Archive for Tháng Sáu 2nd, 2019

VẬT GIÁ TĂNG ĐỘT BIẾN. Đặng Phước

Tháng Sáu 2, 2019

Đi chợ quên mua rau,
Vợ bấm máy liền sau
A lô, chồng luôn thể
Ghé chợ, uống cà phê


Mua rau cho món lẫu
Chồng ừ, thật nhanh nhẫu
Ghé chợ Khu Trung Cao
Bà bán rau mời chào


Ghé mua ngay cổng chợ
Rau cúc tần một mớ
Rau đắng, cải, chuối, cần
Lát thơm dày hai phân


Hỏi bao nhiêu cháu trả
Bà già liền thong thả
Tất cả, ba hai ngàn,
Tôi thật sự ngỡ ngàng


Nhưng lỡ mua phải lấy
Nhẫm tính toán chừng ấy
Khoảng mười sáu ngàn thôi?
Nhưng sự thể đã rồi


Có lẽ chính phủ mồi
Điện xăng tăng cao thế!
Rau này mua tận Huế?
Vật giá đột biến thôi!?
02/6/2019
Đặng Phước

CHẤT VẤN BẠN .Nguyễn Hữu Vinh

Tháng Sáu 2, 2019

*(2-Quà của ai?)

Chiều 29 Tết 2015, Trại tạm giam B14. Rất bất ngờ, Đại tá Lý Anh Dũng, Phó thủ trưởng cơ quan An ninh điều tra (người thụ lý vụ án) đến thăm mình, tại phòng khách của Trại.

Ông ( Ba Sàm) Nguyễn Hữu Vinh . Ảnh copy trên FB cá nhân ông Nguyễn Hữu Vinh

Vận thường phục, thái độ vui vẻ, hỏi thì bảo là học sau mình nhiều khóa. Đã kết thúc điều tra, gặp kiểu đó là sự lạ. Nhưng rồi hiểu ngay mục đích: tuyệt vọng rồi, chỉ còn chiêu khích để mình nổi máu sĩ diện rồi … “nhận tội”. Hề hề! Trò con trẻ.

Chiêu thứ hai: chia tay ra về, Dũng đưa một túi to bảo là quà Tết. Hỏi của ai gửi, lấp lửng “của một người”. Mình: chuyện này làm tôi nhớ cách đây đúng 2 năm, ông Tô Lâm cũng đến thăm tôi, cũng có quà Tết. Dũng cười, vẫn điệp khúc “của một người”.

Phép lịch sự tối thiểu, đưa quà phải cho biết là của ai chứ. Cũng vì lịch sự, không muốn từ chối thẳng thừng. Đem túi quà về buồng, nghĩ cách xử lý (2 bánh chưng to, 2 cây giò, bánh mứt kẹo…). Vứt ra túi rác, cán bộ Trại biết, chắc buồn; mà ngộ nhỡ ai đó tiếc của lấy dùng, bị tai họa thì sao.

Quyết định phi tang vào toa-lét. Bảo cu cậu cùng buồng tránh xa, trùm chăn lại, đề phòng nó … nổ (dù khả năng chỉ 0,1%). Bở hơi tai mới xong.

Hôm sau, cảm hứng, nảy mấy tứ thơ:

TOA-LÉT ĂN TẾT

Ba Sàm quá sướng
29 Tết ta
Được Phó thủ trưởng
“Ăn nên làm ra” (*)
Ôm bịch bự quà 
Biếu vui hưởng Tết

Nhưng hắn sợ sệt
Dính bả thèm quà
Nhục mặt khai ra
Quay đầu nhận tội

Hắn còn sợ chết
Trúng độc mưu ma
Đành biếu thằng Toa-
Lét cho yên chuyện

Toa không sợ chết
Khai, nhận, nhục rồi (**)
Giờ làm người thôi
Ngoác mồm tọng, xối.

Ghi chú: 
* “Ăn nên làm ra”: biệt danh của Ba Sàm đặt cho Cơ quan an ninh điều tra (trong một bài thơ khác).
* Khai: mùi khai, không phải “khai báo”
Nhận: nhận chất thải, không phải “nhận tội”
Nhục: vì thân phận, không phải vì khai báo, nhận tội.

Ngày về nhà, nghe Hà kể về cậu này, buồn cười nữa.

QUÀ CỦA AI? Chất vấn bạn, vì sự việc có dấu hiệu vi phạm những nguyên tắc nghiêm ngặt trong hoạt động tố tụng. Đâu có thể cho phép gặp gỡ, đưa quà tùy tiện vậy; trò mua chuộc, hay hãm hại, … là rất có thể.

Chuyện tưởng như nhỏ, nhưng nó phản ánh cả một hệ thống với quyền hành quá lớn, ít bị kiểm soát, năng lực lại yếu kém, đạo đức thì … rõ rồi. Từ đó dẫn tới phạm luật đủ kiểu, mà trong vụ án của mình, đã và vẫn đang xảy ra quá nhiều.

(Mời xem từ 1-Bịa đặt, 1/6/2019. 
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia: Lý Anh Dũng)

VI.WIKIPEDIA.ORG
Lý Anh Dũng – Wikipedia tiếng Việt
Lý Anh Dũng (sinh năm 1961) là một Thiếu tướng Công an nhân dân Việt Nam. Ông hiện là Phó Thủ trưởng Thường trực Cơ quan An ninh điều tra,…

BỘ GIÁO DỤC BIẾN THÀNH BỘ “THI”?. Mạc Văn Trang

Tháng Sáu 2, 2019

Cả một buổi điều trần trước Quốc hội hôm 31/5 BT GD&ĐT Phùng Xuân Nhạ chỉ loay hoay giải trình về xử lý gian lận trong kỳ thi 2018 và nhận trách nhiệm; rồi báo cáo về những biện pháp đảm bảo kỳ thì năm 2019 sẽ diễn ra kỷ cương, không có tiêu cực… nhưng chẳng mấy ai tin.

Khổ quá. Ngành giáo dục có biết bao nhiêu việc lớn lao cần đưa ra Quốc hội bàn để “đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục” thì không bàn, chỉ xoáy vào chuyện cỏn con vô tích sự là thi! Thầy không ra thầy, học không ra học, trò không ra trò… thì thi để làm gì mà quan trọng thế? Bao nhiêu bằng Thạc sĩ, Tiến sĩ có giúp thay đổi gì? Bao nhiêu cử nhân ra lại đi chăn bò, làm xe ôm, bán hàng rong, cố gắng học làm công nhân, chạy chọt đi xuất khẩu lao động… Vậy mà cứ cắm đầu vào thi cử, bằng cấp! Mãi vẫn chưa mở mắt ra được! Tôi đã mấy lần kiến nghị, giờ xin nhắc lại:

1. Bỏ thi “2 trong 1 đi”! Quanh năm suốt tháng Bộ Giáo dục chỉ loay hoay bàn mưu tính kế, đủ trò, đủ kiểu lo cho kỳ thi; rồi sau đó đi giải quyết hậu quả, mất ăn mất ngủ và nghe chửi từ mọi phía, chả còn đầu óc đâu mà làm chuyện lớn lao. Không những thế mỗi “mùa thi” lại làm học sinh (HS), cha mẹ HS, giáo viên (GV) căng thẳng, khốn đốn; cả xã hội nháo nhào, rối loạn giao thông, toàn dân đổ ra đường “tiếp sức mùa thi”! Chả khác gì kiểu truyện Nguyễn Công Hoan: Trái núi đẻ chuột. Kết quả là HS trúng tuyển 95 – 98%, nghĩa là “toàn hệ thống đồng loạt ra quân” chỉ cốt loại vài % HS kém, hoặc chán thi, bỏ dở bài thi. Số đỗ vào thẳng các trường Đại học thì lại chứa đựng nhiều bất minh… Vậy thi có ích gì?

2. GIẢI PHÁP

2.1. HS THPT học môn gì thi môn ấy. Bộ ra đề thi từng môn học theo chương trình và những gợi ý HS cần ôn tập. Nhà trường sẽ tổ chức thi hết môn lần lượt trong cả học kỳ 2 lớp 12, như vậy có thời gian để HS ôn tập cá nhân và nhóm một cách nhẹ nhàng mà hiệu quả. Tùy từng môn có thể thi tự luận, trắc nghiệm, thực hành, vấn đáp hay làm tiểu luận… Như vậy phong phú, sinh động biết bao! Thi là dịp để HS tự thể hiện kết quả học tập, khẳng định giá trị của mình; thi là một khâu của quá trình dạy học giúp người GV biết “đầu ra” sản phẩm giáo dục ra sao để rút kinh nghiệm… Thi, như vậy là một hoạt động bình thường, tích cực, vui thích của HS và GV trong quá trình giáo dục. Tại sao Bộ lại biến nó thành một thứ tại họa không chỉ cho ngành giáo dục mà cho cả xã hội?

2.2. Giáo dục không thể có sự bình quân về NHÂN CÁCH, bình đẳng về NĂNG LỰC, nên cả lớp HS giỏi, tiến tiến như nhau là dối trá, láo toét. Tạo hóa đã ban cho mỗi con người là một cá thể độc đáo, không ai giống ai, không lặp lại. Giáo dục là giúp mỗi cá thể “phát triển hoàn toàn những năng lực sẵn có của các em” (Hồ Chí Minh, 1945). Cho nên giáo dục HƯỚNG NGHIỆP vô cùng quan trọng. (Thi “2 trong 1” đã hủy hoại hết giáo dục hướng nghiệp). Nhà trường là nơi phát hiện xem mỗi HS có những năng lực và xu hướng nghề nghiệp gì để giúp các em trả lời các câu hỏi:

– Trong thế giới nghề nghiệp có hàng vạn nghề, tôi yêu thích nghề gì? Tại sao tôi lại thích nghề ấy?

– Tôi có năng khiếu, sở trường hay nói chung là khả năng học và hành nghề đó không? Tại sao?

– Cái nghề mà tôi hứng thú và có khả năng để học, khi ra trường sẽ làm việc ở đâu? Triển vọng thế nào?

– Tôi học nghề này ở đâu là tốt nhất? Hoàn cảnh cá nhân và gia đình có cho phép tôi theo học ở đó không?

– Cuối cùng, sau khi đã tham vấn gia đình, nhà trường, bạn bè… tôi QUYẾT ĐỊNH con đường lập thân, lập nghiệp của mình, có thể là:

+ Vào đời luôn để thực hiện Dự án của mình;
+ Học nghề sơ cấp/ngắn hạn và làm nghề luôn;
+ Học trung cấp nghề;
+ Học Cao đẳng nghề;
+ Tự học thêm để “săn” học bổng nước ngoài;
+ Vào Khoa/trường Đại học nào dễ và hợp với mình;
+ Thi vào Khoa/trường Đại học mình yêu thích, dù khó;
+ Thi Đại học vào nghề mình yêu thích và có khả năng. Dù trượt mấy lần, cũng học và thi bằng được vì đó là Lý tưởng nghề nghiệp của tôi…

Ý nghĩa của việc “phân luồng” và giáo dục hướng nghiệp đối với cá nhân chính là giúp cho mọi HS hiểu mình, hiểu đời, TRƯỞNG THÀNH lên để tự quyết định con đường “vào đời” của bản thân một cách có lý trí và tình cảm. HS không có khả năng vào Đại học khộng bị mặc cảm thất bại, mà giúp HS tin vào sự lựa chọn là hợp với hoàn cảnh của mình và ngầm thách thức “Chưa biết đứa nào sẽ hơn đứa nào đâu”! Hiểu giáo dục như vậy thì việc thi của Bộ giáo dục hiện nay là rất phản giáo dục!

2.3. Thi hết các môn THPT tại trường, Hiệu trưởng sẽ cấp cho HS GIẤY CHỨNG NHẬN học hết THPT để mỗi HS thực hiện sự lựa chọn như mục 2.2. đã nêu trên. Sao? Giám đốc Trung tâm dạy lái xe cấp Chứng chỉ cho người học được, mà Hiệu trưởng trường THPT không đủ tin cậy cấp Chứng nhận cho HS chăng? Lái xe liên quan đến tính mạng bao nhiêu con người, còn Chứng nhận hết THPT chỉ là “Giấy thông hành” để HS đi tiếp trên đường đời. Hơn nữa dẫu HS tốt nghiệp mũ cao áo dài, bằng Tốt nghiệp do Bộ Trưởng hay Thủ tướng ký đi nữa thì cũng là cho… 98% HS tốt nghiệp thôi mà! Chỉ hình thức cho oai chứ bản chất có gì khác đâu?

2.4. Việc tuyển sinh vào các loại Trường nghề ngắn hạn, trung hạn, Cao đẳng, Đại học sẽ do nhà trường quyết định, thực hiện đúng quyền Tự chủ, tự chịu trách nhiệm của mình. Tuyển sinh vào các ngành nghề vô cùng phong phú, phức tạp, sinh động, chứ đâu cứ cầm tờ Giấy báo điểm như kiểu thi “2 trong 1” hiện nay, nghiễm nhiên vào trường. Vào mỗi nghề đâu cứ đủ điểm Tóan, Lý, Hóa, Sinh hay Văn, Sử, Địa, Ngọai ngữ là được? Mỗi nghề, cùng với điểm các môn, còn phải tuyển chọn những người phù hợp về sức khỏe, đặc điểm sinh lý – thần kinh, đặc điểm tâm lý- xã hội, phù hợp với các tiêu chí “MÔ TẢ NGHỀ” mới hy vọng học và hành nghề hiệu quả. Cho nên, tuyển sinh vào mỗi nghề ngoài điểm học các môn, còn phải tuyển chọn những đặc điểm PHÙ HỢP NGHỀ, chẳng hạn:

– Tuyển vào học Phi công, Thợ lặn, nhân viên Cơ yếu, Cảnh sát hình sự, các môn thể thao… phải tuyển rất kỹ về sức khỏe, phải dùng các bộ trắc nghiệm về sinh lý – thần kinh, tâm lý rất chi tiết, công phu;

– Tuyển vào nghề Sư phạm trước tiên cần phải kiểm tra Nghe, Nói, Đọc, Viết tiếng Việt xem có chuẩn không. Người nói ngọng, nói lắp, phát âm không rõ thì phải loại rồi…

– Tuyển đào tạo lái xe chuyên nghiệp, người ta phải kiểm tra hàng loạt trắc nghiệm về tập trung chú ý, phân phối chú ý, về phạn xạ, về sự cân bằng thần kinh hưng phấn – ức chế, về tự chủ cảm xúc …

– Vân vân…

TÓM LẠI, Bộ Giáo dục phải lo “đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục”, trả thi THPT về các trường THPT; trả việc tuyển sinh học Nghề, Cao đẳng, Đại học cho các trường này. Bộ ở tầm cao về quản lý, phải đứng ngoài để điều hành, chỉ đạo, kiểm tra, đánh giá toàn hệ thống. Như vậy Bộ vừa “oai”, vừa “thiêng” chứ đâu lèm nhèm như hiện nay! 
Đừng ngó thấy nước này, nước nọ, người ta làm thế này, thế kia, mà dao động. Ta thấy cái gì đúng, hợp, hiệu quả với TA thì ta cứ kiên định mà làm. Thực tiễn sẽ trả lời.

Việc thi THPT ở trường nếu có tiêu cực cũng không có gì đáng kể, vì 95 – 98 % HS được cấp Giấy chứng nhận để đi tiếp thôi mà. Thi, tuyển sinh ở Cao đẳng, nhất là những Đại học đang “HOT” rất dễ xảy ra tiêu cực. Nhưng Bộ biết khoanh vùng để chỉ đạo, kiểm tra sẽ hạn chế được nhiều. Khi có những vụ gian lận xảy ra, Bộ cũng dễ xử lý, vì ở cấp Khoa, cấp trường rất cụ thể.

Khi đã giao quyền Tự chủ, Tự chịu trách nhiệm cho các Hiệu trưởng thì phải tin tưởng vào họ; trường nào cũng muốn mình có uy tín trước HS, SV của mình và trước xã hội. Còn khi xảy ra các tiêu cực thì Bộ trưởng cũng “nhóm Lò” lên, “không có vùng cấm trong giáo dục”…

Tạm thế đã, còn khi nào thay đổi thể chế, sẽ hy vọng nhiều hơn!
1/6/2019
Mạc Văn Trang

AI LÀ CHÍNH QUYỀN?. Phạm Minh Vũ

Tháng Sáu 2, 2019

Mấy ngày qua, báo chí nhà nước đã cố gắng đưa tin dồn dập về Nhà Giáo Nguyễn Năng Tĩnh bị bắt với tội danh “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” quy định tại Điều 117, BLHS.

Được đà, các trang dư luận viên đưa tin kiểu hạ thấp uy tín của thầy bằng cách xuyên tạc về cuộc sống riêng tư cho tới công việc thầy đang làm… một nhà giáo chân chính.

Báo đảng đưa tin thì rất nhiều, tôi cho rằng đoạn này cần nêu làm rõ “ Lợi dụng vỏ bọc là giáo viên dạy nhạc, Tĩnh thường tuyên truyền những ca khúc có nội dung kích động, chống chính quyền….”

Tôi nghe bài hát Trả Lại Cho Dân, bài hát mà thầy Tĩnh dạy cho các em trên lớp ấy, nó chẳng có từ nào là chống chính quyền cả. Bài hát ấy chỉ chống lại sự cầm quyền của chế độ độc tài, chế độ độc đảng, chế độ xem quyền lợi ích của đảng cầm quyền lên trên lợi ích của nhân dân, chế độ bán nước hại dân thì đương nhiên chế độ đó là tà quyền. Tà quyền thì cả dân tộc này ai chẳng muốn chống, đâu chỉ riêng Thầy Tĩnh chứ?

Cái nữa, thầy Tĩnh chẳng hề lợi dụng vỏ bọc nào cả, thầy chỉ làm đúng thiên chức của mình là đó là nghề giáo. Chứ chẳng phải cái nhà giáo có định hướng tính đảng trong đó, chuyên đi nâng điểm, chuyên đi chạy thành tích, chuyên đi làm những việc bệnh hoạn, làm”nhiệm vụ chính trị”, chẳng phải như Nhạ bị dân chửi mà vẫn ngồi trên cái ghế bộ trưởng, chẳng phải nhà giáo chuyên đi đánh đập học sinh, chẳng phải nhà giáo chuyên dâm ô, phát ngôn hách dịch… như nhà giáo đầy tính đảng, đậm tính cách mạng đâu.

Thầy Tĩnh là nhân cách lớn, lớn đến nỗi tìm cả trong cái gọi là “chính quyền” ấy chẳng ai hơn nỗi thầy. Thầy dạy các em về lòng yêu nước, thương dân. Đó là điều vô cùng tốt đẹp, thiết nghĩ nếu là chính quyền sẽ tạo điều kiện cho thầy dạy các điều đó. Hành động bắt bỏ tù người thầy có nhân cách ấy, là các ông chứng tỏ mình là tà quyền rồi. Đương nhiên tà quyền tôi cũng chống chứ đâu riêng mỗi mình thầy Tĩnh.

#Free_Nguyễn_Năng_Tĩnh

LÀM THẾ NÀO ĐỂ MỘT BỘ TRƯỞNG “TỪ CHỨC”?. Lê Nguyễn Duy Hậu

Tháng Sáu 2, 2019

Ông Nhạ đang bị kêu gọi từ chức sau khi nhận trách nhiệm về các sai sót trong kì thi THPT vừa qua. Nhưng có một vấn đề về pháp lý cần xem xét: đó là Hiến pháp Việt Nam và các đạo luật tổ chức bộ máy nhà nước chỉ cho phép người được Quốc hội bầu/ bổ nhiệm/ phê chuẩn bổ nhiệm (trong đó có bộ trưởng) ĐƯỢC PHÉP từ chức vì lý do “sức khoẻ” hoặc vì lý do “khác” khiến cho người này không thể tiếp tục thực hiện được nhiệm vụ, hoặc bị quá bán số ĐBQH đánh giá tín nhiệm thấp trong kì bỏ phiếu tín nhiệm. Lý do khác là gì thì luật không nói rõ, và như thế nào là “không thể tiếp tục thực hiện nhiệm vụ” cũng chẳng ai hiểu là gì. Và ngay cả khi quyết định từ chức, người này cũng phải đề nghị người hoặc cơ quan giới thiệu, đề cử mình trình Quốc hội để Quốc hội miễn nhiệm.


Nói cách khác, một bộ trưởng (hoặc thủ tướng?) không thể vì lý do chính trị như uy tín thấp, trách nhiệm cá nhân trong một vụ việc nào đó… mà chủ động từ chức và rời khỏi nhiệm sở được. Từ chức do đó là một cơ chế xin-cho. Đây là nguyên tắc cơ bản của luật hiến pháp tất cả các nước. Tất nhiên, ai thực sự muốn từ chức thì sẽ có thể làm được điều đó. Ông Phan Văn Sáu là người gần đây xin thôi giữ chức Tổng Thanh Tra Chính Phủ vì lý do “sức khoẻ, gia đình khó khăn”. Nhưng chỉ một năm sau, ông lại đủ sức khoẻ và gia đình cứng cáp trở lại để lãnh chức vụ bí thư tỉnh Sóc Trăng.
Lý do nghe có thể buồn cười nhưng quy định như vậy có vẻ nhằm đảm bảo tính tối cao của Quốc hội Việt Nam (?!). Quyết định ai làm, ai đi… phải là do Quốc hội và vị trí bộ trưởng, hoặc ngay cả thủ tướng không chỉ là một vị trí chính trị, mà còn là một vị trí công việc, nhiệm vụ mà người được giao nhiệm vụ phải tận tuỵ làm cho đến khi được miễn cho trách nhiệm.
Vậy thì làm sao để bắt một Bộ trưởng rời khỏi ghế của mình? Câu trả lời đó là: Quốc hội thì có một quyền lực rất lớn là chủ động miễn nhiệm, bãi nhiệm người do Quốc hội bầu ra hoặc phê chuẩn. Việc miễn nhiệm, bãi nhiệm này thì không cần có lý do và cũng không cần phải có ai đề nghị.
Nhưng Quốc hội chưa bao giờ thực sự dùng quyền này của mình. Từ năm 2004 đến nay, gần như tất cả những lần bộ trưởng rời khỏi chức vụ đều là do Quốc hội phê chuẩn đề nghị từ Thủ tướng, kể cả trường hợp gần đây của ông Trương Minh Tuấn. Chỉ có số ít trường hợp Quốc hội (hoặc cơ quan thuộc Quốc hội) chủ động xoá bỏ tư cách của một người do mình bầu. Đó là khi Quốc hội xoá bỏ tư cách nguyên bộ trưởng của ông Vũ Huy Hoàng và ông Nguyễn Bắc Son (do Uỷ ban thường vụ Quốc hội làm). Lần thứ hai là khi Quốc hội chủ động miễn nhiệm… các đời chủ tịch nước để dọn đường cho chủ tịch nước mới lên. Ông Sang được miễn nhiệm khi Uỷ ban thường vụ Quốc hội đề nghị miễn nhiệm để ông Quang lên thay. Bãi nhiệm thì chưa bao giờ.
Hiểu như vậy thì mới thấy ngày xưa khi ĐBQH Dương Trung Quốc “gợi ý” ông Dũng đi đầu trong “văn hoá từ chức” sau vụ Vinashin là rất… tào lao, để rồi ông Dũng phản hồi lại một cách khôn khéo khiến ông Quốc không thể nào nói gì thêm (ông Dũng ngụ ý rằng nếu muốn ông ra đi, Quốc hội cứ bãi nhiệm, ông sẽ chấp hành). Đáng lý ra, ông Quốc không cần phải gợi ý ông Dũng, mà phải gợi ý với chính Quốc hội. Văn hoá từ chức không bao giờ quan trọng bằng văn hoá cách chức.
Do đó, mình nghĩ ai muốn ông Nhạ ra đi thì bên cạnh việc gây sức ép lên cho ông, còn phải đặt câu hỏi lên chính các ĐBQH mà 98.77% cử tri cả nước (dù háo hức hay vô tư) đã đi bầu ra (thuộc hàng cao nhất thế giới). Nếu Quốc hội này không bãi nhiệm một bộ trưởng đã mất uy tín với xã hội, thì tới lượt người dân phải có trách nhiệm bầu (hoặc không đi bầu nữa) một Quốc hội khác vào kì sau.
Nguồn.https://www.facebook.com/lenguyenduyhau/posts/10157331418199532

NHỮNG CON THẠCH SÙNG GIÁO DỤC .Nguyễn Tiến Tường

Tháng Sáu 2, 2019

Các bị can vụ chạy điểm thành khẩn khai đích danh từng người “mua điểm” với mức giá cụ thể, từ vài trăm triệu đến cả tỷ đồng. Những người chi tiền hoặc trung gian đương nhiên chối tội.


Một vụ án phải trọng chứng hơn trọng cung. Chúng ta phải hy vọng vào nghiệp vụ điều tra. Những kẻ mua điểm dư biết với ngần ấy tiền họ có thể đối mặt với án tù thậm chí lên đến 20 năm hoặc cao hơn. Bỏ của chạy lấy người là dễ hiểu.
Bại lộ, là khả năng có lẽ họ ít nghĩ đến khi bắt đầu vụ việc. Họ đã hiệp lực làm việc ấy một cách rất tự nhiên. Họ mở khoá phòng, mang bài thi về nhà sửa tới sửa lui nhiều lần cho tới khi trùng với đáp án của bộ.
Vì phi vụ ấy có bàn tay che trời của lãnh đạo giáo dục, của lực lượng khảo thí và công an. Khuynh loát một phương thì làm gì có ai sợ trả giá? Bây giờ, cảm giác sợ hãi sẽ có biên độ tương đương với sự thoả mãn khi công nhiên ăn cắp giữa công đường.
Khi xảy ra sự việc động trời đến khi khởi tố vụ án, giám đốc sở GD-ĐT Sơn La là ông Hoàng Tiến Đức biến mất, vô thanh vô ảnh. Đến khi PGĐ khai được ông gửi nâng điểm 8 thí sinh, báo chí gọi phỏng vấn ông Đức nói: Bố láo bố lếu.
Bây giờ tự dưng ông Đức xin nghỉ hưu sớm một tháng. Nếu trong sạch và tự trọng thì có lẽ ông Đức đã xin nghỉ từ khi có bê bối, với tư cách người đứng đầu. Cái liêm sỉ đột xuất này chẳng qua cũng là một phản xạ bình thường của trộm vặt nghe tiếng phèng la.
1 tỷ bằng 30 năm thu nhập của một nhà giáo chân chính. Những người phải gồng mình chịu sự phán xét của xã hội do chính những đồng nghiệp nhơ nhuốc gây ra. Một tỷ quăng như lá mít, cướp đoạt cơ hội của những đứa trẻ cô thế nghèo khổ, trao cho cậu ấm cô chiêu.
Đến bây giờ, “vòng nguyệt quế” sau khi bị chà đạp bởi đồng tiền phi nhân, vẫn chưa về với chủ nhân xứng đáng. Những đứa trẻ bị gạch tên oan trái vẫn khóc thầm đâu đó.
Đây là sự bất bình đẳng của xã hội được tạo ra bởi những kẻ cướp tham nhũng gốc, tham nhũng tương lai. Vì vậy, nó không chỉ là khủng hoảng giáo dục mà là khủng hoảng chế độ và cần đến những “bàn tay sắt” để trả mọi chuyện về với trật tự công bình.
Uỷ viên bộ chính trị còn chịu tội trước quốc pháp lòng dân, không lý do gì những con thạch sùng giáo dục lại thành công với trò rụng đuôi thoát xác !
Nguồn. https://www.facebook.com/nguyentuong.tuongnguyen.5/posts/2275712532547110