Tổng Bí thư cũng lẩy Kiều.!

Nguyễn Thanh Giang

 thanh giangNăm 2000, trong chuyến thăm Việt Nam, tại Quốc tử giám Văn Miếu, tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton đã lẩy hai câu Kiều làm xốn xang dư luận:

“Sen tàn cúc lại nở hoa,

Sầu dài ngày vắn đông đà sang xuân”.

Không phải chỉ vì câu thơ hay mà còn vì nó được tấu lên rất hợp cảnh, hợp tình, làm tươi nở lòng người. Tổng thống vận cái trạng huống quan hệ giữa hai nước Việt Nam và Hoa Kỳ vào quy luật tạo hóa. Sen tàn thì đến phiên cúc nở hoa. Bang giao Việt Nam – Hoa Kỳ được cải thiện sẽ đẩy lùi cơn “sầu dài” mùa đông đem xuân đến cho đất nước Việt Nam.

Tối 7 tháng 7 năm 2015, trong buổi chiếu đãi Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Phó Tổng thống Mỹ Joe Biden lại tiếp tục lẩy Kiều:

“Trời còn để có hôm nay

Tan sương đầu ngõ vén mây giữa trời”.

Như ai oán mối lương duyên giữa hai dân tộc Việt Nam – Hoa Kỳ đã từng chia biệt do ý thức hệ, ngày nào Thúy Kiều từng nức nở ”Ôi Kim lang, hỡi Kim lang/ Thôi thôi thiếp đã phụ chàng từ đây”. Vậy mà, Trời còn để có cái ngày tan sương mù ảm đạm quá khứ để hôm nay ta được cùng nắm tay nhìn lên bầu trời mây đã vén.

Giá Nguyễn Phú Trọng đối đáp lại được bằng mấy câu thơ Mỹ nào đó, của Walt Whitman chẳng hạn, thì môn đăng hậu đối biết mấy. Hoặc ít ra ông ta cũng nối vận được hai câu Kiều tiếp sau câu Kiều Joe Biden vừa đọc:

“Trời còn để có hôm nay

Tan sương đầu ngõ vén mây giữa trời

Hoa tàn mà lại thêm tươi

Giăng già mà lại hơn mười rằm xưa”

Tiếc thay, mang danh giáo sư-tiến sỹ-cử nhân văn chương mà Nguyễn Phú Trọng không thuộc Kiều mấy. Hình như ông ta cũng không hiểu Kiều lắm.

Tại cuộc tiếp xúc cử tri quận Ba Đình, Hà Nội sáng 8/12, sau khi nêu quan điểm về việc lựa chọn cán bộ lãnh đạo Đảng: “Nguyên tắc cần đeo bám khi chọn cán bộ là phải có đức, có tài, nhưng chữ đức phải là gốc. Phải trung thành tuyệt đối, với dân, với chế độ, với Đảng, giữ cho được chế độ này, Đảng này, giữ cho được hòa bình ổn định để phát triển đất nước”, Nguyễn Phú Trọng cũng bắt chước lẩy Kiều:

Thiện căn ở tại lòng ta                                                                                                       Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài.                                                                                   Có tài mà cậy chi tài                                                                                                           Chữ tài liền với chữ tai một vần

Lẽ ra chỉ cần lẩy hai câu trên là đã đủ minh họa cái ý “đức phải là gốc”. Dấn thêm hai câu “Có tài mà cậy chi tài/ Chữ tài liền với chữ tai một vần” không những thừa, lạc lõng mà còn vô chính trị.

Hai câu cuối chỉ diễn tả cái thực trạng xã hội Nguyễn Du, cái “xã hội phong kiến thối nát” mà chủ nghĩa Mac- Lenin chủ trương phải tiêu diệt. Ngày nay, dưới sự lãnh đạo tài tình của “ĐCSVN đạo đức, văn minh” thì làm gì còn cái nghiệp chướng “chữ tài liền với chữ tai một vần”. Nhắc lại ở đây, NPT muốn ám chỉ gì? Oán trách ai? Răn dạy ai?. Hay là ông ta muốn gợi lại những chuyện ai oán đối với Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo, Trần Dần, Lưu Quang Vũ, Trần Độ, Trần Xuân Bách …gây nên bởi chính chế đọ cộng sản?

Tôi chợt nhớ lời Nguyễn Bá Học (*): “Phàm vật đã đến cực điểm thì hay giống nhau: cho nên người cực hiền giống như ngu; người cực gian giống như thật; cực nhã giống như tục; còn những kẻ tài sơ mới hay khoe tài khoe trí”.

Và Hồ Xuân Hương:

Một đàn thằng ngọng đứng xem chuông                                                                      Nó bảo nhau rằng “ấy ái uông”

Hà Nội 11 – 12 – 2015

Nguyễn Thanh Giang, Số nhà 5 ngõ 341 đường Trung Văn, Quận Nam Từ Liêm – Hà Nội; Mobi: 0984 724 165

Advertisements

6 phản hồi to “Tổng Bí thư cũng lẩy Kiều.!”

  1. chiên da diết kiến nghị Says:

    “Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài”

    Nói theo ngôn ngữ thời đại Bác Hồ vĩ đại là “Hồng hơn chuyên”

    “Chữ tài liền với chữ tai một vần”

    Đúng thế . Người có tài nên chuồn hết đi, ở lại chỉ mang tội, khổ thân ra . Đất nước này là của những hạt giống đỏ & dư lợn viên “hiền tài” Xã Hội Chủ Nghĩa thôi .

  2. hồ Says:

    @Trọng lú”: các Lợn CSVN không những có “tâm”, mà còn có cả “tài”, theo ngôn ngữ của bác hồ chúng mày nói trước đây là “vừa Hồng, vừa Chuyên”.
    Còn ngày nay, “H ồng” của chúng mày là hồng… cái lỗ mồm, để lừa bịp nhân dân. Chỉ vì không còn ai tin, cho nên lũ Lợn chúng mày mới phải tăng cường “Chuyên” (chuyên chính vô sản), dùng lũ chó “côn an” để đàn áp nhân dân.
    Chúng mày có nhiều “tài lắm: – “tài” ăn cắp, “tài” ăn cướp của nhân dân, đất nước!
    Trọng lú cùng đảng của lợn đừng quên, chữ “tài” của chúng mày sẽ đúng là chữ “tai” – gieo gió ắt gặt bão!

    • Kong King Says:

      thân mình có gì hơn được người mà sao dám mở mồm ra là chê bai chửi bới người khác như thế , ông có biết hết cái đám dư luân viên mà ông hay chửi hay không mà nói như đúng rồi thế , tài có hay không thì ko biết nhưng đọc cmt thấy có lẽ ông chả có tí đức nào rồi

  3. Anh Le Says:

    Bác Giang nói đúng lắm, sao ngu thế không biết, một người dân thường ít học người ta còn cư xử khôn ngoan hơn… Hay ở đây cụ tổng nhà ta muốn ám chỉ cho đ/c X nào đó biết rằng, hãy coi chừng, còn có chữ ‘tai’ cùng một vần nữa đấy nhá! Liệu cái h..ồn.

  4. người chuyển lửa Says:

    Thuý Kiều Thời Nay

    Chẳng ngờ gã Nguyễn tất Thành,
    Vốn là một đứa phong tình đã quen.
    Thế gian chạy mặt khốn hèn,
    Hết thời lại kiếm ăn miền quê cha.
    Làng bên có lão chệt Hoa,
    Một trùm ma giáo về già hết thiêng.
    Số trời đưa đẩy mà nên,
    Gian nhân ác đảng kết duyên Tấn Tần.
    Chung lưng thành lập đảng đoàn,
    Trưng cờ liềm búa bịp dân hại đời.
    Săn lùng khắp chốn mọi nơi,
    Từ Âu sang Á tìm người đồng trinh.
    Rủi thay cô gái Rồng Tiên,
    Đoạn trường ngang trái vô duyên chọn nàng.
    Xót nàng một mảnh hồng nhan,
    Sa cơ lỡ bước bán thân cứu nhà.
    Gặp tay bợm chúa điếm già,
    Sính nghi rẻ giá làm quà Đệ Tam.
    Mừng thầm: “Cô gái Việt Nam,
    Càng nhìn vẻ ngọc, càng ham khúc vàng.
    Một trang quốc sắc thiên hương,
    Ta đem dâng nạp đại vương của mình.”
    Đại vương tên thật Lê nin,
    Từ lâu mắc bệnh phong tình giang mai.
    Cha sinh của cái quái thai,
    Mác Lê chủ nghĩa oan sai hận thù.
    Thế rồi một sớm mùa thu,
    Oán tranh u ám mịt mù trần gian.
    Có người con gái Việt Nam,
    Bị đem dâng cống tế chằng Liên xô.
    Đổi về cái đảng Cộng nô,
    Độc quyền thống trị cơ đồ nghìn năm.
    Nhưng mà mưu sự tại nhân,
    Liên xô sụp đổ, Đệ Tam tiêu tùng.
    Búa liềm gãy nát đi đong,
    Trơ ra bản mặt cháu con tặc Hồ.
    Hóa thân đảng cướp côn đồ,
    Cùng đường làm kiếp gia nô tôi đòi
    Lôi theo dân tộc giống nòi
    Về thời Bắc thuộc xa xôi thuở nào…

    Đời em rồi sẽ về đâu?
    Việt Nam yêu dấu- tình đầu của tôi!

    https://fdfvn.wordpress.com

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: