CÒ HỒN XÃ NGHĨA VÀ DƯ LUÂN. Bài II: Sự Can Trường Qua Từng Con Chữ.

(Trích bài phê bình: “Phạm Thành, từ Hậu Chí Phèo đến Cò hồn Xã nghĩa” của nhà phê bình văn học Đỗ Trường).

Đỗ Trường – Cộng hòa Liên bang Đức.

Nhà phê bình văn học Đỗ Trường.

Nhà văn Phạm Thành sinh năm 1952, tại Yên Định, Thanh Hóa, trong một gia đình có truyền thống yêu văn học nghệ thuật. Cha ông, một trí thức bộc trực, uyên bác đã ảnh hưởng không nhỏ đến nhận thức tư tưởng, cũng như tính cách của ông. Có lẽ, đó là khởi nguồn, động lực giúp cho Phạm Thành sớm đến với nghề báo, và theo đuổi nghiệp văn sau này. Ông có những năm tháng dài là người lính lái xe vận tải, trong cuộc chiến tang thương và đẫm máu nhất của dân tộc. Chiến tranh kết thúc, Phạm Thành về làm phóng viên cho Đài phát thanh Thanh Hóa. Sau đó, ông theo học Đại học báo chí, thuộc Trường Tuyên Huấn Trung Ương. Năm 1984 ông về làm phóng viên cho Đài tiếng nói Việt Nam. Từ đây, Phạm Thành đi nhiều, viết nhiều, không chỉ riêng cho báo chí. Mà những trang văn, những cuốn tiểu thuyết nặng chịch, ngồn ngộn chất liệu, hơi thở ấy, có được từ kinh nghiệm, vốn sống mấy chục năm đi lại, tiếp xúc lăn lộn với nghề báo của ông.

BĐX Phạm Thành

Kinh nghiệm vốn sống ấy đã ủ men, làm thức tỉnh tâm hồn nghệ sĩ, văn nhân trước nỗi thống khổ của con người, cũng như sự đểu cáng, ngu muội của bọn cường hào, thống trị mới. Để từ đó, Phạm Thành suy nghĩ và viết hoàn toàn theo con tim mách bảo. Có thể nói, ông là một trong những nhà báo hàng đầu Việt Nam về chí khí, lòng dũng cảm trước cường quyền. Ông dám đánh đổi cả sinh mạng chính trị, để đăng một bài báo chống giặc Tàu, khi đang làm thư ký tòa soạn báo Đài tiếng nói Việt Nam. Vâng! Văn nhân là thế, nếu không được sẻ chia với người với đời thì trái tim tựa hồ vỡ nát, và dù có để lại hàng trăm ngàn trang sách thì cũng chỉ là những trang viết chết.

Nếu nói, “văn là người“, đúng sai với ai, còn có thể bàn cãi, nhưng với Phạm Thành, quả thật đúng y chang. Cái yêu ghét rạch ròi, thẳng tưng ấy, không chỉ có trên trang văn, mà nó còn đậm đặc đến “cực đoan“ trong tính cách thường nhật của ông. Tôi đã ngồi bia rượu khật khừ với Phạm Thành mấy lần, chứng kiến những câu chuyện thẳng ruột ngựa, oang oang chốn đông người của ông. Có lần, chịu không nổi, nhà văn Hoàng Minh Tường lùa cả đám về nhà mình, tự tay nấu đồ nhậu, bảo: Về đây, thằng Phạm Thành xả những gì cũng được và nói cho hết đi!

Hiện nay, nhà văn Phạm Thành sống và viết tại Hà Nội. Ông cũng là chủ trang báo điện tử Bà Đầm Xòe được nhiều người biết đến và yêu mến.

So với các nhà văn cùng thời, tuy Phạm Thành là người ham đọc, ham viết , nhưng sách được xuất bản không nhiều. Ông chỉ có cuốn tiểu thuyết Hậu Chí Phèo và mấy tập ký, truyện ngắn in chung, được phép xuất bản ở trong nước. Còn lại, đều phải in ấn, xuất bản ở nước ngoài, hoặc tự in, mà gần đây nhất, ta có thể thấy như: Giáp Chiến Cộng Sản 1, Giáp Chiến Cộng Sản 2 và Cò Hồn Xã Nghĩa.

Ngoài tiểu thuyết, tôi cũng đã được đọc khá nhiều truyện ngắn và bút ký dạng bản thảo của ông, hiện nay chưa (hoặc không) thể in ấn ở trong nước. Bởi, nó phơi bày một cách trần truồng hiện thực của cuộc sống, con người. Mỗi câu chuyện, một vấn đề mổ xẻ trên trang văn Phạm Thành như những bản án luận tội đối với Đảng và chế độ xã hội thối nát đương thời.

Với tôi, Cò Hồn Xã Nghĩa và Hậu Chí Phèo là hai cuốn tiểu thuyết đặc trưng nhất về văn phong cũng như lòng can đảm của ông. Nếu Hậu Chí Phèo, những lưu manh dốt nát của tầng lớp thống trị mới còn thoắt ẩn, thoắt hiện đằng sau tấn bi hài kịch, thì đến Cò Hồn Xã Nghĩa, Phạm Thành đã xé toạc tấm màn nhung đó, bóc trần bộ mặt thật của cái chủ thuyết quái thai cũng như lãnh tụ cao nhất của đảng, của chế độ. Như vậy, Cò Hồn Xã Nghĩa đã được đẩy lên nấc cao, mạnh mẽ, điểm mặt, gọi tên cụ thể, rõ ràng. Tôi nghĩ, hai cuốn tiểu thuyết này có mối quan hệ như hình đồng dạng trong toán học vậy. Từ mối quan hệ này, cho ta thấy, sự chuyển biến tư tưởng, nhận thức một cách logic từ thấp đến cao, dẫn đến dũng khí, lòng can đảm của nhà văn thông qua lăng kính và ngòi bút của mình.

Tuy nhiên, cái giá phải trả cũng không nhỏ cho Phạm Thành, một nhà văn còn ở trong nước đối với chế độ độc quyền chân lý này. Và cho đến nay, nhà văn Phạm thành đã nhiều lần bị an ninh triệu tập và truy bức. Có lẽ, với chí khí và con người ấy, chính quyền chỉ có thể giam hãm thể xác. Còn hồn khí ông vẫn rong chơi trong cái thế giới văn chương tự do, tự tại của chính mình.

…..

Với bút pháp hiện thực hư ảo, thông qua những linh hồn, Cò Hồn Xã Nghĩa đã đến với người đọc một cách trung thực, và chuyển tải thành công tư tưởng của nhà văn đến với họ. Và tôi xin mượn bài thơ vẽ chân dung rất hay và chính xác về Phạm Thành của nhà thơ Thế Dũng để kết thúc bài biết này:

 

“Bà đầm xòe cũng … lắm râu

Bệnh Chí Phèo tưởng tuyệt lâu… Ai dè …

Di căn tác hoại bét nhè

70 năm ám lập lòe ma chơi

Cò hồn lừa mấy chân trời…

Xã không hội…Đảng thay Giời được không?

Nghĩa Văn hồn Chữ xé lòng

Giáp chiến Cộng sản tay không giữa đời”.

 

Leipzig ngày 1-2-2016.

Đỗ Trường.

Bà Đầm Xòe Phạm Thành xin trân trọng cảm ơn nhà phê bình văn học nổi tiếng Đỗ Trường, từ nước Đức xa xôi, đã ngó ngàng tới những đứa con tinh thần của BĐX Phạm Thành, trong đó có nhận xét, đánh giá về tiểu thuyết bi hài “Cò hồn Xã nghĩa”.

Kính bạn đọc và các nhà Việt Nam.

Hiện nay, sách đang có bán trên thị trường sách thế giới và trên amazon.com với giá 46 đô la cho hai quyển. Ở Việt Nam, tác giả in hai quyển nhập thành một quyển, không bán nhưng tặng sách cho những ai thích đọc với chi phí từ 600 ngàn đến 1 triệu VND cho 2 quyển nhập một, rẻ chỉ bằng từ 50% đến 100% giá bán trên thị trường sách thế giới.

Số lượng sách là rất có hạn, chỉ in trong giới hạn luật cho phép. Bạn nào đăng ký trước sẽ được tác giả trân trọng cảm ơn và gửi đến trước. Ai đăng ký sau thì tác giả sẽ gửi đến sau. Các bạn đọc xong, thấy thích mới phải trả chi phí cho tác giả.

Các nhà trí thức, các nhà lý luận, phê bình, các nhà văn, các nhà yêu quý Xã nghĩa, hãy đến nhà Phạm Thành mua sách (không tặng) để có tài liệu, bắn rụng BĐX Phạm Thành, thì BĐX Phạm Thành xin mời.

2 phản hồi to “CÒ HỒN XÃ NGHĨA VÀ DƯ LUÂN. Bài II: Sự Can Trường Qua Từng Con Chữ.”

  1. Tan Nguyen Says:

    Lời nói trung trực lai sắc hơn lưởi gươm, và nó có thể cắt đứt cái ràng buộc từ những kẻ độc tài.

  2. Thien La Says:

    Trí thức là tim , là óc của nhân dân. Tiếc cho hàng ngũ này đã đầu hàng và tan rã bởi môi tên vô loại, gian hùng. Ngày nay , có lẽ cái mầm trí thức vuơn dậy. Cầu mong mầm sẽ tỏ huơng phấn khắp nơi…Hàng ngũ mầm khác vuơn lên cho dân tộc…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s


%d bloggers like this: