Trần Độ : Bài thơ về ĐẢNG

Trần Độ 

tran-do

Tôi vào bộ đội, năm mười sáu tuổi

Chia tay gia đình, bố mẹ, các em

Đôi chân cứng, rong ruổi mọi miền

Lửa chiến trang, cháy tuổi xuân năm tháng

*

Nhớ mãi ngày, khi tôi vào Đảng

Nắm tay thề: “Với Tổ Quốc, Non Sông”.

Bên cây súng đi đến ngày chiến thắng.

Mái tóc xanh, đã chuyển màu bạc trắng.

*

Thân già nua, cùng gối mỏi, chân chùng

Nhưng lương tâm, trí tuệ cứ bồn chồn

Lòng trăn trở, vấn vương, day dứt

Cao hơn hết, tôi ngẫm suy về Đảng

Như người cha, chỗ dựa của lòng tin.

*

Đi theo Đảng, đâu phải Mác – Lê nin?

Mà chính là Tình yêu Tổ Quốc

Đến với Đảng để làm điều nhân đức

Cùng lương tâm, cống hiến cho đời.

*

Nhưng, hôm nay, đầy méo mó, cạn vơi

Thì ắt hẳn, ngày mai tràn cay đắng.

Thời gian trôi, như bóng câu qua cửa

Đảng cứ tàn dần chân lý trong tôi.

*

Đau thắt lòng! Tôi cất tiếng Đảng ơi!

Sao lại thế: “Mùa thu Tháng Tám”

Vinh dự, tự hào: “Đảng viên Cách mạng”

Ngày qua ngày! Nhục nhã thế này ư?

*

Sách mấy ngàn trang, chữ mấy triệu từ

Rao giảng rất hay, việc làm thì nháo

Khi trích Lê nin, “xúc phạm lời Bác”

Nên thực thi, không thuyết phục được nhân tâm.

*

Nhớ ngày xưa, Đảng phải gắn với dân!

Như cá phải rúc, chui vào nước!

Đảng đề cao Nhân dân là trên hết

Nói hộ dân và nghĩ cũng hộ dân.

*

Mọi người dân, tìm chỗ để đặt chân

Đều phải bước them chân của Đảng!

Còn hôm nay, vẫn “vì Dân trong sáng”!

“Quyền lợi nhóm”, giọng lưỡi “Lý Thông”

*

Nhớ tuyên ngôn, buổi đầu Cách mạng

Đảng không tham quyền chức nghênh ngang

Cách mạng thành công, cáo lão về làng

Vui thú điền viên, thung dung câu cá.

*

Hãy nhìn trông, không có ai về cả

Cố bám quyền, giành mũ áo cao sang

Bày đặt ăn chia, tài lộc khang trang

Chẳng dại gì về quê cha đất tổ.

*

Từ huyện, xã, quận, phường, thành phố

Đảng chiếm một bên, Nhà nước một bên

Bí thư thành ủy, Chủ tịch ủy ban

Hai guồng máy, đè đầu dân đau khổ.

*

Đây Sở Ngoại thương, kia Ban Kinh tế

Nội chính bên này, bên nọ Công an

Sống đàng hoàng, bao dinh sở khang trang

Một cổ hai tròng, người dân tội nghiệp

*

Đảng dậy răn: Giữ tấm lòng liêm khiết

Sao đút túi liền những triệu đô la

Tiền nước ngoài họ tranh thủ chúng ta

Người “ăn mảnh” là Tổng bí thư của Đảng!

*

Để mị dân, Đảng tăng cường lao động

Chức vu vơ, trừu tượng “chủ nhân ông”

Làm chủ ngu ngơ, nhà máy ruộng đồng

Đảng nắm chặt tiền và quyền sinh sát.

*

Thân “ngọc ngà” phải về với đất

Đảng chiếm giữ riêng Mai Dịch cho mình.

Rồi cho xây Hoàn Vũ rất môi sinh

Riêng với Đảng, không ai thiêu cả

*

Nơi đô thành, chạy dọc ngang đường phố

Đặt tên đường, Đảng giành giật phần mình.

Đây đường Lê Duẩn, kia đường Trường Chinh

Đường to đẹp Đảng giành phần dự trữ

*

Các tỉnh huyện, ổn định cùng lịch sử

Đảng hội vài ba điểm vào nhau

Cuộc “đoàn viên” chưa “ân ái” bao lâu

Rồi vẫn Đảng truyền ra lệnh tách.

Quá tùy tiện, Đảng làm theo sở thích

“Khắc khắc, nhập nhập” như trò chơi

Cuối cùng chỉ khổ sở Dân thôi

Còn ý Đảng, vẫn luôn luôn là đúng.

*

Ghế Đảng trị, quyết giữ cho bằng được

Đảng khóa xiềng vào Dân chủ, Tự do

Từ miền quê cho tới thành đô

Cấm ngôn luận, cấm tự do báo chí.

*

Đảng chúa ghét các nhà nghệ sĩ

Nhàn cư ngồi thóc mách lăng nhăng

Ai dũng cảm, đòi hỏi lẽ công bằng

Đảng biến tướng, “chính chuyên” bằng nhiều cách.

*

Về bàu cử Đảng tạo khuôn bằng sắt

Rất “tự do”, rất “dân chủ, khách quan”

Nhân danh Mặt trận Tổ quốc Việt Nam

Duyệt danh sách, đưa người ra ứng cử.

*

Thế là “nguyên khí hiền tài” xứ sở

Đảng loại bỏ đi, rất “khéo”, rất “tình”.

Các đại biểu đều đồng chí của mình

Chẳng ai dám chỉ danh, xung khắc.

*

Quốc hội diễn trò, điều trần vấn đáp

Như chuyện xưa “Bài thơ Con cóc”

“Con cóc nhảy ra, con cóc nhảy vô”

Bầy cơ hội, cùng ra sức điểm tô!

*

Sáng đúng chiều sai, mai lại đúng!

Chống chân lý bằng lưỡi lê họng súng.

Đảng trượt theo vết xe đổ ngày xưa

Chuyện nghĩa tình chỉ “sớm nắng chiều mưa”.

Từ “Đồng chí” là mỹ từ vô nghĩa!

Đảng thấu không, dòng đời đang mai mỉa

Đảng lộng hành, đạp Dân Chủ dưới chân.

*

Nhớ một thời Đảng chiến đấu vì Dân.

Dân tộc đã nghiêng mình kính trọng.

Rồi gặp được khi như diều bay bổng

Đảng ngất ngây trong tiếng ngợi ca.

Hàng trăm tờ báo, vài triệu cái loa

Điệp khúc, điệp ca: Công ơn của Đảng.

*

Đảng say mê, dối lừa không nhàm chán

Xóa sao được, những tội lỗi gây nên!

Đạo lý Việt Nam “máu chảy ruột mềm”

Cải cách địa điền, người, cửa nhà tan tác

Dù Đảng đã chia vài ba miếng đất

Suốt mấy năm nghèo vẫn hoàn nghèo.

*

Nhóm “Nhân Văn” hỏi tội đáng bao nhiêu?

Đảng đày đọa bao cuộc đời chí sỹ.

Bao trí thức bắt giam thời chống Mỹ

Gán ghép “chống Đảng” tội tày trời

Lửa chiến tranh dẫu đã tắt lâu rồi

Sao ác tâm, cảnh nồi da nấu thịt!!!

*

Hai đảng bạn, đồng hành bao thân thiết

Đảng Xã hội, Đảng Dân chủ Việt Nam

Vai sát kề vai, suốt mấy chục năm

Gắn bó thế! Hà cớ chi loại bỏ?!

“Chanh kiệt nước rồi, vứt luôn cái vỏ”

Bạn bè thủy chung, sao nỡ phản thùng!?

Nỗi đoạn trường càng lộn xộn lung tung

Sợ hậu họa, Đảng xuống tay, chấm hết….

*

Đêm đã khuya, trước khi dừng bút

Xin dùng câu của Gớt tặng cho đời

“Lý luận nào, rồi cũng xám bạn ơi,

Còn cây đời, vẫn xanh tươi mãi mãi”.

Xin được xếp vần thơ, dừng lại

Vài dòng chân, tôi gửi tặng cho đời

Thơ của tôi như tia nắng ban mai

Cộm mắt ai, nhưng không hề độc hại.

*

Ta biết ơn, khi Đảng còn vĩ đại

Còn hôm nay, cuộc đổi chác bán mua

Đừng biến mình thàng những chúa những vua

Mà thống trị dân đen, như thuở trước.

Đảng ngụy ngôn: “Có công giành Độc Lập”

Chức, Quyền, Tiền dân đã trả Đảng rồi

Nơi cung đình, đâu phải chợ trời

Dân hết nợ, Đảng cứ ngồi, cứ hưởng

Để trần gian, lại công hầu khanh tướng

Đảng một bên, Dân chịu nhục một bên.

*

Những luận cứu: Các Mác và Lê nin

Giờ xa lạ với Con Hồng Cháu Lạc!

So với Đảng, có súng bom bạo lực

Vần thơ tôi là vẫn điệu lương tâm

Tố Như ơi! Tôi sẽ đợi trăm năm

Rồi chân lý sáng ngời vào lịch sử!

*

Đảng của ngày xưa, Đảng là bất tử

Còn tương lai!? Phút mặc niệm, bắt đầu!

Trần Độ.

Advertisements

8 phản hồi to “Trần Độ : Bài thơ về ĐẢNG”

  1. hồ Says:

    Đảng độc tài csvn đích thực là đảng của lũ lợn.
    Các lợn cứ thế mà tự hào… nhá!!!

  2. chiên da diết kiến nghị Says:

    “Tôi vào bộ đội, năm mười sáu tuổi”

    Miền Bắc đem con nít ra làm lính .

    “Đi theo Đảng, đâu phải Mác – Lê nin?

    Mà chính là Tình yêu Tổ Quốc

    Đến với Đảng để làm điều nhân đức

    Cùng lương tâm, cống hiến cho đời.”

    Nếu tớ nhớ không lầm -ngày xưa học kha khá, bị kêu làm đối tượng đủ thứ nên đọc mớ băm phét (pamphlet) hơi bị nhiều- các đối tượng phải qua (ít nhất) 1 khóa mác-lê, và 1 trong những cam kết là tin & bảo vệ chủ nghĩa mác-lê. Đất nước & nhân dân giữ 1 vị trí rất khiêm tốn trong những cam kết .

  3. tranbinh Says:

    xui thôi cho bác họ Trần
    một đời lỡ dại nghe theo bác Hồ
    cuối đời thức tỉnh mở lời
    chúng cho bác Độ hui theo nhị tỳ
    phải chi bác biết như là
    Vỏ nguyên Giáp về cầm quần chị em
    thì nay đâu có đau buồn…nơi chín suối

  4. Trần giả Tiên Says:

    Đầu năm VÔ TÌNH thấy trên YOUTUBE thằng

    “Súc vật Hồ Chó Má trả lời phỏng vấn đài Nhật nói Tiếng Việt như ngoại ngữ”
    😀 😀 Hài cười sặc vãi đái ra quần.

    Thật ra bài trả lời phỏng vấn của lũ thân cọng Nhật đã được SOẠN SẴN cho nên thằng CHÓ MÁ lưu manh nầy ĐỌC thôi chứ phỏng vấn MỊA gì kiểu nầy (?!)

    Hà hà 😀 😀 ==>Cha già VŨ ĐẠI của lũ ÓC LỢN đấy.
    Hic hic 😦 😦

  5. Trần giả Tiên Says:

    Bính Thân 2016 nói chuyện khỉ rừng xanh

    “Chờ Xuân này, ta nhớ xuân xưa hoặc để khơi lại những kỷ niệm như những chiếc gối êm đềm của dĩ vãng, hoặc nhớ lại những hình ảnh đau thương của một thời đã qua. Từ dạo ấy, mây mùa thu của cái gọi là “Cách mạng tháng Tám” mây đen vần vũ đã che chắn trùm phủ khắp mọi nẻo đường Tổ Quốc. Cũng từ dạo ấy, đất nước đã chìm trong nghèo khó đọa đày mà giờ đây theo một nhà thơ, một người lính miền Bắc Bùi Minh Quốc:

    “Quay mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa
    Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi”.

    Và nhà thơ ấy cũng đã ôn lại một thời lính của mình:

    “Nhớ chăng em cái mùa mưa đói quay đói quắt
    Mỗi bữa chia nhau nửa bát măng rừng
    Em xanh gầy, gùi sắn nặng trên lưng
    Môi tái ngắt mái tóc mềm đẫm ướt.”
     
    Xuân Bính Thân 2016, người ta cũng xót xa thắp nén hương lòng cho khoảng 6.000 oan hồn, trong số đó có đàn ba, con nít đã bị Việt cộng tàn sát dã man ở Huế trong trận Mậu Thân 1968.

    “30 tháng Tư 1975 – 1985 thập niên của sự khủng hoảng toàn diện về kinh tế dưới sự cầm nắm vận mệnh đất nước của những tên chăn trâu thiến ngựa, du côn láu cá noi theo bước đường của tên trùm đảng cướp Hồ Quang – Hồ Chí Minh. Người dân miền Nam đã trổi nên bao căm hận trút những cái nhìn đầy khinh bỉ đến đám cộng sản Bắc Việt như những lũ khỉ rừng.
     
    Nhớ xưa vào khoảng những năm cả nước cùng ăn chung món canh “toàn quốc” (toàn nước), cuộc sống vô cùng khốn khó khiến dân cả nước muốn treo cổ tự tử tập thể, trong cảnh khốn cùng và thù hận đó, ở miền Nam người ta đã thấy xuất hiện mấy câu ca dao thời đại như sau:

    Trai miền Nam như chim Oanh Vũ.
    Trai miền Bắc như lũ khỉ rừng xanh.
    Gái miền Nam như cành liễu rũ.
    Gái miền Bắc như củ khoai lang.
    Chim Oanh Vũ đậu cành liễu rũ.
    Lũ khỉ rừng xanh ngậm củ khoai lang.”

    Nguyên Thạch

    • Trần giả Tiên Says:

      Hôm nay khách quan mà nhìn lại khoảng thời gian xuất hiện những câu ca dao trên, chúng ta hoàn toàn thông cảm cho người dân vào bối cảnh lúc ấy, tuy lời thơ có chứa tính so sánh, phân biệt hay nặng hơn là kỳ thị nhưng người dân miền Nam không nhắm vào chủ đích ấy, họ chỉ muốn nêu ra hai lối sống, hai phong thái khác nhau của hai xã hội hoàn toàn dị biệt, một bên là XHCN, một bên là Tự Do Nhân Bản. Những cú sốc của một xã hội cùng cuộc sống rừng rú đần độn đã tạo nên những phản ứng như đã nêu trên.

      Ai đã đặt ra câu ca dao này? Và nếu buộc tội (to accuse) thì buộc tội ai? Nếu chiếu theo nội dung thì chả lẽ đổ tội cho người miền Bắc đã chê dân miền Nam (miền Tây Nam bộ) đĩ nhiều?

      Chiều chiều ra bến Ninh Kiều
      Dưới chân tượng Bác đĩ nhiều hơn dân.

      • Trần giả Tiên Says:

        Hãy trích dẫn vài nhận định sau đây từ báo chí quốc tế chỉ trích về sự KỲ THỊ của ông Nguyễn Phú Trọng:

        Tuy nhiên, theo Nikkei, nhiều đảng viên miễn cưỡng, không muốn chấp nhận người đứng đầu đảng từ miền nam. Tờ báo viết rằng từ thời ông Hồ Chí Minh, tất cả 8 tổng bí thư đều xuất thân từ miền bắc hoặc miền Trung.

        Tờ báo của Nhật Bản nhận xét rằng theo “luật bất thành văn, một quan chức từ miền nam không thể đứng đầu đảng, và đó là trở ngại không chỉ riêng đối với ông Dũng”.

        Nikkei viết thêm: “Quan điểm chung cho rằng Bắc Việt đã giải phóng miền nam Việt Nam nên nhiều người Việt nghĩ rằng sự thịnh vượng hiện nay là nhờ các lực lượng miền bắc”.

        Ngoài ra, theo tờ báo, nhiều người cũng chấp nhận rằng “con cái của những ai chiến đấu trong quân đội miền bắc phải nhận được nhiều đãi ngộ hơn về các cơ hội giáo dục cũng như việc làm”. (2)

        Tuy nhiên, những câu ca dao trên nếu đem ví von với lối suy nghĩ và dám bày tỏ trắng trơn của một người với cương vị đứng đầu một nước thì nó lại mang những ý nghĩa hoàn toàn khác. Nguyễn Phú Trọng đã “phán” rằng: “Người vào chức Tổng bí thư cùng các tiêu chí bắt buộc như phải là người miền Bắc, phải là người có lý luận…”. Dưới cơ chế cộng sản, chúng ta nên hiểu một thứ luật bất thành văn: “Khi lãnh đạo đảng phát biểu về một vấn đề nào đó thì hãy xem như những “CHỈ THỊ” bằng miệng. Đó là một trong những lý do tại sao người ta thường ví von người cộng sản hay xài LUẬT RỪNG.

        Rõ ràng ông Nguyễn Phú Trọng (3) có nói câu trên một cách trịnh thượng để bộc lộ rõ tính kỳ thị và phân biệt vùng miền Nam Bắc, thì thôi cứ để những con khỉ rừng ngậm củ khoai lang vậy. Ngậm cho đến hết thế kỷ 21 này để mong chờ tiến đến xã hội XHCN, một con đường duy nhất cho Việt Nam mà con KHỈ đầu đàn đã chọn.

  6. chiên da diết kiến nghị Says:

    Whoa, văn hóa cải cách ruộng đất

    Ta là người nông dân mặc áo lính

    Chiến đấu vì mối thù giai cấp từ mấy ngàn năm xưa đau khổ

    Súng đã lên nòng hai nhiệm vụ phản đế bài phong

    Dù là cha là bác là anh

    Đã là địa chủ đích danh là thù

    http://vanviet.info/so-dac-biet/phong-van-nh-van-nguyen-khac-phuc/

    Còn quá cha khổ thơ “Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: