Cuộc chiến giữa Mỹ và Tàu Cộng đang diễn ra

Thuốc Độc Phải Ngấm Vào Tim Gan, Mới Có Thể Gây Chết. ( Bài viêt nhân có hưu chiến thương mại 90 ngày giữa nước Mỹ và Trung Quốc)

Cuộc chiến giữa Mỹ và Tàu Cộng đang diễn ra, và hiện nay đang có hưu chiến 90 ngày. Tại sao ngài Trump và nước Mỹ đồng ý hưu chiến?

Mọi người nên nhớ rằng, mục tiêu của cuộc chiến Thương mại Mỹ – Trung được phát động từ ngài Trum và nước Mỹ, là, ngài Trum và nước Mỹ, muốn tạo ra một nước Trung Quốc mới dân chủ theo mô hình xã hội giống như mô hình xã hội của các nước tư bản đương thời, chứ không phải là mục tiêu chiếm đát, giết người như các cuộc chiến bằng vũ khí nóng đã từng xảy ra trên thế giới. Biện pháp để thực hiện mục tiêu này, đó là sử dụng các biện pháp kinh tế. Biện pháp này, đương nhiên không thể làm cho kẻ thù chết ngay, mà nó sẽ chết từ từ. Nhưng khi nó đã chết đến giai đoạn ngáp thì không thể có cách gì có thể giúp nó sống lại được. Muốn sống lại, chỉ có cách phải thay đổi.

Nhìn về 8 tháng qua, với việc áp thuế từng bươc,” thuốc độc” thương mại, đã làm cho nền kinh tế Trung Quốc liêu siêu. Tuy nhiên, diễn biến này mới lộ rõ sự lo lắng trên mặt những kẻ cầm quyền Tàu Cộng mà chưa phát tác vào đời sống xã hội, tức là chưa phát tác vào dân chúng. Chiến thuật dùng vũ khi kinh tế đánh kẻ thù mà nó chưa phát tác vào dân chúng, thì có nghĩa là nó chưa có tác dụng là bao. Vi vậy, cần có đủ thời gian để cho thuốc nó ngấm. Đó là lý do tổng thống Mỹ và nước Mỹ chấp nhận cho Tàu Cộng hưu chiến 90 ngày. Vì rằng, ngài Trump và nước Mỹ cũng thực sự muốn biết và muốn chờ xem, đòn phép thương mại chừng ấy, đã làm cho dân Trung Quốc ngấm vào dạ dạy ra sao và phản ứng đến mức độ nào? Biết đâu, chỉ sau ba tháng ngấm đòn hưu chiến, sự phản ứng từ chính dân Trung Quốc, dẫn đến tự họ sẽ tự giải quyết được những vấn đề mà ngài Trump và nước Mỹ mong muốn, tức đổi mới thể chế từ độc tài sang dân chủ, thì chả phải ngài Trump và nước Mỹ mà là cả thế sẽ cùng vỡ òa mừng vui.

Còn không, thì “cơm không ăn gạo còn đấy”. Với vũ khí vẫn còn cầm trên tay, Ngài Trump và nước Mỹ, đặc biệt là bộ sâu quyền lực hiện nay, với sứ mệnh tiêu diệt chủ nghĩa xã hội, vung lên lúc nào mà chả được.

Các bạn hãy cùng tôi chờ xem, đặc biệt là hướng tâm trí về Trung Quốc, để thấy, Trung Quốc ngấm đòn thương mại, dẫn đến tán loạn trong xã hội thế nào?

12 phản hồi to “Cuộc chiến giữa Mỹ và Tàu Cộng đang diễn ra”

  1. Chiến tranh Việt-Trung Says:

    Chỉ dấu tiền chiến tranh VIỆT-TRUNG: “Trung đoàn 921 về Yên Bái: Su-22 đoàn Không Quân Sao Đỏ rời Hà Nội, lên chốt giữ vùng Tây Bắc”

    Phạm Chí Dũng – Khoảng thời gian cuối tháng Mười Một năm 2018 đã chứng kiến một hiện tượng lạ: một trong những lần thật hiếm hoi, vài tờ báo nhà nước ở Việt Nam công khai hoạt động “Trung đoàn 921 về Yên Bái: Su-22 đoàn KQ Sao Đỏ rời Hà Nội, lên chốt giữ vùng Tây Bắc” – theo Soha.vn.

    Chủ ý ‘làm lộ bí mật nhà nước’?

    Theo bản tin còn hơn cả đặc biệt trên, toàn bộ lực lượng máy bay Su-22, phi công, thợ máy và vũ khí, trang bị của Trung đoàn 921 đã chuyển sân từ Nội Bài về Yên Bái làm nhiệm vụ canh trời Tây Bắc của Tổ quốc. Sân bay Yên Bái trước đây là căn cứ của Trung đoàn không quân 931 (nay đã giải thể) sử dụng tiêm kích MiG-21. Để đón các máy bay Su-22 của Trung đoàn không quân 921, sân bay Yên Bái đã được đầu tư lớn để nâng cấp, kéo dài đường băng, xây dựng cơ sở hạ tầng nhằm phục vụ đơn vị đóng quân lâu dài…

    Vì sao báo chí nhà nước lại dám công bố sự kiện trên khi việc bố trí lực lượng quân sự và các kế hoạch chuyển quân, dù vào thời bình, vẫn thuộc loại bí mật quân sự và được xếp trong danh mục bảo vệ bí mật của Bộ Quốc phòng? Vì sao những tờ báo này lại không sợ bị truy tố vì ‘cố ý làm lộ bí mật nhà nước’?

    Việc công bố trên càng trở nên lạ lùng khi từ trước tới nay trên mặt báo chí nhà nước cực kỳ hiếm thông tin chuyển quân loại này, dù đôi khi mạng xã hội đã phát hiện vài dấu hiệu và biểu hiện cho thấy có những cuộc vận chuyển khí tài quân sự từ Bắc và Nam hoặc theo chiều ngược lại.

    Khách quan mà xét, có thể cho rằng cuộc chuyển quân của đoàn không quân Sao Đỏ là hết sức bình thường và bản tin của Soha.vn cũng là chẳng có gì đặc biệt, nếu không vướng vào yếu tố… Trung Quốc.

    Hiện tượng trên lại có nét khá tương đồng với một sự kiện khác xảy ra vào năm 2016, chỉ có điều mãi cho đến nay vẫn chưa hề được Bộ Quốc phòng Việt Nam hay bất kỳ tờ báo nhà nước nào công bố.

    • Chiến tranh Việt-Trung Says:

      Chỉ dấu tiền chiến tranh VIỆT-TRUNG: “Trung đoàn 921 về Yên Bái: Su-22 đoàn Không Quân Sao Đỏ rời Hà Nội, lên chốt giữ vùng Tây Bắc”

      Một chỉ dấu tiền chiến tranh?

      Cho tới hôm nay, bản tin “Trung đoàn 921 về Yên Bái: Su-22 đoàn KQ Sao Đỏ rời Hà Nội, lên chốt giữ vùng Tây Bắc” của trang Soha.vn đã tồn tại được nhiều ngày, trong khi rất nhiều trường hợp báo nhà nước phải gỡ những bài ‘nhạy cảm’ chỉ sau vài giờ đồng hồ đăng tải trên mạng do lệnh miệng của Ban Tuyên giáo trung ương – một thứ vòng kim cô tư tưởng như một đặc thù không thể thiếu của ‘nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa’ ở Việt Nam.

      Do vậy, chỉ có thể cho rằng bản tin trên của Soha.vn được bật đèn xanh của không chỉ ban Tuyên giáo trung ương mà còn cả từ cấp cao hơn – Bộ Quốc phòng, Thường trực ban bí thư và thậm chí cả bí thư quân ủy trung ương Nguyễn Phú Trọng.

      Rất có thể, mối quan hệ ‘mười sáu chữ vàng’ Việt – Trung và cả vài cuộc giao lưu quốc phòng vừa diễn ra giữa quân đội ‘hai nước anh em xã hội chủ nghĩa’ đã chỉ có ý nghĩa như một bức tranh che đậy cái vùng phía sau của nó đang đen dần, như một cơn giông tố đang hình thành và lừ lừ trùm lên vùng biên giới phía Bắc Việt Nam, nhất mà vùng Tây Bắc – nơi mà ‘’đoàn không quân Sao Đỏ anh hùng’’ vừa được chuyển đến để ‘làm nhiệm vụ canh trời Tây Bắc của Tổ quốc’.

      Cũng rất có thể, Bộ Quốc phòng Việt Nam cùng quân ủy trung ương của ông Nguyễn Phú Trọng – bằng chỉ đạo cho công khai cuộc chuyển quân của đoàn không quân Sao Đỏ lên vùng Tây Bắc – đang muốn lặp lại chiến thuật ‘răn đe Trung Quốc’ khi Việt Nam mời cả một hàng không mẫu hạm của quân đội Hoa Kỳ – USS Carl Vinson – đến ‘giao lưu quân sự’ tại cảng Đà Nẵng vào tháng Ba năm 2018.

      “Nói về Không quân Việt Nam, không thể không nhắc tới Trung đoàn 921 – Đoàn không quân Sao Đỏ, anh cả của lực lượng không quân tiêm kích Việt Nam với những chiến công lẫy lừng, khiến những phi công sừng sỏ của Không quân và Không quân hải quân Mỹ phải khiếp sợ và nể phục” – Soha.vn kết thúc bản tin.

      Chỉ có điều cho tới nay Bộ Quốc phòng và báo chí nhà nước Việt vẫn tuyệt đối câm lặng về vụ có đến hai chiếc Su-22 và một máy bay CASA của không quân Việt Nam bị ‘rơi’ vào giữa năm 2016. Quá nhiều bí ẩn của vụ việc này vẫn được cố thủ trong ngăn kéo. Nhưng nhiều thông tin ngoài lề cho biết thủ phạm bắn rơi Su-22 của Việt Nam, không phải ai khác, chính là ‘’bạn vàng’’ Trung Quốc.

  2. Cuộc chiến giữa Mỹ và Tàu Cộng đang diễn ra – Việt Nam Dân Tộc Tự Quyết Says:

    […] https://badamxoevietnam2.wordpress.com/2018/12/05/cuoc-chien-giua-my-va-tau-cong-dang-dien-ra/ […]

  3. Cuộc chiến giữa Mỹ và Tàu Cộng đang diễn ra | CHÂU XUÂN NGUYỄN Says:

    […] https://badamxoevietnam2.wordpress.com/2018/12/05/cuoc-chien-giua-my-va-tau-cong-dang-dien-ra/ […]

  4. Pham Van Thang Says:

    Nếu nhân văn bị trói buộc sẽ kìm hãm con đường tiến lên văn minh của Dân tộc
    Bởi
    AdminTD

    17/12/2018

    Văn hóa Nghệ an

    16-12-2018

    LỜI TÒA SOẠN: “Lò” đang nóng, đang cháy rực. Công cuộc chống tham nhũng, chỉnh đốn lại Đảng, cải cách thể chế đang giai đoạn quyết liệt, những kết quả đầu tiên đã đem lại nhiều hy vọng cho đông đảo các tầng lớp nhân dân. Để tiếp tục nhen nhóm niềm tin vào Đảng, vào sự chấn hưng của đất nước, là lẽ thường, chúng ta cần nhìn nhận đúng thực trạng của đất nước để cùng nhau tìm ra con đường và đi tới văn minh, hạnh phúc.

    Trên tinh thần đó, VHNA đã có cuộc trao đổi với TS toán học Nguyễn Ngọc Chu đến từ Viện toán học, Viện hàn lâm khoa học và công nghệ Việt Nam.

    Phan Văn Thắng: Với tư cách một trí thức, một nhà toán học, điều anh quan tâm nhất về đất nước hiện nay là gì? Vì sao?

    altTS Nguyễn Ngọc Chu. Nguồn: Facebook nhân vật
    TS Nguyễn Ngọc Chu: Thông thường, những người làm công tác nghiên cứu khoa học, nhất là nghiên cứu khoa học tự nhiên – như toán học, chỉ chú trọng đến chuyên môn mà ít quan tâm đến những vấn đề khác. Đối với họ, các vấn đề xã hội, kinh tế, chính trị chẳng hạn, không làm họ bận tâm và mất nhiều thời gian.

    Nhưng hoàn cảnh hiện nay thì rất khác biệt. Đến những người thờ ơ nhất cũng phải quan tâm. Tại sao ư? Theo tôi, là do những nguyên nhân chính sau đây.

    Điều đầu tiên là xã hội đang bị băng hoại nghiêm trọng

    Tham nhũng, hối lộ đã trở thành dịch bệnh trong mọi lĩnh vực, từ chính trị cho đến kinh tế, từ giáo dục cho đến y tế, từan ninh cho đến quốc phòng… và ở mọi địa phương, từ thôn xã cho đến tỉnh thành, từ cấp chính quyền thôn cho đến cấp chính phủ. Vì thấy được sự nguy hiểm của quốc nạn tham nhũng mà Đảng và Chính phủ đang tiến hành chiến dịch chống tham nhũng.

    Cùng với tham nhũng là sự tung hoành của lừa đảo, giả dối. Lừa đảo để chiếm đoạt tiền bạc, tài sản. Lừa đảo để bán hàng giả, hàng nhái, hàng độc hại. Lừa đảo để có được bằng cấp, chức quyền… Còn nhiều nhân tố khác nữa thể hiện sự băng hoại nghiêm trọng của xã hội mà không đủ chỗ để liệt kê ở đây.

    Khi xã hội bị băng hoại thì các giá trị đạo đức nền tảng xây đắp từ ngàn đời của Dân tộc bị phá hủy, làm lâm nguy đến sự trường tồn của Dân tộc. Ở mặt khác, xã hội bị băng hoại thì nền pháp chế bị sâu mọt, không thể thực thi đúng chức năng. Do đó quốc gia không thể phát triển đúng theo quỹ đạo, nên không thể hùng mạnh.

    Xã hội băng hoại đưa đến hai hậu quả vô cùng nguy hiểm: Hủy hoại sức sống của Dân tộc và Cản trở sự hùng cường của Đất nước.

    Điều thứ hai là sự bất công đang bùng phát ngày càng rộng lớn

    Sự bất công dung túng pháp luật dẫn đến oan trái, cướp bóc. Sự bất công mở rộng khoảng cách giàu nghèo. Sự bất công thao túng quyền lực đưa đến quyền lực vô pháp.

    Kết quả là sự bất công hủy hoạisự phát triển nhân văn. Nhân văn bị trói buộc thì con đường tiến lên văn minh của Dân tộc bị kìm hãm.

    Một xã hội không công bằng thì không thể là một xã hội nhân văn. Không nhân văn thì không thể theo kịp nhóm các quốc gia tiên phong của nhân loại.

    Điều thứ ba là môi trường sống bị ô nhiễm đến nguy hiểm

    Chưa bao giờ chúng ta phải sống trong một môi trường nguy hiểm như hôm nay. Ô nhiễm môi trường không những hủy diệt con người mà còn hủy diệt cả cá tôm, chim muông, không những hủy diệt động vật mà còn tàn phá cả thực vật.

    Ô nhiễm môi trường nghiêm trọng không chỉ hại cho chúng ta mà nguy hiểm hơn là có hại cho con cháu chúng ta. Để lại môi trường sống nguy hại cho nhiều đời con cháu mai sau là tội vô cùng lớn.

    Điều thứ tư là chứng cớ đất nước ngày càng tụt hậu so với các nước tiên phong

    Không thể so sánh với quá khứ của chính mình để tự an ủi chúng ta tiến bộ. Không thể so sánh với năm 1945 để khẳng định chúng ta không chết đói.

    Hãy so sánh với các nước bên cạnh để thấy sự tụt hậu của chúng ta.GDP bình quân đầu người của Việt Nam năm 2014 đạt 2.052 USD, chỉ tương đương mức GDP bình quân của Malaysia năm 1998, của Thái Lan năm 1993, Indonesia năm 2008, Philippines năm 2010 và Hàn Quốc năm 1982. GDP bình quân đầu người của Việt Nam năm 2017 của Việt Nam là 2343 USD, của Singapore là 57714 USD. Giả thiết GDP Việt Nam tăng 7% năm thì sau 28 năm đến năm 2045 GDP theo đầu người của Việt Nam chỉ là 15 578 USD. Vậy đến bao giờ thì chúng ta mới tiến gần được Singapore?

    Ở mặt khác, thử hỏi những tiện nghi hiện đại mà chúng ta có, như ô tô, máy bay, hay công nghệ hình ảnh qua iphone máy tính bảng… thì nhờ ai mà có? Toàn của nước khác.

    Điều đó có nghĩa là chúng ta đang cải thiện đời sống chúng ta cơ bản nhờ vào tiến bộ của nước khác. Và như vậy nếu không thay đổi để thích nghi kịp thời thì chúng ta ngày càng tụt hậu.

    Nguy hiểm hơn nữa là chúng ta không chịu nhìn thấy lối thoát.Chúng ta chỉ ngồi chờ kêu gọi đầu tư nước ngoài với những ‘hạ giá vượt trội’ phẩm giá của chính chúng ta.

    Điều thứ năm là gia tăng sự lệ thuộc về kinh tế

    Chúng ta chứng kiến Đất nước đang quá phụ thuộc vào nước ngoài. Lại phụ thuộc nhiều nhất vào Trung Quốc. Từ sự phụ thuộc kinh tế, theo quy luật và kinh nghiệm cho thấy, sẽ dễ dẫn đến sự phụ thuộc chính trị.

    Chúng ta chịu hai gọng kìm lệ thuộc. Gọng kìm lệ thuộc từ nước ngoài, trong đó nhất là áp lực từ nước láng giềng Trung Quốc ngày càng gia tăng. Đau đớn nữa là từ gọng lìm lệ thuộc của chính chúng ta, khi ta tự trói buộc vào những thứ khác… của nước ngoài.

    Đây là điều day dứt đến đớn đau của trí thức.

    Trí thức đích thực không màng đến danh lợi, quyền lực. Càng không chịu bị nô lệ bởi quyền lực và danh lợi. Đối với họ, tri thức là bá chủ.

    Bởi thế, họ không thể chịu sự nô lệ của bất kỳ ai, càng không thể là nước ngoài. Chỉ chịu sự nô lệ duy nhất trước tri thức.

    Điều thứ sáu là sự an ninh của Tổ Quốc bị xâm phạm

    Chúng ta chứng kiến Tổ Quốc đã mất đi một phần biển đảo ở Hoàng Sa, Trường Sa. Chúng ta nhìn thấy an ninh của Tổ Quốc ngày càng bị nhiều thế lực nước ngoài nhòm ngó can thiệp.

    Đây là điều lo lắng nhất của mọi người dân Việt Nam. Không chỉ trí thức, mà khiến cho những người thờ ơ nhất cũng phải động tâm.

    Bởi thế mà chúng ta quan sát thấy, chưa bao giờ phụ nữ nước ta lại quan tâm đến chính trị như bây giờ. Từ người phụ nữ nội trợ, người phụ nữ bán nước vỉa hè, cho đến cán bộ phụ nữ nghỉ hưu, từ miền xuôi cho đến miền ngược, từ trong nước cho đến kiều bào nước ngoài,đâu đâu cũng thấy phụ nữ Việt bàn về chính trị Đất nước.

    Không phải họ muốn tranh dành quyền lực. Mà bởi họ không muốn mất đi những người con. Bản năng bảo vệ con đã khiến cho phụ nữ Việt Nam cảm nhận được sự đe dọa mất nước. Họ tự nguyện dâng hiến con vì Vệ Quốc. Những giọt nước mắt tiễn con ra trận, đời này sang đời khác,tích tụ mà thành tính di truyền trong máu mỗi người mẹ Việt Nam. Hơn ai hết, họ cảm nhận được sự đe dọa gia tăng mỗi khi Tổ Quốc gần đến lâm nguy.

    Không phải chỉ trí thức. Không phải chỉ nam giới. Đây là thời kỳ đặc biệt mà số đông phụ nữ Việt đã tự nguyện lo lắng về chính trị Đất nước.

    Phan Văn Thắng: Chưa tiện bàn về những vấn đề chính trị lớn lao, tôi muốn chúng ta bắt đều từ những vấn đề cụ thể hơn. Chuyện giàu nghèo chẳng hạn.Ông thử mổ xẻ câu chuyện giàu nghèo từ các góc độ, về tầng lớp nhà giàu thời nay? Phần nhiều họ giàu từ đâu? Bằng cách gì?Tôi thấy bây giờ có quá nhiều trọc phú. Ông có nghĩ vậy không? Tại sao?

    TS Nguyễn Ngọc Chu: Đây là những vấn đề rộng lớn. Không thể trình bày toàn diện ở đây. Chỉ xin đề cập đến một số điểm góc cạnh.

    Thứ nhất, không cho dân giàu hay cào bằng tất cả đều nghèo khó, là các chính sách đi ngược lại lợi ích của dân, của nước

    Năm 1923 Tưởng Giới Thạch được Tôn Trung Sơn phái sang Liên Xô để nghiên cứu về Liên Xô nhằm áp dụng ở Trung Quốc. Về nước, Tưởng Giới Thạch báo cáo với Tôn Trung Sơn rằng ở Liên Xô không cho phép dân làm giàu và không ủng hộ mô hình Liên Xô. Bởi thế sau khi Tôn Trung Sơn mất năm 1925, lên nắm quyền, Tưởng Giới Thạch quay sang đàn áp đảng cộng sản, đẫm máu là cuộc thanh trừng lịch sử : “Chính biến Thượng Hải’ năm 1927.

    Tục ngữ Việt Nam có câu ‘Dân giàu nước mạnh’. Không cho dân giàu hay cào bằng làm tất cả cùng nghèo khó, đều là các chính sách chống lại lợi ích của dân của nước.

    Thứ hai, cơ chế khác nhau đẻ ra tầng lớp người giàu khác nhau. Người giàu là sản phẩm phản ánh cơ chế

    Các nhà khoa học Liên Xô rất giỏi. Họ chế tạo ra tàu vũ trụ, tên lửa đạn đạo, máy bay, máy tính điện tử… vậy mà không ai trở thành người giàu. Trong khi đó thì Bill Gatetrở thành tỷ phú.

    Ấy là vì cơ chế của Mỹ biến các nhà sáng chế thành người giàu, còn cơ chế của Liên Xô thì không. Nếu Bill Gate ở Liên Xô thì chắc chắn ông cũng không giàu – giống như các nhà khoa học Liên Xô mà thôi.

    Nước ta từ sau đại hội VI năm 1986, bắt đầu cho người dân làm giàu. Nhưng cơ chế của ta đẻ ra tầng lớp người giàu khác xa với tầng lớp người giàu của các nước Đức, Nhật, Mỹ.

    Bill Gate trở thành tỷ phú vì sáng chế của ông được chuyển thành sản phẩm thương mại. Những ai dùng phần mềm Micrsoft (chẳng hạn) thì phải trả tiền. Luật pháp Mỹ bảo hộ điều đó. Không chỉ ở nội địa, mà luật pháp Mỹ bảo hộ bản quyền sáng chế ra ngoài biên giới nước Mỹ. Trong chiến tranh thương mại Mỹ – Trung, một điểm mấu chốt không khoan nhượng của Mỹ là Trung Quốc phải bảo hộ bản quyền. Trung Quốc là kẻ ăn cắp bản quyền khổng lồ nhất thế giới.

    Cơ chế Mỹ sinh ra tầng lớp người giàu như Bill Gate, là giàu nhờ phát minh sáng chế tiên phong, đưa lại tiến bộ công nghệ vượt trội, làm cho nước Mỹ hùng cường.

    Còn cơ chế nước ta đẻ ra lớp người giàu có rất khác biệt. Họ là những nhà Tư Bản ký sinh trên những lỗ hổng của cơ chế .

    Đó là bởi vì chuyểntừ cơ chế tập trung quan liêu sang cơ chế thị trường cho chúng ta một cơ chế thị trường không hoàn thiện, thậm chí có lỗi. Cơ chế không hoàn thiện thì đẻ ra sản phẩm không hoàn thiện.

    Phan Văn Thắng: Ông có thể cho biết nhận xét của mình về người giàu ở Việt Nam hiện nay?

    TS Nguyễn Ngọc Chu: Theo tôi, có thể khắc họa ngắn gọn tầng lớp giàu có ở Việt Nam theo mấy đặc điểm sau đây.

    Giàu lên từ thương mại và dịch vụ

    Hầu hết những người giàu ở Việt Nam hiện nay đều thuộc về lĩnh vực thương mại và dịch vụ. Chưa nhìn thấy người giàu có kếch sù do nhờ sản xuất công nghiệp.

    Những người giàu có nhất ở Việt Nam hiện nay đều nhờ vào buôn bán đất đai, kinh doanh bất động sản, dịch vụ bất động sản. Họ giàu lên nhờ sở hữu toàn dân.

    Chưa có ai giàu có kếch sù nhờ sáng chế khoa học công nghệ và đây là điều rất buồn. Nếu không có sáng chế tiên phong thì không thể trở thành cường quốc.

    Giàu lên từ tham nhũng

    Tầng lớp này rất đông. Là những người có chức có quyền. Bao gồm cả các doanh nghiệp nhà nước. Đáng kể là từ cấp huyện, cấp phường trở lên. Chức quyền đưa lại cho họ đặc quyền tham nhũng. Chức quyền càng cao thì càng giàu có.Đây là tầng lớp người giàu mà họ càng giàu có thì đất nước càng kiệt quệ.

    Giàu lên nhờ đút lót và lợi dụng cơ chế

    Đây là tầng lớp nhờ đút lót mà trở nên giàu có. Họ lợi dụng cơ chế, đút lót cho các kẻ tham nhũng để có được các dự án, các hợp đồng… và thậm chí cả đút lót để có chức có quyền. Sự giàu có của họ không mang lại sự cường thịnh cho đất nước mà ngược lại.

    Tóm lại, những người giàu ở Việt Nam hiện nay đều bám vào nhà nước và do cơ chế nhà nước đẻ ra. Họ là sản phẩm của cơ chế nhà nước.

    Phải đến một ngày xuất hiện tầng lớp người giàu nhờ vào phát minh sáng chế tiên phong thì đất nước mới thoát khỏi tụt hậu. Nhưng muốn có lớp người giàu có này thì bắt buộc phải thay đổi cơ chế.

    Phan Văn Thắng: Còn người nghèo, hình như cũng càng ngày càng đông. Cơ hội bình đẳng chính trị, văn hóa, và cả pháp lý nữa hình như cũng mong manh hơn trước đối với họ. Tại sao vậy, thưa ông?

    TS Nguyễn Ngọc Chu: Nếu cất công đi vào các vùng nông thôn, miền núi, thì chúng ta sẽ thấy đồng bào ta còn rất nghèo, không đủ ăn đủ mặc. Ngay cảở hai thành phố lớn như Hà Nội, HCM cũng còn rất nhiều cuộc đời cơ cực.

    Một điều chắc chắn là sự cách biệt giữa nghèo và giàu ngày càng gia tăng. Nhưng điểm mấu chốt nằm ở sự không công bằng. Cụ Hồ nói: ‘Không sợ thiếu, chỉ sợ không công bằng’.

    Lấy thí dụ, một thực tế hiện hiện thời nay, là các vụ kiện ở Việt Nam có lẽ đến hơn 90% là phải chạy quyền lực hay chạy tiền và có thể cả hai. Những người nghèo thì làm gì có tiền và có quyền lực?

    Đến như đồng bào Thủ Thiêm, cả hàng trăm hộ bị cưỡng chiếm đất đai vô pháp, khiếu kiện tập thể chứ không phải đơn lẻ ròng rã 20 năm trời mà chưa lấy lại được công bằng, thì làm sao mà nói tới công bằng chân chính cho số đông người nghèo.

    Hay ngay chính ở giữa thủ đô Hà Nội, có thế lực như VTV mà phóng viên còn bị đe dọa giết cả nhà, tưởng là giúp cho bà con chợ Long Biên thoát nạn bảo kê, không ngờ lại đẩy họ thêm vào vòng nguy hiểm đến có thể phải bỏ cả nơi kiếm sống.

    Nêu ra hai thí dụ trên để thấy công bằng và công lý còn là vấn đề nhức nhối cho xã hội và đặc biệt là mong manh cho các thân phận nghèo.

    Còn xa hơn, nếu nhìn qua biên giới, thì thân phận người Việt, giàu hay nghèo, cũng chỉ được xếp vào hàng thứ cấp.

    Những điều trên đây không phải là cách nhìn tiêu cực. Chỉ khi chúng ta dám nhìn vào các khuyết tật của chính mình thì mới có cơ may hoàn thiện, loại bỏ các khuyết tật đó. Một chiếc điện thoại cầm tay hay một chiếc xe hơi hạng sang vừa mới ra đời, người tiêu dùng thấy hoàn hảo, không chê trách. Vậy mà nhà sản xuất đã lên khuôn mẫu mã đời sau hoàn hảo hơn, chuẩn bị xuất xưởng ra thị trường.

    Quy luật của Tạo hóa là không ngừng cạnh tranh và không ngừng tự tối ưu. Chúng ta là một thành phần của Tạo hóa. Chỉ có không ngừng tự hoàn thiện mới không bị đào thải khỏi cuộc cạnh tranh.

    Khi hiểu được quy luật, chúng ta cảm ơn mọi sự chỉ trích.

    Phan Văn Thắng: Tôi nghĩ là câu chuyện giàu – nghèo ở nước ta vẫn còn rất dài. Tôi hy vọng câu chuyện này sẽ được giải mã bởi nhiều người. Cảm ơn ông về cuộc trao đổi hôm nay.

    Bình Luận từ Facebook

  5. Thiên La Says:

    Kiến thức sâu rộng. Phân tích minh bạch . Suy diễn đáng tin cậy. Cám ơn .

  6. Việt Cộng và dân túy Says:

    VIỆT CỘNG và HỒ CHÍ MINH có phải là dân túy lừa đảo?

    Nguyễn Thị Cỏ May – Trong những năm gần đây, một phong trào chánh trị mới xuất hiện, rõ nét hơn hết, theo dư luận báo chí Mỹ và Pháp, là hiện tượng Ông Donald Trump thắng cử Tổng thống Huê kỳ. Ở Âu châu, phong trào tương tợ xuất hiện ở Ý, Áo, Hòa lan, Hongrie, Ba lan, cả Pháp và ở Anh có Brexit với kết quả của trưng cầu dân ý, Á châu có Ấn độ, Phi luật tân,…. Hiện tượng này được các nhà nghiên cứu khoa chánh trị học gọi là «Dân túy».

    Một chút về nguồn gốc Dân túy

    Từ ngữ «Dân tộc dân túy» được chánh thức đưa vào môn chánh trị học trong những năm 1970 bởi nhà xã hội học người Á-căn-đình (argentina) Gino Germani để chỉ những chế độ chánh trị «dân tộc và dân túy» ở Nam Mỹ của những năm 1930-1950. Sau đó, «dân tộc dân túy» được phổ biến rộng rãi bởi nhà chánh trị học và sử gia về tư tưởng chánh trị người Pháp, ông Pierre-André Taguieff, để mô tả hình thức dân túy của «Mặt trận Dân tộc» ở Pháp (Le Front National, của Le Pen, năm 2017, tranh cử tổng thống pháp, vào chung kết), và của phong trào poujadisme (do ông Pierre Poujade ở miền Tây-Nam Pháp sáng lập, chống chánh trị nghị viện và Hiệp ước Rome, bảo vệ giới buôn bán nhỏ và thủ công nghiệp). Đến năm 2010, phong trào dân túy bùng lên mạnh và tràn lan khắp thế giới. Người ta nói tới nhiều với sự quan tâm từ lúc ông Donald Trump đắc cử Tổng thống Huê kỳ và ông Narendra Modi lên cầm quyền ở Ấn độ. Dân túy nói ở đây bị hiểu là phong trào chánh trị cực hữu. Còn những đảng phái tả và cực tả ở Pháp và Âu châu có làm chánh trị mỵ dân, như đảng cộng sản, đảng xã hội chủ nghĩa, … lại không bị công kích vì cứ «tả» thì được cho là «cấp tiến». Phải chăng do phản ứng tâm lý từ mặc cảm trước cách mạng và tiếp theo, từ thời thực dân?

    • Việt Cộng và dân túy Says:

      Việt Cộng có phải là dân túy không?

      Người cộng sản đầu tiên lớn tiếng chống dân túy là Lénine. Chủ nghĩa dân túy đã xuất hiện từ rất sớm trong phong trào cộng sản và công nhơn quốc tế giữa thế kỷ XIX ở Pháp (Thiếu tá, Ts Hà Sơn Thái, Học Viện Chánh trị, Bộ Quốc phịng, Hà nội). Nguồn gốc xã hội của «chủ nghĩa xã hội dân túy» là phong trào quần chúng nông dân tranh đấu đòi ruộng đất, đòi hủy bỏ mọi hình thức bốc lột của địa chủ. Thực chất của chủ nghĩa dân túy là một sự phối hợp tư tưởng dân chủ nông nghiệp với những ước mơ về chủ nghĩa xã hội, một hình thức của chủ nghĩa xã hội tiểu tư sản cũng cùng lúc xuất hiện ở Nga. Phản ứng của Lénine là phải đập tang ngay phong trào dân túy. Ông điểm mặt dân túy là kẻ thù công khai của phong trào cách mạng Nga và phải đấu tranh không khoang nhượng với chủ nghĩa dân túy để bảo vệ sự trong sáng của cách mạng theo chủ nghĩa mác-xít bởi vì chủ nghĩa dân túy đang cản trở việc truyền bá mác-xít vào giới công nhơn Nga. Về mặt lý luận, chủ nghĩa xã hội dân túy phủ nhận giai cấp đấu tranh, đó là sứ mệnh lịch sử của giai cấp vô sản, cách mạng vô sản và chuyên chính vô sản, đề cao giải pháp kinh tế để cải thiện đời sống xã hội mà không thấy lợi ích lâu dài, phủ nhận cách mạng bạo lực, đề cao tranh đấu hợp pháp, hòa bình, bảo vệ tự do theo kiểu tiểu tư sản, phủ nhận nguyên tắc tập trung dân chủ …

      Báo «Đcs/vn» (22/05/2018) cho rằng việc trước đây Lénine đã vạch trần nguồn gốc, bản chất và đập tan chủ nghĩa dân túy ở Nga có ý nghĩa nhiều mặt đối với cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa dân túy ở Việt nam hiện nay. Võ văn Thưởng vẫn tin khó tránh «chủ nghĩa dân túy sẽ phải có mặt ở Việt nam» bởi nó đang hiện hữu trên thế giới và có xu hướng mở rộng.

      Nhưng Võ văn Thưởng và cả đảng cộng sản ở Hà nội đừng quá mơ hồ ca tụng Lénine là người sớm đập tan chủ nghĩa dân túy bởi Lénine, chính hắn, mới là tay tổ dân túy. Năm 1917, cái gọi là cách mạng Tháng 10, thật sự chỉ là một thứ mánh khóe của Lénine quỉ quyệt. Alexandre Kerensky nắm được chánh quyền, lập chanh phủ vì Nga hồng chấp nhận thối vị, nhưng lại phạm sai lầm đã tách quân đội khỏi chánh phủ, do bị ám ảnh bỡi trường hợp Napoléon của lịch sử pháp. Nhưng khi giựt mình thấy rơi vào thế yếu nên ông vội ngã theo Bơn-sơ-vic. Lénine nắm ngay cơ hội, đoạt chánh quyền từ tay Alexandre Kerensky, liền tuyên bố «Đòan kết tòan dân, lập chế độ dân chủ tự do, thực thi mọi quyền căn bản, … » để tạo thế quần chúng ủng hộ, tránh bị chống đối bất lợi lúc thế lực hãy còn yếu. Như vậy chánh phủ mà Lê-nin vừa thành lập là của nhơn dân, chớ không phải của riêng của đảng phái, phe nhóm nào khác?

      Khi biết chắc mình đã lấy được trọn chánh quyền, Lénine rất hả hê: «Không ngờ làm cách mạng cướp được chánh quyền lại dễ đến như vậy!».

      • Việt Cộng và dân túy Says:

        Hồ Chí Minh là kẻ dân túy bịp bợm cả thế giới

        Nhưng muốn giữ chánh quyền thì phải làm ngay cách mạng bạo lực, tiêu diệt sạch các thành phần không phải «ta», phản động, thiết lập chế độ chuyên chính vô sản. Năm 1945, Hồ Chí Minh học được bài học này và lập lại với Cụ Trần Trọng Kim. Ngày 2/9/45, tại Hà nội, Hồ Chí Minh cũng đăng đàng và dõng dạc tuyên bố:

        «Hỡi đồng bào cả nước,

        Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”.

        Và ngày nay, trên các giấy tờ, trên tường, …khắp nơi, đều treo khẩu hiệu như nhắc lại cho dân chúng đừng vội quên tư tưởng vĩ đại của Hồ Chí Minh: «Không có gì quí hơn độc lập tự do».

        Trước đó, năm 1941, để đoàn kết các đảng phái chống thực dân Pháp nhưng thực chất là ngấm ngầm tìm cách từng bước loại bớt kẻ thù là những tổ chức không cộng sản, ông tổ chức Mặt Trận Việt Minh, đặt dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản. Năm 1944, ông cho tổ chức Đảng Dân chủ Việt nam để gom các nhà tư sản dân tộc, tiểu tư sản, trí thức yêu nước và tiến bộ. Đảng Dân chủ tham gia vào Mặt Trận Việt minh. Năm 1946, ông cho tổ chức thêm đảng Liên Việt để tập hợp lại vừa các đảng phái, vừa cá nhơn, và đảng Xã hội để đoàn kết trí thức yêu nước và dân chủ, cũng gia nhập Mặt Trận Việt minh. Tới năm 1955, tình hình thuận lợi cho Hồ Chí Minh đã về Hà nội, ông cho tổ chức Mặt Trận Tổ quốc để đồn kết tồn dân, tức mọi thành phần tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp, địa phương, …Sau cùng, năm 1960, Hồ Chí Minh còn tổ chức thêm Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền nam.

        Nhìn lại lời mở đầu của bản tuyên ngôn độc lập 2/9, khẩu hiệu kinh điển «Không có gì quí hơn độc lập tự do» và các đảng phái do ông thành lập tiếp theo đảng cộng sản thì ai cũng thấy Hồ Chí Minh đúng là một tay dân túy đầu xỏ, đệ tử chơn truyền của Lénine. Nếu Dân túy được hiểu theo nghĩa xấu, tức Dân túy là bịp bợm, mỵ dân, đểu giả với dân, thì Lénine, Hồ Chí Minh là những người Dân túy thuộc loại siêu việt. Cái di sản của Hồ chí Minh tạo dựng được nhờ học hỏi ở Lénine, Staline, Mao Trạch Đông, ngày nay để lại thì không gì khác hơn là một thứ «chế độ dân túy thuần nhứt».

        Hơn nữa, cứ nhìn lại đảng cộng sản và tất cả các tổ chức chung quanh đảng cộng sản thì thấy tất cả đều là của nhân dân. Chánh quyền của nhân dân, công an nhân dân, quân đội nhơn dân, báo chí cũng của nhân dân,…Cả khi bắt người dân thì đảng cộng sản cũng nhơn danh «nhơn dân».Và Hồ Chí Minh được đảng cộng sản thờ như thần thánh. Còn đảng cộng sản không do ai chọn, bầu, ủy quyền để cai trị đất nước Việt nam, mà do sứ mạng lịch sử! Thử hỏi còn ai vì nhân dân và bịp bợm cả thế giới giỏi hơn Hồ Chí Minh mà chế độ cộng sản ở Hà nội không phải là dân túy, theo nghĩa đểu của từ ngữ?

        Vậy tưởng Võ Văn Thưởng nay không cần cảnh báo đối với Việt Nam để “phòng ngừa, đấu tranh ngăn chặn các biểu hiện dân túy ở nước ta hiện nay” mặc dầu sự trỗi dậy của chủ nghĩa dân túy có thể trở thành hiện tượng chính trị quyết định trong thập kỷ tới, không chỉ ở Mỹ hay châu Âu mà ở khắp các nền dân chủ phát triển. Nhắc lại lần nữa cho Võ văn Thưởng yên lòng «Cộng sản và riêng Cộng sản Hà nội chính là thứ siêu dân túy» rồi. Không ai có thể dân túy hơn cộng sản. Và hơn Ban Tuyên giáo TW được!

        Mặt khác, nếu Võ văn Thưởng phủ nhận chế độ cộng sản ngày nay ở Hà nội không phải là dân túy, mà Hồ Chí Minh và đảng cộng sản thật sự có vai trò lịch sử nắm quyền và giữ chánh quyền cai trị đất nước, thì vẫn có thể yên tâm rằng Việt nam sẽ không bao giờ trở thành dân túy được bởi Việt nam xã hội chủ nghĩa ngày nay được cơ quan Economist Intelligence Unit (EIU) xếp vào nhóm chế độ chuyên chế cùng với Tàu cộng. Theo chỉ số Dân chủ năm 2012, Việt nam đứng thứ 144 trên tổng số 167 quốc gia. Mà phong trào dân túy chỉ xuất hiện ở những nước dân chủ tự do mà thôi!

        Nguyễn thị Cỏ May

  7. Việt Cộng đánh giặc Says:

    Việt Cộng đánh giặc

    Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào,
    Đánh cho chết mẹ đồng bào Lộc Hưng
    Đánh cho rau cỏ thành vàng
    Đánh cho dép lốp phải mang thay giày.

    Đánh cho Bắc đoạ Nam đày,
    Đánh cho thù hận giờ này chưa tan.
    Đánh cho cả nước Việt Nam,
    Áo ôm khố rách xếp hàng xin cho.

    Đánh cho hết muốn tự do,
    Hết mơ dân chủ hết lo quyền người.
    Đánh cho dở khóc dở cười,
    Hai miền thống nhất kiếp người ngựa trâu.

    Đánh cho hai nước Việt Tàu,
    Không còn biên giới cùng nhau đại đồng.
    Đánh cho dòng giống Tiên rồng,
    Osin, nô lệ, lao công xứ người.

    Đánh cho chín chục triệu người,
    Thành dân vô sản thành người lưu vong.
    Đánh cho non nước Lạc Hồng,
    Tiến lên thời đại mang gông mang cùm.

    Đánh cho cả nước chết chùm,
    Đánh cho con cháu khốn cùng mai sau.
    Đánh cho Bác Đảng Nga Tàu,
    Triệu dân nô lệ ngàn năm căm hờn !

    – Bùi Giáng –

  8. Anh Nguyễn Says:

    Lầu nay chưa thấy thằng nào ngu, dốt, ấu trĩ, cầm đèn chạy trước máy bay như thằng phạm thành

  9. Anh Nguyễn Says:

    Lầu nay chưa thấy thằng nào ngu, dốt, ấu trĩ, cầm đèn chạy trước máy bay như thằng phạm thành

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: