Nợ công: 29 triệu đồng/người



Ngân hàng Thế giới vừa đưa ra dự báo nợ công 2016 của VN sẽ tăng ở mức 63,8% GDP, lên 64,4% vào năm tới và lên 64,7% vào 2018. Với mức trần nợ công cho phép là 65%, viễn cảnh ‘đụng trần’ nợ công của VN sẽ diễn ra trong tương lai gần.

Năm 2015, tổng sản phẩm quốc nội (GDP) của VN đạt 4.192.900 tỉ đồng, tỷ lệ nợ công 63,8% GDP tương đương 2.675.070 tỉ đồng (khoảng 120 tỉ USD). Chia trung bình 90 triệu dân, mỗi người Việt đang phải gánh khoản nợ công gần 29 triệu đồng. Đây là con số nợ công cao nhất từ trước đến nay.

Tận thu, DN sẽ khó vay vốn

Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan cho rằng theo số liệu của Ngân hàng Thế giới (WB), trung bình mỗi người dân VN đang gánh trên vai 29 triệu đồng nợ công là quá cao vì cách đây khoảng nửa năm, nợ công VN bình quân trên đầu người gần 1.000 USD, tương đương khoảng 22 triệu đồng. “Nợ công tăng lên khiến nhà nước phải tìm cách huy động thêm từ các nguồn trong xã hội, bằng cách phát hành trái phiếu để có tiền bù đắp cho đầu tư công, chi tiêu công. Nhà nước phát hành trái phiếu khiến cho các ngân hàng, tổ chức tín dụng dồn tiền cho nhà nước vay, nên không có tiền cho DN vay hoặc DN không cạnh tranh được với nhà nước vì cho nhà nước vay có lãi suất cao hơn… Vì vậy, DN khó khăn hơn trong quá trình tiếp cận nguồn vốn. DN khó khăn sẽ không nộp thuế được dẫn tới hụt thu. Nhà nước hụt thu ngân sách thì chắc chắn sẽ huy động vốn thêm, cứ thế trở thành vòng luẩn quẩn”, bà Lan bình luận.
Theo bà Lan, những năm gần đây xu hướng tận thu DN, người dân là quá lớn, đáng lo ngại. Các bộ, ngành, địa phương tìm mọi cách để thu thêm từ xã hội. Những nguồn đã thu rồi thì tăng thêm, những nguồn chưa thu hết thì nghĩ ra cách mới để thu. Thành ra gánh nặng về thuế, phí đè lên người dân càng ngày càng nghiêm trọng, không giảm mà tăng lên. Đấy là những hệ quả tiêu cực tác động lên nền kinh tế”, bà Lan chỉ trích và phân tích Nhật Bản nợ công hơn 200% GDP nhưng đầu tư công của họ ít, hiệu quả đảm bảo cao, tính minh bạch cao, nên nợ công có cao cũng không thành mối lo của nền kinh tế. Trong khi nền kinh tế VN cho đến nay vẫn là nền kinh tế hiệu quả thấp.
TS Trần Du Lịch, đại biểu Quốc hội TP.HCM, cho rằng đây chưa hẳn là con số gây đột biến bởi thực tế cách tính nợ công của VN vẫn cho ra nhiều số liệu. “Theo báo cáo của Chính phủ mới đây thì nợ công VN vẫn đang ở mức an toàn và Chính phủ cũng khẳng định vậy. Cụ thể, tỷ lệ trả nợ trực tiếp so thu ngân sách ngưỡng cho phép là dưới 25%, ở đây là hơn 16%, nghĩa là ở mức an toàn có thể chấp nhận được. Tuy nhiên, nợ công vượt quá 60% GDP phải nói đây là mức khá cao so với các nước trong khu vực như Trung Quốc, Malaysia, Thái Lan, Philippines, Indonesia…”, ông Lịch nhận xét.
PGS-TS Đinh Xuân Thảo, Viện trưởng Viện Nghiên cứu lập pháp, Ủy ban Thường vụ Quốc hội nói, ông mới nghe con số nợ công từ 22 – 24 triệu đồng/người nay vọt lên 29 triệu đồng/người là đáng lo ngại. Nếu cứ so với các nước phát triển khác như Nhật, Mỹ vẫn có nợ công cao ngất ngưỡng để tự an ủi rằng nợ công của chúng ta đang trong ngưỡng cho phép là điều không nên. Bởi các nước phát triển tuy nợ công lớn, nhưng đổi lại, tổng tài sản của họ ở nước ngoài rất lớn. Nợ công cũng cần xét đến triển vọng phát triển kinh tế, điều đó thì VN ở ngưỡng đang phát triển, triển vọng vẫn còn ở phía trước, trong khi gánh nặng nợ lại là điều hiện hữu trước mắt.
83.410 tỉ đồng, trả lãi nợ công
Thực tế, nợ công của VN tăng nhanh từ 10 năm qua, từ 22,7% GDP vào năm 2006, lên 62,2% vào cuối năm qua theo báo cáo của Bộ Tài chính trình Quốc hội. Đặc biệt, từ 5 năm trở lại đây, nợ công của VN tăng trung bình 20% mỗi năm. Trong đó, đóng góp lớn nhất vào khoản nợ công này là nợ của Chính phủ, đạt mức 50,3% GDP cả nước, chiếm hơn 80% nợ công, vượt cả giới hạn an toàn cho phép 0,3%.
Nợ công tăng, dẫn đến chi trả nợ từ ngân sách cũng tăng mạnh qua mỗi năm, chiếm tỷ lệ lớn trong thu chi ngân sách. Theo đó, nghĩa vụ trả nợ của Chính phủ chiếm 16,1% tổng thu ngân sách. Một nghiên cứu về nợ công ở VN của Viện Nghiên cứu kinh tế và chính sách năm 2015 cho thấy năm 2010, số tiền để trả lãi nợ công lấy từ ngân sách nhà nước là 25.400 tỉ đồng (chiếm 3,2% tổng chi), sang đến 2015, con số đó đã lên đến 83.410 tỉ đồng (chiếm 7,7% tổng chi). Đặc biệt, khoản chi trả lãi này đã lấn át nhiều khoản chi thường xuyên khác, chỉ đứng sau chi cho giáo dục, quản lý hành chính và lương hưu, an sinh xã hội.
TS Đỗ Thiên Anh Tuấn, giảng viên Chương trình giảng dạy kinh tế Fulbright, đánh giá các con số về nợ công được công bố trong thời gian qua là chưa chính xác khi không tính hết, tính đầy đủ nợ đọng cơ bản; nợ của DN nhà nước không được bảo lãnh nhưng tiềm ẩn phát sinh nghĩa vụ bảo lãnh… “Nguyên tắc của nợ công là phải tính cả nợ tiềm ẩn. Nếu tính hết thảy thì nợ công của VN phải trên 100% GDP. Nếu biết mình nợ bao nhiêu mới có đối sách, không biết thực sự bao nhiêu là cực kỳ nguy hiểm. Vấn đề quan trọng bây giờ phải tính lại nợ công”, TS Tuấn nói.
Và theo đó, TS Tuấn đề nghị để kiểm soát đà tăng quá mạnh của nợ công, cần phải siết lại kỷ cương, kỷ luật tài khóa, bằng cách quy trách nhiệm cá nhân cho người đứng đầu. Không có chuyện quy cho tập thể. Thứ hai là các bộ ngành địa phương phải lập ngân sách dựa trên kết quả, không phải dựa trên nhu cầu vốn. Thứ ba là đẩy mạnh, đẩy nhanh công tác lập ngân sách vốn trung hạn và kế hoạch đầu tư trung hạn và phải kết nối hai cái này lại với nhau, chứ không phải lập ngân sách từng năm. Thứ tư là phải xử lý triệt để nợ đọng cơ bản.
TS Cao Sĩ Kiêm, nguyên Thống đốc Ngân hàng Nhà nước phân tích, trong chi tiêu công của VN có phần lớn nguồn không vững chắc, chủ yếu là nguồn tiền vay trái phiếu, vay nước ngoài. Vay nước ngoài có lãi suất rất cao còn vay trái phiếu của dân làm cạn kiệt sức dân. Đáng lẽ phải đầu tư cho DN, thì ở đây chúng ta huy động của họ, của dân thì cạn kiệt của dân là chắc chắn. Còn vay của ngân hàng, lẽ ra tiền đó phục vụ cho sản xuất kinh doanh lại đi mua trái phiếu chính phủ. Đây là thực trạng đáng lo trong quản lý chi tiêu công của VN.
Phải giải quyết 3 vấn đề
TS Cao Sĩ Kiêm đánh giá: Việc quản lý chi tiêu công phải giải quyết 3 vấn đề. Thứ nhất phải rà soát lại hệ thống quy hoạch, kế hoạch, có phân công phân cấp và được kiểm tra kiểm soát chặt chẽ, từ T.Ư trở xuống để “vít” được cái vòi phun vốn ra từ ban đầu. Thứ hai, trong quyết định triển khai dự án phải đảm bảo các cơ chế, điều kiện, chính sách đồng bộ, có sự phối hợp. Nếu không, chính sách không đồng bộ sẽ kéo dài công trình. Thứ ba, phải kiểm tra, giám sát chặt chẽ để tránh lợi ích nhóm, cục bộ… Nếu phát hiện sai phạm phải xử lý nghiêm. Thời gian vừa qua khi phát hiện sai phạm đã không xử lý nghiêm, đánh trống bỏ dùi.
N.Trần Tâm – Nguyên Nga
Theo báo tuổi trẻ

 

 

 

12 phản hồi to “Nợ công: 29 triệu đồng/người”

  1. Trần Long Says:

    Những vấn đề nợ công nên để nhà nước lo, Việt Nam đang vay tiền của các tổ chức, ngân hàng thế giới để phát triển đất nước đầu tư phát triển công nghiệp. Giờ không va thì lấy đâu ra tiền. Chúng ta hoàn toàn có khả năng trả nợ công đúng kỳ hạn, khẳng định là như vây. Nợ công có phải là trả luôn đâu mà có thời hạn của nó. Mấy ông nói cứ như là năm sau là thời hạn chót trả tất cả nợ vậy. Chia nợ công trên đầu người để người dân phát hoảng à, giờ có vỡ nợ thì người dân cũng chẳng phải là người phải góp tiền vào trả.

  2. Lê Văn Thiên Says:

    Nợ công được dự báo năm 2018 là 64,7%, nhưng cũng chỉ là dự báo thôi. Nhà nước đặt ra giới hạn an toàn của nợ công là 65%, trong giới hạn đó chúng ta vẫn có thể trả nợ mà gây ít ảnh hưởng tới sự phát triển của nền kinh tế. Nói Việt Nam vỡ nợ công thì nó cũng là hơi xa, nói ra lại gây hoang mang, chia ra dân số bảo mỗi người nợ 30 triệu, ai cũng hoang mang, nhưng tiền là nhà nước họ lo mà trả.

  3. HẢI LONG Says:

    Để đánh giá về sự thay da đổi thịt ở Việt Nam hãy nghe người ngoài cuộc nhận xét sẽ chính xác và khách quan hơn
    NGƯỜI MỸ NÓI GÌ VỀ THAY ĐỔI Ở VIỆT NAM ?
    Chúng ta hoàn toàn có thể thông cảm và không trách những người chưa đến Việt Nam nhưng lại có những nhận xét bi quan về tình hình kinh tế xã hội của Việt Nam. Nhưng rất khó để chấp nhận những nhận xét hàm hồ, xám ngoét, đểu giả đến từ những người là con dân Việt Nam, đang sống trên đất Việt Nam. Chính họ, những người này đã góp phần làm sai lệch và méo mó bức tranh hiện thực về Việt Nam trong mắt bạn bè quốc tế.
    Nhưng hôm qua, Ngoại trưởng Mỹ đã tới và ông đã phải thốt lên rằng: Việt Nam thay đổi thật đáng kinh ngạc!
    Vâng, đối với một người đã đến việt Nam từ nhiều năm trước, nói thế là không ngoa chút nào. Tất nhiên, là con dân đất Việt, chúng tôi mong mỏi nhiều hơn thế.
    Vào thời điểm ông John Kerry đến Việt Nam lần đầu vào thập niên 90, việc sở hữu một chiếc xe đạp Thống Nhất của Việt Nam, hay xe Mifa của Đức là một ước muốn xa xỉ chứ chưa nói đến việc có được một chiếc xe gắn máy hiệu Honda 67. 10 năm sau ông đến Việt Nam, người dân lấy xe máy làm phương tiện giao thông cơ bản. Và cho đến nay, đã nhiều gia đình sở hữu những chiếc siêu xe mà ngay đến giới công chức Mỹ cũng còn nằm mơ.

  4. Dư lợn viên cha Says:

    Dư lợn viên Hải long và đám dư lợn viên ở trang Badamxoe vừa đã dốt lại lì,ngu,nói liều,nói dai đọc nghe thấy ngán.
    Để sở hửu được chiếc xe máy,dân phải gán cái sổ đỏ cho lũ chó NH,hoặc cày như trâu(tăng ca),mới có được..
    Nhà chứa mấy thằng ngu dư lợn viên như thế lày,khách họ ngao ngán.

  5. HAI LONG Says:

    Để đánh giá về sự thay da đổi thịt ở Việt Nam hãy nghe người ngoài cuộc nhận xét sẽ chính xác và khách quan hơn
    NGƯỜI MỸ NÓI GÌ VỀ THAY ĐỔI Ở VIỆT NAM ?
    Chúng ta hoàn toàn có thể thông cảm và không trách những người chưa đến Việt Nam nhưng lại có những nhận xét bi quan về tình hình kinh tế xã hội của Việt Nam. Nhưng rất khó để chấp nhận những nhận xét hàm hồ, xám ngoét, đểu giả đến từ những người là con dân Việt Nam, đang sống trên đất Việt Nam. Chính họ, những người này đã góp phần làm sai lệch và méo mó bức tranh hiện thực về Việt Nam trong mắt bạn bè quốc tế.
    Nhưng hôm qua, Ngoại trưởng Mỹ đã tới và ông đã phải thốt lên rằng: Việt Nam thay đổi thật đáng kinh ngạc!
    Vâng, đối với một người đã đến việt Nam từ nhiều năm trước, nói thế là không ngoa chút nào. Tất nhiên, là con dân đất Việt, chúng tôi mong mỏi nhiều hơn thế.
    Vào thời điểm ông John Kerry đến Việt Nam lần đầu vào thập niên 90, việc sở hữu một chiếc xe đạp Thống Nhất của Việt Nam, hay xe Mifa của Đức là một ước muốn xa xỉ chứ chưa nói đến việc có được một chiếc xe gắn máy hiệu Honda 67. 10 năm sau ông đến Việt Nam, người dân lấy xe máy làm phương tiện giao thông cơ bản. Và cho đến nay, đã nhiều gia đình sở hữu những chiếc siêu xe mà ngay đến giới công chức Mỹ cũng còn nằm mơ.

    • Trần giả Tiên Says:

      Hết chử để phản biện rồi phải không HAI LỜ?
      Chôm (copy) bài của lũ ÓC TRÂU blog Lờ Tre dán (paste) lên dán xuống hoài vậy Lờ?

  6. Kong King Says:

    ukm, sao không gọi đó là hình ảnh của sài gòn khi còn bị đô hộ nhỉ, xem sài gòn xa hoa, tráng lệ như thế những chỉ có 1 phần rất nhỏ những kẻ chấp nhận làm cho săn cho mỹ , theo chế độ VNCH là được hưởng, còn lại đa số người dân nghèo bj bóc lột, bị đô hộ thì sao không chụp ảnh đưa lên nhỉ

    • Dư lợn viên cha Says:

      Kong king con cặt gì đó ơi!
      Tao nói ngắn gọn:trước 1975,người nghèo của VNCH cũng còn sướng gấp nhiều lần người dân sống thời cs của lũ ngu dốt nói liều là chúng mày đấy.
      Dư luận viên dốt vậy thì nói làm sao cho thuyết phục người khác được hở con?!

    • Kong King Says:

      xin đừng nói ngắn gọn đi, cứ nói dài ra cho nó rõ ràng, để xem người nghèo trong thời VNCH người ta SƯỚNG như thế nào,
      -THẢM SÁT MỸ LAI : Tổng cộng đã có 347 người bị giết theo nguồn tin của Mỹ và 504 người bị giết theo nguồn tin của Việt Nam. Nạn nhân nhỏ nhất là 1 tuổi và lớn nhất là 82 tuổi. Chỉ có 16 người được đội bay của Thompson giải cứu trong đó có 1 đứa trẻ. Lính Mỹ duy nhất bị thương trong vụ thảm sát là binh nhất Carter, người tự bắn vào chân mình để không tham gia vụ giết chóc.
      -Thảm sát Thạnh Phong :
      Năm 2001, Tạp chí New York Times và chương trình 60 Minutes II của đài truyền hình Mỹ CBS đã thực hiện một loạt phóng sự về sự kiện trên. Theo lời kể của 1 số nhân chứng thì đội của ông đầu tiên đã tấn công và dùng dao giết nhiều người trong một ngôi nhà mà trong đó chỉ có người già và trẻ em, sau đó họ nã súng vào giữa làng giết nhiều phụ nữ. Cuối cùng, Bob Kerrey đã phải nhận tội với tư cách là chỉ huy đội biệt kích. Lời biện hộ của ông là: “Quy trình tiêu chuẩn là phải loại bỏ những người mà chúng tôi chạm trán” (Standard operating procedure was to dispose of the people we made contact with)

      Năm 2009, nhân ngày giỗ lần thứ 40 của các nạn nhân, gia đình ông Vát tặng Bảo tàng Chứng tích chiến tranh (quận 3, TPHCM) chiếc ống cống – nơi 3 cháu nhỏ trốn mà không thoát

    • Dư lợn viên cha Says:

      Một trong muôn vàn bằng chứng người dân nghèo VNCH sống sướng,hạnh phúc gấp nhiều lần người dân VN sống trong cái chế độ Xã Hội Chó ngựa đỉnh cao con cat là câu nói của Mai thị Kim Hương,dân oan Long An”:Ngày xưa,sống với chế độ VNCH còn có đất có nhà,có cơm ăn,áo mặc…Bây giờ sống với chế độ cs,không có nhà,đất để ở”.
      Đơn cử là vậy.
      Nói làm gì với lũ dư luận viên trang này.
      Theo tôi,lũ này hết thuốc chữa rồi.
      Lật đổ cs thì loại vi khuẩn này chết theo,éo cần mất công với lũ vi khuẩn dốt nát này.

  7. Kong King Says:

    người dân miền Bắc còn được cái gọi là tự do,còn những kẻ Ngụy quân ngụy quyền ngày xưa , chịu làm tay sai cho giặc ở miền Nam, cứ tự cho rằng đó là tự do nhưng thực chất chỉ là con rối để mỹ điều khiển, đó là sự khác biệt, ok

    • Trần giả Tiên Says:

      Đúng là NGU lâu DỐT bền nhơ CỨT đảng nên SỦA lấy được theo ĐỊNH HƯỚNG.
      CHỉ DÙM chổ nào có chế độ CS mà có TỰ DO xem ÓC CHÓ.

      Chắc là BẮC HÀN phải không? hay CUBA???

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: