Nhà địa chất Nguyễn Thành Giang, một tâm hồn nghệ sĩ.

Đỗ Trường

giang
Những thập niên gần đây, dường như hình ảnh, tên tuổi nhà khoa học Nguyễn Thanh Giang được nhiều người mến mộ và nhắc đến. Nó là hình tượng tự do, khơi dậy, tranh đấu nơi quê nhà. Lòng can đảm ấy, như một sự tiếp nối hùng khí của sĩ phu năm nào. Không chỉ dừng lại như vậy, ông còn làm thơ, viết văn và là một nhà lý luận chính trị xã hội sâu sắc. Những bài viết của ông gây tiếng vang, vượt ra khỏi nơi tối tăm tù đày.
Tuy rất ngại đọc văn chính luận, nhưng những bài của ông hoặc của Tiến sĩ Hà Sỹ Phu, tôi đọc khá nhiều. Bởi, ngoài hấp dẫn đề tài, cái sinh động của câu văn, ta còn thấy, sự thẳng thắn đầy trách nhiệm với xã hội, con người ở trong đó. Cũng như mọi độc giả, đọc văn, rồi cũng mong có ngày gặp được tác giả mà mình mến mộ.


Và có lẽ, may mắn chăng? Trước đây mấy năm, nhà văn Tưởng Năng Tiến (Hoa Kỳ) điện bảo: Anh Nguyễn Thanh Giang ở quốc nội, hỏi anh, muốn có địa chỉ e-mail và điện thoại của Đỗ Trường. Giời ạ! Một gã viết văn tép riu, tuổi tác vào dạng con cháu như tôi, được bác Nguyễn Thanh Giang quan tâm như thế này, còn gì bằng.
Thế rồi, điện đàm, thư lại, được biết Nguyễn Thanh Giang là bạn cùng quê, cùng cơ quan với ông anh Tiến sĩ địa chất của tôi. Khi tôi xưng hô chú cháu, ông bảo, Đỗ Trường cứ gọi bằng anh cho dễ trao đổi, tranh luận, nhất là văn thơ. Tuy chưa một lần gặp gỡ, nhưng tôi nghĩ, Nguyễn Thanh Giang là người cởi mở, thẳng thắn và tự tin. Bởi, có lần đọc một bài thơ của ông, tôi chê hơi gay gắt, cứ tưởng ông giận. Hôm sau, tôi viết thư xin lỗi, nhưng ông có vẻ ngạc nhiên và hỏi lại: Sao lại phải xin lỗi? Mình thích thẳng thắn như vậy. Cái Đỗ Trường chê, không có nghĩa là người khác không thích.
Vâng! Trong một xã hội cái “Tôi“ đang trùm lên tất cả, cùng với cái khoản: Văn mình vợ người này, được một người thấu hiểu như Nguyễn Thanh Giang, quả thật, hiếm lắm thay.
Nguyễn Thanh Giang sinh năm 1936 tại Thanh Hóa, trong một gia đình trí thức. Và là con rể của nhà thơ Thôi Hữu. Lễ giáo của gia đình, sự ràng buộc của xã hội đã quật nát tuổi thơ ông. Lớn lên thiếu dòng sữa mẹ, do vậy cả cuộc đời ông luôn phải kiếm tìm. Tham gia kháng chiến, và hòa bình ông trở lại trường học. Tốt nghiệp trường Đại học tổng hợp Hà Nội, sau đó ông trở thành một trong những chuyên gia đầu ngành địa chất Việt Nam. Tuy nhiên, ngay từ những năm đầu 1980, Nguyễn Thanh Giang đã nhận ra con đường cụt, không lối thoát mà Đảng cộng sản đang áp đặt trên toàn đất Việt. Nhưng chỉ đến khi ở châu Âu chủ nghĩa cộng sản hoàn toàn sụp đổ, Nguyễn Thanh Giang cùng nhiều trí thức, văn nhân mới thực sự dấn thân, lên tiếng. Và ta có thể thấy, từ đó, tư tưởng cũng như hành động của ông đã thay đổi một cách rõ rệt, từ tin yêu đi đến thất vọng, phản bác chế độ. Do vậy, hàng loạt bài viết của ông chỉ ra những sai lầm, bế tắc của chế độ xã hội trong thời kỳ này. Vậy là, cánh cửa nhà tù rộng mở, chờ đón ông.
Đầu năm 2015, tôi về Hà Nội, định đến thăm ông, nhưng lúc nào cũng cảm thấy có một nữ an ninh theo bảo vệ, nên lại thôi. Hôm bia rượu với khá đông bạn học cùng lớp, thời cấp ba, trong đó có một thằng nghịch nhất nhì lớp, hiện đang là cấp tướng trong ngành an ninh. Có lẽ, đồng chí nữ an ninh không nhận ra cấp trên của mình, hoặc khác ngạch chăng, nên cứ quanh quẩn, thoắt ẩn, thoắt hiện. Nếu bình thường, kể cũng hơi bực mình, nhưng ở Việt Nam độ cồn trong máu lúc nào cũng vượt ngưỡng, nên cứ thấy là lạ, hài hài. Nghĩ lại, thấy cảm phục sức chịu đựng của bác Nguyễn Thanh Giang và các bác nhà văn, trí thức có tư tưởng tự do còn ở trong nước. Mấy ngày sau, tôi bị trục xuất về Đức. Biết tin, ông viết thư an ủi, và có một chút buồn không gặp được nhau.
Rồi thông qua một nhà xuất bản ở Hoa Kỳ, Nguyễn Thanh Giang gửi tặng tôi mấy tập sách. Đọc xong, muốn viết một chút về ông, nhưng nghĩ và tìm mãi chưa biết bắt đầu từ đâu. Bởi, ông thiên về nghị luận chính trị (chính luận), những cái tôi hiểu mù mờ nhất. Mấy nay, đọc bài viết của nhà văn Phạm Đình Trọng, biết Nguyễn Thanh Giang đang phải nằm viện, bệnh tình khá nặng với sức lực cạn kiệt của tuổi già, nên tôi lại tìm đọc và nghiền ngẫm về ông.
Cho đến nay, Nguyễn Thanh Giang đã in ấn, xuất bản trên, dưới chục đầu sách, chủ yếu về khoa học chuyên ngành, và chính luận. Mảng văn chính luận này, đã tô đậm thêm chân dung người trí thức Nguyễn Thanh Giang. Và đã có một số người viết cảm nhận, phê bình về nó. Tuy nhiên, với tôi, tự truyện Người Đội Số Phận và thi tập Những Mẩu Quặng Dọc Đường là hai tác phẩm có vị trị quan trọng trong sự nghiệp viết lách của Nguyễn Thanh Giang. Bởi, nếu Người Đội Số Phận là cuốn tự truyện bằng văn xuôi, thì Những Mẩu Quặng Dọc Đường như một trang nhật ký, không chỉ về thân phận tác giả trước cuộc sống, xã hội, mà còn chuyển tải nhận thức, biến chuyển tư tưởng của ông bằng thơ đến với người đọc.
Với một xã hội thối nát, cùng những lễ giáo hủ lậu, đã kéo ông vuột ra khỏi vòng tay của mẹ, một người ả đào, ca kỹ. Thiếu dòng sữa mẹ, do vậy không chỉ suốt dọc tuổi thơ Nguyễn Thanh Giang ngơ ngác, mà dường như cả cuộc đời ông phải đi tìm. Hình ảnh, và tiếng kêu bi thương ấy, luôn làm ông ám ảnh. Để rồi, nơi một góc rừng Bố Hạ, Nguyễn Thanh Giang gặp, vẽ lại hình ảnh về chiều tàn tạ của mẹ, của những người đàn bà mà xã hội không thừa nhận. Bài thơ ngũ ngôn nhẹ nhàng, chìm trong những hình ảnh so sánh ẩn dụ, làm cho người đọc không khỏi xót xa, ngậm ngùi:
“…Cung đàn từng rỏ máu
Dãi dầu đêm thanh lâu

Mầu da vẫn nhờn nhợt
Vết tích những canh tàn
Hồn tan trong chầu hát
Thân mòn buổi truy hoan

Ôi Hồng Hồng, Tuyết Tuyết
Thời hứa giá qua rồi
Bạch phát giờ ái ngại
Chồng con mượn cửa người

Một góc rừng Bố Hạ
Mấy nhành cam khẳng khiu
Bướm chim chia trăm ngả
Hoa rơi trắng cả chiều”

Tuy đắng cay là thế, nhưng những ngày đầu đến và làm việc dưới chế độ mới, Nguyễn Thanh Giang tràn đầy sinh khí. Lòng tin tưởng phơi phới vào tương lai ấy, đã giúp cho ông vẽ lên bức tranh rộng mở, với cái nhìn trong vắt của con trẻ. Và có lẽ, nếu bây giờ phải vẽ lại bức tranh này, tôi tin, cái bầu trời cao lồng lồng và trong vắt kia, chỉ còn lại một vệt xám ngoét trong thơ ông:
“…Bập bênh bập bênh
Ngọn cây vút lên
Mặt trời tụt xuống
Cả hồ rau muống
Dập dà dập dềnh
Bên này vừa bập
Bên kia đã bênh
Chân đạp càng nhanh
Tay nắm càng chặt
Nhìn trời trong vắt
Càng muốn lên cao…”

Nguyễn Thanh Giang viết khá nhiều thơ tình. Nhưng có thể nói, những bài thơ ông viết cho vợ, cho người yêu đích thực không phải là những bài thơ hay. Mà những cái nhìn vụng dại, hay lửa tình bất chợt, hoặc thoảng qua trên nẻo đường tìm tòi, khai quật quặng mỏ, mới là nguồn cảm hứng cho ông những bài thơ tình đặc sắc. Tôi nghĩ, (nhưng điều này chưa chắc đã đúng) dường như như các nhà khoa học, nhất là khoa học địa chất có nhiều người viết thơ tình hay hơn các ngành khác? Có lẽ, ngành thăm dò, khai quật trong lòng đất có sợi dây liên hệ gì đó với sự khám phá, tìm tòi trong sâu thẳm tâm hồn con người chăng? Nên rất nhiều người, trong đó có tôi, không phải là thi sĩ, nhưng bất chợt vuột ra những câu với sự tưởng tượng quan hệ bền chặt với nghề địa chất này: “…Nếu là người địa chất/ đi vào sâu lòng đất/ Để khai thác tài nguyên/ Anh đi vào mắt em/ Tìm bao điều chưa nói/ Ôi! Đôi mắt của em/ là cả bầu trời xanh của vũ trụ…”(Đỗ Trường)
Thật vậy, đọc bài thơ Bản Mèo Nóng Rực của Nguyễn Thanh Giang, thoạt tưởng đó là độ nóng của mặt trời, sự cằn cỗi nơi bản mường, nhưng đến đoạn kết, ta chợt nhận ra cái nóng trong lòng người địa chất, cái nóng của những cơn khát tình. Cũng chính đoạn kết này đã bật ra cái tứ bài thơ. Và nó chợt làm tôi nhớ đến câu kết, trong Bài Thơ Trên Váy rất hay của Trần Mạnh Hảo: “Chỉ còn chiếc váy tốc trời thi ca.” Vâng! Chiếc váy, hồn thơ của Hồ Xuân Hương, của Trần Mạnh Hảo như vậy. Còn chiếc váy kia của Nguyễn Thanh Giang có làm nguội đi nỗi nhớ, hay quạt bùng lên nỗi khát vọng? Có thể nói, đây là bài thơ hay tình hay trong thi tập Những Mẩu Quặng Dọc Đường. Nhưng rất tiếc, ở đó lọt vào một câu thơ dở: “Và sáng sáng chiếc váy tròn đung đưa đung đưa”. Vâng! Âu đó cũng là điều bình thường trong thơ ca vậy:
“Sàng Thần cao hơn mặt biển trên ngàn mét
Nắng trưa như áp sát mặt trời
Hoa lau nở bung ra hết
Ve rang đổ lá tơi bời
Chú ngựa tải lương đêm qua đã chết
Da bọc xương như chiếc khăn vắt kiệt
Máng nước đầu nhà chỉ tý tách rơi
Tiếng hoẵng dội về khô khốc
Nhưng sao cứ phừng phừng hoa anh túc
Để đêm đêm vẫn nghe kẽo kẹt
Và sáng sáng chiếc váy tròn đung đưa đung đưa
Phe phẩy vào nỗi khát!”
Đọc Nguyễn Thanh Giang, ta có thể thấy, cùng với bước chân lên rừng, xuống biển của người địa chất, sự kiếm tìm dòng sữa mẹ, dòng sữa quê hương luôn thường trực trong ông. Chuỗi ngày dài dằng dặc đó, dù còn thơ dại, hay khi đã trưởng thành, tình thương nhớ trong ông không hề đổi thay. Nhớ Về Xóm Cũ là một bài thơ mang tâm trạng ray rứt và hoài hương như vậy của ông:
“ Anh muốn về thăm nơi nặng tình nặng nghĩa
Nơi mẹ già cho bát cháo hành dăm
Nơi các em dựng trường bằng tiền mót khoai xúc tép
Vào lớp ngồi bùn còn bết đầy chân”
Nếu thấm đẫm tình yêu thương khi viết về mẹ già, và những em nhỏ, đã xuyên suốt những trang thơ của Nguyễn Thanh Giang, thì sự đồng cảm, kính trọng trước chí khí của thi nhân, trí thức bị xã hội vùi dập, thể hiện rõ trong mảng thơ chân dung của ông. Có thể nói, đây là đề tài tâm huyết của Nguyễn Thanh Giang. Nhưng thành thật mà nói, thơ vẽ hình tượng chân dung các văn nghệ sĩ của ông mới dừng lại ở cái vỏ, còn cái lõi, cái hồn cốt của họ thực sự chưa tóm được. Nhớ Hữu Loan là một trong nhiều bài thơ viết về đề tài này, chúng ta đọc lại để thấy rõ điều đó:
“Vẫn thấy ông thồ đá qua những đồi sim
Lầm lụi xám những chiều hoang biền biệt
Kẽo kẹt bên trời dáng ông lẫm liệt
Sắc tím đời ông bầm dập những con tim”
Có nhiều các nhà khoa học trong nước sáng tác và làm thơ, nhưng trụ được và đứng vững với thời gian không nhiều. Có lẽ, để lại ấn tượng trong tôi sâu đậm là cố GS Vũ Tuyên Hoàng, và Khánh Nguyên. Bởi, ngoài tài năng khoa học, thi ca, họ còn có trái tim của người nghệ sĩ đích thực. Dù không có ý so sánh, nhưng đọc thơ Nguyễn Thanh Giang, tôi thấy cái chất thơ trong con người ông cũng mãnh liệt lắm. Tuy không làm trắc nghiệm, thống kê, nhưng dường như, có nhiều người thích đọc thơ của các nhà khoa học tự nhiên hơn là thơ của mấy bác bên khoa học xã hội. Bởi, thơ của họ, thường ngắn ngọn, với những liên tưởng so sánh logic hơn chăng? Cho nên, khi đọc thơ, nếu để ý một chút, ta có thể đoán nhận ra công việc cũng như nghề nghiệp của tác giả. Thật vậy, đọc đoạn thơ Núi lửa phun của Nguyễn Thanh Giang, cho ta thấy rõ điều đó. Và nếu không phải là nhà địa chất học, cùng với sự quan sát tỉ mỉ, trí tưởng tượng phong phú, thì khó có thể viết được những câu thơ sinh động như vậy:
“Sấm gầm từ lòng đất
Hắt lên
Va vào sét tự trên cao phóng xuống
Dòng sông lửa đổ dài lênh láng
Như đĩa đèn dầu
Rót từ Vũ trụ
Xuống mặt hành tinh

Tóc nàng Pê-lê (2)
Dệt bằng sợi dung nham
Phất phơ bay trên lưng chừng cao nghìn mét
Tựa pháo hoa của đêm hội Thiên Hà”

Mỗi bước đi là một lần khám phá, người địa chất như được trả về với thiên nhiên, với vũ trụ hồng hoang. Gian nan là đấy, nhưng cái hào phóng, vô tư đầy ắp trong tâm hồn. Và con người ấy, sự hoang dã ấy, làm cho lời thơ của Nguyễn Thanh Giang ở thời gian đó rất hồn nhiên và trong trẻo. Chính vì thế, thơ ông luôn để lại cho người đọc một sự sảng khoái, và tự tin. Thật vậy, có lẽ không riêng tôi, mà còn nhiều người muốn đọc những câu thơ dân dã như vậy:

“… Sáu trăm mét
nắng lùa phanh áo ngực
Rừng già phơi đỉnh trọc cắt vào mây
Tám trăm mét
Toàn đá vôi trắng xám
Xin chớ buồn. Đây không gian thu
————
Mỗi bước lên nghe nhịp tim càng rõ
Da căng như đầy ắp khí trời
Tưởng chỉ còn kia sắc xanh thôi
Chợt ngoảnh lại từ vắng im vũ trụ”
Khi đất nước đi vào ngõ cụt, biển và rừng bị giặc Tàu xâm chiếm, đe dọa, bộ mặt ươn hèn của những thủ lĩnh tối cao hết đát cũng bị bóc trần, thì tư tưởng, hành động Nguyễn Thanh Giang đã biến chuyển. Từ đó, không chỉ trong văn chính luận, mà trong thơ, bút pháp của ông hoàn toàn đổi khác. Hồn khí, lời thơ ông sắc như mũi dao chích vào những ung nhọt của xã hội, và đập thẳng vào mặt giặc phương Bắc cũng như bọn cường quyền nhu nhược.
Nếu thơ tình yêu, tự sự của ông nhẹ nhàng bao nhiêu, thì thơ thời sự lại mạnh mẽ, hùng khí bấy nhiêu. Tuy dân dã, mộc mạc như câu nói thường nhật, nhưng khi đọc dường như có hồn khí dân tộc tụ lại nơi đầu bút:
“Đấy là cái lưỡi của con rắn độc
Ngo ngoe dọa người
Nhân dân tôi sẽ cắt lưỡi nó
Bẻ răng nó
Vắt lấy nọc
Tọng vào mồm đứa nào chiếm Hoàng Sa”
Con đường dẫn đến nhà tù là cái đích, một vòng tròn nghiệt ngã mở ra, khép lại, không chỉ riêng cho Nguyễn Thanh Giang, mà cho nhiều văn nhân, trí thức đích thực khác. Tuy đắng cay, nhưng chí khí ông vẫn hừng hực. Từ trong lao tù thơ ông vẫn bắn thẳng, vạch trần sự lưu manh, đểu cáng của chế độ đương thời. Con đường cụt, con đường bán nước được ngụy trang dưới mỹ từ “định hướng” của những giáo sư giả, tiến sĩ đểu là điều tất yếu. Diễn Biến Hòa Bình, là một trong những bài thơ thời sự hay, được viết ở trong tù của Nguyễn Thanh Giang. Hay về cả nội dung lẫn nghệ thuật sử dụng từ ngữ. Nó mộc mạc, giản đơn như những câu thoại ngoài đời, nhưng quả thực rung động lòng người:
Học hành chưa được vài mủng chữ.
Không hơn Chí Phèo, Thị Nở
Vỗ ngực xưng giai cấp tiền phong
Chễm chệ ngồi lên đầu nhân dân.
——
Các ngài giỏi hơn phù thủy
Biến những nông dân chất phác hiền lành
Thành đồ tể
Nặn ra mấy ông giáo sư, tiến sỹ
Bỏ mặc đất nước khổ nghèo
Hì hục xây “Kinh tế thị trường định huớng xã hội chủ nghĩa”
Định hướng vào cái rọ
Bắc Triều!”
Vào cái tuổi tám mươi, Nguyễn Thanh Giang trở về nơi bắt đầu. Nơi triền đá địa tầng xưa đã đi hết tuổi trẻ, và những ước vọng của ông. Có lẽ nào, đứng trước sự thối nát của chế độ, sự lưu manh hóa của con người đã làm cho ông bi quan và bất lực? Bắt chước tiền nhân, ông gửi nỗi buồn, uất hận vào những câu thơ rêu phong hoài cổ. Giờ này chắc rằng, ông đang gồng mình chiến đấu với những căn bệnh tuổi già. Và dù sức đã cùng, tâm đã tận, nhưng tôi tin “Tâm Tư Chiều” không phải là bài thơ cuối, trận chiến cuối cùng của ông:
“Mây đã bạc đầu
Chiều đã rêu phong
Thầm thĩ mãi tiếng rì rầm suối nhỏ
Thao thức mãi tiếng ào ào thác đổ
Trán đá phơi trắng cả hoàng hôn
Gió quét, sương sa, mưa rỉ rả mòn
Trăng đã xoãi một bình nguyên yên ả
Buồn lởm chởm lại xô lên triền đá
Ngổn ngang trời
Nắng lóa
Núi xanh tuôn”
Do đặc điểm lịch sử, cũng nhận thức tư tưởng, do vậy, những bài thơ được Nguyễn Thanh Giang viết ở những thập niên sáu, bảy mươi của thế kỷ trước, trong thi tập Những Mẩu Quặng Dọc Đường, còn khá nhiều câu, bài mang tính minh họa. Nói như nhà nghiên cứu Nguyễn Hoàng Đức, đó là thứ thơ mậu dịch, quốc doanh. Những hạn chế này, không phải của riêng Nguyễn Thanh Giang, mà là đặc điểm chung của cả thế hệ cầm cầm bút đã qua.
Có lẽ, không có gì ngán và chán bằng phải đọc những cuốn hồi ký, tự truyện do thuê mướn người khác chắp bút. Ta có thể thấy trước đây là cuốn Bất Khuất, Trần Đĩnh đã làm khổ bao thế hệ học trò ở miền Bắc bằng cái thứ văn giả tạo… Rồi đến Hữu Mai với hồi ký Tướng Giáp, chán như cơm nếp nát. Và giờ đây có khá nhiều ca sĩ, kịch sĩ, ứ sĩ…cho ra đời những cuốn tự truyện không hồn vía, được xuất xưởng từ những lò viết thuê. Đọc chẳng khác gì, phải xem tranh của mấy ông họa sĩ mù màu, nghe nhạc của mấy ông nhạc sĩ mù nhạc, sản xuất bằng máy vi tính, Computer.
Và đến với cuốn tự truyện Người Đội Số Phận của Nguyễn Thanh Giang, do chính ông viết. Dù văn hay, hoặc dở, nhưng trước nhất gây cảm hứng và cho người đọc cảm giác chân thực. Thật vậy, tuy là tự truyện cá nhân, nhưng đọc Người Đội Số Phận cho ta thấy được thân phận con người, gắn liền với những biến cố của xã hội đương thời, cũng như xã hội đã qua. Với tôi, cuốn tự truyện này, tôi thích văn của chương Đi Tìm Mẹ, và một chút tò mò về chương Trần Đức Lương nguyên Chủ tịch nước, nguyên ủy viên Bộ chính trị Đảng CS, bạn của ông.
Vâng! Một người cùng một lúc làm nhiều công việc, với tuổi tác bệnh tật như vậy, quả thật xưa nay cũng hiếm rồi. Và đọc Nguyễn Thanh Giang, nhưng chưa khi nào tôi nghĩ, ông là nhà thơ, nhà văn. Với tôi, danh từ nhà địa chất học Nguyễn Thanh Giang là đủ rồi.
Leipzig ngày 16-12- 2016
Đỗ Trường

Advertisements

18 phản hồi to “Nhà địa chất Nguyễn Thành Giang, một tâm hồn nghệ sĩ.”

  1. chiên da diết kiến nghị Says:

    Một trong những trí thức đáng kính có tâm hồn nghệ sĩ xã hội chủ nghĩa khác nữa là Giáo sư Tương Nai, Bambi Sauce.

    Cứ mỗi dịp lễ lớn của Đảng, răng như ì, giáo sư Bambi Sauce lại xúc động vì những bộ phim tuyên truyền của Đảng . Kỳ trước ông ca tụng Nguyễn Thái Bình, người tạo ra niềm cảm hứng cho Al-Qaeda, kỳ này cũng không thoát khỏi quy luật biện chứng đèn cù

    “Mặc cho nước mắt giàn giụa, tôi vẫn chú mục vào màn hình tivi đang có hình ảnh “Hà Nội 12 ngày đêm”. Những giọt nước mắt thanh lọc tâm hồn nhờ những hoài niệm ập đến”

    Phát hiện ra 1 quy luật cũ nhưng với khái niệm mới

    “Đó là một thời đáng nhớ sau khi đã thanh lọc, gạt bỏ những dại dột, xốc nổi rất dễ hiểu, và trong chừng mực nào đấy, cũng rất đáng yêu của sự vụng dại chân thành”

    Ngu dốt + Nhiệt tình hơi bị cổ . Công thức của GS Bambi Sauce là vụng dại chân thành + dại dột, xốc nổi . Đáng tự hào gấp mấy trăm lần Ngu dốt + Nhiệt tình . Trí thức xã hội chủ nghĩa có khác, thế nào cũng có cách để tự hào về cái “vụng dại chân thành” của mình!

    “Hứa Thế Hữu … này là hậu duệ của Hứa Thế Hanh xưa kia đã bỏ xác trong cuộc xâm lược Việt Nam thế kỷ 18 Họ là Ủy viên Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc, “người chiến sĩ cận vệ của Mao Chủ tịch” ta đó chính là Hồ Chủ tịch .

    Lời cuối cùng . GS Bambi Sauce này nói về những kẻ “táng tận lương tâm”, “đặt ý thức hệ cao hơn Tổ quốc, dân tộc” … Nhưng cái thời “vụng dại chân thành” của ông ấy lại phục vụ cho Thủ tướng Phạm Văn Đồng . Và bây giờ ông ấy vẫn còn thổi ống đu đủ xác chết, lộn, ca tụng công lao Thủ tướng Phạm Văn Đồng lên tận mây xanh . Hình như ông Bambi Sauce quên Đảng ông ấy mất rằng Thủ tướng Phạm Văn Đồng, idol của ông ấy cũng có mặt ở cuộc họp Thành Đô .

  2. Wikileaks Says:

    Wikileaks
    TÀI LIỆU MẬT: Lê Khả Phiêu, Nồng Đức Mạnh bán đất và biển cho Tàu với giá 2 tỉ USD

    Sau vụ CSVN bán nước cho Trung Cộng, theo lời ông Hoàng Minh Chính cho biết thì không ai biết được ai trong bộ chính trị đã ký tên trong vụ bán nước nầy, Bộ chính trị CSVN đã dấu nhẹm chuyện nầy và BÍ MẬT ĐÃ được BẬT MÍ và sau đây là những diễn biến về cuộc BÁN NƯỚC NHƯ SAU:

    1) Lê Khả Phiêu bị Trung Quốc gài Mỹ Nhân Kế lấy cô Trương Mỹ Vân (Cheng Mei Wang) lúc Lê Khả Phiêu sang thăm Trung Quốc năm 1988 và sanh được một bé gái. LKP không đem con về vì sợ tai tiếng đưa đến nhiều lần Trung Cộng gửi văn thư đòi lấn vùng biển vào tháng 1 năm 1999. Đồng thời đòi đưa ra ánh sáng vụ nầy nếu LKP không hợp tác. Và buộc Lê Khả Phiêu phải hạ bút ký bản hiến biển ngày 30 tháng 12 năm 1999.

    2) Ngày 31 tháng 12 năm 1999 phái đoàn Trung Quốc cầm đầu do ông Tang Jiaxuan và tình báo TQ sang Việt Nam, họ gặp kín ông Lê Khả Phiêu bàn thêm về vấn đề hiến đất, 3) Ngày 25 tháng 2 năm 2000, Lê Khả Phiêu phái Nguyễn Duy Niên sang Trung Quốc, ông Nguyễn Duy Niên cho biết Lê Khả Phiêu đã đồng ý việc hiến thêm đất.

    Trung Quốc nghe tin rất hoan hỉ mở tiệc chiêu đãi Nguyễn Duy Niên một cách nồng nhiệt với nhiều Cung Tầng Mỹ Nữ ở nhà khách Diao-yu-tai ăn nhậu cùng ông Ngoại Trưởng Tang Jiaxuan.

    4) Bộ Trưởng Trung Quốc Tang Jiaxuan gửi thư kín nhắn tin muốn gặp Bô. Trưởng CSVN tại ThaiLand khi ông viến thăm nước nầy. Ngày 26 tháng 7 năm 2000. Ông Nguyễn Duy Niên đáp chiếc Air Bus bay từ phi trường Nội Bài vào lúc 6 giờ 47 sáng sang ThaiLand gặp Bộ Trưởng Ngoại giao Trung Quốc tại khách sạn Shangri-La Hotel Bankok phía sau phòng Ballroom 2. Cuộc gặp rất ngắn ngủi. Tang giao cho Niên một chồng hồ sơ đòi CSVN hiến thêm đất, biển trong hồ sơ ghi rõ TQ đòi luôn 50/50 lãnh hải vùng Vịnh Bắc Việt, đòi VietNam cắt 24,000 sq Km vùng biển cho TQ. Ngày 28 tháng 7 bộ chính trị nhóm chóp bu họp kín.

    5) Sau hai tháng họp kín và bàn bạc. Bộ chính trị CSVN cử Phan Văn Khải qua gặp mặt Lý Bằng. Phan Văn Khải bay chuyến máy bay sớm nhất rời Việt Nam ngày 26 tháng 9 năm 2000 qua Bắc Kinh và được xe Limo chở từ phi trường Bắc Kinh về Quảng Trường Nhân Dân vào trưa hôm đó.

    Nhìn thấy mặt Khải tỏ vẻ không hài lòng và hoan mang về vụ hiến đất (Điều nầy chứng tỏ Khải không rõ chuyện nầy).

    Lý Bằng cho Khải biết là hai tay Lê Khả Phiêu và Giang Trạch Dân đã gặp nhau 2 lần cho vụ hiến đất rồi. Lý Bằng ôm chặc PVK và khen DCSVN làm việc rất tốt và ông cho biết là đã có Nông Đức Mạnh (lúc đó là chủ tịch Quốc Hội DCSVN) đã đi đêm sang Trung Quốc vào tháng 4 năm 2000 và Lý Bằng đã gặp lại Nông Đức Mạnh, vào tháng 8 năm 2000 ở New York Hoa Kỳ.

    Lý Bằng cho biết Nồng Đức Mạnh phải được cử làm Bí Thư DCSVN sau khi Lê Khả Phiêu xuống, nếu không thì sẽ bị Trung Quốc “đòi nợ cũ”, Khải trước khi về vẫn khước từ vụ hiến vùng biển VN và nói với LB là sẽ xem lại sự việc. Lý Bằng nhăn mặt bắt Khải ngồi chờ, vào gọi điện thoại, nói gì trong đó và trở lại nói là Chủ Tịch Giang Trạch Dân muốn gặp Khải tại Zhong-nai-hai và sau đó Khải được đưa đi gặp GTD và cho ông Zhu Rongji hù dọa Khải nói:

    Trung Quốc đã nắm trong tay Lê Khả Phiêu, Nồng Đức Mạnh,..nếu không nghe lời TQ Khải sẽ bị tẩy chay và coi chừng bị “chích thuốc”. Khải cuối đầu và run sợ, sau đó đòi về. Trước khi Khải về, một lần nửa Giang Trạch Dân nhắn Khải gửi lời thăm Lê Khả Phiêu và Nồng Đức Mạnh chứ không nhắc tới tên người khác trong Quốc Hội CSVN. Khải không được khoản đãi như một vị quốc khách vì tính tình bướn bỉnh vì không nghe lời đàn anh ………

  3. Wikileaks Says:

    (tiếp theo)
    Wikileaks công bố một tài liệu “tuyệt mật” động trời: Năm 2020 Việt Nam sẽ là một tỉnh của Trung Cộng?

    Tổ chức Wikileaks công bố một tài liệu “tuyệt mật” động trời liên quan đến Việt Nam. Đó là biên bản họp kín giữa ông Nguyễn Văn Linh Tổng BT Đảng CSVN, ông Đỗ Mười Chủ tịch HĐBT đại diện cho phía Việt nam và ông Giang Trạch Dân Tổng BT và ông Lý Bằng Thủ tướng Chính phủ đại diện cho phía Trung Quốc trong hai ngày 3-4/9/1990 tại Thành Đô.

    6) Vào ngày 24 tháng 12 năm 2000, Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao VN Lê Công Phụng được Trần Đức Lương phái âm thầm đến Trung Quốc gặp ông tình báo của Trung Quốc là ông Hoàng Di, ông nầy là cánh tay phải của Bộ Trưởng Ngoại Giao Trung Quốc. Ông ta nói tiếng Việt rất rành. Hai bên đã gặp nhau ở một địa điểm X gần biên giới Việt, (Tỉnh Móng Cái Việt Nam).

    Theo bản báo cáo cho bộ chính trị CSVN, ông Lê Công Phụng Cho biết lúc đầu ông Hoàng Di vẫn khăn khăn đòi chia 50/50 với Việt Nam về vùng biển Vịnh Bắc Việt “Beibu Bay” đòi lấy luôn đảo Bạch Long Vĩ sau đó ông Phụng, được bộ chính trị dặn trước là xin lại 6% của Vùng biển gần khu vực Bạch Long Vĩ vì đã được lâu đời là của Việt Nam, Kết Qủa cuộc đi đêm Việt Nam còn lại 56% Vịnh Bắc Việt và mất đi 16,000 sq Km vùng vịnh cho Trung Quốc.

    7) Ngày 25 tháng 12 năm 2000, ông Trần Đức Lương rời Hà Nội qua Bắc Kinh gặp Giang Trạch Dân và được đưa về Thành Bắc của Quảng Trường Nhân Dân, theo tài liệu lấy được của tình báo Trung Quốc. Trần Đức Lương và Lê Khả Phiêu chính thức quyết định thông qua bản hiệp ước hiến đất bất chấp lời phản đối của Khải và nhiều người trong quốc hội.

    Phe thân Nga và Phe Miền Nam đã không đủ sức đấu với Lê Khả Phiêu và Trần Đức Lương. Bản hiến chương hiến đất cho Trung Quốc được chính Giang Trạch Dân và đảng CSTQ trả cho số tiền là 2 tỉ US Dollar được chuyển cho Việt Nam qua hình thức Đầu Tư. DCSTQ chỉ thị cho DCSVN sẽ phải làm gì trong kỳ đại hội đảng thứ 9 vào tháng 3 năm 2001 sắp tới. Trần Đức Lương được khoảng đải ở Thành Bắc QTNN.

    Ngày 26 tháng 12 năm 2000 vào lúc 2 giờ trưa, Lý Bằng được cận vệ đưa tới gặp Trần Đức Lương ở Quảng Trường Nhân Dân. Lý Bằng cho Lương biết là số tiền 2 tỉ dollar để mua 16,000 sq km vùng vịnh Beibu của Việt Nam là hợp lý.

    Trần Đức Lương cám ơn DCSTQ về số tiền nầy.. Số tiền 2 tỉ đồng nầy được Lương đem về để làm bớt sự phẩn nộ của Khải, Kiệt và những nhân vật khác trong quốc hội CSVN. Ông Lý Bằng nhắc lại chuyện Trung Quốc đã bán vũ khí và hổ trợ cho đảng CSVN trong thời gian chiến tranh và số nợ trên Trung Quốc dùng để trao đổi mua lại vùng đất Bắc Sapa của Việt Nam, Ải Nam Quan, Bản Dốc, Cao Bằng……

    Thêm lần nữa Lý Bằng chỉ gửi lời thăm Lê Khả Phiêu và Nồng Đức Mạnh !. Sau đó Lương được mời lên xe Limo và đưa về Zhong-nan-hai để gặp Zhu Rongji, Zhu Rongji không nói gì khác hơn là nhắc lại số tiền 2 tỉ đồng sẽ được giao cho Việt Nam sau khi Lương trở về nước.

    9) Ngày 26 tháng 2 năm 2001 Nguyễn Mạnh Cầm bay sang Trung Quốc để gặp ông Qian Qichen tại đảo Hải Nam. Nguyễn Mạnh Cầm cám ơn Trung Quốc đã mua vùng Vịnh Bắc Việt của Việt Nam (Beibu Bay) với giá 2 tỉ US Dollars.

  4. Già Thép Says:

    – Ngâm cho các bạn nghe bài thơ về Bác bằng giọng miền Nam nha!

    – Nhưng mà Bác là người miền Trung…

    – KỆ MẸ Bác đi, mệt quá hà.

    BÁC HỒ và CÁI BA LÔ

    Anh đội dziên thức dậy,

    Thấy ba lô mất rồi.

    Mà sao Bác vẫn ngồi,

    Anh nghi ngờ… Bác lấy?!

    “ – Bác ơi, Bác có thấy

    Ba lô của cháu không?”

    “ – Chú làm mất của công,

    Phải trình lên Đảng ủy.!

    Nhưng nghĩ tình đồng chí,

    Bác bày chú cách này,

    Nội ngay trong đêm nay,

    Chôm… ba lô thằng khác!?”

    Anh đội viên nhìn Bác,

    Hết nhìn ngọn lửa hồng

    Lòng dzui sướng mênh mông

    Anh nhập băng của Bác.
    -Phan Hải Phú

    • Bộ đội cụ Hồ Says:

      BÁC HỒ và TÚI TIẾN ĐÁNH RƠI

      Đêm qua em mơ gặp túi tiền ,

      Trong túi tiền có 4 ngàn đô ,

      Em vui sướng đem khoe với Bác :

      ” Của đánh rơi , giờ sao hả Bác ? ”

      Bác mỉm cười : ” Chúng ta chia nhau .

      Nhớ chuyện này chỉ đôi ta hay ! ”

      (Người Đất Thép)

  5. XYZ Says:

    HCM lấy lũ ngoại bang mang bệnh giang mai, lậu mủ, ấu dâm mà đội lên đầu thờ làm cha, làm thày:

    Hồ chí Minh viết trên tờ báo Pravda của đảng CS Liên Xô, số ra ngày 27/1/1924 :“Khi còn sống, Người là cha, là thày, là đồng chí và cố vấn của chúng ta “.
    Hồ chí Minn: Ai có thể sai chứ đồng chí Stalin và đồng chí Mao trạch Đông không thể sai được .

    *** Lenin giang mai, Stalin ấu dâm, Mao trạch Đông lậu mủ:

    ***23/10/2009 – Đối thoại online : Các sử gia từ lâu đã thống nhất rằng lãnh tụ Cách mạng Nga Vladimir llyich Lenin đã phải chịu đựng ba cơn đột quỵ liên tục để cuối cùng dẫn đến cái chết của ông. Nhưng chứng cứ mới được phát hiện cho thấy Lenin qua đời vì căn bệnh lây truyền qua đường tình dục: giang mai…”

    “Trong hồ sơ lưu trữ tại Đại học Columbia ở New York, cô Helen Rappaport đã tìm thấy bản tham chiếu liên quan đến sự thật hiển nhiên về căn bệnh của Lenin do nhà khoa học lỗi lạc người Nga Ivan Pavlov ghi lại…

    Các bác sĩ của Kremllin từng nghiên cứu về Lenin đều bị cấm nói về chuyện nầy – có thể phải chịu hình phạt tử hình – và đã bị buộc phải tiêu huỷ tài liệu chính thức…”)

  6. Phan Hải Phú , lão thành Cách mạng Says:

    NÓNG !!!!!
    LẠI XUẤT HIỆN TIN ĐỒN VỀ CÁI CHẾT CỦA ĐẠI TƯỚNG PHÙNG QUANG THANH

    Tối ngày 22/12/2016, mạng xã hội loan truyền một thông tin cho biết đại tướng Phùng Quang Thanh – cựu bộ trưởng quốc phòng CSVN đã đột ngột qua đời ở tuổi 67 vào đúng ngày thành lập lực lượng quân đội nhân dân Việt Nam.

    Dù chưa được kiểm chứng, nhưng tin đồn về cái chết của vị tướng này đã nhanh chóng được loan truyền với tốc độ chóng mặt trên các mạng xã hội lẫn dư luận ngoài đời.

    Trước đó, chỉ cách đây chưa đầy 1 tháng, người con trai của ông Phùng Quang Thanh là đại tá Phùng Quang Hải cũng đã bị loại khỏi chiếc ghế Chủ tịch Hội đồng thành viên Tổng công ty 319 mang theo nhiều tai tiếng về tham nhũng và lợi ích nhóm trong bộ quốc phòng.

    Chủ động chết?

    Đáng chú ý, thời điểm xảy ra tin đồn về cái chết của ông Phùng Quang Thanh diễn ra đúng vào ngày kỷ niệm 72 năm thành lập lực lượng Quân đội Nhân dân Việt Nam (22/12/1944 – 22/12/2016) và 27 năm ngày Hội quốc phòng toàn dân (22/12/1989 – 22/12/2016).

    Điều này khiến người ta liên tưởng đến cái chết lãnh tụ đảng CSVN là ông Hồ Chí Minh – người được cho là đã chủ động chọn cái chết đúng vào ngày kỷ niệm khai sinh ra nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà, 2/9/1969.

    Theo tiết lộ của nhà văn Dương Thu Hương, ông Hồ Chí Minh đã “tự ý dứt bỏ dây nhợ để chết vào đúng ngày kỷ niệm 2 tháng 9” trong hoàn cảnh bị giam lỏng theo lệnh của Lê Duẩn và Lê Đức Thọ – hai nhân vật quyền lực nhất trong chế độ cộng sản Bắc Việt lúc bấy giờ.

    47 năm sau, dường như kịch bản này đã một lần nữa được lặp lại. Trở lại với các tin đồn đang gây xôn xao trên các mạng xã hội tối nay, nếu quả thực ông Phùng Quang Thanh đã chết thì đây dường như là một cái chết có chủ đích và được tính toán.

    Hay nói đúng hơn, ông Thanh đã chủ động chọn cái chết vào đúng ngày thành lập lực lượng Quân đội Nhân dân Việt Nam. Phùng Quang Thanh đã học tập và làm thep đúng cách mà “bác” của ông ta đã thực hiện nhằm chống lại chính những người “đồng chí” của mình.

    • Phan Hải Phú , lão thành Cách mạng Says:

      Bị bức tử phải chết?

      Tuy nhiên, theo ý kiến của cá nhân tôi, nguyên nhân chính dẫn đến cái chết của ông Phùng Quang Thanh – nếu đúng như tin đồn – thì nhiều khả năng là do bị bức tử. Thủ phạm không ai khác lại chính là những người “đồng chí”, “đồng đội” từng một thời dưới quyền của ông ta.

      Từ cuối tháng 7/2015 đến nay, ông Thanh được nói đã bị giam lỏng trong trụ sở Bộ Quốc phòng sau khi từ Pháp trở về Việt Nam với lý do được loan báo là “chữa bệnh.”

      Trước đại hội đảng lần thứ 12, bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh nhờ được Bắc Kinh hậu thuẫn, trở thành một ứng cử viên nặng ký cho chiếc ghế chủ tịch nước. Tuy vậy, những tranh chấp quyền lực trong bộ chính trị lúc bấy giờ khiến cho tham vọng này của có nguy cơ đổ bể.

      Những phân tích gần đây cho rằng, ông Thanh bị cho là đã cầm đầu một âm mưu đảo chính trong đảng, nhưng kế hoạch này sớm bị bại lộ và chặn đứng bởi các tướng lãnh trong bộ công an, với công đầu thuộc về đại tướng Trần Đại Quang.

      Điều này khiến cho cục diện quyền lực đã thay đổi một cách chóng mặt, Trần Đại Quang chắc ghế lên làm chủ tịch nước, trong khi Phùng Quang Thanh bị phế truất quyền lực, nhờ sự can thiệp của Bắc Kinh mới có thể giữ được mạng sống, nhưng vẫn bị giam lỏng trong Bộ Quốc phòng.

      Trong hơn 1 năm qua, ông Thanh gần như vắng mặt trong hầu hết các sự kiện quan trọng của quân đội, cho đến đại hội 12, ông ta vẫn được đảng cho lên ngồi ghế chủ tịch đoàn để thực hiện vai diễn cuối cùng nhằm cho thiên hạ thấy về sự “đoàn kết”, “thống nhất” trong nội bộ đảng, ngõ hầu “đập tan luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch”.

      Dù đã nỗ lực diễn vở kịch thể hiện lòng trung thành với đảng và với chế độ, nhưng kỹ năng này đã không giúp bảo vệ được mạng sống của Phùng Quang Thanh và gia tộc.

      Đại tá Phùng Quang Hải, con trai ông ta bị loại khỏi chiếc ghế Chủ tịch Hội đồng thành viên Tổng công ty 319 – một sân sau tham nhũng khủng khiếp trong bộ quốc phòng. Hiện không rõ số phận Phùng Quang Hải sẽ đi đâu và về đâu.

      (Xem tiếp phần Dưới)

      • Phan Hải Phú , lão thành Cách mạng Says:

        Bộ quốc phòng biến loạn

        Hơn ai hết, Phùng Quang Thanh hiểu rõ bản chất “vắt chanh bỏ vỏ”, “đào tận gốc, trốc tận rễ” của những người đồng chí, đồng đội của ông ta trong Bộ Quốc phòng – vốn là nơi từng xảy ra nhiều vụ thanh toán, ám sát lẫn nhau trong quá khứ và luôn bị bao phủ bởi bức màn bí ẩn che giấu những âm mưu đáng sợ.

        Sau đại hội 12, chiến thắng vang dội của Nguyễn Phú Trọng đã dẫn đến sự trỗi dậy mạnh mẽ của tổng cục 2 tình báo quốc phòng, một cơ quan siêu quyền lực có khả năng lũng đoạn Bộ Quốc phòng và hệ thống chính trị CSVN.

        3 ngày trước khi xảy ra tin đồn về cái chết của Phùng Quang Thanh, hôm 19/12/2016, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã trực tiếp đến Tổng cục 2 để “làm việc” và “giao nhiệm vụ” cho cơ quan đầy tai tiếng này. Học theo Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Lê Khả Phiêu; Nguyễn Phú Trọng muốn dùng Tổng cục 2 để củng cố quyền lực và thanh toán các phe nhóm chính trị trong đảng, đặc biệt là đối với hàng ngũ các tướng lãnh trong quân đội.

        Cái chết của thiếu tướng Lê Xuân Duy – tư lệnh quân khu 2 chỉ sau 3 tháng nhậm chức cùng với sự ra đi của đại tướng Đỗ Bá Tỵ, Tổng tham mưu trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam là bằng chứng cho thấy tính phức tạp xen lẫn những rối loạn đang xảy ra trong giới chóp bu Bộ Quốc phòng.

        Di sản của ông Phùng Quang Thanh sau 10 năm đứng đầu Bộ Quốc phòng là tình trạng phong tướng diễn ra ồ ạt, tham nhũng xảy tràn lan trong các doanh nghiệp Bộ Quốc phòng, binh lính thì ngày càng suy nhược và rệu rã… Và nguy hiểm nhất, thái độ thần phục Bắc Kinh vô điều kiện của Phùng Quang Thanh đã khiến quân đội Việt Nam trở nên nhu nhược, không còn đủ khả năng bảo vệ chủ quyền lãnh thổ và lãnh hải thiêng liêng của Tổ quốc.

        Phùng Quang Thanh có thể sẽ không chết như tin đồn, nhưng tương lai của gia tộc ông ta sẽ trở nên u ám hơn bao giờ hết. Dù nếu có chết, thì khối tài sản cả đời tham nhũng liệu có mang theo được không, hay sẽ lại rơi vào tay của chính những kẻ vừa bức tử ông ta?

        23.12.2016
        Hoàng Trần

  7. Trọng Lú hết thời rồi Says:

    NÓNG!!!
    Gia đình Cựu Tù nhân lương tâm Phạm Văn Trội bị CA tấn công !!!!

    Blog RFA, Nguyễn Tường Thụy, 21-12-2016

    Chúng tôi đến thăm gia đình Phạm Văn Trội sau một đêm kinh hoàng nhà anh bị tấn công. Trội đang đứng một mình ở sân nhìn lên ngôi nhà mới xây được vài năm nay. Khác với vẻ mừng rỡ, tươi tỉnh mỗi lần có khách đến thăm, thấy anh đăm chiêu và đầy vẻ căm phẫn về vụ khủng bố đêm qua, tuy vẫn ân cần và rất cảm động khi biết chúng tôi đến chia sẻ hoạn nạn với anh.

    Đêm qua, 20/12/2016, hơn 30 tên ném gạch đá vào nhà anh ở các hướng . Anh đưa chúng tôi quan sát xung quanh nhà, lên tất cả các tầng. Cuộc tấn công bắt đầu từ 8h30 tối cho đến 12h đêm. Rất may là anh đã tính đến trường hợp bị tấn công từ khi thiết kế, dùng kính chịu lực va đập rất cao. Trừ 1 cửa sổ phía hông nhà bị vỡ, còn lại bị xước. Ngói bị vỡ một số viên. Trên các tầng, gạch đá vẫn ngổn ngang.

    Anh kể, trước đó, chúng đốt cột điện cho cháy cả hộp 7 công tơ để mất điện. Một ô tô chở máy phá sóng đến, có 5 hacker cùng máy móc truy tìm các thiết bị nghe nhìn. Một xe ô tô khác chở chừng 35 tên khủng bố đến. Chúng nhảy xuống bao vây nhà anh. Điện, mạng internet bị cắt, điện thoại không liên lạc được. Nhà anh bị cô lập hoàn toàn.

    Gạch và đá bay như mưa vào các cửa kính – anh nói. Tới 11 giờ thì chúng tạm ngưng nhưng đến 12 giờ thì mới rút hết.

    Gần 3 giờ đồng hồ một vùng quê như loạn, tiếng gào thét của phụ nữ, người già và trẻ em xé tan màn đêm vốn yên bình của vùng quê ngoại thành. Bà mẹ già, vợ con anh trải qua một đêm sợ hãi đến khiếp đảm.

    Mặc dù biết là chẳng tác dụng gì nhưng tôi cứ hỏi anh có gọi cho chính quyền địa phương không? Anh trả lời công an có đến nhưng không can thiệp gì, chỉ đi đi lại lại.

    Như vậy, nhà cầm quyền ngày càng công khai dùng luật rừng, để khẳng định thêm đây là một chế độ vô pháp.

    Phạm Văn Trội bị bắt ngày 11/9/2008 và bị tòa án Hà Nội kết tội tuyên truyền chống nhà nước với bản án bốn năm tù giam, bốn năm quản chế theo điều 88 Bộ Luật Hình sự.

    Anh ra tù ngày 11/9/2012. Trong thời gian bị quản chế, nhà cầm quyền tìm mọi cách cô lập anh với bên ngoài. Ít nhất có 3 đoàn đến thăm anh bị cưỡng bức về công an xã Chương Dương để thẩm vấn, một số người còn bị đánh. Tôi cũng đã từng bị cưỡng bức về Công an xã Chương Dương trong một lần đến thăm anh. Mặc dù với án tù và quản chế như thế, nhà cầm quyền chưa bao giờ “cải tạo” nổi anh. Anh luôn luôn theo đuổi lý tưởng của mình là góp sức mình cho một nước Việt Nam phát triển. Ngay ngày ra tù, Phạm Văn Trội trả lời phỏng vấn của Đài BBC: Điều trăn trở nhất của tôi là tương lai của Việt Nam ra sao và mỗi người cần làm gì để thay đổi đất nước này.

    Anh tâm sự với chúng tôi: “Tôi quên sao được những năm tháng bị đầy ải trong tù và quản thúc tại chính quê hương mình, càng không quên cảnh tượng bị bọn khủng bố tấn công gia đình đêm qua. Họ đừng có mơ khuất phục được tinh thần yêu nước của tôi. Tôi căm ghét tận xương tủy bọn độc tài. Không ai muốn thù hận nhưng chắc chắn đời tôi, con tôi sẽ không bao giờ quên”.

    Chia tay anh ra về lúc trời đã xẩm tối. Anh cảm động cảm ơn chúng tôi và gửi lời cảm ơn từ sâu thẳm trái tim mình đến bà con, anh chị em trong cũng như ngoài nước đã quan tâm, lo lắng cho gia đình anh.

  8. Tự do cho Mẹ Nấm Says:

    Trung cộng tiến hành các chuyến bay dân sự ra Hoàng Sa

    CTV Danlambao – Báo Lao Động dẫn nguồn tin từ Tân Hoa Xã của Trung Cộng và BBC của Anh cho hay Trung cộng đã tiến hành các chuyến bay dân sự đến đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Bản tin ngắn này xuất hiện trên báo Lao Động lúc 7 giờ 31 phút sáng nay 23/12/2016. Lướt qua một vòng những tờ báo chủ lực của “lề đảng” như Dân Trí, Vietnamnet… suốt vài tiếng sau đó cũng không hề thấy xuất hiện thông tin quan trọng trên. Thay vào đó là những dạng tin câu khách như Minh Béo mãn hạn tù ở Mỹ về tội “ấu dâm” về Việt Nam; hay Ngọc Trinh lấy chồng già nhưng giàu; ông hoàng chiêu trò Đàm Vĩnh Hưng khóc sụt sùi kể khổ; chuyện cưới xin của Trấn Thành hay chuyện mông vú của các cô ca sĩ, người mẫu óc ngắn chân dài…

    Bản tin dẫn lại của tờ Lao Động viết rằng “Trung Quốc vừa chính thức chấp thuận việc tiến hành các chuyến bay dân dụng ra Hoàng Sa, quần đảo thuộc chủ quyền của Việt Nam” nhưng không nói đích xác ngày tháng nào, thay vào đó là thông tin chung chung, mờ mịt với cụm từ “vừa chấp thuận”. Chuyến bay gần đây nhất được thực hiện đã khởi hành từ đảo Hải Nam tới đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.

    Trước đó, Trung cộng đã bắt đầu các chuyến bay dân sự thường nhật ra đảo Phú Lâm từ ngày 21/12, gồm một chuyến sáng khởi hành từ Hải Khẩu lúc 8h45, và chuyến trở về từ Phú Lâm lúc 1 giờ chiều.

    Theo Tân Hoa Xã, giá vé cho một chiều là 1.200 nhân dân tệ, tương đương 172 USD, theo Tân Hoa Xã.

    Ngoài các yếu tố quân sự, Trung cộng sẽ phát triển khu vực xung quanh đảo Phú Lâm thành một khu du lịch thu hút nhiều du khách. Tham vọng của Tập Cận Bình sẽ biến nơi này thành một khu du lịch nổi tiếng thế giới như Maldives.

    Hiện chưa thấy người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lê Hải Bình hay bất cứ một lãnh đạo cộm cán nào trong giới chóp bu Việt cộng lên tiếng về vụ việc nghiêm trọng trên. Có vẻ như giới cầm quyền tại Việt Nam đã công khai công nhận chủ quyền hai quần đảo trên về tay Trung cộng và coi các hành động xâm lược là chuyện nội bộ của anh bạn láng giềng.

    Kết thúc bản tin ngắn ngủi, lạc lõng trên là lời tuyên bố chủ quyền mang tính hình thức của tòa soạn báo Lao Động “Việt Nam có chủ quyền không thể tranh cãi với Hoàng Sa và Trường Sa. Mọi hoạt động của Trung Quốc tại Hoàng Sa và Trường Sa là sự xâm phạm nghiêm trọng đến chủ quyền của Việt Nam”.

    Không thể tranh cãi hay không dám tranh cãi, không muốn giữ chủ quyền của quốc gia dân tộc? Một khi đã chủ động bán biển đảo, bán nước thì mọi lời hô hào không những vô nghĩa mà còn trở nên kệch cỡm và đáng ghê tởm.

    • Già Thép , 50 tuổi du Đãng Says:

      Chưa từng thấy có một cuộc giao dịch mua bán nào kỳ lạ như thế này . HS TS là phần lãnh thổ của chính quyền VNCH . HCM , PVD , lấy tư cách gì ký công hàm dâng tặng cho Tàu .

      Hồ Chó Minh lại còn nói mấy hòn đảo chim ỉa… Lãnh đạo mà không biết giá trị biển đảo của đất nước thì có xứng đáng được gọi là lãnh đạo không ? Chúng chỉ là những tên tay sai bán nước ngu xuẩn nhất trong lịch sử dân tộc .

      • Quế Sơn Says:

        Bán mẹ nó hết mấy cái đảo chim ỉa, để trừ nợ hay lấy tiền bỏ túi rồi, lấy gì mà đòi? Đành phải chơi màn BỊP với dân ngu, với những lới nói có cánh cho yên, chứ hành động thì đố dám.

        Lơ ngơ, rúc rịch đòi theo chân Phi, TQ nó đưa ra thêm mấy cái mật hàm hay hình ảnh là vỡ mặt cả đám Ba Đình. Công hàm của Đồng Vẩu là do TQ ̣đưa ra chứ VN náo dám đưa? VN chỉ có chạy loanh quanh chữa cháy. Càng chữa càng quê xệ với thế giới.

        Tàu cộng chiếm đóng Hoàng Trường Sa, nhưng tôi không tin giặc tàu giữ nổi Hoàng Trường sa. Khi Việt Nam có tam quyền phân lập và lá Quốc kỳ CỜ VÀNG Long Tinh Kỳ thiêng liêng trở lại trên nền trời Việt Nam thì Đảng cộng sản phải bị tan rã.

  9. Hoàng Sa Says:

    Thói đời là thế, chẳng có gì phải khó hiểu cả thử hỏi một con người sống trong một xã hội Việt nam thì những con người như thế nào mới có khả năng có tiền triệu, tiền tỷ để đủ điều kiện mà di cư vào mỹ và Canada? những con người được học hành đê trở thành nhà khoa học, nhà thơ, nhà văn…có tâm hồn nghệ sỹ có kiến thức có hiểu biết đủ thứ…thì thử hỏi từ đâu mà ra, từ trên trời rơi xuống chắc? hay từ quả sung rụng vào mồm.. Vậy nhưng khi có nhiều tiền rồi, có kiến thức rồi thì chúng lại cũng chửi bới phỉ nhổ và ỉa ngay vào cái chế độ xã hội do chính người thân và chúng đã tạo dựng nên là thế nào? hỏi ai đúng ai sai đây Nguyễn Thành Giang

    • Già Thép , 50 tuổi du Đãng Says:

      @ Hoàng Sa: bạn nói đúng . Những tài năng như ông Giang sinh không gặp thời nên uống phí cả một tài năng , một nhân tài của đất nước . Ở cái chế độ Cộng sản chó chết này chỉ có những kẻ nịnh bợ , giỏi ton hót chế độ và ông Hồ thì mới giàu có và thăng tiến mà thôi , Bởi vậy , người dân càng ngày càng yêu quí sự ưu việt của chế độ VNCH và sự lãnh đạo tài ba của chí sĩ Ngô Đình Diệm . Không phải ngẫu nhiên mà lá quốc kỳ Cờ vàng VNCH được Mỹ chính thức công nhận là lá cờ đại diện cho Cộng đồng người Việt tị nạn Việt Cộng , trong khi đấy cờ đỏ sao vàng lại bị Mỹ cấm treo ở những nơi có người Việt sinh sống . VN cần phải đa đảng , đa nguyên và chế độ Việt cộng phải bị xóa bỏ nếu muốn đất nước phát triển giàu mạnh lấy lại mỹ danh Hòn Ngọc Viễn Đông.

    • chiên da diết kiến nghị Says:

      Đảng nên nhận lại đám trí thức Đảng dạy . Tớ không muốn bọn khốn nạn đó đứng lẫn vào nhân dân .

  10. Việt Anh Says:

    nghệ sỹ gió chiều nào che chiều ấy hả sếp Phạm Thành ?

  11. Hải Ngoại Phiếm Đàm Says:

    […] June 23, 2017 badamxoevietnam2.wordpress.com […]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: