Gian nan vì “ Tổ Quốc”- Tự truyện của TS Nguyễn Thanh Giang.

11BĐX: Ngày 15 tháng 9 năm 2015 là ngày tròn 9 năm Tập sản Tổ Quốc tồn tại tại Việt Nam. Người chủ xướng và cầm chịnh cho Tập san là Tiến sĩ khoa học Nguyễn Thanh Giang. Qua 9 năm tồn tại, Tập san, TS Nguyễn Thanh Giang và các đồng sự đã in ấn, phát hành cũng như đối diện với những thách thức đàn áp của chính quyền cũng như sự bịa đặt, vu khống, xuyên tạc… của báo chí “lề đảng” như thế nào, đã được TS bạch hóa tòan bộ, chi tiết trong chương 17 cuốn sách tự truyện: “Người Đội Số phận” do chính TS viết ra. Chương này khá dài với dung lượng lên tớ 25.000  từ, đủ đầu và cuối để in thành một cuốn sách riêng. Chủ blog Bà Đầm Xòe xin lược đăng một số đoạn trong chương 17 này. Các bạn muốn đọc tòan vẹn, chi tiết, xin mời các bạn vào trang mạng Thư viện Nguyễn Thanh Giang để đọc.

 Chương 17: Gian nan vì “Tổ Quốc” (trích):

… “Tôi đã viết và tán phát vài bốn nghìn trang chính luận, nhưng cần thiết hơn, tôi thấy nhất thiết phải có được những tờ báo dù lọt thỏm giữa rừng báo của Đảng nhưng là những nụ hoa thơm phản ánh cho được “Suy tư và Ước vọng” của nhân dân, của đất nước chứ không chỉ có những tờ báo áp đặt ý chí của Đảng. Tôi bắt tay xây dựng tờ Tập san Tổ Quốc. Để bảo toàn tính mạng đặng có thể tồn tại mà thực hiện dự định, tôi không thể không “thủ đoạn”.

Tôi gặp gỡ trực tiếp hoặc thư tín bí mật với từng người để mời đứng tên trong Hội đồng Sáng lập và Ban Biên tập. Đối với những người trong nước tôi đề nghị nếu bị công an tra vấn thì cứ bảo có nhận được lời mời từ đâu đó nhưng còn lưỡng lự chưa chính thức nhận thì đã bị ghi tên, tuy nhiên đừng tuyên bố công khai rằng bị ai áp đặt và đừng tuyên bố ly khai là được. Công an gặp từng người và khủng bố rất dữ dội nhưng hầu hết đều giữ được giao ước, ngoại trừ trường hợp ông Đặng Văn Việt.

Cái khó là phải tìm sao cho được chỗ dựa vững chắc từ bên ngoài để vừa có kinh phí, vừa không bị đánh sập trang mạng. Tôi đã liên hệ với bốn năm địa chỉ nhưng cuối cùng đã chọn ông Nguyến Gia Kiểng và Tập hợp Dân chủ Đa nguyên làm cộng sự. Rõ ràng đây là sự chọn lựa rất chính xác. Nhờ vậy mà tờ báo còn tồn tại được đến ngày nay với uy tín ngày một cao”.

……

“Tập san Tổ Quốc số một ra mắt độc giả ngày 15 tháng 9 năm 2006. Chỉ là sự tình cờ nhưng linh diệu sao khi đúng nửa thể kỷ trước, 15 tháng 9 cũng là ngày chào đời của tờ Nhân Văn đầu tiên của nhóm Nhân Văn Giai phẩm. Phải chăng “Tổ Quốc” là “Nhân Văn” phục sinh? Cùng với tờ “Tự do Ngôn luận”, bán nguyệt san “Tổ Quốc” là một trong hai tờ báo đầu tiên của Phong trào Dân chủ Việt Nam sau Nhân Văn Giai phẩm. Ít năm sau đó nở rộ những “Ba Sàm”, “Bauxite Việt Nam”, “Tễu”, “Phạm Viết Đào”, “Trương Duy Nhất”, “Bùi Văn Bồng”, “Bà Đầm Xòe”, “Văn Việt”, “Việt Nam Thời báo” …

Dư luận trong nước và thế giới xôn xao chào mừng sự xuất hiện của “Tổ Quốc”. Nhiều trang web đăng  bài RFA phỏng vấn tôi ngày 22 tháng 9 năm 2006:

MỘT TỜ BÁO ĐỐI LẬP VỪA PHÁT HÀNH Ở VIỆT NAM

Một tờ báo đối lập với đảng Cộng sản Việt Nam được tán phát ở trong nước với lập trường phản ánh “suy tư và ước vọng của nhân dân Việt Nam”. Tập san Tổ Quốc ra mắt độc giả số đầu tiên vào ngày 15-9 vừa qua.

Nhìn về lịch sử, 50 năm trước, vào ngày 15-9-1956, tập san Nhân Văn Giai Phẩm ra đời đánh dấu sự kiện phản kháng của văn nghệ sĩ miền Bắc. 50 năm sau cái mốc 15-9 đó, tập san Tổ Quốc chính thức ra đời. Mời quí vị theo dõi cuộc trao đổi của Việt Hùng với Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang là một trong những người thuộc nhóm chủ trương.

Xóa bỏ ngăn cách, hận thù

Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang: Việc xuất hiện bán nguyệt san thông tin và nghị luận Tổ Quốc có lẽ là do yêu cầu nội tại của đất nước Việt Nam hiện bây giờ. Tờ báo Tổ Quốc tự nhận thấy trách nhiệm của mình cố gắng hướng tới để mà xóa bỏ mọi ngăn cách, mọi hằn thù trước đây do chính kiến khác nhau, do ý thức hệ khác nhau, do thành phần giai cấp khác nhau rồi để đóng góp phần nhỏ vào việc xây dựng một con người Việt Nam mới có tri thức về khoa học, về chính trị……

Việt Hùng: Bên cạnh đó chúng tôi cũng ghi nhận thành phần Ban biên tập xuất hiện những tên tuổi của một số nhà dân chủ tại Việt Nam?

Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang: Trong Ban biên tập và trong Hội đồng cố vấn xuất hiện những tên tuổi như là ông Nguyễn Minh Cần, cựu Ðại tá Phạm Quế Dương, cụ Nguyễn Hộ, cụ Nguyễn Hộ là một cách mạng lão thành, trước đây từng là người thành lập Câu lạc bộ kháng chiến, rồi một lý luận gia ở nước ngoài là ông Nguyễn Gia Kiểng, rồi Ðại tá Bùi Tín, một nhà báo nổi tiếng từng là Phó Tổng biên tập báo Nhân Dân của đảng Cộng sản Việt Nam.

Về Ban biên tập có tên tuổi của những nhà dân chủ trẻ tuổi rất thông minh, năng động như Nguyễn Phương Anh, Tuệ Minh và cũng có những cụ lão thành từng nổi tiếng nữa như cụ Ðặng Văn Việt, từng là “con hùm xám đường 4” và bây giờ người ta nói trong thế hệ làm nên Ðiện Biên Phủ còn lại hai người được đặc biệt giỏi quân sự Pháp kính trọng, thứ nhất là Ðại tướng Võ Nguyên Giáp và thứ hai là ông Ðặng Văn Việt, rồi còn có cả Luật sư Trần Lâm…

Một thành phần như vậy chứng tỏ có nhiều chính kiến khác nhau, cho nên từ đấy tờ Tổ Quốc tuyên bố rằng, họ không thuộc một đảng phái, không thuộc một ý thức hệ chính trị nào cả mà đây thực sự là vì nhân dân, vì tổ quốc, đây là tiếng nói cất lên từ suy tư và ước vọng của nhân dân Việt Nam.

Cái ước vọng tha thiết nhất của nhân dân Việt Nam ngày nay là tự do và dân chủ, bởi vì có tự do dân chủ thì mới có thể khai thác được mọi ý kiến, mọi sáng kiến, tận dụng được mọi khối óc trái tim để xây dựng một đất nước dân giàu nước mạnh, có xã hội công bằng và văn minh.

Đảng CSVN cũng ra báo Tổ Quốc

Việt Hùng: Nhưng thưa Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, Bộ Văn hóa Thông tin cũng có một tờ báo gọi là Tổ Quốc, như vậy dư luận có thể hiểu như thế nào?

Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang: Cái ngày ra đời của bán nguyệt san Tổ Quốc này lại trùng với ngày ra đời của báo Nhân Văn Giai Phẩm đúng cách đây một nửa thế kỷ. Sau đúng nửa thế kỷ thì tờ Tổ quốc cũng xuất hiện, như vậy tờ Tổ Quốc sẽ mang sứ mệnh đấu tranh cho việc dân chủ hóa đất nước.

Một sự kiện thứ hai, không biết là tình cờ hay đây là sự tranh đua với nhau mà bán nguyệt san Tổ Quốc của chúng tôi xuất hiện ngày 15-9 thì bốn ngày sau đó, ngày 19-9 cũng xuất hiện tờ báo điện tử mang tên Tổ Quốc của Bộ Văn hóa Thông tin ra đời.

Tôi cho rằng, dù sự canh tranh hay tình cờ nào đấy có lẽ sẽ góp phần tăng thêm trách nhiệm và uy tín cho bán nguyệt san Tổ Quốc này ở chỗ là có dịp để người ta so sánh tiếng nói ở đây với tờ Tổ Quốc của Bộ Văn hóa Thông tin….

Bạn đọc gần xa gửi thư trao đổi:

Anh Thanh Giang kính mến!

Gần đây, được đọc bài “Nằm bệnh viện vẫn sục sôi đất nước” của tác giả Nguyễn Thượng Long đăng trên Tập san Tổ Quốc số 46 ra ngày 1-8- 2008 mới hay tin anh vừa trải qua bạo bệnh và đã thoát hiểm. Tôi vội cầm bút ghi mấy lời thăm hỏi anh. Tôi và các bạn tôi hồi hộp lo lắng theo từng dòng chữ từ đầu đến cuối với lòng dạ bồn chồn, với tâm nguyện cầu khấn cho anh tai qua nạn khỏi. Mừng nhất sau cùng là biết anh từng bước bình phục và tờ “Tổ Quốc” mà anh là chủ nhiệm chác chắn là vẫn đều đặn ra mắt bạn đọc đáp ứng mong mỏi của nhiều độc giả .

Thưa anh, nhân đây xin có mấy ý kiến nhỏ xin góp với “Tổ Quốc”:

Tập san ra đời đã đáp ứng đúng nhu cầu hiểu biết nắm bắt thông tin đa chiều, giúp bạn đọc nhận thức được thực trạng, bản chất, thực chất của nhiều vấn đề chính trị, xã hội đời sống đang nổi cộm, đang đặt ra bức bách, đang nóng bỏng đòi hỏi phải được tháo gỡ, những vấn đề mà từ lâu cho tới nay những người cầm quyền vẫn tìm đủ cách bưng bít vì những mục đích chính trị .

“Tổ Quốc” đã đề cập đến những vấn đề liên quan mật thiết đến vận mệnh, đời sống, tiền đồ của đất nước, của mỗi người dân, của các thế hệ như vai trò của đảng cầm quyền, nhà nước pháp quyền; xã hội dân sự; cải cách Hiến pháp; kinh tế thị trường định hướng XHCN; tự do dân chủ, nhân quyền; chính sách đất đai; suy thoái và khủng hoảng kinh tế; thực trạng nền giáo dục; các quan hệ quốc tế … vv… “Tổ Quốc” đúng là tiếng nói của Suy tư và Ước vọng của các tầng lớp nhân dân Việt Nam trong và ngoài nước”.

……

“HÀI KỊCH “ĂN CHẶN ĐÔ LA” VÀ KHÚC BI TRÁNG “CHUYỆN BA NHÀ”

1 – Một vụ việc được mở màn – Báo Đất Việt ngày 6-12-2008 đưa tin ngày 5-12-2008 Tổng cục An ninh cho biết sắp khởi tố vụ án “Tuyên truyền chống Nhà nước xã hội chủ nghĩa” Cùng ngày 6-12, nhiều tờ báo của Đảng đồng loạt đưa tin liên quan đến vụ việc này. Một chiến dịch truyền thông tuồng như đã mở màn. Không biết có còn tiếp tục hay hô to một tiếng rồi im bặt?  Đọc qua một lượt các tờ báo này thì lại thấy đề cập đến vụ án đã nêu chỉ rất sơ lược trong khi xóay vào ông Thanh Giang, một nhân vật nổi trội trong cái gọi là “phong trào dân chủ ”. Nội dung những cáo buộc có thể tóm lược: Ông Thanh Giang làm tờ Tổ Quốc để làm tiền nước ngoài; ông Thanh Giang khi trung chuyển đô-la từ nước ngoài có ăn bớt của anh em; ông Thanh Giang cấp tiền cho các nhóm của ông ở các tỉnh… Các báo không nói gì về mối liên quan trực tiếp của ông Giang với vụ việc các nhóm treo băng, biển ở các nơi. Theo các bài viết của nhiều người, cả của ông Thanh Giang, thì ông bị khám nhà, tịch thu tài liệu, bị Công an thẩm vấn nhiều ngày… Mọi chủ trương biện pháp của cơ quan chức năng đều rất kín, sự việc lại mới mở màn, mọi người chỉ có thể tìm hiểu dần dần. Lúc này, nếu có thể làm được thì cũng chỉ là tìm hiểu và suy đoán. Với tấm lòng ngay thẳng và vì lợi ích chung, hãy cùng nhau lên tiếng về vụ việc này.  

2 – Trò chuyện với ông Thanh Giang- Ông hỏi tôi: Sự việc sẽ đi đến đâu?

Tôi trả lời: Người ta gọi ông là “đội lốt dân chủ” nghĩa là “phản động giả”. Nhiều người được gọi là dân chủ thực, phản động thực, nguời ta còn chưa động đến kia mà. Người ta bảo ông ăn chặn đô-la nhưng người gửi, người nhận không ai tố cáo ông thì Nhà nước can thiệp theo lối nào. Còn chưa ai nghĩ đến việc ông bỏ tiền nhà hay quyên góp để nuôi phong trào phản động đâu …Cho nên ông chuẩn bị ra tòa, e là một việc thừa. Nếu ông chưa tin thì cũng hãy cứ nên yên tâm mà quan sát đã.

Ông hỏi tôi: Họ có cấm tờ “Tổ Quốc” không?

Tôi trả lời: Khả năng cấm không nhiều, tập san Tổ Quốc tồn tại đến 54 số, hơn hai năm, như vợ chồng cưới chui, đã sinh con đẻ cháu, lôi chuyện cũ ra làm gì? Cấm tờ này thì phải cấm 3, 4 tờ báo khác, việc nhỏ thành việc to. Là tờ báo mạng, có khi luật pháp đối xử khác với báo in. Xử sai phạm đường lối ư? Về nội dung thì báo không kích động, không chia rẽ, không có tin thất thiệt…không vi phạm luật hình sự, có chăng vi phạm hành chính ở chỗ nó không có phép. Hơn nữa, xử một ấn phẩm phải đi sâu từng câu, từng chữ để tìm sai phạm…rồi còn phải bình luận tranh cãi. Có thể trước đã lờ đi thì nay nên “đánh chữ đại xá”. Và đã biết đâu: “Tổ Quốc” còn có thể được lợi dụng để làm cái “hạt đẹp” trang trí cho cái bộ mặt toàn trị bớt “mặt sắt đen sì” và như vậy may chăng dễ coi hơn chút xíu …

Ông lại hỏi tôi: Thế sao lại có việc lôi thôi vừa rồi?

Tôi trả lời: Ông không xưng hùng xưng bá nhưng lúc nào cũng hành động như một người đấu tranh dân chủ hàng đầu ở Việt Nam. Người ta làm việc gì ông cũng thọc, cũng khía, chê bai, trách cứ, răn dạy,…Ông phê phán, chỉ trích đích danh cả những người “vĩ đại”. Người ta không thể không điên tiết lên mà ra tay “cho ông một bài học”. Họ muốn đánh ông theo cái bài bản của người Tàu: “đánh một trận, thiên hạ sẽ ổn định”. Tôi rào đón: Đây là đoán định, có thể đúng, có thể sai. Ông vui vẻ tỏ ra độ lượng với tôi.

  1. Ông Thanh Giang với tờ Tổ Quốc và đồng đô-la.

Các báo nói ông Giang nhận 125 triệu đồng để làm tờ Tổ Quốc, có bớt xén. Có hai người tôi gặp, họ cười ngất và chê các báo “nói sai”. Họ nói: Ra đến 54 số rồi thì tiền tỷ chưa chắc đã đủ. Ông Giang có biển thủ được tất cả thì cũng chỉ mua được 5m2 đất chứ mấy (ý họ muốn so sánh với các quan tham của Đảng)…Kinh nghiệm bản thân: Tôi viết quyển sách nhỏ, in mấy lần, vài ba trăm quyển đã mất 6-7 triệu. Sách ông Giang viết, in gấp 5-6 lần tôi. RFA đưa tin: Ông Phạm Hồng Đức đi từ nhà ông Giang ra, mang theo 100 tờ Tổ Quốc đưa về Nghệ An bị Công an bắt. Việc này nhờ Công an xác minh. Cũng có thể giả định, nếu đúng thì 100 tờ Tổ Quốc tính ra đã gần 800 ngàn đồng còn gì. Báo Công an Nhân dân liệt kê một danh sách gồm nhiều nhà báo, có người đã cầm bút đến 50, 60 năm, nhiều người có tên tuổi, hiện nay có người nghèo nhưng chưa ai sắp chết đói…Thế mà báo viết rằng mỗi người được chia vài trăm ngàn đồng (!). Tôi được nêu tên trên cùng. Tôi vừa buồn cười vừa giận người viết quá non kém và bừa bãi. Chỉ riêng bài báo tôi đang viết đây, đi lại chi tiêu 3-4 trăm ngàn vẫn chưa xong. Chuyện tiền nong như vậy nghe kỳ quái lắm, không hiểu nổi, không tin được. Đành phải giải đoán thế này: Cuộc đánh gồm khám nhà, thẩm vấn, gây chuyện, chẳng qua mục đích là để hăm dọa, khủng bố, “hãm phanh“ ông Giang. Khi khám nhà bỗng chộp được một số giấy tờ về tiền nong, cách đánh được điều chỉnh: “Đội lốt Dân Chủ – Ăn chặn đô la”. Tiền bạc vốn là cái chỗ chết của các chính khách. Bao nhiêu Tổng thống, Thủ tướng đều bị lột áo, vô khám vì đồng tiền. Chuyển hướng kịp thời, mũi nhọn tấn công cần thay đổi, và hý hửng rằng phen này Giang tan xác là cái chắc. Tiếc thay khi đếm từng tờ, cộng từng món, thì số tiền ít quá. Đáng lẽ phải trở lại cách cũ thì thoát, nhưng bảo thủ thành ra như một đạo quân xuất kích mà hết lương khô, hết đạn … Thế rồi lấy lời văn thay cho con số, gây thêm “ép phê” bằng cách nửa mở, nửa úp ….. Thật là dở khóc, dở mếu! Tiến lên không được, rút lui không xong, khạc chẳng ra, nuốt chẳng vào. Bây giờ, lờ đi im tịt, có khi là lối thoát duy nhất cho mà xem, như chưa đánh đã thua. Giá cứ theo đúng nghề nghiệp: đưa các sự việc, khêu gợi sự chú ý của mọi người và chờ sau phiên tòa sẽ kết luận,…thì hay biết mấy!

4 – Ông Thanh Giang với việc trung chuyển đô-la – Ông Giang nhận tiền nước ngoài về rồi giao cho anh em. Các báo ghi bao nhiêu vụ việc, bao nhiêu số tiền, …. Các liệt kê này tuy vô nghĩa nhưng rất nguy hiểm. Nó gây ra nhận xét lệch lạc: Ông Giang nhận nhiều tiền lắm …. nhiều thì xoay sở được là cái chắc!

Đáng lý phải chia ra các khoản: Tiền do bên ngoài cung cấp chi tiêu cho việc chống phá; Tiền cứu trợ cho những người đấu tranh; Tiền các cá nhân được giải thưởng … Việc này làm rõ rất khó, nhưng nguyên tắc phải thế … chưa làm được khoản nào thì phải để lại. Hơn thế nữa, còn phải phân định ra: khoản nào Nhà nước can thiệp, khoản nào của dân thì dân phải đứng ra kiện cáo … Và, trên hết tìm tội phạm hình sự: Chiếm đoạt tài sản người khác, chống phá Nhà nước … Liệt kê cái khoản tiền trung chuyển, chỉ là một việc làm vô nghĩa về mặt pháp lý, có thể chỉ để gây dư luận, gây nghi ngờ, thương tổn danh dự công dân bằng cái cách vu cáo mập mờ. Có một vài người xem xét, suy nghĩ về việc này, không ai thấy dấu hiệu bớt xén, chiếm đoạt … Chỉ có thể nghĩ rằng là ông Giang làm việc trung chuyển đồng đô la vì ông có điều kiện, ông muốn giúp mọi người, ông muốn làm tốt cho cái điều mà ông ưa thích. Cái mặt trái mà chúng tôi nghĩ tới, cần phải xem xét thêm, chưa thể kết luận: Phải chăng ông Giang cũng muốn khẳng định vai trò của mình trong cái mà ta gọi là “Phong trào Dân Chủ ” bằng cách chi phối đồng tiền, tức là nắm cái dạ dày của phong trào.

5.Tờ Tổ Quốc với cộng đồng –Trong cái sôi sục hiện nay người ta nói nhiều đến tờ Tổ Quốc. Nghĩ nên có đôi dòng về tờ báo. Thế là tờ báo Tổ Quốc đã tồn tại hai năm bốn tháng, với 54 số, không một số lỡ hẹn, 32 trang khổ A4. Đánh giá một tờ báo ai cũng nghĩ đến người chủ xướng, đội ngũ các cây viết. Người có kinh nghiệm thì chỉ đọc, suy ngẫm và đánh giá từng bài, từng mục để có cái đánh giá chung. Số người đọc tăng, biểu hiện bằng số người săn đón, nhiều người tự in thêm,… Có người nói: Nếu ta tách các phần của “Tổ Quốc” theo từng chủ đề lớn: đối ngoại, chống tham nhũng, cải tạo nhận thức xã hội, vấn đề biên giới, hải đảo … sẽ thấy chúng khá sôi động vào các vấn đề lớn của đất nước; đã có cái gì bổ ích cho người đọc … Các cá nhân nổi tiếng đã có nhiều người góp ý cho chúng tôi, phê phán chúng tôi, chúng tôi coi đó là phần thưởng cao nhất …. Thôi ! Ai muốn gọi tờ báo Tổ Quốc là tờ báo chui, tờ báo lậu, tờ báo phản động chúng tôi cũng đành chịu . Chỉ xui nên tìm đọc để thấy nó tỉnh thức như thế nào. Hơn 50 năm trước đây Cộng hoà Dân chủ Đức xem xét việc kết nạp ông Trần Huy Liệu vào Viện Hàn lâm … đã cử sang hai nhóm chuyên gia đọc hết các bài báo từ hồi Pháp thuộc của ông Liệu. Họ đã kết luận: Ông Liệu không viết bài báo nào vì “cảo phí” (từ cũ chỉ nhuận bút), vì bản thân, mà tất cả cho cộng đồng. Chúng tôi đang cố noi theo con đường của ông. Đấy, báo chí cộng sản thời cha ông chúng ta như thế. Tập san Tổ Quốc có tính chống đối không? Có phản động không? Chưa thấy có ai, có tổ chức nào làm việc xem xét này và viện dẫn một cách nghiêm túc. Không đọc nó nghiêm túc mà phê phán nó, quy chụp nó thì khác nào “đấm bốc” trong đêm. Thật là vung mạng! Còn tiền nong, nếu không bị phanh phui, có lẽ cái nghi ngờ còn dai dẳng. Ai cũng cho rằng tờ tập san Tổ Quốc gặp nạn, ai ngờ trong cái rủi lại có cái may to lớn. Mặc dù tự biết còn nhiều thiếu sót, nhưng qua đây, chúng tôi có thể hoàn toàn bác bỏ hai cáo buộc vô lối: Làm tập san Tổ Quốc để làm tiền, làm tập san Tổ Quốc để chống phá.

6. Đọc lại một bài báo

Ngày 6-12-2008, nhiều báo đều đưa tin về vụ việc này. Na ná như nhau cả thôi. Một tiếng động ban đầu gây tiếng vang, tiếng vang cứ thế rền rĩ kéo dài … Muốn tìm hiểu thì phải xem xét tíếng động ban đầu. Chúng ta chỉ cần xét bài của báo Công an Nhân dân. Cái tít của bài báo: “Nguyễn Thanh Giang – một tay sai của tổ chức Việt Tân, đội lốt dân chủ, ăn chặn đô-la”. Cái tít mắc sai phạm: Bảo ông Giang là Việt Tân. Nhưng Việt Tân là ai ? Ông Giang là Việt Tân ư, lấy gì làm căn cứ? Bảo rằng thế là đánh đố người đọc, kết luận bừa, vu khống… có đúng không? Thế rồi bài báo nói về các hành vi của ông Giang: Làm tờ báo, làm các buổi tiếp tân, gửi tiền cho người này người nọ, bớt xén đến mức bị chất vấn ông Giang phải cười trừ, xí xoá… Bài báo lại nói tiếp việc ông Giang nhận trung chuyển tiền từ nước ngoài cho một số người, rồi cái số tiền lớn đối với đời sống hiện nay, lại mô tả cả những người nhận tiền phải viết biên nhận tỷ mỷ ra sao … Ngôn ngữ tư pháp chỉ có thế nói: Số tiền là bao nhiêu? thủ đoạn chiếm đoạt ra sao? thực đã chiếm đoạt là bao nhiêu? trong vụ việc, tổng hợp là bao nhiêu? Công an nhân dân dùng các sự việc, mang các việc này gắn việc kia … mô tả cái hình thức của vụ việc chỉ là một cách tung tin thất thiệt, và rõ ràng là vu khống – một hành vi phạm pháp. Lắt léo hơn, bài báo lại dẫn lời khai của bị can trong một vụ án khác, lời khai nói rằng có nhiều người “Dân chủ cuội” chuyên lừa tiền … Thế là đưa việc nhận xét chung làm nhận xét riêng vụ việc của ông Giang, mang cái khái quát giành cho cái đặc định, mang «râu ông nọ cắm cằm bà kia» …. Cũng lại là một hành vi vu khống lập lờ. Tóm lại, bài báo trên mô tả một vụ việc chiếm đoạt mà chỉ bằng lời văn, không có con số. Buồn thay, báo chí mà chỉ biết áp bức người đọc, bắt phải nghe, không nghe không được. Người viết vì thế muốn viết gì thì viết, bất chấp sự thật, bất chấp lẽ phải, luật pháp. Báo chí của ta giống người sáng bia, chiều rượu, kèm thuốc lá và không quên ma túy và karaoke, đang chết từng ngày. Việc thông báo trước khi xét xử có mục đích tạo dư luận, để nhân dân tham gia, để việc xét xử được công minh, thành một bài học cho toàn dân. Ta lại đưa ra vụ việc như đã xét xử xong, vậy là điều tra ra sao, xét xử như vậy. Tiếc thay việc điều tra lại cũng nhiều sai phạm…Oan sai là thế…! Thực tế kiểu này báo chí thì như tay mình tát má mình. Xét xử thì như gậy của mình đập lưng mình”.

