VII-CCRĐ VÀ NHỮNG NGÀY CHĂN TRÂU BÊN QUÊ NGOẠI

(Trích mục thứ VII trong hồi ký “Giấc mơ thiên đường tuổi thơ tôi”của Đặng Huy Văn)

Đặng Huy Văn

1-Quê ngoại Phú Minh yêu dấu của tôi 

cách

Tôi lửng thửng đi theo anh cả về quê ngoại vào một buổi sáng cuối đông  lạnh lẽo. Hai bên đường số Một, nhiều ruộng lúa chiêm đã cấy xong, ngọn lúa xanh mơn mởn ngút ngát cánh đồng. Những đàn cò trắng bay ngang lưng trời thong thả sải cánh. Thỉnh thoảng một vài đàn cò hạ cánh xuống những ruông lúa vừa mới cấy xong bắt tôm bắt cá.

Đường từ nhà ba mẹ tôi đến quê ngoại dài tới hơn ba mươi cây số nên chúng tôi cứ đi bộ thủng thẳng vừa đi vừa nghỉ. Đối với một cậu bé mới hơn mười tuổi đầu gần hai tháng trời nay phải chịu đói chịu khát như tôi thì đây là một chặng đường quá sức. Nhưng cứ nghĩ đến việc về quê ngoại sẽ được ăn no là tôi lại phấn chấn bước trên đường.

Qua thị trấn Nghèn của huyện Can Lộc rẽ tay phải chừng 3 cây số là đã đến xã Phú Minh, quê ngoại của tôi. Khác hẳn với quê nội tôi toàn nhà tranh vách đất, quê ngoại Phú Minh có rất nhiều nhà xây gạch lợp ngói. Quê ngoại  hiện dần ra trước mắt chúng tôi là một vùng quê thanh bình bên con đường cái rộng thẳng tắp đến tận chân núi Hồng Lĩnh nối với con đường tam cấp lên tới Chùa Hương Tích trên lưng chừng núi ở độ cao 650 mét so với mặt biển. Dọc bên phải con đường cái lớn là một dòng suối nước trong veo từ trên đỉnh núi chảy về khá nhiều cá rô, cá bống.

Cụ ngoại của chúng tôi, cụ Bang Hoành là một vị thân sĩ chống Pháp nổi tiếng trong phong trào Cần Vương của Phan Đình Phùng. Cụ có nhiều người con đỗ đạt học rộng tài cao trong đó có nhà chí sĩ yêu nước Võ Liêm Sơn là ông bác ngoại đã nuôi mẹ tôi từ nhỏ nên chúng tôi vẫn gọi cụ Võ Liêm Sơn là ông ngoại, bởi ông ngoại ruột của tôi mất lúc mẹ tôi còn bé. Các cháu của cụ Bang Hoành và con cháu của cụ Võ Liêm Sơn chúng tôi đều gọi bằng cậu, bằng dì và ai cũng giàu có, nhà xây lợp ngói mấy tòa.

Mấy lần trước về quê ngoại, tôi ấn tượng nhất là ngôi nhà thờ của cụ Bang  nay do một người cháu nội của cụ, cậu Chắt Thiện thờ phụng. Ngôi nhà thờ này đã có từ lâu đời rồi nên rất thâm nghiêm. Năm 1930, quê ngoại Phú Minh của tôi là một cơ sở của Xô Viết Nghệ Tĩnh nên nhà của cụ Võ Liêm Sơn và các ông bà bên ngoại của tôi đều bị bọn Pháp đốt phá và cướp hết tài sản vì họ là những người tham gia chống Pháp rất nổi tiếng. Nhưng riêng ngôi nhà thờ của cụ Bang thì hoàn toàn không bị giặc Pháp động tới. (Vậy mà trong CCRĐ vào mùa hè năm 1955, ngôi nhà thờ họ Võ của cụ Bang đã bị đập phá tan tành, toàn bộ đồ thờ cúng cùng các hoành phi câu đối đã bị đội CCRĐ đem chia quả thực cho bần cố nông trong xã).

Năm 1949 sau khi cụ Võ Liêm Sơn qua đời, cạnh bàn thờ của cụ còn dựng thêm một chiếc gậy tay cầm bằng ngà voi có khắc dòng chữ Hán của Hồ chủ tịch đề tặng. Nghe nói hồi ở Huế, cụ Võ Liêm Sơn đã học trước Nguyễn Tất Thành một lớp. Nhưng sự học của Tất Thành không được đến nơi đến chốn vì người cha làm quan phạm tội say rượu đánh chết người nên đã bị triều đình Huế thải hồi. Bởi vậy, ông ngoại tôi rất thương và đã có một thời gian cưu mang giúp đỡ. Đầu năm 1948, Hồ chủ tịch đã biên thư mời cụ Võ Liêm Sơn lên Việt Bắc gặp gỡ đàm đạo một tuần rồi tặng cụ cái gậy đó. Nhưng nghe nói trong khi đàm đạo, cụ Võ Liêm Sơn đã tỏ ra không tán thành việc Hồ chủ tịch đã quá lệ thuộc dựa dẫm vào người Tàu để đánh Pháp nên cụ nhất định đòi về. Trở về đến quê chỉ khoảng một thời gian sau là ông ngoại tôi đã bị lâm bệnh nặng rồi mất. Đó có lẽ cũng là một cái chết bí ẩn vì trước khi lên Việt Bắc, ông ngoại tôi vẫn còn khỏe mạnh bình thường. (Cái gậy Hồ chủ tịch tặng cụ Võ Liêm Sơn này cũng đã được đội CCRĐ chia quả thực cho một người cố nông mang đi chăn bò trên núi Hồng Lĩnh, sau này đã được đưa về bảo tàng Hồ Chí Minh tại tp Vinh, Nghệ An).

Đang vừa đi vừa suy nghĩ miên man như thế để cho quên chuyện đôi chân bấy giờ càng lúc càng díu lại thì cổng nhà cậu Thành, một người em ruột cùng cha khác mẹ của mẹ tôi đã hiện ra. Lúc đó đã xẩm tối nên cậu mợ tôi đã không nhận ra được hai đứa cháu xác xơ gần như ăn mày này đang ngồi bệt trước bậc thềm cổng. Mợ tôi liền hỏi vọng ra:

-Các cháu cần gì? Nhà còn khoai khô có lấy không?

Chờ mãi không thấy trả lời, cậu tôi phải ra tận cổng thì mới nhận ra chúng tôi đang vừa đói vừa mệt. Lúc đó mợ tôi mới chạy ra vừa mở cổng vừa khóc:

-Mợ xin lỗi các cháu! Vì ngày nào cũng có hàng đoàn con cháu địa chủ đi ăn xin ngồi trước cổng nên mợ không nhận ra các cháu. Trời ơi! Sao đứa nào cũng gầy xanh hốc hác thế này?

-Dạ, chúng cháu chào cậu mợ ạ! Nhà mẹ cháu bị quy địa chủ, thóc gạo khoai sắn đã bị tịch thu hết rồi. Hai tháng trời qua chúng cháu đã đi ăn xin nhiều nơi nhưng đi đâu cũng bị dân quân xua đuổi, nay không còn gì để ăn nữa. Cháu đưa thằng Văn về đi chăn trâu cho cậu mợ để kiếm cái ăn, thưa mợ!

Anh cả tôi lễ phép nói với cậu mợ Thành khi vừa vào tới trong nhà. Cậu Thành tôi lúc đó mới rơm rớm nước mắt, hỏi:

-Em út của các cháu nay mới hơn hai tuổi giờ biết lấy cái gì mà ăn để sống? Lần này thằng cả cố gắng mang gạo về để nấu cháo cho em út ăn nhé! Mẹ và các em cháu có ai làm sao không?

-Chúng cháu cám ơn cậu mợ, mọi người chỉ đói thôi ạ!

Anh cả tôi vừa nói vừa nhặt rau giúp mợ tôi chuẩn bị cơm tối. Tội nghiệp cậu mợ Thành lấy nhau đã bảy, tám năm rồi mà chưa có con nên nhà vắng tiếng trẻ con. Buồn lắm! Có mấy lần, cậu mợ Thành đã ngỏ lời xin mẹ tôi thằng em út của chúng tôi về nuôi nhưng mẹ tôi chưa đồng ý. Cậu mợ Thành ít ruộng nên không bị quy là phú nông hay địa chủ nhưng cuộc sống cũng dư dã. Lần này thấy chúng tôi về chơi lại còn xin ở lại thì mừng lắm.

Sáng hôm sau, hai anh em tôi cùng cậu Thành đã đi thăm nhà dì Quý, một người chị ruột cùng cha cùng mẹ của mẹ tôi. Ở Hà Tĩnh, các anh và các em trai của mẹ đều được gọi bằng cậu. Còn chị hay em gái của mẹ thì đều được gọi bằng dì, chứ không phân biệt chị thì gọi bằng bác, em mới gọi bằng dì như ở ngoài Bắc. Nhà dì Quý ở xóm khác nhưng không xa lắm. Nhà dì dượng Quý tôi nghèo, ít ruộng nhưng cũng đủ ăn, được quy là bần nông nên không bị đội giảm tô o ép gì cả. Gặp chúng tôi, dì đã khóc:

-Trời ơi, bấy lâu nay các cháu đói lắm phải không? Mẹ các cháu, các em cháu lấy gì mà ăn? Bảo mẹ đưa thằng út ra đây dì dượng nuôi cho không để nó chết đói mất đó! Thôi trưa nay mời cả cậu Thành ở lại để dì dượng thịt con gà cho các cháu ăn nhé!

-Chúng cháu cám ơn dì. Dì đừng bày đặt, chúng cháu ăn gì cũng được mà. Anh cả tôi nói thế nhưng nghe nói đến thịt gà thì mắt đã bừng sáng lên rồi.

Ăn cơm xong, dì Quý còn cho chục cân gạo để anh cả mang về quê. Buổi chiều cậu mợ Thành cũng cho chục cân gạo nữa mang về cho mẹ tôi để nuôi thằng út. Sáng hôm sau, cậu Thành lấy xe đạp chở anh cả tôi cùng hai chục cân gạo về tận quê nhưng còn ban ngày nên không vào nhà gặp mẹ tôi được.

Sau khi anh cả tôi về quê nội, cậu Thành mới dẫn tôi đi chào các cậu họ hàng thân thích bên mẹ tôi, nhưng không thể đến được các nhà đã bị quy là địa chủ vì đội giảm tô nghiêm cấm. Các cậu họ mà chúng tôi được đến chỉ là những gia đình mới bị quy thành phần phú nông thôi. Thóc lúa sắn khoai đã bị trưng thu để thoái tô cho tá điền rồi nên tất cả họ đều chịu cảnh thiếu ăn.

Đi loanh quanh cả buổi sáng thăm và chào hỏi các cậu Cháu Dị, cậu Chu, cậu Huấn, cậu Trì…Đi đến đâu, các cậu tôi cũng rất buồn, hỏi thăm mẹ tôi sức khỏe ra sao, ba tôi có về không…Đến thăm nhà cậu Chu, cậu ấy nói:

-Tội nghiệp mẹ cháu quá! Chưa đầy 10 tuổi đã phải mồ côi cả cha lẫn mẹ. Nếu ngày đó không có cụ Võ Liêm Sơn và bà Hàn ở Phát Não nuôi lớn thì không biết mẹ cháu sẽ thế nào. Cũng may mẹ cháu đã gặp được gia đình ông bà nội cháu là người phúc đức, thương yêu mẹ cháu như con đẻ. Nhà ba mẹ cháu nghèo vậy mà cũng bị quy là địa chủ thì đúng là hết chỗ nói rồi! Tội nghiệp anh em các cháu, nay biết lấy gì ăn để mà sống qua ngày đây?

Đến nhà cậu Huấn, thấy nhà cửa tan hoang. Chưa kịp ngồi xuống ghế, cậu ấy đã hỏi:

-Ông bà nội cháu bây giờ ra sao? Có khỏe không?

-Dạ bà nội cháu vừa bị ngã què chân mấy tháng nay nhưng ông nội cháu vẫn còn chống gậy đi ăn xin được, cậu ạ! Tôi nói lí nhí như sợ bị cậu ấy mắng vì thấy cậu có vẻ đang bực bội điều gì đó.

-Cậu đã mấy lần nói với ba cháu rồi. Đi làm cách mạng như ba cháu chỉ tổ làm khổ ông bà nội và mẹ cháu chứ có được ích gì cho người thân không? Có nuôi được các con không? Ủy viên thường vụ tỉnh ủy tỉnh Thanh Hóa thì mỗi tháng được phát mấy cân gạo nuôi con, hả? Cứ đi biền biệt như thế, ở nhà ruộng không ai cày cấy, phải phát canh thu tô nên bị quy là địa chủ phải bán hết mọi thứ trong nhà đi để thoái tô…Nhục quá! Chính ba các cháu là người đã rước voi về giày mã tổ đó, cháu có hiểu không?

-Thôi mà anh! Cháu còn nhỏ dại, anh đừng nói như thế làm cháu nó tủi thân anh Huấn ạ! Cậu Thành tôi nói vậy rồi bảo tôi chào cậu Huấn và dắt tôi đi sang nhà khác.

2-Các cậu tôi nói về chủ trương CCRĐ của Hồ chủ tịch

Cuối buổi sáng ấy, chúng tôi đến thăm cậu Chắt Thiện, người thờ phụng nhà thờ họ Võ thì tôi đã thực sự bị sốc. Cậu Chắt nhìn đứa cháu vừa gầy vừa xanh rồi quay sang cậu Thành vẻ bức xúc nói:

-Tôi không ngờ Hồ chủ tịch lại ác như thế! Ông ta đã ra tay tiêu diệt những ai? Tất cả những người đã dốc lòng ủng hộ cuộc kháng chiến chống Pháp 9 năm theo lời kêu gọi của ông ta, có đúng vậy không? Bà Nguyễn Thị Năm ở Thái Nguyên còn ủng hộ kháng chiến cả trăm cây vàng, bao nhiêu là tiền bạc, thóc gạo, còn cho cả hai thằng con đi bộ đội nữa…Vậy mà chính tay Hồ chủ tịch với bút danh C.B. đã viết bài báo “Địa chủ ác ghê” để vu cáo bà Năm những tội ác mà bà ấy không hề phạm để lấp liếm cho cái vụ xử tử hình một cách dã man người phụ nữ nhân hậu và yêu nước ấy! Thế mà nghe nói ông ta còn tìm mọi cớ để đổ lỗi cho các cố vấn Trung Quốc đã giết bà Năm! Các cố vấn Tàu do ông ta mời sang giúp, làm sao lại có thể vượt quyền chủ nhà được? Đó là luận điệu lừa bịp bọn trẻ con, lừa dối lũ nông dân mù chữ chứ làm sao bịp được thiên hạ, hả chú?

Cậu Thành tôi sợ xung quanh nghe thấy nên nhỏ nhẹ nói với cậu Chắt:

-Năm 1953 anh đang dạy học ở Thái Nguyên phải không? Anh Chắt có đi dự và chứng kiến vụ xử tử bà Nguyễn Thị Năm không mà anh nói mạnh mồm như thế? Theo tôi, chuyện này phức tạp lắm vì nó liên quan đến các cố vấn Trung Quốc, anh ạ. Biết đâu vụ án này do bọn Tàu xúi dục thì sao? Hồ chủ tịch là vị cha già của dân tộc! Có vị cha già nào lại nỡ giết oan cô con gái ngoan của mình không? Anh thử nghĩ mà xem!

-Đứa nào tôn vinh Hồ chủ tịch là cha già dân tộc, hả? Cha già dân tộc là người đã sinh ra cả dân tộc Việt Nam này à? Sinh ra cả Lạc Long Quân, sinh ra cả các Vua Hùng…và sinh ra cả bác Võ Liêm Sơn của chúng ta, người đã từng cưu mang ông ta trong lúc hoạn nạn ấy à? Hay Hồ chủ tịch còn là người đã đẻ ra cả cụ Nguyễn Phong Sắc nát rượu từng đánh chết người ngày xưa ấy?

Cậu Thành tôi cố tìm cách ghìm cơn giận đang dâng trào trong cậu Chắt lại:

-Trần Dân Tiên là người đã tôn vinh Hồ chủ tịch “là cha già dân tộc” trong cuốn “Những mẫu chuyện về đời hoạt động của Hồ chủ tịch” viết bằng chữ Hán anh đã đọc rồi còn gì nữa. Còn Trần Dân Tiên là ai thì lịch sử sẽ làm sáng tỏ. Nhưng theo tôi, chắc chắn hắn không phải là một người đàng hoàng. Bởi hắn viết như thế là phỉ báng cả dân tộc Việt Nam của chúng ta. Không chừng Trần Dân Tiên là một tên người Tàu cũng nên? Điều tôi muốn hỏi anh là, khi trực tiếp dự các buổi đấu tố bà Năm, anh thấy có điều gì bất thường không cơ?

-Khi nhìn thấy những kẻ đang hùng hổ đấu tố bà Năm, một bà láng giềng của bà Năm đã nói khẽ vào tai tôi: “Chúng là bọn lưu manh trong xã tôi đó. Năm đói 1945, thậm chí còn được ăn cháo phát chẩn của bà Năm nữa đấy. Nhưng tôi xin cam đoan với thầy Thiện là bà Năm không bao giờ thuê mướn bọn lưu manh này làm việc trong các đồn điền của bà ta đâu. Tất cả là bịa đặt, vu khống, thầy ạ! Chúng được ông đội trưởng đội CCRĐ hứa, ai đấu tố càng hăng sẽ được chia càng nhiều quả thực. Thế thôi!”

-Anh Chắt ơi, tôi biết anh không bao giờ nói dối. Nhưng những điều anh vừa nói là rất nguy hiểm cho tính mạng của anh và cả gia đình anh nữa. Ngày nào cũng có người rình mò quanh nhà của chúng ta. Nên nếu nhỡ chúng nghe được rồi báo cáo lên đội giảm tô thì sao? Tôi lạy anh! Anh đừng để cho thằng cháu nhà chị Trung phải nghe những điều như thế, nhỡ trẻ con dại miệng nói ra thì nó cũng sẽ bị chết oan đó anh ạ!

Khi về đến nhà, cậu Thành còn cho tôi biết thêm, cậu Chắt từng đỗ tú tài Tây toàn phần thời Pháp thuộc nhưng không ra làm quan mà xin đi dạy học. Cậu theo kháng chiến 9 năm nên cũng đã có 5 năm dạy bổ túc công nông cho kháng chiến tại huyện Đại Từ, Thái Nguyên. Tại đó cậu Chắt đã có một thời gian kết thân với bà Nguyễn Thị Năm. Do đó sau khi bà Năm bị hành hình, cậu ấy đã bỏ hẳn nghề dạy học về nhà cày ruộng. Hễ có dịp gặp người thân là cậu ấy lại nhắc đến vụ án đau thương đó bằng nỗi phẫn uất không kiềm chế được. Rồi cậu Thành xoa đầu tôi căn dặn:

-Người giận quá có thể hóa mất khôn! Cậu không biết trong cái câu chuyện mà cậu Chắt đã kể cho cậu cháu ta nghe hôm nay đã có bao nhiêu phần đúng, bao nhiêu phần sai. Nhưng việc cậu Chắt đã nói động chạm đến Hồ chủ tịch như vậy là không nên! Vì tay chân của Hồ chủ tịch có ở khắp nơi, nếu chúng tình cờ nghe được có phải là thiệt mạng rồi không? Cháu chớ có dại mồm kể lại cho bất cứ ai nghe chuyện này nhé. Tội chết đó cháu ạ!

Khoảng hơn chục ngày sau, cậu Viên Trạch ở bên thị trấn Nghèn sang chơi. Cậu Viên là một người cháu họ của cụ Ngô Đức Kế. Nghe nói anh em tôi từ Đức Lâm ra chơi nên cậu ấy sang để hỏi thăm về mẹ tôi. Đêm đó, cậu Viên đã ngủ lại nhà cậu Thành tâm sự suốt đêm. Đêm khuya tĩnh lặng, hai cậu nói chuyện với nhau rất khẽ nhưng tôi cứ cố lắng nghe nên không tài nào ngủ được. Đầu tiên, cậu Viên kể:

-Hôm nọ anh Xuân Diệu về quê chơi có ngủ ở nhà tôi một đêm. Tôi nói với anh ấy thế này: “Phần lớn con cháu của cụ Ngô Đức Kế nhà mình đều bị quy là địa chủ và phú nông rồi. Địa chủ thì khổ lắm vì không ai được tiếp tế cả. Cho nhau củ sắn, củ khoai, bát gạo cũng đều phải dấm giúi vào ban đêm. Tôi chưa thấy có thời đại nào lại tàn ác đến như thế, anh ạ. Anh xem cả dưới thời Pháp thuộc, người ta cũng đâu có dã man đến như thế! Bọn Pháp chỉ đàn áp người nào chống đối chúng. Còn thời cụ Hồ thì lại đi đàn áp tất cả những người đã từng ủng hộ cách mạng mới lạ đời chứ! Thật không thể nào tưởng tượng được. Nghe nói cụ Hồ đã ăn phải bã của bọn Tàu nên mới đổ đốn ra như thế! Hay cụ đã nghe theo lời Mao Trạch Đông chống lại cả dân tộc Việt Nam? Ở gần trung ương anh có biết gì hơn không? Hay cụ Hồ đang gặp phải sai lầm, hả anh?” Chú có biết Xuân Diệu đã nói sao không? Anh ấy nói:

-Đối với cụ Hồ, theo tôi mọi cái cụ đều đã tính kỹ. Tất cả mọi sự việc đều được diễn ra theo ý đồ của cụ từ đầu chí cuối nên không hề có cái được gọi là sai lầm đâu, chú Viên ạ! Tại sao cụ biết quá rõ bà Nguyễn Thị Năm là một người đã có công rất lớn đối với cách mạng mà cụ vẫn cho bắn? Tại sao biết bao nhiêu cán bộ đảng viên đã từng vào tù ra tội vì cách mạng mà cụ vẫn cho quy là “quốc dân đảng” rồi bỏ tù hoặc xử bắn? Vì cụ muốn thể hiện cho Liên Xô và Trung Quốc thấy, cụ cũng là một vị lãnh tụ cộng sản vĩ đại! Thắng thực dân Pháp mới chỉ là lãnh tụ giải phóng dân tộc thôi. Nay cụ còn muốn mình sẽ trở thành một vị lãnh tụ của phong trào cộng sản quốc tế lỗi lạc hơn cả Mao Trạch Đông và Stalin nữa cơ! Chú cứ nhìn vào đôi mắt Hồ chủ tịch mà xem. Đó là đôi mắt của một kẻ vĩ cuồng tham vọng tột độ. Tôi làm thơ nên tôi hay quan sát đôi mắt, cửa sổ của tâm hồn mà. Với những kẻ tham vọng tột độ như thế thì dù có bắn chết vài vạn người chứ có bắn chết cả một dân tộc để đạt được mục đích của họ thì họ cũng sẽ sẵn sàng!

-Những lời thì thầm ấy của Xuân Diệu làm tôi hoang mang quá chú Thành ạ! Cậu Viên nói tiếp: -Tôi đã bức xúc hỏi Xuân Diệu: “Vậy có hàng vạn người bị bắn oan ở các địa phương như thế, liệu cụ Hồ có biết không anh?”

Lúc đó, Xuân Diệu đã trả lời:

-Cụ Hồ biết chứ! Mỗi ngày có tới hàng trăm lá thư kêu oan gửi cho cụ, bọn thư ký đọc rồi báo cáo lại cho cụ nên cụ biết hết! Nhưng cụ Hồ không phản hồi vụ nào cả vì cụ thấy nó đang diễn ra theo ý đồ của cụ. Giả sử cụ Ngô Đức Kế, cụ Võ Liêm Sơn của chúng ta sống đến giờ và cũng bị đội CCRĐ bắn chết thì cụ Hồ cũng sẽ không can thiệp. Vì đối với những kẻ cuồng vọng  như Hitler, như Stalin, như Mao Trạch Đông, như Kim Nhật Thành…thì mạng sống của người khác chỉ là như con sâu con kiến mà thôi, chú ạ!

Cậu Viên thổn thức kể tiếp:

-Tôi quá ngạc nhiên trước những đánh giá về Hồ chủ tịch của Xuân Diệu nên mới hỏi anh ấy: “Tôi nghe nói cụ Hồ quý anh và Cù Huy Cận lắm, mà sao anh lại đánh giá về cụ Hồ như thế?” Lúc đó Xuân Diệu mới phân bua:

-Ngoài Tố Hữu và một số văn nghệ sĩ cơ hội ra, cụ Hồ rất dị ứng với những văn nghệ sĩ chính trực nên làm gì có chuyện cụ Hồ quý chúng tôi! Chú biết vì sao không? Vì cụ sợ bọn văn nghệ sĩ sẽ đọc được những ý nghĩ thâm hiểm của cụ. Cụ Hồ là người không có tình yêu gia đình, không có tình bạn thuở ấu thơ, không có tình yêu nam nữ và thiếu thốn cả rất nhiều thứ tình yêu khác. Cụ duy nhất chỉ có một thứ tình yêu tột độ, đó là muốn được trở thành  vị lãnh tụ lỗi lạc của giai cấp vô sản thế giới, nhưng cụ đã cố che đậy rất khéo. Cụ rất sợ những ai có thể đọc được thứ tình yêu sâu thẳm đó của cụ.

Cuối cùng, không ngờ cậu Viên Trạch đã nói với cậu Thành như những lời khẳng định:

-Những điều anh Xuân Diệu đã nói với tôi về Hồ chủ tịch tôi không tin lắm vì giới văn nghệ sĩ đôi khi rất đồng bóng. Khi yêu ai thì họ tâng người ta lên tận mây xanh còn khi ghét ai thì lại bôi nhọ người ta xấu xa hơn cả Việt gian bán nước, mặc dù họ chẳng có lấy một cứ liệu xác đáng nào cả.

Hôm sau tôi phải đi chăn trâu sớm nên không rõ cậu Viên đã ra về lúc nào.

3-Những ngày chăn trâu vui vẻ dưới chân núi Hồng Lĩnh

Sau khi anh cả tôi về quê, tôi ở lại bắt đầu đi chăn trâu vì cũng vừa may thằng Thắng bấy lâu nay đi ở chăn trâu cho cậu mợ Thành cũng phải về nhà vì mẹ nó ốm nặng. Nó cũng đã dẫn tôi ra đồng cỏ dưới chân núi Hồng Lĩnh chăn trâu vài hôm đầu tập sự và căn dặn tôi hãy tránh xa mấy thằng ngỗ ngáo hay bắt nạt trẻ lạ. Rồi ba hôm sau, Thắng bảo tôi:

-À để tớ cho cậu làm quen với cô em họ của tớ tên là Tần con nhà ông Cung ở Xóm Năm nhé. Bé Tần tuy là con gái nhưng tính cách mạnh mẽ, không ai bắt nạt được cô ấy cả. Hơn nữa, mấy đứa ngỗ ngáo hay gây sự lại rất sợ ông Cung cha của cô ta. Có mấy lần chúng đã bị ông Cung dằn mặt rồi.

-Cám ơn cậu! Hãy cho mình được gặp cô em tên Tần của cậu nhé!

-Sáng mai chủ nhật, mình sẽ dẫn cậu ra sân vận động trên đường dong trâu lên đồng cỏ để gặp cô em họ của mình. Mình sẽ hẹn Tần chờ chúng ta ở đó. Cô em mình rất hồn nhiên, chỉ sợ cậu hay xấu hổ thôi!

Sáng hôm sau tôi cùng Thắng qua sân vận động thì đã thấy một bé gái trạc tuổi tôi dắt một con nghé đang gặm cỏ đứng đợi. Sân vận động của làng khá rộng nhưng đã sang xuân nên cỏ xanh mơn mởn. Cô bé trông xinh xắn khỏe mạnh, ăn mặc tươm tất đang nhìn về phía chúng tôi nhưng bỗng có vẻ e thẹn rồi quay mặt đi.

-Tần ơi, đây là anh Văn, người sẽ chăn trâu cho chú Thành thay anh. Anh Văn cũng đã từng đi ở chăn trâu ở bên quê nội rồi. Mẹ anh Văn cũng là người họ Võ quê mình, nhưng nay bị quy là địa chủ nên không còn gì để ăn nữa do đó anh Văn phải về chăn trâu cho chú Thành, em ruột mẹ anh ấy. Em hãy giúp anh Văn làm quen đường lên đồng cỏ ven chân núi Hồng Lĩnh nhé!

-Em chào anh! Tần ngượng ngùng nhìn tôi rồi cứ thế dắt nghé đi mà không nói thêm lời nào.

Tôi không ngờ kể từ hôm đó Tần cứ gọi tôi bằng anh, mặc dù hỏi ra mới biết là cả hai chúng tôi đều bằng tuổi nhau, cùng sinh năm 1944. Thế rồi chủ nhật nào chúng tôi cũng hẹn chờ nhau ở sân vận động để cùng nhau dong trâu lên ăn cỏ ven chân núi Hồng Lĩnh. Còn những ngày trong tuần, do Tần bận đi học buổi sáng nên chúng tôi chỉ cho trâu ăn cỏ ở những khu ruộng hoang gần làng quanh sân vận động mà thôi. Khi chăn trâu trên đồng cỏ ven chân núi Hồng Lĩnh, chúng tôi thường chơi trò nhảy lò cò, đi khắc kheo, đánh khăng hoặc đánh chặt với bọn trẻ con trong làng. Những hôm chỉ có hai đứa chăn trâu ở gần sân vận động, chúng tôi chơi ô ăn quan hoặc đánh bài tam cúc với nhau. Tần chơi ô ăn quan và đánh bài tam cúc rất giỏi nhưng lần nào cũng cố tình thua, nên có lần tôi đã buồn rầu nói với Tần:

-Tần đừng nhường mình như thế chơi mất vui. Thôi ta chuyển sang chơi trò nào khác mà có muốn nhường cũng không được cơ, vì có luật người nào thua là bị người thắng cuộc cốc vào đầu. Cho Tần chọn trò chơi đi!

-Đố toán vui có được không anh?

-Đồng ý! Tôi biết, bé Tần có một quyển đố toán vui do cha cô ấy mới mua cho, nhưng có nhiều câu khó lắm. Tôi đoán cô ấy nghĩ rằng con trai thì giỏi toán, nên nếu đố toán vui thì cô ấy sẽ thua mà không mang tiếng nhường tôi nữa. Nào ngờ, tôi đã thua gần hết các câu hỏi làm cô ấy đã phải cốc vào đầu tôi mỏi cả tay. Cuối cùng cô ấy tưởng tôi nhường nên nói như trách móc:

-Em nghe nói anh cũng đã học lớp Hai mà sao những con toán lớp Một đơn giản anh cũng không làm được? Anh đã nhường em có đúng không?

Lúc đó tôi mới xấu hổ kể cho Tần nghe việc mình đã từng đúp đi đúp lại lớp Một 3 năm liền như thế nào, đã nhiều lần trốn học để ông bà nội phải buồn lòng ra sao…Sau khi nghe xong, tưởng Tần sẽ khinh tôi nào ngờ cô ấy lại nói với tôi như một bà cụ non từng trải:

-Tuổi thơ phải biết chơi mới phát triển được trí thông minh anh ạ. Chỉ có mấy con toán đơn giản, mấy bài tập viết chính tả ngắn…đáng gì đâu mà đã bắt trẻ con phải học đêm học ngày làm thui chột cả trí thông minh bẩm sinh của trẻ thơ đi? Bây giờ anh không được đến trường nữa, chắc anh thèm học lắm phải không? Em sẽ cho anh xem bài học của em ở trường. Em chắc chắn chỉ vài tuần là anh sẽ giỏi toán hơn em cho coi vì em cũng dốt toán mà.

Đúng như Tần nói, đã lâu không được đến trường nên tôi thèm học kinh khủng. Lúc bấy giờ, Tần đang học lớp Hai hay lớp Ba gì đó tôi không còn nhớ nữa nhưng rõ ràng là cô ta khá toán hơn tôi rất nhiều. Nên khi nghe Tần nói vậy, tôi háo hức được xem bài học của Tần lắm. Nhưng hôm sau khi Tần đưa cho tôi xem vở bài tập toán của cô ấy thì tôi đã hoa cả mắt. Do đã quên hết bảng cửu chương nên các phép tính nhân và chia tôi không sao làm được nữa. Các phép tính cộng trừ thì thỉnh thoảng tôi lại quên nhớ số hàng chục, hàng trăm…Tôi đang xấu hổ vì không biết giấu mặt vào đâu thì bỗng Tần đã ân cần bảo tôi:

-Trải qua bao biến cố như thế, anh sống được đến bây giờ là may rồi. Anh đừng lo chuyện nhỏ đó, chúng ta sẽ cùng nhau học lại bảng cửu chương từ đầu, có được không anh?

Vậy là ngày nào Tần cũng dạy tôi ôn lại bảng cửu chương. Những ngày đầu thì Tần giao cho tôi 2 ngày phải thuộc lòng một bảng. Còn những ngày sau, có ngày tôi thuộc được liền hai bảng. Nghe nói ở trường Tần không phải là một học trò khá môn toán nhưng có điều lạ là Tần giảng bài dễ hiểu lắm, thậm chí cô ấy giảng đến đâu là tôi hiểu đến đó. Vài tháng sau tôi đã thành thạo cả bốn phép tính cộng trừ nhân chia rồi. Cuối cùng Tần còn dạy cho tôi các phép tính nhẩm bằng miệng mầu nhiệm nữa. Rồi một hôm cô ấy nói:

-Tần không còn gì để giảng cho anh nữa, anh Văn ạ!

-Thế Tần có thích anh giảng bài cho em không?

-Anh sẽ giảng bài gì cho em nào?

-Tần có thích học cách viết một bức thư không? Anh sẽ giảng cho em cách viết một bức thư cho ai đó ở xa mà mình mong nhớ chẳng hạn.

-Ôi! Thế thì anh giảng cho em ngay đi. Tần đang muốn viết một bức thư cho anh họ của em hiện đóng quân ở Thanh Hóa mà chưa biết viết thế nào?

Thế là tôi liền nhớ lại bài học về cách viết thư cho người thân trong cuốn “Quốc Văn Giáo Khoa Thư” của ba tôi có từ thời Pháp thuộc để lại mà tôi đã thuộc lòng nhiều bài. Rồi tôi đã hướng dẫn cho Tần cách mở đầu một bức thư, cách viết nội dung chính của lá thư và những dòng kết của một bức thư như thế nào. Có lẽ Tần chưa từng được học cách viết thư ở trường nên cô ta nghe tôi giảng bài phấn khích lắm. Một tuần sau, cô ta đã trả bài cho tôi bằng một lá thư viết rất nắn nót gửi cho người anh họ của cô ấy. Bức thư tuy ngắn nhưng đầy đủ cả phần mở đầu, phần thân bài cùng lời chào, lời chúc cuối thư và ký tên. Một tuần sau Tần đã nhận được thư trả lời của người anh họ từ Thanh Hóa. Anh ấy đã hết lời ngợi khen Tần viết thư rất hay. Tần đưa cho tôi xem lá thư của anh cô ấy trả lời, rồi trịnh trọng tuyên bố:

-Em sẽ cám ơn anh bằng một chuyến lên thăm chùa Hương Tích như anh từng mong muốn. Rằm tháng Bảy sắp tới, anh Thắng sẽ chăn hộ trâu và nghé cho chúng ta, rồi em sẽ cùng mẹ dẫn anh lên chùa Hương. Đó là dịp lễ Vu Lan, người lên chùa sẽ đông như trẩy hội, vui lắm anh ạ. Từ nay đến đó cũng chỉ còn hơn một tháng nữa thôi. Anh có đồng ý sẽ đi với em không?

Buổi hò hẹn với Tần lên thăm chùa Hương chưa kịp thực hiện thì CCRĐ đã ập xuống quê ngoại của tôi như một cơn lốc xoáy kinh hoàng.

4 –Đội CCRĐ đã về trên quê ngoại của tôi

Cậu mợ Thành biết đội CCRĐ cùng với cố vấn Trung Quốc đã về phát động nông dân tại quê ngoại của tôi cả tháng nay nhưng tôi và Tần không hề hay biết. Xã Thiên Lộc là tên mới của xã Phú Minh do đội CCRĐ vừa đặt. Đó là tên ghép của hai đảng viên đảng cộng sản Đông Dương đã bị Pháp xử tử hình ngay tại Phú Minh năm 1930. Thiên là tên một người quê ở Nghệ An, còn Lộc chính là tên người chú ruột Võ Quê thân yêu của mẹ tôi.

Phú Minh là một trong những cái nôi của Xô Viết Nghệ Tĩnh năm 1930 nên các cố vấn Trung Quốc đã rất đặc biệt chú ý. Họ đã hướng dẫn đội cải cách ruộng đất cách tìm rễ, xâu chuỗi để âm thầm phát động quần chúng. Sau này tôi mới được biết, việc đầu tiên của đội CCRĐ là giải tán các tổ chức chính quyền tại địa phương rồi họ sẽ lập ra các tổ chức của chính quyền mới nằm dưới quyền kiểm soát của đội CCRĐ. Họ sẽ không dựa vào toàn dân mà chỉ dựa vào đội ngũ cốt cán, chuỗi rễ được chọn ra từ những gia đình cố nông không có ruộng đất, càng cầu bơ cầu bất lưu manh trộm cắp càng tốt. Còn các cán bộ cũ của xã trong cuộc kháng chiến 9 năm, người thì bị bắt, người thì bị đuổi việc vì nghe nói họ đều theo quốc dân đảng phản động cả.

Và cái ngày phải đến đã đến. Một buổi tối mùa hè năm 1955, UBND xã Thiên Lộc đã long trọng tổ chức một buổi mít tinh để phát động cuộc CCRĐ long trời lở đất này. Ông chủ tịch mới của xã do đội CCRĐ vừa chỉ định đã lên đọc diễn văn. Ông này người gốc xã khác, bao năm nay dân làng không biết họ tên nên vẫn quen gọi là Chôm. Chôm theo tiếng địa phương có nghĩa là “chôm chỉa” vì hắn chuyên ăn trộm gà vịt nổi tiếng cả xã. Hắn bắt trộm gà vịt rất giỏi nhưng mồm mép tép nhảy, có bắt được quả tang hắn cũng chối bay chối biến ngay được. Thậm chí cái tên Chôm cũng đã được UB xã dùng chính thức bằng văn bản để gọi đi khám bộ đội hoặc đi dân công hỏa tuyến. Lần này lên chức chủ tịch xã, hắn được đổi tên thành Chồm. Chồm chủ tịch cha mẹ mất sớm, chỉ đi làm thuê cuốc mướn và ăn trộm gà vịt rồi cũng có một ả tên là thị Lan góa chồng ở cuối xóm Năm lấy làm chồng. Nguyên là vào một đêm trời mưa rả rích, Chôm đến ăn trộm gà nhà ả. Gã đã bắt được gà trong tay nhưng không ngờ ả còn thức chạy ra giằng được áo gã. Gã đã nhanh trí ném con gà vào bóng đêm rồi ôm chầm lấy ả. Thế rồi trong một đêm khát tình, thị Lan đã trao thân cho gã và từ đó hai người đã về sống với nhau như vợ chồng không cần cưới hỏi hôn thú gì cả. Thị Lan đẹp nhưng nghèo, đã có một đứa con trai còn chồng thị thì đã chết cách đó vài năm. Thế mà lại bỗng dưng có người đòi lấy làm vợ đã là phúc tổ bảy mươi đời rồi. Dân làng còn rỉ tai nhau, không biết cái việc Chôm được làm chủ tịch xã có phải là do thị Lan đã trổ tài “ngoại giao” với ông đội trưởng đội CCRĐ hay không nữa?

Đứng trên cái sân khấu mới dựng đầu sân vận động và trước hàng trăm người dân trong xã bị đội cải cách bắt đến dự, Chồm chủ tịch mới học xong lớp “xóa nạn mù chữ” âm a đọc mấy câu đã được ông đội trưởng viết sẵn: “Xã Thiên Lộc của chúng ta nhiệt liệt chào mừng đội CCRĐ do bác Hồ cử về để đòi lại ruộng đất cho dân cày từ tay bọn địa chủ cường hào gian ác. Trong đợt phát động quần chúng giảm tô, xã ta đã quy được một số tên địa chủ nhưng theo các cố vấn Trung Quốc thì xã ta còn bỏ sót nhiều lắm. Vậy trong đợt này, đội đề nghị bà con bần cố nông, cốt cán, chuỗi rễ hãy tìm thêm ra, tố thêm ra những tên địa chủ bóc lột gian ác mà xã ta còn bỏ sót”. Rồi Chồm chủ tịch chỉ tay lên trời hô lớn:

-Hồ chủ tịch muôn năm! Mao chủ tịch muôn năm!

-Đã đảo bọn địa chủ cường hào gian ác!

-Có khổ nói khổ, nông dân vùng lên!

-Ruộng đất phải về tay dân cày!

-Thà đánh nhầm còn hơn bỏ sót!…

Các cụ già trong làng chưa quen hô khẩu hiệu nên chỉ nhìn cái mồm của Chồm chủ tịch mà than: “Thằng Chôm mà làm chủ tịch xã thì dân xã mình sẽ biến thành lưu manh tất! Không hiểu vì sao ông Võ Ký Sơn, cháu cụ Võ Liêm Sơn, bao nhiêu năm làm chủ tịch xã tốt như thế mà nay lại bị bắt? Nghe đồn ông ta đã đi theo bọn quốc dân đảng phản động gì gì đó thì phải!”

Từ hôm đó trở đi, xã Thiên Lộc bỗng tưng bừng một khí thế long trời lở đất đến khắp mọi đường làng, ngõ xóm. Đêm nào cũng đánh trống ngũ liên hết hồi này đến hồi khác. Rồi từng đoàn người lớn, trẻ con hàng trăm, hàng ngàn người kéo đi hết làng trên xóm dưới đánh trống cà rùng, mang cả thanh la não bạt và soong chảo vừa gõ cheng cheng vừa hô to các khẩu hiệu mà Chồm chủ tịch đã đọc trong buổi mít tinh chào mừng đội CCRĐ và các cố vấn Trung Quốc đã về xã Thiên Lộc của chúng tôi. Đặc biệt những hôm đầu, đêm nào cũng chiếu phim “Bạch mao nữ” của Trung Quốc không bán vé ngoài sân vận động đã làm cho khí thế căm thù địa chủ của nông dân bốc lên ngùn ngụt. Tiếp theo là bắt đầu các buổi diễn tập đấu tố trong một số nhà bần cố nông cốt cán của xã do ông đội trưởng hoặc các đội viên chủ chốt trực tiếp huấn luyện. Chỉ tiếc rằng tôi là trẻ lạ nên không được đến xem.

Đã vào hè nên học sinh các trường được nghỉ học. Chúng cứ vô tư tung tăng đi viết khẩu hiệu, treo cờ đỏ sao vàng khắp các cổng nhà dân ven đường trục chính của làng. Đêm đến chúng lại tập trung học hát hoặc xem phim “Bạch mao nữ” của Trung Quốc và các phim tài liệu về CCRĐ ở các tỉnh khác tại sân vận động của xã. Những đêm khác thì đi biểu tình cùng dân làng và đi xem các buổi diễn tập đấu tố địa chủ hoặc đấu tố thật tại các xóm do đội cải cách tổ chức cho các cốt cán chuỗi rễ. Một tuần sau khi được nghỉ hè vẫn không thấy Tần đi chăn nghé mà chỉ thấy em trai cô ấy đi chăn thay. Tôi không dám hỏi nhưng đồ rằng cô ấy đã bị ốm. Hóa ra cô ấy đã bận những việc như thế của đội thiếu niên nhi đồng của xã. Tôi không phải là thiếu niên của xã nên không được phép tham gia bất cứ một hoạt động nào cả. Đến hôm Tần đi chăn nghé trở lại, gặp tôi cô ta mừng ra mặt. Tôi lo lắng hỏi:

-Dạo này đang nghỉ hè, em ốm hay bận gì mà không đi chăn nghé?

-Bấy nay em bận đi xem các buổi diễn tập đấu tố địa chủ và các buổi đấu tố thật sự tại các xóm. Cha mẹ em là thành phần bần nông nên em đến xem ở đâu và lúc nào cũng được. Em sẽ kể cho anh nghe nhiều chuyện hay lắm.

Thế rồi Tần đã kể cho tôi nghe về các buổi diễn tập và đấu tố thật đó. Cô ấy nói: “Chú Hòa của em là cố nông vì không có ruộng nên được đội xâu chuỗi. Nhà chú em lợp tranh nhưng khá rộng nên được chọn làm một trong những nơi diễn tập. Hôm thì chú em đóng vai địa chủ để người khác lên đấu tố mình, hôm thì chú em là người đấu tố còn bác họ em hay một người khác đóng vai địa chủ. Mọi lời tố khổ địa chủ đều do cán bộ đội chỉ bảo tỉ mỉ nhưng cách nói, cách vạch mặt địa chủ như thế nào thì nhiều người phải làm đi làm lại chục lần mà vẫn còn nhầm lẫn. Các bà hay xắn váy quai cồng chửi đường chửu chợ tiếp thu và vào diễn tập rất hoàn hảo. Bà nào càng ngoa ngoắt hay xưng xưng mọc khẩu đặt điều cho người khác càng được ông đội khen ngợi. Đàn ông những người nào du thủ du thực hay kiếm chuyện chửi hàng xóm láng giềng thì khi điễn tập, ông đội rất hài lòng. Thậm chí có lần một tay say rượu lên diễn tập đấu chú em còn lỡ tay tát cả vào mặt chú Hòa chảy máu mũi nhưng ông đội cũng không nhắc nhở gì cả. Ông đội còn nói: “Ai đấu tố càng hăng thì sẽ được càng nhiều quả thực như trâu bò, lợn gà, nhà cửa, ruộng vườn, bàn ghế vật dụng trong nhà…bà con rõ chưa?”

Tần cứ thế nói tiếp: “Từ ngày đội về, cách gọi tên và xưng hô cũng khác hẳn. Có lần ông đội gọi cha em: “Võ Nhân Cung!” Cha em thưa: “Gì thế ạ?” Ông đội nói trả lời như thế là không được mà phải nói ngay: “Có tôi!” Rồi ông ấy đã giải thích: “Đây là tác phong mới do bác Hồ đào tạo từ ngày bác còn chỉ đạo vụ án bà Nguyễn Thị Năm ở Đại Từ, Thái Nguyên đấy. Bác Hồ đã dạy, nông dân ngày nay phải khôn ngoan, phải can đảm đứng lên dứt khoát đạp đổ giai cấp địa chủ phong kiến. Dù có phải nói quá lên mà có thể đánh đổ được bọn chúng, thì đều đáng được hoan nghênh”. Nhưng đấu địa chủ mà như lời ông đội nói, toàn đặt điều vu khống như thế thì ác quá! Không biết là rồi kết cục sẽ đi đến đâu, hả anh?” Tần lo lắng hỏi tôi.

Nhớ lại lời cậu Thành đã có lần dặn “Động đến cụ Hồ là phạm tội chết đó, cháu rõ không?” nên tôi đã phải lựa lời để nói cho Tần được yên lòng:

-Tần ơi, em phải tin tưởng vào bác Hồ chứ! Những gì mà bác Hồ đã dạy bảo thì chỉ có đúng thôi! Bác Hồ là cha già của dân tộc Việt Nam cơ mà. Cha già làm sao lại dạy sai được, hả em?

Nhưng cô ấy vẫn lo lắng và tiếp tục hỏi:

-Nhưng trong các buổi đấu tố địa chủ thật sự tại các xóm, nhiều lần em đã nghe ông đội khẽ nhắc “Phải dồn bọn địa chủ vào chân tường. Khi không quy kết được chúng vào tội gì nữa thì phải hét vào mặt chúng: Mày là một tên quốc dân đảng phản động ngoan cố, mày có nhận tội để được đội CCRĐ khoan hồng không? Hay là mày muốn chết, hả?” Vậy “quốc dân đảng phản động” là gì mà lại được “khoan hồng”, anh Văn có biết không?

-Cái này thì anh cũng chưa biết, để về anh hỏi lại cậu Thành của anh đã nhé! Hẹn em vài hôm nữa, anh sẽ trả lời cho em, có được không?

Tối hôm đó tôi về hỏi cậu Thành. Do cậu ấy từng có mấy năm liền làm việc tại Mặt Trận Liên Việt của huyện nên cậu đã giải thích cho tôi rành rẽ: “Quốc Dân Đảng là một tổ chức yêu nước do ông Nguyễn Thái Học lãnh đạo đã đứng lên chống Pháp bằng cuộc khởi nghĩa Yên Bái năm 1930. Dù đã 25 năm qua rồi nhưng nhân dân Việt Nam vẫn còn nhớ và yêu mến. Còn hai chữ “phản động” có lẽ là do đội cải cách cố tình nối thêm vào để làm một cái bẫy. Ai không chú ý tới hai chữ “phản động” đã được nối thêm vào đó, lập tức sẽ bị sập bẫy. Nghe nói đây là ý kiến chỉ đạo của đoàn cố vấn Trung Quốc và ông Hồ Viết Thắng phó ban CCRĐ từ trên trung ương xuống. Vì ở bên Trung Quốc, bọn địa chủ đều theo quốc dân đảng của Tưởng Giới Thạch. Sau năm 1949, Trung Quốc đã tiến hành CCRĐ thì cố nhiên làng nào, xã nào cũng có thể tìm ra được các địa chủ theo quốc dân đảng phản động. Còn ở Hà Tĩnh mình từ sau 1930, chỉ có đảng cộng sản chứ làm gì còn Quốc Dân Đảng của ông Nguyễn Thái Học nữa. Nhưng nông dân ta phần lớn là mù chữ nên bất cứ ai là đảng viên, họ cũng đều xem là “quốc dân đảng phản động”. Cán bộ, đảng viên của Miền Bắc qua 2 năm CCRĐ đã có tới hàng vạn người bị xử bắn hoặc bị tù oan cũng vì sự chỉ đạo mập mờ này của Hồ Viết Thắng và các cố vấn Trung Quốc đó, cháu ạ!

Rồi nhờ những lời kể chân thật của Tần mà tôi đã biết được, song song với các buổi đấu tố diễn tập là các buổi đấu tố thật sự tại các xóm. Trong lúc đấu, các địa chủ của từng xóm lần lượt bị các cốt cán chuỗi rễ trắng trợn dựng đứng lên các tội mà họ không hề phạm nhằm thể hiện những điều vừa được học từ các buổi đào tạo diễn tập của các ông đội. Đồng thời qua các cuộc đấu tố đó còn nhằm tố khống thêm các địa chủ mới và những tên quốc dân đảng phản động mới. Thời gian này ở Thiên Lộc có xóm phải mất tới mươi, mười lăm ngày đêm. Với tinh thần ai vu cáo được càng nhiều tội của địa chủ thì càng được chia nhiều quả thực, nên các bần cố nông đêm nào cũng tích cực đi đấu tố địa chủ như đi trẩy hội. Chính nhờ các cuộc đấu xóm này mà xã Thiên Lộc đã phát hiện thêm được hàng chục gia đình địa chủ bóc lột và quốc dân đảng phản động còn bị lọt lưới.

5-Những cuộc đấu địa chủ kinh hoàng trên quê ngoại

Xong các vụ đấu xóm rồi đến các cuộc đấu xã và liên xã ác liệt và kinh thiên động địa mà sau này lớn lên tôi mới hiểu được rằng, có lẽ chỉ ở các nước độc tài như Đức Quốc Xã, Liên Xô, Trung Quốc, Việt Nam DCCH…mới xẩy ra. Bởi tôi chưa từng biết có một nơi nào khác mà các cuộc xử án và bắn người đã không hề được xét xử theo tình tự của luật pháp. Đặc biệt các vụ xử tử hình đều chỉ căn cứ vào sự chỉ đạo áp đặt theo tỷ lệ phần trăm của các cố vấn Trung Quốc.  Các vụ đấu xóm, đấu xã và liên xã này dù ở địa phương nào trên Miền Bắc cũng đều na ná giống vụ án xử bà Nguyễn Thị Năm ở Thái Nguyên do Hồ chủ tịch trực tiếp chỉ đạo như một khuôn mẫu. Quý vị có thể tìm thấy những miêu tả chi tiết các vụ án như thế trong các tiểu thuyết đã in thành sách như “Ác Mộng” của nhà văn Ngô Ngọc Bội, “Ba người khác” của nhà văn Tô Hoài, “Ngày long trời lở đât” của nhà văn Trần Thế Nhân hay gần đây nhất là hồi ký “Đèn cù” đăng trên mạng của nhà báo Trần Đĩnh. Vì trong phạm vi của những trang viết ngắn, tôi không thể nào mô tả chi tiết các cuộc đấu tố đó được. Ở đây, tôi chỉ xin nhắc lại một vài tình tiết đặc biệt trong cuộc đấu tố cấp xã của người cậu kính yêu, cậu Chắt Thiện của tôi mà tôi đã được trực tiếp chứng kiến mà thôi.

Mới lưng lửng chiều, mặt trời còn mấy cây sào nữa mới khuất non Hồng mà bọn trẻ con chăn trâu bò đã hối hả dong trâu bò về làng. Chúng vừa về vừa dục nhau: “Về nhanh lên để còn tìm chỗ ngồi vì có tới hàng ngàn người dự. Chiều nay mở màn vụ đấu xã tên Võ Thiện Sơn, chúng bay đã biết chưa?” Cha mẹ Tần cũng từng cấy rẽ ruộng của cậu Chắt Thiện nên sau khi nghe bọn trẻ trâu nói vậy, người Tần co rúm lại rồi vừa run vừa lau nước mắt:

-Chúng ta đừng đi anh ạ. Đến đó cũng chỉ phải nghe người ta dựng chuyện vu cáo thôi. Cả xã này ai chẳng biết cậu Chắt Thiện của anh là một người thầy giáo hiền lành như Bụt. Cậu ấy còn có bao nhiêu đóng góp cho cách mạng từ năm 1930 đến nay nữa. Chiều nay còn lâu mới hết buổi, anh hãy nán lại nói cho em biết “quốc dân đảng phản động” là gì, có được không?

-Anh phải đi vì cậu Chắt là người thân yêu của anh, Tần ạ. Còn  “quốc dân đảng phản động” là gì thì cậu Thành đã giải thích cho anh rồi, để mai mốt anh sẽ nói cho em rõ, Tần nhé! Anh còn được cùng chăn trâu với em lâu mà!

Khi tôi và Tần về tới sân vân động thì cuộc đấu cậu Chắt Thiện đã bắt đầu một lúc rồi. Từ xa chúng tôi đã nghe thấy những tiếng hô dậy trời:

-Đã đảo địa chủ Võ Thiện Sơn ngoan cố!

-Hồ chủ tịch muôn năm! Mao chủ tịch muôn năm!

Những tiếng hô “đã đảo” và “muôn năm” của hàng ngàn người cứ thế kéo dài, lan xa tới cả núi Hồng Lĩnh rồi vọng lại. Cậu Chắt Thiện của tôi mới bị đôn lên địa chủ từ các cuộc đấu xóm gần đây vì nhà cậu ấy cũng nghèo. Ngoài cái nhà thờ họ Võ bề thế của cụ Bang để lại ra thì nhà cửa của cậu ấy cũng tuềnh toàng. Cậu ấy suốt đời đi dạy học đâu biết tới ruộng vườn, hai người con của cậu mợ ấy còn nhỏ và mợ Chắt lại đau yếu luôn.

Không còn kịp dắt trâu về nhà, tôi và Tần vội buộc trâu và nghé vào một bờ cây gần sân vận động rồi cả hai đứa leo lên một cây lộc vừng cạnh sân đấu để nhìn xuống vì người đông quá đứng tràn ra cả ngoài sân vận động. Sau khi đã tìm được một chỗ ngồi vững chắc trên cành chạc ba của cây lộc vừng, chúng tôi nhìn xuống sân đấu thấy cậu Chắt đang quỳ dưới đất, trông xa tưởng là một vị Phật sống đang thiền định. Xung quanh chỗ cậu ấy quỳ là một khoảng đất trống rộng hình tròn có đặt hai bộ bàn ghế, một cho ông đội trưởng và đội phó đội cải cách ngồi. Bàn còn lại giành cho Chồm chủ tịch và hai người thư ký của cuộc đấu. Cạnh chiếc bàn của Chồm chủ tịch ngồi là ba anh dân quân cầm súng chĩa thẳng vào chỗ Cậu Chắt đang quỳ. Rồi vòng quanh khoảng đất trống đó là hàng ngàn người phía trước ngồi, phía sau đứng bừng bừng khí thế. Khi chúng tôi đến thì cuộc đấu tố cậu Chắt đã diễn ra được một lúc nên lúc này đang tiếp tục. Tiêng ông đội trưởng sang sảng:

-Xin mời cốt cán Hòa ở xóm Năm lên đấu!

Tần bất ngờ thấy ông chú của mình lên đấu thì lo thót cả tim, mồm cứ lẩm bẩm “Chú ơi, thầy Chắt Thiện làm gì có tội mà chú lên đấu tố người ta?” Ông chú của Tần cứ đi như chạy tiến về phía địa chủ Chắt rồi bất ngờ ngã lăn quay ngay giữa sân đấu như đã bị vướng phải một vật gì đó. Ông Hòa đang lóp ngóp bò dậy thì bỗng nghe tiếng ông đội trưởng như bị nghẹt lại:

-Ông bị ngã đau chứ? Ông còn nhớ tối qua tôi đã dặn ông những gì không?

-Thưa ông đội trưởng! Những lời ông dặn tôi phải đấu địa chủ Chắt như thế nào thì đêm qua tôi đã học thuộc lòng. Nhưng vừa rồi do bị ngã nên tôi đã quên hết rồi, ông ạ. Vậy tôi kính xin được ông đội trưởng tha tội!

Những người đến dự buổi đấu hôm ấy buồn cười quá nhưng không dám cười thành tiếng, còn Tần thì hởi lòng hởi dạ: “Cháu rất cám ơn chú Hòa nhân hậu và khôn ngoan của cháu!”

Ông đội trưởng lại tiếp tục nói như ra lệnh:

-Xin mời cốt cán Doan ở xóm Ba lên đấu!

Một người phụ nữ tuổi sồn sồn ngoài bốn mươi lả lướt bước lên. Cốt cán Doan mặt rỗ, hai cái gò má thì cao quá mang tai, mấy cái răng cửa của ả vẩu chìa ra ngoài trông vừa thâm vừa ác. Nhưng bù lại ả biết ăn diện, dáng đi gợi tình, đôi mắt biết cười và tài ăn nói của ả thì hết chê. Vừa giáp mặt cậu Chắt, ả đã chỉ tay vào mặt cậu tôi quát lớn:

-Địa chủ Võ Thiện Sơn! Mày có biết tao là ai không, hả?

-Là bà Doan ạ! Năm 1948, bà có bế con gái hộ vợ chồng con mấy tháng ạ!

-Vậy mày có nhớ là mày đã cưỡng hiếp tao mấy lần rồi không, hả?

-Con chưa bao giờ cưỡng hiếp ai, đặc biệt với những phụ nữ nhan sắc như bà thì lại càng không. Xin bà nhớ lại cho, chắc là bà đã có sự nhầm lẫn?

-Tao không nhầm đâu. Này nhé, hè năm 1952 trong khi vợ mày đi chợ, mày đã đè tao ra giường sàm sở rồi làm cái chuyện ấy, mày còn chối nữa không?

-Năm 1952, con đang dạy học ở Thái Nguyên suốt cả năm không về nhà thì làm sao con có thể đè bà ra giường được khi ở cách bà tới hơn 4 trăm cây số? Bà cứ hỏi bà con láng giềng xem năm đó con có về nhà không?

-Ừ thì cứ cho là tao đã nhớ nhầm năm. Nhưng hè 1953 mày đã về nhà nghỉ hè rồi hiếp tao ở nhà bếp hai lần trong khi vợ mày về bên ngoại, mày còn chối được nữa không hỡi cái đồ ăn có nói không Võ Thiện Sơn kia?

-Hè năm 1953 con phải ở lại Thái Nguyên để theo dõi vụ đấu tố địa chủ Nguyễn Thị Năm ở Đồng Bẩm, Đại Từ nên không được về. Vậy làm sao con lại có thể hiếp bà ở dưới bếp được. Hay là bà đã nhầm con với ông Thám ở xóm Năm, thưa bà?

-Mày đừng có lắm chuyện! Đời đàn bà của tao chỉ duy nhất một mình mày đã làm hại thôi chứ chẳng có ai vào đây cả! Còn tháng Năm 1954, mày hiếp tao trong nhà thờ cụ Bang khi mày lừa tao vào đó để lau dọn nhà thờ, nhớ chưa? Sau vụ đó về tao đã có chửa. Bây giờ mày còn chối được nữa không?

-Tháng Năm năm ngoái, 1954, con phải đi phiên dịch lấy khẩu cung của tù binh Pháp ở Điện Biên Phủ đến tháng Chín mới được về nên dịp đó con không có mặt ở nhà, chắc bà lại nhầm nữa rồi!

-À thằng này khốn nạn! Vậy năm ngoái tao có chửa, thằng con của tao vừa đẻ ra đã giống hệt mày mà mày còn dám chối, hả?  Bà con ơi, nó là một tên địa chủ khốn nạn định gắp lửa bỏ tay người. Con nó rành rành ra đấy mà nó còn ngoan cố không chịu nhận để định đổ thừa cho người khác, phải không?

-Thưa bà Doan, con biết ngày nay nhất đội nhì trời! Nhưng trên tất cả chúng ta vẫn còn có Đức Phật và Thánh Thần. Bà có chửa với ai không phải là việc của con, nhưng Đức Phật và Thánh Thần sẽ chứng giám cho con là con chưa bao giờ động chạm vào thân thể ngọc ngà của bà. Vậy đứa con đó hoàn toàn không phải là của con. Nếu con nói sai, xin Đức Phật và Thánh Thần hãy trị tội con! Nam Mô A Di Đà Phật!

-Đã đảo địa chủ cường hào gian ác Võ Thiện Sơn ngoan cố! Kiên quyết bắt nó phải nhận là cha đẻ của con trai cốt cán Doan!

Chồm chủ tịch liền đứng dậy hô lớn và hàng ngàn tiếng hô “Đã đảo! Đã đảo! Đã Đảo!”, “Kiên quyết! Kiên quyết! Kiên quyết!” cứ thế vang xa mãi.

Trong khi hàng ngàn người đang bận hô khẩu hiệu thì Tần tranh thủ nói qua về cốt cán Doan cho tôi nghe. Cốt cán Doan chuyên đi bế trẻ thuê, đã có một đời chồng và một đứa con gái nhưng năm 1951 chồng ả say rượu rồi cảm chết. Tưởng mẹ góa con côi thì khổ nhưng ả có tài cưa trai để kiếm cái này cái nọ. Ba năm nay, ả đi lại với ông Thám ở xóm Năm. Ông này thọt chân bị vợ bỏ nhưng làm nghề thợ rèn nên kiếm được khá tiền. Cũng phải xài tiền của ông Thám thoải mái vài năm rồi ả mới có chửa. Được đứa con trai, ông Thám mừng lắm nhưng ả kiên quyết không nhận ông Thám là cha đẻ của con ả mà đi đâu ả cũng rêu rao đó là con của cậu Chắt. Vì ả mê cậu Chắt như điếu đổ từ lâu rồi. Ả mê cậu Chắt bởi cậu là người hiền lành, đẹp trai lại có học nhất xã. Vì thế, ông đội trưởng đã dùng ả để quyết đánh gục cậu Chắt, bởi đàn ông ai bị tố cáo chuyện mình đi hiếp dâm thì sẽ xấu hổ không dám cãi lại. Nào ngờ, cậu Chắt là người đã ngộ Phật nên cậu đã bình tĩnh vạch được bộ mặt gian trá của ả Doan. Quá bất ngờ, ông đội trưởng lại phải dùng tới con bài khác.

Tiếng ông đội trưởng lại vang lên:

-Xin mời cốt cán Được lên đấu!

Cốt cán Được vốn là thợ cày của nhà cậu Chắt, tính hiền lành, cha mẹ mất sớm nên cậu mợ Chắt đã đứng ra cưới vợ làm nhà cho Được ở ngay phía sau nhà cậu. Ông đội trưởng liền chọn Được làm cốt cán và giao nhiệm vụ cho Được “ngày đêm phải theo dõi địa chủ Chắt và các khách khứa đến thăm vì nó là một tên trùm phản động nguy hiểm”. Lúc đầu,  Được không dám nhận lời, nhưng ông đội nói: “Hoặc là anh giúp đội, đội sẽ chia cho anh nhiều quả thực, hoặc là anh từ chối thì anh sẽ bị đi tù cùng với địa chủ Chắt”. Vì sợ ông đội trưởng bắt đi tù nên Được đã nhận lời theo dõi cậu Chắt.

-Địa chủ Chắt! Mà..à..y có biết ta…o…o là ai không?

-Dạ, con biết ông là ông Được, một người thợ cày hiền lành ạ!

-Mày có nhận rằng, hễ có ai đến chơi nhà, mày lại đưa chuyện địa chủ

Nguyễn Thị Năm ơ Thái Nguyên bị bác Hồ xử bắn oan ra kể không?

-Không! Con chỉ nói vụ án địa chủ Nguyễn Thị Năm ở Thái Nguyên là do Hồ chủ tịch trực chỉ đạo thôi ạ!

-Mày nói như thế là đã xúc phạm đến bác Hồ rồi, mày có nhận không?

-Con chỉ nói cái sự thật mà con biết thôi chứ không dám xúc phạm ai cả ạ!

Ông đội trưởng hơi thất vọng bởi cốt cán Được đã gần như quên hết những lời ông đã dạy trong buổi đấu tố diễn tập, nên ông đã quyết định phải dùng tới con bài cực độc của mình. Sau khi đã trấn tỉnh, ông đội lại dõng dạc gọi:

-Mời cốt cán Chồm lên đấu!

-Có tôi! Tôi sẽ cho địa chủ Chắt biết thế nào là lễ độ ạ!

Tần rỉ vào tai tôi, Chồm chủ tịch ngày xưa đã có lần bắt trộm cả chuồng gà nhà cậu Chắt đang vỗ béo để ăn Tết. Chẳng may bị người nhà cậu Chắt bắt được nên hắn đã bị dẫn ra trụ sở UB xã. Tại đó hắn đã bị ông Võ Ký Sơn lúc đó đang làm chủ tịch xã trói lại rồi cho người giải đi vòng quanh khắp làng để nhắc nhỡ bà con cảnh giác với hắn. Biết đây là thời cơ để trả mối thù đó cho nên hắn đã nhận lời với ông đội trưởng sẽ quyết đấu địa chủ Chắt đến cùng. Đứng sát trước mặt cậu Chắt của tôi, cốt cán Chồm hét lớn:

-Địa chủ Võ Thiện Sơn! Mày có biết tao là ai không?

-Dạ thưa, ông là Chồm chủ tịch của xã ta ạ!

-Tốt! Tao nghe nói năm 1930, mày đã đưa bọn quốc dân đảng phản động về xã ta lập ra làng Xô Viết Nghệ Tĩnh để giày xéo quê hương mình, đúng không? Mày có nhận tội để được hưởng khoan hồng không, hả?

-Không đúng! Ngày đó tôi đã đưa các đảng viên đảng cộng sản Đông Dương về xã để lập ra làng Xô Viết Nghệ Tĩnh chứ không phải quốc dân đảng phản động đâu ạ!

-Câm ngay mồm! Đảng cộng sản Đông Dương chính là quốc dân đảng phản động mà mày còn cãi à? Nước ta chỉ có duy nhất một đảng là đảng lao động Việt Nam chứ làm gì có đảng cộng sản Đông Dương, hả? Rồi năm 1945, mày lại đưa bọn quốc dân đảng phản động về xã ta để dựng ra cái chính quyền thối nát này và mày đã giao cho thằng em Võ Ký Sơn của mày làm chủ tịch. Chính tên Võ Ký Sơn đã bắt dân xã ta phải đóng thuế nông nghiệp quá cao, có gia đình phải bán cả nhà đi mới đủ tiền để đóng thuế. Tên Võ Ký Sơn còn bắt dân xã ta phải đi bộ đội, đi dân công hỏa tuyến làm bao bà mẹ phải mất con, bao người vợ phải mất chồng, mày còn dám cãi nữa không?

-Thưa ông, ngày đó tôi theo Việt Minh. Tôi đã đưa Việt Minh về lập ra chính quyền này chứ không phải là bọn quốc dân đảng phản động lập đâu ạ!

-Mày còn dám cãi cùn hả? Chính Việt Minh là bọn quốc dân đảng phản động đấy! Chỉ có bọn quốc dân đảng phản động như Việt Minh mới bắt dân làng đóng thuế nông nghiệp cắt cổ như thế! Chỉ có bọn quốc dân đảng phản động Việt Minh mới bày trò tặng bằng liệt sỹ cho các gia đình mất chồng mất con. Mạng người mà chúng bay chỉ đổi cho họ bởi một mảnh giấy mỏng như thế thôi sao? Trả lời đi hỡi tên quốc dân đảng phản động Võ Thiện Sơn!

-Thưa ông, đó là do sự lãnh đạo của Hồ chủ tịch từ trung ương chứ không phải do chủ tịch Võ Ký Sơn tự ý bày ra đâu ạ! Kính mong ông suy xét lại!

-Câm cái mồm thối của mày lại ngay! Lại Hồ chủ tịch! Cái gì mày cũng đổ lỗi cho Hồ chủ tịch, thuế nông nghiệp cắt cổ cũng do Hồ chủ tịch, giết con Năm ở Thái Nguyên cũng do Hồ chủ tịch…Mày là thằng quốc dân đảng phản động hết thuốc chữa rồi. Tôi khẩn thiết đề nghị ông đội trưởng và các đồng chí cố vấn Trung Quốc hãy xử tử hình tên Võ Thiện Sơn ngoan cố này!

-Tôi vô tội! Tôi vô tội! Cứu tôi với bà con ơi!

-Cứu này! Cứu này! Chồm chủ tịch vừa nói vừa đấm một cái trời giáng vào mặt cậu Chắt làm cho cậu ấy gẫy mất mấy cái răng, hộc cả máu mồm, máu mũi v…

20 phản hồi to “VII-CCRĐ VÀ NHỮNG NGÀY CHĂN TRÂU BÊN QUÊ NGOẠI”

  1. chiên da diết kiến nghị Says:

    “Đó có lẽ cũng là một cái chết bí ẩn vì trước khi lên Việt Bắc, ông ngoại tôi vẫn còn khỏe mạnh bình thường”

    Hóa ra chết trong -thời Bác Hồ là “từ”- đồn công an là 1 truyền thống văn hóa tốt đẹp có nguồn gốc từ Bác Hồ vĩ đại cơ à . Quý hóa quá!

    “không ngờ cậu Viên Trạch đã nói với cậu Thành như những lời khẳng định”

    Cả truyền thống dư lợn viên nữa! Hồi đó dư lợn viên có tên tuổi đàng goàng .

    “-Hồ chủ tịch muôn năm! Mao chủ tịch muôn năm!”

    Ôi ngày xưa hào hùng! Bây giờ tớ bắt chước hô chuẩn bị cho kỳ tới nhá “Trương chủ tịch muôn năm! Tập chủ tịch muôn năm!”

  2. Trần giả Tiên Says:

    Tội ác của tội đồ dân tộc Hồ Chổng Mông và là cha già dâm tặc của lũ bầy ĐÀN CS TAY SAI NGA-TÀU đem cái chủ nghĩa thổ tả chết tiệt về tròng vào cổ cả dân tộc + thêm trò CCRĐ để CƯỚP tài sản dân lành.

    • Trà Đá Says:

      “Cướp tài sản của dân lành” chắc đầu óc bác có vấn đề, cải cách ruộng đất là tịch thu ruộng đất của những tên địa chủ rồi phân phát lại cho nhân dân, vì mục tiêu người dân cày đều có ruộng để cày cấy. Chứ chẳng ai cướp cái gì hết.

      • Trần giả Tiên Says:

        CƯỚP thì nói CƯỚPcuws LẤP LIẾM chay tội làm gì hả LỢN??

        Như vậy tại sao giờ nầy lũ chó chúng bây không thu ruộng đất của lũ LƯU MANH ĐỎ có cả 100 HECTA để “PHÂN PHÁT” cho nhân dân hả LỢN???
        ÓC lũ chó chúng bây để đâu mà vẫn tiếp tục SỦAtheo định hướng vậy hả???

        Thế kỷ 21 rồi không phải thời PÁC PÓ nữa đâu mà tuyên truyền LÁO TOÉT.

  3. Hàn Vinh Quang Says:

    Đây là những tài liệu quan trọng để vạch trần tội ác và tội bán nước VN cho Trung Quốc ngay từ đầu cuộc CM vô sản ở VN của Hồ Chí Minh để dân tộc VN và thế giới được biết rõ thông qua tổ chức liên hiệp quốc và các tổ chức nhân quyền,xã hội,chính trị ….đấu tranh cho nền dân chủ tự do không phải chỉ riêng ở VN mà trên toàn thế giới,nhằm loại trừ các chế độ độc tôn,độc tài của Cộng Sản và Tôn Giáo cực đoan gây thảm họa bạo lực,đàn áp,tàn sát dân chúng.

  4. Trần giả Tiên Says:

    LS Trần Thu Nam bị LƯU MANH ĐỎ chận đánh sau khi làm việc với gia đinh nạn nhân Đỗ Đăng Dư 17 tuổi bị CÔN AN sát hại.

  5. Tran Duc Says:

    Tôi nghĩ ai cũng có sai lầm cả thôi, làm gì có ai đúng hết toàn bộ? Theo thuyết Anhxtanh mà nói đó là điều hoàn toàn không thể. Nhưng cộng sản họ đã biết nhận ra lỗi sai của mình và cố gắng sửa nó để đất nước có được như ngày hôm nay, án oan, án sai đều bị giảm thiểu tới mức thấp nhất, xã hội cũng công bằng hơn cho mọi người. Dẫu vẫn còn những biểu hiện tiêu cực như tham nhũng, ăn cắp vặt,… nhưng rồi cũng sẽ tự nó biến mất một khi những người cộng sản hoàn thành công cuộc tiến lên cái đích mà họ đã chọn.

    • Trần giả Tiên Says:

      ÓC LỢN lại LẤP LIẾM dung cả “thuyết Anhxtanh” nữa mới ghê??

      Ý! không EM nó XÌ TANH à?

      ĐMcs, về đọc báo VẸM cho nó lành đi HỦI vào mấy blog “PHẢN ĐỘNG” nầy SỦA làm chó gì cho mệt phải không nào ???
      Không tác dụng đâu.
      😀 😀 😀

      • Tran Duc Says:

        Thế giới là một bể thông tin, nên có học cũng không bao giờ là đủ, và lại với một trang web có nhiều thông tin được đăng tải lên như Bà Đầm Xòe làm sao có thể nói là “không cần đọc” sao được. Rất mong nhận được sự phản hồi từ Trần Giả Tiên!

      • Trần giả Tiên Says:

        “Thế giới là một bể thông tin, nên có học cũng không bao giờ là đủ,” (Tran Duc)

        Đúng vậy, nhưng tội nghiệp nhất là những thằng con ÓC LỢN có ” học nữa, học mãi” cũng chả “lớn nổi thành người” vì phải ăn bả, lại thích SỦA theo định hướng thế mới khốn nạn chứ.
        😀 😀 😀

      • Đnh Thắng Says:

        “đất nước có được như ngày hôm nay ” ư? Bạn có mù không đấy ? Vì bọn chó má Cs mà Mất HS – một phần TS. Đất ở 6 tỉnh biên giới phía bắc bị cắt cho Tàu có diện tích bằng tỉnh Thái Bình. Đồng bào vùng sâu, vùng xa có cuộc sống vô cùng khốn khổ. Hàng vạn gia đình nông dân mất đất vì bị bọn CS cướp. Người nghèo ở đô thị gia tăng, bệnh viện thiếu thốn trăm thứ. Trường học cho con em các tỉnh xa thì nhếch nhác, các cháu chui vào túi nilol để qua sông. Tài nguyên bị bán cho Tàu giá rẻ mạt v.v… Tất cả là do bọn chó má CS Hà Nội. Cái đảng CS chó má CS Việt Nam đã và đang là kẻ thù trực tiếp, nguy hiểm nhất của nhân dân ta. Chúng là tội đồ của dân tộc. Chúng, là bọn bán nước tệ hại nhất trong mấy ngàn năm lịch sử. Trần Ích Tắc, Lê chiêu Thống , Mạc Đăng Dung hàng Tàu nhưng chưa để mất đ61t. Còn bọn chó má CS Hà Nội thì đã và đang đầy đất nước vào vòng nô lệ giặc Tàu. Ngày mai (05/11) chúng còn mời thằng Tập C6a5n Bình sang để bú cặc nó và nghe nó dạy bảo. Hãy đổ cả bô cứt vào mặt bọn chó mà CS. Hãy Nhổ vào mặt 16 đứa ở bộ chính trị Ba Đình.

      • Tran Duc Says:

        Xin lỗi bạn Đnh Thắng một chút, vì ai mà mà Hoàng Sa rơi vào tay Trung Quốc vậy? Trung Quốc từ trước đến giờ vẫn không chịu từ bỏ âm mưu xâm lấn địa giới phía Nam của ta, nhìn lại lịch sử thì nếu bạn muốn trách thì nên trách cả các cụ nhà ta từ thời Lý, Trần, Lê đã không giữ vững chủ quyền, hằng năm đều phải cống nạp một phần đất phía bắc cho họ kìa.

      • Trần giả Tiên Says:

        “vì ai mà mà Hoàng Sa rơi vào tay Trung Quốc vậy?”

        ÓC lũ LỢN chúng bây để đâu không chịu suy nghĩ, tìm tòi, học hỏi, cứ SỦA theo ĐỊNH HƯỚNG

        ==>VNCH phải bảo vê yên lành cho dân MIỀN NAM vì lũ bầy đàn CS ngày đêm đánh phá vì “ta đánh đây là đánh cho LX, TQ” (lời Lê Duẩn) để bảo vệ tiền đồn cho CS TÀU,
        và nhờ anh em đồng chí TÀU GIỮ HỘ (lời Vợ Lê Duẩn).

        Bởi vậy mới có câu
        “Đánh cho Mỹ cút Nguỵ nhào,mđể cho Trung Quốc nó vào BIỂN ĐÔNG”

        Nếu có ÓC thì nên dùng IN TẸC LÉT để học HỬI hiểu chưa LỢN.
        ĐỪNG ĐỔ VẤY cho người ta.

        ĐMcs đồ khốn, cứ giả NAI tuyên truyền LÁO TOÉT.

        Và dưới đây những người CS nói gì về HOÀNG SA nè LỢN Ráng mà LẤP LIẾM, NGẬM CỨT PHUN NGƯỜI NHÁ.
        HÀ văn Thịnh GIÁO SƯ “XỬ” bậy của Đại Học Huế phát biểu đấy LỢN.

      • Trần giả Tiên Says:

        Và đây nữa nè LỢN
        TS CS Trần Công Trục đấy.
        CSVN buộc ca ngợi Ngụy dũng cảm chiến đấu hy sinh …

    • Tran Duc Says:

      Nếu như các bạn muốn xuyên tạc lịch sử thì cứ việc, tôi thì thấy chính phủ Việt Nam bây giờ vẫn liên tục kêu gọi cộng đồng quốc tế phản đối hành động của Trung Quốc cả trong hiện tại lẫn lịch sử, không cho phép chủ quyền của ta rơi vào trong câm lặng. Còn bạn và những “quý ngài” như Trần Giả Tiên đã làm được gì cho dân tộc rồi? Hay chỉ là những “anh hùng bạn phím” mà các bạn trẻ vẫn hay trêu đùa nhau?

      • Trần giả Tiên Says:

        LỊCH SỬ đã bị lũ bầy đàn CS bẻ cong & bị xuyên tạc từ thời tám hoành rồi LỢN.

        Đã nói rồi với Lũ ÓC LỢN như thế nầy dù có “học, học nữa, học mãi” như SƯ TỔ của CHA GIÀ DÂM TẶC chúng nói, thì cũng không thể “lớn nỗi thành người” là vậy.

        Vì chúng đã ăn phải bã CS, cho nên chúng chỉ biết ăn và SỦA theo ĐỊNH HƯỚNG như những gì chúng đã ĂN mà thôi

        Ngoài ra chúng không có một TƯ DUY độc lập để suy nghĩ, tìm tòi, học hỏi thêm, để mỡ man cái ÓC LỢN ăn bả cs.

        Thêm nữa, lũ ÓC LỢN nầy lại chuyên ngậm cứt phun người và SỦA lấy được.

        Ngàn năm trước ẢI NAM QUAN vẫn còn đứng sờ sờ ở VN.

        Từ khi có cái đãng CS thổ tả thì đất nước bị EO HẸP, ẢI NAM QUAN, Bản Giốc, Trục Lãm, Lão Sơn và phần đất đầu nguồn đã nằm lọt thỏm bên TÀU

        Vậy chúng vẫn ĐỎ LỔI cho thời Lê, Lý, Nguyễn, Trần, thế mới KINH.

        HOÀNG SA thì chúng nhờ “anh em đồng chó” “TÀU GIỮ HỘ”.

        TRƯỜNG SA thì chúng cho lính ra đứng làm bia thịt cho TÀU tập bắn .

        Bây giờ nguyên BIỂN ĐÔNG bị “anh em đồng chó” TÀU thâu tóm, chúng lại ra rã như cái LOA PHƯỜNG, nào là “hợp pháp không thể chối cải” rồi im re, ngư dân không còn biển để ra khơi bắt cá nhưng chúng vẫn tiếp tục LU LOA, bạn VÀNG 4 tốt????

        Hết biết cho lũ ÓC LỢN, chuyên ngậm cứt phun người & SỦA lấy được.

        Đúng là DỐT ơi là DỐT ta xin chào MI.

        ::D 😀 😀

  6. Hoàng Dũng Says:

    Chẳng có thành công nào mà hoàn toàn không trải qua sai lầm. Chủ trương ngày ấy sai, cho nên đã sinh ra nhiều hậu quả xấu. Tuy nhiên, tôi đặt 1 câu hỏi, là có mấy ai khóc trước toàn dân tộc và nói mình sai? Có bao nhiêu vị lãnh tụ làm được điều ấy? Gần như là không có. Bởi vậy nên nói Chủ tịch Hồ Chí Minh là vị Cha già dân tộc, có lẽ bởi vì điều ấy đấy!

  7. Long Trần Says:

    Chính sách lấy đất địa chủ chia cho người dân là đúng vì nói phù hợp với hoàn cảnh lúc đấy khi dân nghèo không có ruộng để làm ăn. Nhưng cái sai là là ở cách thực hiện ở địa phương, thực ra người thực hiện đòi lại đất cũng là nhân nhân nghèo không có ruông mà thôi. Khi chính sách đưa ra thì không kiểm soát nổi, một phần do người nông dân bấy lâu bị bóc lột áp bức họ muốn nhanh chóng lấy lại đất đai từ địa chủ, cũng chính vì thế mà cả những địa chủ ủng hộ giúp đỡ cho cách mạng cũng chịu cảnh khốn đốn. Đảng CS không phải vô tình với những địa chủ có công mà do họ không lường hết được tâm lý của người dân lúc đó, họ căm hận địa chủ tới mức nào. Đó cũng là một cái lỗi mà chính Chủ tịch Hồ Chí Minh đã thừa nhận, và xin lỗi trước toàn thể quần chúng. Sao cứ phải lục lọi lịch sử ra để nói mãi vậy khi mà xã hội này đang hướng tới tương lai. Dù sao thì lúc đó chính phủ ta vẫn còn non trẻ nên những chính sách đưa ra có sai sót cũng là binh thường thôi.

  8. TRUYỆN – THƠ – BLOG – VIDEO – ẢNH (4) 💧🎭🎨🎵🎬 | 真 忍 活 Says:

    […] hành chính Khánh Hòa: “Tổ yến” thành “tổ mối” (GNLT) 💧 Vô Địch! (ĐTL) 💧 VII-CCRĐ VÀ NHỮNG NGÀY CHĂN TRÂU BÊN QUÊ NGOẠI 💧 Nghe quan chức nói, muốn phát điên! 💧 Em còn nợ anh 💧 Ngày về chạnh […]

  9. Henry Nguyễn Says:

    Thương thay dân Việt Nam hiền lành và ngu tín đến mức NƯỚC MẮT CÁ SẤU cũng được ngợi ca! Hay là họ đã giả vờ ngợi ca vậy?

    Ngày 19/12/1956, trong bệnh viện ba tôi đang điều trị có một bác yếu quá đã qua đời. Bác này là đảng viên 1930 đã bị đội CCR Đ bắt đi tù 2 năm, đã nhiều lần biên thư KÊU CỨU tới Hồ chủ tịch nhưng không được phản hồi. Vậy mà khi nghe tin bác này qua đời, Hồ chủ tịch đã biên thư chia buồn và người mang thư tới còn nói ” Khi nghe tin bác này qua đời bác Hồ đã khóc”.

    Lúc đó mọi người đã òa lên “NƯỚC MẮT CÁ SẤU!”. Đó là sự thật lịch sử không thể chối cãi: Hồ chủ tịch đã dùng CCR Đ để tiêu dietj các “ĐỒNG CHÍ” của mình, rồi đạo đức giả bằng nước mắt cá sâu!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: