Archive for Tháng Tư 23rd, 2019

VỀ CÁI LÝ SỰ: “CÓ GIỎI THÌ LÀM ĐI”!. Mạc Văn Trang

Tháng Tư 23, 2019


23-4-2019
Để “bịt miệng” những người hay phê phán sự kém cỏi của quan chức chính quyền, họ liền chơi trò “tiểu xảo”, thách đố: “Có giỏi thì làm xem nào”?, “Có giỏi thì ra đảo đánh nhau với Trung quốc đi”! “Anh làm Tổ trưởng dân phố chưa chắc làm nổi, mà cứ phê phán”! v.v…


Cái trò ngụy biện này cũng khiến nhiều người lúng túng, tưởng họ có lý. Sự thực là:

1. Toàn “hệ thống chính trị” hiện nay là do “đảng cử, dân bầu”, toàn bộ “quy trình” tuyển chọn cán bộ, quan chức từ Tổ trưởng dân phố, Trưởng thôn/bản đều do hệ thống đảng khống chế, làm gì có tự do cạnh tranh, mà bảo “có giỏi thì làm đi”! Các ứng viên tự do ứng cử vào Quốc hội khóa vừa qua đều bị họ dùng những mưu hèn, kế bẩn loại bỏ.


Hôm vừa rồi cũng có một cậu bảo mình, nếu bác làm bộ trưởng giáo dục liệu có thay đổi được gì không? Mình bảo, trong cái “lồng” thể chế này thì khó thật đấy, nhưng ít nhất tớ cũng không nói “ní nuận”; cũng đề nghị bỏ cấp Phòng giáo dục; bỏ Thi đua; bỏ Thi 2 trong 1; kiên quyết đuổi hết những sinh viên gian lận điểm vào Đại học và đề nghị truy tố tất cả những người mua điểm cho con/cháu vào đại học; sẽ thực hiện “một chương trình, nhiều bộ sách giáo khoa”; sẽ trả lại vị thế vốn có của nghề giáo viên… Nhưng tớ nhiều tuổi thì nói làm gì. Còn bao nhiêu người trẻ có tâm, có tài hơn tớ, có được vào hệ thống của họ đâu mà bảo “Giỏi thì làm đi”!


2. Đúng ra, toàn bộ quan chức, cán bộ trong hệ thống chính trị từ Trung ương đến thôn, bản, xóm phố, đều là “công bộc”, “đầy tớ” của Dân. Chính Chủ tịch Hồ Chí Minh tuyên bố: “Nhân dân có quyền đôn đốc và phê bình Chính phủ. Nếu Chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi Chính phủ. Từ Chủ tịch nước đến giao thông viên cũng vậy, nếu không làm được việc cho dân, thì dân không cần đến nữa”[ Hồ Chí Minh toàn tập, Tập 4, NXB Sự Thật, trang 283].


Dân là Chủ, bỏ tiền ra thuê người phục vụ, thì có quyền đòi hỏi người phục vụ phải làm tốt những công việc được thuê; nếu làm không tốt thì cắt hợp đồng, thuê người khác; nếu dốt nát làm thiệt hại nặng cho chủ hay ăn cắp thì chủ sẽ kiện và yêu cầu truy tố… Đất nước thời bình mà sinh loạn bởi vì Chủ không có quyền đuổi đầy tớ, mà ngược lại đầy tớ kéo bè, kéo đảng làm đảo lộn tất cả.


– Đầy tớ làm hỏng việc, chủ nhắc nhở, lại bảo: “Ông có giỏi thì làm đi”!
– Đầy tớ dốt nát, làm đâu hỏng đấy lại ba hoa khoác lác, rồi lên mặt dạy bảo, dọa nạt ông bà chủ;


– Đầy tớ ăn cắp, ăn cướp, đủ trò gian manh, bị ông bà chủ tố cáo, lại thuê đồng đảng và xã hội đen đánh đập, bắt tù ông bà chủ…


– Đầy tớ được giao bảo quản tài sản quốc gia thì thông đồng với ngoại bang, bán rẻ đất đai, tài nguyên, mà chủ bất lực.


– Đầy tớ bất tài, ăn cắp, ăn cướp, gây nên xã hội bất an, khi Chủ mắng đầy tớ, đầy tờ lại đuổi chủ: Ông không thích ở đây thì ra nước ngoài mà sống! Láo đến thế là cùng!


Vậy sao đất nước không lộn tùng phèo mọi trật tự, mọi giá trị đều đảo lộn? Tức là LOẠN!


3. Để dẹp loạn, xã hội an bình, đất nước phát triển bền vững, hùng cường, chỉ có cách: Thực hiện như Cụ Hồ nói 1945, Chủ ra Chủ, Đầy tớ ra đầy tớ. Chủ được quyền tự do bầu cử, chọn ra các đầy tớ mà mình ưng ý; đầy tớ nào tồi thì Chủ có quyền đuổi, thậm chí giải tán cả Quốc hội, “đuổi” cả Chính phủ, lập ra Chính phủ mới. Đầy tớ không bao giờ được phép hỗn hào, bảo chủ “Có giỏi thì làm đi”!


Nguồn. FB Mạc Văn Trang

TÔI KHÔNG IM LẶNG .Đỗ Cao Cường

Tháng Tư 23, 2019

Tôi chấp nhận bị mất tài khoản để viết ra những dòng này, cũng giống việc tôi chấp nhận mất mạng để đưa những sự thật ra ngoài công chúng.
Đêm hôm qua, Đàm chụp các status, comment của tôi rồi đưa lên trang cá nhân của anh ta, còn tôi, tôi chụp lại trái tim của Đàm thả cho một comment “khoe” với anh ta là đã report được người khác.


Tôi không dám nhận mình là vùng đất cấm, và tôi cũng chả dám nhận mình là nghệ sĩ, tôi sẽ không kêu gọi hoặc thả tim cho những ai muốn report anh ta, vì tôi không muốn ngang tầm với người không xứng.


Dù thế nào đi nữa, tôi cũng sẽ không đưa người mẹ già khắc khổ của mình lên bêu xấu trước toàn dân, ai làm người đó chịu, tất cả đã lớn rồi.


Tôi cũng sẽ không vì một status vui vẻ của một bà chị, khi so sánh ví von về mức độ nổi tiếng của thằng dâm ô trẻ em hiện nay còn hơn cả những người thường xuyên được nổi tiếng, nhưng Đàm đã ra sức chửi bới “con này, con kia”, lôi cả chuyện quá khứ của người ta, đã được giải quyết ổn thỏa từ nhiều năm trước, để làm nhục một người đàn bà lớn tuổi, trong khi người đàn bà ấy lại đang lên tiếng bênh vực rất nhiều người yếu thế trong xã hội mà đến bản thân Đàm và tất cả đồng nghiệp của Đàm đều không làm được.
Đáng buồn hơn, Đàm bảo chúng tôi, những người lên tiếng đòi công lý cho những trẻ em bị dâm ô là không đến lượt, nhà nước này là của dân, chúng tôi đóng thuế nuôi bộ máy nhà nước này, và chúng tôi cũng chỉ đòi hỏi quyền lợi chính đáng từ những cái đã xảy ra rõ mồn một, tại sao lại không có quyền?


Kinh khủng hơn, cùng một thời điểm, cùng một nội dung tin nhắn, rất nhiều kẻ lạ mặt đã nhảy vào tường nhà tôi dùng những lời lẽ bẩn thỉu, vu khống tôi nhận tiền viết bài chống phá Đàm, vậy tất cả giới trí thức, tinh hoa của đất nước này cũng nhận tiền chống phá Đàm hay sao?
Đa số đều dùng nick ảo, chỉ có duy nhất bà Lê Thị Thanh Hà dùng nick thật, qua tìm hiểu tôi phát hiện bà Hà là phó hiệu trưởng trường mầm non Tây Lộc, thành phố Huế, có quan hệ mật thiết với Đàm. Tôi đang thu thập chứng cứ để kiện bà Hà tội vu khống.


Mặc dù đó chỉ là bài viết phản biện với lời lẽ ôn hòa, dựa trên những cái đã có, nhưng Facebook sẵn sàng xóa các bài viết của tôi sau khi Đàm liên lạc với họ, vậy những hình ảnh Đàm chụp từ tài khoản của tôi, xâm phạm quyền riêng tư của tôi và người khác thì sao?
Không cần thông qua tòa án, cũng chẳng cần xét xử, Facebook buộc tội tôi vi phạm pháp luật, họ thông báo nếu đăng nữa sẽ bị xóa tài khoản vĩnh viễn, tôi đang liên hệ luật sư ở bên Mỹ kiện Facebook.
Và xin thưa những người vu khống tôi!
Sống ở đời, sẽ chẳng có gì đê hèn bằng việc ngậm máu phun người, sống như ký sinh trùng im lặng trước bất công nhưng dễ dàng bị người khác sai bảo.


Tôi nhắc lại cho các bạn biết, từng có đội ngũ truyền thông của các doanh nghiệp lớn hàng đầu Việt Nam như tập đoàn Hòa Phát, Kim Phát, Cj… muốn hẹn gặp riêng để mong tôi im lặng, nhưng như tôi đã nói, thà chết chứ tôi không im lặng. Tất cả cũng chỉ vì tương lai con em của những người report tôi.


Mặc dù tôi với chị Hoài Anh là chỗ thân tình, nhưng nếu chị ấy cư xử như Đàm, tôi cũng sẽ không bênh vực mà còn lên án, cũng giống như lãnh đạo của nhiều tờ báo tôi từng chơi với họ, nhưng khi phát hiện những người khốn khổ, thấp cổ bé họng bị họ bắt nạt, một mình tôi quay ra chống lại tất.
Trong hàng trăm kẻ vô học nhảy vào chửi bới tôi, cũng có vài người dùng lời lẽ của con người nhưng tư duy không thể theo kịp thời đại. Họ hỏi tôi đã được như Đàm chưa mà đòi phê phán?


Xin thưa với các bạn, các bạn muốn so sánh ở điểm nào? Mỗi người một công một việc, tôi không xin xỏ, nhờ vả gì Đàm, tôi và Đàm là hai chủ thể tách biệt, thấy anh ta đe dọa, vu khống, làm nhục bạn tôi, coi thường những người lên tiếng chống cái sai thì tôi lên tiếng.
Dù sao, đi hát cũng chỉ là một cái nghề, một sự mua vui, vui cho bớt buồn, còn cái nghèo và sự ô nhiễm thì vẫn vậy, thích ai thì nghe, không thích thì tắt.


Còn tôi, ngay từ rất sớm tôi đã lên tiêng đấu tranh với những sai trái trong xã hội, bản thân cũng đã đi dọc đất nước, khai sáng trí tuệ, đồng hành cùng rất nhiều người yếu thế mà rất ít người Việt Nam dám làm.
Tôi không chỉ đòi được vô số quyền lợi cho họ, mà tôi còn dám từ bỏ quyền lợi, mạng sống của chính mình. Cũng có rất nhiều diễn viên, ca sĩ, người mẫu… họ nói mang ơn và ủng hộ tôi, tiêu biểu như nghệ sĩ Hồng Nhung, vợ anh hài Xuân Bắc gọi tôi là thần nhân.


Đã có rất nhiều lần tôi bị đe dọa, bị đâm xe, kẻ thù của tôi ở khắp mọi nơi, nếu chết giữa đường tôi cũng không biết kẻ giết mình là người của Đàm hay một quan chức, doanh nghiệp nào đó. Cho nên về mặt hy sinh cho xã hội, chưa chắc Đàm đã hơn tôi.


Còn xét về độ nổi tiếng, xin thưa, tôi cần lương thiện hơn sự nổi tiếng, tôi cũng không cần những kẻ có thế lực, hệ thống truyền thông một chiều nghe theo sự chỉ đạo của ai đó, không đặt lợi ích của người dân lên trên hết pr cho mình.


Nếu Đàm tự nhận mình là vùng đất cấm, thì tôi xin phép được nhận mình là người trồng cây, gây rừng đầu tiên trên vùng đất cấm ấy, và bây giờ, mới chỉ ở giai đoạn nảy mầm.


Nếu tính theo khối lượng được gọi là nghệ sĩ, khi cân lên cũng phải được vài chục tấn. Nhưng nếu xét về tư cách để trở thành nghệ sĩ, xin cho hỏi được mấy người?


Trong một xã hội còn quá nhiều bất công và vô cảm, người ta dễ dàng nhầm lẫn giữa khái niệm nghệ sĩ và người nổi tiếng. Muốn nổi tiếng thì chỉ cần xuất hiện nhiều trên ti vi, live stream nhiều lần, nhưng để trở thành một người nghệ sĩ chân chính, phải đặt cả mạng sống, thổi hồn vào những tác phẩm hiện thực, nó cũng giống như tác phẩm “Chết khi còn đang sống”.


Nguồn.https://www.facebook.com/docaocuonglieu/posts/2264724690261205

“CHÍNH TRỊ BÌNH DÂN” – CUỐN SÁCH GỐI ĐẦU GIƯỜNG (Phần II). Lã Minh Luận

Tháng Tư 23, 2019

Trong cuốn CẨM NANG CHÍNH TRỊ này, nữ nhà văn Phạm Đoan Trang đã cung cấp cho bạn đọc biết 10 loại chủ nghĩa trong hàng trăm thứ CHỦ NGHĨA (Ý THỨC HỆ) đã từng tồn tại trong lịch sử nhân loại. Đó là Chủ nghĩa Tự do, Chủ nghĩa Bảo tồn, Chủ nghĩa xã hội và Dân chủ xã hội, Chủ nghĩa Phát xít, Chủ nghĩa Vô chính phủ, Chủ nghĩa môi trường, Tôn giáo thuần tuý, Chủ nghĩa Cộng đồng, Chủ nghĩa Nữ quyền, Chủ nghĩa Dân tộc. Đó cũng là những chủ nghĩa phổ biến trong lịch sử loài người từ xưa đến nay và chúng cũng được biết đến nhiều nhất trên thế giới.

CHỦ NGHĨA – Ý THỨC HỆ hay còn gọi là HỆ TƯ TƯỞNG, “Ý thức hệ là một hệ thống niềm tin dẫn dắt hành động chính trị. Cụ thể hơn là một tập hợp các quan điểm, quan niệm có quan hệ qua lại, dẫn dắt hoặc tạo cảm hứng cho các hành động chính trị.” Một ý thức hệ hoàn chỉnh phải mang “tính tổng quát, tính lan toả, tính rộng khắp, tính mạnh mẽ”. Vậy, làm phép qui chiếu thì CNXH mà ĐCS VN và một số nước hiện nay vẫn còn đang cố bám đuổi có còn mang những tiêu chí đó không?

Không chỉ bây giờ “Chính trị bình dân” mới nói đến CNXH là CHỦ NGHĨA KHÔNG TƯỞNG mà thế giới đã nhận ra nó từ lâu và nó đã thành hiệu ứng đomino từ những năm 80-90 của thế kỉ trước để bước sang ý thức hệ TB kiểu mới. Bởi CNXH là một chủ nghĩa ăn bám, tham nhũng, một chủ nghĩa giả dối, tạo ra cho xã hội một loạt những kẻ ăn không ngồi rồi, bóc lột, bất công và nghèo đói, nhất là từ khi Chủ nghĩa Mác được trộn trạo với một mớ hổ lốn các loại chủ nghĩa như chủ nghĩa Lênin, Stalin, Mao… và nó được “nâng cấp” lên thành Chủ nghĩa Cộng sản, ngang hàng với chủ nghĩa Phát xít mà thế giới gọi chúng là ĐẠI HOẠ của nhân loại.

Trong khi CNXH đã thoái trào và nhiều nước TB ở phương Tây và châu Âu vẫn đang trên đà phát triển thì CON ĐƯỜNG THỨ BA ra đời. Đây là một khái niệm, một Ý THỨC HỆ khá mới mẻ mà cuốn sách đem lại cho bạn đọc. Ý THỨC HỆ này có tham vọng thay thế cho cả CNTB và CNXH. Vậy nó có phải là con đường thú vị và lí tưởng không? Nội dung của nó là gì?
– Thứ nhất, nó thừa nhận toàn cầu hoá trong thế giới hiện đại.
– Thứ hai, CNXH nhà nước can thiệp từ trên xuống dưới đã hết thời; CNTB đã phát triển thành “kinh tế tri thức”, đề cao vai trò công nghệ thông tin và kĩ năng cá nhân, trong đó, nhà nước đóng vai trò thiết yếu về kinh tế và xã hội. Cụ thể:
+ Phát triển giáo dục, đào tạo kĩ năng cho dân, nâng cao cạnh tranh kinh tế toàn cầu.
+ Phát triển xã hội dân sự và các cộng đồng để hạn chế sức ép của CNTB và thị trường.
Những người theo trường phái này đề xướng khái niệm “nhà nước công lợi”, nghĩa là nhà nước hỗ trợ tài chính có điều kiện cho giáo dục và những người đang tìm việc… Họ kêu gọi cân bằng quyền và trách nhiệm, bình đẳng về cơ hội và ủng hộ chế độ nhân tài.

Như vậy, hệ tư tưởng thứ ba này nó sẽ phù hợp với một nhà nước như thế nào? Có phải là một nước Dân chủ, đa nguyên, đa đảng, tam quyền phân lập không? Việt Nam ngay bây giờ sẽ chọn đi theo con đường nào? Có nhất thiết phải rập khuôn theo một ý thức hệ mà các nước phương Tây, châu Âu đã đi hay theo xu hướng CHỦ NGHĨA THỰC DỤNG mà nước Mỹ bây giờ đang thực hành? Cuốn sách không chỉ cung cấp kiến thức mà còn gợi mở cho những ai đang đau đáu trước thực trạng mà nhận đường, tìm đường changer cho đất nước.

Một thứ chủ nghĩa nữa khiến suy nghĩ của tôi phải dừng lại khá lâu, đó là CHỦ NGHĨA DÂN TỘC & LÒNG YÊU NƯỚC. Chủ nghĩa Dân tộc hiểu theo nghĩa rộng là Chủ nghĩa Quốc gia. Chủ nghĩa này trong thời kì phong kiến ở Việt Nam hay Trung Quốc nó được coi là một phẩm chất tốt đẹp – CHỦ NGHĨA YÊU NƯỚC. Chủ nghĩa yêu nước (tinh thần yêu nước, lòng yêu nước) được cụ thể hoá bằng lòng trung thành (tôi trung), trung quân ái quốc – yêu nước trung thành với vua, ngược lại, trung với vua nghĩa là yêu nước. Khi các cuộc nội hay ngoại chiến xẩy ra, thần dân tham chiến trước hết là vì vua, vì lãnh thổ mà vua đang cai trị (Sông núi nước Nam vua Nam ở…). Vì vậy, quyền và lợi sau khi chiến thắng đều thuộc về vua và đẳng cấp quý tộc chứ không thuộc về dân đen.

Bước sang thế kỉ XX, trải qua quá trình giành độc lập dân tộc, thay đổi chế độ, ĐCS lên nắm quyền, lãnh đạo toàn dân tham gia hai cuộc chiến lớn (chống Pháp, Mỹ…) và cuộc tốc chiến thứ ba chống quân bành trướng Tàu Cộng, cái “chủ nghĩa yêu nước” ấy suy cho cùng nó đã bị người ta lợi dụng để lôi kéo, gắn kết toàn dân tham gia cuộc chiến vì một ý thức hệ mịt mờ (XHCN) chứ không phải vì chủ quyền lãnh thổ, vì một quốc gia, dân tộc. Bởi lẽ, khi cuộc chiến kết thúc thì quyền và lợi vẫn thuộc về ai, có phải chủ yếu chỉ ở một nhóm người? Và các khẩu hiểu “Trung với đảng, hiếu với dân…” nghĩa là thế nào?

Tuy vậy, từ cuối thế kỉ XX sang đầu thế kỉ XXI, làn sóng toàn cầu hoá, Trái đất tròn bỗng bị đập bẹp thành cái mâm phẳng thì khái niệm Chủ nghĩa quốc gia, dân tộc… đã trở nên lỏng lẻo ở nhiều nước. Các nước phương Tây nhanh chóng hoà nhập vào làn sóng toàn cầu còn các nước phương Đông thì chậm chạp hơn, nhất là Việt Nam… nó bị chính cái chủ nghĩa dân tộc bó buộc, ăn sâu vào tinh thần, tư tưởng mỗi người dân: 
“Ôi! Tổ quốc ta yêu như máu thịt
Như mẹ, như cha, như vợ, như chồng
Ôi! Tổ quốc nếu cần ta chết
Cho mỗi ngôi nhà, ngọn núi, con sông…” (Chế Lan Viên)

Chính cái chủ nghĩa yêu nước cực đoan ấy mà khiến hầu hết người Việt bị lợi dụng vào những mục đích xấu như lôi kéo tham gia chiến tranh vì Tổ quốc… mà họ không biết được đó có phải là mục đích chính hay không? Còn nữa, người Việt Nam khi tham gia bất cứ một sự kiện nào cũng thể hiện màu cờ sắc áo dân tộc bằng cách mang theo cờ đỏ sao vàng, nhất là khi vào sân vận động xem bóng đá. Một rừng cờ đỏ, áo đỏ, băng zôn đỏ… đỏ đến chói chang, nhức nhối, bức bối gợi người ta nghĩ đến những cuộc chiến tranh đẫm máu “xương chất thành núi, máu chảy thành sông, tanh hôi vạn dặm…”, gợi người ta nghĩ đến Chủ nghĩa Sô-vanh: kiêu ngạo, hiếu chiến, hung hãn, bạo lực… Ở Mỹ và châu Âu thì chủ nghĩa dân tộc đã mang hàm ý tiêu cực.

Vậy, chủ nghĩa dân tộc, tinh thần yêu nước, lòng yêu nước ở đây là gì? Là trước hết ta hãy yêu chính ta, yêu gia đình của ta, yêu nơi ta sinh ra và lớn lên, gắn bó, đó là quê hương; yêu thiên nhiên, yêu con người và cuộc sống; ham hiểu biết và yêu lao động, biết giúp đỡ người hoạn nạn, kém may mắn, biết bất bình căm tức trước những cái ác, cái xấu, cái bất công, vô lí, trái lẽ phải… sẵn sàng hi sinh bản thân nếu vì một mục đích lớn lao, cao cả, chính đáng; tỉnh táo để không bị lợi dụng…

Chốt lại vấn đề về các chủ nghĩa, tác giả cuốn sách muốn nói với bạn đọc rằng khi nền kinh tế thị trường đã trở nên toàn cầu hoá thì khái niệm quê hương, đất nước, dân tộc, quốc gia và lòng yêu nước cũng không còn mặc định trong tư tưởng mỗi người nữa. Các công ty sản xuất, chế xuất hay kinh doanh đều có thể hợp tác, liên doanh, liên kết với nhau trên toàn cầu, ở đâu lâu thì đất cũng hoá tâm hồn, hoá quê hương; còn đối với cá nhân, thì ở đâu có nhà nước pháp quyền, quyền lợi của họ được bảo đảm, có công việc tốt và an xã hội tốt thì đó là quê hương, là Tổ quốc.

Vậy, suy cho cùng, Ý THỨC HỆ trong thời kì hiện đại này có cần thiết cho một đảng chính trị, một cộng đồng, một xã hội, một quốc gia không? Nhiều triết gia trả lời rằng KHÔNG. Bởi khi đã toàn cầu hoá thì tính truyền thống sẽ suy yếu. Con người vừa thích độc lập lại vừa cần hợp tác; chủ nghĩa nào thì cũng bị chống đối và ủng hộ, chủ nghĩa nào cũng có mặt tốt, mặt tồi tệ. Có lẽ người ta hướng tớI… CHỦ NGHĨA THỰC DỤNG chăng? Lịch sử chuyển động theo LẼ PHẢI không phải THÓI QUEN TRUYỀN THỐNG, CNXH quá lỗi thời, ắt nó phải chuyển động theo xu thế của thời đại. 
(Còn nữa)

MASAN VÀ “ LĂNG BA ĐÌNH”: MỘT CHIÊU TRÒ GIẢI QUYẾT KHỦNG HOẢNG? .Trúc Mai

Tháng Tư 23, 2019

Thời gian gần đây, cái tên Masan có vẻ khá nóng với việc dính vào các vấn đề lùm xùm như câu chuyện ‘tiêu chuẩn nước mắm’, đến việc tương ớt Chinsu dính phốt ở Nhật; gần đây nhất, là tương ớt Chinsu với hình ảnh “cái lăng Ba Đình”. Có ý kiến cho rằng với hàng loạt xì căng đan đó, dường như Masan đang rơi vào chu kỳ khủng hoảng mới?


Masan và “lăng Ba Đình”

Xem ra ý kiến trên cũng là lẽ thường tình, bởi kẻ gieo gió ắt gặt bão. Ở các chợ, những người tiêu dùng giờ đây không còn ưu tiên mua hàng của Masan như lúc trước. Một tiểu thương xác nhận: “Các bà nội trợ đi chợ thấy mình bán nước tương Chinsu, họ hỏi mình bộ bà không thấy báo chí đăng tin tức nước tương của nó có hóa chất độc hại hay sao mà còn bán?”.
“Thấy ghê thấy bà, ăn vào bệnh chết. Cái chuyện nước mắm pha hóa chất, nghe đã thấy ghê rồi. Giờ đây lại còn chuyện nước tương. Nhớ hồi đó, nước tương của Masan còn dính vào vụ chất 3MCPD gây ung thư nữa chứ”, ông Hai, một người tiêu dùng ở Tân Phú, Sài Gòn chia sẻ.
Dính vào hàng loạt những vấn đề như thế, chưa giải quyết xong, Masan lại thêm xì căng đan “lăng Ba Đình”. Có ý kiến, đó chỉ đơn thuần là rủi ro trong kinh doanh. Giải thích vấn đề này, Masan cho rằng là lỗi của PG (nhân viên có nhiệm vụ đại diện cho các thương hiệu quảng cáo sản phẩm trong các event, chiến dịch quảng bá, marketing cho công ty – [*],http://bit.ly/2PlKrSF).
Với một doanh nghiệp bề thế và lắm chiêu trò như Masan, liệu có đơn giản là thế?
Có thể nói, nhìn kiểu hình được xếp bởi các mặt hàng của Masan là khó có thể hình dung được cụ thể, rõ ràng đó là hình lăng Ba Đình. “Những công trình có mái, có cột, người ta tha hồ nhìn ra các kiến trúc khác nhau, có thể là một tòa tháp, một ngôi đền hay một Khuê Văn Các không chừng. Cũng có thể nhìn ra lăng ở Ba Đình nhưng đâu có dễ dàng khẳng định điều đó là đúng hay sai?, ông Ba, một người tự giới thiệu là dân Sài Gòn, nhưng 44 năm qua chưa có dịp ra Hà Nội, chia sẻ.
Có lẽ cũng lường trước những thắc mắc như ông Ba, nên Masan đã cẩn thận treo lên những chai tương ớt Chinsu của trò ‘ráp hình’ cái tên “Chủ tịch Hồ Chí Minh” cho mọi người khỏi nhầm lẫn dị nghị (nhất là thời điểm hiện nay khá nhạy cảm về vấn đề sức khỏe của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng!).
Theo ghi nhận của người viết, hoạt động truyền thông và bày biện ở điểm bán hàng, một chương trình để được tiến hành phải thông qua được hết các bước phê duyệt trình tự từ các cấp của công ty; từ người đưa ra ý tưởng, bộ phận truyền thông, bộ phận marketing, tới bộ phận tiến hành nằm ở đội ‘sales’ siêu thị. Như vậy, với một công ty có bề dày kinh nghiệm tiếp thị như Masan, thì vấn đề nằm ở chỗ là do lỗi của nhân viên PG, cũng tương tự như một quy định ban hành sai sót, thường đổ lỗi do “gã đánh máy” (!?)
Có ý kiến cho rằng rất có thể đây là chiêu trò giải quyết khủng hoảng, qua việc hành động của Masan tựa như đang hướng dư luận sang một khía cạnh khác, chuyển sự ghét bỏ của người tiêu dùng từ góc nhìn về một sản phẩm không tốt với sức khỏe, sang một sản phẩm được trưng bày với hình tượng dễ đưa đến ý kiến về sự phản cảm; bởi dù gì đi nữa thì lăng tẩm vẫn là nơi để an nghỉ chứ không phải nơi dùng cho tiếp thị, quảng cáo.
Chính điều này tạo một hiệu ứng cho người tiêu dùng là sẽ tạm quên đi ấn tượng về sản phẩm có nhiều hóa chất, thay vào đó là một ấn tượng tiêu cực khác nhẹ nhàng hơn. Rồi sau đó, nhịp sống vẫn cứ trôi, người dân sẽ dần lãng quên. Masan sẽ từ từ lấy lại thị trường được họ cho là chỉ đang tạm mất (!?).
Chiêu trò trong kinh doanh là muôn hình vạn trạng. Tuy nhiên, dầu có như thế nào đi chăng nữa, thì sự thật vẫn mãi là sự thật, cây kim trong bọc có ngày cũng sẽ lòi ra, bởi “trăm năm bia đá thì mòn – nghìn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ”…
+ Chú thích:
[*] Người mẫu quảng cáo hay còn gọi là promotion model, show girl, promotion girl hay promotion boy là những người mẫu, nhân viên quảng cáo, tiếp thị, lễ tân thực hiện các dịch vụ quảng cáo trực tiếp cho một sản phẩm, dịch vụ, thương hiệu, bằng cách trực tiếp tương tác với người tiêu dùng tiềm năng.
Nguồn, VNTB

ẤU DÂM NGUYỄN HỮU LINH VÀ MỘT CHÍNH QUYỀN QUÁ ẤU TRỄ .Nguyễn Hiền

Tháng Tư 23, 2019

Nghi ngờ! Nghi ngờ và nghi ngờ!. Người dân không tin tưởng ở khâu hành pháp, tư pháp lẫn lập pháp của Nhà nước.

Chiều Chủ nhật (ngày 21/04), báo chí chính thống đồng loạt đưa tin, theo đó Công an Tp.HCM và Viện KSND Tp.HCM, Cơ quan CSĐT Công an Quận 4 đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can và cấm đi khỏi nơi cư trú đối với ông Nguyễn Hữu Linh (61 tuổi, ngụ quận Hải Châu, TP Đà Nẵng), để điều tra hành vi dâm ô đối với người dưới 16 tuổi, theo Điều 146 Bộ luật hình sự 2015.
Như vậy, sau gần 20 ngày, thì phía cơ quan điều tra mới ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can. Nhưng đó chưa phải là kết thúc, vẫn tiếp tục đợi VSK cùng cấp phê chuẩn quyết định khởi tố. Và Nguyễn Hữu Linh có thể “thoát” nếu như trong thời hạn ba ngày kể từ ngày nhận được quyết định khởi tố bị can, Viện kiếm soát quyết định hủy bỏ quyết định khởi tố bị can.
Quy trình tố tụng hình sự là như vậy, tuy nhiên, không thể không đề cập đến sự “chậm trễ” bất thường từ phía cơ quan điều tra đối với sự vụ ông Nguyễn Hữu Linh, trong bối cảnh người dân hoàn toàn bức xúc. Và ra quyết định khởi tố lần này, có thể được hiểu là đến từ sự giám sát và sự phẫn nộ từ người dân trong nước, bởi gần 20 ngày qua, trên mạng xã hội liên tục truyền tải và nhắc nhở về sự kiện “ấu dâm” nêu trên.
“Ấu dâm” gây xôn xao nghị trường, đến mức Thứ trưởng Bộ Công an phải giải trình, và Chủ nhiệm Uỷ ban Tư pháp Lê Thị Nga đề nghị công an đẩy nhanh tiến độ điều tra.
Dư luận đang thay mặt Nhà nước “hành đạo” bằng dán decal, bằng lập wikipedia về sự kiện, bằng cả việc “checkin” nơi sinh sống của ông Linh tại Đà Nẵng. Nhưng trong nhà nước pháp quyền, thì đây là một thất bại, bởi nhiều lý do.
Sự kiện “ấu dâm” này cũng cho thấy nhiều vấn đề khác nữa.
Luật sư Ngô Ngọc Trai trong bài viết được đăng tải trên BBC Tiếng Việt đã đặt câu hỏi gián tiếp về “năng lực của ngành tư pháp”, nơi có hàng trăm ngàn văn bản quy phạm pháp luật nhưng lại thiếu sự cam kết và thực thi, và cả răn đe. Nơi mà những kẻ phạm tội có quyền và tiền có khả năng thay đổi bản án và tòa án quyết định theo chỉ đạo.
Nhưng không chỉ “tư pháp”, mà cả “hành pháp” cũng có nhiều vấn đề, yếu kém. Chính vì vậy mà xã hội Việt Nam, dù dày đặt các ban ngành “bảo vệ và thực thi pháp luật”, tuy nhiên, lại là xã hội bất an với số đông.
Mới đây, trong bảng xếp hạng hàng năm 2019 Best Countries Report của trang U.S. News & World Report Việt Nam nằm ở thứ hạng 39, tăng so với năm ngoái. Và dù vậy, nếu đặt các yếu tố trong đánh giá như “quyền lực, an toàn”, thì Việt Nam đều nằm ở top dưới. Trong khi đó, “niềm tin” vào các bản án, quyết định từ phía các cơ quan điều tra, kiểm sát, và tòa án thường được hình dung là những quyết định, bản án tạo chỗ dựa cho người giàu có, quyền lực trong xã hội.
Nếu một cá nhân nào đó cho rằng, sự kiện “ấu dâm” của ông Nguyễn Hữu Linh thể hiện thận trọng của cơ quan điều tra, thì chính người dân buộc phải đặt câu hỏi vì sao “điều tra” với người trước đó nguyên là lãnh đạo trong VKS tại thành phố T.Ư lại “lâu” hơn so với một người là dân thường. Và sự “chật vật” lần này khiến người dân không khỏi nghi ngờ sự vụ sẽ “chìm xuồng” theo đúng quy trình.
Nghi ngờ! Nghi ngờ và nghi ngờ!. Người dân không tin tưởng ở khâu hành pháp, tư pháp lẫn lập pháp của Nhà nước. Họ nhìn nhận yếu tố “bình đẳng trước pháp luật” chỉ là một yếu tố xa xỉ, và người dân thực sự cảm thấy bất an trước sự “bình đẳng ngang ngược” ấy.
Và người dân phải tự bảo vệ mình bằng những decal thông tin kẻ ấu dâm để giúp nhau loại trừ rủi ro.
Và nền pháp lý Nhà nước đã trở thành “méo mó” trong mắt người dân theo cách đấy.
Một xã hội “an toàn” là điều người dân mong muốn được hưởng, hơn là một xã hội mà “quyền lực tập quyền” hiện diện.
Công lý cần thực thi, người dân đang có nhu cầu đó và đòi hỏi Nhà nước phải đáp ứng nhu cầu cơ bản, là thứ nghĩa vụ đầu tiên mà một Nhà nước nên làm. Chính bởi, công lý không chỉ là bản án và quyết định, mà công lý chính là lương tâm, đạo đức con người. Hàm ngôn rằng, một nhà nước phi công lý, là nhà nước vô đạo đức và bất lương tâm.
Nhà nước rõ ràng cần nghiêm túc xem xét sự kiện “ấu dâm Nguyễn Hữu Linh”, bởi xã hội đang cho thấy sự mất mát về công lý chế độ. Và nếu không làm tốt, thì trong mắt người dân, Nhà nước hiện tại chỉ là một Nhà nước của “mạnh được, yếu thua”, Nhà nước của chế độ nông nô cách đây hàng ngàn năm.
Nguồn. VNTB

THÁNG TƯ, CƯỜI HAY KHÓC? Trần Mai Trung

Tháng Tư 23, 2019

Tháng Tư năm 1975, người Việt Nam phía Bắc chiến thắng người Việt Nam phía Nam. Người phương Bắc vui vẻ. Người phương Nam buồn rầu, nhưng tự an ủi là từ nay có hòa bình, anh em Việt Nam không còn bắn giết nhau.

Trong chiến tranh 1954-1975, phía Bắc không nói nhiều về hòa bình, hô hào “dù phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn” cũng tiếp tục chiến tranh ở miền Nam. Phía Nam thì nói nhiều về hòa bình, có lẽ vì chiến tranh diễn ra tại miền Nam, tàn phá chết chóc nhiều quá. Một số thanh niên “lý tưởng” ở miền Nam còn mơ mộng “nối vòng tay lớn” với người anh em phía bên kia, họ đâu biết là người CS sẽ không bắt tay với tình anh em bạn bè, đảng CS chỉ muốn lãnh đạo và ra lệnh.

Hòa bình đến khi một bên thắng và một bên thua, cuộc sum họp không có tình anh em chút nào. Hai tháng sau, hơn 200 ngàn người anh em miền Nam bị người anh em miền Bắc đưa vào các trại cải tạo tập trung, tức là tù lao động khổ sai. Nhiều người bị giam từ 5 đến 10 năm, nhiều người đã chết ở đó, có người bị giam đến 17 năm. Cuộc chiến đã chấm dứt, người CS vẫn đi theo đánh người ngã ngựa.

Hòa bình là điều mong ước của người dân miền Nam, nhưng với “bên thắng cuộc” thì nó chỉ là một chặng đường. Cuộc chiến Bắc-Nam vừa xong, họ nhìn sang Kampuchea, Thái Lan, họ muốn các nước xung quanh là cộng sản giống họ, đảng CS muốn nhân dân VN tiếp tục làm người lính tiên phong đi đánh nhau cho chủ nghĩa quốc tế vô sản. ĐCSVN sẵn sàng đi vào cuộc chiến mới.

Đảng CS xem nhân dân là vật sở hữu của mình, phải làm những gì đảng muốn. Đảng CS áp đặt chế độ độc tài đảng trị, độc quyền tuyên truyền, âm mưu biến người dân thành người máy, chỉ biết có đảng và bác, quên đi cha mẹ, ông bà, tổ tiên Việt Nam.

Không chịu nổi sự cai trị độc tài của đảng CS, hơn 2 triệu người VN đã đau lòng rời quê hương đi tị nạn ở các nước khác, hàng trăm ngàn người đã chết trên biển, nhiều người bị hải tặc Thái Lan tấn công, thật kinh hoàng.

Trong lúc hiểm nguy đó, những người da trắng không quen biết, khác màu da tiếng nói, đã đến cứu giúp người tị nạn. Còn lãnh đạo đảng CSVN, Thủ tướng Phạm văn Đồng thì đi nói xấu người tị nạn VN là trộm cướp, đĩ điếm. Ông ta là hình ảnh tiêu biểu của người cộng sản nhỏ nhen.

Cảnh diễn ra ở Đà Nẵng ngày 24/3/1975, người dân trốn chạy Cộng sản. Nguồn: Bettmann/ CORBIS

Tháng Tư lại về, bạn cười hay bạn khóc? Có người “bên thắng cuộc” đang cười vì họ đã chiến thắng, mặc dù cái giá phải trả là hàng trăm ngàn thanh niên miền Bắc phải đi đánh nhau và chết ở miền Nam. Bạn bè, đồng chí, đồng bào bị chết rất nhiều mà lại cười, đó là cái cười vô liêm sỉ. Có người “bên thắng cuộc” đang khóc, 100 ngàn thiếu nữ miền Bắc đi Thanh niên xung phong, ở trong rừng mấy năm dài, 10 ngàn TNXP đã chết trong rừng, người trở về được thì mang bệnh tật và sống cô đơn vì tuổi xuân thì đã qua.

Bên thua cuộc thì buồn hơn, ngày “giải phóng” cũng là ngày 200 ngàn người đi vào tù, người Việt Nam bị phân biệt làm nhiều hạng khác nhau. Đang sống bình thường thì bây giờ thiếu ăn, đang có tự do thì bây giờ phải nói theo ý đảng. Nếp sống đạo đức bị phá tan hoang, thay thế bằng giáo điều cộng sản. Người tị nạn VN thì mang nỗi buồn xa xứ, ngày 30 tháng Tư là lý do phải rời quê hương, là một ngày buồn.

Vì ấu trĩ, thờ ơ, u tối

Vì muốn an thân, vì tiếc máu xương

Cả nước đã quy về một mối

Một mối hận thù, một mối đau thương!

Hạnh phúc, niềm mơ, nhân phẩm, luân thường

Đảng tới là tan nát cả!

(Thơ Nguyễn Chí Thiện)

Người phương Nam đã không chiến đấu đến cùng để bảo vệ tự do, nhân phẩm, cơm áo của mình và nếp sống đạo đức của dân tộc Việt Nam. Cái giá của hòa bình quá đắt.

‘HÀNG KHÔNG MẪU HẠM MỸ ĐẾN CAM RANH’ PHÁC RA Ý TỨ GÌ? .Thường Sơn

Tháng Tư 23, 2019

Chủ thuyết ‘can đảm dựa Mỹ để khai thác dầu khí’ của chính thể độc đảng ở Việt Nam đang dần thành hiện thực với tín hiệu ‘một hàng không mẫu hạm của hải quân Hoa Kỳ sẽ có mặt có Cam Ranh vào tháng 9 năm 2019’.

Ngày 17/4/2019, Đô đốc Philip Davidson, Tư lệnh Bộ Tư lệnh Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương đã đến thăm tỉnh Khánh Hòa ở miền Trung Việt Nam. Tại đây, ông bày tỏ ý định muốn thấy tàu sân bay và lực lượng Hải quân Mỹ đến thăm Khánh Hòa trong năm nay. Báo VNExpress trích lời ông Davidson cho biết trong tháng 9 tàu của Mỹ sẽ đến thăm Khánh Hoà và trong mùa hè này tàu sân bay sẽ đến Việt Nam.
Tín hiệu trên xuất hiện cùng lúc với sự hiện diện của đoàn Thượng viện Hoa Kỳ làm việc tại Việt Nam gồm 9 Thượng nghị sỹ của cả hai đảng Dân chủ và Cộng hòa, đại diện cho nhiều tiểu bang khác nhau của Hoa Kỳ do Thượng nghị sỹ Patrick Leahy, Phó Chủ tịch Ủy ban Chuẩn chi làm Trưởng Đoàn.
Cả hai sự kiện trên lại là tiền đề cho chuỗi mở rộng quan hệ quốc phòng Mỹ – Việt, và cho chuyến thăm Hoa Kỳ dự kiến của Nguyễn Phú Trọng vào mùa hè năm nay, nếu Trọng kịp hồi phục sức khỏe sau cơn bạo bệnh đột ngột ở Kiên Giang vào tháng 4 năm 2019.
Từ trước chuyến đi Mỹ của Tổng Bí thư Trọng vào tháng 7/2015, đã có một số nguồn tin dự đoán rằng một trong những tâm điểm mà hai phía Việt Nam và Mỹ thảo luận sẽ là cảng quân sự Cam Ranh. Theo đó, sự gia tăng hiện diện của hải quân Mỹ ở Cam Ranh có thể được phía Việt Nam đồng thuận hơn, trong đó có thể kể đến vai trò tăng lên của đội ngũ cố vấn Mỹ, và có thể cả một số hoạt động tuần tra chung, phối hợp tập trận chung giữa hai nước trong tương lai không xa. Tuy vậy sau chuyến đi này, không thấy có tin tức nào về Cam Ranh.
Cam Ranh – cảng nước sâu và có vị trí chiến lược đắc dụng về quân sự mà có thể qua đó khống chế đến 2/3 Biển Đông – là nơi mà Việt Nam luôn lấy làm con bài để mặc cả và trả giá với Nga và Mỹ, vẫn còn quá “nhạy cảm,” chưa thể ‘bán” được.
Vào tháng 3/2018, tàu sân bay USS Carl Vinson và hai chiến hạm cùng lực lượng Hải quân Mỹ đã ghé qua Đà Nẵng trong chuyến thăm bốn ngày. Tuy nhiên khi đó không thấy đặt vấn đề gì về ‘thăm Cam Ranh’.
Nếu việc tàu sân bay USS Carl Vinson hiện diện tại Đà Nẵng được xem là một sự kiện lịch sử, thì việc một hàng không mẫu hạm khác của Mỹ hiện diện tại Cam Ranh vào tháng 9 năm 2019 hoặc trong năm 2019 còn hơn cả lịch sử, bởi Cam Ranh là một vị trí chiến lược quá nhạy cảm chính trị mà Việt Nam sẽ quá khó để nhả ra, trừ phi chính thể này đụng phải hàng núi thách thức từ Trung Quốc mà không thể an nhiên khai thác dầu khí ngay trong ‘vùng chủ quyền không thể tranh cãi’ của mình.
Và nếu sự hiện diện của hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson tại Đà Nẵng có thể kéo theo mối quan hệ thắt chặt hơn giữa hải quân hai nước, cụ thể bằng sự hiện diện của một căn cứ hậu cần kỹ thuật của Mỹ tại cảng Đà Nẵng, thì Cam Ranh cũng có thể sẽ là như vậy.

Nguồn. VNTB

TỰ NHIÊN BA X HÓA KHỔNG MINH .Nguyễn Tường Thụy

Tháng Tư 23, 2019

Cư dân mạng đang kháo nhau rất sôi nổi về sức khỏe “tổng tịch” Nguyễn Phú Trọng. Người thì bảo cảm nắng qua loa, người thì bào nặng, có người lại khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng đã “chuyển sang từ trần”, không biết thế nào. Còn báo chí chính thống không một lời hé răng, chỉ biết kiên trì đợi lệnh để đăng theo một bản tin mẫu.


Ảnh: Cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng (ngoài cùng bên phải) và Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng (giữa) tại đám tang cựu Chủ tịch Trần Đại Quang ở Hà Nội hôm 26/9/2018. Ảnh chụp màn hình VTV

Tuy nhiên, bàn về nguyên nhân, dư luận gần như có sự thống nhất rằng, tai nạn của tổng Trọng ắt là do Ba X ra tay. Sự khẳng định này căn cứ vào mối thù sâu sắc giữa Ba X và ông tổng mà người nào quan tâm đến thế cuộc đều biết. Tự nhiên, Ba X được ca ngợi biết nuôi chí báo thù “quân tử trả thù 10 năm cũng không muộn”, thậm chí còn so sánh Ba X với Gia Cát Lượng, một nhà chính trị quân sự lỗi lạc của Trung hoa thời Tam Quốc.

*

Lẽ thường với lãnh đạo cấp cao đang mang trọng trách mà được cất đi gánh nặng lúc về hưu thì đó là một sự mong đợi. Đây chính là lúc đầu óc được thanh thản, nghỉ ngơi dưỡng già. Hàng ngày yên tâm vui thú cảnh điền viên bên gia đình, tìm đến bạn cũ để hàn huyên, làm những công việc thường nhật như Obama đi chợ mua rau chẳng hạn. Ông nào có đam mê và năng khiếu thì viết hồi ký.

Nhưng lãnh đạo ta không phải thế. Về hưu rồi nhưng vẫn “buông rèm chấp chính”, vẫn muốn phủ bóng của mình lên những người kế nhiệm, vẫn muốn chi phối chính trường. Dĩ nhiên, ông nào chết lúc đương nhiệm thì không có chuyện này. Đây là căn bệnh ham quyền lực của lãnh đạo thường thấy ở những nước cộng sản. Vì vậy, lần đầu có lãnh đạo cấp cao nghỉ hưu, phải sinh ra Hội đồng cố vấn cho các ông ấy ngồi để hiện diện, như những thái thượng hoàng, đáp ứng nhu cầu làm “lãnh tụ suốt đời”. Thành lập Hội đồng cố vấn là theo mô hình của Ủy ban cố vấn bên Trung Quốc ra đời năm 1982 (tàu sao ta vậy). Hội đồng này ở ta sinh ra năm 1986, ban đầu gồm 3 ông: Thọ, Chinh, Đồng. Nghe kể, có ông làm cố vấn, biết bộ CT họp nhưng không mời ông, thế là ông đeo kính đen (vì đã lòa), chống batoong đến. Mấy ông Bộ CT sợ xanh mắt. Cũng có ông có sĩ diện nhưng nói dỗi: Người ta có “vấn” đâu mà “cố”.

Hội đồng cố vấn tồn tại được 4 khóa, đến đại hội 9, năm 2001 thì bỏ. Tại Đại hội này, BCHTW bỏ phiếu phế truất ông Phiêu, mặc dù BCT đã đồng ý để lại. Lịch sử còn ghi nhận việc BCHTW chống lại quyết định của Bộ CT ít nhất 1 lần nữa ở Hội nghị TW6 (khóa 11): Bộ CT đòi kỷ luật ông Dũng nhưng bị BCHTW bác.

Ông Phiêu bị loại, đòi bỏ Hội đồng cố vấn, tức là bỏ luôn chức cố vấn (sẽ có) của mình và của mấy ông khác, theo kiểu tôi nghỉ anh cũng nghỉ. Vậy là từ đấy, mấy ông lãnh đạo hưu là hưu, không còn chức gì nữa. Mấy chuyện này nghe cánh nhà báo nói, không rõ thực hư thế nào.

Tuy Hội đồng cố vấn giải thể nhưng việc buông rèm chấp chính vẫn có trên thực tế mà Ba X cũng không ngoại lệ. Việc thao túng chính trường sau khi nghỉ là có thật và các ông làm được đến đâu, tùy theo uy tín và thực lực của mình. Vì vậy, mấy ông đương chức không thể coi thường, sơ hở tí có thể mấy cụ cho “biết thế nào là lễ độ” ngay. Tới mức tự tin, thế lực như ông Trọng cũng vẫn phải gặp nguyên lãnh đạo cấp cao để xin ý kiến.

*

Trở lại với Ba X. Như đã nói, “sự cố” về sức khỏe của ông Trọng tại Kiên Giang vừa qua, dư luận cho là do Ba X chủ mưu. Có mấy lý do để người ta nghi ngờ việc này: Một là mối thâm thù giữa Ba X với ông Trọng, hai là tuy quê gốc ở Cà Mau nhưng Ba X công tác và thành danh từ KG, nhà thờ họ cũng ở KG nên nơi đây được coi là đất của Ba X, ba là con Ba X đang là người quyền lực nhất vùng đất này.

Vì vậy, dư luận cho rằng Ba X chủ mưu vụ gây nên “sự cố” về sức khỏe của Trọng có vẻ rất logic. Một kịch bản được đưa ra dựa theo các sự việc đã xảy ra để khớp lại và cho rằng đã thực hiện quá hoàn hảo.

Theo đó, người của Ba X nhử cho tổng Trọng về KG bằng cách xin thành lập thành phố Phú Quốc để bắt ông ta vào giải quyết, gọi là kế “điệu hổ ly sơn”. Bố trí vào thăm xưởng đông lạnh trước rồi để ông Trọng đầu trần ra trời nắng 37 độ, không cho ai che ô, lịch làm việc lại dày đặc nên đột quỵ là điều không tránh khỏi. Đến cả những người khiêng cáng cũng được bố trí công phu, sắp xếp tỉ mỉ. Nghĩa là, một kịch bản hết sức hoàn hảo và được thực hiện chính xác đến từng chi tiết.

Ở một đất nước có quá nhiều bí mật, sức khỏe lãnh đạo cũng trở thành bí mật quốc gia thì biệc bàn tán, xì xào là điều không tránh khỏi. Nghe bàn về kịch bản cũng vui vui, thể hiện khả năng phân tích và trí tưởng tượng của mỗi người. Nhưng tôi không cho rằng, Ba X có thể làm được điều đó. Tại Hội nghị 6 (khóa 11) Sang Trọng từng cay đắng gạt nước mắt vì không kỷ luật được Ba X nhưng đến đại hội 12, Ba X cay đắng còn hơn thế, buộc phải rời chính trường. Tại đại hội này, ông ta phải “xếp giáo quy hàng” một cách ngoan ngoãn, về làm “người tử tế”.

Ba X rời chính trường không được như những lãnh đạo khác mà bị loại như một kẻ thua cuộc. Uy tín của ông ta không còn gì, bị kết tội tàn phá đất nước, làm kiệt quệ nền kinh tế. Nạn tham nhũng dưới thời Ba X là chưa từng có. “Củi” do Ba X tạo nên cung cấp cho tổng Trọng một khối lượng nhiên liệu khổng lồ mà vài đời tổng bí thư như ông Trọng đốt cũng không hết.

Có điều, do quá chán ngán chế độ, lo đất nước rơi vào tay Trung Quốc nên người ta mong có một sự thay đổi. Không hy vọng được vào một sự thay đổi có trật tự theo hướng dân chủ, người ta trông vào một cuộc chính biến, rồi muốn ra sao thì ra, dẫu sao cũng là một sự thay đổi trong khi không khí xã hội quá ngột ngạt. Vì Ba X là đối thủ của tổng Trọng và Ba X cũng khó mà thoát việc bị cho vào lò nên người ta thường nhìn vào ông ta. Mỗi khi có một biến cố, như thêm những đàn em bị bắt, họ hay nhắc đến Ba X như là một sự trông chờ, khuyến khích hay cảnh báo.

Nhưng Ba X lại là người chỉ có tài phá chứ không phải là người có tài trí, bản lĩnh. Uy tín của ông ta một thời chỉ là từ sự ban ơn mưa móc, lấy của đất nước chia nhau, chứ không phải là uy tín của người vì dân vì nước. Vì vậy quân của ông ta cũng chỉ là đám xôi thịt, gió chiều nào che chiều ấy, lại hèn nhát, cứ ra tòa là khóc tu tu thì lấy đâu ra kẻ dám làm, dám hy sinh vì nghĩa.

Vì vậy, khó có thể tin rằng, Ba X lập mưu hãm hại tổng Trọng và đã thành công. Hình như, người ta đánh giá quá cao Ba X, đồng nghĩa với việc tổng Trọng quá chủ quan, mất cảnh giác.

Nếu ông Trọng có bị sao thì có lẽ đấy chỉ là sự may rủi, rủi về phía này thì may cho bên kia. Mọi người bàn tán, phân tích, tưởng tượng cũng chẳng chết ai. Có hay không một kế hoạch ám hại tổng Trọng, chẳng có cơ sở nào khẳng định hay bác bỏ.

Nguồn. FB Nguyễn Tường Thụy