Văn bia tưởng niệm liệt sĩ chống quân bành trướng Trung Quốc xâm lược.

Theo Tễu FB.

Hỡi ôi

Đất nước ngàn năm gây dựng, công lao bao đấng tiền nhân
Biên cương muôn thuở vững bền, máu xương mấy tầng đất đỏ!

Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
Nước muốn trong, nguồn dâng lũ…

Nhớ mùa Xuân năm ấy:

Đất nước mới thoát họa chiến chinh
Giang sơn đang hồi sinh rạng rỡ

Rừng biên cương chưa kịp vào xuân
Lộc hạnh phúc chỉ vừa hé nụ…

Bọn phản động đê hèn tráo trở, bất luận nghĩa nhân
Lũ bất lương lộ rõ lòng tham, đâu cần quốc sỉ.

Vậy nên

Như hàng ngàn năm trước, giang sơn bỗng gặp bước nguy nan
Nghe trống trận rền vang, chim Lạc lại trùng trùng vượt lửa.

Đặt ba lô chưa kịp nghỉ chân
Đã bật dậy ầm ầm súng nổ

Đánh trận đầu quyết thắng, chiến sĩ nhìn lên, lòng không thẹn với cờ
Đập tan lũ ngông cuồng, Sư đoàn báo công cùng liệt tông, liệt tổ

Kẻ thù cậy quân đông, như biển kiến ngập tràn
Quân ta tựa lòng đất như Sơn Tinh chặn lũ

Đôi Tả, Đồi Hữu, các điểm cao đất sũng máu người
Quốc Môn, Pháo đài, các vạt đồi cây rừng bốc lửa

Địch cậy lắm xe tăng, pháo binh, toan lấy thịt đè người
Ta dựa vào thế trận lòng dân, trí nhân thay cường bạo

Biết tiến, biết dừng, đập nát mưu toan hòng chia cắt quân ta
Truy kích, phản công, bẻ gãy mũi vu hồi của bầy xảo trá

Mười mấy ngày đêm máu trộn đất rừng!
Một trận thư hùng, vang trời sấm nổ

Vạn tinh binh giặc cỏ, ngông cuồng như lũ trâu điên
Cánh cửa thép Vùng Biên thế trận hiên ngang thành lũy

Tổ quốc lại lần nữa ngân vang lời Đại cáo bình Ngô
Dân tộc thêm một kỳ hừng hực khí Lam Sơn tụ nghĩa.

Hỡi ôi!

Để giang sơn sạch quân xâm lược, bao chiến sĩ kiên trinh ngã xuống đất này
Cho biên cương yên ả thái bình, bao đứa con hiếu trung không được về với mẹ…

Sông đầu nguồn đâu thể phách, đâu máu đỏ dòng xanh
Rừng biên giới đâu cốt nhục, đâu bụi mờ núi thẳm

Máu xương các anh không hề uổng, bia ghi công sẽ sáng chói từng dòng
Trận chiến ngày ấy không thể mờ, chuyện năm xưa đã tạc vào sách sử.

Tổ quốc sẽ khắc ghi:

Đất Vùng Biên đời đời ghi nhớ chiến công
Rừng Quốc Môn mãi mãi tri ân Liệt sĩ

Đất nước thanh bình:

Có người về được quê hương, lòng đất mẹ vỗ về ôm ấp
Có người yên giấc nghĩa trang, được Tổ quốc ghi công muôn thuở

Nhưng cũng còn:

Người ra đi không để lại hình hài
Mây gió hồng hoang, cỏ cây là bạn
Phiêu diêu hồn phách, sông suối là nhà

Anh em chúng tôi:

Nặng nghĩa tử sinh, sâu tình đồng đội
Chung tay, góp sức dựng nhà bia

Hôm nay

Chúng tôi, những đồng đội từng một thời nằm gai nếm mật với các anh
Trước tấm bia công tích
Xin cúi lạy vong linh các liệt sĩ anh hùng

Lễ bạc, lòng thành
Mấy dòng tưởng niệm…

Uống nước nhớ nguồn, chốn dương trần đồng bào, đồng đội mãi tri ân
Tổ quốc ghi công, nơi chín suối liệt sĩ ngậm cười yên giấc ngủ

Cầu mong:

Đất nước thái bình
Giang sơn vạn thuở
Biên cương thành lũy vững bền
Tổ quốc vẹn toàn lãnh thổ!

Kính cáo!
Bài văn bia này in trong tiểu thuyết Xác phàm, của Nhà văn quân đội Nguyễn Đình Tú. (trang 261 – 265)

 

Advertisements

7 phản hồi to “Văn bia tưởng niệm liệt sĩ chống quân bành trướng Trung Quốc xâm lược.”

  1. Đỗ Quốc Minh Says:

    Rất xứng danh một tuyệt tác sử thi ,một khúc ca bi tráng của DTVN, trong sự nghiệp chống quân xâm lược phương bắc TQ,sánh ,sánh cùng những Bạch Đằng giang, Chi lăng,gò Đống Đa của cha ông thuở trước!.Vô cùngcảm ơn công dân VN-nhà nghiên cứu Nguyễn Xuân Diện.

  2. người chuyển lửa Says:

    Quân Đội Và Dân Tộc
    Khi quân đội làm tay sai quốc tế
    Đánh giăc thuê cho chủ nghĩa điên rồ
    Đưa dân tộc vào gông cùm nô lệ
    Là đội quân của một đám tội đồ.

    Khi quân đội không còn lo giữ nước
    Bảo vệ đất trời biển đảo cha ông
    Mà theo đuôi đảng giặc cướp cờ hồng
    Thì quân đội trở thành bầy thổ phỉ.

    Khi quân đội trung thành cùng đảng trị
    Đặt búa liềm trên tổ quốc quê hương
    Thờ Mác Lê thay quốc tổ Hùng Vương
    Thì quân đội là đội quân nô dịch.

    Khi quân đội thành tập đoàn lợi ích
    Lo phá rừng chiếm đất cướp tài nguyên
    Vấy máu chia ăn với đảng bạo quyền
    Thì quân đội là một phường phản trắc.

    Khi quân đội làm gia nô đảng tặc
    Cúi mọp đầu dâng nạp đất cha ông
    Vì lợi danh hèn nhát hiến non sông
    Thì quân đội là kẻ thù dân tộc.

    https://fdfvn.wordpress.com

    • Trần giả Tiên Says:

      “Khi quân đội không còn lo giữ nước
      Bảo vệ đất trời biển đảo cha ông
      Mà theo đuôi đảng giặc cướp cờ hồng
      Thì quân đội trở thành bầy thổ phỉ.”
      Nhà thơ Phan Huy quá đúng khi gọi QĐ Nhăn Răng CS thổ phỉ làm chó cho lũ bán nước hại dân, làm nghèo đất nước.

      • Cửu Vĩ Says:

        Quân đội đã và đang làm nhiệm vụ của họ, canh giữ và bảo vệ đất trời quê hương, còn ông bạn à, ông bạn không làm được tích sự gì cho đời é thì cũng nên ngồi im cho người khác làm, đừng có không làm được thì đạp đổ, chẳng bằng người ta thì phải dìm người ta xuống như thế.

      • Trần giả Tiên Says:

        “Làm được gì” câu hỏi que thuộc mà lũ bầy đàn cs thường huấn luyện những con VẸT SỦA khi không còn Ý TƯỞNG cái SỰ THẬT dơ dáy dể dzì dấu diếm.
        Ngư dân bị bắt, bị bắn giết, trong hải phận của mình, biển đảo bị cướp, hải quân thì bám bờ, xúi ngư dân bám biển là sao?
        Sống tử tế, nói lên sự thật của lũ bầy đàn cs bán nước hại dân, hèn với giặc ác với dân cũng là một trong những phần nhỏ “làm gì cho đất nước” hiểu chưa ÓC LỢN?
        Còn vô cãm với dân tộc bị áp bức, vô cảm với đất nước bị xâm phạm, thấy sai không dám hó hé thì đi chết đi là vừa.
        Như vậy thì lũ đang đĩ quyết tâm NGU và SỦA lấy được thuộc loại gì rồi nhẽ.
        Tự hiêu đi nha ÓC LƠN

      • Trần giả Tiên Says:

        Nhắc cho “9 đuôi” hiểu rõ bài thơ CHỬI những thằng TƯỚNG “Mà theo đuôi đảng giặc cướp cờ hồng
        Thì quân đội trở thành bầy thổ phỉ.” dang lãnh đạo quân đội không phải những người lính chân chính không có chức vu, quyền luc trong tay hiểu chưa ÓC LỢN.
        Chớ có LẤP LIẾM nhập chung.

  3. Thất thất Says:

    Cuộc chiến tranh biên giới hết sức ác liệt với hơn 60 vạn quân Trung Quốc ồ ạt tấn công các tỉnh phía Bắc Việt Nam gây cho chúng ta nhiều thiệt hại về người và của. Hàng vạn con em chúng ta một lần nữa phải đổ máu để bảo vệ đất nước. Bao nhiêu năm chúng ta không muốn nhắc lại câu chuyện buồn đó trong quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc. Nhưng tiếc rằng đến nay trong dư luận Trung Quốc vẫn có những xuyên tạc đầy ác ý, cho rằng sự kiện 17/02/1979 là do Việt Nam khiêu khích Trung Quốc, rằng Việt Nam vô ơn bạc nghĩa… Làm sao Việt Nam vừa ra khỏi 30 năm chiến tranh ác liệt, đang tập trung hàn gắn vết thương chiến tranh, đứng trước vô vàn khó khăn, lại đi khiêu khích một nước lớn, xã hội chủ nghĩa đã từng ủng hộ và giúp đỡ Việt Nam giải phóng và thống nhất đất nước? Chẳng lẽ đấu tranh bảo vệ mình và cứu nhân dân Campuchia khỏi nạn diệt chủng là một tội.Việt nam lúc ý có 60 người gồm bộ đội địa phương và công an dân quân tự vệ.vậy mà đánh với 600 nghìn quân chủ lực trung quốc. Thế mà Trung quốc không tiến quân nổi nên đã thất bại thảm hại.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: