Archive for Tháng Năm 22nd, 2019

HƯỞNG ỨNG KIỀU DUNG. Nguyễn Đình Cống

Tháng Năm 22, 2019

22-5-2019

Về việc đổi mới chính tri để dân chủ hóa đất nước, vừa qua Kiều Dung công bố bài: Đã đến lúc phải đưa ra những yêu sách cụ thể hơn, với đề nghi: “Cần hình dung Đổi mới Chính trị ở Việt nam là một quá trình có thể kéo dài trong nhiều năm, qua nhiều bước, chứ không phải chỉ là một vài hành động diễn ra trong vòng 1, 2 năm”. Phải đưa ra những việc làm cụ thể mà ĐCS có thể chấp nhận. Những người đấu tranh cho dân chủ nên đặt mình vào vị trí lãnh đạo Nhà nước để xem xét vấn đề. Trước mắt, Kiều Dung đề nghị một số thử nghiệm:

1- Tổ chức biểu tình có đăng ký, có giấy phép, có phạm vi, có kiểm soát.

2- Quốc hội phải có 30- 50% đại biểu do dân bầu trực tiếp (không qua hiệp thương)

3- Báo chí tư nhân được chấp nhận, nhưng hạn chế vài tờ, có sự lựa chọn của xã hội dân sự.

4- Đa nguyên chính trị. Chấp nhận cho 2 đảng chính trị với số đảng viên hạn chế. (Dưới 500).

Theo tôi, đấu tranh cho dân chủ xẩy ra khi xã hội phân chia rõ ràng thành tầng lớp thống trị (trên) và bị trị (dưới). Giữa 2 tầng lớp này phát sinh mâu thuẫn. Nhu cầu dân chủ hóa xuất phát từ tầng lớp dưới. Họ có những đấu tranh, từ ngấm ngầm, trong phạm vi hẹp, đến công khai trong phạm vi rộng. Sự đấu tranh ấy được tầng lớp thống trị tiếp nhận và xử lý theo các cách khác nhau.

Khi tầng lớp thống trị có lương tâm, biết liêm sĩ, có văn hóa, có đạo đức, họ sẽ hiểu ra, bỏ áp bức, giảm bóc lột, tôn trọng nhân quyền, làm giảm nhẹ, tiến tới xóa bỏ được mâu thuẫn.

Khi tầng lớp thống trị là loại vừa ngu vừa tham, sẽ tìm cách củng cố quyền lực, vơ vét tài sản và tăng cường lừa bịp, làm cho mâu thuẫn càng tăng thêm. Lúc này, nếu bị trị hèn yếu sẽ biến thành đàn cừu, đàn vịt. Nếu bị trị có dũng khí, được tập hợp và lãnh đạo tốt sẽ tiến hành đấu tranh, buộc thống trị phải nhượng bộ hoặc bị lật đổ.

Vậy đấu tranh cho dân chủ bắt đầu từ dưới và tốt nhất là được trên tiếp nhận. Hai bên sẽ thương lượng, đấu tranh trong hòa bình để tìm giải pháp tối ưu. Kiều Dung và nhiều người Việt đang mong ước như vậy. Tuy có nhiều nhận xét rằng đó là mong ước hão huyền, vì bản chất của ĐCS là ngoan cố. Ừ thì CS ngoan cố, nhưng ở Liên xô, các nước Đông Âu và đặc biệt là Mông Cổ đã xảy ra những việc đáng cho chúng ta khảo sát. Tôi xin nêu vài suy nghĩ về việc làm từ dưới và từ trên.

Cơ bản nhất là tăng cường hoạt động các tổ chức xã hội dân sự. Hiện nay, vì để ký được các hiệp ước về kinh tế mà Chính phủ và Quốc hội VN bắt buộc công nhận điều: “Người lao động có quyền lập ra Công đoàn Độc lập của họ”. Đấu tranh để lập Công đoàn Độc lập là hợp pháp. Nhờ có tổ chức này người lao động mới có điều kiện đấu tranh cho dân chủ. Đảng muốn mọi tổ chức phải do họ kiểm soát vì thế mà ra sức ngăn cản Công đoàn Độc lập. Nhưng Chính phủ và Quốc hội đã buộc phải chấp nhận. Tình thế này buộc Đảng phải nới lỏng sự ngăn cản.

Trước tiên lập Công đoàn Độc lập tại các xí nghiệp, tiến tới lập Công đoàn Độc lập cho nhiều ngành nghề. Công đoàn của người lao động chứ không riêng gì cho công nhân. Các nhà lao động trí óc, nông dân, chủ trang trại, người làm thương nghiệp đều có thể lập công đoàn. Và rồi các Công đoàn Độc lập liên kết với nhau thành Tổng Công đoàn Độc lập, nó như là một Mặt trận.

Về bên trên, thuộc tầng lớp thống trị. Quan trọng nhất là lập ra được Quốc hội có vai trò chứ không phải bù nhìn. Đó là cơ quan lập pháp vừa của Đảng, vừa của Dân, thực sự là cơ quan quyền lực cao nhất. Khi thực hiện quyền lập hiến, lập pháp, quyền quyết định các vấn đề quan trọng ĐBQH cần thể hiện được ý chí và nguyện vọng của nhân dân, những người đã tin cậy cử họ làm đại diện.

Hiện nay thành phần không chuyên trách trong QH toàn là người của cơ quan hành pháp và cán bộ cấp cao của Đảng. Để số này trong QH vừa lãng phí vừa tạo nên sự thiếu nghiêm túc. Đề nghị ĐBQH không thể đồng thời là cán bộ chính quyền. Điều này đưa vào chương 2 Luật Tổ chức QH cũng tốt, mà không đưa vào cũng không sao, vì rằng luật đó không thật chặt chẽ.

Quốc hội bù nhìn của đảng ấn nút thông qua một điều luật. Ảnh: Reuters

Luật Tổ chức Quốc hội, chương 2: Đại biểu Quốc hội. Có 23 điều (từ 21 đến 43) nhưng không có điều nào viết về việc ứng cử, bầu cử và tiêu chuẩn trúng cử ĐBQH. Ngay cả việc Mặt trận có đặc quyền lập danh sách ứng viên cũng không có trong luật, có thể chỉ là một quy định nào đó của Ban bầu cử. Vậy có thể bổ sung hoặc không bổ sung vào chương 2 điều quy định: “ĐBQH không được đồng thời là người thuộc cơ quan hành pháp”. (Nếu không bổ sung vào Luật thì cho là quy định của Ban bầu cử).

Phải bải bỏ đặc quyền của Mặt trận khống chế danh sách do Đảng cử. Phải tổ chức bầu cử thật sự tự do, dân chủ. Chắc Đảng sợ rằng làm như thế dân ít bầu cho đảng viên. Thế thì cứ để cho Đảng cử 50% ĐB QH mà dân không phải bầu số đó. Còn lại 50% hãy để cho dân ứng cử, giới thiệu, tranh cử, bầu ra đúng đại biểu của họ. Việc làm này cũng không trái với điều nào của Luật. Như vậy QH là cơ quan lập pháp của cả Đảng và của Dân. Khi Đảng đề ra được chủ trương, chính sách gì thì không trực tiếp chỉ thị cho QH mà phải thông qua các đảng viên là ĐBQH đệ trình ra. Những ĐBQH của dân cũng có toàn quyền đệ trình các điều luật.

Chủ tịch QH phải được bầu bằng tranh cử của ít nhất hai người chứ không phải do Bộ Chính trị lựa chọn.

Tôi hình dung, nếu tổ chức được một QH không bù nhìn thì nó có thể trở thành đối trọng với BCH TƯ Đảng, gần gần giống như 2 viện của Mỹ. Có được QH như thế mới có điều kiện để ĐBQH thực hành điều 29 của Luật TCQH (ĐBQH có quyền đệ trình dự án luật – một việc quan trọng mà hầu như chưa xảy ra). QH phải ra được các luật về quyền tự do, dân chủ thì các tổ chức xã hội dân sự mới có đủ pháp lý để hoạt động.

CHIẾN TRANH THƯƠNG MẠI MỸ – TRUNG LÀ CƠ HỘI CHO VIỆT NAM .Thanh Bình

Tháng Năm 22, 2019

Đúng là do Trump quyết định áp thuế xuất cao vào các mặt hàng có xuất sứ từ TQ khiến các nhà đầu tư vào TQ phải bỏ chạy sang các nước như VN và các nước Châu Á khác. 


Họ có thể bị mất chút quyền lợi trước mắt, nhưng lại giúp Trump lôi kéo được các nước mà họ chuyển nguồn tiền đầu tư sang, nghiêng về Mỹ (Đó cũng là một hình thức yêu nước).

Những nhà Tư bản lớn này thông qua các dự án đầu tư cho SX, giúp các nước nghèo, nhưng thừa nhân lực như VN có được cơ sở cho sự phát triển bền vững trong tương lai.

Song không biết những cái đầu lãnh đạo của ĐCSVN có bớt đi tính THAM QUYỀN, THAM LỢI trước mắt cho riêng mình, mà mở cửa đón lấy cơ hội mới tốt đẹp cho Đất nước, Dân tộc này không? Nếu họ biết đặt quyền lợi của Tổ quốc, Dân tộc lên trên hết, thì đây là một cơ hội lớn để thay đổi toàn diện.

Chúng ta hãy thử so sánh cách “đầu tư của TQ và các nước văn minh xem nhé:

– TQ đầu tư vào chỉ nhăm nhăm CHIẾM ĐẤT, nên sẵn sàng BỎ THẬT NHIỀU TIỀN mua hết đám quan chức các cấp của đảng, để chiếm được quĩ đất càng lớn và càng lâu càng tốt; 
– Chúng đưa lao động TQ cả công khai lẫn làm chui sang (chỉ toàn đàn ông) chiếm chỗ làm của công nhân VN, chủ yếu nhằm thực hiện chiến thuật DI DÂN, cho kết hôn với gái bản xứ sinh con đẻ cái mang dòng giống người Hán và là đội quân nằm phục sẵn tại VN chờ lệnh Bắc kinh;

– TQ cố tình kéo dài thời gian thi công và chuyển toàn máy móc đã được mông má lại hay thuộc hàng CÔNG NGHỆ LẠC HẬU mà TQ muốn thay thế sang VN, tính giá thành cao để ĐỔ NỢ LÊN ĐẦU DÂN VIỆT; Chất lượng công trình kém, nên (giả sử khi hết hạn thuê đất) bàn giao lại cho VN chỉ là những đống sắt vụn, con cháu chúng ta chẳng nhận được gì (Tôi nghĩ TQ cố tình đưa công nghệ cũ nát sang không phải để làm ăn, mà chỉ câu thời gian chờ khi chế ngự được hoàn toàn dân VN rồi, dồn dân bản xứ lên những nơi khỉ ho còn gáy, nhường đất đai cho người Hán tràn vào, lúc đó chúng sẽ phá hủy những nhà máy, xí nghiệp này, đổi sang dây truyền công nghệ mới y như những gì đã từng xảy ra ở Tây Tạng).

– Sự kéo dài thời gian thi công góp phần làm nền KT VN trì trệ KHÔNG THỂ PHÁT TRIỂN. Chưa nói công nghệ cũ của TQ còn góp phần phá hủy môi trường sống của dân VN khủng khiếp, dìm dân VN chết dần trong các loại ung thư và bệnh tật đúng ý đồ của TQ là TẬN DIỆT, mà không cần tiếng súng.

Đó chính là âm mưu thực hiện “TIẾN TRÌNH GIẾT NGƯỜI THẦM LẶNG” chứ không phải “Diễn tiến hòa bình” như ĐCSVN luôn vu cho những người đấu tranh vì TỰ DO, DÂN CHỦ tại VN đâu.

Trong khi nếu VN tiếp nhận đầu tư của các nước tư bản như Mỹ, Nhật, Pháp, Đức…v.v.. thì ai cũng biết rõ:

– Họ KHÔNG CÓ MỤC ĐÍCH CHIẾM ĐẤT, nên không muốn đút lót làm hỏng các quan chức VN. Vì thế, dễ hiểu vì sao quan chức VN thích trao thầu cho TQ hơn, cho dù biết rõ chúng PHÁ NƯỚC, HẠI DÂN. Họ cứ lấy lý do “TQ bỏ thầu rẻ nhất” để che đậy LÒNG THAM CỦA CHÍNH HỌ. Lãnh đạo ngay thẳng chỉ cần điều tra vài công trình do TQ “trúng thầu giá rẻ” như Đường sắt trên cao Cát linh – Hà Đông rồi phạt thật nặng, cắt hợp đồng trao cho nhà thầu khác ngay khi chúng quá hạn thi công, và sẽ khiến TQ phải tôn trọng luật pháp VN, làm ăn ngay thẳng. Song như thế làm sao có chuyện tham nhũng? Làm sao các quan đảng giầu nhanh như tên lửa thế được?

– Họ tự nguyện thực thi nghiêm ngặt việc xử lý chất thải để BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG sống cho dân sở tại, mong dân có sức khoẻ để phối hợp làm ăn lâu dài và tránh bị kiện ra tòa án Quốc tế.

– Họ muốn thi công công trình nhanh, với MÁY MÓC HIỆN ĐẠI để có thể sớm SX ra những sản phẩm công nghiệp chất lượng tốt xuất khẩu ra thị trường thế giới, mang lại LỢI NHUẬN CHO CẢ HAI BÊN.

– Đặc biệt, họ KHÔNG MANG NHÂN CÔNG SANG VN, mà tuyển dụng và đào tạo ngay tại chỗ, biến con cháu những người nông dân mất đất thành công nhân lành nghề để có lương đủ giúp gia đình.

– Sau khi hết hạn thuê đất, họ sẽ để lại những dây truyền SX vẫn có thể tiếp tục sử dụng được, hoặc dựa trên mẫu mã đó, những kỹ sư giỏi của VN đã từng làm trong dây truyền SX của xí nghiệp có thế sáng chế ra những máy móc mới phục vụ ngành công nghiệp của chính nước mình trong tương lai.

– Chưa kể nhờ họ mà bỗng dưng VN có được đội quân lành nghề với tác phong công nghiệp cao, tận tâm với nghề, phù hợp với xu thế đi lên của đất nước. Chính điều này sẽ để lại cho con cháu một DI SẢN VÔ GIÁ, biết VÌ NƯỚC QUÊN THÂN, VÌ DÂN PHỤC VỤ đúng nghĩa, chứ không giáo điều như bây giờ. Lúc đó người dân sẽ sống có TRÁCH NHIỆM, vì DANH DỰ CỦA TỔ QUỐC VÀ DÂN TỘC – Đất nước sẽ thăng hoa bằng chính tấm lòng người dân Việt Nam dành cho Tổ quốc mình.

Thanh Bình 22.05.2019

THĂM BẠN MỚI RA TÙ .Phan Ý Nhân

Tháng Năm 22, 2019

Đồng môn thuở đó vẫn như hồi…
Lý tưởng mơ về một lẽ thôi
Diễm lợi vì dân đời chẳng tiếc
Kỳ phương vệ quốc nghĩa luôn bồi


Đơn tùng giữa đỉnh khơi mầm lộc
Độc liễu ven bờ ướm cảnh nôi
Biển lộng thuyền mây ngàn sóng vỗ 
Hào quang điểm hẹn đã đâm chồi…

Phan Ý Nhân

ĐỒNG MÔN.
Họa

Thuở ấy ai hay khúc vãn hồi?
Đồng môn gắn kết mãi không thôi.
Cho dù lỡ bước trời không lở,
Hoặc giả sa chân đất vẫn bồi!


Bạn hữu thăng trầm từng một cội,
Anh em hơn thiệt đã cùng nôi.
Ra trường sải cánh bay muôn nẻo,
Chấp nhận trăm phương vạn kiểu chồi.

Po Soc

TỘI ÁC KHỦNG KHIẾP .Thanh Bình

Tháng Năm 22, 2019

TỘI ÁC KHỦNG KHIẾP

Thanh Bình

Chỉ vì khát vọng TỰ DO 
Mong muốn THAY ĐỔI ấm no, đủ đầy
Hy vọng DÂN CHỦ chung tay
Xây dựng đất nước mỗi ngày đẹp hơn….

Sinh viên tuyệt thực nhiều ngày tại quảng trường Thiên An Môn trước khi bị xích xe tăng nghiền nát.

Sinh viên Trung quốc xuống đường
Tuyệt thực, im lặng, chủ trương ôn hòa
Đặng Tiểu Bình dùng chiến xa
Nghiền cho nát bét tinh hoa dân mình

Thiên Anh Môn – đảng cạn tình
Nửa triệu phải chết, sinh linh oán hờn….
Căm thù chia rẽ giang sơn
Pháp Luân Công hận vẫn còn chất cao…

Vậy mà đảng Việt tự hào
“Anh em vàng tốt” coi Mao “ân tình”?
Tôn Giang – kẻ giết dân mình
Ca ngợi đồ tể Tiểu Bình “Việt siêu”?

Đã có ngay những “tuyệt chiêu”
Giết sinh viên được thật nhiều và nhanh
Trước thì khởi động chiến tranh
Tàn sát biên giới, xây thành máu xương…

“Hữu nghị” vì “cùng Luận cương”?
Giết người như ngoé – “chủ trương đảng rồi”??? 
Hèn chi chúng triệt dân tôi?
Hèn chi thuốc độc hại đời chúng sinh?

Hèn chi cấm dân biểu tình?
Đòi chống Trung Quốc hại mình bấy nay?
Hèn chi đảng quyết xuống tay
Bắt người yêu nước đọa đày tù giam???

Những chiếc xe đạp của sinh viên bị xe tăng cán phẳng lì trên quảng trường. (Ảnh: Peter Charlesworth / Getty Images)

Việc khốn nạn, chúng cũng làm
Tham, dâm vô độ lan tràn khắp nơi….

Tỉnh chưa dân của tôi ơi?…..

Thanh Bình 21.05.2019

*Các bạn đọc bà dưới sẽ thấy: Mao thì giết khoảng 64 triệu dân TQ qua CCRĐ và Cách mạng văn hóa; Giang trạch Dân thì giết khoảng 2 triệu người Hoa chỉ vì họ theo tập Pháp Luân Công cho khoẻ người, mà không quan tâm tới chính trị; còn Đặng Tiểu Bình thì sau khi xua quân sang xâm lược toàn tuyến Biên giới VN 1979 khiến cho hàng trăm ngàn người cả hai bên tử vong, đất chưa kịp phai hết mùi máu, nó lại cho xe tăng cán chết và tống giam khoảng nửa triệu thanh niên, sinh viên TQ tại Quảng trường Thiên An Môn 1988. Nay ho Tập giết người tinh vi hơn bằng thuốc độc tẩm trong thực phẩm, hàng hóa giá rẻ, thuốc chữa bệnh giả hay chất gây nghiện tổng hợp ra khắp thế giới. Chưa kể âm mưu hút cạn kiệt tài nguyên của các nước nghèo thông qua đám lãnh đạo độc quyền gian tham để giết dân bản sứ không cần tiếng súng….
Lãnh đạo TQ đã có TRUYỀN THỐNG GIẾT CHÍNH DÂN HỌ, sao lãnh đạo ĐCSVN lại kết làm “anh em 4 tốt, 16 chữ vàng”???

Thảm sát Thiên An Môn : 30 năm sau đêm đất trời đảo lộn
Thụy My – Phóng viên đài RFA

Trong khoảng thời gian từ 17/05/1989 đến 04/06/1989, nhiều sinh viên tuyệt thực đã ngã gục trên quảng trường Thiên An Môn. 64memo.com

Ngày 19 tháng Năm năm 1989, thủ tướng Trung Quốc Lý Bằng quyết định huy động quân đội để đàn áp các sinh viên biểu tình. Đây là khởi đầu cho biển máu ngày 4 tháng Sáu. Tác giả Arnaud Vaulerin trên Libération hôm nay 20/05/2019 trong bài viết «Thiên An Môn: 30 năm sau đêm đất trời đảo lộn», thuật lại chi tiết theo lời kể của một giáo sư triết Trung Quốc đang tị nạn tại Pháp.

…Một tia sáng lóe lên trong ánh nhìn, như một thoáng cười từ thẳm sâu kỷ niệm, sau hai tiếng đồng hồ tâm sự trước ly cà phê đen và một chai Orangina, trong một quán cà phê ở quảng trường Denfert-Rochereau, Paris. Mùa xuân đã đến rồi. Nó gợi lại những hình ảnh luôn bền bỉ về một mùa xuân khác, vào năm 1989, tại Trung Quốc.

Thái Sùng Quốc (Cai Chongguo) nhớ lại: «Bạn không thể tưởng tượng được sự sôi nổi vào thời đó, với hàng triệu người tham gia vào thời điểm đặc biệt ấy. Trong suốt nhiều tuần lễ, chúng tôi đã sống qua thời khắc tự do duy nhất trong lịch sử Trung Quốc, dưới cái nhìn của toàn thế giới. Lần đầu tiên phương Tây nhận ra rằng người Trung Quốc có thể biểu tình và chỉ trích các nhà lãnh đạo».

Đó là tia sáng đã làm rạng rỡ khuôn mặt người thầy giáo dạy môn triết, đã phải chạy trốn khỏi đất nước sau vụ đàn áp năm 1989, khi những chiếc xe tăng của quân đội đè bẹp phong trào Thiên An Môn đêm 3 rạng 4 tháng Sáu. Thời điểm này đã cắt làm đôi cuộc đời của Thái Sùng Quốc, cũng như đã để lại «một sự chia rẽ vô cùng sâu sắc nơi người dân Hoa lục».

Ba mươi năm sau, người cựu đảng viên gương mẫu của đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) tị nạn tại Pháp lấy làm tiếc với «sự cấm kỵ tuyệt đối về Thiên An Môn» tại Trung Quốc. Trong thời kỳ hậu đàn áp và chứng mất trí nhớ phổ quát này, nhà ly khai nhìn thấy sự xuất hiện của «một xã hội do đồng tiền và dùi cui điều khiển. Trung Quốc của Tập Cận Bình không chỉ là một chế độ độc tài, mà còn là chủ nghĩa tư bản hoang dã, một kiểu chế độ toàn trị mới – muốn kiểm soát tất cả, định vị và nhận diện mọi người».

Biến cố năm 1989 đã «tập trung nỗi sợ bị đàn áp và phá vỡ cấm kỵ». Thái Sùng Quốc nói: «Chúng tôi đã thấy quân đội không ngần ngại giết người. Trước năm 1989, chúng tôi tin rằng họ không bao giờ vượt qua lằn ranh đỏ này».

Sự thay đổi đã xảy ra cách đây vừa đúng 30 năm. Trong đêm 19 rạng 20 tháng Năm, chính quyền cứ khăng khăng, đối thoại bế tắc. Bắt đầu một bước ngoặt, và đây là điểm đã đảo ngược hẳn mùa xuân Bắc Kinh.

…Đã từ một tháng qua, cả nước luôn sôi sục. Hôm 15 tháng Tư, loan báo về cái chết bầt ngờ do lên cơn đau tim ngay trong cuộc họp Bộ Chính trị của ông Hồ Diệu Bang (Hu Yaobang), nhà cải cách bị cách chức tổng bí thư hai năm trước đó, đã khiến hàng triệu người dân xuống đường. Và dậy lên những yêu sách về dân chủ hóa, tự do ngôn luận, đấu tranh chống tham nhũng.

«Phương pháp Jaruzelski»

Trong nội bộ ĐCSTQ, căng thẳng ngày càng tăng lên. Trước cuộc tuyệt thực của sinh viên khởi đầu từ ngày 13 tháng Năm, tranh cãi lại thêm gay gắt. Thủ tướng bảo thủ Lý Bằng (Li Peng) và tổng bí thư cải cách Triệu Tử Dương (Zhao Ziyang) cố tỏ ra đoàn kết. Ngày 18, họ cùng đến bệnh viện thăm những sinh viên tuyệt thực. Hôm sau, quảng trường Thiên An Môn. Trên truyền hình, ông Triệu Tử Dương xuất hiện với một bài phát biểu dài, ông vừa khóc vừa khuyên những người trẻ nên ngưng biểu tình. Ông thổ lộ: «Chúng tôi đã đến quá trễ». ĐCSTQ rạn nứt.

Suốt cả ngày 19 tháng Năm, đài phát thanh truyền đi các cuộc tranh luận sôi nổi giữa ông Lý Bằng và các sinh viên tập họp tại Đại sảnh đường Nhân Dân ở Bắc Kinh. Thái Sùng Quốc hồi tưởng: «Thật khó thể tưởng tượng nổi, tất cả đều được phát trực tiếp! Các nhà lãnh đạo phải trả lời những câu chất vấn của sinh viên».

Ngày hôm đó, người thầy dạy triết đi xe lửa đến Bắc Kinh, tai dán chặt vào chiếc radio. Nguyên quán ở Vũ Hán, cách thủ đô 1.200 km về phía nam, ông đến nhà xuất bản để trao tập cuối của bản thảo cuốn sách nói về Mao Trạch Đông, Cách mạng văn hóa và lịch sử Trung Quốc.

Anh kể: «Khi đến Bắc Kinh, một điều làm tôi sững sờ: hàng mấy chục xe vận tải quân sự đậu dọc theo đường xe lửa. Rồi tôi quên đi, thẳng đường đến Thiên An Môn. Quảng trường đen đặc người. Người ta tranh luận, một số gào thét, số khác nhảy nhót. Một khu trại hình thành với những xe buýt và những chiếc lều, thật chưa từng thấy. Công an hầu như biến mất. Nhưng cũng có sự căng thẳng, lo ngại».

Đêm 19 tháng Năm, cuộc khủng hoảng càng sâu sắc, và Lý Bằng chuyển sang thế tấn công trong đêm. Thủ tướng bảo thủ đã «cầu viện đến phương pháp được gọi là Jaruelski, theo tên nhà lãnh đạo cộng sản cuối cùng của Ba Lan: biểu dương ồ ạt lực lượng quân đội kèm theo sắc lệnh thiết quân luật» – theo phân tích của nhà sử học Laurence Badel trong tạp chí Histoire.

Quân dân cá nước hay đối đầu?

Quân đội chuẩn bị hành động, tiến vào trung tâm Bắc Kinh. «Tôi nhớ có một cặp vợ chồng cao niên đã xuống đường, hô hào dân chúng biểu tình, bảo vệ những sinh viên trẻ tuổi vốn được người dân vị nể. Người ta mang đồ ăn thức uống đến cho sinh viên».

Điều không thể tưởng tượng nổi đã xảy ra vào sáng 20 tháng Năm, khiến Thái Sùng Quốc vẫn luôn kinh ngạc: «Ngày càng có nhiều người dân tràn ra đường phố. Quân đội đang trên đà tiến phải dừng lại. Người già, người trẻ nằm la liệt trước đầu xe tăng, bao vây các xe quân sự, nói chuyện với các binh lính».

Thái Sùng Quốc soạn nội dung cho các tờ rơi, phụ trách làn sóng đài phát thanh trường đại học Nhân Dân, thảo ra các câu khẩu hiệu và tăng cường cho ủy ban tổ chức biểu tình để tránh khả năng phong trào ngả sang bạo lực. Ông cũng cố gắng duy trì đối thoại giữa chính quyền và sinh viên.

Trong vòng bốn ngày, Trung Quốc sống trong một tình trạng kỳ lạ. Người biểu tình và binh lính cùng «sống chung hòa bình», trao đổi, thảo luận với nhau. Kể từ ngày 24 tháng Năm, quân đội rút lui. Nhưng mọi việc đã diễn biến rất nhanh. «Tất cả đã quá trễ», theo cách nói của ông Triệu Tử Dương.

Người thầy môn triết kể lại: «Chúng tôi nghĩ rằng đã giành được chiến thắng, và đã thành công trong việc chấm dứt tình trạng thiết quân luật. Rồi tôi bắt đầu lo ngại một cuộc thảm sát: không thể có việc Đặng Tiểu Bình, nhà lãnh đạo quyền lực của Trung Quốc, bị mất mặt trước sinh viên».

Thái Sùng Quốc có linh cảm chính xác, nhờ quá khứ từng đứng trong hàng ngũ ở trường đại học và ĐCSTQ, «một thế hệ hăng hái với chính trị, cải cách và hy vọng hiện đại hóa». Sinh năm 1955 tại Vũ Hán, anh bị cuốn vào cuộc Cách mạng văn hóa khởi đầu năm 1966 để thanh trừng trong đảng và giúp Mao thống trị. Trong thập niên 70, anh được đưa về nông thôn.

«Chúng tôi phát hiện ra sự nghèo khổ không thể tưởng, và nhất là người dân quê không hề quan tâm đến chính trị và những câu khẩu hiệu của Mao về kẻ thù, đấu tranh giai cấp. Có một sự khác biệt hẳn giữa tuyên truyền với thực tế, một sự cách biệt giữa tư tưởng Karl Marx và ý thức hệ của ĐCSTQ. Nhưng khổ thay, Mao không phải là Marx!»

Anh thanh niên Thái Sùng Quốc đọc sách, viết ra những bài thơ, tìm hiểu về cuộc Cách mạng Pháp trong một cuốn sách lấy trộm được. Cuối cùng, anh vào trường trung học. Là học sinh gương mẫu, anh được đảng chú ý kết nạp, được tuyển dụng vào một nhà máy về viễn thông của quân đội.

Sau khi Mao qua đời năm 1976, đất nước bước vào «kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa» của người cầm lái mới Đặng Tiểu Bình. Ông Đặng «cố gắng giữ quân bình giữa giữa hai phe bảo thủ và cải cách».

Người chiến binh của Cách mạng văn hóa đi thi và đậu vào khoa Triết trường đại học Vũ Hán. «Đó là một thời kỳ giải tỏa. Người ta phục hồi danh dự cho các trí thức, rút ra cáo bài học từ những năm tháng Mao Trạch Đông. Hết sức cụ thể: làm thế nào khởi động tiến trình dân chủ hóa, và xây dựng một Nhà nước pháp quyền thực sự. Vũ Hán là một trung tâm tự do hơn rất nhiều so với Bắc Kinh».

Giấc mơ đổi mới

Những người trẻ nuôi hy vọng hiện đại hóa. Phong trào sinh viên đầu tiên vào năm 1986 đã thất bại, nhưng tâm trạng phản kháng vẫn bao trùm, được nuôi dưỡng với cuộc khủng hoảng kinh tế và vật giá gia tăng năm 1988. Một nhân vật trở thành biểu tượng cho sự thay đổi trong tương lai, nếu không nói là mô hình để noi theo: ông Mikhail Gortbachev. Trong một Trung Quốc tham nhũng, được các nhà lãnh đạo già nua điều hành, cha đẻ của perestroika ở Liên Xô có ảnh hưởng rất lớn đối với Mùa Xuân 1989».

Anh sinh viên triết là một trong những người tham gia tích cực vào bầu không khí sôi động ở Vũ Hán. Tranh luận, thành lập một trung tâm nghiên cứu triết học, lăng-xê một tạp chí, tổ chức một hội nghị quy mô về cải cách chính trị… Sau khi ông Hồ Diệu Bang qua đời ngày 15 tháng Tư, các đại tự báo nở rộ trên những bức tường của trường đại học Vũ Hán: «Đặng (Tiểu Bình), ông đã giết chết ông Hồ Diệu Bang», «Chúng ta hãy đòi hỏi tự do ngôn luận», v.v.

Và khi Nhân dân Nhật báo, tờ báo chính thức của đảng đăng bài xã luận nổi tiếng ngày 26 tháng Tư, nhắc lại bài diễn văn mà ông Đặng đọc trước đó một hôm, Thái Sùng Quốc phẫn nộ trước sự mù quáng của Đặng: ông ta tố cáo «âm mưu có chuẩn bị kỹ càng để gây rối trật tự công cộng». Anh nhấn mạnh: «Sinh viên không có ý định lật đổ ĐCSTQ, chúng tôi không dại dột».

Mùa Xuân Bắc Kinh đã diễn ra, nhưng không giống như năm 1986, nó không dừng lại. Và bị đàn áp đẫm máu. Ngày 2 tháng Sáu, Thái Sùng Quốc vẫn còn ở Bắc Kinh khi phát hiện trước trụ sở của Ủy ban trung ương đảng «mười bao đầy súng ống và cả súng trường». Một chiếc xe tăng cán nát thây «một cô gái mặc áo đầm màu xanh da trời» ngay trước mắt anh. Ba tuần sau, anh đến Hồng Kông bằng cách bơi qua biển, rồi sau đó sang Pháp tị nạn.

BAO GIỜ VIỆT NAM GIẢI TÁN CHÍNH PHỦ VÀ GIẢI TÁN QUỐC HỘI?. Nguyễn Ngọc Chu

Tháng Năm 22, 2019

Bài phát biểu nhận chức của TT Ukraina đã gây chấn động trên truyền thông thế giới. Đến bây giờ thì những ai đã xem thường ông Zelenski xuất thân là danh hề và không có kinh nghiệm chính trị cũng phải thay đổi định kiến.

Đến nhận chức tổng thống hôm 20/5/2019, ông Zenlenski đã từ bỏ đoàn xe hộ tống và đi bộ giữa đông đảo nhân dân đón chào ông, chụp ảnh selfie với nhân dân. Thông điệp của ông rất rõ ràng. Vì dân thì chẳng gì phải sợ, sẽ không có ai ám sát ông cả. Và rằng ông phải cắt bỏ những chi phí lấy từ tiền thuế của dân – tốn kém khổng lồ nhưng vô nghĩa.

Quá nhiều điều hay trong bài phát biểu nhận chức của TT Zelenski mà nhiều người đã thốt lên là kỳ diệu. Ở đây chỉ nói đến hai vấn đề vì có liên quan đến Kỳ họp thứ 7 Quốc hội khóa XIV khai mạc cũng hôm 20/5/2019.

1. TỪ CHỨC NHƯỜNG GHẾ CHO NGƯỜI KHÁC

– Nói về sự phá hoại của các thành viên Chính phủ, TT Zelenki thốt lên:
“Nhân dân đã mệt mỏi bởi những chính khách lọc lõi, những kẻ trong suốt 28 năm đã xây dựng nên một đất nước chuyên ăn hoa hồng, cướp phá, tư lợi cá nhân”.

– Nói về sự bất tài của các thành viên Chính phủ:
“Tôi không hiểu nổi chính phủ của chúng ta, những người chỉ biết buông xuôi và nói, ” Chúng tôi không thể làm gì được””.

– Và TT Zelenski đề xuất:
“Không đúng. Các bạn có thể làm đươc. Ít nhất các bạn có thể rời bỏ cái ghế các bạn đang ngồi để nhường chỗ cho những người nghĩ về những thế hệ tương lai chứ không chỉ nghĩ về kỳ bầu cử sau như các bạn. Các bạn hãy từ chức đi, và nhân dân sẽ đánh giá cao các bạn.”

Liên hệ đến Việt Nam, quả thật, điều mà các vị bộ trưởng Việt Nam hiện nay có thể làm tốt nhất là từ chức!

Các thành viên Chính phủ Việt Nam có dám từ chức không?

2. TỪ BỎ CÁC ĐẶC ÂN CỦA NGHỊ SĨ QUỐC HỘI VÀ GIẢI TÁN QUỐC HỘI

– TT Zelenski nói với các ngị sĩ Quốc hội:
“ Các vị nghị sĩ Quốc hội kính mến ! Các vị ấn định ngày tuyên thệ nhậm chức tổng thống vào ngày thứ Hai, một ngày làm việc. Và tôi thấy đây là một điều tốt, nó chứng tỏ rằng các vị đã sẵn sàng làm việc”.

– Ông đề xuất:
“ Vậy thì tôi xin đề nghị các vị thông qua Luật gỡ bỏ quyền bất khả xâm phạm của nghị sĩ, thông qua luật Chịu trách nhiệm hình sự về việc làm giàu bất chính, luật bầu cử công khai” !

– Rồi ông hành động:
“Cũng xin bãi nhiệm các chức vụ : Bộ trưởng quốc phòng, Chủ tịch ủy ban an ninh Ukraine, Chánh công tố viện kiểm sát Ukraine. Đấy chưa phải là tất cả, nhưng hiện nay là tạm đủ. Các vị có hai tháng để thông qua những bộ luật này và thực hiện những quyết định trên. Hãy đeo tất cả các huân chương lên và bắt đầu chuẩn bị tìm kiếm sự ủng hộ của nhân dân cho kỳ bầu cử quốc hội sắp tới.
Tôi tuyên bố giải tán Quốc hội khóa 8.”

Các Đại biểu Quốc hội Việt Nam có dám từ bỏ các đặc quyền của mình không? 
Quốc hội Việt Nam có dám tự giải tán không?

BAO GIỜ THÌ ĐẾN VIỆT NAM?

Qua 74 năm tồn tại của thể chế này, chưa có một ông bộ trưởng nào từ chức, chưa một lần giải tán Chính phủ, chưa một lần giải tán Quốc hội.

Bộ trưởng không làm được việc thì phải từ chức. Chính phủ không làm được việc thì phải giải tán – như Cụ Hồ đã nói” chính phủ làm hại dân thì đuổi cổ chính phủ đi”. Còn Quốc hội vô dụng thì phải giải tán bàu Quốc hội mới.

Các thành viên Chính phủ và các Đại biểu Quốc hội Việt Nam nghĩ gì khi đọc bài phát biểu nhận chức của tổng thống Ukraina Zelenski?

Thêm một lần khẳng định, rằng lựa chọn của đa số cử tri mới là phương thức duy nhất để chọn ra một lãnh đạo tài năng, chứ không phải là quy hoạch cán bộ của một nhóm người.

Nguồn.https://www.facebook.com/chu.nguyenngoc/posts/1626041440862613

MỘT CHÍNH PHỦ KIẾN TẠO HAT KIẾM GẠO? .Phạm Minh Vũ

Tháng Năm 22, 2019

Đất nước Mỹ tạo ra một chiến điện thoại IPhone, VN nhập về đánh thuế cao gấp 3 lần giá trị thực.

Đức, Nhật sản xuất một chiếc xe dùng chất xám của mấy trăm con người nghiên cứu chế tạo vận hành cả hệ thống để cho ra đời một con xe phục vụ xã hội. VN nhập về, Bộ Tài chính áp thuế xe ô tô tới 200%, 300% tuỳ theo dung tích. Ví dụ Toyota Yaris giá chưa tới 300 triệu về nện thuế, bán ra 748 triệu; Corrolla Altis 18.000 USD về bán 800-900 triệu; Toyota Landcruiser Prado 53.000 USD về bán gần 3 tỉ… Xe hơn 400 triệu như Camry chẳng hạn bán với giá ngót nghét gần 2 tỉ đồng. Thậm chí xe Mercedes giá nhập về 10 tỉ, qua đủ loại thuế bán ra 45 tỉ.

Trung Đông đào dầu mỏ thấy mẹ, bao nhiêu chi phí nhân công, máy móc đủ thứ, chở lên contener về cảng VN giá có 7000 đồng. Nhờ ơn đảng, nhà nước, qua các loại thuế phí thiên biến vạn hoá trên trời dưới biển bán ra thị trường khoảng 21.000 đồng.

EVN mua điện các nhà máy 600 đồng, bán ra bằng định mức Luỹ Tiến cướp vô hạn định.

Khốn nạn hơn, Hàn Quốc xây cầu Vàm Cống cho Nhân Dân miền Tây đi lại qua sông miễn phí, quan chức cộng sản VN nó lập BOT chặn cướp trắng trợn. Định giá BOT T2 như sau: Xe khách trên 45 chỗ 75.000 đồng, xe trên 31 chỗ 50.000 đồng và xe ô tô nhỏ nhất là 35.000 đồng/chiếc. Riêng xe tải từ 2-4 tấn 50.000 đồng, từ 4 -10 tấn 75.000đ, 14- 18 tấn là trên 75.000 đồng…

Vậy, chính phủ kiến tạo là chỉ cần đè đầu dân mà cướp bằng cái gọi là Thuế, là phí phải không?
chính phủ kiến tạo là một chính phủ kiếm đâu chẳng có thằng nào tài giỏi, chỉ cần độ lưu manh và khốn nạn là đủ phải không ông Phúc?

Trong khi Chính phủ Phần Lan, Thụy Sĩ đòi chia tiền cho dân vì ngân sách nhiều quá… thì chính phủ kiến tạo của Ông Phúc, tìm mọi cách moi tiền dân, hút máu dân đến tận xương tuỷ.

HỆ GIÁ TRỊ MỸ VÀ HỆ GIÁ TRỊ TÀU, CUỘC CHIẾN KHÔNG KHOANG NHƯỢNG. Đỗ Ngà

Tháng Năm 22, 2019

Câu chuyện thứ nhất – chuyện ở Mỹ:

Ngày 2/12/2015, Syed Rizwan Farook, 28 tuổi, cùng vợ tên là Tashfeen Malik, 29 tuổi, thực hiên vụ xả súng tại thành phố San Bernardino – California – Mỹ khiến 14 người chết và ít nhất 21 người bị thương. Cặp đôi này sau đó bị cảnh sát tiêu diệt trong một trận đấu súng khi họ quay sung bắn vào cảnh sát trên đường chạy trốn. Sau đó cảnh sát thu được một Iphone 5C tại một thùng rác và được cho là Iphone của Farook. Iphone này được cài chế độ tự xóa dữ liệu sau một số lần nhập sai mật khẩu.

Sau đó FBI và cả Thẩm phán tòa án Liêng Bang đã yêu cầu Apple mở khóa chiếc Iphone 5C của kẻ khủng bố, nhưng Apple đã từ chối làm việc này. Việc này đã nổi lên không ít chỉ trích từ dư luận xã hội trên toàn thế giới.

Câu hỏi đặt ra là, vì sao Apple từ chối việc này?

Thứ nhất, Apple từ chối mở khóa vì theo pháp luật, việc từ chối mở khóa của họ không vi phạm luật pháp nước Mỹ. Mà không phạm luật thì cả bộ máy nhà nước không thể làm gì được họ. Đây là bản chất của xã hội thượng tôn pháp luật;

Thứ nhì, Apple là một công ty họ làm trước hết là vì khách hàng của họ. Khách hàng của họ có đến hàng tỷ người. Sự cam kết bảo mật cho khách hàng chính là uy tín của họ và là là giá trị sống còn của công ty nên họ có quyền từ chối. Ở góc độ này, Apple là một doanh nghiệp chân chính, không thể để cho bộ máy nhà nước Mỹ có một chút dễ dàng mà phải hy sinh quyền lợi hàng tỷ người. Không. Đây là giá trị của kinh tế tự do đã tạo nên sự hùng mạnh cho nước Mỹ;

Thứ 3, chuyện mở khóa một sản phẩm công nghệ là trách nhiệm của chính phủ. Với bộ máy khổng lồ, ăn lương từ thuế của dân thì trách nhiệm đó là của họ. Tại sao vì sự dễ dàng cho mình mà chính phủ bắt một công ty khổng lồ phải hy sinh giá trị sống còn của họ?

Và cuối cùng, FBI phải tự làm lấy, dù khó khăn gì thì họ cứ chờ thời gian mà mở khóa, việc đó không phải trách nhiệm của Apple. Apple và Chính phủ, chuyện ai người đó làm, luật pháp là vũ khí tối thượng chứ không phải quyền lực. Những giá trị như thế này cần phải được bảo vệ và phát huy trên toàn thế giới. Đó là giá trị Mỹ.

Câu chuyện thứ 2 – chuyện ở Tàu:

Huawei và ZTE là một công ty công nghệ lớn mạnh nhờ họ hỗ trợ chính quyền Trung Quốc trong vấn đề “an ninh mạng” để kiểm soát mọi hoạt động của người dân. Với thị trường nội địa 1,4 tỷ dân, và là kẻ làm theo yêu cầu chính quyền bất chấp đạo lý hoặc sự đúng sai của luật pháp, thế mạnh này đã đưa Huawei và ZTE lớn mạnh và vương vai ra thị trường toàn cầu.

Cũng tương tự như thị trường nội địa Huawei và ZTE đã mang sứ mệnh của chính quyền Trung Quốc làm công tác gián điệp trong lĩnh vực công nghệ trên toàn thế giới. Với chiến lược như vậy, chính phủ Hoa Kỳ phát hiện Huawei và ZTE là những cánh tay của chính quyền Trung Cộng thông qua những hợp đồng công nghệ lớn với các chính phủ hay những tập đoàn công nghệ đối tác để thu thập bí mật. Đây là giá trị Tàu mà Trung Quốc muốn xuất khẩu ra toàn thế giới để đánh bại đối thủ bằng đòn hiểm nhất chứ không phải bằng cạnh tranh lành mạnh như giá trị Mỹ đã xây dựng.

Chính vì mối nguy từ giá trị Tàu, chính phủ Hoa Kỳ đã trừng phạt Huawei và ZTE như là sự cắt đi bàn tay bẩn thỉu của chính quyền Trung Cộng thò ra khắp nơi. Cho nên ngày 10/12/2018, chính phủ Nhật cũng đã quyết định loại các sản phẩm của 2 hãng viễn thông Trung Quốc Huawei Technologies Co. và ZTE Corp ra khỏi danh mục mua sắm tài sản công của chính phủ với lý do đảm bảo trong các thiết bị mạng không bị cài cắm các linh kiện có tính năng độc hại như đánh cắp, phá hoại và gây nhiễu hệ thống thông tin. Truyền thông Nhật dẫn lời quan chức chính phủ tiết lộ, nhà chức trách khi mổ xẻ thiết bị của Huawei đã phát hiện các linh kiện “dư thừa” để làm gì thì chắc chắn ai cũng biết. Sau khi các chính phủ tẩy chay thì giờ đến Google cũng nhưng đối tác với Huawei vì chuyện làm ăn không lành mạnh của đối tác này.

Huawei rẻ và chất lượng chấp nhận được, đó là yếu tố mạnh để mọi đối tác phải cân nhắc. Nhưng nếu mê muội, sử dụng công nghệ Tàu thì sẽ bị Tàu đánh gục vì gián điệp, đó là viễn cảnh mà không phải chính phủ nào hay tập đoàn kinh tế nào cũng chống đỡ được. Nếu Mỹ không ra tay, những doanh nghiệp chân chính trên thế giới này như Apple hay Google có thể sẽ bị đánh gục trong một ngày nào đó. Đây là một chiến lược mà Trung Cộng đang triển khai. Đánh bằng gián điệp có sự kết hợp với chính quyền. Chiêu này quả là thâm, Tàu Cộng xứng đáng là kẻ gian xảo đứng hàng số 1 thế giới.

Với trò triển khai âm thầm hệ giá trị Tàu làm cả Mỹ và Nhật thấy bất an, còn CSVN thì sao? Họ vẫn thấy “an toàn”. Vâng! An toàn cho họ nhưng bất an với đất nước. Vì chính phủ như Mỹ Nhật họ đứng ở quyền lợi đất nước nên họ đã tẩy chay hệ giá trị Tàu cho dù nó rẻ và chất lượng đáp ứng được. Còn Việt Nam giỏi hơn Mỹ nên không tránh xa giá trị Tàu ư? Không! Chính phủ Việt Nam không đủ trình như chính phủ Hoa Kỳ và Nhật chứ đừng nói là hơn. CSVN bám Tàu vì đã từ lâu họ vứt quyền lợi đất nước đi rồi nên chả việc gì phải tránh Tàu cả. Thế thôi.

– Đỗ Ngà –