Ngược đời kinh doanh theo định hướng. 

Nguyễn Đăng Quang

Nguyên lý kinh doanh của mọi doanh nghiệp (dù là của nhà nước hay tư nhân) là phải sinh lời, tức làm ăn phải có lãi, nói nôm na là sản phẩm mình mua là làm sao phải mua với giá thấp, còn khi bán thì phải cố bán với giá cao. Đó là nguyên lý cơ bản trong hoạt động kinh doanh! Nếu làm ăn không có lãi, không sinh lời, lỗ nhiều hơn lãi, thì doanh nghiệp đó, công ty đó đó ắt sẽ lụn bại, đứng trước nguy cơ phá sản. Đó là quy luật đương nhiên và rất biện chứng, và đấy cũng là nguyên tắc của nền kinh tế thị trường đích thực. Còn trong nền kinh tế thị trường định hướng XHCN thì lại khác. Cái khác này chính là điều ngược đời tôi muốn nói đến dưới đây.

Xin đơn cử 2 ví dụ gần đây nhất (một mua, một bán) đang còn nóng hổi tính thời sự. Cả 2 trường hợp này đều để lại hậu quả rất nghiêm trọng không chỉ về mặt kinh tế mà cả về mặt xã hội cho đất nước. Chỉ riêng 2 ví dụ này cũng đủ minh chứng cho điều ngược đời trong kinh doanh theo định hướng XHCN, hay nói cách khác đây là hệ quả tất yếu đậm đà tính Đảng thể hiện đúng “nguyên lý kinh tế thị trường định hướng XHCN” mà chúng ta đang cố ra sức vận hành!

1-Trường hợp thứ nhất: MUA ĐẮT.

Đây là vụ một doanh nghiệp nhà nước mang tiền ngân sách (là tiền thuế của dân) đi MUA lại một công ty tư nhân đang làm ăn thua lỗ với cái giá gấp nhiều lần giá trị thực của nó! Đó là thương vụ Tổng Công ty MobiFone của Bộ Thông tin -Truyền thông (Bộ TT-TT) mua 95% cổ phần Công ty tư nhân AVG. Trước sức ép của dư luận, sau hơn 1 năm trì hoãn, ngày 14/3/2018 vừa qua, Thanh tra Chính phủ chính thức công bố Bản Kết luận Thanh tra về việc MobiFone mua 95% cổ phần AVG. Bản Kết luận xác định 2 UVTƯ Đảng làm Bộ trưởng Bộ TT-TT (Nguyễn Bắc Son, nhiệm kỳ 2011-2016, và Trương Minh Tuấn, nhiệm kỳ 2016-2021) vi phạm rất nghiêm trọng vì đã chỉ đạo cấp dưới (MobiFone) mang 8.889,8 tỷ VNĐ ngân sách nhà nước đi mua lại Cty AVG chỉ có giá trị khoảng 1.883,8 tỷ VNĐ, làm thiệt cho công quỹ nhà nước 7.006 tỷ VNĐ!

Thật kinh khủng! Dưới sự chỉ đạo trực tiếp của 2 ông Bí thư Ban Cán sự Đảng Bộ TT-TT nói trên, các quan chức của Bộ này đã ôm 7,006 tỷ VNĐ đem “dâng tặng” cho 2 anh em đại gia nhà nọ một cách rất dễ dàng! Không rõ 2 ông Son và Tuấn cùng những quan chức thừa hành ở Bộ TT-TT được “lại quả” mấy ngàn tỷ VNĐ, “điều tế nhị này” chưa có ai kết luận, song hậu quả nặng nề của “thương vụ kinh tế thị trường định hướng XHCN” nói trên chỉ có người dân là lãnh đủ mà thôi!

2-Trường hợp thứ hai: BÁN RẺ.

Ngược lại với trường hợp trên là thương vụ Công ty Tân Thuận, một doanh nghiệp 100% vốn của Văn phòng Thành ủy Tp. HCM, mang một một khối lượng công sản có trị giá lớn đi BÁN RẺ cho 1 doanh nghiệp tư nhân! Đây là điển hình cho thương vụ kinh doanh mang đậm mầu sắc “định hướng XHCN”! Tất cả các khâu, từ lập Tờ trình cho đến dự thảo Kế hoạch liên doanh, liên kết và Phương án chuyển nhượng đất đều có sự chỉ đạo sát sao của Văn phòng Thành ủy, đặc biệt là bút phê của Phó Bí thư Thường trực Thành ủy Tất Thành Cang! Tôi chưa nói đến nguồn gốc đất mà Cty Tân Thuận được quyền sở hữu (trên 320.000m2) có hợp pháp hay không, mà chỉ xin nêu sự nghi ngờ của dư luận về giá bán rẻ như bèo trong giao dịch giữa Cty Tân Thuận của Văn phòng Thành ủy Tp.HCM với Cty tư nhân Quốc Cường Gia Lai! Vì sao Văn phòng Thành ủy Tp.HCM lại “lén” bán cho doanh nghiệp tư nhân một khối lượng đất công rất lớn với giá rất rẻ như vậy? Theo Hợp đồng chuyển nhượng lập ngày 5/6/2017 và các phụ lục đính kèm, Cty Tân Thuận của Văn phòng Thành ủy Tp.HCM bán khu đất có vị trí đắc địa tại xã Phước Kiểng sát bờ sông Sài Gòn (thuộc huyện Nhà Bè) cho Quốc Cường Gia Lai với giá 1,29 triệu VNĐ/m2, thu về cho ngân sách hơn 419 tỷ VNĐ. Giá chuyển nhượng này được cho là rẻ bất thường, chỉ bằng 17% giá trị thực tại thời điểm! Nếu đấu giá và bán theo giá thị trường có thể thu về 2.460 tỷ VNĐ. Thương vụ này làm cho ngân sách nhà nước bị thiệt hại trên 2.000 tỷ VNĐ!

Liên quan thương vụ “Bán LÉN và bán RẺ” nói trên, ngày 6/7/2018, Ủy ban Kiểm tra Thành ủy Tp.HCM mới chỉ ra quyết định thi hành kỷ luật nội bộ đối với bà Thái Thị Bích Liên, Thành ủy viên, Chánh Văn phòng Thành ủy, với hình thức khiển trách! Còn thủ phạm chịu trách nhiệm chính trong phi vụ BÁN RẺ đất công này là ông Tất Thành Cang, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Bí thư Thường trực Thành ủy Tp.HCM, người đã ký phê duyệt quyết định bán vội 320.000m2 thì vẫn vô can và vững vàng tại vị, chưa hề hấn gì! Nếu vụ việc này được “khoanh” và chỉ xử lý nội bộ, thì dư luận trong và ngoài Đảng chắc chắn sẽ rất bất bình. Đây là vụ tham nhũng lớn, đã có dấu hiệu vi phạm hình sự rất rõ ràng, nhưng không hiểu sao Lãnh đạo Trung ương và Thường trực Thành ủy Tp.HCM chưa chỉ đạo các cơ quan chức năng như Thanh tra và Điều tra vào cuộc? Mà mới chỉ dừng lại…ở mức kỷ luật khiển trách nội bộ như đã áp dụng đối với Chánh Văn phòng Thành ủy Tp.HCM Thái Thị Bích Liên, phải chăng là để thử phản ứng của dư luận?

*****

Qua 2 vụ việc trên, chẳng cần phải am hiểu sâu về kinh tế hay chính trị, mọi người đều thấm thía cái ngược đời trong thời kinh doanh “định hướng” sẽ làm cho đất nước nghèo nhanh đi ra sao! Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn hay Tất Thành Cang có thể là những đảng viên tốt và trung kiên của Đảng, nhưng dưới mắt người dân, họ chỉ là những kẻ cơ hội, giáo điều và đạo đức giả, là những tên phản động đích thực! Những kẻ này mới chỉ là “Tư lệnh ngành” hoặc “Lãnh chúa địa phương”, chứ nếu chúng làm to hơn, có chức vụ cao hơn, chúng sẽ phàm ăn hơn, sẽ phá Đảng dữ dội hơn, và tất nhiên sẽ làm đất nước khánh kiệt nhanh hơn!

Xin đừng có ai tìm cách “giải cứu” 3 quan chức phàm ăn này, mà cần đưa chúng ngay vào “lò”! Ngày nào Đảng còn trọng dụng và để những kẻ nói trên yên vị, thì đất nước sẽ khốn khổ thêm ngày đó! Những kẻ như Trương Minh Tuấn, Nguyễn Bắc Son, Tất Thành Cang… rất xứng đáng sống nốt phần đời còn lại trong “Khách sạn Hilton Hà Nội”!

Hà Nội, ngày 16.7.2018.

8 phản hồi to “Ngược đời kinh doanh theo định hướng. ”

  1. ĐIỂM TIN NGÀY 17-7-2018 | Ngoclinhvugia's Blog Says:

    […] Ngược đời kinh doanh theo định hướng.  […]

  2. Đracuhồ Says:

    “Xin đừng có ai tìm cách “giải cứu” 3 quan chức phàm ăn này, mà cần đưa chúng ngay vào “lò”! Ngày nào Đảng còn trọng dụng và để những kẻ nói trên yên vị, thì đất nước sẽ khốn khổ thêm ngày đó! Những kẻ như Trương Minh Tuấn, Nguyễn Bắc Son, Tất Thành Cang… rất xứng đáng sống nốt phần đời còn lại trong “Khách sạn Hilton Hà Nội”!
    Vẫn sẽ có đứa giải cứu, vì tất cả chúng nó đều là một lũ đĩ bợm như nhau.
    Thử “phát biểu” theo đúng giọng một con điếm:
    – “Đưa các đồng chí ấy vào lò là trái với truyền thống văn hóa của VN”

    • Việt Says:

      Dân nào mà cứu chúng nó chứ , tự bè đảng của chúng cứu nhau,giết nhau thôi.

    • hai lua Says:

      LE DIEN DUC dang cu ngu tai Warsaw ,Ba Lan

      Đàn cá trong ao Hồ Chi Minh và con chó của Pavlov

      |
      |

      Đại hội Việt kiều, Hà Nội 2009: “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”!
      – Ảnh: Vietnamnet

      Kể về bản thân là chuyện nên kỵ. Nói về cái dở thì không sao, nhưng nói cái hay, dễ bị coi là khoe mẽ. Vì thế, tôi thỉnh cầu trước một sự châm chước.
      Tôi có ý định lấy chính mình làm điểm xuất phát để bàn về một chuyện khác. Về những cay đắng của một con người. Như một ví dụ. Chẳng phải để dạy dỗ ai (làm gì dám cho mình ghê thế!). Cũng chẳng khoác cái áo “dân chủ, nhân quyền” gì ráo trọi. Càng không nhân danh trí thức. Đơn giản chỉ là những nghĩ suy. Một kinh nghiệm.
      Khi mới ở tuổi lên mười tôi đã đạt danh hiệu “Cháu ngoan Bác Hồ”. Năm 1967 tôi được Hồ Chí Minh trao phần thưởng cho kết quả học tập xuất sắc với tất cả 14 môn học đạt điểm cao nhất. Đấy là một cuốn sổ tay kích thước khoảng 20 x 15cm, giấy trắng tinh, bìa cứng láng bóng, màu xanh dương, có in hình Hồ Chí Minh chụp thẳng và dòng chữ phía dưới: “Giải thưởng của Hồ Chủ Tịch”. Với tôi, gia đình, trường học và chính quyền địa phương, giải thưởng này là một vinh dự, vì không phải tỉnh, thành phố nào cũng có thưởng, và nếu có thì chỉ có một hoặc hai người. Buổi trao giải thưởng được tổ chức hào hứng trên sân kho của hợp tác xã, dưới ánh trăng (vì lúc bấy giờ máy bay Mỹ đánh phá miền Bắc dữ dội, học sinh đi sơ tán ở thôn quê, ban đêm không dám nổi lửa, thắp đèn). Bà con làng xóm tụ hội rất đông. Ba tôi cảm động đến phát khóc. Tôi nâng niu cuốn sổ tay đến mức không dám xài, lâu lâu lấy ra ngắm nghía! Tuy nhiên cũng chưa tức cười thảm hại bằng thằng bạn. Năm 1968, Bí thư thứ nhất Lê Duẩn thăm trường, tặng cho mỗi đứa được cử đi gặp một cục kẹo Hải Châu (thứ cao cấp, hiếm hoi, xa xỉ với lũ học sinh nghèo trong những ngày chiến tranh). Thằng bạn thèm rỏ dãi nhưng trân trọng quá, không dám ăn, để dành làm kỷ niệm. Trời nóng, chỉ vài hôm cục kẹo chảy nhão nhoẹt dính bê bết với giấy bọc, phải vứt đi.. Hắn đi Đông Đức, về nước giảng dạy ở Bách khoa Hà Nội, cho đến giờ. Tôi tin chắc hắn không quên chuyện này!
      Tôi sang Ba Lan năm 1969. Cả đoàn du học sinh chúng tôi phải vào nằm viện để bác sĩ khám, tẩy giun sán trước khi được sống chung với người ta tại Trung tâm học tiếng Ba Lan dành cho người nước ngoài. Trong bệnh viện, được báo tin Hồ Chí Minh từ trần, chúng tôi khóc thảm thiết! Mấy cô y tá Ba Lan ngơ ngác, lúng túng chẳng biết chuyện gì xảy ra!
      Chúng tôi đã yêu Đảng, yêu Bác Hồ đến thế! Đã một thời ngây thơ, ngây ngô như thế!
      Đến năm 1994, Kim Nhật Thành chết, xem TV thấy dân Bắc Triều Tiên đứng đông nghẹt hai bên đường ôm nhau gào khóc. Lúc này thì tôi đã bật cười! Cười cả chính mình! Tôi cũng đã y chang vậy ngày nào, bị ngu hoá, bị lừa gạt mà không biết..
      Phải thừa nhận các chế độ cộng sản đạt mức siêu đẳng về chuyện nuôi trồng con người theo ý đồ của mình.
      Thế hệ tôi và cả xã hội miền Bắc, mỗi một con người được nhào nặn, rèn luyện, nhồi nhét tư tưởng vào trí não, để không còn là mình nữa, chỉ biết suy nghĩ và hành động theo những lời dạy dỗ của Đảng và Bác, đi theo con đường mà Bác và Đảng vạch ra, như con rối, như cái máy. Cái bóng Đảng, Bác bao trùm lên đời sống.
      Phản ứng của chúng tôi chẳng khác gì những con cá trong ao của ông Hồ ở Phủ Chủ Tịch. Không hơn, không kém.
      Vào năm 1958, theo yêu cầu của ông Hồ, kiến trúc sư Nguyễn Văn Ninh đã thiết kế cho ông ngôi nhà sàn theo kiểu của người miền núi, cùng với vườn cây, ao cá.
      Ngôi nhà sàn có hai tầng, tầng trên ông Hồ dùng làm phòng ngủ và phòng làm việc trong mùa đông, tầng dưới là nơi ông làm việc vào mùa hè, họp Bộ Chính trị. Ngôi nhà sàn xây dựng xong vào ngày 1/05/1958, bằng gỗ loại bình thường, chiểu theo căn dặn của ông – báo chí viết như thế.
      Tuy nhiên, trong thực tế, mãi sau này tôi mới biết, gỗ được sử dụng để làm ngôi nhà sàn “giản dị” thuộc loại tốt. Ngoài ra, sự giản dị này cũng đáng bàn. Bởi vì, ngôi nhà tọa lạc giữa phong cảnh hữu tình, đầy cây cỏ, hoa lá xanh tươi, chim bay, cá lượn bốn mùa. Bác ngồi thư giãn, hút thuốc lá 555 hay xì-gà của Fidel Castro gửi tặng thì còn gì bằng! Đấy là chưa nói đến chuyện có các nàng tới hầu hạ (như cô Nông Thị Xuân chẳng hạn)! Ngay giữa thủ đô chật hẹp, ồn ào, bụi bặm mà hưởng thụ một dinh cơ tao nhã, thanh bạch như vầy, thì khác gì cuộc sống của Tiên ông dưới trần, quả là chưa có tiền lệ.

      Nhà sàn Bác Hồ, toàn cảnh – Ảnh: OnTheNet

      Nhà sàn Bác Hồ, tầng trệt – Ảnh: OnTheNet

      Vào thời buổi kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, lắm đại gia tư bản đỏ chơi độc theo gương ông Hồ, cũng xây những dinh thự to rầm theo kiểu nhà sàn bằng toàn gỗ quý, vườn tược được trồng nhiều loại cây kiểng mà một chậu trị giá hàng chục ngàn đôla. Cũng ngay trong lòng Hà Nội.
      Hồi nhỏ tôi được nghe nhiều huyền thoại về ông Hồ Với chúng tôi, tên Hồ Chí Minh đồng nghĩa với đấng siêu nhân, thánh thiện và lòng tôn kính. Ở Nghệ An, có bài đồng giao xem ông Hồ, Tướng Giáp sinh ra như là tất yếu của Trời Đất: “Đụn Sơn phân dái / Hòn Đái thất thanh / Nam Đàn sinh Thánh / Đông Thành sinh Tướng”…
      Mỗi lần nghe ai kể về đời sống của Bác, nói đến đàn cá trong ao của Bác, lũ trẻ chúng tôi xuýt xoa, phục lăn. Số là đàn cá đông đúc được ông Hồ luyện công phu. Sau một thời gian nhử mồi cám dỗ, ông đã thành công. Khi cho cá ăn, ông chỉ cầm cái que gõ gõ vào cái hộp đựng mồi hay thành bờ ao gì đó là cả đàn lúc nhúc bơi lại.
      Lên cấp 2, bắt đầu học vật lý, tôi không còn phục cao kiến luyện cá của ông Hồ nữa, mà chỉ phục ông ở tính kiên nhẫn. Tôi cúc cục mãi mới tập gọi được đàn gà. Còn dạy cá đâu phải giỡn! Té ra ông Hồ chỉ thực hành lý thuyết từ xửa xưa của nhà khoa học người Nga Ivan Pavlov, Giải thưởng Nobel Y học năm 1904.
      Ivan Pavlov nổi danh từ việc thí nghiệm phản ứng tiêu hoá trên cơ thể chó. Qua nghiên cứu sinh lý học của nước bọt, ông khẳng định rằng, nước bọt không chỉ tiết ra lúc ăn, mà cả trong phản ứng trước bữa ăn. Thức ăn gây chảy nước bọt được gọi là “kích thích ban đầu”, còn tiếng chuông gõ hoặc ánh sáng của cái đèn xuất hiện trước bữa ăn, gọi là loại “thức ăn phụ trợ”. Kích thích chó liên tục một thời gian dài bằng “thức ăn phụ trợ”, cùng lúc với “kích thích ban đầu” để tạo thói quen, ông đã làm chó tiết nước bọt chỉ còn qua sự kích thích thứ cấp.. Hiện tượng này được gọi là phản xạ có điều kiện của Pavlov, trái ngược với sự chảy nước bọt bẩm sinh, là phản xạ vô điều kiện.

      Con chó của Pavlov – Ảnh: Age-of-The-Sage. org


      Thì ra, những con cá của ông Hồ chỉ là một phiên bản nhỏ từ con chó của Pavlov.
      Phiên bản lớn mới thật hãi hùng.
      Người ta nói Việt Nam là một nhà tù lớn, hay cả quốc gia đang bị nhốt trong cái cũi.
      Trong cái cũi này, giống như đàn cá trong ao, ông Hồ và Đảng Cộng sản Việt Nam đã áp dụng muôn vàn “thức ăn phụ trợ” để “trồng người” vì “hạnh phúc trăm năm” của… Đảng.
      Bằng quản lý trong tay sổ hộ khẩu, sổ gạo, sổ dầu, phiếu thực phẩm, phiếu vải, học đại học; nay thêm sổ đỏ, chứng minh nhân dân, hộ chiếu, giấy chủ quyền xe, v.v… – ông Hồ và Đảng từ lúc cầm quyền đến nay đã biến đất nước thành một phòng thực nghiệm vĩ đại của “phản xạ có điều kiện”, biến dân tộc thành một bầy đàn ngoan ngoãn. Hàng chục triệu người Việt đã, đang và tiếp tục trở thành những con cá trong ao hay là những con chó của Pavlov
      Ngoài ra, còn một “thức ăn phụ trợ” khác công hiệu. Đó là bộ máy tuyên truyền khổng lồ, chằng chịt từ trung ương xuống thôn xã, bản làng, liên tục đập vào não trạng con người ngay từ thưở thiếu thời. Bất kỳ nguồn thông tin nào bất lợi cho sự độc quyền cai trị của Đảng đều bị ngăn chặn. Những mầm mống phản kháng ngay lập tức bị đè bẹp, đời sống của gia đình, người thân bị phong toả đến bần cùng…
      Cho nên, lúc còn là học sinh, tay còn vương mực tím, khi ông Hồ chết, tôi và các bạn tôi cùng thời đã chảy dài nước mắt, cũng không có gì là lạ. Đúng ra, chúng tôi nên được chia sẻ, được thương hại, tội nghiệp.
      Nhưng nhờ Trời, ngay trong năm thứ nhất học đại học tôi đã nhanh chóng nhận ra lẽ thường phải có ở đời, sự bất công và bất nhân của chế độ cộng sản. Nó tước đi của con người đời sống riêng tư, cá tính và những quyền tự do tối thiểu nhất.. Chúng tôi bị Toà đại sứ Việt Nam tại Ba Lan cấm không được yêu đương, không được mặc quần jeans ra ngoài đường, không được khiêu vũ, không được đến thăm nhà người bản xứ, không được đi lao động kiếm thêm tiền trong dịp nghỉ Hè, v..v… Một ngàn lẻ một thứ cấm! Hàng tuần họp chi đoàn, viết bản tự kiểm. Lơ mơ là bị trục xuất về nước!
      Và tôi lơ mơ, xé rào nên bị trục xuất thật. Vừa đặt chân tới ga xe lửa Hàng Cỏ, Hà Nội, chưa kịp xuống tàu, hai công an đã xông lên chỗ ngồi và áp tải tôi vào trại giam, sau đó lãnh án tù hai năm về tội yêu và trốn ở lại nước ngoài. Ra tù, lận đận mãi tôi mới xoay được việc làm và quay lại Ba Lan năm 1989, đúng lúc chế độ cộng sản Ba Lan sụp đổ. Làm nhân chứng của 20 năm xây dựng thể chế dân chủ ở Ba Lan với muôn vàn khó khăn nhưng thành quả phát triển giành được thấy rõ qua từng năm tháng, nhãn quan chính trị của tôi thay đổi hoàn toàn. Tôi được tỉnh ngộ qua liệu pháp điện áp của thực tế một xã hội từ chế độ cộng sản chuyển sang dân chủ tự do, cho mình cơ hội nhìn nhận, phân biệt Ác và Thiện. Quy trình tiến hoá bình thường của tôi được tái hiện, từ “con cá của Bác Hồ”, “con chó của Pavlov” lên làm người. Tôi lột xác cùng với những thăng trầm của tiến trình dân chủ hoá ở Ba Lan và Đông Âu.
      Ba Lan tự do đã đưa sự thật lịch sử ra ánh sáng và công lý. Quá khứ đã chứng minh không thể chối cãi rằng, chế độ cộng sản tồn tại thực chất nhờ dối trá và bạo lực. Những người cộng sản không thèm nghe ai khi thấy phương hại đến độc quyền lãnh đạo của họ, cho dù những lời khuyên đó có mang lại lợi ích cho đất nước đến đâu. Chỉ khi bị áp lực tranh đấu mạnh mẽ của quần chúng, bị thất bại, bị dồn vào thế cùng họ mới làm ra vẻ hướng thiện hoặc nhượng bộ. Nhưng khi có sức mạnh và nhất là lúc thành công, họ tự mãn, cao ngạo, và độc ác gấp bội. Bản chất lưu manh, cướp giật của họ, theo thời gian càng ngày càng lộ liễu. Họ biến thù thành bạn, biến bạn thành thù tuỳ theo tình huống có lợi cho sự bảo đảm quyền lực. Họ là bậc thầy của sự tráo trở, lật lọng và bội bạc. Quan điểm phải hợp tác với cộng sản để cải tạo cộng sản, có cách nói cho cộng sản nghe, đã chứng tỏ tính chất xuẩn ngốc của nó qua hậu quả việc làm của rất nhiều người từ hàng chục năm nay Chưa có vị “quân sư” nào làm cộng sản thay đổi được bản chất, ngược lại, họ thường bị phản phé, ngược đãi và chịu chung một bi kịch giống nhau. Rốt cuộc họ chỉ là những kẻ bị phấn khích hoặc có tâm thức bất bình thường, thích đi theo vết xe đổ.
      Thiếu tự do và thông tin với bên ngoài, con người không thể nào có đủ kiến thức để nhìn nhận, so sánh các mô hình sinh hoạt xã hội khác, cho nên đại bộ phận người Việt trong chế độ cộng sản, nhất là nông dân, cứ tưởng rằng, cái ao, cái cũi mà trong đó mình đang được Đảng ban phát là “đỉnh cao chói lọi” rồi.
      Mẹ kiếp! Nhốt người ta lại, bưng tai, bịt mắt, chỉ mở cho nhìn, cho nghe những gì mình muốn áp đặt, cùng với sự đe doạ mạng sống thường trực – rồi bảo “dân trí thấp”, “dân tộc chưa trưởng thành”. Nói thế có khác gì trói chân, buộc tay thằng bé, cho ăn uống nhỏ giọt, cách ly với sông nước, rồi phán nó chậm lớn, không có khả năng biết bơi. Đểu giả, mất dạy cỡ này là cùng!
      Vậy mà, lạ lùng thay, có những người không sinh ra trong chế độ ấy, đầu đã hai thứ tóc, mà giờ đây bắt đầu muốn yêu Bác Hồ như thế hệ chúng tôi mấy chục năm trước đây!
      Lạ lùng nữa, vì những người ấy đã tháo thân chạy khỏi chế độ cộng sản và được lớn lên, ăn học, trở thành kỹ sư, giáo sư, tiến sĩ ở các quốc gia dân chủ, tự do.
      Lạ lùng hơn, vì những người ấy, được gọi là trí thức, không thể không biết đến tội ác mà chủ nghĩa cộng sản toàn trị đã gây ra cho nhân loại nói chung và đối với dân tộc Việt Nam nói riêng trong suốt gần một thế kỷ
      Lạ lùng đến kinh ngạc, vì những bi kịch Cải cách Ruộng đất, Nhân Văn Giai Phẩm, vụ Xét lại Chống Đảng, Thảm sát Tết Mậu Thân Huế 1968, Cải tạo Tư bản, Tư thương miền Nam sau 1975, Chiến dịch bán bãi thu vàng, các vụ án Minh Phụng-Epco, Năm Cam, PMU 18, PCI, vân vân và vân vân… – chẳng mang đến cho họ một chút ý thức gì về dã tâm khủng khiếp và ghê tởm của lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam.
      Không biết bị ám bởi phản xạ có điều kiện nào qua “thức ăn phụ trợ” của thời “đổi mới”, “tăng trưởng”, “phát triển”, “vươn ra biển lớn”, mà giữa lòng Hà Nội xuất hiện một sự đảo ngược tiến trình tiến hoá của loài người. Cả ngàn con người đang no cơm ấm cật, xiêm áo chỉnh tề, bỗng dưng biến thành đàn cá Bác Hồ, bầy chó của Pavlov, “hân hoan”, “hồn nhiên” hát bài “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”. Và rồi sau khi kết thúc thắng lợi ra về, cùng nhau đồng ca điệp khúc: “dân trí Việt Nam còn thấp”, “dân tộc ta chưa trưởng thành” nên chưa thể vươn tới tiến trình dân chủ hoá.
      Bệnh này coi bộ hết phương cứu chữa! ■
      Warsaw, Ba Lan 20/12/2009

  3. bắt cóc Trịnh Xuân Thanh Says:

    Bị cáo Nguyễn Hải Long thú tội tiếp tay với tướng Đường Minh Hưng bắt cóc Trịnh Xuân Thanh

    Bạn đọc Danlambao – Mặc dù mọi người trong và ngoài nước đều biết rằng cái gọi là Trịnh Xuân Thanh ra đầu thú chỉ là màn kịch lừa đảo của Ba Đình, những với lời nhận tội của bị cáo Nguyễn Hải Long, bộ mặt côn đồ của chế độ cộng sản Hà Nội đã chính thức bị phơi bày trước dư luận quốc tế.

    Tại phiên toà ngày 17/07 tại Berlin, bị cáo Nguyễn Hải Long nhận tội là đã tham gia làm việc với cơ quan tình báo Việt Nam để bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Vai trò chính của Long là mướn 3 chiếc xe từ Cộng hoà Séc để đem sang Bá Linh nhằm phục vụ cho chiến dịch đem quân bắt cóc xứ người.

    Nguyễn Hải Long cũng thú nhận trước tòa là đã tham dự buổi tiệc ăn mừng chiến thắng do Trung tướng công an Đường Minh Hưng khoản đải tối 23/07/2017.

    Đường Minh Hưng hiện đang là phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh, Bộ Công an và đã từng được tập đoàn Ba Đình phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân! Tên trung tướng… “anh hùng” này đã đích thân đến Berlin để chỉ đạo toàn bộ phi vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, bất chấp mọi vi phạm đối với những quy tắc ứng xử ngoại giao căn bản và vi phạm trầm trọng luật pháp của nước Đức.

    Hiện nay Tổng công tố Liên bang Đức đã tiến hành việc điều tra Đường Minh Hưng về những hành vi vi phạm luật pháp tại nước Đức trong việc có mặt và trực tiếp chỉ huy bắt cóc người tại Bá Linh.

    Qua việc “thành khẩn khai báo” trước tòa này, Nguyễn Hải Long có thể được giảm án từ 7 năm rưỡi tù giam xuống còn 3-5 năm tù giam.

    Đại sứ Đoàn Xuân Hưng và 3 nhân viên toà đại sứ Việt cộng tại Bá Linh đã dùng quyền miễn trừ ngoại giao để từ chối không có mặt tại tòa để làm nhân chứng.

    Thế là màn kịch Trịnh Xuân Thanh đầu thú chính thức chấm dứt. Tại phiên tòa Bá Linh, lộ hình 100% là những tên đầu thú vật thứ thiệt tại Ba Đình.

    19.07.2018

    • Sứ quán Việt Cộng Says:

      Băng đảng có tên sứ quán (Việt Cộng)

      Người Buôn Gió – Toà thượng thẩm Berlin ngày hôm qua xét xử tiếp tục vụ bị cáo Nguyễn Hải Long tham gia bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Berlin. Giấy gọi của toà đã được gửi đến cho các quan chức đại sứ Việt Nam tại Berlin vì có liên quan đến vụ phạm tội này. Các ông như dại sứ Đoàn Xuân Hưng, bí thư kiêm đại tá an ninh Lê Thanh Hải, bí thư kiêm sĩ quan an ninh Lê Đức Trung và tham tán Lê Thị Thu đều viện vào quyền miễn trừ ngoại giao không đến. Những người này được mời không phải là tư cách quan chức đại sứ có trách nhiệm , mà họ được gọi như những nghi can để làm rõ một số hành động mờ ám của họ trong vụ bắt cóc, ví dụ như thu xếp dọn đồ cho nhóm bắt cóc, đặt vé máy bay, dẫn đường cho xe bắt cóc và chứa chấp nhóm bắt cóc.

      Như thế đại sứ quán Việt Nam tại cộng hoà Liên Bang Đức đã lợi dụng quyền miễn trừ ngoại giao để khước từ ra vành móng ngựa vì những nghi vấn hỗ trợ cho nhóm bắt cóc.

      Đại sứ quán Việt Nam ở nhiều nơi trên thế giới từng mang tiếng là buôn người, buôn lậu sừng tê giác, chuyển tiền lậu… xin điểm qua đây vài vụ.

      Cụ thể, tháng 9/2008, chương trình điều tra 50/50 của kênh truyền hình SABC đã quay được cảnh bà Mộc Anh, cán bộ Đại sứ quán Việt Nam tại Nam Phi, trao sừng tê giác lậu cho một tay buôn có tiếng ở Nam Phi ngay trước cổng sứ quán. Đến tối 17/11/2008, những cảnh quay này đã được chiếu trên truyền hình.

      Trước đó, năm 2006, ông Nguyễn Khánh Toàn (cán bộ Đại sứ quán Việt Nam tại Nam Phi) cũng đã bị phát hiện có hành vi buôn lậu sừng tê giác. Sự việc đã được cảnh sát nước này thông báo cho cơ quan công an Việt Nam. Phía của Nam Phi cho rằng cán bộ ngoại giao này trong thời gian làm nhiệm vụ tại Nam Phi đã có hành vi buôn lậu sừng tê giác về Việt Nam tiêu thụ.

      Vào năm 2013 ông Nguyễn Thế Cường đại sứ Việt Nam tại Thổ Nhĩ Kỳ bị phát hiện mang 20 ngàn euro không khai báo tại sân bay Frankfurt, ông Cường khai tiền này do người ta góp làm từ thiện, nhưng ai góp và góp cho ai thì ông không đưa được bằng chứng, ông Cường bị phạt 3.500 euro và được tha xử lý hình sự vì lợi dụng được quyền ngoại giao.

      Ngày 11 tháng 1 năm 2016 hải quan Việt Nam phát hiện một thùng conteine của một cán bộ ngoại giao Việt Nam ở Liên Hiệp Quốc, thùng hàng ghi là đồ đã qua sử dụng này có hàng trăm chại rượu đắt tiền chưa qua sử dụng.

      Nhưng thô thiển nhất là vụ đại sứ quán Việt Nam ở Chile mới đây phơi hàng trăm vây cá mập trên nóc nhà, số vây này sẽ được chuyển về Việt Nam bán cho các quan chức cao cấp tẩm bổ với giá cao ngất trời.

      Buôn lậu rượu, tham gia bắt cóc, tống tiền người dân và buôn lậu sản phẩm từ động vật hoang dã là những việc mà các băng đảng Maphia đang làm.

      Ngày nay trên khắp thế giới, lợi dụng vào quyền miễn trừ của ngoại giao, các cán bộ ngoại giao tung hoành đi khắp nơi để làm những việc mà các băng đảng Maphia quốc tế đang làm.

      Chúng ta thường nghe đảng CSVN tuyên truyền rằng với đường lối ngoại giao sáng suốt, đất nước ta ngày càng có vị thế trong con mắt bạn bè quốc tê. Phải chăng những hành vi bắt cóc, buôn lậu của các cán bộ ngoại giao ta ngày càng phát triển khiến cho bạn bè Maphia quốc tế phải nể trọng.?

      Thái độ ngoại giao của Việt Nam đối với Đức trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh như này, thêm với thái độ đối với ngoại trưởng Mỹ qua vụ bắt giữ công dân Mỹ Will Nguyễn đưa ra xét xử vì tội tham gia biểu tình cùng người dân Việt Nam phản đối dặc khu, việc kỷ niệm chiến thằng Khe Sanh, trưng bày tội ác Mỹ trên đường phố Hà Nội khi ngoai trưởng Mỹ đến Hà Nội.

      Cùng với thái độ trọng thị của tầng lớp lãnh đạo cao cấp nhất trong đảng CSVN từ tông bí thư đến thủ tướng, bộ trưởng tiếp đón uỷ viên bộ chính trị Trung Quốc Hoàng Khôn Minh.

      Người bình thường cũng có thể đưa ra kết luận, tương lai Việt Nam có vị thế như thế nào, ở đâu trên thế giới.

  4. ĐIỂM TIN NGÀY 18-7-2018 | Ngoclinhvugia's Blog Says:

    […] Ngược đời kinh doanh theo định hướng.  […]

  5. Tổng Trọng TỪ CHỨC? Says:

    NGUYỄN PHÚ TRỌNG + Luật ĐẶC KHU = TỪ CHỨC ???????

    (‘Bắc Kỳ cai trị Nam Kỳ’, hay ‘Tuổi Trẻ’ bị ‘cắn trộm’?)

    Phạm Chí Dũng – Ngay cả vào thời ‘sát thủ báo chí’ Trương Minh Tuấn làm mưa làm gió và tiến hành một chiến dịch ‘khủng bố’ đối với báo chí nhà nước vào nửa cuối năm 2016, một tờ báo lớn như Thanh Niên – dù bị sai phạm quá rõ về việc đã ‘ăn chịu’ khi đăng hàng loạt bài giúp cho các đại gia nước mắm ‘đánh’ nước mắm truyền thống của giai tầng nông dân, vẫn không bị Bộ Thông tin và Truyền thông (TT-TT) áp dụng hình thức kỷ luật đình bản.

    Tuổi Trẻ Online = Petrotimes

    Vụ Bộ TT-TT thi hành mức độ kỷ luật đình bản 3 tháng đối với Tuổi Trẻ Online – một phiên bản thuộc Tuổi Trẻ là một trong những tờ báo có uy tín và có lượng độc giả lớn nhất ở Việt Nam – vào tháng Bảy năm 2018 chỉ có thể so sánh với vụ đình bản 3 tháng đối với trang báo điện tử Petrotimes của Đại tá công an Nguyễn Như Phong vào tháng Mười năm 2018, do ông Phong đăng lại một bài phỏng vấn của một blogger bị chính quyền coi là ‘cực kỳ phản động’ là Bùi Thanh Hiếu (Người Buôn Gió).

    Trong cách nhìn riêng của Cục Báo chí thuộc Bộ TT-TT, Tuổi Trẻ Online đã “có hành vi thông tin sai sự thật gây ảnh hưởng rất nghiêm trọng trong bài viết có tựa ‘Chủ tịch nước đồng ý cần ban hành Luật Biểu tình’ trên báo vào ngày 19/6/2018, và thông tin gây mất đoàn kết dân tộc trong phần bình luận của bài viết ‘Sao trong quy hoạch chưa thấy cao tốc cho miền Tây?’ ngày 26/5/2017”.

    Nhưng về nội dung, bài viết ‘Sao trong quy hoạch chưa thấy cao tốc cho miền Tây?’ trên Tuổi Trẻ Online lại hoàn toàn không có bất kỳ chi tiết nào mà có thể bị quy chụp là ‘gây mất đoàn kết dân tộc’.

    Trong khi quyết định kỷ luật Tuổi Trẻ Online do Cục trưởng Cục Báo chí Lưu Đình Phúc ký không nêu dẫn chứng cụ thể về tại sao ‘gây mất đoàn kết dân tộc’, một facebooker là Lê Nguyễn Hương Trà đã cho biết có một nội dung trong phần bình luận của bạn đọc trên Tuổi Trẻ dưới bài “Sao trong quy hoạch chưa thấy cao tốc cho miền Tây” bị đánh giá là chống phá chính quyền, đã được chụp lại với nội dung ‘Nam Kỳ đang bị bọn Bắc kỳ ngu dốt cai trị”.

    Trong những năm gần đây, đặc biệt từ lúc viên Thủ tướng muốn ‘trở về làm người tử tế’ là Nguyễn Tấn Dũng thốt lên câu ‘không thể cấm được facebook đâu các đồng chí à!’ trong hoạt cảnh ‘toàn đảng, toàn quân và toàn dân lập thành tích chào mừng đại hội 12’ vào gần cuối năm 2015, rất nhiều phản hồi bày tỏ bức xúc, phẫn uất và công khai chỉ trích nhiều chính sách của ‘đảng và nhà nước ta’ đã thể hiện ngay trên một số tờ báo nhà nước, nhưng chủ yếu chỉ bị Ban Tuyên giáo trung ương và Bộ TT-TT ‘nhắc nhở’ chứ những tờ báo này ít khi bị kỷ luật hay phạt tiền.

    Phản hồi ‘Nam Kỳ đang bị bọn Bắc kỳ ngu dốt cai trị” xem ra vẫn còn quá ‘hiền’ so với nhiều phản hồi ‘chửi đảng’ và ‘chống chính quyền’ trên một số tờ báo nhà nước trong thời gian qua. Do vậy, khó có thể xem phản hồi ‘Nam Kỳ đang bị bọn Bắc kỳ ngu dốt cai trị” là nguyên nhân chính yếu dẫn đến việc Tuổi Trẻ Online bị đình bản, mà chỉ có thể xem phản hồi này là cái cớ để Bộ TT-TT bổ sung vào ‘chuyên án Tuổi Trẻ Online’ để có tính thuyết phục hơn về tính sai phạm khi thi hành kỷ luật tờ báo này.

    Một khi ‘Nam Kỳ đang bị bọn Bắc kỳ ngu dốt cai trị” không phải là nguyên nhân chính thì nguồn cơn thâm sâu nhất khiến Tuổi Trẻ Online bị đình bản chính là bản tin đăng về Trần Đại Quang ‘cần luật Biểu tình’. Tức đây là một vụ kỷ luật đậm đặc yếu tố chính trị như vụ Petrotimes của Nguyễn Như Phong hai năm về trước.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: