Đã hết sợ chết chung, chết chùm.

Vũ Thạch

Một điều đã trở thành gần như qui luật trong nhiều thập niên qua khi có các tranh chấp trong nội bộ đảng CSVN. Đó là dù thù nhau cách mấy các phe phái vẫn quyết không để “phản động” lợi dụng, và không để “đắm thuyền chết tất” như tại Đông Âu.

Thật vậy, trong suốt hơn 30 năm sau triều đại Lê Duẫn, phe áp đảo ở thượng tầng lãnh đạo Đảng không đánh chết hẳn phe thua. Thường họ chỉ loại trừ vài nhân vật hệ trọng nhất của phía đối phương ra khỏi vị trí quyền lực, như Võ Văn Kiệt, Nguyễn Hà Phan, Lê Khả Phiêu, … là coi như “ổn” và tạm sống chung hòa bình cho đến kỳ tranh quyền trước đại hội đảng kế tiếp. Việc trả thù chẳng mấy khi lan xuống tới đời con cái. Trong một số trường hợp, con cái đối phương còn được đối đãi đặc biệt như cái giá thương lượng cho sự “chịu thua” của các ông bố, như con cái Tướng Võ Nguyên Giáp, con cái Ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch, v.v.

Nhưng nay, tại thời điểm 2017, không có vẻ gì cho thấy phe đang áp đảo ở thượng tầng cho đối phương của họ đường sống. Phe nhóm ông Nguyễn Phú Trọng đang gia tăng từng bước, đánh các đối thủ từ đời cha sâu xuống đời con và rộng ra các cán bộ từng có thời thân cận. Họ đánh thẳng vào toàn bộ hệ thống kinh tài của đối phương, đặc biệt là hệ thống ngân hàng.

Ông Trọng cũng vừa đánh vừa không để cho đối phương chạy nữa. Sau kinh nghiệm những vụ Phùng Quang Thanh, Trịnh Xuân Thanh, và tương tự, nay ông Trọng cẩn thận ném đối phương vào tù trước rồi mới hạch tội họ trên báo đài; hoặc kéo họ về trung ương canh gác ngày đêm trong lúc luận tội và trừng phạt. Cựu Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng bị chận ở phi trường cấm ra nước ngoài, cựu ủy viên Bộ Chính trị kiêm Bí thư Thành ủy Đinh La Thăng bị canh gác ngày đêm tại Hà Nội là một vài thí dụ điển hình.

Nhưng tại sao lại là lúc này? Tại sao phe ông Nguyễn Phú Trọng không còn sợ “phản động” lợi dụng nữa? cũng không sợ “đắm thuyền chết tất” nữa?

3 lý do sau đây đã hiện ra rõ nhất :

Trước hết, ông Trọng và nhóm tham mưu của ông biết hiện nay chẳng có thế lực “phản động” nào trong nước có khả năng lợi dụng các xung đột nội bộ đảng được cả. Thế lực duy nhất có khả năng làm điều đó chỉ có thể là Bắc Kinh. Nhưng Bắc Kinh lại chính là chỗ dựa của phe cánh ông Trọng. Thế là họ chẳng có gì phải sợ.

Kế đến, với kinh nghiệm đã thấy về khả năng “hồi sinh” của ông Nguyễn Tấn Dũng trong quá khứ, có lúc đã khiến ông Trọng phải mếu máo thừa nhận, thì cánh ông Trọng không thể không dùng cơ hội hiện nay để thực sự tận diệt toàn bộ phe ông Nguyễn Tấn Dũng. Họ phải chặt cho hết mọi nhân sự thân tín của đối phương còn ngồi ở vị trí quyền lực từ cấp tỉnh thành đến ban ngành trung ương; phải cướp cho sạch mọi loại công cụ tài chính, truyền thông còn sót lại của đối phương; và cho thuộc hạ chiếm kín mọi vùng tiềm năng sức mạnh của đối phương, như khu vực kinh tế Phú Quốc.

Và lý do sau cùng – cũng là lý do khó hiểu nhất cho giới quan sát phương Tây – là vì cánh ông Trọng cần chứng tỏ với Bắc Kinh họ là những người đáng được chống lưng nhất trong mọi phe phái tại Việt Nam.

Thật vậy, đây là một truyền thống khá đặc thù trong thế giới cộng sản. Khi lãnh tụ một nước cộng sản đàn em muốn dựa vào sự bảo trợ của một nước cộng sản đàn anh để thanh toán các đồng chí đối thủ của mình, lãnh tụ đó cố sức chứng minh ông là người học trò xứng đáng nhất để quan thầy hỗ trợ, chống lưng. Và  cách chứng minh đã “toàn tâm toàn ý theo thầy” là đem về nước mình áp dụng mọi chính sách, mọi chiến dịch do “thầy” sáng chế, dù nước mình KHÔNG có nhu cầu hay hoàn cảnh tương tự.

Lịch sử cho thấy khi ông Mao Trạch Đông muốn dựa vào nguồn hỗ trợ tiền bạc, vũ khí từ Stalin để diệt hoặc lấn át hết các đồng chí đối thủ trong đảng CSTQ, họ Mao đem về áp dụng từ hệ thống chính ủy quân đội đến hệ thống tù lao cải và vô số các sáng chế khác được xem là của Stalin, dù có thích hợp với xã hội TQ hay không. (Xin đọc thêm trong cuốn Mao The Unknown Story của vợ chồng sử gia Jung Chang và Jon Halliday). Trò này khá hữu hiệu đối với tâm lý Stalin, một người luôn có khao khát mình cũng vĩ đại như Lênin.

Khi ông Hồ Chí Minh muốn dựa vào viện trợ của Mao để loại các đồng chí đối thủ của ông trong đảng và diệt các lãnh tụ dân chủ ngoài đảng thời thời thập niên 1940 và 1950, ông không chỉ cho áp dụng từ quần áo đến chính sách mà còn để cả hàng ngàn đại cán, tiểu cán TQ sang tung hoành trên đất Việt chỉ đạo cải cách ruộng đất, đấu tố địa chủ; dù ông Hồ lúc đó biết giới địa chủ tại VN đã ít, mà địa chủ ác ôn lại càng ít, và quan hệ bóc lột gay gắt giữa địa chủ và nông nô hầu như không có trong lối sống truyền thống làng xã Việt Nam. Phần lớn những điều này nay đã được đảng CSVN thừa nhận.

Khi 2 ông Lê Duẫn – Lê Đức Thọ muốn dựa vào Mao để vô hiệu hóa ông Hồ và toàn nhóm thân tín như Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, hai ông họ Lê  đã cho tiến hành chiến dịch chống Chủ nghĩa xét lại hiện đại vào nửa sau của thập niên 1960, rập khuôn chiến dịch mà Mao tung ra tại TQ để phản đối chủ trương chung sống hòa bình với phương Tây của Tổng Bí Thư CS Liên Xô Khrushchev. Chắc chắn lúc đó ông Duẫn và ông Thọ dư biết các ông Hoàng Minh Chính, Bùi Công Trừng, và hàng trăm gia đình nạn nhân khác trong vụ án Xét lại chống đảng tại VN chẳng dính dáng gì tới Khrushchev tại Liên Xô.

Và nay khi ông Nguyễn Phú Trọng muốn dựa vào nguồn tài lực khổng lồ của ông Tập Cận Bình để thanh toán tận gốc rễ phe cánh Nguyễn Tấn Dũng, ông Trọng đang khuân trọn bài bản Đả hổ đập ruồi của họ Tập về nước áp dụng với cái tên bình dân hơn – Lò đốt củi. Các đối thủ chính trị của ông Tập trở thành “hổ” và “ruồi”, còn các đối thủ của ông Trọng trở thành “củi tươi”, “củi khô”. Các cẩm nang thực hiện của Vương Kỳ Sơn (hung thần dưới trướng họ Tập) đang được theo sát từng câu từng chữ.

Rõ ràng cách thức chứng minh “toàn tâm toàn ý theo thầy” này đã có hiệu quả. Một mặt nó gãi rất đúng tâm lý ông Tập Cận Bình, người không còn dấu giếm tham vọng muốn qua mặt cả Giang Trạch Dân và Đặng Tiểu Bình để sánh vai Mao Trạch Đông trong lịch sử TQ. Ngược lại cánh ông Trọng đã được cung cấp đầy đủ tài lực, vật lực để đè bẹp khả năng mua chuộc và quậy phá của ông Nguyễn Tấn Dũng trước đây.

Nhưng càng thành công với phương pháp này, cá nhân ông Nguyễn Phú Trọng nói riêng và cả nhóm thân cận của ông nói chung, đang ngày càng mất thêm khả năng cưỡng lại ý đồ của “thầy hiểm độc”, và ngày càng ao ước mãnh liệt hơn một tương lai vững chắc trong vị trí  “học trò ngoan”.

Tóm tắt là toàn nhóm Nguyễn Phú Trọng đang chìm càng lúc càng sâu vào tâm thức “Chỉ biết còn Bắc Kinh còn mình”.

Và đó là đại họa cho dân tộc!

4 phản hồi to “Đã hết sợ chết chung, chết chùm.”

  1. Đracu hồ Says:

    “Hai đảng TQ và VN có chung vận mệnh”.
    Cứ yên tâm. Chỉ biết còn ĐCS TQ là còn đảng CSVN, nếu biết phải trung thành như con chó!
    Dù biết là nhục nhã, nhưng vẫn phải cầm cái thẻ đảng CSVN thối tha, chỉ khi sắp chết, dũng cắm lắm mới dám đem vứt.

  2. Sáu xe ôm Says:

    :

    -“Bác” Hồ nói: “vì lợi ích trăm năm trồng người”:

    -Kết qủa:
    Từ ngày đảng Cộng sản cầm quyền:
    _ 1-Bao nhiêu người yêu nước chân thành bị giết, bị khai trừ:
    -Bà Nguyễn thị Năm người nuôi và ủng hộ “đồng chí và cách mạng”…và nhiều người khác.
    -Trần Độ…và nhiều nguồi khác.
    2-Bao nhiêu nhân tài bị giết, bị đầy đọa:
    -Nhà thơ Hữu Loan….và nhiều người khác.

    sau 70 năm cai trị của Cộng sản:
    -Đất nước ngày nay như thế nào thì chúng ta đã rỏ…: Mafia hoành hành : từ nhỏ nhất là người trồng rau muống phun thuốc độc vào rau để bán cho lời nhiếu, cho đến cao nhất nhì là viện “Đào tạo Tiến sĩ”, Bí thư Tỉnh, Bộ trưởng chỉ biết kiếm tiền …nói chung là cả bộ máy nhà nước từ thấp cho đến cao KHÔNG CÓ CHÚT TÌNH NGƯỜI : đây là kết qủa “Trăm năm trồng người”

    -Những nhà Trí Thức như Nguyên Ngọc, Huỳnh Tấn Mẫm… hảy đứng dậy và lên tiếng như những Người Tù Lương Tâm Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thị Công Nhân…, nếu các Ông vào Tù thì tiếng nói của các Ông sẽ có giá trị gấp bội phần,

    Dân tộc và Đất nước chỉ còn biết trông chờ vào Những nhà TRÍ THỨC DÁM HY SINH CÒN RẤT ÍT OI sau “Trăm năm trồng người”.

  3. Nam hung Says:

    không còn mải mai nghi ngờ gì nửa mà là chính xác ! quyết tâm còn đảng còn mình với kẻ tham vọng chính trị như ông trọng đả và đang đấy đất nước đến bờ vục mất tổ quốc ! muốn chống các thế lực tham nhũng trong đảng như hiện nay để thay thế bằng một nhóm thế lực tham nhũng khác ,không có cách nào khác phải nhờ ngoại bang là ba tàu chống lưng ! nhưng cái giá mà dân tộc VN phải trả giá cho sự ngông cuồng ” giử đảng bắng mọi giá ” đả đưa dân tộc vào vòng nô lệ hán tặc < những Vân đồn vân phông Phú quốc ,Sơn trà là những cứ điểm tiền tiêu trọng yếu của đất nước đả vào tay bọn trung cộng không một tiếng súng ,với đặc quyền khai thác 99 năm những địa danh nầy xem như đả mất ! và nhửng formosa ,boxit tây nguyên đả thành những tô giới của tàu cộng < chúng ngang nhiên đi lại và bán visa ,passport cho người VN nào muốn vào lãnh địa của chúng ngay trên đất vn .,CHƯA BAO GIỜ ĐỒNG BÀO VN KHỐN ĐỐN NHƯ HIỆN NAY ! THÙ TRONG GIẶC NGOÀI CỘNG THÊM VỚI LỦ SÓI QUAN CHỨC THAM Ô THÁO CHẠY SANG NƯỚC NGOÀI ,NGÀY CÀNG GIA TĂNG VÀ MẠNH HƠN BAO GIỜ HẾT ,HƠN AI HẾT LŨ QUAN CHỨC HIỂU RÕ BỌN ĐỒNG CHÍ CỦA MÌNH LÀ KHÔNG THỂ SỐNG CHUNG VÀ HƯU AN TOÀN ngoại trừ phải ăn và tháo chạy ,những quan chức thanh tra báo mất hàng trăm triệu và hàng ngàn dollar chỉ trong vài ngày đi thanh tra đảnói lên chúng ăn như chạy ăn không thương tiếc ăn để dành cho những cuộc tháo thân ra các xứ tư bản giẩy chết ! họ hiểu rằng với hàng binh đoàn sâu như hiện nay cái búa liềm của tổng lú không thể có thời gian chạm đến họ vì 4 triệu quan chức thì có đền 99,99 là tham nhũng từ ít đến nhiều và ngay cả trong dân hiện nay ,những người làm ăn chân chính cũng đang thu gom và bàn mọi cách để định cư ra nước ngoài ! thế nước đả cùng tận các sỉ phu quan chức có tâm huyết thì chỉ như con tép con muổi ,mất sức đề kháng với ngoại bang và cũng vì một số lương hưu bố thí đả cam tâm ngậm miệng chờ bàn giao đất nước ,bàn tay của tàu cộng đả len tận trung ương với nhửng cán bộ tàu làm cố vấn như thời chiến tranh chống Hoa kỳ ,họ đả làm cho toàn dân VN quay lưng với hiện tình đất nước đúng như ý muốn của quan thầy trung cộng ,vì bây giờ ai còn tiền còn của cải thì xoay định cư ra nước ngoài ,còn những kẻ nghèo khó thì cam chịu chấp nhận thân phận mất tổ quốc như tân cương ,tây tạng ,nội mông .những vị tướng anh hùng 2 cuộc kháng chiến đả già cỗi ,mục nát không còn sức đề kháng ,,họ đả nhìn thấy ngoại bang lấn biển chiếm đất cướp tài nguyên mà chẳng làm được gì ngoài cúi mặt nhục nhả nhận những đồng lương hưu bố thí ,cho họ câm miệng ,nhân dân Vn 2 năm nửa sẻ còn cái gì ngoài sưu cao thuế nặng ,NGOÀI LƯỞI LÊ ,NÒNG SÚNG ,NHÀ TÙ VÀ CÒNG SỐ 8 ,dân Vn còn bao nhiêu con người như Cha Thục ,cha nam .Cha Tân ,và những người như Dủng phi Hổ ,anh Oai ,Chị Như quỳnh ,và những giáo dân Nghệ an Hà tỉnh ,Tân thọ Hòa ,nếu không đoàn kết lại như nhửng giáo dân quýnh lưu ,hay cất tiếng nói kiên cường như cha Lý thì VN sẻ vỉnh viển biến mất ,ai sẻ đun g71 lên cất cao ngọn cớ cho nhân dân VN đánh đuối lủ ngoại xâm và tay sai bán nước hiện nay

  4. Hải Ngoại Phiếm Đàm Says:

    […] Đã hết sợ chết chung, chết chùm. […]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: