Khoảng trống quyền lực và “tâm lý găm giữ ngoại tệ”

a3c9b5be3f0f2ecf3cca57f542d7d600-usd-16-1458098365464-crop-1458098371758-1458099533751

 

TS. Nguyễn Đức Thành, Giám đốc Viện nghiên cứu kinh tế và chính sách (VEPR), cho biết tình trạng người dân có tiền USD đã không đổi cho ngân hàng mà giữ lại để chờ USD tăng giá. Mà thực trạng Việt Nam thì việc phải phá giá là cao vì tiền VND đang rất mạnh, nếu không phá giá thì doanh nghiệp sẽ chết.

“Hiện thị trường đang chờ sự chuyển đổi quyền lực, Thống đốc Nguyễn Văn Bình sẽ nhận nhiệm vụ mới và người khác sẽ lên nên chính sách tỷ giá chưa rõ ràng. Đây chính là một trong những nguyên nhân khiến cho tỷ lệ người dân găm giữ ngoại tệ tăng lên”, ông Thành nhận định.

Ông Thành cho rằng, để ổn định tỷ giá, điều quan trọng là phải phát triển được thị trường mua bán USD mà ở đó doanh nghiệp mua được USD một cách thoải mái. Có như vậy thị trường ngoại hối mới ổn định được. Tuy nhiên, hiện nay Việt Nam vẫn chưa xác định phương thức quản lý tỷ giá một cách rõ ràng, thị trường vẫn bị phụ thuộc vào một số ngân hàng cung cấp USD.

Thừa nhận có tình trạng găm giữ ngoại tệ trong dân, TS. Trương Văn Phước, Phó chủ tịch Ủy ban Giám sát tài chính quốc gia (NSFC), cho biết năm 2015, huy động vốn tăng 16,1% so với năm 2014, trong đó VND tăng 16,3% (năm 2014 là 19,3%); ngoại tệ tăng 14,3% (năm 2014 là 4,7%). Riêng tăng trưởng huy động ngoại tệ chỉ đột biến trong 4 tháng cuối năm (từ tháng 9 – 12/2015).

“Nguyên nhân là do tháng 8/2015, Trung Quốc bắt đầu điều chỉnh tỷ giá. Động thái này đã tác động tới tâm lý của người dân và họ đã chuyển sang mua ngoại tệ, gửi vào hệ thống ngân hàng. Điều đó có nghĩa là người dân vẫn đang kỳ vọng từ tỷ giá”, ông Phước phân tích.

Về vấn đề này, ông Lê Đức Thúy, nguyên Thống đốc NHNN, cho rằng cần có những phân tích về việc mất cân đối giữa huy động vốn nội, ngoại tệ với cho vay hiện nay. “Gửi USD vào ngân hàng lãi suất 0% mà vẫn không làm cho người dân chuyển sang VND gửi chứng tỏ chính sách này vẫn chưa giúp huy động được hiệu quả các nguồn vốn”, ông Thúy bình luận.

Ông Thúy đặt vấn đề về việc Vietinbank vừa đi vay 200 triệu USD của 8 ngân hàng nước ngoài. “Trong bối cảnh này, tại sao ngân hàng Việt Nam lại phải vay ngoại tệ ở nước ngoài? Tại sao một ngân hàng lớn đã phải vay các ngân hàng Đài Loan 200 triệu USD. Lãi suất là bao nhiêu trong khi ở Việt Nam lãi suất USD bằng 0?”, ông Thúy đặt câu hỏi.

Ông Thúy thừa nhận sự khôn ngoan của doanh nghiệp vì họ không bao giờ dại dột đi vay lãi suất cao hơn bao giờ. “Thế nhưng họ vẫn phải đi vay nước ngoài 200 triệu USD trong khi ở Việt Nam, ngân hàng vay người có USD lãi suất là 0%. Cần suy nghĩ nhiều hơn về vấn đề này”, ông Thúy nhấn mạnh.

Lý giải hiện tượng này, ông Thúy cho rằng dù lãi suất huy động ngoại tệ chỉ bằng 0% nhưng vẫn không làm cho người dân chuyển ngoại tệ sang gửi tiền đồng vào ngân hàng.

“Huy động ngoại tệ vẫn nhiều hơn cho vay. Điều này chứng tỏ găm giữ ngoại tệ trong dân đang tăng lên, việc đưa lãi suất USD về 0 cũng không làm giảm nhu cầu tích trữ ngoại tệ của thị trường”, ông Thúy nêu nhận định.

Theo ông Thúy, nhu cầu tích trữ ngoại tệ của người dân có sự tác động từ Trung Quốc. “Hiện VND đang có chiều hướng lên giá. Vậy chiều hướng cả năm sẽ thế nào? Chúng ta liệu có chủ động có những điều chỉnh cần thiết để tạo khả năng cạnh tranh của Việt Nam, để không bị sốc trước nguy cơ hạ cánh cứng của Trung Quốc? Nguy cơ hạ cánh cứng của kinh tế Trung Quốc đã xảy ra, phải nhìn nhận nghiêm túc vì Trung Quốc ảnh hưởng rất lớn đến Việt Nam”, ông Thúy truy vấn.

Cùng quan điểm này, ông Phước cho rằng việc Trung Quốc điều chỉnh tỷ giá đã tác động tới tâm lý người dân và họ đã chuyển sang mua ngoại tệ, gửi vào hệ thống ngân hàng.

“Điều này có nghĩa người dân vẫn đang kỳ vọng rất nhiều từ tỷ giá. Việt Nam chống đô la hóa bằng cách triệt tiêu nguồn sinh lợi từ USD, nhưng thực tế người dân vẫn tập trung vào tích trữ USD nhiều hơn”, ông Phước bình luận.

TRẦN GIANG

http://bizlive.vn/

5 phản hồi to “Khoảng trống quyền lực và “tâm lý găm giữ ngoại tệ””

  1. tôi yêu hà nội Says:

    Con người mà, luôn hướng tới những giá trị vật chất, mà nói tiêu cực một chút là “lòng tham vô đáy”, có một thì muốn được mười..
    Và tâm lý an toàn không dám đầu tư, mạo hiểm như thể “ngại sinh lời”, “ngại làm giàu” thì đã ăn sâu bám rễ trong lối sống con người Việt Nam… Không chịu đầu tư, không dám đương đầu để thu về lợi nhuận cao hơn mà chỉ im lặng, bằng lòng chấp nhận để đồng tiền tự lên giá!
    “Tâm lý găm giữ ngoại tệ” vẫn luôn là bài tóan khó!

    • Trần giả Tiên Says:

      Ai còn tin cái lũ LƯU MANH cs nầy nữa mà không “găm giữ ngoại tệ” hả ÓC CHÓ Hà Lội????

      Một ngày chúng tuyên bố phá sãn là tiền đưa lũ bầy đàn cs GIỮ DÙM chỉ còn là tờ giấy lộn.
      Trò nầy chúng đã CƯỚP của DÂN Miền Bắc từ thời thằng cs ở hang LƯU MANH HÙ CHÓ, đến Miền Nam vào sau 30 tháng 4 1975 và tồn tại cho đến ngày nay.

      NỢ CỨT

      Phạm Thế Việt
      Ngày đó hợp tác xã ở miền Bắc VN xã hội chủ nghĩa ra một chiến dịch thu gom phân bắc (cứt người), mỗi gia đình một tháng phải đóng đủ mười cân, nếu không đóng đủ thì bị cắt gạo. Thật là một chiến dịch có một không hai trong xã hội loài người. Vậy nên, khi chiến dịch ra đời, cái cầu tiêu trở nên vô cùng quan trọng và cấp thiết. Người người, nhà nhà mua xi măng mua gạch về xây cầu tiêu. Cầu tiêu phải làm bằng xi măng thì cứt mới không bị phân huỷ, chứ ỉa xuống đất vài ngày là bọ hung ăn hết, lấy gì mà đóng cho nhà nước. Vậy nên, cái cầu tiêu quan trọng hơn cái nhà.

      Chuyện ỉa đái lúc này cũng cực kỳ quan trọng, dù ai đó có bị tào tháo rượt ở đâu thì cũng phải nhanh nhanh ba chân bốn cẳng chạy thẳng về cầu tiêu nhà mình mà giải quyết chứ để mất đi một cục là mất đi lon gạo chứ chẳng chơi. Nhiều người đi làm ngoài đồng, ngày trước, khi mắc ỉa thì chạy vô bờ, vô bụi làm đại cho xong, nhưng bây giờ, làm như vậy có mà đói chết. Vậy nên, phải tìm cách, có người làm đại vào bao ni lông, có người cuộn trong lá chuối, có người cẩn thận hơn đi vào trong cái càmèn đựng cơm để mang về cho an toàn mà đổ xuống cầu.
      Có nhiều chuyện dở khóc dở cười trong chiến dịch này lắm, ai sống thời đó chắc biết. Khi chiến dịch ra đời thì cũng là lúc không biết bao nhiêu con chó phải chết. Chó chết vì đói, cơm khoai đã không có ăn, đến cục cứt cũng bị nhà nước dành mất thì lấy gì mà sống. Nhà tôi có bốn người, một người lớn và ba đứa con nít, cố gắng lắm không để thất thoát cục nào, vậy mà đến tháng vẫn không đủ cân nộp, má tôi sai anh em chúng tôi đi tìm đá sỏi bỏ vào cho đủ. Khi mang lên cân người ta kiểm tra và phát hiện nhà tôi gian lận nên lập biên bản và làm kiểm điểm. Họ còn ghi rõ ràng trong biên bản gian lận như thế nào, có bao nhiêu cục cứt và bao nhiêu cục đá sỏi. Quả đúng không sai, cái đời người nông dân u tối làm sao mà lừa được mấy ông nhà nước, mấy ông tinh vi vô cùng. Kết quả là nhà tôi bị cấm không cho nhận gạo một tháng. Trong một buổi họp người ta đưa tên má tôi ra kiểm điểm trước dân về việc gian lận lấy đá sỏi trộn với cứt để nộp cho nhà nước. Họ không cho má tôi phân bua gì hết. Nhưng không đành lòng nhìn cảnh con đói, bà đứng dậy thẳng thừng, dứt khoát.
      Bà nói : “Việc tôi làm gian lận tôi chịu trách nhiệm trước toàn thể mọi người, nhưng các người nhìn đi thì cũng phải nhìn lại, nhìn ngược thì cũng phải nhìn xuôi, các người có nhìn vào nhà tôi không, nhà tôi có bốn người, một người lớn và ba đứa con nít, tôi thì suốt ngày đi làm ngoài hợp tác xã, có cục nào tôi đã ỉa ngoài hợp tác xã hết rồi, còn con tôi ở nhà, nó là con nít nó ăn bao nhiêu, ỉa bao nhiêu, nó ỉa ra cục nào chó lủm cục đó thì lấy đâu đủ cứt để mà nộp cho mấy ông. Vậy mà bây giờ mấy ông kiểm điểm tôi, cắt gạo thì lấy gì tôi nuôi con, lấy gì ăn để mà ỉa mà đem cứt nộp cho mấy ông.”
      Nói gì thì nói, la gì thì la, nhà tôi vẫn bị cắt gạo tháng đó. Không còn gì khốn nạn hơn thế. Nói thiệt, đến bây giờ trong hồ sơ giấy tờ ở kho lưu trữ quốc gia thì nhà tôi vẫn còn một món nợ lớn với nhà nước mà không thể nào trả nổi, đó là nợ cứt./

      • Trần giả Tiên Says:

        Thành quả của Đại tướng Nguyễn Chí Thanh – một ông tướng nông dân trong phong trào sản xuất nông nghiệp cũng được đề cao:

        😀 😀 Đây là thành quả NỢ CỨT “ưu việt” của lũ bầy đàn đỉnh cao trí tuệ CS 😀 😀

        ===>Anh Thanh ơi hỡi anh Thanh
        Anh về phân bắc, phân xanh đầy chuồng<===
        😦 😦

    • Trần giả Tiên Says:

      Nhân dân xhcnVN nợ nhà nước Cứt=Phân Bắc.

      CHUYỆN KỂ CỦA NHÀ VĂN NGUYỄN QUANG LẬP.
      ( Hốt phân bò để “gia tăng trồng trọt, gởi thực phẩm vào Nam, chống Mỹ cứu nước).
      “Ở đội trồng trọt, cày cuốc cấy gặt không sợ, sợ nhất là việc nhặt phân bò. Qui định mỗi tuần một đứa phải nôp 30 cân thôi, nhưng trâu bò ba xã quanh trường chắc không đủ ngàn con mà ngày nào cũng có cả ngàn đứa quảy gánh ra đồng nhặt phân bò, kiếm đâu ra? Khắp cánh đồng ba xã ngày ấy, ở đâu cũng thấy học sinh cấp 3 quảy gánh lượn lờ quanh các đàn trâu bò. Hễ thấy con nào cong đuôi, cả chục đứa bưng rổ chạy đến tranh nhau hứng, cãi nhau chí chóe, nói tau thấy trước tau thấy trước- Ê ê đừng có gian, tau thấy trước không phải mi. Lắm khi mất bạn mất bè vì một bãi phân bò.
      Nhưng tình yêu cũng nảy nở từ phân bò, hi hi. Con trai thường tinh nhanh hơn con gái, nhiều đứa nhặt phân bò nhanh như chớp, chỉ cần hy sinh một bãi phân bò đôi khi cũng lấy được cảm tình của các “ em”. Các “em” cũng khôn lắm, thấy chú nào hăm hở xăm xăm đi tới nơi có phân là các “ em” đã kêu to, nói ê ê của em của em, em thấy trước. Chú cười cái xoẹt, vội tránh ra cho người đẹp dù biết thừa người đẹp chẳng hề thấy cái “ của em” nằm ở đâu. Có chú đã nhặt phân bỏ vào gánh rồi, nghe các “em” nũng nịu, nói của em… của em mừ, đành ngậm bồ hòn “ nôn” ra cho người đẹp.
      Mất bãi phân bò nhưng được các “ em” nhoẻn miệng cười, ném cho cái liếc, thật sướng củ tỉ. Có chú còn nói: các “ em” bảo ăn hết bãi phân bò tao cũng ăn ngay, nói chi việc nhường nhau một bãi phân. Hy sinh phân bò cho các “em”, được các “em” ném cho mấy nụ cười, mấy cái liếc thế là quá hạnh phúc rồi, không dám mơ tưởng gì thêm nữa.
      Thằng Cảnh mê gái đẹp nhất hạng, trong lớp chục “em” nó mê 5 em, lại còn mê tràn sang các “em” lớp khác, mê nhất là “em” Thuận lớp 8E xinh nhất trường. Nó làm thơ tặng các em trong lớp: Ước gì anh hóa phân bò/ để em nhặt lấy nộp cho thầy Hiền. Mình chê dở, sửa lại thơ cho nó: Ước gì anh hóa phân bò/ để em nhặt lấy ủ cho thật nồng. Thằng Cảnh gật gù khen hay, nó chép lại tặng cho con Thuận. Chẳng dè con Thuận khóc như cha chết, nói anh Cảnh khinh em, coi em không bằng cục cứt. Thằng Cảnh hãi quá, cầu cứu mình. Mình bèn trổ tài đấu hót, nỉ non với con Thuận về “giá trị thiêng liêng của phân bò” suốt buổi chiều nó mới hết giận. Từ đó nảy nòi ra “thơ ca trường phái phân bò”, đứa làm thơ, đứa “ phổ nhạc” loạn cả lên. Sáng sáng chủ nhật, đàn con trai quảy gánh ra đồng, vừa đi vừa hát rống lên bài hát nhại theo bài “ Cung đàn mùa xuân”: Em ơi tới đây nhặt phân bò. Kìa bò đã cong đuôi, trâu cày đang dạng háng ơ hơ…
      Thằng Thái Bình lớp 8A mê con Châu lớp mình, một hôm nó đứng cửa sổ ném thơ cho con Châu, chẳng may trúng đầu mình. Mình giở ra đọc oang oang: “ Châu ơi giấc mơ học trò/ đêm nào cũng thấy phân bò và em”.
      He he có lẽ đó là câu thơ hay nhất thời phân bò…”

  2. chiên da diết kiến nghị Says:

    “Mà thực trạng Việt Nam thì việc phải phá giá là cao vì tiền VND đang rất mạnh”

    Yessiree, tớ nghĩ Bác Hồ đang mạnh, rất mạnh, mạnh nhất từ trước tới giờ nên Đảng & Chính phủ nên thẳng tay phá giá Bác Hồ cho thiên hạ vui cái nào!

    Trí thức kiểu Vũ Duy Phú, Nguyễn Khắc Mai, Nguyễn Thanh Giang sẽ kêu nài vật vã “Tại sao lại phá giá Bác Hồ!”. Kệ tía họ . Chuyện Đảng làm cứ làm thôi .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: