Kẻ nào đã ra lệnh không được nổ súng bắn lại Tàu Cộng cướp đảo Gạc Ma của Việt Nam năm 1988?( Tít bài do Phạm Thành đặt).

Theo FB Phan Trí Đỉnh.

Tác gỉa bài viết, ông Phan Trí Đỉnh, nguyên Vụ trương vụ Báo chí của CP Việt Nam.

 

“Bạn Đông Hà Trần chú ý nhé.

Sáng 28/7 tôi được mời tham gia một cuộc gặp mặt, gồm một số lão làng như anh Thang văn Phúc – nguyên thứ trưởng BNV. Anh Lê Đăng Doanh nguyên Viện trưởng Viện kinh tế Trung ương, anh Vũ Quốc Tuấn nguyên trợ lý của Cụ Kiệt, anh Nguyễn Vi Khải , AHLLVT Lê Mã Lương … và nhiều vị tiền bối khác.

Thảo luận nhiều vấn đề nhưng tôi chỉ muốn kể một chút về chuyện Gac Ma 1988 và cuốn sách đang gây bão dư luận.
Trước cuộc họp này tôi đã nói chuyện nhiều với các cựu binh còn sót lại của Gạc ma 1988, tôi đã hỏi chuyện cụ chuẩn Đô đốc Lê Kế Lâm nguyên TMP QCHQ – Kiêm trưởng phòng tác chiến HQ giai đoạn đó.

Cuốn sách Gạc ma – Vòng tròn bất tử do AHLLVT Lê Mã Lương làm chủ biên. Sau 4 năm thực hiện và xin cấp phép, đây là cuốn sách đặc biệt được First News do anh Nguyễn Văn Phước làm Giám đốc khởi xướng với mục đích tri ân và kể lại câu chuyện ít được nhắc đến về 64 chiến sĩ Hải quân Việt Nam đã anh dũng hy sinh vì biển đảo Tổ quốc vào ngày 14-3-1988 trên bãi đá san hô Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa.

Suốt 4 năm qua, cuốn sách thu hút 68 người tham gia biên soạn. Họ là các tướng lĩnh, nhà nghiên cứu sử học, nhà báo, cựu chiến binh Gạc Ma. Nhóm biên soạn đã tổ chức các cuộc phỏng vấn trực tiếp 22 người lính “Gạc Ma” còn sống và 9 cựu chiến binh Gạc Ma bị bắt vào ngày 14-3-1988 như Thượng úy Nguyễn Văn Chương, Trương Văn Hiền, Dương Văn Dũng, hồi ký viết tay của cựu binh Lê Hữu Thảo.

Cuốn sách cũng phải trải qua quá trình chỉnh sửa hàng trăm lần, với 48 lần biên tập, cập nhật, qua 14 nhà xuất bản mới chính thức ra mắt bạn đọc. Đây cũng là cuốn sách đầu tiên trong lịch sử xuất bản Việt Nam khi một Hội đồng thẩm định cấp nhà nước phải được thành lập để thẩm định tác phẩm này. Và đây cũng là cuốn sách được báo chí trong và ngoài nước, cũng như mạng xã hội, đề cập và tranh luận nhiều nhất trước khi sách được cấp phép…

Nhưng hiện nay vẫn còn nhiều ý kiến không đồng ý với việc xuất bản cuốn sách này, cho rằng những người làm sách là trở cờ, là theo giặc, là nói xấu Quân đội và nhân dân ta. Những ý kiến này cũng có sự tham gia của cả các tướng lĩnh quân đội chứ không chỉ những người dân, người trẻ tuổi.
Tôi dài dòng một chút để các bạn nắm thêm chút thông tin – trước khi tôi kể về cuộc họp.

Ý kiến của mọi người có một đồng thuận rằng sự thật đã bị bưng bít lâu quá, người còn người mất, rồi nhiều thông tin không rõ ràng nên mọi người loay hoay giữa sự hỗn độn đó. Nhưng nói chung là đã tố cáo tội ác của quân Trung quốc, dã man tàn sát đồng đội Hải quân của chúng ta.

Vấn đề không làm rõ được là mệnh lệnh “ KHÔNG BẮN “ hay là “ KHÔNG BẮN TRƯỚC “ – CÓ LỆNH KHÔNG ? CÓ THÌ AI RA LỆNH ???

Đó là khúc mắc của nhiều người, nhiều năm, và khi tôi hỏi thì Chuẩn Đô Đốc Lê Kế Lâm nói rằng : Bắn trước hay bắn sau không quan trọng mà là tinh thần giữ đảo của chiến sỹ ta là tuyệt vời. Bây giờ “ NHÉT “ ( chữ cụ dùng ) câu đó vào mồm thằng Lanh binh nhất 19 tuổi rồi trách cứ nhau. Cụ nói tiếp: Tôi gọi thằng Lanh về hỏi “ Họ phỏng vấn thì mày nói gì ?” Lanh – một con người như thất thần sống sót sau loạt nã pháo tàn bạo của quân Trung quốc thưa: Dạ – Nói gì con cũng không nhớ, con cứ lựa theo họ hỏi là con nói”.

Cụ Lâm than: Thôi chết rồi, bọn nhà báo vô lương tâm. Nó vào phỏng vấn tôi, hỏi xiên xẹo tôi đuổi thẳng cổ. Tôi bảo cô nhà báo: Chị muốn viết gì theo ý chị thì viết chứ lừa tôi để viết theo ý chị thì mời chị ra khỏi nhà.

Thực ra ngày đó QC HQ không có kế hoạch tác chiến chống cướp đảo. Tàu tên lửa, tàu Hộ vệ tất cả nằm ở Cam ranh với mệnh lệnh Cấm ra khơi. Và mấy con tầu vận tải nhằm Trường sa chở theo vật liệu xây dựng, mà cũng không ngờ TQ nó tàn bạo thế.

Chuyện tiếp ở cuộc họp, khi đến đoạn này thì một ông dân sự nói to : “Tôi biết người ra lệnh KHÔNG BẮN làm cả hội trường sững sờ. Nhìn lại thì đó là ông Lê Đăng Doanh.

Tôi may ngồi gần nên tôi quay sang nói: Bác kể xem nào.Ông Doanh kể: Hôm ấy tôi với vai trò là người giúp việc TBT Nguyễn văn Linh – ngồi ngay sau TBT nên tôi theo dõi hết.

Ông Nguyễn Cơ Thạch ĐẠP BÀN, NHƯ LÀ GẦM LÊN RUNG CẢ CỬA KÍNH: Ai ra lệnh “ KHÔNG BẮN “ thì ông Lê Đức Anh trả lời “TÔI“. Ông Thạch quay sang ông Linh thì ông Linh ngồi im – không có ý kiến gì.

Có một ai đó chen vào : Họ đã chuẩn bị cho Thành đô 1990 từ lúc này.

Tôi nhắc lại là tôi chỉ chép lại những gì tôi nghe được theo yêu cầu của vài người bạn thân thiết, còn đúng sai là việc quá xa vời, tôi không khẳng định. Các bạn thấy xem được thì xem, không hợp ý các bạn thì tôi nhận là kẻ chém gió bốc phét ba lăng nhăng. Các bạn biết tôi mà – Tôi không trách gì các bạn.

Kèm một số ảnh chụp hôm đó – toàn người quen cả mà”.

Ông Lê Đăng Doanh

Theo fb Phan Trí Đỉnh, ngày 30.7.2018. Tôi coppy và bỏ đi hai ảnh: ( 1 – ảnh có mặt ông Trần Đại Quang và 2 – ảnh có mặt ông Võ Văn Thưởng.

13 phản hồi to “Kẻ nào đã ra lệnh không được nổ súng bắn lại Tàu Cộng cướp đảo Gạc Ma của Việt Nam năm 1988?( Tít bài do Phạm Thành đặt).”

  1. Tổng Trọng xin lỗi Says:

    NGUYỄN PHÚ TRỌNG vi phạm Hiến Pháp, phải XIN LỖI !

    Bùi Tín(*) – Do tính chất nghiêm trọng của vấn đề, xin công bố rộng rãi đến công luận quốc tế và trong nước về hai (2) tuyên bố của ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trong thời gian gần đây:

    1- Vào tháng 1-2018, trước Quốc hội và đông đảo các nhà báo, ông Trọng phát biểu: “những đảng viên đòi đa nguyên đa đảng, từ bỏ xã hội chủ nghĩa, đòi thực hiện Tam quyền phân lập là bị tác động bởi bọn phản động, phải bị khai trừ ra khỏi Đảng”.

    2- Trong tháng 7, ông Trọng lại tuyên bố: “những kẻ đòi đa nguyên đa đảng, từ bỏ CNXH, đòi Tam quyền phân lập, đều là bọn bất hảo” (có nghĩa là bọn trộm cắp, lừa bịp, đĩ điếm, gian manh…).

    Đây là hai lời phát biểu nghiêm trọng của ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng mang tính chất đe doạ, chụp mũ, vu cáo một số lớn đội ngũ các đảng viên cao cấp, trí thức đòi tự do dân chủ, nhân quyền là những quyền phổ quát của nền văn minh chính trực của nhân loại tiến bộ.

    Ông là một con người nổi tiếng giáo điều, cổ hủ, kiêu ngạo và tự mãn. Nhưng cũng là một người không che đậy khát vọng tiêu diệt mọi xu thế cải cách tiến bộ cho xã hội Việt Nam.

    Chúng tôi yêu cầu các đảng viên có lập trường ủng hộ dân chủ đa nguyên tổ chức thảo luận rộng rãi hai tuyên bố trên, vì chính Cương lĩnh Đảng nêu ra mục tiêu là xây dựng chế độ dân chủ bình đẳng, văn minh và phát triển.

    Mong rằng các vị tổng bí thư các chính đảng cộng sản và các đảng viên đảng cộng sản trên thế giới lưu ý tới lập trường phản dân chủ và phản cộng sản của ông Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng, xúc phạm nghiêm trọng lương tâm chính trị, danh dự của các đảng viên cộng sản chân chính.

    Hai tuyên bố trên đây cũng đồng thời vi phạm nghiêm trọng Hiến pháp và Điều lệ Đảng.

    Yêu cầu đối chiếu với các quy định về tư cách của Tổng Bí thư phải phát biểu với thái độ khiêm tốn, dân chủ và bình đẳng, tôn trọng pháp luật, biết đoàn kết toàn đảng, thực thi dân chủ nhân quyền, từ đó xem xét chức trách, tư cách Tổng Bí thư của ông Nguyễn Phú Trọng, để đảm bảo uy tín cho lãnh đạo Đảng, cả trong nước lẫn quốc tế, nhằm đưa đất nước đến ổn định, bình an và phát triển trong tự do bình đẳng, phù hợp với thế giới dân chủ văn minh.

    Với một ông Tổng Bí thư, việc này không thể dễ dãi bỏ qua. Ông Trọng thiếu một lời xin lỗi vì đã xúc phạm hạ nhục hàng triệu đảng viên cộng sản có tâm nguyện vì một nền dân chủ đích thực cho Việt Nam.

    B.T.

    • Đracuhồ Says:

      – Hai câu phát biểu trên của thằng TBT ĐCSVN Trọng Lú, nhưng cũng vẫn có thể là của thằng Trùm phát xít Hitler, đầu lãnh Đảng Quốc gia XHCN Đức (Đảng Quốc Xã – Nazi).
      Chúng nó vùng một giuộc.
      Đảng CSVN cũng như Đảng Quốc xã Đức – đều là đảng của lũ súc vật!!!

      • Thuy Linh Says:

        VIỆT NAM CÓ GÌ ĐẶC BIỆT ?

        Nếu ai hỏi Việt Nam có điều gì đặc biệt, mình sẽ trả lời rằng, Việt Nam là đất nước của những điều vô lý được coi như là chân lý và những chuyện ngược đời được coi như là lẽ đương nhiên:

        – Dân tộc ta có lịch sử 4 ngàn năm dựng nước và giữ nước nhưng phải đến thế kỷ 20 mới có 1 người được cho là “đẻ ra cả dân tộc”!

        – Có 1 tổ chức tự phong cho mình là tổ chức duy nhất có thể lãnh đạo được đất nước và bất kỳ ai không tin vào điều đó đều bị cho là “thế lực thù địch.”

        – Tổ chức này luôn tự nhận là trung thành với chủ nghĩa Mác-Lê nhưng đến cả 1 lý thuyết quan trọng vào loại bậc nhất của chủ nghĩa Mác-Lê họ cũng làm ngược lại. Đó là “mâu thuẫn là nguồn gốc của sự phát triển” nhưng họ lại không bao giờ chấp nhận 1 tổ chức nào đối lập với họ, có nghĩa là họ không chấp nhận có sự mâu thuẫn.

        – Họ luôn nói rằng giai cấp công nhân là giai cấp giữ vai trò lãnh đạo nhưng thực ra giai cấp công nhân ở Việt Nam đang lo đi làm tăng ca kiếm ăn từng bữa nói gì đến lãnh đạo ai.

        – Họ luôn tự hào khi nhận mình là đầy tớ của nhân dân. Chỉ tiếc là ở xã hội này ông chủ thì đi wave tàu và ở nhà cấp 4 còn đầy tớ thì ở biệt thự và đi xe hơi. Mỗi lần ông chủ cần đầy tớ giúp việc gì thì phải làm đơn xin xỏ, đút lót tiền bạc….

        – Nghe nói lương công chức nhà nước ba cọc ba đồng nhưng người ta lại đua nhau bỏ ra cả trăm triệu đồng để xin vào biên chế.

        – Người dân còng lưng nộp thuế nuôi cán bộ nhưng mỗi khi cần cán bộ giúp việc gì thì họ phải đi xin, nài nỉ, bôi trơn và họ coi đó là chuyện bình thường.

        – Nhà nước của dân, do dân và vì dân nhưng người dân thì chẳng được quyền lựa chọn người lãnh đạo.

        – Muốn biết thông tin chính xác về tình hình trong nước thì phải đọc báo chí của nước ngoài và muốn lên tiếng ủng hộ chủ quyền biển đảo thì hãy lên mạng hô hào, chớ dại ra đường biểu tình mà phải vào ngồi nhà đá.

        – Công an thì ngày càng đông nhưng tội phạm thì ngày càng tăng, người dân bị mất trộm mà lên báo công an thì bị coi như kẻ đi ăn trộm vậy. Muốn được giải quyết thì đừng nói nhiều nhé, tiền đâu đưa mau. Nhưng ngạc nhiên là dân họ ngoan lắm, đưa tiền xong còn cảm ơn, giống như họ vừa được ban phát đặc ân vậy.

        – Pháp luật thì khắt khe nhưng khi dân phạm luật thì họ bỏ tiền ra để chạy tội. Vậy thì tội gì mà không ban hành thật nhiều thứ luật khắt khe.

        – Cứ chửi thời Pháp thuộc sưu cao thuế nặng nhưng thời nay thuế má đâu có kém, ví dụ như mua 1 lít xăng là đóng hơn 10 ngàn tiền thuế đó.

        – Suốt ngày tuyên bố chống tham nhũng nhưng càng chống tham nhũng lại càng tăng, càng tinh giản biên chế thì công chức lại càng đông.

        – Bệnh viện, trường học thiếu thì không chịu xây mà suốt ngày đổ tiền vào xây tượng đài, bảo tàng để làm cảnh. Công ty nhà nước nào cũng báo lỗ nhưng lương lãnh đạo thì ở trên trời và đặc biệt chẳng bao giờ thấy phá sản.

        – Suốt ngày chê bai các nước tư sản nhưng động tý là lại đi ngửa tay xin tiền viện trợ.

        – Nông sản ế phải đem đổ bỏ nhưng ở chợ thì bán tràn lan nông sản của TQ, kiểm lâm thì đi phá rừng, hải quan tiếp tay cho buôn lậu.

        – Sinh viên ra trường thất nghiệp, để nhường chỗ cho con cháu quan chức dốt nát vào làm.

        – Nhưng nghịch lý lớn nhất vẫn là, đất nước đói nghèo lạc hậu nhưng đảng thì lại quang vinh muôn năm.

        – Và cuối cùng là tuy có nhiều điều vô lý như thế nhưng nhân dân họ vẫn lặng im, họ cam chịu, họ sợ hãi…

        Nguyễn Thùy Linh

    • Tini Says:

      Nguyễn Thùy Linh—->Câu cuối cùng của Linh chính vừa là kết .luận vừa là kêu gọi đúng lúc hàng ngũ tâm huyết của toàn dân :Đó là hàng ngữ nhân sĩ trí thức vừa ra đời, ” Lão mà chưa an tâm”

  2. Tini Says:

    Từ “reactionary” phát xuất từ thời Lenin. Đảng viên đảng CS Liên sô tư cho mình là tiến bộ, nên mỗi khi không vừa ý ai thì chụp mũ người đó là PHẢN ĐỘNG. Năm 1991, CS Liên sô sụp đổ đảng viên CS tiến bộ bất ngờ thành phản động.
    Người cộng sản nay là phản động . Ng P. Trọng khi mở mồm chụp mủ thiên hạ là phản động không biết Trọng có biết điều này ?

  3. ĐIỂM TIN NGÀY 31-7-2018 | Ngoclinhvugia's Blog Says:

    […] Kẻ nào đã ra lệnh không được nổ súng bắn lại Tàu Cộng cướp đảo Gạc Ma … […]

  4. ĐIỂM TIN NGÀY 1-8-2018 | Ngoclinhvugia's Blog Says:

    […] Kẻ nào đã ra lệnh không được nổ súng bắn lại Tàu Cộng cướp đảo Gạc Ma … […]

  5. ĐIỂM TIN NGÀY 2-8-2018 | Ngoclinhvugia's Blog Says:

    […] Kẻ nào đã ra lệnh không được nổ súng bắn lại Tàu Cộng cướp đảo Gạc Ma … […]

  6. Tini Says:

    Hàng ngũ nhân sĩ trí thức hãy hành động lúc này : Vận động giác ngộ toàn dân nhận ra và túm đầu trị tội cho được kẻ phạm tội ác đang nhởn nhơ trước mắt : Đó là đảng Cộng sản VN và công cụ của nó là nhà cầm quyền hiện tại.

  7. Tuấn Quạ mất tổ Says:

    Trung tướng NGUYỄN THANH TUẤN “GÀO lên như… QUẠ MẤT TỐ” !!!

    Trần Đình Thu – Mấy năm về trước, tôi có xem một clip ông Nguyễn Thanh Tuấn nói chuyện với Việt kiều về Hoàng Sa Trường Sa. Ông Tuấn khi ấy trong tư cách là Cục trưởng Cục tuyên huấn của Bộ quốc phòng Việt Nam, mang hàm thiếu tướng. Mặc dầu buổi nói chuyện khá sôi động nhưng tôi đã có cảm giác ông thiếu tướng này có cái gì đó không ổn trong nhận thức. Là vì, nói chuyện với Việt kiều mà một câu là “Đảng ta nhà nước ta”, hai câu là “Đảng ta nhà nước ta”. Tôi nghĩ bụng ơ cái ông này, Đảng ta nhà nước ta là khi ông nói chuyện với người trong nước chứ ông nói với Việt kiều thì ông phải nói khác đi chứ! Vì Việt kiều đa phần người ta là công dân nước khác chứ có phải công dân Việt Nam đâu mà ông cứ luôn mồm “Đảng ta nhà nước ta”!

    Thế nhưng tội nghiệp là các anh các chị Việt kiều vì quá nóng lòng tình hình quê nhà nên có lẽ chẳng ai câu nệ từ ngữ như tôi mà cứ nghe như hớp từng lời của ông thiếu tướng.

    Câu chuyện qua đi lâu rồi, sau đó cũng chẳng có sự kiện gì nổi bật liên quan ông Tuấn ngoài việc ông về hưu và được thăng hàm trung tướng nên tôi cũng không nhớ đến ông.

    Mấy hôm nay nóng lên chuyện ông trung tướng Tuấn lên án cuốn “Gạc Ma – Vòng tròn bất tử”, tôi mới nhớ lại ông nhưng cũng không buồn đọc. Vì tôi quá biết tầm nhận thức của ông qua clip nói trên rồi. Nhưng hôm qua tình cờ có bài trên trang Hồng Nhung Nguyễn đập vào mắt nên tôi cũng chịu khó đọc, chứ còn đi google ông thì tôi không làm.

    Ở đây tôi không tranh luận chuyện đúng sai các chi tiết cuốn sách vì mấy chuyện đó không biết thế nào mà nói, nó thuộc về lịch sử rồi. Tôi thì chỉ nói về thái độ của ông Tuấn khi phản ứng với sự kiện phát hành cuốn sách mà thôi.

    Trước hết là ông đã rất nặng lời với những người tham gia tổ chức cuốn sách, nhất là với thiếu tướng Lê Mã Lương. Đọc cái câu ông Tuấn viết về thiếu tướng Lê Mã Lương “…chỉ một từ “trước” mà ông bỏ đi, đã tiếp tay cho bọn chống phá chế độ, chống phá Quân đội, Nhà nước và Đảng ta” mà tôi ngán ngẩm. Ông Tuấn à, nếu xét về công trạng với chế độ này, ông không thể sánh bằng thiếu tướng Lê Mã Lương đâu ông nhé. Thiếu tướng Lê Mã Lương phải trên ông một bậc vì thiếu tướng được phong anh hùng ông ạ. Từ nhỏ khi còn đi học tôi đã được biết những câu chuyện về anh hùng Lê Mã Lương rồi. Chuyện đúng sai lịch sử ông có quyền tranh luận, nhưng nói như vậy thì khó nghe lắm ông à. Ai cũng yêu nước, cũng muốn tốt cho đất nước, chưa chắc ông yêu nước hơn thiếu tướng Lê Mã Lương đâu ông nhé.

    Tôi đọc tới đoạn ông nói về chuyện nước Mỹ muốn can thiệp vào nội bộ Việt Nam qua cuốn sách này mà tôi phì cười. Ông viết: “Chúng tôi có quyền đặt câu hỏi phải chăng việc ra đời cuốn sách này có bàn tay của những người Mỹ mà trung tá James G. Zumwalt là kẻ đại diện?”. Ôi ông Tuấn ơi là ông Tuấn, ngày nay chỉ có những người ngây ngô mới tin rằng nước Mỹ thừa tiền để tài trợ cho việc can thiệp vào nội bộ của Việt Nam. Nhất là dưới thời ông Trump, cái gì không ảnh hưởng đến cơm áo gạo tiền của nước Mỹ thì ổng đếch cho chi tiền làm đâu. Ổng là nhà buôn làm tổng thống Mỹ mà. Ổng không tiêu tiền của dân Mỹ vô tội vạ như ông nghĩ đâu. Còn với ông Obama, ổng cũng đâu có điên khi muốn can thiệp vào nội bộ Việt Nam mà lại hết hơi vận động cho cái TPP mà trong đó có Việt Nam tham gia?

    Tôi công nhận rằng cuốn sách có thể sẽ phải xem lại cho chính xác về mặt lịch sử, vì đây là một cuốn sách tư liệu lịch sử quan trọng, không thể hời hợt. Nhưng với tư cách là trung tướng cựu Cục trưởng Cục tuyên huấn của Bộ quốc phòng, ông không thể có một bài viết chững chạc hơn, thấu đáo hơn, lịch sự hơn, thay vì là một bài viết gào lên như quạ mất tổ vậy sao hở ông Tuấn? Ông xem lại bài của thiếu tướng Hoàng Kiền đi, cũng là phản biện, nhưng người ta nói có chừng có mực, có lập luận, có tình lý, đúng là bài viết của một thiếu tướng. Còn ông, ông là cựu Cục trưởng Cục tuyên huấn mà sao ông viết như vậy sao? Như vậy ở đây ai làm mất uy tín của Quân đội nhân dân Việt Nam? Thiếu tướng Lê Mã Lương hay là ông?

  8. Tổng Trọng đi đâu, về đâu? Says:

    Chính trường Việt Nam nửa cuối 2018: Nguyễn Phú Trọng, chứ không phải chế độ của ông ta, đang bị thách thức quyền lực một cách công khai!!!

    Phạm Chí Dũng-August 5, 2018

    Quy luật nửa đầu và nửa cuối năm

    Vào mùa Hè năm 2015 khi chiến dịch chạy đua vào Bộ Chính Trị Đảng cầm quyền khóa 12 ở Việt Nam chính thức lao vào giai đoạn căng biến, chính trường quốc gia này thình lình phát hiện sự biến mất của một ủy viên Bộ Chính Trị có khuynh hướng hướng “thân Trung”: Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh.

    Trong suốt mùa Hè đó, cái tên “tướng chữa bệnh” đã bắt chết với một Phùng Quang Thanh còn sống sờ sờ và gây ra một làn sóng hiếu kỳ, ngờ vực cùng dự cảm nguy biến về một âm mưu kinh khủng nào đó đã hình thành – một thứ “đảo chính cung đình” – ngay trước Đại Hội 12 của đảng cầm quyền.

    Ba năm sau đó, mùa Hè năm 2018 bất chợt “đỏ lửa” bởi cuộc biểu tình phản đối Luật Đặc Khu và Luật An Ninh Mạng lên đến hàng trăm ngàn người ở Sài Gòn, cùng một cuộc biểu tình với tính chất tương tự nhưng đã đóng đinh bằng trận bạo loạn bởi những kẻ bịt mặt không phải người Bình Thuận ngay tại thành phố Phan Thiết.

    Lịch sử đương đại của triều chính Việt Nam đã hình thành một sự vận động nối tiếp và logic như thể có tính quy luật: trong BA năm, từ 2012 đến 2015, cứ nửa đầu năm chính trị tương đối bình lặng thì nửa cuối mỗi năm đó lại sôi trào đấu đá nội bộ trong đảng. Nhưng vào giai đoạn 2015-2018, tính chất căng thẳng của xung đột nội bộ đã không còn cho phép cái nửa đầu năm êm dịu nữa, mà thay vào đó là sự chuẩn bị âm thầm, và sắc máu hơn nữa là xảy ra một số sự biến chính trị ngay vào nửa đầu năm.

    Mùa Hè năm 2012

    Vào mùa Hè năm 2012, trên mạng xã hội chợt hiện ra một cái tên lạ hoắc: Quan Làm Báo. Nhưng khác hẳn với trang mạng Dân Làm Báo bị chính quyền mặc định là “phản động,” Quan Làm Báo lại mang đặc thù của những bàn tay bí mật từ nội bộ đảng, ngồn ngộn dữ liệu và bí mật cung đình trong nội bộ và mang mục tiêu triệt hạ những nhân vật cao cấp này kia trong nội bộ.

    Mùa Hè năm 2012 cũng là thời điểm bắt đầu manh nha cuộc chiến của hai phe nhóm trong nội bộ đảng: cặp bài trùng Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư – Trương Tấn Sang, chủ tịch nước với Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng.

    Sự hiện hình của trang Quan Làm Báo, với phạm vi công kích nhắm đến phe Nguyễn Tấn Dũng – thật giống như một tiền đề hết sức quan yếu để “toàn đảng, toàn quân tiến đến Hội Nghị Trung Ương 6.” Chỉ bốn tháng sau khi xuất hiện, Quan Làm Báo mà đã gây bão không chỉ trên mạng xã hội, trong dư luận đời thực mà cả trong chính trường giới quan chức trung cao cấp đang nhấp nhổm hồi hộp và mắt trước mắt sau tính toán chọn lựa phe cánh chính trị, Hội Nghị Trung Ương 6 đã mở màn với kịch bản “kỷ luật đồng chí X.”

    Tuy thế, những giọt nước mắt nhòe cặp kính của Nguyễn Phú Trọng lại là câu trả lời cay đắng dành cho phe đảng. Không những vượt qua mối nguy hiểm bị kỷ luật và để không bị loại khỏi Bộ Chính Trị, “đồng chí X” còn lần đầu tiên thu thập được đến 75% phiếu của các ủy viên trong Ban chấp hành trung ương, đặt tiền đề cho cuộc chinh phạt đỉnh cao nhất của “ứng cử viên số một cho chức tổng bí thư” – trong một cuộc bỏ phiếu thăm dò kín tại Hội Nghị Trung Ương 10 vào đầu năm 2015 và trùng với cái chết đầy “ma quái” của nhân vật Trưởng Ban Nội Chính Trung Ương Nguyễn Bá Thanh.

    Thực ra, Nguyễn Bá Thanh cũng bắt đầu bi kịch của ông ta vào một mùa Hè – Hè năm 2014. Sau khi từ bỏ cái ghế bí thư Đà Nẵng mà được xem là “vua không ngai” ở thủ phủ miền Trung, Nguyễn Bá Thanh đã được Tổng Bí Thư Trọng kỳ vọng sẽ bổ sung vào Bộ Chính Trị và trở thành một tay kiếm lạnh lùng cho cuộc chiến “chống tham nhũng.” Nhưng do cái chết đọng lại quá nhiều nghi vấn của ông Thanh, khi đó ông Trọng đã chưa thể tiến hành được kế hoạch “đốt lò” mà chỉ có thể hoạt náo từ giữa năm 2016 cho đến nay.

    • Tổng Trọng đi đâu, về đâu? Says:

      Những mùa Hè sau đó

      Trong sáu năm qua, chính trường Việt Nam chỉ tạm êm ả vào mùa Hè năm 2013, trong khi những mùa Hè sau đó đều hoặc âm ỉ, hoặc nóng rẫy cái lò bát quái giữa các phe phái.

      “Phe cánh chính trị” đã từ lâu trở thành một thuật ngữ không thể thiếu trong các báo cáo đặc biệt của các cơ quan đặc biệt như tình báo, an ninh thuộc công an, quân đội và khối nội chính đảng. Kể từ vụ Phùng Quang Thanh từ một bệnh viện Pháp trở về Hà Nội vào mùa Hè năm 2015 và sau đó bị xem là “cấm cố” ở một nơi nào đó trong “Thành,” “phe cánh chính trị” đã trở nên một thứ ma túy đê mê thấm vào đến tận tủy sống một số chính khách này nhưng cũng là nỗi run sợ đến mất ngủ mất ăn của một số chính khách khác.

      Chính vào lúc đã tạm loại được Nguyễn Tấn Dũng khỏi Bộ Chính Trị để buộc nhân vật này phải toát lộ tương lai “trở về làm người tử tế,” Nguyễn Phú Trọng đã khởi động “lò” của mình vào mùa Hè năm 2016 với tiêu lệnh “việc cần làm ngay” – một cụm từ mà ngay lập tức khiến người ta nhớ lại mồn một khẩu lệnh “Những việc cần làm ngay” của cố Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh ba chục năm trước đó.

      Tham vọng chỉnh đảng và tôn bật hình ảnh cá nhân của Nguyễn Phú Trọng là không cần bàn cãi: cái chí khí ngút trời ấy đã biến ông Trọng chỉ trong vòng một năm rưỡi từ biệt danh “giáo làng” nhu nhược thành “Sỹ phu Bắc Hà,” “Bậc nhân kiệt thế thiên hành đạo,” thậm chí “Minh quân” hay gần đây nhất là “Người đốt lò vĩ đại.”

      Hẳn đó phải là nền tảng hết sức biện chứng lịch sử và biện chứng duy vật để vào mùa Hè năm 2017, giáo sư kinh tế – chính trị học Mác – Lê Nguyễn Phú Trọng tiến đến việc “trảm” Đinh La Thăng, ủy viên Bộ Chính Trị Kiêm Bí Thư Thành Ủy TP.HCM – một chính khách sống bằng rượu Chivas vài chục triệu đồng một chai và dường như từng cười nhạo ông Trọng về chủ nghĩa Mác – Lê lẫn thất bại cay đắng của ông ta trước “đồng chí X.”

      Nhưng mùa Hè năm 2017 còn bất ngờ nồng nàn một hương vị ngoại giao lẫn “tình báo” lạ lùng: vụ “bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.” Không biết vô tình hay hữu ý, vụ việc chấn động toàn châu Âu này lại khiến nhân vật Chủ Tịch Nước Trần Đại Quang “biến mất” trong một tháng sau đó, tiếp biến cơn địa chấn ngoại giao giữa Đức và Việt Nam. Về thực chất, mùa Hè năm 2017 đã trở nên vô cùng đáng nhớ đối với Nguyễn Phú Trọng khi tên ông được ghi vào lịch sử như tổng bí thư đầu tiên của Đảng Cộng Sản Việt Nam bị người Đức trừng phạt bằng quyết định tạm đình chỉ quan hệ đối tác chiến lược Đức – Việt do vụ “bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.”

      Còn bây giờ đang là mùa Hè năm 2018…

      Mùa Hè 2018 và vài lá bài tẩy đã lật ngửa

      Khác hẳn với bầu không khí kìm nén, hoặc giả vờ kìm nén của giai đoạn 2012-2015, nửa đầu năm 2018 đã khởi đi với chiến dịch “đốt lò” rúng động toàn chính trường Việt Nam của Nguyễn Phú Trọng. Không chỉ là phạm trù cá nhân Đinh La Thăng gắn với Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam, mà “lò” đã cháy trên diện rộng, từ vụ Thượng Tá Tình Báo Công An Phan Văn Anh Vũ mà rất nhiều khả năng dắt dây đến nhiều quan chức cao cấp của Ngành Công An và còn có thể cao hơn thế, đến hai tướng cảnh sát Nguyễn Thanh Hóa, Phan Văn Vĩnh và cả tướng tình báo Phan Hữu Tuấn bị tống giam, hàng loạt đồn đoán trong dư luận xã hội lẫn dự đoán của giới chuyên gia chính trị về số phận không hề ngọt ngào của Trần Đại Quang trước Hội Nghị Trung Ương 7 vào Tháng Năm, 2018, rồi Thứ Trưởng Công An Bùi Văn Thành bị giáng chức…

      Nhưng ngay sau Hội Nghị Trung Ương 7 với thái độ “xui xị” thật khó hiểu của Nguyễn Phú Trọng, ở phía Nam Việt Nam đã bất thần nổ ra cuộc biểu tình cực lớn phản đối Luật Đặc Khu. Lòng dân phẫn uất là lý do quá dễ hiểu trong một chế độ đang lao thẳng vào bóng đêm.

      Nhưng vẫn còn một lý do khác: Sau cuộc biểu tình trên và đặc biệt sau trận bạo loạn ở Phan Thiết, ngày càng nhiều dư luận cho rằng đã có một bàn tay bí ẩn nào đó, của một thế lực bí ẩn nào đó trong nội bộ đảng, hậu thuẫn cho cuộc biểu tình khổng lồ ở Sài Gòn và bảo kê cho những kẻ bịt mặt đốt phá ở Phan Thiết.

      Thế lực đó có thể liên quan gián tiếp hoặc trực tiếp đến công an và do vậy công an mới không đàn áp dã man như trước đây. Và trên hết, thế lực chính trị giấu mặt đó muốn “mượn” người dân, hay chính xác là lợi dụng người dân, để kích động một chiến dịch biểu tình trên quy mô lớn và kéo dài như mô hình “áo đỏ – áo vàng” ở Thái Lan, nhằm gây áp lực mặc cả vị thế chính trị trong nội bộ đảng hay tạo áp lực đủ mạnh để yêu sách một chóp bu cao cấp nào đó của đảng phải từ chức…

      Dường như Nguyễn Phú Trọng, chứ không phải chế độ của ông ta, đang bị thách thức quyền lực một cách công khai. Hình như vài lá bài tẩy đã được lật ngửa.

      Và dường như mùa Hè năm 2015, khi bầu không khí “toàn đảng, toàn quân, toàn dân lập thành tích chào mừng đại hội 12” đang có bề tái hiện vào mùa Hè năm 2018. Những gì đã được khởi đi từ vụ Phùng Quang Thanh mang mùi vị “đảo chính” vào mùa Hè năm 2015 có vẻ đang trở lại cái hương vị ngất người của nó vào mùa Hè năm nay. Và nếu đúng là thế mà không thể sai khác, nửa cuối năm 2018 sẽ phải chứng kiến một trận tương tàn trong chính trường Việt Nam, nhưng không chỉ là sự xung đột giữa một số cá nhân như trước Đại Hội 12, mà sẽ “bão trên diện rộng” và quyết định số phận chính trị của nhiều chủ thể quan chức khác. (Phạm Chí Dũng)

  9. Binh biến rồi??? Says:

    Tin NÓNG !!!

    Thượng tướng Võ Tiến Trung LĂNG MẠ, XỈ NHỤC Anh hùng LLVTND Lê Mã Lương: “LÊ MÃ LƯƠNG ĐÃ CHẾT, CHỈ CÓ MỘT CON MẮT CÒN SỐNG Ở CHIẾN TRƯỜNG” !!!

    PGS.TS, Thượng tướng Võ Tiến Trung là đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa XII, Ủy viên Trung ương Đảng khóa XI, Ủy viên Quân ủy Trung ương (2011-2016), nguyên Giám đốc Học viện Quốc phòng.

    Hôm nay Thượng tướng Võ Tiến Trung vừa lên tiếng nạ nhục về Anh hùng Lê Mã Lương bằng một stt ngắn trên facebook:

    “LÊ MÃ LƯƠNG ĐÃ CHẾT, CHỈ CÓ MỘT CON MẮT CÒN SỐNG Ở CHIẾN TRƯỜNG!”

    Đồng thời Thượng tướng Võ Tiến Trung thông báo cho mọi người đón đọc bài viết dài của ông về vấn đề này trên báo Quân đội Nhân dân.

    Từ đấu võ mồm sẽ chuyển sang đấu súng chăng????? Quân đội sắp có biến rồi chăng????

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: