Archive for Tháng Tư 30th, 2019

BÀI HỌC HÒA HỢP HÒA GIẢI DÂN TỘC, TẠI SAO CS KHÔNG THỂ HỌC ĐƯỢC? .Đỗ Ngà

Tháng Tư 30, 2019

Nội chiến Mỹ xảy ra từ 1861 đến 1865 giữa 2 nhiệm kỳ của Tổng Thống Abraham Lincoln. Nguyên nhân là do giữa Miền Bắc và Miền Nam không thống nhất nhau về chấm dứt hay không chấm dứt chế độ nô lệ trên toàn liên bang. 21 bang miền bắc muốn xóa bỏ chế độ nô lệ còn 11 bang miền nam thì không muốn, vì những bang Miền Nam cần nô lệ cho ngành nông nghiệp. Nguyên nhân nổ ra cuộc nội chiến Mỹ không phải là ý thức hệ của 2 hệ thống chính trị mà nó chỉ là bất đồng một vấn đề cần phải luật hóa gây ảnh hưởng đến kinh tế trang trại của các bang Miền Nam mà thôi. Không có vấn đề này, nước Mỹ sẽ không chia rẽ đến thế.

Giải phóng nô lệ là xu thế tất yếu, vì xã hội văn minh thì phải xem con người là người chứ không thể xem người là súc vật. Rất nhiều dân Miền Nam cũng ủng hộ giải phóng nô lệ, chỉ có giới chủ đồn điền đang sở hữu sức lao động miễn phí của người da đen mới giật dây các chính quyền bang của miền Nam ly khai. Dân số cả 11 bang Miền Nam chỉ có 13 triệu dân mà trong đó đến 4 triệu nô lệ da đen – một nguồn lao động miễn phí vô cùng lớn. Kết quả, ngày 09/04/1865 quân Miền Nam đầu hàng và ngày 06/12/1865 nội dung Tuyên ngôn giải phóng nô lệ trở thành Tu Chính Án thứ 13 trong Hiến Hoa Kỳ. Mà một khi đã được ghi vào Hiến Pháp thì nó thành một thứ luật tối cao buộc luật pháp phải hủy nếu trái với nó.

Đó là cái được của nước Mỹ sau nội chiến, su hướng tiến bộ đã thắng. Nhưng cái được còn lớn hơn là cách hành xử của người chiến thắng trong cuộc nội chiến đó. Họ đã hành xử đúng chất người quân tử. Người có cách hành xử tuyệt vời đó là tướng Ulysses S. Grant mà sau này là tổng thống thứ 19 Hoa Kỳ. Ông đã cho quân Miền Bắc nghiêm trang chào đón tướng bại trận Robert Lee. Không những thế, ông có một quyết định vô cùng nhân văn là dù căn cứ theo quy luật chiến tranh thời đó, quân miền Nam phải giải giới, nghĩa là phải thu toàn bộ ngựa chiến, nhưng ông vẫn đông ý đề nghị của tướng Robert Lee cho lính Miền Nam mang ngựa về dùng trong sản xuất nông nghiệp.

Đấy là cách hành xử của kẻ thắng trận trong cuộc nội chiến tàn khốc chia đôi nước Mỹ. Trong mắt tướng Ulysses S. Grant, ông ta xem người miền nam bại trận cũng là người Mỹ, mà người Mỹ thì không thể xỉ nhục người Mỹ chỉ vì mình là kẻ thắng trận, người ta là kẻ thua trận. Đây là bài học sâu sắc về cách hòa hợp hòa giải dân tộc của kẻ chiến thắng. Phải quân tử, phải bao dung, và không phân biệt đối xử, không miệt thị và hành hạ đồng bào mình chỉ vì họ là kẻ thua trận. Kết quả, sau nội chiến, nước Mỹ tiến như vũ bão, lần lượt vượt rất nhiều nước lớn Âu Châu để rồi sang thế kỷ 20 họ soán ngôi Anh Quốc trở thành cường quốc số 1 thế giới.

Sau trăm năm tại Việt Nam cũng xảy ra cuộc chiến, nguyên nhân là ở sự chia rẽ về ý thức hệ. Một bên theo tự do dân chủ, một bên theo Cộng Sản. Một phía chấp nhận người Việt khác biệt tư tưởng sống chung, một bên là tẩy sạch những tư tưởng khác và chỉ muốn tất cả người Việt chỉ tôn thờ duy nhất một thứ – đó là chủ nghĩa Cộng Sản. Xin nhấn mạnh lại một lần nữa là một phía chấp nhận đứng chung với kẻ khác mình, một phía chỉ muốn loại trừ kẻ khác mình, vậy thì ai bao dung hơn ai, ai quân tử ai tiểu nhân thì có lẽ không cần giải thích thì mọi người cũng thấy rất rõ rồi. Thế nhưng bất hạnh là phía tiểu nhân chiến thắng.

Kết quả sau chiên thắng là cuộc thanh trừng đúng chất tiểu nhân, có thể liệt kê ra như sau:

Thứ nhất, kẻ thắng cuộc đã gọi người Việt bại trận bằng thứ ngôn từ miệt thị là “ngụy quân ngụy quyền”. Ở đây là họ gọi chính thống trong sách giáo khoa chứ không phải, những người CS chỉ nói cho thỏa cơn tức. Mãi đến 43 năm mới sử lại từ Việt Nam Cộng Hòa trong sách sử. Chỉ một từ miệt thị mà mất 43 năm mới tahy đổi cách gọi thì nó thể hiện bản chất quá bỉ ổi của kẻ thắng. Gọi thế chẳng được gì cả, chỉ là chia rẽ hận thù thôi.

Thứ nhì, sau cuộc chiến, những người thắng cuộc cướp sạch tài sản công sức người dân Miền Nam đã lao động mới có được. Họ gọi là “đánh tư sản mại bản”. Tư sản? Tư sản là tài sản riêng, họ làm ra bởi công sức trí tuệ thì họ sở hữu mới đúng, chứ sao các anh đến cướp của họ rồi vu co họ cái tội là “tư sản”? Họ đâu có cướp như các anh, sao các anh vô tội còn họ lại có tội? Chưa hết, kẻ thắng cuộc đã cướp sạch mọi thứ của nạ nhân rồi đẩy họ lên rừng thiên nước độc sống, cái mà kẻ thắng cuộc gọi là “đi kinh tế mới”.

Thứ 3, sau khi người ta bại trận, kẻ thắng cuộc dụ những người thua cuộc là “học tập cải tạo 3 tháng” nhưng có người ở tù xuyên thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu và nhiều người khác nữa.

Đó là những cách hành xử điển hình trong suốt 44 năm qua của kẻ thắng cuộc tại đất nước hình chữ S này. Nguyên nhân do đâu? Nguyên nhân là ở chủ thuyết Cộng Sản. Chính chủ thuyết này có chủ trương loại trừ sự khác biệt nên nó đưa đến một mối nguy sẽ tồn tại mãi theo ĐCS mà không thể nào xóa bỏ được. Một khi kẻ đó luôn muốn loại trừ sự khác biệt, xem sự khác biệt là kẻ thù thì hòa hợp hòa giải với ai? Ngay cả quyền lợi đất nước khác biệt với quyền lợi Cộng Sản Tàu thì ĐCSVN vẫn loại bỏ quyền lợi đất nước kia mà? Thế thì lấy gì hòa hợp hào giải dân tộc đây?

Cái đáng sợ nhất ở đây là chủ thuyết Cộng Sản nó biến con người Cộng Sản thành những kẻ phản bội tổ quốc, không chịu dung nạp đồng bào mình chỉ vì họ không theo Cộng Sản. Nhiệm vụ hòa hợp hòa giải dân tộc không thể đặt trên vai ĐCS được, vì đơn giản, yêu cầu như thế chẳng khác nào bảo hổ báo phải từ bỏ săn mồi để ăn cỏ. Với CS, chuyện đối sử văn minh với kẻ bại trận như người Mỹ trong nội chiến của họ là không thể. Bài học nước Mỹ, kẻ hậu CS mới làm được, còn CS thì không. Xin khẳng định là không, và mãi mãi là không.

– Đỗ Ngà –
http://www.donga.blog/…/bai-hoc-hoa-hop-hoa-giai-dan-toc-ta…

CON ĐƯỜNG NÀO ĐẾN DÂN CHỦ HÓA CHO VN. Hoa Mai Nguyen.

Tháng Tư 30, 2019

Trong nhiều năm qua, đối với tôi chỉ là người làm báo trên không gian mạng, cố gắng làm sao chuyển tải những thông tin về sự thật của một chế độ CS độc tài đến với mọi đường cùng ngõ hẻm nhằm xóa tan sự dối trá, bưng bít thột tin của một chế độ tham nhũng đang làm hại tới cả một dân tộc VN trong suốt nhiều thập niên .

Vì vậy một người làm báo như nhiều người khác vẫn chưa đủ làm nên một mùa xuân. Muốn thay đổi một thể chế thì rất cần nhiều yếu tố cùng tác động đến, nó như một bộ phận nhỏ cùng hoạt động trong một guồng máy để vận hành một cách trơn tru và đạt được hiệu quả.

Nếu các bạn chỉ là độc giả, tìm đọc các bài viết trên không gian mạng, đọc rồi chỉ để biết vẫn chưa đủ yếu tố thay đổi chế độ tại VN.

Chúng ta cần phải liên kết gắn bó, tạo thành một công việc chung để đi đến tự do dân cho quê nhà.

Các tổ chức chính trị, hội đoàn cần phải làm những công việc dẫn dắt quần chúng, đưa ra những giải pháp, phương cách tranh đấu sao cho hiệu quả, thực tế cho thấy những cuộc tranh đấu manh tính tự phát, không có sự phối hợp các tổ chức, hội đoàn rất dễ bị dập tắt trong chớp nhoáng.

Mỗi chúng ta tranh đấu với CS bằng sự phù hợp với khả năng chính mình, cũng như phù hợp trên không gian, thời gian và địa lý khác nhau. hãy tìm đến nhau để cùng tìm những phương pháp hữu hiệu nhằm tranh đấu giải thể chế độ CS tại VN.

Để giải thể chế độ CS, đó là trách nhiệm đối với từng người dân VN, chúng ta không thể ỷ lại cho ai được, cũng không phó thác các nước dân chủ phương Tây, họ chỉ giúp đỡ và hỗ trợ khi mà các phong trào dân chủ nổi dậy, và dùng mọi sức ép đối với nhà cầm quyền CS để đi đến một đất nước thực sự tự do và dân chủ.

Nhân dân chúng ta hãy tự đứng dậy cởi trói cho mình, chỉ có sức mạnh của toàn dân cùng nhau đoàn kết, liên kết các hội đoàn sẽ đi đến thành công tốt đẹp. Chúng ta hãy nhìn sang người dân Venezuela để mà học tập. Nhân dân Venezuela đang làm cho nhiều nhà quan sát trên thế giới vô cùng bất ngờ. Tự do, dân chủ đang hình thành tại Venezuela. Xin CHÚC MỪNG các bạn, nhưng lại chạnh lòng khi nghĩ về quê hương tôi, bởi vẫn còn nhiều người thờ ơ và vô cảm, không hề quan tâm đến quê hương và đất nước. quê hương VN đã bỏ lỡ qua nhiều cơ hội trong vấn về đề dân chủ hóa, và phải chờ đợi đến khi nào nữa khi mà hiện nay có thể nói rằng đã quá muộn màng.

Chúng ta hãy đứng lên để tranh đấu cho một nền tự do, dân chủ, khi vẫn chút chút hy vọng nhỏ nhoi. Xin đừng thơ ơ hoặc chờ đợi đến lúc VN bị sáp nhập vào TQ, như Tây Tạng hiện nay thì chúng ta chẳng còn gì để bàn chuyện với nhau nữa.

02.05.2019

Hoa Mai Nguyen


“TÂM TƯ CỦA MỘT NGƯỜI TRẺ 9X SINH RA VÀ LỚN LÊN Ở MIỀN BẮC VỀ NGÀY 30/04”.Trương Thị Hà

Tháng Tư 30, 2019

Mỗi lúc buồn hoặc cần viết bài về những câu chuyện không hay đang xảy ra trên đất nước Việt Nam thân thương, tôi thường lắng nghe bài hát “Việt Nam tôi đâu ?” Chỉ có giai điệu của bài hát mới giúp tôi diễn tả hết tâm trạng day dứt, đượm buồn, thất vọng nhưng không bao giờ bỏ cuộc…

Cách đây vài năm, những ai gọi ngày 30/4 là ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, tôi chưa tin họ. Những ai gọi ngày 30/4 là ngày quốc tang, quốc hận, tôi cũng chưa tin họ. Tôi không tin ai hoàn toàn khi tôi chưa tự đặt ra các câu hỏi và tự tìm hiểu về ý nghĩa thực sự của ngày 30/4.

CẢM THẤY BỊ LỪA DỐI

Sách giáo khoa lịch sử ư? Tôi chưa bao giờ tin, vì lúc nhỏ, tôi đã có cảm giác những từ “ngụy quân”, “ngụy quyền” là những từ để miệt thị ai đó, chưa biết thực hư thế nào nhưng đó là những từ “không đẹp”. Lớn lên tôi mới biết, sách giáo khoa lịch sử đích thị là một tài liệu nhồi sọ có tính toán và có hệ thống của bên thắng cuộc là Đảng Cộng sản Việt Nam. Lúc đó, tôi cảm thấy bị lừa dối và bị tổn thương rất nhiều. Tôi cảm thấy mình thật ngờ nghệch vì mình bị kẻ khác lừa hai mươi mấy năm. Nhưng có lẽ, mức độ bị lừa của tôi đỡ hơn các bạn trẻ miền Bắc khác. Tôi học lịch sử để được điểm cao, chứ tôi chưa bao giờ tin những gì sách lịch sử viết. Trong khi nhiều bạn trẻ hiện nay vẫn tung hô, vỗ ngực về cái ngày mà chính các bạn chẳng biết là ngày gì. Tất cả những gì các bạn biết về ngày 30/04 là “ngày giải phóng miền Nam thống nhất đất nước” vì đó là những gì các bạn được học trong sách giáo khoa lịch sử.

30/04- NGÀY QUỐC TANG

Đối với tôi, ngày 30/4 hôm nay và về sau là ngày đáng thương cho đất nước Việt Nam và toàn thể người dân Việt Nam trước và sau năm 1975. Giải phóng gì mà 444.000 thanh niên miền Bắc và 282.000 thanh niên miền Nam phải bỏ mạng. Giải phóng gì mà 2 triệu người dân Việt Nam vô tội phải chết trong lửa khói. Giải phóng gì mà 1 triệu lính miền Nam phải bỏ tù cải tạo, trong đó có 165.000 lính miền Nam chết trong trại cải tạo. Giải phóng gì mà 1,5 triệu con dân miền Nam phải tha phương nơi đất khách quê người để trốn chế độ cộng sản, trong đó có 300.000 người sẽ mãi mãi không bao giờ nhìn thấy bến bờ tự do. Giải phóng gì khi ngày nay 97 triệu người dân Việt Nam bị tước những quyền cơ bản như quyền biểu tình, quyền lập hội. Thống nhất gì khi lòng dân không yên, vẫn còn phân biệt, đối xử vùng miền giữa thành thị và nông thôn, kẻ có tiền và quan hệ luôn đè đầu, cưỡi cổ kẻ nghèo hèn.

DÙ SAO CŨNG KHÔNG ĐÁNG ĂN MỪNG

Dù tôi không biết gì về sự thật ngày 30/04, tôi cũng chẳng thấy vui gì trong cái ngày này khi Phó Viện trưởng Viện kiểm sát Nhân dân thành phố Đà nẵng Nguyễn Hữu Linh chưa bị bắt tạm giam. Tôi làm sao yên tâm khi Linh đang là bị can bị khởi tố về hành vi dâm ô với trẻ em, nhưng vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Dù tôi không biết gì về sự thật ngày 30/04, tôi cũng chẳng thấy vui gì trong cái ngày này khi EVN vẫn chưa công khai, minh bạch những thắc mắc của người tiêu dùng về giá điện.

Dù tôi không biết gì về sự thật ngày 30/04, tôi cũng chẳng thấy vui gì trong cái ngày này khi thành phố Hồ Chí Minh chưa trả chiếc lư hương cho Đức Thánh Trần.

Dù tôi không biết gì về sự thật ngày 30/04, tôi cũng chẳng thấy vui gì trong cái ngày này khi đường đường là Bí thư thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh lại phát biểu một câu thiếu suy nghĩ và thách thức toàn bộ người dân Việt Nam: “Bí thư Nguyễn Thiện Nhân: TP.HCM hứa với Bộ Chính trị sẽ không có biểu tình.”

Đáng buồn hơn, khi những người dân bị tù đày nhiều hơn trên chính đất nước Việt Nam. Họ yêu nước, họ đấu tranh cho công bằng xã hội nhưng lại bị chính quyền bắt bớ vì những tội danh mơ hồ được quy định trong Bộ luật hình sự. Chứng kiến những cảnh này, tôi cứ nghĩ mình đang sống ở đất nước Triều Tiên, Trung Quốc… Tù nhân lương tâm đang sống ở nhà tù nhỏ, còn tôi và người dân Việt Nam đang sống ở nhà tù lớn.

30/04- NGÀY CHO KẺ CHIẾN THẮNG ĐIÊN CUỒNG

Vào ngày này, đội ngũ dư luận viên hoạt động tích cực để công kích những người dám nói sự thật về ngày 30/04 và có tiếng nói phản biện mạnh mẽ trước những bất công của xã hội. Thật nực cười, khi chúng chỉ biết chửi đổng như Chí Phèo, đăng đi đăng lại vài hình ảnh về việc lính Mỹ giết trẻ em, hiếp dâm phụ nữ chưa được kiểm chứng.

Tôi cũng bất lực với mấy câu đại loại như: “Chúng ta đã hy sinh xương máu… nên không thể để chính quyền lọt vào tay người khác”. Tôi chẳng biết các ông đang nói đến xương máu của ai? Chính quyền lọt vào tay ai? Các ông phải nhớ, chính quyền là của người dân Việt Nam, chứ không của riêng ai cả!

Trong ngày này, miền Bắc đặc biệt là trung tâm thành phố Hà Nội đang giăng biểu ngữ tung hô Đảng và Nhà nước. Những cô gái trẻ ăn mặc sexy, áo hai dây, quần bò ngắn bó sát người đang trình diễn những tiết mục sôi động trong niềm tự hào viển vông. Trong ngày này, Đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh mặc áo cờ đỏ sao vàng, để tay lên ngực và hát vang bài hát “ tự hào lắm hai tiếng Việt Nam.”

30/04/1975- NGÀY ĐEN TỐI CHO THẾ HỆ TRẺ- TƯƠNG LAI CỦA ĐẤT NƯỚC

Tuổi trẻ bây giờ đọc mấy tin scandal, với mấy video trần chuồng thì share với like ầm ầm. Điển hình là vụ nghi lộ clip sex của hot girl Trâm Anh. Gần đây còn có một game show cực kỳ vớ vẩn, hình như tên là “game love” gì đó. Đại loại là một bạn nam, một bạn nữ sẽ uống bia để vượt qua các thử thách sờ mó, hôn hít nhau trên ống kính trong đó có cả những bạn trẻ sinh năm 97, 98 tham gia chương trình.

Nhắc đến chính trị thì mặt bạn nào cũng ngáo ngơ. Phỏng vấn hỏi Bí thư, Chủ tịch nước, Chủ tịch quốc hội cũng nhe răng ra cười, lắc đầu không biết. Đó là những người lãnh đạo và quyết định đến vận mệnh của đất nước, đó là những người quyết định đến việc các bạn đi học phải đóng bao nhiêu tiền, quyết định giá lít xăng các bạn đổ mỗi ngày, quyết định nợ công của bạn ngày hôm nay và con cái bạn ngày sau. Chính trị là một khái niệm dễ gây dị ứng. Nó được hiểu như là một lĩnh vực khô khan, gây nhức đầu, chóng mặt và bất an. Nhưng các bạn phải quan tâm đến nó. Nếu các bạn cứ để chính quyền độc tài chính trị, các bạn sẽ sớm là nạn nhân của việc thờ ơ với chính trị.

30/04- TUỔI TRẺ, TRÁCH NHIỆM, DANH DỰ

Các bạn không cần phải có lý tưởng, chẳng cần phải làm điều gì đao to búa lớn, chỉ đơn giản là biết yêu thương, biết quan tâm và biết quan sát một chút. Trước đây, nếu chúng ta sống ở thời chưa có tivi và internet, chẳng ai trách các bạn bị nhồi sọ cả. Nhưng hiện nay, các bạn có tất cả mọi thứ trong tay, internet, smart phone, facebook… Nếu các bạn còn chưa nhận thức hoặc cố tình không chịu tìm hiểu, tôi xin thẳng thắn nói vào mặt các bạn: “Con người khác con vật ở chỗ là biết tư duy độc lập, biết yêu thương và cảm thông cho đồng loại. Nếu sống thờ ơ, vô cảm thì chẳng khác gì con vật cả!”

Nếu các bạn chưa tin những gì tôi nói, hãy tự mình kiểm chứng. Tôi có thể gợi ý cho bạn làm một việc đơn giản nhất vào ngày hôm nay. Hãy lên mạng research các cụm từ “Sự thật về ngày 30/04”, “Việt Nam Cộng Hòa”, “Cờ Vàng”.

“Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…”

THAY LỜI KẾT

Tôi muốn gửi gắm thế hệ đi trước một sự trách móc vì đã để tuột mất nền tự do của miền Nam Việt Nam nói riêng và đất nước Việt Nam nói chung.

Tôi cũng gửi gắm lòng biết ơn sâu sắc đến những người đã cố gắng gầy dựng và gìn giữ chính quyền Việt Nam Cộng Hòa tự do non trẻ.

Đặc biệt, tôi muốn gửi gắm lời cảm ơn chân thành đối với những người còn sống và đã từng phục vụ cho chế độ Việt Nam Cộng Hòa, những người con và người cháu của họ vẫn đang tiếp tục thắp lên ngọn lửa đi tìm tự do cho đất nước Việt Nam.

Là một người trẻ, sống ở miền Bắc, không được cảm nhận trực tiếp về những nỗi đau và mất mát của người miền Nam Việt Nam. Thay vì cứ tự hào về cái quá khứ mà chúng tôi không hề tham dự, chúng tôi sẽ hành động, suy nghĩ độc lập, dũng cảm, biết đột phá, và cố gắng làm mọi thứ để giải phóng người dân khỏi chế độ độc tài, mang lại tự do thực sự cho người dân Việt Nam.

Tôi luôn vững tin và mong chờ ngày Việt Nam có tự do thực sự.

Sài Gòn, ngày 29/04/2019,
Trương Thị Hà

Nguồn.https://www.facebook.com/htruongtoiyeuluat?tn=%2CdK-R-R&eid=ARCPKb5sXziV3xYBJgBQE5mKiRyZNNhZBT6pJygKn-mq8r8PdvKkphljNHMpR9k0yrXe2uYUFuLNBVtn&fref=mentions

TÔI VÀ CHÚNG TA ĐÃ BỊ LỪA .Nguyễn Hoàng

Tháng Tư 30, 2019

*Bài cũ đăng lại

Sự kiện 30 tháng 4 đã qua đi 43 năm. Trải qua thực tế và những trải nghiệm tôi và chúng ta những người sinh ra sau 1945 đến 1965 đã bị đánh lừa. Sinh ra,lớn lên được học tập dưới mái trường gọi là XHCN chúng tôi được tuyên truyền rằng bản chất của CNTB là xấu xa. Mang quân đi xâm lược giết người,gây đau thương tang tóc cho đồng bào mình. Mỗi thanh niên cần lên đường nhập ngũ đánh đuối ngoại xâm giành độc lập tự do cho đất nước. Rằng cuộc chiến tranh của chúng ta là chính nghĩa…vv. Và ngày đó đã đến non sông thu về một mối.
Trong chiến tranh sẽ có kẻ được người thua nhưng cuộc chiến kết thúc cũng là cuộc chiến huynh đệ tương tàn. Không một quốc gia nào trên thế giới tìm đến sự thống nhất bằng chiến tranh. Đông Tây Đức thống nhất bằng nội lực và ý nguyện của người dân không tổn xương máu. Tới đây nếu Nam Bắc Triều tiên làm được thì chúng ta sẽ thấy cái giá mà Việt Nam đã trả cho ngày 30-4 như thế nào? Vấn đề là sau khi nước nhà thống nhất đúng theo mục tiêu của cuộc chiến thì một xã hội tốt đẹp được xây dựng đời sống của nhân dân ngày càng phát triển. Nhưng thực tế không được như vậy. Đất nước được quản lí bởi bộ máy cồng kềnh,tham nhũng trở thành quốc nạn. Ngày 30 -4 khi tôi có mặt tại sân bay Tân Sơn Nhất cảm giác đầu tiên là thực tế không như những gì mình được nghe. Không thấy cảnh làng xóm tiêu điều,cuộc sống có đảo lộn một chút sau chiến tranh nhưng con người hiền hòa. Mức sống hơn hắn miền Bắc XHCN.


Muốn đánh giá một xã hội có tốt đẹp hay không phải nhìn vào mức sống của người dân. Bốn mươi ba năm sau ngày giải phóng 73 năm xây dựng CNXH nhưng cuộc sống của người dân không có gì thay đổi sự hi sinh mất mát của cả một dân tộc không mang lại lợi ích gì. Sau ngày 30/4 khi tiếp xúc với một số thanh niên sống trong khu gia binh của sân bay Tân Sơn Nhất có một câu hỏi mà đến nay chưa có được lời giải đáp thỏa đáng. Các chú đi lính thì gọi là lính cụ Hồ còn người phía bên này cũng đi lính sao lại gọi là ngụy mà không gọi là lính ông Diệm. Thời gian là thước đo. Mỗi người có lí tưởng và sự lựa chọn cái nghĩa của việc giải phóng dân tộc và ngăn chặn sự xâm lăng của cộng sản là ảnh hưởng của ý thức hệ. Đổi lại vị trí địa lý thì chỗ đứng của 2 người thuộc hai phía sẽ hoán đổi cho nhau. Cái giá phải đổi cho cuộc chiến tranh quá lớn mấy triệu người Việt Nam ở hai phía hi sinh mà không mang lại thành quả gì. Đất nước bị cai trị bởi bộ máy bạo quyền,tham nhũng trở thành quốc nạn. Người viết tuyệt đối không bàn đến chủ nghĩa xã hội(CNXH), vì chính cái lí tưởng mà Đảng đang theo đuổi mà họ cũng không biết nó là cái gì. 73 năm theo đuổi nhưng mô hình mà họ đang xây dựng đã thất bại. Kinh tế không phát triển,đời sống nhân dân ngày càng khó khăn,môi trường ô nhiễm nợ công cao. Câu hỏi đặt ra là mỗi người dân,nhất là các cựu chiến binh những người đã bị bộ máy tuyên truyền lừa dối phải làm gì. Nguyên nhân chỉ có một đó là thay đổi thể chế,từ bỏ CNXH như tuyên bố của lãnh đạo Cu Ba. Đất nước này cũng một thời theo đuổi chủ nghĩa cộng sản. Không ai khác tự mình phải cứu mình để xây dựng một xã hội văn minh dân chủ,quyền con người mới thực sự được tôn trọng.
Thời gian này trên mạng xã hội đang tràn lan những bình luận về Công nghệ giáo dục (CNGD).Vì sao có bão mạng ,bao mạng có ý đồng thuận và không đồng tình rất rõ ràng nhưng bão mạng trong CNGD thì phân chia giới trí thức,văn nghệ sỹ cùng nổi giận. Nguyên nhân khá nhiều có những nguyên nhân tế nhị,nhạy cảm. Còn người dân hàng chục triệu gia đình có con em liên quan đến cách học lạ. Hàng triệu người sử dụng Facebook phản ứng tức thì vì họ là những người chịu thiệt thòi mất mát trong công nghệ chuột bạch mấy chục năm qua. Bị móc túi một cách công khai mà vẫn phải tự nguyện vì cái sự học và tương lai con em. Những bài học không chuẩn mực của giáo khoa CNGD khiến người ta phẫn nộ .Đọc thơ nhìn ô là học vẹt một nền giáo dục như vậy hậu quả khôn lường, chạy theo thành tích điểm thi 3 môn là 9 cũng đủ điểm vào sư phạm. Đào tạo con người mà đầu vào như vậy sẽ tạo ra sản phẩm là các bác sỹ làm hại bệnh nhân là các kĩ sư phá hủy các công trình. Lái xe chân phanh đạp nhầm chân ga. Nhưng sự định hướng dư luận như vậy làm cộng đồng mạng quên đi một việc khác nguy hiểm hơn. Ngân hàng nhà nước đã quyết định cho lưu hành đồng nhân dân tệ ở 6 tỉnh biên giới phía bắc. Việc thanh toán hàng hóa và dịch vụ ở khu vực biên giới Việt Trung có hiệu lực từ 12/10. Việc sử dụng đồng nhân dân tệ không chỉ vì phạm nguyên tắc chủ quyền tiền tệ mà còn tạo tiền lệ nguy hiểm vì sự tồn tại mặc nhiên 2 đơn vị tiền tệ trong một quốc gia Hệ lụy của việc này là sự xâm lấn và xâm phạm chủ quyền tiền tệ do ngoại bang và những kẻ rắp tâm theo ngoại bang thực hiện từng bước có thể dẫn đến sự nhân dân tệ hóa nền kinh tế. Việt nam là nước độc lập tự chủ cha ông ta đã đổ bao xương máu để giữ gìn thì việc sử dụng 2 loại tiền trong một quốc gia là không thể. Một quốc gia độc lập có chủ quyền thì tất cả những giao dịch thanh toán phải là Việt Nam đồng. Chính quyền và bộ máy tuyên truyền đang đánh lừa dư luận xã hội bằng những thông tin như khai thác triệt để việc hoa hậu người mẫu bán dâm vv và vv. Một tiếng nói để cộng đồng tỉnh táo không bị dư luận dắt mũi. Một cách làm quen thuộc của các cấp lãnh đạo
Đất nước VN dưới một thể chế độc tài bưng bít thông tin lừa gạt nhân dân qua báo chí truyền thanh bằng nhưng tin tức một chiều làm cho nhiều người dân vùng sâu vùng xa, và một số người ở các thành thị còn u mê vẫn còn tin vào chủ nghĩa xã hội đã làm cho đất nước nghèo nàn và lạc hậu. Tệ nạn quan liêu và tham nhũng chạy chức đấu đá tranh giành quyền lực là do guồng máy độc tài gây ra. Vì vậy đất nước VN muốn thực sự dân giàu nước mạnh thì chỉ còn cách xóa bỏ chủ nghĩa xã hội và bước sang chủ nghĩa tư bản qua các thể chế dân chủ đa nguyên, khi đó đất nước VN có tự do thông tin, tự do lập hội, thành lập đảng để cạnh tranh công khai và đưa đất nước phát triển kinh tế sẽ đuổi kịp một số nước trong khu vực đông nam á
21. 09.2018
Nguyễn Hoàng

Bà Đầm Xòe Phạm Thành Trân Trọng Thông Báo:

Tháng Tư 30, 2019

Kính các bạn:

Sau 4 tháng miệt mài trên máy tính, Phạm Thành tôi đã tải về kho của Phạm Thành những bài viết của mình từ tháng 1 năm 2012 đến hết ngày 14.4.2019. Tổng cộng có khoảng gần 1 ngàn bài viết, cùng một số bình luận tiểu biểu ( khỏang 10 bình luận cho mỗi bài), số từ lên tới khoảng 1.500.000. (Một triệu năm tràm ngàn từ). Nếu đem in thành tổng tập “ Giáp chiến Cộng sản”, mỗi cuốn khoảng 150.000 từ, tương đương 500 trang in, thì phải in tới 10 tập mới hết.

Nếu mỗi tập, với giá giấy và công in là 150.000 VNĐ/ tập, mỗi tập in 100 cuốn, sẽ phải đầu tư một số tiền là 15 triệu VNĐ. Nếu in toàn bộ 10 tập thì phải đầu tư 150.000.000 VNĐ ( Một trăm năm mươi triệu). Đấy là số tiền rất lớn đối với Phạm Thành.
Bởi lý do tài chính hạn hẹp, Phạm Thành quyết định:

1. Mạnh thường quân nào có tiền. có hứng thú với sách vở, chữ nghĩa thì ủng hộ cho Phạm Thành số tiền trên.

3. Ai có nhã hứng kinh doanh, Phạm Thành xin nhượng quyền xuất bản 10 tập sách này trong 2 năm với giá: 300.000.000 VNĐ ( Ba trăm triệu VNĐ).

3. Trong gần 1 ngàn bài viết trên, Phạm Thành đã lọc ra 76 bài viết riêng và trực tiếp về ngài Nguyễn Phú Trọng với 115 ngàn từ, 550 trang in với tựa đề: “Nguyễn Phú Trọng: “Thế thiên hành đạo” hay “Đại nghịch bất đạo””.

Trong lúc đợi chờ quyết định của các mạnh thường quân ra tay, Phạm Thành quyết định chơi du kích, bằng việc tiến hành các công việc còn lại cho việc xuất bản tập sách về ngài Nguyễn Phú Trọng. Phạm Thành nhờ họa sĩ nào có hứng thú thì giúp Phạm Thành thiết kế bìa cho tập sách về ngài Nguyễn Phú Trọng. Các bạn có thể liên hệ qua tin nhắn để nhận những nội dung cần thiết cho việc thiết kế bìa của quyển sách này.

Xin trân trọng cảm ơn các bạn.

” QUỐC HẬN ” Tháng tư – 1975 . Xuân Ngọc Nguyễn

Tháng Tư 30, 2019

*( Truyện kể cho con cháu )

Vải đâu cho đủ khăn sô

Lau khô máu đỏ đôi bờ Bắc Nam

Nga tàu việt cộng tham tàn

Gây nên bão táp phá tan nước nhà

Súng đạn của lũ hoa nga

Đem về tàn sát dân ta hai miền

Miền Nam cuộc sống bình yên

Một bầy quỷ đỏ tạo niềm đớn đau

—–

Tháng tư tiếng đạn xé đầu

Xác dân tan tác ngập sâu ruộng đồng

Máu dân tuôn đỏ thành sông

Trẻ thơ bú mẹ sữa hồng máu loang

Thành thị phố xá tan hoang

Bởi loại ác quỷ xé toang cuộc đời

Anh hùng chiến sĩ dân tôi

Chống thù tay vướng cứu người dân đen

—–

Chết vinh hơn phải sống hèn

Vào sinh ra tử bao phen giết thù

Chợt nghe gió lạnh thiên thu

Lệnh im tiếng súng mây mù nước Nam

Tháng tư lệ nhỏ đôi hàng

Khóc cho đất nước nén nhang linh hồn !

—-

Miền Nam bão tố đổ dồn

Triệu người lội biển căm hờn cộng nô

Vợ chồng con cái bơ vơ

Lạc trong nước mắt tìm bờ tự do

Xác người trôi nổi sóng to

Thân ai cướp biển dầy vò xác thân

—–

Miền Nam ngập lũ khỉ đần

Kem khô ,cà chớn lộ dần cái ngu

Đổng đài đạp kiếng tít mù

Ti vi đồ lạ nó thu làm quà

Vơ vét hết của dân ta

Ba lô nhét nặng về nhà dựng quê

Ba mươi năm sống não nề

Làm thân ăn cướp giờ về giàu sang

—-

Ba lần tư sản tan hoang

Dân Nam tay trắng bàng hoàng lệ nơi

Nhà cửa tạo dựng cả đời

Tiếp thu chúng lấy đuổi người lên non

Kinh tế mới sống mỏi mòn

Rau rừng củ sắn cuốc bòn nuôi thân

Đau thương tràn ngập người dân

Gạo xưa thừa đủ nay ăn củ mì

—–

Trăm ngàn chiến sĩ đưa đi

Tù chung cải tạo cũng vì thù xưa

Rừng sâu ngày nắng ngày mưa

Từ Nam ra Bắc bốn mùa đắng cay

Khổ sai lao động từng ngày

Bại phù kiết ghẻ ra tay giết dần

Miếng ăn nào đủ nuôi thân

Rau rừng kiến mối bắt dần ngọt môi

Vũng suối chất độc mùi hôi

Rửa phân múc uống cho trôi khát thèm

Mì khô ngô cứng lên men

Luộc qua nước thối phải quen cuộc đời

Giọt lệ nhỏ xuống cho người

Bó thân manh chiếu một nơi không mồ

——

Sài Gòn ánh sáng thủ đô

Giờ đây tăm tối thành hồ đổi tên

Tràn đầy một lũ kên kên

Sống trên xác chết tiếng rên dân nghèo

Tự do quyền sống tan theo

Từ ngày mất nước giờ đeo xích xiềng

Khăn tang giọt lệ hồn thiêng

Khóc cho nước Việt chẳng riêng một người !

——

Ngày nay con cháu nhớ đời

Xả thân cứu nước đựng thời tự do

Cộng sản chủ thuyết tội đồ

Phá tan đất nước làm nô lệ tàu

Cha ông đã ngậm vạn sầu

Cháu con giờ phải nối câu diệt thù

Dù cho máu đổ thiên thu

Tương lai đất nước mây mù phải tan .

( x.n.nguyen )

BẮT ĐẦU MỘT THỜI KỲ BẮC THUỘC. Đỗ Ngà

Tháng Tư 30, 2019


Muốn dâng cho ai cái gì thì trước hết bạn phải sở hữu cái đó hoặc ít nhật trên danh nghĩa bạn có phần sở hữu nó. Nếu là vật sở hữu, bạn sẽ đem dâng nó một cách dễ dàng không gặp sự cản trở nào cả, còn nếu vật đồng sở hữu thì bạn phải loại bỏ vai trò của kẻ đồng sở hữu rồi mới đem dâng. Ngày 30/04/1975 không đơn giản là đất nước mất đi một nửa có được tự do dân chủ, mà xa hơn thế, đất nước Việt Nam bắt đầu hành trình Bắc thuộc sau ngàn năm cố gắng giành và giữ.

Đảng Cộng Sản muốn dâng đất nước cho Tàu thì họ phải sở hữu đất nước này. Cuộc nội chiến 1954-1975 trên danh nghĩa là Cộng Sản muốn sở hữu tất đất nước này nên họ đã xua hàng triệu người đổ máu để mang một nửa này về tay họ. Nhưng xa hơn thì sao? Thì toàn bộ đất nước này đang lọt vào tay Tàu mà không có cách nào ngăn cản.

Trong ký ức của nhân dân, rất nhiều người cho rằng trong đất nước này, họ là một người trong trăm triệu người đồng sở hữu. Nếu trăm triệu người ý thức được mình là chủ nhân đất nước thì ĐCS không dễ gì mang quyền lợi đất nước hết lần này đến lần khác đem dâng cho Trung Cộng. Quốc gia này là một thực thể to lớn, không thể bàn giao một lần mà phải chia thành những mảng nhỏ để giao từ từ. Đó là hành động của ĐCS mà nhân dân hoàn toàn có thể chứng kiến. Quyền lợi đất nước rất nhiều nhưng đó là hữu hạn, giao mãi thì đất nước cũng mất.

Nhân dân sẽ thức tỉnh khi nào? Khi họ cảm nhận được sự đe dọa thực sự. Nếu xẻ đất nước thành những quyền lợi nhỏ rồi giao cho Tàu như mối ăn gỗ thì qua vài thế hệ, Việt Nam mất đi rất nhiều mà không thể nào phục hồi. Đó là phương pháp rất cao thâm mà ĐCSVN và ĐCS Tàu đang bắt tay nhau thi hành hòng qua mắt nhân dân và họ đang rất thành công. Nhưng câu hỏi đặt ra là, khi đã tích tiểu thành đại – tức qua quá nhiều lần bàn giao như thế thì nhìn lại đất nước này đã mất đi quá nhiều, điều đó không đánh động được lòng dân đứng dậy phản kháng sao? Tất nhiên là có, và ĐCSVN đã tiên liệu điều đó từ rất lâu. Vậy họ đã tiên liệu được những gì?

Xin thưa, họ loại bỏ vai trò nhân dân để nhân dân không còn quyền gì để phản kháng nữa. Điều này họ làm xuyên suốt khi mà nọ mới nắm quyền trong tay. Bản Hiến Pháp mị dân của CS có quy định về quyền biểu tình của nhân dân, nhưng Nguyễn Thiện Nhân muốn dẹp bỏ biểu tình thì làm gì được nhau? Cũng sẽ tới lúc, CS sẽ viết lại Hiến Pháp và dẹp đi cái quyền này – quyền mà chính CS bị nhân dân căn cứ vào đó chỉ trích. Nếu không dẹp quyền biểu tình trong Hiến Pháp, thì một số người dân có ý thức vẫn còn dựa vào đó để phát động biểu tình. Mà phát động biểu tình thì làm sao ĐCS có thể yên ổn khi mang những mảng quyền lợi to lớn hơn giao cho Trung Cộng? Cho nên không sớm thì muộn, ĐCS lại cho viết lại Hiến Pháp và loại bỏ quy định quyền biểu tình này.

Chưa hết, để loại bỏ ý thức sở hữu đất nước ra khỏi đầu nhân dân, ĐCS còn dùng giáo dục và tuyên truyền để tẩy cho sạch ý thức này khỏi đầu học sinh và những người dân thiếu thông tin. Họ muốn đưa Đảng đứng trên tổ quốc để đẩy tổ quốc về một vai trò thứ yếu sau đảng. Hay họ có thể nhập nhằng giữ khái niệm tổ quốc và XHCN “Yêu Tổ quốc là Yêu Chủ Nghĩa Xã Hội”. Họ làm vậy là để nhân dân thay vì yêu tổ quốc đúng nghĩa thì họ lại yêu Đảng, yêu XHCN gì đấy mà quên đi tổ quốc. Mà khi họ không biết, không hiểu về tổ quốc thì sao họ lên tiếng khi tổ quốc lâm nguy? Cho nên đó là một lợi thế, khi ĐCS mang những mảng quyền lợi đất nước dâng cho quan thầy Trung Cộng mà không gặp sự cản trở nào từ phía nhân dân. Cuộc tẩy rửa não nhân dân có vai trò quan trọng với Đảng trong dã tâm bán nước của mình.

Không gian mạng là nới duy nhất những người Việt có tâm với đất nước muốn lấy lại ý thức trách nhiệm của người dân với đất nước mà họ đang sống, lấy lại ý thức sở hữu đất nước cho người dân. Điều này chạm vào chính sách tẩy não của ĐCS, vì nếu trong não trạng của người dân sống dậy những ý thức ấy, thì ĐCS bán nước dễ dàng sao? Cho nên họ đã xua cả công an vào công cuộc truy lùng những người viết lên sự thật. Họ dùng thứ luật pháp mơ hồ để chụp mũ tội lỗi lên đầu những người này, và họ dùng tòa án của họ để xử những bản án bỏ túi – tức mức án được ấn định từ trước, tòa chỉ là màn kịch.

Ngày nay, với dã tâm bàn giao từng phần đất nước này, ĐCS đang điên cuồng truy lùng gắt gao những ai cản đường nó. Ai cũng biết đây là cuộc chiến không cân sức vì CS quá mạnh mà dân thì thờ ở quá nhiều. Nhưng lẽ nào vì không cân sức thì buông xuôi sao? Nếu buông xuôi thì tốc độ bàn giao càng bị đẩy nhanh hơn nữa. Đến lúc toàn dân nhận ra thì hết cứu. Đất nước rơi vào thảm cảnh như hôm nay cũng vì cái ngày 30/04/1975 oan nghiệt. Ngày đó không chỉ đánh dấu đất nước mất tự do mà còn đánh dấu một thời kì Bắc Thuộc mới sau ngàn năm. Nếu không cứu đất nước này khỏi tay CS thì Việt Nam bị xóa sổ là khó tránh khỏi.

– Đỗ Ngà –