Ó ò o… Đinh Dậu đã sang

ga

Ò ó ó…

Đinh Dậu đã sang

Nhà nhà hưởng Tết.

Khỉ gà theng théc

Xơi cục cứt gà.

Ò ó o…

Khỉ già chó chết

Ngày  mày đã hết

Chết đi cho rồi.

Ò ó o…

Advertisements

6 phản hồi to “Ó ò o… Đinh Dậu đã sang”

  1. Già Thép Says:

    Lê Công Định

    Năm nay tôi không có Tết, vì quá nhiều người Việt tranh đấu cho công lý và nhân quyền đã bị bắt gần đây, nhất là vào những ngày cận Tết.
    Điều đau lòng là họ phải rời xa con cái còn thơ của mình, chấp nhận bước vào chốn tù đày, chẳng phải vì danh lợi cá nhân, mà chỉ vì tương lai của tất cả chúng ta.
    Do vậy, khi thời khắc giao thừa giữa hai năm cũ và mới sắp đến, tôi muốn nói, viết và nhắc về tất cả tù nhân chính trị cũng đang chờ đón giao thừa trong nhà tù cộng sản. Tôi muốn dành cho họ mọi tình yêu thương, lòng kính trọng và niềm tin của tôi.
    Tôi chúc các tù nhân chính trị và gia đình luôn bình an, sáng suốt, vững vàng và nhiều sức khoẻ! Tôi tin mọi người sẽ không bao giờ lui bước.

    • Già Thép Says:

      Lê Công Định

      Đọc mà rơi nước mắt! Chúc chị và các cháu an lành, vững vàng, làm chỗ dựa tinh thần cho anh Vịnh trong nghịch cảnh lúc này.

      Cô Mười Họ Lê added 4 new photos — with LamDong Vu and 13 others.
      Yesterday at 8:48am •
      Hôm nay 28/12 âm lịch, chỉ còn 2 ngày nữa là tết. Nhìn cảnh nhà nhà sắm tết, người người vui vẻ mua hoa, mua cây cảnh tết, còn mẹ con em thì lo chuẩn bị đồ ăn để đi đến gửi cho bố cháu, một người vô tội đang bị giam giữ nơi CA TPHCM, mà lòng tôi hoang mang vô tận, xen lẫn uất ức cứ ứ lên trong cổ họng!
      Nghĩ đến những gia đình có chồng, con, em bị bắt bỏ tù với những án tù 3 năm, 5 năm, 6 năm thậm chí là 16 năm … chỉ vì họ làm theo lương tâm kêu gọi, vì họ không im lặng, không thờ ơ trước nỗi đau của đất nước, của người dân, và trước bất công bạo ngược, tôi lại như được động viên. Tôi thấy nỗi đau khủng khiếp, tưởng rằng không thể gì xoa dịu của mẹ con tôi thành nhỏ bé trước những người như bà Kim Liên mẹ của Đinh Nhật Uy ở Long An, bà mẹ và vợ anh Trần Huỳnh Duy Thức…
      Đây là lần thứ 6 gia đình gửi đồ vào cho anh Vịnh. Những lần chuẩn bị gửi đồ vào cho bố, thấy mẹ dậy sớm chế biến mấy món ăn để gửi đi thì bé út đều dậy theo, tôi nói:
      -Sao con ko ngủ nữa đi, dậy chi sớm vậy?
      -Con muốn phụ mẹ nấu đồ ăn gửi đến cho bố, mẹ cần con giúp gì mẹ cứ nói con ngồi chờ ở đây, con bé trả lời rồi nó nói tiếp:
      – Mẹ ơi mẹ nấu mấy món mà bố con hay thích ăn nhất nha mẹ vì con thương nhớ bố con quá!
      – Được rồi, con yên tâm, mẹ sẽ nấu cho bố con.
      Trong lúc mẹ nấu đồ ăn thì con bé ngồi hát : “Bố ơi bố ơi con nhớ bố nhiều, con mong bố về vì chỉ có bố là thương con nhất chỉ có bố mới cho con đi đến những nơi con thích chỉ có bố mới mua cho con những đồ chơi. Bố ơi bố ơi bố là bố của con chỉ là của con mà thôi” .
      – Ôi trời bố ko là của con thì còn của ai nữa?
      – Thế sao các cô chú không cho bố con về ăn tết để còn đưa con đi chơi. Mẹ mang đồ ăn đến cho bố mẹ nói bố là con gái út chúc bố ăn ngon miệng.
      Con bé hồn nhiên liến thoắng tự hát, tự nói những lời ngô nghê. Ôi! nghe con thơ nói một hồi mà lòng tôi như bị ai cắt.
      Hôm nay cũng là ngày cuối năm rồi mẹ con em/ cháu xin gửi lời cám ơn đến các cô bác, anh chị em, bạn bè đã đến gia đình quan tâm động viên và giúp đỡ. Mẹ con em/cháu rất cảm động trước tấm lòng của mọi người ạ. Những món quà của mọi người được gửi tới tay anh Vịnh em tin chắc rằng anh Vịnh sẽ thấy ấm áp bởi cảm nhận được sự quan tâm của mọi người đối với gia đình anh ấy. Mẹ con em/cháu xin chúc tất cả cô bác, anh chị em và bạn bè đón xuân vui vẻ và đầm ấm yêu thương !

  2. Nặc nô, già 80 tuổi Says:

    Tạ Phong Tần
    34 mins •
    Chiều 30 lên nhang đèn bàn thờ.
    Vẫn có thời gian thong thả, ung dung hơn nhiều người giờ này vẫn còn đi cày. Nhớ đến những người hiện giờ ăn Tết trong nhà tù cộng sản Việt Nam.

    CHÚC TẾT ĐINH DẬU

    Đinh Dậu chúc mừng bách tính gia
    Xuân đến lòng người cũng nở hoa
    Noi gương Trưng, Triệu đạp sóng dữ
    Nối chí Trần, Lê diệt thù nhà
    Môi trường trong sạch người người khỏe
    Dân chủ tự do chốn chốn ca
    Bất đắc kỳ tử, chúc Việt cộng
    Nam quốc từ đây mới an hòa

    Đêm Giao thừa Tết Nguyên đán Đinh Dậu (2017)

    Tạ Phong Tần

  3. Bộ đội Cu Hồ Says:

    NGƯ DÂN PHÁT HIỆN ỐNG XẢ THẢI FORMOSA
    GIỜ NÀY RA SAO?

    Thảm Họa Formosa

    Phạm Lê Vương Các
    16-1-2017

    Bài dự thi số 87

    Nghe tin anh vừa trở về Kỳ Anh (Hà Tĩnh), tôi hẹn gặp anh tại giáo xứ Đông Yên, cách nhà anh khoảng 1 km vào độ tháng 8 năm 2016.

    Anh là Nguyễn Xuân Thành – người thợ lặn đầu tiên phát hiện ra ống xả thải ngầm trái phép của Formosa.

    Sau khi Formosa gây ra thảm họa môi trường, cũng như bao ngư dân khác ở Kỳ Anh, cuộc sống của anh hoàn toàn bị đảo lộn. Nhưng anh có phần đặc biệt hơn người khác, anh luôn bị báo chí vây quanh để xin phỏng vấn.

    Anh mất tích một thời gian, nhiều lời đồn đoán nói rằng anh bị đe dọa, sợ hãi phải bỏ xứ ra đi.

    Khi nói chuyện, anh cho tôi biết hoàn toàn không có điều đó. Vì công việc mưu sinh, ở Hà Tĩnh không còn đánh bắt được nữa, nên khi thảm họa cá chết đến, anh ra Nghệ An tiếp tục đánh bắt.

    Nhưng hải sản đánh bắt vào không ai mua. Không còn đường mưu sinh, anh và bạn của mình mạo hiểm vượt đại dương, sang tận nước Úc để đánh bắt hải sâm bán cho thương lái Trung quốc.

    Ngay chuyến đánh bắt nơi xứ người đầu tiên, anh bị nhà chức trách Úc bắt giữ vì đánh bắt trái phép trên vùng biển của họ.

    Sau đó anh bị tạm giữ trên một hòn đảo của Úc.

    Anh thuật lại cho tôi nghe về quãng thời gian anh bị bắt tại Úc và cách đối nhân xử thế ở xứ người.

    • Bộ đội Cu Hồ Says:

      “Tỵ nạn nghề nghiệp”

      Anh kể, bắt đầu từ dạo ấy nhiều tàu kéo sang Úc đánh bắt. Những chuyến đánh bắt tại đây có thể nói một cách vắn tắt: “được ăn cả, ngã về không”.

      Hải sâm bên Úc quá nhiều và giá trị cao. Chỉ cần lặn xuống, hốt vào giỏ, kéo lên bỏ vào đầy mỗi phuy, trốn cảnh sát tuần tra và chạy về lại Việt Nam.

      Chỉ cần thoát được một chuyến (tức là tàu trở về được) là anh có thể đủ tiền trả hết nợ nần.

      Nếu bị cảnh sát Úc bắt giữ thì mất luôn cả tàu.

      Tàu nào cũng ý thức được sự rủi ro và khó khăn đó, nhưng họ không còn đường nào khác trong việc đeo bám nghề biển, ùn ùn kéo nhau sang lãnh hải của Úc.

      Lợi nhuận một chuyến đánh bắt hải sâm bên Úc trong khoảng 20 ngày thu được 3-4 tỷ đồng (khoảng 150 ngàn Mỹ Kim) là bình thường.

      Anh mô tả những chuyến đi đánh bắt như vậy như một giải đấu bóng đá Wold Cup. Hàng chục chiếc kéo tàu cùng nhau ra khơi, nhưng chỉ vài chiếc trở về, và bước lên vinh quang.

      Nhưng anh không có được sự may mắn. Tàu anh đi bị nhà chức trách của Úc bắt giữ khi đang đánh bắt.

      Họ tịch thu tàu và đưa anh cùng bạn thuyền về một hòn đảo của Úc.

      “Bất ngờ trong đối xử”

      Trên đảo, sau thủ tục đầu tiên là khai báo và khám sức khỏe. Anh và các bạn được đưa về nhận phòng ở. Anh cho biết dù bị giám sát nhưng cuộc sống trên đảo cũng thoải mái.

      Tôi hỏi anh có bị đánh đập khi bị giam giữ ở đó không? Anh cho biết hoàn toàn không, mà trái lại, không ngờ họ lại được đối xử tốt với mình như vậy.

      Anh vừa kể vừa cười, ngày đầu tiên bị bắt, họ phát cho mỗi người một cái phiếu, qua phiên dịch, họ nói ai muốn ăn gì thì ghi vào đó.

      Sợ đồ ăn Úc ăn không quen, anh ghi vào thích ăn cơm với thịt bò và thịt gà, không ngờ tới bữa ăn, những anh gì ghi trong đó lại được đáp ứng đầy đủ và mỗi bữa ăn còn có thêm trái cây tráng miệng. Hôm nào thức ăn cũng phải đổ bỏ đi vì họ đưa cho quá nhiều.

      Anh còn cho biết những người bị tạm giữ, tiêu chuẩn mỗi người mỗi tuần được phát cho 40 đô để tiêu vặt.

      Anh kể, cái này mới lạ nữa: “Người giám sát thấy mình ngồi một chỗ, không nói chuyện với ai. Nó gọi bác sĩ lại kiểm tra, hỏi thăm xem mình có bị bệnh không. Mà mình có bệnh gì đâu, nhớ nhà mà buồn thôi”.

      Anh cho biết, giới chức Úc nói, việc mình về lại Việt Nam sớm hay chậm phụ thuộc vào phía Việt Nam. Phía Úc cũng không muốn giữ mình ở lại lâu làm gì.

      Vài ngày trước khi về, họ hỏi mình ở tỉnh nào, muốn về đâu để họ sắp xếp cho mình đi máy bay về Hà Nội hay Sài Gòn để thuận tiện nhất cho mình. Họ còn đưa tiền đi đường từ sân bay về nhà mình và tiền ăn uống dọc đường.

      “Cuộc sống ở đó sướng lắm, chỉ có điều nhớ vợ con thôi”, anh nói.

      Sau gần 2 tháng bị tạm giữ, anh được thả. Toàn bộ chi phí đi về Việt Nam đều do phía Úc chi trả.

      Khi đặt chân về đất nước, anh và bạn bè bị hải quan sân bay Việt Nam giữ lại. Công an tiến hành thẩm vấn anh ngay tại sân bay. Một công an vừa hỏi vừa hất cái cằm: “Biển Việt Nam sao không đánh bắt lại đi qua biển của người ta bắt?”

      Anh kể trong giận giữ: “Mấy ông không rước Formosa vô làm chết hết cá thì tui không phải đi đánh bắt ở nước người ta!”.

      Chất giọng đặc sệt Hà Tĩnh của anh có vẻ làm cho người công an thẩm vấn ngộ ra vấn đề, thay đổi thái độ và nhanh chóng phóng thích anh.

      Trước lúc chia tay, tôi hỏi anh sẽ dự định làm gì trong thời gian tới, anh cho biết: “Sẽ tiếp tục trở lại đánh bắt ở Úc!”

      Và giờ này, sau gần 5 tháng, tôi cũng không biết anh đã trả được món nợ vay đóng tàu hay chưa, hay lại đang ở trên một hòn đảo xinh đẹp của nước Úc.

      Phận ngư dân Việt như anh Thành, sau thảm họa Formosa như những chiếc tàu trôi dạt không bến đỗ trong tương lai.

  4. DânOan Says:

    Chúc mừng Năm Mới!
    Mừng đảng tàn vong, mừng Xuân tươi sáng!
    Con khỉ lú gìa cút đi – cùng cái đuôi “CNXH” đểu gỉa!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: