Archive for Tháng Năm 19th, 2019

PHẢN BIỆN MỘT BÀI BÁO VIẾT VỀ TRÍ THỨC .Nguyễn Đình Cống

Tháng Năm 19, 2019

Ngày 12/5/2019 Báo Điện tử ĐCSVN đăng bài Tự hào bản lĩnh của đội ngũ trí thức Việt Nam chân chính, tác giả là TS Hà Sơn Thái – Nguyễn Văn Minh. Tôi thấy cần nêu vài ý phản biện.

Ông Hồ Chí Minh với đội ngũ trí thức của đảng CSVN. Ảnh: BQL lăng HCM


1. Bài báo trình bày các ý, tóm tắt như sau:
+ Vượt lên những thăng trầm, một lòng vì nước vì dân. Hỏi thế nào là trí thức chân chính. Bài báo nêu tấm gương trong lịch sử như Nguyễn Trải, Lê Quý Đôn, Nguyễn Đình Chiểu, Huỳnh Thúc Kháng (không nhắc đến Chu Văn An, Nguyễn Bỉnh Khiêm).
+ Coi trọng trí thức nào. Bài báo dẫn lời Hồ Chí Minh: Coi trọng trí thức đi theo cách mạng, phục vụ nhân dân. Không coi trọng bọn trí thức theo giặc, vì bơ sữa mà quên tổ quốc, bị “các thế lực thù địch” lôi kéo.
+ Sáng ngời bản lĩnh trí thức chân chính. Đầu tiên, bài báo viết: Đáp lời kêu gọi của Hồ Chí Minh, nhiều trí thức lớn đã một lòng, một dạ theo Đảng, theo Bác cống hiến, hy sinh cho cách mạng, tiêu biểu như cụ Huỳnh Thúc Kháng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp; Thiếu tướng, Giáo sư, Viện sĩ Trần Đại Nghĩa… Tiếp theo trình bày về công lao của Trần Đại Nghĩa và Nguyễn Mạnh Tường.
Phần cuối bài báo nêu ra hiện tượng thật đáng buồn khi có một số trí thức ngộ nhận mục tiêu lý tưởng, mơ hồ về chính trị, bị kẻ xấu kích động, lôi kéo, lợi dung, phủ nhận chủ nghĩa Mác Lê, nói xấu Đảng, xúc phạm lãnh tụ…
2. Vài lời phản biện
Theo định nghĩa thông thường, trí thức là người chuyên làm việc lao động trí óc và có tri thức chuyên môn cần thiết cho hoạt động nghề nghiệp của mình. Tôi chưa thấy định nghĩa “trí thức chân chính” trong tự điển, mà chỉ có thể ghép định nghĩa chân chính vào với trí thức. Chân chính là hoàn toàn xứng với tên gọi (tốt đẹp), là thật sự đúng như vậy, không sai.
Trong những trao đổi trên báo chí có ý kiến cho rằng, để được xứng đáng với tên gọi, người trí thức không những làm tốt công việc lao động trí óc của mình mà còn có đóng góp vào hoạt động tiến bộ của xã hội, có những phát hiện hoặc phản biện về những điều bất cập, có khả năng độc lập tư duy và làm việc, có đức tính trung thực.
Về vai trò của trí thức, có 2 quan điểm khác nhau.
Quan điểm chung của thế giới: Tầng lớp trí thức là một trong 3 lực lượng tạo nên động lực tiến bộ xã hôi (công chức nhà nước, tầng lớp trí thức, đội ngũ doanh nhân).
Quan điểm của các ĐCS: trí thức là lực lượng trong khối liên minh công nông.
Ở VN hiện nay có ý kiến cho rằng cần phân biệt trí thức của Đảng và trí thức của Dân. Trí thức của Đảng cần thể hiện lòng trung thành vô hạn với chủ nghĩa Mác Lê, và lý tưởng cộng sản (thực tâm hoặc đóng kịch cũng được). Trí thức của Dân không có lòng trung thành ấy và bị Đảng qui kết là mơ hồ về chính trị, bị kẻ xấu lôi kéo.
Phải chăng vì lòng trung thành mà Chu Văn An, Nguyễn Bỉnh Khiêm không được xem là trí thức chân chính (vì cáo quan để phản đối triều đình).
Tôi đã tìm hiểu các trí thức hiện tại, bị cho là ngộ nhận mục tiêu lý tưởng Họ rất đông, với các đại diện như Hoàng Minh Chính, Trần Độ, Vũ Đình Huỳnh, Hà Sĩ Phu, Tương Lai, Tống Văn Công, Lê Hiếu Đằng, Nguyễn Khắc Mai, Chu Hảo, Nguyên Ngọc v.v… Những người đó không hề vướng một chút nào vào những tội lỗi hoặc thói xấu bị Hồ Chí Minh và Đảng CS lên án như: theo giặc, vì bơ sữa mà quên Tổ quốc, bị các thế lực thù địch lôi kéo, mơ hồ về chính trị. Họ mới thực sự là trí thức chân chính của Dân. Họ có trí tuệ và dũng khí để vạch ra những độc hại của chủ nghĩa Mác – Lê, để phát hiện và phản biện những sai lầm trong các nghị quyết của Đảng. Họ phê phán một số chủ trương và việc làm của Đảng, nhưng đó là nói ra sự thật. Chỉ là Đảng rất muốn che giấu những sự thật ấy. Che giấu không được, bị vach ra lại lu loa người ta nói xấu.
Ca ngợi GS VIện sĩ Trần Đại Nghĩa là đúng, nhưng ca ngợi LS Nguyễn Mạnh Tường làm tôi hơi khó hiểu. LS Tường đúng là đã có nhiều đóng góp to lớn, hiệu quả cho một nước VNDCCH non trẻ. Thế nhưng ông đã bị ĐCS phá nát cuộc đời chỉ vì ông muốn làm đúng vai trò một trí thức chân chính, không chịu khom lưng quỳ gối để nịnh bợ, mà dám phản biện đường lối sai lầm của Đảng. Từ năm 1956 đến 1989 ông bị đối xử tàn tệ đến mức cả gia đính suýt chết đói. Ông đã viết và xuất bản ở Pháp cuốn hồi ký “Một kẻ bị loại bỏ “(Un Excommunié). Sau năm 1989 ông mới được bạn bè và học trò cũ cứu giúp, trở lại làm người bình thường. Ông mất năm 1997 (88 tuổi).
Nguyễn Mạnh Tường đúng là một trí thức tài ba và chân chính, nhưng đã bị ĐCS, bị chế độ xem là thuộc thế lực thù địch trong nhiều năm. Bài báo viết: “Sau này, vì nhiều lý do, Nguyễn Mạnh Tường phải chịu nhiều thiệt thòi nhưng ông vẫn kiên định bản lĩnh một trí thức yêu nước chân chính”.
Nêu mập mờ “vì nhiều lý do” mà không dám công nhận lý do chính là ĐCS không bao giờ chấp nhận người phản biện có tính phê phán. Về lĩnh vực này ĐCS thù hận mọi trí thức chân chính.
Những Nguyễn Hữu Đang, Phan Khôi, Trương Tửu, Trần Độ, Trần Bạch Đằng, Tống Văn Công, Lê Công Định, Phạm Đoan Trang và hàng trăm, hàng ngàn trí thức khác vì muốn làm người chân chính mà phê phán Mác Lê, mà phản biện chủ trương, chính sách của ĐCS. Họ biết rõ, làm các việc ấy sẽ bị ĐCS, bị chính quyền thù oán, vu cáo, hãm hại. Nhưng họ là loại người mà giàu sang không thể quyến rủ, nghèo hèn không thể chuyển lay, vũ lực không thể khuất phục (Phú quý bất năng dâm, bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất). Họ phải nói cho toàn dân biết rằng Chủ nghĩa Mác – Lê và một số chính sách chủ trương của ĐCSVN, trong khi đem lại quyền lợi to lớn cho các nhóm lợi ích của Đảng, thì đã làm hại cho đất nước, cho dân tộc rất nhiều. Bảo rằng họ ngộ nhân, họ mơ hồ, họ bị lôi kéo, họ chạy theo bả vinh hoa, họ quên Tổ quốc… thì đó là những lời vu báo bỉ ổi, là suy những xâu xa của “bụng ta ra bụng người”.
Nếu nhìn vào những người có bằng cấp cao trong các cơ sở của ĐCSVN và xem họ là đội ngũ trí thức chân chính thì đã nhầm to. Phần lớn trong số họ là loại hữu danh vô thực. Sự trung thành với ý thức hệ đã làm thui chột nhiều đức tính cần có của giới tinh hoa. Trí thức chân chính của VN phần lớn ra nước ngoài làm việc, một số bị chính quyền CS bắt giữ, tù đày hoặc vô hiệu hoa, số còn lại hoạt động đơn lẻ. Họ chỉ mới là những cá nhân trí thức, họ chưa tập hợp lại được để thành đội ngũ, thành tầng lớp trí thức của dân tộc.
Không biết tác giả bài báo tự hào bản lĩnh của đội ngũ trí thức Việt nam chân chính là dựa vào đội ngũ trí thức nào.
Nguồn. FB Nguyễn Đình Cống………..

BẢO TÀNG QUẢNG NINH: MỘT CHÚT BUỒN CƯỜI! .Mạc Văn Trang

Tháng Năm 19, 2019

Năm ngoái đã vào thăm Bảo tàng (BT) Quảng Ninh và đã viết 1 mẩu chuyện vui vui. Năm nay dẫn thằng cháu đi chơi Hồng Gai, lại vào Bảo tàng và lại phát hiện mấy chi tiết buồn cười.


1. Các bạn trưng bày hình tượng người nông dân úp NƠM và đánh GIẬM rất buồn cười. Úp Nơm thường ở chỗ nước khá sâu, người xưa phải cởi trần, đóng khố, sau này thì mặc quần đùi, chứ không ai mặc quần áo dài như đi ăn cỗ! Đánh Giậm cũng vậy, đóng khố/mặc quần đùi, có thể mùa lạnh mặc áo, nhưng buộc dây thắt lưng đeo Giỏ ngang lưng và tay áo xắn cao… Nhiều hình ảnh trưng bày khác cũng vậy, khá hời hợt!


2. Đúng là người Pháp khai thác than đầu thế kỷ XX còn thô sơ, công nhân phải đào hầm bằng búa và chòong đục đá, cuốc Chim, chống lò bằng cây gỗ; công nhân phải đội than hoặc đẩy xe Gòong trong đường hầm chật hẹp, tăm tối, đầy vụi bặm, nhem nhuốc… Còn ngày nay khai thác than bằng máy móc hiện đại, những máy khoan, máy xúc, máy ủi, băng chuyền than tuôn ra như suối… và công nhân mặc quần áo bảo hộ lao động, sử dụng công cụ hiện đại, mặt mũi sạch sẽ…


Sự khác nhau giữa 2 thời kỳ là bởi sự phát triển của khoa học, kỹ thuật, công nghệ khai thác mỏ diễn ra trên toàn thế giới, chứ không phải xưa kia thực dân Pháp bắt dân ta làm khổ cực, nay chế độ XHCN, công nhân được lao động sung sướng, như Bảo tàng cố chứng minh! Nếu cứ thấy lao động khổ cực, lạc hậu là phải quy kết, thì thời đồ đá, “thằng cai trị” nào bóc lột làm người nguyên thủy ăn lông ở lỗ, trần truồng vậy?
Ở Ba Lan chẳng hạn, mỏ THAN, mỏ MUỐI không khai thác nữa, biến thành bảo tàng, thu hút rất đông người xuống hầm lò tham quan. Người ta giới thiệu lịch sử phát triển của MỎ, của NGHỀ, gợi lên sự khâm phục và biết ơn những NGƯỜI LAO ĐỘNG các thế hệ… chứ không nhằm căm thù hay ca ngợi nhà cầm quyền nào!
3. Có điều thú vị: Thời thực dân Pháp, người ta phải thăm dò, khai phá từ đầu với công cụ thô sơ, lạc hậu… vậy mà cái Công ty than của Pháp lại có lãi và do đó họ mở rộng dần từ mỏ Mạo Khê ra Tràng Bạch, rồi Uông Bí …. Và họ “bóc lột công nhân tàn tệ”, nhưng bố tôi làm thợ lò từ 1920 đến 1935, lại gom tiền “lương chết đói” về quê làm được mấy gian nhà gỗ và tậu được mấy sào ruộng; từ vô sản thành Trung nông!
Còn bây giờ xem Bảo tàng thấy, máy móc hiện đại cực kỳ, các mỏ vô cùng hoành tráng, cán bộ công nhân sáng ngời, phong trào thi đua “làm theo lời Bác” nở như hoa mùa Xuân… Nhưng nghe nói Tổng Công ty lỗ hàng ngàn tỷ, và hình như chỉ các sếp giàu có, xe hơi, biệt thự, bằng mấy chủ Tây ngày xưa… Còn công nhân nào có khá gì!
4. Bảo tàng trưng bày truyền thống đánh Pháp, đánh Mỹ cực kỳ anh dũng, thắng lợi vẻ vang, nhưng không thấy trưng bày chiến thắng … quân bành trướng Trung Cộng dã man năm 1979!? Không một dấu vết, một dòng chữ nào! Hỏi hướng dẫn viên thì bảo, có nhiều người Trung quốc xem Bảo tàng, không dám trưng bày cái đó nhạy cảm (?).
Ô hay, cũng có nhiều người Pháp, người Mỹ xem Bảo tàng này cơ mà? Vả lại Tổng thống pháp còn được đưa đến xem Điện Biên Phủ và ông John McCain, thượng Nghị sĩ Mỹ, thượng khách của Việt Nam, mà còn được dẫn đến xem cái tượng người ta tạc ông quỳ gối giơ tay hàng, đề tên tuổi ông hẳn hoi, có sao đâu? Sao lại hèn vời Tàu cộng che giấu lịch sử trắng trợn như vây?
– Dạ cái này do trên, chúng cháu chỉ biết chấp hành thôi, bác ạ!
– Ừ thì, nói để các bạn trẻ biết, “trên”, thì nói làm gì với những người, chỉ muốn Tàu cộng vào Vân Đồn làm “Đặc khu 99 năm”…
5. Có mấy hiện vật rất giá trị là mấy cái CỌC Bạch Đằng và mấy CỘT MỐC bằng đá dựng ở biện giới Việt – Trung giữa nhà Thanh và Chính quyền Pháp, đề chữ Pháp và chữ Nho “Đại Việt”, 1890, không thấy được quan tâm thuyết minh…
Thôi thì liếc qua, thấy đôi điều chướng tai, gai mắt, chả nhẽ không nói. Chứ biết rằng những người liên quan với Bảo tàng Quảng Ninh chả muốn nghe đâu!
______

NỖI NHỤC CỘNG SẢN TRĂM NĂM .Trung Nguyễn

Tháng Năm 19, 2019

“NỔ” NHƯ ĐẠI BÁC


Tiếp nối truyền thống “nổ” của các thế hệ cộng sản tiền bối, đương kim Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc liên tục có những lời hứa hẹn tưởng mới mà cũ về tương lai xán lạn của đất nước, chẳng hạn như:

Lãnh đạo CSVN nổ như tạc đạn.


“Việt Nam không đặt tham vọng là người giỏi nhất, nhưng muốn là bạn của những người giỏi nhất trong nền kinh tế toàn cầu. Chúng tôi có khát vọng thành quốc gia thịnh vượng và đủ tự tin làm điều đó“.


Hay như: “Việt Nam cần phải đi đầu về phát minh, sáng chế công nghệ. Đó là con đường duy nhất và tất yếu để hướng tới một quốc gia hùng cường. Dùng công nghệ nhân loại để giải quyết các bài toán Việt Nam, dùng Việt Nam làm cái nôi để đi ra toàn cầu“.


Thậm chí ông Phúc còn tuyên bố, rằng ngày 9/5/2019 vừa qua, ông đã ngồi với một ngàn chuyên gia, doanh nghiệp công nghệ, lãnh đạo bộ – ngành ngồi lại để bàn cách đưa đất nước “hóa rồng”. Chắc hẳn dân Việt Nam rất cảm động khi thấy Thủ tướng có những lời nói thể hiện quyết tâm và tấm lòng vì nước, vì dân như thế?


Nhưng không hề, người dân lớn tuổi một chút chắc đã quá quen với những lời lẽ “đao to búa lớn” của các quan chức cộng sản từ xưa tới nay. Tiến đến “chủ nghĩa cộng sản, làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”, “thế giới đại đồng, không còn người bóc lột người”,… mà đảng Cộng sản còn khoe là làm được thì “hóa rồng” ăn thua gì.


ĐẢNG CỘNG SẢN, NGƯỜI CHỊU TRÁCH NHIỆM VỀ THẤT BẠI CỦA VIỆT NAM


Tuy nhiên, như chính Thứ trưởng Bộ Thông tin – Truyền thông Phan Tâm “trăn trở”: “Về Khát vọng, chẳng lẽ mình cứ kém mãi, cứ thu nhập trung bình mãi, trong khi các nước xung quanh như Hàn Quốc đã hóa rồng trong vài thập kỷ?” Tức là trình độ lãnh đạo của đảng Cộng sản Việt Nam cực kỳ kém cỏi, không thể so sánh được với trình độ của lãnh đạo các quốc gia trong khu vực châu Á và Đông Nam Á chứ đừng nói đến thế giới.


Và việc ông Thủ tướng Phúc bày đặt ngồi với một ngàn chuyên gia để tìm đường phát triển cho đất nước, cũng là việc chính thức thừa nhận chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, cương lĩnh xây dựng đất nước của đảng Cộng sản Việt Nam hoàn toàn không hề có ích gì cho việc phát triển đất nước, thậm chí còn có hại, kìm hãm sự phát triển của đất nước.
Rất nhiều panô trên đường phố Việt Nam có câu khẩu hiệu: “Đảng cộng sản Việt Nam, người tổ chức mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam”. Vậy thì đảng Cộng sản Việt Nam cũng phải nhận trách nhiệm về mọi thất bại của cách mạng Việt Nam, trong đó có việc đất nước “kém mãi”, “thu nhập trung bình mãi”. Các đảng viên cộng sản không thể trốn tránh trách nhiệm đó trước nhân dân.


Tuy nhiên, cũng cần nhấn mạnh là chỉ có người dân Việt Nam mới bị mắc bẫy thu nhập trung bình. Còn các đảng viên cộng sản trung và cao cấp đều là giai cấp tư sản với thu nhập rất cao. Bản thân ông Tổng bí thư đảng Cộng sản – Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng còn không dám công khai tài sản cá nhân của ông ấy và các cán bộ cộng sản khác với lý do “khó”, “nhạy cảm”, “liên quan đến quyền đời tư, quyền bí mật cá nhân”.


ĐÁM HỌC TRÒ TỒI CỦA TRUNG CÔNG


Cộng sản Trung Quốc cũng có lối nói khoa trương, khoác lác, nhưng ít ra Trung Cộng cũng đã tạo ra nhiều thành tựu với đất nước Trung Quốc: phát triển khoa học kỹ thuật từ quân sự tới điện tử, không gian, đưa nền kinh tế lên thứ hai thế giới cạnh tranh với Hoa Kỳ…


Còn cộng sản Việt Nam giờ này vẫn loay hoay đi hỏi “chuyên gia xã hội chủ nghĩa” về con đường “hóa rồng”. Ngay cả những lời lẽ huênh hoang của giới lãnh đạo Việt Nam cũng chỉ toàn copy từ kiểu nói của giới lãnh đạo Trung Quốc.


Tập Cận Bình đã không giấu giếm tham vọng Trung Quốc trở thành cường quốc công nghệ vào năm 2049, năm kỷ niệm 100 năm Trung Cộng nuốt trọn Trung Quốc. Và bây giờ Nguyễn Phú Trọng cũng đi học mót lời ông anh Trung Cộng nhưng với thái độ đầy tự ti, khiếp nhược, vì biết rõ là đảng Cộng sản Việt Nam chắc chắn đưa dân tộc này xuống đáy bùn. VietnamNet thuật lại “lời vàng ý ngọc” của ông Trọng:


“Tổng bí thư cho rằng, Đại hội 13 không phải chỉ đến năm 2026 (giai đoạn 2021 – 2026) mà phải có tầm nhìn chiến lược dài hơn, nhìn lại cả quá khứ và hướng tới tương lai. Bộ Chính trị đã cho định hướng mốc là đến năm 2026 – kết thúc nhiệm kỳ Đại hội 13, đến năm 2030 là mốc 100 năm thành lập Đảng và đến năm 2045 là mốc 100 năm thành lập nước.


‘Vậy chúng ta định hướng, hình dung ra nước ta vào năm 2030 sẽ thế nào? Đến năm 2045, nước ta sẽ như thế nào?’, Tổng bí thư cho rằng đây là những vấn đề rất lớn, vô cùng khó”.


Ông Trọng là lãnh đạo cao nhất nước mà cũng không có tầm nhìn cho đất nước như thế nào trong vài chục năm nữa mà đi hỏi ngược lại đám cán bộ bên dưới. Đó là chưa kể ông Trọng cũng tuyên bố đảng Cộng sản chưa có ý định sửa đổi cương lĩnh xây dựng đất nước được viết từ năm… 1991.


Đúng là một đảng cầm quyền quái gở vì tình hình thế giới và Việt Nam thay đổi liên tục. Các chính đảng trên thế giới cứ mỗi kỳ bầu cử sau 4 hoặc 5 năm lại thay đổi cương lĩnh để phù hợp với hoàn cảnh mới. Duy chỉ có cộng sản Việt Nam là cứ bám vào những thứ cũ kỹ, lỗi thời, lạc hậu. Giới lãnh đạo Cộng sản Việt Nam không có não, không biết động não suy nghĩ, chỉ toàn đi học mót Trung Cộng mà cũng bày đặt có “giấc mộng trăm năm” như Trung Cộng.


NHỮNG LỜI HỨA HÃO


Thử điểm lại những lời hứa của đảng Cộng sản Việt Nam với người dân trước đây để thấy rõ là họ không có cách nào thực hiện những lời hứa của họ hiện tại. Họ đã hứa, năm 2020 Việt Nam trở thành một nước công nghiệp hiện đại, nhưng rốt cuộc họ đã thừa nhận thất bại và dời lại mốc công nghiệp hóa – hiện đại hóa đó tới năm 2030.
Năm 2006, ông Nguyễn Thiện Nhân, khi đó là Bộ trưởng Giáo dục, đã hứa đến năm 2010 giáo viên sống được bằng lương. Nhưng thực tế, năm nay là 2019, chưa có thầy cô giáo nào sống được bằng lương mà ai cũng phải lo đi dạy thêm để có thêm thu nhập.
Những lời hứa hão đó được các lãnh đạo cộng sản nói ra để ru ngủ dân vì họ thừa biết tới cái mốc mà họ hứa thì họ đã xuống chức, hết nhiệm kỳ. Rồi những lãnh đạo nhiệm kỳ sau lại tiếp tục hứa và hứa. Có lẽ khi chết, họ đều trở thành “con ma nhà họ Hứa”!


DO ĐẢNG CỘNG SẢN KHÔNG PHẢI CHỊU TRÁCH NHIỆM CHÍNH TRỊ


Ở các nước dân chủ, đa nguyên, đa đảng, đảng cầm quyền không thực hiện được lời hứa với dân thì ngay lập tức đến kỳ bầu cử sau họ sẽ bị cử tri trừng phạt và bầu cho đảng khác lên nắm quyền.


Hứa hão kiểu như đảng Cộng sản Việt Nam, chắc chắn đã bị dân đưa xuống từ lâu qua bầu cử tự do và công bằng. Đó cũng là lý do mà giới lãnh đạo đảng Cộng sản rất ghét đa nguyên đa đảng. Họ muốn cai trị quốc gia theo năng lực bết bát của họ nhưng lại muốn cầm quyền vĩnh viễn, “quang vinh muôn năm”.


Họ đòi đi tìm hiền tài như bài viết của ông Trương Tấn Sang, một bài viết bộc lộ rõ kiểu tìm hiền tài của cộng sản là kiểu tìm hiền tài của vua chúa thời xưa, nhưng bản thân họ lại không dám cạnh tranh với các nhân tài chính trị khác như doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức, tiến sĩ Nguyễn Quang A,… mà chỉ biết đàn áp, bắt bớ, sách nhiễu.


THỰC TẾ LÀ MÈO, ĐỪNG MƠ HÓA RỒNG HAY HÓA HỔ
Đọc cái ước mơ “hóa rồng” của giới cai trị cộng sản, nhớ lại cuốn sách rất hay của cố giáo sư Phạm Văn Thuyết có tựa đề là “Việt Nam – Mãnh hổ hay mèo rừng“. Trong cuốn sách này giáo sư Thuyết đã chỉ ra các bất cập của Việt Nam như sau:


1. Cơ sở hạ tầng quá tệ
2. Chính sách bất cập do đặt nặng vai trò quản lý của Nhà nước
3. Định chế pháp luật thiếu minh bạch, dễ bị lợi dụng khai thác bởi quan chức
4. Giáo dục, đào tạo nhân lực kém vì độc tôn ý thức hệ
Từ thực tế này, giáo sư Thuyết đã đòi hỏi phải cải cách chính trị càng sớm càng tốt vì “nếu tổ chức chính trị không tốt thì kinh tế không tốt”. Và thể chế chính trị tốt là thể chế dung hợp, dân chủ, đa nguyên, đa đảng, tam quyền phân lập, xã hội dân sự, báo chí tự do.


Các “hiền tài” đưa ra đề nghị như giáo sư Thuyết đều bị đảng Cộng sản Việt Nam đưa vào tù, tiêu biểu như doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức. Cũng có nghĩa là giới cai trị cộng sản không hề thật lòng tìm kiếm hiền tài mà chỉ chăm chăm giữ độc quyền chính trị cho đảng Cộng sản. Cũng có nghĩa, giới cai trị cộng sản là tội đồ của dân tộc Việt Nam. Và rồi cái đảng Cộng sản này sẽ bị người dân Việt Nam đưa vào thùng rác của lịch sử.
Ước gì giới cai trị cộng sản đều “hóa rồng” hết, như rồng Komodo chẳng hạn, hoặc “hóa rồ” cũng được, như dân chúng vẫn gọi “Trọng Lú”, để dân tộc Việt Nam ở lại làm người. Có như vậy thì đến năm 2030 hoặc 2045, dân tộc này mới không phải chịu “nỗi nhục [cộng sản] trăm năm”.

LẠI MỘT ĐỨA NGU THỜ TÀU !. Xuan Ngoc Nguyen

Tháng Năm 19, 2019

Nước mình sao lắm đứa ngu 
Cúi đầu thần phục kẻ thù mãi thôi 
Cát Linh ấn dấu để đời 
Công nghiệp chất thải giết người dân Nam 


Đường cao tốc nước không làm 
Dâng cho mẫu quốc vì tham đồng tiền 
Những thằng quan chức đầu điên
Ngồi cao chỉ giết dân hiền , thuế thu 


Thằng ngu ăn nói cũng ngu
Giống như một lũ chuột chù hại dân 
Chúng nó là một lũ đần 
Chỉ tài ăn cướp giết dân âm thầm 


Nó mù nó điếc nó câm 
Biết gì thế sự chỉ cần kiếm ăn 
Tri thức lớn độ trứng tằm 
Làm sao thấy được trăng rằm trên cao 
Nó ngu ăn nói tầm phào 
Bởi thằng cộng sản đã nhào nặn ra !

( x.n.nguyen )

Đại diện Bộ GTVT: “Nhà đầu tư TQ quan tâm cao tốc Bắc – Nam, chúng ta không được phân biệt đối xử”

Đọc bài viết xin bấm link ,đa tạ .
https://baomoi.com/nha-dau-tu-trung-quoc-qua…/c/30749442.epi

CHUYỆN TRÒ CÙNG CÁC EM DƯ LUẬN VIÊN. Lạc Âu

Tháng Năm 19, 2019
Dư Luận Viên. ảnh internet

Thân chào các em, một lũ ăn tiền mồ hôi, nước mắt của ông chủ lại quay đuôi luồn cúi, phục vụ cho bọn đầy tớ đảng cướp.Sáng nay, sáng tháng năm trời trong xanh quá!Bốn phương uất hận căm hờn. Anh, một ông chủ sẽ hỏi mấy đứa tớ, mà không ra tớ, người chẳng ra người theo 5 điều bác của các em dạy. Nhớ nhé! Bác của tụi em chứ nó không là bác của nhân dân tầng lớp ông chủ các anh đâu à nghen.

– YÊU TỔ QUỐC, YÊU ĐỒNG BÀO:
Ông bác của các em dạy vậy. Tại sao lũ học trò ngu đầu óc chó lợn hay sao mà không biết tổ quốc ta tên là gì? Lại đặt lòng thòng cái tên nghe chẳng giống trâu, không giống chó là cộng hòa xã hội chủ nghĩa rồi mới tới tên Việt Nam thân yêu?

Phải chăng tổ quốc muôn đời, tổ quốc của hơn 5 ngàn năm văn hiến lại không to hơn cái khối xã hội chủ nghĩa thối tha mà cả nhân loại vứt vào hố rác từ thế kỉ trước hay sao?

Bài học dựng nước và giữ nước ngàn đời của cha ông ta phải luôn cảnh giác bới tụi phương bắc. Vậy cả cái đảng cướp với hơn 4 triệu thằng ngu lâu và ăn vào mồm cái gì mà lại để cho mấy thằng chó bội cha,, phản anh cho tụi chệt làm đường cao tốc bắc nam? Cho tụi Tàu làm đủ các công trình trên khắp đất nước?

Từ đó anh đi tới kết luận. Cái đảng ăn cướp của các em chẳng yêu ai cả. Không yêu mẹ, chẳng yêu cha mà nó chỉ chăm sóc cho bộ lông của nó thôi. Một lũ mọi rợ vong bản tận gốc rễ. cha đấu con, vợ đấu chồng. Họ nhà tôm cứt lột lên đầu.

– HỌC TẬP TỐT, LAO ĐỘNG TỐT:
Tại sao cắc em, là chủ nhân tương lai của đất nước lại học tập kém đến vậy?

Học ra sao mà để cho thằng bố, con mẹ của các em. Những con người là đảng viên chân thì là chân chính lại phải bò bằng chân phụ ra nâng điểm theo kiểu thổi ống đu đủ để các em vào học trong các trường Đại học nhỉ?

Đến khi báo chí phanh phui, mấy thằng đảng viên ăn cướp ấy lại cho mấy cô chiêu, cậu ấm vỡ vòi chui tới bọn tư bản sắp chết để liếm bơ thừa, sữa cặn của tụi nó?

Ăn gì mà ngu vậy? Đảng ta là đạo đức là văn minh cơ mà?

Sao lại làm chó đi liếm toàn đồ thừa, cặn bã của tư bản vậy?

– ĐOÀN KẾT TỐT, KỶ LUẬT TỐT:
Cái này càng gian dối. bác của mấy em dạy vậy mà bác của em cóc làm nổi vậy. Hồi ấy, Duẩn, Thọ, giáp Đồng, tôn Chinh chẳng thằng nào tin nổi thằng nào. Đến mức có Hồ đại ca mời mấy đàn em tới ăn cơm với ý định làm hòa giữa các đàn em với nhau. Nhưng rồi do đại ca ấm ớ quá nên mấy đàn em mới nói: biết thế này thà tôi họp ở nhà với chi bộ của tôi còn hay hơn.rồi những con người đạo đức, văn minh ấy dùng sung giết nhau. Dùng độc thủ hạ nhau. Thôi đủ chiêu, đủ trò. Đấu tranh và dung bạo lực chân chính là động lực cho sự phát triển. Phải không mấy em?

Và có một điều lạ lắm. Vì sao giờ tổng chủ dựa ghế của các em lại phải đề ra cái món chống suy thoái nhỉ?

Vậy phải chăng cái đảng đó hư thối quá rồi nên phải tự ru ngủ mình?

– GIỮ GÌN VỆ SINH CHUNG:
Cái này các em làm cực tệ. Hình như dưới thời đại rực rỡ của đảng cướp nhà các em thì đái bậy ngoài đường thuộc loại đặc sản của cộng hòa xã hội chủ nghĩa thì phải?

– THẬT THÀ DŨNG CẢM:
Điều này lại càng tệ. Kể từ khi đảng cướp dành quyền lãnh đạo thì gian dối thuộc loại “quy luật phổ biến” Mà thằng cha các mác đã viết ra thì phải.

Gian dối từ trong chính phủ ra tới các bộ, ban ngành, đoàn, thể. Làm thì ít xít ra nhiều. Đến Hồ đại ca của các em còn vô sỉ tới mức tự kể công trạng của mình dưới bút danh Trần Dân Tiên.

Anh viết ra mà thấy lợm hết cả họng với cả lũ bầy nhà sản các em.

Vậy nếu các em là đạo đức, là văn minh thì hãy viết ra cho anh một bài trả lời có câu, có văn hóa đàng hoàng nhé!

Cấm sủa bậy chửi bới. bởi đạo đức là văn minh. Chưa có bao giờ đất nước dưới thời đại đảng cướp lại rực rỡ theo chiều từ dưới lộn lên như ngày nay đâu các em ạ.

Và mình phải có thế nào thì người ta mới nói chứ các em nhẩy?