Archive for Tháng Hai, 2019

Nhà Báo, Nhà Văn Bà Đầm Xòe Phạm Thành Lại Gửi Thư Ngỏ Đến Ngài Tổng Thống Mỹ – Donald Trump.

Tháng Hai 16, 2019

Thưa Ngài.

Tôi biết, chỉ còn 2 tuần nữa, Ngài sẽ có mặt ở Hà Nội.

Tôi hoan nghênh Ngài đến Hà Nội để kéo cộng sản Kim Dang Un và nước Triều Tiên ra khỏi cái hố rác cộng sản với đói nghèo, bệnh tật và đã quá tanh mùi máu. Xin cầu mong Chúa Trời ban cho ngài sức mạnh, lòng tin và trí ruệ sáng suốt để nhanh chóng gặt hái thành công trong sứ mệnh xóa bỏ cộng sản và xóa bỏ chủ nghĩa xã hội ở nước Triều Tiên này.

Thưa ngài,

Ở Việt Nam tôi, từ năm 2013, Phạm Thành tôi đã có một số bài viết kêu gọi cộng sản Việt Nam quay đầu về với nhân dân nước tôi, trong đó có bài: “Quay đầu là bờ, anh hai, anh ba, anh tư, dì chín, mợ năm ơi!”. Bài viết của tôi đã chỉ ra rằng: Đảng Cộng sản Việt Nam, bản chất cũng chỉ là anh cả, anh ba, anh tư, dì năm, dì chín, thoát thai từ nhà quê, trong hơi thở còn hôi mùi bùn đất trâu bò nên cần lẹ làng vứt bỏ cái áo khoác Cộng sản hôi hám, lộn sòng trên người mấy chục năm đi để về với bà con dân tộc, tránh để tình cảnh đất nước bị dồn đến chân tường mà rơi vào thảm họa như các đảng cộng sản cầm quyền khác trên thế giới.





Hiện thực Việt Nam bị dồn vào chân tường đã và đang phát lộ với mức độ và quy mô sẽ ngày một lớn hơn. Đó là, từ châu Âu cho đến châu “phương Tây”, xuất hiện nhiều tổ chức và cá nhân lên tiếng chỉ trích Cộng sản cầm quyền Việt Nam vi phạm nhân quyền ngày một trầm trọng hơn. Lần này họ nói với thái độ gay gắt hơn, quyết liệt hơn, rõ ràng hơn, rằng, nếu lãnh đạo Việt Nam cứ tiếp tục vi phạm nhân quyền, không thực hành cải cách chính trị thì sự hợp tác và ủng hộ Việt Nam của thế giới sẽ không còn, cụ thể là vấn đề toàn vẹn lãnh thổ ở Biển Đông, vấn đề hợp tác và đầu tư trong làm ăn và những viện trợ nhân đạo khác.
Đến nay, năm 2019, tức 7 năm sau, tôi chẳng thấy một dấu hiệu quay đầu nào của cộng sản cầm quyền Việt Nam, mà chúng vẫn như những con trâu điên húc mã hay như những con chó ngộ hung hãn cắn chết bất kỳ một người lương thiện nào không nghĩ và làm theo yêu cầu của chúng. Đặc biệt, chúng còn một dạ một lòng, ngày một quyết liệt hơn, bám chặt vào đít Tàu Cộng để bán nước, hại dân, xa dần thế giới văn minh.
Đây là sự thật, thưa Ngài.
Nguyên do, bởi chúng là cộng sản. Mà cộng sản cầm quyền luôn là loại chó lợn với cái nết, tức thuộc tính, của chúng, có đánh chết nó cũng không chừa. Tin chúng thực hành cải cách để nước có dân chủ, cũng ngang với lòng tin của chúng phải từ bỏ học thuyết Mac – Le và Chủ nghĩa xã hội trong lòng chúng. Nó cũng giống như người ta tin có ngày “trạch đẻ trên ngọn cây đa và chim sáo làm tổ đẻ trứng ở dưới nước” vậy. Chúng chỉ có thể đổi màu với những thủ đoạn gian manh, xảo quyệt, tinh vi hơn, nhằm dụ dỗ dân chúng, lừa gạt thế giới để duy trì chế độ độc tài của chúng mà thôi. Chúng chỉ có thể thay đổi khi thịt xương chúng trộn giềng mẻ trong một cái nồi.
Không rõ ngài Tổng thống Mỹ Donald Trump có biết được điều này không?
Vì còn lo ngại như vậy, nên một lần nữa tôi gửi thư ngỏ đến Ngài, khi Ngài sắp có mặt ở nước Việt Nam tôi, để Ngài “lựa cơm, gắp mắm”, để Ngài “trông giỏ, bỏ thóc”, tránh bị cộng sản Việt Nam lừa như đã lừa các đời tổng Mỹ trước đây.
Trân Trọng Ngài.
Hà Nội, ngày 16 tháng 2 năm 2019.
Nhà báo, nhà văn Bà Đầm Xòe Phạm Thành.


Chúng Nó Đang Biến Màu & Miệng Chúng Đang Nhồm Nhòam Nước Bọt.(Phạm Thành)

Tháng Hai 14, 2019




1.Báo chí mới chỉ ở đầu năm mà đã có nhiều bài nói đến cuộc chiến tranh tàn bạo giết dân, triệt hạ tài sản dân ở 6 tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam của Tàu Cộng từ năm 1979 với cái mồm đã được mở to ra, cái lưỡi không còn phải “thò ra thụt vào” ngọng nghịu như các năm trước đây – nói mà như câm – vì không dám chỉ đích danh quân xâm lược là quân nào.
2. Việc phản đối tầu chiến Mỹ, Anh vào biển Đông cũng không còn như trước mà chỉ là: “Việt Nam tôn trọng tự do hàng hải”, như một tín hiệu đồng tình cho tầu chiến Mỹ, Anh: cứ vào, cứ đi. 
Biểu hiện này là sự đổi màu kỳ nhông, nhồm nhòm nước bọt trong quan hệ với Tàu Cộng và Mỹ, của cộng sản cầm quyền Việt Nam nhằm mục đích trước mắt là để lừa dụ dân trong nước và thế giới.






Một sự đổi màu khác đã có từ năm ngoái, đó là Luật Đặc Khu Hành chính. Luật này sau nhiều hò hét, quyết tâm, nay cũng chả còn đứa nào nói đến nữa, từ Vũ Khoan, đến Mai Tiến Dũng, đặc biệt là Trọng lú và Kim ngân. Cái thằng đại biểu quốc hội nào đó, nói: phải kiên quyết thông qua luật này vì đó là chủ trương lớn của đảng, nay cũng đã phải rúc mặt vào cái váy nào đó rồi. Phạm Minh Chính, kiến trúc cho dự án, cũng không dám mở họng ra, nói hay, nói tốt cho dự án nữa, vì đang mãi lo bị hạ bệ bất ngờ. Và ngài cựu phó thủ tướng có tư tưởng tiến bộ – Vũ Khoan – cũng chỉ còn biết kêu gọi toàn dân tham gia đánh golf.
Ngay như Luật An ninh mạng, bản chất là luật bịt mồm dân, treo thòng lọng trước cổ dân, đã có hiệu lực hơn một tháng nay, nhưng chúng cũng chả dám làm gì ai. Nó vẫn chỉ nguyên là một mớ giấy lộn nằm trong ngăn kéo của Tô Lâm. Tô Lâm, một sát thủ bắt cóc, cũng không dám đem dây thừng này, thít vào cổ ai nữa. Như vậy, Phú Trọng, Kim Ngân, Tô Lâm đã không dám hung hăng, dấn bước vào cuộc chơi này sinh tử với hàng triệu cư dân mạng này. Bộ 3 này thừa biết, trước khi Luật có hiệu lực, có cả triệu người chơi fb đều công khai trên fb của mình rằng: “đéo sợ cái luật này. “Thích thì cứ bắt”. “Ta chơi fb trước thế nào thì nay vẫn thế”. Tuyên bố nào cũngchỉ ngắn ngọn vậy, nó thể hiện một thái độ chiến đấu, dấn thân, chấp nhận thương đau và hy sinh. Người viết stt này, cũng theo số đông mà viết rằng: “Tôi đéo sợ. Trước thế nào, nay vẫn thế ấy”.





Hai chủ trương trên, một phải chết ngay khi chưa ra lò, một ra được khỏi lò, nhưng đã và đang bị chết yểu, là bằng chứng của sự đổi màu trong một cõi lòng sợ hải của cộng sản cầm quyền. Có bạn sẽ nói, mới có hơn một tháng, chưa có thể kết luận được nó chết yểu hay không? Tôi trả lời: Nó đã chết yếu đích thực, vì trước khi ra Luật này, chúng đã đe, đã bắt nhiều người theo “tội” “tuyên truyền chống nhà nước”. Nay có Luật, lẽ ra chúng phải tóm ngay dăm, bảy người lấy máu tế cho Luật. Nhưng điều đó đã không xẩy ra. Đây là một điều khác so với những chủ trương, đường lối trước đây mà cộng sản cầm quyền ban hành.
Đây là bằng chứng rất rõ ràng về sự đổi màu kỳ nhông, và miệng nhồm nhòam nước bọt của cộng sản cầm quyền Việt Nam hiện nay.
Tại sao?
Nói nhanh là chúng nó biếp ngày tàn của chúng đã đến rất gần và để tìm cách thoát thân cho mình và tiếp tục duy trì chế độc độc tài thêm ngày nào tốt ngày đó, chúng đổi màu thành con mèo thiến ngoan để dụ dỗ dân chúng Việt Nam và lừa mị thế giới tiến bộ. Chúng nó biết rất rõ rằng, sau sụp đổ ở Ve, Triều Tiên, Cu Ba, sẽ đến lượt chế độ của chúng nó. Đó là xu thế. Và từ lâu, chúng là những kể đã thuộc lòng, đã là xu thế thì không thể cưỡng lại.
Tuy nhiên, sự hiền ngoan hay sự lùi của chúng như đang diễn ra mới chỉ là “biện pháp tạm thời” của chúng nó. Tạm thời ở chỗ, chúng chờ xem sự ngoan, hiền của chúng có tác dụng như thế nào đối với thế giới văn minh và thái độ ở quan thầy chúng (Tàu Cộng) sẽ thế nào? Nếu Tàu Cộng chấp nhận cải cách dân chủ, chúng sẽ lập tức ngoan hiền hơn nữa và tất nhiên chúng cũng sẽ phải cải cách theo.
Nhưng, nếu Mỹ và thế giới văn minh chấp nhận thái độ hiền ngoan này của chúng, ủng hộ chúng, và đặc biệt là dân chúng Việt Nam lại không nhớ lời ông Thiệu mà nhiệt liệt vỗ tay hoan hô chúng, thì chúng lại sẽ mạnh tay đàn áp trở lại, nhằm tiếp tục duy trì chế độ độc tài để chúng tiếp tục thực hiện giấc mơ tham, ngu, phản động của chúng.






BA TRUYỆN NGẮN HAY VIẾT VỀ ĐỀ TÀI CHIẾN TRANH NAM – BẮC (Bà Đầm Xòe Phạm Thành.)

Tháng Hai 8, 2019

Lang thang trên mạng, tình cờ đọc được truyện ngắn “Viên đạn cuối cùng” của nhà văn Mai Tú Ân. Đọc xong trong lòng chợt rung lên cảm xúc về thân phận con người trong cuộc chém giết anh em Nam – Bắc tương tàn.

Tôi chưa đọc nhiều tác phẩm văn học của nhà văn này. Qua câu chuyện, tôi dám chắc nhà văn này là một người lính cầm súng và lâm trận mạc thực sự. Nếu không phải như vậy, ta sẽ không lý giải được, tại sao hồn cốt, tư tưởng và cả khát vọng của người lính lại gửi trong “Viên đạn cuối cùng”. Chỉ có người lính lâm trận mạc, chiến đấu thực sự mới cháy bỏng khát khao cuộc chiến cần phải dừng lại, giết người và phá hoại phải dừng lại. Việc cầm súng, tuy là một nghĩa vụ thiêng liêng, nhưng là nghĩa vụ bắt buộc. Chiến tranh luôn không phải là cái đích đến của cuộc sống mà hòa bình mới là cái đích đến của cuộc sống. Mong muốn cuộc chiến đi tới viên đạn cuối cùng mới mang ý nghĩa chân chính của người cầm súng. Điều này đặc biệt đúng trong cuộc chiến Nam –Bắc – Huynh đề tương tàn diễn ra từ năm 1955-1975 trên quê hương Việt Nam ta.




Câu truyện thật lạ lùng và hấp dẫn khi hai người lính ở hai bên chiến tuyến nằm kề cận nhau trong trạng thại bị thương nặng và đợi chết. Trong hoàn cảnh đặc biệt đó, cả hai đã “chiến đấu” với nhau về lý tưởng của mỗi bên khi tham gia cuộc chiến. Mỗi người đều có cái lý của mình. Nhưng cuối cùng, nhân bản trong mỗi con người có chung dòng giống Lạc Hồng đã trỗi dậy. Ta, Địch như không còn ranh giới. Hai người lính giành nhau và đồng ý chết cho nhau. Lý tưởng của hai người lính bị xóa nhòa. Chỉ còn lại tình yêu thương giữa con người với con người. Và đó là lý do “viên đạn cuối cùng” có thuốc súng đã không vang lên, nhường chỗ cho viên đạn cuối cùng của tình người, tình yêu quê hương đất nước có chung dòng máu Lạc Hồng đã vang lên.
Một câu chuyện khác lạ với chất lý tưởng nhân văn cao cả vượt hẳn lên những truyện ngắn khác viết về đề tài chiến tranh chống Mỹ- “ngụy” mà tôi đã từng đọc trong mấy chục năm qua. Tôi có ao ước, giá như truyện ngắn này mà dựng thành phim, sẽ có tác dụng lớn trong việc hóa giải những khúc mắc, những căm hờn nhau trong quá khứ để Việt Nam bước lên con đường hòa giải, hòa hợp dân tộc, đoàn kết, chung tay xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, vững tin hòa nhập vào thế giới văn minh.
“Viên đạn cuối cùng” quả thực là một truyện ngắn hay thuộc tốp đầu về đề tài “Kháng chiến chống Mỹ, “Ngụy””. Nó khác hoàn toàn với hai truyện ngắn cùng đề tài chiến tranh “chống Mỹ Ngụy” rất hay mà tôi đã đọc trước đó. Đó là truyện ngắn: “Mảnh trăng cuối rừng” viết vào những năm 70s ở thế kỷ trước của nhà văn quân đội Nguyễn Minh Châu và truyện ngắn “Như thể là tình yêu” viết vào đầu năm hai ngàn của nhà báo nhà văn Trần Mai Hạnh.
“Mảnh trăng cuối rừng” ca ngợi những cô gái miền Bắc, đang ở tuổi xuân thì. Những cô gái, lẽ ra họ phải được sống trong yêu đương hạnh phúc lứa đôi. Nhưng vì sự nghiệp đấu tranh “thống nhất đất nước”, họ đã phải chấp nhận mất mát hy sinh, tình nguyện đi thanh niên xung phong, làm đường, bắc cầu trên tuyến đường rừng núi Trường Sơn cho quân lực miền Bắc tiến vào “giải phóng miền Nam”. Tôi đọc truyện ngắn này đã lâu. Nhưng tôi vẫn còn ấn tượng. Những cô gái thanh niên xung phong sống trong lán ở một cánh rừng với toàn là con gái. Ngày ngủ, đêm ra bám tuyến, làm đường, làm cọc tiêu dẫn đường cho những đoàn xe qua lại. Tình yêu đôi lứa của họ gửi gắm cả vào những người lính lái xe. Những đoàn xe hũng dũng tiến vào chiến trường phía Nam hay lúc đoàn xe ngược trở lại bao giờ họ cũng hồi hộp, chờ đợi, khát khát với nỗi niềm phải dấu kín trong lòng vì cấp trên cấm ngặt chuyện tình yêu đôi lứa. Truyện ngắn đã lan tỏa sự xúc động cho bao nhiêu người khi đọc và nghe đọc trên sóng phát thanh của Đài Tiếng nói Việt Nam. Bạn đọc và các nhà phê bình văn học trong nước đánh giá đây là truyện ngắn hay nhất về đề tài chiến tranh, giai đoạn 1955 – 1975.
Còn “Như thể là tình yêu” miêu tả cái khốc liệt của chiến tranh khi một người lính Bắc Việt với một nữ du kích người địa phương phải dầm mình dưới nước lạnh trong một căn hầm trú ẩn mà phía trên là những người lính của phía Việt Nam Cộng hòa và lính Mỹ với lựu đạn và súng ống trong tay đang lùng sục, tìm diệt. Ở trong hầm trú ẩn đó, họ đã phải dùng nước ngập úng để sinh hoạt, từ rửa mặt đến uống nước cầm hơi. Trong hầm nước sinh hoạt đó có cả máu của người đàn bà đang ở kỳ hành kinh tháng. Một chi tiết kinh hoàng, gây ấn tượng mạnh cho người đọc. Cái ác liệt của cuộc chiến được Trần Mai Hạnh đẩy đến tận cùng thân phận con người cùng cái giá phải chấp nhận.
Rất tiếc, truyện ngắn “Như thế là tình yêu” ra đời sau, trong bối cảnh người đọc đã bội thực với đề tài chiến tranh từ một phía, nên không được mấy bạn đọc để ý đến, mặc dù đó truyện ngắn hay thuộc tốp đầu, kể cả về nội dung lẫn nghệ thuật thể hiện, hơn cả “Mảnh trăng cuối rừng”.
Tuy nhiên, cả hai truyện ngắn này mới viết về con người trong chiến trận của một phía và còn mang nặng tính chất thù nghịch bên địch bên ta. Chưa có cái nhìn khách quan cuộc chiến “Chống Mỹ cứu nước” là cuộc chiến giữa ý thức hệ cộng sản với ý thức hệ tư sản, của anh em một nhà “huynh đệ tương tàn”, dẫn tới nhận thức thiên lệch: chính nghĩa chỉ dành cho phía những người lính miền Bắc cùng tư tưởng phải chiến thắng “kẻ thù”; chưa chiến thắng, chưa đi đến thắng lợi cuối cùng thì cuộc chiến này chưa thể dừng lại.
Bìa trập truyện ngắn mang tên “Mảnh trăng cuối rừng”.
Tôi cho rằng, đó là hạn chế về tư tưởng và nhân văn trong hai truyện ngắn nổi tiếng viết về đề tài chiến tranh ở “thời chống Mỹ cứu nước” này. Hạn chế này có phần ở vị trí tham gia cuộc chiến của hai nhà văn này, thực chất họ không phải là những người lính thật sự. Nguyễn Minh Châu là nhà văn mặc áo lính, Trần Mai Hạnh là nhà báo nhà văn tham gia chiến trường. Nhiệm vụ được giao của họ là quan sát và cổ vũ cho cuộc chiến của một bên với hệ tư tưởng và nhăn văn đã được cài đặt: Bên ta thì tốt và chính nghĩa. Bên ta chiến đấu vì lý tưởng, hy sinh, chịu đựng nhưng không bao giờ nản chí. Bên địch thì không có chính nghĩa và ác, chiến đấu chỉ vì tiền, là lính đánh thuê cho Mỹ – Ngụy. Vân vân
Nhà văn Mai Tú Ân thì khác. Trước khi viết truyện ngắn “Viên đạn cuối cùng”, ông đã là thế hệ thứ 2 trong gia đình trực tiếp tham gia chiến đấu. Có lẽ từ vị thế đó mà Mai Tú Ân cảm nhận chiến tranh, cái giá của chiến tranh, mong muốn về chiến tranh khác hẳn hai nhà văn kia.
Mai Tú Ân biết rất rõ rằng, một viên bắn ra khỏi nòng súng, bên này hay bên kia, đều để lại sự đau thương mất mát cho con người. Đó là sự thật cay đằng mà ông không muốn nghe, muốn thấy. Đó cũng là nỗi lòng chân thật của một người trực tiếp tham gia vào những trận đánh nhau, chứng kiến cái chết từng ngày. Mai Tú Ân đã nhận ra, dù có say máu chiến trận cỡ nào, dù có mang lý tưởng hay lòng căm hận cỡ nào, bất kỳ một người lính chân chính nào cũng mong cuộc chiến kết thúc. Đó là lý do Mai Tú Ân chọn hai người lính, đối nghịch chiến tuyến, đều bị thương ác hiểm chờ chết, nhưng lại kề cận bên nhau và “chiến” với nhau. Một góc nhìn chiến tranh và hòa bình khó và hóc hiểm. Nếu không có khả năng nhìn sự vật một cách sâu sắc cũng như khả năng diễn đạt dẫn chuyện, câu chuyện sẽ khô cứng, lý thuyết, sẽ rất khó thuyết phục được người đọc. Nhưng Mai Tú Ân đã rất thành công khi để cho hai người lính nói thật lòng mình, lý tưởng của mình, đất nước của mình rồi cuối cùng cả hai lại cam kết nhờ nhau kết thúc cuộc đời của nhau khi bên kia giành chiến thắng. Một chi tiết hiếm hoi trong truyện ngắn viết về đề tài này. Để rồi từ đó viên đạn cuối cùng không được bên nào bắn ra, không còn ai phải giết ai nữa. Vì hai người lính đều nhận ra bản chất thật của của chiến này và họ còn là người Việt Nam, con Lạc cháu Hồng.
Sự thật của chiến tranh, tính nhân văn của người lính trong “Viên đạn cuối cùng” vì thế mà cao và sâu hơn hẳn hai truyện ngắn kia.
Giá như truyện ngắn “Viên đạn cuối cùng” được dựng thành phim, công chiếu, hẳn sẽ góp phần không nhỏ cho công cuộc hòa giải dân tộc đang nóng bỏng hiện nay.
P.T.

NƯỚC MỸ MUỐN GÌ Ở CON CỜ VIỆT NAM ? (Phạm Thành)

Tháng Hai 8, 2019

Cái bắt tay lịch sử giữa lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un và Tổng thống Mỹ Donald Trump tại Singapore – Ảnh REUTERS.

Ngày 5.2.2019, trước khi đọc Thông điệp liên bang năm 2019, tổng thống Mỹ Donald Trump công bố kế hoạch gặp gỡ lãnh đạo CHDCND Triều Tiên Kim Jong un lần thứ 02, ngày 27- 28 tháng 2 năm 2019 tại Việt Nam.

Tai sao lại là Việt Nam?

Tại vì, nếu nhìn một cách tổng thể và toàn diện thì Việt Nam là một điểm chiến lược của nước Mỹ trong kế sách xóa sổ độc tài xã nghĩa trên phạm vi toàn thế giới mà Tàu Cộng đang là một thành trì của nhóm này, và Việt Nam đang như một tên lính xung kích cho Tàu Cộng để bảo vệ chế độ độc tài xã nghĩa của Việt Nam và thế giới.

Sự hiện diện lần thứ 02 tại Việt Nam trong sứ mệnh giải giáp vũ khí hạt nhân của cộng sản Triều Tiên của tổng thống Mỹ, ngài Donald Trump, là người Mỹ muốn người Việt Nam được tận mắt nhìn thấy, để từ đó miệng lưỡi tuyên giáo của cộng sản Việt Nam không thể xuyên tạc về việc Mỹ đã kéo nước cộng sản Triều Tiên ra khỏi cái rọ độc tài Xã nghĩa mang thương hiệu Mazein Chainer như thế nào, đặng củng cố niềm tin cho chóp bu cộng sản Việt Nam và cả nhân dân Việt Nam hãy noi gương Triều Tiên mà học theo, làm theo. Nước Mỹ đã và luôn sẵn sàng vì Việt Nam mà trợ giúp. Đó là lý do mà người Mỹ không xếp Việt Nam vào tốp 5 đối tượng đặc biệt quan tâm cần tiêu diệt độc tài ( Trung Quốc, Triều Tiên, Venezuela, Cuba, Lào); cũng là lý do, tổng thống Mỹ đến thăm đền thờ Hai Bà Trưng, người đã phất cờ khởi nghĩa chống Hán tặc; và đặc biệt các đời tổng thống trước ngài Donald Trump còn dụ dỗ chóp bu cộng sản Việt Nam bằng thơ ca trong Truyện Kiều, rất ngọt ngào: “Trời còn để đến hôm nay/ Tan sương đầu ngõ vén mây cuối trời, “Sen tan cúc lại nở hoa/ Đêm dài ngày ngắn đông đà sang xuân”, “Sông núi nước Nam, vua Nam ở/ Rành rành định phận ở sách trời”.

Thời gian cuối tháng 2 năm 2019 chỉ còn có 20 ngày. Mong chóp bu cầm quyền cộng sản Việt Nam hãy làm tốt nhất những gì mà nước chủ nhà cần phải làm cho sự thành công của cuộc gặp. Nhưng, nếu chỉ có như thế thì chưa đủ, chưa thể hiện được tình thần cầu thị trước người Mỹ. Người Mỹ và đặc biệt là ngài thổng thống Donald Trump sẽ tận tình giúp Việt Nam thoát ra khỏi cái rọ độc tài Xã nghĩa khi chóp bu cộng sản cầm quyền Việt Nam tổ chức cho dân chúng cầm hoa, cầm cờ Mỹ đón ngài và tổ chức biểu tình nhiệt liệt hoan nghênh ngài đã đến Việt Nam.

Bọn chóp bu cộng sản hãy nhớ rằng, chẳng phải xe, pháo, Việt Nam chỉ là con cờ trong cuộc chơi của các ông lớn thế giới. Trước vậy, nay cũng vậy và mai sau cũng vậy. Thời chống Mỹ, chóp bu cộng sản Việt Nam huênh hoang, tự cho mình là “lương tâm thời đại”, là “tấm gương sáng cho các dân tộc về tinh thần tự lực, tự cường; về độc lập, dân tộc, về đấu tranh giải phóng dân tộc cho thế giới và nhân loại”… mà không biết rằng, đó chỉ là những ngộ nhận của những kẻ vừa điên cuồng, vừa ảo tưởng, vừa ngu dại.

Hãy vui vẻ làm con tốt trong ván cờ do người Mỹ cầm quân, còn hơn làm con sĩ do Tàu Cộng cầm quân.

Tôi xin lưu ý người Mỹ và ngài Donald Trump rằng, khi không thấy có hai biểu hiện trên, thì ngài chớ có tin rằng, cộng sản cầm quyền Việt Nam sẽ học theo Triều Tiên mà thay đổi thể chế độc tài xã nghĩa. Từ hiện thực đó, ngài hãy vững tin bỏ chiêu sách dụ dỗ chúng, dứt khoát cho chúng vào chung cái rọ độc tài Xã nghĩa Mazein Chainer và nghiền nát chúng ra luôn một thể.

Xin cảm ơn ngài Donald Trump và nước Mỹ đã lắng nghe.

KHAI BÚT ĐẦU XUÂN NĂM KỶ HỢI 2019: XIN CHÚC CHO TRỌNG LÚ.( Phạm Thành)

Tháng Hai 5, 2019

Tết đến hoa đào nở
Lại thấy lão lú già
Mặt nhăn nheo như khỉ
Xảo ngôn trên ti vi (tin vịt) 

Rằng: đất nước rực rỡ, 
Thắng lợi nối thành công
Quân, dân, đảng một lòng
Đoàn kết và chiến thắng
Tiến sâu vào vũ tru. ( Vũ trụ)

Xin chúc cho Trong lú
Ngàn tuối sống dài lâu
Ngoi lặn trong vạc dầu
Mồm vẫn hô rực rỡ…

Xin chúc cho Trong lú
Ngàn năm mãi ghi công
Liếm đít bọn Tàu Cộng
Ngọt, thơm như chả, giò.

Xin chúc cho Trọng lú…
Xin chúc cho Trọng lú…