Archive for Tháng Bảy 5th, 2019

DÂN TRÍ THẤP?. Lê Nguyễn Duy Hậu

Tháng Bảy 5, 2019

Trong mấy năm trở lại đây xuất hiện một câu nói mà mình rất ghét, đó là “nói dân trí thấp thì tự ái”. Câu này vốn dĩ diễn Nôm ra đó là để chỉ trích một ai đó, hoặc thậm chí là một cộng đồng, một xã hội thiếu suy nghĩ, thiếu giáo dục, thiếu văn minh. Không rõ ai là tác giả của câu nói này nhưng phần nhiều hoặc được những cá nhân dạy đời thiên hạ sử dụng, hoặc được những người ủng hộ một chính quyền khắc nghiệt với quyền tự do của người dân dùng để biện minh. Chẳng phải từ rất lâu, một trong những luận điểm để nói rằng Việt Nam chưa nên tự do, chưa nên dân chủ đó là vì “dân trí còn thấp” nên dân chủ, tự do sẽ loạn ư?

Ảnh minh họa


Tất nhiên, xã hội (hay một bộ phận của nó) chắc chắn không để yên cho diễn ngôn như vậy tồn tại. Ngoài những tiếng nói phản biện ôn hoà hơn, xuất hiện những tranh luận gay gắt cho rằng dân trí của người Việt Nam thật ra rất cao, còn quan trí mới là cái thấp. Luận điểm này cũng được hoan nghênh vì nó phản hồi hiệu quả những người lợi dụng diễn ngôn dân trí để biện minh cho chế độ phi dân chủ, phi tự do. Nhưng hơn hết, nó còn được minh hoạ bằng những ví dụ về cách hành xử hay phát ngôn có phần rất ngô nghê và thiếu suy nghĩ của các cán bộ Nhà nước (thật ra chưa hẳn là do quan trí họ thấp, mà có khi là do họ cũng chẳng quan tâm người dân nghĩ gì – đó là cái giá của việc thiếu bầu cử đúng nghĩa). Tuy nhiên, bản thân luận điểm này cũng rất tai hại.
Thứ nhất, nó đánh giá thấp mức độ tinh vi về quản trị xã hội của giới lãnh đạo Việt Nam. Không phải ngẫu nhiên mà tình hình chính trị Việt Nam lại “ổn định” như vậy, bất chấp những mầm mống bức xúc gần như năm nào cũng có. Bill Hayton – tác giả quyển Vietnam: A Rising Dragon – đánh giá Việt Nam có kĩ thuật kiểm soát xã hội thuộc vào bậc cao trên thế giới và các phong trào đối lập (ví dụ, Nhóm 8406) không thực sự tạo được một đối trọng đủ mạnh. Còn một tác giả khác gần đây nổi tiếng hơn với bài báo về Vingroup trên Financial Times là John Reed thì từng chia sẻ rằng Việt Nam là nhà nước phi dân chủ tinh vi nhất thế giới (the world’s most sophisticated non-democrat). Cần phải nhìn nhận thực tế rằng bộ máy quản lý xã hội ở Việt Nam là rất phức tạp nhưng cũng rất hiệu quả (cộng hưởng bởi thành tựu kinh tế và hội nhập) nếu mục tiêu là để duy trì ổn định xã hội (nghĩa là, không có bức xúc đến mức sự lãnh đạo của Đảng bị đe doạ, hoặc ít nhất là đại đa số người dân không thấy) và một đội ngũ rất lớn những chuyên gia, tinh hoa (không phải tất cả) vẫn chọn việc phục vụ cho chính quyền, thay vì quay lưng lại như trí thức Ba Lan hay Tiệp Khắc những năm 1980.
Thứ hai, lập luận như vậy không tạo ra thêm một giá trị nào khác ngoài sự hả hê nhất thời, nhưng lại đẩy các cuộc đối thoại của những người ủng hộ hay phản đối tình trạng hiện tại đến một mức độ cực đoan mới. Đối với bản thân mình, sự cực đoan không đem lại bất kỳ lợi ích gì vì thay vì tạo ra sự thấu hiểu và khoan dung – vốn là trụ cột của chế độ dân chủ tự do – nó chỉ mang tính đổ lỗi và kẻ thù hoá lẫn nhau. Tất nhiên, luôn có những người thực sự có tội trong hệ thống (ví dụ như những người đánh dân, tham nhũng) và cả trong giới đối lập (những người cổ vũ phương pháp khủng bố), nhưng nhìn chung một phong trào dân chủ hoá, tự do hoá phải xuất phát từ chính những giá trị kể trên. Dân chủ và tự do không chỉ là đấu tranh chống lại và ác quỷ hoá những người chống lại dân chủ, tự do, mà còn phải thực hành và ủng hộ những giá trị đó (do đó, việc ác quỷ hoá người phạm tội vốn dĩ không hề dân chủ, hay tự do).
Đã có lúc mọi người lầm tưởng rằng nếu sự thật được phơi bày thì chế độ sẽ sụp đổ. Tất nhiên, sự thật thì cần phải phơi bày và người có tội phải chịu trách nhiệm. Nhưng dân chủ hoá cần một giải pháp chuyển đổi rõ ràng, thực tế, và hoà bình hơn để người dân có thể chấp nhận được.
Chính vì thế, quay trở lại câu chuyện về dân trí, như một vị chuyên gia đã chỉ ra gần đây, vốn dĩ dân trí của người Việt Nam không hề thấp, nhưng vì sao viễn cảnh một nền dân chủ, tự do thực thụ còn quá xa vời? Có lẽ bởi vì thật ra dân trí không phỉa là thứ quyết định một xã hội có (nên) tự do không, dân chủ không. Chính những cơ hội trải nghiệm tự do, trải nghiệm dân chủ, và thiết chế ủng hộ những điều đó mới tạo nên nền dân chủ tự do ổn định. Singapore dân trí rất cao nhưng hoàn toàn không có tự do, dân chủ. Nước Mỹ thưở lập quốc (và ngày hôm nay là sinh nhật của nó) dân trí không thể so với Việt Nam bây giờ nhưng họ vẫn thiết lập được nền tự do nhờ vào trải nghiệm. Tương tự với Úc, Anh, Bắc Âu, Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan… Lời giải cho nền dân chủ, tự do Việt Nam thiết nghĩ đó chính là một quá trình dân chủ hoá đàng hoàng, với việc coi trọng quyền con người và giá trị nhân đạo làm gốc.
Do đó, thiết nghĩ những gì đang diễn ra, những cãi vã, tranh luận về mọi chủ đề đều là những điều đáng quý, đáng trân trọng. Sự dân chủ hoá của Việt Nam có thể ví như một cơ thể đang trưởng thành, với những chuyển mình, trổ mã, nhưng cũng chất chứa xung đột, hoang mang, đổ vỡ. Do đó, để “dậy thì thành công”, một phong trào dân chủ, tự do thực sự sẽ kiên quyết đẩy cho chiếc xe đi lên dốc, cho dù có thể cả thế hệ sẽ không thấy được thành quả. Nhưng những lúc như vậy, cần nhớ về cuộc đời của nhà giáo Phạm Toàn để biết rằng ta đang làm đúng, không sai. Trái lại, nhà cầm quyền với vai trò lịch sử của mình cũng phải đón nhận những phản biện, đối thoại đó, bằng cách này hoặc cách khác. Vì nếu không, quá trình “dậy thì” này sẽ đổ vỡ và đất nước mà ta thuộc về, con cháu ta thuộc về sẽ gánh chịu hậu quả.
Một xã hội đàng hoàng do đó không nên có chỗ cho những diễn ngôn “dân trí thấp” hay “quan trí thấp”.
Nguồn.https://www.facebook.com/lenguyenduyhau/posts/10157418406379532

MỘ GEORGE WASHINGTON , NGƯỜI KHAI SAINH RA NƯỚC MỸ GIÀU MẠNH NHẤT THẾ GIỚI. Từ Minh Đức

Tháng Bảy 5, 2019

– Diện tích khoảng 200m2 .

– Xây bằng gạch đỏ đất nung .

– Không có lính gác bảo vệ .

– Tiền tu sửa hàng năm rất ít .

* Vào thăm miễn phí , tự do quay phim chụp hình , tự do trang phục .

Lăng HỒ CHÍ MINH , người sinh ra nước CHXHCN VN . Quốc gia nghèo đói , bất công , lạc hậu gần nhất thế giới .

– Diện tích 21.000 m2 , hai phía Nam và Bắc có hai lễ đài dài 65 m .Trước lăng là Quảng trường Ba Đình với một đường dành cho lễ diễu binh và một thảm cỏ dài 380 m chia thành 240 ô vuông cỏ xanh tươi suốt bốn mùa.

-Bằng đá đỏ Bá Thước , đá thạch từ núi lửa, khi phun trào tạo nên những viên đá quý có màu đỏ, 2.000 năm nay trên mặt đất vẫn không đổi màu.

– Cát được lấy từ các con suối thuộc Xã Kim Tiến,Huyện Kim Bôi,Tỉnh Hòa Bình do người dân tộc Mường đem về .

– Kiến trúc hiện đại , bao gồm 200 bộ cửa trong Lăng được làm từ các loại gỗ quý do nhân dân Nam Bộ, Tây Nguyên, Quảng Nam – Đà Nẵng, và bộ đội Trường Sơn gửi ra, và do các nghệ nhân nghề mộc của Nam Hà, Hà Bắc, và Nghệ An thực hiện. Cánh cửa vào phòng đặt thi hài do hai cha con nghệ nhân ở làng Gia Hòa đóng.

– Lăng được bảo vệ ngày đêm bởi Trung Đoàn 969. Đoàn 275 làm nhiệm vụ gác canh giữ. Đoàn 195 quản lý và vận hành các thiết bị kỹ thuật của Lăng. Đoàn 395 làm nhiệm vụ sửa chữa thiết bị máy móc trong Lăng .

– Tổng chi phí cho Lăng Hồ Chí Minh là 900 tỉ vnđ / năm .

* Miễn phí vé vào cửa , cấm quay phim chụp hình , quần áo phải trang trọng .

Nguồn.https://www.facebook.com/profile.php…

TẠI SAO LẠI LÀ THƯỜNG MẠI? .Phạm Thành

Tháng Bảy 5, 2019

Trong một thế giới tiềm ẩn nhiều vũ khí nóng có khả năng tiêu diệt hàng loạt các mục tiêu thì những bộ óc tinh xảo nhất không bao giờ giải quyết mâu thuẩn bằng vũ khí nóng. “Bom rơi, đạn lạc” sẽ chẳng từ một ai và mặt đất cũng sẽ bầm da, nát thịt. Đó là lý do người Mỹ sử dụng vũ khí thương mại, tức dùng cơm ăn, áo mặc để chiến với Tàu Cộng.

Muc đích tối thượng của cuộc chiến là cộng sản độc tài cầm quyền phải bị dẹp bỏ, cánh cửa dân chủ cho nước Trung Quốc phải được mở ra cho người Trung Hoa bước vào.

Cuộc chiến bằng vũ khí thương mại không làm cho địch thủ chết ngay mà là chết từ từ: từ khỏe sang yếu, lâm bệnh, ngắc ngoải rồi mới đến không thể gượng dậy. Điều đó có nghĩa là, nó cần đến thời gian, chứ không thể “đốt cháy giai đoạn” như dùng vũ khí nóng, sát thương ngay. Nó chậm nhưng chắc. Một khi địch thủ đã đến đoạn ngắc ngoải thì không thể gượng dậy được nữa.

Nhưng, điều gì sẽ diễn ra ở Trung Quốc trong giai đoạn từ suy yếu đến ngắc ngoải mới là điều quan trọng? Chắc chắn những bộ óc tinh xảo nhất của Hoa Kỳ đã tính đến.

Đó là, người Trung Quốc phải tự giải quyết những vấn đề của mình? Từ ăn, ở, đi lại cho đến cấu trúc xã hội.

1,4 tỷ người với 1,4 tỷ cái mồm, khi của cải dư dả có thể chung tay gom thành một đống tài sản lớn, nhưng khi đói kém khó khăn thì 1,4 tỷ cái mồm đó cũng nhanh chóng ăn hết cái đống của cải đã tích cóp được với tốc độ nhanh gấp 10 lần tốc độ khi tích cóp.

Đó là lý do Trung Quốc không bao giờ muốn kéo dài cuộc chiến thương mại với Mỹ.

Đó là lý do, khi Mỹ mới chỉ tăng thuế đánh vào hàng hóa mà cả bộ sậu lãnh đạo Tàu Cộng đã phải náo loạn.

Đó là lý do mà Mỹ luôn chấp nhận ngồi vào bàn đàm phán với Tàu Cộng, rồi “hưu chiến”, nhưng chẳng ký kết một cái gì mới khác và lại cứ tiếp tục đe dọa tăng thuế hơn nữa với hàng hóa Trung Quốc.

Mục đích của sự rền dứ này là thời gian. Thời gian càng trôi đi thì đòn trừng phạt thương mại của chiến tranh mới ngấm rộng và ngấm sâu vào nền kinh tế của Trung Quốc,

dẫn đến hạ tầng của nền sản xuất phải lao đao rồi tiến tới đổ vỡ;

dẫn đến hàng trăm triệu người thất nghiệp, lang thang cầu thực khắp nơi;

dẫn đến, Trung Quốc muốn giải quyết khó khăn này buộc phải cải cách xã hội, buộc phải tổ chức lại cách thức sản xuất theo cách mà nước Mỹ và thế giới dân chủ đang có.

Những bộ óc vĩ đại của nước Mỹ thực hành chiến tranh thương mại với Trung Quốc là nhằm thúc đẩy sự trổi dậy của dân Trung Quốc ở điều này, hoàn toàn không phải là cuộc chiến tranh nhằm bao vây và tiêu diệt Trung Quốc. Nói một cách đơn giản, chẳng qua là người Mỹ và thế giới muốn và ép Trung Quốc phải làm ăn tử tế với chính mình và với thế giới; Người Trung Quốc với ngươi Trung Quốc cũng phải tử tế với nhau theo tiêu chí quyền làm người của thời đại.

Trong một thế giới tiềm ẩm vũ khí có thể tiêu diệt hàng loạt, sử dụng vũ khí nóng để giải quyết mâu thuẩn, chắc chắn sẽ không hiệu quả bằng vũ khí kinh tế. Nước Mỹ và Tống thống Mỹ D.Trump đã chọn đúng thứ vũ khí cần và đủ cho một nước Trung Hoa mới.

Chúng ta hãy chờ xem và nhớ đừng sốt ruột.

ĐẢNG NHẮM ĐẾN LỢI ÍCH GÌ? .Đỗ Ngà

Tháng Bảy 5, 2019

Thép cán nguội là loại thép đã luyện sẵn, doanh nghiệp chỉ mua về cắt và dập tạo hình thôi. Quá trình làm ra thép, mọi công nghệ nó nằm ở phần luyện kim, còn công đoạn cán nguội chỉ là dập tạo hình để bán. Nó tương tự như từ vải thành áo, việc cán nguội thép nó tựa như là anh thợ may, còn luyện kim nó tựa như công đoạn dệt. Giữa dệt và may, thì dệt đòi hỏi công nghệ cao hơn.

Thép từ Việt Nam xuất sang Mỹ, đóng mác “made in Vietnam” chỉ toàn là nhập thép nguyên liệu được luyện tại Trung Quốc, Hàn Quốc, và Đài Loan thì cho thấy, nền công nghiệp luyện kim của Việt Nam là con số zero tròn trĩnh. Tức đã 30 năm “đổi mới” và dưới sự lãnh đạo “sáng suốt và tài tình của Đảng”, thì nền công nghiệp luyện kim ở Việt Nam vẫn không có gì cả. Trong khi đó, Trung Quốc mở cửa trước Việt Nam chỉ có 8 năm, nhưng họ đã xây dựng thành công ngành công nghiệp luyện kim và năm 2012 họ đã rơi vào khủng hoảng thừa. Còn Việt Nam? Giờ đã quá muộn, nếu cho thêm 30 năm nữa, thì ĐCSVN vẫn không thể nào tạo ra nổi nghành công nghiệp luyện kim cho doanh nghiệp trong nước gia công cán nguội chứ đừng nói đến khủng hoảng thừa như Trung Quốc.

Một đất nước không có nền công nghiệp luyện kim mà lại xuất khẩu ồ ạt sản phẩm thép cán nguội sang Mỹ thì không thể qua mặt được đứa con nít chứ nói gì mà qua mặt được Mỹ? Cho nên bị Mỹ dùng thuế để chặn sự gian lận này là tất yếu.

Mỗi nước đều có hiệp định thương mại riêng với Mỹ, đó chính là luật chơi được 2 bên thiết lập để tạo thuận lợi cho đất nước của mình. Với Trung Quốc, Đài Loan, Hàn Quốc thì đây là đất nước có nền công nghiệp luyện kim mạnh. Những sản phẩm nước này cạnh tranh với sản phẩm nội địa Mỹ, nên Mỹ phải dựng rào cản để bảo vệ là tất nhiên. Nhưng với Việt Nam thì khác, đất nước nghèo đói này đi ăn mày khắp nơi, đi đâu cũng xin vay ODA, nền công nghiệp chả có gì nên nó không có sản phẩm nào để cạnh tranh với hàng Mỹ. Chính vì thế mà Mỹ ưu tiên cho nó, không ai lại thủ thế trước kẻ không có khả năng đấm mình. Đó là lý do mà mỹ ưu đãi thuế ngành thép cho Việt Nam. Với lợi thế này, nếu ĐCS xây dựng cho Việt Nam một nền công nghiệp luyện kim như Trung Quốc đã làm, thì nó sẽ là động lực cho nền kinh tế cất cánh. Nhưng vì ĐCSVN vô năng nên những ưu đãi đó, Việt Nam không thể tận dụng.

Đứng trước những ưu đãi ngon ăn mà Việt Nam không thể tận dụng được như thế, thì nước nào cũng thèm muốn, trong đó có Trung Quốc, Hàn Quốc, và Đài Loan. Những nước đó tính rằng, thép nhập trực tiếp sang Mỹ bị đánh thuế quá cao, vậy thì cho thép quá cảnh sang Việt Nam rồi vào Mỹ thì hốt trọn ưu đãi của Mỹ dành cho Việt Nam. Ai cũng biết, nếu đi vòng thì thép Đài – Hàn – Trung phải chịu 2 loại thuế nhập gồm thuế nhập khẩu của Việt Nam thuế nhập khẩu của Mỹ đánh vào hàng “made in Vietnam”, và đi thẳng thì chỉ chịu 1 loại thuế là thuế nhập khẩu do Mỹ đánh vào họ. Thế nhưng với 2 thuế nhập khẩu cộng thêm chi phí do vận chuyển theo đường vòng và những chi phí phát sinh khác, mà giá thép vẫn rẻ hơn khi các nước đó xuất trực tiếp sang Mỹ thì đủ thấy, Mỹ ưu đãi cho Việt Nam là lớn như thế nào. Miếng bánh Mỹ dành cho Việt Nam quá ngon, nhưng Việt Nam không đớp được mà để cho các nước khác đớp rồi khi Mỹ trừng phạt thì Việt Nam chịu hậu quả.

Câu hỏi đặt ra là tại sao CSVN lặn lội sang Mỹ năn nỉ họ mở cửa rồi ưu đãi thuế cho Việt Nam, việc này rất vất vả tốn kém nhưng đảng lại để cho Hàn – Đài – Trung xơi ngon lành như thế? Chẳng lẽ Việt Nam bị mất lợi ích như thế mà đảng chấp nhận sao? Câu trả lời là có lợi ích, nhưng đó là lợi ích cho đảng chứ không phải lợi ích cho đất nước. Thế thì lợi ích mà đảng muốn nhắm đến là gì? Đó là những con số mị dân, họ có những con số đẹp để hô hào về “sự sáng suốt tài tình của đảng” nhằm ru ngủ dân chúng giúp đảng dễ bề cai trị lâu dài. Và sau đây là những con số chứng minh.

Theo báo Vneconomy thì trong 4 tháng đầu năm năm 2019, doanh nghiệp 100% vốn nước ngoài (FDI) chiếm đến 70% tổng kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam. Theo lý thuyết thì trong 30% tổng kim ngạch xuất khẩu kia là của Việt Nam, nhưng thực sự trong 30% đó loại doanh nghiệp gia công cho nước ngoài cũng không phải là ít, và thêm vào đó là loại doanh nghiệp đứng pháp nhân Việt nhưng chủ ngoại quốc cũng không ít. Như vậy, con số 30% kia thực sự bao nhiêu là của người Việt Nam? Không có con số thống kê, nhưng chắc chắn là dưới con số 30% khá nhiều. Mà với ĐCSVN thì con số tổng kim ngạch xuất khẩu rất quan trọng, họ cần con số thật hoành tráng để khè với nhân dân về thành quả “đổi mới” của đảng. Do vậy mà đảng cần những doanh nghiệp của Hàn – Đài – Trung vào thật nhiều để đẩy con số xuất khẩu lên cho cao. Có con số mới mị dân được, mặc dù trong con số đó nước ngoài nuốt gần hết. Mà lấy gì để hút nguồn đầu tư của các nước này? Đó là nhượng ưu đãi mà Mỹ và EU dành cho Việt Nam để các doanh nghiệp của Hàn – Đài – Trung hưởng. Vả lại những ưu đãi đó ĐCSVN cũng không thể tận dụng hết.

Tuy nước ngoài hưởng ưu đãi, còn Việt chịu trừng phạt nhưng đảng được, đảng được con số để mị dân. Với đảng, đất nước nghèo không quan trọng, đất nước mất lợi thế không quan trọng, dân ghèo cũng không quan trọng, mà quan trọng có cái gì đó để mị dân. Và cũng chính bản chất đó mà đảng đã ra sức bảo vệ Formosa, mặc dù doanh nghiệp này đã gây cho nhân dân 4 tỉnh miền trung phải chịu mất mát vô cùng lớn. Mất mát đó trong mắt đảng không nghĩa lý gì cả, bởi vì Formosa đóng góp cho con số tăng trưởng giúp đảng mị dân.

Đứng trên quyền lợi đất nước, quyền lợi nhân dân thì ai cũng thấy đảng là một tổ chức “khôn nhà dại chợ”. Nhưng khi thay đổi góc nhìn, nếu mà đứng ở góc nhìn vì mục đích tồn tại của ĐCS thì sẽ thấy được bản chất vấn đề. Lúc đó, sự khốn nạn sẽ hiện rất rõ.

– Đỗ Ngà –

Tham khảo:
https://www.thesaigontimes.vn/…/ly-giai-viec-thep-can-nguoi…

https://nhipcaudautu.vn/…/trung-quoc-va-cuoc-khung-hoang-t…/

http://vneconomy.vn/xuat-khau-cua-doanh-nghiep-fdi-chiem-ga…

https://baoquocte.vn/trung-quoc-xuat-khau-su-du-thua-29147.…

http://vgpipe.com.vn/…/nganh-thep-trung-quoc-thua-e-ban-o-a…