Đôi điều cùng tướng Trương Gia Long.

Nguyễn Đăng Quang

Hơn một tuần qua, nhiều bạn bè xa gần khích lệ tôi tìm đọc bài nói của Giáo sư-Tiến sỹ Thiếu tướng Trương Giang Long, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Chính trị kiêm Giám đốc Học viện Chính trị CAND thuộc Bộ Công an. Tôi sức khỏe gần đây không được tốt, vào mạng chỉ khoảng 20-30 phút là mệt, phải đóng máy, không ngồi được lâu, nên không dám đọc kỹ một bài báo bình thường chứ đừng nói đến việc nghiên cứu kỹ một luận văn tuyên giáo hay một bài thuyết giảng chính trị nào cả! Nhưng nhiều người thúc dục quá nên cũng ráng sức tìm đọc bài mà mọi người đang bàn luận sôi nổi! Nghe qua bài nói của thiếu tướng Trương Giang Long, tôi muốn nêu đôi điều trao đổi cùng tướng Long như sau:

Trước hết, sau khi nghe phần đầu bài nói, tôi mừng vô cùng vì đây có lẽ là lần đầu tiên một sỹ quan cao cấp của ngành an ninh công khai tiết lộ điều bí mật lâu nay luôn được giữ kín là Trung Quốc không chỉ tìm mọi cách làm suy yếu đất nước ta mà còn ra sức cài cắm, lôi kéo, móc ngoặc, xây dựng hàng trăm “ĐT” (gián điệp ngầm) trong nội bộ ta! Điều này đối với tôi không mới, vì khi còn công tác, tôi cũng đã trực tiếp hoặc gián tiếp đấu tranh với thực tế này! Nhưng cái mới là điều bí mật này nay được một sỹ quan cao cấp của ngành công an công khai nói rõ trong một bài giảng cho lớp đào tạo cán bộ nguồn, công khai tiết lộ cho công luận trong nước và thế giới biết, cho dù đó là vô tình hay hữu ý! Nếu không được bật đèn xanh, tôi dám chắc tướng Long không dám tiết lộ điều trên! Con số hàng trăm ĐT như Thiếu tướng Long nói, xin trích nguyên văn: “Mà hàng trăm không phải chỉ là con số dừng lại ở hàng trăm, mà trăm này có thể cộng với trăm kia, chứ không phải chỉ trăm” chắc chắn con số này là khiêm tốn! Theo đánh giá chủ quan của tôi, con số này có thể chỉ bằng 10% so với thực tế! Nay, nếu tính “sơ bộ” ít ra là phải lên đến cả ngàn! Tôi nói vậy vì cách đây 14 năm, khi tôi chuẩn bị thủ tục nghỉ hưu, đồng chí lãnh đạo cao nhất của ngành nói với tôi về nguy cơ mà ông gọi là “hiểm họa mất nước” này! Thực vậy, cho đến nay, trong tất cả các cơ quan đầu não của ta, từ Trung ương xuống đến mọi địa phương, hỏi có nơi nào mà không có “ĐT” của Trung Quốc cài cắm vào? Nếu ai khẳng định và chỉ cho tôi Ban A, Bộ B hoặc Cơ quan C tuyệt đối không có “ĐT Trung Quốc”, tôi xin sẵn sàng cùng người đó đi đến tận cùng của sự thực! Xin cảm ơn tướng Long đã đánh động công khai cho công luận biết sự thật xưa nay vẫn luôn được giữ kín này!

Hai là, khi đề cập đến đường lối đối ngoại hiện nay của ĐCSVN, tướng Long thể hiện cung cách của một cán bộ tuyên giáo lão luyện đầy kinh nghiệm: “Bây giờ mừng vô cùng các đồng chí ạ! Đại hội XII, Đảng ta mới bừng tỉnh, mới ghi vào trong Nghị quyết của mình là: “Mọi chủ trương đường lối đối ngoại của chúng ta đều phải lấy lợi ích dân tộc làm trọng và đều phải xuất phát từ lợi ích dân tộc”! Bây giờ các bố – đây là nói trong nhà – mới té ngửa ra như thế là chết cha chúng mình mấy đời rồi!”. Đọc đến đây tôi thực sự vô cùng mừng. Tôi mừng vì các sỹ quan cao cấp trong quân đội và công an đã bắt đầu ý thức được vấn đề cốt lõi là phải đặt lợi ích dân tộc và quyền lợi quốc gia lên trên hết! Nếu đây là sự thật thì sự thay đổi này là vô cùng quan trọng, vì nó phù hợp với đòi hỏi của lịch sử, nó đáp ứng mong muốn của nhiều nhân sỹ trí thức và không ít cán bộ lãnh đạo tâm huyết lâu nay! Nhưng rất tiếc tướng Long nói chệch, vì trong Nghị quyết Đại hội Đảng XII không có câu, chữ nào như thế, kể cả trong Cương lĩnh Chính trị cũng như Điều lệ Đảng hiện hành cũng không ghi câu nào như vậy hết! Tôi có tìm đọc cả bản “Báo cáo Chính trị của BCHTW Đảng khóa XI trước Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XII của Đảng”, trong phần XI (Phần “NÂNG CAO HIỆU QUẢ HOẠT ĐỘNG ĐỐI NGOẠI, CHỦ ĐỘNG VÀ TÍCH CỰC HỘI NHẬP QUỐC TẾ”), tại Điểm 2 nói về Phương hướng, nhiệm vụ sắp tới, Đảng chỉ đề cập chung chung là: “Bảo đảm lợi ích tối cao của quốc gia-dân tộc, trên cơ sở các nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế, bình đẳng và cùng có lợi, thực hiện nhất quán đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, hòa bình, hợp tác và phát triển; đa dạng hóa, đa phương hóa trong quan hệ đối ngoại; chủ động và tích cực hội nhập quốc tế; là bạn, là đối tác tin cậy và thành viên có trách nhiệm của cộng đồng quốc tế”! Như vậy có thể khẳng định câu được tô vàng không phải là câu trích từ Nghị quyết Đại hội Đảng XII, mà có lẽ tướng Long chỉ nói lên nguyện vọng của tuyệt đại đa số nhân dân và đảng viên mà thôi!? Song dù sao những câu mà tướng Long thốt lên: “Đến Đại hội XII, Đảng ta mới bừng tỉnh…”, “Bây giờ các bố mới té ngửa ra như thế là chết cha chúng mình mấy đời rồi!”, tôi cho đấy là những câu nói rất thật, rất hay, rất đúng và rất có giá trị!  Song thật rất tiếc là đến nay, có thể nói chưa có văn bản chính thức nào khẳng định ĐCSVN quyết định đặt lợi ích dân tộc, đặt quyền lợi quốc gia lên trên lợi ích giai cấp và ý thức hệ cộng sản của mình!

Trên là 2 vấn đề cụ thể muốn trao đổi cùng tướng Long. Thực ra, có khá nhiều chủ đề muốn mổ xẻ, phân tích khi nghe bài nói này của tướng Long, song không có điều kiện thực hiện. Mong có dịp sẽ trao đổi thêm với tướng Long về những chủ đề liên quan khác một khi có dịp. Qua bài nói của tướng Long cũng như việc tiết lộ bài nói này lên mạng xã hội, tôi hiểu được ẩn ý đằng sau thông điệp mà lãnh đạo Đảng hoặc ngành an ninh muốn chuyển tải đến những đối tượng liên quan. Hiện nay, cả Trung Quốc và Hoa Kỳ đều vừa là đối tác chiến lược vừa là đối tượng đấu tranh của nước ta. Càng ngày chúng ta càng hiểu hơn về dã tâm của Ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc, nhưng hiểu thấu tâm can của họ thì tôi cho là chưa! Tôi nói vậy vì nếu ta chỉ nghiên cứu Trung Quốc dưới lăng kính của chủ thuyết cộng sản, thì họ (TQ) dễ che mắt, ru ngủ và lừa bịp ta, còn ta thì không thể thấy hết dã tâm thực sự của họ đối với nhân dân và đất nước ta! Đây là kinh nghiệm xương máu và cũng là thực tế phũ phàng mà ta đã rút ra từ năm 1949 đến nay sau khi ĐCSTQ lên nắm chính quyền ở nước láng giềng đông dân nhất thế giới này! Nói về 2 trong 5 cường quốc là Ủy viên Thường trực của Hội đồng Bảo an LHQ có nhiều duyên nợ với đất nước ta là Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và Hợp chúng quốc Hoa Kỳ, tôi chỉ xin góp ý với tướng Long điều sau đây: Nếu xét về ý thức hệ và lập trường giai cấp, ta và Hoa Kỳ chẳng có điểm nào chung cả! Nhưng đối với Trung Quốc thì giữa ta và họ có rất nhiều điểm chung, kể cả chung sứ mạng cùng “đào mồ chôn” chủ nghĩa đế quốc! Nhưng xét về lợi ích dân tộc và quyền lợi quốc gia, thì giữa Việt Nam và Hoa Kỳ không hề có mâu thuẫn nào lớn đến độ nước Mỹ phải điều Hạm đội 7 hay Hạm đội 3 đến xâm phạm chủ quyền biển đảo nước ta, hoặc họ hạ đặt dàn khoan trái phép để thăm dò, khai thác dầu khí và tài nguyên thiên nhiên dưới thềm lục địa hay ở vùng đặc quyền kinh tế của nước ta, hoặc Hoa Kỳ cho tầu thuyền ngăn cản, bắn giết ngư dân ta khai thác hải sản trên Biển Đông! Và ta cũng có thể hoàn toàn loại bỏ khả năng Mỹ lại dại dột đưa bộ binh, lính thủy đánh bộ hay không quân đánh chiếm, xâm lược nước ta một lần nữa! Còn đối với Trung Quốc thì hoàn toàn ngược lại. Mặc dù cùng theo ý thức hệ cộng sản, cùng là anh em XHCN, nhưng họ đã âm thầm chuẩn bị hàng trăm kịch bản để thực hiện dã tâm đối với đất nước ta bất cứ khi nào họ thấy thuận lợi và thời cơ cho phép. Vấn đề có lẽ chỉ là thời gian khi nào mà thôi!

Suy nghĩ và lập luận nói trên của tôi không phải gần đây mới có, mà quan điểm này cách đây 26 năm, tôi đã công khai bầy tỏ trong một Hội nghị nghiệm thu đề tài nghiên cứu khoa học cấp Tổng Cục năm 1991! Và tôi suýt mang vạ vì công khai bày tỏ quan điểm này vào thời điểm nhạy cảm bởi một năm trước đấy, Trung Quốc đã dụ được lãnh đạo Đảng ta ký vào Thỏa thuận Thành Đô ngày 4/ 9/1990! Nhớ lại, tôi còn viện dẫn những cuộc xung đột đẫm máu như Chiến tranh biên giới Trung-Xô năm 1969, việc TQ đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của VN năm 1974, cuộc Chiến tranh tháng 2/1979 mà Trung Quốc huy động hơn nửa triệu quân tràn sang tàn phá, xâm lược 6 tỉnh biên giới phía Bắc nước ta hồi tháng 2/1979, và cả việc Trung Quốc đánh chiếm các đảo Gạc Ma, Cô Lin và Len Đao thuộc quần đảo Trường Sa của VN hồi tháng 3/1988 để minh chứng luận điểm: Mặc dù là cùng ý thức hệ cộng sản, cùng anh em XHCN nhưng điều đó cũng không thể ngăn cản Trung Quốc mang quân chém giết và gây chiến tranh xâm lược nước ta! May cho tôi, như nhiều người nói, là có “quý nhân phù trợ” nên tôi thoát nạn! Cho đến nay đã 26 năm rồi, nhưng tôi vẫn nhớ như in sự việc trên và luôn kiên trì bảo lưu quan điểm này, cho dù tôi đã “giã từ vũ khí”, về nghỉ hưu đã 14 năm có lẻ! Nhân hôm nay nghe bài nói của tướng Long, đoạn tướng Long “tiết lộ”: “Bây giờ mừng vô cùng các đồng chí ạ! Đại hội XII, Đảng ta mới bừng tỉnh, mới ghi vào trong Nghị quyết của mình là”, tôi xin kể lại đoạn hồi ức nói trên của tôi để khép lại đôi điều trao đổi cùng tướng Trương Giang Long, đồng thời chia xẻ với bạn hữu gần xa lâu nay chưa gặp lại!

Hà Nội, ngày 20/3/2017.

N.Đ.Q.

 

Advertisements

12 phản hồi to “Đôi điều cùng tướng Trương Gia Long.”

  1. Manhhung Says:

    Cá nhân tôi muốn nói rằng tất cả chỉ là bài bản của Đcsvn ! ” tôi luôn tâm niệm rằng câu nói của ông Tổng thống nguyển văn Thiệu là câu nói luôn nằm lòng trong tâm khảm những người miền nam ” đừng tin những gì cộng sản nói hãy nhìn kỷ những gì họ làm ” mà quả đúng hầu như 99% là thế ! dối trá lươn lẹo ba sạo ,ba que ,là nghề của họ ? NÓI ĐI NÓI LẠI ĐÁNH LẠC HƯỚNG DƯ LUẬN CUỐI CÙNG TRONG CƠN BẢO HIỆN NAY chỉ có đảng csvn là đủ sức gánh vác trọng trách của đất nước ! từ nhập đề đến thân đề rồi thực đề đi đến cái kết thật vô duyên lãng xẹt ” chỉ có cái đảng đang làm đất nước bại hoại ,gia phong tan nát ấu dâm nổi lên khắp nơi từ các quan chức có tuổi đãng 60 70 tuổi ! nó xuất phát từ cái gì ? từ 1 chính phủ vô luật pháp ! có luật mà như không ? chỉ có luật rừng ! luật du côn du đảng ! 1 phó quận hàng ngày xua lâu la thảo khấu đi xâu xé vỉa hè lòng đường ,chúng muốn 1 ngày 1 bửa như Singapore ” thật là mong ước viễn vong ! 1 đất nước chỉ dăm ba triệu dân ,diện tích không bằng 1 quận của Saigon ,với trình độ cao như Singapore ,thu nhập cao gấp 20 lần người Vn ,không tham nhũng hối lộ < các ông bì làm sao ! hãy nhìn sang Kampuchea ,Lào mà so sánh ,các ông sang kompongthom ,kampongcham mà xem ,đường xá bảng hiệu của họ mà học tập ,nhìn sang singapore thì hơi cao vọng đấy ? ĐẾN HẾT THẾ KỈ NẦY CÁC ÔNG CỦNG KHÔNG THEO ĐƯỢC ? VÌ CÁI ĐẦU CỦA CÁC ÔNG LÀ CHUYÊN TU TẠI CHỨC CÁC ÔNG XUẤT THÂN TỪ TRƯỜNG ĐẢNG .CHỈ CÓ CHÍNH TRI THÌ BIẾT CÁI CON MẸ GÌ VỀ QUY HOẠCH KINH TẾ ,ĐÔ THỊ ? nhìn gương mặt các ông đi thảo phạt dân đen và những gánh hàng rong mà uất ? ông còn dám nói rằng " cha mẹ ông nuoii ông cũng từ những gánh hàng rong " ? ông chỉ cho tôi mẹ ông bán ở đâu ? năm nào ? ? ở cái chế độ COCC ,à ông không có vai vế mà leo đến chức ấy thì thật là tài ! làm như ông thông cảm nổi khổ của dân Saigon lắm vậy ! sic !
    cứ nhìn vào huỳnh đức thơ ,phan .anh ,trần văn truyền ,ông chiến thanh Hoá ,ông Khánh ,bà …….. thì thấy bao nhiêu của cải tài sản các ông từ đâu mà có với mức lương 10? 15 triệu tháng .nếu không tham nhũng hối lộ !
    theo tôi chỉ có 1 con đường duy nhất đúng là con đướng của cha Lý và cha Nam đang tiến hành ! đó là lựa chọn sáng suốt nhất của mọi người Vn ! những con chiên theo lời dẩn dắt của đức Giesu kết hợp với nông dân công nhân lao động sẻ làm thay đội đất nước Vn ,

  2. DânOan Says:

    Tướng côn an Long vui mừng về cải mà hắn bịa đặt ra, nhưng hoàn toàn không có ghi trong “nghị quyết ĐH 12” là: “Mọi chủ trương đường lối đối ngoại của chúng ta đều phải lấy lợi ích dân tộc làm trọng và đều phải xuất phát từ lợi ích dân tộc”!
    Hẳn đã gỉa vờ quên, rằng chính hắn cùng bọn chóp bu tuyên giảo đã dạy lực lượng côn an phải đặt lợi ích của đảng lên trên lợi ích dân tộc – bằng khẩu hiệu – “CAND chỉ biết còn đảng, còn mình”.
    Chó nhổ ra, chó liếm lại. Không ai tin lũ đĩ bợm, khi chúng còn để Điều 4 độc tài ô nhục trong “Hiếp pháp” VN.

  3. Manhhung Says:

    Tôi muốn nói thêm điều nầy để toàn thể nhân dân VN ghi nhớ và suy gẩm ? tại sao những ngày qua người trung quốc sang DU LỊCH VN NHIỀU NHƯ QUÂN NGUYÊN ! 1 NGÀY CÓ HƠN 15,000 NGƯỜI TƯƠNG ĐƯƠNG 1 SƯ ĐOÀN ! NẾU NHƯ HỌ VŨ TRANG ĐÁNH ÚP LIỆU CÓ TRỞ TAY KỊP ? NHƯNG KHÔNG PHẢI VẬY ! ĐÂU CÓ AI TRONG CHÍNH QUYỀN CẦN BIẾT BAO NHIÊU NGƯỜI VÀO .BAO NHIÊU NGƯỜI RA VÀ AI ĐI ĐÂU AI Ở LẠI ĐỐ MÀ NẮM ĐƯỢC ? VẬY ĐÓ 1 NĂM 1979 CHIẾN TRANH KHÔNG 1 TÊN XÂM LƯỢC NÀO VÀO VN MÀ KHÔNG PHẢI ĂN ĐẠN BÂY GIỜ CHỈ VỚI MAO TỆ CHÚNG UNG DUNG ĐI VÀO KHÔNG TỐN 1 PHÁT ĐẠN NÀO ! TẠI SAO bổng dưng rầm rộ dọn vỉa hè ! tại sao ! ấu dâm nổi lên ? tại vì fomosa ! và NHỮNG CUOC BIỂU TÌNH KÉO DÀI KHÔNG DUT CỦA BÀ CON GIÁO DÂN CÁC TỈNH MIỀN TRUNG ! VÀ KÈM THEO ĐÓ LÀ CÒN ĐẢNG CÒN MÌNH ! HỌ ĐÁNH ĐẬP THANG TAY NHUNG NGƯ DÂN ĐÒI BỒI THƯỜNG VÀ ĐUỔI FORMOSA RA KHỎI VN ! TRONG KHI FORMOSA LÀ THÀNH LUỸ BẤT KHẢ XÂM PHẠM CỦA TRUNG QUỐC Ở VN ! KHÔNG AI BIẾT HỌ LÀM GÌ TRONG ĐÓ VỚI BAO NHIÊU QUÂN SỐ?phải chăng có ai đó đả thoả thuận ngầm chống lưng cho họ vào Vn! ngày nào đảng csVN còn cầm quyền ,ngày ấy sẻ đưa đồng bào VN đến tình cảnh Tân cương Tây tạng 1 ngày không xa ? DÂN KHÔNG LÀ CÁI GÌ TRONG CON MẮT CỦA HỌ ? CHỈ CẦN CÒN ĐẢNG LÀ HỌ DÁM LÀM TẤT CẢ ! KỂ CẢ 1 THIÊN AN MÔN vN

  4. Giải trí cuối tuần Says:

    Ba Con Gà Mái và TBT Trọng : Mẹ Hối Lộ, Con Chống Tham Nhũng (?!)

    Người Buôn Gió

    Chuyện xưa kể rằng, bà mẹ của Nguyễn Bỉnh Khiêm là một người phụ nữ có chí rất lớn. Lúc Nguyễn Bỉnh Khiêm còn nhỏ, bà đã dạy dỗ huấn luyện sau với cách sau này mong muốn cho Nguyễn Bỉnh Khiêm làm vua trong thiên hạ.

    Truyền rằng khi Khiêm còn bé, bà mẹ dạy Khiêm bằng câu ca dao.

    Bống bông bang bang, ngày sau con lớn, con tựa ngai vàng.

    Ông bố nghe thế, sợ quá mới sửa lại rằng.

    Bống bống bang bang, ngày sau con lớn con vịn ngai vàng.

    Bà mẹ thấy thế, quở chồng.

    – Nuôi con dạy nó làm cha thiên hạ, ai lại đi dạy nó làm đầy tớ nhân dân như thế.

    Chuyện xưa là như thế, Nguyễn Bỉnh Khiêm sáng dạ, thông minh lẫy lừng kim cổ. Rút cục chốn quan trường chẳng vào đâu.

    Gần 500 năm sau, ở Đông Hội, Đông Anh có một bà mẹ cũng chí khí như bà Nhữ Thị Thuần thân mẫu của Nguyễn Bỉnh Khiêm. Bà mẹ này có đứa con tên là Nguyễn Phú Trọng.

    Ngày ấy chiến tranh ác liệt, trường đại học tổng hợp văn Hà Nội sơ tán lên trên Thái Nguyên. Nhiều sinh viên khoa văn tổng hợp phải điều vào chiến trường. Nghe tin ấy bà mẹ hốt hoảng, bà liền lên thăm con trai mang theo 20 quả trứng gà.

    Không muốn cho con trai của mình biết, bà gặp bạn học của nó là Dương Đức Quảng nhờ dẫn đến gặp trưởng khoa. Gặp trưởng khoa của con trai mình, bà mẹ biêú hai chục trứng gà mang theo. Ngày ấy thế là quý lắm, ông trưởng khoa hỏi thăm gia cảnh nhà bà, khen cháu Trọng hiền lành rồi nhận hai chục trứng mà bà mẹ nói là gà nhà đẻ, ông khen.

    – Toàn trứng tươi, gà nhà bà đẻ tốt quá. Giá như có gà đẻ để cải thiện bữa ăn cũng tốt.

    Là người thông minh, bà mẹ hiểu ý người thầy của con mình, bà nói.

    – Đàn gà nhà em đẻ nhiều lắm, ăn không hết. Để em mang biếu bác mấy con nuôi cải thiện.

    Bà tức tốc đạp xe mấy chục cây số về nhà, bắt ba con gà mái đẻ nhốt vào bu. Sáng sau bà đạp xe lên trường con gặp vị trưởng khoa.

    • Giải trí cuối tuần Says:

      Ba Con Gà Mái và TBT Trọng: Mẹ Hối Lộ, Con Chống Tham Nhũng (?!)

      Người Buôn Gió

      Đến năm 1967 chiến tranh ác liệt, trường điều động sinh viên đi vào Nam. Bạn cùng khoá với Trọng nhiều người đã phải vào Nam chiến đâu và hy sinh, có người bây giờ vẫn còn sống. Trong số còn sống đó có Dương Đức Quảng và Vũ Duy Thông. Hai người này xét về mặt tài năng vượt trội Nguyễn Phú Trọng nhiều lần.

      Trọng nhờ ba con gà mái của mẹ, được nhà trường kết nạp đảng, giữ làm hạt giống và không phải bị ra chiến trường. Con đường quan lộ của Trọng bình yên và êm ả, không gặp gian nan, nguy hiểm như bao người cùng lứa. Bởi êm ấm như thế, nên Trọng rất coi thường những lãnh đạo nào từng phải vào sinh ra tử. Trọng coi đó là lũ võ biền, không nho nhã như Trọng.

      Dương Đức Quảng tài hoa và khái tính, con đường sự nghiệp của ông gian nan với nghiệp nhà báo. Còn Vũ Duy Thông khéo léo hơn, nhờ ảnh hưởng của Trọng cũng kiếm được chút danh giá sau này.

      Bước ngoặt đổi đời của Nguyễn Phú Trọng chính là những năm tháng ác liệt hồi 1967. Khi mọi người khác phải điều vào chiến trường hứng bom đạn, Trọng nhàn nhã được vào đảng và được phân về công tác tại tờ báo chính của đảng CSVN, từ đó cứ êm đềm leo đến chức Tổng bí thư ngày nay.

      Nhớ lại chuyện này, ngaỳ nay mấy bạn học của Trọng gặp nhau, vẫn đùa rằng.

      – Ngày ấy không có ba con gà mái, chúng ta đâu có vị tổng bí thư lỗi lạc như bây giờ.

      Có khi đến bây giờ, Nguyễn Phú Trọng không biết lý do vì sao y được nhà trường kết nạp đảng hồi đó. Vì bà mẹ Trọng dấu biệt chuyện ấy, nên Trọng vẫn tự hào về mình là người xuất chúng hơn tất cả đám bạn, cho nên mới thành người đứng đầu đảng như hôm nay.

      Cuộc đời có những khoảnh khắc mà chỉ cần một tác động nhỏ, có thể khiến người ta đổi hướng thành vua của một nước hay thành một nhà báo quèn, một nhà thơ con cóc.

      Trớ trêu thay, những tác động ấy không cần đến cái gì quá lớn lao. Đôi khi chỉ làm tấm lòng của bà mẹ với ba con gà mái mà thôi.

      Nhớ đến hành động thương con, đạp xe đi về mấy chục cây số trong những năm tháng chiến tranh của bà mẹ tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, chúng ta nên vinh danh bà là người phụ nữ Việt Nam xuất sắc nhất trong thế kỷ 20.

      Cám ơn bà chỉ với ba con gà mái, bà đã để lại cho đất nước này một tổng bí thư anh minh, lỗi lạc nhất mọi thời đại.

  5. Lợn làm quản lý ? Says:

    Ngành Văn Hóa VN : “LỢN” Làm Quản Lý ??

    Phạm Đoan Trang – “…Có thể thấy cộng sản thù ghét văn hóa – nghệ thuật Sài Gòn trước 1975 tới mức nào. Vấn đề đặt ra là: Ghét thì bôi xấu được không? Cấm được không? Không bao giờ. Không ai lấy được âm nhạc Miền Nam ra khỏi tâm hồn chúng tôi.!”

    Chính phủ vừa ban hành Nghị định 28 quy định phạt 15 đến 20 triệu đồng đối với hành vi “tàng trữ, phổ biến trái phép ghi âm, ghi hình tác phẩm chưa được phổ biến, chưa dán nhãn kiểm soát”.

    Đối tượng tác phẩm mà nghị định này nhằm vào hẳn là các sáng tác âm nhạc của miền nam Việt Nam trước năm 1975, trong đó có những “điệu bolero thần thánh” mà giai điệp và ca từ đã in sâu vào trái tim hàng triệu người yêu nhạc Việt Nam, qua nhiều thế hệ, như Con đường xưa em đi (Châu Kỳ – Hồ Đình Phương), Rừng lá thấp (Trần Thiện Thanh), Trên bốn vùng chiến thuật (Trúc Phương), Thành phố buồn (Lam Phương)…

    Đương nhiên các con lợn hành nghề quản lý cũng hiểu cấm đoán âm nhạc nói riêng và văn hóa nghệ thuật nói chung là hành vi phản văn hóa và tố cáo bản chất độc tài của chế độ. Vậy nên chúng phải đưa ra các lý do cấm rất buồn cười như “do còn nhiều dị bản”, “có dị bản sai lời”, “chưa xác định được tác giả, tính chất, hoàn cảnh ra đời” ca khúc, v.v.

    Khinh rẻ trí thức, văn nghệ sĩ, luôn coi họ là “chiến sĩ” – tức là thằng lính – trên mặt trận văn hóa tư tưởng, luôn coi nghệ thuật là công cụ để phục vụ các mục tiêu chính trị. Ấy thế nhưng cộng sản lại vẫn ngấm ngầm sợ họ và sợ ảnh hưởng của họ đối với quần chúng. Vừa sợ vừa ghen ghét.

    Cách đây mười năm, vào mùa xuân năm 2007, các con lợn làm quản lý cũng bật đèn xanh cho tổ chức một cuộc thi bình chọn 100 bài thơ hay nhất thế kỷ 20. Kết quả: Có đến 94 bài thơ là của các thi sĩ sinh trưởng ở miền Bắc và/hoặc theo phe cộng sản. Còn 6 thi sĩ miền Nam lọt vào danh sách (như Phạm Thiên Thư với “Cổ Lũy cô thôn”) thì tác phẩm được chọn cũng chẳng phải tác phẩm hay nhất của họ, thậm chí còn dở. Hệt như ban tổ chức cố ý “chơi” thi sĩ gốc Sài Gòn vậy, bằng cách trưng bài thơ dở nhất của họ ra và nói với độc giả: Đấy nhé, tinh hoa Sài Gòn đấy nhé, cũng chỉ đến thế thôi.

    Nhí nhố nhất là người có thi phẩm đứng đầu trong danh sách 100 bài thơ thế kỷ là Hồ Chí Minh, với bài thơ chữ Hán “Nguyên Tiêu”. Ngoài bài này ra, 99 bài còn lại được sắp xếp theo thứ tự abc trong tên tác giả.

    Có thể thấy cộng sản thù ghét văn hóa – nghệ thuật Sài Gòn trước 1975 tới mức nào.

    Vấn đề đặt ra là: Ghét thì bôi xấu được không? Cấm được không?

    Không bao giờ. Không ai lấy được âm nhạc Miền Nam ra khỏi tâm hồn chúng tôi.!

  6. Quốc ca mới của Dân Says:

    TRẢ LẠI CHO DÂN (Quốc ca mới của nhân dân VN)

    Tác giả: Duy Quốc Nam

    Trả lại đây cho nhân dân tôi
    Quyền tự do, quyền con người
    Quyền được nhìn, được nghe, được nói
    Quyền được chọn chân lý tự do
    Quyền xóa bỏ độc tài độc tôn.

    Trả lại đây cho anh quân nhân
    Quyền được sống đời trai hùng
    Quyền tự hào, tự tôn nòi giống
    Là bảo vệ non nước Việt Nam
    Là bảo vệ dân lành Việt Nam.

    Trả lại đây, quyền phúc quyết của toàn dân
    Dân biết điều gì dân cần
    Để tự do mưu cầu hạnh phúc.

    Trả lại đây, quyền chính đáng của người dân
    Dân biết chọn gì cho mình
    Cho thái bình non nước Việt Nam.

  7. ĐẤU TỐ trong Đảng Says:

    ĐẤU TỐ : CÔNG CỤ TÀN ÁC MAO TRẠCH ĐÔNG SỬ DỤNG ĐỂ THANH TRỪNG NỘI BỘ ĐẢNG CỘNG SẢN TRUNG QUỐC

    Trần Hồng Phong

    Mục “Sách” kỳ này, tôi giới thiệu đến quý vị cuốn “Hồng đô nữ hoàng” (tạm giải nghĩa là nữ hoàng cộng sản ở thủ đô (Bắc Kinh, TQ) – chính là Giang Thanh – vợ thứ tư của lãnh tụ cộng sản Trung Quốc Mao Trạch Đông). Cuốn sách này được nhà xuất bản Văn Nghệ TP.HCM xuất bản năm 1984, là thời kỳ quan hệ Việt Nam – Trung Quốc đang còn khá căng thẳng, sau cuộc chiến tranh (chống xâm lược) Biên giới phía bắc năm 1979.

    Với chỉ 130 trang, tác giả người Mỹ là Rô – xan Uýt – cơ (tôi viết lại nguyên văn), với sự đồng ý của đảng cộng sản Trung Quốc, qua nội dung cuốn sách, đã thể hiện một cách sinh động, thậm chí “hấp dẫn”, về những màn đấu tố tàn bạo, mất hết tính người, không theo một khuôn khổ luật pháp nào, của và giữa những lãnh đạo chóp bu của đảng cộng sản TQ, gồm cả Mao Trạch Đông. Đó là những màn hãm hại các lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng cộng sản TQ như: Lâm Bưu (Bộ trưởng quốc phòng), Hạ Long (Phó thủ tướng, Phó chủ tịch Hội đồng quốc phòng), Lưu Thiếu Kỳ (Chủ tịch nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa) và Bành Hoài Đức (Bộ trưởng quốc phòng). Thậm chí chính “hồng đô nữ hoàng” Giang Thanh về sau cũng bị các đồng chí của mình đấu tố không thương tiếc.

    Cũng qua cuốn sách này, chúng ta biết rõ hơn về “thuật ngữ” có tên “ĐẤU TỐ” – của cộng sản Trung Quốc. Thật khủng khiếp, tàn nhẫn, và đặc biệt là không theo một quy định hay luật lệ nào cả. Khái niệm phản bội đảng quá mơ hồ. Thế mới thấy đừng tưởng rằng lãnh đạo cấp cao, thậm chí rất rất cao của đảng cộng sản Trung Quốc là sung sướng hay hạnh phúc!

    Cuốn Hồng đô nữ hoàng được xuất bản lần đầu năm 1977, thời điểm ngay sau khi “tập đoàn bè lũ bốn tên” gồm Giang Thanh bị triệt hạ, và được đánh giá là đã gây được “tiếng vang” khi đó (trong phần giới thiệu cuốn sách).

    Trong bài viết này, tôi tóm lược và kể lại việc Phó thủ tướng, kiêm Bộ trưởng quốc phòng (đầu tiên) của nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa Bành Hoài Đức, đã bị Mao Trạch Đông hãm hại đến thảm khốc như thế nào, chỉ vì đã gửi thư cho Mao, góp ý về chuyện xây dựng xã hội chủ nghĩa ở Trung Quốc – thời gian năm 1959.

    Hầu hết những câu chữ dưới đây, tôi đều giữ nguyên văn như trong cuốn sách, chỉ kết nối lại mà thôi.

    • ĐẤU TỐ trong Đảng Says:

      ĐẤU TỐ : CÔNG CỤ TÀN ÁC MAO TRẠCH ĐÔNG SỬ DỤNG ĐỂ THANH TRỪNG NỘI BỘ ĐẢNG CỘNG SẢN TRUNG QUỐC

      Tiểu sử của Bộ trưởng Quốc phòng Bành Hoài Đức

      Bành Hoài Đức sinh năm 1898, cùng quê Mao Trạch Đông (tỉnh Hồ Nam). Thời kỳ chống Nhật, Bành Hoài Đức là Phó tổng tư lệnh Bát Lộ quân.

      Sau khi nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa thành lập, Bành Hoài Đức là Phó chủ tịch Ủy ban quân sự cách mạng nhân dân.

      Năm 1954 là Ủy viên Bộ chính trị đảng cộng sản Trung Quốc, Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng Quốc phòng.

      Năm 1959, trước Hội nghị toàn thể Ban chấp hành Trung ương đảng cộng sản TQ (hội nghị Lư Sơn), Bành Hoài Đức đã gửi thư góp ý đến Mao Trạch Đông, có nội dung phê phán đường lối “đại nhảy vọt” trong xây dựng XHCN tại TQ do Mao Trạch Đông đưa ra.

      Ngay sau đó, Bành Hoài Đức bị cách chức khỏi mọi chức vụ. Tiếp đó bị bức hại đến chết vào tháng 11 năm 1974.

      Đến năm 1978, Bành Hoài Đức được Đảng cộng sản TQ “phục hồi danh dự”. (Ghi chú: Điều này cho thấy Bành đã bị hại chết, chứ không phải làm điều sai, dù là với Đảng cộng sản TQ).

      • ĐẤU TỐ trong Đảng Says:

        ĐẤU TỐ : CÔNG CỤ TÀN ÁC MAO TRẠCH ĐÔNG SỬ DỤNG ĐỂ THANH TRỪNG NỘI BỘ ĐẢNG CỘNG SẢN TRUNG QUỐC

        Bành Hoài Đức đã góp ý với Mao Trạch Đông những gì?

        Ngày 14/7/1959, Bành Hoài Đức gửi thư góp ý cho Mao Trạch Đông. Mặc dù lời lẽ của bức thư rất dè dặt, khen rồi mới dám chê, nhưng vẫn làm Mao Trạch Đông nổi giận, ép Hội nghị Trung ương 8 thông qua “Nghị quyết về tập đoàn chống Đảng do Bành Hoài Đức cầm đầu”.

        Nội dung bức thư có những đoạn như sau (nguyên văn):

        – Việc xây dựng cơ bản trong công nghiệp năm 1958 là quá nôn nóng và mở rộng trong một số lĩnh vực. Kết quả là phải phân tán một số tiền vốn, vật tư, làm chậm một số lĩnh vực khác.

        – Một số công trình xây dựng cơ bản nếu không có khả năng hoàn thành thì nên tạm đình chỉ. Nếu không, chúng ta sẽ vấp phải tình trạng mất cân đối nghiêm trọng.

        – Trong phong trào toàn dân sản xuất thép, quá nhiều lò cao tí hon đã mọc lên, lãng phí nhiều tài nguyên.

        – Nguyên nhân những sai lầm và thiếu sót của Đảng gồm nhiều mặt, song chủ yếu là chúng ta còn bỡ ngỡ với sự nghiệp xây dựng CNXH, không có kinh nghiệm đầy đủ trên tất cả các mặt. Giải quyết các vấn đề trong xây dựng kinh tế không giống như những vấn đề chính trị như: pháo kích vào đảo Kim Môn, dẹp yên cuộc nổi loạn ở Tây Tạng.

        – Chiều hướng tích khoa trương, phóng đại lan tràn phổ biến. Người ta đưa lên báo chí những kỳ tích quả không thể tin được. Căn cứ vào các báo cáo các nơi gửi về, người ta có cảm tưởng là chủ nghĩa cộng sản đã thực hiện được đến nơi, nhiều đồng chí bốc đồng.

        – Nhận thức về phát triển ngành gang thép rất phiến diện, chưa có việc xem xét một cách nghiêm chỉnh như thế nào là ngành luyện cán thép, sức lao động như thế nào, sức mua, phân phối hàng hóa trên thị trường thế nào? …

        – Trong phương pháp tư duy, lẫn lộn giữa sự bố trí chiến lược với những biện pháp cụ thể, giữa phương châm lâu dài với việc làm trước mắt. Chẳng hạn khẩu hiệu do Mao chủ tịch đề ra “Đuổi kịp nước Anh trong 15 năm” là thuộc phạm vi phương châm chiến lược và dài hạn.

        – Chúng ta đã xa rời thực tế và không được quần chúng ủng hộ. Phủ nhận một cách đơn giản những quy luật kinh tế và các định luật khoa học. Ưu tiên chính trị không thể thay thế được quy luật kinh tế.

  8. ĐẤU TỐ trong Đảng Says:

    ĐẤU TỐ : CÔNG CỤ TÀN ÁC MAO TRẠCH ĐÔNG SỬ DỤNG ĐỂ THANH TRỪNG NỘI BỘ ĐẢNG CỘNG SẢN TRUNG QUỐC

    Mao đã đối xử với người đồng hương, đồng chí Bành Hoài Đức như thế nào?

    Sau khi bị cách chức (phần tiểu sử), vào một đêm giá lạnh tháng 12/1966, ngôi nhà của Bành Hoài Đức ở Thành Đô bị một nhóm Hồng vệ binh từ Bắc Kinh đến bao vây. Vị nguyên soái từng nổi danh một thời, là Bộ trưởng quốc phòng đầu tiên của nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa, đã phải cúi đầu theo gót các tiểu tướng lên tàu về Bắc Kinh.

    Trước đó, khi Hội nghị Lư Sơn thông qua “Nghị quyết Bành Hoài Đức”, Mao đã hỏi Bành suy nghĩ gì về quyết định đó. Bành Hoài Đức đã trả lời ngay rằng sẽ bảo đảm 3 mặt sau đây:

    – Trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng không chống lại cách mạng.

    – Trong bất cứ bối cảnh nào cũng không tự sát.

    – Sau này sẽ không làm việc nữa, chỉ lao động kiếm sống.

    Mùa thu năm 1959, Bành Hoài Đức trả lại cho Đảng cộng sản TQ bộ quân phục nguyên soái, và tất cả các huân chương, huy chương đã được trao tặng. Khi đó ông nói: “phàm những gì người dân lao động bình thường không cần đến, thì tôi cũng không cần”.

    Sau khi bị tống giam, Tết nguyên đán năm 1967, Bành Hoài Đức viết bức thư cuối cùng cho Mao. Nội dung bức thư như sau:

    ” Thưa chủ tịch!

    Tối 22 tháng 12, tôi đã bị các Hồng vệ binh thuộc Học viện hàng không Bắc Kinh bắt giam tại trụ sở của họ ở Thành Đô. Ngày 23, các Hồng vệ binh giao tôi cho vệ binh Đông Phương Hồng thuộc Viện địa chất Bắc Kinh. Ngày 27, nhóm này đã giải tôi đến Bắc Kinh. Hiện tôi đang bị giam. Hai nhóm lực lượng cảnh vệ và Hồng vệ binh trên đã cùng trông coi tôi.

    Tôi xin gửi Chủ tịch lời chào vĩnh biệt!

    Chúc chủ tịch bách niên giai lão!

    Bành Hoài Đức
    Ngày 1 tháng 1 năm 1967″

    Có lẽ do bức thư này, nên trong thời gian từ cuối năm 1966 đến nửa đầu năm 1967, Bành Hoài Đức tuy bị giam cầm, nhưng không bị giày vò về tinh thần và thể xác, bởi những hành động, như người TQ nói là “mất tính người” của Hồng vệ binh.

    Tuy nhiên, từ ngày 19/7/1967, theo sự chỉ đạo và đạo diễn của Giang Thanh, Đảng cộng sản TQ đã chính thức khởi động cuộc đấu tố nhằm vào Bành Hoài Đức.

    Việc đấu tố Bành Hoài Đức trong cuốn sách mô tả như sau, lấy ra từ các bản báo cáo của Hồng vệ binh:

    – Ngay trong buổi đấu tố đầu tiên, Bành đã bị Hồng vệ binh lục vấn, đánh đập, nâng dậy, lại hỏi, lại đánh ngã, rồi đỡ dậy … tất cả 7 lần.

    – Khoảng 30 – 40 Hồng vệ binh đã tiến hành đấu tố Bành Hoài Đức. Tại sàn đấu, Bành đã bị đánh lên dập xuống 7 lần, bị đánh vỡ trán, rách bụng, tổn thương vùng bụng. Ngày mai sẽ còn đấu tiếp.

    – Bành sau khi bị đấu bằng võ lực, ngực tím bầm, hơi thở rất khó khăn, không nhổ được nước miếng, không ăn cơm, không ngồi dậy được.

    – Cơ thể đã bị tổn thương nghiêm trọng, hai xương sườn đã bị đánh gãy. Sau mỗi trận đấu, tối thường bỏ cơm, không đại tiểu tiện được. Khi các vệ binh yêu cầu ông ta viết một số tư liệu cần thiết, ông ta đã trả lời “hiện giờ tôi chưa thể viết được”. Các vệ binh nói “phải viết”. Bành liền đáp “tôi không viết nổi, các người cứ chặt đầu ta đi”.

    – Đến hôm nay đầu óc đã tỉnh táo hơn chút ít, song thường hay thở dài. Trở về giường nằm thường trằn trọc suốt đêm không ngủ. Mạch đập và huyết áp đều tăng.

    – vv …

    Ngày 17/9/1970, tổ chuyên án Bành Hoài Đức, dưới sự điều khiển của Hoàng Vĩnh Thắng (một thuộc hạ thân tín của Giang Thanh) đã viết báo cáo “về cuộc điều tra tội trạng của tên đầu sỏ phản Đảng, thông đồng với người nước ngoài Bành Hoài Đức”. Trong đó có đoạn: “Chúng tôi đề nghị: tước mọi chức vụ trong và ngoài đảng của Bành Hoài Đức. Khai trừ vĩnh viễn khỏi Đảng, tống giam không thời hạn, tước quyền công dân suốt đời”.

    Đến mùa hè năm 1974, các tế bào ung thư đã phát triển lan sang phổi, bán cầu đại não, song chẳng hề được tiêm liều thuốc nào. Thần chết đã đến với vị nguyên soái bất hạnh đó ngày 29/11/1974.

    Đoạn kết của cuốn sách: “Nhà cầm quyền đã cố giấu nguyên nhân cái chết của Bành Hoài Đức. Trên tấm thẻ trắng gắn bên xác Bành chỉ viết vẻn vẹn hai chữ “Vương Xuyên”. Sau khi bí mật thiêu xác, tro hài cốt được đưa giấu về Tứ Xuyên với số hiệu: “327, tuổi 32, (người Thành Đô)”.

    * *
    *

    Tôi không bình luận thêm, vì thấy rằng tự thân câu chuyện đã nói lên tất cả.

    Tôi chỉ chợt nghĩ, giả sử quan hệ Việt Nam – Trung Quốc cứ luôn “tốt đẹp bạn vàng” như hiện nay, thì có lẽ những người Việt Nam chúng ta cũng khó có cơ hội để đọc được những cuốn sách chân thật nhưng không kém phần “lạnh xương sống” như thế này.

  9. ►Đôi điều cùng Thiếu tướng Trương Gia Long « Trần Hoàng Blog Says:

    […] Badamxoe […]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: