Mẹ tôi trong tiểu thuyết bi hài Cò hồn Xã nghĩa

Mẹ tôi trong tiểu thuyết bi hài Cò hồn Xã nghĩa của tác giả Bà Đầm Xòe Phạm Thành vừa phát hành ngày 30.4.2017 bởi NXB Giao Chỉ bên Hoa Kỳ và trên mạng amazon.com.

Mẹ tôi -Hình có tính chất minh họa.

“Ngày mẹ tôi mất là một ngày nắng nóng khốc liệt, áng chừng nhiệt độ ngoài trời phải lên tới bốn ba độ C. Trời lại không có một tí gió nào. Người đến chia buồn tấp nập. Nhà chật. Con cháu lại đông. Họ hàng thân quen cũng lắm. Ai cũng ngậm ngùi, ai cũng thương xót cho mẹ tôi.

Đảng trưởng Hò Văn Đản và đám đồng chí tham mưu bộ hạ cũng theo ông ta đến chia buồn, phúng viếng. Mặt đảng trưởng Hò Văn Đản lầm lì, đanh đanh như lửa trời đang thiêu đốt. Đôi con mắt ông ta đen đen, nhoè nhoè như hạt đỗ quốc ninh nhừ. Ông ta thắp hương, bái lạy, mồn suýt xoa nói lời gì đó. Ông ta cầu khấn những gì? Không biết. Nhưng mắt ông ta cũng ươn ướt. Lần đầu tiên tôi thấy trên mắt ông ta có nước ươn ướt.

Ông ta khóc chăng? Ông ta cũng biết khóc thật chăng? Rõ ràng, mặt ông ta tai tái, không đỏ hồng như lần ông ta đưa khăn mùi xoa lên thấm thấm vào mắt khi xin lỗi đồng bào về những oan sai giết người, cướp của trong Cải cách ruộng đất những năm trước đây. Đinh ninh ông ta khóc thật. Tôi liền sợ ông ta lầm nhầm ra mồm những lời thống thiết:

“Ối! Thím ơi là thím ơi! Tôi xin lỗi thím”.

Gọi mẹ tôi là thím, vì Hò Văn Đản thuộc cành trên bên họ ngoại xa của bà cố ngoại nhà tôi. Tuổi ông ta cũng ngang ngang với tuổi mẹ và cha tôi.

Thỉnh thoảng mẹ tôi cũng có kể:

“Hồi nhỏ, mẹ cùng học chung lớp với Hò Văn Đản. Thằng đó, học kém lắm, không thế bằng mẹ được. Chữ hắn viết bao giờ cũng sai be, sai bét, chỉ được cái hóng hớt, liếm miệng người khác là tài. Ai nói nói câu gì hay hay, là lạ, hắn liếm lấy liền. Nhờ hắn là đàn ông, đi đây đi đó nhiều, làm cán bộ, lên xã, lên huyện, lên tỉnh, lên trung ương, mới có thể ăn nói lưu loát như thế. Cứ ru rú ở nhà quê như mẹ, hắn cũng chỉ là thằng đọc chưa thông, viết chưa thạo, cắp trộm, giang hồ mãn kiếp mà rồi”.

Cũng như đảng trưởng Hò Văn Đản, đám tham mưu đồng chí bộ hạ của ông ta cũng tỏ ra thành kính trước quan tài của mẹ tôi. Tôi cũng rất sợ mẹ tôi đạp bung tấm ván thiên quan tài, vùng dậy, ngồi lên, than thở một đời lao khổ, không biết no bụng là gì với bọn chúng. Tôi lẩm nhẩm ở trong miệng. “Mẹ ơi! Mẹ hãy nằm yên trong đó đi. Ở trong đó mát hơn ở ngoài này nhiều, mẹ ạ. Nếu bọn chúng khấn đểu, mẹ hãy làm cho bọn chúng động kinh, méo mồm đi là được”.

Thật lòng tôi không muốn. Nhưng kìa, khi hương của bọn chúng bén cháy được một đoạn, tấm ván thiên ở quan tài mẹ tôi bỗng kêu lách bách, rồi từ từ thóat khỏi quan tài, nhẹ nhàng dâng cao, dâng cao lên. Từ trong quan tài, mẹ tôi ngồi bật dậy, đứng thẳng người lên, những tấm vải liệm bục ra, rơi xuống lả tả.

Một người phụ nữ có khuôn mặt bầu bầu, hai má hồng hồng, có đôi mắt hình quả cau non xanh, có mái tóc dài, đen như gỗ mun, có đôi bầu vú như hai quả dừa to, không kém gì vú của mợ Cúc, bám vững chắc trên bộ ngực nở nang, đôi vai tròn, đôi bàn tay mập mạp, eo bụng, tấm lưng thon thả, vững chải trên đôi chân dài, mập mạp như đùi của dế mèn hiện ra. Mẹ tôi không khác gì Triệu Bà thuở tuổi hai mươi cưỡi voi, đánh cồng ra trận.

Ngạc nhiên.

Lần đầu tiên nhìn thấy mẹ tôi có một thân hình khỏe mạnh, đẹp đẽ như vậy. Hẳn đây là hình ảnh thời thanh xuân của mẹ tôi. Ngược hoàn toàn với thân thể mà tôi biết từ khi mẹ sinh ra tôi. Đó là một thân thể còm nhom, nhếch nhác với hai bầu vú vàng ệch, nhão nhoẹt, lòng thòng bám trên tấm ngực gầy như hai quả mướt sơ già.

Ngạc nhiên hơn, khi thấy mẹ tôi vung tay chỉ thẳng vào mặt đảng trường Hò Văn Đản và mấy đồng chí hạ bộ đi theo:

“Bọn bay là một lũ khốn nạn. Bọn bay là người hay là chó mà đang tay “Gắp lửa bỏ tay người”, “Ngậm máu phun người”[1]. Chồng tao tội gì mà bọn bay nay bắt, mai giam, kia tù. Trời tru, đất diệt hết bọn bay đi”.

Bọn Hò Văn Đản tái mặt run sợ, mắt liền trợn ngược lên, miệng méo xệch đi, chân nọ đá chân kia, lảo đảo đi ra ngõ, chuồn thẳng.

Sự linh thiêng của mẹ tôi không chỉ có như vậy. Khi Hò Văn Đản và đám tham mưu bộ hạ hạ xiêu vẹo đi ra cổng, mẹ tôi quay mặt, vung tay chỉ thẳng vào cái tủ sách của cha tôi để ở góc nhà, hét lên:

“Đốt. Xã Nghĩa, Ít sít, đốt. Đản hò inh uẩn đốt.

Chục inh anh đốt. Iêu ương anh đốt.

Ong ung nung ang…. đốt. Đốt, đốt, đốt”.

Suýt là một thánh nhân, tôi nhận ra cái chỉ tay của mẹ tôi, muốn tôi phải hiểu gì, cần phải làm gì. Tay chỉ của mẹ tôi, bảo tôi rằng, phải đốt hết những sách có liên quan đến chữ Ít, Sịt, Xã và Nghĩa cùng những tranh ảnh mang tên những dã nhân kia.

“Thưa mẹ, con đã hiểu. Mẹ cứ yên tâm ra đi. Con sẽ chọn ngày lành, tháng tốt để tống tiễn, để lửa hóa chúng nó đi. Nhưng ang ong ung nung là thứ gì, hở mẹ?”.

Mẹ tôi chỉ thị tiếp:

“Con cứ thế mà làm. Còn ong ang ung nung là gì, rồi con sẽ biết, “Thiên cơ bất khả lộ[2]”.

Tôi cung kính trả lời: “Vâng, thưa mẹ. Con sẽ làm theo lời mẹ dặn”.

Đột nhiên tôi cảm thấy sương sống tôi lạnh buốt. Khói hương mịt mù làm nhòe mắt tôi. Nhập nhòa trong hương khói, cha tôi cũng đột ngột hiện về. Đôi mắt cha tôi đen nhánh với da mặt đỏ rực, với bộ mặt xương xương, một vầng trán cao rộng, một thân thể thanh mảnh, không thấy cơ bắp nổi lên ở bộ phận nào. Nhìn qua hình ảnh đó, lập tức tôi nhận ra cái dáng nho gia của một người ăn nói hào sảng, kết giao bạn bè không trừ một ai, đói no gì cũng không bao giờ bỏ thói quen đọc sách, lấy hiểu biết, đấu tranh làm lẽ sống cho mình. Nhân cốt đó chỉ có thể trị quốc an dân bằng “Văn” chứ không thể bằng luật rừng, thổ phỉ.

Đúng là cha tôi rồi. Chỉ có người suốt đời quẩn quanh với sách vở, để mẹ tôi lầm than một kiếp sống làm người mới có cái thân hình cao cao, mảnh mai đó.

Cha tôi biết ngày mất của mẹ tôi mà hiện về chăng? Hay mẹ tôi mời cha tôi hiện về để làm lễ chia tay? Khi còn sống bên nhau, những khi nhìn thấy con cái đói rách, tay cha tôi không rời quyển sách, mặt mẹ tôi thường sị xuống, miệng quở cha tôi rằng, kiếp sau mẹ sẽ không bao giờ kết duyên với cha tôi nữa. Hẳn là mẹ gọi cha tôi về để trước khi đi vào cõi cát bụi vĩnh hằng, mẹ gửi lời chào vĩnh biệt cha tôi, không hò hẹn kết đôi duyên tình với cha tôi ở kiếp sau nữa.

Tôi thưa với cha tôi: “Cha ơi. Hãy thắp hương cho mẹ”. Cha tôi không nói không rằng, dang tay đứng trước tủ sách như Đức Chúa Jesu chịu nạn bị đóng đinh trên cây thập giá. Mẹ tôi vẫn đứng, tay vẫn chỉ vào tủ sách nơi cha tôi đang giang tay trấn giữ. Trên má mẹ tôi đầm đìa lệ sa, miệng mẹ than thở:

“Thầy nó ơi! Chính vì sách mà thầy nó bị lụy vào vòng lao tù trọn kiếp. Chính vì sách mà thầy nó không bao giờ hiểu chế độ của đảng trưởng Hò Văn Đản là chế độ gì: Quân chủ, Cộng hòa hay Nô lệ? Đốt, đốt, đốt hết. Tôi phải đốt hết. Con ơi!”.

Cha tôi vẫn dang tay đứng không nhúc nhích trước tủ sách. Mẹ tôi nói như van nài:

“Kiếp sau thầy nó muốn làm lãnh tụ vĩ đại ở nước Mynga thì đừng có đọc sách, đừng có hiểu biết, đừng có yêu nước, đừng có thương nòi, hãy sống và làm việc như bọn thảo khấu lưu manh, bọn du thủ du thực, bọn con hoang, bọn vô học, bọn hóng hớt, bọn đánh dậm, bọn hớt phân thì công mới thành, danh mới toại ở cái nước Mynga này”.

Hẳn là mẹ tôi vẫn yêu cha tôi lắm, kính trọng cha tôi lắm, nên mẹ mới không yên lòng về đời sống làm ma của cha tôi. Mẹ tôi vẫn lo rằng, ở thế giới ma Mynga, nếu cha tôi cứ ham đọc sách, cứ ham hiểu biết, cứ ham làm người trung lương, ngay thẳng, liệu có thoát khỏi vạc dầu của Diêm Vương? Vì lo cho cha tôi như vậy, dù đã yên nghỉ mát lành trong quan tài, mẹ tôi vẫn đội quan tài, đứng dậy, mắng Hò Văn Đản, cảnh báo cha tôi, ra chỉ thị cho tôi.

“Vâng, con sẽ tống tiễn và lửa hóa hết chúng, thưa mẹ. Con hứa với mẹ, cả đời còn lại của con, con không bao giờ nghĩ đến Xã, Nghĩa hay Ít, Sịt như cha con nữa. Con cũng hứa với mẹ, con sẽ tìm kỳ được xương cốt cha, rồi đem cha về bên mẹ”.

Bất ngờ mẹ liếc mắt sang nhìn tôi, thủ thỉ:

“Không, con ơi. Hãy đưa mẹ nằm cạnh bác của con”.

“Vâng. Con hiểu vì sao mẹ lại không muốn nằm vĩnh hằng bên cạnh cha. Con sẽ làm theo ý mẹ”.

Mẹ tôi mỉm cười, dang rộng vòng tay như muốn ôm ấp lấy tôi.

Tôi mở mắt ra. Chiếc quan tài làm bằng gỗ tạp vẫn kín bưng, hương khói vẫn tỏ lan ngào ngạt, tiếng khóc nỉ non mất mẹ của ba đứa em tôi cứ như lời ca tiếng hát ở đâu đó vọng lại. Cha tôi cũng không thấy ở đâu nữa.

Đám ma mẹ tôi chỉ duy nhất có anh Đản Mạnh không đến. Cứ mỗi lần nhớ đến, tôi lại bực mình với anh và chửi toáng lên:

“Địt mẹ thằng Đản Mạnh. Mày chưa chết. Mày vẫn còn là con rể mẹ tao. Thế mà mày không mò mặt đến thắp hương cho mẹ tao một nén? Mày đẹp trai, bóng mượt tóc tai, răng chắc, cặc bền kệ mày. Mày hãy nhớ đến thân phận của mày. Mày là con ai thì mày cũng chỉ là một thằng sinh ra, lớn lên ở vùng sơn cưới núi non, thạo nghề chặt cây, đốt rừng. Chữ nghĩa của mày, nhìn đi nhìn lại, chỉ đáng tính có duy nhất cái luận văn tốt nghiệp ngành lâm nghiệp ở Xô Liên với đề tài: “Thả bè xuôi sông Vonga”. Mày chỉ giỏi nghề lục lâm. Nước Mynga ta có lắm rừng, có biển rộng, sông dài, có nhiều tài nguyên khoáng sản, mày ở vào vị trí lãnh tụ, cũng chỉ đem sức khỏe của mày ra để tàn phá, bán buôn đất nước, dâng đất nước cho Quôc Cộng, chỉ để kiếm lợi mà thôi. Tội mày không nhỏ đâu. Hãy đợi đấy”.

[1] Tục ngữ Việt Nam.

[2] Thành ngữ Việt Nam.

Advertisements

6 phản hồi to “Mẹ tôi trong tiểu thuyết bi hài Cò hồn Xã nghĩa”

  1. chiên da diết kiến nghị Says:

    Haha, Đảng giải quyết vụ Đồng Tâm như con Tự Do, nên bây giờ tới phiên Nghệ An học Đồng Tâm, bắt công an làm con tin . Riết rồi lan ra cả nước . Muốn hạch sách Đảng điều gì, cứ bắt công an là xong .

    Tớ nói rồi, phải thẳng tay trừng trị nhân dân thôi . Làm 1 lần cho nó chừa đi .

    Nếu Đảng quyết định thẳng tay trừng trị nhân dân, cho tớ bắt chước ô trí thức khốn nạn Mạc Văn Trang “Ơn Đảng, ơn chính chủ của Chính phủ” trước .

  2. chiên da diết kiến nghị Says:

    Dân bắt công an, mấy ông linh mục thả ra là coi như xong số phận của Hoàng Đức Bình . Ráng ngoan ngoãn chờ kiến nghị, lộn xộn công an đập chết đấy . Không ai cứu đâu .

  3. Thảm Họa FORMOSA Says:

    TIN NÓNG !!!

    NGHỆ AN : 10 ngàn dân vây kín trụ sở Công an !!

    CTV Danlambao – Khoảng 10h 30 phút sáng nay 15/5/2017, Linh mục JB Nguyễn Đình Thục, anh Hoàng Đức Bình, chị Đỗ Việt Trinh (quốc tịch Đại Hàn) cùng một số anh chị em khác đang đi trên đường thì bị công an Nghệ An chặn xe đòi kiểm tra hành chính.

    Trong lúc kiểm tra giấy tờ thì bất ngờ một nhóm người khác mặc thường phục, bịt khẩu trang kín mặt đã xông vào xe, lôi anh Hoàng Đức Bình xuống và bắt anh trước sự chứng kiến của những công an mặc sắc phục khác. Nơi xảy ra vụ việc thuộc địa phận Đền Cuông, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An.

    Thông tin ngay lập tức đã được Linh mục JB Nguyễn Đình Thục và những người cùng đi loan báo trên các trang mạng xã hội.

    Nhiều người đều khẳng định, việc bắt cóc Hoàng Đức Bình là một hành động trả thù vì những hoạt động tích cực của anh trong việc bảo vệ môi trường, chống lại Formosa. Đồng thời cũng là cách để nhà cầm quyền trút giận sau khi để “sổng” mất một người hoạt động năng nổ khác là Bạch Hồng Quyền khi dùng mọi cách không bắt được anh.

    Sau khi anh Hoàng Đức Bình bị bắt cóc, ngay lập tức hàng ngàn người dân, đặc biệt là giáo dân thuộc giáo phận Vinh đã tập trung đến Diễn Châu.

    Thông tin từ chị Đỗ Việt Trinh cho hay, người dân đã phát hiện và bắt giữ 3 tên an ninh mặc thường phục trà trộn trong hàng ngũ những người dân thường.!!

    Tin mới nhất cho biết, vào lúc 15 giờ 30 phút, đó có khoảng 10 ngàn người dân đang kéo đến trụ sở công an huyện Diễn Châu để yêu cầu thả anh Hoàng Đức Bình.!! Diễn biến sự việc cho thấy, con số có thể đông hơn nữa vì người dân vẫn đang đổ về Diễn Châu, Nghệ An.

    Trao đổi với CTV Dân Làm Báo, chị Đỗ Việt Trinh chia sẻ: “Đây là lần đầu tiên tôi tận mắt chứng kiến cảnh công an cộng sản Việt Nam bắt người. Thật man rợ. Họ đập cửa xe chúng tôi, thái độ rất hung hăng, dữ tợn. Những người bắt anh Bình đều mặc thường phục và đeo khẩu trang, bịt kín mặt. Nếu anh Hoàng Bình thật sự có tội, thì việc gì họ phải dùng cách trái pháp luật để bắt. Đây là đàn áp, là hành vi bắt cóc công dân của công an Nghệ An.

    Tôi cũng khẳng định anh Bình bị bắt cóc là vì thời gian qua anh luôn đồng hành với bà con Miền Trung trong việc chống Formosa, bảo vệ môi trường. Chúng tôi sẽ đấu tranh bằng được để đòi lại tự do cho anh”.

    17:00, Hàng nghìn CSCĐ đã được huy động để bao vây sẵn sàng đàn áp bà con biểu tình tại UBND Diễn Châu.

    Sự việc vẫn đang tiếp tục diễn ra hết sức căng thẳngthẳng. Danlambao sẽ tiếp tục theo dõi và gửi đến quý độc giả những diễn biến mới tại Nghệ An.

    • 3 công an bị bắt giam Says:

      Sơn Văn Lê

      3 công an trà trộn kích động bị dân bắt !!!

      Tin từ Nghệ An: Các giáo xứ lận cận tiếp sức và giật chuông!

      Khoảng 10.000 người đang ở bên cạnh cha Thục.

      Giáo dân bắt được 3 kẻ an ninh mặc thường phục trà trộn.

      Nếu không thả Hoàng Bình thì đây sẽ là Đồng Tâm 2.!!

  4. Cộng Sản bao che FORMOSA Says:

    Bắt giam HOÀNG ĐỨC BÌNH : Cộng Sản trả thù người đấu tranh phản đối FORMOSA !!

    Hải Ẩu (Damlambao) – (…) HOÀNG ĐỨC BÌNH là thành viên phong trào Lao Động Việt, một tổ chức bảo vệ quyền lợi của những lao động tại Việt Nam. Hoàng Đức Bình là người quê ở Nghệ An, cũng là một tỉnh chịu thiệt hại nặng nề từ thảm họa do Formosa gây ra. Vì thế suốt nhiều tháng qua, anh đã có những hoạt động truyền thông nhằm giúp đỡ người dân Nghệ An và Hà Tĩnh trong việc yêu cầu nhà cầm quyền minh bạch bồi thường và trục xuất Formosa ra khỏi Việt Nam.

    Nhiều người đã đấu tranh phản đối nhà cầm quyền và FORMOSA vì lo ngại các nguy cơ từ thảm họa gây ra. Về phía nhà cầm quyền cộng sản đã tự chấp nhận 500 triệu USD, cái giá mà Formosa đưa ra khi gây nên thảm họa biển để bồi thường thiệt hại cho người dân miền Trung. Tuy nhiên tại Hà Tĩnh và Nghệ An, rất nhiều người vẫn chưa nhận được những khoản đền bù thỏa đáng sau thảm họa.

    ……….

    Sáng ngày 15/5/2017, cộng sản Nghệ An đã tổ chức bắt cóc HOÀNG ĐỨC BÌNH khi anh này cùng Linh mục Nguyễn Đình Thục và một số giáo dân đang trên đường đi.!! Một thủ đoạn đã được lên kế hoạch kỹ lưỡng của nhà cầm quyền khi tổ chức cho cảnh sát giao thông chặn xe của đoàn mục vụ với lý do kiểm tra hành chính. Sau lệnh dừng xe, lập tức lực lượng cảnh sát cơ động cùng những kẻ bịt khẩu trang ập đến với hành động vũ lực lôi kéo anh Bình ra khỏi xe và nhanh chóng đưa đi nơi khác. Những kẻ mặc sắc phục “thi hành công vụ” còn có những tên “quần chúng tự phát” với khẩu trang bịt mặt, đầu đội nón bảo hiểm lăm lăm sát khí và sẵn sàng hành động nếu có ai dám ngăn cản việc bắt cóc của công an, cảnh sát Nghệ An.

    Có thể nhận định việc nhà cầm quyền Nghệ An bắt Hoàng Bình cùng với việc truy nã Bạch Hồng Quyền là một hành động đáp trả việc Giám mục Nguyễn Thái Hợp cùng Linh mục đoàn giáo phận Vinh đang gặp gỡ và trao thỉnh nguyện thư giải quyết thảm họa môi trường biển cho đại diện các quốc gia Châu Âu. Thỉnh nguyện thư với gần 200.000 chữ ký thuộc mọi thành phần từ nạn nhân cho đến các vị chức sắc tôn giáo cùng những người quan tâm đến môi trường được gửi đến các quốc gia văn minh trên thế giới. !!Điều này sẽ làm cho thế giới thấy rõ bộ mặt thật của những kẻ cầm quyền cộng sản đang cấu kết bức hại môi trường tại Việt Nam và đang ra sức đàn áp chính những nạn nhân trực tiếp của thảm họa do FORMOSA gây ra.

  5. Hãy ĐỨNG LÊN cùng NGHỆ AN Says:

    Tiếp lửa cho NGHỆ AN : HÃY CÙNG NHAU ĐỨNG LÊN, đồng bào ơi !!!

    Trần Thảo (Dân làm báo) – (…) Sau khi đảng ủy Quỳnh Lưu, Nghệ An phát động cuộc xuống đường khá đông đảo người tham gia để đấu tố Linh Mục Đặng Hữu Nam và Linh Mục Nguyễn Đình Thục coi như thất bại vì để lộ ra những bằng chứng rõ ràng, cho thấy những phụ nữ, những cựu binh tham gia biểu tình chống LM Đặng Hữu Nam hoàn toàn không phải tự phát, mà được đảng ủy Quỳnh Lưu, Nghệ An trả 200 ngàn tiền công cho mỗi người. Còn học sinh từ cấp 1 cho đến cấp 3 tại địa phương Quỳnh Lưu thì bị Giám Đốc Sở Giáo Dục và Đào Tạo Nguyễn Thị Kim Chi cưỡng ép tham gia xuống đường, nếu không tham gia sẽ bị cấm thi tốt nghiệp, bị hạnh kiểm xấu v.v…

    Thế nên việc nhà cầm quyền huyện Diễn Châu, Nghệ An hôm nay 15/5/2017 giữa ban ngày cho an ninh mang khẩu trang che kín diện mục bắt cóc anh Hoàng Đức Bình trước mặt Linh Mục Nguyễn Đình Thục cũng giống như hành động Thua Me Gỡ Bài Cào. Chúng muốn tiếp tục cảnh cáo những tiếng nói bất khuất, vẫn không buông tha vụ tập đoàn gang thép Formosa gây ô nhiễm nghiêm trọng môi trường sinh thái vùng duyên hải miền trung Việt Nam. Lũ an ninh chưa dám trực tiếp bắt Linh Mục Nguyễn Đình Thục vì hậu quả sẽ quá lớn, nhưng những người hữu ích bên cạnh hai Linh Mục Đặng Hữu Nam và Nguyễn Đình Thục như anh Hoàng Đức Bình và anh Bạch Hồng Quyền nhất định chúng sẽ tìm mọi cách bắt giữ.

    Cả mấy ngàn giáo dân đã quy tụ về cơ quan công an huyện Diễn Châu đòi hỏi trả tự do cho anh Hoàng Đức Bình, và chế độ đã huy động hằng ngàn CSCĐ để thẳng tay đàn áp, cương quyết không để chuyện như ở Đồng Tâm, Mỹ Đức xảy ra một lần nữa.

    Như đã nói ở phần mở đầu, cá nhân tôi không bao giờ chọn biện pháp bạo động, bởi bạo động sẽ đem tới đau thương và đổ vỡ. Tôi mơ ước điều lành xảy đến cho đất nước tôi, đồng bào tôi. Nhưng nhìn qua tình trạng đàn áp khốc liệt mà chế độ CSVN đã không ngần ngại áp dụng lên đầu cổ của người dân, tôi biết rằng ước mơ của tôi về một thay đổi hòa bình trên đất nước này hoàn toàn là không có cơ sở. Những vụ tấn công người yêu tự do, đòi công lý như chị Lê Mỹ Hạnh, Trần Thị Nga, Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh v.v…, những cái chết bí ẩn, thê thàm được tuyên truyền là tự thắt cổ, tự cắt cổ, bị tù hình sự đánh chết v.v… xảy ra liên tục trong những nhà tạm giam của công an CSVN, như vụ mới nhất ở tỉnh Vĩnh Long là cái chết đầy mờ ám của anh Nguyễn Hữu Tấn, mà ai cũng rõ mười mươi là công an Vĩnh Long đã đánh chết anh Nguyễn Hữu Tấn rồi tạo dựng hiện trường giả với những lời biện hộ đầy lỗ hổng.

    Hôm nay, với hàng ngàn CSCĐ được Huyện Diễn Châu, Nghệ An huy động để đàn áp làn sóng chống đối của nhân dân vì vụ bắt giữ anh Hoàng Đức Bình một cách vô pháp luật, tôi thấy rằng người dân Việt Nam quả đã không còn chọn lựa nào khác.!

    Hãy cùng nhau đứng lên để thay đổi chế độ này!!! Một bộ phận nhỏ rời rạc sẽ dễ dàng bị chế độ tiêu diệt, nhưng nếu tất cả đồng lòng, đứng lên đều khắp thì sức mạnh áp đảo sẽ thuộc về phía chúng ta.! HÃY CÙNG NHAU ĐỨNG LÊN, đồng bào ơi !!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: