Archive for Tháng Mười Một 30th, 2015

VIII – QUÊ NỘI TÔI AI OÁN VÀ TANG THƯƠNG VÌ CCRĐ

Tháng Mười Một 30, 2015

Đặng Huy Văn

(Mục VIII- trong “Giấc mơ thiên đường tuổi thơ tôi”(1))

2- Quê nội tôi những ngày đầu CCRĐ tưng bừng dựng chuyện đấu tố.

Cái đêm rằm tháng Bảy năm Ất Mùi ấy sáng trăng. Tôi đi bộ suốt đêm từ quê ngoại Can Lộc về đến nhà lúc trời đã gần sáng. Thấy cả nhà đang say giấc nên tôi không gõ cửa vào nhà mà đã chui lên nóc chuồng trâu ngủ liền một mạch không một ai hay biết. Đến bữa ăn trưa tôi mới từ nóc chuồng trâu chui xuống làm cả nhà hoảng hồn. Mẹ tôi lo lắng hỏi:

-Sao con lại bỏ về nhà mà không chăn trâu giúp cậu Thành nữa, hả? Có phải con lại nghịch ngợm rồi bị cậu Thành đuổi về, đúng không?

Nhìn nét mặt mẹ tôi giận dữ đã làm tôi bật khóc. Rồi tôi vừa khóc vừa kể cho cả nhà nghe ở quê ngoại đã xẩy ra CCRĐ như thế nào, cậu Chắt Thiện bị đấu tố ra sao? Khi tôi kể đến chuyện cậu Thành bị bắt giam, nhà cậu cũng bị tịch thu làm tôi và mợ Thành đã phải nhịn đói mấy ngày liền, đến chuyện Võ Thị Tần đã cho tôi ăn oản Chùa Hương nên cô ấy đã bị bà Cung đánh đòn đau ra sao. Thì lúc đó cả nhà tôi mới òa lên khóc. Mẹ tôi liền ngữa mặt lên trời như nói với ai đó:

(more…)

CHÍNH HỮU: Ngọn đèn đứng gác đã tắt

Tháng Mười Một 30, 2015

LÊ XUÂN QUANG

Tiểu luận (Nhân ngày giỗ thứ 8 của nhà thơ mà tôi yêu thích : 27.11.2007 . 27.11.2015)

CHÍNH HỮU: Ngọn đèn đứng gác đã tắt/Người thắp ngọn đèn và người đứng gác cũng đã nhắm mắt rồi

Tôi đã định viết về nhà thơ Chính Hữu, nhưng rồi cứ lần nữa mãi. Đột nhiên chiều  nay (28.11.2007) đọc được tin Chính Hữu đã ra đi vào cõi vĩnh hằng. Một cảm gíac tiếc nuối trong lòng ập đến. Chính Hữu  là nhà thơ để lại trong tôi kỉ niệm khó quên. Ông viết it hơn các nhà thơ cùng thời nhưng lại được người yêu thơ nhớ tên và dành cho ông sự ngưỡng mộ sâu sắc, nhất là tầng lớp sinh viên, học sinh. Nếu kể tên những thi phẩm nổi tiếng của Chính Hữu, chắc chắn nhiều người đều thống nhất: Đồng Chívà Ngọn Đèn Đứng Gác (NĐĐG).

(more…)