2016: Một năm sẽ không yên ổn

1-217

Dàn ‘Tứ trụ’ mới (từ trái): Chủ tịch nước Trần Đại Quang, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân.

Năm 2016 khởi đầu với những sự kiện rất đặc biệt. Đại hội XII của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) kết thúc sau những pha tranh giành quyền lực cực kỳ quyết liệt. Sau đại hội rất khó đoán tình hình sẽ ra sao. Vì người đại diện phe thắng cử không hề trình bày trước đại hội chương trình hành động trong 5 năm mới của mình, trừ những khẩu hiệu vô hồn lặp đi lại hàng mấy chục năm. Đó là vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác – Lê, tư tưởng Hồ Chí Minh, xây dựng chủ nghĩa xã hội, xây dựng dân giàu nước mạnh, xã hội ổn định, phồn vinh.

Ở các nước khác, chương trình hành động bao giờ cũng là những việc làm cụ thể có con số định lượng có thể đo đếm được. Chỉ có một mình ông Bùi Quang Vinh nói lên yêu cầu đổi mới chính trị mạnh mẽ đi cùng đổi mới kinh tế, nhưng cũng chẳng rõ đổi mới chính trị ra sao, theo mô hình nào. Có bao nhiều việc làm rất cụ thể bị bỏ lỏng, không có giải pháp, như làm thế nào để các cơ sở quốc doanh làm ăn nghiêm chỉnh, có lãi và lãi được nộp đủ vào ngân sách. Cuộc cải cách giáo dục sẽ tiến hành cụ thể ra sao, cho các bậc từ mẫu giáo, trung học đến đại học, dạy nghề. Cải cách cụ thể ngành y tế ra sao để phục vụ xã hội, chữa bệnh tốt hơn. Giảm nhập hàng Trung Quốc , từ máy móc, rau quả, vải sợi, da giày xuống bao nhiêu, giảm số người Hoa nhập cư quá lớn chừng bao nhiêu trong từng năm, để có thể gia nhập TPP thuận lợi. Giảm biên chế cụ thể bao nhiêu khi viên chức có đến 2/3 làm việc qua loa; số tướng lãnh trong quân đội và công an tăng hàng chục lần so với thời chiến tranh, về tỷ lệ so với quân số vượt xa Ấn Độ và Pháp, vượt rất xa cả Trung Quốc và Nga.

Các chương trình tranh cử của mỗi đại biểu là linh hồn các cuộc bầu cử hấp dẫn và sôi nổi. Ở VN, tuyệt đối không có tranh cử, không ai có chương trình hoạt động của riêng mình, không có nền văn hóa dân chủ ăn sâu vào máu thịt của cử tri, của toàn xã hội. Cho nên đại hội diễn ra một cách xuôi chiều nhạt nhẽo, như suốt 9 ngày họp đại hội chỉ có chừng 10 bản tham luận đầy chữ nghĩa sáo rỗng, còn 1500 người chỉ ngồi vỗ tay, miệng không hề mở, nên nhiều vị lim dim ngủ gật.

Chuyện nực cười là đến ngày Chủ nhật 22/5/2016 mới bầu cử Quốc hội mới khóa 14, vậy mà nay đảng đã cử chủ tịch Quốc hội là bà Nguyễn Thị Kim Ngân; sau đó Quốc hội mới bầu ra chủ tịch nước và thủ tướng, vậy mà nay đảng đã ngang xương tuyên bố chủ tịch nước là Đại tướng Trần Đại Quang và thủ tướng sẽ là ông Nguyễn Xuân Phúc. Như thế nếu chẳng phải đảng đã cướp quyền của Quốc hội thì là gì?

Chính vì vậy mà năm 2016 sẽ là năm rối và loạn. Không phải rối và loạn ngoài xã hội, mà sẽ rối to và loạn to ngay trong nội bộ cơ cấu Nhà nước. Lý do là cả năm 2016 sẽ có 2 hệ thống cầm quyền song song và đối chọi nhau. Quốc hội có hai cái đầu, một ông cũ và một bà mới, vì cho đến cuối tháng 5 bà chủ tịch mới nhậm chức. Ai có quyền hơn ai? Cuộc đấu đá hậu đại hội có khả năng sẽ không kém gay go so với tiền đại hội.

