Archive for Tháng Bảy 10th, 2019

NGƯỜI VIỆT ĐANG TỰ HỦY. Việt Kiến

Tháng Bảy 10, 2019

Từ nay, Tàu cộng không cần thông báo thời gian cấm đánh bắt tại biển Đông hằng năm nữa. Vì hiện nay chính quyền CS đã làm việc này thay cho chúng. 


Đây là một món quà dâng lên Tập Cận Bình trong chuyến công du của bà Ngân. 
” Xin kính thưa Đại Hoàng Đế. Bọn em đã đưa ra muôn vàn thứ quy định lắt léo, nguy hiểm và tinh ranh để cấm dân Việt Nam đánh bắt ở biển của ngài rồi ạ. Này nhé : 


Với quy định Tàu phải dài hơn 15m, chúng em đã loại ra được 70% tàu của ngư dân, từ nay các tàu này chỉ có đốt củi. 
Với quy định Tàu phải có thợ máy, chúng em lại loại thêm ra được 20% nữa, có thằng nào có chứng chỉ đâu. 
Với quy định Tàu phải lắp thiết bị hành trình, chúng em lại loại thêm được 5% nữa. 
Còn lại là 5% tàu đi lại làm cảnh, để công bố duy trì ngành hải sản và đỡ mang tiếng, kính anh đã hài lòng chưa ạ ?. Hay cấm nốt đi ạ ? “. 
Xin nhân dân hãy đọc những tin này. Lẽ nào 99 triệu người lại để bọn chúng bán nước trên xương chúng ta hay sao. 
Điều quan trọng là nhân dân có quyền được biết. Nếu biết thì dân tộc này có cơ hội sống sót. Hãy góp phần ĐĂNG LẠI hoặc CHIA SẺ những hình ảnh và các link sau bài viết sau đây. 
Ngư dân gặp khó với quy định về chứng chỉ thợ máy https://bnews.vn/ngu-dan-gap-kho-voi-quy-dinh-v…/122169.html
Kiên Giang cấm phương tiện ra khơi chưa gắn thiết bị hành trình 
https://vtv.vn/…/kien-giang-cam-phuong-tien-ra-khoi-chua-ga…
Hàng ngàn tàu cá nằm bờ vì quy định ‘dài 15 m’: Phải có hướng đảm bảo quyền lợi ngư dân
https://baomoi.com/hang-ngan-tau-ca-nam-bo-v…/c/31332965.epi
Hàng loạt tàu cá nằm bờ sau quy định hạn ngạch tàu trên dưới 15m
https://laodong.vn/…/hang-loat-tau-ca-nam-bo-sau-quy-dinh-h…

ĐIỀU PHI NGHỊCH .Ls. Luân Lê

Tháng Bảy 10, 2019

Nhà nước dùng tiền thuế của dân để duy trì các hoạt động của mình, nếu nhà nước tạo ra nợ hoặc tham nhũng thì nhân dân chính là người gánh nợ và chịu các sự thiệt hại về các chính sách phúc lợi, điều kiện sống mà đáng ra sẽ được thụ hưởng, nhưng khi nó lại bắt chúng ta im miệng lại và trả nợ đi, thậm chí vẫn phải biết ơn nó, thì rõ ràng, nói như ngôn ngữ của giới trẻ hiện đại, ở đây có cái gì đó sai sai.

Đúng lẽ ra, nhà nước, hay chính quyền, phải phục vụ nhân dân và phải biết ơn nhân dân vì họ đã đóng góp tài sản để nuôi sống mình, và khi không còn xứng đáng với sự ủy nhiệm của nhân dân thì nó sẽ phải từ bỏ quyền lực hoặc bị phế truất để một lực lượng khác xứng đáng lên điều hành và quản lý đất nước và xã hội. Đó là nguyên lý thiết cấu và nền tảng vận hành của mọi hệ thống chính trị dân chủ trên thế giới.

Có khi nào mà, một chính quyền tạo ra nợ, rồi lại bắt người dân gánh nợ và biết ơn nó không? Và nếu có ai đó có phản đối điều này hoặc buộc nó phải chịu trách nhiệm với các hành động của mình thì lại bị coi, hoặc ít nhất bị quy cho, là “thế lực thù địch” hoặc “thành phần phản động” hay “những kẻ bất mãn, cơ hội chính trị với âm mưu phá hoại đất nước”. Đó có phải là sự phi nghịch của điều thường lẽ hay không?

CHUYỆN “CON QUAN RỒI LẠI LÀM QUAN ”: XIN NÓI THẲNG. Lê Anh Đạt

Tháng Bảy 10, 2019

Người dân Hà Tĩnh có thời nói vui rằng, trong hội nghị chỉ cần thưa bẩm như sau: “Kính thưa cha con ông Thại…”. (Ông Trần Quốc Thại, nguyên Bí thư Tỉnh ủy, sau này con trai ông là Trần Đình Đàn, cũng làm Bí thư Tỉnh ủy, con ông Đàn cũng làm lãnh đạo, sở, huyện)…


Kính thưa đầu tiên là như thế, sau đó thêm các thành phần khác.
Sau này thì chỉ cần “Kính thưa cha con ông Báu…”. Ông Đặng Duy Báu, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Hà Tĩnh, sau này con ông là Đặng Quốc Khánh, làm chủ tịch tỉnh, mới được điều động làm Bí thư Tỉnh ủy Hà Giang…
Kính thưa đầu tiên như thế, sau đó thêm các thành phần khác.

ẢNH: Ông Đặng Quốc Khánh từng là chủ tịch tỉnh trẻ nhất nước khi làm Chủ tịch Hà Tĩnh, nay lên Bí thư Tỉnh ủy Hà Giang, hy vọng sẽ làm được nhiều việc cho dân, tránh được cái bóng cha mình từng là Bí thư Tỉnh ủy.


Ở địa các phương khác, chắc không hiếm chuyện này, mọi người thử nhẩm tính mà xem có bao nhiêu cha – con -cháu cùng làm “quan”. Đó là chưa kể ở các bộ, ngành, đơn vị cấp sở, huyện, xã, các Cty, đơn vị…
Trên lý thuyết, có chính trị nhà nòi. Có dòng họ làm lãnh đạo, nức tiếng giỏi và vì dân. Tuy nhiên, tài năng thiên bẩm là một việc, hiểu dân, thấu dân là việc khác.
Thử nhẩm tính thế này, từ 6 tuổi đi học và 19 tuổi học hết trung học phổ thông. 20 tuổi đến 23 tuổi học đại học, sau đó học thạc sỹ, tiến sỹ trong -ngoài nước… Học cho đến khoảng 28-30 tuổi, tùy thời gian và cơ hội của mỗi người. Một số người có bố làm to thời gian đi học sống trong nhung lụa, không ngụp lặn trong xã hội để tìm cơ hội kiếm miếng ăn, vươn lên cho bằng bạn bằng bè. Chớp mắt cái vào bộ máy rồi làm lãnh đạo. Có người chưa đến 40 tuổi đã là phó chủ tịch, chủ tịch tỉnh (trước đó kinh qua nhiều chức vụ khi còn rất trẻ). Ăn trắng mặc trơn, với đủ thứ được bao bọc, cứ đi học và vị trí công tác đã có sẵn, cứ thế vèo vèo thăng tiến mà dân ta vẫn gọi là “thăng tiến thần tốc”.
Không lăn lộn thực tiễn, thành công quá dễ dàng, thì khó mà thấu hiểu dân được!
Ngày trước, nhà báo Xuân Ba (Báo Tiền Phong) viết: “Khi bộ trưởng về hưu”. Về hưu, ra chợ, ông cựu bộ trưởng lấy làm lạ chuyện mấy bà mua bán mấy con tép mớ rau mà cãi nhau ầm ĩ vì mấy đồng bạc lẻ. Bộ trưởng về hưu rồi mới làm dân, khi đó mới thấu nổi khổ của dân. Nhà báo Lê Thanh Phong cây bình luận của Báo Lao Động từng viết: Có một số người làm lãnh đạo, chỉ có thể giải thích là số phận (không thể hiểu nổi!).
Tuy nhiên, trên thực tế, có không ít người giỏi nắm bắt thực tiễn, có phương pháp nên hiểu dân và được dân tin yêu.
“Con vua rồi lại làm vua/Con sãi ở chùa lại quét lá đa”… Chuyện này đúng với xã hội phong kiến, khi vua truyền ngôi cho con, và con quan lại làm quan. Nay xã hội khác rồi, chuyện này nếu phổ biến thì đi ngược với xu hướng. Nhiều con nông dân, công nhân, con nhà nghèo, học hành bài bản nhưng vẫn phải ngụp lặn với cuộc sống để vươn lên, nhưng lại bị nhiều cái ghế án ngữ bởi sự lo lót cho nhau, khiến cuộc đua không công bằng. Phấn đấu cả đời đôi khi không bằng một lời cất nhắc!
Đánh quan tham đã là rất khó, nhưng đánh vào chuyện phe cánh làm lãnh đạo cũng khó không kém. Chuyện cha – con – cháu – chắt làm lãnh đạo thực sự không hiếm. Nếu chuyện cha giỏi, con giỏi, cháu giỏi vì dân, vì nước thì là chuyện khác. Nhưng chuyện lo lót, giành ghế, đục khoét, cướp cơ hội của người tử tế thì nhất định phải đánh mạnh, đánh cho tan như tham nhũng.
Cuộc chiến chống tham nhũng tiêu cực đang truyền cảm hứng, tạo sự tin tưởng, làm nức lòng dân. Tôi tin những câu chuyện cha – con- cháu dắt nhau làm “quan” sẽ được soi xét kỹ.
Phải đánh mạnh vào phe phái, lo lót ghế cho nhau, làm mất công bằng, tạo bè để đục khoét!
Rất mong mỏi, để “con sãi ở chùa” nếu giỏi, nếu vì dân vì nước thì không phải “quét lá đa” nữa!
Nguồn.www.facebook.com/le.dat.56808?__tn__=%2

NHÂN DÂN “Ở ĐÂU”? .Mai Quốc Ấn

Tháng Bảy 10, 2019

Bộ Kế hoạch và Đầu tư (KHĐT) dẫn phân tích của các chuyên gia Đức và Hà Lan cho rằng, với chiều dài hàng nghìn km và tốc độ chạy tàu 200km/h, dự án đường sắt cao tốc Bắc – Nam chỉ có tổng mức đầu tư khoảng 26 tỉ USD.
Trong khi Bộ GT-VT đã trình Thủ tướng phương án nâng cấp tuyến đường sắt Bắc – Nam với tổng vốn xây dựng lên tới khoảng 58,7 tỉ USD.

Ảnh internet


Đã có người vội khen Bộ KHĐT và chỉ trích Bộ GTVT. Rất ít người nhận ra vấn đề khác trong các đề xuất này!


Cao tốc Bắc – Nam về cả đường bộ lẫn đường sắt đều phải vay nước ngoài, tiền vay sẽ tính vào thuế dân. Việc đề xuất giảm giá thành cho cao tốc chỉ là một mặt vấn đề. Những mặt khác còn lại như chậm tiến độ, đội vốn, chất lượng kém mà đường sắt trên cao Cát Linh- Hà Đông là ví dụ không thấy ai nhắc đến. Và hình như chẳng ai chú ý đến cảm xúc thất vọng của nhân dân khi những đổng thuế chắt chiu bị đem “hoá vàng” không thương tiếc.


Thế mà đến nay chưa thấy ai chịu trách nhiệm, chưa thấy phương án giải quyết vận hành nào ngoài vay tiền tiếp (gần 1.000 tỉ) cho dự án đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông.


Vậy thì nhân dân sẽ “ở đâu” trên những tuyến cao tốc đang trên giấy ấy?
Nhân dân có trong Quốc hội với danh nghĩa đại biểu dân bầu. Dân bầu nhưng đảng cử. Cựu Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nói “Quốc hội tức là dân, dân quyết sai thì dân chịu, chứ kỷ luật ai?” Vậy trách nhiệm đảng cử thì sao? Là trách nhiệm với đảng mà hình thức cao nhất là “cắt đảng”, “cắt nguyên” như ông Vũ Huy Hoàng từng làm Bộ trưởng Công thương thôi ư?
Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan từng nêu ba câu hỏi về cao tốc Bắc – Nam, có nói về nhân dân như sau: “Thông thường, báo cáo đánh giá tác động của dự án đường cao tốc Bắc-Nam phải đặt ra và giải đáp những câu hỏi đó, phải chứng minh dự án này là cấp thiết nhất và không có chọn lựa nào về giao thông hiệu quả hơn, cũng như chứng minh lợi ích kinh tế, xã hội đạt được sẽ lớn hơn chi phí bỏ ra. Báo cáo đó phải dựa trên những nghiên cứu khách quan và tham vấn ý kiến các đối tượng trong xã hội, và phải được công bố để đông đảo nhân dân – những người đóng thuế biết và tham gia quyết định nên làm hay không.”


Vậy thì nhân dân “ở đâu?” và nói gì khi các chính khách cứ nói về những khoản vay tỉ đô và Đại biểu Quốc hội muốn huy động vàng trong dân để trả lãi cho những khoản dân không vay, trả lương nuôi những cán bộ “thích vay”, thích “hoa hồng”?


Nhân dân nên hỏi thêm một câu cho bản thân mình rằng ngoài việc “ở đâu?” thì nhân dân đã bao giờ yêu cầu Quốc hội, Chính phủ hay đảng cầm quyền thực hiện một trong các quyền cơ bản là góp ý, đôn đốc, giám sát hay chưa?
Yêu cầu tổ chức trưng cầu dân ý chẳng hạn.


P/s: Tôi không sinh ra ở Tây Nam Bộ nhưng thấy nhân dân nơi đây thiệt thòi nhất. Là vựa lúa cả nước nhưng đang bị ảnh hưởng biến đổi khí hậu trầm trọng trong khi 2 cao tốc duy nhất lại do nước ngoài tài trợ. Nước ngoài tài trợ nhưng các quan cứ “vẽ” BOT để thu phí.
Bức ảnh trong bài còn tương đối nhẹ nhàng. Có những hình ảnh kinh khủng hơn khi nhân dân ở những nơi tận cùng đáy khổ quỳ mọp và khóc ngất để cầu xin một con đường sống…


Nguồn.https://www.facebook.com/quocan.mai/posts/10213668132930126