Archive for Tháng Sáu 23rd, 2019

TRUNG CỘNG XẢO TRÁ – LOAN TIN NGƯỜI DÂN HONG KONG BIỂU TÌNH CHỐNG MỸ. Lê Anh

Tháng Sáu 23, 2019

Theo bản tin của Bloomberg News hôm Thứ Hai, 17 Tháng 6 năm 2019, nói rằng trong lúc hàng triệu người xuống đường ở Hồng Kông để phản đối dự luật dẫn độ, các hình ảnh và tin tức về cuộc biểu tình với sự tham dự hơn 2 triệu người tham dự đều bị bưng bít. Đại đa số trong 1,4 tỷ người không hề biết chuyện này xảy ra.

Đây là cuộc biểu tình đông người nhất kể từ khi Hồng Kông được Anh trao trả cho Trung Quốc. Tất cả tin tức liên quan đến cuộc biểu tình đã bị xóa sạch khỏi mạng internet tại Trung Quốc.

Trong khi đó, truyền thông Trung cộng đồng loạt đưa tin, bài viết mục đích hướng dẫn dư luận cho rằng đây là do sự thúc đẩy của chính quyền Hoa Kỳ.

Bloomberg News cũng cho biết trên trang mạng xã hội Weibo, các post bày tỏ sự ủng hộ cuộc biểu tình ở Hong Kong đều đã bị gỡ xuống, hơn thế nữa họ còn lồng vào cuộc biểu tình liên quan đến cuộc thương chiến giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc.

Đây là một sự xảo trá, bưng bít mà nhà nước Trung Cộng đã áp dụng trong nhiều năm qua đối với người dân Trung Quốc.

Được biết tại Trung Quốc hiện nay, nhà cầm quyền Trung Cộng không cho phép người dân sử dụng bất cứ mạng xã hội nào từ bên ngoài mà chỉ sử dụng các mạng xã hội do nhà cầm quyền Trung Cộng cung cấp. Mục tiêu chính là để bưng bít và kiểm soát thông tin của người dân Trung Quốc.

Thời đại tin học của thế kỷ 21, các chế độ độc tài không thể ngăn chặn và bưng bít thông tin như ở thế kỷ 20.

GIAN TRÁ SẼ BỊ VẠCH TRẦN!

VIỆC ƯỚP XÁC HỒ CHÍ MINH .Trần Gia Phụng

Tháng Sáu 23, 2019

Tuần qua, nhà nước cộng sản Việt Nam quyết định thành lập một hội đồng khoa học gồm người Việt và người Nga để kiểm tra, đánh giá trạng thái thi thể Hồ Chí Minh (HCM) đặt trong lăng mộ ở Hà Nội. (BBC News – Tiếng Việt, ngày 20-6-2019). Nhân đây, xin trình bày lại diễn tiến việc ướp xác HCM.
Hồ Chí Minh chết ngày 2-9-1969. Ngày 2-9 là quốc khánh của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa tức Bắc Việt Nam trước 1975, nên Bộ Chính trị đảng Lao Động (tức đảng Cộng Sản) đã đổi ngày chết của HCM thành ngày 3-9-1969.


Hồ Chí Minh để lại 3 di chúc khác nhau. Di chúc đầu tiên do HCM đánh máy và ký tên ngày 15-5-1965, có chữ ký “chứng kiến” của Lê Duẩn, trong đó HCM viết: “Tôi yêu cầu thi hài tôi được đốt đi, nói chữ là ‘hỏa táng’. Tôi mong rằng cách ‘hỏa táng’ dần dần sẽ được phổ biến… Tro xương thì tìm một quả đồi mà chôn. Gần Tam Đảo và Ba Vì như hình có nhiều đồi tốt. Trên mộ, nên xây 1 cái nhà giản đơn, rộng rãi, chắc chắn, mát mẻ để những người đến thăm viếng có chỗ nghỉ ngơi…” (Hồ Chí Minh, Toàn văn di chúc chủ tịch Hồ Chí Minh, TpHCM: Nxb Thanh Niên, 2000, tt. 13-16, 26-29).


Trong bản di chúc viết sau đó vào năm 1968, HCM sửa đổi đôi chút về việc chôn tro cốt, theo đó “…Tôi yêu cầu thi hài tôi được đốt đi, tức là hỏa táng… Tro thì chia làm 3 phần, bỏ vào 3 cái hộp sành. Một hộp cho miền Bắc. Một hộp cho miền Trung. Một hộp cho miền Nam. Đồng bào mỗi miền nên chọn 1 quả đồi mà chôn hộp tro đó. Trên mả, không nên có bia đá tượng đồng, mà nên xây một ngôi nhà giản đơn, rộng rãi, chắc chắn, mát mẻ để những người đến thăm viếng có chỗ nghỉ ngơi.” (Hồ Chí Minh, sđd. tt. 13-16, 26-29).
Di chúc thứ ba của HCM đề ngày 10-5-1969 bị Lê Duẩn, bí thư thứ nhứt đảng Lao Động, ra lệnh “cắt bỏ, sửa chửa vài chỗ” rồi cũng do Lê Duẩn công bố trong ngày lễ tang HCM là ngày 9-9-1969. (Hồ Chí Minh, sđd. tt. 13-16, 26-29). Bản di chúc sửa đổi nầy của HCM hoàn toàn không đề cập đến việc chôn cất HCM.


Giữa hai thời điểm HCM viết các bản di chúc (1965-1968), vào tháng 8-1967, Viện lăng Lenin (Liên Xô) được thông báo cho biết tình hình sức khỏe HCM càng ngày càng suy yếu, và nhận được chỉ thị đặc biệt từ Bộ Chính trị đảng Cộng Sản Liên Xô ra lệnh chuẩn bị ướp xác HCM.


Ngày 14-9-1967, một phái bộ đặc biệt gồm ba bác sĩ Việt Nam đến Moscow. Đó là các ông Nguyễn Gia Quyền, Chủ nhiệm Khoa Giải phẩu Quân y viện 108; Lê Ngọc Mẫn, Chủ nhiệm Khoa Nội tiết Bệnh viện Bạch Mai; Lê Điều, Chủ nhiệm Khoa Ngoại bệnh viện Việt Xô. Các bác sĩ nầy ở lại Moscow 7 tháng để học tập cách ướp và bảo vệ xác trong giai đoạn đầu từ 15 đến 20 ngày.


Giai đoạn kế tiếp là phần việc sẽ do các chuyên gia Liên Xô đảm trách. Tổ ướp xác Việt Nam chính thức được thành lập vào tháng 6-1968 do bác sĩ Nguyễn Gia Quyền đứng đầu. (Tuần báo Phụ Nữ, Hà Nội, 6-1-2000. Báo Á Châu, Paris, số 43, tháng 3-2000, tt. 9-10, trích thuật lại).


Như thế, việc ướp xác HCM đã được Bộ Chính trị đảng Lao Động đặt ra ngay khi HCM còn sống vào năm 1967. Khi đó HCM còn sáng suốt, làm bài thơ chúc Tết năm 1968, và đảng Lao Động đã dùng bài thơ nầy làm lệnh cho bộ đội CS tổng tấn công Tết Mậu Thân (1968) ở Nam Việt Nam, do chính HCM đọc trên làn sóng đài phát thanh Hà Nội. Chắc chắn HCM phải biết quyết định ướp xác của Bộ Chính trị đảng Lao Động, nhưng HCM không tỏ một dấu hiệu nào ngăn cản. Bài thơ chúc Tết năm 1968 như sau:


Hồ Chí Minh làm thinh, tránh có ý kiến về việc ướp xác, có nghĩa là HCM đồng ý với quyết định của Bộ Chính trị đảng Lao Động. Hồ Chí Minh hành xử rất khôn khéo, vì không lẽ HCM tự nói ra rằng hãy ướp xác mình sau khi chết. Hồ Chí Minh để cho các thuộc hạ tiến hành quyết định của họ, rất hạp với ý thích sùng bái cá nhân của HCM.


Dầu biết rõ sẽ được ướp xác, nhưng trong di chúc viết năm 1968, HCM lại viết rằng: “…Tôi yêu cầu thi hài tôi được đốt đi, tức là ‘hỏa táng… Tro thì chia làm 3 phần, bỏ vào 3 cái hộp sành. Một hộp cho miền Bắc. Một hộp cho miền Trung. Một hộp cho miền Nam…” Hồ Chí Minh không nghĩ đến việc đi thăm cha mẹ, ông bà sau khi chết, mà HCM lại lo đi thăm người nước ngoài chưa một lần gặp mặt. Trung thành với các lãnh tụ CS quốc tế đến thế là cùng. Lời di chúc nầy một lần nữa cho thấy suốt đời, cho đến khi gần chết, HCM luôn luôn thiếu thành thật, không thẳng thắn trong lời nói và việc làm, nếu không muốn nói là HCM luôn luôn đạo đức giả.


Gần ba tháng sau khi HCM chết, trong cuộc họp ngày 29-11-1969, Bộ Chính trị đảng Lao Động chính thức ra quyết định ướp xác HCM và xây dựng một lăng mộ phản ảnh những nét hiện đại, nhưng vẫn giữ đuợc đặc tính dân tộc cổ truyền. (William J. Duiker, Ho Chi Minh, Nxb. Hyperion, New York, 2000. tr. 565, và phần chú thích số 3 tr. 669). Nếu để đến ba tháng mới ướp xác, thì cái xác HCM đã bị ung thối, nên chắc chắn việc ướp xác đã được Bộ Chính trị đảng Lao Động cho thi hành ngay sau khi HCM chết.


Theo tiết lộ từ các chuyên viên Viện lăng Lenin, ngày 28-8-1969, đoàn chuyên viên y khoa Liên Xô gồm 5 thành viên của Viện lăng Lenin là các giáo sư Debov (trưởng đoàn), Polukhin. Michaelov, Kharascov và Saterov đến Hà Nội.


Ngày 2-9, lúc 11 giờ các giáo sư nầy đến Quân y viện 108 khám nghiệm xác HCM vừa được đưa đến đặt ở đây, với sự có mặt của Nguyễn Lương Bằng, Lê Quang Đạo, Phùng Thế Tài. Hai bác sĩ Polukhin và Mikhaelov bắt đầu mổ xác HCM với sự phụ tá của hai bác sĩ Việt Nam. Sau ba ngày theo dõi, người ta di chuyển xác HCM đến Hội trường Ba Đình tối 5-9-1969. (Tuần báo Phụ Nữ, Hà Nội, 6-1-2000).


Lúc đầu, các chuyên gia Liên Xô muốn đưa xác HCM về Moscow ướp, vì theo họ việc nầy không thể thực hiện được ở Hà Nội do điều kiện kỹ thuật ở đây không đầy đủ. Giáo sư trưởng đoàn Debov đã báo cho Lê Duẩn biết ý kiến nầy, nhưng Lê Duẩn sợ Liên Xô đem xác HCM về Liên Xô làm con tin, nên phản đối.


Lúc đó, thủ tướng Liên Xô là Alexei Kosygin, đang qua Hà Nội viếng tang HCM, yêu cầu toán chuyên gia tìm cách ướp xác HCM tại Hà Nội, và chính phủ Liên Xô sẽ cung cấp đầy đủ tiện nghi để làm việc. (Tuần báo Phụ Nữ, Hà Nội, 6-1-2000). Chiến tranh càng ngày càng ác liệt. Hà Nội bị máy bay Hoa Kỳ oanh tạc, nên xác HCM cũng như toán chuyên gia Liên Xô phải sơ tán lên một hang động rộng rãi bên bờ sông Đà.


Cuối cùng, sau 8 tháng ướp xác với những điều kiện khí hậu nhiệt đới và phải di chuyển vì sơ tán, các chuyên gia Liên Xô tin rằng, xác HCM có thể duy trì được trong thời gian dài. Sau khi Hiệp định Paris được ký kết ngày 27-1-1973, Hoa Kỳ ngưng hẳn cuộc oanh tạc Bắc Việt Nam, xác của HCM mới được đưa về Hà Nội năm 1975. (Tuần báo Phụ Nữ, Hà Nội, 6-1-2000).


Khi Bộ Chính trị đảng Lao Động lúc đó quyết định xây lăng mộ và ướp xác HCM, có hai câu hỏi được đặt ra là: Phải chăng họ làm thế vì kính trọng HCM? Và tại sao CS duy vật lại xây lăng như kiểu các vua chúa ngày xưa?
Thứ nhứt, HCM là lãnh tụ tối cao của đảng Lao Động. Bề ngoài HCM luôn luôn được các thuộc hạ tôn kính, nhưng thực tế bên trong đảng Lao Động, các thuộc hạ của HCM nhiều lần chứng tỏ thiếu kính trọng HCM trong những năm cuối đời.


Ví dụ cụ thể là vụ bà Xuân, vợ HCM, bị Trần Quốc Hoàn hiếp dâm rồi giết. Theo một tài liệu tiết lộ sau năm 1975, Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Trần Quốc Hoàn lại còn âm mưu sát hại HCM vào năm 1967. Tài liệu nầy cho biết người phi công tên là Thắng, lái chuyến bay đưa HCM từ Bắc Kinh trở về đến Hà Nội ngày 23-12-1967, khi đáp xuống phi trường thì “… thấy đèn hiệu đường băng chệch 150 không hạ cánh được, đã điện hỏi nhiều lần nhưng không trả lời. Anh bèn hạ cánh theo trí nhớ. May mà an toàn.” (VietBao Online, California, số 2359). Sau đó, khi HCM chết năm 1969, các thuộc hạ của HCM chẳng kính trọng di chúc của HCM và làm trái với những điều HCM đã dặn.


Thứ hai, CS chủ trương duy vật vô thần, chống lại các tín ngưỡng, tiêu diệt các tôn giáo, triệt hạ các đền đài, chùa chiền và nhà thờ, tại sao lại đi ngược di chúc HCM, xây lăng, ướp xác HCM để người dân chiêm bái?
Trước khi chết, HCM viết trong di chúc: “…Vì vậy tôi để sẵn mấy lời nầy, fòng khi tôi sẽ đi gặp cụ Cac Mac, cụ Lênin và các vị c. m. đàn anh khác…” (Ban nghiên cứu lịch sử đảng trung ương, Chủ tịch Hồ Chí Minh, tiểu sử và sự nghiệp, in lần thứ tư, Hà Nội: Nxb Sự Thật, 1975, tr.71).


Điều nầy có nghĩa là trước khi chết, HCM tin rằng linh hồn con người còn hiện hữu sau khi qua đời, và cũng có nghĩa là HCM đã phản bác lại chủ nghĩa duy vật, quay về với tín ngưỡng linh hồn cổ xưa của con người và của dân tộc.


Về phía Bộ Chính trị đảng Lao Động, chắc chắn không phải vì tin vào sự hiện hữu của linh hồn, mà Bộ Chính trị đảng Lao Động, quyết định xây lăng mộ cho HCM. Để bào chữa cho việc sửa đổi di chúc HCM của ban lãnh đạo đảng Lao Động năm 1969, không hỏa táng mà lại ướp xác HCM, thông báo của ban lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam năm 1989 (20 năm sau) viết như sau: “Sở dĩ trước đây chưa công bố đoạn Bác viết về yêu cầu hỏa táng là vì thể theo nguyện vọng và tình cảm của nhân dân, Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khóa III) thấy cần thiết phải giữ gìn lâu dài thi hài của Bác để sau nầy đồng bào cả nước, nhất là đồng bào miền Nam, bè bạn quốc tế có điều kiện tới viếng Bác, thể hiện tình cảm sâu đậm với Bác. Chính vì lẽ đó mà chúng ta đã xin phép Bác về điểm này được làm khác lời Bác dặn“. (Hồ Chí Minh, Toàn văn di chúc…, sđd. tr. 8).


Hồ Chí Minh đã chết thì làm sao còn xin phép được nữa? Đó chỉ là cách ngụy biện để che đậy những ý đồ riêng tư của đảng Lao Động mà thôi. Chẳng cần tìm hiểu ý đồ xây lăng mộ cho HCM là ý đồ gì, nhưng chắc chắn việc ướp xác rồi bảo trì xác ướp HCM trong 50 năm qua rất khó khăn và rất tốn kém. Riêng ngân sách vận hành lăng mộ HCM năm 2016 ngốn hết 318,730 tỷ đồng Việt Nam, tương đương với ngân sách một bộ trong chính phủ trung ương. (Báo điện tử Tiếng Dân, ngày 22-6-2019). Đó là tiền thuế của dân chứ của ai vào đây?


Đảng Lao Động đổi tên thành đảng Cộng Sản Việt Nam năm 1976, muốn giữ gìn xây lăng để “để sau nầy đồng bào cả nước, nhất là đồng bào miền Nam, bè bạn quốc tế có điều kiện tới viếng”. Tuy nhiên ngày nay, những khách quý biết tự trọng như tổng thống Pháp, tổng thống Hoa Kỳ, khi đến thăm Việt Nam, có ai đến thăm lăng HCM đâu? Còn thường dân Việt Nam thì ít thăm quá, đảng CS phải ra lệnh tổ chức phát bánh mì cho trẻ con đến thăm lăng HCM, mới có khách vãng lai.


Rồi một ngày kia, khi bão nổi lên rồi, thì không biết số phận cái xác của tên tội đồ bán nước sẽ như thế nào?

MÂU THUẪN CỦA RÁC .Mai Quốc Ấn

Tháng Sáu 23, 2019

Rác thải nhựa hiện nay là vấn nạn không chỉ của quốc gia mà cả thế giới. Đứng trong top các quốc gia xả thải nhựa ra đại dương trong 10 năm trở lại đây có Việt Nam.

Ảnh từ FB Kim Cúc


Nhận ra vấn nạn này, Chính phủ đã giao Bộ Tài nguyên và Môi trường lập Liên minh chống rác thải nhựa. Nhiều UBND địa phương trên cả nước cũng đã tuyên bố hạn chế tối đa rác thải nhựa. Không dùng nước đóng chai mà dùng nước cho vào chai thuỷ tinh là một ví dụ.


Tuy nhiên, điều đáng ra nên khen này bị phủ định bởi một lộ trình song song về nhập khẩu rác mà trong đó rác nhựa chiếm đa số.


Trong khi Trung Quốc tuyên bố về việc cấm nhập khẩu rác thì Việt Nam lại trở thành một trong các bãi rác của thế giới thông qua con đường nhập khẩu. Quốc gia cho vay nợ ODA nhiều nhất là Nhật Bản cũng chính là nguồn rác mà Việt Nam nhập siêu. Đến Thái Lan cũng là nơi “xả rác” vào Việt Nam. Những thiết bị cũ như máy lạnh, máy lọc nước, tủ lạnh, tủ làm đá và các mặt hàng điện tử vỏ nhựa bị thải loại đang tràn sang Việt Nam. Đỉnh điểm nhập khẩu rác có lúc lên đến 100.000 tấn/tháng.


Một loại rác tiềm tàng khác là hàng Trung Quốc. Nhập chính ngạch hay tiểu ngạch thì các mặt hàng đa dạng và rẻ tiền có thành phần nhựa của Trung Quốc cũng góp phần biến Việt Nam thành bãi rác suốt 20 năm nay.
Trong nước, nếu bạn xem quảng cáo trên tivi thì mật độ của nước đóng chai và các loại nước chấm, tương ớt, sữa hộp, nước ngọt,.v.v.. dày đặc. Toàn đồ nhựa!


Tôi từng nửa đùa nửa thật với em Kim Cúc (ảnh)- người phụ nữ cần mẫn nhặt rác khắp Việt Nam về một hệ thống “rác văn bản” đang hoành hành đất nước này. Nghĩa là trong sự nhỏ bé của một mình Kim Cúc hay nhóm các bạn của em trong hành trình nhặt rác có thể chỉ gom được một số lượng rác vài chục kg/người. Còn với một chữ ký, người ta đưa rác vào Việt Nam tính bằng container, bằng ngàn hay chục ngàn tấn.


Xử lý rác của Việt Nam nặng về chôn lấp với chừng 80% rác được chôn. Lẫn lộn rác nhựa và rác hữu cơ. Để nhựa phân rã thì chừng vài chục năm đến trăm năm. Để nhựa phân huỷ thì có khi 300-400 năm. Trong khi đó, rác vẫn tăng mỗi ngày và quỹ đất quốc gia cho chôn rác đang báo động đỏ.


Công nghệ đốt rác được nhắc đến nhiều và đang triển khai nhưng mối lo về các họng khói có thể phát tán dioxin là có thật. Và tro sau khi đốt rác cũng thế. Ít nhất tôi biết tro đốt rác của Cần Thơ đã được đem đi san lấp. Với hệ thống sông ngòi và nước ngầm chằng chịt của Việt Nam, nghĩ tới thôi đã rùng mình.


Xử lý rác không phải không có công nghệ nhưng mỗi địa phương như một “sứ quân”. Có công ty xin triển khai xử lý rác mà không cần chi phí vẫn không được cấp phép ở hai cửa. Cửa giấy phép của Tổng cục Môi trường và cửa cấp đất của địa phương.


Nói đâu xa, ngay giữa trung tâm kinh tế lớn nhất quốc gia là Tp.HCM thì cư dân khu Nam Sài Gòn phải bịt mũi đều đặn, đeo khẩu trang thường xuyên vì bãi rác Đa Phước. Tình trạng ấy đầy rẫy khắp các hộ dân quanh bãi rác của từng địa phương trên cả nước, kể cả thủ đô.


Cách Chính phủ lập Liên Minh chống rác thải nhựa rất đáng hoan nghênh và tôi thấy cũng nhiều báo hoan nghênh. Nhưng Chính phủ với người điều hành cao nhất là Thủ tướng nếu làm một hội thảo mở mà tất cả những doanh nghiệp, cá nhân có công nghệ xử lý rác sẽ vạch trần từng sân sau của quan chức đang thao túng về rác. Điều ấy mới thực sự đáng hoan nghênh!
Sự mâu thuẫn đầy tính nghịch lý này có ai báo cáo Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chưa? Báo cáo chưa và báo cáo đúng hay không thì tôi không biết nhưng khả năng có đơn tố cáo về việc thao túng tiền xử lý tại các dự án rác là có khả năng cao.


Đến giờ chưa thấy “lò” chống tham nhũng “đốt” đại án môi trường nhưng tôi tin sẽ sớm thôi. So với các đại án đất đai, số tiền và dòng tiền của rác đủ sức làm những người thích hóng tin phải há hốc mồm ngạc nhiên. Tội phạm môi trường là thứ tội phạm dễ để lại dấu vết và vô cùng khó phi tang chứng cứ; kể cả đổ rác vào những khu vực tưởng chừng là “đất cấm” như đất công an, đất quân đội.
Nguồn.https://www.facebo

ok.com/quocan.mai/posts/10213560747725563

CON ĐƯỜNG VIỆT CỘNG ĐI . Ngô Du Trung.

Tháng Sáu 23, 2019

Giữa quốc gia và quốc gia không có tình nghĩa mà chỉ có quyền lợi. Điều đó ai cũng biết.

Ảnh internet

VC chắc cũng biết như vậy; nhưng vì một bí mật nào đó giữa VC và Tàu mà VC luôn luôn thổi phồng cái “tình nghĩa anh em thắm thiết” giữa VN và Tàu; VC cứ khăng khăng nhất quyết nhận Tàu là anh em dù VN bị Tàu ngang ngược hiếp đáp, chèn ép đủ kiểu, đủ cách, kể cả cách xâm chiếm đất đai, biển đảo.

Cái “bí mật” gì đó giữa VC và Tàu có lẽ là số mệnh của đất nước VN. VN, dưới sự cai trị của VC, đang trên đường biến thành một tỉnh của Tàu. Tình hình thực tế đang cho thấy như thế.

VN biến thành một tỉnh của Tàu thì đảng cộng sản VN không mất gì vì vẫn được tiếp tục làm thái thú; nhưng dân tộc VN thì mất sạch!

VƯƠN LÊN

Hai cậu thanh niên công nhân ngồi ăn trưa. Một cậu nói:

“Tối hôm qua mày có nghe thủ tướng nói chuyện không?”

Cậu kia vẫn cắm cúi ăn, hỏi lại:

“Không! Ổng nói gì?”

“Thủ tướng nói: “Tuổi trẻ cần vươn lên mạnh mẽ để đưa đất nước thành con hổ con rồng mới của thế giới.”

Cậu kia đang nhai miếng cơm trong miệng bất ngờ phun ra tung toé. Cậu lấy tay quẹt chùi miệng, nói:

“Lão nói vậy thật à? Tao với mày tốt nghiệp đại học loại giỏi mà phải làm công nhân như vầy. Con Hằng tốt nghiệp thủ khoa phải về quê nuôi heo. Thằng Hải bạn mình may lắm mới được đi làm cu li bên Lào lương 7 triệu một tháng. Những chỗ ngon con cháu cán bộ chiếm hết rồi, mà toàn là lũ được nâng điểm. “Tuổi trẻ cần vươn lên mạnh mẽ….” là vươn lên kiểu nào?”

“He he… làm sao tao biết “vươn lên” kiểu nào, cách nào?”

Cậu thứ hai nói với vẻ tức giận:

“Họ hút máu nhân dân sống xa hoa như ông hoàng bà chúa nên ngồi đó nói dóc, mị dân.”

Cậu chỉ tay vào hộp cơm của mình rồi tiếp:

“Tao với mày ăn uống như vầy thì ngay cái thằng nhỏ trong quần đây cũng không chịu…. vươn lên; ở đó mà hổ với rồng!”

TẠI SAO CỨ TIẾP TỤC GIƯƠNG CAO NGỌN CỜ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA? .Ls. Nguyễn Văn Đài

Tháng Sáu 23, 2019

Ngay từ khi mới ra đời, Đảng Cộng Sản đã khẳng định độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội là mục tiêu, lý tưởng của họ. Rằng đi lên chủ nghĩa xã hội là con đường tất yếu của cách mạng Việt Nam. Trong Chính cương, Sách lược vắn tắt năm 1930, Đảng Cộng Sản đã xác định con đường của cách mạng Việt Nam là: “Làm tư sản dân quyền cách mạng và thổ địa cách mạng để đi tới xã hội cộng sản”, tức là thực hiện cách mạng dân tộc dân chủ để thực hiện mục tiêu độc lập dân tộc và người cày có ruộng, từng bước đưa đất nước tiến lên xây dựng chủ nghĩa xã hội.

Ảnh minh họa


Vì thế mà không có gì là lạ, khi mới đây lãnh đạo Cộng sản Việt Nam kêu gọi toàn đảng toàn dân “Tiếp tục giương cao ngọn cờ xã hội chủ nghĩa”. Họ làm điều đó, khi mà xu hướng thế giới hiện nay là dân chủ, khi mà hệ thống các nước xã hội chủ nghĩa còn sót lại chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Vậy thì lời kêu gọi đó có mục đích gì? Và tại sao họ lại kêu gọi toàn dân tiếp tục đi ngược lại với sự phát triển và tiến bộ của nhân loại như thế?


Xét một cách khách quan, việc tiếp tục chế độ độc đảng toàn trị và kiên định con đường tiến lên Chủ nghĩa xã hội không hề có lợi cho người dân, ngược lại họ còn phải chịu đựng vô số những sai trái, bất công của chế độ. Vậy thì đã rõ, chỉ có nhà nước là có lợi, nói chính xác hơn, chỉ một số ít những thành phần cầm quyền cai trị là có lợi do mô hình chính trị độc quyền và sai trái đó mang lại. Nói theo cách mà ở Việt Nam hay nói là: Ý Đảng không hợp với lòng dân vậy.


Tại đại hội lần thứ V của Đảng Cộng Sản năm 1982, họ nêu lên hai nhiệm vụ chiến lược của cách mạng trong giai đoạn mới là: Xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội; sẵn sàng chiến đấu, bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa; đồng thời, xác định hai nhiệm vụ chiến lược đó có quan hệ mật thiết với nhau. Tuy nhiên, đường lối sai lầm nghiêm trọng đó đã làm cho đất nước lâm vào tình trạng khủng hoảng về kinh tế – xã hội kéo dài.


Để khắc phục những sai lầm đó, tại đại hội lần thứ VI năm 1986 của Đảng, họ lại đề ra đường lối đổi mới toàn diện, sâu sắc và triệt để, nhưng vẫn ngoan cố kiên định con đường đi lên chủ nghĩa xã hội. Mặc dù đó mới chính là nguyên nhân của mọi thất bại và khủng hoảng đất nước. Liên tục từ đó, tại các kỳ đại hội tiếp theo của đảng, họ vẫn không chịu từ bỏ lý tưởng chủ nghĩa xã hội, như là một cái phao cứu sinh cho chế độ, nhưng lại gây nên thảm họa cho toàn dân tộc.


Ngày nay, con đường đi lên Chủ nghĩa xã hội của đảng Cộng sản gặp phải những thách thức to lớn của thời đại. Tình trạng suy thoái, biến chất về phẩm chất đạo đức, lối sống trong đại bộ phận cán bộ, đảng viên; vấn nạn tham nhũng, lãng phí, quan liêu diễn biến phức tạp, tinh vi, chưa có giải pháp ngăn chặn, đẩy lùi một cách triệt để. Hệ thống chủ nghĩa xã hội trên thế giới đã sụp đổ và tan dã; các thế lực dân chủ không ngừng tiến bộ, thách thức sự cầm quyền độc tôn của đảng Cộng sản.


Dưới đây ý kiến của một số thành phần trí thức về vấn đề phát triển Chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam:


Giáo sư Trần Phương, nguyên Phó thủ tướng chính phủ tại cuộc Hội thảo góp ý cho văn kiện Đại hội XI, ông đã nói như sau: “Thế bây giờ Chủ nghĩa xã hội của ông là cái gì đây? Thật ra mà nói, chúng ta nói và chúng ta biết là chúng ta bịp người khác. Đến tôi bây giờ, tôi cũng không biết cái Chủ nghĩa xã hội mà chúng ta sẽ đi là cái Chủ nghĩa xã hội gì đây?”.


Còn tiến sĩ Hà Sĩ Phu đã thẳng thắn phân tích rõ ràng như thế này: “Thể chế như một cơ thể bị xé đôi, nửa kinh tế thị trường muốn chạy lên phía trước, nửa ‘định hướng xã hội chủ nghĩa’ cố lưu lại phía sau. Nửa kinh tế là kinh tế trí thức, nửa chính trị Mác Lê thì phản trí thức. Đây là trường hợp phân thân của một cơ thể được ghép bởi hai nửa dị hợp, như người đi hai chân trên hai băng chuyền ngược chiều nhau. Đây là quá trình làm xiếc vô cùng vất vả đầy bất trắc”.


Đại tá Phạm Đình Trọng thì cho chúng ta thấy được cái hậu quả tai hại do đảng Cộng sản đưa dân tộc Việt Nam theo con đường Xã hội chủ nghĩa gây ra: “Đảng CSVN đã đưa dân tộc Việt Nam vào cuộc thí nghiệm xây dựng Xã hội chủ nghĩa suốt gần nửa thế kỷ và nhân dân Việt Nam phải trả giá quá đắt. Mấy thế hệ người Việt Nam trở thành vật hy sinh cho cuộc thí nghiệm đó! Hàng chục vạn người bị giết, bị tù đày trong những cuộc đấu tranh giai cấp sắt máu diễn ra triền miên và rộng khắp từ nông thôn tới thành phố, từ giới kinh doanh đến giới trí thức! Mấy thế hệ trí thức, nghệ sĩ, những tinh hoa, tài sản quí giá nhất của dân tộc bị khinh rẻ, đày đọa, bị biến thành bung xung, bị biến thành chim mồi, cá cảnh! Trả giá đắt như vậy để có một Chủ nghĩa xã hội hiện hình là một nền văn hóa thấp kém, lạc hậu, đạo đức xã hội suy đồi, hạ tầng xã hội tồi tàn, kinh tế suy sụp, cuộc sống người dân đến đáy cùng cực nghèo đói!”


Thực tế, Chủ nghĩa xã hội được đảng Cộng sản thực thi ở Việt Nam đã bị phá sản, nó bị phá sản ngay từ nơi xuất phát ra nó: Liên Xô và cả các nước Đông Âu.


Sự phát triển trong thời gian qua của Việt Nam thực chất là do áp dụng đường lối của chế độ tư bản, nhưng Chủ nghĩa xã hội thì lại cứ vơ nhận công lao mà mình không có. Chuyện kể cũng thật nực cười.


Đã đến lúc phải đặt ra câu hỏi nghiêm túc đối với nhà cầm quyền hiện nay ở Việt Nam: “Tại sao lại phải tiếp tục giương cao ngọn cờ Xã hội chủ nghĩa”, khi mà cái học thuyết Cộng sản chính là lực cản đối với sự phát triển của đất nước? Khi mà người ta đã biết rằng nó sai trái và phi nhân?


Nguồn. VOA

TIN ĐỒN BÔI BÁC VÀ THỰC TẾ CHÔN VÙI: RỒI SAO NỮA? .Nguyễn Hiền

Tháng Sáu 23, 2019

Tổng bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đã xuất hiện vào ngày 21.06, và chủ trì họp Bộ Chính trị để cùng các đồng chí của mình ra quyết định phê duyệt quy hoạch Ban chấp hành Trung ương khóa XIII, nhiệm kỳ 2021 – 2026.


Nhà báo tự do Lê Diễn Đức trong một chia sẻ đã nhấn mạnh: Ông khoẻ mạnh, đi lại, trò chuyện bình thường. Tất cả các thuyết âm mưu, đồn thổi bôi bác về tình trạng sức khoẻ của ông một lần nữa bị chôn vùi.
Và ông Đức cũng cho rằng, “Thôi nhé, ‘chia tay em chia tay hoàng hôn’ đi các nhà bình luận thời cuộc kiêm thầy bói đại tài ạ!”
Nhưng, “thuyết âm mưu, đồn thổi bôi bác”, và sự xuất hiện của các “nhà bình luận thời cuộc kiêm thầy bói đại tài” không phải nghiễm nhiên mà sinh ra. Nó xuất hiện khi nền thông tin thiếu minh bạch.
Liệu ông Lê Diễn Đức có thực sự hiểu được bao nhiêu phần trăm về độ minh bạch thông tin của nền chính trị Việt Nam? Và liệu ông có cảm thông trước sự đói khát về mặt thông tin minh bạch liên quan đến sức khỏe lãnh đạo? Ông hiểu gì về bí mật sức khỏe lãnh đạo và những văn bản luật quy định đi kèm? Ông hiểu gì về một nền dân chính mà minh bạch là yếu tố cốt lõi?
Dường như ông Lê Diễn Đức đã bị “chinh phục” bởi một người cộng sản đang gượng mình để chỉnh đốn đảng, cái mà trong một thời gian dài ông đã không được chứng kiến.
Ông Đức mê mẩn Tổng thống Donald Trump, thích về nền dân chủ Mỹ, nhưng chính những yếu tố cốt lõi để đưa đến một nền dân chủ Mỹ lại bị ông chế giễu một cách kệch cỡm.
Facebooker Pham Quoc Tan trong phản hồi chia sẻ của ông Lê Diễn Đức cũng cho rằng: Cử tri có quyền phải được thông tin về chuyện ốm đau bệnh tật sức khỏe của người đứng đầu nhà nước. Cả 100 triệu dân họ thắc mắc, đâu chỉ mấy ông trên FB.
Thực sự, nếu đảo qua các fanpage lớn đăng tải các thông tin liên quan đến sức khỏe của ông Nguyễn Phú Trọng, những đồn đoán, nghi ngờ chiếm phần lớn, và nó xuất phát từ chính nhu cầu muốn biết, hiểu và rõ hơn về bệnh tình lãnh đạo. Nếu mập mờ, thì đó chính là nguồn cơn của đồn thổi và thuyết âm mưa, điều này hoàn toàn có thể chấp nhận được.
Ngay cả tại Mỹ, nên đề cao tính minh bạch, thì sự đồn thổi và thuyết âm mưu vẫn tồn tại, xoay quanh cái chết của Tổng thống Kennedy, về sự kiện Mỹ đặt chân lên mặt trăng, hay thậm chí là mối quan hệ đầy tai biến của Tổng thống Donald Trump với các thành viên nội các của mình và với cả Nga.
Điều đó để nhấn mạnh rằng, thuyết đồn thổi, âm mưu hay suy đoán xuất phát từ chính nhu cầu thông tin của con người, và thông tin chưa bao giờ được xem là thực sự đáp ứng giới hạn tìm hiểu hay tò mò của con người.
Thậm chí, ông Lê Diễn Đức lại bày bác cực đoan các ý kiến ngược lại quan điểm của ông, phê phán đến mức thóa mạ người bình luận bằng ngôn từ “bí quá hóa khùng, chửi rủa vô ý thức”.
Góc nhìn của ông Lê Diễn Đức tưởng chừng như là góc nhìn độc đáo và trung lập, nhưng thực tế là góc nhìn cực đoan. Hãy xem cách ông Lê Diễn Đức phản ứng trước quan điểm của Facebooker Vu Dinh Kh, khi người này bình luận “Một đất nước tan hoang. Một lũ sâu bọ làm người!”.
“Chắc ông mới là sâu bọ, còn người ta cai quản cả một đất nước gần 100 triệu dân, bắt tay làm ăn hợp tác thân thiện với Mỹ và tất cả các nước phương Tây, trở thành quốc gia quan trọng trong khu vực,” ông Lê Diễn Đức phản bác.
Nhưng liệu ông có thấy được những cánh rừng từ bắc chí nam bị trọc trắng, liệu ông có nhận thấy những nhà máy ngàn tỷ đang đắp chiếu, liệu ông thấy một chính quyền không tiếp nhận đơn kiện Formosa để những người Việt quốc nội phải lặn lội qua tận Đài Loan thưa kiện, liệu ông có thấy quan tham ngày ngày vẫn tích lũy tiền tỉ, liệu ông có thấy BOT đang dày thêm, và liệu ông có thấy con số nợ công, và khoảng cách giàu nghèo đang tăng lên, liệu ông có thấy được cơ cấu dân số vàng đã bị bỏ qua và mục tiêu công nghiệp hóa 2020 đã bị dịch lùi?.
Ông và nhiều người “đồng chí” của ông sẽ không thấy điều đó, chỉ nhìn sự khen ngợi đầy tính chính trị của Tổng thống Donald Trump dành cho Việt Nam mà tưởng rằng “thế nước đang lên”, nhu cầu hợp tác quân sự kiềm chế Trung Quốc mà cho là “quan trọng khu vực”, và ông thậm chí dùng từ “cai quản” – vốn là cụm từ chuyên quyền trong hệ phong kiến để đề cập đến ông Nguyễn Phú Trọng như một sự tự hào.
Chống cộng “triệt để” là điều không nên làm, nhưng vì phản ứng trước “chống cộng triệt để” mà bày bác hiện thực xã hội thì đó lại là sự chủ quan tầm thường, cực đoan.
Trong một chia sẻ về nghề làm báo, ông cho rằng, “xã hội rất cần những con người khách quan trung thực”, nhưng để khách quan và trung thực, thì xã hội đòi hỏi một nền thông tin cởi mở và minh bạch. Và trước hết, ông Lê Diễn Đức nên tự nhìn nhận lại mình với quyền tôn trọng trước tự do ngôn luận của người khác. Bằng không, ngược lại, ông cũng chỉ là người đang tách minh ra khỏi dòng thông tin xã hội Việt Nam, bối cảnh xã hội Việt Nam, để nhằm ve vuốt và thỏa mãn cái sự tự kỷ vĩ đại của chính mình mà thôi.
Hội kín xuất hiện tại Việt Nam từ những năm đầu chống Pháp là có lý do của nó, và thuyết âm mưu, đồn đoán xuất hiện thời nay cũng có nguyên do chính nó.
Nguồn. VNTB