Trịnh Xuân Thanh đường xa vạn dặm

BĐX: Trịnh Xuân Thành, nguyên tổng giám đốc Tông công ty xây lắp dầu khí, phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang bỏ trốn và bị nhà nước Việt Nam khởi tố và phát lệnh truy nả quốc tế.

Từ đầu tháng đến nay Người Buôn Gió Bùi Thanh Hiếu đã liên tục tường thuật sự kiện này trên blog và fb của ông. Một trong những thắc mắc của bạn đọc là muốn biết Trịnh Xuân Thanh hiện đang ở đâu? Bài viết này giải đáp phần nào  yêu cầu của bạn đọc

Câu chuyện Trịnh Xuân Thanh dê tế thần kết thúc, nhiều bạn đọc hẫng hụt.

Nhưng các bạn sẽ không thấy gì là lạ, nếu như hai ngày sau lệnh truy nã quốc tế Trịnh Xuân Thanh được phát đi.

Trong phần kết thúc, tôi có đề cập nhiều nội dung. Nhưng có một thông tin ít bạn chú ý, tôi cần nhắc lại.

Tôi có thể viết ở dạng khác.

Vì sao tôi viết ở dạng khác, vì bối cảnh đã khác. Trịnh Xuân Thanh bây giờ đang bị đảng CSVN truy nã quốc tế chứ không như trước kia.

Và thế câu chuyện của tôi bây giờ thuần tuý là sáng tác văn chương, tôi sẽ không bị ai chất vấn thật hay không thật.

Trịnh Xuân Thanh đường xa vạn dặm.

Sự xuất hiện của Trịnh Xuân Thanh tươi cười trên tấm ảnh khiến cho Nguyễn Phú Trọng điên cuồng, lão bị những đồng chí trong đảng của mình cười khẩy vào mặt. Những lời bóng gió ném sau lưng hay vô tình lướt qua mặt Trọng, khiến lão ăn ngủ không yên. Vượt qua được đại hội 12 một cách thủ đoạn , Trọng đang cố gắng để xây dựng quyền lực cho mình.

Vụ Formosa gât sức ép dư luận, muốn giảm nhiệt hay khiến dư luận quên đi. Trọng bày cách phát hiện xe biển xanh rồi tiến tới xử lý vụ thât thoát 3000 tỷ vào cao hơn nữa.

Kịch bản xe biển xanh rồi tới chuyện động trời liên quan đến cả uỷ viên BCT Đinh La Thăng thấp thoáng đằng sau đã khiến phong trào đòi làm rõ sự việc Formosa bị giảm đi trông thấy.

hồ sơ vụ PVC thua lỗ có từ nhiều năm trước, tại sao những năm trước Trọng trên cương vị TBT không chỉ đạo uỷ ban kiểm tra trung ương, đảng uỷ bộ công an vào cuộc.? Tại sao bây giờ Trọng mới chỉ đạo.?

Các bạn đọc lại một đoạn bài viết của tôi đã lâu. Bài viết có tên Chúng Ta Đều Nằm Trong Rọ.

”Là chúng ta, những người viết blog sẽ có thể bị bắt bất cứ lúc nào khi mà cơ quan an ninh muốn. Không phải ngày hôm nay chúng ta ngừng viết, chúng ta không sờ đến bàn phím nữa, chúng ta sẽ yên lành. Chúng ta đều ở trong rọ, đến thời hạn cần thăng chức, lên lon, xét duyệt, thời điểm cần vụ án chính trị để phục vụ mục đính chính trị. Người ta thò tay vào rọ và chọn ai đó trong số chúng ta. Những bài viết mà chúng ta viết đều được một bộ phận theo dõi in ra, một bộ phận sẽ cần mẫn hàng ngày đọc từng câu, dòng để vạch xanh đỏ vào đó đánh dấu rồi kết luận bên lề là ” điều 88” điều ”79”. Khi cần rất nhanh chóng những tập giấy in bài viết này được chuyển sang bên sở văn hoá TTTT cho các ” chuyên gia” thẩm định trong vòng vài tiếng cho hợp lệ.

Ý của bài viết này dành cho những người cầm bút, những người đấu tranh dân chủ ở trong nước.

Còn kinh nghiệm để đặt ra vấn đề này ở đâu ra ư.?

Xin thưa, đó là tôi học được ở đường phố. Từ lúc là dân giang hồ, tôi thấy nhiều người làm ăn phi pháp họ đóng tiền bảo kê cho công an đều đều. Rỗi bỗng nhiên ngày nào đó cái ông công an nhận tiền đi nghỉ mát, một bộ phận công an khác đến nhà bắt người phạm pháp cho đi ” nghỉ mát ”.

Cái chế dộ này nó vận hành như vậy, các bạn đa phần là dân, gắn bó nhiều với đường phố. Các bạn không lạ gì chuyện một ổ nhóm, một điểm nào đó phạm pháp gây ầm ĩ mà công an không làm gì. Công an họ biết cả, họ đang ăn tiền, họ để cho nhóm tôi phạm đó nộp tiền và hoạt động dài dài. Rồi họ cho bộ phận khác bắt lập công. Đổi lại bộ phận kia cũng cho họ một vụ mà bộ phận ấy đang ăn tiền đều đều. Từ những tên tội phạm có tổ chức, những nhà đấu tranh, những tên quan chức cộng sản cũng đều như những con cá nằm trong rọ, đến ngày nào đó người cần ở mục đích trên thì họ sẽ đem ra xử.

Chỉ cần thấy động cơ của Trọng cùng ngay Formosa nhận lỗi, Trọng lớn tiếng chỉ đạo xét xử vụ Phạm Công Danh sớm và điều tra Trịnh Xuân Thanh, đã thấy lão hoàn toàn có động cơ cá nhân với những toan tính chính trị. Hẳn công tâm, trên cươn vị TBT lão phải đem vụ việc này ra chỉ đạo từ lâu rồi.

Bây giờ trở lại chuyên Thanh quẳng lá đơn từ đảng lên mạng, Trọng mất mặt tức tối vì dư luận ầm ĩ chế nhạo Trọng bất lực, thằng mù đi bắt gà. Trọng sai Huynh phải chỉ đạo kế hoạch xây dựng văn hoá khinh bỉ kẻ tham nhũng ( lẽ ra Trọng phải chỉ đạo thêm những kẻ nhận quà biêú nữa mới phải, kẻ tham nhũng phải dính vào dự án mới bòn rút được, còn kẻ to hơn cả kẻ tham nhũng chỉ ngồi nhận quà biếu mà chả phải động tay chân gì, sạch sẽ thơm tho).

Tôi ngừng lại, ngừng lại vì nhiều nguyên nhân.

Nguyên nhân có người bảo tôi nhận tiền của Thanh để viết. Nguyên nhân có người bảo tôi giúp đỡ cộng sản….

Những nguyên nhân ấy thì chả là gì cả, bởi những người đưa ra những luận điệu đó không có chút giá trị nào với tôi cả, vài ba cái tên nặc danh, dăm ba người hoạt động độc lập hay xiên xỏ phe này, chỉ trích phe khác bấy lâu nay thì đâu có gì phải bận tâm.

Nguyên nhân là có những người từng biết tôi, họ hỏi.

Việc này có thật không, thật thì Thanh ở đâu, dưa clip lên xem đi.

Đầu tiên thì tôi định đưa dẫn chứng, thậm chí đưa cả clip, tính tôi bị nói gì hay làm vậy.

Nhưng bỗng nhiên tôi nghĩ.

– Những người ấy cần biết Thanh ở đâu làm gì, cần clip làm gì.? Họ nói rằng vì họ từng là bạn tôi, cho nên họ cần tôi phải đưa ra bằng chứng về Thanh có quan hệ với tôi, để cho họ không bị mất danh dự vì là bạn tôi.

 

Lý do thật lạ lùng, nếu họ là bạn tôi, họ phải tin tôi. Tôi đã nói với họ là thật. Tại sao họ lại phải ép tôi bằng mọi cách phải nói Thanh ở đâu, có clip đem ra trưng cho mọi người thấy. Tôi đang đắn đo , thì họ đi mọi nơi tung tin về thẻ đảng, giấy tờ mà tôi đưa ra vụ Thanh là giả. Tại sao sau bao nhiêu năm họ và tôi không liên lạc gì . Đến ngày hôm nay họ nhận là bạn tôi, là từng này kia và ép tôi phải đưa ra clip, bằng chứng cho thiên hạ thấy.

 

Tôi kể mọi người nghe chuyện này, tôi đến Cali. Một cậu bạn quen trên Facebook từ nơi khác bay đến đón tôi, cậu ta thuê khách sạn, thuê xe để chở tôi đi mọi nơi. Mấy ngày liền, một hôm cậu đang lá xe bỗng chửi thề như nhớ ra điều gì.

– Ô mẹ kiếp, anh Hiếu lạ nhỉ. Sao anh chả hỏi em làm nghề gì, nhà e ở đâu nhỉ. ?

Một lần khác bị an ninh hỏi cung, bỗng nhiên họ lôi ra một tập hồ sơ về một người đấu tranh khác. Họ đẩy cho tôi tập hồ sơ và nói.

– Đọc đi mà biết dân chủ thế nào.?

Tôi đẩy lại tập hồ sơ và quay mặt đi. Người ta nói cuộc đời cần nên biết, những có những cái mình không nên biết.

 

Chuyện của Thanh cũng có nhiều người hỏi tôi, những người ấy họ chỉ cần nghe tôi nói Thanh an toàn là họ không hỏi nữa. Mục đích của họ chỉ cần biết đến vậy, họ không cần biết Thanh ở đâu, clip đâu.?

Tôi nghĩ rất nhiều, và rôi tôi quyết định rẽ sang hướng viết khác, đó là giờ tôi viết chuyện.

Thanh ở đâu, clip đâu.? Người ta hỏi tôi như vậy.

Ai cần những bằng chứng đó nhất.? Còn tôi thì đặt câu hỏi cho mình như vậy.

Thật may mắn tôi không bi lao theo lời thách thức, bây giờ thì lênh truy nã Thanh phát ra. Cám ơn những người đã nghi ngờ, thế là chả có bằng chứng gì tôi liên quan đến Thanh. Những người nghi ngờ và soi mói từng chi tiết để bảo câu chuyện của tôi là bịa, làm ơn giúp tôi nói với an ninh Việt Nam như thế nhé.

Nếu mà tôi tung ra clip, chắc hẳn đó là một bằng chứng tôi và Thanh có liên quan đến nhau mười mươi. Những người nghi vấn kia họ sẽ cười nhạt, ừ có thế chứ.

Còn cơ quan ninh VN có cả một clip sống động tôi và Trịnh Xuân Thanh liên quan đến nhau.

Thế nên tôi dừng chuyện Dê tế thần và sang một dạng khác mà tôi sáng tác. Nên nhớ là sáng tác thôi nhé.

Lúc này tôi đang ở xa nước Đức, chúng tôi trao đổi với nhau qua điện Skype.

Thứ nhất Thanh chưa có ý định gặp hãng truyền thông nào.

Thứ hai Thanh sẽ nhờ luật sư Trần Vũ Hải đại diện pháp luật và luật sư Lê Công Định cố vấn pháp lý.

Thứ ba tôi sáng tác câu chuyện của mình thế nào tuỳ ý, chỉ cần những người có liên quan đọc được thông điệp trong bài sáng tác của tôi là ok.

 

Tôi nhận tin chính thức Trịnh Xuân Thanh ra nước ngoài trước khi thông báo truy nã Thanh phát ra.

Nhưng từ khi nhận tin Thanh ra nước ngoài, tôi không còn gặp những người nói bạn của Thanh nữa, người cuối cùng tôi gặp là người đàn ông ở Frankfurt.

Tất cả yên ắng, rồi bất chợt thông tin bùng lên chuyện nhà nước Việt Nam phát lệnh truy nã quốc tế Trịnh Xuân Thanh vào lúc 22 giờ đêm giờ Hà Nội. Tức khoảng 5 giờ chiều giờ châu Âu. Nhưng từ sáng sớm hôm đó tôi đã đi sang nước khác để có chút việc riêng và tiện bán ít sách của mình.

Tôi tưởng chuyện của tôi với Thanh thế là xong, ở phần kết thúc Dê Tế Thần. Tôi có nói với Thanh tôi sẽ sang Hung mấy ngày.

Trên đường đi, tôi nhận điện thoại, Thanh bảo đến đó cầm hộ mấy thứ, sẽ có người liên hệ.

Tầm 8 giờ tối ngày thứ bảy, ở cây cầu xanh bên dòng Danube, con sông nổi tiếng ở Châu Âu và đẹp nhất đoạn chảy qua thành phố Budapets. Trời lạnh và lất phất mưa, đây là cây cầu cổ kính rất đẹp, trong ánh sáng lấp lánh sáng từ đáy sông phản chiếu bởi mặt trăng cây cầu thật ma mị. Tôi chợt nhớ ra đây là cây cầu có nhiều người tự vẫn nhất tại đây. Không biết có phải vì vẻ đẹp ma mị của nó hay chỗ dưới chân cầu là nơi nước xiết nhất mà khiến người ta tìm đến đây tự vẫn. Mặc dù cạnh đó có rất nhiều cầy cầu khác cũng đẹp như thế.

8 giờ kém 3 phút, tôi trở ra chỗ đầu cầu hẹn, một chiếc xe ô tô vừa tới, cửa kính xe hạ xuống và có người gọi.

– Gió, lên đây.

Tôi mở cửa leo lên phía sau, người đàn ông cũng ngồi ghế sau hỏi.

– Đi mệt không, sách bán được chứ. Ăn gì chưa.?

Tôi nói không mệt, và ăn rồi. Người đàn ông trong bộ vét nói.

– Anh sang đây mấy ngày, ban nãy có gặp người ở lãnh sự quán Đức đến đây công việc, họ cũng kháo chuyện Thanh bị truy nã quốc tế. Thanh nó nhờ em nhận hộ mấy thứ này, khi nào em về lại Đức thì bạn nó đến, em đưa cho họ.

Người đàn ông đưa tôi một cái phong bì khổ to, mép không dán kín. Như thế tôi có thể xem, tôi giở ra trước mặt anh ta. Đó chỉ là những tấm hình cũ của gia đình Thanh, có những tấm hình của Thanh hồi bé, một vài bức thư tay, mấy tờ giấy chứng nhận…không có gì đặc biệt, nó chỉ những dạng như kỷ vât của mà bất cứ ai trong chúng ta cũng có..và một phong bì thư nhưng dán kín. Người đàn ông trong bộ vét nói, anh ta chỉ là bạn cũ của Thanh ngày xưa, vì thế tôi không hỏi gì nhiều. Chúng tôi đến một quán cà phê, nói chuyện về hiệu lực của lệnh truy nã và tình hình liên quan đến Thanh rồi chia tay nhau.

Lúc sắp chia tay , tôi hỏi những thứ này tôi sẽ giao cho Thanh khi gặp nhau ở Đức chứ. Người kia nói, tình hình bây giờ thì có lệnh rồi, Thanh sẽ phải tạm ở yên một chỗ. Những thứ này sẽ có người đến lấy sau. Tôi cũng nói ở Đức nhiều người dò hỏi về Thanh lắm, hình như sứ quán Đức đã huy động khắp nhân lực và các tai mắt , quan hệ để đi tìm Thanh. Nghe đồn trước hôm phát lệnh truy nã, an ninh Việt Nam đã cử một tốp sang đây để tìm kiếm dấu vết của Thanh. Hầu hết mọi thông tin người ta đều nghiêng hướng khẳng định Thanh đang ở Đức.

Tôi khước từ lời chở về, tôi nói anh ta yên tâm, ở thành phố này tôi khá thuộc đường.

Trọng lú đang điên cuồng, từ khi trót nhận bức tường HCM đúc bằng vàng của Formosa, mưu kế của Võ Kim Cựu, con đường chính trị của TBT Trọng bước vào bước ngoặt gian nan nhất. Có lẽ Trọng không nghĩ rằng hậu quả của Formosa lại tàn phá ghê gớm như vậy. Lúc đó Trọng chỉ nghĩ sự cố xảy ra ở mức độ không đáng lo ngại lắm, nên Trọng vui vẻ nhận món quà đó.

Nào ngờ nagy sau đó chất độc lan rộng tiếp khắp nơi, chẳng biết có phải Formosa cố tình tranh thủ Trọng mà xả tiếp hay đến giai đoạn đó chất độc mới phán tán rộng. Nhưng dù sao thì Formosa và Võ Kim Cựu đã nắm được trong tay vụ Trọng nhận quà. Chẳng còn cách nào khác, Trọng bày ra vụ xử xe biển xanh và Phạm Công Danh để khoả lấp chuyện Formosa đi. Đến giờ thì nhiều người đã hiểu tại sao vụ thất thoát này có từ bao nhiêu năm trước, mà đúng ngày Formosa nhận lỗi cũng là ngày Trọng chỉ đạo báo chí rùm beng ca ngợi vụ thanh trừng đầy kịch tính từ biển xe xanh.

Phải nói Huynh đã xuất sắc khi đưa chuyện thanh trừng đi che khuất vụ Formosa mà Trọng trót nhận tượng HCM bằng vàng. Cả thiên hạ hào hứng như tin nóng, các tay báo chí rình rập vụ Trịnh Xuân Thanh ngày đêm.

Trọng không bắt vội, mà chỉ nay đưa tin thanh tra, mai kiểm tra để hút dư luận vào chuyện này. Con gà trong chuồng chạy đâu cho thoát, cái Trọng cần là thiên hạ quên Formosa. Để làm lớn chuyện ấy, Trọng chỉ đạo Huynh cho báo chí tô vẽ Thanh lên mặt báo hàng ngày, ám chỉ cả những người liên quan đến Thanh như Vũ Huy Hoàng, Đinh La Thăng, Nguyễn Tấn Dũng.

Thiên hạ càng hào hứng, quả này sắp đánh cả đến uỷ viên BCT.

Mà Trọng đánh thật, vì Thăng và Hoàng là đệ của Dũng. Trọng thì thù Dũng vì bao năm trước lúc Dũng có uy, đè nén Trọng nằm im một xó như bù nhìn. Trọng là Câu Tiễn, nuốt hận , nếm phân , nằm tai để đợi ngày phục thù. Ba Dũng y như Phù Sai, thế mạnh ngông nghênh át thiên hạ, coi thường Trọng bằng nửa con mắt nên mới đến nỗi ngày nay phải lui về Kiên Giang chưa được yên thân.

Nếu như không có sự liên quan của Hoàng Trung Hải, Nguyễn Xuân Phúc, Vương Đình Huệ thì chuyện Trịnh Xuân Thanh đã không lâu như bây giờ. Những thất thoát 3000 tỷ ấy cũng có trách nhiệm liên quan đến cả ba vị này vì lúc đó họ đang giữ những trách nhiệm liên quan.

Trọng nhận ra không dễ dàng gì đánh được Thanh, Trọng cần thời gian để uỷ ban kiểm tra trung ương tách được trách nhiệm liên quan của bộ ba Phúc, Huệ, Hải ra khỏi vụ việc này.

Càng dấn sâu Trọng thấy càng rối rắm, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Tránh được Formosa khỏi dư luận thì sa đà vào chuyện thanh trừng mà càng đi càng thấy lắm liên quan đến các uỷ viên BCT khác nữa.

Nếu Thanh không biến mất, có lẽ Trọng cũng chưa biết kết thúc vụ này thế nào cho êm. Vụ Thanh cứ nhập nhằng giữa uỷ ban kiểm tra của đảng và bộ công an mãi chưa đến đâu.

Đùng cái Thanh biến mất, làm đơn xin ra đảng vì thấy Trọng tiểu nhân, động cơ nhỏ mọn.

Trọng bất ngờ khi thấy uy tín TBT của mình thành trò cười trong dư luận, nên cuồng loạn đưa ra những chỉ đạo rất buồn cười, ví dụ như đột ngột triệu tập Ban Bí Thư khai trừ Thanh, cho Huynh phát biểu báo chí Xây Dựng Văn Hoá Khinh Bỉ Tham Nhũng.

Có lẽ Huynh rất đều, y thêm từ Xây Dựng đằng trước để hàm ý đây là chỉ đạo của ông TBT ngành Xây Dựng đảng, không phải của tôi.

Thông tin Thanh đã cùng vợ con ra nước ngoài, thiên hạ ngao ngán và chán nản. Họ vừa uất vừa bực, vừa chán với câu hỏi không biết chế độ cộng sản này thế nào. Nói thì to tát, chỉ đạo, làm nghiêm, đến nơi đến chốn, không có vùng cấm….rồi cuối cùng là đối tượng dẫn vợ con ra ngoài , gửi lại lời chào cho đồng chí TBT Nguyễn Phú Trọng , người đồng hương làng xóm, người đàn em của thân phụ anh ta. Dòng họ của Nguyễn Phú Trọng ở đất Đông Anh dù có âm mưu bẩn thỉu đến đâu đi nữa cũng chẳng bao giờ vượt qua nồi dòng họ Trịnh Xuân lừng lẫy ở thời nhà Pháp, thời cộng sản và cả bên thời Việt Nam Cộng Hoà.

Giáo sư Trịnh Xuân Thuận người nổi tiếng thế giới về vật lý cũng như triết học. Thế còn giáo sư lý luận mác xít Nguyễn Phú Trọng thì sao, trình độ lý luận và triết của Trọng đến cả đảng viên cộng sản VN còn coi khinh vì những lời sáo rỗng cóp từ sách vở.

Ngoài những động cơ nêu trên ra, còn động cơ nữa rất cá nhân là sự đố ký của Trọng với những gì dòng họ Trịnh Xuân bên cạnh nhà mình có được.

Trọng bây giờ như con bạc khát nước và điên cuồng, lão có gì mang ra đặt cược hết. Lão chỉ đạo báo chí gào hét quy tội Thanh, hài đến nỗi báo chí cuống quýt chỗ đăng 400 , chỗ đăng 800.

thanh-1

Thông tin tán loạn. chồng chéo lên nhau. Trọng ra lệnh bắt một lũ lâu la của Thanh. Cái chỗ mà ruồi tép riu mà Trọng ban đầu không thèm đếm xỉa, giờ thì lão bắt hết. Như kiểu gà to xổng, gà choai choai , nhãi nhép thịt hết cho hả giận.

Điên cuồng hơn Trọng ra lệnh truy nã quốc tế Thanh. Cốt để loè thiên hạ và lấy lại oai phong của mình. Thật lố bịch, quốc tế nào họ đếm xỉa đến cái bản truy nã láo nháo của bọn cộng sản nhược tiểu. Người ta còn bao chuyện phải lo, hơi đâu mà đi xua quân làm theo yêu cầu của nhà cộng sản Việt Nam bẩn tính.

Thanh gọi điện, anh ta nhờ tôi đăng bức thư anh đã gửi cho luật sư Lê Công Định và luật sư Trần Vũ Hải. Vì điều kiện ở xa nên tôi chưa gõ được lại cho các bạn dễ đọc. Nếu rảnh tôi sẽ gõ lại sau.

thu

Theo FB Bùi Thanh Hiếu.

Advertisements

7 phản hồi to “Trịnh Xuân Thanh đường xa vạn dặm”

  1. Tú Nô già 80 tuổi Says:

    “Muốn an toàn, Thanh nên trốn đâu?”

    Nguyễn Trọng Dân (Danlambao) – Bạn tôi gọi điện thoại hỏi tôi như thế. Tôi trả lời “Seattle.” Người bạn tôi hơi sững sờ im lặng trong giây lát rồi hỏi tiếp, “sao ông lại nghĩ như vậy?” Tôi đáp: “Đơn giản lắm, nếu Vân Nam là nơi an toàn để vây cánh đảng ủy phe TBT Trọng trốn nếu bị khốn đốn đảo chánh thì Seattle cũng là “safe house” của vây cánh bên phe ông Dũng.”

    “… tại sao phải là Seattle?” Bạn tôi hỏi.

    Tôi nói: “Lúc đầu, tôi nghi ngờ ông Thanh đang ở Singapore, hay ở Úc hoặc đang ở các nước Tây Âu hơn là ở Seattle nhưng nếu vụ này thật sự có tình báo Hoa Kỳ nhúng tay dàn cảnh thông qua tướng Hưởng thì chắc chắn ông Thanh sẽ được qua bên Mỹ để được bảo vệ vì người Mỹ làm việc trước giờ rất cẩn thận. Và gần như tình báo Hoa Kỳ tại Việt Nam không thể nào bỏ qua mà không điều nghiên vụ “chọi đá” công khai này. Ngoài ra, đã có nguồn tin của một vài người ở Seattle mà tôi quen biết thông báo qua email cho tôi biết thấy có người rất giống ông Thanh.(…)

    “Nếu thật sự người Mỹ để Thanh ở Seattle thì tức là họ muốn Thanh ở gần ông Dũng, để ông Dũng sai bảo. Sau vụ thất bại ở ĐH đảng lần thứ 12, ông Dũng lùi qua Seattle một thời gian, theo như bạn bè của tôi ở Seattle khẳng định.” Tôi trả lời.

    Bạn tôi nhìn đồng hồ rồi bỗng nói, “thôi chúng ta dừng lại đi ăn. Tôi cũng cần thì giờ để nghiệm lại vấn đề.”

    Cả hai chúng tôi im lặng đi bộ ra quán ăn. Tôi không biết bạn tôi đang nghĩ gì. Ánh nắng chiều gay gắt dù sắp tàn. Chế độ Cộng Sản này cũng giống như nắng chiều, sắp tắt trên đất nước Việt Nam nên mọi nhơ nhuốc cứ càng ngày càng lộ ra thêm rõ ràng

  2. Đu đủ héo Says:

    Giết được tên giặc già Lú thì mới thoát Trung được, đó là nhiều tay nhà báo nói rằng, bọn Trọng Lú bây giờ nó cho tuyên giáo kiểm duyệt bất cứ ai không được nói về TQ và phe nó, và bật hết công suất hạ bệ phe 3 ếch và đuổi cổ được Đinh La Thăng ra khỏi Sài Gòn, và Lú sẽ đưa tay chân của mấy tay phe thân Tàu vào đấy. Tên Trọng lú bây giờ nó ăn ngủ không yên, vì cả đất nước này ai cũng muốn giết nó, nên nó vừa đề xuất cho tăng cường thêm vệ binh bảo vệ yếu nhân, và phủ tổng bí thư sẽ được 1 trung đoàn bảo vệ.

    Thực tế Trọng Lú được Tập Cận Bình chỉ định phải ngồi lỳ thêm một nhiệm kỳ nữa để bảo vệ quyền lời của TQ tại VN. Như bảo kê Fomosa, các dự án trấn giữ đèo Hải Vân, bô xít… Tên Lú đã quá già và quá tuổi vậy mà nó cố bám ghế đến cùng.

    • Già Thép Says:

      Trịnh x Thanh thân thế ra sao mà dám vỗ ngực tuyên bố “đối đầu với TBT Nguyễn Phú Trọng”?

      “Trịnh Xuân Thanh chỉ là một anh con nít cơ hội chết nhát, núp bóng bố lên lon thì làm gì mà dám chọi với bậc chú bác như TBT Trọng. Hắn tự tin như vậy để rồi làm ngọn cờ đầu phản Trọng lập công là vì biết có cả một thế lực tiền tài quân đội quá lớn đang đứng sau thản nhiên thách thức TBT Trọng. Chỉ có vây cánh thân Hoa Kỳ trong đảng mới dám nêu đích danh Trọng ra mà chọi đá.”

      Vấn đề ở chỗ cả hai bọn Lú và Ba X đều muốn giữ cái bình đó vì ăn thì cá nhân nhưng trách nhiệm thì tập thể, tức là chẳng có trách nhiệm gì.

      Vấn đề chỉ vỡ khi sự thâm thù mang tính chất cá nhân vượt qua các toan tính quyền lợi lúc đó chúng sẽ tự biết cách giết nhau hay hơn film.

      Ví dụ: Ba X, Đ La T chỉ việc tuồn cho TXT toàn bộ bằng chứng về 2 chiếc máy bay vừa bị bọn Tàu bắn tan xác trong lúc bọn Lú, Phúc vẫn I’m như thóc và còn thăm hữu nghị tàu. TXT tổ chức họp báo quốc tế cung cấp hàng loạt các bang chứng kể trên thì lâp tức tạo ra một khủng hoảng ngoại giao, đẩy bọn Lú, Phúc vào thế kẹt ở giữa nên sẽ bị thí để mối quan hệ Tàu-Việt chuyển sang một trạng thế khác. Các diễn biến sau đó sẽ dồn dập lên đô, lên đô vài lần và cộng sản sẽ sụp hoàn toàn sau đó.

  3. Quế Sơn Says:

    Thuyết âm mưu: kịch bản bắt Trịnh Xuân Thanh

    Trần Nhật Phong – Danlambao

    (…) Kịch bản bắt “con ruồi Trịnh Xuân Thanh” thì như thế nào? Nếu thật sự Trịnh Xuân Thanh đang trốn ở tại Đức?

    Đương nhiên Công An của “nhà sản” Việt Nam làm sao có đủ trình độ, chuyên môn và khả năng như tình báo Hoa Nam và cơ quan mật vụ của Trung Quốc, qua tận nước Đức để truy tìm, và nước Đức cũng không phải là Cam Bốt, có thể để cho Công An Việt Nam thao túng dễ dàng.

    Nhưng nếu có thể xác định “con ruồi Trịnh Xuân Thanh” đang trốn ở nước Đức, thì thật không khó khăn lắm đối với “cụ tổng” để truy bắt.

    Trước tiên Bộ Công An chỉ cần gởi văn thư của “cụ tổng” đến cho các tòa đại sứ, lãnh sự quán của nhà nước CSVN ở các quốc gia Đông Âu như Nga Sô, Ukraine, Cộng Hòa Czech, yêu cầu “giúp đỡ”.

    Văn thư trên sẽ được hiểu đó là “lệnh” của “cụ tổng”, thế là các tòa đại sứ, lãnh sự quán, sẽ thông báo cho các “trùm mafia” gốc Việt tại những quốc gia này,… mạng lưới của các tay “trùm” này khá rộng lớn.

    Khi nhận được yêu cầu “giúp đỡ” từ các quan của tòa đại sứ, lãnh sự quán, đương nhiên sẽ không khó khăn cho các tay trùm mafia này truy tìm ra chổ “ẩn náo” của Trịnh Xuân Thanh (nếu quả thật Thanh đang ở Đức).

    Và kịch bản kế tiếp sẽ là “áp lực” Trịnh Xuân Thanh “tình nguyện” về nước chịu xét xử, còn nếu “đương sự” tỏ ra cứng đầu, thì việc “áp giải” Thanh từ nước Đức về một quốc gia ở Đông Âu có hiệp ước dẫn độ với Việt Nam, sẽ không mấy khó khăn đối với các ông trùm mafia đang có sẳn đường giây đưa người lậu hàng tuần ở Âu Châu.

    Và thế là Bộ Công An sẽ “tung hê” rằng bắt giữ Trịnh Xuân Thanh ở Ukraine, Nga Sô hay Cộng Hòa Czech, còn vụ Trịnh Xuân Thanh trốn đến Đức chỉ là ‘tin giả” lúc ban đầu.

    Nhưng…

    Nếu Trịnh Xuân Thanh không phải trốn ở Đức mà lại ở Hoa Kỳ hay Canada, thì hơi… căng. Vì Các “quan” của tòa đại sứ, lãnh sự quán, đi “gặp dân” còn trốn chui trốn nhủi, xuống phố Việt ăn cơm cũng phải đổi “bản số xe” (vì bản số xe của các quan đều mang số và chữ của bộ ngoại giao), thì làm sao “giúp đỡ” cho “cụ tổng” được.

    Và xứ Hoa Kỳ hay Canada cũng không dễ dàng cho an ninh CSVN hoạt động, thứ nhất là an ninh CSVN chưa đủ bản lãnh, khả năng, chuyên môn, để tránh sự theo dõi của NSA, CIA hay FBI, cứ nhìn chuyện “đài lạ” phát sóng ở Đà Nẵng, Hội An, hay “hacker” ở Tân Sơn Nhất, đã đủ hiểu khả năng của anh ninh CSVN đến trình độ nào, cùng lắm chỉ là “chầu chực” trước cửa nhà của các “phần tử phản động” thôi.

    Kịch bản bắt giữ Trịnh Xuân Thanh thuộc thuyết âm mưu này, có vẻ chỉ khả thi khi Trịnh Xuân Thanh đang trốn ở Âu Châu, còn nếu ở Hoa Kỳ hay Canada thì sẽ hoàn toàn… botay chấm com.

  4. Phan Hải Phú Says:

    Nếu TXT được chính pha 3 X tổ chức cho chạy thì nếu thằng an ninh nằm vùng ở một nước đông âu nào đó là quân của 3X bảo kê ngầm thì bọn mafia VC không dám làm gì. Trong trường hợp nếu TXT trốn sang Dức hay Anh thi bố bảo bọn an ninh VC hay mafia dám làm gì. Phe 3X chỉ việc trang bị cho TXT một cái nhà tử tế có CCTV nối mạng và vài khẩu súng, nếu bọn an ninh tay chân của Trọng hay mafia VC tiếp cập để bắt cóc thì cứ bắn vỡ sọ chúng nó ra, cảnh sát địa phương và liên bang sẽ đến ngay, vụ việc sẽ càng có lợi cho TXT. Còn trường hợp nếu bọn an ninh tay chân của Trọng hay mafia VC tiếp cận để thủ tiêu TXT thì không bao giờ xảy ra vì cảnh sát các nước này sẽ không bao giờ tha. Dến thằng Putin gửi phóng xạ sang giết người tại Anh mà còn bị điều tra tới cùng, loại như thằng Trọng chỉ là loại chó ghẻ.

  5. nguyễn hoàn Says:

    xã hội nào cũng có người này người kia, không phải ai cũng tốt được, chúng ta đang chung sức làm cho xã hội ngày một tươi đẹp hơn, hãy nhìn những gì mà các cơ quan ban ngành, Đảng và nhà nước ta làm đúng sự kì vọng của người dân chứ không phải dưới góc nhìn của sự đấu đá quyền lực, hãy nhìn những người đó họ có xứng nhận hậu quả vậy không, chẳng lẽ cứ để chúng lộng hành sao, giờ đưa chúng ra pháp luật thì lại bị chỉ trích, đúng là miệng lưỡi của bọn vô lại

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: