Không thể có hòa giải khi cái ác còn ngự trị.

PHẠM ĐÌNH TRỌNG

Đầu năm 2017, người đứng đầu hội Nhà Văn của đảng cộng sản Việt Nam đánh tiếng mời gọi các nhà văn người Việt ở nước ngoài về nước mở hội hòa giải, hòa hợp dân tộc vào ngày giỗ Vua Hùng, ngày giỗ thiêng liêng của nước, mồng mười tháng ba lịch ta. Lời mời đó chủ yếu hướng tới những nhà văn đứng ở bên kia trận tuyến trong cuộc chiến tranh Nam – Bắc đẫm máu vừa qua. Lời mời vu vơ rơi tõm vào im lặng.

Không nản chí, người đứng đầu hội Nhà Văn của đảng liền tính lại cách làm cụ thể, thiết thực hơn và chỉ hai tháng sau liền triển khai một chiêu mới: Chi tiền đưa một dư luận viên văn chương sang tận Mỹ tìm gặp bằng được nhà văn tay bút, tay súng trên mặt trận chống cộng. Gặp để mở đường làm quen. Như một cuộc hòa giải cá nhân. Như lễ chạm ngõ trong hôn nhân. Tạo cớ cho người đứng đầu hội Nhà Văn của đảng viết thư mời đích danh nhà văn đó về nước tham dự “Cuộc gặp mặt của Hội Nhà văn Việt Nam với các nhà văn Việt Nam đang sống và làm việc tại nước ngoài. .  .  . Với ý nghĩa cao cả, góp phần làm giàu các giá trị truyền thống của dân tộc, xứng đáng để chúng ta vượt qua mọi xa cách và trở ngại, cùng ngồi lại với nhau trong tình đồng nghiệp.”

Cuộc gặp “làm giàu các giá trị truyền thống của dân tộc” chỉ là cách nói văn vẻ, hoa mĩ và sáo rỗng, cách nói né tránh, lừa mị, giấu ý đồ thực vốn là thuộc tính của những người cộng sản. Cuộc gặp của các nhà văn cộng sản và các nhà văn không chấp nhận cộng sản thực chất chỉ để tìm thêm một hướng thoát cho nhà nước cộng sản bị tham nhũng và dốt nát phá nát nền kinh tế, đang trống rỗng túi tiền, đang cạn kiệt nguồn thu và đang thân cô thế cô. Nhà nước của nhóm vua tập thể, của những lãnh chúa cộng sản đã trở thành nhà nước Chúa Chổm, nợ ngập đầu, nợ khắp thế giới. Làm ăn không hiệu quả, đồng vốn vay như ném vào thùng không đáy. Các chủ nợ đều cạch mặt, không ai cho vay nữa. Chỉ còn biết nghiêng ngó nhòm vào túi dân, trông chờ nguồn lực trong dân. Bỗng nhận ra nguồn lực to lớn trong cộng đồng người Việt ở nước ngoài mà cộng đồng người Việt ở Mỹ là lớn nhất nhưng cũng là cộng đồng chống đối nhà nước cộng sản Việt Nam quyết liệt nhất. Muốn đến với nguồn lực to lớn của cộng đông người Việt xa nước thì phải giấu bộ mặt nhà nước cộng sản, phải mượn bộ mặt văn hóa, phải tìm sự bao dung, độ lượng, sự dung hòa, nhân văn của văn hóa. Và hội nhà văn của đảng được lệnh tìm đến các nhà văn người Việt sống ở Mỹ.

Nhưng dù là cuộc gặp của các nhà văn của hai phía cũng là cuộc gặp của kẻ ở phía cái ác và người chống lại cái ác, nạn nhân của cái ác. Nếu gặp để làm lành, gặp để hòa giải và phục thiện thì dù là cuộc gặp của cái ác với nạn nhân của cái ác cũng đáng gặp và cần gặp.

Nhưng có phải gặp để làm lành, để hòa giải, để cái ác phục thiện?

Đảng cộng sản cầm quyền đã gây quá nhiều tội ác với người dân của mình. Gây tội ác với những tế bào làm nên cơ thể đảng. Gây tội ác với những người dân nuôi dưỡng, che chở đảng từ khi còn trứng nước, những người dân làm nên sức mạnh của đảng, những người dân đã không tiếc của cải, công lao, trí tuệ và cả máu đưa đảng vượt qua mọi khó khăn, nguy nan, giúp đảng giữ được chính quyền, làm chủ giang sơn đất nước.

Những tội ác đảng cộng sản gây ra cho tất cả các tầng lớp nhân dân, từ những công thần cộng sản đến người nông dân, từ trí thức, văn nghệ sĩ đến nhà tư sản dân tộc. Những tội ác Cải cách ruộng đất, Xét lại, Nhân Văn Giai Phẩm, tiêu diệt, xóa sổ đội ngũ những nhà tư sản dân tộc và cướp đoạt, hủy hoại nền công nghiệp tư bản non trẻ và đầy tiềm năng là những món nợ lịch sử của đảng cộng sản cầm quyền với dân tộc Việt Nam. Nhưng đảng cộng sản cầm quyền vẫn đang vô cảm, thờ ơ lảng tránh món nợ lịch sử đó, như không hề có món nợ máu đó.

Chưa hòa giải được với người dân trong nước. Không đủ lòng dũng cảm nhìn nhận tội ác đã gây ra cho người dân, cho đất nước trong quá khứ. Không những không đủ lòng chân thành để tạ tội, để hòa giải với nhân dân về những tội ác đã gây ra mà nhà nước cộng sản Việt Nam vẫn đang gây hấn, vẫn đang gây thêm tội ác mới với người dân trong nước.

Coi lương tri và khí phách nhân dân là thế lực thù địch, nhà nước cộng sản Việt Nam vẫn đang dành quá nhiều tiền thuế mồ hôi nước mắt của dân, dồn vốn liếng còm cõi của nước để dựng lên và chăm bẵm một bộ máy công cụ khổng lồ, tối tân và dùng sức mạnh bạo lực khổng lồ đó chống lại nhân dân, tước đoạt tự do, dân chủ của người dân, tước đoạt giá trị làm người của người dân.

Nhà nước cộng sản Việt Nam vẫn đang tồn tại bằng cái ác, ứng xử với dân bằng cái ác. Một người mẹ đơn thân nuôi hai con nhỏ chỉ làm những việc hợp pháp của lương tri con người và trách nhiệm công dân như: Thét lên tiếng thét lên án Đại Hán cướp biển đảo Việt Nam. Thét lên tiếng thét đòi tống cổ Formosa giết chết biển Việt Nam. Tiếng thét của lòng dân đòi quyền sống cho con người và đòi sự sống cho đất nước Việt Nam. Làm hồ sơ thống kê hàng trăm cái chết oan khiên, chết tức tưởi của người dân lương thiện dưới bàn tay công an, công cụ bạo lực của đảng. Một việc làm bình thường, hợp pháp và cần thiết để cảnh tỉnh những cái ác đang âm thầm diễn ra hàng ngày, đang dồn dập diễn ra khắp nơi trên đất nước Việt Nam đau thương. Những việc làm chính đáng và hợp pháp của người mẹ đơn côi đó đã bị nhà nước cộng sản vu cho là tội và tuyên bản án 10 năm tù. Đó là cái ác man rợ của một nhà nước tồn tại bằng tiền thuế của dân nhưng đang lạnh lùng, mê muội và quyết liệt chống lại nhân dân, chống lại lẽ phải, chống lại đạo lí.

Cái ác man rợ đó đã liên tục diễn ra và đang tiếp diễn nối dài theo năm tháng với những bản án phi pháp, bất lương đối với Trần Huỳnh Duy Thức, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Cương, Bùi Thị Minh Hằng, Trần Thị Thúy Nga, Nguyễn Văn Oai .  .  . Những bản án man rợ nhằm giết chết lương tri và khí phách con người Việt Nam, biến người dân Việt Nam thành bầy cừu cam phận nô lệ, cam chịu sự chăn dắt của bạo lực cộng sản.

Với những nhà văn ở trong nước, những người đã mang cả năm tháng tuổi trẻ chiến đấu hi sinh trong đội ngũ những người cộng sản, làm lên chiến thắng cho những người cộng sản, nay tỏ thái độ không chấp nhận cộng sản bằng việc li khai khỏi hội Nhà Văn của đảng cộng sản, lập Văn Đoàn Độc Lập để giành lại quyền độc lập tư duy và sáng tạo, để thực sự làm thiên chức nhà văn là thức tỉnh lương tri, đánh thức tính người, hướng con người tới cái đẹp và vun đắp đạo đức xã hội chứ không chịu cam phận làm công cụ cho quyền lực chính trị nữa. Lập tức bạo lực của nhà nước cộng sản, cái ác cộng sản liền xuất hiện, tước đoạt tự do, tước đoạt quyền con người của họ. Những lần Văn Đoàn Độc Lập làm lễ kỉ niệm ngày khai sinh và trao giải thưởng Văn Việt, nhiều thành viên Văn Đoàn Độc Lập bị an ninh nhà nước cộng sản bủa vây bịt bùng, không cho nhà văn ra khỏi nhà, không thể tham dự một sinh hoạt quan trọng của Văn Đoàn Độc Lập. Cuộc họp mặt của Văn Đoàn Độc Lập cũng bị an ninh nhà nước cộng sản phá bằng cách ép chủ phòng họp hủy hợp đồng, không cho Văn Đoàn Độc Lập thuê phòng họp.

Có được quyền lực và giữ được quyền lực bằng lừa dối và bạo lực. Cai trị bằng lừa dối và bạo lực. Ứng xử với dân bằng cái ác. Đảng cộng sản cầm quyền đã gây tội ác chồng chất với người dân. Không dám nhìn nhận những tội ác tày trời đó để hòa giải với nhân dân và vẫn đang dấn sâu vào những tội ác mới chống lại nhân dân. Đảng cộng sản cầm quyền chưa hòa giải được với người dân trong nước đang đóng thuế nuôi nấng đảng làm sao đảng cộng sản có thể hòa giải được với người dân phải bỏ nước ra đi chạy trốn cái ác cộng sản!

Advertisements

12 phản hồi to “Không thể có hòa giải khi cái ác còn ngự trị.”

  1. Độc tài Says:

    Còn độc tài còn tội ác, thỉnh thoảng đổi màu kiếm lợi thôi.

  2. belovedpie Says:

    Bản chất của bọn chó má Cs nòi chung là tàn ác, bất nhân, riêng bọn Cs Hà Nội ngoài tàn ác bất nhân còn có thêm bản chất nữa là lưu manh, khốn nạn, xảo quyệt . Xin cảm ơn NV Phạm Đình Trọng về bài viết rất sâu sắc và chuẩn xác này.

  3. cộng sản Says:

    Vụ bắt TXT tại Đức thấy rõ, đã độc tài thì cứ làm theo ý mình bất chấp luật pháp, trong nước phản đối thì bỏ tù, bên ngoài bất chấp thể diện, cách hành xử không khác Bắc Triều vì cùng bản chất cộng sản như nhau, các nguyên thủ khi hành xử luôn đặt lợi ích nhân dân lên trên tất cả, còn thể chế cộng sản dân không là gì nên họ mới liều lĩnh bất chấp như vậy, như Ủn không sợ gì vì dân không là gì, nếu có chiến tranh chui xuống hầm, còn dân chết nhiều càng tốt đỡ phải lo ăn, dân lại căm thù Mỹ, nhân dân thế giới càng phản đối Mỹ. Bản chất cộng sản là dối trá, khi dối trá bị vạch trần, tiếp đến sẽ là bạo lực. Cộng sản là dối trá, là bạo lực chính đó là cái ác.

  4. Khách Says:

    @Ông Hữu Thỉnh, ông nên có lời, trước tiên là phải cám ơn ông Phan Nhật Nam và phải cám ơn cả nhân dân, các nhà văn, blogger trong nước, đã giải thích cho ông, tại sao người dân không thể “hòa hợp, hoà giải” với nhà cầm quyền, họ đã giúp cho ông đỡ tăm tối, ngu muội.
    Những người VN có lòng tự trong như nhà văn Phạm Nhật Nam, họ thà chết nơi đất khách quê người, còn hơn về nước mà “hoà hợp” với những kẻ theo đuôi cái Đảng Ác độc của ông, chỉ để được đè đầu cưõi cổ Nhân dân VN như lũ các ông!

    • Đinh Thắng Says:

      Đúng vậy ! bạn đọc thêm bài của thằng Nguyễn Trọng Tạo ở trang blog của nó nhé. Thằng bút nô lưu manh này , nó còn binh thằng Hữu Thỉnh và nói nhăng cuội đủ thứ khốn nạn.

  5. Lại Việt Says:

    Hị…hị…., bà Xòe ạ, người ta cứ kêu vống lên là cái ác thế này, cái ác thế kia…. và đều thống nhất với nhau rằng phải loại trừ cái ác thì đất nước mới “rũ bùn đứng dậy sáng lòa” được hị…, bà Xòe ạ: Cái ác lớn nhất hiện nay gây cản trở cho nhân dân và nguồn gốc sinh ra cái thứ bẩn thửu đó thì ít người quan tám dến.Phải từ gốc họa mới trừ được họa, bà Xòe yêu quý ạ!

    • Đinh Thắng Says:

      Lại Việt ! Chú mày định nói cái đéo gì thế ? Tau nghe không hiểu chú mày định nói cái gì ?

    • Đinh Thắng Says:

      Nói thêm : “cái ác lớn nhất hiện nay gây cản trở ….”, như chú mày nhận thức là “ít người quan tâm…”, thì Nhà văn Phạm Đình Trọng và rất nhiều người quyết dấn thân cho ngày mai tươi sáng của dân, của nước từ lâu nay đã chỉ rõ ra rằng, chính bọn cộng sản Hà Nội từ hơn 70 năm qua là cội nguồn và hiện hữu của cái ác, cái bất nhân, chúng là thứ dòi bọ đục ruộng thân thể đất nước mình, nhân dân mình.

  6. VanHa Says:

    Nha` van Nguyen-Trong-Tao nen biet, Huu-Thinh la` mot “nha` Van” viet Van+Tho trong moi-truong`nao`? Ca-ngoi che-do, ca-ngoi dangcs nhung quan-trong la` Tien` duoc chu-cap’ hang` thang’ la` bao-nhieu thi` anh ta moi ” hot’ “…Nguoi` nhu vay ma` keu goi nha` Van Phan-Nhat-Nam va` tat-ca nhung tri-thuc biet tu-trong, biet pham-gia’ cao-quy’ cua minh` bat tay voi Huu-thinh a`?! NV N.T.Tao truoc nay toi/V.H cung co’ su kinh’trong. nhung bay-gio thi`…tiec’ !

  7. Khách Says:

    @Nguyễn TrọngTạo. ông đã viết:
    “Đã có 11 phi công Mỹ ném bom Việt Nam đã tới Việt Nam gặp gỡ giao lưu đầy thiện chí; và ngược lại, 11 phi công VN đã tới Mỹ trong sự chào mừng hoan hỉ. Họ nói, ngày xưa tìm cách tấn công nhau trên bầu trời, còn giờ đây là những cái bắt tay thân thiện và khâm phục.
    Chả lẽ các nhà văn lại từ chối nhìn mặt nhau. Thật xấu hổ với những “giặc lái” đã trở thành bè bạn”(hết trích)

    Nguyễn Trọng Tạo, cũng như Hữu Thỉnh cùng đồng bọn….. qủa là vốn sống non nớt, hay cố tình gỉa vờ ngu muội, khi coi những người lính VNCN, nay là những người tị nạn CS – cũng phải có những tình cảm giống những người lính Mỹ đã từng tham chiến ở VN. Vì vậy dù Mỹ hay Việt, cũng đều nên “hòa hợp, hòa giải” với ĐCSVN.
    Nguyễn Trọng Tạo đã không hề đưa ra sự khác nhau giữa họ, đó là:
    – Những người lính VNCH xưa kia, sau khi quê hương bị mất, bị –
    CSVN bắt đi tù cả chục năm, đã “hiểu đến tận cùng bể khổ”, nay là những người tị nạn CS, sống lưu vong ở nước ngoài – họ luôn cảm nhận mình là những người bị MẤT NƯỚC!!!
    – Còn lính Mỹ thì khộng hề biết thế nào là MẤT NƯỚC!
    Cái cảm nhận bị mất nước, sống tha hương luôn thường trực ấy, chắc chỉ có thế hệ cha ông của Nguyễn Trọng Tạo, Hữu Thỉnh, sống dưới ách đô hộ củaThực dân Pháp mới có!
    Còn khi đã làm Lợn dư luận cho Đảng, thuộc về phe thắng cuộc, ai mà không “giao lưu”, “hòa hợp hòa giải” với ĐCSVN – là “cố chấp”!???

    • Đinh Thắng Says:

      rất đúng ! Chúng nó, bọn bút nô như Hữu Thỉnh, Nguyện Trọng Tạo vừa ngu, vừ mù, vừi đểu, vừa lưu manh, thì nhận thức thế đéo nào được sự khác biệt đó. Chúng chỉ vâng , dạ theo lịnh của chủ, tức là sủa theo cái đảng chó má, khốn nạn này thôi.

  8. chiên da diết kiến nghị Says:

    Hiểu chết liền tạp nham

    “CHẾT, CHẾT, SAO LẠI NÓI THẾ ANH HOÀNG? Nghe giống bọn phản động nói quá. Anh định ám chỉ ai tham nhũng quyền lực? Ám chỉ mối chúa khéo lại bị khai trừ đảng đấy” -Nguyễn Quang A

    Có ai thắc mắc tại sao Tiến Sĩ Nguyễn Quang A vẫn còn là đảng viên ?

    “Tham nhũng ghế”

    Ah, ngôn ngữ nhịu để chỉ “độc tài”.

    Tớ chưa bao giờ coi Trịnh Xuân Thanh là cải cách cải kéo gì cả, chỉ biết là những người như Trịnh Xuân Thanh khi ra nước ngoài kéo thêm 1 phần tài sản . Vì vậy, tớ xem họ là những người bỏ Đảng tốt nhất .

    Tớ nghe đám dư lợn viên, ngoài 1 số biên chế, phần lớn là dân thuê mướn (temp) & nguyện vọng của chúng là vào biên chế . Khai trừ lão Tương Nai, cắt sổ hưu có thể cho vào biên chế 3 tên dư lợn viên với hiệu năng cao hơn lão . Vì vậy cứ để lão trong Đảng ăn bám có lợi hơn . Trong khi những người như Trịnh Xuân Thanh bỏ Đảng (đàng goàng, hổng phải khai trừ . Chỉ sau khi biến mất (bỏ) rồi mới bị khai trừ cho Đảng đỡ mất mặt) sẽ mang theo 1 số tài sản đi => không thu lại được -tớ biết trí thức khốn nạn các bác tức tối điều này lắm- => kinh tế Đảng càng khó khăn -trí thức cũng rất lo lắng điều này .

    Nguyên Ngọc -hổng hiểu Đất nước đứng đâu- muốn nhìn lại chiến tranh Việt Nam

    “Nhà văn Nguyên Ngọc: Trong phim, Bảo Ninh có nói một ý, mà theo tôi ở Việt Nam bây giờ người ta cũng nghĩ như vậy. Cuộc chiến tranh Pháp rồi chiến tranh Mỹ vừa có tính chất chống xâm lược, vừa có tính chất giải phóng dân tộc, nhưng cũng có tính chất nội chiến”

    Theo kết luận mới của Nguyễn Linh Khiếu đăng trên Tạp Kỹ Cộng Sản, tớ đề nghị thêm 1 cách nhìn .

    Đại ý Nguyễn Linh Kiếu nói rằng tư bẩn sẽ dễ dàng & nhanh chóng hơn trên con đường đi lên chủ nghĩa xã hội, còn nước ta sẽ khó khăn & lâu hơn . Ý ló dư thế lày, càng tư bẩn càng dễ dàng & nhanh chóng lên chủ nghĩa xã hội, càng giống nước mình, aka xã hội chủ nghĩa, càng khó khăn & dài lâu .

    Điểm lại 2 miền Nam & Bắc trước 75, miền Nam theo tư bẩn, miền Bắc ngược lại, aka xã hội chủ nghĩa . Theo tư duy Nguyễn Linh Khiếu, miền Nam sẽ dễ dàng & nhanh chóng hơn trên con đường lên chủ nghĩa xã hội . Ngược lại, miền Bắc sẽ khó khăn & chậm chạp hơn . Suy ra miền Bắc thấy mình thua trên con đường đi lên chủ nghĩa xã hội nên chơi xấu, đạp chết miền Nam để cả nước cùng bò chậm chạp & khó nhọc lên chủ nghĩa xã hội .

    Các bác trí thức cần biện hộ thì tớ mách đường cho hiêu chạy . Các bác nên trích câu ca dao “Đi lên chủ nghĩa xã hội mà vội mà vàng/ Để vấp phải đá, để quàng phải dây”. Hoặc lấy chuyện rùa & thỏ ra .

    Đấy nhá, đừng bảo em chỉ phiến diện & cực đoan nữa đấy .

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: