10/6: những bài học tuyệt vời

Vũ Thạch

Sau vài ngày lấy lại sức và kiểm lại hàng ngũ, có lẽ đây là thời điểm tốt để rút tỉa kinh nghiệm từ cuộc xuống đường đầu tiên của Mùa Hạ 2018.

Trước hết, phải nói ngay mức ứng dụng nhuần nhuyễn các kỹ thuật biểu tình bất bạo động của bà con biểu tình vào ngày 9 và 10 tháng 6 vừa qua là một ngạc nhiên lớn. Vì bẵng đi từ lần biểu tình Vì Môi Trường vào tháng 5/2016 đến nay, hầu như chúng ta không có cuộc xuống đường nào đáng kể. Hai năm thao dợt, dù chỉ trong tư tưởng, đã dẫn đến những biểu hiện tuyệt vời

(Trường hợp Bình Thuận có nhiều lý cớ đặc biệt phía sau nên cần phân tích trong một bài riêng).

I. Những điều tuyệt vời.

Sau đây là một số điểm đặc sắc nhất trong một danh sách rất dài về 2 ngày biểu tình vừa qua:

1. Ngay từ phút đầu, đã có sáng kiến không cần “dương đông kích tây” mà “dương cả đông và tây rồi tùy tình hình mà kích”; nghĩa là có mặt nhưng phân tán mỏng tại vài địa điểm. Nếu thấy số công an tại nơi nào ít thì tụ lại tại đó và thông báo cho các nơi khác kéo đến. Công an không dám bỏ trống các nơi kia, chuyển quân chậm hơn dân vì phải chờ lệnh trên,và khi tới nơi thì đã quá trễ.

2. Kế đến, sáng kiến dùng cả 2 phương tiện đi bộ và đi xe 2 bánh thật đặc sắc. Các anh chị em chạy xe có thể đóng góp trong nhiều chức năng đặc biệt: dò đường phía trước xem có bao nhiêu công an đang chận để cố vấn cho đại đoàn đi bộ nên theo lộ trình nào; hoặc chuyển đến cho đoàn đi bộ khi đã đủ đông những vật liệu cần thiết để tránh bị an ninh giật từ sớm; hoặc chở những người cầm loa xướng các khẩu hiệu để khó cho an ninh cướp giật hơn; hay ngay cả làm trạm cứu thương lưu động, làm xe tải thương.

3. So với các lần trước, lần này có sự tham gia đa dạng nhất, bao gồm đủ loại thành phần bà con và đủ mọi lứa tuổi, từ trẻ em đến cụ già. Đây là một thành công lớn vì chính sự đa dạng này làm gạch nối đến rất nhiều gia đình, mở rộng vòng đai ủng hộ và từ đó gia tăng số người biểu tình trong các lần tới. Để tiếp tục duy trì lợi điểm quan trọng này, chúng ta cần quan tâm làm thêm một số việc như đề nghị trong phần B bên dưới.

4. Lần này chúng ta cũng đã có một số biểu ngữ tiếng Anh viết rất gọn ghẽ và đúng cả văn phạm lẫn cách dùng chữ. Số biểu ngữ này không cần nhiều, nhưng cần đủ chuyên môn để thu hút phóng viên nước ngoài và đủ nói lên mục đích của cuộc biểu tình khi tin tức lên đến các đài truyền hình nước ngoài.

5. Sáng kiến dùng nhiều băng rôn ngắn cũng là đối sách rất hay. Trong 1 cuộc biểu tình lớn, băng rôn thật dài đi đầu có nhiều công dụng đặc biệt. Tuy nhiên trong tình hình hiện nay chúng ta KHÔNG thể dùng cách này vì tốn kém, rất khó giấu và khi bị giật băng rôn dài là mất hết. Thay vào đó, các băng rôn chỉ dài tối đa khoảng 2,5 mét, rất dễ giấu, chỉ cần 2 người cũng giăng ra được, và khi cần thì các băng rôn nhỏ đứng sát lại với nhau để tương đương với 1 băng rôn lớn.

6. Kỹ thuật hô khẩu hiệu lần này đã hoàn chỉnh. Người xướng hô dài nhưng tập thể chỉ cần hô đáp lại mỗi lần bằng 2 đến 4 chữ mà thôi. Nhờ đó rất đồng bộ và khí thế. Đặc biệt có loại đối đáp ngắn như “Việt Nam – Việt Nam”, “Yêu nước – Xuống đường”, …

Thể loại cũng rất đa dạng. Các câu hô với nội dung phản đối được xen kẽ bằng các bản nhạc ngắn quen thuộc, trộn với những lời hô ca ngợi đất nước, xiển dương tình đoàn kết. Đặc biệt các câu hô vui càng giúp không khí biểu tình thêm lạc quan, hấp dẫn, như lời hô đối đáp “Chỉ cho nước – Không bán nước”.

7. Điều làm nhiều người cảm động là một số chị vừa tình nguyện đi đầu vừa giải thích cho người chung quanh: “Tụi nó hổng dám đánh tụi tui đâu”. Thật vậy, không phải vì phái nam nhút nhát nhưng rất nhiều cuộc biểu tình bất bạo động trên thế giới đã biết tận dụng lợi thế này. Đó là hình ảnh một chính quyền bạo hành các phụ nữ biểu tình ôn hòa có tác động rất lớn đối với công luận cả trong và ngoài nước, vừa vạch trần  bản chất thô bạo của kẻ cầm quyền vừa là dòng điện giật cả dân tộc đứng lên.

8. Kỹ thuật biểu tình bất bạo động cũng đã thấm vào bà con một cách rất tự nhiên. Hầu như mọi người đều ý thức được tầm quan trọng của việc duy trì mật độ đông đảo và đồng đều trong toàn đoàn biểu tình, không để khúc nào thưa thớt vì dễ trở thành cơ hội cho công an cắt lìa. Ngay khi có khúc nào hơi thưa thớt, bà con kêu ngay nhóm đi trước chậm lại hay dừng hẳn để chờ nhóm sau có giờ đi tới.

9. Khi có vụ an ninh bắt lẻ nào, bà con dừng ngay lại, hô lớn để nhiều người tới giải cứu. Khi thấy số người biểu tình đông áp đảo, đám an ninh thường thụt lùi. Đặc biệt các anh chị em chụp hình cần lưu ý điều này. Nhiều khi vì quá mải mê tác nghiệp hoặc muốn lấy cảnh rộng của cả đoàn người đi, các bạn này có lúc đứng cách quá xa đoàn biểu tình và trở thành “mồi ngon” cho an ninh. Nếu muốn chụp từ xa, người chụp hình nên có thêm 1 đồng đội làm nhiệm vụ nhìn ngang ngó dọc để nhanh chóng trở vào đoàn biểu tình khi thấy an ninh xấn tới.

10. Có lẽ đặc sắc nhất trong cuộc biểu tình lần này là sự ứng biến tại chỗ về đường đi. Lộ trình đã không được thông báo trước và không cố định nên đã tránh được nhiều chốt chận. Khi thấy công an dàn ngang phía trước, đoàn biểu tình rất bình tĩnh lượng giá. Khi thấy số công an ít, bà con cứ từ từ tiến tới. Khi công an chận 1 người thì 5, 7 người chung quanh vượt qua lằn ranh. Khi số người vượt qua đã quá đông, công an đành chịu thua. Nhưng khi thấy số công an đông đảo, đoàn biểu tình rẽ sang đường khác, không cần đối đầu nếu không cần thiết.

Điều cần lưu ý là có lúc chính các công an đang chận đường chỉ hướng cho đoàn biểu tình rẽ đi lối khác. Chúng ta không nên tin vào hướng của họ vì hướng đó có thể là cái bẫy chờ sẵn của CSCĐ hoặc ngõ cụt. Đoàn biểu tình cứ lượng giá tình hình theo tương quan lực lượng và các dữ kiện trinh sát từ các anh chị em chạy xe 2 bánh cho biết, rồi quyết định hướng đi theo ý mình.

Và còn nhiều điều tuyệt vời nữa …

Ngay cả những nơi không thành tựu được cuộc biểu tình cũng đã góp phần không nhỏ vào nỗ lực chung trên cả nước. Rõ ràng vì các cố gắng biểu tình của các anh chị em tại Hà Nội, dù không thành, mà số lượng CSCĐ bị cầm chân tại đó, giảm bớt sức ép cho bà con Bình Thuận và có thể cả Sài Gòn và các nơi khác. Cũng vậy, mỗi nhà hoạt động bị canh giữ tại nhà đã gỡ được cho bà con biểu tình từ 4 đến 10 tên công an – an ninh. Ta cứ nhân lên sẽ thấy tổng số và hệ quả.

II. Những điều chưa tới mức tuyệt vời.

Sau đây là một vài điều chúng ta còn có thể làm tốt hơn nữa trong tương lai:

1.Một điểm tuy nhỏ nhưng đáng lưu ý. Đó là có nên cầm cờ nước ngoài trong cuộc biểu tình của ta không? Cho mục đích gì? Có lẽ chỉ nên có 2 trường hợp ngoại lệ sau đây: (1) cầm cờ của các định chế quốc tế như Liên Hiệp Quốc trong những dịp đặc biệt như ngày Quốc Tế Nhân Quyền, v.v… để thu hút sự quan tâm của thế giới; (2) có người ngoại quốc tham gia đoàn biểu tình và muốn cầm cờ nước họ để bày tỏ lòng ủng hộ từ nhân dân nước đó.

2. Khi số người biểu tình đã lên đến số ngàn, chúng ta nên tận dụng số đông bao vây các xe buýt đang chở người bị bắt. Cần bao xe buýt cả 4 phía với độ dày từ 5 vòng người trở lên, vừa hô hoán, vừa chụp hình tài xế và các công an chìm nổi trên xe, vừa vỗ, vừa lắc xe, … cho đến khi chúng phải thả tất cả người bị bắt ra.

3. Thỉnh thoảng nên đề nghị tất cả bà con ngồi xuống nghỉ chân từ 3 đến 5 phút (đừng ngồi quá lâu có thể làm giảm khí thế) rồi đứng lên đi tiếp. Việc xen kẽ những lúc nghỉ ngơi ngắn này rất cần thiết để giữ các em nhỏ, các vị lớn tuổi, tức duy trì sự đa dạng, trong hàng ngũ biểu tình. Hơn thế nữa, đây cũng là một cách để thể hiện sức mạnh của số đông. Bên cạnh các thông điệp mạnh mẽ là sự đồng bộ, ngàn người như một trong đoàn biểu tình, bảo nhau đi là cùng đi, đứng là cùng đứng, ngồi là cùng ngồi.

4. Một bài học chúng ta đã rút được từ nhiều lần trước. Đó là: Đừng biểu tình tới giọt xăng cuối cùng. Nếu kéo dài quá 3 tiếng, đặc biệt khi trời nắng, sẽ có hiện tượng bà con đuối sức, lác đác bỏ về dần. Do đó, cho mỗi lần biểu tình rất cần chính thức giải tán khi đạt tới một cao điểm thành công nào đó. Các anh chị em hoạt động cần hội ý trước một số tình huống được xem là thành công và lấy quyết định Tuyên bố thành công tại hiện trường trước khi giải tán.

5. Và nhìn rộng rơn, giải pháp cho đất nước là một tiến trình của nhiều nỗ lực. Mỗi nỗ lực cần được đánh dấu bằng một thành công để tạo động lượng cho nỗ lực kế tiếp. Và quan trọng không kém là khoảng thời gian dưỡng sức, rút kinh nghiệm, và chuẩn bị giữa 2 nỗ lực.

Trên căn bản đó, chúng ta cần đối diện với câu hỏi: có nên biểu tình liên tục mỗi ngày hay mỗi tuần không?

. Trước hết, dù có biểu tình hay không ta vẫn phải rục rịch làm như sắp có biểu tình để duy trì mức căng thẳng và sự mệt mỏi của lực lượng trấn áp. Việc cầm chân lực lượng trấn áp tại những nơi không có biểu tình càng lúc càng hệ trọng vì nay không chỉ Sài Gòn và Hà Nội có khả năng biểu tình. Cần Thơ, Đà Nẵng, Khánh Hòa, Nghệ An, Tây Nguyên … cũng đã bắt đầu xuống đường.

. Quyết định có biểu tình hay không nên là ý chung và được lấy vào giờ chót, trong khoảng 12 tiếng trước giờ biểu tình. Xin đừng tiếc công chuẩn bị vì không tuần này thì có thể tuần sau.

Và quyết định biểu tình hay không nên dựa trên ít là 3 yếu tố sau đây để gia tăng xác suất thành công:

  • Mức uất hận và mức mệt mỏi của bà con trong vùng. Đây là 2 điều khác biệt và cả 2 cần được lượng giá.
  • Mức sẵn sàng của giới hoạt động, bao gồm từ sự đồng thuận và các chuẩn bị công việc.
  • Mức phân tâm của giới cầm quyền, từ các bận rộn cho một sự kiện ngoại giao lớn đến tình hình đấu đá nội bộ đến cảnh đối phó với nhiều đám cháy cùng lúc, …
  • Có nhiều điều đáng nhớ, đáng quí, đáng mừng trong 2 ngày 9 và 10 tháng 6 năm nay, nhưng có lẽ mừng nhất là LÒNG YÊU NƯỚC TUYỆT VỜI CỦA DÂN TỘC CHÚNG TA vẫn còn đó, vẫn sôi sục dù cả nhà cầm quyền VN lẫn TQ đã cố gắng xóa nhòa suốt mấy thập niên qua.

9 phản hồi to “10/6: những bài học tuyệt vời”

  1. Thien La Says:

    1. HCM vào đảng CS Pháp năm 1920 . Tham dư hội nghị của Đảng , HCM thú nhận với cô thư ký buổi họp : “Họ tranh luận nhưng tôi không hiễu gì.”
    2. Tiến sĩ Nguyễn Xuân Nghĩa công bố trong buỗi ra mắt sách NVGP của bà Thụy Khuê rằng : “Sách giáo khoa do Hà nội xuất bản, bảo Bác nỗi tiếng trong đảng CS Pháp.Nhưng đọc hết tập ” Lich sử Đảng (CS pháp) mới ra mắt, tôi chả thấy có chỗ nào đề cập tới tên HCM .
    3. Bỏ Pháp trốn sang LIên sô học làm Cách mang CS nhưng khi có ai hỏi Chủ nghỉa CS là gì . HCM trả lời : ” Không biết CS là gì . Nhưng CN CS là gì thì đồng chí Mao Trạch Đông đả viết lên hết rồi ”
    4. Với tên Hồ Quang khi về biên giới , cùn một số cán bộ CS Tàu dừng lại Pắc Bó năm 1940 , HCM chủ tọa đại hội Đảng ra lệnh che dấu tung tích Cọng sản và lập mặt trân Việt Minh giả vờ như đoàn thể cứu nước nhăm đánh lừa bịp nhân sĩ VN trong hôi nghi Tân trào năm 1944.
    5. Chủ truơng của CS Liên sô là xóa bỏ quốc gia,để sát nhập thành một cơ quan của giai cấp công nhân quốc tế duy nhất cho toàn cầu . HCM là cán bộ Cộng sản lại kêu gọi “Cứu Nước ” là điều khôi hài vì trái ngược với chủ truơng cua CS Liên Sô mà ông từng theo ” học làm Cách mạng(CS) từ 1924″
    6. Vậy, xin hỏi những ai là đ/v còn hay bỏ đảng rằng “:
    HCM , một cán bộ CS lại kêu gọi ” Cứu nước ” là thành thật hay bịp bợm ?

  2. Tiny Says:

    Toàn dân đã đứng lên , còn..
    hàng ngũ nhân sĩ tri thức thì sao đây ?
    Có phải đây là cơ hội cho một cuộc đảo chánh lật đỗ chế độ côn đồ mà toàn dân đang mong chờ ?

  3. ĐIỂM TIN NGÀY 15-6-2018 | Ngoclinhvugia's Blog Says:

    […] 10/6: những bài học tuyệt vời […]

  4. Dân Tâm Says:

    Bán nước đã bắt đầu từ Hồ Chí Minh từ năm 1958( khi ra lệnh cho Phạm văn Đồng viết văn bản thuân lời của Chu Ân Lai ). Bọn tàn dư CS hiện nay chĩ tiếp tục chủ truơng BÁN NƯỚC của “thánh Hồ Chí Minh” .

  5. Hoàng Hải Vân ngậm máu Says:

    Bút ngậm máu Hoàng Hải Vân: SỰ THẬT Ở PHAN RÍ

    Ai muốn biết sự thật khách quan thì đọc stt này.

    1- Phan Rí Cửa thuộc huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận, là thị trấn đông dân nhất nước với trên 45 ngàn nhân khẩu. Nơi đây có quốc lộ 1 đi qua, có cảng cá tương đối lớn, giao thương nhộn nhịp. Cơ sở hạ tầng của thị trấn tương đối khang trang. Khoảng hơn một nửa lao động nơi đây làm nghề cá, số còn lại làm buôn bán, dịch vụ, lao động nông nghiệp không đáng kể, một số kha khá thanh niên ăn chơi hút xách không nghề ngỗng hoặc làm nghề “đạo chích”. Dân ở đây không nghèo, nhiều gia đình khá giả từ nghề cá và buôn bán. Cũng cần biết thêm là lượng kiều hối gửi về thị trấn này thuộc loại nhiều nhất tỉnh Bình Thuận. Theo quy hoạch đến năm 2020, Phan Rí Cửa sẽ hợp với một số xã lân cận thành thị xã Phan Rí thuộc tỉnh.

    Người dân ở đây có bất mãn với chính quyền không ? Chắc chắn là có. Nhưng không phải vấn đề thu hồi đất, không phải vấn đề môi trường, cũng không phải tệ quan liêu cản trở việc làm ăn sinh sống. Họ bất mãn vì chính quyền bất lực trước sự lộng hành của trộm cắp và tệ nạn hút xách. Ở đây ngày nào người dân cũng bị mất trộm, trộm cắp lại không sợ chính quyền, cho nên người ngay luôn luôn sợ kẻ gian. Án ngữ trên trục giao thông huyết mạch của quốc gia, nhưng chính quyền lại yếu kém không đủ khả năng bảo vệ sự an lành cho dân. Có thể nói nơi người dân tin cậy nhất là trụ sở đội Phòng cháy chữa cháy và cứu nạn cứu hộ (PCCC và CNCH). Trụ sở này nằm ở ranh giới giữa thị trấn Phan Rí Cửa và xã Phan Rí Thành của huyện Bắc Bình, đảm nhiệm việc cứu nạn cứu hộ và phòng cháy chữa cháy cho một khu vực rộng lớn. Chính nơi này đã bị những người tổ chức biểu tình cho côn đồ tấn công chiếm lĩnh, phá hủy các phương tiện của lực lượng công an và cảnh sát cơ động cùng toàn bộ các phương tiện cứu nạn cứu hộ và phòng cháy chữa cháy (update : riêng 4 xe cứu hỏa, đã bị đập phá hư hỏng chỉ còn 1 chiếc dù bị đập phá nhưng vẫn còn sử dụng được).

    2- Lực lượng biểu tình ở Phan Rí Cửa trong các ngày 10 và 11-6 vừa qua không phải là dân oan, không phải là những người yêu nước bày tỏ kiến nghị ôn hòa, mà là đám thanh niên côn đồ. Đám này không hề biết Luật đặc khu là gì, Luật an ninh mạng là gì. Đừng nói “hàng ngàn người dân” biểu tình ở đây. Bọn chúng chỉ có mấy trăm người cùng một số người mang biểu ngữ hậu thuẫn, một số tiếp gạch đá và nước uống, quay phim chụp ảnh đưa lên mạng xã hội. Nhiệm vụ của bọn chúng là ném đá, tấn công người thi hành công vụ bất động không tự vệ, đốt xe, phá trụ sở, phá hủy mọi phương tiện. “Hàng ngàn người” là những người bị ách tắc giao thông hoặc hiếu kỳ đến xem. Tôi không có chứng cứ bọn này có được thuê hay không và được thuê bao nhiêu tiền, nhưng tìm ra chứng cứ hoàn toàn không khó.

    Không một người dân lương thiện nào lại đi phá hủy toàn bộ các phương tiện của cơ quan cứu nạn cứu hộ và phòng cháy chữa cháy, là nơi chỉ có nhiệm vụ duy nhất là bảo vệ an toàn cho người dân và ứng cứu khẩn cấp khi người dân gặp bất trắc.

    Mọi người hãy hình dung : Trong những ngày này, khi toàn bộ các phương tiện phòng cháy chữa cháy và cứu nạn cứu hộ bị phá hủy, nếu xảy ra một vụ hỏa hoạn lớn trong khu vực, có phải là một thảm họa không ?

    • Hoàng Hải Vân ngậm máu Says:

      Bút ngậm máu Hoàng Hải Vân: SỰ THẬT Ở PHAN RÍ (?!)

      3- Các anh cảnh sát cơ động trẻ măng không có kinh nghiệm, cứ nghĩ người biểu tình là dân. Hậu quả là các anh bị đám côn đồ tấn công tước vũ khí cũng không dám phản kháng vì sợ động đến dân. Ít nhất 30 anh bị bọn chúng đánh bị thương. Nhiều người dân thương các anh đơn độc nên đã giúp các anh thoát thân. Chỉ huy của các anh ở đâu, cho đến giờ tôi vẫn không làm sao biết được. Vì sao hệ thống bảo vệ trật tự trị an từ tỉnh đến huyện lại thúc thủ, thậm chí vẫn không có dấu hiệu gì là tự vệ, tôi cũng không thể nào biết nguyên nhân. Hoàn toàn không có một sự phối hợp nào hỗ trợ cho lực lượng cảnh sát cơ động. Cảnh sát cơ động đơn độc phải hạ vũ khí, toàn bộ các phương tiện của công an và phương tiện cứu nạn cứu hộ và phòng cháy chữa cháy đã bị đám côn đồ phá hủy hoàn toàn, ai phải chịu trách nhiệm ?

      Lần đầu tiên kể từ sau năm 1975, một vị trí chiến lược đã bị đám côn đồ khoác áo “dân chủ”, “yêu nước” đốt phá và chiếm giữ. Nếu như cuộc bạo loạn diễn ra trên quy mô lớn, đây sẽ là nơi cắt đứt giao thông huyết mạch giữa Sài gòn và Nam bộ với phần còn lại của đất nước. Chọn vị trí chiến lược này với “khâu yếu nhất” là sự kém cỏi của chính quyền địa phương, những người tổ chức biểu tình có ý đồ gì không ? Phải chăng đây là cuộc “tập dượt” cho những cuộc bạo động tiếp theo ? Tôi không thể trả lời các câu hỏi đó, vì tôi không có thông tin về ý đồ của họ.

      4- Tôi tôn trọng những người bất đồng chính kiến bày tỏ sự bất bình đối với nhà nước với thái độ ôn hòa. Tôi ủng hộ những tiếng nói đấu tranh bảo vệ tự do, dân chủ và pháp quyền. Tôi ủng hộ nông dân đấu tranh ôn hòa phản đối chính quyền thu hồi đất trái đạo lý, tôi ủng hộ việc kêu gọi Nhà nước sớm sửa đổi Luật Đất đai để bảo vệ quyền tài sản của người dân theo Hiến pháp. Tôi phản đối bất cứ sự mất cảnh giác nào của chính quyền trong phòng thủ đất nước, nhất là phòng thủ bờ biển và hải đảo, vì âm mưu của Trung Quốc tiếp tục xâm phạm chủ quyền nước ta là có thật. Nhưng tôi kiên quyết chống mọi âm mưu bạo loạn nhân danh dân chủ và yêu nước. Bất cứ sự bạo loạn nào cũng tạo ra sự bất ổn, ngăn cản tự do thương mại, ngăn cản đầu tư, chặn đứng phát triển, làm suy yếu sức mạnh quốc phòng, hậu quả đó chính người dân phải gánh chịu.

      HOÀNG HẢI VÂN ngậm máu

  6. Hoàng Hải Vân ngậm máu Says:

    HOÀNG HẢI VÂN, mày hãy thôi trò tung hỏa mù “TRÊN CẢ KHỐN NẠN” đi. Thằng khốn nạn!!!

    Luật gia Trần Đình Thu – Mấy ngày qua, đọc những stt anh viết liên tiếp về người biểu tình, tôi hiểu anh là ai. Nói “hiểu anh” là nói đến quan điểm lập trường của anh về thời cuộc, chứ còn trong đời thường thì tôi quen anh mà. Thậm chí là quen thân mà.

    Nhưng tôi vẫn viết về anh vì tôi thấy anh đang làm những chuyện trái với đạo lý. Chuyện 3 đặc khu, ai cũng thấy nó hoàn toàn không ổn. Vì không ổn nên ngay cả quốc hội cũng phải đồng ý lùi. Cần nhớ là khi quốc hội công nhận nó không ổn 1 thì trên thực tế nó đã không ổn gấp 10 lần, 20 lần như thế rồi.

    Với anh, tôi không nghĩ là anh không thấy vấn đề. Ngược lại anh còn có tầm nhìn thâm sâu hơn nhiều người khác, anh “thấy” hơn chúng tôi, hơn nhiều người khác. Nhưng anh vẫn can tâm “đánh” những người biểu tình, tung hỏa mù vào vấn đề biểu tình.

    Anh đừng nghĩ rằng anh đem mấy cái lý luận cao siêu của anh ra như anh từng làm trong các bài viết ủng hộ nền kinh tế bao cấp trước đây mà anh đánh lừa được tất cả mọi người nhé. Đó chỉ là chiêu của anh thôi. Anh muốn cho việc biểu tình chống 3 đặc khu trở thành vô nghĩa, anh viết stt bảo rằng biểu tình luôn là việc của cá nhân, rằng nó không phải là vấn đề của quốc gia, mà chẳng qua của một nhóm người mà thôi. Anh viết rằng nếu đi biểu tình vài triệu người cũng là chuyện cá nhân. Xin lỗi anh, nếu cần lý luận tôi lý luận cho anh nghe. Chẳng qua anh muốn dồn cuộc biểu tình chống 3 đặc khu vào thế vô nghĩa mà thôi. Tôi chân thành khuyên anh nên bỏ cái kiểu dùng bút máu trá hình như vậy đi anh. Anh tuy là đảng viên nhưng những người công trạng đầy mình với chế độ này họ còn lên tiếng anh nhé. Đại biểu quốc hội còn phẫn uất phát biểu ngay giữa hội trường rằng 3 đặc khu là nhượng địa mà anh. Anh từng đi học anh cũng biết lịch sử Việt Nam này một ngàn năm bị Trung quốc đô hộ chứ có phải anh không biết đâu. Có phải anh là người nước ngoài đâu mà anh dẫn chứng mấy cái ví dụ bên Tây rồi áp vào cho Việt Nam?

    Anh còn gián tiếp kêu gọi chính quyền đừng bao giờ thông qua Luật biểu tình vì các cuộc biểu tình chẳng qua nhằm lật đổ chính quyền mà thôi. Tuy cách viết vòng vo có vẻ thâm sâu, nhưng không ngoài ý đó. Và cũng vì hướng tới ý đó nên anh mới viết bài Phan Rí cũng sặc mùi bút máu mà có lẽ nhiều người đọc rồi nên tôi không dẫn lại.

    • Hoàng Hải Vân ngậm máu Says:

      HOÀNG HẢI VÂN, mày hãy thôi trò tung hỏa mù “TRÊN CẢ KHỐN NẠN” đi. Thằng khốn nạn!!!

      Luật gia Trần Đình Thu – Viết như vậy là có tội với lịch sử anh à. Anh cũng biết, Việt Nam bao năm rồi ngóc đầu không nổi vì không có sự phản biện từ nhân dân. Người ta cấm phản biện, ai nói ra là bị quy dân chủ phản động, nói chi tới quyền biểu tình. Là một trí thức, nguyên tổng thư ký một tờ báo lớn, anh lại muốn đất nước này đi lùi thì thôi rồi. Anh lại còn lớn tiếng mạt sát “Một đám đông đang được hình thành, trong đó phần lớn là những kẻ giấu mặt, vì môi trường ảo trên mạng xã hội có thể giấu mặt được. Họ kêu gọi yêu nước, kêu gọi dân chủ” “Lẽ ra những người nhân danh tự do dân chủ phải ủng hộ những nỗ lực của Nhà nước…”. Chả có dân có chủ nào ở đây cả anh à. Chỉ có những đồng bào tội nghiệp của anh đang nói lên những tiếng lòng chân thành và đau thương của họ mà bao năm rồi họ dồn nén thôi anh.

      Với bài viết gần đây nhất, anh đưa cả Hitler vào. Sau khi phân tích những sai lầm của dân Đức đã ủng hộ Hitler, anh phán “Đó là điển hình của lòng yêu nước đặt không đúng chỗ, trở thành “vết xe đổ” trong lịch sử nhân loại. Bi kịch của nó không chỉ là bị những kẻ ác như Hitler sử dụng. Bi kịch của nó còn ở chỗ, đám đông đưa ra những tiêu chí, những chuẩn mực như thế nào là yêu nước và buộc mọi người phải tuân thủ, nhân danh những “điều tốt”.”. Ôi trời đất ơi, anh ơi là anh, anh lấy câu chuyện của Hitler để áp vào Việt Nam như thế thì quả là anh trên cả khốn nạn rồi.

      Trong truyện ngắn Bút máu của Vũ Hạnh có câu này: “Lưỡi gươm tuy ác nhưng mà trách nhiệm rõ ràng lỗi lầm tác hại cũng trong giới hạn. Mượn sự huyễn hoặc của văn chương mà gây điều thiệt hại cho con người, tội ác của kẻ cầm bút xưa nay kể biết là bao”. Văn của anh phải nói là huyễn hoặc lắm, nhưng anh không giấu được bản chất đâu anh.

      Đôi dòng với anh như thế để anh hiểu, không phải không ai nhận ra “mặt thật” của anh, chỉ có điều họ không thèm chấp anh. Tôi thì khác chút, tôi từng là bạn anh, nên tôi khuyên anh nên dừng lại. Đừng bao giờ vì cái tôi của mình, vì nhiều lý do khác để bẻ cong ngòi bút và đạp trên đầu nhân dân mà bước anh ơi.

  7. ĐIỂM TIN NGÀY 19-6-2018 | Ngoclinhvugia's Blog Says:

    […] 10/6: những bài học tuyệt vời […]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: