh. Bị can Cầm Thị Bun Sọn khai đã nhận của HTT 440 triệu đồng để giúp sửa, nâng điểm cho thí sinh DHT. Còn Lò Văn Huynh khai đã nhận của NMK một tỉ đồng để giúp sửa, nâng điểm cho hai thí sinh. 
Ngoài ra, Huynh còn khai nhận của bà LTT số tiền là 300 triệu đồng để giúp sửa nâng điểm cho thí sinh LMH. 
Tất cả số tiền đã được nộp cho cơ quan điều tra.
Tuy nhiên, kết quả điều tra cho rằng những người được cho là đưa tiền cho các bị can đều không thừa nhận đã thỏa thuận và đưa tiền. Ngoài lời khai của Nga, Sọn, Huynh, Thủy và số tiền đã nộp, không có tài liệu chứng cứ nào khác để chứng minh.
Do đó, không đủ căn cứ để truy cứu trách nhiệm hình sự về tội nhận hối lộ và cũng không đủ căn cứ để truy cứu trách nhiệm hình sự đối với các trường hợp nêu trên về các tội đưa hối lộ và môi giới hối lộ. 
Link bài ở đây: https://plo.vn/…/nop-1-ti-nang-diem-nhung-khong-co-nguoi-du…
2. Về vụ bác sĩ Trần Hoa Sen 
Theo kết quả điều tra, chiều một ngày tháng 3/2018, bác sĩ Hoa Sen gọi điện thoại mời bà Ngọc đến nhà mình chơi. Cùng thời điểm, đối tượng Phan Nguyễn Duy Thanh cũng có mặt.
Khi trò chuyện, bà Ngọc cho biết đang làm thủ tục ly hôn bác sĩ Chiêm Quốc Thái. Bà cho rằng ông Thái đã dùng mạng xã hội để ‘tấn công’ bà. Lúc này Thanh chửi thề và nói sẽ tát bác sĩ Thái vài cái.
Do trong phòng khách có người giúp việc và trẻ nhỏ nên bà Ngọc kéo Thanh vào phòng ngủ của bà Sen để nói chuyện. Tại đây, bà Ngọc nhờ Thanh đánh dằn mặt, gây thương tích cho bác sĩ Chiêm Quốc Thái với giá 1 tỷ đồng. 
Khi 2 người đang trao đổi thì bà Hoa Sen mở cửa phòng đi vào nghe chuyện và có lên tiếng chửi ông Thái.
Một tuần sau, bà Ngọc đưa 500 triệu đồng nhờ bà Sen chuyển cho Thanh. Đến tối 28/3, Thanh chỉ đạo một nhóm đối tượng truy sát bác sĩ Chiêm Quốc Thái trước 1 nhà hàng ở phố đi bộ Nguyễn Huệ, Q.1.
Link bài ở đây https://vietnamnet.vn/…/vu-an-bac-si-chiem-quoc-thai-cong-a…
Vậy nhưng mới đây TAND thành phố HCM xét xử lại bỏ lọt tội phạm đối với bà Trần Hoa Sen về đồng phạm giúp sức.
Ý KIẾN CỦA TÔI 
Cả hai vụ án này đều bộc lộ sai lầm nghiêm trọng trong nhận định đánh giá về vụ án của cơ quan tư pháp dẫn đến bỏ lọt tội phạm. Đây có vẻ như là sai lầm thuộc về đường lối nghiệp vụ làm án của cơ quan tư pháp. Lối làm án quá phụ thuộc vào những lời khai, một kiểu bằng chứng thô phù hợp với trình độ nhận thức thấp, thay vì sử dụng đến suy luận logic trên nền tảng nhận thức duy lý và niềm tin nội tâm nơi con người.
Trong lĩnh vực tư pháp có một khái niệm là “niềm tin nội tâm”. Niềm tin này là cơ sở xét đoán của mọi người tham gia vào hoạt động xét xử. Niềm tin nội tâm được tạo thành từ những hiểu biết về vụ án thông qua các tài liệu chứng cứ lời khai, qua hiện trường, vật chứng, hồ sơ, thông tin về nhân thân bị cáo …
Ở Việt Nam lâu nay, khi xét xử người ta ít sử dụng đến niềm tin nội tâm, và khái niệm niềm tin nội tâm chỉ nằm gọn hạn hẹp trong các nghiên cứu về học thuật. 
Thay vì xét xử dựa vào niềm tin nội tâm trong đó chứng cứ thỉ là một thành tố tạo thành (ngoài chứng cứ còn cần trình độ kinh nghiệm để tạo nên niềm tin xét đoán), việc xét xử đặt nặng vào chứng cứ lời khai.
Vì lối làm việc như thế nên việc giải quyết vụ án quá phụ thuộc vào lấy cung, và đó cũng là một cách để lèo lái vụ án, khi muốn kết tội thì bức cung ép buộc phải khai báo, khi muốn cho thoát tội thì cũng chỉ cần lấy lời khai cho đương sự phủ nhận để tạo lập chứng cứ thoát tội.
Trong vụ án nâng điểm, hành vi phạm tội đưa nhận hối lộ đã rõ, cán bộ nhận nâng điểm đã thừa nhận hành vi, khai ra số tiền, có sự liên quan giữa người đưa tiền và thí sinh được nâng điểm. Thì đó là những chứng cứ đủ để khẳng định có việc đưa tiền để nâng điểm, tức là đưa nhận hối lộ. Nếu không phải vậy thì thật vô lý không dưng người ta nâng điểm cho học sinh làm gì.
Trong vụ bác sĩ Trần Hoa Sen: Hai người thuê mướn gặp nhau ở nhà bà Sen, một người dân xã hội đen chuyên giải quyết sự vụ bằng bạo lực, một người có mối mâu thuẫn cần giải quyết, bà Sen biết rõ cả hai người này, họ gặp nhau ko phải tình cờ, đó là sự sắp đặt kết nối của bà Sen. Họ lại nói chuyện với nhau trong phòng ngủ nhà bà Sen thì ko thể nói là bà Sen ko biết họ nói chuyện gì. Bà sen lại là người nhận tiền từ người này đưa cho người kia thì cũng ko thể nói bà Sen không biết tiền đó là tiền gì.
Có thể quá trình điều tra đương sự phủ nhận trong cả hai vụ, nhưng bản thân sự việc đã cho thấy sự thật, diễn tiến nội dung vụ án và hành vi của những người có liên quan đã nói lên sự thật. Sự thật được phơi bày qua việc làm hành vi chứ không phải qua lời khai báo có thừa nhận hay không. Vậy mà trong cả hai vụ cơ quan tư pháp lại căn cứ vào lời khai báo phủ nhận của nghi phạm để xác định không có tội phạm.
Điều đó cho thấy có vấn đề nghiêm trọng trong đường lối giải quyết các vụ án. Các cơ quan tư pháp cần thay đổi nhận thức, thay đổi phương pháp chuyên môn nghiệp vụ. Đặc biệt là thay đổi lề lối giải quyết án quá phụ thuộc vào những biên bản ghi lời khai, nhất là trong khi hiện nay luật cho phép bị can được quyền im lặng, không khai báo, thì nghiệp vụ ghi biên bản lời khai lại càng lạc hậu hơn nữa. Việc kết án khi đó phải dựa vào những chứng cứ về việc làm, hành vi, vật chứng, chứ không phải những lời khai báo.
https://vietnamnet.vn/…/vu-an-bac-si-chiem-quoc-thai-cong-a…

BOM ĐẢNG VIÊN VÀ BOM HIẾN PHÁP. Nguyễn Xuân Nghĩa

Tháng Bảy 14, 2019

Sáng nay, vợ chồng tôi đi viếng muộn một người quen đã qua đời từ 10 ngày trước, hôm nay vợ chồng tôi mới nhận được tin. Cuộc đời người đã mất phong ba bão táp lắm. Những năm 1980, khi còn là thủy thủ, tàu ông đã nhiều lần chở ma túy cho công an Hải Phòng sang Hồng kông ” để công an HP có tiền nuôi lực lượng chống ” vận chuyển, buôn bán ma túy”. Đằng nào ông cũng đã mất. Nhưng kể ra chuyện này chi tiết hơn thành Stt, có tên tuổi, địa chỉ của người trong cuộc phải được đồng ý của vợ, con người đã khuất. 
Đã lâu không đến nên vợ chồng tôi phải dừng lại hỏi đường. Muốn hỏi đường tốt nhất phải tìm ra được người ta có linh cảm thân thiện. Chúng tôi dừng lại ở một quán giải khát nhỏ ven đường. Để có cuộc hỏi đường chi tiết, rõ ràng vợ chồng tôi đổi cho bà chủ quán hai ly trà đá và một điếu thuốc.


Vừa tạm yên vị, tôi nhìn sang chéo bên kia đường. Đập vào mắt là một ngôi nhà 3 tầng, trước cửa có tấm băng rôn màu đỏ mang dòng chữ; ” Nhà chưa đền bù, xin đừng cưỡng chế” (như hình dưới đây), bên hồi của ngôi nhà đang bị phá dỡ dở dang. Tôi hỏi chị chủ quán:
– Nhà này bị cưỡng chế hở chị?
Chị chủ quán trả lời:
– Tạm dừng lại để hai bên thương lượng. Nhưng trước sau nhà này cũng bị phá mà không được đền bù, hoặc đền bù gọi là
– Vậy hả chị? Nhà này xây trên đất lấn chiếm?
– Đâu phải! Đất thổ cư của ông bà để lại. Cả khu này là đất thổ cư. 
– Đất thổ cư sao nhà này không được đền bù?
– Bây giờ thành phố mở đường bỗng dưng thành đất lấn chiếm rồi.
Chị chủ quán có cách nói hài, gợi khiến vợ chồng tôi tò mò hơn. Chủ quán cũng là người hay chuyện.
Theo chị chủ quán thì hơn chục nhà ở dọc con đường này đã thua chính quyền, tự nguyện thu vén rời đi hoặc bị cưỡng chế phải đi, chỉ còn lại nhà này. Sở dĩ chính quyền tạm dừng cưỡng chế để thương thuyết lần cuối cùng vì nhà này trương biểu ngữ hiến pháp và đưa thứ vũ khí cổ điển là hai đời đảng viên ra dọa. Ông đảng viên thời chống Pháp, bố là đảng viên thời Mỹ. ” Có nhà ở đây dùng bom xăng chống cưỡng chế – thua. Nhà này dùng bom ‘Hiến Pháp và bom “đảng viên lão thành cách mạng” chống cưỡng chế cũng thua nốt anh chị coi. Đảng viên, có công cách mạng ngày xưa, Hiến pháp ngày nay là cái quái gì! Chị chủ quán nói và cười. 
Tôi hỏi đùa:
– “Bom hiến pháp”, “bom đảng viên” cũng thua thì “bom” gì không thua? 
Chị trả lời:
– “Bom” gì cũng thua chính quyền!
Tôi rời khỏi quán chụp phô ảnh, lúc quay lại chị chủ quán nói:
– Hôm nay anh chụp thì không sao, nhưng hôm cưỡng chế ai giơ điện thoại lên là họ bắt đi liền. 
Câu chuyện của chị chủ quán dừng tại đây vì chúng tôi phải đi. Tôi nghĩ tấm hình này sẽ nói tiếp câu chuyện “bom đảng viên lão thành cách mạng” và “bom Hiến pháp” của chị.

CHUYỆN CÁI LU. Ls Luân Lê

Tháng Bảy 14, 2019

Sau chuyện cái Lon đại sự, chúng ta lại thêm chuyện cái Lu giữa hội trường HĐND TP.HCM, người cũng là đại biểu quốc hội và là phó giáo sư, một nữ đại biểu của chúng ta, tôi tạm gọi là vậy vì tôi cũng chưa bao giờ biết tới vị này nếu bà ấy không phát biểu về cái Lu một vài ngày trước.

Nếu mỗi nhà mua một cái Lu mà có thể chống Ngập thì thế giới có thể đã không cần tới các chuyên gia và các nghiên cứu khoa học về việc thoát nước cho các đô thị. Nếu chỉ cần cái Lu mà chống được ngập mỗi trận mưa thì người Hà Lan đã không cần phải nghiên cứu và đứng đầu về các giải pháp thuỷ lợi vì họ có nền lục địa thấp nhất thế giới so với mực nước biển. Nếu vậy, theo đề xuất này, Việt Nam có thể xuất khẩu mỗi năm hàng tỷ chiếc Lu để bán cho toàn bộ nhân loại và giàu có vì bán Lu cho thế giới.

Việc lấy cái Lu chứa nước làm giải pháp cho mỗi gia đình chỉ là tư duy trực quan sinh động ở mức sơ cấp nhất của quá trình tư duy, nhưng vị này lại là phó giáo sư và đại biểu của nhân dân, tức là tư duy của họ chỉ cần cái Lu là đủ chứa những gì họ có trong đầu.

Lấy cái Lu làm giải pháp chẳng phải là hết sức ngớ ngẩn và dại dột hay sao, khi nó đã trực tiếp nhấn mạnh hai vấn đề: đầu tiên nó lờ đi việc phát triển quy hoạch vô tội vạ mà không có giải pháp gì giải quyết vấn đề của nó; tiếp theo là nó cũng phớt lờ đi việc đầu tư và thực hiện các biện pháp chống ngập tốn kém nhưng không hề hiệu quả trong suốt hàng chục năm qua; hệ quả phái sinh nhưng lại quan trọng hơn nữa, đó là nó đẩy việc chống ngập cho phía từng người dân một mà chỉ thông qua “những cái lu chứa không lối thoát”.

Mỗi gia đình, nếu có một vài cái Lu, thì chỉ sau mỗi trận mữa, nó sẽ mất dạng vì bị nước cuốn trôi đi mất. Cho nên, có thể là vị đại biểu này đang muốn quảng cáo và bán hàng cho hãng sản xuất lu (có thể nào có một hợp đồng quảng bá sản phẩm hoặc cổ phần tại công ty kiểu này sẽ sớm tồn tại hay không?).

Đại biểu quốc hội, ngồi nghĩ mãi, cuối cùng chỉ chui đầu vào cái lu và coi đó là sáng kiến giải pháp có tính đột phá đến mức phải mang nó ra bàn tán giữa hội trường? Chẳng nhẽ những giải pháp nó chỉ quanh quẩn đến mức tệ hại một cách giễu cợt dân thế này?

Giải pháp “thoát” cái gì đó ra, chỉ có thế được áp dụng nguyên tắc bình thông nhau – tức nó phải tiêu biến đi (chuyển dạng) hoặc nó phải có nơi đổ ra – chứ không thể là giải pháp của sự “tích trữ”. Mà người dân nào ra đường mà dùng lu hứng được mưa trên trời để chống được ngập lụt cả thành phố?

Chuyện cái lu, chỉ để chứa gạo nuôi quân cách mạng hoặc là để trốn địch (hoạ hoằn lắm thì thoát), chứ nó không thể là giải pháp chống ngập thời hiện đại và mang ra giữa nghị trường để bàn việc của dân và cho dân được.

Bằng cấp, học hàm, học vị đầy mình, đảm nhiệm không biết bao nhiêu chức vụ, vị trí, mà rồi đầu óc thua cả một đứa trẻ.

Đầu vị chỉ nghĩ được tới cái Lu, chả trách cái thứ phải bay trên trời còn không thể cất cánh nổi. Vậy mà, làm cách nào đó, họ vẫn vào được vị trí mang danh đại diện cho người dân.

CÀNG TU CÀNG HỎNG. LUÂN LÊ .

Tháng Bảy 14, 2019

Núp bóng nhà Phật để rồi thực hiện hành vi hiếp dâm đối với một đứa trẻ. Còn điều gì kinh khủng hơn thế đối với một nhà sư có chức sắc và vẫn đi rao giảng giáo lý, đạo pháp nhà Phật?

Những kẻ tội phạm sau khi tham nhũng, cướp bóc của những người khác chẳng phải vẫn đến Chùa cầu khấn đó sao, chúng còn xây Chùa nhan nhản và những việc như giải hạn, giải sao hay giải vong cũng vì thế mà được dịp sinh sôi và lan rộng khắp.

Làm sao mà lắm oan khuất, lắm vong và lắm hạn thế để mà xã hội nháo nhào cứ năm này qua năm khác đi cầu vái cho tai qua nạn khỏi vậy? Phải chăng lắm thứ xấu xa tai ác cần phải giải hoá là vì bởi trong đời thường chúng đã thực hiện quá nhiều tội ác trên đồng loại mình, thậm chí là người thân của mình?

Giáo lý của nhà Phật là chống lại sự tà dâm và tội lỗi, chữ dục là điều cấm kị, thế mà chúng còn sính cả bằng cấp (tiến sỹ) rồi cũng lại liên tiếp thực hiện các hành vi thú tính bại hoại.
Làm sao đây để một loài thú có thể khoác áo cà sa mà trở thành người được? Tăng giới và giáo hội còn được điều hành bởi kẻ thực hiện giải sao kiếm tiền và làm đại biểu quốc hội thì làm sao mà tu thành chánh quả cho nổi.

Càng tu, chúng càng sa vào các điều cấm kỵ của Phật giáo và chúng huỷ hoại tôn giáo khủng khiếp hơn là người thường, vì chúng đã làm điều sai trái nhưng vẫn dùng vị thế của mình để lừa người khác trong xã hội khiến họ thực hành hoặc tu tập theo.

Sư trụ trì là tiến sỹ Phật học và làm trụ trì nhiều ngôi Chùa, và kẻ này đã thực hiện tội ác trên nạn nhân là một vị thành niên (trẻ em), lúc này người ta mới thấy được sự suy đồi của những kẻ đang đứng trong hàng ngũ của giới giáo.

Bao nhiêu điều tai ác và xấu xa xảy ra trong hội giáo này nữa thì người ta mới hiểu, sự ngu dốt thì không thể nào khiến cho những kẻ khoác áo đạo hành có thể thấu được đạo và làm được điều tốt đẹp cho xã hội? Và một xã hội nhiễu nhương giá trị, không còn niềm tin vào ai và vào cả chính mình, tôn giáo nào có ý nghĩa và cũng chẳng thể là cứu cánh để cứu chuộc được tội lỗi của con người?

Vì thế mà trong cuốn MỘT NGƯỜI QUỐC DÂN tôi đã viết: Đất nước lắm thánh thần và tôn giáo, nhưng lại thiếu niềm tin – vậy còn đến đình chùa cúng bái nào có ích gì?

http://congan.com.vn/…/tien-si-phat-hoc-tru-tri-nhieu-ngoi-…

MỘT BỘ GIAO THÔNG VẬN TẢI CHƯA THỨC TỈNH .Nguyễn Ngọc Chu

Tháng Bảy 14, 2019

Tính hệ trọng của Đường bộ cao tốc Bắc – Nam đã được đông đảo người dân kêu lên Chính phủ và Quốc hội. Trong đó kiên quyết đề nghị không để các nhà thầu Trung Quốc tham gia xây dựng Đường bộ cao tốc Bắc – Nam. Một nước đang chiếm biển đảo của Việt Nam thì không thể tham gia xây dựng tuyến đường chiến lược huyết mạch của Việt Nam.

Nhưng đọc danh sách các nhà thầu, thì ở tất cả các gói thầu, nhà thầu Trung Quốc chiếm số đông áp đảo.

Cho nên xin gửi đến Lãnh đạo Bộ GTVT những điều sau đây.

5 ĐIỀU CỐT LÕI

1. Đường bộ cao tốc Bắc – Nam không đòi hỏi những công nghệ đặc biệt. Người Việt Nam thừa khả năng tự mình xây dựng được đường bộ cao tốc Bắc – Nam. Đó là điều mang tính nguyên tắc thứ nhất.

2. Xây Đường bộ cao tốc Bắc – Nam không phải để cho không. Xây Đường bộ cao tốc Bắc – Nam để thu phí. Đó là điều chiều khóa thứ hai.

3. Người trả tiền cho Đường bộ cao tốc Bắc – Nam là nhân dân Việt Nam thông qua quá trình thu phí. Người xây Đường bộ cao tốc Bắc – Nam chỉ là người ứng vốn xây dựng trước, rồi thu phí hoàn vốn, và lấy lời. Nhân dân Việt Nam lưu thông trên Đường bộ cao tốc Bắc – Nam là người bị bóc lột. Đó là điều bản lề thứ ba.

4. Xây Đường bộ cao tốc Bắc – Nam không phải là việc đắt đỏ. Xây Đường bộ cao tốc Bắc – Nam là việc có thể kiếm lời. Nên xây Đường bộ cao tốc Bắc – Nam có thể không quá khó huy động vốn. Nên xây Đường bộ cao tốc Bắc – Nam cũng không nhất thiết phải vay vốn nước ngoài. Đó là điều góc cạnh thứ tư.

5. Xây Đường bộ cao tốc Bắc – Nam không phải là việc mất còn như chống giặc ngoại xâm cứu nước; Cũng không khẩn cấp như chống dịch bệnh, hỏa hoạn, lụt lội; Cũng không cấp thiết như cứu đói.

Cho nên, không phải huy động mọi tài lực để làm bằng được, không phải đi vay, đi xin viện trợ để thực hiện bằng xong. Mà phù hợp lúc nào thì xây Đường bộ cao tốc Bắc – Nam lúc ấy; Có tiền đến đâu thì xây Đường bộ cao tốc Bắc – Nam đến đấy. Đó là điều hạt nhân thứ năm.

3 HỆ QUẢ

Từ 5 điều cốt lõi trên, rút ra 3 hệ quả sau đây.

1. Có tiền đến đâu xây Đường bộ cao tốc Bắc – Nam đến đó. Không phải đi vay nước ngoài để cấp tốc làm cho hết ngay toàn bộ tuyến Đường bộ cao tốc Bắc – Nam.

2. Hãy để cho người Việt Nam kiếm lời từ xây Đường bộ cao tốc Bắc – Nam. Không để người nước ngoài làm chủ đường sá Việt Nam, rồi bóc lột nhân dân Việt Nam. Các nhà thầu nước ngoài trúng thầu thì rồi cũng người Việt Nam thi công. Các nhà thầu Trung Quốc trúng thầu thì mang người Trung Quốc sang sinh con đẻ cái.

3. Gói thầu nào mà chưa có các nhà thầu Việt Nam đáp ứng đủ điều kiện thi công, thì dừng lại. Không ai có thể bắt Việt Nam phải kết thúc tất cả các gói thầu xây Đường bộ cao tốc Bắc – Nam trong năm nay hay vài năm sau nữa.

HY VỌNG

Tuy đã thất vọng nhiều lần với lãnh đạo Bộ GTVT. Nhất là khi cả dàn lãnh đạo gồm bộ trưởng lẫn 4 thứ trưởng bị nhúng chàm. Nhưng vẫn le lói trông cậy vào lòng yêu nước còn di truyền trong dòng máu mỗi người Việt Nam. Không phải lúc nào tiền bạc cũng là trên hết. Không phải lúc nào cũng bị khuất phục trước áp lực.

Dẫu biết xác suất rất nhỏ, nhưng vẫn hy vọng Lãnh đạo Bộ GTVT biết cách kết thúc các gói thầu lỡ mở đúng với nguyện vọng của đại đa số nhân dân Việt Nam.

CẢNH TỈNH

Tài nguyên quốc gia không phải là sở hữu riêng của một người hay một nhóm người, mà có thể đem đi đánh đổi, hứa cho người này hay người kia qua các hiệp định hay nghị định như một món quà. Phàm những điều liên quan đến chủ quyền và sở hữu của đất nước đều là việc tối thiêng liêng mà nghiệp nhiều đời không gánh đặng. Lỡ sơ sẩy điều chi, thì không chỉ cá nhân mình có tội với tổ tiên, mà làm liên lụy cả muôn đời mai sau của con cháu. Nên phải nghĩ nát óc đêm ngày, trước khi xin ý kiến quốc dân đồng bào.

Quyền lực che hết tầm nhìn. Khi có quyền thường là bất chấp, lại ngộ nhận mang lại lợi ích cho quốc dân, không biết là đang rước họa nhiều năm sau cho hậu thế. Không phải Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc xa xôi; Mà gương Võ Kim Cự còn lù lù ngồi đó.

Không ai rỗi hơi mà xía vào việc của người khác. Chẳng qua bởi liên đới đến số phận muôn dân mà phải cất lời.

Hãy thức tỉnh.

P/S: Kèm theo là danh sách các nhà thầu nước ngoài dự 8 gói thầu Đường bộ cao tốc Bắc – Nam:

1. Cao tốc Nghi Sơn (Thanh Hóa) – Diễn Châu (Nghệ An) có 6 nhà đầu tư tham gia, trong đó có 4 doanh nghiệp đến từ nước ngoài, liên danh. Đó là Công ty Cơ khí Cảng Trung Quốc; Công ty TNHH Kỹ thuật và Xây dựng Daewoo (Hàn Quốc); Liên danh Tập đoàn Xây dựng Đường sắt Trung Quốc – Công ty TNHH Tập đoàn Xây dựng Đường sắt Trung Quốc – Công ty CP TASCO; Liên danh Cầu đường Sinohydro-Powerchina (Trung Quốc).

2. Cao tốc Diễn Châu (Nghệ An) – Bãi Vọt (Hà Tĩnh) có 10 nhà đầu tư tham gia, trong đó có 7 đơn vị nước ngoài, gồm: Công ty Cơ khí Cảng Trung Quốc; Công ty TNHH Kỹ thuật và Xây dựng Hyundai (Hàn Quốc); Liên danh Tập đoàn Xây dựng Đường sắt Trung Quốc – Công ty TNHH Tập đoàn Xây dựng Đường sắt Trung Quốc – Công ty CP TASCO; Liên danh Cầu đường Sinohydro – Powerchina (Trung Quốc); Công ty TNHH Kỹ thuật và Xây dựng Lotte (Hàn Quốc); Công ty Kỹ thuật & Xây dựng POSCO (Hàn Quốc); Công ty TNHH Tập đoàn Đầu tư và Xây dựng Vân Nam (Trung Quốc).

3. Cao tốc Mai Sơn (Ninh Bình) – quốc lộ 45 (Thanh Hóa) thu hút 11 nhà đầu tư nộp hồ sơ, trong đó có 9 nhà đầu tư nước ngoài. Đó là một doanh nghiệp Việt Nam liên danh với nhà đầu tư Trung Quốc; 2 nhà đầu tư Hàn Quốc, 5 nhà đầu tư Trung Quốc và một nhà đầu tư đến từ Pháp.

4. Đoạn quốc lộ 45 – Nghi Sơn (Thanh Hóa) không có nhà đầu tư trong nước tham gia, chỉ có 5 nhà đầu tư, liên danh nước ngoài, gồm: Daewoo E&C Co., Ltd. (Hàn Quốc), China Railway 16th Bureau Group Co., Ltd. (Trung Quốc), liên danh China Road and Bridge Corporation, Metallurgical Corporation of China Ltd. Dự án này cũng thu hút một nhà đầu tư Pháp là Liên danh Vinci Highways – Horizon Invest JV.

6. Đoạn Nha Trang – Cam Lâm (Khánh Hòa), có 8 đơn vị tham gia, trong đó có có 4 nhà đầu tư, liên danh nước ngoài. Đó là Công ty TNHH Tập đoàn Đầu tư và Xây dựng Vân Nam (Trung Quốc), Tập đoàn Cầu và Đường Trung Quốc và hai liên danh giữa công ty Việt Nam và doanh nghiệp Trung Quốc.

7. Cao tốc Cam Lâm (Khánh Hòa) – Vĩnh Hảo (Bình Thuận) có 6 đơn vị nộp hồ sơ, trong đó 4 doanh nghiệp, liên danh nước ngoài tham gia là Công ty Cơ khí và Xây dựng POSCO E&C Việt Nam, Công ty TNHH China Harbour Engineering, Công ty TNHH Tập đoàn đầu tư và thi công Vân Nam, Liên danh Công ty China National Machinery Import & Export Corp – Công ty Đường sắt 21 Trung Quốc (China Railway 21 Bureau Group) – Công ty TNHH Xây dựng Tự Lập.

8. Dự án Vĩnh Hảo – Phan Thiết (Bình Thuận) có 5 nhà đầu tư nộp hồ sơ, trong đó có 3 doanh nghiệp, liên danh với nước ngoài gồm: Tổng công ty Cầu và Đường Trung Quốc (China Road and Bridge Corporation); Liên danh Công ty China National Machinery Import & Export Corp – Công ty Đường sắt 21 Trung Quốc – Công ty TNHH Xây dựng Tự Lập; Liên danh Công ty TNHH China Gezhouba Group – Công ty CP Đầu tư xây dựng 194 – Công ty CP Đầu tư và Phát triển hạ tầng 620.