Lôi thôi phức tạp hơn cả là về phía chính phủ, có ông thủ tướng cũ và ông thủ tướng sẽ nhậm chức vào cuối năm. Trong cả năm, ông thủ tướng cũ vẫn có toàn quyền quyết định mọi việc, có quyền coi ông thủ tướng tương lai vẫn còn là ‘’phó thủ tướng của tôi’’, ‘’dưới quyền tôi‘’, “phải phục tùng tôi”. Ông có thể vỗ vai ông Phúc mà nói rằng: “Chú mày cứ ngồi ở tầng dưới, chớ có vội làm gì. Cuối năm, sau khi bàn giao sẽ lên đây ngồi mới có chính danh”.

Ông Dũng cũng có thể nói với các bộ trưởng cũ và mới rằng các bộ trưởng cũ sẽ ra đi nhưng phải làm việc nghiêm chỉnh đầy đủ trách nhiệm cùng với ông cho đến cuối năm, các bộ trưởng mới cứ ngồi tại chỗ cũ và làm việc bình thường như trước đây, sau khi nhận bàn giao hãy hay.

Trường hợp với Đại tướng Trần Đại Quang cũng vậy, ông tuy được Bộ Chính trị giới thiệu sẽ giữ chức chủ tịch nước, ông Dũng có thể sẽ bảo Tướng Quang rằng: ‘Anh còn phải ráng chờ Quốc hội mới họp vào cuối năm mới có thể chính thức vào dinh chủ tịch nước. Trong năm nay, anh vẫn còn là bộ trưởng trong chính phủ của tôi, rõ chưa?’.

Giữa chủ tịch nước cũ Trương Tấn Sang và chủ tịch nước mới Trần Đại Quang cũng vậy. Ông Quang còn phải sốt ruột chờ gần một năm nữa để sau khi ông Sang về hưu mới được ngồi vào chiếc ghế mới.

Cũng như ở mọi nơi, trong tình thế giao thời làm việc giữa người cũ và người mới, sẽ có xung đột rất phức tạp giữa kẻ ở và người đi, giữa tay chân bộ hạ của phe này với cánh kia, người ra đi sẽ cố ban bổng lộc hậu hĩ cho phe cánh mình, tranh thủ nâng cấp, nâng bậc lương cho cánh hẩu của mình, trong khi người mới sẽ chuẩn bị nhân sự của mình, chân rết khác của minh – tân quan tân chính sách.

Nhưng phức tạp hơn cả là những chủ trương quan trọng: Dự án làm sân bay lớn mới sẽ ra sao? Các công trình trọng điểm bị treo lơ lửng, ví dụ như việc xây dựng xe điện tốc độ cao ở Hà Nội và Sài Gòn sẽ được giải quyết như thế nào? Sẽ xúc tiến khẩn trương nhiều biện pháp mạnh để còn kịp vào TPP? Khủng hoảng nợ nghiêm trọng phải giải quyết ra sao? Có chấn chỉnh ngân sách, vì hiện nay chi cho an ninh vượt xa chi cho quốc phòng? Đối ngoại sẽ chuyển theo hướng nào, thân Trung Quốc và phụ thuộc Bắc Kinh hơn hay theo hướng từng bước Thoát Trung, hay theo hướng kết thân dần với phương Tây, hay dè dặt hơn?

Mọi chủ trương có vẻ như của người ra đi có tính toán khác ít nhiều với người ở lại, phải điều hòa nhân nhượng ra sao? Rồi vấn đề nông thôn, nông nghiệp và dân oan? Lại còn khủng hoảng xã hội, trộm cắp, cướp của giết người, xung đột, đánh giết nhau cao vọt lên? Rồi sách lược với các tổ chức xã hội dân sự, và trào lưu dân chủ nhân quyền, đàn áp mạnh hơn hay nới lỏng đôi chút để mỵ dân? Thái độ với tù chính trị khi sức ép quốc tế có chiều tăng, sẽ ân xá cho ai vào dịp Tết Bính Thân này ?

Trong buổi giao thời, một điều nguy hiểm tệ hại là cán bộ và nhân viên các cơ quan Nhà nước chờ đợi, tán chuyện, đấu láo hơn là làm việc. Họ tha hồ bàn tán, phán đoán trong thời kỳ quá độ giữa lãnh đạo cũ và mới, các quan chức đầu ngành cũ và mới, trình độ, tâm tính mới cũ ra sao, họ phải uốn mình ra sao?

Họ nín thở, gần như bãi công để chờ đợi. Chỉ khổ cho người dân khi bộ máy công quyền hầu như tê liệt. Có đến 16 bộ thay bộ trưởng, hàng mấy chục thứ trưởng về hưu, gay nhất có lẽ là các bộ lớn như Kế hoạch và Đầu tư, Giáo dục, Y tế, Quốc phòng, Giao thông vận tải… Sự xáo trộn, bất ổn là khó tránh khỏi.

Phải chờ đến năm 2017 tình hình mới có thể ổn định, công việc công sở mới có thể bình thường trở lại, sau những xáo trộn giằng co trong năm 2016. Có thể nói trong năm 2016 cuộc đấu tranh phe phái quyết liệt trong Đại hội XII sẽ có thể dai dẳng, phức tạp hơn, theo kiểu cách kín đáo, ngấm ngầm, để lại những di căn cho năm 2017 và cả những năm sau.

Bùi Tín

9 phản hồi to “2016: Một năm sẽ không yên ổn”

  1. Đnh Thắng Says:

    @Tranbinh ! rất cảm ơn bạn đã giới thiệu bài thơ rất hay, và sâu sắc này. Tui rất muốn bạn đưa nguyên văn bài thơ ” Cảm tạ miền Nam” lên cho chúng ta cùng được cảm nhận.

  2. Đnh Thắng Says:

    Xin cảm ơn bạn Trần Giả Tiên. Tui đã lấy về máy của tui cả bài thơ ” XIN TẠ LỖI MIỀN NAM” của bạn nữa. Đầu xuân, đọc được những bài thơ như vầy là coi như có lộc rồi. Trần Giả Tiên ơi! tui đọc mà thấy mình trong đó, đau lắm về những năm bị mù lòa, bị chúng nó lừa phỉnh, cầm súng làm tay sai, bưng bô cho bọn chó má CS Hà Nội. Cả thời trai niên coi như rục mất,nay đã quá già rồi.

  3. người chuyển lửa Says:

    Tân Tứ Trụ Nhà Sản

    Tứ trụ mà sao chỉ thấy ba?
    Ba cây cột chống chênh vênh nhà
    Chiếc cột thứ bốn sao không thấy
    Tìm mãi tìm hoài vẫn chẳng ra.

    Cuối cùng mới biết trụ thứ tư
    Không là cây cột thẳng ngay đơ
    Mà là cái lỗ sâu hoăm hoắm
    Rơi vào là thẳng cánh phù du.

    Ba cây cột chống làm sao vững
    Cột thì xơ cứng tựa bình vôi
    Cột thì mối khoét cơ hồ rỗng
    Thêm cái lỗ lù xả nước hôi.

    Ngôi nhà đã giọt lên đến nóc
    Chỉ chờ cơn bão sẽ đi đong
    Ba cột mốc meo và một lỗ
    Làm sao chống đở trận cuồng phong.

    https://fdfvn.wordpress.com

  4. D.N.L. Says:

    Đúng vậy nhưng sự bất ổn nhiều năm kể từ sau đại hội đảng 12,
    nghĩa là VN.ngày càng bị siết chặt vào thòng lọng “4 tốt + 16 chữ vàng” mà năm nay bắt đầu cho “một thời kỳ Bắc thuộc mới” mà cố
    ngoại trưởng Thạch đã báo động từ Hội nghị Thành Đô 1990.
    Chiêu bài “tổng bí thư” phải là người miền Bắc không ngờ đã làm
    giới quan chức người Bắc hùa theo tổng bí Trọng,cho nên ông ta
    đã cho quan chức Bắc chiếm thế thượng phong trong BCT.,nhiều
    nhất đáng chú ý là mấy quan công an được cài vào BCT.
    Điều đáng nói là giới nhà báo trong nước cũng “tát nước theo mưa”
    hay nhận định kiểu “vuốt đuôi” là tin tưởng vào giàn lãnh đạo mới !
    (Thậm chí một ông trí thức thiên tả ở nước ngoài cũng a dua bày
    tỏ lạc quan khi “phân tích” vớ vẩn là trong lời tuyên bố của ngài chủ tịch Sang không hề có chữ XHCN.Ông này hy vọng ngây thơ dễ dãi kiểu “con nai vàng ngơ ngác” qúa nhỉ) !
    Hình như giới trí thức phía Bắc đang ở tình thế “lạnh cẳng” hay im lặng chờ thời,chỉ trừ ra vài người vẫn dũng cảm lên tiếng cho vận nước đang lâm cơn tuyệt vọng như gs.Cống,ts.Q/A,anh Thắng v.v. trong đó phải nói là Người Buôn Gió nhận ra được vấn đề sớm sủa nhất với bài “Đàng ngoài thắng thế” của mình.Phải chăng người Bắc đang thoả hiệp với tổng bí Trọng để thực hiện… chủ trương lớn của ông ta là “thà mất nước còn hơn mất đảng” ?
    (Ông Trọng cố tình chia rẽ Nam- Bắc nên gs.NVTuấn và nhà báo
    gs.NNDụng cũng đã có bài viết phê bình về việc này).

  5. Nguyệt Anh Says:

    Badamxoe chỉ được cái khéo chém phét, bao nhiêu lần phét mà chưa bao giờ đúng. Lần này còn đang thối mồm với cái tiêu đề “2016: Một năm sẽ không yên ổn”. Tẩy chay báo Badamxoe.

    • Trần giả Tiên Says:

      Đọc thì đọc cho hết và hiểu cho rõ nghe ÓC LỢN.
      Bài nầy do cựu ĐẠI TÁ là phó Tổng biên tập Đội Quần Nhăn Răng năm xưa đó LỢN.

      “Bùi Tín đã có mặt ở dinh Độc Lập ngày 30 tháng 4 năm 1975 với tư cách phóng viên chiến trường. … ”

      “Điều chắc chắn là sáng ngày 30 tháng Tư 1975, các xe tăng mang cờ của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam Việt Nam, dù các bộ đội đa số là người từ miền Bắc vào, đã húc đổ cổng Dinh Độc Lập và sau đó, lễ bàn giao diễn ra trong Dinh. Người đứng đầu phía chính quyền Sài Gòn là Tổng thống Dương Văn Minh.

      Các tài liệu của Việt Nam trong nhiều năm và các sách nước ngoài ghi rằng người tiếp nhận sự bàn giao từ tay Đại tướng Dương Văn Minh là đại tá quân đội Nhân dân Việt Nam Bùi Tín.

      Nhưng cũng có các nguồn tin báo chí Việt Nam, CHỦ YẾU SAU NẦY chủ, nhất là sau khi ông Bùi Tín đã ở lại Pháp (TRỊ NẠN CS)
      và trở thành một nhân vật bất đồng chính kiến với đảng Cộng sản Việt Nam, lại nhấn mạnh đến vai trò của trung tá Bùi Văn Tùng trong những giờ lịch sử tại Dinh Độc Lập.”
      (ĐÂY là TRÁO NGƯỜI lưu manh của bầy lũ CS)

      Bùi tín nhân chứng chiếm Dinh Độc Lập 30/4/1975

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: