Phóng viên Lê Kiên của báo Tuổi Trẻ là phản động?.Anh Văn

Phóng viên Lê Kiên của báo Tuổi Trẻ là phản động?




Trang Diễn đàn Báo chí Việt Nam lên tiếng: Lê Kiên có phải là tên Phản Động của làng Báo?? Không hiểu con cháu nhà ai, mà tư tưởng lệch lạc như thế này mà lại được làm phóng viên theo dõi nội chính.


Trang ngonco.net, đăng tải hẳn một bài chỉ trích: Phóng viên báo Tuổi Trẻ sử dụng FB cá nhân công kích trực diễn Tổng Bí thư, Chủ tịch nước.


Hàng loạt các trang khác như Hào khí Việt Nam, 47 Thừa Thiên Huế, Ngôi sao rừng dừa, Việt Nam quê hương tôi,… cũng nhân dịp đăng tải lại bài viết chỉ trích nhà báo Lê Kiên.


Và một Facebooker, cũng là Cựu Thượng tá CAND Nguyễn Quang Thiệu (Hà Nội) đã đăng bài chỉ trích Lê Kiên với giọng văn đanh thép.


Ông Thiệu “và quần chúng nhân dân rất mong các đồng chí” như ông Võ Văn Thưởng, Nguyễn Thiện Nhân, Nguyễn Mạnh Hùng xử lý nghiêm nhà báo Lê Kiên vì đăng bài “nói xấu lãnh tụ”.


Và có thể thâu tóm toàn bộ những fanpage và con người rất đỏ nêu trên qua quan điểm của Facebook Phạm Quang Vinh: Trong khi Nhân dân cả nước đều trông chờ tuyệt đối vào sự lãnh đạo quyết đoán của Bác Tổng, nhằm tạo ra một thể chế tốt vừa hồng vừa chuyên, trung thành tuyệt đối với chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, có như vậy chế độ ta mới thực sự vững mạnh và trường tồn, điều này cũng chính là những trăn trở của Bác Tổng khi trong các kỳ họp Bác luôn nhắc đến đội ngũ kế thừa.


Nhưng Lê Kiên bày tỏ gì?


“Những ngày vừa qua, khi có thông tin về việc TBT, CTN bị mệt trong chuyến đi công tác, tôi có viết tút, nói rất rõ rằng kính mong bác Trọng khoẻ và đồng thời mong bác sớm được nghỉ ngơi. Trong tút này tôi cũng có thêm một mong mỏi nữa, là đất nước có thể chế tốt để dựa vào, tránh tình trạng phải dựa vào một cá nhân lãnh đạo”.


“Mong muốn đất nước có thể chế tốt (như thế chế chống tham nhũng ở Nhật Bản, Singapore,…) để đỡ rủi ro khi phải nương tựa vào một cá nhân lãnh đạo.”


Và những ý này được vị Cựu thượng tá CAND Nguyễn Quang Thiệu, người tự nhận là nghiên cứu lịch sử cho rằng, “viết Stt với hàm ý thiếu tôn trọng Tổng Bí thư”. Mở màn cho hàng loạt các phản hồi đỏ khác mạt sát danh dự, nhân phẩm của nhà báo Lê Kiên, đòi đuổi nhà báo Lê Kiên ra khỏi tòa soạn báo Tuổi Trẻ, và thậm chí là bắt giam.


Một không khí hừng hực tính đấu tố và truy cùng – giết tận. Nó tái hiện lại một khung cảnh của cuộc cách mạng ruộng đất tại Việt Nam, hay cuộc cách mạng văn hóa bên Trung Quốc – nơi mà “hồng” luôn là trên hết, và quan điểm cá nhân là thứ bỏ đi.


Lê Kiên sai hay đúng?


Nhà báo Lê Kiên có quyền bày tỏ quan điểm của mình về một hiện tượng trong cuộc sống, và trong chia sẻ của ông về vấn đề sức khỏe của ông Nguyễn Phú Trọng, nó hoàn toàn không phạm luật, ngay cả Luật bảo vệ bí mật nhà nước (ngay cả khi nó có hiệu lực). Trong chia sẻ của mình, cũng không hoàn toàn có ý bôi nhọ “lãnh tụ” Nguyễn Phú Trọng của ông Cựu thượng tá CAND Nguyễn Quang Thiệu. Ngược lại, nó đề đạt một mong muốn, không chỉ cá nhân của nhà báo Lê Kiên, mà thậm chí là cả đối với những người mong muốn thúc đẩy nhanh cuộc chiến phòng chống tham nhũng.


Thực sự, cuộc chiến chống tham nhũng sẽ không thể đi lâu dài nếu dựa vào thâu vén quyền lực của một cá nhân.


Cuộc chiến chống tham nhũng sẽ không thành thành công hoặc ít nhất đảm bảo sự bền vững của nó nếu dựa vào một “lãnh tụ” Nguyễn Phú Trọng.


Cái cách mà ông Cựu thượng tá CAND Nguyễn Quang Thiệu hay Facebooker Phạm Quang Vinh suy cho cùng là thuộc lối tư duy “sùng bái cá nhân”, sùng bái “chủ nghĩa anh hùng cách mạng”,… Họ đặt vận mệnh quốc gia vào trong tay một cá nhân, thay vì một cơ chế. Một tư duy cũ kỹ và rời rạc của thời chiến tranh chống… Mỹ cứu nước.

Tại sao phải “trông chờ” vào “lãnh tụ Nguyễn Phú Trọng”, thay vì “trông chờ” vào sự cải cách thể chế?. Tại sao phải “vừa hồng vừa chuyên”, trong khi lại không đề cập đến “thịnh vượng và bền vững”. Tại sao lại nhấn mạnh yếu tố giai cấp, rằng “tuyệt đối với chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh” để đi đến “chế độ ta mới thực sự vững mạnh và trường tồn”, mà không phải là linh hoạt cơ chế để quốc dân này thực sự giàu mạnh. Những suy nghĩ “vừa hồng vừa chuyên” đã khiến hàng loạt trí thức miền Nam phải rời bỏ quốc gia; chính nó là chủ nghĩa lý lịch và làm nên trạng thái kinh tế bao cấp; chính nó cũng là thứ mà khiến Việt Nam đóng cửa “chơi một mình” đến mức khủng hoảng kinh tế – xã hội vào thập niên 80. Và giờ đây, cái tư duy thổ tả đó được dựng lại, tôn sùng và tiếp tục coi đó là con đường sáng của dân tộc.


Một quốc gia, một dân tộc,… để “chế độ” trường tồn thì buộc phải thay đổi, để “quốc gia” giàu mạnh thì buộc phải cải tổ hệ thống. Và nó áp dụng ngay cả trong cuộc chiến chống tham nhũng, bởi nếu không cải tổ – đổi mới hệ thống, thì cuộc chiến đốt lò hừng hực khí thế sẽ sớm tắt lịm theo cái thở đầy mệt nhọc của một ông lão già.


“Mong bác sớm được nghỉ ngơi”, nhà báo Lê Kiên đã gửi gắm đúng ý nguyện của rất nhiều người. Ông Nguyễn Phú Trọng phải “được nghỉ ngơi”, nhưng ông cần duy trì thành quả di sản của mình, nhưng không phải bằng “hạt giống đỏ” vốn xảy ra nhiều vấn đề trong thời gian qua, mà cần phải đổi mới hệ thống và cơ chế, mở rộng dân chủ và nhân quyền.


Đó chính là mở lối thoát cho chính bản thân ông Trọng, cho chính Đảng của ông, cũng như chính quốc gia – dân tộc này.


Ở khía cạnh khác, một quốc gia giàu mạnh cần lắm những con người có tư duy như nhà báo Lê Kiên, và thải loại những tư duy như ông Cựu thượng tá CAND Nguyễn Quang Thiệu.

Nguồn. VNTB

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: