Archive for Tháng Năm 24th, 2019

Nên chuyển Viện trưởng Viện Báo chí sang viện… tâm thần!. Bá Tân

Tháng Năm 24, 2019

23-5-2019

Xin thú thực điều này, nếu không có vụ “nhà báo quốc tế” gây chấn động dư luận, tôi đ^ch biết ở Việt Nam có cái Viện Báo chí. Viện này trực thuộc Học viện Báo chí và Tuyên truyền, làm thế cho oai, cho to chuyện cả viện và học viện, thật ra rất không cần cái viện ấy. Giá trị thực của nó chỉ ở cấp độ trạm xá, nhưng được (bị) thổi phồng lên thành viện.

Đã là viện đương nhiên có Viện trưởng, và cũng lại đương nhiên, muốn có chức danh Viện trưởng không thể không… chạy! Đương kim Viện trưởng là “nhân tài” Đỗ Thị Thu Hằng, là người trở nên “nổi tiếng” từ khi vụ “nhà báo quốc tế” bung bét thối tha không thể che đậy.

Viện trưởng Đỗ Thị Thu Hằng. Nguồn: Học viện Báo chí và Tuyên truyền

Muốn nổi tiếng phải tạo ra ấn tượng đặc biệt, kể cả đốt đền cũng phải ra tay. Đó là “nghiệp vụ” không chỉ xuyên suốt trong nghiên cứu, mà còn được Viện trưởng Viện báo chí thực thi bằng việc làm lừng danh… dối trá.

Danh của Viện trưởng Viện Báo chí, cặp đôi song hành với danh hiệu lừa đảo của “nhà báo quốc tế” Lê Hoàng Anh Tuấn. Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã!

Cái gọi là Tạp chí Chống Tham nhũng và Hợp tác Quốc tế, do “nhà báo quốc tế” tự xuất bản, thông tin này được Học viện Báo chí và Tuyên truyền xác nhận. Tạp chí dởm, do kẻ lừa đảo in lậu, chuyển ngữ từ tiếng Việt sang tiếng Anh, làm ra vẻ đạt chuẩn… quốc tế.

Thật không thể tin nổi, trong cái tạp chí dỏm, sặc mùi thối tha, đăng 7 bài của 4 “trụ cột” Viện Báo chí. Riêng “đồng chí” Viện trưởng Đỗ Thị Thu Hằng trở nên “vang bóng” bởi có đến 4 bài viết “phơi mặt” trên cái tạp chí tởm lợm ấy.

Đăng loạt bài trên cái tạp chí do một kẻ lưu manh cầm đầu, không cần biết thật hay giả, Viện trưởng Viện Báo chí chỉ nhăm nhe mục đích lòe bịp đồng nghiệp, lòe bịp học viên. Viện trưởng Viện Báo chí, giảng viên Học viện Báo chí “sống và làm việc” như thế, đừng trách sự tha hóa hư hỏng của những người làm báo được đào tạo từ “cái nôi” tai tiếng ngất trời.

Là Viện trưởng Viện Báo chí, nhưng chưa bao giờ Đỗ Thị Thu Hằng có bài viết cho ra hồn trên mặt báo (dĩ nhiên là báo quốc doanh). Đôi khi thấy Viện trưởng Viện Báo chí xuất hiện trên VTV, nghêu ngao chém gió, lẫn lộn tùng phèo. Đời là vậy, kẻ háo danh, thích của dởm, luôn đối nghịch với chân-thiện-mỹ.

Viện Báo chí chính là nơi có văn bản đề xuất kết nạp kẻ lừa đảo Lê Hoàng Anh Tuấn làm hội viên Hội Nhà báo Việt Nam, được hội này chuẩn y chấp nhận từ cuối quý I/2019. Khi vụ việc gian dối đổ bể, hết đường bao che, Hội Nhà báo buộc phải quyết định xóa tên “nhà báo quốc tế” khỏi cái hội của những người làm báo.

Hành vi của Viện trưởng Viện Báo chí thể hiện tâm tính của một kẻ rất không bình thường trên nhiều mặt, không xứng đáng đứng trong hàng ngũ những người làm báo chân chính. Chỉ cần ở mức bình thường nhân cách và năng lực công việc, người ta sẽ không hành xử tệ hại như Viện trưởng Viện Báo chí.

Để “giải cứu” danh dự cho Viện Báo chí, nên điều chuyển Đỗ Thị Thu Hằng đến nơi khác, tốt nhất là chuyển đến viện… tâm thần!

BÀN VỀ CẢI CÁCH CHÍNH TRỊ. Nguyễn Đình Cống

Tháng Năm 24, 2019

25-5-2019

Ông Trọng trở lại trong buổi họp đầu tiên sau 1 tháng dưỡng bệnh. Ảnh: TTXVN

Trong Hội nghi 10 của BCH TƯ ĐCSVN, TBT Nguyễn Phú Trọng nêu 3 câu hỏi, trong đó có vần đề: “Đổi mới chính trị có phải là đổi mới chế độ chính trị không? Đổi mới chính trị là đổi mới hệ thống chính trị, tổ chức bộ máy, nhân lực, phương thức, lề lối làm việc… hiểu cho đúng những cái đó”.

Tuy ông rào trước rằng: “Có tính chất gợi mở”, nhưng nhiều người thông qua đó mà đoán già đoán non về thâm ý của ông.

Đảng Cộng sản rất thích dùng từ “đổi mới”, trong khi có nhiều việc thật ra là sửa sai. Với nền chính trị của VN hiện nay nên dùng từ cải cách có lẽ đúng hơn. Gần đây cải cách (hoặc đổi mới) chính trị (hoặc thể chế) đã được các nguồn tin Lề Dân và Lề Đảng bàn nhiều. Đó là việc đổi mới chính trị cùng với đổi mới kinh tế. Phải chăng mọi người đã thấm nhuần được rằng, sự phát triển hoặc thất bại của quốc gia phụ thuộc vào thể chế chính trị và thể chế kinh tế. Mỗi thể chế có 2 trạng thái chính là dung hợp và chiếm đoạt (sách “Tại sao các quốc gia thất bại”).

Chế độ nhà nước có nhiều kiểu khác nhau, nhưng chế độ hoặc thể chế chính trị thường quy về 2 nhóm là dân chủ và độc tài. Dân chủ ứng với trạng thái dung hợp, độc tài ứng với trạng thái chiếm đoạt. Mỗi nhóm có các mức độ cao thấp khác nhau.

Độc tài nói chung là xấu, nhưng không hẳn hoàn toàn xấu, vì một số nước nhờ có độc tài trong thời gian ngắn, do người đứng đầu có đạo đức và tài năng mà ngăn được rối loạn, củng cố được quyền lực để phát triển. Đó là Singapore thời kỳ đầu của Lý Quang Diệu, Nam Hàn thời Park Chung-hee, nước Nga thời Pierre đại đế, Trung hoa thời Khang Hy v.v… Dân chủ nói chung là tốt, nhưng không hoàn toàn tốt, vì có lúc cũng xẩy ra rối loạn.

Vấn đề quan trọng là phẩm chất của những người cầm quyền. Đất nước sẽ phát triển tốt đẹp khi chính quyền được những người có tài năng và đạo đức quản lý. Họ là những tinh hoa của dân tộc. Khi chính quyền lọt vào tay những kẻ vừa ngu vừa tham, nhưng có nhiều thủ đoạn, có nhiều âm mưu thì bọn thống trị vừa củng cố quyền lực và vơ vét tài sản, vừa phá nát đất nước và khống chế nhân dân.

Khi chính quyền lỡ bị rơi vào tay bọn ngu và tham, nếu là thể chế dân chủ thì chúng chỉ có thể gây tai họa cho đất nước trong thời gian ngắn, chúng sẽ nhanh chóng bị dân loại bỏ. Nhưng nếu bọn thống trị tạo lập được độc tài rồi trở nên ngu và tham thì rất nguy cho dân tộc, chúng kéo dài chưa biết đến bao lâu.

Thông thường cải cách từ thể chế độc tài, chiếm đoạt trở thành thể chế dân chủ, dung hợp, nhưng cũng có khi ngược lại. Đó là lúc nền dân chủ rơi vào tay bọn ngu dốt, huyênh hoang, chúng không quản lý được, để cho xã hội bị hỗn loạn lâu dài. Cần phải tạm thời có bàn tay cứng rắn để xiết chặt kỷ cương.

Khi đặt ra việc cải cách, trước hết cần có đánh giá thực trạng xã hội tương đối chính xác, phải nhìn thẳng vào sự thật chứ không chỉ dựa vào các báo cáo một chiều. Hiện nay Lề Đảng và Lề Dân có những đánh giá rất khác nhau xề xã hội VN. Khác nhau về mức độ, về nguyên nhân. Từ đó hai Lề đề ra những biện pháp và bước đi hoàn toàn khác nhau.

Để có được đánh giá tương đối đúng thì hay nhất là tổ chức đối thoại giữa 2 Lề. Nếu chỉ nghe một Lề thì có khả năng chỉ mới biết được một phần sự thật. Mà một phần bánh mỳ là bánh mỳ, còn một phần sự thật nhiều khi là dối trá.

Ông Trọng đưa ra câu hỏi thăm dò, định tìm ý tưởng trong các UV BCH TƯ, trong Hội đồng lý luận, trong các trí thức của Đảng. Nếu vậy thì có nhiều khả năng ông chẳng tìm được gì hết. Phần lớn họ là những người thích và chỉ có thể nói theo. Nếu thực sự ông muốn tìm con đường mới cho Đảng, muốn cải cách (hoặc đổi mới) chính trị thì rất nên mời các nhà hoạt động Lề Dân để các nhà lý luận của Đảng đối thoại với họ.

Tốt nhất là ông chủ tọa các buổi đối thoại để nếu cần thì đặt câu hỏi cho cả 2 bên, hoặc ông ngại xuất đầu lộ diện thì cứ cho thu hình toàn bộ để xem. Hay nhất là đối thoại công khai, nhưng chắc rằng các nhà lý luận của Đảng chưa dám nhận. Vậy cứ tổ chức đối thoại kín cũng được, nhưng phải trên cơ sở bình đẳng, thiện chí. Mục đích của đối thoại là hợp tác để cùng nhau tìm sự thật.

Nên đối thoại theo từng vấn đề, thí dụ các vấn đề sau: Thực trạng xã hội; Chủ nghĩa Mác Lê; Vai trò cầm quyền của Đảng; Viết lại điều lệ đảng; Vai trò kinh tế quốc doanh v.v… Mỗi vấn đề có thể cần đối thoại trong nhiều buổi. Có thể tổ chức đối thoại đồng thời một số vấn đề ở những địa điểm khác nhau.

Một câu hỏi vô cùng gay cấn là: Phải chăng Đảng đã chiếm đoạt quyền của dân và rõ nhất là tạo ra một Quốc hội bị lệ thuộc. Việc đầu tiên của cải cách nên từ Quốc hội. Hãy để cho dân bầu ra một Quốc hội xứng đáng theo một số tiêu chí sau:

+ Bỏ cách Đảng cử dân bầu, bỏ đặc quyền của Mặt trận lập danh sách ứng viên, bỏ việc đưa ứng viên tự do ra truy hỏi ở cơ sở, bỏ việc hạn chế số ứng viên tại mỗi đơn vị bầu cử, bỏ việc vận động bầu theo cơ cấu (cho đủ thành phần đại diện).

+ Đại biểu QH phải là những chính khách, phải có tranh cử. Đại biểu QH không thể đồng thời là cán bộ của cơ quan hành pháp hoặc là chủ đích thực của doanh nghiệp.

+ QH phải hoạt động độc lập, tuân theo Hiến pháp, không bị chi phối bởi Trung ương Đảng hoặc Bộ Chính trị.

+ Chủ tịch QH phải được bầu trên cơ sở tranh cử. Bãi bỏ việc Bộ Chính trị cử Chủ tịch Quốc hội.

Việc quan trọng tiếp theo (nhưng cũng nên làm ngay) là chuyển đổi từ một đảng lãnh đạo cách mạng và nắm giữ chính quyền theo lối toàn trị thành một đảng chính trị cầm quyền. Việc này nên tham khảo Đảng Hành động Nhân dân của Singapore.

Trước mắt, nếu ông Trọng quả thật có thiện chí thì đừng xem những người ở Lề Dân là “thế lực thù địch”, là “phần tử thoái hóa, biến chất”. Ông hãy cho điều tra kỹ những người như Hà Sĩ Phu, Tương Lai, Nguyễn Trung, Chu Hảo, Nguyên Ngọc, Nguyễn Quang A, Nguyễn Huệ Chi, Nguyễn Đình Cống v.v… xem thực chất họ là người thế nào. Ông hãy tiếp xúc và nghe trực tiếp từ họ xem. Riêng tôi có thể nói chuyện với ông hoặc với Hội đồng Lý luận về lĩnh vực xây dựng đảng, về những sai lầm của Mác Lê.

LUẬN VỀ ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI. Nguyễn Đình Cống

Tháng Năm 24, 2019

23-5-2019

Đại biểu Lê Xuân Thân (Khánh Hoà) phát biểu tại kỳ họp Quốc hội đang diễn ra. Ảnh: Nhật Bắc/ VGP

Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất, nơi lập pháp, nơi quyết định những việc quan trọng nhất của Quốc gia. Như vậy những thành viên của QH phải là những chính khách giỏi giang, được chọn lựa thật gắt gao thông qua tranh cử quyết liệt, xứng đáng là tinh hoa, đại biểu cho một lực lượng đông đảo cử tri. Ở nhiều nước, người ta gọi các thành viên QH là Dân biểu, Nghị sĩ, còn ở ta gọi là Đại biểu quốc hội (ĐBQH).

Ghi rằng, “Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất” chỉ là tuyên bố cho vui để mị dân chứ thực chất nó là bù nhìn của Đảng. Mà để làm bù nhìn thì cần gì đến tinh hoa, chỉ đại biểu là được. Vì vậy bầu QH phải theo cơ cấu để có đủ già trẻ, nam nữ, dân tộc, tôn giáo v.v… Ở tỉnh nọ, tỉnh kia, nhận một ông sư, một linh mục về để bầu, vị ấy mang danh là ĐBQH của tỉnh ấy, nhưng thật ra chẳng phải. Mà vị ấy cũng chẳng đại diện cho tôn giáo, vị ấy nếu đúng là người tu hành thì không thể làm tốt vai trò chính khách. Vừa tu hành, vừa chính khách sẽ trở thành kẻ dở dơi, dở chuột.

Đại diện cho dân tộc ít người là cần, nhưng không nhất thiết phải bầu theo cơ cấu. Phải chọn được người tinh hoa. Thí dụ, để đại diện cho các dân tộc Tây Nguyên, nếu có một chính khách người Gia Rai, Ê Đê thì quá tốt, nhưng nếu không có thì một chính khách giỏi người Kinh, sống nhiều năm ở Tây Nguyên, có thể được bầu. Như vậy tốt hơn nhiều khi đưa vào QH một cô gái người dân tộc thiểu số còn quá non nớt về chính tri.

Điều 22 Luật tổ chức quốc hội (LTCQH) kể ra các tiêu chuần của ĐBQH, tóm tắt như sau: 1-Trung thành với Tổ quốc, Nhân dân; 2- Có đạo dức tốt, cần kiệm liêm chính, gương mẫu chấp hành pháp luật; 3- Có trình độ văn hóa, chuyên môn, sức khỏe; 4- Liên hệ chặt chẽ với nhân dân; 5- Có điều kiện tham gia hoạt động QH.

Đề ra cho nhiều tiêu chuẩn, nhưng toàn là tiêu chuẩn phụ, không khác gì mấy tiêu chuẩn để bầu trưởng thôn, tổ trưởng dân phố hoặc kết nạp đảng viên. Tiêu chuẩn rất quan trọng của thành viên cơ quan quyền lực cao nhất đã bị bỏ qua. Đó là: Chính trị gia tài năng, được tín nhiệm cao của cử tri, (Ở nhiều nước người ta chỉ cần 2 tiêu chuẩn là người có quốc tịch mấy năm trở lên và tuổi tối thiểu).

Mà tôi nghĩ, chẳng cần đề ra các tiêu chuẩn từ 1 đến 5 làm gì, Trong cuộc bầu cử thật sự dân chủ, có tranh cử, cử tri sẽ đánh giá ứng viên về mọi mặt. Còn trong cuộc Đảng cử dân bầu thì 5 tiêu chuẩn chỉ đề ra cho vui, cho có cớ mà thôi.

Một số đông ĐBQH là loại bán chuyên trách. Họ là cán bộ cao cấp của chính quyền hành pháp và của ĐCS. Số ĐBQH này vừa gây lãng phí vừa tạo nên sự mất uy nghiêm, sự nhàm chán trong QH. Tại sao vậy?

Lãng phí chủ yếu là về trí tuệ. Các vị này có trí tuệ gì đã đem ra dùng ở vai trò chính của họ trong Đảng hoặc chính quyền, đến họp QH họ chú tâm vào việc khác. Đáng lẽ chỗ mà họ chiếm trong QH phải để cho những tinh hoa của dân, có như thế trí tuệ của QH mới được nâng cao.

Sự mất uy nghiêm và nhàm chán thể hiện ở chỗ các vị này tự xem mình là loại ĐB đặc biệt, cao hơn các ĐB theo cơ cấu, mọi thứ đưa ra QH họ đã biết, đã thảo luận ở nơi khác, đến họp QH chỉ là dịp xả hơi, một số tranh thủ ngủ gật. Việc này trái với mục 3, điều 21 của LTCQH, ghi rằng: Đại biểu Quốc hội bình đẳng trong thảo luận và quyết định các vấn đề thuộc nhiệm vụ và quyền hạn của Quốc hội.

Ở những nước theo thể chế tam quyền phân lập thì dân biểu, nghị sĩ không được đồng thời là thành viên cơ quan hành pháp. Ở VN cũng nên như vậy. Trong Luật Tổ chức Quốc hội (LTCQH) không có quy định chuyện này.

ĐCSVN cố tình tạo ra QH bù nhìn, bày ra trò Đảng cử dân bầu, đó là lừa dối Dân. Khi biết bị lừa, thường người ta tìm cách tránh. Nhưng trong trường hợp này rất khó tránh vì tầng lớp thống trị kết hợp được sự lừa dối với sự cướp đoạt. Đó là việc Đảng cướp quyền của Dân. Kết hợp lừa và cướp là thủ đoạn quá cao cường, quá thâm độc, làm cho số đông cử tri trở nên hèn yếu, biến thành vịt, thành cừu, luôn luôn lo sợ bị đàn áp hoặc bị phân biệt đối xử. Họ cầm lá phiếu bầu QH mà lòng thờ ơ, vô cảm, mà trí trống rỗng, chẳng hề biết người bị gạc tên cũng như người được bầu có tài năng và quan điểm như thế nào.

Điều 29 LTCQH có câu: “Đại biểu Quốc hội có quyền trình dự án luật, pháp lệnh, kiến nghị về luật, pháp lệnh trước Quốc hội”. Hình như chưa có ĐBQH nào làm tốt việc trình dự án luật. Vì sao vậy? Phải chăng vì thiếu trình độ, kém trách nhiệm hoặc nhận thức nhầm, cho rằng trình dự án luật là việc của các Bộ, các Ngành thuộc cơ quan hành pháp.

Nhân kỳ họp QH lần này (tháng 5/2019) tôi kêu gọi các ĐBQH hãy nghĩ đến điều sau đây: Xin đừng tự hào đã là ĐBQH, đừng tự hào đã mấy lần bấm nút thông qua những điều mình chỉ hiểu lơ mơ hoặc đã thảo luận ở nơi khác. Hãy tự hào rằng trong thời gian ĐBQH đã làm được gì có ích cho dân, cho nước. Khi chưa làm được gì ngoài việc ngồi nghe và bấm nút như một cái máy thì phải biết xấu hổ, phải biết sám hối.

Tôi xin vận động các vị ĐBQH có lương tri, có dũng cảm, hãy đệ trình một vài điều khoản để áp dụng cho lần bầu cử QH sắp tới. Đó là các điều sau:

+ ĐBQH không thể đồng thời là cán bộ của cơ quan hành pháp.

+ Bãi bỏ cách Đảng cử dân bầu, bỏ đặc quyền làm hiệp thương, chốt danh sách của Mặt trận. Bãi bỏ việc đưa ứng viên tự ứng cử ra đấu tố ở cơ sở.

+ Bãi bỏ việc hạn chế số ứng viên trong một danh sách (thí dụ được bầu 4 thì danh sách không quá 6 hoặc 7). Phải tôn trọng quyền ứng cử và tranh cử của công dân. Nếu bầu 1 lần chưa đủ số thì có thể tổ chức bầu lần 2 với danh sách hạn chế.

+ Bầu Chủ tịch QH phải qua tranh cử công khai với danh sách tối thiểu 2 ứng viên. Tốt nhất là không hạn chế số lượng ứng viên. Bãi bỏ việc Bộ Chính trị ĐCS quyết định cho ai được làm.

Đó chỉ là vài gợi ý. Khi các ĐBQH biết xấu hổ, biết suy nghĩ, sẽ tìm ra được nhiều ý tưởng hay, sẽ đủ dũng khí để thực hiện điều 29 của Luật Tổ chức Quốc hội.

PHÓ THỦ TƯỚNG VƯƠNG ĐÌNH HUỆ, ÔNG NÓI DỐI ! .Nguyễn Tiến Tường

Tháng Năm 24, 2019

PTT Vương Đình Huệ nói tăng giá điện là bất khả kháng, ví von với việc không Chính phủ nào dự báo được hoa sữa lại nở trong tháng 5?


Ông Huệ thật lãng mạn và khôi hài. Nhưng nhân dân không cần nhà thơ kiêm diễn viên hài. Dân cần sự thật sòng phẳng của quan hệ kinh tế mà ông Huệ với tư cách là giáo sư, tiến sĩ kinh tế học, PTT phụ trách kinh tài nói dân nghe không đặng.


Dân đóng thuế để thuê Chính phủ điều tiết nền kinh tế, hoạch định các xu hướng để can thiệp, duy trì sự ổn định. Nhưng chỉ một dự báo ngắn hạn mà chính phủ cũng không kham nổi, thì dân thuê làm gì? Chuyện vài tháng không dự đoán nổi, sao thể chế có thể nói như đinh đóng cột rằng chúng ta có thể tiến lên XHCN trong trăm năm, nghìn năm?


Ông Huệ nói kể cả gặp giáo sư Harvard, họ cũng bảo không có gì chắc chắn. Xin thưa với ông, đó là họ nói về thị trường mở. Thị trường có nhiều thành phần tham gia, tạo thế răng lược cạnh tranh nhau và tự kiềm toả nhau về giá.
Còn ở ta, điện không có thị trường. EVN đang tự biên tự diễn, tự đá bóng tự thổi còi, tự hát tự vỗ tay. Giá điện bậc thang do Chính phủ duyệt. Thời điểm tăng giá do CP duyệt mà ông Huệ nói không dự báo được là đổi trắng thay đen!


Ông Huệ đã không thành thật với nhân dân. Bởi vì tất cả các nhà nước đều phải có mục tiêu chống độc quyền chứ không phải dựng lên độc quyền.
EVN là một biến thể độc quyền còn kinh khủng hơn độc quyền nhà nước. Nó là một dạng độc quyền uỷ thác mà CP và Bộ Công thương mất khả năng kiểm soát. EVN đệ trình lên cái gì thì CP duyệt cái đó.
Độc quyền nhà nước còn có thể vương vãi được vài đồng vào ngân sách. Độc quyền uỷ thác thì chắc chắn tiền sẽ chạy dưới gầm bàn, trong quán nhậu bằng những cơn mưa móc quan hệ lợi ích cá nhân.
Đây là điều mà thường dân cũng biết, người trong nhóm đứng đầu nội các nói không biết là nói dối. Đó là một sự bất lực, nếu không muốn nói là thoả hiệp với lợi ích nhóm !
PTT Vương Đình Huệ từng rắn rỏi: “Petrolimex đừng doạ chính phủ. Không có Petro này Chính phủ lập nên Petro khác”. Nhưng với EVN, ông bỗng hoá thân từ cọp thành mèo mướp một cách kỳ lạ.
Sự nói dối không chớp mắt của quan chức lẫn chóp bu EVN gần đây cho người dân cảm giác họ bất chấp sự thật, bất chấp nhân dân để cố làm đẹp lòng ai đó sau lưng chứ chưa chắc là vì lợi ích của tổ chức nhà đèn.
Nếu quan chức xứ mình có cái mũi bằng gỗ của cậu bé Pinocchio dài ra sau mỗi lần nói dối, thì quốc gia có dư thừa chất đốt để làm nhiệt điện !
Nguồn. https://www.facebook.com/nguyentuong.tuongnguyen.5/posts/2261293283989035

CHỪNG NÀO DÂN CỬ? .Mai Quốc Ấn

Tháng Năm 24, 2019

Đại biểu Quốc hội Trương Trọng Nghĩa đưa ra một đề xuất thú vị: Ông sẽ đứng ra vận động để làm Luật Biểu tình.

Đại biểu Trương Trọng Nghĩa. Ảnh: Soha


Sự thú vị mang màu sắc xã hội hóa đúng nghĩa. Cụ thể: “Tôi có thể vận động các hội viên trong Liên đoàn Luật sư góp công, góp sức để xây dựng dự thảo Luật Biểu tình đúng theo Hiến pháp. Thời gian dự kiến có thể trong khoảng từ 3 – 6 tháng“, ông Nghĩa nói.


Tuy nhiên, ông Nghĩa nêu thực trạng hiện tại lại không đơn giản bởi “nếu tuân thủ theo đúng quy trình thì tôi sẽ phải nộp báo cáo đề cương, rồi tham gia đi điều tra khảo sát đánh giá tác động của việc trước khi/sau khi thông qua dự án luật này. Mà tiến hành điều tra khảo sát này là vượt quá tầm cá nhân 1 đại biểu“.


Thực trạng cũng cho thấy Quốc hội nợ nhân dân Luật Biểu tình (chưa có), Luật Trưng cầu dân ý (có rồi, chưa thực hiện).


Vậy một quốc gia luôn nói về do dân, vì dân sao không để nhân dân đang hành nghề luật (luật sư, luật gia) có thể tham gia soạn thảo luật. Nó đúng với tinh thần xã hội hóa thực sự và câu “khó vạn lần dân liệu cũng xong”.
Nhìn rộng hơn, người dân trong lĩnh vực am hiểu của mình cũng có quyền tham gia chính trị để bàn và soạn thảo những luật khác trên tinh thần đó.
Chứ không phải chỉ những Đại biểu Quốc hội khoác áo ngành, ăn lương từ thuế dân mà nợ dân những bộ luật cần thiết bấy lâu nay. Hay tệ hơn, biến tranh luận nghị trường thành diễn đàn bảo vệ ngành mình trước sự phê bình của câc Đại biểu Quốc hội khác.


Và càng không phải những đạo luật được xây dựng và thông qua thần tốc như Luật An ninh mạng trong khi các luật khác bàn lâu mà chẳng thấy ra. Và càng không thể là Luật Đặc khu đã chạm vào “cảm xúc thâm căn” của nhân dân với mệnh lệnh “Bộ Chính trị đã kết luận rồi… Phải bàn cho ra luật…”
Bộ Chính trị có thể quản về vai trò Đảng viên của Quốc hội nhưng Bộ Chính trị không chính danh là cơ quan lập pháp, là cơ quan quyền lực nhất: Quốc hội.
Hãy để các cá nhân tham gia Quốc hội và cả Chính phủ về đúng vai trò dân cử, dân bầu!
Câu hỏi là chừng nào điều đó diễn ra? Và sao không phải bắt đầu từ đề xuất tâm huyết của một Đại biểu vì dân như ông Trương Trọng Nghĩa?

Nguồn.https://www.facebook.com/photo.php?fbid=10213376953330818

CÁNH TAY THỌC TÚI VÀ CON DAO GĂM .Đỗ Ngà

Tháng Năm 24, 2019

Một anh Tư Doanh hiền lành thân cô thế cô, anh là một nông dân giỏi, vì không qua trung gian nên nông sản của anh tươi sạch và rẻ. Kế bên quày nông sản của anh Tư Doanh là quày rau quả của con một trùm giang hồ tên Sản, hắn có tên là Quốc Doanh. Bố của thằng Quốc Doanh làm nghề đâm thuê chém mướn, chuyên dùng bạo lực đe dọa để làm ăn. Rau quả của thằng Quốc Doanh là loại mua đi bán lại qua trung gian nhiều nên rau không tươi mà giá lại đắt.

Một hôm, cha con nhà thằng Quốc Doanh muốn độc chiếm thị trường nên đã bày mưu gây sự thằng Tư Doanh. Theo kế hoạch đã định, khi gây sự, thằng cha giang hồ lao vào khoá tay Tư Doanh để nạn nhân không còn sức kháng cự. Tiếp theo sau đó, Quốc Doanh rút trong người một con dao găm lụi Tư Doanh ngã gục. Sau cú đánh này, Tư Doanh tàn phế suốt đời không còn sức lực để trồng ra những sản phẩm tốt giá rẻ cho khách hàng nữa.

Kết quả thành công mĩ mãn, Tư Doanh tàn phế, Quốc Doanh độc chiếm thị trường và tự đó bán rau hư quả thối giá cao để kiếm lời.

Vâng! Đó là hình ảnh ví von về sự cạnh tranh không lành mạnh giữa doanh nghiệp tư nhân và nhóm doanh nghiệp quốc doanh – doanh nghiệp thân hữu của nhà nước tại Việt Nam hiện nay. Kiểu cạnh tranh này nó được du nhập từ bên Tàu sang Việt Nam cùng với mô hình chính trị CS lai căng với một nền kinh tế quái đản mà CSVN gọi là “Kinh tế thị trường định hướng XHCN”. Trong mối quan hệ kinh tế – chính trị như thế này, doanh nghiệp nhà nước hoặc doanh nghiệp thân hữu là những đứa con cưng của một chính quyền giang hồ. Nói cho dễ hiểu là chính quyền luôn trao cho doanh nghiệp quốc doanh và doanh nghiệp thân hữu những con dao găm sắc để ra tay hạ sát những doanh nghiệp chân chính.

Chính những con giao găm của chính quyền như thế mà hàng loạt doanh nghiệp chân chính bên trong mảnh đất hình chữ S này hoặc gục ngã chết yểu hoặc bị tàn phế, què quặt không thể lớn mạnh. Có thể nói, với mô hình kinh tế – chính trị made in China như thế này nó đã tàn phá nội lực đất nước khủng khiếp.
Cũng tương tự như mô hình kinh tế chính trị của Việt Nam, nhưng Trung Cộng có mức độ nguy hiểm hơn nhiều. Những doanh nghiệp như Huawei hay ZTE vv.. được chính quyền Trung Cộng giao cho những chiếc dao găm sắt nhọn bước ra sân chơi thế giới, lựa thời cơ thích hợp bọn này cắm phập vào lưng những doanh nghiệp tử tế của thế giới văn minh. Mục đích là từng bước hạ gục những ông lớn làm ăn lành mạnh và đưa giá trị Trung Quốc thống trị kinh tế toàn cầu.

Hên cho thế giới là khi Huawei và ZTE chìa những con dao găm ra thì bị các nhà nước dân chủ phát hiện và trừng phạt. Kinh tế thế giới có sân chơi lành mạnh và nền chính trị tử tế các nước dân chủ bảo đảm luật chơi nên họ đã ra tay chặt đi cánh tay đang cầm dao của Trung Cộng. Thế giới được bảo vệ giá trị của luật chơi công bằng. Nghĩ thế mà thấy tội cho dân Việt, trong đất nước hình chữ S này, chẳng có ai chặt đi cánh tay đang tọc túi áo thủ dao găm của chính quyền CS để bảo vệ những doanh nghiệp chân chính được. Số phận dân tộc này mãi như thế này sao?

– Đỗ Ngà –
http://www.donga.blog/…/canh-tay-thoc-tui-va-con-dao-gam.ht…