Archive for Tháng Năm 9th, 2019

HIỆN TƯỢNG DI CƯ CỦA DÂN VIỆT LUÔN GẮN VỚI BI KỊCH LỊCH SỬ .Đỗ Ngà

Tháng Năm 9, 2019

Năm 1994, hồi đó tôi còn nhớ như in là VTV thông báo Lee Chan Kun (tức Lý Xương Căn theo Tiếng Việt) từ Hàn Quốc trở về thăm tổ tiên của ông tại Việt Nam. Từ đó người ta mới biết, năm 1226 vì bị sự truy sát của Trần Thủ Độ mà hoàng tử Lý Long Tường (con của vua Lý Anh Tông) cùng 6 ngàn gia thuộc chạy đến cửa Thần Phù – Thanh Hóa dong buồm bỏ xứ ra đi, và sau đó là họ đã định cư trên xứ Cao Ly thuộc Hàn Quốc ngày nay.

Từ hoàn cảnh ra đi của hoàng tử Lý Long Tường, và nhìn vào lịch sử từ ngàn xưa của dân tộc Việt cho thấy, dân Việt không phải là dân tộc có máu phiêu lưu như những dân tộc khác ở trời Âu. Người Việt chỉ ra đi khi họ không thể sống được ở quê hương. Chính vì thế, cộng đồng người Việt tại các nước trên thế giới không được mạnh như cộng đồng người Hoa hay cộng đồng những người gốc Âu tại những quốc gia đa chủng tộc tại Bắc Mỹ.

Trước năm 1975 không hề có cộng đồng người Việt tại Mỹ, trong khi cộng đồng người Hoa đã hình thành từ thời nội chiến nước Mỹ 1861-1865. Thế nhưng sau 1975, cộng đồng người Việt tại Âu – Úc – Mỹ tăng đột biến. Hiện tượng này gắn liền với thảm cảnh tháo chạy CS sau năm 1975, năm mà CS gọi là “giải phóng”. Sau ngày đó cộng đồng người Việt ở khắp nơi trên thế giới, mà đặc biệt là ở Âu Châu, Úc Châu, Mỹ đã hình thành và lớn mạnh.

Xin nhắc lại, dân tộc Việt Nam không có máu phiêu lưu, cho nên khi thời nào nhìn thấy nhân dân cứ tranh nhau túa đi khắp nơi trên thế giới để tìm kiếm một cuộc sống đỡ hơn, thì điều đó cũng đồng nghĩa, dân tộc Việt đang chịu đại họa chính trị. Xét chiều dài ngàn năm lịnh sử, phải khẳng định chắc chắn rằng, chưa thời nào mà người Việt túa đi nước ngoài nhiều như thời Cộng Sản này. Điều đó lag một bằng chứng không thể chối cãi rằng, thời CS là thời bạo tàn nhất lịch sử Việt Nam.

Cứ tưởng tượng, đất nước Việt Nam như là một tuýp kem đánh răng, nhân dân như là kem trong tuýp ấy. Phải có một lực bóp mạnh thì mới ép phần kem phụt ra. Trong thời đại Cộng Sản, đất nước Việt Nam như một tuýp kem đánh đang bị bánh sắt xe lu cán lên làm kem trong tuýp phụt mạnh ra tứ phía vậy. Cứ chấp nhận thực tế như thế này, thì đất nước này rồi cũng tan nát như tuýp kem bị xe lu dẫm nát vậy thôi.

Hôm nay đọc báo thấy tại các lãnh sứ quán Hàn Quốc, người Việt đứng dày đặc để cố làm cho được visa sang Hàn làm culi. Chắc chắn trong rất nhiều người xin sang xứ Hàn ấy, họ sẽ tìm cách trốn ở lại. Ngược lại lịch sử gần, vào ngày 01/03/2014, đoàn du khách 15 người đến Israel du lịch đã bỏ trốn. Tiếp theo sau đó là 15/01/2016, 59 khách du lịch Việt Nam đến đảo Jeju Hàn quốc rồi bỏ trốn. Và mới tháng 12/2018, 152 khách du lịch Việt Nam bỏ trốn tại Đài Loan. Đây chỉ là con số mà báo chí nêu, còn con số thực nó cao hơn rất rất nhiều lần. Như vậy hiện nay người Việt đang có xu hướng tìm cách ra đi bằng mọi giá, nào đi du học, nào kết hôn, nào đầu tư tìm kiếm xuất định cư, nào xuất khẩu lao động, nào buôn người vv.. Nói chung, Việt Nam hiện nay có 1001 luồng di cư. Hãy tưởng tượng tuýp kem bị áp lực quá lớn của bánh xe lu cán lên thì sao? Thì kem sẽ xé tung vỏ tuýp và bắn tung tóe ra tứ hướng. Hiện tượng di cư của dân Việt hiện nay y hệt như vậy.

Đất nước Việt Nam hiện nay bị 2 áp lực siêu trọng đè lên. Áp ực trực tiếp là bánh xe lu mang tên ĐCSVN. Còn một áp lực thứ 2, tuy gián tiếp nhưng nó điều khiển bánh xe lu CSVN, đó chính là thân xe lu mang tên Trung Cộng. Thân này đè lên cái bánh sắt CSVN và điều khiển bánh sắt này cán đi cán lại cho đến nát và bị tiêu biến mất thì mới thôi. Nếu muốn thoát, hãy đứng dậy và chạy khỏi bánh xe lu CSVN thì ắt cũng tránh được sự đè nén của thân xe lu Trung Cộng. Bài toán này khó, nhưng vẫn có thể giả được, với điều kiện là100 triệu dân tự giải, trong đó mỗi người phải có trách nhiệm bước qua sợ hãi và lên tiếng. Chỉ có thế mới hy vọng thoát được.

– Đỗ Ngà-
http://www.donga.blog/…/hien-tuong-di-cu-cua-dan-viet-luon-…

BÙI CHU – GỐC CỦA GIÁO PHẬN ĐÀNG NGOÀI. Ls Lê Quốc Quân

Tháng Năm 9, 2019

Năm 1651 cuốn Phép giảng tám ngày (Cathechismvs in octo dies diuisus) và cuốn từ điển Việt-Bồ-La (Dictionarium Annamiticum Lusitanum et Latinum) do cha Alexandre De Rhodes thuộc Dòng Tên in tại Roma, người ta bắt đầu biết đến Việt Nam như là một địa hạt truyền giáo đầy tiềm năng. Dứt điểm rằng Bùi Chu là một trong những nơi truyền giáo đầu tiên và mạnh mẽ nhất

.

Chỉ vì một lần gặp gỡ định mệnh với Cha Alexandre de Rhodes mà Cha Francois Pallu đã trở thành nhà truyền giáo nhiệt thành ở Châu Á. Để rồi Ngài cùng với Đức Cha Pierre Lambert de la Motte trở thành 2 Giám mục đầu tiên tại Việt Nam, thành giám quản Tông toà giáo phận Đàng Trong và Đàng Ngoài năm vào 1659.

Với tư cách là Giám mục Địa phận Đàng Ngoài trong suốt 21 năm (1658-1679), tôi tin rằng nơi mảnh đất có nhà thờ Chính Toà hôm nay dày dấu chân đại diện của Đức Cha. Thật vậy, bởi Đức cha Francois Pallu không thể đến được Việt Nam nhưng Đức Cha Lambert de la Motte đã thường xuyên qua lại vùng đất này. Các cứ liệu lịch sử cho thấy Ngài đi dọc sông Ninh Cơ, dừng trên mảnh đất này, đã đến Kiên Lao để lập dòng Mến Thánh Giá ở đó.

Bùi Chu – Cái tên đẹp đó là khởi nguồn cho cả một vùng truyền giáo mạnh mẽ khắp cả một vùng đồng bằng Bắc bộ phì nhiêu và đầy lòng sốt mến. Giáo xứ Bùi Chu được thành lập vào năm 1670, cách đây vừa đúng 349 năm, là thời kỳ Đức Cha Pallu làm Giám Mục.

Tôi cứ nhắm mắt lại hình dung về hình ảnh “Những người muôn năm cũ/Hồn ở đâu bây giờ (Vũ Đình Liên)”. Thưa – Hồn các Ngài vẫn còn đó – Nơi giáo xứ Bùi Chu, nơi Nhà thờ Chính Toà Bùi Chu, mà có lẽ lúc đầu tiên, hơn 350 năm trước, chỉ là một mái nhà tranh lợp bằng rơm, bằng rạ. Các con chiên đầu tiên, tóc búi tõ, quây quần ríu rít bên một Cha người Tây dạy bằng Tiếng Việt về “Nhưn dinh Cha” Hay “Nhưn dinh các cha”.

Bùi Chu, nơi đó hơn 350 năm trước, những người Việt lạc hậu và nhỏ bé nhưng với một trái tim vô cùng nhiệt thành với đức tin, cố gắng tìm hiểu xem mầu nhiệm Ba Ngôi là gì ?. Trinity là gì ? Sao Ba Ngôi là một Chúa, mà Một chúa lại có Ba Ngôi và Ngôi nào cũng là Chúa?, Họ cũng bắt đầu hát những từ Latin mà không hiểu nghĩa. Khi đó vỏ Ngôn từ đã bay về phương Chánh Niệm, chỉ còn tín thác, tin yêu.

Tôi tin rằng, không phải đợi đến cuộc họp Hợp chuẩn về Tiếng việt vào năm 1645 tại Nhật Bản do Cha Jaspal De Amaral chủ trì để thống nhất rằng “Nhưn dinh Cha chính là Nhân Danh Cha” và cũng chính là “Nhân danh các Cha” mà, trước, trong và sau khi đó, những ngừoi con Bùi Chu đó đã quây quần bên ngôi nhà thờ bé nhỏ mà khi đó có thể chỉ là một cái hang Toại đạo, đã cùng nhau xác tín một niềm tin tuyệt đối vào Đấng Tối Cao – Đức Chúa Bloi của mình.

Lần lượt qua các Đức Cha Deydier Điển năm 1679, Lezoli Cao, Hylario Hy…. cho đến Cha Wenceslao Onate Thuận xây nhà thờ vào năm 1884, Giáo xứ Bùi Chu dứt điểm là một nơi mà các Ngài thường lui tới, họp bàn, mở mang Nươc Chúa; Nơi những người Annam chúng ta biết về một Đức Vua, vượt trên tất cả các Đức vua của trần gian.

Bùi Chu – nơi Đức Cha Nguyễn Năng Tĩnh đầy khôn ngoan và quả cảm, vượt qua biết bao nhiêu khó khăn thời kỳ sắt máu để giữ vững ngọn lửa đức tin từ năm 1960 đến 1974. Ngày đó Ngài đã ra đi đột ngột trong sự tiếc thương vô vàn của con cái Chúa. Cá nhân tôi tin rằng Đức Cha bị cộng sản đầu độc.

Bùi Chu – đêm nay tôi buồn đến khóc. Có thể vì tôi lạc hậu, có thể vì tôi sống với quá khứ. Thế nhưng tôi biết rằng: Một khi Nhà thờ Chính Toà bị dỡ bỏ, thì đâu đó các Linh mục ưa xây cất, sẽ đồng loạt dỡ bỏ rất nhiều ngôi nhà thờ xứ, nhà thờ họ hiếm hoi còn sót lại. Và rồi, 50 năm sau, 100 năm sau con cháu chúng ta sẽ nhìn thấy gì và nghĩ gì ?

Tôi buồn vì nghĩ đến ngày đó, nhưng tôi cũng hy vọng. Tôi hy vọng vào quyền năng của Thiên Chúa, và cách Ngài tác động lên các đấng chủ chăn. Sống với quá khứ, là tôi nghĩ đến hơn 2000 năm đã trôi qua từ khi Ngôi Hai đến với loài người, và giờ đây Loài người vẫn nhìn đến Kito giáo như cả “Một nền văn minh” dù bao nhiêu sự tàn phá đã và đang xảy ra.

Bởi hy vọng nên tôi chờ. Và như một triết gia đã nói “Toàn bộ khôn ngoan của loại người nằm trong hai chữ: Hy vọng và Chờ đợi.

DONALD TRUMP – TẬP CẬN BÌNH: TRÒ CHƠI “MÈO VỜN CHUỘT” ? .Nguyễn Ngọc Chu

Tháng Năm 9, 2019

Trò chơi “mèo vờn chuột” đang diễn ra giữa ông Donald Trump và ông Tập Cận Bình, trong đó vai “mèo” và vai “chuột” có lúc đổi ngôi.

Nói như vậy sẽ có nhiều người chưa đồng tình. Vì theo họ, vị thế “mèo” thuộc về ông Donald Trump. Nhưng nhìn kỹ lại không hẳn hoàn toàn như thế. Thử điểm lại quãng đường vừa qua với các cột mốc chính.

VÀI SỐ LIỆU CHÍNH

Ngày 22/3/2018 TT Donald Trump tuyên bố áp đặt tăng thuế cho 50 tỷ đô la hàng hóa Trung Quốc nhập vào Mỹ theo Mục 301 của Đạo luật Thương mại 1974 nhằm ngăn chặn hành vi thương mai không công bằng và trộm cắp tài sản trí tuệ. Và ngay 2/4/2018 thực sự có hiệu lực tăng thuế suất 25% cho thép, và 10% cho nhôm nhập khẩu từ Trung Quốc. Ông cũng ký sắc lệnh hạn chế hoạt động doanh nghiệp Trung Quốc tại Mỹ và mua lại các doanh nghiệp Mỹ. Cũng trong ngày 2/4/2018 Trung Quốc tuyên bố áp đặt thuế suất 25% cho 128 mặt hàng nhập khẩu từ Mỹ. Cuộc chiến tranh thương mại Mỹ – Trung bắt đầu.

Ngày 6/7/2018 Mỹ tiếp tục áp đặp thuế suất 25% cho 34 tỷ USD hàng hóa Trung Quốc và ngày hôm sau là cho 16 tỷ USD hàng hóa tiếp theo – đưa tổng số lên 50 tỷ USD. TT Donald Trump cho rằng đây không phải là chiến tranh thương mại mà là vì Mỹ thâm hụt 500 tỷ USD nhập khẩu và Triung Quốc ăn cắp sở hữu trí tuệ của Mỹ trị giá 300 tỷ USD.

Trung Quốc đáp lại bằng việc tăng thuế suất tương tự với hàng hóa của Mỹ bắt đầu từ ngày 6/7/2018. Ba ngay sau Mỹ tuyên bố, nếu Trung quốc trả đũa thì Hoa Kỳ sẽ áp đặt tiếp thuế suất 10% cho 200 tỷ hàng hóa Trung Quốc.Trung Quốc tuyên bố đáp trả cứng rắn, nhưng bắt đầu kín tiếng xuống thang qua đàm phán.

Ông Tập Cận Bình đã phải rất nỗ lực mặc cả để đạt được thỏa thuận với ông Donald Trump lùi thời hạn tăng thuế suất 25% vào ngày 1/1/2019 sang ngày 1/3/2019 qua 90 ngày đàm phán.
“Đàm phán với Trung Quốc đã bắt đầu. Trừ khi phải gia hạn, hoạt động này sẽ kết thúc trong vòng 90 ngày kể từ ngày diễn ra bữa tối tuyệt vời và ấm cúng với Chủ tịch Tập ở Argentina”, ông Trump viết trên Twitter nhắc đến ngày 1/12. Ông Trump còn thông báo Trung Quốc sắp bắt đầu mua “sản phẩm nông nghiệp của Mỹ và hơn thế nữa”.

Nhưng đàm phán thương mại Mỹ – Trung không hề đơn giản. Ngày 24/2/2019 trên Twitter, ông Trump lại viết: “Tôi vui mừng thông báo rằng Hoa Kỳ đã đạt được tiến triển đáng kể trong các cuộc đàm phán thương mại với Trung Quốc … Do kết quả của các cuộc đàm phán có hiệu quả này, tôi sẽ hoãn việc tăng thuế đối với hàng hóa Trung Quốc trị giá 200 tỷ USD, hiện đang được lên kế hoạch vào ngày 1/3 tới”.

Nhưng đến ngày 5/5/2019 thì Tổng thống Mỹ Donald Trump cho biết “mức thuế đối với 200 tỷ USD hàng hóa từ Trung Quốc sẽ tăng từ 10% lên 25% vào ngày 10/5/2019”, và đe dọa sẽ “sớm” áp thuế 25% đối với 325 tỷ USD hàng hóa nữa của Trung Quốc.

TẠI SAO LẠI ĐỔI VAI?

Qua những cột dữ liệu trên chúng ta thấy được những thực tế sau.
1. Ông Tập Cận Bình đã nhiều lần lùi được thời hạn áp thuế suất 25% cho 200 tỷ USD hàng hóa của Trung Quốc. Ít nhất là từ ngày 1/1/2019 cho đến ngày 10/5/2019.
2. Ông Donald Trump, sau nhiều lần “gia hạn” cuối cùng thì cũng phải lộ ra thất vọng. Nhưng ông vẫn phải lại tiếp tục đe dọa.
3. Rõ ràng ở một khía cạnh nào đó, tuy ở thế “chuột”, nhưng ông Tập Cận Bình cũng đã “vờn” được “mèo” Donald Trump.

BẢO BỐI CỦA ÔNG TẬP CẬN BÌNH

Trong cuộc “vờn” với ông Donadl Trump, ông Tập Cận Bình có ba bảo bối chính. Trong số đó có hai bảo bối truyền thống: Phép nói một đường làm một nẻo; và phép nhỏ dọt. Bảo bối chính thứ ba của ông Tập Cận Bình là lá bài Bắc Triều Tiên.

ÔNG DONALD TRUMP CÓ BỊ CHE MẮT KHÔNG?

Ông Donald Trump không bị che mắt. Đơn giản ông chỉ bị kéo dài cuộc chơi do bảo bối nhỏ giọt của ông Tập Cận Bình. Và ông đã nhận ra có thể bị mệt mỏi dài lâu hơn ông dự đoán.

Ở mặt khác, là một nhà buôn, ông Donald Trump rất lão luyện trong mặc cả. Hãy xem ông viết trên Twitter: “Nếu đúng, chúng tôi sẽ thực hiện. Nhưng nếu không, hãy nhớ, tôi là một Người đàn ông của Thuế”. Ông lại biết nhiều lần “ vuốt ve” ông Tập Cận Bình là người “bạn tốt” cũng như những bữa cơm “ấm cúng tuyệt vời”. Ông cũng biết chịu đựng khi lùi thời hạn lần này sang lần khác mà vẫn “vui mừng thông báo rằng Hoa Kỳ đã đạt được tiến triển đáng kể trong các cuộc đàm phán thương mại với Trung Quốc”…

ĐIỀU GÌ ĐÃ KHIẾN TỔNG THỐNG DONALD TRUMP “ NỔI GIẬN” ĐE DỌA ÁP THUẾ VÀO NGÀY 10/5/2019?

Không chỉ vì bảo bối nhỏ giọt của ông Tập. Mà đó còn vì Bắc Triều Tiên. Bắc Triều Tiên là giọt nước tràn ly.

Trong đàm phán ở Hà Nội, tuy không thành công nhưng ông Kim Jong Un đã hứa là không thử tên lửa cũng như không tái khởi động chương trình hạt nhân. Vậy mà trên thực tế hiện nay không phải như vậy.

Cuộc viếng thăm của ông Kim Jong Un sang Vladivoxtok gặp tổng thống Nga Putin hôm 25/4/2019 đã khiến cho tổng thống Donald Trump phải nhận quyết định mới. Ông biết rất rõ, rằng điều gì đã giữ cho ông Kim Jong Un trụ lại được trong cuộc đàm phán với Mỹ.

Trung Quốc là “đường ống oxy” chính giúp cho ông Kim Jong Un leo lắt tồn tại. Nếu bị cắt đứt khỏi “oxy” từ Trung Quốc, chế độ Bắc Triều Tiên đã không trụ lại được lâu như thế.

Nay ông Kim Jong Un lại tìm kiếm thêm nguồn “oxy” từ Nga. Dẫu là còn nhỏ so với nguồn “oxy’ từ Trung Quốc, nhưng sẽ giúp cho ông Kim Jong Un thêm sức sống để cầm cự.

Tuyên bố áp đặt thuế suất 25% lên 200 tỷ USD hàng hóa Trung Quốc vào ngày 10/5/2019 và đe dọa tăng thuế suất cho 325 tỷ USD hàng hóa nữa của Trung Quốc là sự thịnh nộ của ông Donald Trump lên Trung Quốc. Ông phải gây áp lực mạnh hơn nữa lên Trung Quốc không đơn thuần chỉ vì lợi ích kinh tế mà còn vì cuộc chơi của Mỹ với Bắc Triều Tiên.

Hãy chờ ông Tập Cận Bình đi nước cờ mới. Màn kịch “ mèo vờn chuột” vẫn chưa có hồi kết. Nhưng khi kết thúc màn này thì màn khác tức khắc sẽ mở ra.

https://www.facebook.com/(null)…

Formosa xả thải: món quà tuyệt vời cho nhóm Cờ đỏ.Nguyễn Hiền

Tháng Năm 9, 2019

Và xăng tăng, điện tăng, vật giá tăng, lương vẫn giữ nguyên là món quà tuyệt vời cho những ai tự nhận mình là lực lượng 47, tự cho mình là một thành trì kiên cố chống lại bọn “phản động”.

Trang tin điện tử mothegioi đưa tin, tại Hà Tĩnh, cảnh sát môi trường ‘bó tay’ với hàng triệu tấn chất thải của Formosa.

Lý do: Formosa không cung cấp. Ngoài ra, Formosa còn gọi các loại bùn thải là “bùn quặng”, “bùn khoáng”… không thể hiện đúng bản chất.

Văn bản Công an Hà Tĩnh kiến nghị về các vấn đề của Formosa là điều đáng hoan nghênh, bởi nó làm đúng phần chức trách nhiệm vụ, đặc biệt là nhóm Cảnh sát môi trường.

Formosa, vẫn là cái tên gây ám ảnh cho chính những người vẫn đã và đang trăn trở về môi trường tại Hà Tĩnh và dọc miền Trung, kể từ năm 2016. Nhưng Formosa sẽ không phải là nỗi quan tâm lớn lao của một số người, gồm Võ Kim Cự – nguyên Bí thư tỉnh ủy Hà Tĩnh và nhóm cờ đỏ – “bảo vệ an ninh tổ quốc”.

Võ Kim Cự chỉ là người thi hành, nhưng Cự vẫn là người điều tiết trực tiếp nhất cho Formosa đóng rễ tại Hà Tĩnh. Trong khi nhóm Cờ đỏ, tập hợp những con người “thừa nhiệt tình” và cũng “thừa phá hoại” với áo đỏ, băng rôn đỏ, và sự nhiệt huyết đến mức kinh sợ. Vai trò chính của Cự là trải thảm đỏ cho Formosa vào đầu tư một cách dễ dàng, và nhóm cờ Đỏ chính là “Ngăn chặn nạn nhân của thảm hoạ môi sinh trong việc nộp đơn kiện hay biểu tình phản đối Nhà Máy Gang Thép Formosa” [1].

Nhưng Cự cao chạy xa bay sang tận Canada để hít thở không khí trong lành, ăn bò kobe và uống rượu đắt tiền. Trong khi tập hợp nhóm Cờ đỏ (hay Liên minh Hội cờ đỏ), kẻ phải bán kiệt sức lao động tại Hàn Quốc, Nhật Bản; người thì ngày đêm hít thở bầu không khi đậm đặc khí thải từ Formosa, uống nguồn nước ngầm nhiễm bẩn, và nguy cơ cá chết vì xả thải luôn cận kề. Và nhóm Cờ đỏ vẫn reo hò, giương cao khẩu hiệu, đuổi đánh, dè bĩu, quấy rối tất cả những ai đụng chạm đến Formosa.

Đụng đến Formosa là “gây rối an ninh tổ quốc” – một lý lẽ đầy giản đơn và sự ngu dốt.

Nhưng mọi sự ngu dốt phải trả giá bằng tính mạng – Formosa Hà Tĩnh đang chứng minh điều đó trên đất Việt Nam. Một doanh nghiệp nước ngoài, thách thức tính chủ quyền và thẩm quyền của nhà nước Việt Nam.

Formosa là chứng minh rõ ràng nhất cho lợi ích nhóm xuyên suốt từ T.Ư đến địa phương, được bảo vệ bởi nhóm người “vì an ninh tổ quốc”. Và được lợi chỉ một số, trong khi bất lợi kéo dài đến hàng triệu con người.

Cờ đỏ, sự mỉm cười của Cự và tâm lý nạn nhân

Sự bất công và thống khổ của những người thực sự yêu tổ quốc, và môi trường đó chính là sự phản ứng lại cuồng nhiệt của nhóm người đã và sẽ là nạn nhân của Formosa.

Nhóm Cờ đỏ như những nạn nhân của hội chứng Stockholm trong đó, “người bị bắt cóc lâu ngày chuyển từ sợ hãi và căm ghét sang thông cảm và quý mến chính kẻ bắt cóc mình.”. Cờ đỏ vốn ban đầu không yêu quý Formosa, nhưng sự đánh tráo khái niệm lâu ngày về “an ninh tổ quốc” khiến họ đánh đồng, bảo vệ Formosa, chính là bảo vệ an ninh tổ quốc. Và yêu quý Formosa, chính là yêu quý an ninh tổ quốc.

Một đám đông ngu muội khom lưng cúi đầu làm tôi tớ cho một doanh nghiệp đang tàn hại sức khỏe của họ, gia đình họ và tương lai của họ.

Từ nơi xa, Cự vẫn đang mỉm cười với bầu không khí trong lành.

Câu chuyện Formosa đang trở thành hình mẫu ví dụ tốt nhất cho cái gọi là “tính nạn nhân mỉm cười”. Nơi mà những người bị chèn ép và tước đoạt quyền được sống, quyền mưa cầu, quyền tự do và hạnh phúc vẫn “mỉm cười” chấp nhận.

Khi giá điện tăng lên, giá xăng tăng lên, và vô số chi phí được đẻ ra,… một nhóm người không nhỏ tìm mọi cách bảo vệ “quyết sách, chính sách tận thu” đó. Họ có thể liên quan đến nhà nước, nhưng cũng có người thuần nông, hoặc đang lao lực chân tay qua cung đường xuất khẩu lao động, nhưng điểm chung là họ bảo vệ hết mực. Coi những ai phản đối là “phản động, 3 sọc, tội đồ”, mặc dù chính bản thân họ phải chịu tác động không nhỏ từ “chính sách, chủ trương bóc lột” đó.

Một đám đông ngu muội, tự tước bỏ quyền lợi của mình, quyền con người của mình và cắm cúi quay về “trại súc vật”.

Đám đông này hay nhóm Cờ đỏ xứng đáng sống trong sự quản thúc, đánh đập, trong bầu không khí – nước bị ô nhiễm. Trong một cơ chế mà bóc lột là giá trị chính của xã hội, và bòn rút luôn là cách thức để xã hội vận động.

Vì mọi sự ngu dốt đều phải bị trả giá.

Formosa xả thải là món quà tuyệt vời cho nhóm Cờ đỏ.

Và xăng tăng, điện tăng, vật giá tăng, lương vẫn giữ nguyên là món quà tuyệt vời cho những ai tự nhận mình là lực lượng 47, tự cho mình là một thành trì kiên cố chống lại bọn “phản động”.

Nguồn. VNTB

Chú thích:
[1] BPSOS công bố tài liệu về “Hội Cờ Đỏ”: http://machsongmedia.com/vietnam/nhanquyen/1316-2018-03-27-22-48-34.html

MẶC XÁC NÓ. Ls Luân Lê

Tháng Năm 9, 2019

Các bác có im đi ngay không! Ở đây không bàn chuyện chính trị chính em hay chính phụ gì hết nhé.

Cứ để mặc xác thị trường tự nó quyết định hết. Chứ sáng tôi vẫn đủng đỉnh ăn tô phở, trưa vẫn thong thả làm ly cà phê, chiều tan tầm nhẩn nha đón con về và tối rủ rê bạn bè tụ tập làm vài chai bia quên hết cuộc đời. Mặc dù khi tính tiền thì tổng số tiền mà tôi phải bỏ ra đã tăng gấp rưỡi, gấp đôi cả rồi mà những đồ dùng, thực phẩm đó chẳng biết có độc hại hay tiềm chứa nguy cơ gì không. Nhưng tôi sẽ tính cướp bóc của đám người khác trong làm ăn và đời ngắn lắm cứ ăn uống nhậu nhẹt thoải mái đi bận tâm làm gì. Cứ yên trí là không có gì phải lo cả.

Đây chẳng phải là “bàn tay vô hình” do thị trường quyết định sao, cụ Adam Smith chẳng nói cách đây nửa thiên niên kỷ rồi còn gì. Cái mưu cầu lợi ích trong tự thân mỗi con người sẽ quyết định đến sự vận hành chung của toàn bộ hàng hoá, sản phẩm và nền kinh tế. Thực ra đây là lý luận của thằng ngu và thằng khốn nạn, vì các mặt hàng thiết yếu kia tăng giá là do “chính quyền” thực hiện chứ thị trường nào tạo nên việc đó? Đó chính là phần biểu hiện đặc trưng của “định hướng XHCN”.

Mà sống theo kiểu dạng: sáng chỉ biết ăn cho đầy bụng, trưa chỉ biết uống giải cơn khát, chiều tán gẫu chuyện phiếm với đám bạn bè, tối về lăn ra ngủ với giống cái, thế thì khác gì đời sống của một con vật, thực ra so với con chó hoặc con lợn là hình ảnh gần gũi nhất mà chúng ta thấy hàng ngày.

Tại sao thời đại này đã sản sinh ra lắm “loài vật mang hình dạng con người” tồn tại như vậy bên cạnh những tâm thức luôn biết trăn trở với đất nước, với các biến động của xã hội và tương lai của các thế hệ tiếp sau đến vậy?

Giá cả leo thang, tình người xuống thấp, và tội ác từng ngày trỗi dậy.

Chết Dưới Tay Xi, Ai Tình Nguyện Chết Trước? .Nguyễn Thị Cỏ May

Tháng Năm 9, 2019

06/04/2019

Chủ tịch Xi của Trung quốc đã kết thúc chuyến viếng thăm chánh thức Pháp cấp Nhà nước vào ngày 26/03/2019 để lại cho giới báo chí Pháp hai nhận xét đáng ghi nhận. Trong lễ duyệt binh cùng với TT Macron, ông Xi đi khập khiểng. Và mỗi lần đứng lên, ông phải chống tay xuống thành ghế. Phải chăng đây là dấu hiệu không tốt về tình trạng sức khỏe của ông? Và nhận xét thứ hai đáng lưu ý dân Pháp hơn: thái độ của ông Macron đối với ông Xi nay không giống như hồi đầu năm rồi, nhơn chuyến ông viếng thăm Bắc kinh lần đầu tiên. Theo New York Times, thái độ của ông Macron đối với ông Xi vừa rồi là “nhiệt tình, thận trọng và cảnh giác”.

Sau cuộc đàm phán đặc biệt hơn một giờ tại Điện Élysée, cả với Thủ tướng Đức, Bà Merkel, và Chủ tịch Âu châu, ông Juncker, TT. Macron vẫy tay tiễn ông bà Xi trong tiếng nhạc quân đội. Không biết trên đường ra về, Xi có suy nghĩ về thông điệp cuả TT. Macron gởi cho ông là Âu châu đoàn kết để đối phó với sách lược bá quyền của ông hay không?

Từ Huê kỳ, Bắc kinh từng bước mở rộng vòng tay xâm lược qua nhiều nước Âu châu bằng hàng hóa, tình báo và tham vọng quân sự, nhằm tìm cách khuynh đảo trật tự thế giới được thiết lập từ sau Thế chiến để thay thế bằng thứ trật tự mới nhãn hiệu «Made in China».

Như vậy Trung quốc ngày nay là mối nguy cho thế giới. Nhưng thật sự có đúng không?

Trung quốc đáng sợ?

a/ Với Huê kỳ

Nhiều người cho rằng trong mười lăm năm nữa nền kinh tế Trung quốc sẽ vượt qua Huê kỳ để chiếm ngôi vị đệ nhứt cường quốc thế giới. Trái lại, cũng có nhiều nhà kinh tế học, cả người Tàu, phủ nhận con số hơn 6% mức tăng trưởng của Trung quốc là không đúng vì được thổi phồng. Thực tế, mức tăng trưởng không quá 1%, có khi dưới nữa.

Nói Trung quốc thổi phồng con số tăng trưởng cho mục đích tuyên truyền có thể tin được vì trong chuyến viếng thăm nước Pháp vừa qua, Xi cho biết đã đặt mua của Pháp 300 chiếc Airbus, trị giá 35 tỷ đô-la cũng không đúng. Việc mua bán chỉ mới thỏa thuận, và con số 300 này bao gồm cả số máy bay của lần mua trước, lúc Macron qua thăm Bắc kinh vào tháng giêng năm 2018. Cụ thể để bác bỏ con số 300 Airbus của Xi đưa ra là 10 chiếc Airbus 350 trong số đó đã mua rồi từ năm 2017 nay được tính chung luôn.

Nhưng, thực tế, Huê kỳ đã nhận thấy tham vọng thực hiện giấc mơ bá chủ thế giới của Xi sẽ không tránh khỏi làm tổn thương nghiêm trọng đến quyền lợi của Huê kỳ. Tướng Joseph Dunford, tham mưu trưởng quân lực Huê kỳ, xác nhận «Bắc kinh thật sự là mối nguy lớn vào năm 2025.” Trong Cẩm nang Chiến lược quốc phòng 2018, Huê kỳ liệt kê «Trung quốc và Nga là hai cường quốc «xét lại» đang tìm cách xây dựng một thế giới phù hợp với khuôn mẫu độc tài của họ». Ông Christopher Wray, Giám đốc FBI, nhận xét «sự hăm dọa của Tàu không chỉ liên hệ đến vấn đề chiến lược và chánh phủ mà nó còn bao trùm lên toàn xã hội nên tôi tưởng chúng ta cần có đáp án tương tợ, cũng trên qui mô toàn xã hội».

Ý nghĩ này đã phổ biến rộng, thuyết phục cả những người ôn hòa nên khi TT. Trump khai chiến thương mại với Trung quốc liền được chánh giới Huê kỳ đông đảo ủng hộ.

Huê kỳ có hai mối lo trước Bắc kinh. Thứ nhứt về kinh tế. Trung quốc có thể có khả năng làm cho Huê kỳ suy yếu nhờ những mánh khóe thương mại bất chánh, luôn luôn đòi hỏi đối tác chuyển giao công nghệ, đánh cắp sở hũu trí tuệ và đặt để những rào cản làm cho nhiều xí nghiệp ngoại quốc không vào được thị trường Trung quốc. Điều lo ngại thứ nhì thuộc chánh trị. Kinh tế tăng trưởng nhưng chế độ Bắc kinh vẫn không thay đổi theo dân chủ tự do như các nước Tây âu và Huê kỳ mong đợi. Trái lại, Bắc kinh còn tỏ ra hung hăng hơn trong quan hệ với các nước. Nhà chánh trị học Graham Allison nghĩ một cuộc xung đột võ lực giữa hai cường quốc sẽ khó tránh (Vers la guerre entre la chine et l’Amérique, Odile Jacob, Paris, 2019).

Hung hăng nhưng Trung quốc chưa trang bị võ lực đủ để có thể đối đầu với Huê kỳ nên chưa dám can thiệp vào nội bộ Huê kỳ và cũng chưa dám hô hào tiêu diệt nền thương mại Huê kỳ. Về phía Huê kỳ, TT. Trump cũng muốn tìm giải pháp dung hòa hơn là làm chiến tranh, nếu giải pháp ấy có đụng chạm đến quyền lợi của Huê kỳ không nặng lắm vẫn có thể chấp nhận được.

Cái sai lầm nghiêm trọng của TT. Clinton trước kia là nghĩ đưa Trung quốc gia nhập Tổ chức thương mại thế giới (OMC), Trung quốc có cơ hội phát triển và sau đó, sẽ trở thành nước dân chủ. Như con rắn, khi bò đi, cái đuôi phải cử động nhịp nhàng theo cái đầu!

b/ Với Âu châu

Hôm 25/03/2019, gặp TT. Macron ở Nice xong, Xi lên Paris để hội kiến với cả Đức và Âu châu là điều chẳng đặng đừng đối với Xi. Đang nín thở chịu đựng trận chiến thương mại với Huê kỳ vì những thương thảo giữa hai bên chưa có gì khởi sắc, Xi muốn thuyết phục Âu châu ngã về với Trung quốc. Không bắt tay được Âu châu thì Trung quốc bị cắt đứt với những thị trường béo bở và cũng không lợi dụng được những công nghệ tiên tiến Âu châu để giúp cho kỹ nghệ Trung quốc có thể vươn lên như giấc mơ của Xi về chiến lược «Made in China 2025». Hơn lúc nào hết, Xi lo sợ Trump sẽ tái lập quan hệ mật thiết với Âu châu thì lúc ấy Trung quốc sẽ bị loại mà không còn chỗ đứng.

Mối lo sợ của Xi chưa xảy ra nhưng Âu châu, từ Berlin tới Bruxelles, đã từ từ ý thức rõ mối hiểm họa Tàu. Ủy Hội Âu châu vừa vạch trần một chiến lược mới của Xi nhắm tấn cống các nước, gọi đó là thứ «đối thủ có hệ thống».

Thấy khó khăn trước sự cảnh giác của Âu châu, Xi bèn xoay qua thuyết phục Rome và những nước ở Đông Âu, gốc cộng sản cũ, như Ba-lan bằng công thức «16 + 1».

Để chống lại chiến thuật này nhằm chia rẽ Âu châu để khai thác nguồn lợi của Âu châu, ông Macron chọn cách kết hợp Âu châu thành một khối.

Xi trở lên Paris hội kiến với TT. Macron, Thủ tướng Merkel và Chủ tịch Âu châu Juncker, giữ thái độ vui vẻ và biết rằng mình phải nhận một thông điệp cứng rắn với nội dung nhận định rõ Trung quốc chỉ biết tôn trọng sức mạnh mà thôi. Ông Macron còn nhấn mạnh thêm “Điều mà chúng tôi cùng muốn, đó là một cái khung bang giao đa phương đổi mới, công bình hơn, hài hòa hơn vì ai cũng biết rõ hợp tác có lợi hơn là đối đầu, và mở cửa có lợi hơn là đóng cửa”.

Ngày nay, có nhiều nước ở Âu châu gặp khó khăn kinh tế nên phải chấp nhận Trung quốc đầu tư xây dựng hạ từng cơ sở trong chương trình “Một vòng đai, một con đường” của Trung quốc nhưng nhiều nước khác vẫn lo ngại, chống Trung quốc vì Trung quốc không tôn trọng sự đối xử bình đẳng với các nhà đầu tư ngoại quốc tại Trung quốc.

Âu châu tôn trọng Trung quốc và cũng muốn Trung quốc phải biết tôn trọng sự thống nhứt của Âu châu.

Bà Merkel cho rằng «Con đường tơ lụa mới là một dự án quan trọng và, chúng tôi, Âu châu, muốn có vai trò và điều đó phải dẫn tới sự tương ứng, tức có Trung quốc mà cũng có chúng tôi nữa, nhưng rất tiếc, chúng tôi vẫn chưa thấy sự lương thiện đó ở phía Trung quốc». Ông Juncker ủng hộ quan điểm của bà Merkel, tiếp lời «Tôi muốn xí nghiệp Âu châu được Trung quốc đối xử cởi mở như Âu châu đối xử với xí nghiệp Trung quốc ở Âu châu».

Sau cùng, Xi tuyên bố «Chắc chắn là có những dị đồng do tranh chấp với nhau nhưng là tranh chấp tích cực. Chúng ta đang cùng nhau đi tới. Đừng để nghi kỵ làm cho chúng ta nhìn trở lại. Đứng trên tháp Eiffel, người ta mới nhìn rõ Paris hơn và nên lấy tầm cao mà phán xét công việc cùng làm chung».

Chết dưới tay Xi

Lời của Xi rất đẹp, rất hiền hòa, tại sao không tin được? Nhiều người hãy còn nhớ khi Xi bồi đắp các đảo của Việt nam ở Biển Đông mà Xi ngang ngược chiếm cứ, Xi quả quyết tại Nhà Trắng, với TT. Obama, năm 2015, là không có ý biến những đảo này trở thành căn cứ quân sự. Nhưng ngay khi hoàn tất việc bồi đắp, Xi lập tức quân sự hóa các đảo một cách hùng hậu và nhanh chóng. Vậy những lời nói đẹp của cộng sản, nhứt là cộng sản Tàu và cộng sản ở Việt nam, khó có thể tin được.

Nhưng trong trường hợp này, nếu muốn tin Xi nay nói thật vì bị áp lực của Âu châu, thì trước hết, tưởng nên biết con người thật của Xi như thết nào?

Trong ứng xử, Xi luôn luôn áp dụng «chiến thuật chuyện đã rồi». Xi không bao giờ biết sợ phải sử dụng nói dối.

Xi lúc nhỏ là một thứ Hoàng tử đỏ, sống trong cung điện cho tới ngày cha của Xi bị Mao thanh trừng vì bị nghi ngờ phản Mao. Năm 13 tuổi, Xi nghỉ học vì cách mạng văn hóa đóng cửa các trường học. Cha của Xi bị khép vào thành phần có «hồ sơ đen» và Xi cũng bị «hồ sơ đen», thành phần có thể bị Vệ binh đỏ hành hình vì tội chống Mao.

Không bị xử tử, Xi phải tụng lớn lời dạy của Mao từ sáng tới khuya. Tuy còn nhỏ, Xi vẫn bị đưa ra trước nhơn dân để nhận tội trong lúc cha của Xi bị nhơn dân đấu tố. Trong đám quần chúng đấu tố cha của Xi và Xi, có bà mẹ của Xi cũng dơ nắm tay, hô đả đảo Xi. Chính vào lúc này, Xi thề không bao giờ để bị sỉ nhục như cha của mình, mà phải trở thành con người mạnh.

Năm 16 tuổi, Xi bị đưa về nhà quê. Đời sống ở quê thiếu vệ sinh tối thiểu và thiếu mọi thứ khác nữa nên con người ta bị cơ cực vô cùng. Tuy đã ở tận nhà quê, Xi vẫn phải thường xuyên đấu tố cha bằng cách đọc lớn những điều ông đã làm bị cach mạng qui là tội ác. Cách làm này nhằm biến Xi trở thành công cụ giúp mình có khả năng tẩy não chính mình. Nhờ được cải tạo, con người ta sẽ trở thành người mới, người thấm nhuần cách mạng.

Với quyết tâm phải trở thành người mạnh, Xi xin vào đảng cộng sản. Bị từ chối 9 lần. Xi vẫn không nản. Sau cùng, nhờ người bạn giúp, Xi được kết nạp năm 1974.

Được gia nhập đảng, Xi hiểu từ nay phải thật sự từ khước gia đình của mình để đổi lấy tình yêu đảng. Chỉ có dám phủ nhận gia đình, cha mẹ, mới biểu hiện đúng mức sự trung thành cao độ đối với Mao Chủ tịch. Xi đã làm để đạt cho được mục tiêu trở thành người mạnh.

Năm 1975, Xi xung phong thánh lập một tổ lấy phân cung cấp chất đốt. Nhờ thành tích «Ông Méthane”, Xi được nhận vào học Ban Hóa học của Đại học Bắc kinh. Thanh niên ở nhà quê không bao giờ được bước chơn vào Đại học ở Bắc kinh nếu không có điều kiện đặc biệt.

Trong vụ Thiên An môn năm 1989, Xi cực lực chống lại cha vì cha của Xi phản đối sự đàn áp đẫm máu sinh viên biểu tình đòi dân chủ một cách ôn hòa. Xi đưa vợ, người vợ hiện tại, tới Công trường Thiên An môn hát ủy lạo đám quân đội đang đóng giữ ở đây.

Năm 2007, Xi được bí mật đề cử Chủ tịch nước, Chủ tịch đảng, Chủ tịch Quân Ủy Trung ương. Tại sao chọn Xi?

Xi là Hoàng tử đỏ, con của thế hệ cách mạng đầu tiên. Nhưng theo sử gia Zhang Lifan, Xi được chọn theo tiêu chuẩn người không nguy hiểm, không bản lãnh để có thể được sai khiến dễ dàng. Chẳng bao lâu sau đó, những người đã đề cử Xi đều ngao ngán vì Xi đã không ngại ra tay hạ tất cả các phe ủng hộ Xi. Bằng chiến dịch chống tham nhũng, Xi đã hạ không thương tiếc 1,5 triệu cán bộ đảng viên, 170 Tổng Bộ trưởng, đối thủ chánh trị và 4000 sĩ quan của Hồng quân.

Thanh trừng nội bộ vì quyền lợi riêng tư, Mao sử dụng chiêu bài ý thức hệ (cách mạng), còn Xi vận dụng chiến dịch chống tham nhũng. Cả hai cũng đều chỉ nhằm tập trung quyền lực. Và giữ quyền lực suốt đời.

Một con người sẵn sàng đấu tố cha để tỏ ra đã thật sự được tẩy não rồi, hết lòng hết dạ trung thành với Mao, từng bước thực hiện ý muốn trở thành con người mạnh, và khi nắm quyền, thẳng tay thanh trừng mọi người đã từng đưa mình lên để bảo vệ quyền lực riêng cho mình, con người đó, liệu có thể tin ở lời nói của họ được không?

Vậy về phe với Xi không có nghĩa gì khác hơn là tự chọn cho mình cái chết dưới tay Xi mà thôi. Âu châu đang né tránh bàn tay Xi tuy vậy vẫn có không ít nước vì kinh tế khó khăn hoặc vì cùng phe xhcn chấp nhận ngã vào vòng tay Xi trong đó nổi bật là Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam với Nguyễn Phú Trọng và đảng cộng sản cầm quyền.

Người ta nói năm 2020 là tới hạn thi hành mật ước Thành đô, Việt nam sẽ chánh thức trở thành một tỉnh lẻ của Trung quốc. Nếu đúng như vậy, có phải đảng cộng sản Hà nội đã chọn cho Việt nam cái chết dưới tay Xi hay không?

https://vietbao.com/…/chet-duoi-tay-xi-ai-tinh-nguyen-chet-…

HỌ GIỐNG NHAU Ở TẦM NHÌN .Đỗ Ngà

Tháng Năm 9, 2019

Chuyện kể rằng có một anh Niểng (không phải thủ tướng) vốn dần độn. Niểng được bố mẹ giao cho một đàn bò 4 con. Niểng nhảy tót lên lưng một con bò rồi dùng roi điều khiển nó đi theo ý để chăn những con bò còn lại. Đi một quãng, Niểng đếm lại sao thấy đàn bò chỉ còn 3 con, hắn hoảng hồn dụi mắt để đếm lại, vì hắn nghĩ mình bị hoa mắt. Thế nhưng đếm lại cả chục lần thì vẫn chỉ có 3 con bò. Không biết còn một con nữa biến đâu mất, bất lực Niểng ta ngồi lưng bò khóc thảm thiết.

Một ông lão đi ngang qua thấy thế mới hỏi “làm sao con khóc?”. Niểng trả lời “bố mẹ giao con chăn 4 con bò mà không biết sao giờ đếm lại con chỉ thấy có 3 con huhuhu..”. Ông lão nhìn chú Niểng mỉm cười và bảo “già này thấy có đến 5 con bò lận”. Niểng vừa nghe lão già nói 5 con nên mừng rỡ lau nước mắt đếm lại, nhưng kết quả vẫn chỉ có 3 con bò, thế là Niểng lại huhu tiếp.

Đấy là một chuyện khôi hài mà dân gian đã truyền miệng. Chú niểng trong truyện kia đã không nhìn ra con bò mà mình đang cưỡi, hắn chỉ nhìn những con bò xung quanh thôi nên tính toán trật lất. Vâng! Chuyện anh Niểng kia gống chuyện ông Niểng quyền cao chức trọng ở nước Việt khốn khổ này cái tầm nhìn. Không nhìn thấy những gì dưới chân mình mà chỉ phóng tầm nhìn ra xung quanh rồi tính toán. Nó sai bét.

Hôm qua, báo đăng ông thủ tướng nước Việt đang lùa một ngàn anh chuyên gia gì đó biến Việt Nam thành rồng như Nhật – Hàn – Đài. Bản chất hóa rồng của Nhật – Hàn – Đài là những quốc gia này đang cưỡi lên một thể chế tự do dân chủ, còn với một thể chế độc tài toàn trị kiểu Cộng Sản thì chỉ hóa thành giun – sán – lãi thôi không bao giờ hóa rồng được. Anh Niểng trong ngụ ngôn là thằng đần, còn anh Niểng làm thủ tướng là một anh hoang tưởng. 2 anh này rất giống nhau ở cái … tầm nhìn.

– Đỗ Ngà –