Với anh Đại Hán phải “KÍNH nhi VIỄN chi”, tiếp ông Cận Bình phải hiểu lẽ Cận và Viễn

Hà Sĩ Phu

1. Coi chừng trở thành cánh quân thứ hai của giặc bành trướng

Nhân dân Việt Nam, mà đại biểu là những người yêu nước, tử tế, thức tỉnh và dám nói đã bộc lộ thái độ đối với ông Tập Cận Bình trong chuyến thăm Việt Nam lần này, mà những lời tuyên bố , những bài viết và những tấm hình như dưới đây có thể lấy làm ví dụ.

phu 1

phu2Nguồn ảnh: Anh Ba Sàm

Ta rất quý những tiếng nói từ lương tâm, từ lòng yêu nước như vậy, nhưng chưa dễ gì đưa xã hội ra khỏi cơn lúng túng như đèn cù, vẫn thấy có dòng hành quân không nghỉ nhưng chỉ lát sau tất cả lại về chỗ cũ. Hôm nay tuy “khách quý” (chữ của ông Trần Công Trục) chưa đến nhưng kết quả chuyến thăm viếng thế nào thiết tưởng đã có thể đoán trước.

Nhất định là chuyến thăm lần này của họ Tập đến Việt Nam (như thăm một nạn nhân của chủ nghĩa Bành trướng Đại Hán) vẫn sẽ đạt được những mục đích mà họ dự định, đạt những ý đồ mà họ mong muốn, mà không gặp trở lực nào từ phía Việt Nam. Đừng ai ngạc nhiên khi thấy “nạn nhân” vẫn  hân hoan đón rước anh xâm lược, vẫn cung kính tưng bừng, nạn nhân có giẫy giụa hay phản kháng gì đâu? Vẫn ôm 16 chữ vàng để gìn giữ cái tài sản chung quý giá mà hai Bác Mao-Hồ đã dày công vun đắp. Vẫn những thứ cũ, êm ru, có mới chăng là ở chỗ con sói đã nhích chân vào nhà chủ được thêm một bước, nạn nhân bị khóa chặt thêm một mắt xích, và nội bộ người Việt thì càng hiểu rõ lòng dạ của nhau hơn thôi.

Có thể sẽ lại được giải thích về những cố gắng kiên trì khôn ngoan gì đó, thắng lợi to lớn gì đó của nhà cầm quyền Việt Nam. Cứ tạm cho những cái gọi là cố gắng ôn hòa khôn ngoan ấy là thực tâm muốn cho nước nhà tốt đẹp đi chăng nữa, nhưng thử nghĩ mà xem, nếu không có những hoạt động như vậy từ phía ĐCSVN thì một kẻ cao cờ thâm hiểm như Trung quốc đương nhiên sẽ phải rất tốn công phu để tạo dựng cho được một cánh quân thứ hai, phối hợp với cánh quân thứ nhất là đội quân xâm lăng lộ liễu. Cánh quân thứ hai này có chức năng phải chống xâm lược bằng nước bọt để dân nghe cho sướng mà yên lòng, nhưng đồng thời phải dẹp tan những cuộc biểu tình thực sự muốn chống xâm lược, phải ngăn cản sự hỗ trợ quốc tế bằng cách khước từ sự can dự của nước thứ ba và không kiện ra Liên Hiệp Quốc… Tóm lại, cánh quân thứ hai này che chắn cho cánh quân thứ nhất xâm lược được trọn vẹn. Liệu có lúc nào những người “đảng viên nhưng mà tốt” giật mình, thấy mình ủng hộ cấp trên làm những điều như thế là vô tình trở thành cánh quân thứ hai của bọn Tàu xâm lược hay không? Cũng xin thưa thêm rằng kẻ đánh thuê mà không biết mình đánh thuê, cứ tưởng mình chân chính thì kẻ ấy mới càng nguy hiểm. Vẫn có rất nhiều ngụy biện để lừa dối người dân nhưng tôi tin rằng vẫn còn những người không dối nổi lương tâm.

Vì vậy, để hy vọng về một viễn cảnh tốt hơn, họa chăng ra khỏi cái vòng luẩn quẩn như đèn cù, ta thử học người thầy thuốc, muốn chữa bệnh phải tìm được cái gốc đã sinh ra bệnh. Thử đặt câu hỏi: Ông cha ta đã ứng xử thế nào để thoát khỏi bàn tay ghê gớm của con mãnh thú bành trướng, 1000 năm Bắc thuộc chứ ít gì đâu thế mà thoát được? Thoát được rồi, nhưng vì sao đến thế hệ ngày nay, với bao nhiêu thuận lợi hơn ngày xưa mà nguy cơ Bắc thuộc có thể trở lại, trở lại một cách khó gỡ?

Dù biết mình còn nhiều điều nông cạn nhưng cũng mạn phép được góp một nhời bàn về kế sách Thoát Trung của các tiền nhân.

2/ Quy luật CẬN và VIỄN trong quan hệ Việt Trung

Với Trung quốc nên gần hay nên xa?

Xin thưa ngay: nên gần, nhưng đừng gần quá, phải giữ khoảng cách, đừng chui vào tay áo người ta.

– Không có nước nào gần gũi và nhiều duyên nợ với Việt Nam hơn nước Trung quốc. – Không có người dân nào gần gũi và dễ hòa hợp với dân Việt Nam hơn những người dân “đồng văn đồng chủng” Trung Hoa.

– Không có nền văn hóa nào gần gũi, ảnh hưởng nhiều đến văn hóa Việt Nam hơn văn hóa Trung Hoa, đó là một trong vài nền văn hóa vĩ đại của thế giới.

Với một đối tượng như thế sao lại không nên gần gũi? Gần để học cái Thiện mà theo, để biết cái Ác mà chống (1).  Một nhân dân nhiều người tài giỏi thế, một Văn hóa nhiều nét đặc sắc thế chẳng những nên gần mà còn nên kính trọng. Nhưng cũng chính Khổng Tử khi nói về sự kính trọng lại đề xuất một cách ứng xử “Kính nhi viễn chi” (kính nhưng mà phải đứng xa) để đối xử với “Quỷ thần”, bởi “Quỷ thần” không phải là người thường như ta, kính trọng mà gần gũi quá thì sinh vạ. Tổ tiên người Việt đã ứng xử với yếu tố Trung Hoa một cách “Kính nhi viễn” đúng như vậy nên đã thành công.

Số mệnh truyền kiếp nước Việt phải kề môi kề răng với một con mãnh thú khổng lồ, kình địch với nó cũng chết mà co rúm trước nó cũng chết. Vậy mà nước Việt ta trải bốn nghìn năm không chết. “Đinh Lê Lý Trần” vẫn cứ sánh vai cùng “Hán Đường Tống Nguyên” mà “hùng cứ một phương”, là bởi biết tìm ra luật ứng xử “viễn cận”.  Bình thường thì gần gũi và nhún nhường, chấp nhận triều cống, kể cả việc xin làm dâu làm rể Thiên triều. Nhưng nếu Thiên triều giở mặt, nhe nanh muốn nuốt chửng ta thì toàn dân ta trên dưới một lòng, đem hết sức bình sinh quyết một phen sống mái, đánh cho đoàn quân Thiên triều tan tác, xác chết đầy sông đầy gò. Nhưng thắng mà không kiêu (như kiểu kiêu của Lê Duẩn sau này), không tận diệt mà mở đường cho địch rút, sau đó lại chủ động hiếu hòa. 

Sách lược lúc gần lúc xa, lúc cương lúc nhu sở dĩ được tiến hành nhịp nhàng thành công như vậy là cốt ở hai điều: một là khi thân thiết vẫn phải giữ khoảng cách, không để cho Tàu chiếm được những nơi huyết mạch, hai là lúc kháng cự phải có sức mạnh tổng lực trên dưới một lòng quyết đánh cho giặc chẳng những phải thua mà còn phải nể sợ đến mức phải từ bỏ dã tâm xâm lược. Lúc Cận lúc Viễn đều có chừng mực như vậy làm cho gã khổng lồ đành phải nuốt hận, để cho nước Việt nhỏ tồn tại, đô hộ tới cả ngàn năm mà đồng hóa không nổi, từng tấc giang sơn của họ vẫn được giữ nguyên.

Bài học “Kính nhi viễn chi” ấy tổ tiên người Việt ta đã phải trả bằng máu xương suốt nghìn năm nô lệ và đã thành công. Rất cẩn trọng nhưng linh hoạt, không được thái quá cũng không bất cập.

Nhưng sự du nhập chủ nghĩa Cộng sản đã phá tan tành cái cẩm nang giữ nước ấy của ta. Bởi bản chất của chủ nghĩa Cộng sản là vừa quá tả lại vừa quá hữu, vừa thái quá lại vừa bất cập. Lẽ Cận –Viễn  không thể điều hòa, khi Cận khi Viễn đều thái quá. Quan điểm phân chia giai cấp-địch ta và đấu tranh không khoan nhượng, một mất một còn, tạo ra rất nhiều kẻ thù và hờn oán, đó là mặt quá tả, đối với người khác mình thì đẩy ra xa (Viễn) và quy thành địch. Nhưng lại mơ tưởng một thế giới đại đồng, một thứ hữu ái giai cấp không biên giới, đó là mặt quá hữu khuynh, đã gần (Cận) thì lại gần quá, mất cảnh giác một cách ngây thơ trước bản năng bất thiện vẫn tiềm tàng dù là đồng chí. Cả hai mặt quá đà, quá khích này đều gây tai họa cho dân Việt Nam. Sự lạc quan tếu về tình cảm “vô sản đại đồng” chẳng những làm nhòe ranh giới giữa công dân và người cầm quyền xã hội bằng quan hệ cha con, bác cháu, mà củng làm nhòe ranh giới quốc gia bằng quan hệ “anh cả Liên xô, chị hiền Trung quốc” như một đại gia đình vô sản. Khốn nỗi sự xóa nhòa những ranh giới tự nhiên ấy một mặt ru ngủ những con cừu ngờ nghệch, nhưng mặt khác chẳng những không lòe được những con hổ con sói tinh khôn mà còn đánh thức bản năng tham lam của chúng và tạo cơ hội cho chúng nuốt chửng những “đồng chí” nhỏ yếu hơn, khác nào quan hệ đồng thuận và hợp tác của mãnh thú với con mồi trong cái ảo ảnh của thế giới đại đồng Cộng sản. Chủ nghĩa đại đồng ảo tưởng đã tạo ra những con mồi đầy tính tự nguyện hiến dâng. Phải chăng đó chính là cái “tài sản chung quý giá” mà một nước Việt nhỏ bé với mãnh thú Đại Hán khổng lồ Đại Hán mà hai “Bác” đã dày công vun đắp. Đại Hán cố giữ “khế ước” ấy làm cái gông, cái bẫy, để nước nhỏ bé không cựa được, chứ nước Việt bị thua thiệt đang cần thoát gông thì giữ cái đó làm gì?

Tóm lại là toàn bộ âm mưu đô hộ kiểu mới của Đại Hán đối với Việt Nam được thiết kế trên cái nền Cộng sản. Chừng nào còn đứng chung trên cái mặt bằng Cộng sản chung ý thức hệ ấy thì dân Việt vẫn như  bị ngồi trên con tàu đã thiết kế sẵn đường ray. Dân Việt muốn chạy thoát khỏi cơn nô lệ mới chỉ có một cách là từ bỏ cái nền tảng ấy, mặt bằng ấy, con tàu ấy, đường ray ấy. Đó là đáp số duy nhất cho bài toán của Dân tộc chúng ta. Nhưng lối thoát ấy đã vướng một cái khóa do chính quá trình cũ tạo ra. Cái khóa hóc hiểm rất khó mở ấy là: tuy con tàu bị định hướng sai khiến cho hành khách bức xúc và muốn thoát ra nhưng đội ngũ lái tàu và tập đoàn thân hữu kiểm soát trên tàu của họ đã thu được lợi quyền kếch xù nhờ quỹ đạo sai đó, thì họ phải ơn cái quỹ đạo đó đến muôn năm. Nghe hành khách, bỏ đường ray ấy, bỏ con tàu ấy thì lợi quyền vua chúa kia đâu còn như cũ?

Câu chuyện bi hài của dân Việt mình suy cho cùng cũng đơn giản thế thôi. Những anh xu thời được vận may, kiếm chác được ít nhiều thì cũng có thể rộng lòng bỏ qua cho họ, nhưng sẽ không thể chấp nhận nếu họ cúi đầu bán rẻ linh hồn cho quỷ Bắc Kinh, làm nhục cho cả dân tộc, đắc tội trước công lao và xương máu của tổ tiên muôn đời nước Việt. Đảng CSVN đã đi quá đà trong việc gần gũi với Tàu, để quân Tàu gần gũi quá sâu vào nội tình, nội địa của mình mà không biết chính sách “Viễn-Cận” nham hiểm của Tàu là “Viễn giao, Cận công”, tức kết bạn với nước ở xa nhưng phải trừng trị, phải đánh, phải dạy những nước ở gần. Thế thì kẻ núp vào ống tay áo của Tàu hãy coi chừng vì ắt có ngày toi mạng!

Tóm lại, đối với anh Tàu Đại Hán, nước Việt ta phải theo gương tổ tiên mà “Kính nhi viễn chi”, phải làm cho họ hiểu rằng “chúng em rất kính trọng các ông, nhưng xin các ông đứng xa ra một chút, giữ đúng cự ly an toàn cho chúng em nhờ! Nếu không… Bạch Đằng – Đống Đa còn đó! Ý Đảng Cộng sản thế nào?Chứ lòng Dân tôi quyết là như vậy.                                                                *

Điều trớ trêu là khi dân đang bảo nhau thực hiện cho được chữ VIỄN để giữ khoảng cách an toàn trước anh Đại Hán thì đại diện đại quốc lại có ông rất CẬN sang chơi là ông CẬN Bình họ Tập. Cái lẽ VIỄN-CẬN lại được một phen thử thách.

Nhớ chữ trong Tam tự kinh, đang muốn “Tập tương VIỄN” là tập xa nhau ra, thì lại tiếp ông Tập CẬN Bình, vậy phải “tập” thế nào đây, “tập” cho gần nhau thêm nữa thì khốn!

Đừng quên cẩm nang Thoát Trung là KÍNH nhi VIỄN! Bởi KínhKính Cận quá e nhìn không thấy kẻ thù.

H.S.P.

3-11-2015

20 phản hồi to “Với anh Đại Hán phải “KÍNH nhi VIỄN chi”, tiếp ông Cận Bình phải hiểu lẽ Cận và Viễn”

  1. hồ Says:

    Đây là dịp để nhân dân VN… tập đập Bình.
    (Bình qúy của bè lũ Lưu manh Đỏ, của tổng Lú, của thằng đại tướng Xanh mặt lợn.v.v…)

  2. Trần giả Tiên Says:

    Hàng trăm người dân Sài Gòn xuống đường biểu tình chống Tập Cận Bình

    • Trần giả Tiên Says:

    • Trần giả Tiên Says:

      Đừng đứng nhìn , đừng đứng nhìn, đừng đứng nhìn, hỡi đồng bào ơi.
      Hãy xuống đường, hãy xuống đường, hãy đứng lên đòi lại tự do, cùng nhau ta đứng lên kêu gọi người Việt Nam chung nhau giống nòi, cả toàn dân hãy đứng lên mà đi…

      Đừng đứng nhìn, đừng đứng nhìn, đừng đứng nhìn, hỡi đồng bào ơi Hãy xuống đường, hãy xuống đường, hãy đứng lên đòi lại tự do giặc nội xâm giết bao dân lành, giặc ngoại xâm chiếm quê hương mình, còn chờ chi hãy đứng lên đồng bào ơi…

      Bao dân oan cửa nhà tan nát, giặc nội xâm chiếm đất chiếm làng, đưa nước ta vào kẻ ngoại bang , ác với dân chúng thẵng tay làm, còn ngoại xâm chúng hèn hạ cúi, ngày mất nước đến rồi bạn ơi..

      Đừng đứng nhìn, đừng đứng nhìn, đừng đứng nhìn, hỡi đồng bào ơi.
      Hãy xuống đường ,hãy xuống đường, hãy đứng lên đòi lại tự do cùng nhau ta đứng lên kêu gọi người Việt Nam chung nhau giống nòi, cả toàn dân hãy đứng lên mà đi…

  3. Trần giả Tiên Says:

    LŨ “CON HOANG” CS chào mừng cha TÀU

  4. Tiền Trần Dân Says:

    Mỹ đã đi những nước cờ ( vua ) tuyệt vời để cục diện bây giờ đã khác , tập cặn bẩn qua VN bây giờ chỉ là vuốt đuôi !?
    Mỹ cho tàu chiến tuần tra ở Trường Sa , đã làm vô hiệu hóa sự đe nẹt của tàu + , phùng quang lợn và bọn theo tàu không còn câu :TA CÓ CHỐNG LẠI ĐƯỢC VỚI TÀU KHÔNG ? Từ giặc trong , giặc ngoài này ta đã mất dần lãnh thổ !
    Tổng thống Mỹ đã hoãn thăm VN trong năm nay , việc gì Mỹ đang cửa trên mà phải dến sau đuôi thằng chó bẩn . Mỹ sẽ để phe thân Mỹ thắng lớn trong đại hội tới , sau đó Mỹ có đến thì về mặt ngoại giao , ý nghĩa chính trị khác rất nhiều lúc này !
    Con đường đấu tranh của Dân Việt còn nhiều gian nan ! Trước mắt hãy tiêu diệt bọn tay sai tàu + bán nước , sau đó đấu tranh tiêu diệt bọn ngăn cản VN đến với nền văn minh nhân loại , những kẻ quay đầu lại với Dân tộc thì mở lòng tha thứ , những kẻ dân chủ giả vờ , tham lam , độc tài thì Dân tộc VN quyết không khoan nhượng với chúng !

    • Tiến Thắng Trần Says:

      trước hết Việt Nam chúng ta không làm tay sai cho bất kỳ thế lực nào trên thế giới này. Trải qua hàng ngàn năm đô hộ chúng ta vẫn lấy lại bờ cõi, bảo vệ nền độc lập, giữ vững bản sắc văn hóa. Vượt qua cuộc chiến tranh thảm khốc chống lại Thực dân, Để quốc trước đây, chúng la đã giành lại những gì thuộc về chúng ta. Chúng ta không bao giờ, chưa bao giờ làm tay sai cho bất kỳ quốc gia nào. Chúng ta sẽ tranh thủ mọi nguồn lực, sự giúp đỡ của bạn bè nhưng trên hết chúng ta sẽ bảo vệ đất nước bằng đôi tay, sức lực của chúng ta
      Nếu để chọn, tôi sẽ chọn là một người dân Việt Nam yêu hòa bình chứ không phải là một người nghiêng về Trung Quốc hay Mỹ để bảo vệ lợi ích cá nhân

      • Trần giả Tiên Says:

        “Nếu để chọn, tôi sẽ chọn là một người dân Việt Nam yêu hòa bình chứ không phải là một người nghiêng về Trung Quốc hay Mỹ để bảo vệ lợi ích cá nhân” (trích)

        “Đụ má, cho tao chửi mày một tiếng
        Đất của Ông Cha sao mầy cắt cho Tàu
        Ngậm phải củ gì mà mầy cứng miệng
        Đảng của Mầy, chết mẹ… đảng tào lao.

        Chế độ mầy vài triệu tay cầm súng
        Cầm súng làm gì chẳng lẽ hiếp dân
        Tao không tin lính lại hèn đến thế
        Lại rụng rời… trước ách ngoại xâm.

        Mầy vỗ ngực. Anh hùng đầy trước ngõ
        Sao cứ luồn, cứ cúi, cứ van xin
        Môi liền răng à thì ra vậy đó
        Nó cạp mầy, mầy thin thít lặng thinh.

        Ông Cha mình bốn ngàn năm dựng nước
        Một ngàn năm đánh tan tác giặc Tàu
        Thân phận mầy cũng là Lê là Nguyễn
        Hà cớ gì… mầy hèn đến thế sao.

        Chuyện mầy làm Toàn Dân đau như thiến
        Mấy chết rồi, tao nghĩ chẳng đất chôn
        Hãy tỉnh lại ôm linh hồn sông núi
        Cứ đà nầy… chết tiệt còn sướng hơn.

        Đàn gảy tai trâu… xem chừng vô ích
        Giờ mầy nghe tao chửi còn hơn không.”

        Trạch Gầm

      • Tiến Thắng Trần Says:

        À cũng đúng là đàn gẩy tai trâu thôi vì mình dốt nát không biết văn thơ… nhưng bạn biết ở đâu là trùm cung cấp súng cho cả thế giới và mọi cuộc chiến đều nhúng tay vào không? Đối với một số nước thì chiến tranh là nơi sinh lợi nhuận nên có lẽ mình chẳng phải kể ra đó là ai. Bài thơ thì có vẻ văn vẻ nhưng những người đã dày xéo đất nước Việt Nam, mưu đồ đưa Việt Nam về thời kỳ đồ đá, có lẽ hàng đời người Việt sẽ không quên. Tuy nhiên dù là Trung Quốc hay Mỹ thì chúng ta nên gác lại lịch sử, hướng tới tương lai, những người trẻ nên chung tay xây dựng một tương lai hòa binh ổn định chứ không phải lúc nào cũng là những hành động manh động, những lời chửi bới vô văn hóa

      • Trần giả Tiên Says:

        Dốt là đúng rồi chứ “thôi thì” gì nữa????

        Người trong MỘT NƯỚC thì hô hào xúi DÂN “đánh đến người VN cuối cùng, dù phải đốt cả dãy Trường Sơn” (lời thằng tay sai Hồ chó) vì “ta đánh đây là đánh cho LX, TQ” (lời Thằng Ba Trợn Lê Xuẩn)

        Giờ thì GIẶC vào nhà XÂM CHIẾM lãnh thổ, biển đảo, cấm dân mình đánh cá trong hsir phận của mình, không nghe thì chúng giết, đâm chìm thì Đội Quần Nhăn Răng bám bờ IM RE, lại LẤP LIẾM “tôi chọn sẽ chọn là một người dân Việt Nam yêu hoà bình”(!?).

        Bởi vậy thời nay dân gian mới có câu để vạch mặt lũ bầy đàn Việt gian CS thổ tả chết tiệt
        ===>HÈN VỚI GIẶC, ÁC VỚI DÂN<===

    • Su Su Says:

      Thứ nhất, phe thân Mỹ? Có đứa con nào của cái đất nước này muốn dâng chủ quyền của nước nó cho thằng mấy chục năm trước đã giày xéo dân tộc nó.
      Thứ hai, Những kẻ ngăn cản VN đến với văn minh nhân loại chính là những kẻ như các ngừơi, không muốn đất nước tiến bộ nên lúc nào cũng dở quẻ chống đối, thiếu hợp tác, xây dựng.
      Cuối cùng, một người mang trong mình dòng máu yêu tự do tự chủ xuyên suốt chiều dài lịch sử không bao giờ là người bợ đỡ bất kỳ một thế lực nào.

  5. Tiền Trần Dân Says:

    Cẩm lang biểu tình, trong tình hình hiện nay theo tôi hãy tổ chức như sau :
    Hãy tổ chức cùng thời gian ở nhiều nơi .
    Ở các nơi hãy bắt đầu xuất phát từ nhiều địa điểm ( khoảng 3 địa điểm ) , sau đó cùng đi tới một địa điểm trung tâm , lúc này tất cả gộp lại làm một .
    Các nhóm xuất phát chia làm 3 hoặc 4 nớp , vd mỗi nhóm có 20 người , lúc đầu có 5 người cầm biểu ngữ diễu hành , 15 người chia làm các nớp bảo vệ ! Khi tới trung tâm thì nớp 2 và nớp 3 có thể cùng diễu hành , nhưng ít nhất phải có 1 nớp bảo vệ không lộ mặt .
    Các hướng xuất phát cách điểm trung tâm khoảng từ 2 đến 3 km . Hãy thể hiện ôn hòa không phạm luật !

    • Thảo Nguyên Says:

      Thế này thì chẳng mấy mà Việt Nam trở thành nước biểu tình chuyên nghiệp. thì ra đây là chiêu bài của các người ư? Nghe có vẻ chuyên nghiệp đấy, giống như diễn ra tại một ố nước Trung đông và Bắc Phi gì đó. Thì ra cái kết mà các vị muốn ở đất nước này chính là sự rối loạn, sự bất ổn hay sao, một đất nước tụt lùi và nhân dân lầm than chắc các vị sẽ vui lắm đây.

  6. chiên da diết kiến nghị Says:

    “nhưng sẽ không thể chấp nhận nếu họ cúi đầu bán rẻ linh hồn cho quỷ Bắc Kinh, làm nhục cho cả dân tộc, đắc tội trước công lao và xương máu của tổ tiên muôn đời nước Việt . Đảng CSVN đã đi quá đà trong việc gần gũi với Tàu, để quân Tàu gần gũi quá sâu vào nội tình, nội địa của mình mà không biết chính sách “Viễn-Cận” nham hiểm của Tàu là “Viễn giao, Cận công”, tức kết bạn với nước ở xa nhưng phải trừng trị, phải đánh, phải dạy những nước ở gần. Thế thì kẻ núp vào ống tay áo của Tàu hãy coi chừng vì ắt có ngày toi mạng!”

    Bác Hà Sĩ Phu ui, Bác Hồ vĩ đại gần gũi Trung Quốc hơn ai hết, là đại tá trong quân đội Mao, mời cố vấn chĩa vô tất cả mọi chuyện, đem lính Trung Quốc để đánh Mỹ vừa cho chính mình, vừa giúp VN đánh Mỹ cho mình, Cải cách ruộng đất … Thế mà dân mình còn xây lăng tối ngày thờ phụng, chí thức Xã Hội Chủ Nghĩa hưởng ứng phong trào kêu gọi người dân học tập tư tưởng Bác Hồ vĩ đại thì đừng mong thoát Trung . Ô Nguyễn Đình Cống còn đòi “Phục Hưng” tức là tái dựng lại nguyên con quá khứ . Thoát kiểu này gọi là thoát kiểu “em chã”, nũng nịu vậy thôi . Chắc bị kim Đảng chích thịt nên mấy bác chí thức nhớ Đảng suốt đời .

    • Tiến Thắng Trần Says:

      Mình thấy quan điểm của bạn tuyệt vời quá. Quan điểm của bạn luôn luôn là phải thân với một nước nào đó à? Mình thấy bạn chỉ chăm chăm vào việc người này người kia thân Trung Quốc mà không thân Mỹ. Dù thân ai thì cũng không thể nhờ người dưng giải quyết việc nhà được
      Mình thì nghĩ chúng ta không khước từ sự giúp đỡ nào, nhưng công việc của chúng ta chính chúng ta phải xử lý trước, chúng ta mới là nhân tố chính chứ không phải là tìm bên này bên kia để kết thân. Dù thân bên nào thì đó cũng là con dao hai lưỡi và chính điều đó sẽ làm hại đất nước.

    • Thảo Nguyên Says:

      Hiểu thế nào là “Đảng CSVN đã đi quá đà trong việc gần gũi với Tàu, để quân Tàu gần gũi quá sâu vào nội tình, nội địa của mình” đây. Một chuyến thăm ngọai giao của chủ tịch nước thì được coi là quan hệ quá gần gũi hay sao. Vậy thì từ trước đến giờ VIệt Nam đã gần gũi với bao nhiêu quốc gia sao không thấy ý kiến, sao không thấy phản đối . Hay đây chỉ là cái cớ để phản đối Trung Quốc, phản đối chế độ cộng sản của các vị.

  7. Tiến Thắng Trần Says:

    Nực cười thay khi chủ nghĩa bành trướng của Mỹ với tham vọng bá chủ thế giới, và khi Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sang thăm Mỹ người ta không kêu gọi Tổng Bí thư không nên sang? Trong thời kỳ toàn cầu hóa hiện nay, việc mở cửa hội nhập là thiết yếu, quốc gia nào đứng ngoài thì quốc gia đó bị thụt lùi. Việc nguyên thủ quốc gia dù có đối địch hay không sang thăm, chúng ta đều nên có một sự tôn trọng nhất định, khi chúng ta tôn trọng họ thì họ cũng sẽ tôn trọng chúng ta. Đồng thời đây cũng là thời cơ để chúng ta đối mặt và khẳng định rõ quan điểm mà 90 triệu dân Việt Nam đều mong muốn, không cứ phải có những hành động manh động làm mất hình ảnh của chúng ta trong mắt bạn bè quốc tế

  8. Su Su Says:

    Nghe các bạn- tạm gọi là nhà báo viết hùng hồn vậy thôi. Tuy nhiên đặt trong bối cảnh trong nước và khu vực hiện nay có làm được như thế không mới là vấn đề. Chứ còn khoác lác mồm là phải như thế này như thế kia thì dễ dàng, ai cũng ba hoa được. Nói nghe vẻ muốn vì dân vì nước lắm. Vậy mà trong tiến trình quan hê ngoại giao, bất cứ động thái nào từ chính quyền là nhảy xổ ra pahr đối, thiếu hợp tác.

  9. LOI ICH Says:

    Chính sách đối ngoại của Việt Nam với thế giới rất rõ ràng: tăng cường là đối tác với tất cả các nước muốn hợp tác đôi bên cùng có lợi với Việt Nam, giảm tính chất đối tượng với tất cả các nước, đặc biệt là các nước lớn. Như thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng từng khẳng định là chiến lược xây dựng niềm tin lẫn nhau trong chính sách đối ngoại của Việt Nam để ngăn ngừa các nguy cơ xung đột, tạo nền tảng cho hợp tác, cùng phát triển giữa các bên. Với Trung Quốc cũng như vậy, anh gửi tôi một nụ cười thân thiện thì tôi cũng đáp lại một nụ cười thân thiện, đừng liều lĩnh mang đao kiếm chợ búa mà hỏng lợi ích của cả hai bên.

    • hồ Says:

      @DƯ Lợn viên Loi Ich
      – “Hai bên cùng có Lợi”… đúng là giọng thằng tuyên giáo Hồ QUÀNG LỢI.!
      Một tỷ Tệ thằng Tập cận Bình nó quăng cho đấy. Lợi đấy!
      Lũ chó con hoang của Tàu khựa chúng mày nhẫy vào vồ lấy đi!!!
      Lợi!!! Hèn với giặc, ác với dân! Việt gian lưu manh – CSVN!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: