Archive for Tháng Năm 31st, 2019

KHI ĐẤT NƯỚC LÂM NGUY, CHÚNG TA CẦN ĐOÀN KẾT HƠN NỮA .Hoa Mai Nguyen

Tháng Năm 31, 2019

Nhân dân VN vẫn hay nói một câu rằng “không có việc gì khó, chỉ sợ tiền không nhiều” Câu nói đó rất đúng với một số nước CS độc tài, cán bộ quan chức hay tham nhũng. Đặc biệt có hai nước CS độc tài như Trung Quốc và Việt Nam.

Nhà cầm quyền CS Trung Quốc biết được cái tham lam của đám lãnh đạo CS Việt Nam, chúng tham tiền mờ cả mắt, như thằng nghiện thèm thuốc.

Nhiều năm qua Trung Quốc đã dùng tiền mua chuộc đám quan chức VN và đã thành công một cách mỹ mãn,có thể nói rằng phía Trung Quốc đã cài cắm người của họ đang len nỏi trong hàng ngũ cán bộ cao cấp của ĐCSVN, Vì tham tiền đám chóp mu ĐCSVN đã tự dâng hiến đất đai và tài nguyên, biển đảo cho Trung Quốc, mà phía TQ không phải đổ máu cũng như mất một viện đạn nào, cũng không bị thế giới lên án là kẻ xâm lược, tất cả đều đứng sau bức màn hợp tác và phát triển kinh tế.

Thế là đôi bên đã gần như thỏa thuận mua bán qua những trò ảo thuật che mắt nhân dân ký kết cho thuê đất để phát triên kinh tế với ba vùng đặc khu trải dài 3 miền đất nước gồm Bắc – Trung – Nam .( Vân Đồn, Bắc Vân Phong, và Phú Quốc)

TT Nguyễn Xuân Phúc đang muốn tăng hạn giao đất tại 3 đặc khu tới 99 năm . Liệu như thế có phải chính phủ đã công khai bán nước hay không?. Phúc Niểng đợt này sẽ ôm được những khoản tiền rất lớn và có thể hắn mua thêm nhiều biệt thự tại Hoa Kỳ, và nhiều tiền bạc gửi tới các ngân hàng trên thế giới do thằng con trai hắn đứng tên.

Nhưng cũng phải kể tới TBT Nguyễn Phú Trọng, chính sách nhất quán của hắn là thà rằng bán đất bán biển đảo, để lấy tiền duy trì và bảo vệ chế độ CS tới cùng. Hắn đang học cách lãnh đạo độc tài theo những phướng hướng của anh Tập Cận Bình, lấy bình phòng chống tham nhũng, triệt hạ nghành công an, duy trì, củng cố tạo sức mạnh về quân sự, nhằm khống chế các thế lực thù địch

Hiệp định thành đô có thể đến sớm hơn những lịch ký kết ban đầu, do phía ép bên Trung Quốc đã thúc giục Trọng Lú hoàn thành sớm những ký kết do hai bên đã thỏa thuận, chưa kể tới ngân sách đang thâm thủng cạn kiệt, Trung Quốc đã mang tiền ra nhử thì cái đám tham tiền không bị dính câu mới là chuyện lạ.

Chúng ta là những người Việt trong và ngoài nước, có lẽ không có lúc nào cảm thấy đau buồn và căm phẫn với một đám người dám đại diện cho cả một dân tộc VN để đứng ra thành lập 3 đặc khu để tìm cách cho giao đất cho phía Trung Quốc, với chiêu bài phát triển kinh tế.Mà chúng coi thường nhân dân không cần phải thông qua trưng cầu dân ý.

Chế độ CS độc tài tại VN không còn lý do gì để tồn tại, chúng đang rắt tâm bán hết đất đai và tài nguyên cho một cuộc tháo chạy trước khi giao đất nước cho Trung Quốc, lẽ nào chúng ta cứ ngồi im, phải chăng chúng ta đang chờ đợi cái gì nữa? hỡi những còn người còn vô cảm và băng giá, toàn dân ta hãy cùng đứng lên tranh đấu để xóa tan đám lãnh đạo đang bán nước hại dân.

Chỉ còn có đoàn kết trong dân tộc, đó là sực mạnh lớn nhất để xóa bỏ chế độ CS độc tài, đưa đất nước ta sang một kỷ nguyên mới với đầy hứa hẹn cho tương lai

01.06.2018

Hoa Mai Nguyen

TÔI BỊ CHỬI .Nguyễn Xuân Nghĩa

Tháng Năm 31, 2019

Ai bị chửi mà không tức!. Hôm qua Nghĩa tôi bị chửi lại thấy vui. Tôi, kẻ thích đùa, lại thường xuyên gặp chuyện tức cười. Kể nhiều sợ nhàm, không kể thì vui không chịu một mình được.

Hình: Trước cổng bệnh viện Xanh Pôn lúc 10h 30/5.

Giữa tháng này (5/2019) tôi lên Hà Nội 2 lần. Hôm qua, cuối tháng là lần thứ 3. Vừa mới đặt chân trái vào bus station thì một gã xe ôm khoảng 40 tuổi, to cao, mặt mũi có vẻ giỏi cạnh tranh với xe být, hoàn toàn “kinh tế thị trường”, không chút gì “định hướng xã hội chủ nghĩa”, xộc đến:

– Ông về đâu cháu chở?
– Tôi về Xanh-Pôn, nhưng chỉ đi xe být, nhất định không đi xe ôm, xe máy!
– Đi xe ộm từ đây về Xanh Pôn chỉ mất 35 K. Xe být mới chạy đi. Ông chờ đến bao giờ?.
– Xin lỗi! Tôi vừa bảo tôi cương quyết đi xe být, không đi xe máy, xe ôm.
– Cháu lấy ông 30 K. Thời gian là vàng ngọc. Thời gian làm ra tiền. Tiền không làm ra thời gian
– Chí phải! Nhưng tôi cương quyết không đi xe ôm, chỉ đi xe být!
– Sao ông cứ phải đi xe být bằng được. Chen nhau nóng bỏ mẹ? 
– Đảng bộ, chính quyền Hà Nội kêu gọi người dân đi xe být, không đi xe máy để giảm thiểu ách tắc giao thông. Tôi là cán bộ đảng viên phải chấp hành.
Nhận xét ban đầu của Nghĩa tôi đúng, gã xe ôm bặm trợn nhìn tôi như nhìn người tâm thần. Gã quay lưng để lại một câu chửi, lặp lại đại từ tôi nhận vơ:

– Bố cái thằng “Cán bộ đảng viên”!
Tôi gọi hắn quay lại. Hắn nhìn tôi thế thủ. Tôi nói:
– Tôi trả anh đủ 35K anh đòi ban đầu. Ta đi nào!
Trên đường đi kéo dài 30 phút tôi và hắn không hề mở lời. Đến cửa bệnh viện Xanh Pôn, tôi xuống xe trả mũ bảo hiểm, trả tiền cho hắn, lại boa thêm 2 K. Hắn ngập ngừng:
– Cháu xin lỗi đã chửi ông. Cháu chửi ” Bố cái thằng cán bộ đảng viên” to thế chắc ông nghe thấy. Ông là người cao thượng duy nhất cháu gặp:

– Tôi không cao thượng đâu! Chỉ vì chú không chửi tôi!
– Vậy cháu chửi ai ?
– Chú chửi cái thằng “Cán bộ đảng viên cương quyết đi xe být, không đi xe máy, xe ôm để giảm thiểu ách tắc giao thông”. Tôi không đi xe být, mà đi xe ôm của chú. Tôi lại không phải “cán bộ đảng viên”, sao tôi dám nhận vinh dự được chú chửi. Ai như thế để người đó nhận!
Gã xe ôm bỏ đi. Hình như hắn không hiểu gì hoặc coi tôi là người không bình thường.

10 NĂM BAUXITE VIET NAM .Phạm Đình Trọng

Tháng Năm 31, 2019

Ba tên tuổi, ba khí phách dựng lên trang báo mạng Bauxite Việt Nam là giáo sư Nguyễn Huệ Chi, nhà văn, nhà giáo Phạm Toàn và tiến sĩ Nguyễn Thế Hùng. Trong ba tên tuổi đó, người gần gũi nhất với tôi là Người Thầy của Đạo Học Phạm Toàn


THẦY PHẠM TOÀN
PHẠM ĐÌNH TRỌNG
1. Một chiều tháng năm, 2019, tôi cùng thầy giáo Vũ Mạnh Hùng đến thăm người thầy của một đạo học, thầy Phạm Toàn.


Tâm hồn và trí tuệ làm nên phần Người trong mỗi con Người. Loài Người khác muôn loài, vượt lên trên muôn loài cũng bởi có tâm hồn và trí tuệ. Tâm hồn để yêu thương. Trước hết là yêu cái đẹp, yêu cái thiện, không chấp nhận cái ác. Con Người còn có nhu cầu sáng tạo và có trí tuệ để sáng tạo, Không có lao động sáng tạo, không có sự tiến hóa tạo ra loài Người. Đạo học chân chính là mở cánh cửa tâm hồn và đánh thức năng lực sáng tạo ở lớp người trẻ.


Cuộc đời nhà giáo cho thầy Phạm Toàn nhận ra rằng sách giáo khoa nhà trường xã hội chủ nghĩa không dạy yêu thương mà dậy hận thù, hận thù giai cấp. Không dạy cái đẹp mà dạy cái ác. Dạy lớp người trẻ nhìn con người, nhìn xã hội bằng con mắt giai cấp hẹp hòi, méo mó, nhà trường xã hội chủ nghĩa chuẩn bị hành trang cho lớp người trẻ là lòng hận thù giai cấp và đẩy họ vào đời thành công cụ đấu tranh giai cấp, làm cái ác, gieo rắc tội ác. Giai cấp vô sản được đưa lên thành chủ thể thế giới, thành giai cấp ưu việt, giai cấp thượng đẳng, giai cấp sáng tạo ra thế giới có sứ mệnh lịch sử là tiêu diệt. xóa bỏ các giai cấp khác. Từ nhà trường xã hội chủ nghĩa, những lớp người trẻ vào đời để thực hiện sứ mệnh lịch sử đó, sứ mệnh làm điều ác với chính đồng bào ruột thịt của mình.


Môn văn trong nhà trường xã hội chủ nghĩa không đánh thức tâm hồn lớp người trẻ để họ biết yêu thương, biết cảm hứng trước cái đẹp, đề mỗi người tự hình thành cho mình lí tưởng thầm mĩ. Môn văn dạy hận thù và bắt người học thuộc lòng bài văn mẫu. Những bài văn mẫu đã giết chết tư duy sáng tao, giết chết năng lực cảm hứng, đóng kín tâm hồn lớp người trẻ. Nhà thơ Trần Đăng Khoa thú nhận: “Tât cả các nhà văn có tài thuở đi học đều dốt văn. Nhũng học trò giỏi văn đều chẳng thành gì cả. Tôi là học sinh giỏi văn, giải nhất toàn miền bắc. Tôi mất mười năm luyện thành học sinh giỏi văn và khi ra trường tôi cũng phải mất mười năm rũ bỏ câu văn nhà truòng để thành một nhà văn”.
Trong nhà trường là những bài văn mẫu. Trong xã hội là những nghị quyết của đảng. Đi học chỉ biết học thuộc bài văn mẫu. Vào đời làm việc chỉ biết làm theo nghị quyết. Nhà trường xã hội chủ nghĩa như những xưởng chế tạo ra những robot, những con người công cụ. Đạo học cộng sản chỉ tạo ra con người công cụ.


Thầy Phạm Toàn và giáo sư Hồ Ngọc Đại cùng có một triết lí giáo dục, một đạo học là giúp những người trẻ phát hiện ra chính họ, giúp họ mở ra cánh cửa tâm hồn và đánh thức năng lực sáng tạo của họ. Thực hiện đạo học đó, giáo sư Hồ Ngọc Đại hăm hở mở trường thực nghiệm còn ông thầy Phạm Toàn thì lặng lẽ tập hợp một nhóm những thầy cô giáo trẻ đã tốt nghiệp đại học sư phạm, đồng cảm với đạo học tạo ra con người sáng tạo, thành nhóm Cánh Buồm âm thầm và bền bỉ soạn sách giáo khoa.
Sau 40 năm hăm hở làm trường thực nghiệm, nhà khoa học Hồ Ngọc Đại với niềm tin lãng mạn đã đưa trường thực nghiệm Hồ Ngọc Đại tới 43 tỉnh thành trên cả nước nhưng ông vừa nghỉ hưu đượcc ít ngày thì bộ Giáo đục Đào tạo liền loại bỏ trường thực nghiệm gợi mở tư duy sáng tạo cho lớp người trẻ ra khỏi nền giáo dục xã hội chủ nghĩa. Trong khi đó luật Giáo dục xác định rằng một chương trình giáo dục phổ thông thống nhất trên cả nước được sử dụng nhiều bộ sách giáo khoa. Và người thầy 87 tuổi Phạm Toàn vẫn miệt mài biên soạn sách giáo khoa cho lớp người trẻ.
2. Trên đất nước mình không nơi nào có tiết thu rõ rệt và thăm thẳm, và bâng khuâng gợi cảm như tiết cuối thu Hà Nội. Ngọn gió heo may xào xạc trên vòm sấu đường Phan Đình Phùng, đường Trần Phú mà hơi lạnh lại se se gợi cảm trên má. Sương khói huyền thoại lãng đãng trên mặt hồ Tây. Sương chiều bảng lảng trên tán xà cừ đường Hoàng Diệu làm cho con đường như sâu hút trong thăm thẳm lịch sử. Mùi thơm mùa thu từ rau cần. Sắc vàng mùa thu trên quả chuối tiêu trứng quốc. Cuối thu năm nào tôi cũng bay từ cái nắng của đầu mùa khô Sài Gòn ra với sương khói mùa thu Hà Nội.
Làm sách giáo khoa, thầy Phạm Toàn được trường tư thục sử dụng sách của thầy thuê căn hộ gần trường để thầy ở và làm việc. Biết tôi ra Hà Nội, thầy Phạm Toàn bảo tôi đến ở với thầy.
Tôi nhớ nhất những ngày ở với thầy Phạm Toàn trong gian nhà thuê trên đường ven hồ phía Bắc hồ Tây. Sáng nào tôi thức dậy cũng thấy có bát xôi lạc nóng với những sợi ruốc thịt trên bàn cạnh giường tôi ngủ. Buổi trưa ít khi tôi về ăn cơm với thầy Toàn nhưng bữa cơm chiều nào thầy Toàn cũng chờ tôi về rồi cùng nhóm Cánh Buồm đến quán vịt cỏ Vân Đình bên đường Lạc Long Quân uống bia hơi, ăn thịt vịt nướng và ăn cháo vịt. Buổi tối chúng tôi lững thững đi dạo một đoạn ven hồ đến quán cà phê ca nhạc Lộc Vàng.
Đi một đoạn ngắn về phía Trích Sài là quán Lộc Vàng. Đi đoạn dài gấp đôi về phía đê Âu Cơ là nhà kiến trúc sư Trần Thanh Vân. Bà kiến trúc sư uyên bác về phong thủy và rất đằm thắm với thầy Phạm Toàn nhưng đã quyết liệt, dữ dội ngăn chặn dự án thủy cung Thăng Long xâm phạm long mạch hồ Tây, đã chặn đứng mưu đồ cắm cọc bê tông làm đường cắt đôi không gian huyền thoại hồ Tây. Một tối mùa thu, kiến trúc sư Trần Thanh Vân đã mời thầy Phạm Toàn và tôi đến nhà hàng Sen bên hồ Tây nghe nhạc dân ca và cảm nhận tiết thu Hà Nội về đêm dịu dàng trong đất trời ở chốn linh thiêng hồ Tây.
Dù thầy Phạm Toàn không nói nhưng rồi tôi cũng biết khi tôi rời khỏi nhà thầy Phạm Toàn, công an liền đến cật vấn, tra hỏi về mối quan hệ của thầy Phạm Toàn với tôi. Buổi tối tôi theo thầy Phạm Toàn đến quán Lộc Vàng, công an tung quân, lẻn vào ngồi trong quán, rải những bóng đen ở bờ hồ Tây đối mặt với quán làm cho người nghệ sĩ già Lộc Vàng thân phận mong manh, đau khổ như dòng nhạc vàng mà ông hát phải giật mình lo sợ. Bóng tối của công cụ bạo lực, của hận thù giai cấp, của khủng bố tinh thần, của đàn áp văn hóa lại đè nặng một góc hồ Tây. Thầy Phạm Toàn cần một không gian bình yên và sự thư thái trong lòng để làm ra những trang sách ánh sáng cho tuổi trẻ. Từ đó, ra Hà Nội tôi không đến ở nhà thầy Phạm Toàn nữa. Cũng từ đó, ra Hà Nội, tôi không xài điện thoại với nhiều người thân thiết nữa. Cần đến nhà ai cứ lặng lẽ đến. Không cần điện thoại hỏi xem họ có nhà hay không. Đến nhà, gặp được người cần gặp thì ngồi hàn huyên với nhau. Không gặp, lại lủi thủi ra về. Xài điện thoại như rải lông ngỗng trên đường, vạch lối cho những kẻ trong lòng chứa chất hận thù giai cấp săn đuổi.
3. Không đến ở nhà thầy Phạm Toàn nhưng mỗi lần ra Hà Nội tôi đều đến thăm người thầy của đạo học đánh thức phần Người trong mỗi con Người, để những người trẻ của đạo học Phạm Toàn bước vào đời là những con Người chứ không phải những công cụ. Tôi đã đến căn hộ của tòa nhà cao tầng ở 699 Lạc Long Quân gần làng đào Nhật Tân. Căn hộ của tòa nhà cạnh trường Olympia đường Trung Văn. Căn hộ trong tòa nhà nhìn ra công viên Cầu Giấy. Lần này tôi và thầy giáo Vũ Mạnh Hùng qua cầu Chương Dương rồi cứ mải miết đi ngược lên phía Bắc. Tòa nhà Ecohome có lẽ là tòa nhà cao tầng ở đỉnh cực Bắc của thành phố Hả Nội.
Thầy Phạm Toàn thả mình trong chiếc ghế tựa lót nệm mút. Nhìn nước da nhợt nhạt không còn sắc hồng hào của thầy và thỉnh thoảng lại nghe tiếng rên nhẹ, tôi biết trái tim người thầy nặng yêu thương đã hai lần dao kéo can thiệp nay ở tuổi 87, nó đã mệt mỏi, không còn làm tốt chức phận. Nhưng trên bàn trước mặt thầy, màn hình laptop vẫn sáng và thầy Toàn vẫn nói về công việc: Phần sách cấp ba này mới thích chứ. Tôi hỏi phần việc còn lại có nhiều không. Thầy bào còn khoàng một trăm trang nữa.
Biết nhà thơ Dương Tường và nhà văn Châu Diên – Phạm Toàn là đôi bạn chí cốt từ thời kháng chiến chống Pháp, tôi nói: Em nhớ hình như anh với anh Dương Tường cùng tuổi. Tôi vẫn thường gọi anh và xưng em với Phạm Toàn như vậy. Phạm Toàn bảo: Mình với Dương Tường và Nguyên Ngọc cùng sinh năm 1932. Mình hơn Tường một tháng và hơn Ngọc năm tháng. Hai thằng Tường, Ngọc đều gày bé, nhẹ cân mà bền bỉ, dẻo dai hơn mình nhiều.
Tôi đi xem căn hộ bảy mươi sáu mét vuông. Ba phòng ngủ. Hai toilet. Một phòng làm việc. Thầy Phạm Toàn bảo: Trước đây mình viết sách cho trường nào, trường đó thuê nhà cho mình làm việc. Nay sức khỏe kém rồi, có chuyện gì, mình không muốn làm phiền cho họ, thầy trò bảo nhau góp tiền mua căn hộ này một tỉ hai.
Chỗ thầy Toàn ngồi làm việc ngay cạnh khung cửa và ban công nhìn ra cánh đồng. Nhìn qua khung cửa, tôi bất ngờ nhận ra một đoạn sông Đuống của thơ Hoàng Cầm “Sông Đuống nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kì”. Đoạn sông lấp lánh nắng chiều giữa hai bờ cỏ cây xanh mướt đẹp như bức tranh Isac Levitan. Người yêu cái đẹp luôn tìm đến cái đẹp. Một vẻ đẹp bình dị và thầm lặng nên không phải ai cũng nhận ra. Tôi nói với thầy Phạm Toàn: Anh Toàn ơi, căn hộ của anh giá tỉ hai thì riêng khung cửa này đã đáng giá một tỉ rồi!
Nguồn. FB Phạm Đình Trọng

CHUYỆN BỊA SAU BỐN MƯƠI TƯ NĂM .Hoàng Tự Minh

Tháng Năm 31, 2019

31-5-2019
Hai ông lính VNCH quyết định xuống núi sau hơn 44 năm không chịu đầu hàng quân miền Bắc VN, cái bên có sứ mạng vĩ đại gọi là “chống Mỹ cứu nước”. Theo trí tưởng tượng của tôi thì hai ông lúc này là hai người lớn tuổi “vô nhiễm nguyên tội” nhất VN về mức độ trong sạch công dân không dính mùi trần cộng sản.

Việc trước nhất của hai ông là xác định tình trạng thời thế, VNCH còn hay mất, cộng sản đã nuốt trọn miền Nam chưa và chúng đang làm cái gì sau khi VNCH thất thủ.
Bốn mươi bốn năm xét cho đúng là sự thụt lùi đáng xấu hổ nhưng đối với hai ông thời tiền sử này là đáng kinh ngạc, thấy đường to, nhà cao, cầu rộng mà chính nó là sự ngộ nhận chết người.
Một ông tên Thân, Quảng Nam, một ông tên Thước, ở Huế. Ông Thân Quảng Nam nhưng ái mộ Trịnh công Sơn, ông Thước thì mê Duyên Anh. Hai thần tượng của các ông cũng đã về chốn thiên đường, mãi sau này hai ông mới biết.
Những chiếc xe Honda 67 chạy trên đường làm cho họ ngạc nhiên, ông Thước: “Đ. mạ mi Thân, rứa mà mi dám nói mình thua, thua răng mà còn xe Nhật Bản chạy rần rật rứa”.
Lạ lẫm nhất là cái tòa BOT, ông Thân: “Đù móa, zô hậu thiệt, xe cộ đi qua hắn che mát một xí mà cũng thu tiền, đù móa cộng sản”. Hai ông thống nhất là phải đổi tên cái “trạm thu phí” thành “cổng mãi lộ”.
Xã hội này thật hiếu học, đâu đâu cũng có bảng bắt mọi người học tập và soi gương. Đâu đâu cũng la liệt cho quảng cáo công, đảng. “Đù mạ tiền quảng cáo ri ai chịu cho nổi”. Đài liệt sĩ, tượng đài nhiều nhưng chẳng thấy công viên.
Bực mình nhất là đâu cũng thấy cờ, các cổng chào đều có song kỳ, cờ nước là phải xếp ở đầu, tâm niệm quân nhân hai ông giờ vẫn còn giữ là “tổ quốc trên hết”, không thể lộn sòng.
Trước khi tìm đường về lại quê thì phải tìm cách để kiếm tiền nuôi miệng hai cái mạng sống dở chết dở này. Một ông có cái tài nhìn dáng người dùng kéo cắt giấy, mô tả nhìn giống như thật, một ông chuyên sâu guitar classic, vậy là mạnh dạn biểu diễn kiếm tiền nhưng giả dạng ăn xin ngủ bụi là cách tốt nhất để tính đường đối phó. Cũng định kiếm chỗ giải tỏa nỗi buồn 44 năm không đàn bà, nhưng chân ướt chân ráo rồi lại thôi, nỗi khát khao ly bia đá và điếu thuốc cũng đột nhiên trỗi dậy.
Sau khi lặng lẽ về quê, thật buồn lòng hỏi thăm không còn chút tông tích người thân, nói là quê nhưng mà không phải quê, hai ông tình cờ gặp những người thương phế binh VNCH nhưng không ai biết chút tin tức gì. Qua sự gặp gỡ đó, họ cảm nhận mức độ đối xử của nhà cầm quyền đối với người thương binh thất trận và liên hệ đến thân phận của mình. Chốn cũ nơi các ông đã sinh sống, học hành bây giờ hoàn toàn xa lạ, chen chúc xô bồ, mưu sinh tranh lấn.
Tình cảnh dở khóc dở cười, mấy anh xe ôm già sốt sắng: “Chừ tôi nói với mấy ông là về Sài Gòn mà sống, ở lâu chi cũng có hộ khẩu, nhưng tốt nhất là mấy ông phải trình diện”. Ông Thước đái trong quần: “Đù mạ ri thì chết”.
Một ông già ba gác máy hù vãi đái: “Có ông nào sĩ quan, nhà văn, nhà thơ không, tui đây binh nhì, giải pháng cũng ‘kẻ tộ he nam’ (cải tạo hai năm), đù móa ra đi là khó thấy đường zề quê mẹ”. Hai ông VNCH toát mồ hôi: “Đù mạ, biết như ri trốn luôn cho rồi”.
“Hai anh vẫn bị chế độ coi là ngụy quân, phải đi tắm rửa cải tạo thôi”. Thế đó, 44 năm ý thức hệ thắng thua, tao mày, thân thế gốc gác vẫn còn vô cùng hằn học.
Bắt đầu hình thành một đám đông ngày càng đông, vây nhìn hai ông như người khác hành tinh, cuộc bỏ trốn lần thứ hai trở nên vô cùng phức tạp khi đã ở trong cái vòng tròn xã hội cộng sản. Trước khi kịp biến mất, ai đó cũng đã nhanh tay cho hai ông lên YouTube, cả thế giới nóng lên sùng sục.
Về sau báo đài nhà nước im bặt, lặng lẽ như cái lò không khói, còn im ắng hơn về cái thông tin người lãnh đạo số 1 vắng mặt một tháng, trong khi có tin bờ ao là bị ốm nặng hoặc ngủm. Thế đó, đói tin và đói bụng nó sinh ra rất nhiều chuyện nhiêu khê. Cả thế giới cũng sôi lên ùng ục vì ông khốt già.
Có tin là hai ông đã được một hãng tin nước ngoài săn lùng và mua độc quyền, cũng có tin hai ông đã bị bắt và phải học tập cải tạo đúng khuôn mẫu quy trình như hồi 1975, nhưng cũng có tin hai ông được Chính phủ cho… nhập tịch Việt Nam, công dân đặc biệt, đại sứ hòa giải dân tộc. Bạn có tin không?
Nguồn. baotiengdan

CHÍNH QUYỀN KHÔN LÕI, ĐẤT NƯỚC THIỆT THÒI .Đỗ ngà

Tháng Năm 31, 2019

Trên trờ Vietnam Finance ngày 02/05/2019 có đăng bài “So sánh khu vực kinh tế tư nhân và kinh tế nhà nước: Ai đang là chủ đạo?” đã đưa ra một bảng so sánh trong 3 năm, năm 2016 kinh tế nhà nước chiếm 28,81%, năm 2017 là 28,63%, và năm 2018 là 27,63%. Dựa vào con số thống kê cho thấy tỷ trọng kinh tế nhà nước trong GDP đang giảm. Điều này có vẻ như CS họ muốn giảm vai trò của kinh tế nhà nước? Chưa chắc!

Kinh tế nhà nước là kinh tế có vốn của nhà nước. ĐCS cử người của họ quản lý doanh nghiệp này. Theo nguyên tắc, những đảng viên ĐCS điều hành doanh nghiệp nhà nước chỉ là kẻ làm công ăn lương. Lợi nhuận của công ty được đưa về cho nhà nước, và thua lỗ nhà nước sẽ bù. Thực tế, doanh nghiệp nhà nước được vô số những ưu ái từ chính sách đến luật pháp. Và đặc biệt hơn, trong đó có rất nhiều lĩnh vực nhà nước cấm tư nhân làm để nhà nước độc quyền tùy ý siết cổ toàn dân, như viễn thông, xăng dầu, điện, truyền hình, báo chí vv… Với vô số lợi thế đó, lẽ ra doanh nghiệp nhà nước phải lời khẳm. Nhưng không, doanh nghiệp nhà nước luôn báo lỗ. Qua phù phép của kế toán và các chiêu đầu tư trái ngành của ban quản trị, các sếp trong doanh nghiệp nhà nước luôn cho báo lỗ để dùng lợi nhận đút túi riêng, đồng thời hút tiền bù lỗ từ ngân sách nhà nước để lấp vào. Như vậy doanh nghiệp nhà nước nói cho cùng đó là bộ máy tước đoạt tài sản toàn dân để làm giàu cho quan chức.

Kinh tế ngoài quốc doanh theo lý mà nói, nó có nguồn vốn từ dân. Ở Việt Nam, trong thành phần kinh tế ngoài quốc doanh có 2 có 2 loại: Loại thứ nhất là doanh nghiệp chân chính chịu trăm bề khó khăn; loại thứ 2 là doanh nghiệp thân hữu (hay còn gọi là doanh nghiệp sân sau) được vô vàn ưu ái. Như vậy câu hỏi đặt ra là trong khoảng 42% của GDP là doanh nghiệp ngoài quốc doanh, thì tỷ lệ bao nhiêu là của doanh nghiệp chân chính, và bao nhiêu là của doanh nghiệp thân hữu? Không có con số thống kê, nhưng chắc chắn trên 50% kinh tế ngoài quốc doanh là rơi vào tay doanh nghiệp thân hữu. Bởi đơn giản, doanh nghiệp thân hữu là những con cá mập khổng lồ như Vin Group, Sun Group, FLC vv.. chúng toàn là doanh nghiệp tỷ đô. Còn lại, những doanh nghiệp chân chính không có nhân hữu gì trong bộ máy nhà nước thì họ có vốn rất hạn chế, chỉ toàn là doanh nghiệp triệu đô. Trong một mớ gồm cá gộc và tép riu, thì một con cá gộc cũng nặng hơn hàng ngàn con tép riu.

Doanh nhiệp thân hữu theo danh nghĩa nó là doanh nghiệp ngoài quốc doanh, nhưng nó lại được hưởng sự ưu ái của nhà nước không thua gì doanh nghiệp quốc doanh. Ví dụ như nhà nước làm chính sách giết chết nước mắm truyền thống để trao thị phần nước mắm cho Masan, hay như các trạm BOT đặt sai vị trí để cướp tiền dân, thì chính quyền huy động công an trấn áp nhân dân bảo vệ các BOT bẩn. Về bản chất, doanh nghiệp thân hữu cũng lợi dụng chính sách nhà nước được làm riêng cho nó để tước đoạt xã hội làm giàu. Cái giàu của doanh nghiệp thân hữu, tất nhiên là họ chia cho những quan chức chính quyền trong nhóm lợi ích.

Thực tế, để giảm tỷ trọng kinh tế nhà nước trong GDP, thì nhà nước CS làm gì? Họ cho cổ phần hóa các doanh nghiệp nhà nước để từ đó doanh nghiệp này từ chỗ doanh nghiệp quốc doanh biến thành loại doanh nghiệp ngoài quốc doanh và từ đó tỷ trọng doanh nghiệp quốc doanh đóng góp cho GDP giảm xuống. Nhưng điều này lại phát sinh thêm câu hỏi tiếp, đó là những ai có quyền mua cổ phần trong doanh nghiệp nhà nước mà có chủ trương cổ phần hóa đó? Chính là con cháu của quan chức chính quyền chứ không ai khác. Như vậy trước khi cổ phần hóa thì nó là doanh nghiệp nhà nước, còn sau khi cổ phần hóa thì nó thành doanh nghiệp thân hữu. Mà xét về bản chất, doanh nghiệp thân hữu và doanh nghiệp nhà nước cũng đều là thứ doanh nghiệp được nhà nước CS làm chính sách ưu ái để tước đoạt của cải của xã hội mà thôi. Doanh nghiệp nhà nước quan chức cũng giàu mà doanh nghiệp thân hữu, quan chức cũng giàu. Với nhân dân, 2 loại này đều như nhau cả.

Như vậy qua đây chúng ta thấy gì? Trước sự đòi hỏi của thế giới là Việt Nam phải có nền kinh tế thị trường đúng nghĩa để những ông lớn như Mỹ, Nhật và EU mở rộng cửa hơn, thì CS Việt Nam vẫn chơi trò ma mãnh phù phép chuyển từ doanh nghiệp nhà nước sang doanh nghiệp thân hữu. Mà 2 thứ doanh nghiệp này đều được sự ưu đãi đặc biệt của chính sách, nên về bản chất nó vẫn là loại kinh tế phi thị trường. Điều này không bao giờ qua mặt được Mỹ, Nhật và EU, thế nhưng chính quyền CSVN họ vẫn cứ nghĩ họ có thể qua mặt nên cứ hết năm này đến năm khác họ giảm tỷ trọng doanh nghiệp nhà nước kiểu này rồi đi khắp nơi năn nỉ người ta công nhận, nhưng năn nỉ mãi vẫn bị họ lắc đầu.

Bản chất của CS là vậy, sẽ không bao giờ có kinh tế thị trường đúng nghĩa để đất nước đón nhận sự rộng mở từ các thị trường lớn. Đừng nhìn vào câu nói của quan chức CS là phát triển kinh tế tư nhân mà vội mừng đất nước Việt Nam có kinh tế thị trường đúng nghĩa. Sẽ không bao giờ. Cái “tư nhân” mà họ nói sẽ phát triển đó toàn là bọn thân hữu thôi, còn doanh ngiệp chân chính mãi mãi bị bóp nghẹt hoặc phải chết hoặc có sống được thì cũng sống vật vờ. Dưới bàn tay cai trị của CS, đất nước này mất mát quá nhiều.

– Đỗ Ngà –
http://www.donga.blog/…/chinh-quyen-khon-loi-at-nuoc-thiet-…

NỖI OAN PHÁP LUÂN CÔNG .Đỗ Ngà

Tháng Năm 31, 2019

Pháp Luân Công thực ra nó là một môn rèn luyện thể chất và tinh thần. Nó thực sự không phải là tôn giáo, nó không phải là tổ chức chính trị, nói đúng ra nó là một trường phái tập luyện nâng cao sức khỏe thể chất và sức khỏe tinh thần, chỉ đơn giản là vậy. Nó tựa như các phái tập võ mà trong qua khứ lịch sử Trung Quốc đã hình thành và tồn tại cho đến hôm nay ấy thôi. Nhưng tại sao Cộng Sản lại thù Pháp Luân Công như vậy? Pháp Luân Công không chống chính quyền Cộng Sản, và rõ ràng Pháp Luân Công và Cộng Sản là nước sông không phạm nước giếng, cớ sao Cộng Sản ác với Pháp Luân Công đến như vậy?

Thực ra ban đầu nhà sáng lập Pháp Luân Công – Lý Hồng Chí đưa ra môn này năm 1992 được rất nhiều người Trung Quốc hưởng ứng, trong đó có cả những người CS. Đến nỗi ngày 21-9-1993, tờ Nhật báo Công an Nhân dân đã đăng bài ca ngợi ông Lý Hồng Chí đã có công góp “trong việc đẩy mạnh đạo đức truyền thống của người Trung Hoa chống lại tội ác, trong bảo vệ an ninh và trật tự xã hội, và trong việc đẩy mạnh sự chính trực trong xã hội”.

Nó rất hay vì nó là môn thiền truyền thống Trung Hoa và rèn tinh thần con người xoay quanh vấn đề Chân – Thiện – Nhẫn. Vì nó hiệu quả nên số người hưởng ứng rất đông. Mới sáng lập năm 1992 mà đến năm 1998 chỉ 6 năm thôi, số người hưởng ứng học Pháp Luân Công có khoảng 100 triệu người. Chính điều này đã chạm ngay vào tử huyệt của chính quyền Cộng Sản Trung Quốc. Tuy Pháp Luân Công là một môn rèn luyện thân thể, hoàn toàn phi chính trị, và nó lại càng phi tôn giáo, nhưng lãnh đạo CS Trung Cộng vẫn run sợ khi nhìn thấy sức ảnh hưởng của nó.

Thực chất chính quyền CS nào cũng xây dựng sự cai trị trên nền tảng dối trá và phi đạo đức. Khi người học Pháp Luân Công ngộ ra 3 chữ Chân – Thiện – Nhẫn thì lúc ấy nền tảng của Chính quyền CS đã xây dựng bị tan thành bọt nước và Chính quyền CS tồn tại trong sự vất vả chống đỡ. Khi người tập Pháp Luân Công ngộ ra chữ Chân thì họ thấy cần phải phản đối dối trá, thế là nền tảng dối trá của CS bị đánh thủng. Khi người tập Pháp Luân Công họ nhận ra chữ Thiện thì họ lên tiếng cái phi đạo đức, lúc đó nền tảng phi đạo đức của CS tan thành mây khói. Khi người học Pháp Luân Công ngộ ra được chữ Nhẫn, thì dù cho hù dọa họ thế nào họ vẫn không nhụt chí. Nếu 100 triệu người học Pháp Luân Công ngộ ra 3 chữ Chân – Thiện – Nhẫn nếu một lúc nào đó, chỉ cần một mồi lửa chính trị bùng cháy, thì CS chết không kịp ngáp. Chính vì thế, dù biết Pháp Luân Công là phi chính trị, phi tôn giáo và họ là một tổ chức có tiêu chí rèn luyện rất lành mạnh nhưng CS vẫn tìm cách tiêu diệt là vì thủ đoạn tránh hậu hoạn một cách ích kỷ của họ. Họ sợ với sức ảnh hưởng của Pháp Luân Công mà một ngày nào đó biến tướng thành phong trào chính trị thì nguy hiểm cho họ, nên họ tung thủ đoạn cực ác để làm tan rã Pháp Luân Công nhằm bảo đảm tương lai xa của họ.

Trên thế giới, ở những nước tiến bộ chính quyền tại đó họ thấy Pháp Luân Công là một môt luyện tập sức khỏe tinh thần và sức khỏe thể chất rất lành mạnh, và tại đó ai muốn theo thì theo có ảnh hưởng gì đến chính quyền đâu?

ĐCS Trung Quốc muốn diệt Pháp Luân Công để tránh hậu hoạn. Họ chụp mũ những người Pháp Luân Công là “tà giáo” để hợp thức hóa bàn tay vấy máu của họ. Pháp Luân Công có phải là tôn giáo đâu mà chụp người ta là “tà giáo?”. Chính CS đã lợi dụng sự kém hiểu biết của người dân nên vu cho những con người vô tội có cách sống lành mạnh là “tà giáo” để đàn áp họ. Điều này có thể nói là tột cùng của sự khốn nạn.

Thực ra Pháp Luân Công chưa bao giờ cạnh tranh chính trị với CS, chỉ vì vô tình dính vào điều đại kỵ của CS mà họ phải bị đàn áp oan uổng. Đó là bản chất sự việc CS Tàu đàn áp Pháp Luân Công. Còn CSVN thì thứ ăn hùa với quan thầy cũng đổ hết mọi sự oan ức lên Pháp Luân Công một cách vô cớ.

– Đỗ Ngà –
http://www.donga.blog/2019/05/noi-oan-phap-luan-cong.html…

CẦN HUY ĐỘNG “VÀNG” TRONG DÂN . Đặng Phước

Tháng Năm 31, 2019

“Vàng” trong dân nhiều lắm(!)
Chứa đầy hầm cầu thôi…
Vàng quan tham thì ít,
Đem qua Thụy Sỹ rồi!

Đại biểu trơ trẽn thay
Trần Quang Chiểu mặt dày
Dân có đi ăn cướp!?
“Giải pháp” gì ở đây?

Ông, đại biểu của dân
Nói, uốn lưỡi ba lần
Đừng hồ đồ như thế
Mở miệng thối như phân!

Tôi thật, không chỉ nào
Nhưng nghe , máu sôi trào!
Dân làm lụng trật mặt
“Giải pháp” như mèo ngao!

Nguồn, FB Đặng Phước

LẤY LÀM LO LẮNG .Ls. Luân Lê

Tháng Năm 31, 2019

Tôi đang cho rằng có nhiều chuyên gia hoặc quan chức đang có mục đích nói xấu chế độ bằng cách so sánh hoặc lấy các nước Tư bản giãy chết làm mốc về kinh tế hay giáo dục, khoa học để vượt lên.

Ảnh minh họa

Tôi đồ rằng những kẻ này đang có âm mưu phản động. Vì ta là nước XHCN cái gì cũng gấp vạn lần Tư bản, đến mức một ký rau muống có dinh dưỡng bằng một cân thịt bò bên Mỹ. Hay ta không có tiền thì in tiền ra chứ ta có phải Tư bản đâu mà lo thiếu tiền. Đây là những lời dạy vàng ngọc của các cố Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam đã nói những năm nửa cuối thế kỷ trước.

Điều quan trọng là XHCN là một đích đến của CNTB vì nó giàu sang và thịnh vượng hơn hẳn.

Vậy mà giờ đây, các chuyên gia rồi các quan chức thi nhau tuyên bố rằng phải vượt nước tư bản này hoặc không thể xếp sau nước tư bản kia. Rồi con cháu cứ đi du học, chữa bệnh hay tìm cách định cư bên các quốc gia tư bản giãy chết này. Hay là họ định xây dựng lực lượng XHCN ngay trong lòng các đế quốc tư bản để phá hoại và tuyên truyền (diễn biến hoà bình) về CNXH hòng làm chúng thay đổi và phá sản.

Tôi rất lấy làm lo lắng cho các hậu duệ của ông Hồ về lý tưởng cộng sản mà ông đeo đuổi bấy lâu khi còn sống. Ta đang hơn hẳn bọn chúng về mọi mặt thì sao có thể nói hạ thấp mình như vậy được? Phải đem ra đấu tố và xét xử ngay đám người này mới mong an lòng dân chúng.