…..

“Thế rồi …. phong ba bão táp đùng đùng nổi lên tưởng chừng xé nát cơ đồ của chúng tôi. Rầm rập đội quân báo Đảng theo lệnh truyền của Ban Tư tưởng Văn hóa Trung ương Đảng xuất quân truy diệt “Tổ Quốc” bằng những “trước tác” sau đây:

1 – Sự thật về “tờ báo lậu” Tổ quốc (báo Công an TP HCM ngày 06/12/2008).

2 – Đội lốt “dân chủ” ăn chặn đô la (báo Công an Nhân dân ngày 06/12/2008).

3 – Bóc trần bộ mặt kẻ chống phá dân tộc (Báo điện tử Đảng Cộng Sản Việt Nam ngày 6/12/2008)

4 – Bóc trần bộ mặt kẻ chống phá Nhà nước (Thông Tấn Xã Việt Nam ngày 06/12/2008)

5 – Chân dung các “nhà dân chủ” thích… USD (Báo điện tử Vietnamnet ngày 06/12/2008)

6 -. Bóc trần bộ mặt kẻ chống phá Nhà nước (Báo Hà Nội mới bản giấy và bản điện tử ngày 06/12/2008)

7 – Bộ mặt thật của những “nhà dân chủ” (báo Đất Việt ngày 06/12/2008).

8 – Những hành vi lạc lõng xấu xa, đáng lên án (báo Nhân Dân ngày 13/12/2008).

V v ……

…..

“* Đại tá Phạm Quế Dương viết: BẠN NGUYỄN THANH GIANG NGÀY CÀNG TOẢ SÁNG TRONG TÂM HỒN NHỮNG NGƯỜI VIỆT NAM YÊU NƯỚC

Nghe tin Nguyễn Thanh Giang vừa bị khám nhà, tịch thu tài liệu, máy tính và đi làm việc với công an suốt nhiều ngày, tôi liền điện thoại hỏi tin tức rồi đến thăm. Thấy anh vẫn khoẻ mạnh, nói chuyện vui vẻ, cười tươi như hoa. Tôi an tâm ra về định chẳng viết cái gì vì cho đây chỉ là cái trò vặt của Đảng và Nhà nước cộng sản ngày nay. Nó đã ngấm vào máu họ rồi! Nhưng mấy hôm sau bạn bè đến chơi đưa cho tôi báo Công an Nhân dân, báo Công an Thành phố Hồ Chí Minh, báo Hà Nội Mới, rồi lại cả báo Nhân Dân, nói xấu Nguyễn Thanh Giang về việc ra tờ tập san Tổ Quốc và ăn tiền của nước ngoài tới 125 triệu đồng Việt Nam. Vừa đọc vừa buồn cười. Sao cái đầu óc của lũ tay sai và bồi bút của Đảng và Nhà nước Việt Nam nó xảo trá, đê tiện và u mê đến thế. Vì vậy nên mới viết mấy dòng cho nó khuây khoả. Báo Công an Nhân dân, cơ quan ngôn luận của Bộ Công an đã đăng bài “Nguyễn Thanh Giang một tay sai của tổ chức Việt Tân đội lốt “dân chủ”, ăn chặn đô la ”. Đầu bài như vậy nhưng trong bài lại viết là Nguyễn Thanh Giang lừa mỵ Nguyễn Gia Kiểng – kẻ cầm đầu tổ chức phản động lưu vong “Tập hợp dân chủ đa nguyên” lấy hàng trăm triệu đồng tài trợ của Kiểng. Báo của Bộ Công an – trùm mật thám cộng sản – mà còn nhầm lẫn thế sao? Đảng Việt Tân là đảng hoạt động ở bên Mỹ với chủ trương đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam bằng võ trang. Đảng ấy do ai cầm đầu tôi không biết. Còn tổ chức “Tập hợp dân chủ đa nguyên” do Nguyễn Gia Kiểng đứng đầu có trụ sở ở Pháp. Bản thân Nguyễn Gia Kiểng tôi không biết về lai lịch, nhưng đọc những bài viết của ông Kiểng tôi biết đây là một trí thức rất uyên bác, tác giả của tác phẩm “Tổ Quốc ăn năn” viết về lịch sử chính trị nước ta. Tôi vốn là Tổng biên tập Tạp chí Lịch sử Quân sự, đọc xong tôi rất khâm phục, nhờ photocopy hàng mấy chục cuốn, đem biếu cả Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Thượng tướng Hoàng Minh Thảo, Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam và nhiều học giả khác. Đồng thời Nguyễn Gia Kiểng còn là người ra tờ báo Thông Luận rất hay với chủ trương đấu tranh cho Tự do Dân chủ Nhân quyền ở Việt Nam bằng biện pháp ôn hoà, thuyết phục. Sự nhầm lẫn của báo Công an Nhân dân thật đáng buồn cười. Còn việc ăn tiền 125 triệu đồng của Nguyễn Thanh Giang? Tờ tập san Tổ Quốc ra nửa tháng một lần, đã ra được 54 số. Hoạt động trong hơn hai năm mà chỉ quyên góp được có 125 triệu đồng thì giỏi quá chừng. Tôi phục Nguyễn Thanh Giang quá! Vì tôi vốn là Tổng biên tập mấy tờ báo, tôi biết, làm báo tốn kém lắm. Thế mới có chuyện bà Tuyết Mai – phu nhân ông Giang phàn nàn: “Ông Giang nhà tôi toàn làm những việc ích nước, hại nhà! ”. Thôi chuyện ấy cho qua đi. Nhân việc này ta thử liên hệ với việc Nhà nước đang học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh để suy nghĩ xem sao. Cụ Hồ đấu tranh cho Độc lập và Tự do của Tổ Quốc. Cụ hai lần bị đi tù. Một lần ở Hương Cảng – Trung Quốc từ 6-5-1931 đến 28-12-1932. Lần sau từ 29-8-1942 đến ngày 16-9-1943 ở Quảng Tây – Trung Quốc. Trong lần tù này cụ bị giam tại 18 trại giam ở khắp tỉnh Quảng Tây. Vậy mà cụ vẫn lạc quan, yêu đời, lãnh đạo thành công Cách mạng Tháng Tám 1945 giành độc lập cho Tổ quốc. Trong quá trình đấu tranh cho Độc lập, Tự do cho Đất nước, cụ cũng phải nhờ sự giúp đỡ tiền của cách mạng thế giới. Đó là chuyện thường tình, không thể không làm.

Bây giờ dưới chế độ độc đảng, độc quyền, độc tài, độc ác, nhân dân ta làm gì có Tự do, Nhân quyền. Cho nên theo quy luật “Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh”. Sự xuất hiện nhân vật như Nguyễn Thanh Giang vốn là Tiến sỹ Địa Vật lý trên trường chính trị là phúc lớn cho Tổ quốc. Tôi biết tiếng Nguyễn Thanh Giang từ hồi anh ta chưa tham gia gì vào chuyện dân chủ, chuyện chính trị. Từ những năm thập kỷ Tám mươi, chú em ruột của tôi vốn cùng công tác trong Tổng cục Địa chất với Thanh Giang đã một vài lần kể với tôi về một bạn đồng nghiệp học vật lý nhưng phản bác cả những nhà địa chất rất kỳ cựu và nhờ phản bác đúng đã xác định được khả năng một vùng mỏ Uran có giá trị. Anh này là nhà Địa Vật lý đầu tiên của nước ta được nước ngoài mời trình bày công trình khoa học trong các hội nghị quốc tế tại các nước tư bản. Khi tham gia vào cuộc đấu tranh dân vhủ hóa đất nước, nhiều bài chính luận vừa có cái Tâm, vừa có cái Tầm của Thanh Giang đã thức tỉnh và lôi cuốn mạnh mẽ tầng lớp trí thức và bạn trẻ. Lực lượng đấu tranh cho Nhân Quyền và Tự do Dân chủ trong nước ngày càng đông mặc dầu Đảng và Nhà nước này ra sức đàn áp dữ dội hết đợt này đến đợt khác. Cụ Hồ cũng phải tâm sự “Trên đời muôn vạn lần cay đắng, cay đắng chi bằng mất tự do”. Cụ đã tiên đoán những sự phức tạp khi đất nước không có tự do

Trở lại chuyện tiền bạc, Cụ Hồ sau khi làm Chủ Tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà cụ cũng cần có tiền để hoạt động. Cụ kêu gọi những nhà Trí Phúc, giúp đỡ bằng “ tuần lễ vàng”. Ngàn vạn người giầu có hưởng ứng lời kêu gọi của Cụ. Điển hình như bà Nguyễn thị Năm, đại địa chủ ở Thái Nguyên nuôi hàng đại đoàn quân ta. Tiếc rằng sau bà bị bắn khi cải cách ruộng đất. Hoặc cụ Trịnh văn Bô, nuôi Cụ Hồ ở 48 phố Hàng Ngang khi cụ Hồ về Hà Nội. Ở đây Cụ viết Tuyên ngôn Độc lập 2-9-1945. Trong “Tuần Lễ Vàng” cụ Trịnh văn Bô cúng đến năm ngàn lạng vàng nhưng sau cũng bị tước đoạt nhà cửa khi cải tạo tư sản. Và trong kháng chiến, cụ Hồ cũng nhờ vảo sự viện trợ của Quốc Tế nên mới kháng chiến thành công đấy chứ. Rồi ông Đỗ Mười khi làm Tổng Bí thư ĐCSVN đã nhận một triệu đô la Mỹ do một công ty Hàn Quốc cho. Chuyện này mới thật bậy bạ, thật đáng xấu hổ. Tin này không biết do ai ra lệnh để dằn mặt nhau mà chính báo Nhân dân    (báo của Đảng) đăng rõ ràng. Vì vậy phong trào đấu tranh cho Dân Chủ Tự Do và Nhân Quyền trong nước cần được sự giúp đỡ, ủng hộ của đồng bào yêu nước ở hải ngoại là tất yếu và tôi tin tưởng rồi đây, không những bà con Việt kiều ở nước ngoài giúp đỡ mà các tổ chức Nhân quyền Quốc tế và các Quốc gia Dân chủ cũng ủng hộ cho phong trào Dân Chủ – Tự Do – Nhân Quyền ở nước ta.

Bạn Nguyễn Thanh Giang qua vụ việc này càng toả sáng trong tâm hồn những người Việt Nam yêu nước.

Hà Nội ngày 15 – 12 – 2008”.

Advertisements

9 phản hồi to “Gian nan vì “ Tổ Quốc”- Tự truyện của TS Nguyễn Thanh Giang.”

  1. Quốc Huy Says:

    Sặc, cho đến hôm nay đọc bài viết này mình mới biết là trên đời có một tập san tên là “Tổ Quốc”. Không biết các vị thần thánh hóa nó thế nào chứ thực ra đối với xã hội này tôi thấy chẳng ai biết đến nó, người ta cũng chẳng quan tâm nó viết gì, nói gì, nghe đến con số 4000 trang chính luận mà giật cả mình, thế mới biết, những kẻ như các vị sống trong xã hội chẳng qua cũng chỉ vô hình.

    • chiên da diết kiến nghị Says:

      Tội nghiệp! Chắc suốt đời đọc sách báo Đảng .

      Thế cũng đủ rồi . Đọc nhiều hơn nữa, làm nghề dư lợn viên không được đâu .

    • Quốc Huy Says:

      Ha ha, không lẽ thông tin chính xác thì không muốn biết lại đi tìm những thứ lá cải với tin rác để xem ư? xin lỗi nhưng ta không được dị dạng như mi, đọc những thứ đấy để mà thành rận à? Tội nghiệp, bị nhồi sọ mà cũng không biết

      • chiên da diết kiến nghị Says:

        Tán thành luôn!

        Bác không nên thành rận, cứ thờ chế độ độc đảng, độc tài là đủ gòi .

        Bác đọc báo Nhân Dân có bỏ tiền túi ra mua không đấy ? Tin bổ/bửa não thế mà đọc chùa thì phí công Đảng quá thể .

  2. D.N.L. Says:

    Bác Thanh Giang ơi !
    Chế độ CS.nào cũng cùng một chuồng cả.Ở Ba Lan,nhà lãnh đạo
    Lech Walesa của Công đoàn Đoàn Kết cũng bị bọn an ninh biạ đặt,
    bôi nhọ về đời tư đủ thứ… nhưng người dân BL.vẫn tin vào ông ta hơn bọn mật vụ chó săn của đảng,bọn “còn đảng còn mình”.
    Tại sao ? Là bởi vì họ biết rõ bọn này chuyên nghề vu cáo,vu oan
    giá họa,biến không thành có v.v. cho bất cứ ai dấn thân đấu tranh chống lại độc tài,bất công và gian trá mà chế độ CS.vốn xem đó
    không phải là chuyện quan trọng cho bằng làm theo lời dạy của Lênin : giữ cho được đặc quyền đặc lợi thống trị của đảng CS.
    Chúc bác nhiều sức khoẻ.

    • Kẹo Chanh Says:

      Nói đến vu cáo vu oan giá hoại thì bất cứ ai ở Ba Lan cũng không thể sánh bằng đám dân oan Việt Nam được bác ạ, nhiều vô kể mà lại còn toàn những trò hèn hạ, ai đời toàn thuê cụ già đi ra đường khều khào biểu tình, thuê mấy bà ở chợ lao động đi đeo biển với lê la vỉa hè tạo dáng chụp ảnh. Không biết là chính quyền cướp đất của dân hay dân cướp đất của chính quyền nữa

      • chiên da diết kiến nghị Says:

        Tớ nghĩ có lọai người còn vu oan giá họa hơn dân oan . Bọn “Địa chủ ác ghê” đã bị/được Bác Hồ vĩ đại và Đảng Cộng Sản xử tử là khoan hồng lắm rồi so với cái tội là địa chủ của chúng, mà chúng nó cứ vu cáo, xem đó là tội ác của Đảng .

        Đúng là lũ “Địa chủ ác ghê” mà!

  3. TRUYỆN – THƠ – BLOG – VIDEO – ẢNH (2) | 真 忍 活 Says:

    […] sướng 🎭 trống mẫu… 🎭 Jaws 8? 🎭 Cười hay khóc : thế nước đang lên 💧 Gian nan vì “ Tổ Quốc”- Tự truyện của TS Nguyễn Thanh Giang. 💧 Vai trò của tính cách dân tộc Hàn Quốc (so sánh với Việt Nam) 💧 […]

  4. Tre Làng Says:

    Để biện minh cho việc bị báo Công an nhân dân tố cấu kết với Việt Tân ông Giang nói rằng mình chẳng biết gì về Việt Tân và rằng Việt Tân chỉ hoạt động bên Mỹ bằng hình thức “võ trang” nhưng chẳng biết ông Giang có bị khù khờ hay cố tình giả ngây nữa, nhưng mà ai cũng biết rằng Việt Tân đã đổi đường hướng hoạt động từ lâu và có can dự tới hầu hết những kẻ dân chủ như ông ta ở trong nước, cái này hầu như ai cũng biết cả.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: