Tính mạng của Tù Nhân Lương Tâm Nguyễn Đặng Minh Mẫn bị đe dọa trong trại giam Thanh Hóa

Paulus Lê Sơn

16-3-2017

Chúng tôi có cuộc trò chuyện với bố của TNLT Nguyễn Đặng Minh Mẫn sau chuyến thăm nuôi để biết nhiều hơn về việc Minh Mẫn bị đánh đập và đối xử tàn tệ trong trại giam.

Kính mong mọi người Like và Share để lên tiếng phản đối chính sách hà khắc của nhà tù và bảo vệ những Tù Nhân Lương Tâm đang bị đe dọa về sức khỏe, danh dự, nhân phẩm và tính mạng trong trại giam cộng sản.

TMCNN

TNLT Đặng Minh Mẫn bị hành hung

14-3-2017

Ngày 12.03.2017 gia đình Tù nhân lương tâm(TNLT) Nguyễn Đặng Minh Mẫn cho biết về việc cô Nguyễn Đặng Minh Mẫn bị bạo hành trong chính trại tù và còn bị tống vào khu biệt giam 10 ngày cách vô cớ.

TNLT Nguyễn Đặng Minh Mẫn bị một phạm nhân tên Lan nào không biết ở đội nào và tội danh gì xông vào đánh Minh Mẫn gây thương tích rất nhiều, bà Đặng Ngọc Minh – mẹ của TNLT này thông báo.

Bà Đặng Ngọc Minh nói thêm “chồng tôi gọi điện báo cho tôi về tình trạng của Mẫn từ trại giam số 5 Thanh Hóa lúc 10 giờ ngày 12.03.2017 sau khi vào thăm nuôi Nguyễn Đặng Minh Mẫn theo định kỳ hàng tháng. Bố Mẫn cho biết con bé gầy gò hơn sau khi bị nhốt xà lim.”

TNLT Nguyễn Đặng Minh Mẫn cho bố là ông Nguyễn Văn Lợi biết khoảng ngày 15.02.2017 cô bị một phạm nhân tên Lan xông vào gây sự và đánh đập cô, tát mặt và sỉ nhục cô trước sự chứng kiến của nhiều người. “Mẫn không biết đó là tù nhân ở đâu, tại sao vào được khu giam của tù nhân chính trị. Mẫn lại còn bị đưa đi giam riêng trong buồng kỉ luật 10 ngày. Trong một buồng giam tối và hôi thối. Con bé đã chất vấn cán bộ quản giáo về việc mình bị hành hung nhưng vẫn chưa có câu trả lời”, ông Lợi nói.

Ông Lợi cũng cho biết khi đề cập đến chuyện Mẫn bị đánh đập thì cán bộ quản giáo đe “nếu còn nói chuyện này, chúng tôi sẽ không cho gặp người nhà nữa”.

Cựu TNLT Tạ Phong Tần, người cũng từng bị giam chung với Nguyễn Đặng Minh Mẫn viết về sự việc này: “Nữ tù chính trị tại trại giam số 5 (Thanh Hoá) bị giam riêng ở khu tù chính trị từ khi tôi còn ở trại này. Bất cứ ai cũng ko được vào đây nếu ko được giám thị trại cho phép, kể cả cán bộ căn tin, y tế, bảo vệ. Nay chúng cho người lạ vào đánh Minh Mẫn bị thương tích, lại còn nhốt xà lim kỷ luật. Kẻ lạ tên Lan đó là tù thật hay tù giả chỉ có chúng nó biết. Thương cháu tôi gầy còm, ốm yếu, nhỏ chỉ như nắm tay, một mình giữa bầy ác quỷ.”

Nguyễn Đặng Minh Mẫn, bị bắt vào tháng 8 năm 2011 trong “vụ án 14 Thanh Niên Công Giáo – Tin Lành” với cáo buộc “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 – BLHS. Cô bị kết án 8 năm tù giam và 5 năm quản chế và hiện tại đang bị giam tại trại giam số 5 – trại giam công an tỉnh Thanh Hóa.

Cô là một nhà báo công dân từng đưa tin về các cuộc biểu tình chống Trung Cộng tại Sài Gòn năm 2011. Trong cáo trạng xử cô, cơ quan an ninh điều tra và tòa án đã lấy lý do “dùng sơn xịt chữ HS.TS.VN (Hoàng Sa. Trường Sa. Việt Nam) lên cổng trường học và chụp ảnh đăng tải trên các trang mạng xã hội” để kết tội cô.

Việc giam tù các TNLT trong vụ án này đã bị Nhóm Làm Việc Về Giam Cầm Tùy Tiện của Liên Hiệp Quốc lên án và yêu cầu trả tự do vô điều kiện cho họ.

TNLT Nguyễn Đặng Minh Mẫn là một tù nhân kiên cường đòi các quyền lợi cho các tù nhân khác và cũng bị ngược đãi nhiều lần.

Cựu TNLT Tạ Phong Tần nêu quan điểm về vụ việc này: “Chị Minh phải làm đơn kiện buộc chúng công khai vụ này ra trắng đen thế nào, ko thể chỉ nói khơi khơi trên mạng rồi thôi. Nếu chị ko làm đến nơi đến chốn thì con Mẫn còn bị đánh dài dài. 1 đứa ko đánh được thì 2 đứa, 3 đứa, 4 đứa đánh hội đồng, điều này chị thừa biết mà.”

Ctv. GNsP

(Theo blog Anh ba sàm)

Advertisements

15 phản hồi to “Tính mạng của Tù Nhân Lương Tâm Nguyễn Đặng Minh Mẫn bị đe dọa trong trại giam Thanh Hóa”

  1. FORMOSA 19.03 Says:

    Tổng biểu tình CN, 19/03/2017

    Giáo phận Vinh: Sẽ chống Formosa đến cùng!!!

    CTV (Danlambao) – Sáng ngày 19.03.2017, khoảng 6000 giáo dân đã tập trung tại Giáo xứ Song Ngọc hiệp thông dâng Thánh lễ cầu nguyện cho công lý và hòa bình, quốc thái dân an và cầu nguyện cho những nạn nhân của thảm họa môi trường do Formosa gây ra.

    Các mạng xã hội ghi lại cảnh hàng trăm người xuất phát từ các Giáo xứ khác nhau như Phú Yên, Mành Sơn, Cẩm Trường… đổ về Song Ngọc. Họ đi bằng xe gắn máy mang theo cờ Giáo hội, cờ ngũ sắc, khẩu hiệu, loa phóng thanh và hát vang những bài ca yêu nước. Các khẩu hiệu được bà con giáo dân sử dụng là “Chúng tôi cần biển sạch”, “Trả lại Biển xanh cho chúng tôi”, “Formosa cút khỏi Việt Nam”, “Ai đã rước Formosa vào giết hại dân lành?”

    Tại buổi Thánh lễ, Linh mục Anton Đặng Hữu Nam đã khẳng định “việc chính quyền có các hành vi ngăn cản quyền hiến định của người dân là một việc làm vi hiến và vi luật.” Ông cũng nói việc nhà cầm quyền đàn áp người dân trong việc thực thi công lý, thực thi quyền công dân là “phi pháp, bất công, vô nhân đạo, đi ngược lại quyền lợi của dân tộc”. Và rằng việc đàn áp đẫm máu người dân đi khiếu kiện là một “kịch bản” được nhà cầm quyền dàn dựng từ trước.

    Đặc biệt, Linh mục Đặng Hữu Nam khẳng định sẽ tiếp tục chống Formosa, kiện Formosa vì đó là việc làm được hiến pháp hiện hành bảo trợ và là việc phải làm để bảo vệ giống nòi, bảo vệ sự sống còn và toàn vẹn lãnh thổ của đất nước.

    Vị Linh mục này tuyên bố: “Nếu chính quyền tiếp tục ngăn cản chúng tôi di chuyển trên các phương tiện, chúng tôi sẽ đi bộ. Để tránh sự đàn áp và còn bị vu khống như ngày 14/2/2017, chúng tôi sẽ tự trói tay mình đi bộ đến Tòa án. Nếu chính quyền tiếp tục ngăn cản chúng tôi cách vi hiến và phi pháp, chúng tôi sẽ dành cho mình quyền khởi kiện, tố cáo chính quyền ra trước Tòa án Quốc tế”.

    Anh Nguyễn Nhật Minh, một giáo dân tham dự Thánh lễ cầu nguyện và tham gia cuộc hành trình khiếu kiện cho chúng tôi biết: “Thánh lễ bắt đầu lúc 8 giờ. Có khoảng hơn 6 ngàn người từ nhiều Giáo xứ khác nhau đến tham dự. Đến khoảng 9 giờ thì kết thúc Thánh Lễ. Hiện tại (khoảng 9 giờ 30 phút), chúng tôi bắt đầu lên đường tới Tòa án thị xã Kỳ Anh (Hà Tĩnh). Chúng tôi đi bằng xe gắn máy. Hiện con số đã lên tới hơn 7 ngàn người rồi.”

  2. Nguyễn Cung Nghệ an Says:

    Mục tiêu và hình thức đấu tranh của cuộc tổng biểu tình đang diễn ra vào các ngày Chủ Nhật tại Việt Nam có nhiều nét chung giống như những gì người dân Leipzig của CHDC Đức (DDR) cũ đã thực hiện cách đây gần 28 năm. Đó là phong trào biểu tình vào ngày thứ Hai hàng tuần tại Leipzig, phong trào này đã gây ra hiệu ứng domino, lan rộng ra khắp Đông Đức dẫn đến sự biến mất của nhà nước này mà không cần một sự trợ giúp nào của các thế lực ngoại bang và kéo theo sự sụp đổ của hệ thống XHCN ở Đông Âu. Mọi người dân Việt yêu nước thương nòi đoàn kết bền bỉ đấu tranh và vững tin vào thắng lợi của sức mạnh quần chúng khi đã được phát huy, như lời của Nguyễn Trãi:”Chở thuyền là dân, lật thuyền cũng là dân”.

    • Phan Hải Phù , du Đãng viên Says:

      Cách tốt nhất là chính quyền nên xem biểu tình như là một sinh hoạt văn hóa quần chúng lành mạnh và nên được tổ chức hàng tuần, qui định nơi được biểu tình và cho bán vé thu tiền để tăng ngân sách địa phương. Như thế thì cả nhà nước và nhân dân đều có lợi, vẹn cả đôi đường.

  3. Phan Hải Phù , lão thành Cách mạng Says:

    LS. Lê Công Định

    ĐẢNG CS : KHÔNG NÊN SỢ ĐA NGUYÊN !

    Theo BBC Việt Ngữ

    Hai chữ “đa nguyên” từ lâu là điều húy kỵ đối với xã hội và hệ thống chính trị ở Việt Nam. Liệu đa nguyên thực sự ghê gớm đến nỗi mỗi khi nói đến ai cũng phải e dè?

    Đã khi nào chúng ta nghiêm túc phân tích thế nào là đa nguyên và ảnh hưởng của một hệ thống đa nguyên chưa?

    Hãy bắt đầu từ lĩnh vực kinh tế

    Trước thời kỳ đổi mới và mở cửa năm 1986, xí nghiệp quốc doanh và hợp tác xã là hai chủ thể duy nhất của nền kinh tế Việt Nam.

    Thời ấy, hai chữ “tư doanh” được đồng nghĩa với điều xấu xa tồi tệ, bởi lẽ người ta luôn tin tưởng, một cách thiếu cơ sở, rằng khu vực tư doanh chỉ toàn bọn gian thương, bóc lột, và nền kinh tế xã hội chủ nghĩa sẽ bị “lật đổ” nếu tư nhân được phép sở hữu tư liệu sản xuất và hưởng giá trị thặng dư.

    Nhắc đến kinh tế tư nhân chẳng khác gì âm mưu “đảo chính” và “lật đổ” nền kinh tế quốc dân!

    Sau Đại hội VI, Đảng Cộng sản Việt Nam đã vượt qua cái bóng của chính mình khi chấp nhận cho tư nhân tham gia vào hoạt động kinh tế. Công nhận nền kinh tế nhiều thành phần thực chất là thừa nhận đa nguyên kinh tế.

    Sự đa nguyên này không những không làm mất đi “độc lập chủ quyền” về kinh tế của đất nước, mà còn làm Việt Nam ngày càng ít lệ thuộc hơn vào viện trợ từ khối xã hội chủ nghĩa.

    Kết quả hẳn nhiên ai cũng thấy: chế độ chính trị của Việt Nam vẫn đứng vững trong khi hệ thống xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu tan rã.

    Trong khuôn khổ luật pháp, các công ty nhà nước cạnh tranh lành mạnh và luôn ở thế thượng phong so với các doanh nghiệp thuộc khu vực tư trong nước.

    Sự đa nguyên kinh tế tiến thêm một bước khi các công ty nước ngoài “đổ bộ” vào thị trường Việt Nam. Trong bối cảnh mới này, thế chủ động ở những lĩnh vực quan trọng nhất của nền kinh tế quốc gia vẫn do chính các công ty nhà nước nắm giữ, tất nhiên cũng trong khuôn khổ do luật pháp ấn định.

    Kết quả sau hai mươi năm Đảng Cộng sản Việt Nam thực hiện chính sách cải tổ nền kinh tế, mà thực chất là đa nguyên kinh tế, là chúng ta có được một nền kinh tế đang chuyển mình vươn ra thị trường quốc tế với những doanh nghiệp xuất khẩu hàng đầu mà sản phẩm chất lượng cao “made in Vietnam” đã làm không ít đối thủ nước ngoài phải e ngại ngay chính sân nhà của họ.

    Gạo, cà phê, cá basa, tôm, giày da … là những minh chứng hùng hồn. Như vậy, đa nguyên không đáng ngại, mà trái lại rất cần thiết nếu biết điều tiết thích hợp.

    • Phan Hải Phù , lão thành Cách mạng Says:

      LS. Lê Công Định

      ĐẢNG CS : KHÔNG NÊN SỢ ĐA NGUYÊN !

      Đa nguyên chính trị đã và đang hiện hữu

      Nói đến đa nguyên trong lĩnh vực chính trị ai cũng giật mình lo ngại, bởi lẽ từ lâu người ta vẫn luôn tin tưởng, một cách thiếu cơ sở, rằng nền chính trị nhiều đảng phái tất yếu dẫn đến sự tranh giành quyền lực và làm suy yếu chủ quyền của đất nước.

      Đa nguyên, một lần nữa, là điều húy kỵ, là “diễn biến hòa bình” đe dọa độc lập chủ quyền dân tộc. Vậy phải chăng ở Việt Nam chưa từng có đa nguyên chính trị?

      Hãy bình tâm nhìn lại lịch sử. Mặt trận Việt Minh là một tập hợp thành công các đảng phái chính trị cho mục tiêu giành độc lập dân tộc từ 1941 đến 1945.

      Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam và Chính phủ lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam cũng là một tập hợp thống nhất các chính khách và trí thức yêu nước ngoài Đảng Cộng sản ở miền Nam trong cuộc chiến chống lại chính quyền Sài Gòn từ 1960 đến 1975.

      Cho đến giữa thập niên 80 của thế kỷ trước, hai đảng Dân chủ và Xã hội vẫn sát cánh cùng Đảng Cộng sản trong suốt quá trình tranh đấu giành độc lập dân tộc và phát triển đất nước. Hai đảng này chỉ chấm dứt hoạt động vào năm 1987.

      Hiện nay Mặt trận tổ quốc vẫn là diễn đàn hiến định dành cho người ngoài Đảng Cộng sản phát biểu chính kiến của mình trong việc xây dựng đất nước. Như vậy, đa nguyên chính trị đã và đang vẫn hiện hữu ở đất nước chúng ta và Đảng Cộng sản Việt Nam đã thiết lập và điều tiết thành công nền chính trị đa nguyên đó.

      Nay chúng ta, hơn 80 triệu đồng bào trong và ngoài nước, đang đứng trước một vận hội mới – một thời cơ vàng – ngàn năm có một để chấn hưng đất nước.

      Sự thành công của đa nguyên kinh tế đang đòi hỏi một mô hình khác của đa nguyên chính trị. Liệu Đảng Cộng sản dám chấp nhận thách thức của thời đại, vì quyền lợi chung của dân tộc, đưa nền chính trị đa nguyên hiện tại dấn thêm một bước?

      Làm được điều đó là vượt qua cái bóng của chính mình và sẽ để lại tiếng thơm muôn đời. Bản lĩnh và trí tuệ của một đảng cầm quyền là nhận thức được bước ngoặc lịch sử này để quyết đoán đề ra và thực thi một sách lược thích hợp.

      Ngược lại, nếu cứ cố thủ trong những thành trì lý luận lung lay sẽ càng chuốc thêm thất bại tất yếu của lịch sử, mà có khi phải trả giá bằng máu của biết bao nhiêu người.

      • Phan Hải Phù , lão thành Cách mạng Says:

        LS. Lê Công Định

        ĐẢNG CS : KHÔNG NÊN SỢ ĐA NGUYÊN !

        Mô hình nào cho đa nguyên chính trị?

        Đa nguyên là động lực của sự phát triển, điều đó miễn bàn cãi. Vậy mô hình nào sẽ phù hợp? Nên nhớ rằng khi tiến hành đa nguyên về kinh tế, một bài toán hóc búa đã được đặt ra là liệu các thành phần kinh tế tư nhân, nhất là giới đầu tư nước ngoài, có thể câu kết nhau lũng đoạn nền kinh tế quốc gia hay không?

        Bài toán này sau đó đã có lời giải đáp hữu hiệu: dù thuộc thành phần kinh tế nào các doanh nghiệp cũng đều mang tư cách pháp nhân Việt Nam, và được thành lập và hoạt động trong khuôn khổ luật pháp Việt Nam.

        Các điều kiện để được cấp phép và nghĩa vụ nộp thuế là hai trụ cột điều tiết sự tham gia của giới đầu tư tư nhân vào những thành phần khác nhau của nền kinh tế. Điều này hoàn toàn có thể ứng dụng vào lĩnh vực chính trị.

        Có thể nói mẫu số chung của hơn 80 triệu đồng bào trong và ngoài Đảng Cộng sản là: thứ nhất, mọi người Việt Nam đều có cùng nguyện vọng chấn hưng Tổ quốc chung của tất cả, không phân biệt đảng phái, tín ngưỡng, thành phần và giới tính; thứ hai, dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ và văn minh là mục tiêu tối hậu của mọi chính sách kinh tế, chính trị và xã hội trong tương lai.

        Từ mẫu số chung đó, vấn đề còn lại sẽ là đảng nào có thể giới thiệu được người tài để lèo lái con thuyền đất nước. Sự cạnh tranh giữa các đảng phái đương nhiên phải công bằng và trong khuôn khổ luật pháp.

        Tất nhiên, lịch sử sẽ sòng phẳng với công lao của Đảng Cộng sản Việt Nam trong quá khứ và hiện tại. Mô hình chính trị đa nguyên tương lai nên bảo đảm rằng người do Đảng Cộng sản giới thiệu sẽ chiếm một tỷ lệ chi phối nhất định tại quốc hội và các cơ quan công quyền.

        Điều này cũng giống như khi cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước, tỷ lệ cổ phần chi phối dành cho cổ đông là nhà nước luôn được duy trì. Ngoài ra, việc điều tiết nền chính trị đa nguyên phải bảo đảm rằng các “bộ sức mạnh” như bộ quốc phòng, bộ công an, bộ tư pháp, các lực lượng vũ trang … vẫn thuộc quyền kiểm soát của Đảng Cộng sản do công lao bất hủ của Đảng này trong công cuộc tranh đấu cho nền độc lập của dân tộc và do sứ mệnh của Đảng trong việc bảo vệ chủ quyền quốc gia.

        Những bộ ngành liên quan đến kinh tế, thương mại, tài chính, giao thông… nên mở rộng cửa để các nhà kỹ trị có tài kinh bang tế thế giúp dân giúp nước.

        Mô hình mới của nền chính trị đa nguyên như vậy chắc chắn sẽ tạo sức bật mạnh mẽ đưa đất nước vào cuộc tranh đua thành cường quốc kinh tế trong khu vực, chữa được quốc nạn tham nhũng và rửa được quốc nhục nghèo hèn.

        Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ vẫn tiếp tục vai trò lịch sử của mình một cách tâm phục khẩu phục từ phía nhân dân và bạn bè quốc tế. Kẻ đối nghịch sẽ mất đi lý do để chỉ trích.

        Kết luận: chuyện xứ Campuchia

        Thay cho lời kết luận, tôi xin kể một mẩu đối thoại giữa tôi và anh bạn đồng nghiệp người Campuchia khi tôi có dịp sang Phnom Penh làm việc năm ngoái.

        Trong lúc chuyện trò, được biết anh bạn này và một người bạn của anh ta đều là thành viên Đảng Nhân dân Cách mạng Campuchia của Thủ tướng Hun Sen – cả hai là luật sư gốc Campuchia, cùng tốt nghiệp luật khoa tại Mỹ và đang giữ những chức vụ quan trọng trong Chính phủ Hoàng gia Cambodge, một người hiện là Thứ trưởng Bộ thương mại – tôi tỏ vẻ ngạc nhiên vì hai người “Campuchia kiều” tại Mỹ này lẽ ra phải là đảng viên Funcipech của Hoàng thái tử Ranaridth.

        Người đồng nghiệp của tôi giải thích rằng Đảng Nhân dân Cách mạng Campuchia là một đảng được tổ chức tốt và tập hợp nhiều nhân tài nên phần lớn trí thức Campuchia đều lựa chọn đảng này để tham gia xây dựng đất nước. Lời giải thích này khiến tôi cứ suy nghĩ mãi về một lẽ đời đơn giản như vậy…

        Ngày 13/4/2006

  4. Bao che tội phạm? Says:

    Gửi Ủy viên BCT VÕ VĂN THƯỞNG: Vì sao ngăn cản điều tra “Mạng lưới rút ruột dầu máy bay ở TP.HCM” ???

    FB Nguyễn Hoài Nam

    20-3-2017

    Kính thưa anh. Em là Nguyễn Hoài Nam là nhà báo, bút danh Hoài Nam.

    Hôm nay, em viết những dòng chữ này gửi đến anh (Võ Văn Thưởng), với tư cách là Nhà báo gửi đến Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương, nhân vụ anh (Võ Văn Thưởng) có bút phê chỉ đạo lãnh đạo Đài THVN dừng phát sóng loạt bài điều tra “Mạng lưới rút ruột dầu máy bay ở TP.HCM”.

    Kính thưa anh. Vì trách nhiệm một nhà báo, suốt một thời gian dài em đã bất chấp nguy hiểm để điều tra, mạng lưới rút ruột dầu máy bay trong các xe bồn ngày càng công khai, liều lĩnh và táo bạo ở TP.HCM.

    Từ chứng cứ đã thu thập được, xác định mỗi ngày có khoảng trên 10.000 lít dầu máy bay bị rút ruột từ những xe bồn vận chuyển về sân bay Tân Sơn Nhất, Buôn Mê Thuột, Liên Khương và Cần Thơ. Số dầu bị rút ruột và tiêu thụ nó không chỉ gây ra những vụ nổ cháy xe, còn là những kho “bom” nổ chậm ở khu dân cư – nơi chứa hàng ngàn lít dầu máy bay bị trộm cắp. Đặc biệt hơn, có thể gây uy hiếp an toàn cho những chuyến bay. Vì vậy, em quyết tâm làm đến cùng, làm tận gốc để triệt phá cả tổ chức mạng lưới này.

    Nay mạng lưới rút ruột dầu máy bay bị triệt phá, đồng nghĩa với việc chặn đứng những hiểm họa từ dầu máy bay gây ra cho cộng đồng.

    Để làm thành công vệt điều tra này, suốt 7 tháng (2 tháng điều nghiên) và 5 tháng thu thập chứng cứ, đôi lúc ớn lạnh, mình vì chứng kiến cảnh vừa rút dầu vừa phì phèo thuốc lá…

    Chứng cứ thu thập được, khẳng định ở quận 2, 7, 8, Nhà Bè, (TP.HCM) hình thành một mạng lưới nhiều băng nhóm cầu kết với tài xế, rút ruột dầu máy bay từ các xe bồn táo bạo, chuyên nghiệp. Từ chứng cứ đó, em lên sơ đồ, vạch kế hoạch triệt phá cũng như tổ chức bắt quả tang những đối tượng cầm đầu, rồi chuyển cho Cục CSHS Bộ Công an.

    Có lẽ nhận định mức độ quá nguy hiểm của vụ việc, Cục CSHS đã báo cáo lãnh đạo Bộ Công an xin xác lập chuyên án cấp Bộ. Suốt 3 tháng đầu năm 2017, hàng trăm cán bộ chiến sỹ thuộc các Cục như Cục CSHS, Viện Khoa học Hình sự, Cục trinh sát ngoại tuyến, Cục Kỹ thuật nghiệp vụ, vất vả đeo bám từng đối tượng trong mạng lưới này. Có những lần đối tượng manh động suýt tấn công em và trinh sát chỉ vì thấy lảng vảng gần điểm chúng hoạt động. Trong quá trình điều tra, em đã báo cáo Ban Nội chính Trung ương, Ban Nội chính TW cũng xác định đây là chuyên án đặc biệt nghiêm trọng.

    • Bao che tội phạm? Says:

      Gửi Ủy viên BCT VÕ VĂN THƯỞNG: Vì sao ngăn cản điều tra “Mạng lưới rút ruột dầu máy bay ở TP.HCM” ???

      FB Nguyễn Hoài Nam

      Ngày 9.3 vừa qua 160 cán bộ trinh sát Bộ Công an đồng loạt bắt giữ hàng chục đối tượng trong mạng lưới, niêm phong hơn 30.000 lít dầu để giám định chất lượng. Hiện vụ việc đang được điều tra mở rộng.

      Chuyên án được triệt phá thành công, hàng chục đối tượng bị khởi tố, vụ việc đang được điều tra mở rộng. Riêng em vẫn cùng Ban Chuyên án đấu tranh với những đối tượng là đồng phạm trong mạng lưới này.

      Bên cạnh đó, em viết 5 bài trong suốt quá trình thâm nhập – điều tra cũng như quá trình phối hợp với Bộ Công an triệt phá, để phát sóng trên Đài THVN, nhằm tuyên truyền động viên những nhà báo khác, phát huy tinh thần đấu tranh đẩy lùi cái xấu trong xã hội hiện nay.

      Tuy nhiên, khi phát đến bài thứ 3 thì em được chỉ đạo dừng 2 bài còn lại vì có bút phê của anh Võ Văn Thưởng.!!? Em hiểu lãnh đạo Đài THVN buộc phải chấp hành lệnh của anh, nhưng cái khó hiểu là tại sao anh Võ Văn Thưởng lại có bút phê vào công văn của DN để dừng phát sóng vệt bài này, mặc dù vụ việc đã bị bóc gỡ, hàng chục đối tượng đã bị khởi tố bắt giam.???

      Kính thưa anh. Em từng là người lính, vì đam mê em đã bén duyên với nghề báo. Trước đây em công tác tại Báo Thanh Niên, chỉ vì không khoan nhượng với cái xấu đang thao túng tờ báo này, em đã bị một Phó Tổng biên tập trù dập rồi sai khiến Tổng Biên tập ký quyết định cho em nghỉ việc.

      Không khoan nhượng với cái xấu, bản thân em bị mất việc, nhưng bù lại cả băng nhóm bắt tay nhau rút ngân sách từ những công trình nạo vét phải đền tội cuối năm 2016, người cao nhất 24 năm tù, đáng lắm chứ phải không anh?

      Đuổi được người ngay thẳng như em ra khỏi tờ báo, Báo Thanh Niên bắt đầu lộng hành và đã phải trả giá trong vụ nước mắm. Phó Tổng Biên tập này đã bị rút thẻ Nhà báo và nay thì nghỉ việc. Trong vụ nước mắm, Võ Thị Thúy từ phó phòng lên trưởng phòng Tổ chức của Báo Thanh Niên, một phòng quan trọng của báo. Võ Thị Thúy là ai, chắc anh biết.

      Bị dừng phát sóng loạt bài này, em không biết ai được lợi, nhưng triệt phá thành công chuyên án, người phấn khởi hơn ai hết chính là em, bởi công sức của em cống hiến cho cộng đồng không bị đổ xuống sông xuống biển. Tuy nhiên, em muốn biết, việc dừng phát sóng vệt bài này trên đài THVN (theo chỉ đạo ngăn cản của anh Thưởng) thì người dân và cộng đồng được lợi gì hả anh Võ Văn Thưởng? Câu hỏi ngây thơ của em mong anh Võ Văn Thưởng quan tâm và chỉ giáo cho em được biết nhé.!!

      Để anh hiểu được tâm huyết của em vì cộng đồng, em gửi đến anh Kế hoạch triệt phá và văn bản em cáo đề xuất Ban Nội chính Trung ương với tinh thần quyết liệt.

      Kính chúc anh sức khỏe để cống hiến cho ngành Tuyên giáo được nhiều hơn nữa.

  5. Biểu tình FORMOSA Says:

    NÓóNG.

    Hà Tĩnh: Công An đàn áp dã man người biểu tình chống FORMOSA

    CTV Danlambao – Sáng nay 21/3/2017, hàng trăm người dân xã Kỳ Nam (Kỳ Anh, Hà Tĩnh) đã xuống đường biểu tình bởi cuộc sống mưu sinh của họ đã rơi vào bế tắc khi gánh chịu hậu quả của thảm họa môi trường biển do Formosa gây ra. Tuy nhiên, ngay lập tức chính quyền Hà Tĩnh huy động 1 lực lượng đông đảo bao gồm cảnh sát cơ động, công an, an ninh… đàn áp đánh đập dã man các ngư dân này.

    Công an và CSCĐ mang sắc phục đã sử dụng các công cụ hỗ trợ để đánh vào người biểu tình bất kể người lớn hay trẻ nhỏ, phụ nữ hay đàn ông. Lực lượng mang thường phục âm thầm tách từng người để hành hung rồi bắt giữ.

  6. Cờ Vàng - Long Tinh Kỳ Says:

    Tạ Phong Tần trả lời phỏng vấn Chương trình Văn Hóa Nhân Bản Lạc Việt ngày 18/3/2017 tại cuộc biểu tình ủng hộ người Việt quốc nội chống độc tài Cộng sản.
    Địa điểm: Đại lộ Bolsa-Trần Hưng Đạo (Little SG), thành phố Westminster, quận Cam, tiểu bang California, Hoa Kỳ.

    TẠ PHONG TẦN:
    “CÀNG NGÀY NGƯỜI TA CÀNG PHỈ NHỔ ĐẢNG CỘNG SẢN,
    CÀNG CHỬI CÔNG KHAI ĐẢNG CỘNG SẢN.”

    Tôi nhớ ngày xưa tôi ở Sài Gòn, khi đó người VN trong nước đi biểu tình ở 2 khu vực đông dân nhất là Sài Gòn và Hà Nội, người dân lúc đó vẫn cầm cờ đỏ và ảnh Hồ Chí Minh đi biểu tình. Nhưng 10 năm sau thì khi người dân đi biểu tình đòi dân chủ và bày tỏ lòng yêu nước đông hơn, và điều đặc biệt là người Việt trong nước đi biểu tình thì họ không còn cầm cờ đỏ và ảnh ông Hồ nữa. Đó là một tín hiệu rất đáng mừng, nó cho thấy rằng một khi người dân không còn cầm cờ đỏ và ảnh Hồ Chí Minh nữa thì người dân đã thay đổi nhận thức rằng lá cờ đỏ đã không còn chính nghĩa gì nữa, người dân họ không còn tin tưởng gì vào lá cờ đỏ , không còn cầm ảnh Hồ Chí Minh là người dân không còn tin vào chân lý, công lý của Cộng sản nữa rồi.

    Ngày xưa, chúng tôi đi biểu tình bị công an Cộng sản đuổi, đánh, bắt bớ nên phải chạy như vịt vậy đó, nhưng chúng tôi vẫn đi biểu tình. Và cho đến bây giờ, kể từ năm 2007, phong trào biểu tình đó ngày càng lớn mạnh và được nhân rộng ra và không hề bị dập tắt như Cộng sản VN mong muốn và càng ngày người ta càng phỉ nhổ vào cái Đảng Cộng sản, càng chửi công khai Đảng Cộng sản mà không cần che giấu gì nữa.!! Nó chứng tỏ sự áp bức của Cộng sản lên người dân VN đã lên đến tột bực rồi. Trong khi các dư luận viên được Đảng trả tiền lên mạng để chửi chế độ VNCH và người đi biểu tình đòi quyền sống ở VN thì phải ẩn danh, giả hình, giả tuổi. Còn những người chống Cộng thì dám công khai xuất hiện để chửi Cộng sản và dám công khai thách thức cả chính quyền.

    • Cờ Vàng - Long Tinh Kỳ Says:

      TẠ PHONG TẦN:
      “CÀNG NGÀY NGƯỜI TA CÀNG PHỈ NHỔ ĐẢNG CỘNG SẢN,
      CÀNG CHỬI CÔNG KHAI ĐẢNG CỘNG SẢN.”

      Tôi hy vọng đồng bào trong nước hãy đồng lòng đứng lên đòi quyền sống của mình. Chúng ta không muốn bạo lực, chúng ta không ham đổ máu vì người Việt trong Nam và ngoài Bắc đều là anh em với nhau, cùng một dòng máu. Nhưng chúng ta không chấp nhận một chủ thuyết ngoại lai mà nơi sản sinh ra nó người dân đã chán ngán, vứt bỏ rồi thì tại sao VN vẫn còn ôm ấp lấy chủ thuyết ngoại lai đó? Mình là phải biết quyền con người của mình và phải tự biết bảo vệ quyền con người đó cho chính bạn. Không ai đấu tranh giùm cho bạn được hết một khi bạn không dám đấu tranh lấy cho chính mình. Giả dụ, có thằng ăn cướp tài sản của bạn mà bạn không dám la lên. Hỏi bạn có báo cảnh sát không, thì bạn nói cũng không báo luôn. Như thế thì làm sao người đi đường người ta giúp đỡ bạn được, thậm chí người ta hỏi bạn: Thằng kia nó làm gì ông? Thì bạn cũng sợ sệt chối biến đi: Không, không, nó không làm gì tôi hết trơn !? Như thế thì không ai có thể giúp đỡ để bảo vệ bạn. Cái người bị cướp tôi vừa ví dụ là người dân đang ở trong nước, và người đi đường chính là bà con Kiều bào và các chính phủ nước ngoài đây. Nếu như người dân trong nước không lên tiếng và đấu tranh thì đồng bào hải ngoại sẽ không thể can thiệp hỗ trợ. Ông bà mình có câu: Con khóc mẹ mới cho bú là như vậy đó! Tương lai của đồng bào trong nước và con cháu quí vị là ở trong tay quí vị, chứ không phải do người Việt hải ngoại. Đồng bào ở Hải ngoại đã có nhà cửa, sự nghiệp, con cháu đề huề ở bên đây hết rồi nhưng vẫn hướng về Quốc nội vì tinh thần dân tộc, vì tấm lòng yêu quê hương, quê cha đất tổ thôi. Xin chào quí vị!

  7. Biểu tình và Truyền thông Says:

    BIỂU TÌNH TẠI VIỆT NAM : CẦN LÀM TRUYỀN THÔNG CHO TỐT VÀ HIỆU QUẢ HƠN !

    FB Nguyễn Thị Bích Ngà

    21-3-2017

    Tất cả các cuộc biểu tình ở VN cho đến thời điểm hiện tại và trong tương lai gần về bản chất chỉ là CUỘC CHIẾN VỀ TRUYỀN THÔNG. Đã đến lúc đặt vấn đề để nhìn nhận đúng bản chất, đúng thực tế, nhằm hiểu rõ mục tiêu và mục đích, từ đó tìm ra giải pháp và phương thức đúng cho các cuộc biểu tình.

    Để trình bày một cách cặn kẽ về vấn đề này, tôi sẽ viết khá dài. Bạn nào lười nên ngừng tại đây.

    Biểu tình là gì? Có nhiều hình thức biểu tình và mỗi một hình thức mang một bản chất khác nhau tùy theo mục tiêu, mục đích mà nhóm biểu tình đề ra.

    Lấy ví dụ về cuộc biểu tình của sinh viên Hong Kong. Mục đích của cuộc biểu tình đó là: đòi hỏi quyền dân chủ thực thụ, cụ thể là được quyền đề cử Đặc khu trưởng mà không phải thông qua quyết định của ủy ban bầu cử. Mục tiêu đề ra là: Phải đạt được mục đích hoặc đạt được các thỏa thuận tương đối.

    Điểm lại các cuộc biểu tình tại Việt Nam trong thời gian qua, ta thấy, các cuộc biểu tình có đặt ra Mục Đích. Nhưng không hề đặt ra Mục Tiêu.!!!

    Ví dụ: Dân oan phản đối chính sách đền bù đất đai của nhà nước. Mục đích là gì? Phải chăng là phải đạt được mức đền bù theo thỏa thuận với giá trị thực hiện hành? Vậy mục tiêu là gì? Phải chăng là cho đến khi nào đạt được mục đích? Nhưng, ta thấy, dân oan không hề kiên trì với mục tiêu nhằm đạt được mục đích. Dân oan sáng đi biểu tình, chiều về làm đồng. Ở miền Nam thì còn theo thời vụ, rảnh việc đồng mới đi biểu tình.

    Ví dụ: Biểu tình phản đối giàn khoan 981, đòi Trung Quốc rút giàn khoan ra khỏi Việt Nam. Chủ nhật cuối tuần, rảnh công việc thì người dân xuống đường biểu tình phản đối, đến trưa về nhà còn đón con, chăm gia đình hoặc đi đá bóng. Trung Quốc nó rút giàn khoan hay không thì…mình còn phải đi làm nuôi gia đình. Tuần sau chủ nhật biểu tình tiếp.

    Biểu tình đòi chính phủ minh bạch về Formosa và đuổi Formosa ra khỏi Việt Nam. Cũng một hình thức: Cuối tuần xuống đường biểu tình hai, ba tiếng buổi sáng, về nghỉ, sang ngày đi làm, tuần sau biểu tình tiếp. Không hề kiên trì mục tiêu và làm mọi thứ để thực hiện mục tiêu.

    Các cuộc biểu tình kể trên không đặt ra mục tiêu cụ thể là khi nào đạt được mục đích hoặc đạt được thỏa thuận thì mới thôi. Không có tính liên tục, không có tính áp lực, không đạt được mục đích đặt ra. Do đó, về bản chất, các cuộc biểu tình đó chỉ là hình thức tuần hành nêu lên tiếng nói của người dân đối với chính phủ.

    • Biểu tình và Truyền thông Says:

      BIỂU TÌNH TẠI VIỆT NAM : CẦN LÀM TRUYỀN THÔNG CHO TỐT VÀ HIỆU QUẢ HƠN !

      FB Nguyễn Thị Bích Ngà

      Và khi đã là tuần hành nêu lên tiếng nói thì đó chỉ là CUỘC CHIẾN VỀ TRUYỀN THÔNG!. Chính phủ chỉ gặp áp lực về truyền thông. Chính phủ dập tắt các cuộc biểu tình, đàn áp, bắt bớ, đánh đập…cũng chỉ là vì không muốn phe biểu tình thắng về truyền thông khi biểu tình tự do. Cho đến giờ, họ có gặp áp lực với một mục đích cụ thể nào để phải thỏa thuận nhằm đáp ứng mục đích của người dân biểu tình chưa? Chưa.

      Trong bối cảnh phần lớn người dân Việt Nam còn chưa biết quyền hiến định của mình, còn nghe tuyên truyền biểu tình là xấu, là gây mất ổn định, là phản động, là bị xúi giục…thì chưa thể có được các cuộc biểu tình kiên trì với mục tiêu đề ra để đạt được mục đích cụ thể, bởi không có được số đông, không có sự đồng thuận, không có sự đồng lòng để tổ chức chặt chẽ.

      Từ những phân tích trên, đã rõ, khi chưa thể có được điều kiện cần và đủ để có được các cuộc biểu tình với mục đích và mục tiêu cụ thể thì các cuộc biểu tình diễn ra theo sự vụ chỉ là Cuộc-Chiến-về- Truyền-Thông. Trong cuộc chiến đó, ai biết cách làm truyền thông sẽ thắng.!!

      Đừng hô hào to tát, đừng đặt ra Mục Đích cao xa khi chưa đủ điều kiện để thực hiện Mục Tiêu, thậm chí không dám đề ra mục tiêu và thực hiện cho kỳ được. Nhìn nhận đúng thực tế tình hình để suy nghĩ Cách-Làm-Truyền-Thông cho tốt và hiệu quả hơn khi tổ chức biểu tình trong thời điểm hiện tại là bước đi nhỏ nhưng chắc và thực tế.

  8. Viêt Nam bị mù Voi ? Says:

    VIỆT NAM: XỨ SỞ BỊ MÙ… VOI ?!

    Hiệu Minh

    March 23, 2017

    Phương Tây có câu “Con voi trong phòng khách” ý nói là sự việc ai cũng thấy nhưng không ai dám nói vì một lý do tế nhị nào đó. Con voi rất to, làm sao giấu được, thế mà không “nhìn” ra mới là chuyện lạ.

    Có một thời đi xe bus ở Hà Nội kẻ cắp ngang nhiên móc túi người đi xe, hành khách nhìn thấy nhưng không ai dám nói vì sợ bị trả thù bởi luật pháp không nghiêm. Đó là con voi trên xe bus.

    Đến thời mở cửa, tham nhũng, hối lộ tràn lan, quan bỗng nhiên giầu một cách kỳ lạ, nhưng không ai dám hỏi, tiền “ý” ở đâu ra. Có con voi trên chính trường.

    Nhìn một vị to to có chuyện liên quan đến tiền nong, lợi ích nhóm, và nhiều chuyện khác, nhưng vì tình đồng chí nên ngại nói, họ gọi là đồng chí X. Đồng chí X to hơn cả voi ma-mút thời tiền sử mà không ai “nhìn” thấy, con voi chính hiệu trong phòng VIP.

    Tòa nhà 10 Lê Trực xây lù lù cao gần 20 tầng ngay cạnh lăng cụ Hồ, họp đảng, họp chính phủ, họp quốc hội, ai đi qua mà chả nhìn thấy. Thế mà con voi xây dựng ấy vẫn ngang nhiên tồn tại cả năm. Cho đến một hôm có một người không thích voi. Chưa bị chặt vòi nhưng cũng chưa hết chuyện voi Lê Trực.

    Và gần đây con voi xuất hiện trên bán đảo Sơn Trà với mấy chục biệt thự đang đổ móng.!!! Ở xứ mà ai đó chỉ cần thổ ra một câu chống đối chế độ có thể bị còng tay, thì làm gì mà chính quyền không biết từ khi các nhà đầu tư “bổ nhát cuốc đầu tiên”.???

    Hồi năm 2015 thăm Đà Nẵng, mình đi xe máy vòng vèo mấy tiếng lên đỉnh Sơn Trà, nơi có mấy trạm radar từ thời xưa. Mấy ngọn núi có rừng che phủ, hai bên là biển xanh đẹp chưa từng thấy.

    Thấy mấy cái chùa to đùng, các tượng to đùng mà chán. Chả hiểu tại sao nước mình thì bé, làm cái gì cũng to, hoành tráng. Thủ đô to, chùa to, tượng to, bánh dâng thánh to. Có lẽ người bé, nhiều thứ bé nên dân ta hay mơ to.

    Dọc theo lối cảng Tiên Sa có tầu bè đi lại nhộn nhịp, xe máy leo dốc qua triền núi lên cao tới 700m, với 4000 hectar rừng có lẽ nguyên sinh, đặc biệt có khỉ đầu trắng.

    Hôm đó lên đỉnh gặp một anh bán đồ giải khát và hỏi chuyện thì biết được chiều chiều hay sáng sớm, hàng đàn khỉ vẫn ra đường đi dạo. Người đi một mình dễ bị tấn công.

    • Viêt Nam bị mù Voi ? Says:

      VIỆT NAM: XỨ SỞ BỊ MÙ… VOI ?!

      Hiệu Minh

      Một kho báu quốc gia như thế mà người ta cho đào móng xây biệt thự, biến thành khu vui chơi giải trí. Tầm nhìn ngắn hạn dài không quá tờ đô la nên phân lô bán đất là nhanh.

      Con voi biệt thự Sơn Trà chắc đã ở đây khá lâu nhưng chính quyền được doanh nghiệp tặng xe xịn, số xịn, mà không lên nổi đó để xem sự tình ra sao.??

      May quá có một ngư phủ nhìn ra con voi này. Họ típ cho báo chí và thế là con voi Sơn Trà được mọi người bàn thảo. Chả hiểu rồi voi có đuổi hết khỉ Sơn Trà đi không? Hay có tiền, có quà, được tặng xe, mọi việc sẽ đâu vào đó? Phạt và cho tồn tại thì chắc chắn khỉ bạc tóc cũng sẽ đi hết.

      Biệt thự Sơn Trà chỉ là chuyện nhỏ của một đất nước nhỏ có nhiều chuyện lớn. Sống lâu trong tuyên truyền theo Đảng và chính phủ, dân tin chính quyền làm gì cũng đúng. Nói ra sợ bị trả thù, bị bắt và bị tù tội. Trong thực tế, đố ai tìm ra “tính Đảng” trong biệt thự Sơn Trà hay 10 Lê Trực.??

      Ngày xưa thấy kẻ cắp móc túi không ai dám nói thì nay đến thời kẻ cắp bán nước cũng vậy thôi. Đó là hệ lụy của truyền thông một chiều, pháp luật chồng chéo theo chỉ thị và không nghiêm, sự phản biện xã hội bị triệt tiêu.

      Nếu báo chí và mạng xã hội được làm đúng chức năng phản biện và pháp luật nghiêm thì con kiến bò cũng thấy.

      Thấy con voi to đùng đang phá phách mà không ai nhìn ra thì đó là xứ sở bị mù…voi ?!?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: